Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 1271: CHƯƠNG 1271 - LẠC THIÊN BỊ BĂNG ĐẾN TÂM THÁI SẬP?

Nghe được Lạc Thiên đưa ra yêu cầu kỳ quái như vậy, Diệp Phong cũng lộ vẻ mộng bức, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương lại bỗng nhiên đưa ra một cái yêu cầu kỳ quái như thế!

"Lạc huynh!"

"Ngươi muốn chịu một pháo nữa thật sao?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong nhìn về phía Lạc Thiên lên tiếng xác nhận lại.

"Không sai!"

"Ta đúng là muốn chịu một pháo nữa!"

"Vừa nãy bị bắn bay là do ta không có chuẩn bị sẵn sàng!"

"Nhưng lần này, chỉ cần ta chuẩn bị sẵn sàng, như vậy thì tuyệt đối sẽ không bị nàng bắn bay nữa!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Lạc Thiên trực tiếp đưa ra câu trả lời khẳng định!

Hả?

Đây là tới lấy lại thể diện?

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, trong nháy mắt Diệp Phong đã hiểu rõ được, sau đó quay qua nhìn Diệp Tiểu Đường đang đứng bên cạnh nháy mắt ra hiệu!

"Lạc Thiên đúng không!"

"Bây giờ ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"

Nhìn thấy Diệp Phong đưa ánh mắt ra hiệu, Diệp Tiểu Đường cũng ngầm hiểu, sau đó trên mặt lộ ra vẻ châm chọc quay qua nhìn Lạc Thiên lên tiếng hỏi thăm.

Oanh!

Nghe được Diệp Tiểu Đường hỏi thăm, Lạc Thiên cũng không ẩn giấu thêm nữa, trực tiếp bạo phát ra khí tức mạnh mẽ Cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ của mình!

"Chuẩn bị xong!"

"Cứ việc nã pháo vào ta đi!"

"Lần này, nếu như ta còn bị ngươi bắn bay thì ta sẽ nằm sấp ăn..."

Oanh!

Không đợi Lạc Thiên nói xong, Diệp Tiểu Đường trực tiếp nã pháo, sau đó, Lạc Thiên trực tiếp biến mất ở trong tầm mắt của mọi người!

"Ngọa tào!"

"Ta trở về để rửa sạch nhục nhã!"

"Chứ không phải là qua đó để đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương a!"

"Còn nữa, ta đã bạo phát ra toàn bộ lực lượng, kết quả vẫn không thể nào ngăn cản được một pháo này!"

"Rốt cuộc thì nữ hài đó là quái vật gì chứ!"

Sau khi Lạc Thiên lại xuất hiện ở gần Vô Vọng Thành một lần nữa, trên mặt tràn đầy vẻ sụp đổ hô to lên.

...

Một bên khác!

"Tiểu Đường!"

"Tiểu tử Lạc Thiên đó như thế nào rồi?"

Lúc này, Diệp Phong trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ quay qua nhìn Diệp Tiểu Đường lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Tên đó bị băng đến tâm thái sập!"

"Sau đó, trực tiếp về Vô Vọng Thành!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Đường cũng bất đắc dĩ nhún vai, sau đó liền lên tiếng đáp lại.

Hả?

Bị băng đến tâm thái sập?

Tâm thái của cái tên này cũng không được vững cho lắm nha!

Chỉ như vậy mà mỗi ngày còn tự phụ là mình vô địch?

Nghe được Diệp Tiểu Đường nói như vậy, Diệp Phong cũng lắc đầu, sau đó lên tiếng nhả rãnh.

"Chờ một chút!"

"Ta còn cá cược với cái tên đó!"

"Vậy ta cũng không thể cứ ở bên ngoài chơi mãi!"

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó nói với Diệp Tiểu Kiếm đang nấp trong chỗ tối: "Tiểu Kiếm, ngươi và Tiểu Cước tới chắn người chơi kéo búa bao, sau đó thắng nã pháo, thua cho cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo, sau đó để bọn họ đi Vô Vọng Thành thỏa thích bố thí!"

"Chủ nhân!"

"Chuyện này hãy giao cho ta và Tiểu Cước đi!"

"Chúng ta tuyệt đối sẽ chơi. . . không phải, tuyệt đối sẽ làm tốt!"

Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm và Diệp Tiểu Cước cũng đi từ chỗ tối ra, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng bảo đảm!

"Tốt!"

"Vậy thì giao cho các ngươi!"

"Ta về Vô Vọng Thành trước!"

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp bay tới Vô Vọng Thành!

"Lục ca!"

"Đại tỷ, Nhị tỷ và Tứ tỷ, các nàng còn có thể nã pháo chơi!"

"Vậy chúng ta chơi kéo búa bao có phải là không thú vị cho lắm hay không?"

Sau khi Diệp Phong rời khỏi đây, Diệp Tiểu Cước quay qua nhìn Diệp Tiểu Kiếm nói ra ý nghĩ của mình lúc này.

"Tiểu Cước!"

"Mặc dù chúng ta chỉ có thể chơi kéo búa bao nhưng chúng ta có thể làm một chút tay chân trong này á!"

"Ngươi nhìn xem, những người thua đó có thể trực tiếp lấy được cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo, sau đó đi Vô Vọng Thành bố thí!"

"Mà những người thắng đó thì trực tiếp bị Đại tỷ, Nhị tỷ và Tứ tỷ nã pháo đánh bay!"

"Nhưng ngươi có nghĩ tới một chuyện hay không, trong này còn có một điểm cực kỳ trọng yếu, đó chính là trong lúc chơi kéo búa bao thì sẽ xuất hiện thế hòa, như vậy thế hòa thì chúng ta phải làm sao bây giờ, chắc chắn không thể trực tiếp bắt đầu lại từ đầu, như vậy thì nhất định phải đánh bọn họ một trận mới có thể bắt đầu lại từ đầu a!"

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm lại vẻ mặt đắc ý nói ra ý nghĩ của mình.

"Lục ca!"

"Còn phải gọi ngươi một tiếng Lục ca!"

"Ngươi thật là biết chơi!"

"Tại sao ta lại không nghĩ ra được chứ!"

Sau khi nghe được ý nghĩ này của Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Cước trực tiếp hưng phấn lên, sau đó lập tức lên tiếng nịnh nọt Diệp Tiểu Kiếm một chập!

"Ừm?"

"Bọn họ chơi kéo búa bao?"

"Bọn họ bá bá bá?"

"Mà chúng ta cũng chỉ có thể nã pháo?"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, trong nháy mắt tâm tình Diệp Tiểu Độc trở nên không xong, sau đó nhìn về phía Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường đang đứng bên cạnh lên tiếng nói ra: "Nhị muội, Tứ muội, bây giờ ta rất không vui, cho nên ta muốn đánh bọn họ một trận, sau đó để cho mình vui vẻ lên, các ngươi muốn cùng đánh hay không?"

"Đại tỷ!"

"Đương nhiên phải cùng đánh!"

"Bởi vì bây giờ chúng ta cũng rất không vui!"

Nghe được Diệp Tiểu Độc đề nghị như vậy, hai người Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường trực tiếp đồng ý, sau đó ba người ma quyền sát chưởng đánh thẳng tới chỗ hai người Diệp Tiểu Kiếm và Diệp Tiểu Cước!

Vô Vọng Thành!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi trở về làm gì?"

"Là trở về chế giễu ta sao?"

Đang dựa vào góc tường một mình hao tổn tinh thần, Lạc Thiên nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên đi tới, vẻ mặt lúng túng lên tiếng trước!

"Lạc huynh!"

"Không phải ta trở về chế giễu ngươi!"

"Ngươi cũng đừng quên, giữa chúng ta còn có một vụ cá cược!"

"Cho nên ta về tiếp tục trải qua cuộc sống ăn mày với ngươi!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

"Đúng a!"

"Hai người chúng ta còn có một vụ cá cược!"

"Ngươi nhìn đầu óc ta, đều bị cái rắm làm cho hồ đồ!"

Nghe được Diệp Phong giải thích, Lạc Thiên cũng trêu ghẹo đáp lại.

"Ồ!"

"Diệp thiếu!"

Chương 1272 - Diệp thiếu, ngươi còn có Thất Thải Liên Tử Hoa không?

"Lúc này mới bao lâu không gặp, tu vi của ngươi từ Đạo Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đột phá đến Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong rồi?"

Lúc này, Lạc Thiên cũng đã nhận ra tu vi Diệp Phong khác thường, sau đó mặt lộ vẻ khiếp sợ lên tiếng hỏi thăm.

"Không sai!"

"Vừa mới chơi kéo búa bao với người khác, bỗng nhiên có cảm ngộ, sau đó đột đột đột đột phá đến Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Chơi kéo búa bao, còn mẹ nó có thể có cảm ngộ rõ ràng?

Cảm ngộ cái gì?

Thắng thua hòa?

Còn nữa, cho dù ngươi thật sự có cảm ngộ rõ ràng, như vậy đột phá một cái tiểu cảnh giới mới là bình thường, kết quả ngươi đột đột đột đột phá ba cái tiểu cảnh giới?

Hơn nữa từ Đạo Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đột phá đến Đạo Thần Cảnh Nhất Trọng, đây là vượt qua một cái đại cảnh giới, cũng không phải đột phá một cái tiểu cảnh giới đơn giản như vậy!

Nghe được Diệp Phong giải thích kiểu như không như thế, trên mặt Lạc Thiên cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, hắn không ngờ được là Diệp Phong xả con bê ngay cả bản nháp cũng không cần!

...

Màn đêm buông xuống!

"Diệp thiếu!"

"Giống như ngươi mong muốn, thịnh thế ăn mày này xuất hiện trong Vô Vọng Thành!"

Lúc bóng đêm giáng lâm, Lạc Thiên và Diệp Phong bay đến không trung, nhìn từng cái đường phố trong Vô Vọng Thành đều có vô số tên ăn mày ngủ lại, Lạc Thiên cũng nhịn không được lên tiếng cảm thán.

"Ừm!"

"Thịnh thế ăn mày, đẹp như tranh vẻ!"

Nghe được Lạc Thiên trêu chọc, Diệp Phong cũng không thèm để ý chút nào lên tiếng đáp lại.

? ? ?

Đẹp như tranh vẽ?

Đẹp chỗ nào hả?

Sao ngươi có thể nói hưu nói vượn như thế được chứ?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, khóe miệng Lạc Thiên cũng không bị khống chế co quắp, hắn hoàn toàn không ngờ được là hắn trêu chọc như thế mà đối phương cũng có thể đáp lại được!

"Đi thôi!"

"Về đi ngủ!"

"Hi vọng ngày mai là một ngày vui sướng!"

Nói xong, Lạc Thiên trực tiếp bay xuống quán rượu Lạc Dương bên dưới!

"Có ta ở đây!"

