Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 1282: CHƯƠNG 1282 - NGỌA TÀO! RÚT THĂM CÒN CÓ THỂ CHƠI NHƯ VẬY SAO?

"Mặc dù chỉ còn lại một mình hắn, nhưng chúng ta có thể viết hai lựa chọn 'ra hóng gió' và 'tiếp tục ở lại' lên trên tờ giấy!"

"Như vậy thì chẳng phải tỉ lệ hắn ra được sẽ từ trăm phần trăm biến thành năm mươi phần trăm!"

Nghe được Lạc Thiên nói như vậy, Diệp Phong cũng nở một nụ cười nói ra ý nghĩ của mình.

? ? ?

Bởi vì chỉ còn lại một người!

Cho nên rút thăm phải viết hai lựa chọn 'ra hóng gió' và 'tiếp tục ở lại'?

Nghe được ý nghĩ này của Diệp Phong, cho dù là Lạc Thiên hay là lão Thất đều nghe choáng váng!

Bọn họ hoàn toàn không ngờ được là chỉ còn lại một người mà Diệp Phong cũng có thể chơi ra hoa!

...

"Đại nhân!"

"Rốt cuộc thì ngươi đắc tội sư tôn ở chỗ nào?"

"Mà hắn lại muốn chơi ngươi như vậy?"

Sau đó, Lạc Thiên âm thầm lên tiếng hỏi thăm lão Thất.

"Ngươi hỏi ta!"

"Ta đi hỏi ai đây!"

"Ta cũng muốn biết đáp án!"

Nghe được Lạc Thiên hỏi thăm, lão Thất cũng thần sắc sụp đổ hô to lên, hắn có nằm mơ cũng không ngờ được là chỉ còn lại mình hắn mà hắn muốn ra hóng gió cũng phải nhờ vận may!

Một lát sau!

"Chủ nhân!"

"Ngài tìm chúng ta?"

Rất nhanh, ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái và Diệp Tiểu Hắc đi tới phòng khách của Diệp Phong!

"Tới tới tới!"

"Chúng ta cùng rút thăm!"

"Nếu như rút được không khí, quên đi!"

"Nhưng nếu như rút được lão thất, vậy chúng ta phải gọi mấy người Diệp Tiểu Đường, Diệp Tiểu Bạch và Diệp Tiểu Kiếm đến rút lần nữa, dù sao không đủ người, có chút không công bằng!"

"Nếu như còn rút được lão thất, vậy chúng ta tiếp tục gọi Diệp Tiểu Phủ, Diệp Tiểu Chùy và Diệp Tiểu Cước đến, sau đó lại rút một lần nữa!"

"Nếu như cuối cùng vẫn rút được lão thất, vậy thì cho hắn ra!"

Khi ba người tới phòng khách, Diệp Phong mặt lộ vẻ hưng phấn nói ra ý nghĩ của mình, mà lần này, hắn quang minh chính chơi trò vô lại!

"Ngọa tào!"

"Rút thăm còn có thể chơi như vậy sao?"

"Còn nữa, rốt cuộc vị đại nhân đó đắc tội sư tôn thế nào mà lại bị sư tôn nhằm vào như thế?"

Lạc Thiên đang đứng bên cạnh nghe được Diệp Phong nói như vậy, cả người bị kinh hãi!

----------oOo----------

Tại không gian nào đó!

“Xong!”

“Mẹ nó đây không phải là xong rồi sao?”

“Vốn là vận khí đọ sức với không khí ta đã rất thua thiệt rồi!'

“Bây giờ còn cho‌ không khí ba lần cơ hội, vậy ta còn hi vọng cái lông!”

Nghe được Diệp Phong nói, tâm thái lão thất trực tiếp‌ sập!

. . .

Tửu lâu Lạc Dương, trên tầng ba!

“Chủ nhân!”

“Ba phiếu là “ đi ra cho gió lùa”, một phiếu là “tiếp tục thủ””

Bốn người Diệp Phong, Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái cùng Diệp Tiểu Hắc hoàn thành công việc, Diệp Tiểu Độc thì nói thẳng ra hai loại phiếu đã lựa chọn!

“Ừm?”

“ “Đi ra cho gió lùa” cùng “tiếp tục thủ” đều có mười sáu phiếu chọn, sau đó bốn người rút được ba tấm là “đi ra cho gió lùa”?”

“Vận khí của lão thất, có phải có chút cứng hay không!”

Nghe được Diệp Tiểu Độc nói, Diệp Phong cũng giật mình, sau đó nhìn về phía Diệp Tiểu Độc: “Tiểu Độc, đưa Diệp Tiểu Đường, Diệp Tiểu Bạch cùng Diệp Tiểu Kiếm đến đây!”

Một lát sau!

“Chủ nhân!”

“Năm phiếu là “đi ra cho gió lùa, hai phiếu là “ tiếp tục thủ”!”

Khi bảy người Diệp Phong, Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu Quái hoàn thành rút thăm, Diệp Tiểu Độc lộ vẻ giật mình đọc lên số phiếu, nàng cũng không nghĩ tới, vận khí lão thất vậy mà có thể mạnh như vậy!

“Mẹ nó!”

“Ta chơi xỏ như thế mà đều ép không được vận khí của lão thất?”

“Lão thất là muốn lên trời!”

Nghe được số phiếu này trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ giật mình.

“Tiểu Độc!”

“Đưa Tiểu Phủ, Tiểu Chùy ‌cùng Tiểu Cước đến đây!”

“Sau đó mười người chúng ta tiến hành một lần rút thăm cuối cùng!”

Sau đó, Diệp ‌Phong cũng không tin tà, hạ lệnh cho Tiểu Độc!

“Sư tôn!”

“Ta có một nghi hoặc!'

“Tại sao ngài muốn nhằm vào lão thất như thế?”

Khi Diệp Tiểu Độc đang dao động, Lạc Thiên đi tới trước người Diệp Phong sau đó trực tiếp hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình!

“Lạc Thiên!”

“Bởi vì lão thất nắm giữ các loại thiên thư đỉnh cấp, nhưng hắn lại vẫn không thích tu luyện, ngược lại một mực nằm ngửa!”

“Mà loại hành vi này của hắn sẽ dạy hư những người khác!”

“Vậy ta có thể nuông chiều hắn mà!”

Nghe được Lạc Thiên hỏi, Diệp Phong cũng thuận miệng giải thích một câu.

Hả?

Nằm ngửa nên bị chơi?

Vậy về sau ta há không phải là chỉ cần nằm ngửa là được rồi sao?

Nghe được Diệp Phong giải thích, Lạc Thiên lại có chút hoảng hốt không hiểu, bởi vì hắn cũng có thói quen nằm ngửa này!

“Không được!”

“Về sau ta tuyệt đối không thể nằm ngửa!”

“Nếu không, ta‌ tuyệt đối sẽ bị sư tôn chơi chết!”

Tỉnh táo lại, trong lòng Lạc Thiên ra một ‌quyết định, nhưng về sau dù là vô địch khắp thiên hạ hắn cũng tuyệt đối sẽ không nằm ngửa!

Tại không gian nào đó!

Hả?

Tại cái này?

Cũng bởi vì ta thích nằm ngửa, cho nên, cứ chơi ta như vậy?

Xem rõ ràng nguyên nhân mình bị nhằm vào, lão thất cũng là nhịn không được lắc đầu nở nụ cười khổ, bởi vì hắn làm sao cũng không nghĩ tới, nguyên nhân chính mình vẫn luôn bị nhằm vào lại bởi vì hắn thích ‌nằm ngửa!

. . .

Một bên khác!

“Chủ nhân!”

“ “đi ra cho gió lùa” 6 phiếu, “tiếp tục thủ” bốn phiếu!”

Sau khi ba người Diệp Tiểu Phủ, Diệp Tiểu Chùy cùng Diệp Tiểu Cước đến, mười người trực tiếp tiến hành một lần rút thăm cuối cùng, mà kết quả sau cùng lại vượt ra khỏi dự liệu của tất cả mọi người!

“Con mẹ nó!”

“Không phải đâu!”

“Mẹ nó cái này cũng có thể được?”

Nghe được số phiếu, Diệp Phong khiếp sợ tự nói!

“Hệ thống!”

“Gọi lão thất ra đi!”

Sau khi hết khiếp sợ, Diệp Phong liền trực tiếp ‌ra lệnh với hệ thống!

Oanh!

Diệp Phong ‌vừa dứt lời, một vết nứt không gian trực tiếp xuất hiện trước tầm mắt của mọi người!

“Thuộc hạ!”

“Bái kiến chủ nhân!”

Khi một người nam tử trung niên mặc áo bào cũ nát đi tới từ trong vết nứt không gian, trực tiếp quỳ xuống hướng Diệp Phong, sau đó là thần thái cung kính hô to.

“Lão thất!”

“Đứng lên đi!”

Chương 1283 - Xong, áp lực đi tới cạnh đại tỷ.

Nhìn người trước mắt này giống như lão khất cái, ‌Diệp Phong cũng lên tiếng đáp lại.

“Chủ nhân!”

“Trước khi đứng dậy thuộc hạ muốn cam đoan với ngài một việc!”

“Chính là, từ hôm nay trở đi, lão thất ta tuyệt đối sẽ không nằm ngửa nữa!”

“Ta sẽ dùng hết toàn lực nỗ lực tu luyện, sau đó tranh thủ trong thời gian ngắn nhất đi khiêu chiến Diệp Tiểu Độc, sau đó tranh đoạt vị trí thứ nhất cùng nàng!”

Nghe được Diệp Phong nói, lão thất không lập tức đứng dậy, ngược lại một mặt nghiêm túc lên tiếng đảm bảo.

Hả?

Dùng hết toàn lực nỗ lực tu luyện?

Sau đó tranh thủ trong thời gian ngắn nhất, đi khiêu chiến đại tỷ?

Vậy không phải là đại tỷ xong rồi sao?

Nghe lão thất bất thình lình cam đoan, trên mặt một đám thành viên đội hộ vệ bại gia đều toát ra vẻ mặt chấn kinh, bởi vì bọn hắn vô cùng rõ ràng tiềm lực của lão thất khủng bố cỡ nào!

“Xong rồi!”

“Lần này, xem như đại tỷ áp lực rồi!”

Sau khi tỉnh táo lại, mọi người ‌cùng nhau nhìn sang hướng Diệp Tiểu Độc!

Chú ý tới ánh mắt mọi người đều nhìn về phía mình, khóe miệng Diệp Tiểu Độc cũng hiện lên một vệt cười khổ, bởi vì ‌nàng cũng không nghĩ tới, cái người tu luyện quái vật này vậy mà lại bỗng nhiên cho ra một quyết định như thế!

Mà nàng cũng vô cùng rõ ràng một việc là nếu như đối phương thật sự nỗ lực tu luyện thì chuyện vượt qua mình, cũng chỉ là vấn đề thời gian!

