Chuyện gì xảy ra?
Lạc Thiên còn chưa có ăn Thất Thải Đạo Liên đâu!
Vậy sao còn hoàn thành nhiệm vụ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay đâu?
Nghe được tiếng thông báo phát thưởng bỗng nhiên vang lên ở trong đầu, Diệp Phong cũng lộ vẻ mộng bức.
"Đinh! Túc chủ, bởi vì sản phẩm bại gia hôm nay Thất Thải Đạo Liên đã bị băng thành Thất Thải Liên Tử Hoa, mà hành vi như vậy bị hệ thống xác định là hành vi phá của cho nên nhiệm vụ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay xem như sớm hoàn thành!"
Ngay lúc Diệp Phong nghi hoặc, giọng nói của hệ thống lại vang lên ở trong đầu hắn một lần nữa.
Hả?
Mẹ nó, như vậy cũng được?
Nghe được hệ thống giải đáp thắc mắc, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó nhếch miệng nở nụ cười.
"Chủ nhân!"
"Đều. . . đều băng xong!"
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Độc cũng từ đằng xa đi tới, khi nàng đi tới trước mặt Diệp Phong, sắc mặt đỏ bừng đưa một cái Hỗn Độn giới cho Diệp Phong, sau đó nhanh chóng thoát đi nơi này!
Hả?
Không phải chỉ là băng bắp rang thôi sao, sao còn thẹn thùng đây?
Nhìn thấy Diệp Tiểu Độc sắc mặt đỏ bừng thoát đi nơi này, Diệp Phong cũng cười lắc đầu, sau đó cầm Hỗn Độn giới đi tới chỗ Lạc Thiên.
"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ phá của ngẫu nhiên, mời túc chủ lấy phương thức phá sản, tổ chức một trận giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày ở Vô Vọng Thành, yêu cầu một, người tham gia giải thi đấu nhất định phải đạt tới bảy mươi phần trăm tổng số người trong Vô Vọng Thành. Yêu cầu hai, tuyển thủ có thể kiên trì ba ngày nhân số nhất định phải đạt tới bảy mươi phần trăm nhân số dự thi, nhiệm vụ thành công, ban thưởng ngẫu nhiên đột phá cảnh giới, ban thưởng một lượng lớn mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, nhiệm vụ thất bại, không trừng phạt, thời gian nhiệm vụ, ba ngày!"
Ngay lúc Diệp Phong đang đi tới chỗ Lạc Thiên, tiếng tuyên bố nhiệm vụ của hệ thống bỗng nhiên vang lên từ trong đầu của hắn.
Hả?
Hệ thống cũng quá tốt rồi chứ!
Biết ta nhàm chán!
Cho nên lập tức tuyên bố nhiệm vụ phá của tổ chức giải thí đấu trải nghiệm làm tên ăn mày!
Hơn nữa!
Nhiệm vụ phá của này vẫn rất có tính khiêu chiến!
Nghĩ đến người toàn thành đều mặc trang phục ăn mày, sau đó ăn xin trong thành, cảnh tượng thú vị này khiến cho Diệp Phong cũng nhịn không được bật cười, bởi vì hắn cảm thấy cảnh tượng đó tuyệt đối sẽ rất là đặc sắc!
"Bây giờ!"
"Trên người của ta đã có hai cái nhiệm vụ có thể thu được một lượng lớn mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch!"
"Cái thứ nhất, chính là trong vòng ba ngày, lấy phương thức phá sản thu Lạc Thiên làm đệ tử thân truyền!"
"Cái thứ hai chính là trong vòng ba ngày, hoàn thành nhiệm vụ phá của tương đối thú vị này!"
"Mà trước mắt mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch ta góp nhặt được đã đạt đến hai mươi bảy, cũng không biết khi hoàn thành hai nhiệm vụ này, có thể xung kích đến năm mươi cái hay không!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi tới chỗ Lạc Thiên, mặc dù nhiệm vụ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay đã hoàn thành nhưng dù sao Thất Thải Liên Tử Hoa đã băng xong, không cho Lạc Thiên ăn, hắn sẽ lỗ chết!
Dù sao, lúc trước hắn đã tăng thêm một điều kiện với Lạc Thiên, đó chính là Lạc Thiên ăn ba món ăn của hắn mà hắn thì sẽ không sử dụng cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch!
"Lạc huynh!"
"Còn nhớ rõ trước đó chúng ta bổ sung thêm điều kiện sao?"
"Bây giờ, món ăn thứ nhất ta đã chuẩn bị xong cho ngươi!"
"Mà ngươi cần cần phải làm là ăn hết chúng nó!"
Khi Diệp Phong đi tới trước mặt Lạc Thiên, trực tiếp nói thẳng ra ý đồ đến, đồng thời cũng đưa cái Hỗn Độn giới trong tay tới!
Hả?
Món ăn thứ nhất sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng có chút hiếu kỳ nhận lấy Hỗn Độn giới, sau đó phóng thần thức ra kiểm tra.
"Ngọa tào! ! !"
"Đây là cái gì a!"
"Sao lại nhiều như vậy?"
Nhưng mà khi Lạc Thiên nhìn thấy lít nha lít nhít Thất Thải Liên Tử Hoa ở trong Hỗn Độn giới thì trên mặt cũng lộ ra vẻ chấn kinh!
"Không đúng!"
"Số đồ ăn ở trong Hỗn Độn giới này sao ta thấy nó giống như Thất Thải Liên Tử trên Thất Thải Đạo Liên thế?"
Sau khi hết khiếp sợ, Lạc Thiên chú ý tới tình huống này, nhưng mà hắn cũng không dám xác định, dù sao Thất Thải Liên Tử Hoa là dáng vẻ sau khi Thất Thải Liên Tử bạo thể!
"Nếu không!"
"Ta nếm thử một hạt trước?"
Vì nghiệm chứng phỏng đoán của mình, Lạc Thiên lấy một hạt Thất Thải Liên Tử Hoa ra để vào trong miệng!
Trừng!
Theo một cỗ Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí xuất hiện ở trong cơ thể hắn, Lạc Thiên hai mắt trợn tròn, ngốc ngay tại chỗ!
"Đáng chết!"
"Đúng là Thất Thải Liên Tử!"
"Hơn nữa, bên trong cái Hỗn Độn giới này còn có nhiều Thất Thải Liên Tử như vậy, đây là lấy được từ bao nhiêu gốc Thất Thải Đạo Liên a!"
Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên trên mặt lộ ra vẻ không tin nổi nhìn Diệp Phong, bởi vì Thất Thải Đạo Liên này cho dù là thời kỳ cường thịnh nhất của Hỗn Độn Giới cũng là một trong số bảo vật đỉnh cấp cực kỳ thưa thớt!
………………………………………………………………………………...
"Lạc huynh!"
"Cái thứ rác rưởi này ngươi cũng biết?"
Nhìn thấy Lạc Thiên dùng ánh mắt khó có thể tin mà nhìn mình, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên hỏi thăm.
? ? ?
Thứ rác rưởi?
Mẹ nó ngươi gọi Thất Thải Đạo Liên là thứ rác rưởi?
Bên trong nó ẩn chứa Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí cực kỳ mạnh mẽ a!
Mà Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí đó, nếu như dung hợp vào Hỗn Độn chi hải bên trong cơ thể của người tu đạo, như vậy Hỗn Độn chi lực sẽ xảy ra thay đổi về chất!
Nghe được Diệp Phong gọi bảo vật mạnh mẽ như thế là thứ rác rưởi, khóe miệng Lạc Thiên mất khống chế bắt đầu co rút.
"Diệp thiếu!"
"Thất Thải Liên Tử này cũng không phải là thứ rác rưởi!"
"Cho nên người hãy tranh thủ cất đi!"
"Hơn nữa ta phải nói cho ngươi biết một chuyện, đừng nói là nhiều Thất Thải Liên Tử như vậy, cho dù ngươi chỉ lấy một hạt Thất Thải Liên Tử ra thì cũng có thể khiến cho bên ngoài xảy ra một trận chém giết điên cuồng!
Chương 1262 - Ai mà chưa từng trải nghiệm cảm giác vô địch? Ngươi đang khi dễ ai đó?
"Bởi vì bên trong Thất Thải Liên Tử ẩn chứa Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí, uy lực của nó tương đối kinh khủng!"
Sau khi cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, Lạc Thiên đưa Hỗn Độn giới trong tay cho Diệp Phong, đồng thời cũng giải thích rõ cho hắn biết.
"Lạc huynh!"
"Có thể cái thứ rác rưởi này là bảo vật trong mắt của ngươi!"
"Nhưng trong mắt của ta, nó chính là thứ rác rưởi!"
"Cho nên ta sẽ không thu hồi lại!"
"Mà ngươi, phải ăn hết chúng nó mới được!"
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong lại không thèm để ý chút nào, lên tiếng đáp lại.
? ? ?
Ta đã nói như vậy rồi mà ngươi vẫn không coi nó ra gì?
Hơn nữa còn nhất định phải bắt ta ăn hết chúng nó?
Vậy nếu như ta ăn hết thật thì không phải là sẽ xong đời hay sao!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp luống cuống, bởi vì hắn không muốn tiếp tục mạnh lên nữa!
"Không được!"
"Bây giờ ta đã mạnh có chút không tưởng tượng nổi rồi!"
"Bây giờ nếu như ta lại ăn nhiều Thất Thải Liên Tử như vậy, như vậy thì chẳng phải là ta trực tiếp vô địch rồi hay sao?"
"Như vậy thì ta sống còn ý nghĩa gì nữa?"
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên làm ra quyết định, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, không phải ta không muốn ăn mà là ta không ăn được, bởi vì số lượng Thất Thải Liên Tử này nhiều lắm!"