"Ngày mai nhất định phải là một ngày vui sướng!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng cười tự nói, sau đó lập tức đuổi tới.

...

Sáng sớm ngày thứ hai!

"Thừa dịp Lạc Thiên còn không có tỉnh!"

"Ta kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay đi!"

Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, đầu tiên là nhìn thoáng qua Lạc Thiên vẫn còn ngủ say bên cạnh, sau đó kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Đại Đạo Chi Quả *1000

Đại Đạo Chi Quả: Thiên tài địa bảo chỉ có Hỗn Độn Giới mới có, mỗi một trái Đại Đạo Chi Quả đều ẩn chứa một tia thiên đạo pháp tắc!

"Ừm?"

"Mặc dù tin tức không nhiều lắm nhưng chỉ bằng những tin tức này thì ta có thể cảm nhận được Đại Đạo Chi Quả này thật không đơn giản!"

"Nhưng mà nó càng không đơn giản thì ta xử lý nó càng dễ!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn Lạc Thiên, theo hắn nghĩ, thứ đồ tốt này cho Lạc Thiên ăn thì chắc chắn là phá của, bởi vì Lạc Thiên hoàn toàn không muốn mạnh lên!

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, nếu như cho Lạc Thiên ăn Đại Đạo Chi Quả là không thuộc về hành vi phá của, bởi vì tâm tính của hắn đã thay đổi, hoặc có thể nói là hôm qua hắn bị Diệp Tiểu Đường băng hỏng mất, nhưng cũng làm cho hắn ý thức được mình không phải mạnh nhất, cho nên hắn đã không còn là tâm tính vô địch tịch mịch mà là biến thành muốn tiếp tục mạnh lên!"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Phong.

Hả?

Tâm thái của cái tên này thay đổi rồi?

Hơn nữa còn là do bị cái rắm băng?

Thần kỳ như vậy sao?

Nghe được hệ thống nhắc nhở, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ chấn kinh!

"Đinh! Túc chủ, tối hôm qua trong lúc ngươi nghỉ ngơi, tổng cộng phát động hành vi phá của năm lần, mà phần thưởng đã phát xong hết, ngươi có thể kiểm tra một chút!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Phong lần nữa.

Hả?

Tối hôm qua phát động hành vi phá của năm lần?

Vậy chẳng phải là ta bạch chơi được phần thưởng của năm lần hành vi phá của?

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, bởi vì khi biết yêu cầu phát động hành vi phá của thì hắn cũng không ôm hi vọng gì về bug hành vi phá của này, nhưng mà hắn không ngờ được là trong một đêm lại phát động năm lần!

Đây cũng đại biểu cho có năm người cầm đồ của hắn tiến hành bố thí, tất cả đều khống chế ở phạm vi phá của hợp lý!

"Ngọa tào!"

"Năm lần hành vi phá của, phần thưởng cung cấp cho ta mười hai mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch?"

"Đây chẳng phải là nói bây giờ ta đã có đến bốn mươi mốt mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch?"

"Vậy nếu như chờ ta hoàn thành hai nhiệm vụ này thì sẽ được bao nhiêu mảnh?"

Khi Diệp Phong nhìn thấy trước mắt mình có bốn mươi mốt mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, trên mặt cũng toát ra vẻ vui mừng, bởi vì khoảng cách hắn hoàn thành sứ mệnh chung cực càng ngày càng gần!

Chớ nói chi là bây giờ trên người còn có hai cái nhiệm vụ có thể thu hoạch được một lượng lớn mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch!

"Ngọa tào!"

"Lạc huynh, ngươi bệnh tâm thần hả!"

"Tại sao lặng yên không tiếng động ghé vào trước mắt ta, mẹ nó dọa ta nhảy một cái!"

Ngay khi Diệp Phong tập trung nghĩ những chuyện này, một khuôn mặt người bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt của hắn, khiến cho hắn bị hù giật mình, sau đó nhìn về phía Lạc Thiên chửi ầm lên.

"Diệp thiếu!"

"Ta cũng không biết lá gan ngươi nhỏ như vậy a!"

Nghe được Diệp Phong mắng to, Lạc Thiên cũng giống như cười mà không phải cười nói.

Hả?

Ta nhát gan?

Mẹ nó lúc nãy ta đang suy nghĩ, sau đó cái mặt lừa của ngươi bỗng nhiên xông ra, mẹ nó, đổi lại là người khác thì cũng sẽ bị hù giật mình đó!

Nghe được Lạc Thiên trêu chọc, trên mặt Diệp Phong cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến!

"Diệp thiếu!"

"Không lộn xộn!"

Chương 1273 - Kiếm Cẩu đến, được mọi người yêu thích!

"Ta muốn hỏi ngươi một chuyện, chính là Thất Thải Liên Tử Hoa hôm qua ngươi cho ta ăn, bây giờ trong tay ngươi còn nữa không?"

"Nói thật, hôm qua có chút ăn không đủ cho nên hôm nay còn muốn ăn thêm chút nữa!"

Lúc này, Lạc Thiên cũng vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Hết rồi!"

"Trong tay của ta chỉ có nhiêu đó, sau đó đều cho ngươi!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong suy nghĩ cũng không có suy nghĩ, trực tiếp lên tiếng trả lời.

"Nhưng mà!"

"Mặc dù ta không có Thất Thải Liên Tử Hoa nhưng trong tay của ta còn có một số Đại Đạo Chi Quả!"

Ngay lúc Lạc Thiên thất vọng, giọng nói của Diệp Phong lại vang lên lần nữa.

………………………………………………………………………………

"Cái gì! ! !"

"Đại Đạo Chi Quả!"

"Ngươi nói trong tay của ngươi có Đại Đạo Chi Quả?"

Mà nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp thần tình kích động bắt lấy bả vai Diệp Phong, sau đó giọng run lên hỏi: "Diệp thiếu, cái này... cái Đại Đạo Chi Quả này, có thể... có thể cho ta ăn mấy trái hay không?"

"Không thể!"

"Đại Đạo Chi Quả này là ta giữ lại cho chó ăn!"

"Nếu là cho ngươi ăn, vậy chó của ta chết đói thì phải làm sao bây giờ?"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp cự tuyệt, hơn nữa hắn nói như vậy cũng là nói thật, bởi vì mới nãy Kiếm Cẩu, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư đã phi thăng tới Hỗn Độn Giới!

Không chỉ có như thế, sư tôn hắn Lạc Thiên Tuyết cũng đã thuận lợi phi thăng tới Thần Giới, mà dựa vào những Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục mà hắn để lại, hắn nghĩ không bao lâu thì Lạc Thiên Tuyết có thể đến Hỗn Độn Giới tìm hắn!

Một bên khác!

? ? ?

Đại Đạo Chi Quả, thiên tài địa bảo cấp cao nhất Hỗn Độn Giới, không có cái thứ hai!

Sau đó, ngươi định lấy cho chó ăn?

Là ngươi điên rồi hay là chó điên rồi?

Thế giới này sao lại vì có ngươi mà trở nên điên cuồng như vậy rồi?

Nghe được lý do cự tuyệt của Diệp Phong, Lạc Thiên cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, hắn có nằm mơ cũng không ngờ được là sẽ có một ngày mình llaji đi giật đồ ăn của một con chó, hơn nữa quan trọng nhất là còn mẹ nó không có đoạt được!

Mẹ nó, như vậy thì ai mà chịu nổi chứ!

"Diệp thiếu!"

"Đối với Đại Đạo Chi Quả này, có phải ngươi không hiểu rõ lắm hay không!"

"Phải biết, đại đạo chi..."

Lúc này, Lạc Thiên không cam lòng, cũng muốn giải thích rõ sự kinh khủng của Đại Đạo Chi Quả cho hắn biết, sau đó hi vọng dùng cái này để Diệp Phong thay đổi phương án xử lý, nhưng mà không đợi hắn nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngắt lời hắn!

"Lạc huynh!"

"Không cần biết là Đại Đạo Chi Quả này khủng bố đến mức nào, hi hữu bao nhiêu, đắt đó như thế nào!"

"Ta đều chọn cho chó ăn!"

"Không vì cái gì khác, chính là sủng nó!"

Lúc này, Diệp Phong cũng vẻ mặt nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.

? ? ?

Không vì cái gì khác, chính là sủng?

Sủng như vậy, mẹ nó, ta rất hâm mộ!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt trong mắt Lạc Thiên tràn đầy vẻ hâm mộ!

(Bọn người Lãnh Vô Phong, Bạch Thiên Hồng, Hạ Thiên Vũ, La Khải, Sở Hồng Sơn: Hâm mộ đi, thỏa thích hâm mộ đi, nhưng chúng ta muốn nói là, bây giờ mới chỉ có như vậy thôi, ban đầu ở Huyền Thiên đại lục, Diệp thiếu đều sủng Cẩu Tử lên tới trời!)

"Chủ nhân! ! !"

"Ta nhớ ngươi muốn chết!"

Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy vẻ đê tiện của tiểu hoàng cẩu từ đằng xa vọng lại!

Mà hai người Diệp Phong và Lạc Thiên sau khi nghe được, cùng nhau quay đầu nhìn sang!

Khi hai người nhìn thấy tiểu hoàng cẩu le đầu lưỡi, sau đó lộ ra nụ cười tiện tiện nhanh chóng chạy tới chỗ bọn họ, Diệp Phong cũng đứng lên, sau đó trực tiếp bày ra tư thế chuẩn bị sút gôn!

"Chủ nhân!"

"Đá ta đi!"

"Dùng sức đá ta đi!"

"Đó là tình yêu ngài dành cho ta!"

Sau khi tiểu hoàng cẩu cách Diệp Phong còn không đủ hai mét, trực tiếp bày thế Thần Long Bãi Vĩ, sau đó vểnh hai cái mông lên trước tới chỗ Diệp Phong!

"Ngọa tào!"

"Thật mẹ nó tiện!"

"Chó hoang hèn như vậy từ đâu chạy đến a!"

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, đặc biệt là chú ý tới dáng vẻ của tiểu hoàng cẩu lúc này, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh trực tiếp bị kinh hãi!

Bành!

Theo Diệp Phong sút mạnh một cái, tiểu hoàng cẩu trực tiếp bị đá bay ra ngoài!

Sau đó, tiểu hoàng cẩu nằm thẳng trên không trung, hai cái chân chó trước để ở sau ót, đồng thời vểnh chân lên bắt chéo, một màn kinh điển này trực tiếp xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người!

"Ngọa tào!"

"Con chó này thật tiện, thật manh, thật mẹ nó hiếm có!"

"Ta cũng muốn có nó!"

"Cẩu cẩu hèn manh như vậy!"

"Người thanh niên đó tại sao không chịu đá mạnh một chút nữa?"

"Ai có thể nói cho ta biết!"

"Có biện pháp nào có thể lấy được con chó hoang này tới tay hay không?"