“Lão thất!”

“Ngươi nếu có thể sớm giác ngộ một chút vậy ta cần gì phải nhằm vào ngươi như thế!”

“Đi!”

“Tranh thủ thời gian đứng lên đi!”

Nghe lão thất cam đoan, Diệp Phong cũng là cực kỳ hài lòng nhẹ gật đầu, sau đó đỡ lão thất lên!

“Đúng rồi!”

“Ngươi đã đi ra, vậy ta cũng phải đặt tên cho ngươi!”

“Lão thất!”

“Trên người ngươi có điểm đặc biệt gì, ví dụ như công pháp tu luyện, vũ khí sử dụng, thần thông ...!”

Sau khi đỡ lão thất lên, bỗng nhiên Diệp Phong nghĩ tới điều gì, sau đó nhìn về phía lão thất hỏi.

“Chủ nhân!”

“Cái này ta biết!”

“Bởi vì lão thất thích nằm ngửa, cho nên hắn hao tốn thời gian dài cùng nhiều tinh lực, trực tiếp tự chế cho mình một bộ luyện công đại tu cực kỳ cường đại!”

“Mà bộ công pháp tu luyện này tên 《 Thiên Quy Quyết 》 !”

Không đợi lão thất trả lời, một bên Diệp Tiểu Quái lên tiếng nói.

Hả?

Thiên Quy Quyết?

Đây là công pháp tu luyện cái gì?

Nghe được lời này của Diệp Tiểu Quái, Diệp Phong cũng toát ra một vẻ nghi hoặc!

“Lão thất!”

“Tuy ta không biết công pháp Thiên Quy ‌Quyết tu luyện như thế nào!”

“Nhưng ta có thể căn cứ vào môn công pháp này, đặt cho ngươi một cái tên nổ banh trời, vô địch đẹp trai!”

Sau đó, Diệp Phong nghĩ tới điều gì, trực tiếp nhìn về phía lão thất nói.

Hả?

Tên Vô địch đẹp trai nổ banh trời?

Mạnh như vậy sao?

Lão thất nghe được lời nói này của Diệp Phong hai mắt tỏa sáng, sau đó mặt lộ vẻ mong đợi nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi: “Chủ nhân, vậy tên ngài đặt cho ta là?”

“Thiên Quy Quyết!”

“Chủ nhân căn cứ môn công ‌pháp này mà đặt tên cho ta!”

“Chắc chắn sẽ ‌không gọi là Diệp Tiểu Quy!”

“Dù sao, cái tên đó không liên quan tí nào với vô địch đẹp trai nổ banh trời!”

“Mà Diệp Tiểu Quyết, có miễn cưỡng nhận, ‌nhưng còn chưa đủ cường đại!”

“Cũng chỉ có Diệp Tiểu Thiên còn lại sau cùng!”

Sau khi hỏi xong, ở trong lòng lão thất bắt đầu suy đoán, mà cái tên hắn đoán được sau cùng cũng là Diệp Tiểu Thiên!

Mà lúc này!

Không chỉ có lão thất đang suy đoán cái tên này, chín người còn lại cũng đều suy đoán, mà cái tên cuối cùng đoán ra, đều giống như lão thất đoán, Diệp Phong nói tới tên vô địch đẹp trai nổ banh trời hẳn là cái tên Diệp Tiểu Thiên này!

“Lão thất!”

“Ngươi đã tu luyện 《 Thiên Quy Quyết 》 !”

“Vậy ngươi về sau kêu Diệp Tiểu Giáp đi!”

Khi mọi người ở đây đều gấp gáp, cuối cùng giọng nói của Diệp Phong cũng vang lên.

? ? ?

Không gọi Diệp Tiểu Quy!

Không gọi Diệp Tiểu Quyết!

Càng không gọi Diệp Tiểu Thiên

Ngược lại gọi Diệp Tiểu Giáp?

Mẹ nó đây là cái tên hổ lang gì!

Nghe được Diệp Phong nói ra cái tên này, toàn bộ mọi người đều hai mắt trợn tròn nhìn sang hướng Diệp Phong, bọn họ không nghĩ tới, chính mình đoán nửa ngày, sau cùng lại không đúng!

“Chủ nhân!”

“Ngài vì sao lại đặt‌ cho ta một cái tên như thế!”

“Cái tên đó không liên quan gì với Thiên Quy Quyết cả!”

Lão thất hoang mang sau đó nhìn về phía Diệp Phong vội vàng hỏi.

“Tiểu Giáp!”

“Ngươi sao có thể nói cái tên này không liên quan với công pháp ngươi tu luyện!”

“Ta hỏi ngươi, bên trong Thiên Quy Quyết, có phải có con rùa hay không?”

“Trên thân con rùa kia, có phải có giáp hay không?”

“Vậy ta đặt tên cho ngươi là Diệp Tiểu Giáp, có vấn đề gì sao?”

Nghe lão thất hỏi, Diệp Phong lại vẻ mặt đắc ý giải thích rõ.

? ? ?

Bên trong công pháp có con rùa!

Trên người rùa có Giáp!

Cho nên, liền gọi ta là Diệp Tiểu Giáp?

Cái này mẹ nó là cái logic gì a!

Trên thân rùa còn có cái đầu, vậy có phải có phải cũng có thể gọi ta là Diệp Tiểu Thủ hay không!

Sau khi nghe được Diệp Phong giải thích, không chỉ có lão thất mơ hồ, chín người còn lại cũng đều hoang mang mơ hồ, bọn họ không nghĩ tới, mạch não Diệp Phong lại kỳ lạ như thế!

“Tiểu Giáp!”

“Ngươi không thích cái tên vô địch đẹp trai nổ banh trời này sao?”

Nhìn đến dáng vẻ buồn khổ của lão thất, Diệp Phong một mặt ân cần hỏi.

“Hả?”

“Chủ nhân!”

“Ý của ngươi là ta không thích còn có thể đổi?”

Nghe được Diệp Phong quan tâm bất thình lình, lão thất trong nháy mắt dấy lên một chút hi vọng, sau đó vội vàng hỏi

Bởi vì hắn thật không thích cái tên này, thậm chí hắn cảm giác Diệp Tiểu Quy còn nghe êm tai hơn so với Diệp Tiểu Giáp!

“Tiểu Giáp!”

“Ngươi nghĩ gì thế!”

“Ta chỉ hỏi một chút, cũng không nói là có thể thay đổi!”

“Dù sao, cái tên đó là ta tốn sức suy nghĩ mới nghĩ ra được, làm sao có thể tuỳ tiện từ bỏ!”

Nghe đến lời này của lão thất, Diệp Phong không hề nghĩ ngợi trực tiếp nói ra câu trả lời.

“Đi đi!”

“Các ngươi làm gì thì làm đi thôi!”

“Ta còn có việc, không nói chuyện tào lao cùng các ngươi!”

Chương 1284 - Cái này mẹ nó là danh tiếng hổ lang gì?

Sau đó, Diệp Phong để mọi người ở lại rồi đi thẳng vào phòng.

Bên ngoài phòng khách!

“Giáp ca!”

“Nếu không có việc gì, chúng về Bại Gia môn trước!”

Lúc này, hai người Diệp Tiểu Phủ cùng Diệp Tiểu Chùy, cũng là cố nén ý cười chào Diệp Tiểu Giáp, sau đó xé rách không gian, đi khỏi tửu lâu!

“Giáp đệ!”

“Chúng ta còn phải đi chặn đường người khác chơi oằn - tù - tì nên không cùng ngươi nói chuyện phiếm nữa!”

“Hẹn gặp lại!”

Ngay sau đó, mặt Diệp Tiểu Kiếm lộ ra ý cười chào Diệp Tiểu Giáp rồi mang theo ‌Diệp Tiểu Cước rời khỏi tửu lâu!

“Giáp đệ!”

“Chúng ta còn phải đi nã pháo, không ở cùng ngươi nữa!”

Lúc này ba người Diệp Tiểu Độc, Diệp Tiểu ‌Quái cùng Diệp Tiểu Đường cũng là cười đối Diệp Tiểu Giáp nói một câu, sau đó cũng rời đi tửu lâu!

Nghe được xưng hô của mọi người đối với mình, trên mặt Diệp Tiểu Giáp cũng nở nụ cười khổ, phải biết, ban đầu ở bên trong không gian đặc thù kia, nhìn thấy Diệp Phong đặt cho những người khác từng cái tên kỳ lạ, hắn đã không ít lần chế giễu bọn họ!

Nhưnghắn hoàn toàn không ngờ tới, đến sau cùng tên của mình ngược lại là khó nghecùng buồn cười nhất

“Tam ca!”

“Ngũ ca!”

“Các ngươi sao còn chưa đi?'

Nhìn thấy Diệp Tiểu Hắc cùng Diệp Tiểu Bạch còn đứng tại chỗ không hề rời đi, Diệp Tiểu Giáp cũng lộ vẻ nghi ngờ hỏi.

“Giáp đệ!”

“Bởi vì Tiểu Kiếm trước mắt còn có chuyện muốn làm, cho nên chúng ta phải ở trong bóng tối bảo hộ Cẩu ca!”

“Ngươi có muốn đi cùng chúng ta hay không?”

Nghe được Diệp Tiểu Giáp hỏi, Diệp Tiểu Hắc cũng lộ ý cười phát ra lời mời!

Hả?

Không thích hợp!

Làm sao Tam ca sẽ hảo tâm như vậy muốn mang ta đi ra ngoài chơi?

Nghe được Diệp Tiểu Hắc mời, Diệp Tiểu Giáp hơi hơi nhíu mày lại!

“Giáp đệ!”

“Ngươi tuyệt đối không nên bị lão tam lừa gạt!”

“Hắn cũng chỉ muốn đưa ‌ngươi tới, sau đó nhìn Cẩu ca nghe được cái tên này của ngươi có thể chế giễu ngươi một phen hay không!”

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Quái vừa mới đi vào vết nứt không gian lại bỗng nhiên trở về, sau đó nhắc nhở Diệp Tiểu Giáp một chút, mới lần nữa đi vào vết nứt không gian!

“Giáp đệ!

“Ngươi đừng nhìn ta như ‌vậy!”

“Nhị tỷ khẳng định là không có tính toán gì hết!”

“Bởi vì ta không chỉ là muốn nhìn Cẩu ca có thể chế giễu ngươi hay không, ta còn muốn nhìn Lang Long Trư có thể cũng chế giễu ngươi hay không!”

“Ha ha ha ha!”

Diệp Tiểu Giáp đang dùng ‌một loại ánh mắt tràn ngập lửa giận nhìn mình, Diệp Tiểu Hắc cũng cười lớn giải thích.

“Quá thảm rồi!”

“Quá mẹ nó thảm rồi!”

“Đây chính là chuyện mà nằm ngửa phải chịu hết thảy sao?”

