"Chẳng trách ngươi gấp gáp muốn ta phi thẳng lên Hỗn Độn Giới như vậy!"
Sau khi nghe được hệ thống giải thích, Diệp Phong mới hiểu rõ.
"Đinh! Túc chủ!"
"Trước mắt hệ thống đã thăng cấp đến cấp cao nhất, tất cả quyền hạn cũng đã được mở ra!"
"Có thể nói, từ giờ trở đi, ngươi có thể muốn làm gì thì làm ở Hỗn Độn Giới, muốn bảo vật gì thì đều có thể lấy ở trong hệ thống, hơn nữa còn có thể tùy ý tiêu xài!"
"Nhưng mà muốn thu hoạch được Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, chỉ có nhiệm vụ ngẫu nhiên, phát động hành vi phá của và hoàn thành lãng phí sản phẩm bại gia mỗi ngày mới có tỉ lệ thu hoạch được!"
Ngay sau đó, giọng nói của hệ thống lại vang lên một lần nữa.
"Nha!"
"Như vậy, nói cách khác là ta muốn phát động hành vi phá của, vậy khi phá của, phải khống chế trong phạm vi phá sản hợp lý!"
"Nếu như ta không muốn phát động hành vi phá của, như vậy thì có thể vô thượng hạn vô não phá của, hệ thống cũng sẽ không ngăn cản ta, tất cả đều dựa vào tâm tình của ta, là như vậy có đúng không?"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Đinh! Túc chủ!"
"Ngươi nói không sai, ví dụ như là ngươi muốn mua một món đồ, tốn hao một ngàn khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch, nằm trong phạm vi phá của hợp lý, sẽ phát động hành vi phá của, nhưng ngươi muốn tốn một trăm triệu khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch mua lại, như vậy cũng có thể dựa theo tâm tình của ngài mà làm hệ thống sẽ không lên tiếng khuyên can!"
"Nói một cách đơn giản, ngươi cảm thấy chơi như thế nào vui thì cứ chơi như thế đó!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, hệ thống cũng lập tức trả lời.
"Thú vị!"
"Cái này rất thú vị a!"
"Hệ thống đã không còn bất kỳ hạn chế gì, vậy thì ta có thể tùy tâm sở dục phá của!"
"Loại cảm giác này đúng là không tệ!"
Sau khi biết rõ được tình huống này, Diệp Phong cũng tỏ vẻ hài lòng.
"Chờ một chút!"
"Hệ thống, ngươi còn chưa có nói cho ta biết cái lỗ thủng lớn đó xuất hiện như thế nào đâu!"
"Còn nữa, nếu như ngươi có Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, tại sao người sáng tạo ra ngươi không trực tiếp vá lại cái lỗ thủng lớn đó mà ngược lại lại muốn để cho ta đến đây cứu vớt đại thế giới này?"
Đúng lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó lên tiếng hỏi thăm hệ thống một lần nữa.
"Đinh! Túc chủ!"
"Lúc đầu ngươi đến Hỗn Độn Giới vốn là có thể biết được tất cả những thứ muốn biết!"
"Nhưng chỉ có duy nhất vấn đề này là ta tạm thời không thể trả lời ngươi được, bởi vì người kia không cho!"
"Cho nên, chỉ khi nào ngươi vá lại được cái lỗ thủng lớn này thì ta mới có thể nói cho ngươi biết nguyên nhân!"
Rất nhanh, giọng nói của hệ thống vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ừm?"
"Người kia không cho?"
"Chuyện này có gì mà không thể nói?"
Nghe đến đây, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trực tiếp nói ra: "Được rồi, dù sao không đến mấy tháng nữa thì hẳn là ta có thể vá lại được cái lỗ thủng lớn này, đến lúc đó rồi tính tiếp!"
"Đúng rồi!"
"Nếu như đã phi thăng lên Hỗn Độn Giới, như vậy sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay hẳn là đồ trong Hỗn Độn Giới, xem trước một chút là cái gì!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong tra xem sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!
Sản phẩm bại gia hôm nay: Thiên Trữ Phù *100000(mười vạn)
Thiên Trữ Phù: Một loại phù lục chỉ có ở Hỗn Độn Giới, bên trong tồn trữ Hỗn Độn chi khí cực kỳ thuần túy, căn cứ phẩm cấp khác biệt, số lượng Hỗn Độn chi khí dự trữ bên trong cũng không giống nhau!
Hả?
Ta mới vừa đến Hỗn Độn Giới, sản phẩm bại gia đổi mới ngày đầu tiên chính là thứ rác rưởi này?
Xem xét tình huống của sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay xong, Diệp Phong cũng toát ra vẻ mộng bức, dù sao cho dù Hỗn Độn chi khí chứa đựng bên trong phù lục này thuần túy như thế nào, số lượng lớn như thế nào, nhưng dù sao thì đó cũng là Hỗn Độn chi khí có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi!
Nếu như người ta muốn thì trực tiếp hấp thu Hỗn Độn chi khí ở giữa thiên địa, sau đó rèn luyện một phen thì chẳng phải là có thể lấy được tới tay rồi sao?
"Quá rác rưởi!"
"Sản phẩm bại gia lần này, đúng là quá rác rưởi!"
"Khiến cho ta không có dục vọng phá của luôn!"
"Được rồi, tạm thời cứ đi dạo bên trong vùng rừng rậm này đi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong bắt đầu nhàn tản đi dạo bên trong vùng rừng rậm này, về phần có gặp nguy hiểm hay không thì hắn hoàn toàn không lo lắng một chút nào, mặc dù bây giờ tu vi của hắn rất yếu nhưng hệ thống không có hạn chế, cho dù là thập đại thành viên chính thức của đội hộ vệ bại gia hay là ngàn ngàn vạn vạn quân dự bị đội hộ vệ bại gia hắn đều có thể tùy tiện kêu ra để bảo vệ hắn!
Thậm chí có thể nói những thành viên đội hộ vệ bại gia vẫn luôn không có ra đang ước gì Diệp Phong gặp được nguy hiểm sớm một chút đây!
……………………………
"Ồ!"
"Hai người bên kia đang làm gì đó?"
"Tại sao lại ôm một cái đống đất nhỏ cao nửa thước đứng đó?"
Đi một hồi, Diệp Phong lập tức chú ý tới phía trước có hai người đang ôm một cái đống đất nhỏ đứng đó, cảnh tượng kỳ lạ này khiến cho hắn nhìn mà bối rối!
Một bên khác!
"Đại ca!"
"Là Hoàng cấp Hi Linh Thổ!"
"Mặc dù chỉ là Hoàng cấp, nhưng Hỗn Độn chi khí ẩn chứa trong đó cũng cực kỳ trân quý, nếu như có thể hấp thu hết toàn bộ thì thực lực của hai người chúng ta tuyệt đối có thể tăng lên một mảng lớn!"
Lúc này, Hồ Đoản Đoản vẻ mặt kích động lên tiếng nói với đại ca đang đứng bên cạnh mình.
"Đoản Đoản!"
"Ngươi nói không sai!"
"Nhưng mà hai huynh đệ chúng ta nhất định phải nhanh chóng hấp thu hết toàn bộ Hỗn Độn chi khí bên trong đó trước khi bị người khác phát hiện mới được!"
"Nếu không, một khi bị người khác phát hiện thì chắc chắn sẽ bị cướp mất!"
Lúc này, Hồ Trường Trường đang đứng bên cạnh cũng vẻ mặt nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.
? ? ?
Chương 1157 - Đại ca, chúng ta thu hắn làm tiểu đệ được không?
Hai cái thằng đần này, có phải là đầu óc có vấn đề rồi hay không!
Nếu sợ bị người khác cướp đi như thế vậy tại sao không trực tiếp cất vào bên trong thần giới đem đi?
Còn phải đứng ở chỗ này để hấp thu Hỗn Độn chi khí bên trong đó?
Diệp Phong đi tới và nghe được cuộc nói chuyện của hai người thì trực tiếp dùng ánh mắt nhìn đồ đần nhìn hai người!
"Hai vị!"
"Nếu như các ngươi lo lắng bị người ta cướp thì tại sao không cất vào bên trong thần giới đem đi sau đó tìm một chỗ an toàn để chậm rãi hấp thu Hỗn Độn chi khí bên trong đó chứ?"
Lúc này, Diệp Phong cũng không kìm được sự hiếu kỳ trong lòng mình mà trực tiếp nhìn về phía hai người lên tiếng hỏi thăm.
"Ừm?"
"Ngươi là ai!"
Nghe được giọng nói của Diệp Phong, hai huynh đệ Hồ Trường Trường và Hồ Đoản Đoản cũng đột nhiên từ hưng phấn tỉnh lại, sau đó cùng nhau nhìn về phía Diệp Phong đi tới lớn tiếng chất vấn.
"Đại ca chớ hoảng sợ!"
"Tiểu tử này chỉ có Đạo Đồ Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong, toàn không đủ để sợ!"
"Nếu như chúng ta muốn xử lý hắn thì cũng chỉ là chuyện động ngón tay mà thôi!"
Nhưng mà khi Hồ Đoản Đoản phát hiện ra tu vi của Diệp Phong, vẻ khẩn trương trên mặt chậm rãi biến mất sau đó quay qua nhìn đại ca đang đứng bên cạnh mình lên tiếng nhắc nhở.
"Ừm?"
"Vậy mà thật chỉ có Đạo Đồ Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong!"
"Nhưng mà hắn yếu như vậy tại sao dám đặt chân vào Hoang Vực Sâm Lâm , phải biết, mặc dù nơi này chỉ là bên ngoài thì cũng không phải là chỗ mà tên yếu như gà như hắn có thể đến được!"
Nghe được Hồ Đoản Đoản nhắc nhở, Hồ Trường Trường cũng xác nhận tu vi của Diệp Phong một chút, sau đó mặt lộ vẻ nghi ngờ tự nói.
"Tiểu tử!"
"Ngươi vừa mới nói cái gì?"
Sau đó, Hồ Trường Trường vẻ mặt nhẹ nhõm nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Ta nói tại sao các ngươi không cất những đất này vào bên trong thần giới sau đó tìm một chỗ an toàn từ từ hấp thu Hỗn Độn chi khí bên trong đó!"
Nghe được đối phương hỏi thăm, Diệp Phong cũng lặp lại một lần nữa.
