Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 146: CHƯƠNG 146: CHO HỎI, TÔNG MÔN NÀY CÓ THIẾU ĐẦU BẾP KHÔNG?

"Người ở trong tông môn hoặc là đang ngủ, hoặc là đang tu luyện rồi, quấy rầy đến họ thì không hay. Chúng ta cứ tìm chỗ nghỉ ngơi trước rồi sáng mai gặp bọn họ cũng được."

Nghe được câu hỏi của bạn tốt Tất Cương, Lạc Thiên Hình cũng nói ra suy nghĩ của mình.

"Kẻ địch?"

Mà sau khi Lạc Thiên Hình và Tất Cương vừa mới tiến vào tông môn, Sở Hồng Sơn và Tiêu Trần đang tu luyện đều cùng nhau mở mắt ra.

"Ta nhận thấy khí tức của thần tài Diệp Phong kia, nơi này chắc là khu vực sống của đệ tử tông môn, chúng ta tìm khu vực sống của trưởng lão xem."

Lúc đi ngang qua khu sống của đệ tử nội môn, sau khi Lạc Thiên Hình nhận ra khí tức của Diệp Phong thì không nhịn được nở nụ cười.

"Độ Kiếp Cảnh tầng ba!"

"Độ Kiếp Cảnh tầng ba!"

"Độ Kiếp Cảnh tầng bốn!"

"Trong đó có một người là Bạch Thiên Hồng, một người khác là Hạ Thiên Vũ, người thể thu kia chắc là hảo hữu vô danh La Khải."

Nhận ra khí tức của ba người, Lạc Thiên Hình xác định được nơi này chính là khu sống của trưởng lão trong tông môn.

"Thì ra là hai lão già Lạc Thiên Hình và Tất Cương này!"

Mà lúc này Sở Hồng Sơn cảm nhận được khí tức của hai người cũng không nhịn được bật cười, nhưng cũng không phóng xuất khí tức của mình ra. Hắn chuẩn bị chêu trọc hai tên bạn cũ đã lâu không gặp này.

"Cái này, đây là..."

Sau khi Lạc Thiên Hình và Tất Cương đi ngang qua biệt thự lớn xa hoa kai của Tiêu Trần thì hoàn toàn kinh hãi, há hốc miệng!

"Mẹ nó, viện này xa hoa quá!"

Sau khi hết khiếp sợ, Lạc Thiên Hình thốt lên một tiếng kinh hãi.

Xa hoa?

Trọng điểm mà ngươi chú ý đến chỉ là xa hoa thôi sao?

Nghe được tiếng than của Lạc Thiên Hình, Tất Cương ở bên cạnh tiếc hận không thể thẳng tay tát hắn một cái.

"Nhìn thấy luân văn của linh mộc này không?"

"Mỗi một luân văn đại diện cho một ngàn năm thụ linh đấy!"

"Linh mộc này tên là Kim Hồn Thánh Linh Thụ, đây chắc chắn là chí bảo đối với hồn tu!"

"Khi ta ở Thiên Đạo thành, vừa khéo nhìn thấy câu này ở trong một cửa hàng linh mộc, chưa kể đến những điều khác thì hơn ba trăm vạn linh tinh cực phẩm tiền công mà ta kiếm được trong hơn ba mươi năm cũng không mua nổi cái rào chắn này!"

Nói đến đây, Tất Cương đỏ mắt thật. Số tiền hắn vất vả làm công kiếm được trong ba mươi năm ở Thiên Đạo thành còn không mua nổi cái rào chắn sân của trưởng lão trong môn phái người ta, mẹ nó, ai mà chịu được điều này!

"Lão Lạc, ngươi nói thật với ta đi, tông môn này của Thánh nữ còn thiếu đầu bếp không?"

"Ngươi cũng biết ta chính là trù đạo cực kỳ hiếm có. Ta cảm thấy đã đến lúc tìm người để chia sẻ trù nghệ được mài luyện hơn nửa đời người này rồi."

???

Sau khi nghe được những lời Tất Cương nói, Lạc Thiên Hình chỉ cảm thấy đầu vang lên ong ong!

Năm nào lão phu cũng xin ngươi mà không thấy ngươi chia sẻ món ngon với lão phu đâu!

Lần nào từ chối cũng dùng một câu, lão phu không xứng hưởng thụ món ngon mà ngươi làm ra!

Bây giờ không những chủ động muốn chia sẻ món ngon mà còn muốn gia nhập vào tông môn của Thánh nữ làm đầu bếp?

Lúc đang muốn chế giễu Tất Cương, Lạc Thiên Hình lại đột nhiên nhìn thấy chiếc bát bị mẻ trong tay, cuối cùng trực tiếp nở nụ cười khổ. Hắn đã định bụng đi làm ăn mày rồi, người ta muốn làm đầu bếp thì có gì sai.

"Không phải kẻ địch!"

"Không những thế, trong đó có một kẻ là cường giả Độ Kiếp Cảnh tầng chín đỉnh phong đã vượt qua năm đạo Thiên Đạo lôi kiếp, hắn còn muốn gia nhập vào tông môn nhỏ này để làm đầu bếp!"

Sau khi nghe được cuộc hội thoại của hai người, Tiêu Trần ở trong biệt thự xa hoa thật sự sắp điên rồi. Sự sắp xếp trong tông môn nhỏ bé này đã khủng bố lắm rồi, sao bây giờ lại còn tăng thêm nữa!

"Hai vị, bên trong biệt thự của ta còn rất nhiều phòng trống, nếu không chê thì đêm nay cứ nghỉ lại trong biệt thự của ta trước đã."

Nghĩ đến hai người là bạn không phải địch, Tiêu Trần cũng từ trong biệt thự bước ra.

"Có người!"

Sau khi hai người nhìn thấy Tiêu Trần đi ra từ trong biệt thự thì vẻ mặt cũng thay đổi, bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào ở trong biệt thự. Điều đó có nghĩa là thực lực của lão giả với mái tóc rối tung, quần áo cũ nát như ăn mày trước mặt này hơn xa bọn họ.

Hả?

Lúc này, Tiêu Trần cũng chú ý đến Lạc Thiên Hình mặc quần áo cũ nát, cầm chiếc bát mẻ trong tay, thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng lẽ người này cũng bị phong ấn mấy trăm năm?"

Nếu không phải là hoàn cảnh giống hắn thì Tiêu Trần thấy rất khó hiểu một cường giả đã vượt qua năm đạo Thiên Đạo lôi kiếp vì sao lại ăn mặc như vậy.

"Đến đúng lúc lắm!

"Lần này đến đúng lúc thật, xem ra có người thông minh hơn năm người chúng ta. Đúng là lũ lượt kéo đến!"

Lạc Thiên Hình cũng chú ý đến cách ăn mặc của Tiêu Trần, trong lòng thấy may mắn vô cùng.

Nếu khong phải lần này đến sớm phát hiện ra thì năm lão già bọn họ còn vẫn ngốc nghếch chờ ở Tinh Cực tông đấy, không ngờ ở đây đã có người bắt đầu cướp bát cơm của bọn họ!

"Mẹ nó, trơn tru thật!"

Giờ phút này Tất Cương cũng chấn động, hắn cho rằng năm Đại tổ lão của Tinh Cực tông đã điên cuồng lắm rồi, ai ngờ được cường giả siêu cấp có thực lực bỏ xa bọn họ cũng bắt đầu làm nghề này. Rốt cuộc cái nghề này có khoản lời kếch sù cỡ nào mà khiến vô số cường giả chạy theo như xua vịt!

"Ha ha ha!"

"Hai lão già cái ngươi thú vị thật đấy, đi về tông môn nhà mình còn lén lén lút lút."

Đúng lúc này, tiếng cười to của Sở Hồng Sơn bỗng nhiên vang lên, ánh mắt của ba người cũng nhìn sang hướng Sở Hồng Sơn.

"Để ta giới thiệu một chút!"

"Tiêu trưởng lão, hai vị nà là hảo hữu của ta, vị cầm bát mẻ trong tay này..."

Sau khi thấy trang phục của Lạc Thiên Hình, Sở Hồng Sơn cũng bị sợ hết hồn, trong lúc nhất thời không biết nên giới thiệu như thế nào.

Khụ khụ!

Chương 147: Ta là Luyện đan sư, hiện tại ngươi làm ta đổi nghề thành đầu bếp?

Lúng túng ho khan hai tiếng, lúc này Sở Hồng Sơn mới nói tiếp: "Vị cầm cái bát mẻ trong tay này là lão Lạc, Đại tổ lão của Tinh Cực tông, vị còn lại là tán tu Tất Cương, trừ tu luyện ra thì còn thích nấu nướng ra những món ngon. Mặc dù hiếm khi làm cho chúng ta ăn nhưng tay nghề tuyệt là số một."

"Vị này mới gia nhập Tinh Hồn tông ngày hôm nay, Tiêu Trần trưởng lão, Tiêu trưởng lão là đại lão đã vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp, có thể phi thăng bất cứ lúc nào!"

Ngay sau đó Sở Hồng Sơn cũng giới thiệu về tình hình của Tiêu Trần cho Lạc Thiên Hình và Tất Cương.

Đại lão phi thăng!

Mà sau khi Lạc Thiên Hình và Tất Cương biết được thực lực của Tiêu Trần, kinh hãi đến mức suýt rơi tròng mắt ra ngoài, hai người không ngờ được thực lực của Tiêu Trần lại đạt đến trình độ kinh khủng như vậy!

Rốt cuộc nha đầu Lạc Thiên Tuyết kia đang làm gì vậy!

Để nàng sáng lập tông môn chủ yếu là để ma luyện tâm cảnh, bây giờ mới được bao lâu mà đã mở rộng tông môn đến độ cao khiến Tinh Cực tông cũng phải ngước nhìn thế?

Tâm trạng của Lạc Thiên Hình lúc này cũng bùng nổ, Tinh Cực tông đã truyền thừa vô số năm mà lại không sánh vằng một tông môn nhỏ mới được sáng lập hai tháng, ai mà chịu được sự đả kích này?

"Phải ở lại!"

"Thiên Vương lão tử có đến đây cũng đừng hòng mang ta ra khỏi tông môn này!"

"Vị trí đầu bếp đệ nhất tông môn, lão phu nhất định phải có được!"

Nhìn thấy đại lão phi thăng cũng đến tông môn này làm trưởng lão, Tất Cương thật sự rất nóng vội. Nếu phục vụ tốt cho cái dạ dày của Diệp Phong thì nếu sau này còn cơ hôi quay lại Thiên Đạo thành, mẹ nó, làm thì nhất định phải làm đại gia!

Khoan đã!

Ngay tại lúc hai người Lạc Thiên Hình và tất cương đang suy nghĩ muôn vàn điều thì đột nhiên cùng ý thức ra một vấn đề.

"Sở Hồng Hơn, mẹ nó, sao ngươi lại ở đây?"

Nghe thấy hai người đồng thanh chất vấn, trên mặt Sở Hồng Sơn lộ vẻ lúng túng, cười nói: "Trong tông môn thiếu một Luyện Khí Sư chế tạo nồi, bát, gáo, chậu nên sau đó ta đến đây."

Nồi, bát, gáo, chậu?

Một Luyện Khí Sư đứng đầu có mong ước cả đời là chế tạo ra được một cái Thiên cấp lô đỉnh, bây giờ đi chế tạp nồi, bát, gáo, chậu, ngươi đang đùa chúng ta sao?

"Lão Sở, ngươi không còn theo đuổi con đường luyện khí đỉnh cao, ngươi không muốn tự tay chế tạo ra một cái Thiên cấp lô đỉnh, ngươi không muốn trở thành Luyện Khí Sư đệ nhất đại lục này nữa sao?"