“Không được!”

“Ta tuyệt đối không thể lại nằm ngửa, dù cứ thế mà vô địch, ta cũng muốn tiếp tục mạnh lên, tuyệt đối không thể để cho người phía sau có một tia cơ hội mạnh hơn ta!”

Thấy cảnh này, Lạc Thiên một bên lại âm thầm hạ quyết tâm!

. . .

Trong phòng khách!

“Khoảng cách một trăm mảnh vỡ Hỗn Độn Bổ Thiên Thạch, hiện tại còn thiếu 28 viên!”

“Ta phải tiếp tục thêm chút sức mới được!”

“Tranh thủ trước khi sư tôn phi thăng thì hoàn thành sứ mệnh chung cực này!”

“Đến lúc đó, ta có thể mang theo sư tôn đi mỗi ‌vị diện hưởng hạnh phúc!”

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Thiên Biến Quả * 100000

Thiên Biến Quả: Bên trong Thiên Đạo chiến trường là một loại thiên tài địa bảo đặc biệt, có thể dung nhập máu tươi của‌sinh linh nào đó vào bên trong Thiên Biến Quả, như vậy bất luận sinh linh nào nuốt Thiên Biến Quả này vào đều có thể ở trong thời gian nhất định, sinh linh đó sẽ biến thành bộ dáng của sinh linh cho máu tươi, đồng thời còn có thể nắm giữ hết thảy năng lực của đối phương!

“Ừm!”

“Thiên Biến Quả này có chút ý tứ!”

“Hệ thống, ta dung nhập máu tươi vào bên trong mười vạn viên Thiên Biến Quả này, sau đó lại cho mười vạn Đạo thú ăn hết, mười vạn Đạo thú có phải đều có thể biến thành bộ dáng của ta hay không, mà lại còn có thể nắm giữ toàn bộ năng lực của ta?”

Sau khi Diệp Phong tra xét tin tức đổi mới của sản phẩm bại gia xong, trực tiếp‌ lên tiếng hỏi thăm hệ thống.

“Đinh! Ký chủ, ngươi nói không sai, nếu như ngươi dung nhập máu tươi vào bên trong Thiên Biến Quả, các sinh linh sau khi nuốt Thiên Biến Quả sẽ biến thành bộ dáng của ngươi, mà cũng có thể nắm giữ một bộ phận năng lực của ngươi, nhưng không bao gồm lực lượng hệ thống cùng mấy loại lực lượng đặc thù, tỉ như Hủy Diệt Thần Mâu, Thí Thiên C...!' ‌

Diệp Phong vừa nói ra thì âm thanh hệ thống vang lên trong đầu của hắn. ‌

“Ừm?”

“Hóa ra là như vậy!”

“Thiên Biến Quả này, vậy mà có ý tứ!”

Xem rõ ràng tình huống xong, khóe miệng Diệp Phong hiện lên ý cười xấu xa, bởi vì hắn đã nghĩ đến một cách phá của vô cùng thú vị!

Nhưng mà trước khi bắt đầu, hắn còn một số tình huống có liên quan với Thiên Biến Quả cần giải quyết, bởi vì chỉ có hiểu rõ càng nhiều cách phá của hắn áp dụng mới có thể càng thêm hoàn mỹ!

“Hệ thống!”

“Sử dụng công năng nhìn trộm thiên cơ, giúp ta xem xét một chút ở Hỗn Độn giới người nào hiểu rõ nhất tình huống của Thiên Biến Quả!”

Sau đó, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh với hệ thống.

“Đinh! Sử dụng công năng nhìn trộm thiên cơ, ở trong Đạo Thần thành, có một người vô cùng rõ ràng tình huống của Thiên Biến Quả!”

Tiếng nói của Diệp Phong vừa dứt, âm thanh hệ tđã trực tiếp vang lên trong đầu của hắn , đồng thời bản đồ nhỏ chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy cũng trực tiếp xuất hiện ở trước mắt của hắn.

“Ừm?”

“Đạo Thần thành sao?”

“Hệ thống, để Diệp Tiểu Kiếm tới đây một chuyến, sau đó để hắn trực tiếp đưa ta đi Đạo Thần thành!

Nghe được hệ thống nói, Diệp Phong lại lần nữa ra lệnh.

. . .

Đạo Thần thành, cửa đông của thành!

“Đứng lại!”

“Phóng ra hơi thở tu vi của ngươi!”

“Nếu như tu vi không đạt tới Đạo Thần cảnh, vậy không có tư cách tiến vào Đạo Thần thành!”

Diệp Phong đi vào Đạo Thần thành từ cửa đông của thành, sau đó chuẩn bị đi vào, một tên nam tử khôi ngô đứng ở cửa thành, trực tiếp dùng trường đao trong tay ngăn cản đường đi của hắn!

Hả?

Chương 1285 - Vạn Bảo Lão Nhân, Thiên Biến Quả cường đại.

Tu vi không đạt tới Đạo Thần cảnh thì không có tư ‌cách tiến vào Đạo Thần thành?

Đạo Thần thành trâu bò như thế sao?

Nghe được lời này của thủ vệ, Diệp Phong cũng hiện ra vẻ giật mình, sau đó để hệ thống không ẩn giấu hơi thở cùng tu vi của mình nữa!

“Đạo Thần cảnh lục trọng đỉnh phong!”

“Tu vi phù ‌hợp tiêu chuẩn!”

“Ngươi có thể tiến vào!”

Phát giác được Diệp Phong thả ra hơi thở cùng tu vi, nam tử khôi ngô cũng lập tức thu hồi trường đao trong tay, sau đó dùng thần thái cung kính lên tiếng nói với Diệp Phong .

“Trương ca!”

“Tu vi của tiểu tử này chỉ có Đạo Thần cảnh lục trọng đỉnh phong!”

“Ngươi đối hắn khách khí như vậy làm gì?”

“Phải biết, tu vi của ngươi là Đạo Thần cảnh cửu trọng đỉnh phong!”“Ngươi không nhìn ra tu vi của hắn?”

Nghe được Tiểu Lưu hỏi, Trương ca cũng không lập tức giải thích, mà hỏi ngược lại một câu như vậy.

“Không!”

“Trên người tiểu tử này, hẳn là có bảo vật cường đại có thể ẩn nặc tu ‌vi cùng hơi thở!”

“Cho nên, trước đó ta cũng không phát giác tu vi thật sự của hắn!”

Nghe được Trương ca hỏi, Tiểu Lưu cũng lập tức giải thích.

“Tiểu Lưu!”

“Ngươi cũng đã nói trên người hắn hẳn là có một kiện bảo vật cường đại có thể ẩn giấu tu vi và hơi thở!”

“Vậy sao ngươi ‌lại dám khẳng định tu vi chơi thở bây giờ của hắn nhất định là tu vi thật sự của hắn?”

Sau khi được Tiểu Lưu giải thích, Trương ca lại lần nữa hỏi lại.

Hả?

Đúng!

Lấy thần thức của ta, căn bản không cách nào khám phá ra trên người hắn có món bảo vật cường đại kia!

Vậy nếu như đối phương vẫn che giấu tu vi, ta cũng căn bản không phát hiện ra được !

Nghe được lời này của Trương ca, Tiểu Lưu cũng đột nhiên phản ứng lại, sau đó gượng cười nói: “Trương ca, còn phải nhờ ngươi, tình huống quan trọng như vậy, ta còn không ý thức được!”

. . .

Đạo Thần thành, tửu lâu Xuân Tường!

“Ừm?”

“Lão đầu kia là người ta muốn tìm?”

Khi Diệp Phong căn cứ vào bản dồ nhỏ đi vào một tửu lâu ánh mắt đã trực tiếp rơi vào trên một lão giả tóc trắng.

“Tiểu nhị!”

“Lão giả tóc trắng ngồi ở góc tường kia, ngươi có biết hắn không?”

Nhìn thấy một tên tiểu nhị đi tới bên cạnh mình, Diệp Phong trực tiếp chỉ vào lão giả tóc trắng kia hỏi thăm.

“Thiếu gia!”

“Vị kia là Vạn Bảo lão nhân tiếng tăm lừng lẫy!”

“Nghe nói, trong tay của hắn, có thể có đến hàng vạn bảo vật, mà mỗi loại bảo vật đều là chủng loại vô cùng hiếm thấy lại cực ‌ kỳ đắt đỏ!”

Nghe được Diệp Phong hỏi, tiểu nhị cũng ‌là cười nói.

“Ừm?”

“Loại chuyện này các ngươi ‌đều biết?”

“Vậy hắn không sợ bị người giết rồi đoạt bảo ‌vật sao?

Nghe được lời này của tiểu nhị, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó hỏi lên nghi ngờ trong lòng.

“Giết người đoạt bảo?”

“Thiếu gia!”

“Ngươi không biết thực lực của Vạn Bảo lão nhân khủng bố đến mức nào!”

“Phải biết, Vạn Bảo lão nhân là một tên cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ, mà trong tay nắm giữ rất nhiều bảo vật, kể cả đối mặt năm tên cường giả cùng cảnh giới, cũng không rơi vào thế hạ phong!”

“Ngươi nói Vạn Bảo lão nhân mạnh như vậy, ai dám đi đoạt đồ của hắn !”

Nghe được lời này của Diệp Phong, tiểu nhị cũng nhịn không được bật cười, sau đó giải thích rõ.

Hả?

Cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ!

Mà đối mặt năm tên cường giả cùng cảnh giới, đều không rơi vào thế hạ phong?

Nghe được lời này của tiểu nhị, Diệp Phong cũng toát ra vẻ giật mình, hắn không nghĩ tới thực lực của Vạn Bảo lão nhân lại khủng bố như thế!

“Thiếu gia!”

“Ngài cần dùng chút gì sao?”

Trong khi Diệp Phong ngây người, âm thanh của tiểu nhị lại lần nữa vang lên.

“Trước tiên không cần!”

“Ngươi đi bắt chuyện với khách nhân khác đi!”

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp đứng dậy, sau đó hướng về phía Vạn Bảo lão nhân đi tới.

“Đạo hữu!”

“Ngồi đi!”

“Ngươi mới vừa cùng tiểu nhị đối thoại, ta đều đã nghe được!”

“Thế nào, đối ‌với ta cảm thấy rất hứng thú?”

Nhìn Diệp Phong đi ‌tới, Vạn Bảo lão nhân thì cười nói trước.

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Ngươi có nghe nói qua Thiên Biến Quả sao?”

Sau khi ngồi xuống, Diệp Phong không nói nhảm bất kỳ cái gì mà trực tiếp hỏi vấn đề của mình!

“Ừm?”

“Thiên Biến Quả?

“Đây chính là thứ tốt!”

Nghe Diệp Phong nói về vấn đề này, Vạn Bảo lão nhân đầu tiên là sững sờ, sau đó liền bắt đầu nói tình huống có liên quan với Thiên Biến Quả.