"Ha ha ha!"
"Thần giới?"
"Ta hiểu, rốt cuộc ta hiểu được tại sao tiểu tử ngươi lại xuất hiện ở chỗ này rồi!"
"Nếu như ta đoán không lầm, hẳn là ngươi mới phi thăng từ thần giới lên đúng không, dù sao, Hỗn Độn Giới chúng ta dùng hỗn độn giới!"
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồ Trường Trường cũng đoán ra được điều gì đó sau đó cười lớn nói ra phỏng đoán của mình.
"Không sai!"
"Đúng là ta mới phi thăng từ thần giới lên tới!"
"Nhưng mà ta vẫn rất là hiếu kỳ tại sao các người không dùng hỗn độn giới đem những đất này đi?"
Nhìn Hồ Trường Trường cười to, Diệp Phong hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình một lần nữa, nhưng mà đây cũng là lần hỏi thăm cuối cùng của hắn, nếu như đối phương không nói thì hắn sẽ để cho Diệp Nhất ra hóng gió!
"Tại sao không dùng?"
"Là ta không muốn dùng sao?"
"Là ta không có, nếu có, ta mẹ nó đã đem những Hi Linh Thổ này chạy đi lâu rồi!"
"Phải biết, bây giờ Hỗn Độn Giới, người có thể có được một cái hỗn độn giới, cho dù là hỗn độn giới có không gian nhỏ nhất thì cũng là biểu tượng của sự giàu có!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm về vấn đề này lần nữa, Hồ Trường Trường cũng mặt lộ vẻ bất đắc dĩ lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Hỗn Độn Giới đã nghèo tới mức này rồi hay sao?
Thậm chí ngay cả một cái hỗn độn giới cũng trở thành biểu tượng của sự giàu có rồi?
Nghe được đối phương nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, mặc dù còn không có hoàn toàn hiểu được tình huống của Hỗn Độn Giới, nhưng xem xét tình huống hẳn quan sát được trước mắt thì hình như Hỗn Độn Giới đã trở nên cực kỳ nghèo khó!
Dù sao, cho dù là ở Huyền Thiên đại lục, thượng giới hay là thần giới thì lại không gian giới chỉ ẩn chứa không gian độc lập này cũng không phải là thứ hiếm có gì, cho dù loại phế vật tu luyện thì hầu như đều là mỗi người đều có được một cái!
"Chờ một chút!"
"Hình như cái Hoàng cấp Hi Linh Thổ này bên trong ẩn chứa một chút Hỗn Độn chi khí!"
"Mà hai huynh đệ bọn họ hình như là rất quan tâm Hỗn Độn chi khí đó, như vậy ta có thể nhờ bọn họ hỗ trợ để bọn họ giúp ta lãng phí hết mười vạn tấm Thiên Trữ Phù ẩn chứa Hỗn Độn chi khí thuần túy hay không!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong nhếch miệng nở nụ cười, sau đó nhìn về phía Hồ Trường Trường trực tiếp hỏi nói: "Lão ca, ta vừa mới nghe các ngươi nói, cái Hi Linh Thổ này ẩn chứa một chút Hỗn Độn chi khí ở trong, nghĩ đến những Hỗn Độn chi khí đó chắc chắn thuần túy hơn Hỗn Độn chi khí trong thiên địa rất là nhiều chứ!"
"Đó là chuyện đương nhiên!"
"Ta cho ngươi biết, ở trong cái Hi Linh Thổ này ẩn chứa Hỗn Độn chi khí, ít nhất thuần túy hơn gấp hai lần Hỗn Độn chi khí trong thiên địa."
"Nếu như ngươi còn không hiểu nhiều, ta sẽ lấy một ví dụ cho ngươi dễ hiểu, nếu như ta muốn rèn luyện ra Hỗn Độn chi khí ở trong Hi Linh Thổ này, tối thiểu phải tiêu hao hai mươi ngày, dù sao nồng độ Hỗn Độn chi khí giữa thiên địa đã càng ngày càng trở nên mỏng manh!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình như vậy, Hồ Đoản Đoản đang đứng bên cạnh đi lên một bước sau đó trực tiếp lên tiếng giải thích.
"Đoản Đoản!"
"Ngươi nói mấy chuyện này cho hắn nghe làm gì?"
Đúng lúc này, tiếng Hồ Trường Trường giận dữ mắng mỏ vang lên trong đầu Hồ Đoản Đoản.
"Đại ca!"
"Hai huynh đệ chúng ta nói thế nào cũng là cường giả Đạo Vương Cảnh!"
"Như vậy bên người sao có thể thiếu một tiểu đệ Đạo Đồ Cảnh đi theo được?"
"Hơn nữa hãng mới vừa phi thăng từ thần giới lên, có thể nói là tất cả mọi thứ trong Hỗn Độn Giới đều cực kỳ xa lạ với hắn, cho nên nếu như chúng ta thu hắn làm tiểu đệ vậy thì hai huynh đệ chúng ta có thể trải nghiệm được thời gian làm đại ca cấp cao nhất!"
Hả?
Nghe được Hồ Đoản Đoản nói như vậy, Hồ Trường Trường cũng cúi đầu trầm tư, bởi vì hắn cảm thấy đệ đệ của mình nói rất là có lý!
Chương 1158 - Trữ phù hôm nay, có trăm triệu điểm mãnh!
Nếu như thu một tu sĩ Đạo Đồ Cảnh ở Hỗn Độn Giới làm tiểu đệ, như vậy thì tất cả những gì mà bọn họ biết thì đối phương cũng biết, như vậy thì trải nghiệm làm đại ca sẽ kém hơn rất nhiều!
Nghĩ đến đây, Hồ Trường Trường khẽ gật đầu với Hồ Đoản Đoản, xem như công nhận ý nghĩ thu tiểu đệ của hắn.
"Tiểu tử!"
"Ngươi vừa tới Hỗn Độn Giới, nếu như không có người dẫn dắt thì chắc chắn người có thể gặp được nguy hiểm!"
"Cho nên có muốn đi theo hai hướng để chúng ta lăn lộn hay không?"
"Phải biết, hai huynh đệ chúng ta đều là cường giả Đạo Vương Cảnh!"
Nhìn thấy đại ca gật đầu, Hồ Đoản Đoản cũng toát ra vẻ hưng phấn, sau đó trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
???
Hỗn với các ngươi?
Nói ta làm tiểu đệ của các ngươi?
Nghe Hồ Đoản Đoản nói lời này, Diệp Phong sửng sốt một chút, sau đó hỏi hệ thống: “Hệ thống, nói cho ta tu vi cảnh giới của Hỗn Độn giới, để ta nhìn xem, thực lực của bọn họ rốt cuộc mạnh như thế nào!”
“Đinh! Ký chủ, tu vi cảnh giới của Hỗn Độn giới chia làm Đạo Đồ Cảnh, Đạo Sư Cảnh, Đạo Vương Cảnh, Đạo Hoàng Cảnh, Đạo Đế Cảnh, Đạo Thánh Cảnh, Đạo Tôn Cảnh, Đạo Thần Cảnh cùng Hỗn Độn chi tổ chín đại cảnh giới, mà mỗi cảnh giới lại chia thành Cửu Trọng!”
Khi Diệp Phong vừa dứt lời, giọng nói hệ thống lập tức vang lên trong đầu hắn.
Hả?
Chỉ như vậy?
Còn tự xưng là cường giả?
Sau khi biết tình huống tu vi cảnh giới của Hỗn Độn giới, Diệp Phong nhìn hai người bọn họ với ánh mắt kỳ quái.
“Đinh! Ký chủ, ta cảm thấy việc này rất thú vị, ngươi nghĩ xem, nếu như ngươi làm tiểu đệ của bọn họ, vậy ngươi nhờ bọn họ một chút chuyện, bọn họ nhất định ngượng ngùng từ chối, vậy thì chờ sau khi bọn họ nhìn thấy ngươi lấy ra Thiên Trữ Phù, cho dù họ kinh ngạc da đầu tê dại, nhưng cũng xấu hổ không dám lộ ra, nghĩ xem, cảnh tượng đó sẽ thú vị như thế nào!”
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống lại lần nữa vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Hả?”
“Hệ thống, ngươi cũng quá xấu rồi!”
“Còn có, ngươi làm như vậy sẽ dạy hư ta nha!”
Nghe hệ thống nói những lời này, hai mắt Diệp Phong sáng lên, chẳng qua, hắn vẫn không nhịn được trêu chọc hệ thống một chút.
( Hệ thống:??? Ta hư? Ta có thể hư như ngươi sao? Còn có, ta chính là thống nhất đại, trước khi gặp ngươi, ta thuần khiết như một tờ giấy trắng, mà hiện tại sở dĩ sẽ biến thành như vậy, còn không phải bởi vì chịu ảnh hưởng của ngươi! )
Bên kia!
“Đại ca!”
“Nhị ca!”
“Ta vừa phi thăng Hỗn Độn giới, gặp được các ngươi, đây thật sự là phúc khí của ta!”
“Cho nên, ta nguyện ý đi theo các ngươi hỗn!”
Lúc này, Diệp Phong cũng ra vẻ kích động nhìn về phía hai người nói.
“Ha ha ha!”
“Tốt!”
“Vậy từ giờ trở đi, ngươi chính là tiểu đệ của chúng ta, sau này có chuyện gì chúng ta đều sẽ che chở cho ngươi!”
“Đúng rồi, ta là Hồ Đoản Đoản, sau này ngươi cứ gọi ta là Đoản ca, vị này chính là đại ca của ta, Hồ Trường Trường, ngươi cứ gọi hắn là Trường ca!”
Nghe Diệp Phong nói xong, Hồ Đoản Đoản cười lớn đáp lại.
???
Hồ Đoản Đoản?
Hồ Trường Trường?
Hai anh em các ngươi khi sinh ra, có phải đã đắc tội với cha mẹ không, sao lại đặt cho các ngươi những cái tên quái gở như vậy?
Mà sau khi biết tên của hai người, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn thật sự không nghĩ tới tên của hai người lại kỳ ba như vậy!
“Trường ca!”
“Đoản ca!”
“Ta là Diệp Phong, từ nay về sau phiền toái hai vị ca ca chiếu cố ta!”