"Ta rất muốn có được nó!"

"..."

Rất nhanh, những tên khất cái xung quanh bắt đầu bàn tán với nhau, mà Kiếm Cẩu chính là tiêu điểm bàn tán của bọn họ!

"Ta sát!"

"Không phải đâu!"

"Kiếm Cẩu được hoan nghênh như thế sao?"

Nghe được tiếng bàn tán của người xung quanh, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là Kiếm Cẩu lại được hoan nghênh ở chỗ này như thế!

"Chủ nhân!"

"Chúng ta tới!"

Lúc này, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư cũng từ đằng xa đi tới, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hô!

"Ừm!"

"Đứng một bên nghỉ ngơi đi!"

"Chờ qua hai ngày, ta xong xuôi chuyện bên này, dẫn các ngươi về Bại Gia Môn!"

Nhìn ba thú một chút, Diệp Phong cũng thuận miệng nói một câu.

"Thật là qua loa!"

"Đãi ngộ của chúng ta và Cẩu ca hoàn toàn không giống a!"

"Hơn nữa chênh lệch này cũng quá lớn đi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, ba thú Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư cũng cực kỳ đau lòng tự nói.

"Diệp thiếu!"

"Bọn chúng là?"

Lúc này, Lạc Thiên cũng mặt lộ vẻ hiếu kì chỉ vào bọn Phệ Huyết Đường Lang, Phi Thiên Trư Trư lên tiếng hỏi thăm.

"Lạc huynh!"

"Bọn chúng đều là chiến sủng của ta!"

"Thế nào, có thích con nào không?"

Chương 1274 - Kiếm Cẩu đến, được mọi người yêu thích! (2)

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt trêu chọc lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

"Diệp thiếu, nếu có thích!"

"Ngươi có thể đưa ta?"

Lạc Thiên nghe xong, trên mặt toát ra vẻ vui mừng, sau đó, ánh mắt rơi vào Phi Thiên Trư Trư.

"Không thể!"

"Ta chỉ hỏi một chút mà thôi!"

Nhìn thấy vẻ mặt kích động của Lạc Thiên, Diệp Phong trực tiếp lên tiếng trả lời.

? ? ?

Không thể?

Không thể ngươi hỏi cái lông!

Hỏi như vậy không phải là khiến cho ta kích động vô ích hay sao?

Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Lạc Thiên cảm thấy cả người đều muốn điên rồi!

Hô!

Thở một hơi dài, Lạc Thiên cố gắng để tâm tình của mình bình tĩnh lại, lúc này mới nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, đi thôi, chúng ta nên đi ăn xin chút điểm tâm!"

Trong quán rượu Lạc Dương!

"Trương lão bản!"

"Ta muốn xin chút đồ ăn, không biết có tiện..."

Sau khi đi vào quán rượu, Lạc Thiên lập tức xin ăn!

Nhưng mà không đợi hắn nói xong, Trương lão bản không nhìn thẳng hắn, sau đó nhanh chóng đi tới trước người Diệp Phong, đồng thời vẻ mặt nịnh nọt nói ra: "Diệp thiếu, điểm tâm đã chuẩn bị xong cho ngài, ngài có thể lên trên nhã gian trên lầu ba hưởng dụng bất cứ lúc nào!"

"Lạc Thiên!"

"Ngươi nhìn cái gì vậy!"

"Đó đều là ta bố thí cho Diệp thiếu!"

"Thế nào, ngươi có ý kiến?"

Nói xong, Trương lão bản nghĩ tới điều gì, sau đó nhìn về phía Lạc Thiên lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Bố thí?

Mẹ nó ngươi gọi cái này là bố thí hả?

Ta thấy ngươi còn kém qùy liếm Diệp thiếu!

Nghe được Trương lão bản giải thích như thế, trên mặt Lạc Thiên cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, hắn hoàn toàn không ngờ được là Trương lão bản này nói láo cũng là há mồm là ra!

"Lạc huynh!"

"Muốn cùng ăn hay không?"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên bên cạnh.

………………………………………………………………………………...

Lầu ba, nhã gian số một!

"Cẩu Tử!"

"Sao các ngươi phi thăng từ Thần Giới lên nhanh như vậy?"

Đi vào một gian phòng khách ở lầu ba, Diệp Phong mặt lộ vẻ hiếu kì nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Mặc dù ngươi từ Thần Giới phi thăng lên Hỗn Độn Giới còn chưa được một tháng nhưng chúng ta rất nhớ ngươi!"

"Cho nên vì có thể nhanh chóng phi thăng Hỗn Độn Giới để ở bên cạnh ngươi, chúng ta trực tiếp nhờ Tiểu Kiếm cho chúng ta tới một đợt tu luyện kiểu ma quỷ!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, tiểu hoàng cẩu cũng vẻ mặt nghiêm túc giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Bốn thú các ngươi là từ Thần Giới phi thăng lên?

Còn nữa, Diệp thiếu cũng từ Thần Giới phi thăng lên?

Hơn nữa hắn phi thăng Hỗn Độn Giới còn chưa đủ một tháng, nhưng bây giờ cũng đã có được tu vi kinh khủng Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong?

Nói nhảm!

Mẹ nó chuyện này còn có thể là thật hay sao?

Nghe được một người một chó đối thoại với nhau, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh trực tiếp nghe choáng váng!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi từ Thần Giới phi thăng lên?"

"Hơn nữa đi vào Hỗn Độn Giới còn chưa đủ một tháng?"

"Vậy ngươi làm sao có tu vi mạnh mẽ như thế trong thời gian ngắn như vậy?"

Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Chỉ đột đột đột!"

"Lúc ăn cơm, đột phá một chút!"

"Lúc ngủ, đột phá một chút!"

"Phá sản, đột phá một chút!"

"Sau đó, bất tri bất giác tu vi của ta đã đột phá đến Đạo Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!"

"Nhưng mà nói thật, ta cũng không muốn đột phá nhanh như vậy, nhưng không có cách nào, tư chất như vậy, thiên phú như vậy!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong cũng cực kỳ trang bức trả lời.

? ? ?

Ăn cơm thình thịch?

Đi ngủ thình thịch?

Phá của thình thịch?

Khôi hài hả?

Xem ta như là đồ đần, muốn gạt là gạt?

Nói như vậy, đừng nói người, mẹ nó, cho dù là một con chó nghe cũng sẽ không tin!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng đột phá ba cái tiểu cảnh giới, ban thưởng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch *2!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở phát thưởng của hệ thống vang lên trong đầu của Diệp Phong.

Ngay sau đó!

Ba cỗ khí tức đột phá từ trong cơ thể Diệp Phong liên tiếp bạo phát ra!

Đạo Thần Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong!

Đạo Thần Cảnh Ngũ Trọng đỉnh phong!

Đạo Thần Cảnh Lục Trọng đỉnh phong

Khi tu vi Diệp Phong ổn định ở Đạo Thần Cảnh Lục Trọng đỉnh phong, cỗ khí tức đột phá đó mới hoàn toàn ngừng lại!

Choáng váng!

Lúc này, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh đã hoàn toàn choáng tại chỗ!

Hắn vốn cho rằng Diệp Phong nói như vậy là đang khoác lác, nhưng hắn không ngờ được là đối phương không phải đang khoác lác mà là ngưu bức thật sự!

Thậm chí hắn đều cảm thấy trước đó Diệp Phong trả lời như vậy là đã rất thu liễm!

"Ai!"

"Không cẩn thận, lại đột phá ba cái tiểu cảnh giới!"

"Mà nếu lại tùy tâm sở dục đột phá mạnh lên như thế nữa, ta sẽ không có bằng hữu!"

Cảm nhận được tu vi mình đã đột phá đến Đạo Thần Cảnh Lục Trọng đỉnh phong, Diệp Phong cũng ra vẻ bất đắc dĩ nói một câu như vậy.

"Mẹ nó!"

"Diệp thiếu lại bắt đầu trang bức!"

"Mà ta còn không có cách nào phản bác!"

"Loại cảm giác này thật mẹ nó khó chịu!"

Nghe được Diệp Phong trang bức như thế, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh cũng nở một nụ cười khổ!

"Đúng rồi, Cẩu Tử!"

"Ta có một chút trái cây, ngươi tranh thủ ăn đi!"

"Nếu không thì sẽ hỏng!"

Lúc này, Diệp Phong chợt nhớ tới sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay, sau đó nhìn về phía tiểu hoàng cẩu nói một câu như vậy, đồng thời cũng lấy hơn một ngàn trái Đại Đạo Chi Quả ra, sau đó ném xuống đất.

"Chủ nhân!"

"Không phải đâu!"

"Ta mới từ Thần Giới phi thăng lên, sau đó ngươi cho ta ăn mấy loại trái cây rác rưởi này?"

"Không ăn được hay không?"

Nhìn thấy một ngàn trái Đại Đạo Chi Quả dưới đất, trong mắt tiểu hoàng cẩu lại hiện lên vẻ ghét bỏ, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng cầu khẩn.

? ? ?

Trước đó không phải Diệp thiếu nói đùa!

Mà là định lấy Đại Đạo Chi Quả này ra cho chó ăn thật?

Sau đó, mẹ nó chó còn ghét bỏ?

Là chó điên rồi hay là thế giới này điên rồi?

Chương 1275 - Chơi trò chơi gì chứ! Nó không muốn, ta muốn!

Thấy cảnh này, Lạc Thiên cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, thậm chí hắn rất muốn nói với tiểu hoàng cẩu một câu: "Cẩu ca, nếu ngươi ghét bỏ không muốn, vậy có thể cho ta hay không, ta không chê, ta muốn!"

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, nếu như cho tiểu hoàng cẩu ăn Đại Đạo Chi Quả, như vậy cũng không thuộc về hành vi phá của!"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Ta biết!"

"Dù sao thất bại lại không trừng phạt, cùng lắm thì ta từ bỏ phần thưởng sản phẩm bại gia hôm nay thôi!"

"Nhưng mà nếu như tiểu hoàng cẩu không muốn ăn, vậy ta phải nghĩ cách phá của!"

"Nhưng chuyện này sẽ không tính toán như thế, ta hảo tâm muốn giúp nó tăng cường thực lực một chút, nhưng nó không những không cảm kích, ngược lại còn cự tuyệt, sau chuyện này ta phải khiến cho nó ăn đến nôn!"

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ bất đắc dĩ lên tiếng nói.

"Cẩu Tử!"

"Nếu như ngươi không muốn ăn, vậy chúng ta lấy những trái cây rác rưởi này chơi trò chơi đi!"

Sau đó, Diệp Phong nhìn về phía tiểu hoàng cẩu nói một câu như vậy.

? ? ?

Chơi trò chơi gì chứ!

Nó không muốn, ta muốn a!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh trực tiếp gấp, sau đó nhìn về phía Diệp Phong thăm dò: "Diệp thiếu, nếu như nó không muốn, vậy có thể cho ta hay không!"