"Lạc huynh!"
"Đừng giả bộ, ta biết ngươi không phải người bình thường!"
"Mà đối với người tu đạo, ăn hết những thứ rác rưởi này thì hẳn không phải là việc khó gì đúng không!"
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn đối phương lên tiếng nói.
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đừng có giỡn!"
"Ta chính là một tên ăn mày không thể tu luyện, sao lại là người tu đạo được!"
"Hơn nữa, nếu như ta là người tu đạo thì sao lại ở chỗ này làm ăn mày!"
"Ngươi nói đúng hay không!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên vẻ mặt tràn đầy tự tin lên tiếng đáp lại, bởi vì hắn cực kỳ tự tin với thực lực của mình, cho nên hoàn toàn không sợ đối phương có thể khám phá được tu vi mạnh mẽ mà mình che giấu!
"Lạc huynh!"
"Ngươi vừa mới sử dụng Hỗn Độn giới!"
Nhìn thấy Lạc Thiên con vịt chết mạnh miệng, còn không định thừa nhận, Diệp Phong trực tiếp nói ra tình huống này!
Choáng váng!
Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Lạc Thiên trực tiếp ngốc ngay tại chỗ, đồng thời trong lòng mắng thầm: "Chó! Diệp thiếu thật mẹ nó chó, hắn còn gài bẫy ta!"
"Diệp thiếu!"
"Không ăn được hay không?"
"Cái đồ chơi này nóng, ta sợ ăn nhiều phát hỏa a!"
Nếu như đã không gạt được nữa, Lạc Thiên cũng dứt khoát không giấu diếm nữa, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Không ăn?"
"Được!"
"Vậy vụ cá cược của chúng ta trước đó coi như ngươi thua cuộc!"
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt trêu chọc nhìn đối phương lên tiếng trả lời.
"Cái gì!"
"Nhận thua?"
"Sao có thể như vậy được!"
"Ta không muốn làm đệ tử thân truyền của ngươi đâu!"
Nói xong, Lạc Thiên cắn răng, sau đó trực tiếp ăn Thất Thải Liên Tử Hoa!
"Xong!"
"Ta lại bắt đầu mạnh lên!"
"Như vậy thì ta còn sống như thế nào nữa!"
Theo Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí liên tục không ngừng dung nhập vào Hỗn Độn chi hải bên trong cơ thể hắn, trên mặt Lạc Thiên cũng toát ra vẻ tuyệt vọng, bởi vì hắn phát hiện ra thực lực của mình đang tăng lên với một tốc độ cực kỳ khủng khiếp!
Nếu như nói trước đó hắn có thể đơn đấu với ba tên Cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ, vậy bây giờ hắn cảm thấy mình có thể nhẹ nhõm đối phó năm tên, hơn nữa đó còn chưa phải là hạn mức cao nhất, bởi vì thực lực của hắn còn đang điên cuồng tăng lên!
"Lạc huynh!"
"Ngươi thế nào?"
"Tại sao ta lại cảm thấy lúc này ngươi có vẻ không được vui cho lắm?"
Chú ý tới tình huống của Lạc Thiên, Diệp Phong cũng biết rõ còn cố hỏi.
"Diệp thiếu!"
"Ngươi trải nghiệm cảm giác vô địch chưa?"
"Ngươi có thể hiểu được cảm giác tịch mịch mất đi hứng thú với tất cả sau khi vô địch đó không?"
"Ngươi không có trải nghiệm!"
"Ngươi cũng không lý giải được!"
"Cho nên cho dù ta nói cho ngươi biết thì ngươi cũng sẽ không hiểu!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên cũng tự hỏi tự trả lời.
? ? ?
Ngươi đang khi dễ ai đó?
Ai chưa có trải nghiệm cảm giác vô?
Mẹ nó ta chính là một đường vô địch đi tới có được hay không!
Nghe được Lạc Thiên nói chuyện trang bức như thế, trên mặt Diệp Phong cũng trong nháy mắt tràn đầy hắc tuyến, sau đó tự lẩm bẩm: "Tiểu tử này thật mẹ nó có thể trang bức, xong chuyện này nhất định phải để cho Tiểu Độc, Tiểu Quái, Tiểu Hắc dạy cho hắn làm người!"
"Lạc huynh!"
"Vậy ngươi ở đây ăn đi!"
"Ta ra ngoài làm ít chuyện!"
Sau đó, Diệp Phong nói với Lạc Thiên một câu như vậy rồi trực tiếp đi vào trong quán rượu.
Hả?
Ra ngoài làm ít chuyện?
Bây giờ ngươi chính là tên ăn mày, ngươi đi làm chuyện quái gì?
Đang điên cuồng ăn Thất Thải Liên Tử Hoa, Lạc Thiên nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trên mặt cũng lộ vẻ mộng bức.
Trong quán rượu!
"Trương lão bản!"
"Ta muốn nhờ ngươi giúp ta một chuyện!"
"Không biết thuận tiện hay không?"
Đi vào quán rượu, sau đó Diệp Phong trực tiếp tìm được lão bản quán rượu, sau đó nói ra ý đồ đến của mình.
"Diệp thiếu!"
"Cần ta làm cái gì, ngài cứ việc nói!"
"Chỉ cần ta có thể giúp thì ta sẽ dốc hết toàn lực để giúp ngài!”
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương lão bản hoàn toàn không chút do dự trực tiếp đồng ý.
"Trương lão bản!"
"Thật ra là như thế này!"
"Ta muốn tổ chức một giải thi đấu tương đối thú vị ở trong Vô Vọng Thành!"
"Cho nên muốn mượn nhờ quán rượu này của ngươi để hỗ trợ tuyên truyền một chút!"
Nhìn thấy lão bản quán rượu trực tiếp đồng ý, Diệp Phong cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.
"Quả nhiên ta không có đoán sai!"
"Diệp thiếu này hoàn toàn không phải là tên ăn mày!"
"Nhưng mà hắn muốn tổ chức giải thi đấu, đó sẽ là một giải thi đấu như thế nào đây?"
"Mà nếu dự thi, sau trận đấu sẽ có phần thưởng cực kỳ phong phú hay không?"
Chương 1263 - Giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày? Trương lão bản mộng!
Nghĩ đến đây, Trương lão bản nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, vậy ngài muốn tổ chức giải thi đấu thú vị này là giải thi đấu về cái gì, sau trận đấu thì có băng thưởng gì hay không?"
………………………………………………………………………………...
"Trương lão bản!"
"Nếu như không trang bức, giải thi đấu mà ta tổ chức coi như so sánh với lịch sử của Hỗn Độn Giới thì cũng tương đối đặc sắc!"
"Còn phần thưởng sau giải thi đấu đương nhiên là có!"
"Nhưng mà phần thưởng này chỉ có thể nói là bình thường, bởi vì chỉ có hai loại phần thưởng là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp!"
Nghe được Trương lão bản hỏi thăm, Diệp Phong cũng thuận miệng đáp lại một câu.
? ? ?
Người muốn tổ chức giải thi đấu thú vị, cho dù so sánh với lịch sử của Hỗn Độn Giới thì cũng cực kỳ đặc sắc?
Vậy thì ngươi nói đi chứ!
Ngươi không nói thì làm sao ta biết được ngươi nói là sự thật hay là đang khoác lác!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt Trương lão bản cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến.
"Ừm?"
"Chờ một chút!"
"Hắn vừa mới nói phần thưởng là hoa gì và lá gì?"
Lúc này, Trương lão bản mới nhớ tới lúc nãy phần thưởng mà Diệp Phong nói, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, ngươi vừa mới nói phần thưởng là cái gì, ta không có nghe rõ, có thể lặp lại lần nữa sao?"
"Ta nói, phần thưởng của giải thi đấu rất bình thường, chỉ có hai phần thưởng là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp!"
Nghe được Trương lão bản hỏi thăm, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lặp lại một lần.
? ? ?
Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp?
Hai loại bảo vật, cho dù là ở thời kỳ cường thịnh của Hỗn Độn Giới cũng là hai loại bảo vật đỉnh cấp cực kỳ hiếm thấy!
Kết quả đến trong miệng của ngươi thì trở thành phần thưởng rất bình thường?
Nghe được Diệp Phong nói ra hai loại bảo vật, Trương lão bản đầu tiên là sững sờ, sau đó cả người triệt để hưng phấn lên, thậm chí ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.
"Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa chính là ác ma chi hoa được người tu đạo công nhận, cho dù là tiểu tu sĩ Đạo Đồ Cảnh hay là Cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ, chỉ cần nuốt phải thì tư chất, ngộ tính, thể chất, đạo tượng các phương diện sẽ bị một loại thương tổn vĩnh viễn, mà nuốt càng nhiều thì mức độ tổn thương sẽ càng lớn, có thể nói là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa này hoàn toàn có thể biến một thiên tài cấp yêu nghiệt thành một phế vật!"
"Mà bên trong Lôi Minh Chi Diệp thì ẩn chứa thiên lôi chi lực kinh khủng, nếu như tôi xỉ thuộc tính lôi hoặc là có thần thông thuộc tính lôi đạt được nó thì tuyệt đối có thể khiến cho thực lực của bản thân tăng lên mấy lần!"
"Không được!"
"Bảo vật đỉnh cấp như vậy nhất định phải vào trong tay ta!"
"Cho nên cho dù Diệp thiếu tổ chức giải thi đấu gì thì ta cũng nhất định phải tranh thủ được một vé tham dự!"
Nghĩ đến đây, Trương lão bản nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm: "Diệp thiếu, mặc dù ta còn chưa biết được giải thi đấu mà ngài muốn tổ chức là giải thi đấu gì nhưng ta muốn hỏi là có thể dự trù cho ta một vé tham dự trước được không?"
