Bởi vì hắn thấy, loại tông môn không đâu vào đâu này căn bản không đáng giá để hắn tự mình ra tay.
Hả?
Đúng lúc này, bỗng nhiên Trương Thanh ngừng lại, toát ra vẻ mặt nặng nề.
Bởi vì trước mặt hắn, bỗng nhiên xuất hiện một nữ tử xa lạ, mà nữ tử xa lạ kia lại cho hắn một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
“Ngươi là ai?”
“Tại sao lại cản đường đi của ta?”
Lúc này, đầu tiên Trương Thanh bình phục một chút tâm tình khẩn trương của mình, sau đó nhìn về phía nữ tử thần bí đối diện lên tiếng hỏi.
“Bại Gia Môn!”
“Diệp Tiểu Quái!”
Nghe được câu hỏi của Trương Thanh, Diệp Tiểu Quái lập tức biểu lộ rõ thân phận, sau đó xoay người bày ra tư thế nã pháo.
Oanh!
Sau đó nổ ra một tiếng vang thật lớn, Trương Thanh ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, đã bị một mùi thối kinh khủng nổ tung đánh bay ra ngoài.
Một lát sau.
“Mẹ nó!!!”
“Ta là trưởng lão của Thí Quỷ Môn, tức là cường giả cửu trọng đỉnh Phong Đạo Thần cảnh!”
“Kết quả, chỉ một cái rắm của đối phương đã đánh bay ta rồi?”
Bay ngược lại rất lâu, Trương Thanh mới hoàn toàn đứng vững được, sau đó mặt mũi tràn đầy hoảng sợ tự nói với mình, hắn thật sự không nghĩ tới, đối phương chỉ dùng một cái rắm mà có thể đánh bay hắn, mà hắn thì không có một chút sức phản kháng nào!
“Không được!”
“Chuyện có biến!”
“Bại Gia Môn này không đơn giản như chúng ta tưởng tượng!”
“Ta phải nhanh báo chuyện này cho môn chủ mới được!”
Nghĩ đến đây, Trương Thanh dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Thí Quỷ Môn.
...
“Cái gì?!”
“Ta cho ngươi đi tìm hiểu thực hư của Bại Gia Môn.”
“Kết quả, mẹ nó người bị một cái rắm của người ta thổi bay về?”
Sau khi nghe Trương Thanh nói, Lệ Chấn Sơn cũng lộ ra sắc mặt khó có thể tin được, kinh hô.
“Môn chủ.”
“Tuy chuyện này rất khó khiến người tin tưởng, nhưng xin ngài nhất định hãy tin tưởng ta!”
“Mà nữ nhân kia có thể dùng một quả rắm đánh bay ta, vậy chứng minh nếu nàng muốn giết ta cũng là chuyện cực kỳ đơn giản!”
“Cho nên, Bại Gia Môn này chỉ sợ không đơn giản như chúng ta nghĩ!”
Ngay sau đó, tiếng nói của Trương Thanh lại vang lên.
“Được!”
“Chuyện này ta đã biết, ngươi đi xuống trước đi.”
Nghe được lời này của Trương Thanh, Lệ Chấn Sơn cũng khẽ nhíu mày lên tiếng.
Một lát sau.
“Môn chủ.”
“Xảy ra chuyện gì? Sao lúc này lại gọi ba lão già chúng ta tới đây?”
Lúc này, khi ba vị thái thượng trưởng lão của Thí Quỷ Môn đi vào trong đại điện của tông môn, thái thượng đại trưởng lão lập tức hỏi.
“Thái thượng đại trưởng lão!”
“Chuyện là như thế này.”
Nghe được câu hỏi của thái thượng đại trưởng lão, Lệ Chấn Sơn cũng đơn giản miêu tả lại tình huống một chút.
“A!”
“Bại Gia Môn?”
“Một rắm đánh bay Trương Thanh trưởng lão?”
Sau khi nghe được chuyện của Trương Thanh, thái thượng đại trưởng lão cũng toát ra sắc mặt hứng thú, sau đó nói thẳng: “Môn chủ, chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết, đã như vậy, tối nay ta và thái thượng nhị trưởng lão, thái thượng tam trưởng lão sẽ đi qua đó một chuyến.”
“Vậy làm phiền ba vị thái thượng trưởng lão!”
Nghe được lời này của thái thượng đại trưởng lão, Lệ Chấn Sơn cũng vội vàng lên tiếng.
...
Một bên khác.
Trên đỉnh núi rách nát.
“Mẹ nó!”
“Diệp thiếu gia nói gọi một ít người đến để trấn giữ trận địa.”
“Đây có thể gọi là một ít người sao? Đây mẹ nó căn bản chính là một chút trăm vạn người đó!”
Nhìn thấy một dãy mấy trăm vạn cường giả khủng bố mặc kim giáp đi ra từ vết nứt không gian, Hồ Trường Trường, Hồ Đoán Đoán và Hùng Thiên lập tức bị dọa cho choáng váng!
Đặc biệt là Hùng Thiên!
Bởi vì hắn có thể cảm giác được rất rõ ràng, mấy trăm vạn cường giả ạ mặc kim giáp trên người này, bất kỳ một kẻ nào, đều cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, thậm chí nói không khoa trương, mấy trăm vạn cường giả mặc kim giáp này, có khả năng một người hắn cũng không đánh lại.
Mà khi biết mấy trăm vạn cường giả mặc kim giáp này toàn bộ đều là quân dự bị hộ đạo giả bên người Diệp Phong, hắn lập tức bị dọa cho kinh hãi thật lâu không nói ra lời.
“Diệp thiếu gia!”
“Ta có thể tùy ý chọn trong đại quân kim giáp này một vị để luận bàn được không?”
Sau đó, Hùng Thiên lộ ra vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Phong hỏi, hắn rất muốn biết, giữa mình và đại quân kim giáp này chênh lệch thế nào, chênh lệch bao nhiêu!
“Hả?”
“Luận bàn cùng bọn hắn một chút?”
Nghe được thỉnh cầu này của Hùng Thiên, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó nhìn về phía Diệp Nhất.
“Diệp Nhất!”
“Tên Hùng Thiên này là cường giả đứng đầu Hỗn Độn Giới.”
“Nếu như ngươi chiến đấu với hắn, có thấy khó giải quyết không?”
Sau đó Diệp Phong dùng thần thức truyền âm hỏi Diệp Nhất.
“Chủ nhân.”
“Nói thật, rất khó giải quyết!”
“Bởi vì, dù là ta vận dụng toàn lực, chỉ sợ rất khó giết hắn trong mười chiêu.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Diệp Nhất cũng bày ra vẻ mặt thành thật mà trả lời.
Hả?
Toàn lực ra tay, trong mười chiêu rất khó giết hắn?
Cái này mẹ nó cũng là khó giải quyết trong miệng ngươi à?
Sau khi nghe được câu trả lời của Diệp Nhất, trên mặt Diệp Phong cũng nháy mắt đen sì, sau đó lập tức phất tay nói: “Tìm một chỗ không người, sau đó chơi cùng hắn đi.”
“Chủ nhân.”
“Diệp Nhất hiểu rõ.”
Sau khi nghe Diệp Phong nói, Diệp Nhất cũng nhẹ gật đầu, sau đó đưa Hùng Thiên theo phóng lên tận trời, rất nhanh thân hình của hai người đã biến mất trong cảnh đêm.
...
“Diệp Nhất đại nhân.”
“Chúng ta phải đi đâu để luận bàn?”
Bay một hồi, hình thiện phát hiện Diệp Nhất vẫn chưa có ý định dừng lại, điều này khiến trên mặt hắn toát ra một chút không hiểu, sau đó lên tiếng hỏi.
“Tiểu Hùng.”
“Chút nữa luận bàn xong, khẳng định tâm tình của ngươi sẽ rất kém.”
“Cho nên ta chuẩn bị cho ngươi mấy người, để một chút nữa ngươi xả giận lên người bọn họ một chút.”
Nghe thấy câu hỏi của Hùng Thiên, Diệp Nhất cũng cười giải thích.
“Tốt!”
“Luận bàn ngay tại đây đi.”
“Chờ chúng ta luận bàn xong, ba bao cát kia chắc là cũng đã tới.”
Rất nhanh, Diệp Nhất dừng lại, sau đó cười nói với Hùng Thiên.
Chương 1230 - Ta muốn đánh các ngươi một trận, để cho bản thân vui vẻ.
“Diệp Nhất đại nhân.”
“Trước khi luận bàn ta có một thỉnh cầu.”
Lúc này, Hùng Thiên cũng dùng vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Nhất vừa lên tiếng.
“A?”
“Thỉnh cầu gì?”
“Nói ta nghe một chút.”
Nghe được lời này của Hùng Thiên, Diệp Nhất cũng lộ ra vẻ mặt tò mò hỏi.
“Diệp Nhất đại nhân”
“Ta mong ngươi không cần nương tay, dùng toàn lực mà đánh.”
“Bởi vì ta muốn nhìn một chút, thực lực của ta so với ngươi đến cùng cách biệt bao nhiêu.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Nhất, Hùng Thiên cũng nói ra thỉnh cầu của mình.
“Được.”
“Ta đồng ý thỉnh cầu này của ngươi.”
“Có điều, ngươi cũng sớm chuẩn bị sẵn sàng, bởi vì trận chiến sắp tới, có thể sẽ hoàn toàn đả kích lòng tự tin của ngươi.”
Nghe được lời thỉnh cầu này của Hùng Thiên phải Diệp Nhất không chút do dự lập tức đồng ý, bởi vì cho dù đối phương không nói, hắn cũng sẽ dùng toàn lực ra tay.
Một bên khác.
“Đại ca.”
“Đối phó với một thế lực nhỏ như vậy, một mình ta ra tay là được rồi.”
“Căn bản không cần ngươi và nhị ca ra tay.”
Lúc này Quỷ lão tam đang trên đường đuổi tới hướng đỉnh núi rách nát nói ra suy nghĩ của mình với hai người còn lại.
“Lão tam.”
“Bại Gia Môn này dám khiêu chiến với Thí Quỷ Môn của ta, vậy chúng ta tuyệt đối không thể xem thường bọn họ.”
“Nếu không, cuối cùng chịu thiệt tuyệt đối là chúng ta...”
Oanh! Oanh! Oanh!
Không đợi Quỷ lão đại nói xong, một luồng dư âm chiến đấu kinh khủng, giống như từng con hồng hoang cự thú, gào thét chạy về phía bọn họ từ phía xa.
“Không ổn!!!”
“Nhị đệ, tam đệ.”
“Dùng toàn lực ngăn cản, đừng giữ lại chút nào.”
“Nếu không chúng ta sẽ chết ở chỗ này.”
Phát giác được dư âm của cuộc chiến này có uy lực kinh khủng, Quỷ lão đại cũng lộ vẻ mặt hoảng sợ hô to, sau đó lập tức phóng xuất ra đạo tượng của mình, lại nuốt thêm mấy viên đan dược có thể tăng cường tu vi trong thời gian ngắn, sau đó toàn lực phát động tất cả đạo khí phòng ngự lên người mình.
Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam sau khi thấy vậy, cũng nháy mắt bùng nổ toàn lực, phàm là át chủ bài có thể sử dụng, trong thời khắc này bọn họ cũng sử dụng toàn bộ, không dám tư tàng chút nào.
“Mẹ nó!!!”
“Dư âm của cuộc chiến này cũng quá kinh khủng.”
“Rốt cuộc là ai đang chiến đấu?”
