Nghe Tuý Thiên Ca hỏi, Diệp Phong cũng cười đáp lại lên.
Hả?
Có việc muốn tâm sự với ta sao?
Ta là một tên nghiện rượu, ngươi có gì nói với ta!
Nghe Diệp Phong nói những lời này, Tuý Thiên Ca cũng lộ ra một chút nghi hoặc, nhưng cuối cùng hắn cũng ngồi xuống bàn, bởi vì chỉ cần không tiếp tục phun rượu, hắn vẫn có thể tiếp nhận những việc như uống rượu tán gẫu!
“Diệp thiếu!”
“Tuý Thiên Ca chính là một tên nghiện rượu, có gì mà phải nói với hắn chứ!”
Mà Dao Trì Thánh Nữ ở một bên lúc này cũng là đi bên cạnh Diệp Phong, sau đó hạ giọng nói ra suy nghĩ của mình.
“Dao Trì Thánh Nữ!”
“Ngươi có tin hay không, hắn chỉ cần dùng một ngón tay là có thể nghiền nát ngươi?”
Nghe Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy, Diệp Phong cũng không có hạ giọng, mà là nghiền ngẫm trực tiếp hỏi lại.
“Hả?”
“Chỉ bằng hắn, một tên nghiện rượu xếp hạng 25 trong Thiên Kiêu Bảng, có thể dùng một ngón tay nghiền nát ta sao?”
“Diệp thiếu, ngươi có phải quá coi thường ta rồi không?”
Nghe Diệp Phong nói những lời này, Dao Trì Thánh Nữ khinh thường cười, sau đó mỉm cười hỏi lại.
“Dao Trì Thánh Nữ!”
“Không phải ta xem thường ngươi!”
“Mà là ngươi xem thường hắn!”
“Ta nói cho ngươi biết, mặc kệ là thiên tư, ngộ tính, trời sinh thần thể, tâm tính,…hắn đều là đứng đầu, nếu như hắn không có che giấu tu vi cùng thiên phú của mình, vậy thì hắn đã sớm là đệ nhất Thiên Kiêu Bảng, hơn nữa, hắn còn sẽ trở thành một toà núi lớn không thể vượt qua trong lòng vô số thiên kiêu!”
Lúc này, Diệp Phong nghiêm túc nhìn Dao Trì Thánh Nữ nói ra tình huống thật sự của Tuý Thiên Ca!
“Cái gì!”
“Sao có thể!”
Nghe được lời này, Dao Trì Thánh Nữ cũng khiếp sợ kinh hô lên, tuy rằng chuyện này làm cho nàng cảm thấy có chút khó tin, nhưng mà Diệp Phong đã nói ra, cho nên, cho dù nàng không muốn cũng tin thì cũng phải tin!
Mà khiếp sợ nhất chính là Tuý Thiên Ca đang ở bên cạnh!
Hắn không nghĩ tới, Diệp Phong lại biết rõ tình huống của hắn như vậy!
“Diệp thiếu!”
“Ngươi cũng đừng trêu chọc ta, ta nào có lợi hại như vậy a!”
Sau khi lấy lại tinh thần, Tuý Thiên Ca mỉm cười nói với Diệp Phong một câu như vậy.
“Tuý Thiên Ca!”
“Tu vi chân thật là Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!”
“Người thừa kế Thí Thần Tông!”
“Ta nói đúng không!”
Nhìn thấy Tuý Thiên Ca còn không nghĩ thừa nhận, Diệp Phong trực tiếp nói ra thân phận thật sự của đối phương!
Xoát!
Khi nghe Diệp Phong nói ra hắn là người thừa kế của Thí Thần Tông, Tuý Thiên Ca trực tiếp thay đổi sắc mặt từ ghế đứng lên, phải biết rằng, hắn chưa bao giờ nói ra thân phận này với người khác, nhưng hiện tại lại bị Diệp Phong nói ra, làm sao hắn có thể không ngạc nhiên!
“Cái gì!”
“Tu vi của Tuý Thiên Ca là Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?”
“Sao có thể!”
Mà Dao Trì Thánh Nữ ở bên cạnh Diệp Phong nói xong cũng lập tức thay đổi sắc mặt hét lên, sau đó dùng một ánh mắt không thể tin được nhìn về phía Tuý Thiên Ca, nàng thật sự không thể tin được, đối phương thế nhưng sẽ có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong khủng bố như vậy!
Đến nỗi cái gì mà người thừa kế Thí Thần Tông, nàng căn bản không hiểu biết, cho nên không ảnh hưởng lớn đến nàng!
“Diệp thiếu!”
“Tại sao ngươi biết ta là người thừa kế của Thí Thần Tông?”
Sau khi lấy lại tinh thần, Tuý Thiên Ca nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Tuý huynh!”
“Ngươi không cần khẩn trương như vậy!”
“Làm sao ta biết thân phận của ngươi, thật ra cũng không quan trọng!”
“Quan trọng là, ta nhận thức một người, hắn thật ra có chút quan hệ với Thí Thần Tông!”
Nói đến đây, Diệp Phong dừng một chút, sau đó tiếp tục nói: “Hắn tên là Hoắc Sơn, không biết Túy huynh có biết hắn không?”
“Hoắc Sơn?”
“Tên phế nhân kia sao?”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Tuý Thiên Ca cũng lộ vẻ ngạc nhiên hỏi.
( Hoắc Sơn: Ngươi mẹ nó mới là phế nhân, cả nhà ngươi đều là phế nhân! Lão tử hiện tại là Cung chủ Tinh Hồn Cung, chân đạp Thiên Đạo kiếp vân mạnh nhất Cung chủ! )
Khụ khụ!
Nghe Tuý Thiên Ca nói lời này, Diệp Phong ho khan hai tiếng, sau đó cười nói: “Tuý huynh, Hoắc Sơn hiện tại là Cung chủ cung môn của ta, cho nên, khi nói đến hắn, ta hy vọng ngươi có thể tôn trọng hắn một chút, còn có, tuy rằng hắn là phế nhân, nhưng ngươi hiện tại chưa chắc là đối thủ của hắn!”
“Gì?”
“Ta không phải đối thủ của hắn?”
“Sao có thể!”
“Trừ phi tu vi của hắn cao hơn ta, bảo vật so trong tay cũng mạnh hơn ta, đan dược nhiều hơn ta!”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Tuý Thiên Ca khinh thường nói ra suy nghĩ của mình, tuy rằng trời sinh tính đạm nhiên, nhưng nói hắn kém một tên phế nhân, chuyện này hắn không nhịn được!
“Tuý huynh!”
“Nếu như ngươi không phục, ta liền gọi hắn đến đây!”
“Sau đó các ngươi tỷ thí một chút!”
Nghe Tuý Thiên Ca nói như vậy, Diệp Phong tròng mắt xoay chuyển, sau đó liền nghĩ ra một ý tưởng thú vị.
“Được!”
“Vậy gọi hắn đến đây đi!”
“Ta cũng không tin, ta không phải là đối thủ của hắn!”
Nghe Diệp Phong nói xong, Tuý Thiên Ca cực kỳ tự tin nói.
“Hệ thống!”
“Liên hệ Diệp Tiểu Cước, kêu hắn đưa Cung chủ lại đây!”
“Nhớ kỹ làm Cung chủ mang theo Thiên Đạo kiếp vân!”
Nghe Tuý Thiên Ca nói lời này, Diệp Phong hưng phấn ra lệnh cho hệ thống .
Bên kia!
Tinh Hồn Sơn, Tinh Hồn Cung!
“Hoắc Cung chủ!”
“Ngô chủ làm ta mang ngươi đi một nơi!”
“Hơn nữa, ngô chủ còn cố ý nhắc nhở, nói ngươi nhớ mang theo Thiên Đạo kiếp vân!”
Sau khi tìm được Hoắc Sơn, Diệp Tiểu Cước nghiền ngẫm nói ra ý đồ đến.
“Hả?”
“Diệp thiếu kêu ngươi dẫn ta đi một nơi g?”
“Còn muốn mang theo Thiên Đạo kiếp vân?”
Nghe vậy, Hoắc Sơn cũng lộ ra một tia tò mò, sau đó vội vàng hỏi: “Tiểu Cước đại nhân, vậy Diệp thiếu có nói ta qua đó làm gì không?”
“Cũng không có việc gì lớn!”
“Chỉ là làm ngươi so tài luận bàn với một người!”
Nghe Hoắc Sơn hỏi, Diệp Tiểu Cước cũng cười giải thích.
“Cái gì!!”
“Diệp thiếu kêu ta đi so tài luận bàn với ai đó sao?”
“Chẳng lẽ hắn tìm được một tên siêu cấp phế sài như ta, sau đó muốn cho ta tìm được chút tự tin ở trên người đối phương sao?”
Chương 1116 - Diệp thiếu, ta muốn luận bàn với hộ vệ của ngươi trước!
Sau khi biết rõ sự tình, Hoắc Sơn cũng lộ ra một tia kích động, hắn thật sự không nghĩ tới, Diệp Phong đi ra ngoài chơi còn có thể nghĩ tới mình!
Hả?
Tên này suy nghĩ nhiều?
Vừa nghe tin tức liền bắt đầu tự bổ não của mình?
Nghe Hoắc Sơn nói như vậy, Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh cũng sửng sốt.
“Hoắc Cung chủ!”
“Ngươi suy nghĩ nhiều!”
“Người mà ngô chủ tìm cũng không phải là siêu cấp phế sài, mà là một thiên kiêu yêu nghiệt!”
“Thậm chí, không chút khoa trương khi nói nhìn toàn bộ Thần giới, người mạnh hơn hắn không vượt qua mười ngón tay, mà nếu ở cùng một thế hệ, hắn tuyệt đối là người mạnh nhất!”
Lúc này, Diệp Tiểu Cước nghiêm túc nhìn về phía Hoắc Sơn thuyết minh tình huống.
“Cái gì!!”
“Đối phương mạnh như vậy, Diệp thiếu thế nhưng lại kêu ta đi đánh nhau với hắn?”
“Đây nơi nào là giúp ta tìm tự tin a, đây là giúp ta tìm tự bế thì có!”
Hoắc Sơn hét lên một tiếng sau, sau đó lắc đầu vội vàng nói: “Không, đối mặt loại đối thủ này, ta nhất định sẽ không đi, cho dù sau này Diệp thiếu có trừng phạt ta, ta cũng sẽ không đi!”
“Hoắc Cung chủ!”
“Tuy rằng đối phương tuyệt thế thiên kiêu, nhưng ngươi có Thiên Đạo kiếp vân a!”
“Cho nên, ngươi sợ cái rắm, trực tiếp phách hắn là xong việc rồi!”