Lạc Thiên Hình nhìn chằm chằm vào Sở Hồng Sơn, hỏi lại lần nữa.

"Không theo đuổi nữa!"

'Sau khi quen biết Diệp Phong, ta đã hiểu ra rồi!"

"Cái gì mới thật sự là con đường luyện khí?

"Cho dù là chế tạo nồi, bát, gáo, chậu thì cũng phải chế tạo ra nồi, bát, gáo, chậu đệ nhất đại lục. Trước kia ta có quá để ý đến linh khí, lô đỉnh cấp cao."

Ha ha!

Nghe được những lời này của Sở Hồng Sơn, Lạc Thiên Hình trực tiếp nở nụ cười khẩy. Hắn quen biết đối phương đã mấy chục năm, hắn còn không rõ đối phương là người thế nào hay sao?

"Nói đi, Diệp Phong cho ngươi lợi lộc gì?"

...

Nghe thấy Lạc Thiên Hình hỏi thẳng vào vấn đề chính, Sở Hồng Sơn cũng mang vẻ lúng túng nói: "Hắn cho ta một vạn Mảnh Cảm Ngộ Luyện Khí Chi Đạo, nói thế nào nhỉ, bây giờ ta chắc chắn là người đứng đầu đại lục trên con đường luyện khí. Thậm chí nếu điều kiện cho phép, ta có thể chế tạo ra được linh khí ẩn chứa khí linh cấp thấp."

Sau khi nghe Sở Hồng Sơn nói xong, toàn bộ ba người còn lại đều choáng váng!

Khí linh cấp thấp?

Mẹ nó, đó là đồ vật hạ giới nên có sao?

Hiểu?

Ngươi đều đã trở thành Luyện khí sư đệ nhất trên Đại Lục, làm sao có thể không hiểu, cho dù đổi lại là một con chó thì nó cũng sẽ hiểu!

“Lão Sở, ngươi tới sớm, về sau ở môn phái ngươi cần phải chăm sóc ta nhiều hơn a!”

Lúc này Tất Cương nhìn về phía Sở Hồng Sơn cười to nói.

???

Chăm sóc ngươi nhiều hơn?

Ngọa tào!

Sau khi phản ứng lại, Sở Hồng Sơn nhìn về phía Tất Cương hô to: “Ngươi cũng muốn tới môn phái này làm trưởng lão?”

Không! Không! Không!

Tất Cương lắc lư ngón tay với Sở Hồng Sơn rồi giải thích: “Ta không phải muốn làm trưởng lão, ta chuẩn bị vào môn phái làm đầu bếp.”

“Thật sự!”

Nghe được lời này, Sở Hồng Sơn lập tức tỉnh táo tinh thần, hắn biết tay nghề của Tất Cương tốt như thế nào, bình thường mấy năm mới có thể ăn được một bữa, hiện tại chẳng phải mỗi ngày đều có thể ăn?

Nếu như Diệp Phong lại lấy ra thêm một chút nguyên luyện nấu ăn đỉnh cấp…

Nghĩ đến đây, Sở Hồng Sơn không nhịn được chảy nước miếng.

Làm sao bây giờ?

Ta cũng muốn ở lại xin ăn ngon uống tốt, tìm đâu ra cái loại cuộc sống tươi đẹp này!

Không được!

Lạc Thiên Hình lúc này cũng đã đưa ra một cái quyết định, sáng mai hắn cần thiết phải đi tìm Lạc Thiên Tuyết nói chuyện mới được.

Sở Hồng Sơn rời đi!

Lạc Thiên Hình và Tất Cương cũng vào ở trong căn biệt thự xa hoa của Tiêu Trần.

Nhưng Tiêu Trần lúc này lại nhốt mình ở trong phòng và không có cách nào làm nội tâm bình tĩnh trở lại.

Vốn dĩ hắn đã rất khó khăn để tiếp nhận môn phái này, nhưng hiện tại hắn lại biết thêm một thân phận vượt qua sức tưởng tượng của Sở Hồng Sơn, cộng thêm một đầu bếp mới, hắn hiện tại đang hoảng muốn chết!

Những người khác đều sẽ chết vì tuổi già, nhưng hắn cảm thấy nếu chính mình cứ tiếp tục như vậy, hắn có thể có khả năng không sống sót qua ngày sinh lão bệnh tử!

Sáng sớm hôm sau.

Trong đại điện của môn phái, nhìn đại tổ lão sáng sớm đã gọi mình dậy, Lạc Thiên Tuyết cũng lộ ra vẻ mặt mơ hồ!

Đại tổ lão đến đây lúc nào?

Đại tổ lão không phải đang tọa trấn ở Tinh Cực Tông sao, chạy đến môn phái nhỏ này của nàng làm gì?

Hiện tại trong lòng Lạc Thiên Tuyết đang có mười vạn câu hỏi vì sao.

“Thiên Tuyết à, ngươi nói ta từ bỏ chức vị đại tổ lão ở Tinh Cực Tông, tới làm trưởng lão Tinh Hồn Tông của ngươi được không?”

Chương 148: Ta là Luyện đan sư, hiện tại ngươi làm ta đổi nghề thành đầu bếp? (2)

Lạc Thiên Hình nhìn vẻ mặt đần ra của Lạc Thiên Tuyết trực tiếp nói thẳng ra suy nghĩ của mình.

???

Nghe được lời này, Lạc Thiên Tuyết quả thực không thể tin được lỗ tai của chính mình.

“Không được!”

Sau khi phản ứng lại, Lạc Thiên Tuyết cũng đưa ra câu trả lời vô cùng dứt khoát của mình.

Tuy rằng không biết tại sao Lạc Thiên Hình lại có loại suy nghĩ này, nhưng nàng dám cam đoan, tuyệt đối có liên quan với tên đệ tử phá của kia của mình!

Nếu như nàng đồng ý, có lẽ tiếp theo tứ đại tổ lão còn lại của môn phái cũng tới?

Vậy thì phụ thân có tới không?

Toàn bộ đệ tử, chấp sự, trưởng lão của Tinh Cực Tông có phải đều tới hay không?

Lạc Thiên Tuyết hoảng sợ trước suy nghĩ của chính mình, đây có khác gì với việc tiếp nhận chức vụ tông chủ của Tinh Cực Tông đâu chứ?

“Không thể thương lượng sao?”

Lạc Thiên Hình có chút không cam lòng hỏi.

“Đại tổ lão, ngài chính là Định Hải Thần Châm của Tinh Cực Tông, nếu như ngài tới đây thì Tinh Cực Tông phải làm sao bây giờ?”

Ngay sau đó, Lạc Thiên Tuyết liền nói ra toàn bộ tình huống chính mình vừa mới nghĩ đến.

“Này, này…”

Sau khi nghe được sự lo lắng của Lạc Thiên Tuyết, Lạc Thiên Hình trong lúc nhất thời không biết phải phản bác lại ra sao, hắn không biết người khác như thế nào, nhưng nếu bị tứ đại tổ lão còn lại biết hắn ở lại Tinh Hồn Tông, 100% bọn bọ sẽ chạy tới!

Bên kia.

Đông! Đông! Đông!

Khi tiếng đập cửa vang lên, Diệp Phong mơ màng mở mắt.

“Ngươi là?”

Khi vừa mở cửa phòng, nhìn thấy bên ngoài có một lão giả mặc đạo bào đỏ sậm đang bưng một cái dĩa sứ có nắp đậy, Diệp Phong nghi ngờ lên tiếng hỏi.

“Diệp Phong, ta là đầu bếp mới tới môn phái, không phải vừa mới làm xong bữa sáng sao, cho nên liền bưng đến cho ngươi.”

Tất Cương vừa nghe Diệp Phong hỏi chuyện cũng là mỉm cười giới thiệu bản thân, chẳng sợ danh phận đầu bếp này của hắn còn chưa được Lạc Thiên Tuyết đồng ý.

Đầu bếp?

Trong môn phái khi nào có đầu bếp?

Mặc dù mang theo vẻ mặt khó hiểu, nhưng Diệp Phong vẫn để đối phương bưng đồ vào phòng.

“Đây là món gì?”

Miếng thịt mỡ nạc đan xen nhau, nước canh thơm phức nhìn thôi đã muốn ăn, không chỉ có nhìn khiến cho Diệp Phong muốn ăn, mà ngay cả mùi vị cũng khiến hắn lập tức muốn cắn một ngụm.

Gắp một miếng cho vào miệng, miếng thịt vô cùng mềm mại, vừa bỏ vào miệng là tan!

Nếu như món ăn này giống món thịt kho tàu ở kiếp trước, vậy thì mùi vị tuyệt đối mạnh hơn mấy chục lần so với món thịt kho tàu!

Nghĩ lại những món ăn Lãnh Vô Phong làm không thể nuốt xuống trước đây, Diệp Phong hiện tại kích động muốn khóc, những tu sĩ khác không quan tâm đến chuyện này, thậm chí mỗi ngày đều có thể không ăn gì, nhưng hắn lại là người rất thích ăn!

Từ từ!

Đúng lúc này, Diệp Phong đột nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng không thể giải thích được đang bắt đầu di chuyển trong khắp cơ thể, loại cảm giác này khiến cho hắn vô cùng sảng khoái!

“Không biết nên xưng hô như thế nào?”

Sau khi mây gió qua đi, Diệp Phong cảm thấy mỹ mãn lau nước canh bên khóe miệng, lúc này mới xấu hổ hỏi Tất Cương.

“Lão phu là Tất Cương, về sau ngươi kêu ta Tất đầu bếp là được.”

Nhìn thấy Diệp Phong thích ăn món mình nấu như vậy, trong thâm tâm Tất Cương cũng rất kích động, hắn cảm thấy mình chắc chắn sẽ trở thành đầu bếp đệ nhất của môn phái!

“Vẫn nên kêu ngươi là Tất lão đi.”

“Tất lão, tay nghề của ngươi thật sự quá tuyệt, hơn nữa ta cảm giác sau khi ăn xong trong thân thể luôn tràn ngập lực lượng, món ăn này không phải là một món ăn bình thường đúng không?”

Lúc này Diệp Phong mới cảm nhận được cả người tràn ngập lực lượng, mang theo tò mò nhìn về phía Tất Cương hỏi thăm.

“Không sai, món ăn này được làm từ thịt của yêu thú và thịt của ma vượn, cộng thêm mấy chục loại linh thảo khác, trong quá trình nấu phải khống chế lửa, kiểm soát số lượng lớn linh thảo cùng với thời gian.”

“Món ăn này không chỉ mang lại cảm giác thích thú cho vị giác mà còn hiệu quả nâng cao một số loại lực lượng, tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất của thể tu, tuy nhiên loại này cũng có giới hạn thời gian, sẽ không tồn tại vĩnh cửu.”

Trâu như vậy?

Nghe Tất Cương giải thích, Diệp Phong cũng lắp bắp kinh hãi, này không phải giống như thêm buff sao?

Vài phút sau.

Diệp Phong thật sự khiếp sợ sau khi biết Tất Cương thế nhưng là một Bếp tu hiếm hoi với phương pháp nấu ăn vô cùng đặc biệt.

“Truyền thừa trên Thiên Đạo chiến trường cái gì cũng có, loại truyền thừa Trù đạo thế nhưng đều có, chẳng trách có rất nhiều người đến Thiên Đạo chiến trường lang bạt.”

Khi biết Trù đạo của Tất Cương là học được ở Thiên Đạo chiến trường, Diệp Phong cảm thấy chính mình đã đến lúc lại đi đến Thiên Đạo chiến trường, dù sao thì trên tay hắn đã có hai khối Thiên Đạo lệnh, có thể mang theo Lạc Thiên Tuyết đến đó phá của thêm một trận.