Nhìn thấy ba người dùng hết toàn lực dựng lên kết giới phòng ngự chồng chất, dưới dư âm trùng kích của một cỗ lại một cỗ năng lượng đã bắt đầu xuất hiện vết rách, Quỷ lão tam cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ hô to.
“Tuy không biết là ai đang chiến đấu.”
“Nhưng có thể khẳng định một điều là ba chúng ta trong mắt đối phương tuyệt đối chỉ giống như con kiến hôi.”
“Mà nếu như đối phương muốn diệt hết chúng ta, vậy một chút năng lực chống trả chúng ta cũng không có, dù sao bây giờ chúng ta dùng hết toàn lực, ngay cả dư âm chiến đấu của họ cũng không chống nổi.”
Lúc này, Quỷ lão nhị cũng run rẩy nói ra suy nghĩ của mình.
“Đúng!”
“Con kiến hôi!”
“Tuy chúng ta không cẩn thận tiến vào phạm vi chiến đấu của họ, nhưng chúng ta chỉ là con kiến hôi, vậy bọn họ cũng không thêm phiền mà ra tay với chúng ta.”
“Nói cách khác, chỉ cần chúng ta có thể chống đỡ việc dư âm liên tiếp của cuộc chiến đấu này, sau đó khi cuộc chiến kết thúc nhanh chóng rời đi, vậy còn có thể có hy vọng sống.”
Sau khi nghe được lời Quỷ lão nhị nói, sắc mặt Quỷ lão đại kích động nói ra suy nghĩ của mình.
Một lát sau.
“Không còn?”
“Dư âm chiến đấu kinh khủng kia không còn nữa?”
Trong khi kết giới phòng ngự chồng chất mà ba người dựng lên sắp bị đập nát, ba người lại ngạc nhiên phát hiện dư âm khủng bố chấn động không gian kia đã biến mất không còn nữa.
Cảm giác sống sót sau tai nạn này khiến ba người lập tức ôm đầu khóc ồ lên, bọn họ vừa mới làm tốt chuẩn bị nghênh đón cái chết.
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Bây giờ vẫn chưa phải là lúc vui vẻ, chúng ta phải nắm chặt thời gian mà chạy đi!”
Lúc này, Quỷ lão đại bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, sau đó nhìn về phía hai người lên tiếng nhắc nhở.
“A đúng đúng đúng!”
“Đại ca, ngươi nói đúng!”
“Bây giờ chúng ta vẫn đang trong phạm vi chiến đấu của đối phương, nếu không nắm chặt thời gian rút lui cách xa nơi này, vậy khẳng định sẽ khiến tồn tại kinh khủng kia không vui.”
Nghe được lời nhắc nhở của Quỷ lão đại, Quỷ lão tam cũng vội vàng trả lời.
Sau đó, ba người dùng sức lực còn sót lại, nhanh chóng bỏ chạy về phía xa.
Trên bầu trời, trong bóng tối.
“Tiểu Hùng.”
“Nếu như ngươi có đủ nhiều đạo khí mạnh mẽ và đan dược đỉnh Phong.”
“Thì hẳn có thể ngăn trở được mười chiêu của ta.”
“Có điều, bây giờ ngươi chỉ có thể ngăn cản được 6 chiêu của ta.”
Nhìn ba người chạy trốn phía dưới, Diệp Nhất cười nói với Hùng Thiên.
Hả?
Trạng thái đỉnh Phong của ta.
Còn thêm nhiều đạo khí mạnh mẽ và đan dược.
Mà tối đa cũng chỉ có thể ngăn cản được mười chiêu của ngươi?
Nghe được lời này của Diệp Nhất, Hùng Thiên cũng toát ra một nụ cười khổ, hắn thật sự không nghĩ tới, chênh lệch giữa mình với Diệp Nhất lại lớn như vậy!
Mà nghĩ đến cường giả như Diệp Nhất, ở bên ngọn núi rách nát kia, còn có mấy trăm vạn người, Tâm tình của hắn lúc này lập tức sụp đổ!
“Diệp Nhất đại nhân!”
“Ta đã từng giao thủ với Tiểu Cước đại nhân.”
“Có điều, hắn dùng một đá đã khiến ta mơ hồ, cho nên ta căn bản cũng không biết chênh lệch bao nhiêu với hắn.”
“Nên ta muốn hỏi một chút, giữa ngươi và Tiểu Cước đại nhân chênh lệch bao nhiêu?”
Lúc này, bỗng nhiên Hùng Thiên nghĩ tới điều gì sau đó nhìn về phía Diệp Nhất hỏi.
“Hả?”
“Chênh lệch giữa ta và Tiểu Cước đại nhân sao?”
“Nói như thế nào được nhỉ?”
“Nếu như ta với Tiểu Cước đại nhân so tài, ta đánh ngươi như thế nào, hắn đánh ta như vậy.”
“Cho nên, ngươi chênh lệch với ta bao nhiêu, ta và Tiểu Cước đại nhân cũng chênh lệch bấy nhiêu.”
Nghe được câu hỏi của Hùng Thiên, Diệp Nhất cũng sửng sốt một chút sau đó giải thích rõ ràng.
???
Chênh lệch giữa ta và ngươi, cũng đã là trên trời với dưới đất!
Vậy nếu dựa theo ngươi nói, ta mẹ nó ngay cả tư cách nhìn vào bóng lưng của Tiểu Cước đại nhân cũng không có!
Chương 1231 - Ta muốn đánh các ngươi một trận, để cho bản thân vui vẻ. (2)
Nghe được câu trả lời của Diệp Nhất, Hùng Thiên càng hỏng mất, sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía ba người đang chạy trốn phía dưới, hắn nhất định phải ở trên thân của ba người kia, một lần nữa lấy lại tự tin mới được!
...
“Chuyện này, vị đại nhân này!”
“Không biết vì sao ngài muốn ngăn cản đường đi của chúng ta?”
Khi Hùng Thiên trực tiếp ngăn lại đường đi của ba người, sắc mặt của Quỷ lão đại sợ hãi hỏi, bởi vì hắn nhìn thấy trên người của đối phương, có một luồng hơi thở quen thuộc, chính là một cỗ hơi thở kinh khủng trong dư âm của cuộc chiến đấu kia.
“Tại sao ta muốn ngăn cản đường đi của các ngươi?”
“Ngươi đã hỏi, vậy ta sẽ trả lời cho ngươi biết.”
“Bởi vì ta đánh thua, cho nên tâm trạng của ta bây giờ rất khó chịu!”
“Sau đó, ta muốn đánh các ngươi một trận, để cho bản thân ta vui vẻ lại.”
Nghe được câu hỏi của Quỷ lão đại, Hùng Thiên cũng dùng sắc mặt nghiền ngẫm nhìn đối phương trả lời.
???
Mẹ nó ngươi đánh thua, tâm trạng không tốt?
Sau đó muốn bắt ta trút giận?
Ngươi là người đó, mà chuyện bây giờ muốn làm có phải quá chó rồi hay không?
Nghe được lời này của Hùng Thiên, ba người Quỷ lão đại, Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam lập tức choáng váng.
“Đại ca!”
“Nhị ca!”
“Tuy lý do hắn muốn đánh chúng ta có chút chó má.”
“Nhưng chịu đánh một trận, dù sao cũng hơn phải chết!”
“Dù sao, nếu đối phương muốn giết chúng ta thì chúng ta cũng không hề có chút năng lực phản kháng nào cả!”
Đúng lúc này, tiếng nói của Quỷ lão tam vang lên trong đầu Quỷ lão đại và Quỷ lão nhị.
“Đại ca!”
“Tam đệ nói rất đúng.”
“Tức phải biết rằng mạng của chúng ta hiện tại vẫn đang trong tay của người ta đó.”
“Mà người ta không định giết chúng ta, vậy để cho người ta đánh một trận thì có gì không được!”
Sau khi nghe được câu nói của Quỷ lão tam, Quỷ lão nhị cũng lập tức biểu đạt suy nghĩ của mình.
“Nhị đệ.”
“Tam đệ.”
“Lời của các ngươi rất có lý.”
“Vậy chúng ta hãy nghiêm túc đứng vững, để cường giả khủng bố này tùy ý đánh đi.”
Sau khi nghe được lời nói của hai người, Quỷ lão đại cũng cho ra quyết định như vậy.
“Đại nhân!”
“Tâm trạng của ngài không tốt, muốn đánh người là chuyện rất bình thường.”
“Nhưng ngài có thể lựa chọn chúng ta, là vinh hạnh lớn lao của chúng ta!”
“Cho nên ngài cứ thỏa thích ra tay với chúng ta đi!”
“Nếu chúng ta động một cái, cũng là không tôn trọng ngài!”
Sau đó Quỷ lão đại dùng vẻ mặt nịnh nọt nhìn về phía Hùng Thiên lên tiếng nói.
???
Ta muốn đánh người, chọn các ngươi.
Các ngươi không những không tức giận, mà ngược lại còn cảm thấy vinh hạnh mười phần?
Sau đó còn để cho ta thỏa thích ra tay?
Các ngươi xác định đầu óc của mình không có bệnh sao?
Nghe được lời của Quỷ lão đại, Hùng Thiên lập tức thấy mơ hồ, bởi vì tình huống này so với hắn dự đoán hoàn toàn khác!
“Khụ khụ!”
“Các ngươi hãy cứ phản kháng một chút đi.”
“Nếu không như vậy, ta đánh còn có ý nghĩa gì!”
Sau đó, Hùng Thiên nhìn về phía ba người nói ra ý nghĩ của mình.
“Đại nhân!!”
“Đang kiểm tra!”
“Mày đây là đang kiểm tra chúng ta đúng không?”
“Ngài yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, chúng ta đều sẽ đứng yên tại chỗ để ngài tùy ý đánh, cho dù trời sập, chỉ cần ngài vẫn muốn đánh chúng ta, vậy chúng ta sẽ không động đậy dù chỉ một chút!”
Nghe được lời nói của Hùng Thiên, tròng mắt của Quỷ lão đại đảo qua đảo lại, cũng lập tức trả lời, đồng thời trong lòng thầm nghĩ: “Phản kháng? Chúng ta phản kháng cái lông à? Nếu thật sự dám phản kháng vậy chẳng phải ngươi sẽ đánh càng vui vẻ, đến lúc đó, chẳng phải chúng ta sẽ chịu tội sao?!”
???
Kiểm tra?
Con mẹ nó chứ kiểm tra!
Nếu các ngươi cứ đứng bất động ở đấy, ta đánh không có cảm giác gì!
Nghe được lời của Quỷ lão đại, Hùng Thiên muốn điên rồi, bây giờ hắn càng thêm có cảm giác, ba kẻ trước mặt này tuyệt đối trong đầu có bệnh nặng, nếu không thì người bình thường đâu ai sẽ nghĩ như vậy.
Oanh!
Đúng lúc này, một luồng kiếm khí mạnh mẽ lập tức chém xuống phía trước mặt ba người thái thượng trưởng lão Thí Quỷ Môn, tạo ra một khe nứt sâu không thấy đáy.
“Tay không đánh lại, chém tay!”
“Chân không đánh lại, chặt chân!”
“Nếu các ngươi muốn trở thành cây gậy người, vậy hãy đứng đấy để cho hắn đánh.”
Cùng lúc đó, tiếng nói lạnh lùng của Diệp Nhất vang lên giữa không trung.
“Đại ca!”
“Luồng hơi thở này, là một luồng hơi thở khác trong dư âm của cuộc chiến đấu kia.”
“Nói cách khác, vị cường giả khủng bố trước mặt này hẳn là thua dưới tay cường giả mặc kim giáp trong không trung kia.”
