Chúc Vô Danh còn chưa kịp nói xong, Diệp Phong trực tiếp lấy ra mấy chục vạn cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo, mà Chúc Vô Danh nhìn thấy Lam Ảnh Tử Hư Thảo được xếp thành đống mắt, hắn đã hoàn toàn chết lặng!
“Chúc huynh!”
“Ta lấy Lam Ảnh Tử Hư Thảo làm ám khí chơi, có vấn đề gì sao?”
Nhìn Chúc Vô Danh đang đần ra, Diệp Phong nghiền ngẫm hỏi.
“Không… Không có vấn đề!”
“Diệp huynh!”
“Ngươi tiếp tục, ngươi tiếp tục!”
Nghe Diệp Phong hỏi chuyện, Chúc Vô Danh đờ đẫn đáp lại.
“Thật là đáng sợ!”
“Ta hiện tại mới hiểu ý nghĩa lúc trước Diệp huynh nói có tiền, rất có tiền, phi thường có tiền!”
“Thì ra hắn thật sự rất có tiền!”
“Hơn nữa, sự giàu có của hắn đã vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta, so với hắn, chúng ta chỉ là những tên nghèo nàn!”
Sau khi lấy lại tinh thần, Chúc Vô Danh lúc này cũng lẩm bẩm một mình với vẻ mặt không thể tin được.
“Nếu như đã lấy ra, vậy thì chơi hết toàn bộ!”
“Nhưng mà ta chơi một mình cũng có chút mệt!”
Nói đến đây, Diệp Phong di chuyển ánh mắt nhìn Chúc Vô Danh đang ở một bên.
“Diệp huynh!”
“Chơi về chơi, nháo về nháo, đừng mang trái tim của tiểu đệ ra đùa giỡn!”
“Ngươi chơi như có lẽ sẽ không có phản ứng, nhưng nếu để ta soàn soạt đống Lam Ảnh Tử Hư Thả này, ta sẽ chết đau lòng!”
Nghe được lời nói của Diệp Phong, nhất là khi thấy Diệp Phong nhìn sang mình, Chúc Vô Danh run rẩy cả người, sau đó chủ động lên tiếng từ chối.
“Vậy sao!”
“Vậy quên đi!”
“Vốn dĩ ta còn có tâm tư nếu ngươi giúp ta bại hết, bại một trăm cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo liền đưa ngươi một gốc, bại một ngàn cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo liền đưa ngươi mười cây đâu!”
“Đúng rồi, đống Lam Ảnh Tử Hư Thảo này hình như đều là mười vạn năm!”
Nghe Chúc Vô Danh nói xong, Diệp Phong liền ra vẻ tiếc nuối nói.
Hả?
Ghế bập bênh, dù hoa, bàn đá nhỏ?
Làm sao trên người tên này lại có mấy thứ này?
Vừa mới nói xong, Diệp Phong liền thấy Chúc Vô Danh đột nhiên lấy một đống đồ từ trong Hỗn Độn giới, việc này lập tức làm cho hắn sửng sốt!
“Diệp ca!”
“Mặt trời chói chang, nhanh đến đây nghỉ ngơi một chút!”
“Ta đã chuẩn bị cho ngươi dù che nắng, rượu ngon, hoa quả các loại rồi!”
“Tiếp theo, ngươi liền xem ta điên cuồng bá bá bá đi!”
Lúc này, Chúc Vô Danh đã chuẩn bị xong mọi thứ nịnh nọt nhìn về phía Diệp Phong g nói.
“Lam Ảnh Tử Hư Thảo mười vạn năm!”
“Bại rớt một trăm cây liền đưa ta một gốc!”
“Mẹ nó, như vậy không phải phát tài rồi sao?”
Sau khi nói xong, Chúc Vô Danh kích động lẩm bẩm một mình, hắn thật sự không ngờ rằng điều tốt đẹp như vậy sẽ xảy ra với mình!
“Hả?”
“Chúc huynh, ngươi có thể tiếp nhận rồi sao?”
“Vậy lát nữa khi phá của, ngươi đau lòng thì phải làm sao bây giờ?”
Thấy Chúc Vô Danh đã cắn câu, Diệp Phong cũng nhếch miệng nở nụ cười, nhưng mà vẫn hỏi một câu.
“Diệp ca!”
“Chỉ cần có thể giúp ngươi làm việc, cho dù trong lòng đau như dao cắt, ta cũng sẽ không lùi bước, dũng cảm đối mặt!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Chúc Vô Danh cũng nghiêm túc bịa ra những lời vô căn cứ, đồng thời trong lòng thầm nghĩ: “Lúc trước không biết có phần thưởng, ta giúp ngươi phá của chính là một loại tra tấn, nhưng hiện tại có phần thưởng, giúp ngươi phá của chính là một loại công việc, chỉ cần có thể nhận được phí vất vả, bại hết những thứ thuộc về ngươi thì ta cần gì phải đau lòng!”
Tình huống không giống nhau, tình cảnh không giống nhau, tâm lý của mỗi người đều sẽ thay đổi!
Mà tâm lý của Chúc Vô Danh thay đổi, cũng là bày ra nhuần nhuyễn loại tình huống này!
“Tiểu Cước!”
“Ngươi cảm thấy tiểu tử này thế nào?”
Nằm thoải mái trên ghế bập bênh, uống một ngụm rượu ngon, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh.
“Ngô chủ!”
“Ngươi muốn nghe cái nhìn của ta với tên tiểu tử này, hay là muốn nghe một tình huống hiện tại ta đang quan tâm?”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Diệp Tiểu Cước nói một câu như vậy.
“Hả?”
“Tình huống mà ngươi đang quan tâm sao?”
“Nói nghe một chút!”
Nghe vậy, Diệp Phong cũng trở nên hứng thú, sau đó lên tiếng hỏi.
“Ngô chủ!”
“Thật ra, ta hiện tại rất quan tâm tông chủ Thiên Ngộ Kiếm Tông có mấy phương diện chủ yếu!”
“Thứ nhất, Tiểu Lôi, Tiểu Long cùng Tiểu Lâm đều đang lấy hắn làm mục tiêu phá của, có thể nói, hắn hiện tại sắp bị tức chết rồi!”
“Thứ hai, tên Chúc Vô Danh này trong chốc lát sẽ sinh ra một ý tưởng, đó chính là một người vui không bằng mọi người cùng vui, nói cách khác, nếu lát nữa hắn đi tìm tông chủ Thiên Ngộ Kiếm Tông, cũng chính là sư tôn của hắn tới giúp hắn cùng ném ám khí Thần thảo, hắn muốn chia sẻ niềm vui này với sư tôn của hắn , dù sao chuyện này cũng có chỗ lợi, từ việc này có thể thấy được, hắn đối xử khá tốt với sư tôn của mình, có chuyện tốt cũng không quên sư tôn!”
“Thứ ba, tông chủ Thiên Ngộ Kiếm Tông cái gì cũng không biết, đầu tiên là bị nhóm người này điên cuồng tra tấn, sau đó lại bị ngươi đào đi ba Thái thượng trưởng lão trong tông môn, đệ tử thân truyền của mình cũng bị ngươi bắt cóc, đến lúc đó, hắn sẽ phải đau đớn như thế nào!”
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Diệp Tiểu Cước cũng nói ra tình huống mình đang quan tâm.
“Mẹ kiếp!”
“Nếu thật sự là như vậy, vậy thì tông chủ Thiên Ngộ Kiếm Tông quá thảm!”
“Nhưng mà cũng không thể trách ta, dù sao là bọn họ vội vàng muốn đi theo ta!”
Chờ một chút!
Nói đến đây, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó nhìn về phía Diệp Tiểu Cước hỏi: “Tiểu Cước, tại sao ngươi biết Chúc Vô Danh lát nữa sẽ đi tìm sư tôn của hắn giúp đỡ?”
“Cái này… Cái kia…”
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Diệp Tiểu Cước lập tức hoảng sợ, nhất thời không biết trả lời như thế nào!
“Ngô chủ!”
“Thật ra là Tiểu Quái tỷ nói cho ta!”
“Mà nàng hiện tại đang ở nơi tối tăm xem náo nhiệt đâu!”
Cuối cùng, Diệp Tiểu Cước cũng thành thật nói ra nguyên nhân.
“Tiểu Cước!”
“Tên lừa đảo!”
“Ngươi đã nói sẽ không bán đứng ta, kết quả ngươi vừa trở tay liền đem ta bán?”
Khi Diệp Tiểu Cước vừa nói xong, giọng nói tức giận của Diệp Tiểu Quái từ trong không trung truyền đến.
Chương 1188 - Dù sao đều là chết, Diệp Tiểu Cước mở ra con đường tìm đường chết!
“Tiểu Quái!”
“Bái kiến ngô chủ!”
Sau khi Diệp Tiểu Quái đi đến trước mặt Diệp Phong, liền lập tức quỳ gối xuống đất, sau đó cung kính hô lên!
“Tiểu Quái!”
“Nếu ngươi đã đến, vậy thì thoải mái hào phóng đi ra!”
“Tại sao còn muốn núp ở nơi tối tăm xem náo nhiệt?”
“Hơn nữa, chỉ là chuyện nhỏ như vậy, ngươi tức giận làm gì?”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Quái, Diệp Phong cũng ra vẻ nghi hoặc hỏi.
???
Là do ta không muốn ra sao?
Là do ta không muốn thoải mái hào phóng xem náo nhiệt sao?
Là do ta căn bản không dám!
Lần trước theo ngài đi xem náo nhiệt, kết quả thì sao, trực tiếp khiến cho ta cùng vị Dao Trì Thánh Nữ kia cùng nhau nuốt Oanh Thiên Đan, vinh hoạch nhận được một danh hiệu dự tri thí vương!
Nếu như lại đi theo ngài xem náo nhiệt, có quỷ mới biết sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì!
Nghe Diệp Phong dò hỏi, Diệp Tiểu Quái cười khổ, mặc dù sự tình là như vậy, nhưng nàng cũng không dám nói ra!
“Ngô chủ!”
“Thuộc hạ sai rồi!”
“Thuộc hạ không nên lén lút xem náo nhiệt, không nên bởi vì chuyện nhỏ như vậy mà tức giận với Tiểu Cước đệ đệ!”
Sau đó, Diệp Tiểu Quái cũng không giải thích cái gì, trực tiếp bắt đầu thừa nhận sai lầm của mình!
“Xong rồi!”
“Tiểu Quái tỷ hiện tại nghẹn khuất như thế nào, sau này ta sẽ phải thảm hơn vậy!”
“Sao ta có thể nói lỡ miệng đâu!”
“Hiện tại ta xem như xong con bê!”
Mà Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh thấy như vậy trực tiếp cười khổ, hắn biết, chính mình thật sự xong con bê!
“Mẹ nó!”
“Dù sao đều là chết!”
“Vậy thì tại sao khi chưa chết tâm tình không nên thoải mái!”
Lúc này, Diệp Tiểu Cước thấy Diệp Tiểu Quái đang dùng ánh mắt dao găm nhìn hắn, hắn cũng cắn chặt răng, sau đó liền nhìn về phía Diệp Phong đề nghị: “Ngô chủ, một mình Chúc Vô Danh ném cỏ rất nhàm chán , nếu không, để cho Tiểu Quái tỷ chơi với hắn đi, như vậy, cũng có thể khiến hắn vui vẻ hơn khi hưởng thụ phá của!”
“Hả?”
“Tiểu Cước, đề nghị của ngươi không tồi!”
“Nói suy nghĩ của ngươi một chút!”
Nghe Diệp Tiểu Cước nói lời này, Diệp Phong cũng sáng mắt, sau đó lên tiếng hỏi.
Mà Diệp Tiểu Quái ở một bên nghe vậy lại có cảm giác bất an, sau đó liền dùng ánh mắt uy hiếp nhìn sang Diệp Tiểu Cước, tuy rằng nàng không biết Diệp Tiểu Cước rốt cuộc muốn làm gì, nhưng nàng dám cam đoan, đối phương tuyệt đối không có ý tốt!