"Ừm?"
"Dự trù trước cho ngươi một vé tham dự thi đấu?"
"Thế nào!"
"Phần thưởng sau trận đấu này rất hấp dẫn người hay sao?"
Nghe được Trương lão bản nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, bởi vì Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp chỉ là phần thưởng hắn nhận được sau khi lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, sau đó hắn thuận tiện xem như phần thưởng sau trận đấu, dù sao, giữ lại cũng không có tác dụng gì!
Tuy hắn không có kiểm tra tin tức của hai loại bảo vật, nhưng nhìn tình huống của Trương lão bản, hen cũng có thể đoán được là hai thứ này chính là hai loại bảo vật không tệ!
"Rất hấp dẫn người?"
"Diệp thiếu!"
"Ta nói thật với ngài đi, phần thưởng sau trận đấu này là tương đối hấp dẫn người!"
"Thậm chí nếu như ngươi truyền tin tức này ra thì toàn bộ người trong Vô Vọng Thành đều sẽ tranh nhau đi tham dự vào giải thi đấu này!"
Sau khi hết khiếp sợ, Trương lão bản nhìn Diệp Phong nói rõ tình huống!
"Ừm?"
"Hấp dẫn người như thế sao?"
"Nhưng Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp mà ta có thể lấy ra được cũng chỉ có một trăm phần ít ỏi!"
"Phần thưởng ít như thế sẽ không ảnh hưởng đến tính tích cực tham dự thi đấu của mọi người đó chứ!"
Nghe được Trương lão bản nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút lo lắng hỏi thăm.
? ? ?
Không phải một phần!
Mà là một trăm phần?
Nghe được Diệp Phong nói ra lo lắng của mình, Trương lão bản cả người đều choáng váng, bởi vì từ đầu đến cuối hắn đều cho rằng phần thưởng sau trận đấu này chỉ có một phần mà thôi!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi. . . ý của ngươi là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp, một trăm phần?"
Sau khi tỉnh táo lại, Trương lão bản nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng xác nhận.
"Đúng vậy a!"
"Chỉ có một trăm phần mà thôi!"
"Trương lão bản, ngươi nói coi số lượng này có phải là quá ít hay không?"
Nghe được Trương lão bản nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Không ít!"
"Không ít!"
"Diệp thiếu!"
"Không nói qua trên một chút nào, nếu như tin tức này truyền ra thì nói không chừng người trong Vô Vọng Thành vì tranh được một vé dự thi mà sẽ đánh nhau!"
Lúc này, Trương lão bản cũng gượng cười đáp lại.
Hả?
Vừa mới nãy còn là tranh nhau!
Bây giờ lại biến thành muốn đánh nhau rồi?
Nghe được Trương lão bản nói như vậy, Diệp Phong cũng ý thức được một vấn đề, đó chính là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp này cũng không phải là hàng rẻ tiền như hắn tưởng tượng!
"Diệp thiếu!"
"Ngài muốn tổ chức giải thi đấu thú vị này rốt cuộc là giải thi đấu gì!"
"Có thể nói trước cho ta biết được không?"
Lúc này, Trương lão bản cũng không dằn nổi sự hiếu kỳ trong lòng, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm lần nữa.
"Giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày!"
"Lần này ta muốn tổ chức giải thi đấu chính là để cho tất cả người tham gia thi đấu phong ấn tu vi, ăn mặc trang phục của tên ăn mày, sau đó trải nghiệm cuộc sống làm ăn mày trong vòng ba ngày!"
Chương 1264 - Giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày? Trương lão bản mộng! (2)
"Mà ta sẽ căn cứ biểu hiện của tất cả mọi người trong ba ngày này sau đó chọn ra một trăm người thắng trận!"
"Mà phần thưởng chính là mỗi người một gốc Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và một lá Lôi Minh Chi Diệp!"
Nghe được Trương lão bản hỏi thăm, Diệp Phong cũng trên mặt nở một nụ cười đắc ý nói ra tình huống của giải thi đấu mà mình muốn tổ chức lần này!
? ? ?
Giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày?
Để tuyển thủ dự thi trải nghiệm cuộc sống làm tên ăn mày trong vòng ba ngày?
Cuối cùng ai biểu hiện tốt nhất thì người đó có thể nhận được phần thưởng sau trận đấu?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương lão bản ngốc ngay tại chỗ lần nữa, bởi vì hắn hoàn toàn không ngờ được là giải thi đấu mà Diệp Phong muốn tổ chức lại là một giải thi đấu như thế!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi. . . ngươi xác định không phải là ngươi đang nói đùa với ta đó chứ?"
Sau khi tỉnh táo lại, Trương lão bản nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng xác nhận.
"Nói đùa?"
"Ta nói đùa với ngươi làm gì?"
"Trương lão bản!"
"Bên trong cái Hỗn Độn giới này chứa một trăm gốc Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và một trăm lá Lôi Minh Chi Diệp, mà bây giờ ta giao chúng nó cho ngươi!"
"Ngươi phải để cho tất cả mọi người tin tưởng tính chân thực của giải thi đấu này sau đó cố gắng hết sức để cho tất cả mọi người trong thành đều tham dự!"
"Hơn nữa, chỉ cần nhân số tham dự có thể đạt tới bảy mươi phần trăm tổng số người trong Vô Vọng Thành trở lên, ta sẽ thưởng cho ngươi mười cây Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và mười lá Lôi Minh Chi Diệp!"
Nghe được Trương lão bản hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp đưa ra câu trả lời khẳng định đồng thời còn đưa một cái Hỗn Độn giới cho hắn, cùng lúc đó cũng hứa hẹn sẽ cho hắn một chút lợi ích!
"Cái gì!"
"Làm tốt chuyện này!"
"Ngài sẽ thưởng cho ta mười cây Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và mười cây Lôi Minh Chi Diệp?"
Nghe được Diệp Phong hứa hẹn chỗ tốt, Trương lão bản kích động toàn thân đều run rẩy, sau đó vội vàng vỗ ngực bảo đảm: "Diệp thiếu yên tâm, chuyện này ta tuyệt đối sẽ làm tốt cho ngài, nếu làm không xong, ta tùy ý ngài xử trí!"
"Tốt!"
"Nếu như ngươi đã nói như vậy thì ta sẽ đưa ra hình phạt!"
"Nếu như ngươi không làm xong chuyện này!"
"Thì ngươi có thể cùng biến mất khỏi Hỗn Độn Giới với quán rượu này của ngươi!"
Nói xong, Diệp Phong vỗ vỗ bả vai Trương lão bản, sau đó cười đi ra cửa quán rượu!
Oanh!
Sau khi Diệp Phong rời khỏi quán rượu, một luồng khí tức khủng bố khiến cho người ta hít thở không thông trong nháy mắt bao phủ toàn thân Trương lão bản, đồng thời, một cái vết nứt không gian cũng chậm rãi xuất hiện ở trước mặt Trương lão bản.
"Trương lão bản!"
"Ngươi tốt nhất hãy làm theo những gì mà đại nhân nhà ta dặn dò!"
"Nếu không, ta sẽ xóa ngươi và quán rượu của ngươi ra khỏi Hỗn Độn Giới!"
Lúc này, Diệp Tiểu Cước đi từ trong vết nứt không gian ra, trên mặt tràn đầy vẻ châm chọc nhìn Trương lão bản, lên tiếng uy hiếp.
Ba! Ba! Ba!
Sau khi Diệp Tiểu Cước biến mất trong vết nứt không gian, Trương lão bản liên tiếp quất mình mấy cái tát tay, sau đó âm thầm mắng: "Mẹ nó, ta đúng là bệnh tâm thần, mẹ nó ta đúng là bệnh tâm thần thật, rảnh rỗi không có chuyện gì làm cam đoan làm cái gì, bây giờ thì hay rồi, nếu như làm không xong, đừng nói là lợi ích, ngay cả cái mạng của mình cũng không còn!"
Mắng mình xong, sau đó trên mặt Trương lão bản cũng toát ra vẻ may mắn, bởi vì trước đó nếu như hắn nghe lời đề nghị của quản gia ban đêm giết Diệp Phong đoạt bảo thì bây giờ hắn đã là một cỗ thi thể!
Bên ngoài quán rượu!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đi làm gì đó?"
Nhìn thấy Diệp Phong trở về, Lạc Thiên trên mặt tràn đầy vẻ hiếu kỳ, sau đó vừa ăn Thất Thải Liên Tử Hoa vừa lên tiếng hỏi thăm.
"Cũng không có làm chuyện gì!"
"Không phải là trước đó người nói chúng ta làm ăn mày thì trừ ăn ra chính là ngủ, ngoại trừ ngủ chính là ăn sao?"
"Như vậy ta cảm thấy hơi nhàm chán!"
"Cho nên ta cử hành một cái giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày!"
"Không có gì bất ngờ xảy ra, toàn bộ người trong Vô Vọng Thành đều sẽ lập tức biến thành tên ăn mày!"
"Như vậy tên ăn mày nhiều thì sẽ như thế nào?"
"Độ khó khi ăn xin sẽ trở nên lớn hơn!"
"Nghỉ ngơi trong thành trấn nói không chừng sẽ bắt đầu cướp đoạt!"
"Mà bởi vì tất cả mọi người đều tham gia vào giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày này, như vậy tiếp theo những người vào thành thì sẽ trở thành đối tượng cho tất cả mọi người ăn xin, ngẫm lại, cảnh tượng đó sẽ rất là kích thích!"
Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong cũng vẻ mặt đắc ý nói ra tình huống của giải thi đấu mà mình muốn tổ chức!
? ? ?
Bởi vì nhàm chán!
Cho nên ngươi cử hành một giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày?