“Mà nhìn tình huống bây giờ, nếu chúng ta dám không đánh lại, vị cường giả mặc kim giáp trong không trung kia sẽ lập tức giết chúng ta!”
Lúc này, tiếng nói của Quỷ lão tam vang lên trong đầu quỳ lão đại và Quỷ lão nhị.
“Đại ca!!!”
“Tam đệ nói rất đúng!”
“Ngày vị cường giả mặc kim giáp lạnh lùng trong không trung kia, xem ra cũng không dễ nói chuyện như vị cường giả khủng bố đứng trước mặt này.”
“Nếu không, chúng ta vẫn phản kháng đi.”
“Dù sao, thà bị đánh một chút, cũng hơn so với biến thành gậy người mà chết.”
Ngay sau đó, tiếng nói của Quỷ lão nhị cũng vang lên trong đầu Quỷ lão đại và Quỷ lão tam.
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Lời nói của các ngươi rất có lý!”
“Vậy chúng ta vẫn hãy phản kháng đi, dù sao, tiếp nhận yêu cầu của cường giả cũng là một loại tôn trọng đối với cường giả!”
Sau khi nghe được lời hai người nói, Quỷ lão đại cũng cho ra quyết định.
“Đại nhân!”
“Ngài cứ việc ra tay, chúng ta nhất định sẽ liều mạng phản kháng!”
“Nếu không phản kháng tử tế, vậy cũng là không tôn trọng ngài!”
Ngay sau đó, Quỷ lão đại bày ra vẻ mặt thành thật nhìn về phía Hùng Thiên lên tiếng.
???
Mẹ nó, mới vừa rồi ngươi không nói như vậy!
Mà bây giờ, bị Diệp Nhất đại nhân dọa một chút lập tức thay đổi?
Sau khi nghe được câu trả lời của Quỷ lão đại, Hùng Thiên cũng toát ra nét cười khổ, đồng thời nghĩ thầm trong lòng: “Xem ra, ra tay có tác dụng hơn nhiều lời nói.”
“A!”
“Đại nhân, đừng đánh vào mặt ta!”
“A!”
Chương 1232 - Đại ca, hãy để người của Bại Gia Môn, giúp chúng ta vui vui vẻ vẻ!
“Đại nhân, mưa móc không đều a!”
“Mày không thể chỉ đánh mỗi đại ca và nhị ca của ta mà không đánh ta!”
“Nếu ngươi tiếp tục chơi như vậy, sau đó đại ca và nhị ca của ta có tâm lý ta được thiên vị, vậy tuyệt đối sẽ đánh chết ta!”
Theo sự ra tay của Hùng Thiên, ba vị thái thượng trưởng lão của Thí Quỷ Môn liên tục không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Một lúc lâu sau.
“Hô!”
“Thoải mái!”
“Tâm trạng thoải mái hơn rồi!”
Sau khi Hùng Thiên điên cuồng đánh ba người một lúc lâu, lúc này mới hài lòng ngừng lại.
“Đại nhân!”
“Xem ở việc chúng ta giúp ngài hóa giải tâm tình, cho chúng ta hỏi một chuyện được không?”
Nhìn thấy Hùng Thiên chuẩn bị rời đi, Quỷ lão đại lấy dũng khí lên tiếng hỏi.
“Hỏi đi.”
“Nhưng ta không đảm bảo nhất định sẽ trả lời câu hỏi của ngươi.”
Nghe được lời nói của Quỷ lão đại, Hùng Thiên cũng lộ vẻ mặt tò mò trả lời.
“Đại nhân!”
“Trước đó ngài nói, trận chiến trước ngài đánh thua.”
“Vậy ngài có thể cho chúng ta biết, giữa ngài và vị cường giả mặc kim giáp kia chênh lệch lớn thế nào không?”
Lúc này, Quỷ lão đại trực tiếp nói ra vấn đề tò mò của mình.
“Mười chiêu!”
“Dù ta có rất nhiều át chủ bài, nhưng cực hạn của ta cũng chỉ có thể ngăn cản mười chiêu của hắn!”
“Sau mười chiêu, ta chắc chắn thua.”
“Mà thua, không phải chỉ đơn giản là đánh thua, mà là chết, không có một chút cơ hội sống sót nào.”
Nói xong, Hùng Thiên lập tức phóng lên tận trời, rất nhanh đã biến mất trong cảnh đêm.
Xuýt!!!
Nghe được câu trả lời của Hùng Thiên, ba người Quỷ lão đại, Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam cũng không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh, phải biết rằng, vừa rồi bọn họ thật sự đã phản kháng, cũng thật sự nhìn ra sự chênh lệch rõ ràng giữa trời và đất.
Có thể nói, Hùng Thiên trong lòng bọn họ cũng là một tòa núi lớn không thể vượt qua, cho nên, bọn họ đoán cuộc chiến trước đó, dù là Hùng Thiên thua, vậy cũng chỉ thua một chiêu.
Ai có thể biết được, sự thật lại khủng bố như thế, thậm chí khủng bố khiến người ta không thể tin được.
“Con kiến hôi!”
“Chúng ta ở trong mắt vị đại nhân này cũng là con kiến hôi.”
“Mà trong mắt vị cường giả mặc kim giáp kia, chỉ sợ ngay cả con kiến hôi cũng không bằng!”
“Chuyện này, thật sự rất đả kích ta!”
“Cho nên, tâm trạng bây giờ của ta vô cùng khó chịu, ta cũng phải tìm một số người, sau đó đánh bọn họ một trận để khiến mình vui vẻ!”
Sau khi tỉnh táo lại, Quỷ lão đại đã nói ra một câu như vậy.
Mà Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam đứng một bên sau khi nghe được, cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó sắc mặt nghiền ngẫm cùng nhau nói: “Đại ca, vậy để người của Bại Gia Môn, giúp chúng ta vui vẻ đi!”
Trên đỉnh núi rách nát.
“Các vị!”
“Chuyện có biến!”
“Thí Quỷ Môn chỉ phái ra ba tên rác rưởi mạnh nhất.”
“Mà giải quyết hết ba tên rác rưởi mạnh nhất này, có lẽ Thí Quỷ Môn cũng không dám đến tìm phiền phức nữa.”
“Cho nên, ba tên rác rưởi mạnh nhất này, chúng ta chia thế nào?”
Lúc này, Diệp Tiểu Quái nhìn về phía bảy người Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Đường, Diệp tiểu bạch, lập tức nói thẳng tình huống, sau đó lên tiếng hỏi, dù sao thì đối thủ chỉ có ba người, mà bọn họ lại có tám người, đây là chuyện sói nhiều thịt ít a!
“Quái tỷ!”
“Để cho công bằng, chúng ta rút thăm đi.”
“Như thế, mặc kệ ai được chọn, người khác cũng không có ý kiến gì.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Hắc lập tức tiến lên một bước, sau đó nói ra suy nghĩ của mình,
“Đồng ý!”
“Đồng ý!”
“Đồng ý!”
“....”
Câu nói của Diệp Tiểu Hắc vừa dứt, sóng là còn lại cũng đều chấp nhận đề nghị này.
“Được!”
“Nếu tất cả mọi người đã đồng ý với đề nghị này!”
“Vậy chúng ta lập tức rút thăm đi.”
Nhìn thấy tất cả mọi người đều đồng ý đề nghị đó, Diệp Tiểu Quái cũng lập tức định ra mọi chuyện.
Cách đó không xa.
“Xong rồi!”
“Đều bị bọn họ chia hết rồi.”
“Vậy chúng ta chỉ có thể ngồi đây xem chuyện vui.”
Phác giác ra được tình huống này, Diệp Nhất cũng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ mà lắc đầu.
“Chờ một chút!”
“Đã đi ra cả rồi.”
“Ngày nếu có điều kiện, lập tức lên, nếu không có điều kiện, vậy sáng tạo điều kiện cũng phải lên.”
“Tại sao có thể trầm luân như vậy!”
Lúc này, Diệp Nhất cũng nghĩ đến chuyện gì đó, sau đó trong ánh mắt ảm đạm một lần nữa toát ra ánh sáng.
“Các huynh đệ!”
“Thí Quỷ Môn đã phái ba vị cường giả trong môn họ đến đây.”
“Mà đội quân đến sau, có lẽ rất nhanh cũng sẽ chạy đến!”
“Cho nên, tình cảnh hiện tại của Bại Gia Môn, khá là nguy hiểm.”
“Mà đối mặt với chuyện này, chúng ta không thể ngồi ở chỗ này chờ chết, cho nên ta chuẩn bị đưa một nhóm người đi chặn đường đội quân của thi Quỷ môn, nếu có ai không sợ chết, thì đi theo ta.”
Sau đó, Diệp Nhất dùng thần thức truyền âm, nói ra suy nghĩ của mình với đại quân kim giáp mấy trăm vạn.
“Nhất ca.”
“Thực lực của Thí Quỷ Môn rất mạnh mẽ, lần này tiến đến chặn đường, tất nhiên sẽ xảy ra một trận chém giết sinh tử khó liệu, nhưng ta không sợ, để ta đi!”
“Nhất ca!”
“Ta tình nguyện đi lên tuyến đầu quyết chiến tử, cũng không muốn sống tạm ở phía sau, hãy cho ta một chân!”
“Nhất ca!”
“Ta nguyện dùng một thân nhiệt huyết này, vẩy lên chiến trường bảo vệ Bại Gia Môn, cho nên, hãy cho ta đi cùng đi!”
“Nhất ca!”
“...”
Theo sự kích động của Diệp Nhất, đại quân kim giáp mấy trăm vạn người trong nháy mắt cũng đặt mình vào trong hoàn cảnh.
Nếu như Diệp Phong đang trong giấc ngủ say mà biết tất cả những chuyện này, khẳng định sẽ cho đại quân kim giáp mấy trăm vạn tên này mỗi người một tượng vàng Oscar!
“Được!”
“Các huynh đệ!”
“Biểu hiện của các ngươi, không khiến ta thất vọng!”
“Sau khi ba tên cường giả Thí Quỷ Môn kia đến, chúng ta lập tức xuất phát, đi chặn đường đại quân của Thí Quỷ Môn phía sau.”
Sau khi đạt được câu trả lời của đại quân kim giáp mấy trăm vạn người, Diệp Nhất cũng lộ vẻ mặt hưng phấn mà la lớn.
Một bên khác.
“Đại ca!”
“Chúng ta đã sắp tới ngọn núi rách của Bại Gia Môn!”
Chương 1233 - Tám tên rác rưởi các ngươi, qua đây chơi đùa cùng ba huynh đệ chúng ta đi!
“Đến lúc đó, ngươi đoạt ít đi mấy người, nếu không ta và nhị ca không còn gì để chơi.”
Khi ba người Quỷ lão đại, Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam cách ngọn núi rách ngày càng gần, Quỷ lão tam cũng nói ra câu trêu đùa.
“Hahaha!”
“hai vị đệ đệ yên tâm!”
“Đến lúc đó ta chọn một người để ra sức đánh, còn lại, đều cho các ngươi.”
Nghe được lời nói của Quỷ lão tam, Quỷ lão đại cũng cực kỳ hào khí mà đáp lại.
Rất nhanh sau đó.
Ba người đã đi thẳng tới đỉnh núi rách.
“Hả?”
“Chuyện thế nào?”
“Bại Gia Môn này sao mẹ nó chỉ có tám người?”
Khi Quỷ lão đại nhìn thấy đối diện chỉ có tám người, trên mặt toát ra vẻ thất vọng, bởi vì hắn cảm giác được, nếu chỉ có ngần ấy người căn bản không đủ để ba người bọn họ chơi.
“Nhị đệ!”
“Tam đệ!”
“Người của Bại Gia Môn này quá ít!”