( Mặc dù Diệp Tiểu Quái có thể suy tính ra ý tưởng của Diệp Tiểu Cước, nhưng vì thực lực chênh lệch không lớn nên sẽ cần một khoảng thời gian nhất định! )
“Ngô chủ!”
“Tiểu Quái tỷ lúc trước không phải đã dùng Siêu Cấp Oanh Thiên Đan sao?”
“Có thể nói, nàng đã nắm chắc kỹ năng này thuần thục!”
“Nếu như ngài có một loại đan dược có thể khống chế uy lực của nã pháo, vậy làm nàng lấy phương thức nã pháo thi ném độ chuẩn xác của Thần thảo với Chúc Vô Danh, chẳng phải là rất thú vị sao!”
Lúc này, Diệp Tiểu Cước trực tiếp nói ra suy nghĩ của chính mình.
“Ừ!”
“Tiểu Cước, đề nghị này tốt đấy!”
“Nhưng mà, nếu chỉ có hai người bọn họ, trò chơi vui vẻ như vậy có lẽ sẽ hơi nhàm chán!”
“Như vậy đi, ngươi cũng nhập cuộc chơi!”
Nghe đề nghị của Diệp Tiểu Cước xong, hai mắt của Diệp Phong cũng sáng ngời, sau đó trực tiếp đồng ý, hơn nữa, còn bỏ thêm Diệp Tiểu Cước vào!
???
Ta chỉ là đưa ý tưởng mà thôi!
Tại sao lại cuốn ta đi vào?
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Cước ngẩn ra, hắn chưa bao giờ nghĩ đến mình hố Diệp Tiểu Quái, thế nhưng còn hố cả chính mình vào, đây quả thực chính là đả thương địch thủ một ngàn, tự tổn hại mình một vạn!
Dù sao sau này hắn nhất định sẽ bị Diệp Tiểu Quái chữa trị!
“Ha ha ha!”
“Tiểu Cước!”
“Ngươi muốn dọn cục đá đập vào chân ta, kết quả, ngươi chưa từng nghĩ đến lại có cục đá khác đập phải chân mình!”
Lúc này, giọng cười chế giễu của Diệp Tiểu Quái vang lên trong đầu Diệp Tiểu Cước.
“Hừ!”
“Thì tính sao!”
“Dù sao hố chết ngươi là được!”
Nghe Diệp Tiểu Quái cười nhạo, Diệp Tiểu Cước cũng không cam lòng yếu thế đáp lại.
Mà ở lúc này, Diệp Phong từ trên ghế bập bênh đứng lên, sau đó trực tiếp đi đến chỗ Chúc Vô Danh cách đó không xa.
“Diệp ca!”
“Làm sao vậy, có chuyện gì sao?”
Thấy Diệp Phong đi về phía mình, Chúc Vô Danh tạm thời dừng lại, sau đó lên tiếng hỏi.
“Chúc huynh!”
“Một mình ngươi ném Thần thảo ở chỗ này cũng nhàm chán!”
“Nếu không, ngươi cùng ta hai tên hộ vệ của ta chơi một chút trò chơi!”
“Chỉ cần ngươi thắng một ván, ta liền đưa ngươi mười cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo, thắng hai ván, liền đưa ngươi hai mươi cây, không giới hạn!”
“Thế nào, có hứng thú không?”
Nghe Chúc Vô Danh dò hỏi, Diệp Phong cũng nói ra suy nghĩ của chính mình.
“Hả?”
“Chơi trò chơi, còn có thể thắng được Lam Ảnh Tử Hư Thảo ư?”
“Hạnh phúc tới đột nhiên như vậy sao?”
Nghe đề nghị của Diệp Phong, Chúc Vô Danh trực tiếp kinh ngạc, nhưng rất nhanh, hắn liền nghĩ tới một chuyện, sau đó vội vàng hỏi: “Diệp ca, nếu như ta thua thì phải làm sao bây giờ?”
“Thua không có trừng phạt!”
“Thắng có khen thưởng!”
Nghe Chúc Vô Danh dò hỏi, Diệp Phong trực tiếp trả lời lại.
“Cái gì!”
“Thua không trừng phạt?”
“Thắng lại có khen thưởng?”
“Hạnh phúc tới cũng quá mãnh liệt!”
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Chúc Vô Danh trong lúc nhất thời không thể tin vào tai mình, dù sao hắn đã sống mấy ngàn năm, nhưng mà trước nay chưa từng gặp được loại việc hoàn mỹ như vậy!
Bên kia!
Khi Diệp Phong cùng Chúc Vô Danh đang nói tới chuyện trò chơi nhỏ, Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước ở cách đó không xa cũng không nhàn rỗi!
“Bắt lấy!”
“Bắt được ai, liền lừa gạt tới cùng nhau nã pháo!”
“Dù sao hai người chúng ta cũng không thể một mình hưởng thụ hạnh phúc như vậy!”
Sau khi trộn lẫn mấy khối vuông có viết tên, Diệp Tiểu Quái liền nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng thúc giục.
“Tại sao muốn ta lấy?”
“Đây chính chuyện đắc tội với người!”
“Ta không lấy!”
Nghe Diệp Tiểu Quái thúc giục, Diệp Tiểu Cước lắc đầu từ chối.
“Tiểu Cước!”
“Đừng nói ta không nhắc nhở ngươi!”
“Nếu như ngươi lấy, sau này chính là ta và người bị đã lừa gạt cùng nhau đánh ngươi!”
“Nếu như ngươi không lấy, vậy thì sau này ta liền gọi mọi người cùng nhau đánh ngươi!”
“Ngươi nghĩ cho kỹ!”
Thấy Diệp Tiểu Cước không định bắt lấy, Diệp Tiểu Quái trực tiếp buông ra lời uy hiếp.
Chương 1189 - Lôi Thiên Hỏa: Tiểu Chúc, ta thật sự cảm ơn ngươi!
“Hả?”
“Hả Quái tỷ, ngươi đang uy hiếp ta đấy ư?”
Nghe được lời này, Diệp Tiểu Cước dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn sang Diệp Tiểu Quái.
“Ta chỉ đang nhắc nhở người mà thôi!”
“Nhưng nếu ngươi cho rằng đây là uy hiếp, ta cũng không nghĩ giải thích thêm gì!”
Nghe Diệp Tiểu Cước nói những lời này, Diệp Tiểu Quái đắc ý lên tiếng đáp lại.
“Tình huống gì thế này?”
“Chẳng lẽ Tiểu Quái tỷ lần trước nã pháo nhiều quá, nên bây giờ làm cho mình trở nên ngu ngốc sao?”
“Nàng có phải đã quên ta chính là Diệp Tiểu Cước xếp hạng thứ mười rồi không!”
“Cho dù nàng không nói, mọi người mỗi ngày đều sẽ đánh ta một trận!”
“Mà nàng thế nhưng lại dùng sinh hoạt hằng ngày của ta uy hiếp ta?”
Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Cước sửng sốt!
“Tiểu Quái tỷ!”
“Ta sẽ bắt!”
“Nhưng điều ta muốn nói là ta làm điều này không phải vì sợ, mà là ta muốn cứu lại một chút chỉ số thông minh của ngươi!”
“Nếu như ngươi không hiểu ý ta, vậy ngươi phải ngẫm lại cho kỹ, phương thức ngươi uy hiếp ta có phải có chút ngu ngốc rồi không!”
Nói xong, Diệp Tiểu Cước liền vươn tay ra lấy một hòn đá trong đống đá kia.
???
Không phải bởi vì sợ!
Mà là muốn cứu lại một chút chỉ số thông minh của ta ư?
Phương thức uy hiếp ngươi có chút ngu ngốc sao?
Nghe Diệp Tiểu Cước nói những lời kỳ quái, Diệp Tiểu Quái ngẩn ra, sau đó, nàng nghĩ lại những lời uy hiếp mình vừa nói!
“Chờ một chút!”
“Tiểu Cước chính là đội sổ, mỗi ngày hắn đều phải bị mọi người đánh một trận!”
“Vậy ta vừa mới uy hiếp hắn chẳng phải là trò cười sao?”
Nghĩ lại mình dùng sinh hoạt hàng ngày của Diệp Tiểu Cước uy hiếp hắn, trên mặt Diệp Tiểu Quái cũng lộ ra vẻ ngượng ngùng!
“Ai!”
“Mơ màng hồ đồ liền thiếu Tiểu Cước một ân tình!”
“n tình này không dễ trả!”
Sau đó, Diệp Tiểu Quái thở dài, sau đó bất lực lẩm bẩm một mình.
“Tiểu Cước!”
“Rút trúng ai vậy?”
Thấy Diệp Tiểu Cước cầm hòn đá có khắc ngẩn ra hồi lâu không nói gì, Diệp Tiểu Quái cũng lộ vẻ nghi hỏi.
“Tiểu Quái tỷ!”
“Rút trúng chính là Tiểu Đường tỷ!”
Nghe Diệp Tiểu Quái dò hỏi, Diệp Tiểu Cước cười khổ trả lời, hắn thật sự không ngờ chỉ là tùy tiện rút mà lại rút trúng Diệp Tiểu Đường còn ở Thần giới!
“Cái gì!”
“Rút trúng chính là Diệp Tiểu Đường?”
Nghe thấy cái tên này, Diệp Tiểu Quái cũng lộ ra một tia kinh ngạc, nàng không nghĩ tới người bị rút trúng sẽ là Diệp Tiểu Đường.
“Tiểu Quái tỷ!”
“Tiểu Đường tỷ không rãnh rỗi giống như chúng ta!”
“Phải biết rằng, khi nàng còn ở Huyền Thiên Đại Lục đã chăm sóc cố chủ mẫu, sau đó đến Thượng giới lại đến Thần giới, có thể nói, nàng không có một chút thời gian để chơi!”
“Nếu như hiện tại chúng ta còn lừa nàng, như vậy có phải có chút quá đáng rồi không!”
Ngay khi Diệp Tiểu Quái còn đang ngẩn ra, giọng nói của Diệp Tiểu Cước vang lên từ bên cạnh!
“Tiểu Cước!”
“Ngươi nói rất đúng!”
“Tiểu Đường đã trả giá quá nhiều, chúng ta lừa ai cũng không thể lừa…”
Diệp Tiểu Quái còn chưa kịp nói xong, Diệp Tiểu Cước đã trực tiếp cắt ngang: “Nhưng nếu là không lừa Tiểu Đường tỷ, vậy thì sẽ không công bằng với những người khác, hơn nữa, nếu như không lừa Tiểu Đường tỷ, vậy chúng ta rút thăm còn có ý nghĩa gì đâu?”
???
Tốt ngươi nói!
Hư ngươi cũng nói!
Cuối cùng, trực tiếp ném nồi cho ta, còn ngươi làm người tốt?
Sao ngươi lại cẩu như vậy?
Nghe Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Diệp Tiểu Quái tức giận muốn bóp chết đối phương!
“Được!”
“Nếu ngươi không muốn làm người, vậy thì cũng đừng trách ta xem ngươi là cẩu!”
Sau đó, Diệp Tiểu Quái liền đưa quyết định!
“Cái gì!”
“Ngươi nói chúng ta không phải lừa Diệp Tiểu Đường, mà là nhân cơ hội này đưa nàng ra ngoài giải lao thả lỏng?”
“Tiểu Cước!”
“Ta cảm thấy ngươi nói rất đúng!”
“Quyết định như vậy đi, gọi Diệp Tiểu Đường đến đây chơi cùng chúng ta!”
Ngay khi Diệp Tiểu Cước âm thầm đắc ý, Diệp Tiểu Quái đột nhiên nói ra một câu như vậy.
???
Mẹ nó, ta nói vậy khi nào?
Sao ngươi có thể trợn mắt nói dối đâu?
Ngươi có cần phải cẩu như vậy không!
Nghe Diệp Tiểu Quái nói những lời này, Diệp Tiểu Cước sửng sốt, hắn thật không ngờ Diệp Tiểu Quái lại có thể làm ra chuyện cẩu như vậy!
Bên kia!