"Không thể!"

"Nhưng mà Lạc huynh, nếu ngươi có thể thắng lợi trong trò chơi nhỏ sắp chơi thì ta có thể thưởng cho ngươi mấy trái!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong lại cực kỳ quả quyết cự tuyệt, nhưng mà nghĩ đến trò chơi nhỏ sắp chơi, hắn vẫn cho Lạc Thiên một hi vọng!

"Diệp thiếu!"

"Chuyện này là thật?"

Nghe được hắn nói như vậy, Lạc Thiên cũng mặt lộ vẻ kích động xác nhận.

"Lạc huynh!"

"Ta lừa ngươi khi nào!"

"Vậy chúng ta đi chơi trò chơi nhỏ trước đi?"

Nhìn thấy Lạc Thiên cảm thấy hứng thú như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng đề nghị.

Một lát sau!

Vô Vọng Thành, ngoài ba mươi dặm thành tây!

"Chủ nhân!"

"Chúng ta muốn chơi trò chơi nhỏ gì đó?"

"Sao còn gọi tất cả bọn họ đến?"

Nhìn thấy Diệp Phong gọi chín người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái, Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Đường, Diệp Tiểu Bạch, Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Phủ, Diệp Tiểu Chùy, Diệp Tiểu Cước qua, tiểu hoàng cẩu cũng có chút bất an lên tiếng hỏi thăm.

"Kiếm Cẩu!"

"Hôm nay trò chơi nhỏ chúng ta muốn chơi chính là golf quả!"

"Mà cái trò chơi nhỏ này cũng vô cùng đơn giản, chính là lấy Đại Đạo Chi Quả làm quả bóng gôn, sau đó mọi người cầm gậy đánh golf đánh bay Đại Đạo Chi Quả dưới đất, không cần biết là mấy lần, chỉ cần đánh Đại Đạo Chi Quả vào một cái lỗ nhỏ ở xa xa là được rồi, mà ai dùng số lần ít nhất đánh vào lỗ thì coi như người đó thắng!"

Nghe được tiểu hoàng cẩu hỏi thăm, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn mọi người người giới thiệu quy tắc của trò chơi nhỏ!

Hả?

Cái trò chơi nhỏ này nghe như không có gì!

Nhưng tại sao ta luôn cảm thấy có chút không đúng lắm đâu!

Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, tiểu hoàng cẩu lại chau mày tự nói.

----------oOo----------

Một lát sau!

"Chủ nhân!"

"Gậy, gậy đánh golf của ta đâu?"

Nhìn thấy tất cả mọi người lấy được gậy đánh golf tạo hình kì lạ, thậm chí ngay cả Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long và Phi Thiên Trư Trư đều lấy được gậy đánh golf, nhưng chỉ có mình không có, chuyện này khiến cho tiểu hoàng cẩu gấp!

"Ừm?"

"Gậy đánh golf của ngươi?"

"Cẩu Tử!"

"Ngươi chính là cái lỗ nhỏ xa xa, ngươi muốn gậy đánh golf làm gì?"

"Đúng rồi!"

"Một hồi nhớ há to miệng một chút, nếu không, miệng há quá nhỏ, chúng ta không đánh vào được, như vậy thì sẽ đánh vào mặt chó của ngươi!"

Nghe được tiểu hoàng cẩu hỏi thăm, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa giải thích rõ.

? ? ?

Ta là chung cực lỗ nhỏ?

Mà các ngươi không ngừng đả kích Đại Đạo Chi Quả, cuối cùng đều phải đánh vào trong miệng chó của ta?

Nghe được Diệp Phong giải thích, tiểu hoàng cẩu trực tiếp nghe choáng váng!

Nó hoàn toàn không ngờ được là mình lại đảm nhiệm vai quan trọng như vậy trong trò chơi nhỏ này!

"Chủ nhân!"

"Làm ơn!"

"Đừng để ta làm cửa hang a!"

"Ta cũng muốn chơi cái trò chơi nhỏ này a!"

Sau khi tỉnh táo lại, tiểu hoàng cẩu chạy tới bên chân Diệp Phong, sau đó vẻ mặt tiện manh cầu khẩn.

"Cái gì! !"

"Bởi vì ngươi có hai cái lỗ, cho nên đề nghị chúng ta mỗi người đều chơi hai trái Đại Đạo Chi Quả?"

Nghe được tiểu hoàng cẩu cầu khẩn, Diệp Phong lại trực tiếp chọn không nhìn, sau đó chững chạc đàng hoàng thêu dệt vô cớ!

? ? ?

Mẹ nó ai đề nghị như vậy rồi?

Mặc dù ngươi là chủ nhân của ta!

Nhưng ngươi cũng không thể đẩy ta vào chỗ chết chơi như thế!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng bị bị hù hai chân xiết chặt, sau đó vội vàng nói: "Chủ nhân, vậy ta đi trước, đến lúc đó, ta sẽ há to miệng chờ các ngươi đến đánh ta!"

"Chủ nhân!"

"Ta cảm thấy làm như thế quá không công bằng với Cẩu ca!"

"Cho nên ta chọn từ bỏ!"

Đúng lúc này, giọng nói của Phệ Huyết Đường Lang vang lên bên cạnh, hơn nữa nó cũng lập tức ném gậy đánh golf trong tay xuống đất!

"Lang đệ! ! !"

"Thời điểm then chốt còn phải nhờ ngươi a!"

Đang chuẩn bị rời đi, tiểu hoàng cẩu nghe được Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, cảm động sắp khóc!

"Soái Bức Huyết!"

"Ngươi có ý gì?"

Thấy cảnh này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm!

"Chủ nhân!"

"Ý ta rất đơn giản!"

"Chính là ta muốn từ bỏ thân phận tuyển thủ, sau đó đảm nhiệm trọng tài của trò chơi nhỏ này!"

"Nếu không, nếu không có một trọng tài công chính công bằng, vậy ai giám sát Cẩu ca?"

"Mà nếu không có người giám sát Cẩu ca, vậy rõ ràng những người khác không thể đánh Đại Đạo Chi Quả vào động, lại bởi vì Cẩu ca cố ý lay động đầu chủ động đón được Đại Đạo Chi Quả đánh tới, vậy cái trò chơi nhỏ này coi như trở nên không có chút niềm vui thú nào!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Phệ Huyết Đường Lang cũng vẻ mặt thành thật nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.

"Lang đệ! ! !"

Chương 1276 - Bọn họ chơi bóng, ta làm cửa hang? Tiểu hoàng cẩu tâm tính sập!

"Thời điểm then chốt còn mẹ nó vẫn là ngươi!"

Nghe được Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, giọng nói tràn đầy lửa giận của tiểu hoàng cẩu trực tiếp vang lên bên cạnh!

Nó hoàn toàn không ngờ được là bàn về hố chó, con lang này chơi thật!

"Ngọa tào!"

"Một giây trước còn huynh đệ tình thâm!"

"Một giây sau chính là huynh đệ, ta ở sau lưng cho ngươi một đao?"

"Chơi kích thích như thế sao?"

Nhìn thấy tình huống này, Lạc Thiên đang đứng bên cạnh cũng tỏ vẻ giật mình!

"Phệ Huyết Đường Lang!"

"Thời điểm then chốt còn phải nhờ ngươi a!"

"Ta không ngờ được là như vậy!"

"Được!"

"Vậy ngươi làm trọng tài của trò chơi nhỏ này đi!"

Lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên bên cạnh.

Một lát sau!

"Phi Thiên Trư Trư!"

"Ngươi tới trước!"

Sau khi tiểu hoàng cẩu chuẩn bị xong ở ngoài vài dặm, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho Phi Thiên Trư Trư.

"Diệp thiếu!"

"Chín người này đều là người hộ đạo của ngươi sao?"

Lúc này, Lạc Thiên lên tiếng hỏi thăm.

"Không sai!"

"Bọn họ đều là người hộ đạo của ta!"

"Thế nào, ngươi muốn luận bàn với bọn họ một chút?"

Nghe được hắn nói như vậy, Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn Lạc Thiên, lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Ta đúng là có ý nghĩ này!"

"Nhưng mà không cần tất cả đều luận bàn, ta luận bàn với người yếu nhất trong số bọn họ là được rồi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng khẽ gật đầu, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

Oanh!

Đúng lúc này, một cỗ Thiên Đạo uy áp kinh khủng ầm vang giáng lâm, trong nháy mắt bao phủ tất cả mọi người đang có mặt ở đây!

Ngay sau đó!

Lôi âm nổ vang, thiên lôi cổn cổn!

Thiên Đạo kiếp vân tản ra Thiên Đạo uy áp nhanh chóng ngưng tụ trên không trung!

"Không được! !"

"Kề bên này lại có người đang độ kiếp!"

"Hơn nữa, còn là Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo kiếp vân kinh khủng nhất!"

Cảm nhận được khí tức khủng bố do Thiên Đạo kiếp vân tản ra, Lạc Thiên vẻ mặt đại biến kinh hô lên!

"Xong!"

"Bởi vì sự tồn tại của chúng ta khiến cho bát giai Hỗn Độn Chi Tổ đang độ Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo kiếp vân này sẽ thân tử đạo tiêu!"

"Mà chúng ta cũng không thể may mắn thoát khỏi!"

Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân đã triệt để ngưng tụ thành hình trên không trung, Lạc Thiên sắc mặt trắng bệch nói ra sự thật tàn khốc này!

"Hám Thiên Cước!"

"Diệt Thiên Cước!"

"Thí Thiên Cước!"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước đang đứng bên cạnh bỗng nhiên hét lớn một tiếng!

Ngay sau đó, không trung liên tiếp xuất hiện ba cái dấu chân to lớn che khuất bầu trời, mà mỗi một cái dấu chân đều mạnh hơn dấu chân trước đó mấy lần!

Đặc biệt là dấu chân cuối cùng, nó đạp nát hư không xuất hiện!

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo ba tiếng nổ, Thiên Đạo kiếp vân đã ngưng tụ thành hình trên không trung trực tiếp bị ba cái dấu chân cự đại này đạp nát chôn vùi!

Tê!

Thấy cảnh này, Lạc Thiên cũng nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn Diệp Tiểu Cước!

Hắn hoàn toàn không ngờ được là trên đời này còn có người có thể lấy sức một mình trực tiếp chôn vui Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo kinh khủng nhất, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì có đánh chết hắn cũng sẽ không tin chuyện này sẽ là thật!

"Quá kinh khủng!"

"Người hộ đạo bên người Diệp thiếu thật là kinh khủng!"

"Mà Cường trọc đi chân trần này, không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là người mạnh nhất ở trong chín người này!"

Nghĩ đến tám người còn lại đều bị hù không dám nhúc nhích, Lạc Thiên xem Diệp Tiểu Cước như đệ nhất cường giả!

