Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 219: CHƯƠNG 219: CHƯƠNG 219: NGÔ CHỦ, KHÔNG THỂ CHƠI TA NHƯ VẬY A

“Về sau ta không bao giờ phá của, bởi vì ta căn bản không xứng!”

Nghe được lời này, nhìn Vương Thần khom lưng yên lặng thu thập thần cấp bùn đan, Vương Hồng Dương cũng cảm nhận được vui mừng sâu sắc, hắn có thể cảm giác được, nhi tử của mình thật sự thay đổi, hơn nữa vẫn là hướng tới phương diện tốt.

……

“Đinh! Chúc mừng ký chủ dùng phương thức phá của làm Vương Thần bỏ bại hoàn lương, khen thưởng 50 vạn điểm phá của, khen thưởng Tinh Thần Diệt Hồn Cung *1!”

Tinh Thần Diệt Hồn Cung: Ẩn chứa một đạo tinh thần ám hắc xà khí linh, cắn nuốt sao trời chi lực thêm vào ở trên mũi tên, nếu như để Diệt Hồn Tiễn Ý tu sĩ sử dụng, có thể hoàn mỹ bộc phát ra toàn bộ lực lượng của Tinh Thần Diệt Hồn Cung!

Hả?

Diệp Phong cũng sững sờ khi nghe thấy âm thanh nhắc nhở đột ngột vang lên từ hệ thống ngay sau khi rời khỏi Thành Chủ Phủ.

Trợ giúp người khác bỏ bại hoàn lương thế nhưng còn có thể đạt được khen thưởng?

“Chủ nhân, đây là cái gì?”

Nhìn thấy Diệp Phong đột nhiên đưa cho chính mình một phen trường cung toàn thân màu đen, Phệ Huyết Đường Lang cũng sửng sốt.

“Tinh Thần Diệt Hồn Cung, một đạo rất mạnh ẩn chứa khí linh, hơn nữa vô cùng thích hợp cho Bạch lão tu luyện Diệt Hồn Tiễn Ý, ngươi đi giao cho hắn.”

Nói xong, Diệp Phong tiếp tục đi về phía trước.

Đã hiểu!

Bạch lão trải qua quá ít kinh nghiệm, chủ nhân cũng lười chỉ đạo, đây là muốn để ta chỉ đạo Bạch lão một phen a.

Hơn nữa, đây cũng có thể là một loại khảo nghiệm đối với ta.

Nghĩ vậy, Phệ Huyết Đường Lang lập tức đuổi theo Diệp Phong, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu suy nghĩ làm sao để Bạch lão sử dụng hợp lý Tinh Thần Diệt Hồn Cung này!

Bên kia!

“Quên đi!”

“Những cây cung linh khí này quá rác rưởi, căn bản không thích hợp ta.”

“Ta còn nên chờ sau khi trở lại tông môn sẽ nhờ Sở trưởng lão làm riêng cho ta một cây cung Linh Khí.”

Nghe Bạch Thiên Hồng nói xong, Trương Đông Phong cùng Triệu Đình ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Bạch lão, trình độ luyện khí của Sở trưởng lão ngươi nói đến như thế nào, nếu không được, chờ đến hoàng thành, hãy để đỉnh cấp Luyện Khí Sư của Xích Dương Vương Quốc chúng ta chế tạo cho ngươi một cây cung Linh Khí.”

Triệu Đình lúc này đảo mắt, bỗng nhiên nhìn về phía Bạch Thiên Hồng cười nói ra đề nghị.

“Đỉnh cấp Luyện Khí Sư của vương quốc các ngươi cũng có thể chế tạo ra khí linh Linh Khí cấp thấp?”

“Nếu thật sự đúng là như vậy, ta cũng muốn có một cây cung Linh Khí thuộc về mình sớm một chút.”

Nghe lời đề nghị của Triệu Đình, Bạch Thiên Hồng cũng có chút ý động, chủ yếu là sau khi hắn đã nghĩ thông suốt, thật đúng là muốn cảm thụ một chút cảm giác bắn trộm tên, bằng thực lực Độ Kiếp Cảnh tam trọng cùng với cực hạn Diệt Hồn Tiễn Ý của hắn, chỉ cần làm quen một chút, hắn có thể trở thành một người đủ tư cách với danh xưng cường giả Tiễn Đạo!

Nhưng mà, Trương Đông Phong cùng Triệu Đình nghe được lời này lại choáng váng!

Có được khí linh Linh Khí, đó là thứ mà Luyện Khí Sư ở hạ giới có thể chế tạo ra được sao?

“Vài vị, chúng ta có thể tiếp tục lên đường!”

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong đột nhiên từ xa truyền đến.

Một lúc sau, trong phòng ở Phi Hành Linh Khí.

Tinh Thần Diệt Hồn Cung!

Ẩn chứa một đạo khí linh?

Sau khi Trương Đông Phong cùng Triệu Đình nhìn Phệ Huyết Đường Lang lấy ra một cây trường cung toàn thân màu đen, hai người họ lập tức chết lặng.