“Diệp ca!”
“Khi nào trò chơi nhỏ này bắt đầu?”
“Hồng Hoang chi lực trong cơ thể ta đã bắt đầu không nhẫn nhịn được!”
Nghĩ đến việc thua không bị trừng phạt, thắng có thể nhận được nhiều Lam Ảnh Tử Hư Thảo, Chúc Vô Danh cũng háo hức nhìn Diệp Phong hỏi.
“Hiện tại có thể bắt đầu!”
“Vậy ta đi gọi hai người bọn họ tới!”
Thấy bộ dáng vội vàng của Chúc Vô Danh, Diệp Phong không nhịn được cười ra.
Hả?
Đúng lúc này, Diệp Phong cùng Chúc Vô Danh đột nhiên nhận ra điều gì đó, rồi cùng nhau nhìn sang bên phải.
“Di!”
“Đó không phải Tiểu Đường sao?”
“Sao nàng lại tới đây?”
Khi Diệp Phong nhìn thấy Diệp Tiểu Đường đi ra khỏi khe hở không gian, lập tức tỏ vẻ khó hiểu lẩm bẩm một mình.
???
Lại một hộ vệ khác?
Cho dù ngươi rất có tiền, nhưng cũng không cần tìm nhiều hộ vệ như vậy chứ!
Nghe Diệp Phong nói xong, Chúc Vô Danh ở một bên giật mình, hắn không nghĩ tới xung quanh Diệp Phong lại có nhiều hộ vệ như vậy, mỗi người trong số họ đều sẽ mang đến cho hắn cảm giác cực kỳ nguy hiểm!
“Cũng không biết hộ vệ xung quanh Diệp ca có mạnh hơn Thái thượng đại trưởng lão không!”
“Thật sự muốn nhìn xem cảnh tượng một mình Thái thượng đại trưởng lão chiến đấu với ba tên hộ vệ kia!”
“Trường hợp chiến đấu kia nhất định sẽ rất xuất sắc!”
Lúc này, Chúc Vô Danh cũng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này!
( Thái thượng đại trưởng lão Lôi Thiên Hỏa: Tiểu Chúc, ta thật sự cảm ơn ngươi! )
“Diệp ca!”
“Ta có thể hỏi thực lực của ba vị hộ vệ bên cạnh ngươi là gì không?”
Sau đó, Chúc Vô Danh nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Thực lực gì cơ?”
“Cái này khó mà nói!”
“Nhưng mà, bọn họ đối mặt với Cửu Kiếp Hỗn Độn chi tổ hẳn là sẽ có một chút khó giải quyết!”
Nghe Chúc Vô Danh hỏi như vậy, Diệp Phong cũng sửng sốt, sau đó lên tiếng trả lời, bởi vì hắn nhớ rõ lúc trước hệ thống đã nói qua, khi thành viên chính thức của đội hộ vệ Bại Gia đối mặt với cười giả đứng đầu vị diện cao nhất, sẽ có chút khó giải quyết, đến nỗi cường giả ở vị diện khác, toàn bộ đều là nháy mắt hạ gục!
Chương 1190 - Lôi Thiên Hỏa: Tiểu Chúc, ta thật sự cảm ơn ngươi! (2)
“Ừ!”
“Nếu là như vậy, Diệp ca, ta muốn cầu ngươi một việc!”
Nghe vậy, hai mắt Chúc Vô Danh sáng lên, sau đó nhìn sang Diệp Phong.
“Cầu ta một việc?”
“Chuyện gì?”
Nghe Chúc Vô Danh nói như vậy, Diệp Phong cũng tò mò hỏi.
“Diệp ca!”
“Định Hải Thần Châm của Thiên Ngộ Kiếm Tông, cũng chính là Thái thượng đại trưởng lão, thực lực của hắn hiện tại đã trì trệ không tiến!”
“Hắn cần phải có một trận cực hạn chiến đấu, đột phá cực hạn của chính mình!”
“Cho nên, chuyện ta muốn cầu ngươi đó là làm ba vị hộ vệ của ngươi luận bàn với Thái thượng đại trưởng lão một trận!”
Rất nhanh, Chúc Vô Danh nói ra yêu cầu của mình.
“Hả?”
“Để cho một mình Thái thượng đại trưởng lão đấu với ba tên hộ vệ của ta ư?”
Nghe được lời thỉnh cầu của Chúc Vô Danh, Diệp Phong giật mình, mặc dù hắn không biết các thành viên của đội hộ vệ Bại Gia đối mặt với Cửu Kiếp Hỗn Độn chi tổ sẽ như thế nào, nhưng nếu ba đấu một, nhất định là kết cục tàn khốc!
Mà Diệp Phong không biết chính là, vừa rồi Diệp Tiểu Cước đã luận bàn với Lôi Thiên Hỏa, hơn nữa, trận chiến kia khá là vui sướng!
“Thôi được rồi!”
“Ta đồng ý!”
“Ta sẽ làm ba vị hộ vệ của ta và Tiểu Lôi… Không phải, cùng Thái thượng đại trưởng lão chiến một trận!”
Diệp Phong suy nghĩ một chút, cuối cùng đồng ý với lời thỉnh cầu của Chúc Vô Danh, bởi vì hắn cũng rất muốn biết thành viên chính thức của đội hộ vệ Bại Gia sẽ khó khăn như thế nào khi đối mặt với Cửu Kiếp Hỗn Độn chi tổ!
Bên kia!
“Cái gì!”
“Gọi ta tới đây thả lỏng một chút, vui sướng một chút!”
“Kết quả là gọi ta đến đây nã pháo?”
Nghe Diệp Tiểu Quái nói ra tình huống, Tiểu Đường hoàn toàn ngây người, không ngờ rằng hạnh phúc đang chờ đợi mình lại là hạnh phúc như thế!
“Quái tỷ!”
“Cước đệ!”
“Ta vẫn luôn trợ giúp chủ mẫu tu luyện, bình thường căn bản không có thời gian chơi đùa!”
“Nhưng mà các ngươi còn đối xử với ta như vậy, lương tâm của các ngươi không đau sao?”
Sau khi lấy lại tinh thần, Diệp Tiểu Đường nhìn hai người phát động tra tấn linh hồn!
“Tiểu Đường!”
“Vốn dĩ sẽ đau!”
“Nhưng lương tâm của ta đã bị Cước đệ ăn, ta có thể làm sao bây giờ, ta cũng rất khó xử!”
Nghe Diệp Tiểu Đường khảo vấn linh hồn mình, Diệp Tiểu Quái nhún vai, sau đó ra vẻ bất đắc dĩ nói.
???
Mẹ nó ai ăn lương tâm của ngươi?
Ngươi đang mắng chửi người mà không mang theo một chữ thô tục!
Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh nghe suýt lời này ngạc nhiên trợn tròn tròng mắt thiếu chút nữa ra ngoài!
“Đường tỷ!”
“Ngươi đừng nhìn ta!”
“Lương tâm của ta đã bị Cẩu ca ăn, ta có thể làm sao bây giờ, ta cũng bất đắc dĩ nha!”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường nhìn mình chằm chằm, Diệp Tiểu Cước cũng vội vàng giải thích một câu.
“Hả?”
“Chỉ có hai bọn họ mới có thể nói ra được những lời này?”
“Hai người bọn họ từ khi nào trở nên vô liêm sỉ như vậy?”
Nghe hai người nói như vậy, Diệp Tiểu Đường thực sự chịu phục, đối mặt với người không biết xấu hổ, nàng có thể làm sao bây giờ, nàng cũng bất đắc dĩ!
“Này!”
“Ba người các ngươi ở bên kia lẩm bẩm cái gì!”
“Mau tới đây!”
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong từ cách đó không xa vang lên.
……
“Tiểu Đường!”
“Sao ngươi lại tới đây?”
Khi ba người bọn họ đi tới, Diệp Phong nhìn về phía Diệp Tiểu Đường hỏi.
“Ngô chủ!”
“Tiểu Quái tỷ nói bên này có trò chơi nhỏ rất vui, cho nên gọi ta đến đây thả lỏng!”
Nghe Diệp Phong hỏi, Diệp Tiểu Đường lập tức giải thích.
“Hả?”
“Ngươi cũng muốn tham gia trò chơi nhỏ này sao?”
“Vậy thì có quá nhiều người tham gia rồi!”
“Nhưng trò chơi nhỏ này vẫn thiếu trọng tài, nếu không, ngươi có thể làm trọng tài!”
Nghe Diệp Tiểu Đường nói vậy, Diệp Phong cũng lập tức sắp xếp.
“Đúng rồi!”
“Làm trọng tài cũng không thể làm không, nếu không sẽ không thú vị!”
“Như vậy đi, Chúc huynh thua sẽ không có trừng phạt, nhưng nếu là Tiểu Quái hoặc Tiểu Cước thua, vậy phải đưa ra một số trừng phạt, đến nỗi phạt như thế nào, ngươi là người định đoạt!”
Lúc này, Diệp Phong cũng nghĩ tới một chuyện, sau đó nhìn về phía Diệp Tiểu Đường nói thêm.
Hả?
Ta làm trọng tài ư?
Còn có thể đặt ra trừng phạt cho Quái tỷ cùng Cước đệ?
Điều đó không có nghĩa là bọn họ trực tiếp trở thành con cá trên thớt để ta xâu xé sao?
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Đường kích động đến suýt chút nữa nhảy dựng lên, nàng thật không ngờ hạnh phúc lại đến đột nhiên như vậy!
Mà Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước ở một bên khi nghe được điều này đều đã chết lặng!
Bọn họ chưa từng nghĩ đến, người hố mình không phải đồng đội mà là tổ tông!
Hơn nữa, nếu sớm biết mọi chuyện sẽ biến thành như vậy, vậy bọn họ còn bốc thăm cái rắm, còn không bằng trực tiếp đi nã pháo đâu, ít nhất thua cũng không có trừng phạt!
Nhưng hiện tại, không chỉ có nhiều hình phạt hơn, mà quyền trừng phạt còn nằm trong tay một người căm thù họ, loại xoay ngược này, đừng nói là người, ngay cả cẩu cũng không chịu nổi!
“Tiểu Quái!”
“Tiểu Cước!”
“Trong hai cái Hỗn Độn giới này đều chứa một trăm vạn viên Oanh Thiên Đan có thể tùy ý điều tiết khống chế uy lực!”
“Tiếp theo, phải xem biểu hiện của hai người các ngươi!”
Lúc này, Diệp Phong đưa hai quả Hỗn Độn giới cho hai người, sau đó nằm xuống trên ghế bập bênh dưới ô che nắng nghỉ ngơi, đồng thời tự mình lẩm bẩm: “Vốn dĩ ta định làm trọng tài, ai ngờ Tiểu Đường lại đến đây, thật là buồn ngủ có người đưa gối đầu, tới thật đúng lúc!”
“Nhị vị đại nhân!”
“Phá thảo dùng như ám khí đều ở bên kia, các ngươi có thể qua đó cầm!”
“Sau đó, chúng ta có thể trực tiếp bắt đầu tỷ thí!”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước ở bên cạnh còn đứng đần ra tại chỗ, không đi lấy Lam Ảnh Tử Hư Thảo, Chúc Vô Danh cũng hảo tâm nhắc nhở.
“Tiểu tử!”
“Tuy rằng ngươi có thể hái lá phi hoa, sau đó xoát xoát xoát đánh không trúng mục tiêu!”
“Nhưng chúng ta không cần!”
“Bởi vì, chúng ta có thể khí xoáy tụ ở đan điền, sau đó ầm ầm ầm đánh trúng mục tiêu!”
Nghe Chúc Vô Danh nhắc nhở, Diệp Tiểu Quái trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, mà Diệp Tiểu Cước ở một bên lại tiến lên một bước trực tiếp giải thích.
Hả?
Chương 1191 - Xoay ngược lại, đừng nói người, cẩu đều chịu không được!
Tay ta cầm phá hoa xoát xoát xoát ném!
Nhưng các ngươi khí xoáy tụ ở đan điền, ầm ầm ầm là cái quái gì?