Một lát sau!

“Nếu như Thiên Biến Quả hấp thu máu tươi của một tên tu sĩ Đạo Đồ cảnh, vậy coi như là cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ ăn, tu vi cũng sẽ trong khoảng thời gian ngắn, rớt xuống Đạo Đồ cảnh!”

“Mà nếu Thiên Biến Quả hấp thu máu tươi của một tên cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ, vậy coi như là Đạo Đồ cảnh tu sĩ ăn, tu vi cũng sẽ trong khoảng thời gian ngắn, tăng vọt đến trình độ cửu kiếp Hỗn Độn Chi Tổ!”

“Không nghĩ tới, Thiên Biến Quả lại còn có một loại sức mạnh kì lạ đến như vậy!”

Khi Vạn Bảo lão nhân nói xong, Diệp Phong đã biết chỗ đặc biệt của Thiên Biến Quả!

“Tiểu hữu!”

“Ngươi tại sao lại đột nhiên hỏi ‌đến Thiên Biến Quả này?”

“Phải biết, Thiên Biến Quả này ở trong Thiên Đạo chiến trường, nhưng đã mấy ngàn năm chưa từng xuất hiện!”

Đúng lúc này, Vạn Bảo lão nhân lộ vẻ mặt tò mò nhìn về ‌phía Diệp Phong lên tiếng hỏi.

“Không có gì!”

“Chính là trong tay ta vừa hay có một chút!”

“Cho nên, ta muốn biết về nó!”

Nghe được Vạn Bảo lão nhân hỏi, Diệp Phong cũng ‌thuận miệng đáp lại một câu.

Hả?

Vừa tốt trong tay có một chút?

Loại thiên tài địa bảo đặc thù này trong tay ta cũng chỉ có ba viên mà thôi!

Kết quả, ngươi lại nói, trong tay của ngươi cũng có?

Ngươi sao có thể khoác lác như thế!

Nghe được Diệp Phong khoác lác, trong mắt Vạn Bảo lão nhân lóe qua vẻ khinh thường!

“Không được!”

“Sao ta có thể để một tên mao đầu tiểu tử ở trước mặt ta giả giàu có!”

“Cái này nếu mà truyền đi, Vạn Bảo lão nhân ta chẳng phải sẽ bị người khác chê cười chết sao!”

Vạn Bảo lão nhân trực tiếp nhìn sang hướng Diệp Phong, sau đó vừa cười vừa nói: “Tiểu hữu, ngươi nói trong tay ngươi có chút Thiên Biến Quả, vậy thật đúng là vừa vặn, trong tay của ta cũng có chút Thiên Biến Quả, muốn không, chúng ta so tài một chút người nào nhiều Thiên Biến Quả hơn?”

Hả?

Chương 1286 - Mẹ nó, lão nhân này không thích hợp!

So tài một chút người nào nhiều Thiên Biến Quả hơn?

Nghe được đề nghị này của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó cảm thấy hứng nói: “Vạn Bảo lão nhân, nói thật, đề nghị này của ngươi, ta cũng thật cảm thấy hứng thú, nhưng chỉ đơn thuần so cũng không có gì vui, có muốn tăng thêm chút tặng thưởng không?”

“Tốt!”

“Thêm chút tặng thưởng cũng tốt!' ‌

“Không biết tiểu hữu muốn tặng thưởng cái gì?”

Nhìn Diệp Phong đối với đề nghị này của mình hết ‌sức cảm thấy hứng thú, Vạn Bảo lão nhân cũng cười lớn hỏi.

“Như vậy đi!”

“Chúng ta không phải so trong tay ai Thiên Biến Quả ‌nhiều hơn sao?”

“Vậy chúng ta lấy Thiên Biến Quả trong tay mỗi người ra, xem như tặng thưởng đi!”

Nghe được Vạn Bảo lão nhân hỏi, Diệp ‌ Phong đầu tiên là trầm tư một chút, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

“Ừm?”

“Dùng Thiên Biến Quả trong tay mỗi người xem như tặng thưởng?”

“Tiểu hữu!”

“Ý của ngươi là nói, người nào thua Thiên Biến Quả trong tay người đó, phải tặng toàn bộ cho người thắng?”

Nghe được lời này của Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân cũng là chau mày hỏi lại.

“Không sai!”

“Chính là ý này!”

Nghe được lời này của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong trực tiếp nói ra câu trả lời khẳng định.

“Tiểu hữu!”

“Ngươi cần phải rõ ràng, một Thiên Biến Quả ẩn chứa giá trị cực kỳ khủng bố!”

“Cho nên, ngươi khẳng định muốn chơi lớn như vậy?”

Im lặng một hồi, vẻ mặt Vạn Bảo lão nhân thì nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng.

“Không sai!”

“Ta muốn chơi ‌lớn như vậy!”

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Ngươi không phải là sợ không dám chơi chứ!”

Nhìn một bộ dáng ngưng trọng của Vạn Bảo lão ‌nhân, Diệp Phong cũng vui đùa lên tiếng nói.

“Sợ?”

“Ta! Vạn Bảo lão nhân! Ở phương diện so đấu bảo vật sẽ sợ sao?”

Nghe được Diệp Phong trêu chọc, Vạn Bảo lão nhân cũng bị làm cho tức giận, sau đó nói thẳng: “Tốt, vậy tặng thưởng thì theo lời ngươi nói, chúng ta có thể trực tiếp đấu!”

“Tốt!”

“Hai người chúng ta thay phiên xuất ra Thiên Biến Quả!”

“Sau cùng, người nào không lấy ra được coi như thua!”

Nghe được lời này của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong trực tiếp nói ra quy tắc tỷ thí!

Một lát sau!

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Vậy ta lấy ra trước!”

“Hi vọng ngươi có thể kiên trì lâu một chút!”

Hai người tới một gian phòng trọ ở lầu hai, Diệp Phong dẫn đầu lấy một Thiên Biến Quả từ không gian hệ thống ra!

“Hừ!”

“Lão phu tuy già, nhưng vẫn là có thể kiên trì lâu một hồi!”

“Ngươi cũng chớ xem thường lão phu!”

Nghe được lời này của Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân cũng hừ lạnh một tiếng, sau đó lấy bên trong Hỗn Độn giới ra một Thiên Biến Quả!

? ? ?

Tình huống như thế nào?

Lão nhân này mẹ nó là tình huống như thế nào!

Này làm sao chỉ nói lấy, lại bỗng nhiên lái xe?

Nghe được lời này của Vạn Bảo lão nhân, cả người Diệp Phong đều ngơ ngác, hắn thật sự không nghĩ tới, lão nhân này mẹ nó còn biết lái xe!

Ba!

Sau khi tỉnh táo lại Diệp Phong cũng không nói nhảm bất luận cái gì, trực tiếp lấy ra từ bên trong không gian hệ thống một ‌ Thiên Biến Quả để lên bàn!

“Hừ!”

“Người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, làm cái gì cũng nhanh!”

“Nhưng ta phải nói cho ngươi là có một số việc, nhanh cũng không có ích lợi gì!”

Nhìn Diệp Phong xoát một chút lại lấy ra một Thiên Biến Quả, Vạn Bảo lão nhân cũng là không hiểu được mà hoảng hốt, sau đó ra vẻ trấn định giáo dục Diệp Phong, đồng thời hắn cũng không nhanh không chậm lấy trong Hỗn Độn giới ra một Thiên Biến Quả để lên bàn!

“Con mẹ nó!”

“Lão nhân này mẹ nó là tình huống như thế nào!”

“Hắn vì cái gì luôn luôn một lời không hợp thì lái xe a!”

“Còn mẹ nó có thể trao đổi bình thường hay không?”

Nghe được những lời giáo dục này của Vạn Bảo lão nhân với mình, khóe miệng Diệp Phong không khống chế được đều co quắp!

Ba!

Diệp Phong không để ý đến lão giả, mà lấy tốc độ nhanh nhất, lần nữa xuất ra một viên Thiên Biến Quả để lên bàn, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: “Lão gia hỏa này đã ưa thích lái xe như thế, vậy ta cũng phải bộc lộ tài năng mới được, nhìn sau khi ta thắng làm sao hủy đi những Thiên Biến Quả này của ngươi!”

“Xong xong xong!”

“Trong tay của ‌ta, hết thảy cũng chỉ có ba viên Thiên Biến Quả!”

“Mà tiểu tử này, đã lấy ra ba viên Thiên Biến Quả, nói cách khác nếu hắn còn có thể lấy ra một viên Thiên Biến Quả, vậy ba viên Thiên Biến Quả của ta đây sẽ đều biến thành của hắn!”

Nghĩ đến chính mình rất có thể sẽ bị thua mất ba viên Thiên Biến Quả, tâm Vạn Bảo lão nhân trong nháy mắt khó chịu, hắn là thật không nghĩ tới, người thanh niên trước mắt này nhìn thì thường thường không có gì lạ vậy mà trong tay lại có nhiều Thiên Biến Quả như vậy!

Hô!

Hít một hơi thật sâu, Vạn Bảo lão nhân cũng làm ra vẻ trấn định lấy ra một Thiên Biến Quả cuối cùng của mình, đồng thời trong lòng càng điên cuồng cầu khẩn: “Tiểu tử này có thể tuyệt đối không nên có Thiên Biến Quả thứ tư, tuyệt đối không nên có!”

“Hoảng rồi!”

“Lão gia hỏa này hoảng rồi!”

“Nhưng vì sao hắn lại hoảng?' ‌

“Chẳng lẽ nói trong tay ‌hắn cũng chỉ có ba viên Thiên Biến Quả?”

Chú ý tới Vạn Bảo lão nhân trên mặt toát ra vẻ bối rối, Diệp Phong cũng khẽ nhíu mày thầm suy đoán.

Ba!

Sau đó, Diệp Phong đập Thiên Biến Quả thứ tư vào trên bàn!

Oành!Nhìn Diệp Phong lấy ra Thiên Biến Quả thứ tư, toàn thân Vạn Bảo lão nhân mềm nhũn, sau đó trực tiếp co quắp ngồi trên mặt đất!

“Con bà nó! ! !”

“Không phải đâu!”

“Trong tay lão nhân này, cũng chỉ có ba viên Thiên Biến Quả?”

Nhìn Vạn Bảo lão nhân ngồi liệt trên mặt đất, Diệp Phong cũng là toát ra vẻ giật mình, hắn không nghĩ tới, trong tay đối phương vậy mà chỉ có ba Thiên Biến Quả!

Nếu như sớm biết trong tay đối phương chỉ có ngần ấy Thiên Biến Quả, hắn sẽ không chơi cùng đối phương đâu? Aizz!

“Thua!”

“Là ta thua!”

“Ba Thiên Biến Quả hi hữu này, hiện tại đều là của ngươi!”