Vừa mới trong lòng bọn họ còn sinh ra nghi hoặc, không tin được ở hạ giới thực sự có Luyện Khí Sư có thể chế tạo ra khí linh ẩn chứa linh khí, kết quả nhân gia vừa trở tay liền lấy ra một cái?

“Bạch lão, ngươi lấy máu nhận chủ trước đi, cũng không biết khí linh này có thể dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân hay không!”

“Dù sao Cửu Long Phần Thiên Đỉnh chín đạo long hồn khí linh lúc trước Diệp thiếu cho ta là không có dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân, nhưng Thất Bính Đao Cụ của tiểu tử Lãnh Vô Phong lại có thể dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân, ngoạn ý này nói không chừng!”

Phệ Huyết Đường Lang lúc này ngưng trọng lên tiếng nói.

Ba cái?

Trong tông môn nho nhỏ của các ngươi thế nhưng có ba cái Linh Khí ẩn chứa khí linh?

Thậm chí còn có một cái dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân?

Như vậy mà các ngươi đều không có việc gì?

Trương Đông Phong cùng Triệu Đình ở bên cạnh nghe Phệ Huyết Đường Lang nói lời này chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trình độ khủng bố của tông môn nho nhỏ này đã vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ!

“Cứ việc lấy máu nhận chủ, còn lại mọi việc cứ giao cho ta.”

Nếu thật sự dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân, Diệp Phong vừa lúc đang muốn thử xem Huỷ Diệt Thần Mâu có thể trực tiếp huỷ diệt Thiên Đạo kiếp vân hay không!

Hô!

Tâm tình kích động, hai tay run rẩy, Bạch Thiên Hồng thở ra một hơi, trực tiếp cắt ngón tay rơi một giọt máu xuống trên Tinh Thần Diệt Hồn Cung.

Oanh!

Theo một cổ Thiên Đạo uy áp ầm ầm buông xuống, một con Cực Mãng toàn thân màu đen dài hàng trăm trượng được bao phủ bởi vô số kim sắc quang phá tan nóc nhà phòng ở Phi Hành Linh Khí, ở trên không trung nhanh chóng ngưng tụ Thiên Đạo kiếp vân phát ra một tiếng phẫn nộ gào rống!

“Đây là khí linh gì!”

“Quá mẹ nó dọa người!”

“Còn có hơi thở lôi kiếp làm người hít thở không thông này, ta rốt cuộc đang trải qua chuyện quái gì thế này!”

Nhìn con Cự Mãng màu đen dài trăm trượng trên không trung, Trương Đông Phong cùng Triệu Đình thật sự bị dọa nước tiểu, lại lần nữa nhìn về phía hai người một yêu bên cạnh, lại hoảng sợ phát hiện bọn họ không những không có sợ hãi, mà ngược lại trên mặt đều lộ ra vẻ phấn khích vô hạn.

“Ha ha ha!”

“Lần này ta rốt cuộc có thể ra tới, ngô chủ, thuộc hạ nhớ ngươi muốn chết!”

“Huỷ Diệt Thần Mâu!”

Theo một đạo vết nứt xuất hiện ở trên không, khi một đại hán đầu trọc cường hãn bước một chân ra khỏi không gian, Diệp Phong lúc này cũng vận dụng Huỷ Diệt Thần Mâu.

Hủy diệt chi lực loét lên!

Chương 220: Chương 220: Phệ Huyết Đường Lang đề nghị phá của

Mà Thiên Đạo kiếp vân đang dần ngưng tụ trên không trung lúc này cũng lập tức biến mất vô tung vô ảnh, giống như chưa từng xuất hiện.

“Nhiều lần như vậy rồi, thật vất vả đánh trúng ta, kết quả vừa bước một chân ra đi liền phải rụt trở về, ngô chủ, không thể chơi ta như vậy a, chẳng sợ cho cả người ta đi ra ngoài hô hấp một ngụm không khí mới mẻ ở dị giới cũng đúng!”

Mang theo vô tận không cam lòng cùng ủy khuất, đại hán đầu trọc vẫn là yên lặng rút chân phải đã bước ta trở lại.

Trong giới nào đó!

"A?"

"Đầu trọc, không phải ngươi nói ngươi đi bảo vệ chủ ta sao?"

Một tiểu nữ hài đang ăn kẹo que nhìn thấy gã đại hán đầu trọc đang vẻ mặt tràn ngập nước mắt thì rất là nghi ngờ hỏi thăm.

"Ta cũng muốn đi bảo vệ chủ ta!"

"Nhưng nguy cơ lần này chủ ta tự mình giải quyết!"

"Lần trước bước chân trái ra, lần này bước chân phải ra, tại sao cái tên điên đó luôn có thể đi ra để giúp chủ ta, đến lượt ta thì chỉ có thể để lộ cái chân ra!"