Nghe Diệp Tiểu Cước giải thích, Chúc Vô Danh lại lộ ra vẻ mặt khó hiểu, bởi vì hắn căn bản không hiểu đối phương có ý gì!
“Ba vị!”
“Ta đã đánh dấu ba cây đại thụ trung tâm ở đằng kia!”
“Hơn nữa, ta cũng bố trí một cái trận pháp phòng ngự đơn giản, có thể để các ngươi liên tục tiến hành công kích với ba cây đại thụ kia!”
“Nhưng mà để trò chơi nhỏ này thêm phần thú vị, ta bổ sung một quy tắc, chính là ba người các ngươi cần dùng vải đen che mắt lại, hơn nữa, khi ném ám khí không thể vận dụng thần thức!”
Lúc này, Diệp Tiểu Đường từ đằng xa đi tới, đồng thời nhìn ba người bọn họ, giải thích một chút tình huống, bổ sung một cái quy tắc!
“Tiểu Đường đại nhân!”
“Vẫn là ngươi biết chơi!”
“Khó trách Diệp ca sẽ để ngươi làm trọng tài!”
“Nếu như không thêm vào quy tắc này, dưới sự trợ giúp của thần thức và hai mắt, ba người chúng ta chỉ sợ thật sự rất khó phân ra thắng bại, bởi vì với khoảng cách nhỏ như vậy, ba người chúng ta chắc chắn sẽ bắn trúng mục tiêu!”
Nghe được những lời của Diệp Tiểu Đường, Chúc Vô Danh bày tỏ suy nghĩ của mình với sự phấn khích.
“Ai!”
“Tiểu Đường đang muốn chơi chết chúng ta!”
Mà Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước ở một bên nghe xong quy tắc bổ sung nhìn nhau cười khổ, sau đó, hai người trực tiếp xoay người khom lưng, trực tiếp làm ra tư thế chuẩn bị!
Đến nỗi dùng miếng vải đen che hai mắt, bọn hắn căn bản không cần, bởi vì lưng của bọn hắn luôn hướng về phía mục tiêu!
“Hả?”
“Chuyện gì vậy?”
“Bịt mắt, hơn nữa không cho phép dùng thần thức, nâng độ khó lên cao!”
“Kết quả, Tiểu Quái đại nhân cùng Tiểu Cước đại nhân vẫn không thỏa mãn, thế nhưng lại tăng thêm khó khăn!”
“Mẹ nó đây đâu phải là trò chơi nhỏ, đây quả thực chính là một bài khảo nghiệm cực kỳ nghiêm túc!”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước đều xoay người lại, Chúc Vô Danh sững sờ!
“Chúc Vô Danh!”
“Ngươi quay lưng lại làm gì?”
Lúc này, Diệp Tiểu Đường làm trọng tài thấy Chúc Vô Danh cũng quay lưng lại, lập tức khó hiểu hỏi.
“Tiểu Đường đại nhân!”
“Bọn họ đều quay lưng, ta cũng phải quay lưng lại!”
“Bằng không, cho dù ta thắng, vậy thì cũng là thắng không võ!”
Nghe Diệp Tiểu Đường dò hỏi, Chúc Vô Danh cũng lập tức giải thích
???
Hai người họ quay lưng lại đó là vì nã pháo!
Ngươi tham gia vào náo nhiệt làm gì!
Hơn nữa, ngươi bịt kín hai mắt, bọn họ đưa lưng về phía mục tiêu, vậy khó khăn đều gần bằng nhau, sao lại là thắng không võ?
Ngươi có thể ngừng thêm kịch tính cho chính mình được không!
Nghe Chúc Vô Danh giải thích, Diệp Tiểu Đường lập tức đen mặt!
“Chúc Vô Danh!”
“Ngươi không cần quay lưng, chỉ cần che mắt là được!”
“Đến nỗi vì sao hai người bọn họ quay lưng, lát nữa ngươi sẽ biết!”
Sau khi bình tĩnh trở lại, Diệp Tiểu Đường nhìn về phía Chúc Vô Danh nói thẳng.
……
“Tiểu Đường!”
“Chúc huynh không cần che mắt, chỉ cần không sử dụng thần thức là được!”
“Bằng không như vậy có hơi bắt nạt hắn!”
Ngay tại ba người chuẩn bị công kích ba cây đại thụ phía xa xa, giọng nói của Diệp Phong từ cách đó không xa vang lên.
“Xong rồi!”
“Trò chơi nhỏ này càng ngày càng bất lợi với chúng ta!”
“Lần này chỉ sợ thật sự muốn phế đi!”
Mà nghe Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước nghe Diệp Phong nói như vậy, hai người đều nở một nụ cười khổ!
“Lần cuối cùng!”
“Đây tuyệt đối là lần cuối cùng ta tham gia náo nhiệt bên cạnh ngô chủ!”
“Về sau cho dù có người khác kề dao vào cổ ta, ta cũng sẽ không bao giờ bám theo ngô chủ!”
Sau đó, Diệp Tiểu Quái nghiêm túc lẩm bẩm một mình.
Xoát!
Theo một tiếng xé gió vang lên, Lam Ảnh Tử Hư Thảo trong tay Chúc Vô Danh biến thành một luồng ánh sáng, bắn thẳng về phía cây đại thụ ở ngoài cùng bên phải!
Oanh! Oanh!
Ngay sau đó, hai tiếng nổ cũng từ bên cạnh vang lên.
“Mẹ kiếp!”
“Đây là cái quái gì vậy!”
“Đạn pháo không khí sao?”
Nhìn thấy Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Cước bắn ra hai quả cầu khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Chúc Vô Danh kinh ngạc tròng mắt suýt chút nữa rơi ra ngoài!
“Khí xoáy tụ đan điền!”
“Ầm ầm ầm!”
“Không ngờ lời lúc trước bọn họ nói thế nhưng là đánh rắm!”
“Nhưng đánh rắm như vậy cũng quá mạnh, thế nhưng có thể ở lập tức ngưng tụ thành một quả đạn pháo hình tròn, uy lực đã đạt tới trình độ chấn động không gian, nếu như không cẩn thận bị đụng đến, vậy thì ta trực tiếp liền đi thẳng cẳng!”
Nghĩ đến chính mình có thể chết dưới một viên đạn rắm, trong mắt Chúc Vô Danh cũng lóe lên một tia hoảng sợ.
Một giờ sau!
“Được rồi!”
“Trò chơi nhỏ có thể dừng lại!”
“Chúc huynh, ngươi tiếp tục ném phá thảo kia đi!”
“Ta cảm thấy trò chơi nhỏ này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ ném phá thảo của ngươi!”
Thấy Chúc Vô Danh trong một giờ qua mới vứt ra được hơn một ngàn cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo, Diệp Phong cũng vội vàng kêu ngừng trò chơi!
“Diệp ca!”
“Có nhiều Lam Ảnh Tử Hư Thảo quá!”
“Ta có thể tìm người tới giúp ta ném được không!”
Nghe Diệp Phong nói những lời này, Chúc Vô Danh liền nghĩ tới sư tôn của mình, rốt cuộc, dù sao công việc này rất đơn giản, lại có phí vất vả cao, hắn nhất định phải chia sẽ chuyện tốt này với sư tôn!
“Được!”
“Vậy ngươi có thể tìm người tới giúp ngươi ném!”
“Đến nỗi phí vất vả cũng giống như ngươi!”
Nghe Chúc Vô Danh đề nghị, Diệp Phong cũng không có phản ứng gì lớn, dù sao lúc trước Tiểu Cước đã nói qua việc này!
“Diệp ca!”
“Ta hiện tại liền đi tìm người!”
“Chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi bại hết mấy chục vạn cây ở trong thời gian ngắn nhất!”
Nói xong, Chúc Vô Danh chuẩn bị cất cánh chạy tới chủ phong!
“Chúc huynh!”
“Tìm người là tìm người, nhưng ngươi không phải là muốn bay qua đó tìm đấy chứ!”
“Vậy thì thật là lãng phí thời gian!”
“Cầm lấy Hỗn Độn giới này, ngươi có thể tùy tiện dùng cổng không gian truyền tống chỉ định ở bên trong!”
Thấy Chúc Vô Danh chuẩn bị cất cánh, Diệp Phong lập tức ngăn lại, sau đó ném cho đối phương một quả Hỗn Độn giới có chứa một ngàn vạn cổng không gian truyền tống chỉ định.
Chương 1192 - Chết tiệt! Đạn pháo của bọn họ quá mạnh!
“Mẹ kiếp!”
“Một ngàn vạn cổng không gian truyền tống chỉ định ư?”
“Ta không nằm mơ đấy chứ!”
“Thứ này hiện tại là vật phẩm quý hiếm được săn lùng ráo riết ở Hỗn Độn Giới!”
Sau khi Chúc Vô Danh thấy trong Hỗn Độn giới chứa đầy cổng không gian truyền tống chỉ định, trên mặt cũng là hiện ra vẻ khiếp sợ.
“Sao Diệp ca cái gì cũng có vậy!”
“Hơn nữa, có còn chưa tính, số lượng còn còn bùng nổ như vậy!”
“Hắn cũng quá giàu có!”
Sau cú sốc, trong mắt Chúc Vô Danh hiện lên một tia hâm mộ, dù sao khi đã quen với cuộc sống một cuộc sống khó khăn, bỗng nhiên nhìn thấy Diệp Phong có tiền còn hưởng thụ cuộc sống phá của như vậy, nói không hâm mộ mới là giả!
“Chúc huynh!”
“Ngươi có còn nhớ lúc trước ta nói gì với ngươi không?”
“Ta thật sự muốn nhận ngươi làm đệ tử thân truyền, cho nên, ngươi có thể suy xét lại một chút!”
“Ta có thể bảo đảm, chỉ cần ngươi làm đệ tử thân truyền của ta, về sau ngươi sẽ có vô số Hỗn Độn tinh thạch và thiên tài địa bảo đếm không hết!”
Lúc này, nhìn thấy Chúc Vô Danh sắp đi vào cổng không gian truyền tống, Diệp Phong cũng nhắc tới chuyện này lần nữa.
“Hả?”
“Chỉ cần làm đệ tử thân truyền của ngươi, ta có thể có vô số Hỗn Độn tinh thạch và thiên tài địa bảo đếm không hết ư?”
Nghe Diệp Phong nói vậy, Chúc Vô Danh lập tức tâm động!
“Làm sao bây giờ!”
“Ta hiện tại rất rối rắm!”
“Nếu như từ chối, vậy thì thật xin lỗi bản thân mình!”
“Nếu như đồng ý, vậy thì thật xin lỗi sư tôn!”
“Lựa chọn này thật sự quá khó khăn!”
Lúc này, Chúc Vô Danh vừa đi vào cổng không gian truyền tống cũng là hiện lên vẻ mặt cực kỳ rối rắm.
……
Chủ phong, Thiên Kiếm Điện!
“Đừng tới nữa!”
“Các ngươi đừng tới nữa!”
“Lại là lãng phí cổng không gian truyền tống chỉ định, lại là lãng phí tuyệt thế rượu ngon!”
“Không có ai lại phá của như các ngươi cả!”
Lúc này, Trịnh Trường Hà ở trong đại điện sớm đã biến thành gà rớt vào nồi canh, khi ngửi được mùi rượu thơm nồng trên người, hắn cảm thấy trái tim mình muốn vỡ vụn, hắn không hiểu được tại sao ba vị Thái thượng trưởng lão của tông nhà mình lại biến thành như vậy!
“Xong rồi!”
“Lại tới nữa!”
“Tại sao bọn họ lại muốn tra tấn ta như vậy!”
“Thật sự không cần dùng tuyệt thế rượu ngon tắm rửa cho ta, ta thật muốn uống hai ngụm!”
Nhìn thấy trong đại điện lần nữa xuất hiện ba cái khe hở không gian, Trịnh Trường Hà đau đớn sụp đổ.
“Không đúng!”
“Bốn cái, tại sao lại biến thành bốn cái?”