“Vậy ta trực tiếp chọn nữ tử áo đen kia đi, bảy người còn lại ta không đoạt với các ngươi, tự các ngươi phân chia.”
Sau đó, Quỷ lão đại chỉ vào Diệp Tiểu Quái nói với hai người Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam bên cạnh.
“Tam đệ!”
“Đại ca đã rộng rãi như vậy, ta làm nhị ca cũng không thể quá mức hẹp hòi.”
“Như vậy, nam tử mặc áo đen đối diện kia, nam tử tóc trắng và con nhóc kia để cho ta, còn lại bốn tên thì giao cho ngươi.”
Sau khi nghe được lời Quỷ lão đại nói, Quỷ lão nhị cũng cười lên tiếng.
“hai vị ca ca thật rộng rãi!”
“Vậy tiểu đệ xin chiếm lợi, muốn bốn tên còn lại kia.”
Sau khi nghe được lời nói của hai người, Quỷ lão tam cũng cười trả lời.
Phía đối diện.
???
Chuyện này là sao?
Chúng ta mới là sói, còn các ngươi là thịt!
Mà vì cướp đoạt mấy khối thịt các ngươi này, chúng ta mẹ nó đã phải rút thăm.
Kết quả, hiện tại các ngươi còn tới chọn chúng ta?
Sau khi nghe được lời của ba người, trên mặt tám người Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Đường đều toát ra vẻ giật mình, bọn họ thật sự không nghĩ tới, ba tên rác rưởi phía trước kia, vậy mà lại có thao tác cợt nhả như vậy!
Nhưng rất nhanh, ngoại trừ ba người Diệp Tiểu Kiếm, Diệp tiểu chùy và Diệp Tiểu Cước, mày thì năm người còn lại đều toát ra vẻ mặt hưng phấn, bởi vì bọn họ không rút thăm trúng, đã làm tốt chuẩn bị Xem náo nhiệt, nhưng bây giờ đối phương đã chọn bọn họ, vậy bọn họ có thể thuận lý thành chương mà ra tay.
“Tiểu Quái tỷ!”
“Chúng ta đã rút thăm rồi!”
“Cho nên, bọn họ là của ba người chúng ta, không phải là các ngươi muốn đổi ý đó chứ?”
Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm phát giác ra chuyện dị thường, cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Quái lên tiếng nhắc nhở.
“Tiểu Kiếm!”
“Chúng ta cũng không muốn ra tay.”
“Nhưng đối phương đã điểm danh muốn khiêu chiến chúng ta, vậy nếu chúng ta không ứng chiến chẳng phải nói rằng chúng ta sợ bọn họ?”
“Mà nếu chuyện này truyền đi, mất mặt không phải chúng ta mà chính là chủ nhân.”
“Cho nên, bất kể như thế nào, chúng ta cũng phải ra tay.”
Sau khi nghe được lời Diệp Tiểu Kiếm nói, Diệp Tiểu Quái cũng nghiêm túc trả lời.
Hả?
Cái này mẹ nó cũng có thể lôi chủ nhân vào?
Sau khi nghe được câu trả lời của Diệp Tiểu Quái, trên mặt Diệp Tiểu Kiếm trong nháy mắt cũng đen xì.
Một bên khác!
“Này!”
“Tám tên rác rưởi các ngươi!”
“Đi qua đây chơi đùa với ba huynh đệ chúng ta.”
Nhìn thấy tám người đối diện đứng tại chỗ, nửa ngày không có phản ứng gì, Quỷ lão đại còn tưởng rằng, đối phương phát giác được hơi thở cường đại trên người bọn họ bị dọa sợ choáng váng, sau đó ngoắc ngón tay, sắc mặt miền ngẫm lên tiếng khiêu khích.
“Ồ!”
“Sao ở đây lại đông vui như vậy?”
“Chẳng lẽ ba tên cường giả của Thí Quỷ Môn kia đã tới?”
Đúng lúc này, tiếng nói của Hùng Thiên vang lên từ đằng xa.
“Mẹ nó, tại sao cường giả khủng bố kia ở đây?”
“Ai con mẹ nó có thể nói cho ta biết sao hắn ở chỗ này?”
Nghe được tiếng nói quen thuộc, ba người Quỷ lão đại, Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam toàn thân run lên, sau đó nhìn về hướng phát ra tiếng nói, vậy mà lại là Hùng Thiên, bọn họ thiếu chút nữa đã bị dọa cho ngất đi.
“Ồ!”
“Sao ba người các ngươi lại ở đây?”
Khi Hùng Thiên nhìn thấy ba người Quỷ lão đại cũng ngạc nhiên hỏi.
???
Cái gì gọi là sao lại ở chỗ này?
Lời này hẳn là lời chúng ta hỏi ngươi.
Nghe được câu hỏi của Hùng Thiên, đám ba người Quỷ lão cũng toát ra nụ cười khổ, bởi vì bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới lại gặp Hùng Thiên ở đây.
“Chờ một chút!”
“Ba tên các ngươi không phải là cường giả Thí Quỷ Môn phái tới đó chứ?”
Lúc này chú ý tới trên mặt ba người Quỷ lão toát ra sắc mặt quái dị, Hùng Thiên cũng đoán được điều gì đó, sau đó trừng lớn mắt nhìn về phía ba người mà hỏi.
“Sao vậy?”
“Tiểu Hùng tử biết bọn hắn?”
Nghe được câu nói của Hùng Thiên, Diệp Tiểu Cước cũng lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.
“Tiểu Cước đại nhân.”
“Cũng không tính là quen biết.”
“Chỉ có thể nói là từng gặp mặt một lần.”
Thấy Diệp Tiểu Cước hỏi, Hùng Thiên vội vàng trả lời.
???
Tiểu Hùng tử?
Tiểu Cước đại nhân?
Cái này mẹ nó là loại xưng hô kiểu gì?!
Các ngươi đừng làm chúng ta sợ!
Nghe được xưng hô của hai người, ba người Quỷ lão lập tức bị dọa sợ , bọn họ thật sự không nghĩ tới, tám kẻ mà mình cho là đồ rác rưởi, lại là tồn tại còn khủng bố hơn cả Hùng Thiên.
“Chư vị đại nhân!”
“Ngày cường địch đã tới, vậy việc ở đây giao cho chư vị đại nhân!”
“Còn ta chuẩn bị suất lĩnh đại quân kim giáp đi chặn đường đội quân của Thí Quỷ Môn phía sau.”
Đúng lúc này, âm thanh quen thuộc của Diệp Nhất từ đằng xa vang lên.
Mà nghe được tiếng nói quen thuộc này, ba người Quỷ lão hoàn toàn tuyệt vọng, bởi vì vị cường giả mặc kim giáp kia còn kinh khủng hơn cả Hùng Thiên, vậy mà còn xưng hô với tám người trước mặt này là đại nhân!
Vậy thực lực của tám người này đến cùng khủng bố tới trình độ nào?!
Thế mà ngay tại thời khắc ba người tuyệt vọng, một màn khiến bọn hắn suốt đời khó quên lập tức xuất hiện trước mặt.
Chương 1234 - Đáng chết! Sao bọn họ lại ở đây?
Dưới bầu trời đêm ánh trăng mông lung.
Bắt đầu xuất hiện hết điểm sáng màu vàng óng này đến điểm sáng màu vàng óng khác.
Mà những điểm sáng màu vàng óng này càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc, cuối cùng trên bầu trời đêm của đỉnh núi rách nát này, giống như phủ thêm một tầng áo ngoài màu vàng kim, cực kỳ lóa mắt.
“Chư vị đại nhân.”
“Một trận chiến này, sinh tử khó liệu!”
“Nhưng vì Bại Gia Môn, cho dù chúng ta phải chết cũng nhất định sẽ ngăn chặn lại đội quân của Thí Quỷ Môn!”
Nói xong, tay Diệp Nhất cùng đại quân kim giáp mấy trăm vạn người lập tức hóa thành từng đường ánh sáng màu vàng kim, dùng một loại tốc độ cực nhanh vọt và phương hướng Thí Quỷ Môn.
???
Sinh tử khó liệu?
Lại còn cho dù chết, cũng muốn ngăn chặn đại quân của Thí Quỷ Môn?
Cái này mẹ nó nói ra không biết ngượng miệng sao?
Đừng nói các ngươi có mấy trăm vạn người, chỉ tùy tiện một người trong số các ngươi đèo mẹ nó có thể san bằng Thí Quỷ Môn chúng ta rồi!
Sau khi nghe được câu nói của Diệp Nhất, ba người Quỷ lão đều bị làm cho ngây người, mà bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, cương dạ khủng bố cấp bậc như Diệp Nhất mà ở đây có tới mấy trăm vạn người.
Mà Thí Quỷ Môn của bọn họ, thế mà lại muốn khiêu chiến với loại thế lực kinh khủng này, cái này mẹ nó là đang tìm đường chết!
“Binh đối binh, tướng đối tướng!”
“Ngươi là lão đại trong ba người.”
“Vậy ta nghĩ, khi chúng ta chiến đấu sẽ vô cùng thú vị.”
Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy nghiền ngẫm của Diệp Tiểu Quái bỗng nhiên vang lên từ phía đối diện.
Hả?
Ta chọn lấy một người.
Vậy mà mẹ nó lại còn là lão đại phía đối phương!
Vận may của ta đây là tốt hay không tốt?
Nghe Diệp Tiểu Quái nói vậy, Quỷ lão đại muốn điên rồi!
Mà lúc này, Quỷ lão nhị và Quỷ lão tam cũng phân biệt bị bọn Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Đường, Diệp Tiểu Cước bao vây lại.
...
Thí Quỷ Môn!
“Chuyện này là như thế nào?”
“Chẳng lẽ trời muốn diệt Thí Quỷ Môn ta sao?”
Nhìn đại quân kim giáp mấy trăm vạn người bao vây Thí Quỷ Môn, phát hiện ra trên người mỗi một tên trong đại quân kim giáp đều phát ra hơi thở khủng bố, môn chủ Lệ Chấn Sơn của Thí Quỷ Môn lúc này tâm tính lập tức sụp đổ!
Hắn không hiểu!
Vì sao lại có nhiều cường giả khủng bố như vậy bỗng nhiên bao vây Thí Quỷ Môn bọn họ?
“Lệ Chấn Sơn!”
“Nếu Thí Quỷ Môn các ngươi đã dám khiêu chiến với Bại Gia Môn chúng ta.”
“Vậy liền thỏa thích chiến một trận đi!”
“Có điều, tuy so trên nhân số chúng ta ở thế yếu, nhưng tốt nhất ngươi đừng xem nhẹ chúng ta!”
Đúng lúc này, Diệp Nhất dẫn đầu nhìn về phía Lệ Chấn Sơn biểu lộ ra thân phận.
???
Thí Quỷ Môn của chúng ta coi như tính cả tạp dịch, chỉ sợ đều không quá năm vạn người.
Vậy mà ngươi nói với ta, trên nhân số các ngươi ở thế yếu?
Đây là lời một con người có thể nói ra sao?
Nghe được lời này của Diệp Nhất, Lệ Chấn Sơn cũng bị da mặt dày của đối phương làm cho kinh hãi, đồng thời trong lòng cũng âm thầm nghĩ: “Đáng chết, bọn họ là người của Bại Gia Môn, Bại Gia Môn này sao lại khủng bố như thế?”
“Lệ Chấn Sơn!”
“Đừng căng thẳng như vậy.”
“Chúng ta sẽ không giết các ngươi.”