Mà Lạc Thiên không biết là vừa nãy, tám người còn lại không phải bị hù không dám nhúc nhích mà là vì có Tiểu Cước ở chỗ này, cho nên bọn họ khinh thường ra tay!

"Lạc huynh!"

"Ngươi vừa mới nói muốn luận bàn với ngươi yếu nhất trong số những người hộ đạo này của ta?"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên bên cạnh!

………………………………………………………………………………...

"Diệp thiếu!"

"Ta biết những người hộ đạo bên cạnh ngươi thực lực đều cực kỳ kinh khủng!"

"Nhưng ta vẫn muốn luận bàn với ngươi yếu nhất trong bọn họ một chút!"

"Ta muốn biết ta chênh lệch với bọn họ bao nhiêu!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên cũng đưa ra câu trả lời khẳng định.

"Được thôi!"

"Nếu như Lạc huynh muốn luận bàn với hắn như vậy, vậy ta sẽ cho hắn luận bàn với ngươi!"

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp quay qua nhìn Diệp Tiểu Cước.

"Chủ nhân!"

"Ta sẽ hảo hảo luận bàn với hắn!"

Chú ý tới ánh mắt Diệp Phong rơi vào trên người mình, Diệp Tiểu Cước lập tức tiến lên một bước, sau đó thần thái cung kính lên tiếng nói.

Hả?

Ta nói ta muốn luận bàn với người yếu nhất!

Không phải luận bàn với người mạnh nhất!

Các ngươi đừng có chơi ta!

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp luống cuống, dù sao hắn biết rõ thực lực của đối phương khủng bố đến mức nào, thậm chí, không nói khoa trương một chút nào, nếu như luận bàn với đối phương, vậy đối phương đánh hắn dễ dàng như đánh nhi tử!

Đó không phải là so tài, đó là tự tìm khổ chịu!

"Diệp thiếu!"

"Chờ, chờ một chút!"

"Ý của ta là ta muốn luận bàn với người có thực lực yếu nhất trong chín người này, không phải mạnh nhất!"

Lúc này, Lạc Thiên cũng nhìn về phía Diệp Phong vội vàng giải thích rõ cho hắn biết.

"Đúng!"

"Tiểu Cước chính là người có thực lực yếu nhất trong chín người này!"

Nhìn thấy vẻ mặt bất an của Lạc Thiên, Diệp Phong cũng cười đáp lại.

"Cái gì! ! !"

"Hắn là người có thực lực yếu nhất trong chín người này?"

"Nói đùa cái gì đó!"

"Hắn là tồn tại kinh khủng ba cước diệt cửu trọng Thiên Đạo kiếp vân, sao hắn lại là người yếu nhất!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp kinh hô lên, trên mặt tràn ngập vẻ khó có thể tin!

"Lạc huynh!"

"Loại chuyện nhỏ nhặt này ta không có lý do lừa gạt ngươi!"

"Cho nên, hắn thật sự là người yếu nhất!"

Nghe được tiếng kinh hô của Lạc Thiên, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ nhún vai, sau đó giải thích rõ.

Khụ khụ!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên ho một tiếng, sau đó mặt lộ vẻ lúng túng nói ra: "Diệp thiếu, ta chợt nhớ tới, hình như một con chó lang ta nuôi sắp sinh, ta phải nhanh chóng trở về đỡ đẻ cho nó, cho nên, luận bàn này coi như xong đi!"

Chương 1277 - Hắn là người yếu nhất? Lạc Thiên luống cuống!

"Chủ nhân! ! !"

"Hắn nhục nhã ta!"

"Ta muốn luận bàn với hắn!"

Không đợi Diệp Phong nói chuyện, Diệp Tiểu Cước đang đứng bên cạnh nổi giận đùng đùng hô to lên.

? ? ?

Mẹ nó, ai nhục nhã ngươi hồi nào?

Ngươi không nên nói lung tung a!

Nếu không, mẹ nó, ta thưa ngươi tội phỉ bảng!

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp gấp!

"Tiểu Cước!"

"Hắn nhục nhã ngươi khi nào?"

Lúc này, Diệp Phong mặt lộ vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Nơi này có chín người, kết quả bởi vì thực lực của ta yếu nhất cho nên hắn muốn khiêu chiến ta, đó không phải là chuyên chọn quả hồng mềm bóp sao?"

"Mà trong lòng của hắn, ta chính là quả hồng mềm đó, như vậy không phải là đang nhục nhã ta sao?"

"Còn nữa!"

"Hắn coi ta là quả hồng mềm bóp còn chưa tính, dù sao ta cũng đồng ý!"

"Nhưng bây giờ hắn lại vì một con chó lang sắp sinh, sau đó ném ta qua một bên, như vậy chẳng phải chứng minh ta còn không quan trọng bằng một con chó lang sao?"

"Như vậy không phải là đã nhục nhã ta hai lần?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Cước cũng cố nén lửa giận giải thích rõ.

? ? ?

Ta chọn yếu nhất là bởi vì ta biết rõ thực lực của mình, có thể nói, chọn yếu nhất khiêu chiến đã là ta lấy hết dũng khí!

Nhưng sao đến ngươi thì lại biến thành làm nhục đâu?

Còn nữa, cái gì chó lang sinh con, đó là ta lấy cớ thôi, mẹ nó ngươi lại cho là thật?

Thậm chí còn biến thành nhục nhã ngươi hai lần?

Nghe được Diệp Tiểu Cước giải thích, Lạc Thiên cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, bởi vì hắn hoàn toàn không có nghĩ như vậy a!

"Tiểu Cước!"

"Ngươi nói có lý!"

"Vậy ngươi dẫn theo Lạc huynh tìm một chỗ không người, luận bàn một cái đi!"

"Nhớ kỹ, điểm đến là dừng, chớ chơi chết hắn đó!"

Đúng lúc này, Diệp Phong cũng lên tiếng nói ra.

? ? ?

Điểm đến là dừng!

Đừng chơi chết?

Mẹ nó, nói chuyện kiểu quái gì thế?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp gấp, nhưng mà, không đợi hắn nói cái gì, Diệp Tiểu Cước trực tiếp xuất hiện bên cạnh hắn, sau đó trong chớp mắt dẫn theo hắn biến mất ngay tại chỗ!

"Tốt!"

"Yên tĩnh!"

"Tiếp xuống, chúng ta xem bọn nó chơi trò chơi nhỏ đi!"

Sau khi Diệp Tiểu Cước và Lạc Thiên rời khỏi nơi này, Diệp Phong cười nói với tám người còn lại.

Sau ba canh giờ!

"Chủ nhân!"

"Đại Đạo Chi Quả chơi không sai biệt lắm!"

"Chút Đại Đạo Chi Quả còn lại đều là của Lạc Thiên và Tiểu Cước!"

"Chỉ cần bọn họ đánh xong những Đại Đạo Chi Quả còn lại này, trò chơi nhỏ này có thể kết thúc!"

Khi Diệp Tiểu Độc đánh xong phần Đại Đạo Chi Quả của mình, đi đến bên cạnh Diệp Phong nói rõ tình huống.

"Tốt!"

"Ta đã biết!"

"Vậy ngươi đi tìm Tiểu Cước, sau đó gọi hắn dẫn Lạc huynh về đi!"

Nghe được Diệp Tiểu Độc nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh.

"Chủ nhân!"

"Chúng ta về đến rồi!"

Đúng lúc này, theo một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện, giọng nói của Diệp Tiểu Cước từ trong đó vọng ra.

"Ngọa tào!"

"Ba canh giờ này, Lạc huynh đã trải qua cái gì a!"

"Mặt mũi này, có thể xưng là đầu heo vương trong số đầu heo!"

Nhìn thấy Lạc Thiên mặt sưng lên hơn cả đầu heo từ trong vết nứt không gian đi ra, trên mặt Diệp Phong cũng lộ vẻ giật mình!

"Diệp thiếu!"

"Nếu như ta trở thành đệ tử thân truyền của ngươi, như vậy thì ta có thể trở nên mạnh hơn hắn không?"

Lúc này, Lạc Thiên mặt sưng hơn cả đầu heo nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

Có thể nói, ba canh giờ vừa rồi tuyệt đối là ba canh giờ khiến cho hắn cảm thấy tuyệt vọng nhất đời này, mà cũng bởi vì ba canh giờ này, hắn muốn mạnh lên, không tiếc bất cứ giá nào mạnh lên!

"Lạc huynh!"

"Vấn đề này ta cũng khó trả lời ngươi a!"

"Dù sao ta chỉ có thể cung cấp các loại tài nguyên và thiên tài địa bảo cần dùng cho tu luyện cho ngươi!"

"Mà có thể trở nên mạnh hơn hắn hay không thì phải xem ngươi có cố gắng tu luyện hay không!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi như vậy, Diệp Phong đầu tiên là trầm tư một chút, sau đó lên tiếng trả lời.

"Diệp thiếu!"

"Vậy nếu như ta trở thành đệ tử thân truyền của ngươi thì có thể có được tài nguyên tu luyện gì?"

Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Lạc Thiên hỏi thăm lần nữa.

"Bất cứ tài nguyên tu luyện gì!"

"Chỉ cần ngươi nói ra được, ta đều có thể thỏa mãn ngươi!"

"Hơn nữa số lượng tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của ngươi, cũng ví dụ như là Đại Đạo Chi Quả, ta có thể để ngươi ăn đến nôn!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, Diệp Phong cũng nở một nụ cười nhìn đối phương lên tiếng trả lời, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Xem ra nhiệm vụ dùng phương thức phá của thu Lạc Thiên làm đệ tử thân truyền trong ba ngày này sẽ hoàn thành sớm!"

………………………………………………………………………………...

"Diệp thiếu!"

"Vậy nếu như ta muốn ăn Thất Thải Liên Tử Hoa thì sao?"

"Phải chăng cũng có thể để cho ta ăn đến nôn?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó vội vàng gặn hỏi.

? ? ?

Thất Thải Liên Tử Hoa?

Phải chăng cũng có thể ăn đến nôn?

Đồ chơi đó, nếu ngươi nhìn thấy quá trình chế tác, không chừng có thể nôn ngay lập tức!

Nghe được Lạc Thiên hỏi như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó mặt lộ vẻ tò mò hỏi: "Lạc huynh, thế nào, hôm qua ngươi ăn Thất Thải Liên Tử Hoa, hương vị vẫn được?"

"Vẫn được?"

"Quá mẹ nó được!"

"Hương vị đó có thể nói là vô địch có được hay không!"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Lạc Thiên cũng vẻ mặt nghiêm túc trả lời.

Mà ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường đang đứng bên cạnh nghe Lạc Thiên nói như vậy, đều sắc mặt đỏ bừng cúi đầu, dù sao Thất Thải Liên Tử Hoa đó đều là ba người các nàng băng ra!

Khụ khụ!