Đúng lúc này, Trịnh Trường Hà phát hiện bên cạnh lại xuất hiện một khe hở không gian, khiến hắn lập tức dâng lên bất an.
“Tông chủ!”
“Chúng ta lại tới nữa đây!”
“Vui vẻ không, bất ngờ không?”
Ngay sau đó, Lôi Thiên Hỏa cười to dẫn đầu đi ra từ khe hở không gian.
“Bất ngờ cọng lông!”
“Ba người các ngươi vừa mới tới đây một lần, sau đó lấy rượu tạt ta xong liền bỏ chạy, trong hơn một canh giờ mà các ngươi đã tạt ta hơn trăm lần, cho dù ta muốn cảm thụ một chút tâm trạng bất ngờ thì các ngươi cũng không cho ta cơ hội đó!”
“Còn có, kinh hỉ cọng lông!”
“Các ngươi mỗi lần đến đây chỉ mang đến cho ta kinh hách mà thôi!”
Nghe Lôi Thiên Hoả nói những lời này, trong lòng Trịnh Trường Hà điên cuồng lải nhải.
“Các huynh đệ!”
“Cầm lấy phá rượu trong tay, triển khai tấn công tông chủ toàn phương diện thôi!”
Sau khi ba người đều đi ra khỏi khe hở không gian, Lôi Thiên Hỏa cầm vò rượu hưng phấn hô to.
“Chờ một chút!”
“Ba vị Thái thượng trưởng lão, các ngươi không chú ý tới bên cạnh còn có một khe hở không gian sao?”
Nhìn thấy ba vị Thái thượng trưởng lão lại muốn tấn công chính mình, Trịnh Trường Hà vội vàng hô to lên.
Hả?
Nghe Trịnh Trường Hà nhắc nhở, Lôi Thiên Hỏa, Long Vũ cùng Lâm Trường Phong lúc này mới chú ý tới bên cạnh vừa xuất hiện một khe hở không gian mới.
“Sư tôn!”
“Đệ tử tới!”
“Kinh hỉ không, bất ngờ không?”
Ngay khi bốn người đều đang suy đoán thân phận người tới, giọng nói hưng phấn của Chúc Vô Danh từ trong khe hở truyền ra!
Hả?
Chúc Vô Danh?
Nghe được giọng nói của Chúc Vô Danh, bốn người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, bọn họ không nghĩ người tới lại là Chúc Vô Danh!
“Không đúng!”
“Ta nhớ rõ tiểu tử Vô Danh này không có rời đi tông môn!”
“Vậy thì tại sao hắn lại phải dùng cổng không gian truyền tống chỉ định lại đây?”
Nghĩ vậy, Trịnh Trường Hà liền nhìn về phía Chúc Vô Danh vừa ra khỏi khe hở không gian: “Vô Danh, ngươi từ đâu đến đây?”
“Từ chỗ nào đến đây ư?”
“Từ khu vực hạch tâm đệ tử bên kia lại đây!”
Nghe Trịnh Trường Hà hỏi vấn đề kỳ quái như vậy, Chúc Vô Danh cũng thuận miệng đáp lại.
Trịnh Trường Hà nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó coi, sau đó nhìn về phía Chúc Vô Danh hét lớn: “Vô Danh! Lấy thực lực của ngươi, từ khu vực hạch tâm đệ tử bay đến chủ phong cũng chỉ là phóng mấy cái rắm, nhưng tại sao ngươi lại muốn lãng phí một cái cổng không gian truyền tống chỉ định trân quý!”
“Sư tôn!”
“Có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể bay tuyệt đối không đi bộ, có thể truyền tống tuyệt đối không bay!”
“Đây mới là tận hưởng nhân sinh!”
Nhìn Trịnh Trường Hà đang tức giận, Chúc Vô Danh lại là thờ ơ giải thích.
“Đánh rắm!”
“Mẹ nó, đây tính cái gì chó má hưởng thụ nhân sinh!”
“Đây căn bản chính là đang bại…”
Trịnh Trường Hà còn chưa kịp nói ea từ ‘gia’, Chúc Vô Danh liền ném đem một quả Hỗn Độn giới.
Sau khi Trịnh Trường Hà thấy trong Hỗn Độn giới chất đầy cổng không gian truyền tống chỉ định, cả người liền choáng váng, không ngoa khi nói rằng đời này hắn chưa bao giờ nhìn thấy nhiều cổng không gian truyền tống chỉ định như vậy!
“Sư tôn!”
“Số cổng không gian truyền tống chỉ định này là một vị đại thiếu thần bí cho ta!”
“Vốn dĩ ta muốn chia cho ngươi một nửa, nhưng nếu như ngươi không muốn hưởng thụ nhân sinh, vậy quên đi!”
Nhìn thấy bộ dáng lúc này của Trịnh Trường Hà, Chúc Vô Danh bỡn cợt nói.
“Đánh rắm!”
“Ai mà không muốn hưởng thụ nhân sinh!”
“Ta vừa rồi cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy ngươi nói không sai!”
“Có thể truyền tống thì tại sao phải bay, vậy không phải quá ngốc rồi sao!”
Chương 1193 - Thái thượng đại trưởng lão, ta có một tin tức tốt muốn nói cho ngươi!
Nghe Chúc Vô Danh nói lời này, Trịnh Trường Hà trực tiếp nóng nảy, sau đó lập tức bày tỏ thái độ của mình!
Bên kia!
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Các ngươi nói, vị đại thiếu thần bí mà Vô Danh nói có thể là Diệp thiếu không?”
Lôi Thiên Hỏa ở bên cạnh nhìn thấy một màn này, trực tiếp vận dụng thần thức truyền âm nói với Long Vũ cùng Lâm Trường Phong.
“Đại ca!”
“Nhị ca!”
“Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là Diệp thiếu!”
“Hơn nữa, có một chuyện ta chưa nói cho các ngươi biết!”
“Thật ra Diệp thiếu lần này đến đây chủ yếu chính là tới thu đồ đệ, hắn nói ở trong Thiên Ngộ Kiếm Tông chúng ta có người thích hợp trở thành đệ tử thân truyền của hắn, mà hiện tại xem ra, người này rất có khả năng chính là Vô Danh!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa nói xong, Lâm Trường Phong liền nói ra tình huống, đồng thời, trong ánh mắt nhìn về phía Chúc Vô Danh cũng hiện lên một tia hâm mộ.
“Cái gì!
“Vô Danh may mắn như vậy sao?”
Nghe Lâm Trường Phong nói như vậy, Long Vũ kinh ngạc hét lên.
“Ba vị Thái thượng trưởng lão!”
“Nếu như các ngươi thích soàn soạt cổng không gian truyền tống chỉ định như vậy, vậy tiếp tục nha!”
“Nếu như ta lại đau lòng một chút, ta trực tiếp ngã xuống đất ăn phân!”
Ngay khi Lôi Thiên Hỏa, Long Vũ và Lâm Trường Phong dùng thần thức nói chuyện với nhau, giọng nói đầy kiêu ngạo của Trịnh Trường Hà vang lên từ bên cạnh.
“Tông chủ!”
“Tuy rằng ta không biết Vô Danh cho ngươi bao nhiêu cổng không gian truyền tống chỉ định!”
“Nhưng nếu so với Thái thượng tam trưởng lão, tuyệt đối không đủ xem, cho nên, ta khuyên ngươi vẫn là nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn!”
Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Trịnh Trường Hà, Lôi Thiên Hỏa mỉm cười nhắc nhở!
“Không đủ xem ư?”
“Khiêm tốn?”
“Thái thượng đại trưởng lão, ngươi e rằng không biết trong tay ta có bao nhiêu cổng không gian truyền tống chỉ định!”
“Nói thật, ta sợ nói ra sẽ dọa ngươi!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa nhắc nhở, Trịnh Trường Hà lại khinh thường cười, sau đó trực tiếp dựng thẳng lên một ngón tay nói: “Ta nói cho các ngươi, trong Hỗn Độn giới này có khoảng một ngàn vạn cái cổng không gian truyền tống chỉ định !”
“Tông chủ!”
“Ta có trên trăm triệu cái!”
Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Trịnh Trường Hà, Lâm Trường Phong cũng cười, sau đó ném qua quả Hỗn Độn giới của mình, đồng thời nhìn về phía Chúc Vô Danh hỏi: “Vô Danh, vị đại thiếu thần bí mà ngươi nói có phải là Diệp thiếu không?”
“Hả?”
“Thái thượng tam trưởng lão, vậy cổng không gian truyền tống chỉ định trong tay ngươi chẳng lẽ là Diệp thiếu đưa cho sao?”
Nghe Lâm Trường Phong hỏi chuyện, Chúc Vô Danh cũng là suy đoán tới một chuyện, sau đó khiếp sợ hỏi lại.
Một lát sau!
“Trên trăm triệu cổng không gian truyền tống chỉ định, nói đưa liền đưa!”
“Tuyệt thế rượu ngon cũng chỉ xứng làm phí vất vả!”
“Lam Ảnh Tử Hư Thảo vạn năm cũng chỉ xứng làm ám khí!”
“Một vị đại thiếu ngang tàng như vậy, trâu bò như vậy, tại sao chỉ có một mình ta không gặp được!”
Sau khi Trịnh Trường Hà biết được rất nhiều tình huống của Diệp Phong từ trong miệng bốn người, tâm lý của hắn lập tức suy sụp, hắn không hiểu tại sao mình lại không gặp phải Diệp Phong!
Hắn cũng rất muốn hưởng thụ niềm vui của việc phá của!
“Vô Danh!”
“Ngươi vừa nói bên cạnh Diệp thiếu có ba vị hộ vệ sao?”
Lúc này, Lôi Thiên Hỏa cũng chú ý tới lời Chúc Vô Danh vừa nói có một tin tức quan trọng, sau đó lên tiếng dò hỏi!
Hắn rất muốn biết gã đầu trọc đi chân trần lúc trước ngược mình có ở trong ba người kia không!
Nếu như có ở đây, chứng tỏ thực lực của hai người kia tuyệt đối không yếu hơn cái gã đầu trọc đi chân trần, như vậy cũng quá kinh khủng!
Nếu như không, vậy chứng tỏ ba vị hộ vệ kia tuyệt đối không cùng đẳng cấp với gã đầu trọc đi chân trần, như vậy dễ dàng tiếp nhận hơn nhiều!
“Thái thượng đại trưởng lão!”
“Ta thiếu chút nữa đã quên, ta có một tin tức tốt muốn nói cho ngươi!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa nhắc tới ba vị hộ vệ, Chúc Vô Danh cũng nhớ tới một chuyện, sau đó liền ra vẻ thần bí cười nói với Lôi Thiên Hoả.
“Ồ!”
“Tin tức tốt sao?”
“Vẫn là tin tức tốt có liên quan tới ta?”
Nghe Chúc Vô Danh nói lời này, Lôi Thiên Hoả cũng là sửng sốt, sau đó cười hỏi: “Vô Danh, đó là tin tức tốt gì vậy?”
“Thái thượng đại trưởng lão!”
“Tu vi của ngài từ lâu đã trì trệ không tiến, hơn nữa, ngài đã từng nói qua, nếu như có thể chiến đấu một trận vui sướng đầm đìa cực hạn, có lẽ có thể đột phá đến cực hạn, do đó tăng lên tu vi của ngài!”
“Mà tin tức ta muốn nói chính là một trận chiến cực hạn như vậy!”
“Ta đã giúp ngài tìm kiếm được ba gã đối thủ cực mạnh, nếu như ba người bọn họ liên thủ chiến đấu với ngài, tuyệt đối có thể mang đến áp lực lớn nhất cho ngài, do đó bức bách ngài vượt qua giới hạn của chính mình!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa dò hỏi, Chúc Vô Danh cũng cười nói ra tình huống.
Hả?
Giúp ta tìm được ba gã đối thủ mạnh?
Sau đó, để một mình ta chiến đấu với ba người bọn họ, bức bách ta vượt qua giới hạn của chính mình sao?