Hơn nữa một cái giải thi đấu buồn cười như thế mà toàn bộ người trong thành đều sẽ tham gia?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên đầu tiên là sững sờ, sau đó trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, dù sao bên trong thành trấn này có chín mươi chín phần trăm người đều là người tu đạo, mà đối với người tu đạo thì mặt mũi là thứ quan trọng nhất!
Cho nên để cho người tu đạo đi trải nghiệm cuộc sống của tên ăn mày có thể nói là một chuyện cười!
"Diệp thiếu!"
"Mặc dù ta không muốn đả kích ngươi!"
"Nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở ngươi một chút, chỉ sợ là giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày mà ngươi tổ chức này sẽ không có người nào tham gia!"
"Mà nếu có người tu đã tham gia thật thì chắc chắn đầu của đối phương bị chó đá!"
Sau đó, Lạc Thiên giống như cười mà không phải cười nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nhắc nhở.
"Thật sao?"
"Nhưng giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày mà ta tổ chức này còn có phần thưởng sau trận đấu!"
"Mà phần thưởng sau trận đấu chính là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp!"
"Ta nghĩ, có hai phần thưởng này thì hẳn là sẽ có người tham gia!"
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt trêu chọc nói ra lá bài tẩy của mình!
"Cái gì!"
Chương 1265 - Diệp thiếu, ta bị chó đá! Hơn nữa còn không chỉ một lần!
"Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa?"
"Đồ chơi đó tốt, nếu như ta có thể lấy được một chút thì chẳng phải là có thể tiêu giảm một chút thiên phú của ta hay sao!"
"Mà một khi thiên phú giảm đi một chút thì ta cũng sẽ không cần phải gánh chịu nỗi thống khổ tịch mịch khi vô địch này!"
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên triệt để hưng phấn lên!
Nếu như Diệp Phong biết ý nghĩ trong đầu của Lạc Thiên lúc này thì hắn tuyệt đối sẽ mắng một câu bệnh tâm thần, dù sao thì đây cũng không phải là ý nghĩ của một người bình thường nên có!
"Diệp thiếu!"
"Báo danh ở đâu?"
"Có thể giữ cho ta một vé tham dự hay không?"
Sau đó, Lạc Thiên vẻ mặt lo lắng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Ừm?"
"Lạc huynh, không phải ngươi nói người muốn tham gia đều là đầu óc bị chó đá hư hay sao?"
"Sao ngươi còn muốn tham gia nữa?"
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn đối phương, lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Không ngờ được là ta ẩn tàng sâu như vậy mà vẫn bị ngươi phát hiện!"
"Không sai!"
"Trước kia ta bị chó đá đầu!"
"Hơn nữa còn không chỉ một lần!"
Nghe được Diệp Phong trêu chọc, Lạc Thiên cũng cực kỳ không biết xấu hổ lên tiếng đáp lại.
"Ngọa tào!"
"Cái tên này không chỉ biết khoác lác mà còn mẹ nó có thể không biết xấu hổ như vậy!"
"Có thể nói là vô địch!"
Nghe được Lạc Thiên nói chuyện không biết xấu hổ như thế, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ chấn kinh!
"Lạc huynh!"
"Báo danh cũng không cần!"
"Chỉ cần mặc quần áo của ăn mày trên người thì coi như là tuyển thủ dự thi!"
"Mà ta sẽ cho người giám sát tất cả tuyển thủ dự thi!"
"Ba ngày qua đi, ai trải nghiệm là tên ăn mày tốt nhất thì người đó có thể nhận được phần thưởng sau trận đấu!"
Sau khi hết khiếp sợ, Diệp Phong chú ý tới Lạc Thiên trơ mắt nhìn mình, hắn cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Đơn giản như vậy?"
"Vậy bây giờ ta cũng là tuyển thủ dự thi rồi đúng không?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên đầu tiên là sững sờ, sau đó triệt để hưng phấn lên, đồng thời trong lòng âm thầm nghĩ: "Giải thi đấu trải nghiệm lần này cho dù như thế nào đi nữa thì ta cũng phải lấy được Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa!"
"Lạc huynh đang hưng phấn cái gì?"
"Có phải là hắn hiểu lầm gì đó rồi hay không?"
"Ta tổ chức giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày, hắn là một tên ăn mày đường đường chính chính, cho dù hắn có tham dự thi ta cũng sẽ không tính thành tích của hắn!"
"Làm sao bây giờ?"
"Ta chờ tranh tài kết thúc rồi mới nói cho hắn biết hay là trời sau khi tranh tài kết thúc rồi mới nói cho hắn biết!"
Xoắn xuýt một phen, Diệp Phong cũng cực kỳ chật vật làm ra quyết định, đó chính là chờ tranh tài kết thúc rồi mới nói cho hắn biết tin tức tốt này!
Oanh! Oanh! Oanh!
Đúng lúc này, từng tiếng nổ vang bỗng nhiên vang lên ở trong quán rượu, sau đó từng bóng người trực tiếp đụng nát vách tường, nóc nhà của quán rượu, sau đó nhanh chóng bay ra bốn phương tám hướng bên trong thành!
Hơn nữa trên mặt của từng người đều lộ ra vẻ cuồng hỉ và khó có thể tin!
………………………………………………………………………………...
"Tin tức lớn!"
"Tin tức lớn a!"
"Có một vị đại thiếu thần bí cử hành một giải thi đấu trải nghiệm làm tên ăn mày!"
"Chỉ cần trên người ăn mặc quần áo của ăn mày thì coi như là tham gia vào giải đấu này, hơn nữa chỉ cần kiên trì được ba ngày thì có cơ hội lấy được phần thưởng sau trận đấu cực kỳ quý hiếm!"
Rất nhanh!
Tin tức về giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày thông qua những người này nhanh chóng lan truyền ở trong thành!
"Cái gì!"
"Phần thưởng sau trận đấu lại là Phong Nguyệt Đạo Táng Hoa và Lôi Minh Chi Diệp?"
"Hơn nữa mỗi loại đều có một trăm phần?"
"Đây là thật hay giả a!"
"Nếu là thật, vậy quá kinh khủng a!"
Không bao lâu!
Tình huống cụ thể về phần thưởng sau trận đấu cũng bắt đầu lan rộng ra, chuyện này khiến cho trước đó những người tu đạo vốn không xem cái này ra gì triệt để điên cuồng!
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Tiến sẽ rách quần áo bắt đầu vang vọng ở khắp các ngõ ngách trong Vô Vọng Thành!
Bởi vì không có quần áo ăn mày thích hợp cho nên tất cả mọi người ngay lập tức xé rách quần áo của mình, mục đích là chế tạo ra quần áo ăn mày thuộc về mình!
"Đại ca!"
"Xin thương xót, cho ta chút gì ăn đi!"
"Mau mau cút!"
"Mẹ nó, bây giờ ta cũng là ăn mày, ta còn muốn ăn xin ngươi đây!"
"Hai tên ngốc các ngươi!"
"Bây giờ toàn bộ Vô Vọng Thành cũng chỉ có một quán rượu là Lạc Dương quán rượu là còn buôn bán bình thường!"
"Các ngươi không đi chỗ đó ăn xin, ở đây ăn xin lẫn nhau làm cái quái gì!"
"Hơn nữa, ở đó không những có thể ăn xin được đồ ăn mà còn có thể được dùng lời nói sỉ nhục và chà đạp tôn nghiêm đúng như một tên ăn mày, đó mới là chuyện quan trọng nhất!"
"Dù sao, muốn thắng được phần thưởng sau trận đấu thì không phải chỉ là giả dạng làm tên ăn mày mà còn phải trải nghiệm được tất cả những gì mà một tên ăn mày phải trải nghiệm trong cuộc sống hàng ngày, có thể nói phần thưởng này cũng không có dễ lấy như vậy đâu!"
...
Nghe được người chung quanh bàn tán và cãi lộn, Lạc Thiên trực tiếp nghe choáng váng, hắn không ngờ được là đám người này vì phần thưởng mà có thể làm được tới trình độ này!
Trong quán rượu!
"Ha ha ha!"
"Thoải mái!"
"Thật là quá sung sướng!"
"Trước đây những người tu đạo cao cao tại thượng đó bây giờ từng người đều chủ động cầu xin ta nhục nhã mắng nhiếc bọn họ, còn cầu xin ta đạp bọn họ mấy đạp, mà đối mặt với yêu cầu như vậy, người trời sinh hiền lành như ta sao có thể từ chối được!"
Nhìn tên ăn mày liên tục không ngừng tràn vào trong quán rượu, trên mặt Trương lão bản cũng toát ra vẻ hưng phấn, bởi vì càng nhiều người tham gia vào giải thi đấu trải nghiệm làm ăn bài này thì thắng mới có thể giữ được tính mạng đồng thời còn lấy được chỗ tốt mà Diệp Phong đã hứa, cho nên, hắn không sợ ăn mày đến đây ăn xin càng ngày càng nhiều mà là sợ không có người đến!
Chương 1266 - Diệp thiếu! Không thể chơi người khác như vậy được!
Một bên khác!
"Thật là đáng sợ!"
"Nhìn quanh một lượt, ngoại trừ ăn mày thì vẫn là ăn mày!"
"Giống như tạo thành trứng này bỗng nhiên bị ăn mày chiếm lĩnh, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì ai có thể tin được ở trong Hỗn Độn Giới lại xuất hiện tình cảnh như thế này!"
"Không được!"
"Tên ăn mày nhiều, độ khó ăn xin cũng sẽ tăng lên!"
"Vậy ta không thể ngồi chờ chết, nhất định phải chiếm được tiên cơ mới được, nếu không thì giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày này cho dù là ta cũng rất khó thắng được phần thưởng sau cùng!"