Nghe Hoắc Sơn quyết định như vậy, Diệp Tiểu Cước dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn đối phương lên tiếng nhắc nhở.
Hả?
Đúng vậy!
Ta có Thiên Đạo kiếp vân a, ta còn sợ cái rắm a!
Cho dù hắn là tuyệt thế thiên kiêu, vậy thì cũng phải bị ta chém thành tuyệt thế cứt chó a!
Nghe Diệp Tiểu Cước nhắc nhở, Hoắc Sơn lúc này mới phản ứng lại, tuy nhiên, hắn còn chưa kịp làm ra quyết định mới, Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh lại lần nữa lên tiếng: “Hoắc Cung chủ, đã quên nói với ngươi, đối phương không chỉ là tuyệt thế thiên kiêu, hắn vẫn là người thừa kế của Thí Thần Tông!”
“Cái gì!!!”
“Người thừa kế Thí Thần Tông?”
Nghe được tin tức này, Hoắc Sơn cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nổi giận!
“Lũ khốn!”
“Bọn chúng đúng là lũ khốn nạn!”
“Rõ ràng bọn họ đã tìm được người thừa kế, nhưng bọn họ lại không nói cho ta biết, còn để ta ngu xuẩn đi ra ngoài giúp bọn họ tiếp tục tìm kiếm!”
“Đây rõ ràng chính ta không tôn trọng ta!”
Lúc này, Hoắc Sơn cũng vô cùng tức giận chửi ầm lên.
Hả?
Tại sao ngươi lại phải tức giận?
Theo ta được biết, ngươi dường như chưa bao giờ giúp họ tìm người thừa kế!
Nói một câu không dễ nghe, bọn họ có tìm được người thừa kế hay không cũng không liên quan gì đến ngươi!
Nhìn thấy Hoắc Sơn đùng đùng nổi giận, Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh cũng đen mặt!
“Tiểu Cước đại nhân!”
“Đi!”
“Chúng ta lập tức đi!”
“Ta muốn xem bọn họ tìm được người thừa kế là mặt hàng như thế nào!”
“Hơn nữa, ta còn muốn thân thủ đánh bại hắn, ta muốn cho Thí Thần Tông biết, lúc trước bọn họ không có lựa chọn ta làm người thừa kế là một quyết định sai lầm!”
Sau khi mắng xong, Hoắc Sơn nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng thúc giục.
……
Thần Vực Thành, cách thành đông trăm dặm!
“Diệp thiếu!”
“Nếu lát nữa ta chiến đấu với Hoắc Sơn, ta thật sự có thể toàn lực ra tay sao?”
“Lỡ như ta làm hắn bị thương thì phải sao bây giờ?”
Lúc này, Tuý Thiên Ca đang đợi Hoắc Sơn đến cũng là nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Tuý huynh!”
“Ngươi cứ việc toàn lực ra tay!”
“Nếu như có thể làm Hoắc Sơn bị thương, xem như ta thua!”
“Hơn nữa, ta sẽ đưa ngươi thêm một bình Túy Mộng Tửu!”
Nghe Tuý Thiên Ca nói như vậy, Diệp Phong cũng cười đáp lại.
Hả?
Đả thương tên phế vật Hoắc Sơn kia, chẳng những không có chuyện gì, ngược lại còn có thể lấy được một trăm bình Túy Mộng Tửu sao?
Hắn thật sự là Cung chủ cung môn của ngươi sao?
Nếu đó là sự thật, vậy thì tại sao ngươi lại làm điều này với hắn?
Nghe được câu trả lời của Diệp Phong, Tuý Thiên Ca cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn không hiểu tại sao Diệp Phong lại có thể làm vậy với Cung chủ của mình, sở dĩ hắn nghĩ như vậy là bởi vì từ đầu đến cuối hắn chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ thua!
Oanh!
Đúng lúc này, một cỗ dao động dị thường cực mạnh đột nhiên bùng nổ ở bên cạnh!
Ngay sau đó, một vết nứt không gian xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Phong, Túy Thiên Ca cùng Dao Trì Thánh Nữ, sau đó, Diệp Tiểu Cước cùng Hoắc Sơn bước ra khỏi vết nứt không gian.
“Ngô chủ!”
“Ta đã đưa Hoắc Sơn đến!”
Khi Diệp Tiểu Cước đưa Hoắc Sơn đi đến trước mặt Diệp Phong, Diệp Tiểu Cước quỳ một gối xuống, sau đó cung kính nói.
“Lại thêm một hộ vệ tới đây?”
“Hơn nữa, tên hộ vệ này còn có thể mang người xuyên qua không gian, vậy tu vi của hắn đạt tới trình độ nào?”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước quỳ gối trước Diệp Phong, Dao Trì Thánh Nữ cùng Tuý Thiên Ca lộ vẻ khiếp sợ lẩm bẩm.
Đặc biệt là Tuý Thiên Ca, phải biết rằng, hắn chính là có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong cường đại, không chút khoa trương khi nói hắn đã đứng đầu Thần giới, nhưng chẳng sợ như thế, hắn vẫn có thể cảm nhận được một cổ áp bách chưa từng có ở trên người Diệp Tiểu Cước!
“Diệp thiếu!”
“Trước khi cùng Hoắc Sơn tỷ thí, ta có một yêu cầu quá đáng!”
“Đó là ta muốn luận bàn với hộ vệ của ngươi một chút!”
Lúc này, Tuý Thiên Ca cực kỳ nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong nói ra suy nghĩ của mình, là một tuyệt thế thiên kiêu, có rất ít đối thủ có thể khiến hắn toàn lực chiến đấu, mà hiện tại gặp được một vị cường giả như vậy, hắn khát vọng muốn đánh một trận với đối phương!
Hả?
Nghe Tuý Thiên Ca nói như vậy, Diệp Phong, Diệp Tiểu Cước cùng Hoắc Sơn toàn bộ đều dùng ánh mắt khác thường nhìn sang Tuý Thiên Ca, bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng Tuý Thiên Ca thế nhưng sẽ đưa ra một thỉnh cầu tìm chết như vậy!
“Quá cảm động!”
“Thật sự là cảm động!”
“Ta ở Tinh Hồn Sơn, không phải bị tên này bắt nạt, chính là bị tên kia bắt nạt!”
“Không ngờ tới vừa ra ngoài liền có người cho ta ấm áp, nếu như không bắt nạt hắn một chút, vậy thì ta rất xin lỗi tấm lòng này của hắn!”
Sau khi lấy lại tinh thần, Diệp Tiểu Cước hưng phấn nhìn sang Diệp Phong.
Chương 1117 - Đây không phải là đang luận bàn, đây căn bản chính là đang đá bao cát!
“Tuý huynh!”
“Ngươi thật sự muốn cùng hộ vệ của ta đánh một trận trước sao?”
Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Diệp Tiểu Cước, Diệp Phong cũng nhìn về phía Tuý Thiên Ca xác nhận lại.
“Đúng vậy!”
“Hy vọng Diệp thiếu gia cho ta cơ hội này!”
“Bởi vì ta thích cùng cường giả chiến đấu!”
Nghe Diệp Phong hỏi, Tuý Thiên Ca lập tức đưa ra câu trả lời chắc chắn!
“Ai!”
“Tiểu Cước, lát nữa khi chơi đặt chân nhẹ nhàng một chút!”
Nhìn thấy thái độ kiên định của Tuý Thiên Ca, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó liền nhìn về phía Diệp Tiểu Cước nhắc nhở một câu.
“Ngô chủ yên tâm!”
“Khi ta đặt chân, ta sẽ chú ý một chút!”
“Tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến trận đấu tiếp theo của hắn cùng Hoắc cung chủ!”
Nghe Diệp Phong nhắc nhở, Diệp Tiểu Cước cũng vỗ bộ ngực lên tiếng bảo đảm.
Hả?
Các ngươi đang nói gì vậy?
Đây là không xem trọng ta một chút nào sao!
Ở trong mắt các ngươi, ta yếu kém như vậy sao?
Nghe được cuộc nói chuyện của Diệp Phong cùng Diệp Tiểu Cước, sắc mặt Tuý Thiên Ca dần dần trở nên khó coi, tuy rằng hắn thừa nhận Diệp Tiểu Cước rất mạnh, nhưng không có nghĩa là hắn không có sức chiến đấu!
“Diệp thiếu!”
“Mau bắt đầu đi!”
“Ta đã chờ không kịp rồi!”
Sau đó, Tuý Thiên Ca liền nhìn về phía Diệp Phong nhắc nhở, hắn muốn dùng thực lực của chính mình chứng minh, hắn mới là người mạnh nhất!
Một lát sau!
“Tuý huynh!”
“Tiểu Cước!”
“Đây chỉ là một trận luận bàn bình thường mà thôi, cho nên, điểm đến thì dừng!”
“Hiện tại ta tuyên bố, tỷ thí bắt đầu!”
Sau khi Tuý Thiên Ca cùng Diệp Tiểu Cước đều chuẩn bị tốt, Diệp Phong trực tiếp hô to.
“Thí Thần Quyết!”
“Thí Thần Luyện Thể Quyết!”
“Thí Thần Tam Thần Thông!”
Khi Diệp Phong vừa dứt lời, Tuý Thiên Ca trực tiếp bạo phát toàn lực!
Bùm!
Nhưng mà, Tuý Thiên Ca còn chưa bắt đầu biểu hiện, Diệp Tiểu Cước đột nhiên xuất hiện ở trước mắt hắn, sau đó dùng một chân đá lên mặt hắn, đá thẳng hắn lên không trung!
Xoát!
Ngay sau đó, thân ảnh của Diệp Tiểu Cước lập tức biến mất tại chỗ, sau đó trực tiếp xuất hiện ở trên không trung!
“Mẹ kiếp!!!”
“Không… đừng đá vào mặt ta!”
Lúc này, Tuý Thiên Ca đang lao lên không trung với tốc độ cực nhanh nhìn thấy Diệp Tiểu Cước đột nhiên xuất hiện phía trên mình, sau đó lại bày ra tư thế chuẩn bị phi đá, điều này khiến hắn lập tức luống cuống lên!
Bùm!
Khi một tiếng trầm đục lại lần nữa vang lên, chân to của Diệp Tiểu Cước lại lần nữa đá vào lên Tuý Thiên Ca, mà Tuý Thiên Ca cũng nhanh chóng rơi xuống dưới với tốc độ cực nhanh!
Xoát!
Nhưng đúng lúc này, thân ảnh của Diệp Tiểu Cước lại lần biến mất trên không trung, trực tiếp xuất hiện ở bên dưới, nhìn Tuý Thiên Ca đang rơi nhanh xuống, hắn lại lần nữa bày ra tư thế phi đá!