“Có điều, nếu trận chiến này Thí Quỷ Môn của các ngươi thua, vậy tất cả mọi người của Thí Quỷ Môn đều phải đến Bại Gia Môn chúng ta làm công nhân mấy ngày, dù sao Bại Gia Môn của chúng ta mới vừa thành lập, cũng cần lượng lớn sức lao động.”
Ngay khi trong lòng của tất cả mọi người khí Quỷ môn và Lệ Chấn Sơn đang tuyệt vọng, lời này của Diệp Nhất không khác nào cho tất cả mọi người của Thí Quỷ Môn một hy vọng sống.
Oành!
Lúc này, Lệ Chấn Sơn trực tiếp quỳ về hướng Diệp Nhất, sau đó vội vàng hô lớn: “Đại nhân, chúng ta nhận thua, chúng ta đồng ý đi làm công!”
“Cái gì?!”
“Các ngươi thà chết chứ không chịu khuất phục?”
“Được được được!!!”
“Không nghĩ tới, người của Thí Quỷ Môn lại cứng cỏi như thế.”
“Đã như vậy, lập tức khai chiến đi!”
Nói xong, Diệp Nhất mang theo sắc mặt hưng phấn, dẫn đầu lao về phía Lệ Chấn Sơn.
...
Sáng sớm hôm sau.
“Ồ!”
“Đêm qua khi ta đi ngủ, còn chưa có cái gì.”
“Kết quả chỉ trong vòng một đêm, bọn Tiểu Quái, Tiểu Hắc, đã dựng xong chỗ ở cho ta?”
Ngay khi Diệp Phong tỉnh lại trên giường Hỗn Độn Tinh Thạch, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng do Hỗn Độn Tinh Thạch dựng lên, trên mặt cũng toát ra vẻ giật mình.
“Được rồi!”
“Trước tiên hãy xem một chút sản phẩm phá của đổi mới ngày hôm nay đi.”
“Sau đó lại ra ngoài đó xem một chút, bọn họ làm bên ngoài thành thế nào rồi.”
Sau khi giật mình, Diệp Phong kiểm tra sản phẩm phá của mới ngày hôm nay.
Sản phẩm phá của hôm nay: Không Minh Hồn Diễm Thụ * 1000
Không Minh Hồn Diễm Thụ: một loại thần thụ đặc biệt của Hỗn Độn Giới, mà đặc điểm của Không Minh Hồn Diễm Thụ mày có lợi ích rất lớn với thần hồn của tu sĩ.
“Lười!”
“Hệ thống thật là mẹ nó lười!”
“Cho thêm một chút tin tức thì chết sao!”
Xem xét tin tức của sản phẩm phá của mới ngày hôm nay, khuôn mặt Diệp Phong sạm đen lại như rau muống luộc.
“Được rồi.”
“Đi ra hỏi Tiểu Hùng một chút đi.”
“Hẳn là hắn sẽ biết một số chuyện có liên quan tới Không Minh Hồn Diễm Thụ.”
Nghĩ đến đây, Diệp Phong đi thẳng ra khỏi phòng ốc của mình.
“Mẹ nó!”
“Cái này mẹ nó là chuyện như thế nào?!”
“Vì sao lại có nhiều người như vậy?”
Thế mà khi Diệp Phong đi ra khỏi phòng, nhìn trên đỉnh núi rách nát, có mấy vạn người đều đang bận rộn làm việc, cả người lập tức mơ hồ.
“Chủ nhân.”
“Ngài tỉnh rồi.”
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Quái đi tới trước mặt Diệp Phong.
“Tiểu Quái.”
“Những người này là ai?”
Nhìn đám người xung quanh đang xử lý cỏ dại và đá vụn, Diệp Phong nhìn về phía Diệp Tiểu Quái hỏi.
“Chủ nhân.”
“Tối hôm qua khi ngài nghỉ ngơi, Thí Quỷ môn đã phái ba tên cường giả tới muốn tìm Bại Gia Môn chúng ta gây phiền phức, nhưng lập tức đã bị tám người chúng ta cản lại.”
Chương 1235 - Không Minh Hồn Diễm Thụ, Hùng Thiên chịu thiệt rồi!
“Sau đó Diệp Nhất nhàn rỗi không có chuyện gì làm, nên mang theo mấy trăm vạn đại quân kim giáp trực tiếp đi tới hang ổ Thí Quỷ Môn, sau đó bưng cả hang ổ của người ta tới đây.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Diệp Tiểu Quái vội vàng giải thích.
“Hả?”
“Tiểu Quái.”
“Ý của ngươi là những người đang làm việc này đều là người của Thí Quỷ Môn?”
Nghe đến đây, Diệp Phong cũng lộ vẻ giật mình hỏi ngược lại.
“Không sai.”
“Toàn bộ bọn họ đều là người của Thí Quỷ Môn.”
“Mà ngay cả những tạp dịch đang làm việc vặt, đều không để lọt một ai, toàn bộ bắt về.”
Thấy Diệp Phong tra hỏi, Diệp Tiểu Quái cũng gượng cười tiếp tục giải thích, chủ yếu là nàng cũng không nghĩ tới Diệp Nhất lại chơi mạnh như vậy, lập tức bắt hết người của Thí Quỷ Môn về, sau đó để những người này làm việc khuân vác.
“Hóa ra là vậy.”
“Vậy cứ để bọn họ tiếp tục làm đi.”
“Chờ sau khi thanh lý hết tất cả những đồ vô dụng trên đỉnh núi nát này, để bọn họ bắt đầu xây dựng Bại Gia Môn.”
“Còn những nguyên liệu cần thiết dùng đến, đến lúc đó ta sẽ chuẩn bị xong cho các ngươi.”
Sau khi hiểu rõ ràng tình huống, Diệp Phong lập tức ra lệnh.
“Chủ nhân.”
“Chuyện này cứ giao cho thuộc hạ.”
“Thuộc hạ nhất định sẽ nhìn chằm chằm bọn họ.”
Nghe được mệnh lệnh của Diệp Phong, Diệp Tiểu Quái cũng vội vàng trả lời.
...
“Diệp thiếu gia.”
“Sao ngài lại tới đây?”
Khi Hùng Thiên đang ngồi trên một tảng đá lớn, chỉ huy đông đảo đệ tử Thí Quỷ Môn làm việc, nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên đi tới, cũng vội vàng nhảy xuống khỏi tảng đá lớn, sau đó dùng sắc mặt cung kính lên tiếng hỏi thăm.
“Tiểu Hùng!”
“Ngươi có biết Không Minh Hồn Diễm Thụ hay không?”
Lúc này Diệp Phong cũng không nói nhảm, trực tiếp hỏi.
“Hả?”
“Không Minh Hồn Diễm Thụ?”
“Loại thần thụ này, không phải đã sớm tuyệt tích ở Hỗn Độn Giới hay sao?”
“Diệp thiếu gia hỏi thứ này để làm gì?”
Khi nghe được năm chữ Không Minh Hồn Diễm Thụ, nét mặt Hùng Thiên lộ vẻ nghi ngờ hỏi.
Oành!
Đúng lúc này một cái chân to bỗng nhiên xuất hiện, ấy trực tiếp đá vào mặt Hùng Thiên, sau đó hung hăng đạp hắn bay ra ngoài.
“Chủ nhân hỏi ngươi cái gì.”
“Ngươi chỉ trả lời cái đó.”
“Sao lại nói nhảm nhiều như thế, còn hỏi lại chủ nhân tại sao muốn hỏi cái này?!”
“Thế nào, chủ nhân muốn hỏi điều gì còn phải giải thích cùng ngài trước một câu hay sao?”
Lúc này, Diệp Tiểu Cước xuất hiện ở đây, cũng lên tiếng khiển trách Hùng Thiên vừa mới bò dậy ở nơi xa.
“Không được!”
“Mẹ nó, càng nghĩ càng tức!”
“Chủ nhân.”
“Xin ngài cho ta giáo dục hắn một chút!”
Răn dạy xong, Diệp Tiểu Cước cảm giác còn chưa đủ hả giận, sau đó nhìn về phía Diệp Phong nói ra thỉnh cầu của mình.
“Thôi đi.”
“Tiểu Cước, đây cũng không tính là chuyện lớn gì.”
“Người bận thì cứ đi làm việc đi.”
Nghe được lời thỉnh cầu của Diệp Tiểu Cước, Diệp Phong cũng cười lắc đầu, sau đó để Diệp Tiểu Cước rời khỏi nơi này.
“Diệp thiếu gia.”
“Không Minh Hồn Diễm Thụ là một loại thần thụ vô cùng đặc biệt.”
“Chỉ cần thụ linh của nó được trăm năm, sẽ phóng ra một ngọn lửa màu trắng từ trong ra ngoài.”
“Mà ngọn lửa màu trắng đặc biệt này cũng là Không Minh Hồn Diễm.”
“Mà Không Minh Hồn Diễm này, không chỉ có thể trợ giúp tu sĩ rèn luyện thần hồn, còn có thể giúp tu sĩ chữa trị thần hồn bị thương.”
“Mà Không Minh Hồn Diễm Thụ càng cao tuổi, phóng thích ra Không Minh Hồn Diễm càng mạnh.”
“Nói không khoa trương, đưa mắt nhìn toàn bộ Hỗn Độn Giới, không có bất kì một loại đan dược hoặc thiên tài địa bảo nào có thể tăng lên thần hồn hoặc chữa trị thần hồn mạnh hơn Không Minh Hồn Diễm Thụ.”
Lúc này, Hùng Thiên đi về lại vị trí cũ, cũng vội vàng nói hết những gì mình biết ra.
“Ah!”
“Không nghĩ tới Không Minh Hồn Diễm Thụ lại mạnh như thế.”
Nghe được lời nói của Hùng Thiên, Diệp Phong cũng toát ra vẻ giật mình.
“Tiểu Hùng.”
“Không Minh Hồn Diễm Thụ này có nhược điểm gì?”
“Ví dụ như ba ngày không tưới nước sẽ chết héo hoặc là nếu không được chồng trong loại đất đai đặc biệt nào đó, trong khoảng thời gian ngắn sẽ nhanh chóng chết héo.”
Sau khi giật mình, Diệp Phong nhìn về phía Hùng Thiên hỏi thăm một lần nữa.
“Diệp thiếu gia.”
“Không Minh Hồn Diễm Thụ không có những nhược điểm này.”
“Dù là nhổ khỏi mặt đất, nó cũng không chết héo, chỉ có điều nếu làm như thế thì sẽ không thể tiếp tục cho nó trưởng thành.”
“Nhưng đã mất đi sự tẩm bổ của mặt đất, một khi tiêu hao Không Minh Hồn Diễm của nó, thì không thể nào bổ sung lại được, sau cùng sẽ vì hao hết Không Minh Hồn Diễm mà chết.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Hùng Thiên vội vàng nói.
“Như vậy à?”
“Tiểu Hùng.”
“Vậy nếu như trong tay của ta có một ít Không Minh Hồn Diễm Thụ, người nghĩ sử dụng bọn chúng như thế nào sẽ là một loại hành động cực kỳ phá của?”
Nhìn thấy Tiểu Hùng biết nhiều chuyện có liên quan đến Không Minh Hồn Diễm Thụ như vậy, Diệp Phong cũng lập tức hỏi, dù sao truyện chuyên nghiệp giao cho người chuyên nghiệp giải đáp, đây mới là phương thức xử lý tốt nhất.
“Hả?”
“Diệp thiếu gia.”
“Ta cảm thấy, chỉ cần không sử dụng Không Minh Hồn Diễm của Không Minh Hồn Diễm Thụ, vậy thì sử dụng nó như thế nào đều là một loại hành động phá của.”