Sản phẩm phá của ngày hôm nay: Thất Hệ Long Ngâm Đao *1!

Thất Hệ Rồng Long Đao: Một bộ dụng cụ cắt gọt chuyên dùng cho nấu ăn, cùng bảy loại, phân biệt là Lôi Long đao, Hỏa Long đao, Băng Long đao, Ám Long đao, Quang Long đao, Mộc Long đao, Độc Long đao, mỗi dụng cụ cắt gọt đều ẩn chứa một đạo linh khí của rồng, có thể được sử dụng để cắt các nguyên liệu khác nhau, để đảm bảo rằng các nguyên liệu được cắt được bảo vệ ở mức độ cao nhất.

“Đây tính gì là sản phẩm phá của?”

Thuận tiện nhìn thoáng qua sản phẩm phá của được làm mới ngày hôm nay, Diệp Phong cũng ngẩn người, môn phái vừa tới một cái Bếp tu, ngươi trở tay liền đưa đồ vật phá của là dụng cụ làm bếp?

“Tất lão, ngươi có muốn thu đồ đệ không?”

Dù sao thì đây cũng là đồ vật cần phải phá của, Diệp Phong tất nhiên không thể tuỳ tiện đưa cho Tất Cương, rất nhanh trong đầu liền hiện ra sư đệ Lãnh Vô Phong vẫn luôn nấu cơm cho hắn, tuy rằng Lãnh Vô Phong là Luyện đan sư, nhưng rốt cuộc chỉ mới là Luyện đan sư tam cấp, Diệp Phong có cảm giác đối phương hoàn toàn có thể đổi một chức nghiệp khác.

Chương 149: Một kẻ điên một người một kiếm trấn áp Thiên Đạo

“Thu đồ đệ?”

“Người nọ cũng là Trù đạo?”

Nghe được lời của Diệp Phong, Tất Cương cũng lộ ra vẻ mặt kích động, mấy chục năm qua hắn chưa từng được gặp một đạo hữu Trù đạo, vẫn luôn là một mình nghiên cứu Trù đạo.

Không phải hắn không nghĩ tới việc thu đồ đệ, chỉ là hắn đã từng thu ba người đồ đệ, kết quả đều bởi vì có quá nhiều đồ vật cần hiểu biết trong Trù đạo, hơn nữa có rất ít người biết đến Trù đạo, khiến người có cảm giác không đáng tin cậy, cuối cùng bọn họ đều bỏ chạy.

“Không phải!”

“Hắn là đan đạo, hắn là một Luyện đan sư tam phẩm.”

Nghe được câu hỏi của Tất Cương, Diệp Phong cũng có chút xấu hổ trả lời.

???

Đan đạo?

Ngươi để một Luyện đan sư đổi nghề theo ta bước lên con đường Trù đạo?

Sau khi Tất Cương nghe Diệp Phong nói xong, hắn cũng bị hốt hoảng không nói nên lời trong thời gian thật lâu.

“Đan đạo, vậy thì hắn cũng có nền tảng ở trong việc hiểu biết linh thảo, thế thì cũng có thể bớt đi nhiều phiền phức.”

Sau một lúc lâu, Tất Cương đã suy nghĩ cặn kẽ, cảm giác một Luyện đan sư muốn đổi nghề cũng được.

“Diệp Phong, ta có thể hỏi vì sao ngươi lại muốn ta nhận hắn làm đồ đệ không?"

“Thực ra ta có thể chăm sóc chế độ ăn uống hàng ngày của ngươi."

Tất Cương ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phong, khó hiểu lên tiếng hỏi.

Trong lúc Diệp Phong đang muốn trả lời, hắn đột nhiên nhận ra hơi thở của Phệ Huyết Đường Lang, điều này khiến cho hắn không nhịn được bật cười, nói: “Vừa lúc bọn họ đã trở lại.”

Vài phút sau.

Lãnh Vô Phong đi vào nơi ở của Diệp Phong, nhìn thấy một lão giả mặc hồng bào xa lạ, lúc này mới nhìn về phía Diệp Phong, hỏi: “Đại sư huynh, huyết ca kêu ta tới tìm ngươi, có chuyện gì sao?”

“Vô Phong sư đệ, từ khi gia nhập môn phái đến nay, ngươi luôn là người phụ trách một ngày ba bữa cho ta, thật sự vất vả cho ngươi."

“Giới thiệu với ngươi một chút, vị này là Tất lão, đầu bếp mới tới môn phái.”

Đầu bếp của môn phái?

Nghe được lời nói của Diệp Phong, Lãnh Vô Phong kích động muốn khóc!

Giải thoát rồi!

Cuối cùng hắn cũng được giải thoát rồi!

Hắn là Luyện đan sư, làm sao sẽ biết nấu cơm, chỉ cần những ngày Diệp Phong ở trong môn phái, đó cũng là những ngày hắn đau khổ nhất.

Hiện tại thì tốt rồi, cuối cùng môn phái cũng có đầu bếp, cuối cùng hắn cũng được giải thoát rồi!

“Vô Phong sư đệ, ta cảm giác đan đạo không thích hợp với ngươi, ngươi vẫn là chuyển sang Trù đạo đi!”

“Vừa lúc Tất lão chính là một vị bếp tu cường đại, ngươi liền bái hắn làm thầy, bước lên con đường Trù đạo thôi.”

Ngay khi Lãnh Vô Phong đang vô cùng kích động, những lời nói của Diệp Phong giống như một chậu nước lạnh, khiến toàn thân hắn run rẩy cả lên.

Ta là Luyện đan sư, ngươi làm ta đổi nghề thành đầu bếp?

Điên rồi!

Lãnh Vô Phong giờ phút này thật sự muốn phát điên, cảm giác tồn tại của ta đã thấp như vậy, tại sao ngươi lại không buông tha cho ta?

“Là một bếp tu, điều quan trọng nhất chính là phải có một bộ dụng cụ cắt gọt thuộc về chính mình!”

“Tiếp đao!”

“Lấy máu nhận chủ!”

Nhìn bộ dáng đang muốn sụp đổ của Lãnh Vô Phong, Diệp Phong không có một chút động lòng, trực tiếp lấy ra Bảy Hệ Rồng Ngâm Đao từ trong không gian hệ thống, với bảy con đao cắt gọt có chứa khí linh, cộng thêm hướng dẫn cẩn thận của Tất Cương, thành tựu trong tương lai của Lãnh Vô Phong sẽ là vô hạn!

Tuy rằng đang phá của, nhưng Diệp Phong cũng muốn giúp đỡ Lãnh Vô Phong luôn có cảm giác tồn tại thấp này, dù sao thì hắn cũng là người thứ hai gia nhập môn phái, là tiểu sư đệ mỗi ngày giúp hắn nấu cơm!

Nhìn trước mắt có bảy con đao có hơi thở khác nhau, trên bề mặt còn khắc một đạo long văn huyền phù, Lãnh Vô Phong tuy rằng rất muốn từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Phong, cuối cùng hắn vẫn cắn chặt răng cắt ngón tay tiến hành lấy máu nhận chủ!

“Đinh! Chúc mừng ký chủ đã thành công sử dụng sản phẩm phá của ngày hôm nay, khen thưởng một ngàn điểm phá của, khen thưởng mảnh nhỏ Cảm Ngộ Trù Đạo *100!”

Rống! Rống!

Diệp Phong còn chưa kịp kiểm tra khen thưởng của hệ thống, bảy tiếng rồng gầm chói tai lập tức vang lên toàn bộ môn phái!

Lôi Long chi hồn!

Ám Long chi hồn!

Băng Long chi hồn!

……

Bảy đạo Long Hồn khí linh giống như chín đạo Long Hồn khí linh của Cửu Long Thiên Đỉnh lúc trước, tất cả đều trở nên sống động trong bộ dụng cụ cắt gọt, phóng thích lực lượng, phá tan nóc nhà bay lượn trên trời!

Lúc này, toàn bộ mọi người trong môn phái hoảng sợ nhìn bảy đạo Long Hồn khí Linh dài hơn trăm trượng bay trên không trung, uy xa của long khủng bố phía trên chín đạo Long Hồn đỉnh linh lúc trước!

Oanh! Oanh! Oanh!

Đúng lúc này, trên không trung xuất hiện kiếp vân, một cổ thiên địa uy áp lập tức bao phủ toàn bộ Tinh Hồn Tông!

“Tên bại gia tử Diệp Phong lại đang làm gì thế này!”

“Bảy đạo Long Hồn khí linh này còn khủng bố hơn chín đạo Long Hồn khí linh lúc trước, thế nhưng trực tiếp dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân!”

Cảm nhận được cổ thiên địa uy áp, nhìn trên không trung nhanh chóng ngưng tụ Thiên Đạo kiếp vân, Lạc Thiên Tuyết đều muốn phát điên, nếu như Thiên Đạo đạo lôi kiếp này rơi xuống thì ai có thể khiêng được!

“Mẹ nó, ta đã nói tông môn này không đáng tin cậy, ta liền không nên tới đây!”

“Hơi thở Thiên Đạo lôi kiếp lần này còn khủng bố gấp vạn lần so với một đạo Thiên Đạo lôi kiếp cuối cùng ta phải chịu trước đây, bảy đạo Long Hồn khí linh kia rốt cuộc là cái quỷ gì, ta mới đi vào môn phái này một ngày phải bị đánh chết sao?”

Bên ngoài biệt thự xa hoa, Tiêu Trần cảm nhận được hơi thở của Thiên Đạo kiếp vân trên không trung gần như bị dọa nước tiểu!

“Đây là dụng cụ cắt gọt gì vậy!”

“Nếu như ta có một bộ dụng cụ cắt gọt như vậy thì cho dù chết cũng đáng!”

Chương 150: Sư tôn, trong tay ta có hai khối Thiên Đạo lệnh

Khác với những người khác, toàn bộ tâm trí của Tất Cương lúc này đều dồn vào trên bảy loại dụng cụ cắt gọt treo lơ lửng trước mặt Lãnh Vô Phong, đây quả thực chính là bộ dụng cụ cắt gọt mọi bếp tu tha thiết ước mơ!

“Bộ dụng cụ cắt gọt này thế nhưng lại có khí linh, hơn nữa vẫn là khủng bố khí linh?”

“Đại sư huynh, ngươi đối với ta thật tốt, ta tuyệt đối sẽ không cô phụ ngươi khi đã tặng cho ta bảy loại dụng cụ cắt gọt này!”

“Nhưng hiện tại phải làm sao với Thiên Đạo kiếp vân!”

Lãnh Vô Phong ngoài cảm động thì cũng rất hoảng sợ, dù sao thì Thiên Đạo kiếp vân trên không trung cũng quá khủng bố.

Lúc này, chỉ có Diệp Phong bình tĩnh Thiên Đạo kiếp vân vẫn luôn mạng thêm ở trên không trung, với loại tấn công từ trong phạm vi này, hộ vệ quân phá của sẽ tự động xuất hiện!

Thật ra hắn có thể vận dụng Thần Mắt Huỷ Diệt để giải quyết nguy cơ trước mắt, nhưng nghĩ đến hộ vệ quân phá của đều rảnh rỗi muốn ra thí, hắn vẫn nghĩ là tốt hơn hết nên để cho bọn họ ra ngoài hóng gió, cũng không biết ai sẽ là người may mắn được chọn.

Oanh!

Khi Thiên Đạo kiếp vân hoàn toàn thành hình, từng đạo hơi thở Thiên Đạo lôi kiếp mang theo sự huỷ diệt ầm ầm rơi xuống.

Xong rồi!