Diệp Phong nghe được Lạc Thiên nói như vậy cũng trực tiếp ho khan, sau đó mới vẻ mặt quái dị giải thích: "Lạc huynh, nếu như ngươi muốn Thất Thải Liên Tử của Thất Thải Đạo Liên, như vậy thì muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng nếu như muốn Thất Thải Liên Tử Hoa thì có chút khó, bởi vì những Thất Thải Liên Tử Hoa đó đều là ba người Tiểu Độc, Tiểu Quái và Tiểu Đường tân tân khổ khổ băng ra!"

Chương 1278 - Ngọa tào! Mẹ nó là băng như vậy thật!

Hả?

Băng ra?

Đây là ý gì?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên trực tiếp mộng, nhưng nghĩ tới mỹ vị của Thất Thải Liên Tử Hoa, hắn vẫn lên tiếng hỏi thăm: "Diệp thiếu, vậy các nàng băng ra như thế nào, phải chăng có thể biểu diễn cho ta xem một lần, nếu như ta có thể học được, vậy ta sau này ta có thể tự mình băng, cũng không cần làm phiền ba vị đại nhân này!"

"Lạc huynh!"

"Ta có thể để các nàng biểu diễn cho ngươi xem!"

"Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi là trừ phi ngươi bái ta làm thầy, trở thành đệ tử thân truyền của ta, nếu không cho dù ngươi xem thì cũng không học được!"

"Bởi vì trong quá trình băng chế cần dùng đến một vài thứ, chỉ có ta có!"

Nghe được điều thỉnh cầu này của Lạc Thiên, Diệp Phong không có trực tiếp đồng ý mà muốn Lạc Thiên tranh thủ đưa ra quyết định!

Bành!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng không do dự nữa, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Phong, đồng thời vẻ mặt kiên định lên tiếng nói ra: "Sư tôn tại thượng, xin nhận đệ tử cúi đầu!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ phá của, ban thưởng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch *15!"

Theo Lạc Thiên vừa nói dứt câu, tiếng nhắc nhở phát thưởng của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong!

Cùng lúc đó, một cỗ tin tức khổng lồ cũng xuất hiện trong đầu Lạc Thiên, một cái bại gia ấn ký cũng xuất hiện trên trán hắn!

"Bại Gia Môn!"

"Lấy bại nhập đạo!"

"Bại vạn vật, đến trường sinh!"

"Mẹ nó, quá mạnh!"

Khi Lạc Thiên hấp thu xong những tin tức hiện ra trong đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin, hắn không ngờ được là thân phận và thực lực của Diệp Phong lại kinh khủng đến mức như thế, mà khiến cho hắn không ngờ được là chỉ cần bái đối phương làm sư phụ thì mình có thể lấy được cơ duyên nghịch thiên như thế!

"Mẹ nó, ta thật là ngu!"

"Cơ duyên như thế này đưa đến trước mặt ta mà ta vẫn không có lấy!"

"Nếu như bỏ lỡ thì ta sẽ hối hận cả đời!"

Nghĩ đến đây, trên mặt Lạc Thiên cũng lộ ra vẻ may mắn!

"Lạc Thiên!"

"Nếu như ngươi đã bái ta làm sư phụ, như vậy hẳn ngươi cũng biết rõ tình huống của Bại Gia Môn!"

"Vậy kế tiếp hãy để ba người các nàng biểu diễn băng Thất Thải Liên Tử Hoa cho ngươi xem một lần!"

"Về phần có thể học được cách băng Thất Thải Liên Tử Hoa hay không thì phải xem ngộ tính của ngươi!"

Đúng lúc này, Diệp Phong lên tiếng nói ra.

? ? ?

Có thể học được hay không thì phải xem ngộ tính của ta?

Như vậy chẳng phải là băng Thất Thải Liên Tử Hoa rất khó?

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên cũng trở nên nghiêm túc, sau đó quay qua nhìn ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường!

"Chủ nhân!"

"Có thể không biểu thị hay không?"

"Rất mất mặt a!"

Mà lúc này, Diệp Tiểu Độc lại gượng cười nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng cầu khẩn.

"Không được!"

"Nhất định phải biểu thị!"

"Nếu không thì chẳng phải là ta nói mà không giữ lời!"

Nghe được Diệp Tiểu Độc cầu khẩn, Diệp Phong lại trực tiếp cự tuyệt, bởi vì hắn cũng rất muốn xem xem ba người các nàng băng như thế nào mà còn có mỹ vị như vậy!

...

Bành! Bành! Bành!

Theo ba tiếng nổ, ba cái bình sắt lớn trực tiếp xuất hiện trong tầm mắt của mọi người!

"Ừm?"

"Ba cái bình sắt lớn này để làm gì?"

"Băng Thất Thải Liên Tử Hoa cần dùng đến cái đồ chơi này sao?"

Nhìn ba cái bình sắt nện ra ba cái hố to dưới đất, trên mặt Lạc Thiên đang đứng bên cạnh cũng toát ra vẻ nghi hoặc, bởi vì hắn rất khó liên tưởng cái bình sắt lớn này và Thất Thải Liên Tử Hoa mỹ vị!

"Ồ!"

"Sao các nàng đều ném Thất Thải Liên Tử của Thất Thải Đạo Liên vào trong bình sắt lớn?"

"Ồ!"

"Các nàng ném Thất Thải Liên Tử vào đó xong, tại sao lại ngồi lên miệng bình sắt lớn đó?"

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Lạc Thiên cả người đều bối rối, bởi vì hắn hoàn toàn không đoán được rốt cuộc mấy người Diệp Tiểu Độc muốn làm gì!

"Chờ một chút!"

"Băng!"

"Sẽ không phải là các nàng muốn..."

Đúng lúc này, một cái phỏng đoán cực kỳ đáng sợ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu của hắn, mà cũng là vì cái phỏng đoán đáng sợ này, trong nháy mắt khiến cho Lạc Thiên cảm thấy bất an!

"Sẽ không!"

"Sẽ không!"

"Các nàng đều là nữ hài tử, chắc chắn sẽ không làm ra được chuyện điên cuồng như vậy!"

Lúc này, Lạc Thiên cũng mặt lộ vẻ bất an tự lẩm bẩm, nhưng mà ánh mắt lại nhìn chòng chọc vào ba người!

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo ba tiếng nổ, một loạt tiếng lốp bốp từ trong ba cái bình sắt lớn vang lên, mà ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường ngồi ở trên miệng bình cũng mặt lộ vẻ lúng túng cúi đầu xuống!

"Nhìn nhìn nhìn!"

"Các ngươi còn nhìn!"

"Có phải muốn chết hay không a!"

"Phải biết, ngồi ở phía trên nã pháo là Đại tỷ, Nhị tỷ và Tứ muội!"

"Nếu để cho các nàng chú ý tới chúng ta đang xem náo nhiệt, cười trên nổi đâu của người khác thì chúng ta sẽ thảm lắm!"

Trong lúc năm người Diệp Tiểu Bạch, Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Phủ đang cười trên nỗi đau của người khác xem náo nhiệt, giọng nói của Diệp Tiểu Hắc vang lên trong đầu của năm người bọn họ.

Mà sau khi năm người nghe được Diệp Tiểu Hắc nhắc nhở thì cũng đều kịp phản ứng lại, sau đó quay đầu đi chỗ khác, hoàn toàn không dám nhìn nhiều!

...

"Ngọa tào! ! !"

"Mẹ nó, đúng là băng như thế thật!"

"Như vậy thì chẳng phải là Thất Thải Liên Tử Hoa tràn đầy 'hương vị'?"

"Mà Thất Thải Liên Tử Hoa tràn ngập 'hương vị', mẹ nó, hôm qua ta ăn say sưa ngon lành?"

Nhìn thấy ba người mở băng, Lạc Thiên tâm thái trực tiếp sập!

----------oOo----------

"Lạc Thiên!"

"Ngươi cũng nhìn thấy!"

"Những Thất Thải Liên Tử Hoa đó được làm ra như thế này!"

"Nếu như ngươi thích cái mùi đó, vậy đan dược đặc thù khiến cho các nàng nã pháo và bình chưa đặc biệt này ta đều có thể cung cấp cho ngươi!"

"Đến lúc đó chính ngươi rảnh rỗi tự làm ăn là được rồi!"

Đúng lúc này, Diệp Phong đang đứng bên cạnh lên tiếng nói ra.

? ? ?

Không có việc gì tự làm ăn?

Mẹ nó, cái này ta ăn như thế nào được!

Nếu như biết trước Thất Thải Liên Tử Hoa này được chế ra như thế, cho dù đánh chết ta, ta cũng sẽ không ăn một miếng nào.

Chương 1279 - Vừa tới Hỗn Độn Giới thì muốn ra ngoài ăn cướp?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng nở một nụ cười khổ, sau đó vội vàng khoát tay nói: "Sư tôn, hay là thôi đi, loại mỹ thực này để nó triệt để trở thành một hồi ức tốt đẹp của ta đi!"

"Lạc Thiên! ! !"

"Ngươi nói ăn thì ăn!"

"Ngươi nói không ăn thì không ăn!"

"Thế nào, đùa nghịch ba người chúng ta như khỉ đúng không?"

Nhưng mà nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Tiểu Độc đang điên cuồng nã pháo lại nhịn không được, trực tiếp nhìn về phía Lạc Thiên chửi ầm lên.

"Không sai!"

"Nếu như ngươi không muốn ăn!"

"Vậy thì ngươi đừng có kêu chúng ta băng!"

"Mà bây giờ chúng ta băng cũng băng, sau đó ngươi lại nói không ăn?"

"Ngươi làm như vậy, lão Thất có thể chịu, lão Đại, lão Nhị và lão Tứ không thể nhịn!"

Ngay sau đó, giọng nói của Diệp Tiểu Quái cũng vang lên.

"Đại tỷ!"

"Nhị tỷ!"

"Nói nhảm với hắn làm gì!"

"Nếu như hắn dám không ăn, vậy lát nữa chúng ta cùng nhau băng hắn!"

Sau đó, giọng nói của Diệp Tiểu Đường vang lên.

Hả?

Lão Đại, lão Nhị và lão Tứ?

Ba người các ngươi thực lực xếp hạng ngưu như vậy sao?

Nghe được ba người nói như vậy, Lạc Thiên cũng chú ý tới một tin tức cực kỳ trọng yếu, sau đó hắn luống cuống!

Dù sao một Tiểu Cước xếp hạng thứ mười đã đánh hắn sắp tự bế, vậy nếu như lại đắc tội lão Đại, lão Nhị và lão Tứ, như vậy thì chẳng phải là hắn sẽ sống không bằng chết hay sao?

"Ăn!"

"Ba vị đại nhân, các ngươi băng Thất Thải Liên Tử Hoa, ta đều ăn!"