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên kéo Diệp Phong đang đứng bên cạnh chạy thẳng tới cửa thành đông!
"Lạc huynh!"
"Làm gì đó!"
"Ngươi muốn dẫn ta đi chỗ nào?"
Nhìn thấy Lạc Thiên kéo mình chạy, Diệp Phong cũng vẻ mặt mộng bức hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Chúng ta phải đi để một cái cửa thành để chiếm một vị trí tốt trước!"
"Dù sao, bây giờ người trong Vô Vọng Thành cũng bắt đầu trải nghiệm cuộc sống làm tên ăn mày, như vậy muốn ăn xin thì chỉ có thể đặt mục tiêu vào những người vừa mới vào thành!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên cũng lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó, cũng quá chuyên nghiệp đi chứ!"
"May mà ta không có cho hắn tư cách dự thi, nếu không thì những người khác không thể chơi nữa!"
"Có thể nói là đả kích tuyệt đối!"
Nghe được Lạc Thiên giải thích như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt may mắn tự nói.
Một lát sau!
"Mẹ nó!"
"Đánh người không đánh mặt!"
"Nhưng cái tên khốn kiếp nhà ngươi lại chuyên nhắm vào mặt của ta mà đánh, mẹ nói tại sao ngươi lại chó như vậy!"
...
"Tiểu nhân vô sỉ!"
"Nếu như ngươi đã muốn chơi như vậy thì đừng có trách ta!"
"Nhìn lão tử hầu tử thâu đào!"
...
"Đừng mẹ nó đánh!"
"Ta nhận thua!"
"Đã nói đơn đấu, nhưng tại sao ba người các ngươi đơn đấu một mình ta!"
"Mẹ nó, không thể chơi người khác như vậy được!"
...
Khi hai người Diệp Phong và Lạc Thiên đi tới cửa thành đông và anh nhìn thấy mấy trăm người đang điên cuồng đại loạn chiến ở trước mặt mình thì hai người trực tiếp thấy choáng!
"Không ngờ được là!"
"Thật sự là không ngờ được!"
"Vậy mà lại có nhiều người có ý nghĩa giống như ta vậy!"
"Hơn nữa bọn họ còn tới chỗ này trước ta một bước, vì lấy được những vị trí tốt mà bọn họ đã bắt đầu ra tay đánh nhau!"
"Quả là đáng sợ!"
Sau khi hết khiếp sợ, Lạc Thiên chau mày tự lẩm bẩm, bởi vì hắn có nằm mơ cũng không ngờ được là những người này lại trực tiếp khiến cho độ khó khi ăn xin tăng vọt!
"Ngọa tào!"
"Cái tên Lạc Thiên này cũng không được a!"
"Ý thức ở phương diện ăn xin còn không sánh bằng những tuyển thủ dự thi này!"
"May mà lúc đó ta không có cho hắn tư cách dự thi, nếu không thể hắn sẽ kéo trình độ của giải thi đấu này của ta xuống!"
Lúc này, Diệp Phong đang đứng bên cạnh trên mặt tràn đầy vẻ may mắn tự lẩm bẩm.
"Diệp thiếu!"
"Bởi vì quy định của giải thi đấu, không thể sử dụng tu vi có đúng hay không!"
"Cho nên, muốn có được một chỗ tốt thì chúng ta đều có thể vén tay áo lên ra tay đánh nhau với bọn họ!"
Đúng lúc này, giọng nói của Lạc Thiên vang lên bên cạnh.
? ? ?
Chúng ta?
Mẹ nó, ta là người đứng sau tổ chức giải thi đấu này!
Vậy tại sao ta lại phải theo ngươi đi đánh nhau chứ!
Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Diệp Phong cũng treo đầy hắc tuyến, nhưng hắn không có trực tiếp từ chối mà là hô lớn lên: "Được! Lạc huynh, vậy ta đếm một hai ba, chúng ta trực tiếp tiến lên làm bọn họ!"
"Một!"
"Hai!"
"Ba! ! !"
"Xông lên a, chúng ta liều mạng với bọn họ!"
Theo Diệp Phong hét lớn một tiếng, Lạc Thiên giống như ngựa hoang mất cương, trực tiếp vọt thẳng tới chỗ mấy trăm người đang đứng cách đó không xa!
"Diệp thiếu!"
"Hai người chúng ta tựa lưng vào nhau, như vậy thì chúng ta chỉ cần phải chú ý tới kẻ địch ở trước mắt là được rồi!"
"Mà phàm là kẻ địch xuất hiện ở trước mắt chúng ta thì chúng ta cứ vung nắm đấm ra là được!"
"Chỉ cần chúng ta biểu hiện phương diện hung ác của mình ra ngoài thì. . . hả? Người đâu?"
Nói được nửa câu, lúc này Lạc Thiên mới phát hiện, bên cạnh hoàn toàn không có bóng dáng của Diệp Phong, tình huống này khiến cho hắn lập tức cảm thấy hoảng hốt.
"Ngọa tào! ! !"
"Diệp thiếu!"
"Tại sao ngươi lại không theo ta lên chứ!"
"Ngươi không thể chơi người khác như vậy được!"
Khi Lạc Thiên phát hiện Diệp Phong còn đứng ở phía xa xa thì thần sắt trực tiếp sụp đổ hô to lên, ngay sau đó hắn bị đám người xung quanh bao phủ trong nháy mắt!
………………………………………………………………………………...
"Ai!"
"Tiểu tử ngốc này!"
"Với trí thông minh này vào mỗi ngày nói vô địch thật tịch mịch, cuộc sống không thú vị?"
Nhìn thấy Lạc Thiên bị đám người bao phủ, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó tự lẩm bẩm.
"Chờ một chút!"
"Dù sao ta nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi!"
"Vậy tại sao ta không suy nghĩ một chút phương pháp để tăng giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày này lên tới một độ cao mới chứ?"
Lúc này, Diệp Phong cũng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó trên môi nở một nụ cười trực tiếp đi ra khỏi thành.
Vô Vọng Thành, ngoài mười dặm thành đông!
"Các huynh đệ!"
"Mặc dù lần này chúng ta chém giết ba con Đạo Thú!"
"Nhưng quá trình chém giết lại cực kỳ hung hiểm cho nên chờ khi đến Vô Vọng Thành, chúng ta nhất định phải nghỉ ngơi thoải mái một chập mới được!"
Khi Diệp Phong vừa đến nơi đây, một giọng nói thô kệch vang lên ở chỗ không xa, ngay sau đó là năm tên nam tử trung niên hình thể không đồng nhất xuất hiện ở trong tầm mắt của hắn!
"Mấy vị!"
"Ta muốn chơi trò chơi kéo búa bao với các ngươi!"
"Nếu như thắng ta, như vậy thì các người có thể lấy được lợi ích mà cái thứ khó có thể tưởng tượng được!"
"Thế nào, có muốn chơi thử một chút hay không?"
Sau khi năm người đi tới, Diệp Phong trực tiếp ngăn cản đi của bọn họ sau đó nói ra lời đề nghị của mình!
"Ừm?"
"Chơi kéo búa bao?"
"Tiểu tử!"
"Ngươi nghĩ chúng ta là con nít hay sao, còn chơi trò chơi ngây thơ như vậy với ngươi!"
"Mau mau cút đi!"
Chương 1267 - Không xong! Đại tỷ và Nhị tỷ lại đi tham gia náo nhiệt!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nam tử thủ lĩnh cũng cố nén tức giận lên tiếng quát lớn Diệp Phong.
Xoát!
Đúng lúc này, một đạo hồng sắc kiếm quang bỗng nhiên chợt lóe lên một cái, ngay sau đó, ngoại trừ nam tử thủ lĩnh ra thì trên cổ của bốn người còn lại đều xuất hiện một vết thương nhỏ xíu!
Luống cuống!
Lúc này, bốn người còn lại trực tiếp luống cuống, bởi vì bọn họ nhận ra được thanh niên đang ngăn cản đường đi trước mặt bọn họ tuyệt đối không phải là người bình thường, mà người vừa mới ra tay làm tổn thương bọn họ nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn là người hộ đạo của đối phương!
"Tiểu tử!"
"Ta nói!"
"Trò chơi ngây thơ này lão tử không có hứng thú chơi!"
"Cho nên, nhân lúc ta còn chưa có triệt để tức giận thì tốt nhất là ngươi nên tranh thủ thời gian tránh ra cho ta!"
Lúc này, nhìn thấy Diệp Phong còn đứng tại chỗ, nam tử thủ lĩnh cũng giận dữ lên tiếng mắng mỏ lần nữa.
Xoát!
Nhưng sau khi nam tử thủ lĩnh vừa mới nói dứt câu thì một đạo hồng sắc kiếm quang lại lóe lên ở trước mặt bốn người còn lại một lần nữa, mà lúc này trên cổ của bọn họ lại xuất hiện một vết thương nhỏ bé một lần nữa!
? ? ?
Lão đại của chúng ta lên tiếng cự tuyệt!
Sau đó ngươi không chặt hắn, ngược lại nhìn chằm chằm bốn người chúng ta mà chặt?
Ngươi biết chơi như vậy!
Chủ nhân của ngươi có biết hay không?
Cảm nhận được ở trên cổ của mình lại có thêm một vết thương, tâm thái của bốn người còn lại trực tiếp sập, bởi vì bọn họ cũng không dự đoán được một kiếm tiếp theo sẽ để lại một vết thương nhỏ bé hay là trực tiếp chém đầu của bọn họ xuống!
"Chơi! ! !"
"Vị thiếu gia này, đại ca ta không chơi, ta chơi!"
"A đúng đúng đúng!"
"Đại ca của chúng ta không chơi, nhưng chúng ta muốn chơi!"