Đúng lúc này, tiếng nói của Vạn Bảo lão nhân vang lên.

“Hừ!”

Chương 1287 - Vạn Bảo lão nhân không tin tà, còn muốn tiếp tục so?

“Vừa già lại nhanh!”

“Chính mình chỉ có chút bản lĩnh này, còn cứ phải so cùng người trẻ tuổi, đây quả thực là tự rước lấy nhục!”

Vạn Bảo lão nhân nghe được lời này, sắc mặt Diệp Phong cũng nghiền ngẫm nhìn về phía đối phương‌ lên tiếng giễu cợt!

? ? ?

Vừa già lại nhanh?

Cái này mẹ nó là từ hổ báo gì chứ!

Còn có thể trao đổi bình thường hay không?

Nghe được lời này của Diệp Phong, trên mặt của Vạn Bảo lão nhân cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, sau đó thì lên tiếng nói: “Tiểu hữu, ngươi chớ đắc ý, tuy tỷ thí lần này ta thua, nhưng ngươi nếu còn dám cùng ta so thử, vậy ta tuyệt đối sẽ không thua!”

“Một chút nữa!”

“Ta phải tìm người giúp ta đi làm một chuyện!”

“Mà người này, còn không thể quen biết tiểu hoàng cẩu!”

“Đã như vậy, vậy để Vạn Bảo lão nhân đi giúp ta chuyện này đi!”

Nói đến đây, Diệp Phong nhìn sang hướng Vạn Bảo lão nhân, sau đó vừa cười vừa nói: “Tốt, vậy ta lại so với ngươi một lần, nhưng mà lần này tặng thưởng, ngoại trừ tỷ thí dùng thiên tài địa bảo, còn phải thêm một điều kiện, đó chính là, người nào thua, phải giúp người thắng làm một chuyện!”

Hả?

Lại còn thêm tặng thưởng?

Tiểu tử này tự tin có thể thắng ta như vậy?

Nghe được lời này của Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân cũng hơi hơi nhíu mày!

“Tiểu hữu!”

“Tặng thưởng thêm đó, có hạn chế gì?”

Sau đó, Vạn Bảo lão nhân nhìn về phía Diệp ‌Phong lên tiếng hỏi.

“Không có bất kỳ hạn chế gì!'

“Nếu như ngươi thắng, cho dù là bảo ta đi ám sát cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ nào đó ta cũng sẽ không chút do dự đi chấp hành!”

Nghe được Vạn Bảo lão ‌nhân hỏi, Diệp Phong cũng cho ra câu trả lời khẳng định.

Hả?

Không có bất kỳ hạn chế gì?

Tiểu tử này có phải điên rồi hay không?

Còn có, hắn đặc biệt làm như vậy, ta bỗng nhiên có chút hoảng!

Nghe được Diệp Phong trả lời, Vạn Bảo lão nhân trực tiếp hoảng rồi, bởi vì Diệp Phong biểu hiện ra tự tin quá mạnh, mạnh đến mức để lòng hắn hốt hoảng!

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Ngươi sẽ không phải là sợ rồi chứ?”

“Ta sao phải sợ!”

“Lần này so thử thiên tài địa bảo gì, ngươi đến định ra, như thế nào?”

Chú ý tới Vạn Bảo lão nhân bắt đầu lộ vẻ do dự, Diệp Phong trực tiếp đưa ra một đề nghị, hơn nữa còn là đối Vạn Bảo lão nhân cực kỳ có lợi!

“Mẹ nó!”

“Tiểu tử này trực tiếp bức ta đến đường chết!”

“Có điều, nếu là thật để ta tới tỷ thí thiên tài địa bảo, đối với ta mà ‌nói, đích thật là chiếm hết mọi ưu thế!”

“Mà ở dưới tình huống có lợi ta còn không dám tiếp tục tỷ thí, vậy coi như ta sẽ biến thành một truyện cười!”

Nghe được Diệp Phong nói lên đề nghị này, Vạn Bảo lão nhân cũng không do dự nữa, trực tiếp đồng ý.

“Đúng rồi!”

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Những Thiên Biến Quả này, nó có cảm giác thế nào?”

“Ăn ngon không?”

Nhìn Vạn Bảo lão nhân đồng ý, Diệp Phong cũng toát ra một ý cười, sau đó nhìn một chút bảy viên Thiên Biến Quả trên đất kia, hắn nghĩ tới điều gì, sau đó trực tiếp nhìn về phía Vạn Bảo lão nhân lên tiếng hỏi.

“Ăn ngon?”

“Tiểu hữu, ta nói cho ngươi, cái đó đã không thể dùng ăn ngon để hình dung!”

“Bởi vì đó là ăn rất ngon!”

“Mà không phải ta khoác lác, ta đã từng trực tiếp ăn một quảrồi, mà mùi vị đó, đến bây giờ vẫn làm khó ta!”

Nghe được lời này của Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân cũng lâm vào hồi tưởng nào đó, sau đó mặt mũi tràn đầy hạnh phúc lên tiếng trả lời.

Cạch!

Ngay khiVạn Bảo lão nhân vẫn còn nhớ cái thời khắc hạnh phúc, một âm thanh dị dạng từ một bên vang lên.

“Ồ!”

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Ngươi nói không sai, vị của Thiên Biến Quả đạo quả thực là không tồi!”

Ăn một miếng Thiên Biến Quả, hai mắt Diệp Phong cũng tỏa sáng, sau đó thì nhìn về phía Vạn Bảo lão nhân cười nói.

“Đáng chết!”

“Hắn ăn!”

“Hắn vậy mà thật sự ăn một viên Thiên Biến Quả!”

“Mà quả hắn ăn kia vẫn là quả thắng của ta!”

Nhìn lấy Diệp Phong từng ngụm từng ngụm ăn Thiên Biến Quả, Vạn Bảo lão nhân đau lòng sắp khóc, mà nghĩ đến mỹ vị của Thiên Biến Quả, hắn cũng không kìm hãm được nuốt nước miếng một cái!

Sau cùng, hắn dùng một loại ánh mắt hâm mộ nhìn về phía khóe miệng chảy ra nước trái cây Thiên Biến Quả của Diệp Phong, thậm chí nếu như có , hắn còn muốn liếm sạch sẽ khóe miệng chảy nước ra nước trái cây của Diệp Phong!

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Ngươi có muốn ăn một quả hay không?”

Nhìn Vạn Bảo lão nhân, cứ trông mong nhìn mình chằm chằm như vậy, Diệp Phong cũng cười cười, sau đó đưa một viên ‌Thiên Biến Quả tới!

“Ừm?”

“Cho ta?”

“Ta thật có thể ăn sao?”

Nhìn Diệp Phong đưa Thiên Biến Quả tới, Vạn Bảo lão nhân trong lúc nhất thời đều không thể tin vào tai của mình!

“Làm sao?”

“Ghét bỏ một quá không đủ ăn?”

“Vậy cho ngươi hai cái!”

Nhìn Vạn Bảo lão nhân ngây ngốc tại chỗ, nửa ngày không có tiếp nhận Thiên Biến Quả, Diệp Phong tiện tay lấy thêm một viên!

? ? ?

Cho ta một quả, đã khiến cho ta rất cảm động rồi.

Kết quả, lại cho ta thêm một quả?

Đây là muốn ta cảm động tới chết sao?

Nhìn Diệp Phong đưa tới hai Thiên Biến Quả, Vạn Bảo lão nhân cảm động sắp khóc!

“Cám ơn tiểu hữu!”

“Cám ơn tiểu hữu!”

Tỉnh táo lại, Vạn Bảo lão nhân mặt mũi tràn đầy cảm kích nhận lấy hai Thiên Biến Quả, sau đó mang theo tâm tình kích động, trực tiếp bắt đầu ăn.

“Mợ!”

“Hai viên Thiên Biến Quả này, nó vốn là của ta!”

“Nói cách khác, ta ăn Thiên Biến Quả của chính ta, lại phải tràn ngập cảm kích đối với tiểu tử này, cảm giác này, thật là khó chịu!”

Ăn hai miếng, Vạn Bảo lão nhân cũng đột nhiên ý thức được vấn ‌đề này, sau đó hắn khó chịu, ai bảo hắn thua đâu!

“Vạn Bảo lão nhân!”

“Bởi vì trong tay ngươi có rất nhiều bảo vật, cho nên tất ‌cả mọi người gọi ngươi là Vạn Bảo lão nhân!”

“Mà ta cũng có một danh hiệu đẹp trai vô địch nổ banh trời!”

“Ngươi muốn nghe không?”

Ngay thời điểm hai người đang ăn Thiên Biến Quả, Diệp Phong bắt đầu tán chuyện với Vạn Bảo lão nhân một bên.

? ? ?

Danh hiệu thì danh hiệu!

Kết quả, ngươi còn đẹp trai vô địch nổ banh trời?

Không biết xấu hổ như vậy, ngươi là làm sao có thể nói ra được chứ?

Chương 1288 - Vạn Bảo lão nhân không tin tà, còn muốn tiếp tục so? (2)

Nghe Diệp Phong không biết xấu hổ nói như thể, Vạn Bảo lão nhân thật sự không muốn nói tiếp, nhưng nhìn hai viên Thiên Biến Quả ở trong tay mình một chút, hắn cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó mang theo nụ cười miễn cưỡng lên tiếng hỏi: “Tiểu hữu, cái danh đẹp trai vô địch nổ banh trời này là gì?”

“Chư thiên vạn giới đệ nhất bại gia thần hào!”

Nghe được Vạn Bảo lão nhân hỏi tới, Diệp Phong lộ vẻ đắc ý lên tiếng nói.

? ? ?

Bại gia tử thì bại gia tử!

Còn mẹ nó còn bại gia thần hào?

Bại gia thần hào còn ‌chưa tính!

Còn mẹ nó chư thiên vạn giới đệ nhất bại gia thần hào?

Nghe được Diệp Phong không biết xấu hổ như thế, Vạn Bảo lão nhân trực tiếp bị làm cho kinh hãi!

"Tiểu hữu!"

"Mặc dù nói ăn người ‌ miệng ngắn!"

"Nhưng ta vẫn muốn hỏi một chút, ngươi lấy ở đâu ra lực lượng, ‌ dám phong cho mình ngoại hiệu trâu bò như thế?"

Sau khi hết khiếp sợ, vẻ mặt Vạn Bảo lão nhân thành thật nhìn về phía Diệp Phong hỏi.

Hả?

Ta hỏi ngươi lấy ở đâu ra lực lượng!

Ngươi chợt đưa cho ta một cái Hỗn Độn giới?

Thế nào, đồ trong cái ‌Hỗn Độn giới này là lực lượng của ngươi?

Nhìn thấy Diệp Phong đưa Hỗn Độn giới tới, tuy Vạn Bảo lão nhân lòng sinh nghi hoặc, nhưng vẫn phòng bị mà nhận lấy Hỗn Độn giới, sau đó thả ra thần thức, tra nhìn tình huống trong Hỗn Độn giới!