"Hơn nữa băng Thất Thải Liên Tử Hoa như thế nào, ta cũng học xong, sau này ta sẽ tự mình băng ăn, tuyệt đối sẽ không để ba vị đại nhân biểu thị không công!"

Sau đó, Lạc Thiên kiên trì nói ra quyết định của mình!

"Tốt!"

"Nếu như chuyện đã giải quyết xong!"

"Vậy tất cả mọi người giải tán đi!"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên.

"Chủ nhân!"

"Vậy chúng ta về Bại Gia Môn trước!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, bọn người Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Bạch, Diệp Tiểu Phủ trực tiếp xé rách không gian, rời khỏi nơi này!

"Chủ nhân!"

"Vậy chúng ta tiếp tục đi chặn đường người qua đường, sau đó chơi kéo búa bao với bọn họ!"

"Chủ nhân!"

"Vậy chúng ta cũng đi qua, nếu ai thắng, chúng ta trực tiếp cho bọn họ một pháo!"

Ngay sau đó, năm người Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Cước, Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Đường cũng trực tiếp rời khỏi nơi này.

"Lạc Thiên!"

"Không có việc gì, ngươi cũng đi thôi!"

"Ra ngoài tuyển nhận một chút bại gia môn đồ!"

Khi tất cả thành viên đội hộ vệ bại gia đều rời khỏi, Diệp Phong trực tiếp nói với Lạc Thiên đang đứng bên cạnh.

"Sư tôn!"

"Vậy ta không cần về Bại Gia Môn sao?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng lên tiếng hỏi thăm.

"Không cần!"

"Ngươi đi ra ngoài tuyển nhận bại gia môn đồ thích hợp đi!"

"Chờ lúc nào tuyển nhận được một ngàn bại gia môn đồ, khi đó lại về Bại Gia Môn!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi như vậy, Diệp Phong trực tiếp trả lời.

? ? ?

Tuyển nhận được một ngàn bại gia môn đồ thích hợp ta mới có thể trở về Bại Gia Môn?

Vậy ta phải tuyển tới khi nào a!

Dù sao, bại gia môn đồ thích hợp cũng không phải rau cải trắng nát đường cái, tùy tiện túm một cái là có!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên cũng nở một nụ cười khổ, sau đó trong mắt tràn đầy không bỏ rời khỏi nơi này!

"Một cái nhiệm vụ phá của khác, ngày mai là có thể kết thúc!"

"Mà dựa theo tình huống hiện tại, hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn là ván đã đóng thuyền!"

"Dù sao bây giờ bên trong Vô Vọng Thành đều là tên ăn mày, hơn nữa bọn họ tuyệt đối có thể kiên trì đến ngày thứ ba!"

"Mà bây giờ ta đã góp nhặt đến năm mươi tám mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, chờ nhiệm vụ này kết thúc, không chừng có thể đạt tới bảy mươi mảnh trở lên, như vậy khoảng cách ta hoàn thành nhiệm vụ chung cực càng gần một bước!"

Sau khi Lạc Thiên rời khỏi đây, Diệp Phong đầu tiên là kiểm tra số lượng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch mình có một hồi, sau đó mặt lộ vẻ hưng phấn tự nói.

"Chủ nhân!"

"Vậy nếu như không có chuyện gì, chúng ta cũng đi!"

Đúng lúc này, tiểu hoàng cẩu cũng lên tiếng nói ra.

Hả?

Các ngươi cũng muốn đi?

Các ngươi muốn đi đâu?

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Diệp Phong cũng lộ vẻ mộng bức, phải biết hắn định ngày mai hoàn thành nhiệm vụ phá của đó, dẫn Cẩu Tử, Lang Tử về Bại Gia Môn!

Dù sao, bây giờ Bại Gia Môn chỉ có bốn người Hồ Trường Trường, Hồ Đoản Đoản, Hùng Thiên Địa và Chúc Vô Danh, mà nếu hắn trở về, thật ra thì cũng không có ý nghĩa, nhưng nếu dẫn mấy tên dở hơi này về thì chắc chắn có thể khiến cho cuộc sống của hắn trở nên thú vị!

"Cẩu Tử!"

"Các ngươi muốn đi làm gì?"

Sau đó, Diệp Phong mặt lộ vẻ hiếu kì nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Chúng ta ra ngoài còn có thể làm gì!"

"Chắc chắn là ra ngoài ăn cướp a!"

"Dù sao chúng ta là giặc cướp bốn thú a!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, tiểu hoàng cẩu cũng mặt lộ vẻ hưng phấn trả lời.

Hả?

Ăn cướp?

Vừa tới Hỗn Độn Giới thì muốn ra ngoài ăn cướp?

Các ngươi triệt để nghiện rồi?

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình.

"Đinh! Túc chủ, có chuyện ta không biết nên nói hay không, chính là bọn Cẩu Tử, Lang Tử phi thăng Hỗn Độn Giới nhanh như vậy, thật ra thì không phải là nhớ ngươi mà là ăn cướp ở Thần Giới đã khiến cho bọn chúng không cảm thấy niềm vui thú, cho nên bọn chúng mới liều mạng tu luyện, sau đó nhanh chóng lên Hỗn Độn Giới bắt đầu hành trình ăn cướp mới tinh của bọn chúng!"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.

Hả?

Bọn chúng liều mạng tu luyện không phải là bởi vì nhớ ta!

Mà là vì ăn cướp ở Thần Giới không có ý nghĩa rồi?

Nghe được hệ thống nhắc nhở, sắc mặt Diệp Phong cũng dần dần trở nên khó coi.

"Tốt!"

"Nếu như các ngươi muốn đi ăn cướp như vậy, vậy thì đi đi!"

"Nhưng mà có thể cướp thành công hay không thì phải xem bản lãnh của các ngươi!"

Chương 1280 - Sư tôn, đệ tử muốn xin ngài một chuyện!

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vẻ mặt châm chọc nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng nói.

Hả?

Chúng ta có bản sự gì!

Chúng ta có cướp thành công hay không thì phải xem Tiểu Kiếm!

Dù sao, chúng ta mới vừa phi thăng Hỗn Độn Giới, mà trước mắt tu vi chúng ta là yếu gà trong yếu gà ở Hỗn Độn Giới!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, tiểu hoàng cẩu trực tiếp mộng, dù sao trước đây Diệp Phong đều cho Tiểu Kiếm thiếp thân bảo hộ bọn chúng a!

………………………………………………………………………………...

"Chủ nhân!"

"Thật ra thì ta chỉ nói đùa thôi!"

"Dù sao chúng ta vất vả lắm mới phi thăng Hỗn Độn Giới, đâu có nỡ bỏ ngài!"

Lúc này, tiểu hoàng cẩu tỉnh táo lại, vẻ mặt tiện manh lên tiếng nói với Diệp Phong.

"Nha!"

"Hóa ra là nói đùa với ta!"

"Vậy được!"

"Nếu như các ngươi không muốn ra ngoài ăn cướp, vậy thì về Bại Gia Môn chờ ta đi!"

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn nó, lên tiếng nói.

"Ừm?"

"Về Bại Gia Môn đợi ngài?"

"Chủ nhân, ngài không theo chúng trở về sao?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng sững sờ, sau đó vội vàng hỏi thăm.

"Ta còn có việc, không theo các ngươi về!"

"Đúng rồi!"

"Ta có một cái địa đồ, các ngươi dựa theo lộ tuyến trên bản đồ này đi thì có thể tìm được Bại Gia Môn!"

Nói xong, Diệp Phong ném một cái địa đồ cho tiểu hoàng cẩu, sau đó trực tiếp bay tới Vô Vọng Thành!

"Xong!"

"Ba vị đệ đệ!"

"Lần này xem như chúng ta xong đời!"

Nhìn Diệp Phong rời đi, lại nhìn bản đồ trong tay một chút, tiểu hoàng cẩu cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó gượng cười nói một câu như vậy.

"Cẩu ca!"

"Ngươi nói như vậy là có ý gì?"

"Sao chúng ta lại xong đời rồi?"

Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Phệ Huyết Đường Lang mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi thăm.

"Lang đệ!"

"Ngươi còn không có nhìn ra sao?"

"Tính toán của chúng ta đã bị chủ nhân phát hiện!"

"Nếu không hắn cũng sẽ không để bốn người chúng ta tự ra ngoài ăn cướp!"

"Mà bây giờ, hắn lại cho bốn người chúng ta tự mình về Bại Gia Môn, nếu như không có lừa dối trong đó, đánh chết ta cũng sẽ không tin!"

Nghe được Phệ Huyết Đường Lang hỏi thăm, tiểu hoàng cẩu cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.

Một bên khác!

"Chủ nhân!"

"Thật sự không cần ta đi theo Cẩu ca sao?"

Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm đi tới trước mặt Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Theo!"

"Đương nhiên phải đi theo bọn chúng!"

"Nếu không, với tu vi của bọn chúng bây giờ, tùy tiện gặp được một Thần Đạo Giả đều có thể làm bọn nó thành bốn món ăn!"

"Nhưng mà ngươi phải đi theo từ một nơi bí mật gần đó, không thể bị bọn chúng phát hiện!"

Nói đến đây, Diệp Phong dừng một chút, sau đó tiếp tục nói ra: "Đúng rồi, ngươi đi Thiên Ngộ Kiếm Tông trước một chuyến, gọi Trịnh Trường Hà tìm một chút đệ tử, sau đó chia những đệ tử này thành mười cái tiểu đội, cuối cùng tiến hành cướp bóc bọn Cẩu Tử mười lần!"

Hả?

Để người của Thiên Ngộ Kiếm Tông đi cướp đoạt Cẩu ca?

Hơn nữa còn muốn cướp bóc mười lần?

Như vậy sau khi cướp xong, chẳng phải là bọn Cẩu ca ngay cả quần cũng không còn lại?

Nghe được mệnh lệnh này của Diệp Phong, Diệp Tiểu Kiếm cũng tỏ vẻ giật mình!

...

Vô Vọng Thành!

"Ngọa tào!"

"Mau nhìn, nơi xa có một bóng người đang nhanh chóng bay tới thành đông!"

"Mẹ nó, lại có việc!"

"Đánh rắm!"

"Đó là bóng người sao?"

"Đó là vô số tiền tài và bảo vật a!"

"Lần này, cho dù như thế nào đi nữa thì ta cũng phải ăn xin được một món thiên tài địa bảo hi hữu từ hắn!"

"..."

Lúc này, mấy ngàn tên Thần Đạo Giả tụ tập ở cửa thành đông nhìn thấy nơi xa xuất hiện một bóng người, tất cả đều trở nên hưng phấn!

Dù sao, hai ngày này bọn họ đã ăn xin được rất nhiều cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch và thiên tài địa bảo đắt đỏ từ trong tay kẻ ngoại lai!

Một lát sau!

"Móa!"

"Mẹ nó ta mong đợi nửa ngày, kết quả chờ được một tên ăn mày?"