Giật mình xong, Diệp Phong lập tức đáp lại một câu.
“Phong đệ yên tâm!”
“Có chúng ta che chở ngươi, sau này sẽ không có người dám bắt nạt ngươi!”
“Đúng rồi!”
“Ta cùng đại ca muốn bắt đầu hấp thu Hi Linh Thổ thổ giữa Hỗn Độn chi khí tiến hành tu luyện, ngươi ở một bên hộ pháp cho chúng ta!”
Nói xong, hai anh em Hồ Đoản Đoản cùng Hồ Trường Trường liền khoanh chân ngồi bên cạnh Hi Linh Thổ, sau đó trực tiếp nhắm hai mắt tu luyện.
“Mẹ kiếp!”
“Hai tên khờ này tín nhiệm ta như vậy?”
“Trực tiếp bắt đầu tu luyện trước mặt ta?”
Nhìn thấy hai người trực tiếp tu luyện, Diệp Phong cũng giật mình, phải biết rằng, bọn họ chỉ mới quen biết nhau!
“Đinh! bọn hắn không ngu ngốc như ngươi tưởng đâu, trong lúc tu luyện, bọn hắn đều kích hoạt một khối linh ngọc bảo hộ có khắc trận pháp phòng ngự, cho nên ngươi muốn đánh lén bọn hắn, cũng không thể đả thương bọn hắn!”
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Thì ra là như vậy!”
“Đúng rồi, hệ thống, tiêu hao công năng nhìn trộm thiên cơ một lần, kiểm tra hiệu quả sử dụng cụ thể của Thiên Trữ Phù!”
Lúc này, Diệp Phong nghĩ tới gì đó, sau đó hạ lệnh với hệ thống, dù sao trước đó hắn đã kiểm tra tình huống của Thiên Trữ Phù, chỉ nói nó ẩn chứa Hỗn Độn chi khí cấp thuần túy, nhưng hắn lại không biết sẽ xuất hiện hiệu quả gì khi sử dụng.
Mà hệ thống cũng không giới thiệu nhiều, vậy thì hắn cũng chỉ có thể vận dụng công năng nhìn trộm thiên cơ một lần.
“Đinh! Tiêu hao công năng nhìn trộm thiên cơ một lần, sau khi Thiên Trữ Phù được sử dụng, nó sẽ phóng xuất ra Hỗn Độn chi khí cực kỳ thuần túy, thể ngay lập tức tăng nồng độ của Hỗn Độn chi khí trong một phạm vi nhất định, nhưng, nếu không có trận pháp kết giới ngăn cản, vậy sẽ trôi đi theo thời gian, nhanh chóng tiêu tán ở trong thiên địa!”
“Nga!”
“Nếu như có hiệu quả này!”
“Vậy ta sử dụng mấy trăm tấm Thiên Trữ Phù trước, để ta nhất định ở trong phạm vi Hỗn Độn chi khí tăng lên, sau đó ta trực tiếp đi ngủ!”
“Nói như vậy, chờ đến khi bọn họ tu luyện xong, nhìn thấy ta ngủ ngon trong phạm vi Hỗn Độn chi khí độ dày cực cao, nhất định sẽ kinh ngạc cảm thán với hành vi phá của của ta!”
Nghĩ vậy, Diệp Phong liền nhếch miệng nở nụ cười!
Sau đó, Diệp Phong liền đi đến một bên, lấy ra ghế bập bênh, nằm ở trên đó, sau đó từ trong không gian hệ thống lấy ra 500 tấm Thiên Trữ Phù, trực tiếp phóng xuất thần thức lập tức kích hoạt toàn bộ!
Oanh!
Chương 1159 - Trữ phù hôm nay, có trăm triệu điểm mãnh! (2)
Một cỗ Hỗn Độn chi khí mỏng manh có thể nhìn thấy bằng mắt thường trong nháy mắt bao phủ lấy toàn thân thể Diệp Phong trong phạm vi năm mét!
“Mẹ kiếp!!!”
“Trữ phù hôm nay là cấp bậc gì thế này!”
“Ta chỉ dùng 500 tấm, mà Hỗn Độn chi khí quanh thân đã trực tiếp tăng lên đến trình độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường?”
Nhìn thấy Hỗn Độn chi khí có thể mơ hồ thấy được ở xung quanh, Diệp Phong cũng kinh ngạc kêu lên.
“Đinh! Ký chủ, mười vạn tấm Thiên Trữ Phù trong tay ngươi đều là Thiên Trữ Phù cao cấp nhất ở Hỗn Độn giới, không chút khoa trương khi nói bên trong mỗi tấm Thiên Trữ Phù ẩn chứa Hỗn Độn thuần túy, cho dù là cường giả có Hỗn Độn chi tổ cấp bậc đỉnh cấp tới, cũng phải hâm mộ đỏ mắt!”
Theo lời cảm thán của Diệp Phong, giọng nói của hệ thống cũng vang lên trong đầu hắn.
“Chết tiệt!”
“Vừa lên đã đưa bảo bối cấp độ mạnh như vậy!”
“Ngươi là thật · hệ thống phá của!”
Nghe hệ thống nói như vậy, Diệp Phong không khỏi bật cười!
Một lát sau!
“Hả?”
“Ta không có tu luyện!”
“Nhưng bởi vì Hỗn Độn chi khí quanh thân ta có quá mức nồng đậm, kết quả dẫn tới Hỗn Độn chi lực thuần tuý đó tự mình dung nhập vào trong cơ thể của ta, khiến tu vi của ta tự tăng lên!”
“Chỉ một lát thôi, ta đã có dấu hiệu muốn đột phá!”
“Có nên nói hay không, mẹ nó như thế này quá lợi hại!”
Say khi ý thức được tình huống, trên mặt Diệp Phong cũng cười khổ khiếp sợ, sau đó liền hỏi hệ thống: “Hệ thống, hiện tại ta đã đến Hỗn Độn giới, phương thức đột phá của ta chính là khen thưởng hoàn thành nhiệm vụ, hay vẫn là cần phải ăn đan dược đặc thù, hay là tiêu hao điểm phá của tiến hành đột phá?”
“Đinh! Ký chủ, ở Hỗn Độn giới, phương thức đột phá của ngươi chỉ có một loại, đó chính là khi đạt được khen thưởng, liền có cơ hội đạt được khen thưởng đột phá, tuy nhiên, khác với ở Thần giới, một khi ngươi đạt được khen thưởng đột phá, nó không nhất định là một tiểu cảnh giới, mà có thể là mấy tiểu cảnh giới hoặc mấy đại cảnh giới!”
Rất nhanh, giọng nói của hệ thống lập tức vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Hả?”
“Có khả năng trực tiếp đột phá mấy tiểu cảnh giới hoặc mấy đại cảnh giới sao?”
“Thú vị như vậy!”
Nghe hệ thống nói xong, Diệp Phong không khỏi bật cười, bởi vì hắn cảm thấy cách đột phá này thật khiến người chờ mong!
“Chờ một chút!”
“Nếu đã như vậy, vậy thì mặc kệ ta tự động hấp thu bao nhiêu Hỗn Độn chi khí, hẳn là sẽ không thể đột phá đến Đạo Đồ Cảnh Nhị Trọng phải không!”
“Một khi đã như vậy, vậy thì ta trực tiếp ngủ, đến nỗi Hỗn Độn chi khí thuần túy gì đó, nếu nó nguyện ý chui vào trong thân thể ta vậy thì cứ để nó chui!”
Nghĩ vậy, Diệp Phong liền nằm ở trên ghế bập bênh trực tiếp nghỉ ngơi.
Ba giờ sau!
“Đại ca!”
“Hoàng cấp Hi Linh Thổ trong Hỗn Độn chi khí thật sự quá mạnh!”
“Ta có cảm giác chính mình lập tức đột phá đến Đạo Vương Cảnh Ngũ Trọng!”
Lúc này, Hồ Đoản Đoản mở to hai mắt kích động nói ra tình huống của mình với Hồ Trường Trường ở bên cạnh.
“Đoản Đoản!”
“Ngươi đã dừng lại ở Đạo Vương Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong thật lâu, có thể nói cho dù không có Hoàng cấp Hi Linh Thổ này, không cần đến một tháng thời gian, ngươi cũng sẽ đột phá đến Đạo Vương Cảnh Ngũ Trọng!”
“Tuy nhiên, hiện tại Hỗn Độn chi khí trong thiên địa quá loãng, hơn nữa các thế lực khắp nơi không ngừng cướp đoạt các loại thiên tài địa bảo, hiện tại có thể tìm được thiên tài địa bảo thật sự càng ngày càng ít, mà không có thiên tài địa bảo trợ giúp, muốn nhanh chóng tăng lên tu vi, đó là việc không có khả năng!”
Nói đến đây, Hồ Trường Trường cũng bất đắc dĩ thở dài, phải biết rằng thiên phú tu luyện của hai huynh đệ là rất mạnh, nếu như Hỗn Độn chi khí trong thiên địa không thay đổi, hoặc cũng đủ nhiều thiên tài địa bảo, vậy thì tu vi của huynh đệ bọn họ tuyệt đối có thể lấy tốc độ đáng sợ tăng lên!
“Đại… Đại ca!”
“Ngươi, ngươi mau nhìn bên kia!”
“Tuy rằng có chút mơ hồ, nhưng đó thật thật sự sự là thực chất hoá Hỗn Độn chi khí!”
“Tại sao xung quanh Phong đệ lại nồng đậm Hỗn Độn chi khí đến trình độ khủng bố như vậy?”
Đúng lúc này, Hồ Đoản Đoản rốt cuộc cũng chú ý tới tình huống ở chỗ Diệp Phong, sau đó hoảng sợ hét to với Hồ Trường Trường.
“Mẹ kiếp!”
“Thế nhưng thật sự là thực chất hóa Hỗn Độn chi khí!”
“Mà Phong đệ thế nhưng lại đang ngủ ngon ở trong Hỗn Độn chi khí nồng đậm như vậy?”
Nhìn thấy Diệp Phong ngủ say ở trong hoàn cảnh mà vô số tu sĩ tha thiết ước mơ, Hồ Trường Trường tức điên run rẩy cả người!
“Hả?”
“Trường ca!”
“Đoản ca!”
“Các ngươi đã hấp thu xong Hi Linh Thổ trong Hỗn Độn chi khí kia rồi sao?”