Mọi người trong môn phái lúc này chỉ có một ý niệm, dưới Thiên Đạo lôi kiếp khủng bố như vậy, bọn họ căn bản không có khả năng sống sót, thậm chí không có năng lực chống lại!

Xoát!

Ngay lúc mọi người đang vô cùng tuyệt vọng, một đạo kiếm quang màu đỏ lóe lên rồi biến mất, cùng biến mất còn có mấy chục đạo Thiên Đạo lôi kiếp vừa mới đánh xuống!

“Là hắn!”

Khi Sở Hồng Sơn, Sở Tiêu Tiêu và Phệ Huyết Đường Lang nhìn thấy kẻ điên một tay đang đứng trên không trung, trong tay cầm cây kiếm máu chỉ vào Thiên Đạo kiếp vân, ánh mắt của hai người một quỷ lập tức chứa đầy kinh dị vô tận!

Tiếng sấm cuồn cuộn! Lôi quang chớp nhoáng ẩn hiện!

Trước sự khiêu khích của kẻ điên một tay, Thiên Đạo kiếp vân không dám rơi xuống thêm một đạo Thiên Đạo lôi kiếp nào nữa!

“Ngay cả Thiên Đạo cũng không dám trêu chọc kẻ điên một tay này?”

Hai người một quỷ nhìn thấy cảnh này đều ngẩn ra, bọn họ đều biết kẻ điên một tay này rất mạnh, nhưng không ngờ hắn lại mạnh đến mức độ khiến người sợ hãi như vậy!

"Rốt cuộc hắn ta là ai?"

Những người còn lại trong tông môn nhìn thấy một kiếm khách cụt một tay trấn áp Thiên Đạo trên không trung, trong lòng ai cũng đang run lên, bọn họ chưa bao giờ ngờ sẽ có người trấn áp được Thiên Đạo, đúng là đang đánh thẳng vào nhận thức của bọn họ!

Nóng nảy!

Khát máu!

Điên cuồng!

Cảm nhận được cảm giác áp bách dị thường do kiếm khách cụt một tay mang lại, trong mắt Lạc Thiên Tuyết cũng tràn ngập vẻ sợ hãi vô tận. Nàng cảm giác mình đang nhìn thấy bóng dáng của tên điên nắm giữ Đấu Chiến Thánh Thể tại Thượng giới từ trên người của kiếm khách cụt một tay này.

Nhưng cảm giác áp bách dị thường mà kiếm khách cụt một tay này đem lại cho nàng còn kinh khủng hơn vạn lần so với tên cuồng chiến đấu ở Thượng giới!

"Sao Hạ giới lại có nhân vật khủng bố thế này, cho dù lên đến Thượng giới cũng chắc chắn là sự tồn tại Vô Cực Thánh Địa mà nàng không dám chọc đến!"

Điên rồi!

Lạc Thiên Tuyết sắp điên rồi, sống lại một đời mà sao trải nghiệm ở Hạ giới còn kinh khủng hơn ở Thượng giới thế này!

"Vẫn không tan sao?"

Tên điên cụt một tay nhìn Thiên Đạo kiếp vân trên không trung vẫn chưa tự động tản đi, huyết quang trong mắt lóe lên, trong nháy mắt thanh kiếm nhuốm màu máu trên tay bộc phát ra một luồng huyết khí ngút trời. Nếu đã không tản đi thì hắn sẽ thẳng tay chém đứt!

Tiếng sấm giảm dần, kiếp vân tiêu tán!

Mọi người thấy đến Thiên Đạo kiếp vân cũng phải tản đi thì kinh hãi đến mức há hốc miệng, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Tận đến khi kiếm khách cụt một tay hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ biến mất trên không trung, một lúc lâu mọi người cũng không thể bình thường lại được!

Một lát sau.

Trong đại điện tông môn, Lạc Thiên Tuyết nhìn đám người phía dưới, gương mặt cũng không nhịn được mà giật giật, tông môn vốn chỉ có hai người là nàng và Bạch lão nhưng bất tri bất giác bây giờ đã có nhiều người như vậy.

Điều này khiến nàng không khỏi chuyển ánh mắt lên người Diệp Phong đang mang vẻ mặt đắc ý. Nàng nghĩ liệu sau này có cần phê chuẩn việc đối phương xuất môn hay không, đi ra ngoài một chuyến lại mang về mấy người, ai mà chịu được!

"Nói đi, Long Hồn khí linh khủng bố vừa dẫn đến bảy đạo Thiên Đạo kiếp vân kia là thế nào?"

Nói xong ánh mắt của Lạc Thiên Tuyết lại dừng trên người Lạc Phong, ngoại từ đệ tử phá của nhà mình ra thì nàng không tin ai có thể lấy ra thứ không thuộc về Hạ giới này.

"Tông chủ, là Long Hồn khí linh bên trong bảy con dao thái thịt của đệ tử."

Nhưng nằm ngoài dự liệu của Lạc Thiên Tuyết, Lãnh Vô Phong, người có cảm giác tồn tại ngày thấp trong tông môn lại đứng dậy.

Dao thái thịt?

Ngươi nói linh khí kinh khủng dẫn xuất Thiên Đạo kiếp vân là dao thái thịt?

Ngươi mơ mộng quá phải không?

Đại sư huynh của ngươi dùng Cửu Long Phần Thiên Đỉnh làm lò nướng, ngươi cũng theo gót dùng bảy thanh đao ẩn chứa khí linh kinh khủng làm dao thái thịt?

Tông môn của nàng ngang tàn thế này từ bao giờ?

"Bảy thanh đao này của ngươi có nguồn gốc từ đâu?"

Nhìn bảy thanh đao lơ lửng trước ngưởi Lãnh Vô Phong tản ra khí tức khác biệt, Lạc Thiên Tuyết cũng hỏi thẳng, thỉnh thoảng ánh mắt liếc về phía Diệp Phong.

"Tông chủ, là Đại sư huynh cho ta."

"Đại sư huynh cho rằng ta không phù hợp với đan đạo cho nên ta đã bái Tất Cương tiền bối làm sư, chuẩn bị bước lên trù đạo."

Lúc này Lãnh Vô Phong nói đầy kích động.

???

Ngươi không phù hợp với đan đạo?

Mặc dù ta chỉ hiểu sơ sơ về con đường luyện đan nhưng ngươi chắc chắn là một thiên tài đan đạo, sao lại không phù hợp với đan đạo được chứ!

"Vô Phong, mặc dù đây là lựa chọn của bản thân ngươi nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở ngươi đôi điều, muốn bước lên con đường Trù Tu cũng cần có thiên phú, ngươi suy nghĩ điều này cho kỹ."

Tất nhiên Lãnh Vô Phong đã đưa ra quyết định, Lạc Thiên Tuyết sẽ không can thiệp quá mức nhưng Vô Cực Thánh Địa trên Thượng giới cũng có Trù Tu, nàng cũng hiểu biết đôi điều về Trù Tu nên nàng vẫn muốn nhắc nhở một chút.

Chương 151: Sư tôn, trong tay ta có hai khối Thiên Đạo lệnh (2)

"Tông chủ, Đại sư huynh nói có thiên phú hay không không quan trọng!"

"Quan trọng là phải có đầy đủ Mảnh Cảm Ngộ Trù Đạo, trước đó ta đã dung hợp một trăm Mảnh Cảm Ngộ Trù Đạo, bây giờ ta đã đủ trình độ để nấu ra món ăn tứ phẩm."

Lãnh Vô Phong nghe xong thì cười ra tiếng, nói.

"Cái gì!"

Mà sau khi nghe được những lời của Lãnh Vô Phong, tất cả bốn người Lạc Thiên Tuyết, Sở Hồng Sơn, Lạc Thiên Hình và Tất Cương đều thốt lên một tiếng!

Ba người biết Tất Cương cố gắng cả một đời đến bây giờ cũng chỉ có thể nấu ra món ăn thất phẩm có hiệu quả đặc biệt, ngươi dùng ít thời gian đã đạt được thành tựu mà hơn mười năm Tất Cương mới có được?

Bất kể có thiên phú hay không, dùng Mảnh Cảm Ngộ Trù Đạo cứng rắn tạo ra một Trù Tu đỉnh cao?

Mà người này vốn đang là Luyện Đan Sư?

Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao?

Tất Cương khóc rồi!

Cuối cùng bây giờ hắn cũng hiểu được tại sao Diệp Phong phải bảo Lãnh Vô Phong đổi nghề sang làm đầu bếp, không vì lí do gì khác mà mẹ nó, chỉ đơn giản là phá của thôi!

"Không được!"

"Từ hôm nay trở đi, ta phải phục vụ tốt cho cái dạ dày của Diệp Phong, dù ông trời cũng không cản được ta chuẩn bị ba bữa một ngày cho Diệp Phong!"

Lúc này Tất Cương cũng âm thầm hạ quyết tâm!

...

"Tất Cương tiền bối, trước đó ta có nghe Đại tổ lão nói ngươi muốn đến tông môn ta làm đầu bếp, lúc ấy chắc ngươi vẫn chưa nhận Lãnh Vô Phong làm đồ đệ."

"Ta chỉ muốn biết một việc, quyết định này của ngươi có liên quan gì đến tên đệ tử phá của kia của ta không?"

Tạm thời gác lại chuyện của Lãnh Vô Phong, Lạc Thiên Tuyết nhìn Tất Cương, dò hỏi.

???

Nghe thấy thế, Diệp Phong đứng bên cạnh chết lặng, mẹ nó, chuyện này liên quan gì đến ta? Ta còn đang ngủ thì người ta đến đưa bữa sáng cho ta, đầu bếp của tông môn này không phải do ngươi thuê vào sao?

"Chuyện này.."

Cmn!

Mẹ nó, ngươi nói xem nào!

Nhìn thấy Tất Cương ấp úng một lúc lâu không nên lời, Diệp Phong sắp điên hoàn toàn rồi!

Đây là người đang ngủ trong nhà, nồi rơi từ trên trời xuống trong truyền thuyết sao?

Nhìn thấy Tất Cương mãi không nói nên câu, Diệp Phong cảm thấy cả người tê dần. Hắn thật sự không biết đối phương mà, nếu người khác có một xíu quan hệ với hắn, hắn sẽ nhận ra nhưng Tất Cương này chẳng có một xu quan hệ nào với hắn cả!

Thấy Lạc Thiên Tuyết nhìn mình bằng ánh mắt ngập lửa giận, Diệp Phong thật sự sắp điên rồi, hắn thật sự muốn gào lên một tiếng, lão nhận này không có tý quan hệ nào với lão tử!

"Được rồi, tất cả mọi người về trước đi!"

"Diệp Phong, ngươi ở lại!"

Một lúc sau trong đại điện tông môn chỉ còn lại hai người Lạc Thiên Tuyết và Diệp Phong.

"Diệp Phong, ta biết trên người ngươi có rất nhiều bí mật!"

"Chưa kể những thứ mà ngươi lấy ra trước kia mà nói đến Cửu Long Phần Thiên Đỉnh và bảy thanh đao này đã, đây không phải thứ mà Huyền Thiên đại lục nên có."

"Ta chỉ muốn hỏi ngươi hai chuyện, tên kiếm khách cụt một tay kia có quan hệ gì với ngươi không?"

Lúc này Lạc Thiên Tuyết nghiêm túc nhìn Diệp Phong, hỏi thẳng vào vấn đề.

"Có!"

Trái lại Diệp Phong cũng không giấu diếm điều gì, tẳng thắn thừa nhận.

"Ngươi tiếp cận ta là có mục đích phải không?"

Lạc Thiên Tuyết không ngờ Diệp Phong thừa nhận sòng phẳng như vậy, dứt khoát mở miệng hỏi tiếp.