“Nếu thật sự không được, chặt Không Minh Hồn Diễm Thụ ra làm củi, làm một bữa tiệc nướng, ta có cảm giác là cách phá của nhất.”
Nghe được câu hỏi này của Diệp Phong, Hùng Thiên cũng im lặng một chút, sau đó mới lên tiếng trả lời.
Hả?
Chỉ cần không sử dụng Không Minh Hồn Diễm, vậy thì sử dụng như thế nào cũng đều là bại gia?
Nghe đến đây, hai mắt Diệp Phong tỏa sáng, bởi vì trong lòng hắn đã có một ý nghĩ phá của mới.
Còn cách phá của Hùng Thiên cho ý kiến kia, hắn cảm giác cũng được, nhưng trước tiên hắn cần phải chơi theo ý nghĩ kia của mình.
“Hệ thống.”
“Sử dụng công năng nhìn trộm thiên cơ phải giúp ta xem một chút, ở Hỗn Độn Giới có loại hồ nước tốt cho thần hồn hay không.”
Sau đó, Diệp Phong ra lệnh với hệ thống.
“Đinh! Kí chủ, Hỗn Độn Giới chính xác là có vài hồ nước dạng như vậy, mà hiệu quả tốt nhất, là một chỗ gọi là Mê Hồn Chi Hồ.”
Chương 1236 - Nói ngươi đẹp trai? Sao ngươi lại không biết xấu hổ như vậy?
Sau khi câu hỏi của Diệp Phong vừa dứt, âm thanh của hệ thống đã vang lên trong đầu hắn.
Hả?
Mê Hồn Chi Hồ?
Sau khi nghe được câu trả lời của hệ thống, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Hùng Thiên hỏi: “Tiểu Hùng, ngươi có biết Mê Hồn Chi Hồ không?”
“Diệp thiếu gia.”
“Mê Hồn Chi Hồ được coi như một nơi đặc biệt của Hỗn Độn Giới.”
“Có điều, tuy chỗ đó có hiệu quả tẩm bổ thần hồn rất không tệ, nhưng nếu muốn đi vào đó không phải chuyện đơn giản.”
“Bởi vì vị trí hiện tại của Mê Hồn Chi Hồ, có một đại trận mê huyễn lớn được hình thành tự nhiên, mà mê huyễn đại trận này uy lực cũng rất mạnh, mặc kệ là tu sĩ Đạo Đồ Cảnh, hay là tu sĩ Hỗn Độn Chi Tổ, nếu muốn đi vào đều phải dựa vào vận khí.”
“Cho nên, mỗi ngày nơi đó đều sẽ tụ tập rất nhiều tu sĩ, nhưng người có thể đi vào lại lác đác không được mấy người.”
“Tốt!”
“Ta đã biết.”
“Ngươi tiếp tục làm việc của người đi.”
Sau khi hiểu rõ tình huống, Diệp Phong trực tiếp xoay người, đi về phía Diệp Tiểu Cước cách đó không xa.
“Tiểu Cước.”
“Mở ra một vết nứt không gian.”
“Sau đó đưa ta tới Mê Hồn Chi Hồ kia.”
Đi tới trước người Diệp Tiểu Cước, Diệp Phong trực tiếp hạ lệnh.
...
Mê Hồn Chi Thành.
“Mở cược mở cược!”
“Người hôm nay muốn đi Mê Hồn Chi Hồ có thể đặt cược cho mình!”
“Có điều, chỉ có 100 vị trí, hãy nắm chặt lấy.”
Khi Diệp Phong đi vào một tửu lâu, một tiếng nói tràn đầy hưng phấn hô to truyền vào trong tai của hắn.
“Ta đến ta đến!”
“Ta đặt cược cho chính mình 1000 khối trung phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch!”
“Giữ cho ta một vị trí!”
“...”
Ngay sau đó, người bên trong tửu lâu đang ăn cơm uống rượu tranh nhau chen lấn hô to, có thể thấy bọn họ đối với lần đánh cược này rất cảm thấy có hứng thú.
“Huynh đệ.”
“Đây là đặt cược gì?”
“Còn có tại sao những người kia lại đặt cược cho mình?”
Mà lúc này Diệp Phong cũng đi tới một góc bàn hẻo lánh, sau đó trực tiếp ngồi xuống, đồng thời nhìn về phía thanh niên ở bàn đối diện hỏi.
“Hả?”
“Lần đầu tiên ngươi tới đây?”
Nghe thấy câu hỏi này của Diệp Phong, Hồng Soái không trả lời, mà hỏi ngược lại một câu.
“Không sai.”
“Đúng là lần đầu tiên ta đến đây.”
“Cho nên có chút tò mò về chuyện này.”
Nghe được Hồng Soái hỏi lại, Diệp Phong cũng cười trả lời.
“Quả nhiên là thế.”
“Đã là lần đầu tiên đến đây, vậy ta giải thích đơn giản cho ngươi một chút.”
“Người mở cược kia, là tùy tùng bên cạnh con trai thành chủ, có thể nói hắn đại biểu cho con trai thành chủ, mà đưa mắt nhìn toàn bộ Mê Hồn Chi Thành, thì con trai thành chủ có danh dự uy tín tốt nhất rồi.”
“Cho nên, mỗi lần hắn đến mở bàn, đều sẽ có không ít người tranh cướp giành giật đi đặt cược cho mình.”
“Mà tỷ lệ tiền đặt cược, đều ngầm thừa nhận một lấy năm.”
“Nếu như người đặt cược, hôm nay không tiến vào Mê Hồn Chi Hồ, vậy số tiền đặt cược kia, về tay con trai thành chủ, nếu như người đặt cược hôm nay có vận khí bùng nổ, thành công đi vào Mê Hồn Chi Hồ, vậy sau khi ra ngoài có thể đến chỗ con trai thành chủ lấy lại gấp năm tiền đặt cược mà tiền vốn hắn đặt cược cũng sẽ được trả lại.”
Sau khi biết được Diệp Phong là người mới tới, đầu tiên Hồng Soái uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, sau đó kiên nhẫn giải thích.
“Hóa ra là như vậy.”
“Vậy tiền đặt cược có hạn mức cao nhất không?”
“Ta cũng muốn chơi.”
Sau khi hiểu rõ tình huống, diệc Phong muốn cược cho chính mình một ức khối, dù sao hiện tại hắn là thần phá của, không sợ nhất là thua tiền.
“Hả”
“Đặt cược có hạn mức cao nhất không?”
“Ngươi hỏi vấn đề này có chút làm ta kinh hãi.”
“Mày dù sao những người tới đây đều biết, tỷ lệ có thể đi vào Mê Hồn Chi Hồ cực kỳ thấp, cho nên, cho dù có người muốn chơi, mỗi lần đặt cược cho mình đều không quá nhiều.”
“Có thể nói canh bạc này, chỉ là hoạt động giải trí lúc rảnh rỗi của mọi người, không có ai muốn dựa vào chuyện này để phát tài.”
“Có điều theo ta biết được, con trai thành chủ từng nói, giống như không có hạn mức cao nhất.”
Nghe được vấn đề Diệp Phong hỏi, Hồng Soái cũng có chút kinh hãi, sau đó giải thích rõ ràng, nhưng cuối cùng hắn vẫn trả lời câu hỏi của Diệp Phong.
“Huynh đệ!”
“Ngươi muốn tự đặt cược bao nhiêu cho bản thân?”
“Nếu như số lượng nhiều, chỉ cần ngươi cho ta chút tiền trà nước, ta có thể giúp ngươi đi đặt cược.”
“Dù sao thì ta và con trai thành chủ có chút quan hệ, ta đi giúp ngươi đặt cược thì không ai biết được ngươi đặt cược bao nhiêu, như vậy cũng có thể giúp ngươi giảm bớt đi không ít phiền phức.”
Ngay sau đó, Hồng Soái nhìn về phía Diệp Phong nói ra ý nghĩ của mình.
“Cho hỏi quý danh của huynh đệ?”
Nghe được suy nghĩ của Hồng Soái, hai mắt Diệp Phong tỏa sáng, bởi vì nếu như vậy, ngược lại có thể giúp hắn chơi không một đợt phát động khen thưởng hành động phá của, sau đó, hắn nhìn về phía Hồng Soái lên tiếng hỏi.
“Gọi ta là Soái ca đi.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Hồng Soái cũng không nói đến họ tên của mình, bởi vì hắn sợ Diệp Phong sẽ đoán được thân phận của hắn.
Mà Diệp Phong cũng không nghĩ tới, người thanh niên trước mắt này, kỳ thật cũng chính là thiếu thành chủ của Mê Hồn Chi Thành, mà thân phận của hắn ngay cả những người quanh năm trà trộn ở đây cũng không ai biết.
???
Gọi ngươi là soái ca?
Ngươi lấy đâu ra dũng khí mà nói ra câu này?
Sao ngươi không biết xấu hổ như thế?
Nghe được câu trả lời của Hồng Soái, trong nhất thời Diệp Phong không thể tin vào tai mình, hắn thật sự không nghĩ tới, chỉ một vấn đề nhỏ phổ phổ thông thông mà đối phương có thể nói ra lời không biết xấu hổ như vậy.
Ba!
“Soái huynh đúng không?”
“Nếu như ngươi có thể giúp ta đi đặt cược, tiền tài bên trong Hỗn Độn Giới này người có thể lấy 10% coi như tiền trà nước.”
“Số còn lại, ngươi giúp ta đặt cược toàn bộ.”
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong đập một cái Hỗn Độn Giới lên bàn, sau đó cười nói với Hồng Soái.
Hả?
Chương 1237 - Đánh cược nhỏ? Ngươi nói cái này là đánh cược nhỏ?
Ta nói ngươi gọi ta là Soái ca!
Sau đó ngươi lại gọi ta là Soái huynh?
Thế nào, ta không xứng nắm giữ cái danh Soái ca sao?
Nghe được xưng hô của Diệp Phong với mình, Hồng Soái bất đắc dĩ lắc đầu sau đó thầm nghĩ trong lòng: “Hắn không gọi ta là Soái ca, chỉ có thể nói hắn quá ghen ghét dung nhan đẹp trai vô cùng này của ta!”
Sau đó Hồng Soái đưa ánh mắt nhìn về phía Hỗn Độn Giới trên bàn, đồng thời trong lòng tò mò nghĩ: “Ta ngược lại muốn nhìn xem, người diễn sâu như vậy bây giờ có thể lấy ra bao nhiêu Hỗn Độn Tinh Thạch!”
“Mẹ nó!!!”
“Cái kia mẹ nó là cái gì?!”
“Núi cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch sao?”
Thế mà khi Hồng Soái thả ra thần thức, nhìn thấy trong Hỗn Độn Giới có vài tòa núi cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch, cả người lập tức choáng váng, hắn thật sự không nghĩ tới, thanh niên đối diện thường thường không có gì lạ này vậy mà có thể tiện tay tung ra nhiều cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch như vậy!
“Soái huynh.”
“Ngươi nói ta đặt cược ức khối Hỗn Độn Tinh Thạch này có phải hơi ít?”
“Thiếu thành chủ liệu có thể ghét bỏ hay không?”
Mày đúng lúc này, tiếng nói của Diệp Phong vang lên từ một bên.
???
Ngươi đặt cược tận ức khối, còn mẹ nó ngại ít?
Mà đừng nói lại thêm nhiều nữa, chỉ với những thứ ngay tại lúc này, ta mẹ nó cũng không dám thu!
Từ không may nguoi mẹ nó giẫm phải vận cứt chó, thật sự đi được tới Mê Hồn Chi Hồ, sau khi quay về, cho dù chúng ta bán cả phủ thành chủ, cũng không đèn nổi cho ngươi.