“Còn có, sao các ngươi lại nhìn ta như vậy?”
Lúc này, Diệp Phong vừa tỉnh lại nhìn thấy Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản đang dùng ánh mắt hình lưỡi dao nhìn hắn, hắn có hơi khó hiểu hỏi.
Nhìn ngươi làm gì sao?
Ngươi đang ở trong hoàn cảnh tu luyện tốt như vậy, nhưng ngươi không tranh thủ tu luyện, mà lại lăn ra ngủ say, ngươi đang làm chuyện của con người sao?
Đừng nói nhìn ngươi, trong lòng chúng ta hiện tại đều muốn dùng đao giết ngươi!
Nghe Diệp Phong hỏi như vậy, hai huynh đệ Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản tức giận đến mức gần như không nói nên lời!
Phù!
Sau khi hít sâu một hơi, Hồ Trường Trường lúc này mới nhìn về phía Diệp Phong hỏi: “Phong đệ, tại sao Hỗn Độn chi khí xung quanh ngươi lại nồng đậm như vậy?”
“Ta dùng 500 tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù nha!”
“Sau đó Hỗn Độn chi khí trong phạm vi 5 mét xung quanh ta liền tăng lên như hiện tại!”
“Hơn nữa, ngủ trong môi trường này thật sự rất thoải mái!”
“Trường ca, Đoản ca, các ngươi có muốn đến đây thử xem không?”
Nghe Hồ Trường Trường hỏi chuyện, Diệp Phong liền cười giải thích, sau đó đưa ra lời mời đối với hai người.
???
Ngươi dùng 500 tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù?
Thật vô nghĩa!
Phải biết rằng, cho dù là thế lực bá chủ khắp nơi ở Hỗn Độn giới, đỉnh cấp Thiên Trữ Phù trong tay bọn họ chỉ sợ cũng không vượt qua một ngàn tấm!
Chương 1160 - Không giả vờ nữa, ngả bài, ta là đệ nhất bại gia tử Chư Thiên Vạn Giới!
Mà ngươi, một người mới phi thăng từ Thần giới lên, trong tay thế nhưng lại có 500 tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù?
Nghe Diệp Phong giải thích, Hồ Trường Trường cũng là kinh ngạc, sau đó hắn nhíu mày bắt đầu suy tư, lúc này hắn mới cảm thấy tân binh trước mắt không đơn giản như hắn tưởng tượng!
“Phong đệ!”
“Ngươi có thể đừng khoác lác nữa được không!”
“Phải biết rằng, cho dù là thế lực bá chủ khắp nơi ở Hỗn Độn giới, trong tay họ sợ rằng cũng không có bao nhiêu đỉnh cấp Thiên Trữ Phù, mà một người mới phi thăng từ Thần lên như ngươi lại có năm…”
Hồ Đoản Đoản còn chưa kịp nói xong, Diệp Phong đã lấy ra một đống đỉnh cấp Thiên Trữ Phù ném xuống trên mặt đất, cảnh tượng ngang tàng này trực tiếp đem câu nói tiếp theo của Hồ Đoản Đoản nghẹn trở lại!
Rầm!
Sau khi Hồ Đoản Đoản phóng xuất thần thức, phát hiện mấy trăm tấm Thiên Trữ Phù nằm ngổn ngang trên mặt đất đều là đỉnh cấp Thiên Trữ Phù cũng là bị dọa nuốt nước miếng, sau đó lắp bắp nói với Hồ Trường Trường ở bên cạnh: “Đại, đại ca, mấy trăm tấm trữ phù này giống như thật sự đều là đỉnh cấp Thiên Trữ Phù!”
“Diệp Phong!”
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Nghe Hồ Đoản Đoản nói như vậy, Hồ Trường Trường nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Ai!”
“Ta vốn đang muốn chơi với các ngươi một lúc, hiện tại xem ra chơi không nổi nữa!”
“Nếu như ngươi đã hỏi như vậy, ta liền nói cho ngươi biết!”
“Ta, chính là đệ nhất bại gia tử Chư Thiên Vạn Giới!”
Nghe Hồ Trường Trường hỏi, Diệp Phong cũng không giả vờ, trực tiếp ngả bài!
Hả?
Đệ nhất bại gia tử Chư Thiên Vạn Giới?
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản đều ngẩn ra.
“Hiện tại, trong tay ta còn có chín vạn 9500 tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù!”
“Cho nên, ta muốn cho huynh đệ các ngươi hai lựa chọn!”
“Lựa chọn thứ nhất, chính là giết người đoạt bảo, chỉ cần ngươi giết ta là có thể lấy đi toàn bộ số Thiên Trữ Phù này!”
“Lựa chọn thứ hai, chính là giúp ta bại hết chín vạn 9500 tấm Thiên Trữ Phù này, sau khi hoàn thành, ta sẽ cho huynh đệ các một ngàn tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù coi như phí vất vả!”
“Hiện tại, các ngươi có thể đưa ra lựa chọn!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong lại vang lên ở bên cạnh.
Giết người đoạt bảo?
Mẹ nó trong tay ngươi có nhiều đỉnh cấp Thiên Trữ Phù như vậy, nói ngươi là người thường, quỷ cũng không dám tin!
Hơn nữa, nếu chúng ta thật sự dám làm như vậy, chỉ sợ còn chưa kịp ra tay với ngươi đã chết ngay tại chỗ này!
Nghĩ vậy, hai người liếc nhìn nhau, cùng nói: “Chúng ta lựa chọn thứ hai!”
“Hả?”
“Hai tên này cũng không ngốc nha!”
Nghe hai người đưa ra lựa chọn, Diệp Phong không khỏi bật cười.
“Phong ca!”
“Trước khi giúp ngài phá của, ta có thể hỏi ngài một chuyện được không?”
Đúng lúc này, giọng nói của Hồ Đoản Đoản đột nhiên vang lên từ bên cạnh.
“Ồ!”
“Ngươi muốn hỏi ta chuyện gì?”
Nghe Hồ Đoản Đoản nói vậy, Diệp Phong cũng có hơi tò mò hỏi.
“Phong ca!”
“Ngươi có thiếu tiểu đệ không?”
“Ta cùng đại ca của ta muốn làm tiểu đệ trung thành nhất của ngươi!”
Lúc này, Hồ Đoản Đoản cũng nghiêm túc bày tỏ suy nghĩ của mình.
???
Lúc trước kêu ta làm tiểu đệ của các ngươi!
Hiện tại, các ngươi lại muốn làm tiểu đệ của ta?
Các ngươi biết chơi như vậy sao?
Nghe Hồ Đoản Đoản nói những lời này, Diệp Phong cũng lộ ra một tia kinh ngạc!
“Ta vừa tới Hỗn Độn giới, thật ra cũng không hiểu biết tình huống ở Hỗn Độn giới!”
“Nếu như có hai người bọn họ ở bên cạnh, hẳn là sẽ đỡ được rất nhiều phiền toái!”
Nghĩ vậy, trong lòng Diệp Phong cũng đã có chủ ý, sau đó nhìn về phía Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản nói: “Thôi được rồi, huynh đệ các ngươi cứ tạm thời đi theo ta trước, chẳng qua, từ tục tĩu nói ở trước, nếu như các ngươi biểu hiện không tốt, ta sẽ yêu cầu các ngươi rời đi bất cứ lúc nào!”
“Phong ca!”
“Chúng ta nhất định sẽ không khiến ngươi thất vọng!”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản cũng hưng phấn lên tiếng đáp lại.
“Đúng rồi Phong ca!”
“Nhiều Thiên Trữ Phù như vậy, chúng ta phải bại hết chúng nó như thế nào đây!”
Hưng phấn qua đi, Hồ Đoản Đoản liền nhìn Diệp Phong hỏi, dù sao hắn lớn như vậy vẫn chưa từng phá của đâu, cho nên, hắn thật sự không biết nên làm như thế nào!
“Rất đơn giản!”
“Hai người các ngươi cứ liên tục kích hoạt Thiên Trữ Phù là được!”
“Chúng ta cần phải phóng thích Hỗn Độn chi khí ẩn chứa trong chín vạn 9500 tấm Thiên Trữ Phù trong phạm vi 5 mét!”
“Sau đó, chúng ta ngủ một giấc thật ngon là được!”
“Đúng rồi, đừng nói ta không nhắc nhở các ngươi, đến lúc đó không thể tu luyện, chúng ta chỉ là ngủ, chính là chơi, hiểu chưa?”
Nghe Hồ Đoản Đoản hỏi, Diệp Phong liền nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
???
Muốn phóng thích tất cả Hỗn Độn chi khí ẩn chứa trong chín vạn 9500 tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù trong phạm vi 5 mét nho nhỏ này?
Mẹ nó, vậy thì Hỗn Độn chi khí bên trong đó phải tăng đến trình độ gì đây?
Chỉ sợ tùy tiện hút một ngụm, đều có thể hấp thu một đống Hoàng cấp Hi Linh Thổ ẩn chứa trong Hỗn Độn chi khí kia!
Nhưng trong môi trường tu luyện như vậy, không tu luyện, chỉ ngủ?
Sau khi nghe ý tưởng của Diệp Phong, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản thật sự bị sốc, bọn họ thật sự không ngờ hành vi phá của của Diệp Phong lại phát rồ đến trình độ như vậy!
“A Trường!”
“A Đoản!”
“Có lẽ hành vi phá của bình thường của ta lúc này sẽ đánh sâu một chút vào tinh thần các ngươi!”
“Nhưng ta hy vọng các ngươi có thể hiểu một điều, đó chính là muốn đi theo bên cạnh ta, nhất định phải quen với hành vi phá của bình thường này, bởi vì sau này hành vi phá của của ta có lẽ sẽ còn điên cuồng hơn bây giờ!”
Thấy hai người ngẩn ra tại chỗ, Diệp Phong mỉm cười lên tiếng nhắc nhở.
???
Hành vi phá của bình thường?
Đánh sâu một chút vào tinh thần của chúng ta?
Ngươi có phải có gì hiểu lầm với từ bình thường cùng một chút không?
Nghe Diệp Phong nói những lời này, hai người liếc nhìn nhau, sau đó đều ngẩn ra cười khổ!