"Ai!"

"Lần này ta đã chuẩn bị tinh thần qùy liếm, ai mà ngờ được lại là tên ăn mày, quá ảnh hưởng tâm trạng trải nghiệm làm ăn mày của ta!"

"Xong!"

"Nhìn thấy tên ăn mày này, mẹ nó ta cảm thấy mất đi mấy ngàn khối cực phẩm Hỗn Độn Tinh Thạch!"

"Loại cảm giác này thật là khó chịu a!"

Khi Diệp Phong cách cửa thành đông Vô Vọng Thành càng ngày càng gần, rốt cục mấy ngàn tên Thần Đạo Giả cũng thấy rõ áo và dung mạo của hắn, sau đó, các loại nhả rãnh từ trong đám người liên tiếp vang lên không ngừng.

"Ừm!"

"Xem ra ta tổ chức giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày hiệu quả đúng là không tồi a!"

Đi vào cửa thành đông, nghe được các loại nhả rãnh vang lên trong đám người, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ hài lòng.

Quán rượu Lạc Dương!

"Trương lão bản!"

"Ta về phòng khách nghỉ ngơi trước!"

"Một hồi ngươi cho người đưa chút mỹ thực và rượu ngon cho ta!"

Đương Diệp Phong đi vào quán rượu Lạc Dương, đầu tiên là lên tiếng chào hỏi Trương lão bản, sau đó trực tiếp đi lên lầu ba!

"Diệp thiếu!"

"Ngài đi nghỉ trước!"

"Mỹ thực và rượu ngon, ta lập tức chuẩn bị cho ngài!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương lão bản cũng vội vàng đáp lại, dù sao bây giờ Diệp Phong là thần tài của hắn!

...

Sáng sớm ngày thứ hai!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng mười lăm cái mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch!"

Ngay lúc Diệp Phong vẫn còn ngủ say, tiếng nhắc nhở phát thưởng của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu của hắn.

"Ừm?"

"Hệ thống, nhiệm vụ tổ chức giải thi đấu trải nghiệm làm ăn mày không phải đến tối mới có thể kết thúc sao?"

"Sao sáng sớm đã phát thưởng cho ta rồi?"

Nghe được tiếng nhắc nhở phát thưởng của hệ thống, Diệp Phong cũng mơ mơ màng màng ngồi dậy, sau đó lên tiếng hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Túc chủ, bởi vì hệ thống đã tiến hành bình trắc, nhận định nhiệm vụ lần này trăm phần trăm thành công, cho nên phát thưởng nhiệm vụ sớm!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu hắn.

"Hóa ra là như vậy!"

"Vậy tăng thêm mười lăm cái mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch này, số lượng mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch ta có chẳng phải là đã được bảy mươi hai mảnh!"

Chương 1281 - Sư tôn, đệ tử muốn xin ngài một chuyện! (2)

Nghĩ đến số lượng này, Diệp Phong nhếch miệng nở nụ cười!

"Tạm không gấp xem sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!"

"Thừa dịp cao hứng, đi xuống ăn chút điểm tâm!"

Sau đó, Diệp Phong mặc quần áo xong, trực tiếp đi ra cửa.

"Ngọa tào!"

"Lạc Thiên, ngươi quỳ gối ở đây làm gì vậy?"

"Không phải ta kêu ngươi ra ngoài tuyển nhận bại gia môn đồ sao?"

Sau khi Diệp Phong mở cửa phòng, nhìn thấy Lạc Thiên đang vô cùng đáng thương quỳ gối ở cửa phòng, cả người trực tiếp mộng!

Hả?

Ta quỳ gối ở đây làm gì?

Đó còn không phải là bởi vì ngươi!

Nếu như có thể, ta cũng không muốn quỳ gối ở đây a!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên đã quỳ một đêm, trên mặt cũng nở một nụ cười khổ!

"Sư tôn!"

"Đệ tử có một chuyện muốn nhờ!"

"Nếu như sư tôn không đồng ý, đệ tử sẽ quỳ gối ở đây không đi!"

Sau đó, Lạc Thiên vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.

"Nha!"

"Vậy ngươi cứ quỳ ở đó đi!"

"Ta đi xuống ăn điểm tâm trước!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó nói một câu như vậy, trực tiếp đi xuống lầu dưới.

? ? ?

Đi rồi?

Sư tôn cứ đi như thế?

Điều này không giống như như tình huống ta dự đoán, hoàn toàn không giống a!

Nhìn Diệp Phong rời đi, Lạc Thiên quỳ dưới đất, cả người trực tiếp choáng váng!

………………………………………………………………………………...

"Đại nhân!"

"Chúng ta tính sai a!"

"Sư tôn hắn hoàn toàn không ra bài theo kịch bản!"

Sau đó, Lạc Thiên hô to ở trong lòng.

"Ai!"

"Không ngờ được, không ngờ được!"

"Không chỉ có ta không được chủ nhân chào đón, ngay cả người thừa kế của ta cũng không được chủ nhân chào đón a!"

"Mạng của chúng ta sao lại khổ như vậy đâu!"

Nghe được tiếng la của Lạc Thiên, lão Thất cũng cực kỳ sụp đổ tự nói.

"Lạc Thiên!"

"Không phải chủ nhân không ra bài theo kịch bản!"

"Mà là ngươi hoàn toàn không được chủ nhân chào đón a!"

Sau đó, giọng nói của lão Thất vang lên trong đầu Lạc Thiên.

Hả?

Ta không được sư tôn chào đón?

Sao có thể như vậy được?

Phải biết, sư tôn vì có thể thu ta làm đệ tử mà khuất thân làm ăn mày a!

Nghe được lão thất nói như vậy, Lạc Thiên lại không có quá để ý, bởi vì hắn tin tưởng chắc chắn mình là đệ tử sư tôn thích nhất!

"Đại nhân!"

"Chắc chắn sư tôn rất thích ta!"

"Nếu không, hắn cũng sẽ không vì ta mà khuất thân làm ăn mày a!"

"Nếu như ngươi không tin, ta lập tức đi hỏi sư tôn!"

Đáp lại một câu, sau đó Lạc Thiên trực tiếp đứng dậy, sau đó đi xuống lầu dưới!

Lầu một, đại sảnh!

"Lạc Thiên!"

"Không phải ngươi nói ta không đồng ý ngươi, ngươi vẫn quỳ ở đó sao?"

"Sao còn xuống đây?"

Nhìn thấy Lạc Thiên đi từ trên lầu xuống, Diệp Phong cũng trêu ghẹo lên tiếng hỏi.

"Sư tôn!"

"Mấy chuyện đó không quan trọng!"

"Bây giờ ta muốn hỏi ngài một chuyện!"

"Đó là trong mười vị đệ tử thân truyền ngài thu, có phải ta là đệ tử ngài thích nhất hay không?"

Nghe được Diệp Phong trêu chọc, Lạc Thiên không có quá để ý mà trực tiếp hỏi ra vấn đề mình quan tâm.

"Lạc Thiên!"

"Sao ngươi lại hỏi như vậy?"

"Phải biết, ta thu các ngươi làm đồ đệ, các ngươi đều là đệ tử ta yêu thích nhất!"

"Mà sự yêu thích này đối với mười người các ngươi thì đều giống nhau!"

"Cho nên ta sẽ không đặc biệt yêu thích một đệ tử nào, cũng sẽ không đặc biệt chán ghét một đệ tử nào!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi ra vấn đề kỳ quái này, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó giải thích rõ cho hắn biết.

"Ừm?"

"Thích chúng ta, giống như nhau?"

"Cái này không đúng!"

Nghe được Diệp Phong trả lời, Lạc Thiên trực tiếp hỏi lại: "Sư tôn, nhưng ngươi vì ta mà khuất thân làm ăn mày, chẳng lẽ sư huynh đệ khác cũng có loại đãi ngộ này?"

"Lạc Thiên!"

"Ngươi suy nghĩ nhiều!"

"Ta làm ăn mày không phải là vì ngươi mà là vì quá nhàm chán, thuận tiện tìm chút việc vui cho mình mà thôi!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.

Hả?

Ngươi làm ăn mày không phải là bởi vì ta?

Mà là vì quá nhàm chán, thuận tiện tìm một chút việc vui cho mình?

Đây chẳng phải là ngươi tìm việc vui cho mình đồng thời thuận tiện thu ta?

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên tâm thái trực tiếp sập, hắn không ngờ được là mình chỉ là bổ sung!

"Đúng rồi!"

"Lạc Thiên, ngươi vừa mới nói muốn xin ta một chuyện, rốt cuộc là chuyện gì?"

Lúc này, Diệp Phong lại lên tiếng hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Thật ra thì cũng không phải là đại sự gì!"

"Chính là người hộ đạo cuối cùng của ngài muốn ra hóng gió, cho nên hắn tìm ta, sau đó nhờ ta nói với ngài một chút, xem có thể để cho hắn ra hay không!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên cũng trực tiếp nói thẳng tình huống.

Hả?

Người hộ đạo cuối cùng?

Đó không phải là lão Thất sao?

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp nghĩ đến lão Thất còn chưa không có đi ra!

"Bây giờ!"

"Chỉ còn lại hắn chưa có đi ra!"

"Cũng đến lúc để hắn ra rồi!"

Sau đó, Diệp Phong nói một câu như vậy.

Không gian nào đó!

"Ha ha ha ha!"

"Xong rồi!"

"Thành!"

"Rốt cuộc lão Thất ta có thể đi ra!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão Thất cũng hưng phấn hô to lên.

...

Một bên khác!

"Nhưng mà!"

"Lúc Tiểu Phủ, Tiểu Độc đi ra đều là vì rút thăm, dựa vào vận may cá nhân ra !"

"Nếu ta trực tiếp thả hắn ra, vậy đối với những người khác thì không công bằng cho lắm!"

"Cho nên ta định sẽ rút thăm một lần!"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong lại vang lên lần nữa.

Không gian nào đó!

? ? ?

Lại rút thăm một lần?

Có cần phải như vậy hay không?

Phải biết, nơi này chỉ còn lại mình, cho dù có rút thăm như thế nào thì kết quả cuối cùng không phải đều là ta sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão Thất cả người đều bối rối, hắn không hiểu, tại sao Diệp Phong phải làm một chuyện không có chút ý nghĩa nào như vậy!

Một bên khác!

"Sư tôn!"

"Không cần thiết phải như vậy chứ!"

"Dù sao chỉ còn mình hắn không có ra hóng gió!"

"Hơn nữa, bởi vì chỉ còn một mình hắn, cho dù rút thăm như thế nào đi nữa thì cuối cùng không phải cũng là hắn sao?"

Lúc này, Lạc Thiên cũng nói rõ cho Diệp Phong tình huống này.

"Lạc Thiên!"

"Ngươi nói như vậy cũng không đúng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!