"Phải!"

Diệp Phong vẫn trả lời vô cùng sòng phẳng.

"Mục đích gì?"

Lúc này Lạc Thiên Tuyết nhìn Diệp Phong với vẻ mặt nghiêm túc, hỏi tiếp.

"Đây là chuyện thứ ba rồi!"

"Ta không ngại vất vả giúp sư tôn ngươi phát triển tông môn, chẳng lẽ toan tính để ngươi không cho ta ngủ với ngươi, chẳng lẽ toan tính để ngươi không cho ta tắm rửa với ngươi sao?"

"Sư tôn, ngươi nói xem ta có mục đích gì?"

Diệp Phong cười nhìn Lạc Thiên Tuyết, trực tiếp hỏi ngược lại.

"Cút ra ngoài!"

"Sư tôn, bây giờ trong tay ta có hai khối Thiên Đạo lệnh."

"Bảo Tất lão làm ít đồ ăn, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!"

Nhìn Diệp Phong đang gắt gao bắt chẹt mình, Lạc Thiên Tuyết cắn răng nghiến lợi thốt ra.

"Sư tôn, ngươi không muốn biết rốt cuộc ta là ai sao?"

Đi đến nơi ở của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong dò hỏi một cách khó hiểu.

Trước đó Lạc Thiên Tuyết dò hỏi về tên điên cụt một tay, Diệp Phong vốn tưởng rằng đối phương sẽ hỏi nhiều chuyện hơn nhưng đối phương lại chỉ hỏi mấy vấn đề đơn giản như vậy, điều này khiến Diệp Phong thấy rất khó hiểu.

"Có đôi khi tò mò quá có thể hại chết người!"

Lạc Thiên Tuyết nhìn Diệp Phong như đang nhìn tên ngốc, nói thẳng.

Sự thần bí và cường đại của Diệp Phong vượt xa khỏi tưởng tượng của Lạc Thiên Tuyết, chưa nói đến Hạ giới này, cho dù là Vô Cực Thánh Địa cũng không dám chọc đến kiếm khách cụt một tay kia. Loại tồn tại này, không phải là thứ nàng có thể dây vào.

Lạc Thiên Tuyết hiểu rất rõ đối với sự tồn lại không dây vào nổi, ngươi hoàn toàn không có tư cách hỏi bất kỳ điều gì.

Bất luận Diệp Phong gia nhập vào tông môn của nàng có mục đích gì, cho dù muốn giết nàng thì nàng làm gì được?

"Ngươi thật sự có thể nhịn được sự tò mò sao?"

Nghe nói như thế, Diệp Phong cũng hứng thú, vừa cười vừa nói với Lạc Thiên Tuyết: "Sư tôn, ngươi cũng biết Vô Cực Thánh Địa sao?"

Ừ!

Lạc Thiên Tuyết nghe thấy bốn chữ Vô Cực Thánh Địa thì viểu cảm thay đổi!

Nói đi!

Ngươi nói tiếp đi!

Lạc Thiên Tuyết vốn cho rằng Diệp Phong sẽ tiếp tục nói điều gì đó nhưng không ngờ Diệp Phong lại nằm thẳng lên giường nàng để nghỉ ngơi, điều này khiến nàng cảm thấy khó chịu ngay lập tức.

Sao hắn biết đến Vô Cực Thánh Địa?

Chẳng lẽ hắn biết ta là Thánh nữ của Vô Cực Thánh Địa chuyển kiếp trùng sinh?

Nhưng làm sao mà hắn biết được?

Điên rồi!

Nhìn Diệp Phong nằm trên giường như người không có việc gì, bây giờ lòng Lạc Thiên Tuyết rối loạn như ma, bực bội không dứt!

"Không chịu được!"

Cuối cùng Lạc Thiên Tuyết cũng không kìm nén được sự hiếu kỳ trong lòng, nói với Diệp Phong đang nằm trên giường: "Ta biết Vô Cực Thánh Địa!"

"Ồ!"

Chương 152: Đi vào Thiên Đạo thành, Lạc Thiên Tuyết sắp tức điên rồi

Nghe thấy lời của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong mở to mắt ồ một tiếng thì lại nhắm hai mắt tiếp tục nghỉ ngơi.

"Nếu đã bắt đầu ngả bài thì không được siết chặt tay ngươi lại?"

Diệp Phong cười thầm trong lòng, thầm nghĩ.

Ồ?

Ngươi chỉ ồ một tiếng?

Rốt cuộc ngươi còn biết những gì, ngươi nói ra đi!

Bây giờ Lạc Thiên Tuyết thật sự sắp điên rồi. Đây là bí mật quan trọng nhất ở đáy lòng nàng, bây giờ đã bị Diệp Phong vén lên một góc mà kết quả đối phương lại bất động, đây đúng là một loại tra tấn đối với nàng!

Hai mươi phút sau.

Sau khi Tất Cương đem món ngon đã được nấu õng đến, nhìn thấy Diệp Phong đang nằm trên giường của Lạc Thiên Tuyết thì sửng sốt trước, sau đó thì như cười như không nhìn lướt qua Lạc Thiên Tuyết rồi nhanh chóng rời khỏi gian phòng.

Đối với kiểu tình huống này, Lạc Thiên Tuyết cũng lười giải thích, trước kia Diệp Phong gọi nàng là lão và trước mặt nhiều người như vậy, nàng không giải thích rõ ràng được.

"Sư tôn, hiện tại trong tay ta có hai khối Thiên Đạo Lệnh, vừa đủ cho hai chúng ta mối người một khối. Ngươi xem lúc nào chúng ta đến Thiên Đạo thành đi dạo được?"

Ăn món ngon mà Tất Cương đem tới, Diệp Phong không hề đề cập đến chuyện Vô Cực Thánh Địa mà lại nói đến chuyện Thiên Đạo Lệnh.

"Diệp Phong, ngươi nói xem liệu Thiên Đạo Lệnh này có thể dùng ở ngoại giới mà không cần đi đến Thiên Đạo chiến trường hay không?"

Lúc này Lạc Thiên Tuyết tạm thời không suy nghĩ thêm về chuyện Vô Cực Thánh Địa nữa mà nhìn Diệp Phong, nói ra suy đoán của mình.

"Còn có thể chơi như thế sao?"

"Ta cũng không rõ, không thì thử đi?"

Sau khi hai người rạch ngón tay nhỏ máu xuống Thiên Đạo Lệnh, hai tia sáng màu đen riêng biệt bắn mạnh ra từ Thiên Đạo Lệnh, trực tiếp bao phủ lấy hai người.

Cùng với sự biến mất dần của tia sáng màu đen, bóng dáng của ma người cũng trực tiếp biến mất khỏi gian phòng.

"Thật sự làm được này!"

"Nhưng mà sư tôn bị truyền tống đến đâu rồi?"

Sau khi nhận ra mình đã xuất hiện ở Thiên Đạo Thành, Diệp Phong cũng vội vàng tìm kiếm Lạc Thiên Tuyết.

"Lão đệ, ngồi xe không, năm điểm Thiên Đạo..."

"Lại là ngươi !"

Chưa kịp nói xong, lão ca lái xe thuê đã nhận ra Diệp Phong chính là người mới còn không biết điểm Thiên Đạo là gì mà mình gặp lần trước.

"Lão ca, lần này ta đã biết điểm Thiên Đạo là gì rồi."

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngồi lên xe, tiện tay lấy ra thẻ Thiên Đạo đã làm trước đó.

Một số không!

Hai số không!

Ba số không!

Sau khi lão xa lái xe thuê nhìn thấy một dãy số không trên thẻ Thiên Đạo của Diệp Phong thì ngu cả người!

Một triệu điểm Thiên Đạo!

Tròn một triệu điểm Thiên Đạo, đây là của cải mà một người nên có sao?"

"Lão ca lái xe cứ mở bừa đi, tùy ý trừ phí, ta muốn tìm một người!"

Trái lại lúc này Diệp Phong không để ý đến phản ứng của lão ca lái xe, chủ yếu là thật sự không biết có thể sử dụng Thiên Đạo Lệnh ở ngoại giới. Hơn nữa không truyền tống vào cùng một chỗ, nếu không hắn đã đưa thẻ Thiên Đạo này cho Lạc Thiên Tuyết.

"Tìm người?"

"Vị thiếu gia này, một khối Thiên Đạo Lệnh chỉ có thể nghỉ ngơi nửa ngày ở Thiên Đạo Thành thôi, cho dù ta giẫm chân ga đến bốc khói cũng không thể lái ra khỏi ba khu đông thành này trong nửa ngày được, muốn tìm người là thật sự là một điều không thực tế."

Lão ca lái xe nghe được Diệp Phong muốn tìm người trong Thiên Đạo Thành, lúc này cũng vội vàng khuyên bảo.

"Rộng vậy sao?"

Diệp Phong nghe xong cũng kinh hãi, hắn thật sự không ngờ Thiên Đạo Thành này lại rộng đến vậy!

"Hệ thống, chức năng nhìn trộm thiên cơ có tác dụng ở Thiên Đạo Thành này không?"

Nhưng lập tức Diệp Phong đã nghĩ đến chức năng nhìn trộm thiên cơ của hệ thống.

"Đinh! Có thể sử dụng bình thường."

"Sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem hiện tại Lạc Thiên Tuyết đang ở chỗ nào."

Nghe được câu trả lời của Hệ Thống, Diệp Phong trực tiếp hạ lệnh.

"Đinh! Tiêu tốn một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, vị trí hiện tại của Lạc Thiên Tuyết cách chặng đường của ký chủ một đoạn, nếu đi xe thuê sẽ mất bốn tiếng là đến nơi."

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên, trước mặt Diệp Phong xuất hiện một bản đồ như chỉ đường.

"Lão ca lái xe, đi theo lộ trình ta đưa ra!"

Bốn tiếng, cho dù tìm được Lạc Thiên Tuyết thì e là cũng không ở lại được bao lâu, Diệp Phong cảm thấy mình phải nhanh lên.

Ở bên kia!

Nhìn những tòa nhà hiện đại xung quanh, Lạc Thiên Tuyết cũng bị kinh động.

Mặc dù đã từng nghe Diệp Phong kể nhưng tận mắt nhìn thấy cũng là một loại tác động khác vào thị giác!

"Đây không phải là Kim Hồn Thánh Linh Thụ mà Diệp Phong dùng để xây tiểu viện cho Tiêu Trần trưởng lão hay sao?"

"Thụ linh chín nghìn năm Kim Hồn Thánh Thụ, một nhánh cây như vậy mà tận năm vạn điểm Thiên Đạo, cũng tức là năm vạn linh tinh cực phẩm?"

Bước vào một cửa hàng linh mộc, sau khi Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy giá tiền này thì tức đến mức cả người run rẩy một cách mất không chế. Nàng nghĩ đến biệt thự lớn xa hoa kia, bao nhiêu tiền đấy!"

Đó là biệt tự để ở sao?

Mẹ nó, là ổ tiền thì có!

"Phá của, mẹ nó, phá của quá!"

Lúc này Lạc Thiên Tuyết sắp tức điên rồi!

Cửa hàng linh quặng!

"Một viên Kim Tàm Tinh Diệu Thạch tận mười vạn điểm Thiên Đạo, tên hỗn đản Diệp Phong kia lại muốn dùng vô số Kim Tàm Tinh Diệu Thạch để lợp nhà tranh!"

Cửa hàng đặc biệt!

"Mảnh Tiến Giai Kiếm Tâm, một mảnh trị giá năm trăm vạn điểm Thiên Đạo mà tên hỗn đản kia lại cho chó dùng!"