Tê!

Khi Vạn Bảo lão nhân nhìn vào trong nhẫn Hỗn Độn, vậy mà đựng mấy vạn Thiên Biến Quả, trực tiếp hít vào một hơi khí lạnh!

"Mấy vạn Thiên Biến Quả!"

"Tên bại gia tử này... Không phải, tên bại gia thần hào này, hắn lại có mấy vạn Thiên Biến Quả!"

"Mà ta, mới vừa rồi lại giống đang làm màu, cùng hắn so xem ai nhiều Thiên Biến Quả hơn!"

Nhìn Thiên Biến Quả lít nha lít nhít trước mắt, lại nghĩ tới trận tỷ thí buồn cười của mình mới vừa rồi kia, Vạn Bảo lão nhân trực tiếp hiện ra một nụ cười khổ!

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Lực lượng của ta có đủ hay không?"

"Nếu không đầy đủ, ta đây còn có!"

Nhìn thấy Vạn Bảo lão nhân trực tiếp ngốc ngay tại chỗ, sắc mặt Diệp Phong cũng nghiền ngẫm nhìn đối phương nói một câu như vậy!

"Có... Có đầy đủ!"

"Lực lượng này thật là quá đủ!"

"Tiểu hữu.... Không phải, thiếu gia!'

"Ta muốn hỏi ngài chuyện này, là bên người ngài còn thiếu chó săn sao?"

"Nếu như thiếu thì có yêu cầu gì với giới tính và tuổi tác không?"

Lúc này, Vạn Bảo lão nhân lại dùng vẻ mặt thành thật nhìn Diệp Phong hỏi một câu như vậy.

? ? ?

Chúng ta không phải đang thảo luận ta có có thực lực nắm giữ cái ngoại hiệu này hay không sao?

Làm sao còn bỗng nhiên biến thành chuyện chó săn?

Đề tài này có phải quá ‌nhảy vọt hay không?

Nghe được câu hỏi của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong trực tiếp hoang mang, bởi vì hắn thật sự không nghĩ tới, khi đối phương khi nhìn đến mười vạn Thiên Biến Quả kia, vậy mà lại hỏi ra một vấn đề như thế!

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Cái kia. . . Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong nhìn về phía Vạn Bảo lão nhân lên tiếng hỏi.

"Thiếu gia!"

"Thực sự không dám giấu giếm!"

"Ở trong khoảng thời gian vạn năm này, bởi vì ta nắm giữ rất nhiều bảo vật, cho nên mặc kệ đi đâu, ta đều là người chói mắt nhất!"

"Thế nhưng loại cuộc sống thoải mái dễ chịu, cũng không phải là cuộc sống ta muốn!"

"Cuộc sống ta muốn là, loại cuộc sống cực kỳ phong phú của chó săn, bởi vì ta vẫn luôn có một lý tưởng muốn làm chó săn!"

Nghe được Diệp Phong hỏi, Vạn Bảo lão nhân cũng dùng vẻ mặt thành thật nói vớ nói vẩn.

? ? ?

Lý tưởng của người khác đều là trở thành đỉnh cấp cường giả!

Mà lý tưởng của ngươi, lại là muốn trở thành một tên chó ‌săn?

Cái này mẹ nó là lý tưởng của người bình thường‌ sao?

Nghe được lời này của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong lập tức bị làm cho kinh hãi!

"Hệ thống!"

"Sử dụng công năng nhìn trộm Thiên cơ, xem xét một chút, lão đầu này đến cùng là sảy ra chuyện gì!"

Sau đó, Diệp Phong ra lệnh cho hệ thống.

"Đinh! Kí chủ, Vạn Bảo lão nhân kỳ thật cũng không thích làm chó săn, hắn chỉ đơn thuần thích làm chó săn của thần phá của!"

Tiếng nói của Diệp Phong vừa ra, giọng nói của‌ hệ thống đã vang lên trong đầu hắn.

Hả?

Kỳ thật hắn không thích làm chó săn, hắn đơn thuần thích làm chó săn của thần phá của?

Nghe được câu trả lời này của hệ thống, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ nở nụ cười, hắn không nghĩ tới, chỉ là mười vạn Thiên Biến Quả, vậy mà đã trực tiếp chinh phục được Vạn Bảo lão nhân!

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Ngươi muốn làm chó săn của ta?"

Sau khi hiểu rõ tình huống này, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Vạn Bảo lão nhân hỏi.

"Thiếu gia!"

"Cho ta một cơ hội!"

Nghe được Diệp Phong hỏi, Vạn Bảo lão nhân cũng không nói nhảm, trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình.

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Ta có thể cho ngươi cơ hội này!"

"Có điều, ta cũng đã ‌nói, ta là một thần phá của!"

"Cho nên, muốn ở bên cạnh ta làm chó săn, vậy thì nhất định phải biết phá của, nếu như ngươi ngay cả phá của cũng không biết, vậy ta khẳng định là không thể giữ ngươi ‌ở bên cạnh!"

Nghe được câu nói của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong trực tiếp nói ra yêu cầu của mình!

Hả?

Muốn làm chó săn, nhất định phải phá của? ‌

Nghe được yêu cầu của Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân cũng là lâm vào trong xoắn xuýt, hắn đang do dự muốn đánh bạc một lần hay không, nếu như cược thắng, vậy xem như hắn đã ôm được cái chân to của Diệp Phong, nhưng nếu như thua‌ cuộc, vậy thứ hắn mất đi là rất nhiều bảo vật hắn xem như sinh mệnh!

"Được rồi!"

"Cược!"

"Cùng lắm thì từ Vạn Bảo lão nhân biến thành lão nhân nghèo nàn!"

Do dự một chút, Vạn Bảo lão nhân cho ra quyết định, sau đó lấy ra từ Hỗn Độn giới một kiện lại một kiện thiên tài địa bảo đặc biệt!

"Thiếu gia!"

"Những bảo vật này đều là thiên tài địa bảo vô cùng quý hiếm, mà mỗi một thứ này khi thả ra cũng có thể khiến vô số người điên cuồng cướp đoạt!"

Chương 1289 - Thiếu gia, bên cạnh ngươi còn thiếu chó săn không?

"Mà tiếp theo ta sẽ căn cứ đặc điểm của mỗi người, tiến hành biện pháp xử lý phá của với chúng nó!"

"Nếu là có chỗ phá nào không tốt, còn hi vọng thiếu gia có thể góp ý nhiều hơn!"

Khi Vạn Bảo lão nhân lấy ra tất cả bảo vật mình tích góp những năm qua, sắc mặt kiên định nhìn về phía Diệp Phong nói.

Một lát sau!

"Đau lòng!"

"Thật mẹ nó đau lòng!"

"Thiếu gia làm sao còn không cho ta dừng lại a, chẳng lẽ biểu hiện còn chưa đủ à?"

Nhìn mình đã phá mất một phần năm bảo vật, Vạn Bảo lão nhân cũng cực kỳ đau lòng nói.

...

"Mẹ nó!"

"Một nửa rồi!"

"Thiếu gia làm sao còn ‌ không cho ta ngừng a, chẳng lẽ hắn thật sự muốn nhìn ta phá hết sạch tất cả bảo vật sao?"

Khi Vạn Bảo lão nhân ‌phá hết một nửa bảo vật, trên mặt cũng toát ra một vệt lo lắng!

...

"Xong!"

"Hết thật rồi!"

"Lúc này là hoàn toàn chơi lớn ‌rồi!"

"Nếu sau cùng thiếu gia không giữ ta lại, vậy ta thật sự muốn khóc chết!"

Khi Vạn Bảo lão nhân bắt đầu phá nốt mấy thứ bảo vật cuối cùng, toàn bộ tâm thái đã hoàn toàn chết lặng!

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Chúc mừng ngươi, thông qua được khảo nghiệm của ta!"

"Tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Diệp Phong!"

"Từ giờ trở đi, ngươi gọi ta là Diệp thiếu gia đi!"

Nhìn Vạn Bảo lão nhân phá đến kiện bảo vật cuối cùng, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ hài lòng, sau đó nói ra quyết định của mình!

Ừm!

Nghe được lời này của Diệp Phong, đầu tiên Vạn Bảo lão nhân sững sờ, sau đó cả người hoàn toàn hưng phấn lên!

"Diệp thiếu gia!"

"Trước đó chúng ta đang định ra ngày tỷ thí thứ hai, ngươi tăng thêm một giải thưởng!"

"Nói là người thua, phải làm một chuyện cho người thắng!"

Nói đến đây, Vạn Bảo lão nhân dừng một chút, sau đó mới tiếp tục nói: "Cho nên, ngài có phải là có chuyện gì cần ta đi làm hay không?"

"Không sai!"

"Ta đích xác là có một việc cần ngươi giúp ta đi làm!"

Nghe được lời này của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong cũng nhẹ gật đầu nói.

"Diệp thiếu gia, vậy cần ta đi làm cái gì?"

Lúc này, Vạn Bảo lão nhân cũng hứng thú, sau đó vội vàng hỏi thăm.

"Vạn Bảo lão nhân!"

"Chuyện ta cần ngươi đi làm rất đơn giản, cũng là giúp ta đi ăn cướp một con chó!"

"Mà ta không muốn bất luận bảo vật gì trên thân nó, ta chỉ cần máu của nó!"

"Còn nữa!"

"Ngoại trừ lấy máu, không được làm bất kỳ hành động nào gây tổn thương cho nó!' ‌

Nghe được Vạn Bảo lão nhân hỏi, Diệp Phong cũng nói thẳng ra kế hoạch của mình.

? ? ?

Để cho ta đi ăn cướp một con chó?

Sau đó, còn cái gì cũng không cần, chỉ muốn máu trên người con chó?

Sau khi nghe được Diệp Phong nói, Vạn Bảo lão nhân lập tức hoang mang, hắn không hiểu, dạng thần hào giống Diệp Phong này, vì sao lại cảm thấy hứng thú với máu chó như vậy!

"Diệp thiếu gia!"

"Vậy ta cần phải đánh cướp bao nhiêu máu chó?"

"Một giọt là được, hay là phải đánh cướp một bình nhỏ?"

Tuy không hiểu tại sao Diệp Phong muốn làm như thế, nhưng Vạn Bảo lão nhân cũng sẽ không truy hỏi đến cùng, bởi vì hắn rõ ràng thân phận của mình, cho nên hắn tiếp tục hỏi thăm về một số tình huống của nhiệm vụ này!

"Không cần một giọt!"

"Cũng không cần một bình nhỏ!"

"Chỉ cần ở trên thân nó lấy mười vạn giọt máu tươi là được!"

"Còn nữa!"

"Ngoại trừ lấy máu nó, không cho phép làm bất kỳ hành vi quấy rồi tình dục gì gây tổn thương cho nó!"