Bùm ! Bùm! Bùm!
Tiếp theo, mỗi lần Diệp Tiểu Cước đá bay Tuý Thiên Ca lên không trung, hắn trước tiên sẽ xuất hiện tại một vị trí cụ thể chờ Tuý Thiên Ca bay tới, sau đó đá bay hắn ra ngoài!
Mà toàn bộ quá trình, Túy Thiên Ca thậm chí căn bản không có năng lực phản kháng, chỉ có thể để mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm!
“Thật là đáng sợ!”
“Đây làm gì là luận bàn!”
“Đây rõ ràng chính là đang đá bao cát!”
“Chẳng qua, Tiểu Cước đại nhân là người chơi, mà Tuý Thiên Ca lại là bao cát!”
Nhìn thấy Tuý Thiên Ca ở trên không trung bị Diệp Tiểu Cước đá lui đá tới như bao cát, Dao Trì Thánh Nữ kinh ngạc lẩm bẩm một mình, nàng biết những hộ vệ bên cạnh Diệp Phong rất mạnh, nhưng nàng thực sự không ngờ lại mạnh đến trình độ như vậy!
Phải biết rằng, thực lực của Túy Thiên Ca tuyệt đối là một trong mười người đứng đầu ở Thần giới!
“Ai!”
“Người thừa kế của Thí Thần Tông cũng quá thảm!”
“Đầu tiên là bị Tiểu Cước đại nhân đá như bao cát!”
“Lát nữa còn phải bị ta dùng Thiên Đạo kiếp vân phách chơi!”
“Bị chơi như vậy, không biết tâm lý của hắn có chịu được hay không!”
Nhìn thấy cảnh tượng trên không trung, Hoắc Sơn cũng nghiền ngẫm lẩm bẩm.
Bên kia!
“Thật là đáng sợ!”
“Tiểu Cước đại nhân thật là thật là đáng sợ!”
“Vốn dĩ ta còn tưởng rằng, có thể miễn cưỡng đấu với hắn một trận, ai mà ngờ trực tiếp bị biến thành bao cát!”
Lúc này, Tuý Thiên Ca đang bị đá tới đá lui cũng cười khổ lẩm bẩm, hắn thật sự không ngờ thực lực của đối phương thế nhưng sẽ khủng bố đến trình độ như vậy, thậm chí, hắn không có được một chút năng lực phản kháng!
“Thôi!”
“Thất bại là mẹ thành công!”
“Nếu ngã xuống ở đây, ta sẽ bò dậy ở nơi khác!”
“Lát nữa khi luận bàn với Hoắc Sơn, ta muốn đem toàn bộ nhục nhã hiện tại phát lên người hắn!”
Sau đó, Tuý Thiên Ca liền đưa ra một quyết định.
……
Nửa giờ sau!
“Tiểu Cước!”
“Đủ rồi!”
“Dừng lại đi!”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước vẫn chưa muốn kết thúc, Diệp Phong nhàm chán đến mức sắp ngủ ở trên ghế bập bênh cũng lên tiếng.
Bùm!
Nghe Diệp Phong lên tiếng, Diệp Tiểu Cước cũng dùng một chân đá Tuý Thiên Ca xuống đất, chẳng qua trên mặt lại tỏ ra chưa đã thèm.
“Mẹ kiếp!”
“Cuối cùng cũng kết thúc!”
“Nửa canh giờ này quả thực là ác mộng với ta!”
Tuý Thiên Ca vững vàng đáp xuống mặt đất, nhìn Diệp Phong với ánh mắt cảm kích, nếu Diệp Phong không có hét lên như vậy, ai biết đối thủ sẽ đá hắn thêm bao lâu!
“Tuý huynh!”
“Một trận chiến này, ngươi đã chiến tận hứng chưa?”
“Nếu còn chưa tận hứng, ta sẽ để cho các ngươi luận bàn thêm một lúc nữa!”
Lúc này, Diệp Phong cũng nghiền ngẫm nhìn về phía Tuý Thiên Ca hỏi.
“Tận hứng!!!”
“Diệp thiếu, trận chiến này, ta chiến lão mẹ nó tận hứng!”
“Thật sự không cần tiếp tục luận bàn!”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Tuý Thiên Ca hoảng loạn vội vàng đáp lại.
“Tuý huynh!”
“Ngươi tận hứng thì tốt!”
“Vậy tiếp theo, ngươi nghỉ ngơi một lúc trước, hay là trực tiếp cùng Hoắc cung chủ luận bàn?”
Nghe Tuý Thiên Ca nói như vậy, Diệp Phong cũng cười hỏi.
“Diệp thiếu!”
“Để cho ta nghỉ ngơi một nén nhang trước!”
Tuý Thiên Ca nghe xong, trước tiên suy nghĩ một chút, sau đó mới đưa ra đáp án, tuy rằng hắn cũng rất muốn trực tiếp luận bàn với Hoắc Sơn, nhưng hắn hiện tại cần điều chỉnh lại tâm lý của mình!
……
Chương 1118 - Đây không phải là đang luận bàn, đây căn bản chính là đang đá bao cát! (2)
“Tiểu Cước đại nhân!”
“Tu vi của ngài rốt cuộc đạt tới cảnh giới nào?”
“Còn có, bên cạnh Diệp thiếu rốt cuộc còn bao nhiêu hộ vệ giống như ngươi!”
“Trước kia ta cũng thấy qua một vị kiếm khách một tay, hình như hắn cũng là hộ vệ của Diệp thiếu gia, vậy ai mạnh hơn?”
Trong thời gian nghỉ ngơi, Dao Trì Thánh Nữ không chịu nổi tò mò trong lòng, trực tiếp nhìn về phía Diệp Tiểu Cước hỏi.
Mà nghe Dao Trì Thánh Nữ hỏi, Tuý Thiên Ca ở một bên cũng vội vàng dựng lỗ tai lên nghe, bởi vì hắn cũng muốn biết đáp án của những vấn đề này.
“Các ngươi không cần biết tu vi của ta mạnh như thế nào!”
“Nhưng mà, bên cạnh ngô chủ của ta có mười hộ vệ giống như ta!”
“Mà ta, chỉ xếp hạng thứ mười!”
“Đến nỗi kiếm khách một tay ngươi nói, hắn xếp hạng thứ sáu!”
Nghe Dao Trì Thánh Nữ hỏi chuyện, Diệp Tiểu Cước cũng thuận miệng đáp lại một câu, nhưng hắn còn chưa tính ngàn ngàn vạn vạn hộ vệ quân Bại Gia dự bị ở trong đó!
“Cái gì!!”
“Thực lực của ngươi khủng bố như vậy mà lại là tên đội sổ?”
“Mà tên kiếm khách một tay kia, thế nhưng cũng chỉ xếp hạng thứ sáu?”
“Vậy người đứng đầu, thực lực của hắn khủng bố tới trình độ nào?”
Nghe xong câu trả lời của Diệp Tiểu Cước, Dao Trì Thánh Nữ cùng Tuý Thiên Ca không khỏi há hốc mồm!
“Đúng rồi!”
“Ngươi là Tuý Thiên Ca phải không!”
“Vì ngươi vừa rồi làm ta chơi vui vẻ, cho nên ta nhắc nhở ngươi một chút!”
“Đó chính là lát nữa luận bàn với Hoắc Sơn, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng bị hành hạ trước, nếu không, ta sợ ngươi liên tục bị đả kích, tinh thần sẽ suy sụp!”
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó nhìn về phía Tuý Thiên Ca lên tiếng nhắc nhở.
Hả?
Ta luận bàn với một tên phế nhân!
Sau đó, để ta chuẩn bị sẵn sàng bị hành hạ trước?
Đây không phải là vô nghĩa sao?
Nghe Diệp Tiểu Cước nhắc nhở, Tuý Thiên Ca sửng sốt!
“Tiểu Cước đại nhân!”
“Ngươi đùa giỡn ta sao!”
“Ta sẽ đánh không lại tên Hoắc Sơn kia sao?”
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Túy Thiên Ca nghiêm túc nhìn Diệp Tiểu Cước hỏi.
“Tuý Thiên Ca!”
“Ta thừa nhận, mặc kệ là ở thiên phú, tâm tính, ngộ tính vẫn là tu vi, ngươi đều mạnh hơn Hoắc Sơn!”
“Nhưng ngươi chớ quên, trận luận bàn này không nói không thể sử dụng ngoại lực, cũng chính là đan dược, thần khí hay bảo vật gì đó!”
“Cho nên, dưới tình huống có thể sử dụng ngoại lực, ngươi tuyệt đối đánh không thắng Hoắc Sơn!”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tuý Thiên Ca, Diệp Tiểu Cước cũng lên tiếng giải thích.
“Ha ha ha!”
“Tiểu Cước đại nhân, ngài thật sự lo lắng nhiều!”
“Nói đến bảo vật, hắn có thể có nhiều hơn ta sao?”
“Phải biết rằng, ta chính là người thừa kế của Thí Thần Tông, kế thừa toàn bộ đan dược, thiên tài địa bảo, thần khí công kích, thần khí phòng ngự, không chỉ có phẩm cấp cao, mà số lượng càng vô số kể!”
“Cho nên, ở phương diện này, ta không có khả năng có hại, ngược lại còn chiếm hết ưu thế!”
Nghe Diệp Tiểu Cước nói những lời này, Tuý Thiên Ca cũng cực kỳ tự tin nói.
“Ai!”
“Tên Tuý Thiên Ca này thật là quá ngây thơ rồi!”
“Hắn còn không biết tiếp theo sẽ phải đối mặt với thứ gì!”
Nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Tuý Thiên Ca, Diệp Tiểu Cước bất đắc dĩ nhún vai, sau đó quay đầu nhìn sang nơi khác, dù sao hắn đã nói những điều đều nói!
Một lát sau!
“Tuý huynh!”
“Hoắc Cung chủ!”
“Trận đấu này cũng chỉ là một trận đấu bình thường, cho nên, điểm đến thì dừng!”
“Hiện tại ta tuyên bố, tỷ thí bắt đầu!”
Sau khi Tuý Thiên Ca nghỉ ngơi xong, Diệp Phong nhìn thấy hai bên đều đã làm tốt chuẩn bị công tác, trực tiếp hô to.
“Thí Thần Quyết!”
“Thí Thần Luyện Thể Quyết!”
“Thí Thần Tam Thần Thông!”
Khi Diệp Phong vừa dứt lời, Tuý Thiên Ca lại lần nữa bạo phát toàn lực, hắn muốn trút hết những oán hận vừa rồi lên người Hoắc Sơn!
“Hoắc Sơn!”
“Ngươi yên tâm!”