"Còn hi vọng thiếu gia có thể cho chúng ta một cơ hội!"
"..."
Sau đó, bốn người vẻ mặt sợ hãi nhìn Diệp Phong nói ra ý nghĩ của mình.
"Ừm?"
"Các ngươi muốn chơi?"
"Có phải là đầu óc của các ngươi đã bị nước vào rồi hay không?"
"Tại sao lại muốn chơi một trò chơi ngây thơ như vậy với tên tiểu tử thúi này?"
"Có thời gian này, chúng ta đi quán rượu trong Vô Vọng Thành uống rượu, nó không thơm sao?"
Sau khi nghe được bốn tiểu đệ nói nói như vậy, nam tử thủ lĩnh cũng lộ vẻ mộng bức, hắn không thể nào hiểu được tại sao bốn tiểu đệ này của mình lại muốn chơi một trò chơi ngây thơ như vậy!
"Đại ca!"
"Rượu ngon mặc dù thơm, nhưng chúng ta cũng phải có mạng để uống mới được!"
"Đúng vậy đó đại ca!"
"Rượu ngon lúc nào uống cũng có thể nhưng trò chơi nhỏ thú vị như vậy không phải là mỗi ngày đều có thể chơi được!"
"..."
Sau khi nghe được nam tự thủ lĩnh nói như vậy thì bốn người đều gượng cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Các ngươi đang nói cái gì đó!
Rốt cuộc là các ngươi đang bị làm sao vậy?
Nghe được bốn người nói như vậy, nam tử thủ lĩnh càng thêm mộng bức!
Xoát!
Đúng lúc này, một đạo hồng sắc kiếm quang chợt lóe lên trước mặt của nam tử thủ lĩnh mà lúc này ở trên cổ của hắn cũng xuất hiện một vết thương nhỏ bé!
"Chơi chơi chơi! ! !"
"Mẹ nó, ta sẽ là người đầu tiên chơi!"
"Trò chơi nhỏ thú vị như vậy nếu như không chơi thì tuyệt đối sẽ trở thành chuyện khiến cho Tống Thiên Lục ta tiếc nuối nhất đời này!"
Cảm nhận được vết thương xuất hiện ở trên cổ, Tống Thiên Lục trực tiếp luống cuống, sau đó lên tiếng hô to lên, hơn nữa rốt cuộc hắn cũng đã hiểu tại sao bốn tiểu đệ của mình lại làm ra quyết định khác thường như vậy!
Bại Gia Phong, Bại Gia Môn!
"Tại sao chứ!"
"Rốt cuộc là tại sao lại như vậy chứ!"
"Tại sao Tiểu Kiếm qua đó chính là các loại bá bá bá chém người chơi!"
"Mà ta qua đó, cũng không phải là như thế băng, chính là như vậy băng, tóm lại chính là các loại băng băng băng a!"
Phát hiện được Tiểu Kiếm chơi như thế này, Diệp Tiểu Quái tâm thái trực tiếp sập!
"Tiểu Quái!"
"Nếu không, chúng ta lại đi qua đó tham dự náo nhiệt?"
"Nói thật, đối với Tiểu Cước nói Tiểu Quái định luật, ta thật sự không tin mỗi lần đều có thể xuất hiện!"
Lúc này, Diệp Tiểu Độc đi tới bên người Diệp Tiểu Quái, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.
(Diệp Tiểu Đường: Các ngươi bệnh tâm thần sao! Không thể thành thành thật thật đợi ở nhà sao? Tại sao các ngươi luôn muốn đi tham dự náo nhiệt? Mẹ tham dự náo nhiệt còn chưa tính, đến lúc xảy ra chuyện các ngươi có thể đừng có kéo ta xuống nước được hay không!)
"Đại tỷ!"
"Muốn đi xem thử thật sao?"
"Nói thật, ta không có tự tin cho lắm!"
"Dù sao, mỗi lần ta đi đến bên cạnh chủ nhân tham dự náo nhiệt thì không có một lần nào mà không xảy ra chuyện hết!"
Nghe được lời đề nghị này của Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái cũng có chút tâm động, nhưng nghĩ tới những tao ngộ bi thảm của mình trước đây thì nàng vẫn còn có chút do dự!
"Tiểu Quái!"
"Sợ cái gì!"
"Cùng lắm thì lại băng một lần thôi!"
"Hơn nữa còn có ta và Tứ muội đi với ngươi mà!"
Nhìn ra được Diệp Tiểu Quái có chút tâm động, Diệp Tiểu Độc cũng rèn sắt khi còn nóng, trực tiếp khuyên bảo.
"Tốt!"
"Vậy thì thử một lần nữa!"
"Ta cũng không tin, vận mệnh của Diệp Tiểu Quái ta sẽ luôn khổ cực như vậy mãi!"
Nghe được Diệp Tiểu Độc thuyết phục, rốt cục Diệp Tiểu Quái cũng làm ra quyết định, sau đó hai người xé mở vết nứt không gian, trực tiếp biến mất ở trong Bại Gia Môn.
"Lại đi!"
"Đại tỷ và Nhị tỷ lại đi!"
"Cũng không biết lần này sẽ có chuyện thú vị gì xảy ra với các nàng!"
Sau khi hai người rời khỏi, giọng nói của Diệp Tiểu Hắc bỗng nhiên vang lên bên cạnh.
"Đúng vậy!"
"Đại tỷ và Nhị tỷ đúng là quá tốt rồi!"
"Mỗi khi chúng ta cảm thấy nhàm chán thì các nàng sẽ ra ngoài sáng tạo một chút tiết mục thú vị cho chúng ta!"
"Đúng là các nàng là Đại tỷ và Nhị tỷ, quá quan tâm tới những người làm tiểu đệ như chúng ta!"
Ngay sau đó, giọng nói tràn đầy vẻ trêu ghẹo của Diệp Tiểu Bạch cũng vang lên.
...
Chương 1268 - Cái gì! Người nào thua, ta nã người đó một pháo?
Một bên khác!
"Diệp thiếu!"
"Ta, lão Tam và lão Ngũ thắng, chỉ có lão Nhị và lão Tứ thua!"
"Như vậy thì ba người chúng ta có thể lấy được lợi ích gì!"
Lúc này, sau khi năm người đều chơi xong trò chơi kéo búa bao với Diệp Phong, đại ca thủ lĩnh Tống Thiên Lục trên mặt lộ ra vẻ mong đợi nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
----------oOo----------
"Tiểu Cước!"
"Tiểu Kiếm!"
"Hai người các ngươi ai về Bại Gia Môn một chuyến, giúp ta gọi Tiểu Quái đến!"
Nghe được Tống Thiên Lục hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng không trả lời mà trực tiếp ra lệnh cho Diệp Tiểu Cước và Diệp Tiểu Kiếm đang nấp trong chỗ tối.
Chỗ tối!
"Lục ca!"
"Đại tỷ và Nhị tỷ lại tới tham gia náo nhiệt!"
"Đặc biệt là Nhị tỷ, mỗi lần nàng tới bên cạnh chủ nhân tham gia náo nhiệt đều sẽ phát động Tiểu Quái định luật!"
"Ngươi nói, lần này sẽ còn phát động sao?"
Phát hiện Diệp Tiểu Độc và Diệp Tiểu Quái đến, Diệp Tiểu Cước cũng mặt lộ vẻ hiếu kì quay qua nhìn Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Cước đệ!"
"Chuyện này khó mà nói a!"
"Nhưng mà ta cảm thấy lần này hẳn là không..."
Không đợi Diệp Tiểu Kiếm nói xong, giọng nói của Diệp Phong vang lên trong đầu hai người bọn họ.
"Ngọa tào! ! !"
"Tiểu Quái định luật, vậy mà xuất hiện thật!"
Khi hai người nghe được Diệp Phong ra lệnh, đầu tiên là liếc nhau một cái, sau đó mặt lộ vẻ khiếp sợ kinh hô lên!
Cách đó không xa!
"Đại. . . Đại tỷ!"
"Vừa mới hai cái thằng đần đó kêu là Tiểu Quái định luật sao?"
Nghe được tiếng kinh hô của hai người, Diệp Tiểu Quái cũng mặt lộ vẻ bất an quay qua nhìn Diệp Tiểu Độc đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Nhị muội!"
"Bọn họ hô Tiểu Quái định luật!"
"Xem ra, lần này chúng ta lại cắm!"
"Đi!"
"Đi gọi Tứ muội đến đây đi!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái hỏi thăm, Diệp Tiểu Độc cũng gượng cười đáp lại.
"Nhị tỷ!"
"Chủ nhân gọi ngươi qua một chuyến!"
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước và Diệp Tiểu Kiếm cũng đến nơi này, sau đó nói rõ tình huống với Diệp Tiểu Quái!
"Ai!"
"Đại tỷ, ta đi trước!"
"Ngươi tranh thủ đi gọi Tứ muội đến đây đi!"
Nói xong, Diệp Tiểu Quái gượng cười bay xuống chỗ Diệp Phong.
...
"Chủ nhân!"
"Ngài tìm ta?"
Sau khi Diệp Tiểu Quái đi tới trước mặt Diệp Phong, mặt lộ vẻ bất an lên tiếng hỏi thăm.
"Tiểu Quái!"
"Chỗ ta có một ít siêu cấp Oanh Thiên Đan đã được cải tiến, giao cho ngươi!"
"Mà chuyện ngươi cần cần phải làm là phàm là người chơi kéo búa bao thắng ta thì ngươi tiễn hắn một pháo!"
"Như vậy, hắn bị đánh bay, sau đó phải bay trở về lần nữa, như vậy thì ta có thể chơi với hắn một lần nữa!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng nở một nụ cười nói rõ tình huống, sau đó đưa một cái Hỗn Độn giới cho Diệp Tiểu Quái!