……
Chương 1161 - Cái gì! Ngươi nói đây là hành vi phá của bình thường?
Nửa giờ sau!
“Quá điên cuồng!”
“Mẹ nó thật sự quá điên cuồng!”
“Kích hoạt chín vạn 9500 tấm đỉnh cấp Trữ Thiên Phù, cư nhiên có thể đem Hỗn Độn chi khí trong không gian nhỏ này tăng lên đến trình độ hoàn toàn thực chất hoá.”
“Loại tình huống này đừng nói là thời đại xuống dốc hiện tại, cho dù đặt ở thời đại Hỗn Độn giới đã từng huy hoàng nhất, vậy thì cũng tương đương với bùng nổ!”
Nhìn Hỗn Độn chi khí hoàn toàn thực chất hóa ở xung quanh, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản thật sự kinh hãi!
Không chút khoa trương khi nói nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, có đánh chết bọn họ cũng sẽ không tin tưởng Hỗn Độn chi khí thế nhưng có thể nồng đậm đến trình độ hoàn toàn thực chất hóa như thế này!
“Phong ca!”
“Ngươi có thể thu hồi ghế bập bênh!”
“Hiện tại xung quanh chúng ta đều là hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí, chúng ta chỉ cần phóng xuất ra một tia thần thức là có thể tùy ý khống chế hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí này biến thành những hình dạng hoặc vật phẩm nào đó!”
“Cho nên, chúng ta có thể điều khiển hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí này chế tạo thành một chiếc ghế bập bênh Hỗn Độn!”
Lúc này, nhìn thấy Diệp Phong nằm xuống ghế bập bênh chuẩn bị nghỉ ngơi, Hồ Trường Trường cũng lên tiếng nhắc nhở.
“Ồ!”
“Còn có thể như vậy sao?”
Nghe được lời này, Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú, sau đó tùy tay bắt lấy một khối thực chất hóa Hỗn Độn chi khí ở bên cạnh, phóng xuất ra một tia thần thức bắt đầu thao tác.
Cây búa!
Trường kiếm!
Trường cung!
Đại thương!
……
Theo thao tác của Diệp Phong, khối Hỗn Độn chi khí trong tay liền bắt đầu biến hóa thành đủ loại kiểu dáng vũ khí khác nhau, điều này trực tiếp khiến Diệp Phong kinh ngạc!
Vài phút sau!
“Được rồi!”
“Hiện tại chúng ta có thể nghỉ ngơi!”
Sau khi nằm trên chiếc ghế bập bênh làm bằng Hỗn Độn chi khí, Diệp Phong cười nói với hai người.
“Phong ca!”
“Ta, ta giống như muốn đột phá!”
“Nhưng ta thật sự không có tu luyện, là thực chất hóa Hỗn Độn chi khí xung quanh tự chui vào trong thân thể của ta!”
Nghe Diệp Phong nói xong, Hồ Đoản Đoản ở bên cạnh hoảng hốt nói ra tình huống hiện tại của mình!
“Không sao!”
“Nên đột phá thì cứ đột phá!”
“Chỉ cần các ngươi không chủ động tu luyện là được!”
Nói xong, Diệp Phong nhắm hai mắt nghỉ ngơi.
Oanh!
Cùng lúc đó, một cổ hơi thở đột phá cũng bạo phát ra từ trong thân thể Hồ Đoản Đoản.
“Đại ca!”
“Ta muốn chết!”
“Ta thoải mái muốn chết!”
“Khi ta đột phá đến Đạo Vương Cảnh Ngũ Trọng, Hỗn Độn chi khí xung quanh giống như điên cuồng xâm nhập vào trong cơ thể ta, cái loại cảm giác này thật sự rất mê người!”
Lúc này, Hồ Đoản Đoản vừa hoàn thành xong đột phá nhìn về phía Hồ Trường Trường nói ra tình huống của chính mình với vẻ mặt thỏa mãn.
“Một canh giờ!”
“Ở trong hoàn cảnh này, nhiều nhất thêm một canh giờ là ta có thể đột phá đến Đạo Vương Cảnh Cửu Trọng!”
“Ta muốn xem xem cảm giác ngươi nói thoải mái cỡ nào!”
Nghe Hồ Đoản Đoản nói xong, Hồ Trường Trường cũng chờ mong lên tiếng đáp lại.
Bên kia!
“Luyện chế Hồn Ngọc Phá Thiên Đan, chỉ kém một gốc cây Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Cũng không biết có thể tìm được trong chỗ sâu nhất ở rừng rậm hoang vực không!”
Lúc này, có một lão giả đang nhanh chóng đi đến chỗ Diệp Phong, mà tên này chính là một Hỗn Độn chi tổ cường đại!
( Đạo Đồ Cảnh, Đạo Sư Cảnh, Đạo Vương Cảnh, Đạo Hoàng Cảnh, Đạo Đế Cảnh, Đạo Thánh Cảnh, Đạo Tôn Cảnh, Đạo Thần Cảnh cùng Hỗn Độn chi tổ )
Hả?
Chuyện gì đang xảy ra ở bên kia vậy?
Tại sao lại có dao động Hỗn Độn chi khí mãnh liệt như vậy?
Sau khi nhận ra tình hình này, lão giả nghiêm túc đi đến chỗ Diệp Phong.
“Này… Này…!”
“Thế nhưng là hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí!”
“Ta không phải đang nằm mơ đấy chứ!”
“Trong Hỗn Độn giới hiện tại thế nhưng sẽ còn nơi xuất hiện nhiều hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí như vậy sao?”
Khi lão giả đi vào nơi này, nhìn thấy hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí cách đó không xa, cả người trực tiếp kinh hãi, trong mắt lộ ra vẻ khó có thể tin.
“Chờ một chút!”
“Ba tiểu tử kia đang làm cái gì vậy?”
“Ngủ ngon ư?”
“Ở trong hoàn toàn thực chất hóa Hỗn Độn chi khí, không chỉ không tu luyện, ngược lại còn ngủ ngon?”
Khi lão giả thấy Diệp Phong, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản đang ngủ say ở bên trong, sắc mặt của hắn lập tức xanh mét, phải biết rằng, cả đời này hắn chưa từng được tu luyện ở trong hoàn cảnh tuyệt vời như vậy!
“Không được!”
“Ta cần phải ném ba tên tiểu tử phá của kia ra, sau đó ta đi vào tranh thủ tu luyện một chút!”
Rất nhanh, lão giả liền đưa ra một quyết định!
Tuy nhiên, ngay khi lão giả định đi về phía ba người, một tráng hán đầu trọc đột nhiên xuất hiện ngăn cản đường đi của hắn.
“Ngươi là ai?”
“Tại sao lại cản đường đi của ta?”
Nhìn thấy tráng hán đầu trọc đi chân trần đột nhiên xuất hiện, Lâm Trường Phong ngưng trọng lên tiếng hỏi, bởi vì hắn cảm nhận được nguy cơ cực kỳ mãnh liệt ở trên người đối phương!
“Ha hả!”
“Đại nhân nhà ta đang ngủ ở bên trong, mà ngươi lại muốn đi quấy rầy hắn nghỉ ngơi!”
“Ngươi nói ta có nên ngăn cản ngươi không!”
Nghe đối phương nói xong, Diệp Tiểu Cước nghiền ngẫm nói.
“Xin lỗi!”
“Ta cũng không biết tình huống này là như vậy!”
“Ta hiện tại lập tức rời đi!”
Nghe Diệp Tiểu Cước nói vậy, Lâm Trường Phong cũng sửng sốt, sau đó chuẩn bị lập tức rời đi!
“Muốn chạy?”
“Ngày nào ta cũng bị bắt nạt!”
“Hiện tại cuối cùng cũng gặp được người ta có thể bắt nạt, sao ta có thể để ngươi rời đi dễ dàng như vậy?”
Nhìn thấy Lâm Trường Phong xoay người chuẩn bị rời đi, Diệp Tiểu Cước lắc mình một cái, lại lần nữa ngăn đường đi của đối phương, sau đó nhìn đối phương với ánh mắt tràn đầy vui đùa.
“Vị đạo hữu này!”
“Ta thừa nhận, ta không phải là đối thủ của ngươi!”
“Nhưng ta chính là Thái thượng trưởng lão của Thiên Ngộ Kiếm Tông!”
“Nếu như ngươi thật sự ra tay với ta, đó chính là đang khiêu khích Thiên Ngộ Kiếm Tông chúng ta, đến lúc đó, nếu như Thái thượng đại trưởng lão Thiên Ngộ Kiếm Tông ra tay, ngươi có thể sẽ gặp phải phiền toái, phải biết rằng, Thái thượng đại trưởng lão Thiên Ngộ Kiếm Tông chúng ta chính là Cửu kiếp Hỗn Độn chi tổ!”
Chương 1162 - Ta là Thái thượng trưởng lão của Thiên Ngộ Kiếm Tông, ngươi dám động vào ta?
Nghe Diệp Tiểu Cước nói những lời này, Lâm Trường Phong cũng dùng giọng điệu không vui lên tiếng uy hiếp.
“Cái gì!”
“Cửu kiếp Hỗn Độn chi tổ!”
“Thật sự là quá mạnh, đối với ta cũng có chút khó giải quyết!”
“Nhưng mà, cũng chỉ là có chút khó giải quyết mà thôi, ta không sợ hắn!”
Nói đến đây, Diệp Tiểu Cước liền dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Lâm Trường Phong tiếp tục nói: “Đến nỗi ngươi, Tam kiếp Hỗn Độn chi tổ, hành hạ dễ dàng hơn nhiều!”
“Chờ… Chờ một chút!”
“Chúng ta có chuyện từ từ nói!”
“Cho dù ngươi muốn đánh ta, cũng đừng đánh vào mặt ta được không!”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước xoa tay hầm hè đi đến chỗ mình, Lâm Trường Phong sợ hãi hét to!
……
Sáng sớm hôm sau!
“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sản phẩm phá của ngày hôm qua!”
Khi Diệp Phong tỉnh lại, giọng nói nhắc nhở khen thưởng của hệ thống liền vang lên trong đầu hắn
???
Chỉ chúc mừng ta mà thôi?
Còn lại không có khen thưởng gì cả?
Chơi ta sao?
Nghe hệ thống nhắc nhở khen thưởng ngắn gọn như vậy, Diệp Phong trong lúc nhất thời sợ ngây người!