“Ta sẽ nhẹ nhàng với ngươi!”
Lúc này, Túy Thiên Ca dùng hết toàn lực lao đến chỗ Hoắc Sơn, cười nghiền ngẫm nhìn Hoắc Sơn ở đối diện nói.
“Ha hả!”
“Tuý Thiên Ca, ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể đắn đo ta sao?”
“Thật sự cho rằng ta vẫn là một tên phế sài bình thường thôi sao?”
Nghe vậy, nhìn thấy Túy Thiên Ca đang lao về phía mình, Hoắc Sơn cũng giễu cợt cười nói, sau đó từ trong ngực lấy ra Thiên Đạo kiếp vấn to cỡ nắm tay.
“Tuý Thiên Ca!”
“Đừng nói ta bắt nạt ngươi!”
“Hôm nay, ta sẽ dùng phi hành Thần Khí đặc thù đối phó với ngươi!”
Nói xong, Hoắc Sơn ném ra Thiên Đạo kiếp vân trong tay, sau đó hét lớn: “Tiểu Vân Vân, biến đại, biến đại, lại biến đại cho lão phu!”
Oanh!
Khi Hoắc Sơn vừa nói xong, Thiên Đạo kiếp vân bị ném lên không trung lập tức lớn hơn gấp trăm, đồng thời, một cổ uy áp Thiên Đạo lập tức trấn áp lên người Tuý Thiên Ca.
Mà đối mặt với uy áp của Thiên Đạo kiếp vân, Tuý Thiên Ca đang bùng nổ toàn lực lập tức bị trấn áp tại chỗ!
“Mẹ kiếp!!!”
“Trong tay tên phế sài kia thế nhưng có Thiên Đạo kiếp vân?”
“Hơn nữa, hắn thế nhưng còn có thể khống chế được Thiên Đạo kiếp vân?
“Mẹ nó thật là nực cười!”
Lúc này, Tuý Thiên Ca bị trấn áp tại nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân mà Hoắc Sơn lấy ra biến lớn, hắn hoàn toàn chết lặng, hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ đến có người thế nhưng có thể khống chế được Thiên Đạo kiếp vân!
“Tiểu Vân Vân!”
“Ngươi làm gì vậy!”
“Tại sao có thể sử dụng uy áp Thiên Đạo bắt nạt người ta?”
“Ngươi làm như vậy, sao ta có thể luận bàn công bằng với hắn nữa!”
Lúc này, Hoắc Sơn đứng ở bên cạnh Thiên Đạo kiếp vân cũng giả vờ tức giận mắng to Thiên Đạo kiếp vân.
???
Mẹ nó công bằng công chính luận bàn?
Mẹ nó ngươi đều dùng đến cả Thiên Đạo kiếp vân, vậy chú định trận luận bàn này đã ngập tràn bất công!
Hơn nữa, ngươi rõ ràng đang gian lận!
Làm gì có ai chơi như ngươi chứ!
Nghe Hoắc Sơn giận mắng, khóe miệng khóe mắt của Tuý Thiên Ca không tự chủ được giật giật, hắn thật không nghĩ tới đối phương có thể vừa gian lận vừa nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy!
“Tuý Thiên Ca!”
“Ta đã nói Tiểu Vân Vân thu hồi uy áp của Thiên Đạo!”
Chương 1119 - Làm gì thế, ngươi đang gian lận!
“Mà ngươi hiện tại hẳn là đã có thể tùy ý nhúc nhích!”
“Cho nên, chúng ta tiếp tục luận bàn thôi!”
Đúng lúc này, giọng nói tràn ngập hưng phấn của Hoắc Sơn vang lên ở trên cao.
Hả?
Tiếp tục luận bàn?
Mẹ nó còn luận bàn cọng lông!
Ngươi có Thiên Đạo kiếp vân che chở, ta cho dù cố hết sức, cũng không thể thương tổn được ngươi!
Nghe Hoắc Sơn nói những lời này, Tuý Thiên Ca cũng lộ ra một nụ cười khổ, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoắc Sơn nói: “Hoắc Cung chủ, ta cảm thấy không cần tiếp tục tỷ thí, ta nhận thua!”
“Cái gì!”
“Ngươi muốn tỷ thí một trận tận tình với ta!”
“Nói ta không cần nương tay!”
“Nếu không, ngươi sẽ không vui?”
Sau khi nghe những lời của Tuý Thiên Ca, Hoắc Sơn lộ vẻ khiếp sợ nói hươu nói vượn.
Mà Diệp Phong đang xem trò vui nghe vậy thì sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khổ nói: “Cung chủ khi nào cũng học được nghiêm trang nói hươu nói vượn đấy!”
Bên kia!
???
Con mẹ nó tận tình một trận chiến?
Mẹ nó ta đang xin tha, không phải là đang cầu xin hành hạ!
Sao ngươi có thể trợn mắt nói dối như vậy?
Sau khi nghe Hoắc Sơn nói xong, Tuý Thiên Ca muốn phát điên, hắn thật sự không nghĩ tới, Hoắc Sơn thế nhưng có thể làm ra loại chuyện cẩu như vậy!
“Ngươi muốn làm gì thì làm!”
“Lão phu Vạn Lôi Lang!”
“Nếu ngươi đã yêu cầu ta toàn lực chiến đấu, vậy thì ta sẽ không nương tay!”
“Hôm nay, ta sẽ để ngươi trải nghiệm niềm vui khi được Vạn Lôi rửa tội!”
Ngay khi Tuý Thiên Ca sắp sụp đổ, tiếng cười của Hoắc Sơn lại vang lên từ không trung!
Oanh! Oanh! Oanh!
Ngay sau đó, từng đạo tia chớp màu đen hóa thành Lôi Xà hung dữ, trực tiếp đánh xuống Túy Thiên Ca ở bên dưới!
“Mẹ kiếp!”
“Vừa rồi~ vừa rồi ~ Tiểu ~ Cước~ điên ~ loạn ~ đá~ ta ~ !”
“Hiện ~ tại ~, ngươi ~ lại ~ để~ Thiên ~ ~ Đạo~ kiếp ~ vân ~ loạn ~ phách ~ ta ~~!”
“Con ~ mẹ~ nó~ sao ~ ngươi ~ lại~ có~ thể ~ khinh ~ người ~ như ~vậy~!”
Lúc này, Tuý Thiên Ca liên tục bị Thiên Đạo lôi kiếp bổ trúng, hắn vừa run rẩy tránh né vừa mắng to ở trong lòng, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình tới đây luận bàn, nhưng lại trực tiếp biến thành cầu xin ngược đãi!
Hơn nữa, hắn lại là người chủ động cầu xin tìm con đường chết!
Một giờ sau!
“Kết, kết thúc!”
“Cuối cùng cơn ác mộng này cũng kết thúc rồi!”
“Sau này ta sẽ không bao giờ khoác lác nữa, ta sẽ thành thật làm một tên tửu quỷ!”
“Cái giá phải trả cho việc khoác lác mẹ nó quá lớn!”
Nghĩ đến lúc đầu Diệp Phong đã nói hắn không phải đối thủ của Hoắc Sơn, nhưng hắn cố tình không tin, Tuý Thiên Ca cũng khóc vì hối hận, nếu như có cơ hội làm lại, hắn nhất định sẽ trừng mắt nhìn Diệp Phong nói một câu: “Ta rất gà yếu, sao dám cạnh tranh với Hoắc Lôi Thần!”
“Diệp thiếu!”
“Đối thủ mà ngươi tìm cho ta quá yếu!
“Ta còn chưa phách đâu, mà hắn đã chịu không được!”
Đúng lúc này, giọng nói tràn ngập thất vọng của Hoắc Sơn lại vang lên từ bên cạnh.
???
Cái gì kêu ngươi còn chưa phách đâu?
Mẹ nó, ngươi phách ta cả một canh giờ!
Ngươi còn muốn phách như thế nào nữa!
Nghe Hoắc Sơn nói những lời này, Tuý Thiên Ca tức giận thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi!
“Cung chủ!”
“Vậy lần sau ta lại tìm cho ngươi một người có thể kháng phách!”
“Lần này cứ như vậy đi!”
Nghe Hoắc Sơn giận dỗi nói, Diệp Phong không khỏi bật cười, sau đó lên tiếng đáp lại một câu.
“Được!”
“Diệp thiếu, nếu như không có việc gì nữa, ta đi về trước!”
“Dù sao trong cung môn còn có rất nhiều chuyện chờ ta xử lý!”
Nói xong, Hoắc Sơn liền kích hoạt cổng không gian truyền tống chỉ định, sau đó nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Bên kia!
“Tiểu Cước đại nhân!”
“Ngươi biết Hoắc cung chủ khống chế được Thiên Đạo kiếp vân như thế nào không?”
Lúc này, Dao Trì Thánh Nữ lộ vẻ tò mò nhìn về phía Diệp Tiểu Cước hỏi, rốt cuộc nếu không phải là nhìn thấy tận mắt nhìn, cho dù có bị giết, nàng cũng sẽ không tin có người có thể thu phục được Thiên Đạo kiếp vân!
Mà Tuý Thiên Ca ở một bên nghe Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy cũng dựng lỗ tai lên lần nữa, bởi vì hắn cũng rất tò mò về chuyện này!
“Thật ra cũng rất đơn giản!”
“Chỉ cần đánh nó tới khi phục là được!”
“Lúc trước Diệp Tiểu Kiếm, cũng chính là kiếm khách một tay mà các ngươi đã gặp qua thình thịch Thiên Đạo kiếp vân một trận!”
“Cuối cùng cũng không biết thình thịch hết bao nhiêu vạn kiếm, Thiên Đạo kiếp vân trực tiếp chịu phục!
“Sau đó Diệp Tiểu Kiếm liền thu phục Thiên Đạo kiếp vân đưa cho Hoắc Sơn!”
Nghe Dao Trì Thánh Nữ hỏi, Diệp Tiểu Cước cũng cười giải thích.
???
Thình thịch Thiên Đạo kiếp vân một trận?
Sau đó nó chịu phục?
Có cần phải đơn giản đến vậy không!
Đó chính là Thiên Đạo kiếp vân nha, quá trình thu phục không nên là một trận chiến kinh thiên địa quỷ thần khiếp sao?
Nghe Diệp Tiểu Cước nói xong, Dao Trì Thánh Nữ cùng Tuý Thiên Ca đều ngây người!
“Tuý huynh!”
“Luận bàn hai trận!”
“Ngươi cảm thấy thực lực của Tinh Hồn Cung chúng ta thế nào?”
Đúng lúc này, Diệp Phong cũng đi tới, sau đó nhìn về phía Tuý Thiên Ca lên tiếng dò hỏi.