? ? ?
Không phải nói thắng có thể nhận được chỗ tốt khó có thể tưởng tượng hay sao?
Thế nào, một pháo này chính là chỗ tốt khó có thể tưởng tượng được sao?
Năm người đang đứng bên cạnh nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trên mặt đều toát ra vẻ mộng bức, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại ra bài không theo kịch bản!
Nhưng mà mặc dù trong lòng có vạn phần bất mãn nhưng bọn họ cũng không dám nói nhiều một câu, bởi vì bọn họ cũng không biết rõ, nếu nói ra bất mãn trong lòng thì đầu có thể lập tức tách rời ra khỏi thân thể hay không!
? ? ?
Ngươi chơi!
Ta nã pháo?
Người nào thua, ta nã người đó một pháo?
Sau khi nghe Diệp Phong nói xong, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Diệp Tiểu Quái như không thể tin vào tai của mình, nàng có nằm mơ cũng không ngờ được là Diệp Phong chơi kéo búa bao mà cũng có thể liên lụy tới mình!
"Chủ nhân!"
"Vui một mình không bằng vui chung!"
"Việc hay như thế, nếu như chỉ có một mình ta hưởng thụ thì ta đúng là quá ích kỷ!"
"Cho nên ta muốn cho Đại tỷ và Tứ muội tới cùng nhau chơi!"
Sau khi hết khiếp sợ, Diệp Tiểu Quái quay qua nhìn Diệp Phong nói ra thỉnh cầu của mình.
"Cũng đúng!"
"Tiểu Độc vừa ra, có việc hay như thế, đúng là nên dẫn theo nàng!"
"Mà Tiểu Đường vẫn luôn hướng dẫn sư tôn tu luyện, bình thường cũng không có cơ hội chơi, như vậy dẫn nàng đến cũng không có tâm bệnh!"
"Được!"
"Vậy thì gọi hai nàng đến đây luôn đi!"
Nghe được điều thỉnh cầu này của Diệp Tiểu Quái, Diệp Phong đầu tiên là trầm tư một chút, sau đó trực tiếp đồng ý.
"Tống huynh!"
"Một hồi các ngươi sẽ bị bắn bay!"
"Nhưng ta muốn nhắc nhở các ngươi là sau khi các ngươi bị bắn bay thì nhất định phải bay trở về một lần nữa, sau đó tiếp tục chơi kéo búa bao với ta, nếu như dám chạy, như vậy thì trên cổ của các ngươi cũng không phải là xuất hiện một vết thương nhỏ bé!"
Ngay sau đó, Diệp Phong quay qua nhìn Tống Thiên Lục đang đứng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.
"Diệp thiếu!"
"Chúng ta biết!"
"Chúng ta bị bắn bay, sau đó tuyệt đối sẽ dùng tốc độ nhanh nhất bay trở về!"
Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, Tống Thiên Lục cũng gượng cười lên tiếng đáp lại.
"Chủ nhân!"
"Chúng ta tới!"
Đúng lúc này, theo một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện, hai người Diệp Tiểu Độc và Diệp Tiểu Đường từ trong vết nứt không gian đi ra!
Mà trên mặt Diệp Tiểu Đường lại tràn đầy sụp đổ, nàng có nằm mơ cũng không ngờ được là trong vòng một ngày mà lại bị hai người Diệp Tiểu Độc và Diệp Tiểu Quái hố hai lần!
"Điên rồi!"
"Ta muốn điên rồi!"
"Cũng quá lúng túng đi!"
Sau khi ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường đều bày ra tư thế nã pháo, nhắm ngay ba người đối diện, trên mặt ba người các nàng đã tràn đầy vẻ lúng túng!
Oanh! Oanh! Oanh!
Theo ba tiếng nổ, ba người Tống Thiên Lục, lão Tam và lão Ngũ chia nhau bị một cỗ khí lưu đạn pháo cực kỳ khủng bố đánh trúng, sau đó trong chớp mắt đã biến mất ngay tại chỗ!
"Ngọa tào!"
"Ba mỹ nữ này nhìn nhu nhu nhược nhược nhưng pháo thả ra thật mẹ nó mãnh liệt!"
"Trực tiếp bắn bay mấy người đại ca rồi!"
"Chuyện này cũng quá kinh khủng đi chứ!"
Nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ này, lão Nhị và lão Tứ đang đứng bên cạnh cũng toát ra vẻ chấn kinh!
"Lão Nhị!"
"Lão Tứ!"
Chương 1269 - Cái gì! Người nào thua, ta nã người đó một pháo? (2)
"Hai người các ngươi cầm lấy hai cái Hỗn Độn giới này!"
"Bên trong có chứa một lượng lớn cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và một lượng lớn thiên tài địa bảo!"
"Chờ các ngươi đến Vô Vọng Thành, chỉ cần có tên ăn mày ăn xin các ngươi thì các ngươi nhục nhã bọn họ một lần, sau đó xem tâm tình tùy tiện cho bọn họ một chút!"
"Nhưng mà các ngươi cần phải chú ý là đồ bên trong hai cái Hỗn Độn giới này, các ngươi tối đa chỉ có thể giữ lại một phần mười, còn lại phải bố thí hết ra ngoài, về phần sau khi bố thí xong hết, các ngươi muốn ở lại đó làm ăn mày hay không thì đó là chuyện của các ngươi!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên bên cạnh, đồng thời cũng đưa hai cái Hỗn Độn giới cho hai người!
Tê!
Khi lão Nhị và lão Tứ nhìn thấy trong Hỗn Độn giới chứa một lượng lớn cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo thì trực tiếp không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh, có thể nói, bọn họ có nằm mơ cũng không dám mơ tới tài phú khủng bố như vậy!
"Diệp thiếu yên tâm!"
"Chúng ta nhất định sẽ làm tốt chuyện này!"
Mặc dù không hiểu tại sao Diệp Phong muốn làm như thế nhưng lão Nhị vẫn lập tức lên tiếng cam đoan, sau đó dẫn theo lão Tứ, trực tiếp đi thẳng tới Vô Vọng Thành!
Một bên khác!
"Đại ca!"
"Diệp thiếu không có lừa gạt chúng ta!"
"Nếu như chúng ta thắng thì đúng là sẽ nhận được lợi ích không thể tưởng tượng nổi thật!"
"Đại ca!"
"Ta hoàn toàn không ngờ được là bên trong đạn pháo này lại ẩn chứa Tiên Thiên Hỗn Độn Chi Khí!"
"Mà chỉ một lát như vậy thôi thì thực lực của ta đã tăng lên rất nhiều, nếu có thể lại bị băng mấy lần thì ta cũng không dám nghĩ!"
"Cho nên, sau khi chúng ta trở về, vẫn phải nghĩ biện pháp thắng!"
Lúc này, phát hiện được thay đổi trong cơ thể, lão Tam và lão Ngũ cũng mặt lộ vẻ hưng phấn lên tiếng nói với Tống Thiên Lục.
………………………………………………………………………………...
"Không sai!"
"Hạnh phúc tới quá đột nhiên!"
"Có thể nói là đánh cho chúng ta trở tay không kịp!"
"Tốt!"
"Chúng ta tranh thủ bay trở về đi!"
"Lần tiếp theo chơi kéo búa bao, chúng ta nhất định phải thắng!"
Sau khi nghe được hai người nói như vậy, Tống Thiên Lục cũng đáp lại một câu, sau đó dẫn theo hai người nhanh chóng bay thẳng tới chỗ Diệp Phong!
...
Vô Vọng Thành!
"Ngọa tào! ! !"
"Nhị ca!"
"Chúng ta đi nhầm vào hang ổ ăn mày hay sao?"
"Tại sao bên trong Vô Vọng Thành này đều là ăn mày vậy!"
Sau khi lão Nhị và lão Tứ cầm Hỗn Độn giới mà Diệp Phong cho đi vào Vô Vọng Thành, nhìn thấy nơi xa có đám ăn mày nhiều vô số kể giống như châu chấu phô thiên cái địa vọt thẳng tới chỗ hai người bọn họ, lão Tứ cũng bị hù đến liên tiếp lui về phía sau mấy bước, sau đó trên mặt mới lộ ra vẻ không thể tin nổi quay qua nhìn lão Nhị đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Lão Tứ!"
"Mặc dù ta cũng không biết rõ là chuyện gì xảy ra!"
"Nhưng ta đã hiểu tại sao Diệp thiếu lại cho chúng ta nhiều cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo như vậy rồi!"
"Lúc đầu ta còn nghĩ là cho dù có mấy tên ăn mày thì cũng không cho hết được!"
"Nhưng hiện tại xem ra chỉ với chút cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo trong tay chúng ta, đối mặt với nhiều tên ăn mày như vậy, mẹ nó hoàn toàn không đủ để cho!"
Sau khi nghe được lão Tứ nói như vậy, lão Nhị cũng gượng cười đáp lại một câu!
Một lát sau!
"Ngọa tào! ! !"
"Thật hay giả?"
"Ăn xin còn có thể ăn xin được cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và Lam Vũ Hoa Trúc?"
"Làm ăn mày thoải mái như thế sao?"
Lúc có người ăn xin được cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo từ trong tay lão Nhị và lão Tứ, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi lên tiếng hô lên!
"Mẹ nó!"
"Ta liều sống liều chết mấy trăm năm trong Thiên Đạo Chiến Trường, đạt được Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo, giá trị còn không bằng được với Thiên Thần Lộ mà ta vừa mới ăn xin được!"
"Mẹ nó, không thể sống nổi nữa rồi!"
"Sau này ta trực tiếp đi làm ăn mày là được rồi!"
"..."