Nghe được lời nói của Diệp ong, hông Soái cũng toát ra nét cười khổ.
“Ta có thể biết quý danh của huynh đệ?”
Nỗ lực bình tĩnh lại tâm trạng của mình, Hồng Soái nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi.
“Soái huynh.”
“Ngươi gọi ta Phong ca đi.”
Nghe được câu hỏi của Hồng Soái, Diệp Phong cũng cười trả lời.
“Phong ca!”
“Tuy ta không biết ngươi rốt cuộc là ai, cũng không biết tại sao ngươi lại có nhiều cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch như thế!”
“Nhưng ta muốn nói là chuyện đặt cược này ta không giúp được ngươi.”
“Bởi vì ta cũng là thiếu thành chủ, mà số tiền ngươi muốn đặt cược đã vượt xa khỏi tưởng tượng của ta, cho nên ta căn bản không dám nhận!”
Lúc này, Hồng Soái cũng biểu lộ rõ thân phận của mình, sau đó trả viên Hỗn Độn Giới trong tay kia lại cho Diệp Phong.
Hả?
Ngươi chính là thiếu thành chủ?
Sao nhiều người xung quanh như vậy cũng không ai biết thân phận của ngươi?
Nghe được lời nói của Hồng Soái, Diệp Phong cũng có chút giật mình, hắn không nghĩ tới, đối phương lại dấu sâu như vậy.
“Soái huynh.”
“Phụ thân của ngươi có mở sới không?”
Sau khi giật mình, Diệp Phong dùng vẻ mặt thành thật nhìn về phía Hồng Soái hỏi.
Hả?
Phụ thân ta mở sới sao?
Thế nào, ta không nhận tiền đặt cược của ngươi, ngươi chuẩn bị đánh chủ ý lên phụ thân ta?
Nghe được lời nói của Diệp Phong, Hồng Soái cũng toát ra vẻ giật mình.
“Phong ca!”
“Phụ thân ta hắn không mở sới!”
“Bởi vì hắn đối với loại chuyện này căn bản không cảm thấy hứng thú!”
“Cho nên, chiếc Hỗn Độn Giới này ngươi vẫn nên tranh thủ thời gian cầm về đi.”
Nói xong, Hồng Soái trực tiếp nhất Hỗn Độn Giới trong tay vào tay Diệp Phong.
“Aizz!”
“Đánh cược nhỏ thì vui, đặt cược lớn thì thương thân.”
“Mà ta chỉ muốn đánh cược nhỏ một chút, tại sao lại khó như vậy!”
Nhìn thấy Hỗn Độn Giới Hồng Soái nhét trở về, mặt mũi Diệp Phong cũng tràn đầy bất đắc dĩ tự nói.
???
Đánh cược nhỏ?
Người mẹ nó nói cầm một ức khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch đi đánh bạc, gọi là đánh cược nhỏ?
Là ta không theo kịp thời đại, hay là nói, ngay đối với từ đánh cược nhỏ này có gì đó hiểu lầm?
Nghe thấy Diệp Phong thất vọng như vậy, tay khóe miệng của hồng xoáy lập tức co quắp. Không nói khoa trương, hắn sống đến lớn như vậy, cũng đã gặp không ít người thích diễn trò, nhưng giả bộ như Diệp Phong tuyệt đối là độc nhất!
Mà hắn còn không phản bác được!
Bởi vì tuy Diệp Phong diễn trò, nhưng cũng thật sự rất trâu bò!
“Soái huynh.”
“Nếu mày ngươi đã không dám nhận tiền đặt cược của ta.”
“Vậy chúng ta làm một giao dịch, thế nào?”
“Chỉ cần ngươi giúp ta chút việc, ta sẽ trả cho ngươi một khoản tiền trà nước, không biết ngươi có cảm thấy hứng thú hay không?”
Sau đó Diệp Phong nhìn về phía Hồng Soái lên tiếng hỏi.
Hả?
Giao dịch?
Giúp một chút việc?
Tiền trà nước?
Nghe được lời này của Diệp Phong, hùng Soái cũng toát ra một chút hứng thú, sau đó vội vàng trả lời: “Phong ca, hứng thú thì ta cảm thấy hứng thú, nhưng có thể gặp nguy hiểm hay không?”
“Soái huynh.”
“Ngươi yên tâm, tuyệt đối không có bất kỳ nguy hiểm nào.”
“Mà tiền trà nước tuyệt đối cũng sẽ khiến người hài lòng.”
Nghe thấy sự lo lắng của Hồng Soái, Diệp Phong vỗ ngực bảo đảm.
“Được!”
“Chỉ cần không có nguy hiểm, vậy ta làm!”
Đạt được sự cam đoan của Diệp Phong, hồng xuân ai cũng cắn răng, sau đó lập tức đồng ý.
Tuy hắn còn không biết rốt cuộc phải làm gì, nhưng hắn biết, Diệp Phong có thể tiện tay bỏ ra một mức khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch, vậy tiền trà nước hứa hẹn cho hắn tuyệt đối không thể ít.
Thậm chí, tiền trà nước hắn lấy được, không chừng còn có thể vượt qua nội tình của phủ thành chủ!
Dưới loại dụ hoặc này, hắn nhất định phải quả đoán làm ra lựa chọn.
“Được!”
“Soái huynh.”
“Vậy trước tiên chúng ta đến Mê Hồn Chi Hồ đi!”
“Chờ đến được Mê Hồn Chi Hồ, ta sẽ nói cho ngươi biết phải làm gì.”
Nhìn thấy Hồng Soái đồng ý, Diệp Phong cũng cười lên tiếng.
....
“Phong ca.”
“Vậy nếu như hôm nay chúng ta không đến được Mê Hồn Chi Hồ, vậy phải làm thế nào?”
Rời khỏi Mê Hồn Chi Thành, trên đường tiến về Mê Hồn Chi Hồ, Hồng Soái nghĩ đến chuyện gì đó, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi.
“Soái huynh!”
“Ngươi lo lắng quá rồi.”
“Chỉ cần ta muốn đi vào, vậy nhất định có thể đi vào!”
“Cho nên, tình huống như ngươi nói căn bản sẽ không xảy ra.”
Nghe được lời này của Hồng Soái, Diệp Phong tự tin lên tiếng.
“Xong!”
“Phong ca lại bắt đầu diễn kịch.”
“Nhưng lúc này hắn diễn rất không tròn vai, bởi vì chuyện này không có quan hệ gì với tiền.”
Chương 1238 - Đánh cược nhỏ? Ngươi nói cái này là đánh cược nhỏ?
“Thậm chí có thể nói, mặc kệ ngươi có bao nhiêu tiền, vào không được là vào không được!”
Tuy nghĩ như vậy nhưng Hồng Soái không nói gì thêm, dù sao, hiện tại hắn cũng chỉ là một người làm thuê, ông chủ cho hắn tiền, chẳng lẽ lại không chém gió mà khen hắn trâu bò.
Sau nửa canh giờ.
“Phong ca.”
“Ngươi có nhìn thấy tấm bia đá kia không?”
“Đó chính là đường ranh giới của đại trận mê huyễn, chỉ cần bước vào bên trong khu vực bia đá kia sẽ tiến vào trong mê huyễn đại trận.”
Lúc này, Hồng Soái chỉ về phía bia đá màu đen cách đó không xa, giải thích rõ.
“Hệ thống.”
“Nếu như sử dụng công năng nhìn trộm thiên cơ, có thể giúp ta bỏ qua mê huyễn đại trận này, trực tiếp đi vào vùng đất của Mê Hồn Chi Hồ không?”
Sau khi nghe được lời nói của Hồng Soái, Diệp Phong lập tức hỏi hệ thống.
“Đinh! Kí chủ, tuy có thể cho ngươi một cái bản đồ, nhưng khi mê huyễn đại trận xảy ra biến hóa, đường đi cũng sẽ biến hóa theo, như vậy người đi vào sẽ rất phiền phức, cho nên đề nghị của ta là, trực tiếp tìm một thành viên của đội hộ vệ bại gia tới để hắn đưa ngươi đi,”
Tiếng nói của Diệp Phong vừa dứt, âm thanh của hệ thống đã vang lên trong đầu hắn.
“Được.”
“Vậy gọi Tiểu Kiếm đến đây đi.”
Nghe được đề nghị của hệ thống, Diệp Phong cũng trực tiếp ra lệnh.
“Phong ca.”
“Lúc nào chúng ta mới đi vào mê huyễn đại trận này?”
Lúc này tiếng nói của Hồng Soái vang lên.
“Không vội.”
“Chờ một người.”
Nghe được câu hỏi của Hồng Soái, Diệp Phong cười trả lời.
Hả?
Đợi người?
Đợi ai vậy?
Chẳng lẽ chờ người này, hắn có thể đưa chúng ta xông qua mê huyễn đại trận này hay sao?
Nghe được câu trả lời của Diệp Phong, Hồng Soái cũng toát ra chút tò mò.
Oanh!
Đúng lúc này, một cỗ áp lực kinh khủng nổ ầm vang buông xuống, một vết nứt không gian xuất hiện trong tầm mắt hai người.
“Được... Hơi thở thật là khủng bố!”
“Mày mà dưới hơi thở có uy áp kinh khủng này, ta cảm giác được không gian bốn phía như đang bị giam cầm!”
“Đáng chết!”
“Rốt cuộc người tới là ai?”
“Cho dù là cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ chỉ sợ cũng không thể làm đến loại trình độ này!”
Lúc này, phát hiện ra không gian bốn phía có biến hóa, trong mắt Hồng Soái cũng lóe ra vẻ kinh hãi, sau đó nhìn hướng về phía vết nứt không gian.
“Chủ nhân.”
“Ngài tìm ta?”
Sau khi Diệp Tiểu Kiếm cầm theo thanh kiếm huyết sắc đi ra từ vết nứt không gian, hướng về phía Diệp Phong quỳ xuống một gối, sau đó sắc mặt cung kính hỏi.
???
Chủ nhân?
Cường giả bí ẩn mang theo hơi thở khủng bố vô pháp vô thiên này vậy mà gọi Phong ca là chủ nhân?
Nghe được xưng hô của Diệp Tiểu Kiếm gọi Diệp Phong thể hiện ra sự cung kính, Hồng Soái trực tiếp bị dọa sợ, tuy nhiên chỉ bằng vào một ức khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch kia, hắn cũng đoán thân phận của Diệp Phong thật sự không đơn giản, nhưng hắn không hề nghĩ tới, thân phận của Diệp Phong lại không đơn giản đến mức như vậy.
“Vẫn còn tốt!”
“May mà ta từ đầu đến cuối không đắc tội Phong ca!”
“Nếu không, chưa nói những cái khác, kiếm khách cụt tay kinh khủng trước mắt này có thể một mình diệt cả phủ thành chủ chúng ta.”
Lúc này, sau khi Hồng Soái tỉnh táo lại cũng lộ ra vẻ mặt may mắn.
“Tiểu Kiếm.”
“Ta muốn đi Mê Hồn Chi Hồ.”
“Có điều bên ngoài Mê Hồn Chi Hồ này lại có một mê huyễn đại trận thiên nhiên tạo ra.”
“Cho nên, người Xem thử một chút có thể mang bọn ta đi vào không.”
Lúc này Diệp Phong cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm nói rõ tình huống nơi này.
“Chủ nhân.”
“Chuyện này rất đơn giản!”
“Chúng ta trực tiếp đi vào là được rồi.”
Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm tiện tay vung lên, một đường kiếm khí màu đỏ lớn vài trăm mét từ trên không trung hạ xuống, Lập tức chém xuống.