“Thần bí!”
“Cường đại!”
“Không thể chiến thắng!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Tuý Thiên Ca cũng nghiêm túc biểu đạt suy nghĩ của mình.
“Tuý huynh!”
“Vậy Thí Thần Tông của ngươi có muốn trở thành thế lực phụ thuộc của Tinh Hồn Cung ta không?”
Ngay sau đó, Diệp Phong lại nhìn về phía Tuý Thiên Ca tiếp tục hỏi.
Đúng vậy, khi Diệp Phong ở trong tửu lầu biết được thân phận của Túy Thiên Ca, hắn đã có ý nghĩ này, hắn nghĩ nếu như Thí Thần Tông đã từng là bá chủ của Thần giới, Tinh Hồn Cung do hắn thành lập nhất định sẽ giẫm bá chủ dưới chân!
Nếu đã là Thí Thần Tông mà vô số người muốn tưởng bái nhập, cho dù là làm tạp dịch, vậy thì hắn phải làm người bái nhập vào Thí Thần Tông, sau đó có thêm một mục tiêu mới đó chính là bái nhập vào Tinh Hồn Cung, cho dù chỉ làm một tên tạp dịch!
“Cái gì!”
Chương 1120 - Thí Thần Tông, trở thành thế lực phục thuộc Tinh Hồn Cung!
“Muốn Thí Thần Tông trở thành thế lực phụ thuộc Tinh Hồn Cung?”
Túy Thiên Ca nghe vậy cũng kinh ngạc thốt lên, hắn không ngờ Diệp Phong làm ra một loạt hành động, mục đích cuối cùng chính là muốn bắt lấy Thí Thần Tông!
“Diệp thiếu!”
“Tuy rằng ta là người thừa kế Thí Thần Tông!”
“Nhưng ta sợ mình không tự quyết định được!”
“Bởi vì, linh hồn tông chủ đời trước của Thí Thần Tông đang ngủ say ở trong cơ thể ta, nếu như để hắn biết chuyện này, vậy thì hắn tuyệt đối sẽ cướp đoạt thân phận người thừa kế của ta!”
“Dù sao ở trong lòng hắn, Thí Thần Tông mới là bá chủ Thần giới, hơn nữa vẫn là bá chủ duy nhất!”
Sau khi lấy lại tinh thần, Tuý Thiên Ca liền giải thích tình hình.
“Nga!”
“Linh hồn tông chủ đời trước của Thần Tông thế nhưng ở trong cơ thể ngươi?”
“Hơn nữa, hắn còn có tư cách phế bỏ thân phận người thừa kế của ngươi?”
Nghe vậy, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hứng thú, sau đó hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện, trực tiếp nói với Diệp Tiểu Cước bên cạnh: “Tiểu Cước, đưa Hoắc cung chủ đến đây một chuyến!”
Hả?
Hoắc Sơn vừa đi trở về?
Hiện tại lại muốn gọi hắn trở lại đây?
Làm như vậy không phải đang chơi chó... Không, không phải là đang chơi Cung chủ sao?
Nghe Diệp Phong hạ mệnh lệnh, Diệp Tiểu Cước cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh liền đáp ứng: “Ngô chủ, thuộc hạ liền đưa Hoắc cung chủ đến đây!”
“Tuý Thiên Ca!”
“Nhân cơ hội này, ngươi nói tình huống của tên kia một chút!”
“Nếu như hắn không đồng ý, ta sẽ ra lệnh cho Hoắc Sơn dùng Thiên Đạo lôi kiếp bổ tới khi hắn đồng ý mới thôi!”
Sau khi Diệp Tiểu Cước rời đi, Diệp Phong liền nhìn về phía Tuý Thiên Ca nói ra suy nghĩ của mình.
Hả?
Nếu như Lạc Thiên Tường dám không đồng ý!
Vậy thì dùng Thiên Đạo lôi kiếp bổ tới khi hắn đồng ý mới thôi sao?
Kích thích đến vậy?
Sau khi nghe Diệp Phong nói xong, Tuý Thiên Ca hưng phấn cả lên.
???
Ngươi đang hưng phấn cái gì vậy?
Ngươi không phải một đám với lão tông chủ Thí Thần Tông sao, hắn sắp gặp sét đánh, ngươi không những không lo lắng, ngược lại còn thêm hưng phấn?
Ngươi vui sướng như vậy, hắn biết không?
Thấy Tuý Thiên Ca đột nhiên lộ ra vẻ vô cùng hưng phấn, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó thầm nghĩ: “Chẳng lẽ đây là một mình bị phách, không bằng cùng bị phách sao?”
……
“Lạc đại nhân!”
“Mau tỉnh lại, xảy ra chuyện lớn!”
Mà lúc này, Tuý Thiên Ca đã bình tĩnh trở lại cũng hét lớn ở trong lòng.
“Hả?”
“Thiên Ca, xảy ra chuyện gì rồi?”
Rất nhanh, trong đầu Tuý Thiên Ca liền vang lên một giọng nói lười biếng.
“Lạc đại nhân!”
“Thần giới xuất hiện một Tinh Hồn Cung cực kỳ cường đại!”
“Hiện tại, bọn họ muốn Thí Thần Tông chúng ta trở thành thế lực phụ thuộc của Tinh Hồn Cung bọn họ!
“Bởi vì chuyện này vô cùng quan trọng, ta cũng không dám tự mình đưa ra quyết định, cho nên, ta muốn hỏi ý tứ của ngài một chút!”
Nghe đối phương nói xong, Túy Thiên Ca lập tức giải thích ngắn gọn tình huống!
“Cái gì!”
“Đối phương thế nhưng muốn Thí Thần Tông chúng ta trở thành thế lực phụ thuộc cho bọn họ sao?”
“Bọn họ điên rồi sao?”
Nói đến đây, giọng nói lười biếng dừng lại, sau đó giận dữ rống to với Tuý Thiên Ca: “Tuý Thiên Ca, đối phương đang cưỡi lên cổ chúng ta, ị phân lên đầu Thí Thần Tông chúng ta, mẹ nó tại sao ngươi không trực tiếp giết bọn họ?”
“Lạc đại nhân!”
“Ta đã đấu với bọn họ!”
“Nhưng ta không phải đối thủ của họ!”
Nghe tiếng rống giận của Lạc Thiên Tường, Tuý Thiên Ca cũng bất đắc dĩ lên tiếng giải thích.
“Hả?”
“Lấy tu vi cùng truyền thừa cường đại, công pháp thần thông, các loại thần khí cường đại, các loại đan dược và bảo vật, vậy mà ngươi còn không phải là đối thủ của bọn họ sao?”
“Chẳng lẽ, đối phương là cường giả trong cung môn đấu với một mình ngươi?”
Biết được tình huống này, Lạc Thiên Tường bày tỏ suy đoán của mình, dù sao thì hắn vẫn rất rõ ràng về thực lực của Tuý Thiên Ca, hơn nữa cộng thêm những công pháp cường đại thần thông cùng với các loại bảo vật của Thí Thần Tông, nhìn toàn bộ Thần giới, hắn thật sự không tin dưới tình huống 1 đấu 1, lại có người có thể thắng Tuý Thiên Ca!
“Lạc đại nhân!”
“Đối phương có hai người, hơn nữa, đều là đơn độc chiến đấu với ta!”
“Kết quả, ta hai ván đều thua!”
Nghe được những lời của Lạc Thiên Tường, Tuý Thiên Ca lại lần nữa lên tiếng giải thích.
“Cái gì!”
“Đối phương chỉ phái ra hai người!”
“Kết quả, Tuý Thiên Ca ngươi đều thua cả hai ván?”
“Làm sao có khả năng!”
Nghe vậy, Lạc Thiên Tường lập tức chấn kinh!
“Lạc đại nhân!”
“Nếu không, hay là ngài tự mình ra tay đi!”
“Dù sao thực lực của đối phương cũng rất mạnh, nếu chúng ta có thể thu phục được đối phương, để cho bọn họ trở thành thế lực phụ thuộc của Thí Thần Tông chúng ta, nhất định sẽ rất có ích rất lớn đối với sự hưng thịnh của Thí Thần Tông chúng ta!
Thấy Lạc Thiên Tường hồi lâu không nói gì, Tuý Thiên Ca cũng lên tiếng đề nghị.
“Cũng tốt!”
“Tuy rằng ta hiện tại chỉ là một hồn thể, nhưng đối phó với tu sĩ có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại này, dễ dàng như trở bàn tay!”
“Dù sao thời đại các ngươi đã xuống dốc, căn bản không thể so sánh với thời đại của ta được!”
Nghe Tuý Thiên Ca đề nghị, Lạc Thiên Tường đáp ứng không chút do dự, bởi vì hắn cảm thấy những gì Tuý Thiên Ca nói là đúng, với sự giúp đỡ của một thế lực mạnh mẽ như vậy, nó chắc chắn sẽ tăng tốc độ quật khởi của Thí Thần Tông!
“Cuối cùng người này cũng mắc câu!”
“Cho dù ngươi rất mạnh, nhưng ta cũng không tin ngươi có thể mạnh hơn Thiên Đạo kiếp vân!”
Nghe Lạc Thiên Tường nói xong, Tuý Thiên Ca cũng lộ ra vẻ chờ mong!
……
“Diệp thiếu!”
“Ta đã nói với tên kia mọi tình huống!”
“Hắn có thể mượn lực lượng Thí Thần Lệnh hiện thân bất cứ lúc nào, sau đó tiến hành chiến đấu!”
Sau đó, Tuý Thiên Ca liền dùng thần thức nói tình huống với Diệp Phong!
“Tuý Thiên Ca!”
“Theo ta được biết, người tu luyện ở thời đại thượng cổ có thực lực mạnh hơn so với người tu luyện ở thời đại chúng ta!”
Chương 1121 - Là ai muốn để Thí Thần Tông làm thế lực phụ thuộc, đứng ra!
“Ví dụ như một cường giả có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại thượng cổ, thực lực ít nhất cũng mạnh hơn gấp mười lần cường giả có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại này!”
“Vậy cái tên trong cơ thể ngươi, với trạng thái linh hồn của hắn có thể bộc phát ra bao nhiêu lực lượng?”
Sau khi nghe Tuý Thiên Ca nói xong, Diệp Phong cũng lộ vẻ tò mò hỏi.
“Diệp thiếu!”
“Cái tên trong cơ thể ta đã từng có thực lực rất khủng bố!”
“Tuy rằng là Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nhưng lại mạnh hơn 20 lần với cường giả có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại này!”