Theo càng ngày càng nhiều người cầm tới số lượng cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và nhiều loại thiên tài địa bảo không giống nhau, rất nhiều người đều bỗng nhiên sinh ra một ý nghĩ như vậy, đó chính là sau này chuyên môn làm ăn mày!
"Điên rồi!"
"Diệp thiếu đúng là điên rồi!"
"Cùng lắm cũng chỉ là một cái giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày mà thôi, có cần phải chơi tới mức xa hoa lãng phí như vậy hay không!"
"Phải biết, bọn họ đều là những người tu đạo bình thường đến không thể nào bình thường hơn được nữa, nhưng bây giờ làm thành như vậy, bọn họ đều muốn bắt đầu làm ăn mày, mà nếu như bọn họ làm tên ăn mày thật, như vậy thì ta còn chơi như thế nào được nữa, một chút cảm giác mới mẻ cũng không có!"
Nhìn thấy cảnh tượng không thể tin được đang diễn ra trước mặt, trong đầu Lạc Thiên trực tiếp xuất hiện bóng dáng Diệp Phong, bởi vì ngoại trừ Diệp Phong ra thì hoàn toàn không có ai khác có thể lấy ra được nhiều cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và nhiều loại thiên tài địa bảo như vậy!
...
Một bên khác!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng đột phá ba cái tiểu cảnh giới, ban thưởng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch *2!"
Khi Diệp Phong còn đang chờ Tống Thiên Lục và hai tiểu đệ của hắn trở về, tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu của hắn.
Ngay sau đó, một cỗ tiếp một cỗ khí tức đột phá từ trong cơ thể hắn liên tiếp bạo phát ra!
Đạo Thần Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong!
Đạo Thần Cảnh Nhị Trọng đỉnh phong!
Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!
Rất nhanh, tu vi của Diệp Phong đã trực tiếp đột phá từ Đạo Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong lên đến Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!
"Ừm?"
"Ta cho lão Nhị và lão Tứ đi bố thí một chút rác rưởi!"
"Kết quả còn phát động hành vi phá của rồi?"
"Vậy chẳng phải là ta có thể mượn cơ hội này xoát hành vi phá của nhiều một chút hay sao?"
Chương 1270 - Tứ muội! Ngươi bắn sập người thừa kế của lão Thất?
Nghĩ đến đây, khóe miệng Diệp Phong nở một nụ cười, hắn hoàn toàn không ngờ được là mình chỉ muốn khiến cho giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày tăng bậc lên một chút mà thôi, nhưng ai mà ngờ được là còn phát hiện một cơ hội có thể xoát bug!
"Hệ thống!"
"Ta làm như vậy có tính là xoát bug hay không?"
Sau đó, Diệp Phong trong lòng lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ, ngươi là lão Lục, ta cảm thấy ngươi không phải đang hỏi thăm mà là đang khoe khoang! Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bug nhỏ như thế này thì hệ thống sẽ không sửa chữa!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống cũng lập tức vang lên trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Đây là bug nhỏ?"
"Còn sẽ không sửa chữa?"
"Hệ thống, hành vi này không giống ngươi một chút nào!"
Nghe được nó nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên lên tiếng đáp lại.
"Đinh! Túc chủ, ngươi sẽ không cho là tất cả người bố thí đều có thể giống lão Nhị và lão Tứ, không chế số lượng lớn cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo bố thí cho mỗi người nằm trong phạm vi phá của hợp lý đó chứ! Có thể nói, chỉ cần có một lần bọn họ bố thí đồ cho người ta mà vượt qua phạm vi phá của hợp lý thì sẽ không phát động ban thưởng cho hành vi phá của!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, hệ thống cũng lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết!
"Ngọa tào!"
"Hóa ra còn có yêu cầu như vậy sao!"
"Như vậy thì cái bug này cũng không dễ xoát!"
Sau khi hiểu rõ được tình huống này, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ nhún vai!
"Diệp thiếu! ! !"
"Chúng ta về đến rồi!"
"Chúng ta tiếp tục chơi kéo búa bao đi!"
Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy hưng phấn của Tống Thiên Lục từ đằng xa truyền tới!
"Ồ!"
"Không chỉ có mấy người Tống Thiên Lục trở về, lại còn xuất hiện một số người khác!"
Sau khi Diệp Phong quay qua nhìn mấy người Tống Thiên Lục mới phát hiện cách đó không xa lại xuất hiện ba người!
Một lát sau!
"Nã pháo!"
Theo Diệp Phong ra lệnh một tiếng!
Tống Thiên Lục, lão Tam, lão Ngũ và ba người mới tới đó đều bị ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường bắn bay ra ngoài!
"Chủ nhân!"
"Ngài có thể thắng một lần hay không!"
"Dù sao ngài thắng một lần, chúng ta có thể bắn ít đi một lần!"
"Mà nếu như ngài cứ thua như thế thì ta sợ là chúng ta sẽ bắn cả phân ra luôn mất!"
Lúc này, Diệp Tiểu Quái cũng thần sắc sụp đổ quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng cầu khẩn, nàng hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong chơi kéo búa bao với sáu người, vậy mà một lần cũng không thắng nổi!
"Khụ khụ!"
"Tiểu Quái!"
"Ngươi yên tâm, lần sau ta nhất định sẽ thắng mấy người!"
Nghe được Diệp Tiểu Quái nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ lúng túng lên tiếng đáp lại, chủ yếu là hắn cũng không ngờ được là chơi với sáu người vậy mà một lần cũng không thắng nổi, xác suất này có thể nói là thấp đến không còn gì để bàn!
"Diệp thiếu! ! !"
"Ta biết ngay là ngươi!"
Đúng lúc này, giọng nói của Lạc Thiên bỗng nhiên vang lên từ phía sau.
"Người nào!"
"Nhìn pháo!"
Nhìn thấy Lạc Thiên nổi giận đùng đùng bay thẳng tới chỗ Diệp Phong, Diệp Tiểu Đường trực tiếp quay lại, sau đó một pháo bắn cho Lạc Thiên bay ra ngoài!
"A?"
"Các ngươi thế nào?"
"Tại sao đều dùng ánh mắt kỳ quái đó mà nhìn ta?"
Sau khi bắn bay Lạc Thiên, Diệp Tiểu Đường cũng phát hiện ra sự khác thường của mấy người, sau đó mặt lộ vẻ không hiểu hỏi thăm.
"Tứ muội!"
"Trước đó chúng ta băng Thất Thải Liên Tử Hoa, chính là băng cho hắn!"
"Còn nữa, hắn là người thừa kế của lão Thất đó, chỉ là Diệp thiếu còn chưa có thu hắn làm đệ tử thân truyền mà thôi!"
"Nhưng cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi!"
"Cho nên hắn là người một nhà đó!"
Nghe được Diệp Tiểu Đường nói như vậy, Diệp Tiểu Độc cũng dùng thần thức truyền âm, giới thiệu thân phận của Lạc Thiên!
………………………………………………………………………………
"Cái gì!"
"Hắn là người thừa kế của lão Thất, vị đệ tử thân truyền cuối cùng của chủ nhân?"
Sau khi nghe được Diệp Tiểu Độc nói như vậy, Diệp Tiểu Đường cũng tỏ vẻ giật mình, nàng có nằm mơ cũng không ngờ được là người bị mình bắn bay lại là người một nhà!
"Khụ khụ!"
"Tiểu Đường!"
"Người mới nãy thật ra thì chính người một nhà!"
"Cho nên, nếu như hắn còn tới nữa thì ngươi chớ có bắn bay hắn!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong cũng vang lên bên cạnh.
"Chủ nhân!"
"Tiểu Đường biết rồi!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Tiểu Đường cũng vội vàng lên tiếng đáp lại.
Một bên khác!
"Tình huống như thế nào?"
"Ta vất vả lắm mới tìm được Diệp thiếu!"
"Kết quả lại bị một tiểu nữ hài ăn kẹo que dùng một cái rắm bắn bay ngược trở về?"
"Mẹ nó, có ai nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi?"
Sau khi Lạc Thiên giữ vững thân thể lại, phát phát hiện mình lại về đến gần Vô Vọng Thành, cả người trực tiếp choáng váng, hắn có nằm mơ cũng không ngờ được là mình đường đường là Cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ nhưng lại bị một tiểu nữ hài dùng một cái rắm bắn bay hơn mười dặm, loại khuất nhục này hắn hoàn toàn không thể nào chấp nhận được!
"Không được!"
"Vừa nãy là ta không có chuẩn bị kỹ càng!"
"Cho nên mới bị đối phương bắn bay!"
"Nhưng chỉ cần ta chuẩn bị sẵn sàng, như vậy cho dù đối phương pháo lực mạnh như thế nào đi nữa cũng đừng có hòng bắn bay ta được nữa!"
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên trực tiếp bộc phát toàn lực, sau đó bay thẳng tới chỗ của Diệp Phong!
Lần này, hắn muốn rửa sạch nhục nhã!
Một lát sau!
"Lạc huynh!"
"Vừa nãy là hiểu lầm!"
"Thật ra thì là do nàng không biết thân phận của ngươi cho nên nàng mới..."
Nhìn thấy Lạc Thiên lại bay trở về, Diệp Phong cũng cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết, nhưng mà không đợi hắn nói xong thì Lạc Thiên đã trực tiếp ngắt lời hắn!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đừng có nói gì nữa hết!"
"Mau để cho nàng lại băng ta một pháo nữa đi!"
Lúc này, Lạc Thiên lại vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra.
? ? ?
Kêu Tiểu Đường lại băng ngươi một pháo nữa?
Đây là yêu cầu quái quỷ gì chứ?
Chẳng lẽ là một pháo vừa rồi bắn cho ngươi choáng váng rồi hay sao?