“Hệ thống!”
“Không có phần thưởng khác sao?”
Sau đó, Diệp Phong lên tiếng hỏi hệ thống.
“Đinh! Ký chủ, hiện tại hệ thống không có bất kỳ hạn chế nào đối với ngươi, ngươi muốn là có thể có được, ngươi muốn cái gì sẽ có cái đó, cho nên, ngoài khen thưởng đột phá tu vi cùng khen thưởng Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, ngươi còn muốn cái gì?”
Rất nhanh, giọng nói của hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Đúng vậy!”
“Hiện tại ta muốn cái gì, hệ thống sẽ trực tiếp cho ta cái đó, vậy thì thật sự không cần khen thưởng cho ta!”
“Cho dù khen thưởng ta, kia chẳng phải liền tương đương với tay trái đổi sáng tay phải sao?”
Nghĩ vậy, Diệp Phong cũng cười lắc đầu, sau đó thầm nghĩ trong lòng: “Ta còn chưa quen với loại sinh hoạt không có hạn này đâu!”
Bên kia!
“Đại ca!”
“Chỉ ngủ một giấc mà tu vi của ta từ Đạo Vương Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong đột phá đến Đạo Vương Cảnh Lục Trọng, loại cảm giác này thật quá sung sướng!”
“Hơn nữa, ta nằm mơ đều không có nghĩ đến còn có thể đột phá như vậy!”
“Nói thật, ta hiện tại có chút không nỡ rời đi nơi này!”
“Dù sao cũng phải mất ít nhất hai ngày mới có thể khiến cho toàn bộ thực chất hóa Hỗn Độn chi khí trong phạm vi 5 mét này tiêu tán ở trong thiên địa, nếu như ta toàn lực tu luyện trong hai ngày này, ta cũng không dám nghĩ mình có thể đột phá đến cảnh giới gì!”
Lúc này, Hồ Đoản Đoản vừa tỉnh lại cũng nhìn về phía Hồ Trường Trường ở bên cạnh nói ra suy nghĩ của mình.
“Đoản Đoản!”
“Không cần tham lam lợi ích nhỏ trước mắt!”
“Chỉ cần chúng ta có thể đi theo Phong ca hỗn, tương lai nhất định vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta!”
Nghe vậy, Hồ Trường Trường lập tức khuyên bảo.
“Đại ca!”
“Ta biết!”
“Hơn nữa, đó là ta tùy tiện nói mà thôi!”
Nghe Hồ Trường Trường nhắc nhở, Hồ Đoản Đoản cũng cười đáp lại.
“A Trường!”
“A Đoản!”
“Hai quả Hỗn Độn giới này, các ngươi cất đi, bên trong đều chứa một ngàn tấm đỉnh cấp Thiên Trữ Phù, đây là phí vất vả ngày hôm qua ta đã hứa với các ngươi!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên từ bên cạnh.
“Tạ Phong ca!”
Nhìn thấy Hỗn Độn giới Diệp Phong đưa qua, hai huynh đệ cũng không từ chối, mà là vô cùng vui vẻ nhận lấy.
“Đinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt hành vi phá của, khen thưởng đột phá tám tiểu cảnh giới!”
Cùng lúc đó, lời nhắc nhở khen thưởng từ hệ thống lại lần nữa vang lên trong đầu Diệp Phong.
Oanh! Oanh! Oanh!
Ngay sau đó, từng hơi thở đột phá liên tiếp bạo phát ra từ trong cơ thể Diệp Phong.
Đạo Đồ Cảnh Nhị Trọng đỉnh phong!
Đạo Đồ Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!
……
Đạo Đồ Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!
Rất nhanh, tu vi của Diệp Phong trực tiếp từ Đạo Đồ Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong đột phá đến Đạo Đồ Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!
???
Phong ca đang làm gì vậy?
Đây là đang đột phá hay vẫn là đang chơi!
Có cần phải đột phá nhẹ nhàng như vậy không!
Nếu như ngươi chơi như vậy, sẽ khiến ta nghĩ lầm ta cũng có thể!
Nhìn thấy Diệp Phong thịch thịch thịch trực tiếp đột phá đến Đạo Đồ Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, điều này trực tiếp khiến huynh đệ Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản kinh hãi!
Chỗ tối!
“Thấy không!”
“Vị thanh niên anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, soái khí vô địch kia chính là đại nhân nhà ta!”
“Ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ bộ dáng của hắn, nếu không, nếu như ngươi lại trêu chọc phải đại nhân nhà ta, ngươi tuyệt đối chết chắc!”
“Hơn nữa, ngươi hẳn là cảm thấy may mắn vì lần này ta là người thu thập ngươi, nếu như là tên Diệp Nhất kia, hắn đã trực tiếp giết ngươi!”
Lúc này, nhìn đầu heo Lâm Trường Phong, Diệp Tiểu Cước cũng lên tiếng nhắc nhở.
“Đại nhân!”
“Ta đã nhớ kỹ bộ dáng của hắn!”
“Sau này nếu gặp lại hắn, ta nhất định tránh xa hắn!”
“Còn có, cảm tạ đại nhân lần này không giết!”
Nghe Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Lâm Trường Phong cũng vội vàng đáp lại, đồng thời trong lòng tủi thân thầm nghĩ: “Tuy rằng ta không chết, nhưng ngươi dùng đôi chân xú kia đá mặt ta cả đêm, khiến ta hiện tại có bóng ma tâm lý với đôi chân!”
Một lát sau!
“Thôi!”
“Bởi vì gặp phải kiếp này, ta cũng không còn tâm tình đi rừng rậm hoang vực tìm kiếm Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Nếu đã như vậy, liền đi Thiên Hoang Thành gần đây nghỉ ngơi một chút, thuận tiện phát ra thông cáo thu mua Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo, xem có thể thu được một gốc nào không!”
Sau khi an toàn rời đi, Lâm Trường Phong từ bỏ ý tưởng tiến vào nơi sâu nhất trong rừng rậm hoang vực tìm kiếm Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo, sau đó rời khỏi rừng rậm hoang vực, bay thẳng đến Thiên Hoang Thành gần đây!
Bên kia!
“Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, thỉnh ký chủ đi đến Thiên Hoang Thành, sau đó hoàn thành ba lần hành vi phá của, nhiệm vụ thành công, khen thưởng trăm phần trăm đột phá cảnh giới, có xác xuất cao khen thưởng Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, nhiệm vụ thất bại, không có trừng phạt, thời gian nhiệm vụ, ba ngày!”
Hả?
Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên!
Khen thưởng là trăm phần trăm đột phá cảnh giới cùng tỷ lệ cao Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch?
Chương 1163 - Ngươi gọi như vậy là biết một chút sao?
Thú vị như vậy!
Nghe hệ thống đột nhiên tuyên bố nhiệm vụ phá của ngẫu nhiên, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hứng thú.
“Đúng rồi!”
“Ta còn chưa xem sản phẩm phá của đổi mới hôm nay đâu!”
Lúc này, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó bắt đầu kiểm tra sản phẩm phá của làm mới hôm nay!
Sản phẩm phá của hôm nay: Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm niên đại *10000 cây
Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo: Một loại Thần thảo hiếm có ở Hỗn Độn giới, có thể ăn trực tiếp, cũng có thể dùng cho việc luyện chế đan dược!
“Ai!”
“Lại không phải giới thiệu chi tiết rồi!”
“Giới thiệu nhiều thêm một chút có thể chết sao!”
Sau khi kiểm tra tình huống của sản phẩm phá của được đổi mới hôm nay, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó liền nhìn sang Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản ở bên cạnh, lên tiếng hỏi: “Hai người các ngươi đã từng nghe nói đến Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo chưa?”
“Nga!”
“Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sao?”
“Không rõ lắm, chưa bao giờ nghe nói qua!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, giọng nói của Hồ Đoản Đoản lập tức vang lên.
???
Không biết?
Không biết, vậy ngươi nga cái gì mà nga!
Nghe Hồ Đoản Đoản trả lời, Diệp Phong lập tức đen mặt!
“Phong ca!”
“Nói thật với ngươi, ta thật ra cũng biết một vài về Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
Đúng lúc này, giọng nói của Hồ Trường Trường cũng vang lên từ một bên.
“Hả?”
“Ngươi biết?”
“Vậy nói nhanh lên!”
Nghe Hồ Trường Trường nói vậy, Diệp Phong cũng nhìn về phía đối phương vội vàng hỏi.
“Phong ca!”
“Theo ta được biết, Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo chính là một loại Thần thảo tương đối hiếm có ở Hỗn Độn giới!”
Nghe Diệp Phong hỏi, Hồ Trường Trường lập tức trả lời.
???
Tiếp tục nói đi!
Mẹ nó sẽ không phải hết rồi đấy chứ?
Nhìn thấy Hồ Trường Trường nói câu này, sau đó lại không có động tĩnh gì, Diệp Phong cũng đen mặt hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Phong ca!”
“Không có sau đó!”
“Ta không phải đã nói rồi sao, ta chỉ biết một vài, cho nên, ta chỉ biết như vậy mà thôi!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Hồ Trường Trường cũng nghiêm túc đáp lại.
Hả?
Mẹ nó, ngươi gọi chút thông tin vô dụng này là có biết một vài ư?
Nghe Hồ Trường Trường nói xong, Diệp Phong suýt chút nữa ngất đi, thậm chí hắn hiện tại không nhịn được muốn rống to với Hồ Trường Trường một câu: “Ngươi gọi đây là có biết một vài sao, mẹ nó không bằng một tiếng nga của đệ đệ ngươi đâu!”
“Được rồi!”
“Không nói đến Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo nữa!”
“Các ngươi có biết Thiên Hoang Thành ở đâu không?”
Sau khi cố gắng bình tĩnh lại, Diệp Phong lúc này mới nhìn về phía hai người hỏi.
“Nga!”
“Thiên Hoang Thành sao?”
“Phong ca, Thiên Hoang Thành…”
Bang!
Hồ Đoản Đoản còn chưa kịp nói xong, Diệp Phong liền dùng nắm đấm đánh thẳng vào đầu hắn, sau đó mắng to: “Nga nga nga, nga ngươi cái đầu, biết thì biết, không biết thì không biết, có thể nói chuyện đàng hoàng được không!”
“Phong ca!”