“Không chút khoa trương khi nói chẳng sợ ta là tuyệt thế thiên kiêu, nhưng ở cùng cảnh giới, hắn chỉ cần dùng một ngón tay là có thể nghiền áp ta, nhưng đây cũng là bởi vì ở thời đại của chúng ta, nồng độ linh khí trong thiên địa đã giảm xuống quá nhiều, nếu không, nếu như ta ở thời đại hắn, ta chưa chắc đã kém hơn hắn!”
“Đến nỗi trạng thái linh hồn hiện tại của hắn có khả năng bộc phát ra bao nhiêu thực lực, vậy thì cũng ít nhất là gấp mười lần cường giả Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở thời đại này!”
Nghe Diệp Phong hỏi chuyện, Tuý Thiên Ca cũng lập tức giải thích.
“Hả?”
“Chỉ là trạng thái của linh hồn, nhưng lực lượng bộc phát lại có thể kinh khủng như vậy sao?”
Nghe Tuý Thiên Ca nói như vậy, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Một lát sau!
“Diệp thiếu!”
“Đối thủ lần này của ta là ai?”
Khi Hoắc Sơn đi theo Diệp Tiểu Cước đi ra khỏi vết nứt không gian, liền đi tới trước mặt Diệp Phong tò mò hỏi.
“Hoắc cung chủ!”
“Đối thủ lần này chính là tên đã từng coi thường ngươi!”
“Mà tên đó hiện tại đang ở trong cơ thể Túy Thiên Ca, bất cứ lúc nào cũng có thể xông ra chiến đấu với ngươi!”
Nghe Hoắc Sơn dò hỏi, Diệp Phong cũng cười giải thích.
“Cái gì?”
“Tên khốn Lạc Thiên Tường kia thực sự đang ở trong cơ thể của Tuý Thiên Ca ư?”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Hoắc Sơn đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trở nên hoàn toàn phấn khích, dù sao bắt nạt người thừa kế của Thí Thần Tông làm gì kích thích hơn bắt nạt Lạc Thiên Tường!
“Tuý huynh!”
“Hoắc cung chủ đã tới rồi!”
“Ngươi có thể để cho tên kia đi ra!”
Sau khi Diệp Phong lấy ra ghế bập bênh, Tuý Mộng Tửu, xiên thịt rồng, củi và những thứ khác, hắn nhìn Tuý Thiên Ca lên tiếng nhắc nhở.
Hả?
Để Lạc đại nhân ra không là vấn đề!
Nhưng ý của ngươi là gì khi lấy những thứ này ra?
Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra những thứ này, Tuý Thiên Ca cũng tỏ ra khó hiểu, sau đó tò mò hỏi: “Diệp thiếu, ngươi lấy ra những thứ này là định làm gì sao?”
“Tuý huynh!”
“Tiếp theo chính là một trận chiến ngang tài ngang sức!”
“Cảnh chiến đấu kia chắc chắn sẽ cực kỳ thú vị!”
“Và xem một trận chiến tuyệt vời như vậy, ngươi không chuẩn bị một ít thức ăn và rượu, chẳng phải là không tôn trọng trận chiến này sao!”
Nghe Tuý Thiên Ca dò hỏi, Diệp Phong cũng nghiêm túc giải thích.
???
Cuộc chiến ngang tài ngang sức?
Sau đó vì biểu đạt tôn trọng với trận chiến đấu này, cho nên mới chuẩn bị mỹ thực cùng rượu ngon?
Nghe Diệp Phong giải thích, Tuý Thiên Ca lập tức cả kinh, hắn thật không nghĩ tới Diệp Phong lại có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy!
“Tuý huynh!”
“Mau thả tên kia xuất hiện đi!”
“Hoắc cung chủ đang sốt ruột chờ!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong lại lần nữa vang lên.
“Diệp thiếu!”
“Ta đã biết!”
“Ta lập tức gọi hắn đi ra ngoài!”
Nghe Diệp Phong thúc giục, Tuý Thiên Ca cũng gật đầu, sau đó trong tay xuất hiện một cái lệnh bài màu đen, sau đó ném lệnh bài lên không trung, đồng thời hét lớn: “Lạc đại nhân, mời ngài đến giáo huấn bọn họ một chút!”
“Là ai!”
“Là ai muốn Thí Thần Tông chúng ta làm thế lực phụ thuộc!”
“Đứng ra!”
Khi hư ảnh của một nam tử trung niên xuất hiện từ trong lệnh bài, Lạc Thiên Tường liếc nhìn mọi người với thái độ trên cao, sau đó dùng giọng nói lạnh lùng lên tiếng chất vấn.
"Lạc Thiên Tường!"
"Ta đứng ra, ngươi có thể làm gì được ta hay sao?"
Lúc này, Hoắc Sơn cũng thần sắc ngoạn vị tiến lên một bước, sau đó nhìn lên hư ảnh ở trên không trung hô to lên.
"Hoắc Sơn?"
"Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
Nhìn thấy Hoắc Sơn, Lạc Thiên Tường cũng sững sờ, sau đó lập tức lên tiếng chất vấn!
"Bởi vì ta là Cung chủ Tinh Hồn Cung!"
"Bởi vì ta muốn để cho Thí Thần Tông ngươi trở thành thế lực phụ thuộc của Tinh Hồn Cung ta!"
"Cho nên ngươi nói thử xem tại sao ta lại có mặt ở chỗ này!"
Nghe được Lạc Thiên Tường hỏi mình như vậy, Hoắc Sơn cũng cười lớn lên tiếng đáp lại.
"Không thể nào có chuyện như vậy đó!"
"Theo Thiên Ca nói, Tinh Hồn Cung này tùy tiện phái ra hai người thì có thể chiến thắng hắn một cách dễ dàng, như vậy cũng đủ để chứng minh là Tinh Hồn Cung này cũng không đơn giản!"
"Mà ngươi chỉ là một củi mục, sao có thể là Cung chủ Tinh Hồn Cung được chứ!"
Mà Lạc Thiên Tường nghe được hắn nói như vậy thì trên mặt lộ ra vẻ khinh thường nhìn Hoắc Sơn nói ra ý nghĩ của mình.
"Lạc đại nhân!"
"Hoắc... Hoắc Cung chủ chính là một trong số hai người đánh bại ta!"
"Cho nên ngài tuyệt đối không thể coi thường hắn!"
Đúng lúc này, giọng nói của Túy Thiên Ca vang lên bên cạnh.
"Cái gì!"
"Túy Thiên Ca, ngươi đang nói đùa với ta có đúng hay không!"
"Một củi mục, hắn có thể đánh bại ngươi?"
Mà nghe được Túy Thiên Ca nói như vậy, trên mặt Lạc Thiên Tường cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được!
"Uy!"
"Các ngươi đừng có đứng đó nói nhảm nữa có được hay không!"
"Muốn đánh thì tranh thủ đánh đi!"
"Nếu như không đánh thì ta đi về đi ngủ!"
Nhìn thấy ba người đứng đó lằng nhà lằng nhằng nói chuyện phiếm, Diệp Phong cũng trực tiếp thúc giục.
"Tiểu tử!"
"Ngươi là cái thá gì!"
"Ở chỗ này tới lượt ngươi nói chuyện hay sao?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tường cũng mặt lộ vẻ không vui giận dữ lên tiếng mắng mỏ.
"Ngưng!"
Theo Lạc Thiên Tường vừa nói dứt câu, Diệp Tiểu Cước đang đứng bên cạnh trong nháy mắt xuất thủ, trực tiếp điều khiển linh khí khổng lồ giữa thiên địa, trong mấy giây thì đã giúp Lạc Thiên Tường ngưng tụ ra một bộ ngụy nhục thân!
Ba!
Chương 1122 - Là ta không đủ mạnh sao? Là hắn quá biến thái có được hay không a!
Ngay sau đó, Diệp Tiểu Cước trực tiếp xuất hiện trước mặt Lạc Thiên Tường, sau đó một bàn tay trực tiếp quất lên trên mặt của đối phương, sau đó nổi giận mắng: "Mẹ nó ngươi lại là cái thá gì, dám nói chuyện với chủ nhân như thế!"
"Còn nữa, nếu không phải chủ nhân tạm thời không muốn giết ngươi thì lão tử đã một cước đá cho ngươi hồn phi phách tán lâu rồi!"
Choáng váng!
Lúc này, Lạc Thiên Tường bị quạt một bạt tai, cả người đều choáng váng!
Mà chờ sau khi hắn tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn về phía Diệp Tiểu Cước tràn đầy sợ hãi vô tận!
"Quá kinh khủng!"
"Thật là quá kinh khủng!"
"Người này lại có thể cưỡng chế điều khiển linh khí trong thiên địa giúp ta ngưng tụ ra một bộ ngụy nhục thân trong thời gian ngắn ngủi như thế, hơn nữa còn cưỡng chế hòa linh hồn của ta và ngụy nhục thân thành một thể, mà ở trong quá trình này ta thậm chí ngay cả một chút xíu năng lực phản kháng cũng không có, tình huống này cũng đủ để chứng minh được là thực lực của đối phương vượt xa ta!"
"Thậm chí trong mắt của đối phương thì rất có thể ta giống như là một con kiến hôi!"
Lúc này, nhận ra được sự chênh lệch giữa mình và Diệp Tiểu Cước, Lạc Thiên Tường sắp bị sợ tè ra quần, hơn nữa hắn biết rất rõ, cho dù hắn có được nhục thân chân chính có được tu vi thời kỳ đỉnh phong thì tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Diệp Tiểu Cước!
"Không được!"
"Mẹ nó ta càng nghĩ thì càng thấy tức!"
"Nhất định phải hảo hảo sửa chữa ngươi một trận mới được, nhất định phải để ngươi biết có đôi khi nói sai là phải trả một cái giá thật là lớn!"
Nói xong, Diệp Tiểu Cước trực tiếp quay qua nhìn Diệp Phong!
"Tiểu Cước!"
"Nhớ là hãy dịu dàng với hắn một chút!"
"Nhưng tuyệt đối đừng có làm hỏng hắn dù sao một hồi nữa hắn còn phải giao đấu với Hoắc Cung chủ đó!"
Chú ý tới Diệp Tiểu Cước đang quay qua nhìn mình, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, sau đó ra lệnh.
Bành! Bành! Bành!
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, từng tiếng vang trầm đục không ngừng vang lên ở trên không trung.
"Ừm?"
"Lại là đá đống cát?"
"Mặc dù đổi một cái đống cát khác nhưng mà ta đã coi qua một lần bây giờ coi lại lần thứ hai ta thật sự không có hứng thú gì!"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước không ngừng đá Lạc Thiên Tường đá tới đá lui ở trên không trung, Dao Trì Thánh Nữ cảm thấy không thú vị tự lẩm bẩm.