Nghe Chúc Vô Danh nói những lời này, Lôi Thiên Hỏa liền liên tưởng đến ba tên hộ vệ bên cạnh Diệp Phong, bởi vì chính hắn vừa nhắc đến ba tên hộ vệ này, Chúc Vô Danh mới đột nhiên nói lên chuyện này, cho nên, hắn không tin hai việc này không có bất luận liên hệ gì với nhau!
Nhưng điều làm hắn hoảng hốt chính là hắn không biết trong số ba tên hộ vệ kia có gã trọc lão đi chân trần không!
“Vô Danh!”
“Ba gã đối thủ mạnh mà ngươi tìm giúp ta không phải là ba vị hộ vệ bên cạnh Diệp đấy chứ!”
Sau đó, Lôi Thiên Hỏa liền nhìn về phía Chúc Vô Danh lên tiếng hỏi.
“Đúng vậy!”
“Chính là ba gã hộ vệ bên cạnh Diệp ca!”
“Thái thượng đại trưởng lão, ngươi biết không, chuyện này là do ta cầu xin nửa ngày, Diệp ca mới đồng ý!”
Nghe Lôi Thiên Hoả dò hỏi, Chúc Vô Danh lập tức trả lời, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, tựa hồ đang nói: “Mau khen ta, mau khen ta!”
Hô!
Chương 1194 - Đây làm gì là đang giúp ta, đây là muốn trực tiếp tiễn ta đi!
Sau khi hiểu rõ tình hình, Lôi Thiên Hỏa hít sâu một hơi, sau đó vẻ mặt bất an hỏi: “Vô Danh, vậy trong ba người kia có một gã đầu trọc đi chân trần không?”
“Di!”
“Thái thượng đại trưởng lão, ngươi biết Tiểu Cước đại nhân sao?”
Nghe Lôi Thiên Hoả miêu tả, Chúc Vô Danh trực tiếp nghĩ tới Diệp Tiểu Cước, sau đó ngạc nhiên nhìn về phía Lôi Thiên Hoả hỏi ngược lại.
“Vô Danh!”
“Ngươi không cần quan tâm ta có quen biết hay không!”
“Ta hỏi ngươi, Tiểu Cước đại nhân có ở trong ba người kia không!”
Nhìn thấy phản ứng của Chúc Vô Danh, trong lòng Lôi Thiên Hỏa đã dâng lên dự cảm không tốt, nhưng hắn vẫn mang theo hy vọng cuối cùng nhìn về phía Chúc Vô Danh lên tiếng xác nhận lại.
“Ở ở ở!”
“Tiểu Cước đại nhân có trong ba người kia!”
“Nhưng mà, Tiểu Cước đại nhân lại rất cung kính với Tiểu Đường đại nhân cùng Tiểu Quái đại nhân, cho nên, ta cảm thấy ở trong ba người bọn họ, Tiểu Cước đại nhân hẳn là người có thực lực yếu nhất!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa rống to, Chúc Vô Danh cũng bị hoảng sợ, sau đó cả vội trả lời.
“Cái gì!!!”
“Tiểu Cước đại nhân có ở trong ba người kia?”
“Sau đó, Tiểu Cước đại nhân vẫn là người yếu nhất?”
Sau khi biết được tình huống, Lôi Thiên Hoả sợ tới mức suýt nữa ngất đi, dù sao một mình Diệp Tiểu Cước đã có thể ngược hắn trăm ngàn lần, hiện tại lại thêm hai người càng mạnh, hơn nữa, vẫn là một mình hắn đối thượng ba người, có thể nói, hắn hiện tại đã không dám tưởng tượng đến hậu quả!
“Xong rồi!”
“Đại ca lúc này giống như muốn xong con bê!”
Lúc này, Lâm Trường Phong ở bên cạnh cười khổ lẩm bẩm, hắn thật sự không nghĩ tới Chúc Vô Danh thế nhưng lại làm ra chuyện như vậy!
“Quá độc ác!”
“Vô Danh tiểu tử này làm thật sự là quá tàn nhẫn!”
“Một mình Tiểu Cước đại nhân đã là người mà đại ca có thể đối phó, kết quả, hắn còn tìm thêm được hai người còn mạnh hơn!”
“Hắn không phải giúp đại ca vượt qua giới hạn của mình, hắn đây là muốn trực tiếp tiễn đại ca đi!”
Long Vũ ở bên cạnh nghe Chúc Vô Danh nói xong cũng dùng ánh mắt đồng tình nhìn về phía Lôi Thiên Hỏa, dù sao cho dù hắn muốn giúp cũng giúp không được!
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Vô Danh tiểu tử này xem như hố chết ta!”
“Cho nên, ta hiện tại muốn đánh hắn một trận, các ngươi có muốn cùng nhau không?”
Lúc này, Lôi Thiên Hoả lấy lại tinh thần liền dùng thần thức truyền âm nói ra suy nghĩ của mình với Long Vũ cùng Lâm Trường Phong ở bên cạnh.
“Đại ca!”
“Ngươi nhất định phải khống chế được mình!”
“Dù sao Vô Danh cũng không biết Tiểu Cước đại nhân đáng sợ như thế nào, cho nên, cho nên hắn chỉ là có ý tốt làm chuyện xấu mà thôi!”
“Chúng ta hẳn là nên tha thứ cho hắn!”
“Đại ca!”
“Ta cảm thấy nhị ca nói rất đúng!”
Theo Lôi Thiên Hoả vừa dứt lời, Long Vũ cùng Lâm Trường Phong lập tức bày tỏ thái độ!
“Mẹ kiếp!”
“Các ngươi đứng nói chuyện không đau eo!”
“Cho dù hắn có ý tốt làm chuyện xấu, nhưng dù sao hắn cũng là hố ta!”
“Có quỷ mới biết ta đã phải trải qua cơn ác mộng như thế nào, hiện tại ta muốn thu thập hắn một chút, không được sao?”
Nghe hai người nói như vậy, Lôi Thiên Hỏa tức giận phản bác, sau đó đi về phía Chúc Vô Danh.
“Đại ca!!!”
“Vô Danh chính là đệ tử thân truyền của Diệp thiếu!”
“Nói câu không dễ nghe, nếu chúng ta về sau muốn chuyển chính thức, có lẽ còn phải dựa vào tiểu tử Vô Danh này đâu!”
Lúc này, giọng nói đầy lo lắng của Long Vũ cùng Lâm Trường Phong liền vang lên trong đầu Lôi Thiên Hỏa.
“Mẹ kiếp!”
“Làm thế quái nào mà ta lại quên mất chuyện này!”
“Vô Danh chính là đệ tử thân truyền của Diệp thiếu!”
“Vậy nói câu không dễ nghe, về sau bái nhập vào Bại Gia Môn, ta còn phải làm việc dựa vào xem sắc mặt của hắn!”
Nghĩ vậy, Lôi Thiên Hoả trực tiếp dừng bước chân, sau đó trên mặt hiện lên một nụ cười khổ!
“Vô Danh!”
“Ta cảm ơn ngươi!”
“Ngươi đã làm ra một chuyện tuyệt vời!”
Sau đó, Lôi Thiên Hoả cười khổ nói lời cảm ơn với Chúc Vô Danh!
“Thái thượng đại trưởng lão!”
“Ngươi cũng quá khách sáo!”
“Giữa chúng ta đâu cần như vậy, đây đều là việc ta nên làm!”
Nghe Lôi Thiên Hỏa nói lời này, Chúc Vô Danh cũng vội vàng đáp lại.
“Vô Danh!”
“Ngươi cùng ta lại đây một chút, ta có một số chuyện muốn thương lượng với ngươi!”
Lúc này, Lôi Thiên Hỏa đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó trực tiếp kéo Chúc Vô Danh qua một bên.
“Vô Danh!”
“Ta nói thật cho ngươi biết!”
“Thật ra trước đây ta đã từng chiến đấu với Tiểu Cước một trận!”
“Có thể nói, ở trong mắt Tiểu Cước đại nhân, ta chỉ là một con kiến, bởi vì thực lực của chúng ra chênh lệch quá lớn!”
“Cho nên, nếu như chiến đấu với Tiểu Cước đại nhân, căn bản không thể xuất hiện hoàn cảnh cực hạn chiến đấu, càng đừng nói lại thêm hai người càng mạnh!”
“Nhưng mà nếu việc này đã định ra, vậy không cần phải hủy bỏ, nhưng suy nghĩ của ta là làm Thái thượng nhị trưởng lão cùng Thái thượng tam trưởng lão cũng tham dự vào, dù sao cũng có rất ít cơ hội chiến đấu với một cường giả cấp bậc như Tiểu Cước đại nhân, nếu như có thể chiến một trận, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho sự phát triển trong tương lai của họ!”
Lúc này, Lôi Thiên Hoả nghiêm túc nhìn về phía Chúc Vô Danh nói ra suy nghĩ của chính mình.
Bên kia!
“Nhị ca!”
“Mặc dù ta không biết đại ca muốn làm gì!”
“Nhưng nhìn thấy hắn mang đi Vô Danh, không biết vì sao, ta bỗng nhiên có chút hoảng sợ!”
Nhìn thấy Lôi Thiên Hoả trực tiếp kéo Chúc Vô Danh sang một bên, hơn nữa bắt đầu khe khẽ nói nhỏ, Lâm Trường Phong cũng lộ vẻ bất an nhìn về phía Long Vũ nói ra suy nghĩ của chính mình.
“Tam đệ!”
“Ngươi lo lắng nhiều!”
“Đại ca gọi Vô Danh đi khẳng định là có chuyện gì đó!”
“Nhưng tuyệt đối sẽ không nhắc đến chúng ta!”
“Cho nên, yên tâm, chờ xem một mình hắn độc chiến với ba tên hộ vệ của Diệp thiếu là được!”
Nghe Lâm Trường Phong nói những lời này, Long Vũ cũng cười an ủi.
Một lát sau!
“Sư tôn!”
“Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề!”
Chương 1195 - Làm sao bây giờ? Thứ này có thể được trả lại trong vòng bảy ngày mà không cần lý do không?
“Hai thầy trò chúng vẫn nên tranh thủ thời gian ném phá thảo thôi!”
“Chờ chúng ta soàn soạt xong mấy chục vạn cây Lam Ảnh Tử Hư Thảo này, Diệp ca hẳn là sẽ đến đây!”
Khi Chúc Vô Danh nói chuyện với Lôi Thiên Hỏa xong, liền trở về nhắc nhở Trịnh Trường Hà.
“Được! Được! Được!”
“Chúng ta tranh thủ bại hết, không thể để Diệp thiếu chờ lâu!”
Nghe Chúc Vô Danh nhắc nhở, Trịnh Trường Hà cũng vội vàng đáp lại, dù sao bại một trăm cây là có thể nhận được một gốc cây, loại chuyện tốt này, hắn không thể chờ đợi thêm!
“Vô Danh!”
“Chúng ta cũng tới giúp ngươi!”
Đúng lúc này, giọng nói của Lôi Thiên Hỏa, Long Vũ cùng Lâm Trường Phong từ bên cạnh vang lên.
???
Các ngươi đã lấy được nhiều cổng không gian truyền tống chỉ định cùng tuyệt thế rượu ngon như vậy, kết quả, còn muốn tới đoạt chút phá thảo này với ta ư?
Tuy rằng các ngươi là Thái thượng trưởng lão tông môn, nhưng các ngươi làm như vậy có chút cẩu!
Nghe ba người bọn họ nói như vậy, trong lòng Trịnh Trường Hà cũng điên cuồng than thở.
……
Hai canh giờ sau!
“Đinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt hành vi phá của, khen thưởng đột phá một đại cảnh giới, khen thưởng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch *2!”
Ngay khi Diệp Phong đang nằm ở trên ghế bập bênh hưởng thụ gió nhẹ thổi qua, lời nhắc nhở từ hệ thống vang lên trong đầu hắn!
“Cuối cùng cũng bại hết những cây phá thảo đó!”
“Có nên nói hay không, hiệu suất phá của hôm nay thật sự có chút chậm chạp!” Nghe hệ thống nhắc nhở khen thưởng xong, Diệp Phong cũng thuận miệng than thở một câu.