Nghe được Vạn Bảo lão nhân hỏi, Diệp Phong trực tiếp trả lời.

? ? ?

Muốn từ trên thân con chó kia, lấy mười vạn giọt máu chó?

Vậy coi như ‌là lấy hết máu trong người nó chỉ sợ cũng không đủ!

Còn có!

Rút ra mười vạn giọt máu chó, cơ bản con chó kia cũng ngỏm củ tỏi, còn gì mà không được làm bất kỳ hành vi quấy rối tình dục gây thương tổn cho nó còn quan trọng hơn sao?

Nghe được Diệp Phong trả lời, Vạn Bảo lão nhân cũng toát ra một nụ cười khổ, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

"Khoái Huyết đan!"

"Chỗ ta có một ít Khoái Huyết Đan có thể nhanh chóng khôi phục huyết dịch!"

"Đến lúc đó, ngươi ở một bên lấy máu, một bên cho nó ăn Khoái Huyết đan này là được rồi!"

Nghe được lo lắng của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Phong trực tiếp lấy ra một cái Hỗn Độn giới đưa cho Vạn Bảo lão nhân!

"Đinh! Kí chủ, ngươi lấy nhiều máu trên thân cẩu như vậy làm gì?"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Chơi a!"

"Phá của a!"

"Nhất tiễn song điêu!"

"Ngươi nghĩ đi Kiếm Cẩu đã thích ăn cướp như vậy, vậy nếu có mười vạn con Kiếm Cẩu xuất hiện ở trước mặt nó, sau đó tiến hành cướp bóc nó một phen, cảnh tượng đó chẳng phải sẽ vô cùng thú vị?"

"Mà ta còn thuận tiện phá hết mười vạn Thiên Biến Quả nhiệm vụ của hôm nay, không phải là nhất tiễn song ‌ điêu sao?"

Nghe được hệ thống hỏi, Diệp Phong cũng lộ ý cười nói ra toàn bộ kế hoạch của mình!

"Đinh! Kí chủ, ngươi đúng là biết chơi!"

Nghe được hệ thống đáp lại, Diệp Phong cũng nhịn không được phá lên cười.

Hả?

Tình huống như thế nào?

Không phải chỉ là muốn lấy chút máu chó thôi sao?

Đến mức phải hưng phấn như vậy à?

Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên ngửa đầu phá lên cười, Vạn Bảo ‌lão nhân đứng một bên cũng là toát ra sắc mặt cực kỳ không hiểu.

"Diệp thiếu gia!"

"Vậy con chó ngươi muốn ta đi ăn cướp kia bây giờ ở đâu?"

Chờ sau khi Diệp Phong cười to, lúc này Vạn Bảo lão nhân mới lên tiếng hỏi.

"Ta cũng không biết ở đâu!"

"Nhưng mà!"

"Ta có thể để người ta đưa ngươi đi!"

Nói xong, trong lòng Diệp Phong ra lệnh với hệ thống: "Hệ thống, để Tiểu Cước tới đây một chuyến!"

Oanh!

Theo một cỗ hơi thở uy áp kinh khủng bao phủ toàn bộ phòng trọ, một vết nứt không gian cũng trực tiếp xuất hiện ở trong ánh mắt hai người.

Oành!

Mà ở dưới cỗ hơi thở kinh khủng này, Vạn Bảo lão nhân ngay cả một giây cũng không thể chịu đựng, trực ‌ tiếp quỳ trên mặt đất, mà trong mắt càng là tràn đầy vô tận hoảng sợ!

"Đáng chết!"

"Trong vết nứt không gian này, đến cùng có tồn tại kinh khủng như thế nào!"

Chương 1290 - Hả? Bảo ta đi ăn cướp một con chó?

"Phải biết ta là một siêu cấp cường giả có thể độc chiến mấy tên cửu giai Hỗn Độn Chi Tổ, nhưng đối phương chỉ phóng ‌xuất ra chút hơi thở uy áp, khiến cho ta không thể động đậy, vậy ta ở trong mắt hắn, há không phải giống như con kiến hôi?"

Nghĩ đến tình huống này, Vạn Bảo lão nhân cũng sợ hãi không thôi!

Rất nhanh!

Một tên tráng hán đi chân trần có cái đầu trọc đi ra từ trong vết nứt không gian!

"Tiểu Cước!"

"Bái kiến chủ nhân!"

Sau khi Diệp Tiểu Cước đi tới, đầu tiên là nhìn thoáng qua Vạn Bảo lão nhân đang run rẩy quỳ trên mặt đất, sau đó hướng về phía Diệp Phong quỳ một gối xuống, sau đó thần thái cung kính hô.

"Gì cơ?"

"Chủ nhân?"

"Vị cường giả khủng bố trước mắt này, lại là thủ hạ của Diệp thiếu gia?"

Nghe nói như thế, lại nhìn Diệp Tiểu Cước đang quỳ gối trước mặt Diệp Phong, Vạn Bảo lão nhân trực tiếp choáng váng tại chỗ, hắn không nghĩ tới, bên người Diệp Phong vậy mà lại có cường giả khủng bố như thế!

"Còn tốt còn tốt!"

"Trước đó khi ta nhìn thấy mười vạn Thiên Biến Quả kia, không có sinh ra ý nghĩa giết người đoạt bảo!"

"Nếu không, bây giờ ta đã là một thi thể lạnh băng!"

Sau khi hết khiếp sợ, Vạn Bảo lão nhân tự cảm thấy may mắn mà nghĩ.

"Tiểu Cước!"

"Vị này là Vạn Bảo lão nhân, một thủ hạ ta vừa thu được!"

"Mà chuyện bây giờ ngươi cần làm là dẫn hắn đi tìm Kiếm Cẩu, chuyện còn lại sau đó thì không ‌ cần ngươi quản!"

Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Cước ra lệnh.

"Chủ nhân!"

"Tiểu Cước hiểu rõ!"

Nghe được Diệp Phong ra lệnh, Diệp Tiểu Cước cũng vội vàng đáp lại.

"Ừm!"

"Vậy các ngươi lập ‌ tức lên đường đi!"

Nghe được lời này của Diệp Tiểu Cước, Diệp Phong cũng nhẹ gật đầu, sau đó‌ lên tiếng thúc giục.

Một lát sau!

"Hệ thống!"

"Để Tiểu Thi tới đây một chuyến!"

Sau khi Diệp Tiểu Cước và Vạn Bảo lão nhân đã rời đi, Diệp Phong lại lần nữa ra lệnh cho hệ thống, đồng thời tự lẩm bẩm: "Tiếp đó, phải để Tiểu Thi đi bắt mười vạn con Đạo thú, nhưng phải bắt Đạo thú cấp bậc gì mới tốt?"

...

Một bên khác!

"Tiểu Cước đại nhân!"

"Kiếm Cẩu trong miệng Diệp thiếu gia, là Đạo thú cấp bậc gì?"

Sau khi đi cách tửu lâu một đoạn, Vạn Bảo lão nhân lộ vẻ hiếu kỳ nhìn về phía Diệp Tiểu Cước hỏi.

"Tiểu Bảo tử!"

"Cấp bậc của Kiếm Cẩu này mười phần kinh khủng!"

"Kể cả như ta gặp nó, cũng phải gọi Cẩu ca thể hiện sự tôn trọng!"

Nghe được câu hỏi của Vạn Bảo lão nhân, Diệp Tiểu Cước cũng dùng vẻ mặt thành thật trả lời.

? ? ?

Ngươi gặp nó, đều phải gọi nó là Cẩu ca để thể hiện sự tôn trọng?

Vậy nó có bao nhiêu khủng bố! ‌

Nghĩ đến chuyện mình phải đi ăn cướp một tồn tại kinh khủng như thế, Vạn Bảo lão nhân bị dọa cho toàn thân đều run rẩy!

"Đúng rồi!"

"Tiểu Bảo tử!"

"Chủ nhân cho ngươi đi tìm Cẩu ca, là có chuyện gì?"

Lúc này, Diệp Tiểu Cước cũng lộ vẻ hiếu kỳ nhìn ‌về phía Vạn Bảo lão nhân lên tiếng hỏi.

"Ăn cướp!"

"Lấy máu!"

"Rời đi!"

"Là mấy việc này!"

Nghe được Diệp Tiểu Cước hỏi thăm, Vạn Bảo lão nhân cũng là gượng cười trả lời, vốn hắn coi chuyện này ‌là một chuyện rất đơn giản, nhưng bây giờ xem ra, độ khó của chuyện này quả thực là vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn!

"Cái gì!!!"

"Ngươi phải đánh ‌cướp Cẩu ca?"

"Sau đó, còn muốn lấy máu của Cẩu ca?"

"Ngươi anh dũng như thế sao?"

Sau khi nghe được Vạn Bảo lão nhân nói, Diệp Tiểu Cước ‌cũng lộ vẻ mặt khiếp sợ kinh ngạc hô lên!

"Tiểu Cước đại nhân!"

"Ta cũng không muốn!"

"Nhưng đây là mệnh lệnh của Diệp thiếu gia!"

"Mà ta còn phải lấy từ trên người Cẩu ca tận mười vạn giọt máu, thiếu một giọt cũng không được!!"

Nhìn bộ dáng khiếp sợ kia của Diệp Tiểu Cước, Vạn Bảo lão nhân cũng toát ra một nụ cười khổ, sau đó lại lần nữa nói ra một tin tức nặng ký!

"Cái gì!!!"

"Phải lấy trên người Cẩu ca mười vạn giọt máu?"

"Đây không phải muốn lấy mạng chó của Cẩu ca sao?"

Nghe được tin tức này, Diệp Tiểu Cước trực tiếp bị dọa, hắn không nghĩ tới, lần này Diệp Phong vậy mà muốn mạng chó của Kiếm Cẩu!

"Tiểu Cước đại nhân chớ hoảng sợ!"

"Diệp thiếu gia đã cho ta rất nhiều Khoái Huyết đan!"

"Cho nên bằng vào chỗ Khoái Huyết đan này, dù là rút mười vạn giọt cẩu huyết của Cẩu ca, Cẩu ca cũng tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm tính mạng!"

Lúc này, Vạn Bảo lão nhân cũng vội vàng giải thích.

Hả?

Cho ngươi rất nhiều Khoái Huyết đan?

Không lấy mạng chó của Cẩu ca?

Nghe nói như thế, Diệp Tiểu Cước cũng sững sờ, sau đó lại thầm nghĩ trong lòng: "Chơi như thế cũng quá lớn, tuy không cần mạng chó của Cẩu ‌ca, nhưng Cẩu ca nhìn máu tươi của mình ào ào chảy, loại tình cảnh kia cũng rất tra tấn chó đó!"

Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Cước cúi đầu trầm tư, bởi vì hắn suy nghĩ một chút đã ra được một biện pháp, sau đó giúp Kiếm Cẩu giảm nhẹ một chút tra tấn của việc lấy máu!