"Lạc Thiên Tường có phải là đầu bị nước vào rồi hay không?"
"Tại sao hắn lại đi đắc tội Diệp thiếu chứ?"
"Bây giờ thì hay rồi, không chỉ phải hưởng thụ niềm vui sướng khi bị đánh mà còn phải hưởng thụ niềm vui sướng khi làm một cái bao cát nữa!"
Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc đang diễn ra ở trên không trung, Túy Thiên Ca cũng gượng cười tự nói.
"Túy Thiên Ca! ! !"
"Mẹ nó ngươi hố chết lão tử rồi!"
"Bên ngoài có tồn tại khủng bố như vậy thì tại sao ngươi còn tìm tai vạ cho ta nữa?"
Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy sụp đổ của Lạc Thiên Tường vang lên ở trong đầu của Túy Thiên Ca.
"Lạc đại nhân!"
"Chuyện này cũng không thể trách ta được!"
"Là ngươi đã từng nói với ta, ở thời đại này, dù cho bây giờ ngươi chỉ còn lại có linh hồn nhưng mà nhìn khắp toàn bộ thần giới cũng sẽ không có người nào là đối thủ của ngươi!"
"Cho nên ở trong lòng ta thì ngươi chính là một vị thần vô địch!"
"Nhưng ta hoàn toàn không ngờ được là ngươi nói như vậy chỉ là đang khoác lác với ta thôi!"
Nghe được Lạc Thiên Tường nói như vậy, Túy Thiên Ca cũng tỏ vẻ ủy khuất lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Thần mẹ nó khoác lác?
Là ta không đủ mạnh sao?
Là gia hỏa này quá biến thái có được hay không a!
Không nói khoa trương một chút nào, chỉ với cái tên đại biến thái này thì cho dù là ở thời đại của ta đó cũng là tương đương với một vị tồn tại kinh khủng có thể đánh nổ ta!
Nghe được Túy Thiên Ca giải thích như vậy với mình, Lạc Thiên Tường cũng trong nháy mắt khó chịu đến không chịu nổi, hắn hoàn toàn không ngờ được là ở trong thời đại mà nồng độ linh khí giảm mạnh như thế này mà còn có quái vật khủng bố như thế!
"Lạc đại nhân!"
"Tiểu Cước đại nhân này thật ra là một người khác trong số hai người đã đánh bại ta!"
"Mà trước đó ta cũng bị hắn đá tới đá lui như thế!"
"Có thể nói ở phương diện mỹ đá này thì ta tương đối có kinh nghiệm, nếu không ta chia sẻ cho người một chút kinh nghiệm của ta nhé?"
Đúng lúc này, giọng nói của Túy Thiên Ca cũng vang lên ở trong đầu của Lạc Thiên Tường một lần nữa.
Hả?
Chia sẻ kinh nghiệm bị đá của ngươi cho ta?
Thế nào, ngươi muốn cho ta học tập cách làm sao để làm một đống cát tốt hay sao?
Nghe được Túy Thiên Ca nói như vậy, trong nháy mắt mặt Lạc Thiên Tường treo đầy hắc tuyến!
Một bên khác!
"Làm gì chứ?"
"Tiểu Cước đại nhân đang làm gì đó?"
"Đây là Tiểu Bắc Tị thuộc về ta mà!"
"Sao hắn lại nửa đường cướp mất?"
Nhìn thấy Lạc Thiên Tường bị đá tới đá lui, Hoắc Sơn cũng toát ra vẻ mộng bức, phải biết, hắn chuẩn bị xuất ra Thiên Đạo kiếp vân khai phách, ai mà ngờ được lại bị Diệp Tiểu Cước vượt lên trước một bước!
Mà lúc này, Lạc Thiên Tường không ngừng bị đá tới đá lui cũng hoàn toàn không biết được là chờ khi hắn kết thúc được cơn ác mộng này thì không phải là giải thoát mà là bắt đầu một cơn ác mộng khác!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, ban thưởng hai ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới!"
Đúng lúc này, tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống lại bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ừm?"
"Nhiệm vụ hoàn thành?"
"Như thế xem ra Trình Hỏa đã làm đúng theo yêu cầu của ta, hung hăng phá của mấy đợt ngay trước mặt vô số thiên kiêu ở trong buổi đấu giá!"
Nghe được tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống vang lên, Diệp Phong lập tức biết được những bảo vật mà mình để lại ở phòng đấu giá Thiên Hổ đã bị quy Trình Hoả lãng phí hết!
…………………………….
Chương 1123 - Tiểu Cước đại nhân, tiếp sức tiếp sức, nên đến lượt ta rồi!
"Đúng rồi!"
"Trong số phần thưởng còn có phần thưởng đột phá một cái tiểu cảnh giới!"
"Như vậy thì ta sẽ phải đột phá đến cảnh giới Thần Kiếp Cảnh Thất Trọng đỉnh phong, như thế xem ra thời gian ta ở lại thần giới đúng là không còn nhiều lắm!"
Nghĩ đến phần thưởng nhiệm vụ, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trực tiếp nằm lên trên ghế xích đu, chuẩn bị hưởng thụ lôi điện xoa bóp!
"Ừm?"
"Tư thái thoải mái đó của Diệp thiếu!"
"Sao ta lại cảm thấy nó quen thuộc như vậy?"
Lúc này, Dao Trì Thánh Nữ đang đứng bên cạnh chú ý tới tình huống của Diệp Phong thì cũng cúi đầu trầm tư, bởi vì nàng luôn cảm thấy trạng thái này của Diệp Phong hình như nàng đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi!
"Chờ một chút!"
"Trước đó khi Diệp thiếu hưởng thụ lôi điện xoa bóp thì hình như chính là dáng vẻ như thế này!"
"Chẳng lẽ nói hắn lại sắp đột phá nữa rồi?"
Nghĩ đến khả năng này, trên mặt Dao Trì Thánh Nữ cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được, dù sao hôm qua Diệp Phong mới liên tục đột phá hai cái tiểu cảnh giới ở ngay trước mặt nàng!
"Dao Trì Thánh Nữ!"
"Ta thấy sắc mặt của ngươi hình như có chút gì đó không đúng!"
"Đã xảy ra chuyện gì hay sao?"
Lúc này, chú ý tới sự khác thường của Dao Trì Thánh Nữ, Túy Thiên Ca cũng lập tức lên tiếng hỏi thăm.
"Túy Thiên Ca!"
"Nếu như ta đoán không lầm, có thể Diệp thiếu muốn đột phá!"
"Mà phương thức độ kiếp của hắn có chút không giống với chúng ta!"
"Cho nên, ngươi nên chuẩn bị tâm lý cho tốt đi nếu không thì ta sợ là một hồi nữa ngươi sẽ khó chịu đến muốn khóc đó!"
Nghe được Túy Thiên Ca hỏi thăm như vậy, Dao Trì Thánh Nữ cũng nói ra phỏng đoán của mình, đồng thời cũng lên tiếng nhắc nhở Túy Thiên Ca.
Hả?
Diệp thiếu độ kiếp, như vậy thì có liên quan gì tới ta?
Tại sao ta phải cảm thấy khó chịu?
Còn nữa, tất cả mọi người đều là người, phương thức độ kiếp có gì khác biệt đâu chứ?
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy, Túy Thiên Ca lại tỏ vẻ mộng bức, bởi vì hắn hoàn toàn nghe không hiểu những lời mà Dao Trì Thánh Nữ vừa nói là có ý gì!
Oanh!
Đúng lúc này, theo một cỗ Thiên Đạo uy áp ầm vang giáng lâm, hai người Túy Thiên Ca và Lạc Thiên Tường trực tiếp choáng váng, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong muốn đột phá nhưng lại không có nói trước để bọn họ rời khỏi đây!
"Đại nhân!"
"Đừng đá!"
"Chúng ta nên tranh thủ chạy đi đi, nếu không thì một lát nữa chúng ta cũng sẽ trở thành mục tiêu công kích của Thiên Đạo kiếp vân đó!"
Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên Tường thần sắc hốt hoảng quay qua nhìn Diệp Tiểu Cước hô to lên.
"Chạy cái rắm!"
"Nếu nó dám bổ ta một cái nào thì lão tử đá chết nó!"
Nghe được Lạc Thiên Tường nhắc nhở, Diệp Tiểu Cước đầu tiên là nhìn thoáng qua Thiên Đạo kiếp vân đang nhanh chóng ngưng tụ thành hình ở trên không trung, sau đó trên mặt lộ ra vẻ khinh thường nói ra một câu như vậy!
? ? ?
Ngươi còn đá chết nó?
Ngươi khoác lác như vậy?
Phải biết, đây chính là Thiên Đạo kiếp vân, hóa thân của thiên đạo, cho dù ngươi có mạnh như thế nào đi nữa thì chẳng lẽ ngươi còn mạnh hơn Thiên Đạo hay sao?
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Lạc Thiên Tường cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, hắn thật sự không muốn chết dưới Thiên Đạo kiếp vân, hắn còn muốn tái hiện lại sự huy hoàng của Thí Thần Tông!
Một bên khác!
"Dao Trì Thánh Nữ!"
"Còn đứng ngây ra đó để làm gì!"
"Mau tranh thủ chạy đi đi!"
Nhìn thấy Dao Trì Thánh Nữ đứng tại chỗ, hoàn toàn không có một chút phản ứng nào, Túy Thiên Ca đang chuẩn bị chạy trốn trên mặt cũng lộ ra vẻ lo lắng lên tiếng nhắc nhở.
"Ừm?"
"Chạy cái gì?"
"Mặc dù Thiên Đạo kiếp vân rất mạnh nhưng mà ở trong mắt của Diệp thiếu và đông đảo người hộ đạo của hắn thì cũng không là cái thái gì cả!"
"Hơn nữa có phải là ngươi quên rồi hay không, trong tay Hoắc Cung chủ còn có một đạo Thiên Đạo kiếp vân bị thu phục!"
Nghe được tiếng la của Túy Thiên Ca, Dao Trì Thánh Nữ lại dùng một loại ánh mắt khác thường quay qua nhìn hắn, sau đó lên tiếng nhắc nhở.
"Đúng!"
"Ở trong mắt chúng ta thì Thiên Đạo kiếp vân là tồn tại vô địch!"
"Nhưng ở trong mắt Diệp thiếu, đó chính là đệ đệ a!"
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nhắc nhở, lúc này Túy Thiên Ca mới phản ứng lại!
Một lát sau!
"Ngọa tào! ! !"
"Thiên Đạo kiếp vân đang làm gì?"
"Lôi điện xoa bóp sao?"