“Tiểu Cước!”
“Tiểu Quái!”
“Tiểu Đường!”
“Ba người các ngươi đi theo ta một chuyến, sau đó, ba người các ngươi liên thủ chiến đấu với Tiểu Lôi một trận, để ta nhìn xem, đối mặt với Cửu Kiếp Hỗn Độn chi tổ, có thể làm khó các ngươi như thế nào!”
Sau đó, Diệp Phong liền nhìn về phía ba người cách đó không xa hô to.
???
Ba người chúng ta liên thủ chiến đấu với Lôi Thiên Hỏa một trận ư?
Đó là khó giải quyết sao?
Đây không phải là đơn phương ngược đối phương sao?
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Đường cùng Diệp Tiểu Cước đều ngẩn ra!
……
Bên kia!
“Tới!”
Khi bốn khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện, năm người bao gồm Trịnh Trường Hà, Chúc Vô Danh, Lôi Thiên Hoả lập tức nhìn sang.
“Chúc huynh!”
“Ngươi hẳn nói với bọn họ tình huống rồi chứ!”
“Vậy trực tiếp bắt đầu đi!”
Sau khi đi ra khỏi khe hở không gian, Diệp Phong đi thẳng vào vấn đề và bày tỏ suy nghĩ của mình.
“Diệp ca!”
“Tình thế thay đổi!”
“Ta cảm thấy một mình Thái thượng đại trưởng lão độc chiến với ba vị đại nhân sẽ không được tốt!”
“Cho nên, ta muốn cho Thái thượng nhị trưởng lão cùng Thái thượng tam trưởng lão cũng tham dự vào, sau đó trực tiếp đấu một trận 3vs3!”
Nghe Diệp Phong nói lời này, Chúc Vô Danh cũng nhanh chóng bày tỏ suy nghĩ của mình.
???
Tình huống gì thế này?
Một mình đại ca không được, làm chúng ta cùng nhau?
Như thế nào, chúng ta đi lên có thể thay đổi kết quả trận chiến sao?
Mà nghe Chúc Vô Danh nói những lời này, Long Vũ cùng Lâm Trường Phong vẫn đang cười híp mắt chờ xem trò vui, lập tức cứng đờ tại chỗ!
“Nhị ca!”
“Ngươi không phải nói tuyệt đối sẽ không nhắc đến chúng ta sao?”
“Vậy ngươi giải thích như thế nào với tình huống hiện tại?”
Sau đó, Lâm Trường Phong nhìn về phía Long Vũ trực tiếp hỏi.
“Tam đệ!”
“Nhị ca tính sai!”
“Ta thật sự không ngờ đại ca thế nhưng có thể làm ra chuyện cẩu như vậy!”
Nghe Lâm Trường Phong chất vấn, Long Vũ cũng cười khổ đáp lại.
Sau đó, Long Vũ cùng Lâm Trường Phong liền dùng một loại ánh mắt như muốn giết người nhìn sang Lôi Thiên Hỏa.
……
Bên kia!
“Được!”
“Mặc kệ là 1vs3 hay là 3vs3, như thế nào đều được!”
“Vậy để bọn họ tìm một chỗ trực tiếp luận bàn đi!”
Nghe Chúc Vô Danh nói xong, Diệp Phong trực tiếp đồng ý.
“Diệp thiếu!”
“Ta là Trịnh Trường Hà, là tông chủ Thiên Ngộ Kiếm Tông!”
“Ngươi gọi ta Tiểu Trịnh là được!”
Sau khi Lôi Thiên Hỏa, Long Vũ, Lâm Trường Phong, Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Đường cùng Diệp Tiểu Cước rời khỏi đây, Trịnh Trường Hà cung kính nhìn về phía Diệp Phong tự giới thiệu!
“Trịnh Tông chủ!”
“Ta cũng không vòng vo!”
“Lần này ta đến Thiên Ngộ Kiếm Tông kỳ thật chỉ có một mục đích, đó chính là tới thu đồ đệ!”
“Bởi vì ở trong Thiên Ngộ Kiếm Tông có một người vô cùng thích hợp trở thành đệ tử thân truyền của ta!”
Nghe Trịnh Trường Hà nói xong, Diệp Phong liền nói thẳng ý đồ đến đây!
Hả?
Thu đồ đệ?
Vẫn là đệ tử thân truyền?
Nghe Diệp Phong nói lời này, Trịnh Trường Hà cũng sửng sốt, sau đó hắn nghĩ tới cái gì, trực tiếp nhìn sang Chúc Vô Danh ở bên cạnh!
“Diệp thiếu!”
“Người mà ngươi nói chính là Vô Danh phải không!”
Sau đó, Trịnh Trường Hà liền nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng xác nhận.
“Không sai!”
“Hơn nữa, ta đã nói qua chuyện này với Chúc huynh hai lần!”
“Nhưng hắn đều không đồng ý, có thể thấy được tình nghĩa sư đồ của các ngươi rất thâm hậu!”
Lúc này, Diệp Phong cũng là trực tiếp trả lời.
“Vô Danh!”
“Bởi vì ngươi lớn lên quá xấu, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình tốt đẹp mỗi ngày của vô số đệ tử và trưởng lão trong tông môn, cho nên, ngươi bị trục xuất ra khỏi tông môn!”
“Từ giờ trở đi, hai người chúng ta đã không phải là thầy trò!”
“Về sau ngươi tự giải quyết cho tốt!”
Nghe Diệp Phong nói xong, Trịnh Trường Hà không có chút do dự trực tiếp trục xuất Chúc Vô Danh ra khỏi tông môn, thậm chí còn cắt đứt quan hệ sư đồ của hai người!
???
Đây là lý do đuổi đi ư?
Tuy rằng ta biết sư tôn muốn cho ta tốt, nhưng lý do đuổi đi này có phải có hơi quá đáng rồi không?
Nghe được những lời của Trịnh Trường Hà, Chúc Vô Danh hoàn toàn chết lặng!
“Vô Danh!”
“Tiểu tử thúi nhà ngươi, còn đứng đần ra làm gì!”
“Nhanh quỳ xuống bái Diệp thiếu làm vi sư nha!”
“Chỉ cần ngươi trở thành đệ tự thân truyền của hắn, sau này ngươi liền có thể mang ta bay!”
Nhìn thấy Chúc Vô Danh còn đứng đần ra tại chỗ, Trịnh Trường Hà vội dùng thần thức truyền âm nhắc nhở.
“Đệ tử Chúc Vô Danh!”
“Bái kiến sư tôn!”
Nghe Trịnh Trường Hà nhắc nhở, Chúc Vô Danh cũng lập tức quỳ xuống về phía Diệp Phong, sau đó cung kính hô to lên.
Chương 1196 - Làm sao bây giờ? Thứ này có thể được trả lại trong vòng bảy ngày mà không cần lý do không? (2)
“Trịnh Tông chủ!”
“Ngươi đã đưa ra một lựa chọn chính xác!”
“Tuy rằng ngươi mất đi một vị đồ đệ, nhưng về sau ngươi lại có thể nhận được vô số lợi ích không thể tưởng tượng được từ trên người hắn!”
Nhìn một màn trước mắt, Diệp Phong cũng nhìn về phía Trịnh Trường Hà cười nói.
“Làm sao bây giờ!”
“Bị Trịnh Trường Hà nói như vậy, ta cũng cảm thấy Chúc Vô Danh lớn lên thật xấu!”
“Nếu như về sau mang theo bên người, vậy thì sẽ ảnh hưởng đến tâm tình tốt đẹp của ta nha!”
“Thứ này có thể được trả lại trong vòng bảy ngày mà không cần lý do không!”
Cùng lúc đó, Diệp Phong nhìn Chúc Vô Danh đang quỳ ở trước mặt mình, trong lòng cũng vô cùng rối rắm!
“Hả?”
“Sao lại thế này?”
“Diệp ca… Không phải, sao sư tôn còn chưa cho ta đứng dậy nha!”
Lúc này, Chúc Vô Danh phát hiện Diệp Phong hồi lâu chưa gọi hắn đứng dậy, trực tiếp khó hiểu nhìn Diệp Phong.
“Hả?”
“Sư tôn không nên là phải vui vẻ khi thu được một vị đệ tử thân truyền đẹp trai như ta sao?”
“Nhưng tại sao ta lại nhìn thấy vẻ rối rắm trên mặt hắn?”
Khi Chúc Vô Danh phát hiện trên mặt Diệp Phong không có chút vui vẻ nào, ngược lại là tỏ ra rối rắm, hắn cũng ngẩn ra, bởi vì nó khác với những gì hắn mong đợi!
Dù sao Diệp Phong trước đây vẫn luôn muốn thu hắn làm đồ đệ, nhưng hắn một mực từ chối!
Hiện tại sự thành, đối phương thoạt nhìn không vui, nhìn không bình thường chút nào!
“Sư tôn!”
“Hiện tại ngươi rốt cục đạt thành tâm nguyện thu ta làm đệ tử!”
“Nhưng tại sao ta lại cảm thấy ngươi có chút không vui?”
Mang theo nghi hoặc, Chúc Vô Danh liền nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Vô Danh!”
“Nếu ngươi đã hỏi, ta đây liền nói cho ngươi biết!”
“Nhưng ngươi nghe xong cũng đừng khổ sở!”
“Chỉ là hiện tại ta mới phát hiện, ngươi thật sự rất xấu, nếu như thu ngươi làm đệ tử, sau này mang theo ngươi bên cạnh, tâm tình của ta có thể sẽ bị ngươi ảnh hưởng!”
“Cho nên, ta hiện tại đang suy nghĩ, rốt cuộc có muốn thu nhận ngươi hay không!”
Nghe Chúc Vô Danh dò hỏi, Diệp Phong cũng nghiêm túc trả lời.
???
Lúc trước ngươi muốn thu ta làm đồ đệ, ta không đồng ý, khi đó ngươi không chê ta xấu!
Hiện tại sư tôn của ta đồng ý, ta cũng đồng ý, sau đó ngươi lại do dự, mà nguyên nhân là vì ghét bỏ ta xấu?
Ngươi có chắc không phải đang đùa ta chứ?
Nghe câu trả lời của Diệp Phong, Chúc Vô Danh cảm thấy mình sắp phát điên.
“Được rồi!”
“Ta đùa ngươi đấy!”
“Người xưa nói rất đúng, tử không chê mẫu xấu, sư không chê đồ, cho nên, ta sẽ không bởi vì nguyên nhân này mà từ bỏ ngươi!”
Nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của Chúc Vô Danh, Diệp Phong mỉm cười nói thêm.
Oanh!
Khi Diệp Phong lời nói vừa dứt, trong đầu Chúc Vô Danh hiện ra một cổ tin xức xa lạ khổng lồ, đồng thời, trên trán của hắn dần dần xuất hiện một ấn ký chữ Bại!
“Ấn ký của Bại Gia, Bại Gia Môn!”
“Bại Gia Môn đồ bại chư thiên!”
“Vị sư tôn mới này của ta có phải có chút quá mức khủng bố rồi không!”
Sau khi Chúc Vô Danh tiếp thu lượng tin tức khổng lồ trong đầu, hắn sắc mặt tái nhợt, còn lộ ra vẻ kinh hãi không gì sánh được, có thể nói Diệp Phong còn đáng sợ hơn những gì hắn tưởng tượng hàng tỷ lần!
“Vô Danh!”
“Có lẽ ngươi đã biết một số tình huống liên quan về ta!”
“Cho nên nếu sau này ngươi làm bất cứ chuyện gì thì không cần ném thể diện của sư tôn!”
Nhìn thấy ấn ký trên trán Chúc Vô Danh dần dần biến mất, Diệp Phong mỉm cười nhắc nhở.
“Sư tôn yên tâm!”
“Đệ tử tuyệt đối sẽ không làm ngài thất vọng!”
Nghe Diệp Phong nhắc nhở, Chúc Vô Danh cũng nghiêm túc lên tiếng bảo đảm.
“Được!”