Cửa hàng đan đạo!

"Thiên Cấp lô đỉnh, có giá hai nghìn vạn điểm Thiên Đạo, chẳng trách Thiên cấp lô đỉnh ở Huyền Thiên đại lục lại ít đến thế. Không biết mấy cái Thiên cấp lô đỉnh kia có phải được mua từ đây không, nhưng tên hỗn đản kia lại dùng nó làm thùng chứa trong nhà xí!"

Đi dạo từng cửa hàng một, Lạc Thiên Tuyết lại khiếp sợ phát hiện ra rất nhiều thứ mà Diệp Phong lấy ra trong khoảng thời gian này đều có ở Thiên Đạo Thành!

Chương 153: Nói con số đi, bao nhiêu điểm Thiên Đạo thì đuổi hắn đi

Một giờ!

Hai giờ!

Sau khi Lạc Thiên Tuyết đi dạo một lúc lâu, đã không còn tức giận, trái lại trong mắt tràn ngập khát vọng mua sắm vô tận!

Bởi vì nơi này có quá nhiều tài nguyên tu luyện trân quý!

Nếu mua được tài nguyên tu luyện với số lượng lớn thì không chỉ là nàng mà toàn bộ người trong tông môn cũng đều cất cánh theo!

Lại một giờ nữa trôi qua!

Lạc Thiên Tuyết đã không còn dám bước vào bất kỳ cửa hàng nào nữa bởi vì nàng thật sự không chịu nổi, cái cảm giác muốn mà không mua nổi này đúng là khiến nàng phát điên. Hơn nữa, lần đầu tiên nàng nhận ra thiếu tiền là một chuyện khổ sở nhường nào!

Với lại cuối cùng nàng cũng hiểu được vì sao trong những cửa hàng có nhiều cường giả bằng lòng ở lại đây làm công đến vậy, là vì kiếm điểm Thiên Đạo, thật sự những thứ kia có thể khiến người ta điên cuồng!

Một giờ nữa lại trôi qua!

Cùng với một chiếc xe lái thuê đỗ ở bên đường, Lạc Thiên Tuyết nhìn sang với ánh mắt tò mò.

"Diệp Phong!"

Sau khi thấy Diệp Phong bước xuống từ trên xe, Lạc Thiên Tuyết vội vàng hỏi: "Diệp Phong, chẳng phải lần trước ngươi đã nạp tiền ở Thiên Đạo Thành này hay sao, ngươi nạp bao nhiêu điểm Thiên Đạo thế?"

"Không nhiều, tròn một triệu, sao thế?"

Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng không thôi kia của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong trả lời với vẻ khó hiểu.

"Bao nhiêu?"

"Một triệu!"

Nghe thấy lời nói của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết kinh hãi đến mức suýt nữa thì rơi tròng mắt ra ngoài. Mặc dù nàng biết Diệp Phong cho Tinh Cực Tông một triệu miếng linh tinh cực phẩm nhưng nàng thật sự không ngờ được một đợt tiền mà lần trước Diệp Phong tiện tay nạp ở Thiên Đạo Thành lại là một triệu linh tinh cực phẩm!

"Diệp Phong, ngươi nói thật với ta đi, trong tay ngươi có nhiều đồ tốt như thế, có phải mua hết từ Thiên Đạo Thành không?"

Nhớ đến những đồ tốt mà mình thấy trước kia, Lạc Thiên Tuyết tò mò hỏi.

"Ý gì đây?"

Diệp Phong nghe xong thì sững sờ, những đồ kia đều là phần thưởng của hệ thống, có liên quan gì đến Thiên Đạo Thành đâu?

Mấy phút sau.

"Mẹ nó!"

"Nhanh nhanh, sư tôn chúng ta mau đi mua hàng quét sạch hàng hóa đi, đặc biệt là Kim Tàm Tinh Diệu Thạch, nhà tranh bị thiếu rồi!"

!!!

Nghe thấy lời này của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết tức đến mức suýt không thở được,ngươi biết nơi này có bán mấy thứ kia mà vẫn muốn lợp nhà tranh?

"Sư tôn, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, ngươi phải hành động đi!"

"Nếu nhập đợt hàng hóa này thì đủ cho tông môn chúng ta tiêu xài một trận!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết cầm thẻ Thiên Đạo một lúc lâu không nhúc nhích, Diệp Phong lo lắng thúc giục. Lần trước đến, hắn chỉ đi dạo bên ngoài thôi, mặc dù nhìn thấy cửa hàng đông đúc nhưng ngoại trừ ngân hàng Thiên Đạo ra thì đúng là chưa bước vào ngắm nghía những cửa hàng còn lại!

Làm sao bây giờ?

Tên phá của này muốn tiêu xài những tài nguyên tu luyện quý giá hiếm hoi kia, ta không thể để hắn phá của bừa bãi được nhưng mà ta thật sự muốn đi chi tiêu điên cuồng!

Sau vài giây đồng hồ!

"Gói lại đi!"

"Ta muốn lấy hết tất cả linh thảo trong của hàng của các ngươi!"

Cuối cùng Lạc Thiên Tuyết cũng không kìm nén được khát vọng mua sắm cuồng nhiệt trong lòng, chỉ đấu tranh trong mấy giây đã trực tiếp lao vào một cửa hàng linh thảo ở bên cạnh.

"Mua hết... toàn bộ?"

"Vị tiểu thư này, ngươi chắc là mua hết toàn bộ sao?"

"Đây là một khoản điểm Thiên Đạo nằm ngoài sức tưởng tượng đấy, nếu ngươi thật sự khẳng định là mua toàn bộ thì mời đưa thẻ Thiên Đạo ra, như vậy ta mới có thể đi xin phép từ quản lí."

Nghe thấy vậy, Lạc Thiên Tuyết giao thẻ Thiên Đạo trong tay ra, nàng cảm thấy bản thân có chút say đắm cách mua sắm không cần hỏi giá này rồi.

Bây giờ, nàng mặc kệ Diệp Phong muốn phung phí những thứ này ra sao, nàng chỉ muốn mua mua mua!

"Lý Phi?"

Lúc này, sau khi Diệp Phong bước vào cửa hàng, nhìn thấy Lý Phi mập mạp đang chuẩn bị đi xin phép quản lý thì kinh hãi, sững sờ!

"Diệp ca!"

Nhìn thấy Diệp Phong bước vào, Lý Phi cũng kích động gọi to.

???

Các ngươi quen nhau sao?

Lạc Thiên Tuyết thật sự không ngờ Diệp Phong còn quen biết người bán hàng ở nơi này, nhìn thẻ nghiệp vụ ở trước ngực đối phương thì người này không phải người của Huyền Thiên đại lục!

"Lý Phi, trong tay tiểu tử nhà ngươi có Thiên Đạo Lệnh sao?"

Diệp Phong thấy Lý Phi chạy đến thì kinh ngạc hỏi thăm, vốn tưởng rằng sau này hai người sẽ không bao giờ gặp lại nữa, không ngờ lại gặp lại nhau ở đây.

"Diệp ca, đừng nói nữa, nói nhiều là rơi nước mắt đấy!"

"Ngươi không biết đâu, sau khi ta quay lại tông môn, chuyện ta sở hữu Cực Hạn Tử Vong Kiếm Ý đã bị phát hiện, cuối cùng bị Đại tổ lão lôi thẳng đi!"

"Ngươi đoán xem kết quả thế nào, Đại tổ lão chọn cho ta một thanh cự kiếm vừa dày vừa nặng, cuối cùng lúc ta nhỏ máu nhận chủ thì bị truyền tống đến đây, cũng không biết ai đã giấu một khối Thiên Đạo Lệnh ở trong thân kiếm."

"Diệp ca, ta hoàn toàn không thích kiếm tu một chút nào, ngươi cho ta Cực Hạn Tử Vong Kiếm Ý thật sự là hại ta thảm rồi, nghĩ đến quay về còn phải tu kiếm nên ta dứt khoát ở lại nơi này làm việc. Mặc dù sau khi quay về, thời gian mới chỉ trôi qua một giây nhưng ta muốn ở đây kiếm nhiều điểm Thiên Đạo một chút, xem có thể mua ít tài nguyên khác mà ta thích để che đi Cực Hạn Tử Vong Kiếm Ý của mình hay không."

Nghe thấy câu hỏi của Diệp Phong, Lý Phi như thể tiểu quả phụ phải chịu ấm ức, bắt đầu nói thẳng ra những bi thảm mà bản thân gặp phải.

Mà Lạc Thiên Tuyết ở bên cạnh đã nghe đến mức choáng váng toàn tập, ánh mắt khi nhìn Diệp Phong đầy cùng chấn động vô cùng.

Thậm chí là người của hạ giới khác mà tên phá của này cũng không buông tha?

Huyền Thiên đại lục còn chưa đủ để ngươi phá phách hay sao mà còn phá đến tận hạ giới khác?

"Đó là..."

Đúng lúc này, sau khi Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy Diệp Phong lấy Mảnh Tiến Giai Kiếm Tâm lúc đầu cho chó sử dụng ra thì đột nhiên quay đầu đi, nàng không biết tiếp theo tên mập mạp kia có điên mất không.

Chương 154: Diệp ca, ta không cần những Kim Tằm Tinh Diệu Thạch này nữa

"Diệp ca, đây là cái gì?"

Nhìn thấy Diệp Phong bỏ những mảnh vụn kỳ quái lên trán mình, Lý Phi hỏi với vẻ chết lặng.

"Mảnh Tiến Giai Kiếm Tâm!"

"Ca biết ngươi không thích tu kiếm nên thẳng tay giúp ngươi đột phá đến Kiếm Tâm cảnh!"

"Ngươi yên tâm, ngươi không cần tu luyện cái gì cả, sau này ca có đồ tốt có thể đột phá lên Kiếm Chi Lĩnh Vực thì chắc chắn sẽ để dành cho ngươi một phần!"

Diệp Phong vừa dứt lời thì Lý Phi cũng hấp thu hết toàn bộ sức mạnh mạnh của những Mảnh Tiến Giai Kiếm Tâm!

Lặng ngắt như tờ!

Những dao động trong khí tức của Lý Phi khi đột phá lên Kiếm Tâm Cảnh đã trực tiếp bị một luồng sức mạnh của Thiên Đạo Thành trấn áp, mặc dù không có động tĩnh gì lớn nhưng Lý Phi cảm nhận được rõ ràng Cực Hạ Tử Vong Kiếm Ý của mình đã đột phá lên Kiếm Tâm Cảnh thật rồi!

Choáng váng!

Lúc này Lý Phi ngu toàn tập!

Hắn không dám tưởng tượng ra cảnh tượng khi quay lại tông môn và bị Đại tổ lão phát hiện ra mình đã đột phá đến Kiếm Tâm Cảnh sẽ thế nào!

"Diệp ca, không sao!"

"Dù sao ta cũng muốn ở lại đây."

Lúc này Lý Phi đã bình thường lại, nhếch miệng nở nụ cười với Diệp Phong.

"Ngươi là quản lý của cửa hàng này sao?"

"Nói con số đi, bao nhiêu điểm Thiên Đạo thì đuổi hắn đi?"

Nghe thấy lời nói của Lý Phi, Diệp Phong cười hỏi nam tử trung niên đứng bên cạnh nhìn đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Nghe thấy vậy Trương Cường cũng sững sờ, hắn bươn chải ở đây một trăm năm mới được làm một quản lý nhỏ nhưng đây là lần đầu tên hắn nghe thấy yêu cầu này.

"Vị thiếu gia này, là một quản lý đúng là ta có quyền đuổi cổ hắn nhưng nếu vô cớ đuổi việc nhân viên thì ta sẽ bị trừ một khoản điểm Thiên Đạo rất lớn."