Một lát sau!

"Tiểu Bảo tử!"

"Nhìn thấy bên kia có bốn con thú Cẩu, Lang, Long, Heo không?"

"Trong đó có đại hoàng cẩu, cũng là mục tiêu của ngươi lần này, cũng chính là Cẩu ca trong miệng ta!"

Khi Diệp Tiểu Cước xé rách không gian, mang theo Vạn Bảo lão nhân đi vào một chỗ trong rừng rậm, thì đứng cách Kiểm Cẩu vài trăm mét lên tiếng nhắc nhở.

"Hả?"

"Đạo Đồ cảnh nhất trọng?"

"Giả à?"

"Thực lực của Cẩu ca, làm sao lại yếu như vậy?"

Khi Vạn Bảo lão nhân điều tra thực lực của bốn con thú xa xa đều chỉ có Đạo Đồ cảnh nhất trọng, trên mặt tức thì toát ra vẻ giật mình cùng không hiểu.

"Tiểu Bảo tử!"

"Bốn thú vừa từ phi thăng lên từ Thần giới, cho nên thực lực trước mắt hơi yếu một chút!"

"Nhưng yếu thì yếu, cấp bậc của Cẩu ca vẫn bày ở kia, cho nên dù là ngươi nhận mệnh đi lấy máu Cẩu ca, nhưng ta hi vọng ngươi vẫn phải tôn trọng Cẩu ca một chút, bởi vì chuyện này đối ngươi về sau có..."

Không đợi Tiểu Cước nói xong hai chữ "chỗ tốt" đã thấy Vạn Bảo lão nhân đầu tiên là đổi một thân trang phục rách rưới, sau đó càng là dùng một khối vải rách quấn đầu của mình lại.

"Mẹ nó!!!"

"Tiểu Bảo tử ‌này rất được a!"

"Vẫn còn biết che dung mạo của mình lại!"

Chương 1291 - Tranh thủ thời gian đánh, đánh xong chúng ta còn phải đi.

Thấy cảnh này, cho dù là Diệp Tiểu Cước cũng là nhịn không được sợ hãi than.

"Tiểu Cước đại nhân!"

"Ta cũng là nhận mệnh hành sự!"

"Cho nên, còn hi vọng đại nhân ngài có ‌thể giúp ta giữ kín bí mật này!"

"Không phải vậy, nếu để cho Cẩu ca biết ta là người lấy máu nó, vậy ta xong rồi!"

Lúc này, Vạn Bảo lão nhân đã chuẩn bị sẵn sàng, cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng cầu khẩn.

"Tiểu Bảo tử!"

"Yên tâm đi!"

"Sự kiện này, ta tuyệt đối sẽ không nói ra!"

"Dù sao, ngươi là phụng mệnh làm việc!"

"Có điều, nếu Cẩu ca tự mình phát hiện hoặc là chủ nhân nói ra ngoài, vậy coi như không có liên quan đến ta!"

Nghe được Vạn Bảo lão nhân cầu khẩn, Diệp Tiểu Cước cũng không do dự, trực tiếp đồng ý, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Ta lại không phải người ngu, sao phải nói ra chuyện này, dù sao là ta đưa ngươi mang tới, như bình thường mà nói, ta chính là đồng mưu của ngươi!"

Một bên khác!

"Cẩu ca!"

"Từ khi chúng ta rời khỏi chủ nhân, đã bị đánh cướp năm lần!"

"Mà bởi vì trên người chúng ta không mang bảo vật gì, lại loạn đánh chúng ta một trận!"

"Loại cảm giác ‌này thật sự là quá khó chịu!"

Lúc này, Phệ Huyết Đường Lang cũng cố nén lửa giận nói với Tiểu Hoàng Cẩu.

"Lang đệ!"

"Thỏa mãn đi!"

"Tối thiểu bọn họ chỉ là đánh chúng ta một trận, mà không phải bắt chúng ta lần lượt lấy máu!"

"Mà chúng ta cũng chỉ bị một chút vết thương ngoài da, đã tính là có vận khí tốt!"

Nghe được lời này của Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Hoàng Cẩu cũng bất đắc dĩ cười một tiếng, sau đó lên tiếng an ủi, bởi vì nó rõ ràng, đây hết thảy tuyệt đối đều là sắp xếp của Diệp Phong!

Nếu không, làm sao bọn họ có thể chỉ trong một hai ngày này, gặp phải năm làn sóng ăn cướp, mà mỗi một lần cũng chỉ đánh bọn họ một trận!

"Xong rồi!"

"Lại có người đến ăn cướp chúng ta!"

"Làm tốt chuẩn bị chịu đòn đi!"

Đúng lúc này, Phệ Huyết Đường Lang chú ý tới phía trước bỗng nhiên xuất hiện một tên toàn thân tản ra hơi thở cường đại lại quấn cơ thể kín mít!

"Đứng lại!"

"Đường này là ta mở, cây này là ta trồng!"

"Nếu muốn đi qua đây, lưu lại mua..."

Không đợi Vạn Bảo lão nhân nói xong, bốn con thú Tiểu Hoàng Cẩu, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long cùng Phi Thiên Trư Trư cực kỳ thuần thục nằm xuống mặt đất, sau đó dùng tay che đầu, làm xong tư thế chuẩn bị nhận đòn!

? ? ?

Lời của ta còn chưa nói hết mà!

Các ngươi đã trực tiếp nằm?

Cái nằm này không phải đã có chút quá mức thuần thục ‌rồi sao?

Nhìn thấy bốn thú ở đối diện trực tiếp nằm xuống, Vạn Bảo lão nhân lập tức hoang mang, bởi vì tình huống này so với hắn dự đoán, hoàn toàn không giống!

"Này!"

"Đừng đứng ở đó!"

"Nhanh đi!"

"Đánh chúng ta xong chúng ta còn ‌phải đi đường!"

Nhìn thấy Vạn Bảo lão nhân đứng tại chỗ nửa ngày cũng không có động tác gì, Tiểu Hoàng Cẩu cũng bất đắc dĩ lên tiếng nhắc nhở.

"Đánh các ngươi?"

"Ai nói ta ‌muốn đánh các ngươi?"

"Ta là tới ăn cướp, ‌cũng không phải đến đánh các ngươi!"

Nghe được lời này của Tiểu Hoàng Cẩu, Vạn Bảo lão nhân cũng dùng giọng điệu chăm chú lên tiếng nói.

"Đi!"

"Đừng giả bộ!"

"Chúng ta đều hiểu!"

"Có thể trực tiếp nhảy qua, nhanh đi!"

"Chúng ta còn vội vàng đi đường!"

Nghe được Vạn Bảo lão nhân nói lí do thoái thác không sai biệt lắm với những người trước đó, Tiểu Hoàng Cẩu cũng lộ vẻ bất đắc dĩ lên tiếng thúc giục!

"Đủ rồi!"

"Ta là đến đánh cướp!"

"Không phải chơi cùng các ngươi!"

"Các ngươi có thể tôn trọng nghề nghiệp của ta một chút hay không!"

Nghe được lời này của Tiểu Hoàng Cẩu, Vạn Bảo lão nhân cũng là ra vẻ tức giận rống to, sau đó lấy ra một thanh chủy thủ sắc bén, sau đó chỉ vào Tiểu Hoàng Cẩu hô: "Ngươi nói nhiều, ngươi tới đây ‌cho ta!"

"Đi qua thì đi qua!"

"Ta cũng không tin, ngươi dám lấy máu ta!"

Nhìn thấy Vạn Bảo lão nhân lấy ra chủy thủ, trong mắt Tiểu Hoàng Cẩu lại lóe qua vẻ khinh thường, bởi vì nó đang nghĩ đối phương cũng đang cho mình thêm kịch!

"Tốt!"

"Ta đến đây!"

"Nói đi, ngươi muốn làm gì!'

Khi Tiểu Hoàng Cẩu đi đến trước mặt Vạn Bảo lão nhân, một mặt kêu gào lên tiếng hỏi.

"Làm gì?"

"Không phải ta vừa mới nói à!"

"Ăn cướp!"

"Thức thời thì mau giao bảo vật trên người ra đây cho ta, nếu không thì cũng đừng trách ta lần lượt lấy máu các ngươi!"

Nghe được lời này của Tiểu Hoàng Cẩu, Vạn Bảo lão nhân cũng ra vẻ hung ác lên tiếng uy hiếp.

"Làm bộ!"

"Gia hỏa này sao lại có thể làm bộ như thế!"

"Không sai biệt lắm rồi thì làm đi!"

"Dù sao tất cả mọi người đều rất bận!"

Nhìn thấy Vạn Bảo lão nhân còn ở chỗ này làm bộ, Tiểu Hoàng Cẩu cũng toát ra một tia mong mỏi, sau đó trực tiếp đưa đầu chó tới, sau đó kêu gào nói:

"Bảo vật gì ta cũng không có, có gan ngươi cứ chặt ta!"

Phốc!

Nhìn thấy Tiểu Hoàng Cẩu trực tiếp duỗi đầu chó tới, Vạn Bảo lão nhân cũng không do dự, trực tiếp dùng chủy thủ đặt trên Tiểu Hoàng Cẩu, vạch ra một đạo vết thương nhàn nhạt.

Sau đó, Vạn Bảo lão nhân nhanh chóng lấy ra một cái Đại Mộc bồn thả trên mặt đất, hứng lấy toàn bộ máu tươi của Tiểu Hoàng Cẩu đang nhỏ xuống, không lãng phí một giọt!

? ? ?

Tên rùa đen này vậy mà thật sự dám cắt ta?

Mà còn cầm cái chậu gỗ đi ra hứng máu chó chảy xuống?

Thế nào, hắn là thật sự phải lấy máu ta sao?

Nghĩ đến khả năng này, Tiểu Hoàng Cẩu trực tiếp hoảng loạn, bởi vì nó ý thức được, kẻ cướp che mặt trước mắt này, khả năng không phải người Diệp Phong sắp xếp, nếu không phải vậy, làm sao đối phương dám thật sự xuống tay với nó!

Oành! Oành!

Đúng lúc này, Vạn Bảo lão nhân trực tiếp lấy ra hai ụ đất cao một thước từ tong Hỗn Độn giới ra ném xuống đất, phát ra tiếng vang, cũng trực tiếp hấp dẫn sự chú ý của bốn thú Tiểu Hoàng Cẩu, Phệ Huyết Đường Lang, Tiểu Thương Long cùng Phi Thiên Trư Trư!

Làm gì?

Ăn cướp thì ăn cướp, bỗng nhiên lấy ra hai cái ụ đất là ý gì?

Nhìn đến hai cái ụ đất độ cao giống nhau kia, không biết vì cái gì mà bốn thú có chút ẩn ẩn bất an.

Xoát! Xoát!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!