Khi mà hai người Thiên Ca và Lạc Thiên Tường nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân ngưng tụ thành hình thận trọng đánh xuống một đoạn nhỏ Thiên Đạo lôi kiếp rơi vào trên người Diệp Phong, sau đó chú ý tới trên mặt Diệp Phong cũng hiện ra vẻ cực kỳ hưởng thụ, tình huống này khiến cho bọn họ nhìn đến choáng váng!
"Lôi điện xoa bóp!"
"Thiên Đạo kiếp vân đánh xuống một đợt Thiên Đạo lôi kiếp nhỏ này, lực lượng ẩn chứa trong đó không chỉ có thể rèn luyện thần lực trong cơ thể của Diệp thiếu mà còn có thể để cho nhục thân của Diệp thiếu đạt tới một loại trạng thái cực kỳ sảng khoái!"
"Nói một cách đơn giản, Diệp thiếu độ kiếp chính là hoàn thành trong quá trình hưởng thụ này!"
Nhìn thấy Túy Thiên Ca mộng bức, Dao Trì Thánh Nữ cũng lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Rèn luyện thần lực!"
"Tăng cảnh giới lên!"
"Xoa bóp hưởng thụ!"
"Độ kiếp thành công!"
"Dao Trì Thánh Nữ, đây chính là lời giải thích cho phương thức độ kiếp đặc thù của Diệp thiếu mà ngươi nói trước đó hay sao?"
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ giải thích như vậy, Túy Thiên Ca cũng trừng lớn hai mắt nhìn về phía đối phương lên tiếng hỏi ngược lại.
"Không sai!"
"Đây chính là phương thức độ kiếp đặc thù của Diệp thiếu!"
"Có thể nói, chúng ta độ kiếp cửu tử nhất sinh, mà Diệp thiếu độ kiếp, đó chính là Thiên Đạo kiếp vân cửu tử nhất sinh, bởi vì nếu như nó thất thủ không thể khống chế tốt được thì nó sẽ gặp nguy hiểm!"
Nghe được Túy Thiên Ca hỏi thăm mình, Dao Trì Thánh Nữ cũng gượng cười đáp lại.
"Mẹ nó!"
"Tất cả mọi người đều độ kiếp, có cần phải chênh lệch lớn như vậy hay không hả!"
"Còn nữa, tại tại sao lại để cho ta thấy cảnh này!"
Chương 1124 - Tiểu Cước đại nhân, tiếp sức tiếp sức, nên đến lượt ta rồi! (2)
Nghe được Dao Trì Thánh Nữ nói như vậy, sau đó nhớ lại chính mình đã từng trải qua chín lần độ kiếp cửu tử nhất sinh, Túy Thiên Ca tâm thái trực tiếp sập!
...
Một bên khác!
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Ngươi đá cũng không xê xích gì nhiều!"
"Nên đổi lại ta rồi!"
Lúc này, Hoắc Sơn đã có chút chờ không nổi cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Cước đang ở trên không trung hô to lên.
"Tốt! Tốt! Tốt!"
"Ta không chơi!"
"Đổi lại là ngươi chơi đi!"
Nghe được tiếng la của Hoắc Sơn, Diệp Tiểu Cước cũng cười đáp lại một câu.
? ? ?
Các ngươi có ý gì?
Một người chơi chán, đổi một người khác chơi?
Mẹ nó, các ngươi coi ta là cái gì hả?
Nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người, Lạc Thiên Tường vẫn luôn bị đá tới đá lui trên mặt cũng xuất hiện vẻ tức giận sau đó trực tiếp nhìn về phía Hoắc Sơn hô lớn: "Hoắc Sơn, ta đánh không lại Tiểu Cước đại nhân, chẳng lẽ mẹ nó ta còn không đánh lại một tên củi mục như ngươi hay sao?"
"Ai!"
"Lạc đại nhân, dưới tình huống bình thường thì chắc chắn là ngươi có thể đè đầu mà đánh thắng!"
"Nhưng hắn gian lận a!"
"Trong một trận tỷ thí công bằng như thế, ngươi hoàn toàn không có một chút hy vọng thắng lợi nào!"
Phía dưới, Túy Thiên Ca nghe được Lạc Thiên Tường nói như vậy, trên mặt cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ tự lẩm bẩm, dù sao hắn từng trải qua!
...
"Hoắc Sơn!"
"Đừng nói ta khi dễ ngươi!"
"Hôm nay ta nhường cho ngươi ba chiêu trước, nếu không, một khi ta ra tay thì cuộc tỷ thí này cũng có thể tuyên bố kết thúc rồi!"
Lúc này, nhìn Hoắc Sơn đang đứng đối diện mình, Lạc Thiên Tường trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường lên tiếng nói.
…………………………….
"Lạc Thiên Tường!"
"Ngươi cho rằng ta vẫn là tên củi mục trước đây hay sao?"
"Ta cho ngươi biết, bây giờ ta đã trở thành tồn tại mà ngươi không với k nổi!"
Nói xong, Hoắc Sơn lại lấy Thiên Đạo kiếp vân ra một lần nữa, sau đó trực tiếp ném lên trên bầu trời!
Hả?
Cái quỷ gì?
Tại sao ở trong tay của tên củi mục này lại có một đạo Thiên Đạo kiếp vân?
Thứ này là thứ mà người có thể thu phục được hay sao?
Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân tản ra Thiên Đạo uy áp ở trên không trung, lại nhìn Hoắc Sơn đã nhảy lên trên Thiên Đạo kiếp vân một chút, Lạc Thiên Tường trực tiếp choáng váng!
"Lạc Thiên Tường!"
"Ngươi bị phong ấn ở trong cái di tích bên trong thượng cổ chiến trường lâu như vậy!"
"Chắc chắn là ngươi rất hoài niệm cảm giác khi bị Thiên Đạo kiếp vân đánh đúng không!"
"Như vậy thì hôm nay ta sẽ giúp ngươi nhớ lại niềm vui sướng mà ngươi đã từng trải qua!"
Nhìn thấy Lạc Thiên Tường trực tiếp ngẩn ra ngay tại chỗ, trên mặt Hoắc Sơn cũng lộ ra vẻ hưng phấn hô to lên.
? ? ?
Thần mẹ nó hoài niệm niềm vui sướng khi bị đánh?
Mẹ nó ngươi đừng có làm loạn nha!
Nghe được Hoắc Sơn nói như vậy, Lạc Thiên Tường trực tiếp luống cuống, dù sao bây giờ hắn chỉ có linh hồn, nếu như đụng phải Thiên Đạo lôi kiếp thật, như vậy thì hắn sẽ bị đánh tới thần hồn câu diệt!
"Hoắc cha!"
"Lạc nhi sai!"
"Xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ tha cho ta lần này đi!"
Sau đó, Lạc Thiên Tường cực kỳ dứt khoát quỳ xuống trước mặt Hoắc Sơn, sau đó không ngừng lên tiếng cầu khẩn, thời khắc này, hắn đã không cần mặt mũi nữa, bây giờ hắn chỉ mong muốn một chuyện thôi, đó chính là được sống tiếp!
Dù chỉ sống sót như một con chó!
Nếu không, nếu như chết ở chỗ này thật thì sự cô độc mãng phải thừa nhận khi bị phong ấn ở trong cái di tích bên trong thượng cổ chiến trường vô số năm như vậy chẳng phải là vô ích rồi hay sao!
Hả?
Mẹ nó, ta còn chưa có bổ xuống đâu mà ngươi đã trực tiếp quỳ rồi?
Còn kêu luôn Hoắc cha rồi?
Ngươi làm như vậy thì sao có thể để cho ta vui sướng bổ ngươi được nữa chứ!
Nghe được hắn nói như vậy, lại nhìn Lạc Thiên Tường đang quỳ trên mặt đất một chút, Hoắc Sơn cũng mộng, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương lại nhát gan như vậy!
"Ngọa tào!"
"Tại sao trước đó ta lại không nghĩ ra một chiêu này cơ chứ?"
"Nếu như lúc ấy ta cũng quỳ xuống để cầu xin tha thứ thì chắc chắn là có thể miễn được nỗi khổ bị sét đánh!"
Mà cách đó không xa, Túy Thiên Ca nhìn thấy cảnh này thì trực tiếp vỗ đùi, rất là hối hận hô to lên.
"Ngạch!"
"Ta vốn cho rằng ngươi sẽ chế giễu hắn một phen!"
"Nhưng ta hoàn toàn không ngờ được là ngươi không những không có chế giễu mà ngược lại còn hối hận tại sao lúc đó mình không có làm như vậy!"
"Tuyệt thế thiên kiêu các ngươi đều nhát gan như vậy hay sao?"
Dao Trì Thánh Nữ đang đứng bên cạnh nghe được Túy Thiên Ca nói như vậy thì mặt cũng xạm lại tự lẩm bẩm.
Một bên khác!
"Ngọa tào!"
"Hoắc cha, ngươi không nói võ đức a!"
"Ta đã cầu xin tha thứ rồi mà ngươi còn bổ ta!"
Theo từng đạo Thiên Đạo lôi kiếp không ngừng đánh xuống, Lạc Thiên Tường cũng thần sắc sợ hãi hô to lên, nhưng mà khi hắn phát hiện ra lực lượng của Thiên Đạo lôi kiếp chỉ làm cho hắn cảm nhận được đau đớn mà không có chôn vùi linh hồn của hắn thì hắn trực tiếp nở một nụ cười, sau đó tràn ngập cảm kích hô lớn: "Hoắc cha, cảm tạ ân không giết!"
"Mẹ nó, thật là đê tiện!"
Cách đó không xa, hai người Dao Trì Thánh Nữ và Túy Thiên Ca nhìn thấy dáng vẻ tiện như vậy của Lạc Thiên Tường thì không hẹn mà cùng nhau nói ra ý nghĩ trong lòng mình.
...
Một canh giờ qua đi!
"Dễ chịu!"
"Ngủ một giấc thật là thoải mái!"
Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, hắn thoải mái duỗi lưng một cái sau đó ngồi dậy từ ghế xích đu.
"Diệp thiếu!"
"Thí Thần Tông ta nguyện trở thành thế lực phụ thuộc của Tinh Hồn Cung!"
Đúng lúc này, giọng nói của Túy Thiên Ca vang lên bên cạnh.
"Nha!"
"Cái tên đang ở trong cơ thể của ngươi đã đồng ý với chuyện này?"
Nghe được hắn nói như vậy, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Túy Thiên Ca, sau đó cười lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Lạc đại nhân đã đồng ý!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Túy Thiên Ca cũng lập tức lên tiếng trả lời.
"Hoắc Cung chủ!"
"Vậy một hồi ngươi dẫn theo Túy Thiên Ca cùng nhau trở về đi!"