"Tiểu tử Lý Phi này làm việc vô cùng chăm chỉ, e là ta không thể đồng ý với yêu cầu này của ngươi."

Thế này là ý gì?

Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên đưa thẻ Thiên Đạo ra, Trương Cường cũng tỏ vẻ khó hiểu.

"Ngươi bị trừ bao nhiêu điểm Thiên Đạo, ta bù lại gấp mười cho ngươi!"

"Vì tương lai của huyh đệ ta, cho dù tốn bao nhiêu điểm Thiên Đạo ta cũng cam tâm tình nguyện!"

Nghe thấy thế, Lý Phi đứng bên cạnh cũng cảm động sắp khóc, coi như hắn đã nhìn ra nếu Diệp Phong chưa đẩy hắn vào hố chết thì chắc chắn sẽ không chịu để yên!

"Diệp ca, đừng nói gì nữa, ta chủ động từ chức được chưa?"

"Lần này ta quay về tu luyện đã được chưa?"

Được!

Lý Phi cam chịu số phận, có thể gặp phải Diệp Phong trong biển người mênh mông, hơn nữa người ta còn chuẩn bị cả Mảnh Tiến Giai Kiếm Tâm cho hắn, đây là số phận của hắn rồi!

"Các ngươi làm gì thế!"

"Không kiếm được tiền bồi thường thì thôi, nhưng đóng gói tất cả linh thảo thì sao?"

Nhìn Lý Phi, Diệp Phong kề vai sát cánh rời đi và Lạc Thiên Tuyết lặng lẽ theo sau, Trương Cường cũng muốn khóc ngất rồi, ai mà chịu nổi cái tâm trạng lên lên xuống xuống này!

"Diệp ca, rời khỏi cửa hàng linh thảo, thời gian ở Thiên Đạo Lệnh của ta sẽ bắt đầu trôi đi tiếp, e là chỉ có thể ở thêm hai giờ nữa."

"Đúng rồi, Diệp Ca, vị này là?"

Lúc này Lý Phi dò hỏi Diệp Phong về thân phận của Lạc Thiên Tuyết.

"Vị này là tông chủ Tinh Hồn Tông của ta, đồng thời cũng là sư tôn ta."

Diệp Phong vừa dứt lời, Lạc Thiên Tuyết đứng bên cạnh đã nói: "Các ngươi trò chuyện đi, ta đi mua vài món đồ trước đã."

Nói xong, Lạc Thiên TUyết đi thẳng vào một cửa hàng kinh khoáng bên cạnh cửa hàng linh mộc.

"Quay lại rồi, nàng quay lại rồi!"

"Lệch rồi, ngươi đi lệch hướng rồi!"

"Mẹ kiếp!"

Khi Trương Cường đang đứng trong cửa hàng, sau khi nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết đi thẳng vào cửa hàng linh khoáng bên cạnh thì sắp điên hoàn toàn rồi, đây là giết người không dao mà!

"Đinh! Nhắc nhở kí chủ, ở Thiên Đạo Thành hệ thống có thể cung cấp linh tinh cực phẩm vô tận nhưng mua bất cứ vật phẩm gì cũng phải sử dụng theo cách phung phí, cho dù là tặng cho người khác thì đối phương cũng phải sử dụng chúng theo cách phá của, nếu không kí chủ sẽ bị hệ thống trừng phạt."

Đúng lúc này, âm thanh nhắc nhở của hệ thống bỗng nhiên vang lên.

"Hệ thống, nếu ta sử dụng hết tất cả vật phẩm mua ở Thiên Đạo Thành theo cách phá của thì có được nhận điểm phá của không?"

Nghe thấy lời nhắc nhở của hệ thống, Diệp Phong cũng hỏi thẳng một câu trọng yếu.

"Đinh! Không nhận được điểm phá của nhưng kí chủ có thể hưởng thụ được niềm sung sướng khi tiêu dùng!"

...

Cảm nhận được niền sung sướng khi tiêu dùng!

Nhưng sau này xử lý đống vật tư đã mua này thế nào lại là một vấn đề lớn!

Kim Tàm Tinh Diệu Thạch có quý giá không?

Nếu ngươi có mấy bạn khối, lợp nên một ngôi nhà tranh xa hoa, đó chính là phá của!

Nhưng ngươi có mấy nghìn triệu phải tiêu trong ngày thì sao?

Lạm phát!

Kim Tàn Tinh Diệu Thạch sẽ trở thành vật tư đầy đường, khi đó cho dù ngươi có lợp nhà tranh cũng không có ai cảm thấy ngươi đang phung phí!"

Phá của gì đó, chỉ khi khiến người khác cảm thấy ngươi đang phá của thì mới thật sự là phá của!

Lạm phát cũng chỉ là một trong những yếu tố cần suy tính!

Lời nhắc nhở này của hệ thống, Diệp Phong cảm giác như đang nhắc nhở hắn đừng mua sắm quá nhiều vật tư ở Thiên Đạo Thành. Ngươi có thể chi tiêu không giới hạn ở đây nhưng nếu như mang quá nhiều vật tư ra ngoài thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến con đường phung phí của mình sau này.

"Lý Phi, ngươi biết có chỗ nào vui ở Thiên Đạo Thành này không?"

Nếu không thể mua quá nhiều tàu nguyên tu luyện thì hưởng thụ sự chi tiêu vô hạn này là được rồi.

"Diệp ca, có nhiều chỗ thú vị lắm, ta nghe Trương quản lý nhắc đến rất nhiều."

"Túc Đạo điếm, chỉ cần ngươi có đủ điểm Thiên Đạo thì đại lão đã phi thăng lên Thượng giới có thể ấn chân cho ngươi bất kỳ lúc nào!"

"Đại tửu điếm, chỉ cần ngươi có đủ điểm Thiên Đạo, người tiếp đón ngươi sẽ là cường giả Độ Kiếp Cảnh mặc đồng phục!"

"Tiểu Hồng Phòng, chỉ cần ngươi có đủ điểm Thiên Đạo, thì đúng là có thể thỏa thích hưởng thụ một đám oanh oanh yến yến!"

...

Chương 155: Nạp tiền đi, ta còn muốn được bấm thêm lúc nữa

"Diệp Phong, mức chi tiêu ở Thiên Đạo Thành này cao quá, gần một triệu điểm Thiên Đạo mà mới mua chín trăm chín mươi chín khối Kim Tàm Tinh Diệu Thạch đã thừa lại không bao nhiêu!"

Ngay lúc Lý Phi càng nói càng kích động, Lạc Thiên Tuyết cầm thẻ Thiên Đạo còn lại không đến mười vạn quay lại.

"Sư tôn, ngươi chi tiêu xong rồi, vậy những chuyện còn lại cứ giao cho đệ tử."

Nghe thấy lời này của Diệp Phong, trong nháy mắt mặt Lạc Thiên Tuyết trầm xuống, làm sao nàng không biết đệ tử phá của nhà mình lại bắt đầu phung phí chứ!

"Lý Phi, cho ngươi chín trăm chín mươi chín khối Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này đấy!"

"Ngươi biết nên sử dụng nó thế nào chưa?"

Nghĩ đến việc không chừng sau này hệ thống vẫn tiếp tục khen thưởng Kim Tàm Tinh Diệu Thạch cho hắn nên Diệp Phong cũng không định mang những Kim Tàm Tinh Diệu Thạch mua được này về Huyền Thiên đại lục mà hắn định để Lý Phi mang về giới diện nơi hắn đang ở.

"Diệp ca yên tâm, ta chắc chắn sẽ tận dụng triệu để, đảm bảo sẽ không lãng phí một khối Kim Tàm Tinh Diệu Thạch nào!"

Nghe thấy câu hỏi của Diệp Phong, Lý Phi cũng kích động nói ra suy nghĩ của mình. Dù Tử Vong Kiếm Ý đã đột phá đến Kiếm Tâm Cảnh thì sao, có nhiều Kim Tàm Tinh Diệu Thạch như vậy, hắn cảm giác có thể quay về chống lại sư tôn và Đại tổ lão, thậm chí có thể không cần tu kiếm!

"Tận dụng triệt để?"

"Lý Phi, có phải ngươi đã quên mất ưu điểm lớn nhất của ta là gì rồi không?"

Ưu điểm?

Phá của?

Phung phí Kim tàm Tinh Diệu Thạch!

Nghĩ đến thói phá của mà Diệp Phong vẫn luôn thực hiện, Lý Phi hơi bất an hỏi: "Diệp ca, vậy ta nên sử dụng những Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này thế nào?"

"Dựng một nhà tranh nhỏ đi!"

Diệp Phong thuận miệng đáp.

Dùng Kim Tàm Tinh Diệu Thạch để dựng nhà tranh?

Nghe thấy lời này của Diệp Phong, cho dù là Lý Phi hay Lạc Thiên Tuyết thì cơ mặt đều run rẩy mất khống chế.

Tên đệ tử phá của này!

Hắn đang muốn nhà tranh được dựng từ Kim tàm Tinh Diệu Thạch trải rộng khắp ngàn bạn hạ giới hay sao!

Khác với Lạc Thiên Tuyết thở hổn hển, Lý Phi ở bên cạnh đang cảm thấy sụp đổ toàn tập!

Nực cười là vừa nãy hắn còn muốn mang những Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này về chống lại sư tôn và Đại tổ lão, me nó, thế này thì chống lại cái rắm!

Nếu bọn họ biết hắn định dùng những Kim Tàm Tinh Diệu Thạch để xây nhà xí thì sẽ đánh chết hắn đấy!

"Diệp ca, ta vừa nghĩ lại rồi, ta không cần những Kim Tàm Tinh Diệu Thạch này nữa đâu."

Nghĩ đến cả người toàn thịt của mình có lẽ không chịu nổi trận đòn này, Lý Phi cảm thấy không lấy sẽ tốt hơn!

"Không được!"

"Ngươi không những phải lấy mà khi quay về còn phải xây dựng một nhà tranh thật xinh đẹp cho ta!"

"Được rồi, chuyện này cứ quyết định vậy đi. Tiếp theo chúng ta nạp thêm tiền trước đã, lát nữa Diệp Ca sẽ dẫn ngươi đi tận hưởng niềm sung sướng do chi tiêu mang lại."

Nói xong, Diệp Phong đi thẳng vào một ngân hàng Thiên Đạo cách đó không xa,

"Tông chủ đại nhân, đệ tử của ngươi phá của như vậy, ngươi mặc kệ không lo sao?"

Nhìn thấy Diệp Phong đi nạp tiền, Lý Phi đặt hy vọng cuối cùng lên người Lạc Thiên Tuyết vẫn luôn xem trò vui ở bên cạnh.

"Lo?"

"Thân phận Đại đệ tử thân truyền của hắn cũng là dùng linh thạch để mua từ ta, ngươi bảo ta lo thế nào đây?"

Sau khi nghe được lời của Lý Phi, Lạc Thiên Tuyết hơi bất lực giải thích.

Thân phận Đại đệ tử thân truyền mà cũng mua được sao?

Một người dám mua!

Một người dám bán!

Hắn phá của, ngươi tham tiền, hai sư đồ các người có thể có lấy một người bình thường một chút được không!

Nghe thấy lời giải thích của Lạc Thiên Tuyết, Lý Phi suy sụp toàn tập!

Mười phút sau,.

Cửa hàng túc đạo Chính Dương.

"Ta thật sự không nằm mơ đấy chứ?"

"Đại lão có thể phi thăng bất cứ lúc nào lại ở đây bóp chân cho ta, hơn nữa thủ pháp này thoải mái quá!"