“Ta biết Thiên Hoang Thành!”
“Có thể nói, Thiên Hoang Thành là thành trấn gần rừng rậm hoang vu nhất!”
“Nếu như hiện tại rời đi rừng rậm hoang vu, khoảng giữa trưa là có thể đến Thiên Hoang Thành!”
Xoa cái đầu đau nhức, Hồ Đoản Đoản oan ức lên tiếng giải thích.
“Phải không?”
“Vậy thì không nên muộn!”
“Chúng ta tranh thủ xuất phát, lập tức đến Thiên Hoang Thành!”
Nghe Hồ Đoản Đoản nói xong, Diệp Phong liền nói thẳng ra quyết định của mình!
……
Ba giờ sau!
Thiên Hoang Thành!
“Hai người các ngươi ở trong trấn này hỏi thăm xem có ai biết về Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo không!”
“Nếu như có người biết, vậy hỏi cẩn thận một chút, nhớ rõ đưa cho người ta chút tiền trà nước!”
“Còn ta ở lại nhà tửu lầu này chờ tin tức tốt của các ngươi!”
Sau khi đi đến Thiên Hoang Thành, Diệp Phong trực tiếp đưa ra mệnh lệnh đầu tiên cho Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản.
“Phong ca!”
“Chúng ta liền đi tìm hiểu trước!”
Nói xong, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản chia làm hai đường, rất nhanh liền biến mất ở trong tầm mắt của Diệp Phong!
Một giờ sau!
“Phong ca!”
“Hôm nay có người phát ra thông cáo nói muốn thu mua một gốc Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Ta nghĩ người kia tuyệt đối hiểu rõ tình huống của Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Nếu không, chúng ta đi gặp người kia!”
Lúc này, Hồ Đoản Đoản vừa đi vào tửu lầu liền nói tình huống này với Diệp Phong.
“Nga!”
“Có người đang thu mua Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sao?”
Nghe Hồ Đoản Đoản nói như vậy, Diệp Phong cũng ngạc nhiên lẩm bẩm.
“Ngươi nga thì không sao!”
“Ta nga liền đánh đầu của ta!”
“Phong ca, ngươi cũng quá song tiêu!”
Nghe Diệp Phong cũng nga một tiếng, Hồ Đoản Đoản cười khổ.
“A Đoản!”
“Liên hệ với đại ca ngươi, kêu hắn trở về!”
“Chúng ta đi gặp người thu mua Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên ở bên cạnh.
“Phong ca!”
“Ta đã biết!”
“Ta liền liên hệ với đại ca ngay, kêu hắn nhanh chóng trở lại!”
Hồ Đoản Đoản nghe xong cũng lập tức đáp lại.
Một lát sau!
Nhà đấu giá Long Ngọc!
“Lâm tiền bối!”
“Bên ngoài có ba tên tiểu tử nói muốn gặp ngươi!”
“Bọn họ nói, trong tay bọn họ có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mà ngài cần!”
Lúc này, lão bản nhà đấu giá Long Ngọc đang cung kính nói với Lâm Trường Phong.
“Cái gì!”
“Bọn họ nói trong tay có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sao?”
“Là trăm năm niên đại, hay vẫn là ngàn năm niên đại?”
Nghe được tin tức này, Lâm Trường Phong lập tức kích động, phải biết rằng, hắn tuyên bố bố cáo kia cũng chỉ là tùy tiện phát một chút, căn bản không hy vọng xa vời có thể thu được Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!
Nhưng hắn vạn lần không ngờ hạnh phúc lại đến đột nhiên như vậy!
“Lâm tiền bối!”
“Bọn họ chưa nói là bao nhiêu niên đại!”
“Nếu không, ta mời bọn họ tiến vào, sau đó ngươi trực tiếp nói chuyện với bọn họ?”
Nghe Lâm Trường Phong dò hỏi, lão bản nhà đấu giá Long Ngọc cũng vội vàng trả lời.
“Tốt! Tốt! Tốt!”
“Vậy ngươi mau dẫn bọn hắn vào đây!”
“Ta tự nói chuyện với bọn họ!”
Lâm Trường Phong nghe vậy cũng vội vàng nói.
Một lát sau!
“Mẹ kiếp!!!”
“Mẹ nó ta đều trốn đến nơi này, bọn họ còn không chịu buông cho tha ta sao?”
“Đây là chuẩn bị đuổi tận giết tuyệt sao?”
Chương 1164 - Ta đều đã trốn đến nơi này, bọn họ còn không buông tha cho ta sao?
Nhưng mà, sau khi Lâm Trường Phong nhìn thấy ba người đi vào thế nhưng là Diệp Phong, Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản, hắn cảm giác mình sắp phát điên!
???
Tại sao tên này lại đột nhiên run lên khi nhìn thấy chúng ta vậy?
Chúng ta đáng sợ như vậy sao?
Thấy Lâm Trường Phong ở đối diện đột nhiên run rẩy cả người, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra một tia nghi hoặc.
“Ngươi là người muốn thu mua Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sao?”
Diệp Phong không hiểu, dứt khoát cũng không nghĩ nữa, mà là nhìn thẳng vào Lâm Trường Phong hỏi.
“Không, không sai!”
“Là ta muốn thu mua Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Lâm Trường Phong cũng vội vàng đáp lại.
“Trong tay ta đang có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Tuy nhiên trước khi bán cho ngươi, ta muốn hỏi ngươi một việc trước, không biết có tiện hay không?”
Nghe Lâm Trường Phong trả lời, Diệp Phong tiếp tục hỏi.
“Phương tiện!”
“Nhất định phải phương tiện!”
“Thiếu gia, mau mời ngồi!”
“Ngươi muốn hỏi cái gì cứ việc hỏi, ta nhất định sẽ nói cho ngươi tất cả những gì ta biết!”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Lâm Trường Phong đầu tiên đặt một chiếc ghế ở sau lưng Diệp Phong, sau đó cung kính lên tiếng đáp lại.
Hả?
Có chuyện gì với tên này vậy?
Tại sao hắn lại khách khí với ta như vậy?
Ta cũng không quen biết hắn nha!
Thấy Lâm Trường Phong khác thường, Diệp Phong cũng hơi nhíu mày, sau đó ở trong lòng trực tiếp hạ lệnh với hệ thống: “Hệ thống, tiêu hao công năng nhìn trộm thiên cơ một lần, kiểm tra một chút, tại sao người này lại khách khí với ta như vậy?”
“Đinh! Tiêu hao công năng nhìn trộm thiên cơ một lần, đối phương tên là Lâm Trường Phong, chính là Thái thượng trưởng lão của Thiên Ngộ Kiếm Tông, mà hắn sở dĩ khách khí với ngươi như vậy là bởi vì ngày hôm qua hắn đột nhiên xông vào khi các ngươi đang ngủ say, sau đó bị Diệp Tiểu Cước ngăn lại, hơn nữa lại bị Diệp Tiểu Cước đạp cả đêm!”
Khi Diệp Phong vừa dứt lời, giọng nói của hệ thống liền vang lên trong đầu hắn.
???
Ngày hôm qua khi chúng ta ngủ, tên này đã xuất hiện ở kia?
Sau đó, còn để Tiểu Cước hầu hạ hắn cả đêm?
Nghe hệ thống nói xong, Diệp Phong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó tự lẩm bẩm nói: “Chẳng trách khi hắn vừa nhìn thấy ta liền sợ run người, hoá ra là đã gặp qua ta!”
“Lâm tiền bối!”
“Ta muốn biết một vài tình huống có liên quan đến Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
“Nói sơ qua cho ta biết đi!”
Sau khi làm rõ tình hình, Diệp Phong ngồi ở trên ghế, sau đó nhìn đối phương dò hỏi.
“Vị thiếu gia này!”
“Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo chính là một loại Thần thảo hiếm có ở Hỗn Độn giới!”
“Nếu như dùng trực tiếp, sẽ tăng lên thần thức, tuy nhiên, nếu muốn phát huy hoàn toàn dược hiệu của Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo, vậy thì vẫn phải luyện chế thành đan dược!”
Nghe Diệp Phong hỏi, Lâm Trường Phong lập tức trả lời.
“Ta không muốn biết những chuyện này!”
“Điều ta muốn biết chính là Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo có nơi nào đặc biệt không!”
“Ví dụ như có thể đốt cháy, trồng ở nơi có thể tự khô héo linh tinh!”
Nghe Lâm Trường Phong trả lời, Diệp Phong khẽ nhíu mày, sau đó lại hỏi.
“Phong ca đúng là Phong ca!”
“Đúng là đi con đường không tầm thường!”
Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản ở bên cạnh nghe Diệp Phong nói như vậy cũng cười khổ lẩm bẩm.
“Hả?”
“Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo có nơi nào đặc biệt hay không sao?”
“Ví dụ như đốt cháy hoặc trồng ở nơi có thể tự khô héo?”
“Sao vậy, ngươi đang chuẩn bị ra tay với Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sao?”
Mà nghe Diệp Phong nói những lời này, Lâm Trường Phong cũng ngốc!
“Vị thiếu gia này!”
“Nếu là như vậy, Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo thật sự có một chỗ đặc biệt!”
“Đó chính là Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo sợ ánh sáng mặt trời!”
“Nếu Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo tiếp xúc với ánh mặt trời trong thời gian dài, nó sẽ dần dần khô héo, cuối cùng, lực lượng đặc thù ẩn chứa trong nó sẽ hoàn toàn tiêu tán, nó cũng sẽ biến thành một gốc cây khô!”
Mặc dù không hiểu tại sao Diệp Phong lại muốn biết tình huống này, nhưng Lâm Trường Phong vẫn giải thích
“Hả?”
“Sau khi ánh mặt trời chiếu vào, nó sẽ biến thành cây khô?”
“Đó có phải là có thể dùng Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo đan một chiếc ô che nắng dùng một lần?”
Nghĩ vậy, Diệp Phong liền nhếch miệng nở nụ cười, sau đó nhìn về phía Hồ Trường Trường cùng Hồ Đoản Đoản trực tiếp hỏi: “Các ngươi có ai biết dùng cỏ dại đan thành dù không?”
“Nga!”
“Dù?”
“Dùng cỏ dại đan ra một cái…”
Bùm!