“Nếu như đã giải quyết xong chuyện của ngươi, vậy vi sư phải đi trước một bước!”
“Mà ngươi, tiếp theo cứ ở chung với Trịnh Tông chủ, ta có thể nhìn ra tình nghĩa sư đồ của các ngươi rất sâu đậm!”
“Chờ ngươi xong việc với Trịnh Tông chủ, lại đi Bại Gia Môn tìm ta!”
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp kích hoạt cổng không gian truyền tống ngẫu nhiên, trực tiếp biến mất ở trong tầm mắt hai người.
“Vô Danh!”
“Đây là kết thúc sao?”
Sau khi Diệp Phong rời đi, Trịnh Trường Hà ở bên cạnh lộ vẻ nghi hoặc hỏi, bởi vì trong suy nghĩ của hắn, mặc dù không có chuyện gì xảy ra, nhưng nghe cuộc đối thoại của hai người, hắn lại cảm giác chính mình giống như bỏ lỡ cái gì đó, loại cảm giác này làm hắn rối rắm!
“Sư tôn!”
“Đây là lần cuối cùng ta gọi ngài là sư tôn!”
“Nhưng mà, tuy rằng về sau không thể gọi ngài là sư tôn, nhưng ở t trong lòng ta, ngài vĩnh viễn là sư tôn của ta, bởi vì lúc trước là ngài cứu ta trở về, nếu như không có ngài, ta chỉ sợ đã chết ở trong tay thú mấy ngàn năm trước!”
Nói đến đây, Chúc Vô Danh dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Tông chủ đại nhân, tuy rằng vừa rồi ngài không nhìn thấy cái gì, nhưng sau khi ta và sư tôn hoàn thành bái sư, ở trên người ta đã xảy ra quá nhiều việc!”
“Tiếp theo, ta sẽ triển lộ một chút đồ vật làm ngài xem, sư tôn rốt cuộc khủng bố cỡ nào!”
Oanh!
Khi Chúc Vô Danh vừa dứt lời, một cổ sát ý khủng bố lập tức bạo phát từ trong cơ thể hắn.
Trong chớp mắt!
Toàn bộ Thiên Ngộ Kiếm Tông hoàn toàn bị này cổ sát ý kinh khủng này bao phủ!
Mấy chục vạn đệ tử, chấp sự và trưởng lão đều lâm vào hôn mê dưới sát ý khủng bố này, không có ai có thể chống đỡ được một giây!
Mà việc này vẫn là Chúc Vô Danh đã cố gắng khống chế cổ lực lượng này, nếu không, chỉ bằng sát ý vừa rồi đánh sâu vào, nó có thể trực tiếp tiêu diệt linh hồn của mọi người và khiến mọi người trực tiếp trở thành xác sống!
“Này… Đây là…”
Mà lúc này, nhìn thấy hư ảnh cường tráng tay cầm lưỡi rìu hiện ra từ trên người Chúc Vô Danh, đặc biệt là cảm nhận được sát ý mà đối phương phát ra, Trịnh Trường Hà bị dọa suýt nữa tè ra quần!
“Tiểu tử!!!”
“Ngươi cuối cùng cũng xuất hiện!”
“Lần sau khi gặp được ngô chủ, ngươi nhất định phải nhắc với ngô chủ một tiếng, để cho ta chạy đi ra ngoài hóng gió, ta nghẹn thở muốn chết!”
Đúng lúc này, nam tử cường tráng tay cầm hai lưỡi rìu liền hô to với Chúc Vô Danh.
Chương 1197 - Vô tận sát ý! Hư ảnh cường tráng tay cầm hai lưỡi rìu!
“Đại nhân!”
“Ta đã biết!”
“Lần sau nhìn thấy sư tôn, ta nhất định sẽ nhắc sư tôn một tiếng!”
Nghe đối phương nói như vậy, Chúc Vô Danh cũng nhanh chóng đáp ứng.
……
Khi hư ảnh nam tử tay cầm hai lưỡi rìu dần dần biến mất, sát ý bao phủ toàn bộ Thiên Ngộ Kiếm Tông lúc này mới dần dần tiêu tán!
Bùm!
Mà lúc này, hai chân của Trịnh Trường Hà mềm nhũn quỳ trên mặt đất, sắc mặt vì sợ hãi mà tái nhợt vô cùng, quần áo trên người cũng vì sợ hãi mà ướt đẫm mồ hôi lạnh!
Có thể nói, đối với Trịnh Trường Hà mà nói, vài phút hô hấp vừa rồi giống như một cơn ác mộng dài đằng đẵng!
“Vô… Vô Danh!”
“Vừa rồi là ai?”
Trịnh Trường Hà sau khi cố gắng trấn tĩnh lại, run giọng nhìn Chúc Vô Danh hỏi.
“Tông chủ đại nhân!”
“Hắn là một vị hộ vệ bên cạnh sư tôn!”
“Đến nỗi quan hệ của ta và hắn, thật sự không có phương tiện nói với ngài!”
“Nhưng ta có thể nói cho ngài biết, từ giờ trở đi, ta đã có thể đi ngang ở Hỗn Độn giới!”
“Và đây chỉ là phần nổi của tảng băng trôi về những lợi ích mà ta nhận được từ việc bái Diệp ca làm vi sư!”
Nghe Trịnh Trường Hà dò hỏi, Chúc Vô Danh cũng nghiêm túc giải thích.
“Ha ha ha!”
“Bay!”
“Vô Danh, ngươi lần này xem như chân chính bay lên!”
“Tuy rằng chúng ta không còn có quan hệ thầy trò, nhưng nhìn thấy ngươi có thể đạt được cơ duyên như vậy, ta cũng rất vui!”
Nghe Chúc Vô Danh nói xong, Trịnh Trường Hà cũng phá lên cười.
“Nghĩa phụ!”
“Không chỉ có một mình ta bay lên!”
“Mà ngài cũng bay lên!”
“Từ giờ trở đi, mặc kệ là ngài hay vẫn là Thiên Ngộ Kiếm Tông, đều có thể đi ngang ở Hỗn Độn giới!”
Lúc này, Chúc Vô Danh cũng mỉm cười nói một câu như vậy, tuy rằng không thể làm thầy trò, nhưng bọn họ còn có thể làm phụ tử!
“Hả?”
“Nghĩa phụ?”
Nghe được xưng hô này, Trịnh Trường Hà sửng sốt, sau đó trên mặt hiện lên nụ cười vui mừng!
Xoát! Xoát! Xoát!
Đúng lúc này, ba luồng ánh sáng giống như đạn pháo trực tiếp đánh vỡ nóc nhà đại điện, đập mạnh xuống trên mặt đất.
Bùm! Bùm! Bùm!
Theo ba tiếng nổ lớn, trong đại điện cũng xuất hiện ba cái hố lớn!
Ngay sau đó, ba cái đầu mặt heo lần lượt bò ra từ trong ba cái hố to.
“Đại ca!”
“Lần này thật sự là bị ngươi hố thảm!”
“Đại ca!”
“Cảm ơn đại ca đã cho ta biết thế nào là yêu thích từ đại ca!”
Rất nhanh, giọng nói của Lâm Trường Phong và Long Vũ trực tiếp vang lên.
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Có phúc tự mình hưởng, gặp nạn cùng nhau khiêng!”
“Việc này không thể trách đại ca!”
Nghe hai người oán trách, Lôi Thiên Hoả cũng lúng túng xấu hổ đáp lại.
“Ba vị Thái thượng trưởng lão!”
“Vô Danh hiện tại đã bái Diệp thiếu làm vi sư!”
“Từ giờ trở đi, Thiên Ngộ Kiếm Tông chúng ta xem như hoàn toàn đứng lên!”
“Về sau, chúng ta có thể đi ngang ở Hỗn Độn giới!”
“Thế nào, có kích động không, có hưng phấn không?”
Đúng lúc này, giọng nói của Trịnh Trường Hà vang lên từ bên cạnh.
“Tông chủ!”
“Đây là chuyện tốt!”
“Nhưng mà, chúng ta có chuyện muốn nói với ngươi!”
“Chính là, ba người chúng ta muốn từ bỏ thân phận Thái thượng trưởng lão ở Thiên Ngộ Kiếm Tông, bởi vì chúng ta muốn đi đến Bại Gia Môn mà Diệp thiếu sáng lập ra làm trưởng lão!”
Nghe Trịnh Trường Hà nói xong, Lôi Thiên Hỏa trực tiếp nói ra chuyện này.
???
Diệp thiếu tới!
Đầu tiên là quải chạy đệ tử thân truyền của ta!
Sau đó, còn quải chạy cả tam đại Định Hải Thần Châm của tông môn?
Vậy hắn quải bốn cũng là quải, quải năm cũng là quải, vậy thì tại sao hắn lại không xuống tay với ta?
Là ta không xứng sao?
Nghe Lôi Thiên Hỏa nói những lời này, Trịnh Trường Hà nhất thời cảm thấy khó chịu, hắn không hiểu mình kém ở chỗ nào!
……
Hắc Nham Thành, năm mươi dặm về phía đông!
“Cuối cùng cũng đánh chết được đầu Xích Vũ Thiên Hổ kia!”
“A Lượng, mau từ trong cơ thể Xích Vũ Thiên Hổ lấy ra đạo thú đan!”
Lúc này, một nam tử trung niên người đầy máu trực tiếp nói với thanh niên bên cạnh.
“Trương thúc!”
“Đã biết!”
“Ta đi ngay!”
Nghe vậy, thanh niên cũng lộ ra vẻ hưng phấn, sau đó cầm theo con dao sắc bén đi về phía thi thể Xích Vũ Thiên Hổ!
“Không tốt!”
“A Lượng, mau trở về!”
Đúng lúc này, Trương Quân đột nhiên phát hiện cái gì, hét to về phía thanh niên một tiếng.
Nghe thấy tiếng hét của Trương Quân, Trương Lượng cũng nhanh chóng rút lui về bên cạnh hắn.
“Đáng chết!”
“Sẽ là ai?”
“Tại sao đối phương lại xuất hiện ở đây vào lúc này?”
“Muốn nhanh chóng rời khỏi đây trước khi đối phương tới sao?”
“Nhưng còn chưa lấy được đạo thú đan từ đầu Xích Vũ Thiên Hổ kia!”
Nhìn phía trên thi thể Xích Vũ Thiên Hổ xuất hiện khe hở không gian, Trương Quân cũng rất rối rắm, bởi vì hắn không biết đối phương là ai, hiện tại hắn lại bị trọng thương, nếu như đối phương muốn đoạt chiến lợi phẩm, nói không chừng đều chết ở chỗ này!
“A lượng!”
“Chúng ta đi!”
Giằng co mấy giây, Trương Quân vẫn là hạ lệnh lui lại!
“Trương thúc!”
“Nhưng chúng ta vẫn chưa lấy đạo thú đan từ đầu Xích Vũ Thiên Hổ…”
Nghe Trương Quân nói như vậy, Trương Lượng cũng không cam lòng kêu lên, nhưng còn chưa nói xong đã bị Trương Quân trực tiếp cắt ngang!
“Ta nói đi!”
Nghe được lời này, Trương Lượng cũng không chần chờ nữa, ôm lấy Trương Quân nhanh chóng chạy đi!
“Hả?”
“Hai người kia sao vậy?”
“Đầu đạo thú này rõ ràng là vừa bị đánh chết, bọn họ từ bỏ cả đạo thú đan trong cơ thể nó sao?”
“Không phải nói người ở Hỗn Độn giới đều rất nghèo sao?”
Diệp Phong từ trong khe hở không gian đi ra, nhìn Xích Vũ Thiên Hổ đã chết dưới chân, lại nhìn về phía hai người đang chạy trốn phía xa, trên mặt trực tiếp treo đầy vô số dấu chấm hỏi.
“Đinh! Ký chủ ngươi cái lão lục, bọn hắn sợ ngươi giết người đoạt bảo, nhân tiện giết người cho nên mới chạy trốn, bằng không người ta cực khổ lắm mới đánh chết đạo thú, sao có thể không lấy đi đạo thú đan trong đó!”
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.