Nằm trên ghế đung đưa mát xa, lạc Thiên Tuyết nhìn cô gái khoảng từng ba mươi tuổi trước mặt, nàng đang dùng thủ pháp thành thạo ấn chân cho mình, điều này khiến càng cảm thấy tất cả mọi thứ đều quá mơ mộng!

"Đại lão phi thăng!"

"Đây chính là đại lão phi thăng đấy, sự tồn tại khinh khủng mà dù sư tôn hay Đại tổ lão nhìn thấy cũng sợ tè ra quần, bây giờ lại đang bóp chân cho ta, đây là sự sung sướng khi có tiền sao?"

Lý Phi ở bên cạnh cũng đang hưởng thụ loại đãi ngộ này, giây phút này tâm trạng đã kích động không nói nên lời!

Nhìn vẻ mặt hưởng thụ của hai người ở hai bên trái phải, Diệp Phong vừa cười vừa nói: "Những tài nguyên tu luyện trong Thiên Đạo Thành đều chuẩn bị cho những người làm công như bọn họ. Chúng ta có tiền, chúng ta nên có được sự tận hưởng tuyệt vời trong khoảng thời gian có hạn này thay vì đi mua sắm những thứ vô dụng rác rưởi kia!"

Nghe được lời này của Diệp Phong, tay của ba đại lão phi thăng đang bấm chân đột nhiên dừng lại, cơ thịt trên mặt đều giật giật mất khống chế.

Nghe thử xem, đây là những lời mà con người có thể nói ra sao?

Những thứ kia, thậm chí khiến rất nhiều đại lão có thể phi thăng bất cứ lúc nào như bọn hắn đều đỏ mắt vô cùng, mà ngươi gọi những thứ đó là rác rưởi?

Lý Phi và Lạc Thiên Tuyết nghe thấy vậy cũng rơi vào trầm tư.

Không cần biết sau khi ra khỏi đây có hối hận hay không nhưng bây giờ loại hưởng thụ đỉnh cao thế này thì chắc chắn việc điên cuồng mua sắm tài nguyên tu luyện không sánh bằng được!

Một giờ sau.

"Sư tôn, chúng ta đã bấm một giờ rồi, có muốn đi chỗ khác không?"

Lúc này Diệp Phong lên tiếng dò hỏi Lạc Thiên Tuyết.

"Nạp tiền đi, ta đã chăm chỉ tu luyện trong hơn hai mươi năm nay, chưa từng thả lỏng như hiện tại."

"Bây giờ không đi đâu, ta ngủ một giấc đã!"

Nói xong, Lạc Thiên Tuyết nhắm mắt lại với dáng vẻ cực kỳ thả lỏng.

"Diệp ca, nạp tiền cho ta với. Ngươi yên tâm, lúc quay về cho dù bị đánh chết ta cũng sẽ dựng cái nhà tranh kia lên!"

Lý Phi bên cạnh cũng đỏ mắt chờ mong, mở miệng nói với Diệp Phong.

"Chúng ta còn muốn nạp thêm tiền, các ngươi thu dọn đồ đạ làm gì?"

Chương 156: Nạp tiền đi, ta còn muốn được bấm thêm lúc nữa (2)

Nhìn ba đại lão phi thăng bấm chân đang thu dọn đồ đạc, Diệp Phong cực kỳ ngang tàn đưa thẻ Thiên Đạo đã nạp một trăm triệu điểm Thiên Đạo ra.

Lại một giờ trôi qua, Lý Phi mang vẻ mặt lưu luyến không rời bị vết nứt không gian xuất hiện ở phía sau hút vào.

Sau khi Lý Phi bị cưỡng chế truyền tống ra ngoài chưa đầy một giờ, sau lưng của hai người Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết cũng xuất hiện một vết nứt không gian.

...

"Mẹ!"

"Sao ta lại bị truyền tống đến Tử Phượng Thành!"

Nhìn Tử Phương Thành mà mình từng đến hai lần, Diệp Phong tê dại cả người!

"Công tử, có muốn vào trong chơi đùa không!"

"Công tử, vào đây chơi đùa đi!"

Nhìn thấy một đám oanh oanh yến yến xung quanh nháy mắt đã bao vây lấy mình, Diệp Phong vội vàng vọt ra khỏi vòng vây. Truyền tống đến Tử Phượng Thành cũng thôi đi, lại còn truyền tống đến cửa vào của Vọng Xuân Lâu nữa, đây không phải bẫy bố sao!

"Nhưng mà vì sao mấy người kia chẳng có chút phản ứng gì với sự xuất hiện đột ngột của ta thế?"

Diệp Phong lấy lại bình tĩnh, lúc này cũng nảy sinh nghi ngờ.

"Mặc kệ, về tông môn trước đã."

Nói xong, Diệp Phong chạy về cổng thành phía đông của Tử Phượng Thành.

"Là bọn họ!"

Ngay tại lúc Diệp Phong chạy đến cổng thành phía đông, gặp được hai người quen, điều này khiến vẻ mặt hắn trở nên lúng túng trong nháy mắt.

"Sư..."

"Ngươi là ai, nhìn chằm chằm chúng ta làm gì?"

Sau khi Dạ Lăng Tuyết nhìn thấy Diệp Phong cũng tỏ vẻ mừng rỡ, đang lúc muốn gọi sư tôn thì đột nhiên ý thức được Chu Thông trưởng lão vẫn ở bên cạnh.

"Tiểu hữu, chúng ta lại gặp mặt rồi."

Chu Thông nhìn thấy Diệp Phong thì sững sờ, những nhìn thấy Dạ Lăng Tuyết bên cạnh đã bị hắn mang về Thiên Cơ Các trở thành Thánh nữ trước một bước, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ hả hê."

"Chu Thông trưởng lão, các ngươi biết nhau sao?"

Lúc này Dạ Lăng Tuyết cũng tỏ vẻ tò mò, lên tiếng hỏi.

Biểu cảm kia!

Nét mặt kia!

Thấy cảnh này, Diệp Phong thật sự bó tay hoàn toàn với Nhị đệ tử này rồi, hai sư đồ chúng ta lại đi trêu đùa một ông lão, có ổn không?

"Từng gặp mặt một lần!"

Nghe thấy câu hỏi của Dạ Lăng Tuyết, Chu Thông cũng cười giải thích.

"Tiền bối, sao ngươi lại ở chỗ này?"

Diệp Phong cũng tò mò vì sao hai người không ở Thiên Cơ Các, mặc dù không biết đối phương có trả lời hắn hay không nhưng vẫn không nhịn nổi sự tò mò trong lòng nên lên tiếng hỏi thăm.

"Tiểu hữu, e là không thể nói cho ngươi biết được."

Chu Thông biết Diệp Phong không đơn giản, thậm chí hắn đã sử dụng Thiên Huyền Bí Thuật cũng không nhìn trộm được quỹ đạo số phận của Diệp Phong, lại còn bị phản phệ thì sao đối phương có thể là người bình thường được.

Nhiệm vụ lần này của hắn và Thánh nữ là một lô đỉnh của Tinh Hồn Tông, bọn họ cần dùng lô đỉnh đó để luyện chế ra ba viên đan dược mà Thánh nữ cần đến, chuyện liên quan đến Thánh nữ sao hắn có thể nói ra được.

Chỉ có điều Chu Thông thấy rất khó hiểu, hắn vô cùng khó hiểu không biết tại sao Khuy Thiên Kính lại chỉ dẫn vào một tông môn nhỏ không có danh tiếng gì, tông môn nhỏ này sẽ có Thiên cấp lô đỉnh mà bọn họ cần sao?

Không những thế, ứng viên sáng giá nhất cho việc mượn đỉnh lần này lại là Thánh nữ Dạ Lăng Tuyết, điều này đúng là khiến Chu Thông không thể hiểu được!

Mười phút sau,

"Tiểu hữa, hơi quá phận rồi phải không?"

"Vì sao ngươi cứ đi theo chúng ta vậy?'

Lúc này Chu Thông dừng lại, tỏ vẻ bất mãn lên tiếng hỏi Diệp Phong, người vẫn luôn đi theo sau bọn họ.

"Đi theo các ngươi?"

"Đường nhà ngươi à?"

Nghe thấy những lời Chu Thông nói, Diệp Phong cũng tối mặt, thẳng miệng phản bác.

"Ngươi..."

Bị Diệp Phong nói một câu, Chu Thông mắng một lúc lâu cũng không nên lời, dứt khoát lấy linh khí phi hành ra chuẩn bị dẫn theo Dạ Lăng Tuyết, bỏ lại Diệp Phong.

"Chu trưởng lão, chúng ta đừng ngồi linh khí phi hành, ta bị say!"

Vất vả lắm mới gặp được Diệp Phong, Dạ Lăng Tuyết không muốn rời đi sớm như vậy.

???

Say?

Chúng ta ngồi linh khí phi hành bay ba ngày, ta không thấy ngươi say mà, bây giờ lại say?

Nghe thấy lời này của Dạ Lăng Tuyết, Chu Tông chết lặng toàn tập!

"Chu trưởng lão, không biết các ngươi muốn đến chỗ nào, có đi ngang qua Tinh Hồn Tông không?"

"Ta thấy linh khí phi hành của các ngươi to thật đấy, nếu đi ngang qua đó thì tiện thể đưa ta theo một đoạn đường được không?

Nhưng Diệp Phong nhìn thấy linh khí phi hành thì hai mắt tỏa sáng, nếu hắn đi bộ về, cho dù chạy với tốc độ nhanh nhất cũng phải đến tối mới về được tông môn.

Về phần hai người có biết Tinh Hồn Tông hay không, người ta không biết thì mình không biết mưu tính hay sao?

"Tinh Hồn Tông!"

Hai người Dạ Lăng Tuyết và Chu Thông sau khi nghe thấy Diệp Phong nhắc đến Tinh Hồn Tông thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

"Tiểu hữu, ngươi là đệ tử của Tinh Hồn Tông?"

Chu Thông nhìn chằm chằm Diệp Phong với ánh mắt khác thường, lên tiếng hỏi.

"Không phải, ta chính là Đại đệ tử thân truyền của Tông chủ Tinh Hồn Tông."

Mặc dù Diệp Phong nhận ra được hai người hơi khác lạ sau khi nghe thấy Tinh Hồn Tông nhưng hắn vẫn nói ra thân phận của mình.

"Chu trưởng lão, không ngờ người này lại là Đại đệ tử thân truyền của Tông chủ Tinh Hồn Tông, đúng lúc hai người các ngươi còn quen biết nhau, cho phép ngươi nói với hắn, đến lúc đó chúng ta có thể mượn lô đỉnh suôn sẻ hơn?"

"Chi bằng chúng ta dẫn theo hắn cưỡi linh khí phi hành cùng, nhân tiện dọc đường ngươi có thể rút ngắn quan hệ với hắn một chút."

Nghe thấy đề nghị của Dạ Lăng Tuyết, Chu Thông cũng cảm thấy khả thi, nhưng hiện tại có một vấn đề.

"Thánh nữ, nhưng bây giờ ngươi bị say!"

"Chỉ cần mượn được lô đỉnh thì ta say cũng chẳng sao, thân là Thánh nữ, ta vẫn có thể khắc phục một chút khó khăn này."

???

Vừa rồi ngươi không nói như vậy!

Nghe thấy thế, Chu Thông nở một nụ cười gượng, lúc này mới nói với Diệp Phong: "Tiểu hữu, vậy thì chúng ta thật sự có duyên quá, lần này chúng ta đến đây là chuẩn bị thăm hỏi Tinh Hồn Tông, đã thế thì chúng ta cùng đi đi."

Các ngươi thăm hỏi Tinh Hồn Tông?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!