Oanh!
Sau khi xuất hiện một tiếng vang thật lớn, khu rừng rậm phía trước lập tức bị xé mở một lỗ hổng khổng lồ.
“Chủ nhân.”
“Chúng ta đi thẳng dọc theo con đường này là có thể đi tới Mê Hồn Chi Hồ.”
“Mà một kiếm này của ta cũng chỉ dùng 0,001 phần sức mạnh, cũng không phá đi đại trận mê huyễn được hình thành từ thiên nhiên này, cho nên lỗ hổng này, không bao lâu nữa sẽ tự động khôi phục.”
Lúc này tiếng nói của Diệp Tiểu Kiếm vang lên.
???
Nói đùa cái gì vậy?!
Một kiếm này, người mới dùng 0,001 phần sức mạnh?
Tuy ngươi rất mạnh, nhưng ngươi cũng đừng khoác lác chứ!
Hồng Soái đứng một bên nghe được câu này của Diệp Tiểu Kiếm, trên mặt cũng toát ra sắc mặt không quá tin tưởng, dù sao thì một kiếm này cũng thật sự quá kinh khủng, nếu như đây chỉ là 0,001 phần sức mạnh của đối phương, vậy thực lực của đối phương rốt cuộc mạnh đến cở nào hắn đã không dám suy nghĩ tiếp.
“Soái huynh.”
“Nghĩ cái gì vậy?”
“Đi thôi.”
Nhìn thấy Hồng Soái sững sờ đứng nguyên tại chỗ, nửa ngày không có phản ứng gì, Diệp Phong đã đi mấy bước quay lại nhìn về phía Hồng Soái nhắc nhở.
“Đến... Đến ngay!”
Nghe được tiếng gọi của Diệp Phong, lúc này Hồng Soái mới tỉnh hồn lại, sau đó lập tức đuổi theo.
“Chó má a!”
“Phong ca thật là quá chó má!”
“Người khác tiến vào Mê Hồn Chi Hồ là dựa vào vận khí, mà hắn thì để cho thủ hạ trực tiếp đánh ra một con đường thông về hướng Mê Hồn Chi Hồ!”
“Có thể nói, chỉ cần hắn muốn, vậy thì tỷ lệ hắn tiến vào Mê Hồn Chi Hồ được là 100%.”
“Mà dưới loại tình huống này, hắn lại muốn đi cược một ức khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch, cược hắn có thể thành công. Hắn đây không phải là đào hố bẫy người, mà đây quả thực là hắn muốn bẫy chết người!”
“May mà trước đó ta đã từ chối đặt cược của hắn, nếu không, phủ thành chủ của chúng ta đã là của hắn rồi!”
Trên đường đi thông về hướng Mê Hồn Chi Hồ, Hồng Soái cũng cảm thấy may mắn tự nói với mình, nếu như lúc ấy hắn có một chút tham lam, vậy hiện tại chỉ sợ tiền để uống trà đắng hắn cũng không còn!
Một lát sau.
“Ồ!”
“Soái huynh, đây chính là Mê Hồn Chi Hồ sao?”
Nhìn mảnh hồ nước phía trước mắt, Diệp Phong cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.
“Không sai.”
“Kia chính là Mê Hồn Chi Hồ.”
Chương 1239 - Người khác tới tẩm bổ thần hồn, ngươi đến tổ chức giải đấu trèo thuyền lớn?
“Chỉ cần ngâm mình bên trong, là có thể hấp thu lực lượng đặc biệt ẩn chứa trong hồ nước, tẩm bổ cho thần hồn của bản thân.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Hồng Soái lập tức trả lời.
“Soái huynh.”
“Vậy tại sao trong hồ chỉ có mấy người như vậy?”
“Chẳng lẽ người tiến vào đây không thể vẫn luôn ở trong này hay sao?”
Nghe được câu trả lời của Hồng Soái, Diệp Phong lộ vẻ mặt tò mò tiếp tục hỏi.
“Bởi vì trong Mê Hồn Chi Hồ này ẩn chứa một loại lực lượng đặc biệt, cũng ẩn chứa một loại độc tố.”
“Mà loại độc tố này, bị chúng ta gọi là hồn độc.”
“Khi hồn độc tích cóp tới mức nhất định, sẽ tạo thành thương tổn với thần hồn, mà lúc này nhất định phải dời xa Mê Hồn Chi Hồ, tự mà muốn hoàn toàn luyện hóa hết những hồn độc đó, phải cần thời gian hơi dài, ít thì vài chục năm, nhiều thì trên trăm năm, không ai đồng ý lãng phí thời gian đó ở nơi này.”
“Dù sao, hiệu quả của Mê Hồn Chi Hồ này cũng chỉ là tẩm bổ thần hồn mà thôi, mà phần lớn người tới chỗ này, kỳ thật đều đã bị thương thần hồn, nếu như thần hồn bị thương đã khôi phục, vậy bọn hắn cũng không ở lại nơi này nữa.”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Hồng Soái lập tức giải thích.
“Hóa ra là vậy.”
Sau khi rõ ràng tình huống, Diệp Phong cũng âm thầm gật đầu.
“Đúng rồi, Phong ca!”
“Người nói khi đến đây sẽ để ta giúp ngươi bận chút việc.”
“Vậy rút cuộc là việc gì?”
Lúc này Hồng Soái lộ ra vẻ mặt tò mò nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Tạo thuyền!”
“Ta muốn tạo mấy thuyền gỗ, sau đó thả trong Mê Hồn Chi Hồ này, là một giải đấu chèo thuyền lớn.”
“Cho nên ta cần ngươi giúp chút chuyện nhỏ, đó chính là thuyết phục mấy người đang ở trong Mê Hồn Chi Hồ kia, để bọn họ tới tham gia giải đấu chèo thuyền của ta, đương nhiên, ngươi cũng phải tham gia, dù sao thì người ở nơi này quá ít.”
Nghe được Hồng Soái hỏi, Diệp Phong cũng nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
Hả?
Nơi này chính là Mê Hồn Chi Hồ.
Là bảo địa dùng để tẩm bổ thần hồn!
Kết quả, ngươi đến đây, không phải vì trong Mê Hồn Chi Hồ có thể tẩm bổ thần hồn, mà chính là muốn ở chỗ này tổ chức một cái gì mà giải đấu chèo thuyền lớn?
Đây quả thật là suy nghĩ của một người bình thường sao?
Nghe được ý nghĩ này của Diệp Phong, trong lúc nhất thời Hồng Soái không thể tin vào tai mình.
“Phong ca!”
“Ý nghĩ này của ngươi, có hay không, thật sự rất có ý tứ.”
“Mà ta cũng vô cùng mong đợi!”
“Có điều, nếu nói chuyện này với mấy người đang ngâm mình trong Mê Hồn Chi Hồ kia, ta sợ bọn họ sẽ cho rằng ta bị bệnh thần kinh.”
“Cho nên nếu muốn để cho bọn hắn tham gia vào, chỉ sợ sẽ có độ khó rất lớn.”
Sau khi tỉnh táo lại, Hồng Soái nói thẳng ra ý nghĩ của mình.
“Soái huynh.”
“Nếu đã là trận đấu, vậy dĩ nhiên sẽ có khen thưởng.”
“Mà khen thưởng ta chuẩn bị, là một gốc Không Minh Hồn Diễm Thụ.”
“Ta nghĩ, sau khi bọn họ biết giải thưởng này, hẳn là sẽ không cự tuyệt dự thi, cho nên ngươi cứ trực tiếp đi nói là được rồi.”
Nghe được lo lắng của Hồng Soái, Diệp Phong cũng cười nói ra biện pháp giải quyết.
“Chủ nhân.”
“Nếu như đã là giải đấu chèo thuyền lớn, vậy ta cảm giác, có thể làm một chút chuyện trên những chiếc thuyền gỗ kia.”
“Nếu không làm vậy, sẽ chỉ như cuộc tranh tài bình thường, ta cảm giác không có gì đáng xem.”
Đúng lúc này, tiếng nói của Diệp Tiểu Kiếm vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Ừm.”
“Tiểu Kiếm.”
“Đề nghị này của ngươi rất có giá trị tham khảo.”
“Nói đi.”
“Nói những suy nghĩ trong lòng của ngươi ra hết đi.”
Nghe được đề nghị của Diệp Tiểu Kiếm, việc Phong cũng cảm thấy rất hứng thú, sau đó lên tiếng hỏi.
“Chủ nhân.”
“Nếu là giải đấu chèo thuyền lớn, vậy sẽ phải coi trọng chuyện công bằng công chính, cho nên, ta đề nghị tất cả các tuyển thủ dự thi hãy áp chế tu vi ở cùng cảnh giới.”
“Sau đó, chúng ta lại...”
Không đợi Diệp Tiểu Kiếm nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngắt lời: “Tiểu Kiếm, chờ một chút, nếu như nói phải để ý công bằng công chính, vậy trực tiếp cấm bọn họ sử dụng hỗn độn chi lực trong cơ thể không phải được rồi sao? Cần gì phải để bọn hắn áp chế tu vi cùng cảnh giới.”
“Chủ nhân.”
“Nếu như cấm sử dụng hỗn độn chi lực trong cơ thể, vậy có người có thể trạng tốt, có người có thể trạng không tốt, điều này có chút không công bằng.”
Sau khi nghe được lời nói của Diệp Phong, Diệp Tiểu Kiếm cũng lập tức giải thích.
“Đúng nhỉ.”
“Điều kiện thân thể của mỗi người đều không giống nhau.”
“Nếu thật sự cấm sử dụng hỗn độn chi lực, vậy thật sự có chút không công bằng!”
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm giải thích, Diệp Phong cũng mười phần công nhận mà gật đầu, sau đó nói thẳng: “Tiểu Kiếm, nói tiếp suy nghĩ của ngươi đi.”
“Chủ nhân.”
“Đối với chuyện chế tạo thuyền gỗ cho bọn hắn ta cũng có chút ý kiến.”
“Ta muốn đục mấy cái lỗ dưới đáy thuyền của bọn họ, như vậy, khi bọn họ chèo thuyền, nhất định sẽ phải vừa chèo thuyền, vừa phải giải quyết vấn đề trong nước.”
“Đồng thời ta cũng sẽ chế tạo trên thuyền gỗ của bọn họ một kết giới trọng lực, và một trận pháp đặc biệt thú vị.”
“Kết giới trọng lực có thể gia tăng trọng lượng của thuyền, tăng thêm chút khó khăn của trận đấu, mà cái trận pháp đặc biệt kia một khi được mở ra, khi bọn họ muốn dùng tay phải, thì tay trái cũng có phản ứng tương tự, khi muốn dùng tay trái, tay phải cũng sẽ có phản ứng tương tự.”
“Ta nghĩ, sau khi tăng thêm những khó khăn này, giải đấu trèo thuyền này hẳn sẽ càng thêm thú vị.”
Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm cũng lộ ra vẻ mặt xấu xa cười, nói ra ý tưởng của mình.
???
Đục động ở đáy thuyền?
Tăng thêm cho thuyền kết giới trọng lực?
Lúc tranh tài, tay trái và tay phải không nghe điều khiển của cơ thể, sẽ làm ngược lại?
Cái này mẹ nó gọi là tăng thêm một chút khó khăn?
Nghe xong ý nghĩ của Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Phong cũng lộ ra sắc mặt chấn kinh, hắn thật sự không nghĩ tới, chỉ một giải đấu thuyền lớn thường thường không có gì lạ, vậy mà có thể nghĩ ra nhiều cách chơi như vậy!
Trong chỗ tối.
“Chó má!”
“Chó má thật!”