Hồ Đoản Đoản còn chưa nói xong, Diệp Phong đã trực tiếp một quyền đánh vào đầu hắn, sau đó mắng to: “Đã bảo ngươi nói chuyện đừng nga nga nga, ngươi còn nga nga nga, sao nào, tìm đánh không đủ đúng không!”
“Phong ca!”
“Ta sai rồi!”
“Sau này ta sẽ tận lực khống chế!”
Nghe Diệp Phong giận mắng, Hồ Đoản Đoản ôm đầu tủi thân nói.
???
Tận lực khống chế?
Không nên là sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa sao?
Sao nào, không nói nga là không được phải không!
Nghe Hồ Đoản Đoản nói như vậy, Diệp Phong cũng là che trán, tỏ ra cực kỳ bất đắc dĩ, hắn cảm thấy Hồ Đoản Đoản thật sự đã không cứu được!
“Phong ca!”
“Ta thật ra biết một chút về việc dùng cỏ dại đan thành dù!”
Đúng lúc này, giọng nói của Hồ Trường Trường cũng vang lên từ bên cạnh.
“Nga!”
“Ngươi hiểu một chút?”
“Vậy trong tay ngươi có cỏ dại, biểu diễn cho ta xem một chút trước đi!”
Nghe Hồ Trường Trường nói như vậy, hai mắt Diệp Phong sáng lên, sau đó lên tiếng thúc giục.
“Hả?”
“Ta nga thì không được, liền đánh ta!”
“Ngươi nga thì được, và không có gì xảy ra?”
“Dựa vào cái gì!”
“Cuộc sống này mẹ nó vô pháp qua!”
Mà Hồ Đoản Đoản ở bên cạnh nghe Diệp Phong ‘ nga ’ một tiếng, cảm thấy như mình sắp phát điên!
Tuy nhiên, Diệp Phong không có thời gian để chú ý đến tình huống của Hồ Đoản Đoản, bởi vì lúc này sự chú ý của hắn đã ở trên người Hồ Trường Trường.
“Hả!”
“Tên Hồ Trường Trường này xem ra cũng rất chuyên nghiệp!”
“Chỉ là không biết chờ sau khi hắn hoàn thành, chiếc dù được đan xong sẽ trông như thế nào!”
Nhìn Hồ Trường Trường trãi các loại Thần thảo trên mặt đất, rất nhanh làm thành hình dạng một cái dù, điều này khiến cho Diệp Phong bắt đầu mong đợi.
“Hả?”
“A Trường!”
“Sao lại dừng?”
“Bắt đầu đan đi!”
Chương 1165 - Suy đoán đáng sợ, Lâm Trường Phong luống cuống!
Sau khi thấy Hồ Trường Trường trãi ra thành hình cái dù liền trực tiếp đứng dậy ngừng lại, Diệp Phong cũng khó hiểu lên tiếng hỏi.
“Đan?”
“Ta không biết đan nha!”
“Phong ca, không phải ta đã nói rồi sao, ta chỉ là biết sơ qua một chút, cho nên, ta chỉ biết phô ra hình dạng một cái dù, đến nỗi công việc đan dệt còn lại, nó đã nằm ngoài khả năng của ta!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Hồ Trường Trường cũng nghiêm túc lên tiếng giải thích.
“Mẹ kiếp!!!”
“Tại sao ta lại đặt nhiều kỳ vọng vào hắn như vậy!”
“Khi hắn nói biết một vài, lúc đó ta nên chuẩn bị tinh thần thật tốt!”
Nghe được lời giải thích của Hồ Trường Trường, Diệp Phong cảm thấy cả người sắp nổ tung, hắn không hiểu tại sao lúc trước mình lại nhận hai tên tiểu đệ khờ khạo như vậy!
“Một cái há mồm chính là nga!”
“Một cái há mồm chính là lược hiểu một vài!”
Nghĩ đến câu cửa miệng của hai tên khờ này, Diệp Phong hiện tại hận không thể khâu miệng bọn họ lại, miễn cho huyết áp của mình tăng lên!
“Vị thiếu gia này!”
“Nếu không để ta thử xem?”
Đúng lúc này, giọng nói của Lâm Trường Phong vang lên từ bên cạnh.
“Hả?”
“Lâm tiền bối, ngươi cũng biết đan sao?”
Nghe Lâm Trường Phong nói như vậy y, Diệp Phong cũng có hơi ngạc nhiên hỏi.
“Chỉ là đan thôi mà!”
“Không phải có tay là được rồi sao?”
Nghe Diệp Phong hỏi, Lâm Trường Phong cũng cười đáp lại.
“Đại ca!”
“Ta có cảm giác lão nhân này đang ám chỉ chúng ta!”
“Nhưng ta không có chứng cứ!”
Mà Hồ Đoản Đoản ở bên cạnh nghe được lời này, lại là trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình với Hồ Trường Trường ở một bên.
“Muốn cái mao chứng cứ!”
“Lão nhân này chính là đang ám chỉ huynh đệ chúng ta đâu!”
“Nhưng chúng ta có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể nhẫn nhịn gió êm sóng lặng, học trộm thành công rồi làm hắn nha!”
Nói xong, tất cả sự chú ý của Hồ Trường Trường đều đổ dồn lên người Lâm Trường Phong, hắn cần phải học được cách đan chiếc dù này!
Một nén nhang sau!
“Thiếu gia!”
“Ngươi xem cái ô đan bằng cỏ này có được không?”
Lúc này, Lâm Trường Phong cầm lên chiếc dù cỏ đã được đan xong, sau đó vẻ mặt đắc ý nhìn Diệp Phong hỏi.
“Không tệ!”
“Thật không sai!”
“Chiếc dù đan bằng cỏ này chính là thứ ta muốn!”
Nhìn chiếc dù cỏ trong tay Lâm Trường Phong, Diệp Phong vô cùng hài lòng nói.
“Được rồi!”
“Tiếp theo, chúng ta nên nói đến chuyện Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!”
Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía Lâm Trường Phong nói ra lời này.
“Thiếu gia!”
“Ta muốn một gốc Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo ngàn năm, nếu không có, trăm năm cũng được!”
“Đến nỗi giá cả, ngươi tùy tiện mở lời, ta tuyệt đối sẽ không trả giá!”
Nghe Diệp Phong nói xong, Lâm Trường Phong cũng vội vàng đáp lại, hắn không sợ tiêu tiền, thậm chí, hắn còn có chút chờ mong Diệp Phong có thể lừa hắn, dù sao loại cơ hội xoát hảo cảm như vậy cũng không nhiều lắm!
“Không có!”
“Trăm năm niên đại cùng ngàn năm niên đại, ta đều không có!”
Lúc này, giọng nói của Diệp Phong rất nhanh liền vang lên.
Hả?
Đều không có sao?
Xem ra, vẫn là ta nghĩ mọi việc quá tốt đẹp!
Nhưng mà cũng đúng, với tình huống hiện tại ở Hỗn Độn giới, các loại đỉnh cấp Thần thảo, Thần hoa, thiên tài địa bảo linh linh đều bị tranh đoạt gần hết, hơn nữa Hỗn Độn chi khí ở Hỗn Độn giới càng ngày càng loãng, các loại Thần thực hiếm có cũng bắt đầu diệt sạch, muốn có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo trăm năm hoặc ngàn năm là chuyện không quá hiện thực!
Cho dù ta tự mình đi vào nơi sâu nhất trong rừng rậm hoang vực, chỉ sợ cũng sẽ không tìm được Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo!
“Thiếu gia!”
“Mười năm niên đại cũng được, thậm chí, cho dù là một năm, ta cũng muốn!”
Sau đó, Lâm Trường Phong liền nhìn về phía Diệp Phong nói ra suy nghĩ của mình.
???
Tại sao yêu cầu càng ngày càng thấp hơn vậy?
Đây là đang khinh thường ta sao?
Nghe Lâm Trường Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng đen mặt nói: “Lâm tiền bối, ta không có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo những năm ngươi nhắc tới, nhưng mà trong tay ta thật ra có một ít Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm, ngươi có muốn không?”
“Cái gì!!!”
“Mười vạn năm niên đại?”
“Ở trong Hỗn Độn giới thế nhưng còn có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm?”
Nghe vậy, Lâm Trường Phong trợn mắt há hốc mồm. Dù sao hắn đã sống mấy vạn năm, nhưng lại chưa từng nghe nói qua Hỗn Độn giới có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm niên đại như vậy!
Hơn nữa nếu đây là thật, vậy thì cây Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo này còn lớn tuổi hơn cả hắn!
Xoát!
Nghe Lâm Trường Phong cảm thán, đặc biệt chú ý tới sắc mặt đối phương khó có thể tin, Diệp Phong cũng không nói thêm lời vô nghĩa, mà là trực tiếp từ trong hệ thống không gian lấy ra Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm đặt trên mặt đất.
Hả?
Trong tay ngươi có Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm đã là chuyện quá mức!
Kết quả, ngươi không phải chỉ có một gốc cây, mà là một trăm cây?
Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao?
Khi Lâm Trường Phong nhìn thấy Diệp Phong lấy ra một trăm cây Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo, hắn toàn toàn chết lặng tại chỗ!
“Lâm tiền bối!”
“Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo của ta, chỉ tặng không bán!”
“Nói cách khác, nếu như ngươi vì ta làm một chuyện, ta có thể tặng cho ngươi số Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo này làm phí vất vả, nhưng ta nhất định sẽ không bán cho ngươi, mặc kệ ngươi ra giá bao nhiêu, ta cũng sẽ không bán!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên từ một bên.
???
Chỉ đưa không bán?
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Vậy ta chẳng phải có lời rồi sao?
Nghe Diệp Phong nói những lời này, Lâm Trường Phong lập tức kích động lên, hắn thật sự không ngờ chính mình còn có thể gặp được loại chuyện tốt này!
“Thiếu gia!”
“Không biết có thể giúp được gì cho ngài?”
“Chỉ cần nằm trong khả năng của ta, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức!”
Sau đó, Lâm Trường Phong nghiêm túc nhìn Diệp Phong hỏi.
“Rất đơn giản!”
“Trong tay ta có một vạn cây Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo mười vạn năm!”
“Ngươi chỉ cần giúp ta đan một vạn cây Thiên Minh Huyền Ngọc Thảo này thành cỏ dù là được!”
Nghe Lâm Trường Phong nói xong, Diệp Phong liền nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
“Cái gì!”