Nghe gã đại hán đầu trọc khóc lóc kể lể, tiểu nữ hài cúi đầu nhìn hai cái chân to của gã đại hán đầu trọc một chút, bỗng nhiên nói: "Nếu không lần sau ngươi mang giày thử một chút?"

Ọe!

Khi tiểu nữ hài nhìn thấy gã đại hán đầu trọc nghe đề nghị của mình thì bỗng ngồi xuống đất ngửi chân to của mình, chuyện này khiến cho nàng mắc ói, bây giờ nàng cảm thấy kẹo que trong miệng cũng không còn ngon nữa.

"Không thối!"

"Chẳng lẽ nguyên nhân là tại vì ta không mang giày thật?"

Gã đại hán đầu trọc sờ cái đầu bóng loáng của mình, âm thầm quyết định, nếu lần sau mình bị chọn trúng thì mang giày thử!

...

"Chủ nhân, vừa nãy ta nhìn thấy một cái vết nứt không gian, bỗng nhiên có một cái chân to không có mang giày từ bên trong đó vươn ra, có phải là cường giả đi theo bảo vệ bên cạnh ngươi hay không?"

Theo Thiên Đạo kiếp vân biến mất, Phệ Huyết Đường Lang cũng nhìn về phía Diệp Phong, hiếu kì hỏi thăm.

"Quen lắm!"

"Cái chân to không có mang giày đó mang tới cho ta một cảm giác như đã từng quen biết, hẳn là một trong số những người bảo vệ ta."

"Mặc kệ, ta đi ngủ trước, ngươi giúp Bạch lão làm quen với Tinh Thần Diệt Hồn Cung, đúng, đến buổi tối thì cái cung này mới có thể phát huy ra lực lượng chân chính của nó!"

Nói xong, Diệp Phong đi tới một góc nằm xuống nghỉ ngơi.

Quả nhiên!

Chủ nhân đang khảo nghiệm ta, nếu không thì cũng sẽ không lặp đi lặp lại nhiều lần nhắc nhở ta phải chỉ điểm Bạch lão!

Nghe Diệp Phong nói như thế, Phệ Huyết Đường Lang càng tin chắc phỏng đoán trước đó của mình.

"Quá ngưu bức!"

"Không ngờ được là trong lúc sinh thời Bạch Thiên Hồng ta còn có thể có được Linh khí mạnh mẽ như thế!"

"Chẳng trách lần này Diệp Phong lại dẫn ta theo, sợ là hắn đã chuẩn bị sẳn cho ta hết rồi!"

"Đánh lén vô sỉ thì đã sao!"

"Chẳng lẽ quang minh lỗi lạc còn có làm cơm ăn?"

Ngay lúc Bạch Thiên Hồng nghĩ ngợi lung tung thì Phệ Huyết Đường Lang bỗng nhiên đi tới, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Bạch lão, đối với cái Tinh Thần Diệt Hồn Cung này, ngươi định sẽ sử dụng nó như thế nào?”

"Sử dụng như thế nào?"

"Bây giờ nó chính là mạng của ta, trừ phi đã gặp được đối thủ xứng tầm được ta công nhận, nếu không thì không ai có thể khiến cho ta vận dụng nó được!"

Mặc dù không biết tại sao Phệ Huyết Đường Lang lại hỏi vấn đề này nhưng Bạch Thiên Hồng vẫn đưa ra câu trả lời của mình.

"Vậy khi không sử dụng thì sao?"

Phệ Huyết Đường Lang nghe xong thì tiếp tục gặn hỏi ừ.

"Đương nhiên là cúng bái!"

"Mỗi ngày phải lau mấy chục lần mới được!"

Bạch Thiên Hồng tràn đầy ôn nhu nhìn Tinh Thần Diệt Hồn Cung trong tay, cười đáp.

Nghe đến đây, Phệ Huyết Đường Lang tỏ vẻ thất vọng nói: "Ngươi làm như vậy xứng đáng với chủ nhân không?"

"Chủ nhân là ai, hắn là bại gia tử mạnh nhất!"

"Không nói trước đó ta cầm Cửu Long Phần Thiên Đỉnh đi nện người, chỉ nói Lãnh Vô Phong đi theo chủ nhân ra ngoài một chuyến, khi trở lại tông môn thì muốn dùng bảy chuôi đao đó đốn củi, còn ngươi, ngươi lại muốn cúng bái cây cung nát này?"

"Ngươi có quá ít cơ hội để đi theo bên cạnh chủ nhân, về phương diện phá ừ của thì ngươi cần phải học hỏi nhiều, sau này ta sẽ nhắc nhở ngươi nhiều hơn."

? ? ?

Nghe Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, toàn thân Bạch Thiên Hồng tê dại!

Hắn hoàn toàn không ngờ được là Phệ Huyết Đường Lang giống như Lãnh Vô Phong, đã đạt đến trình độ phá của đến phát rồ.

Mặc dù chấn kinh nhưng hắn cũng hiểu được một chuyện, Phệ Huyết Đường Lang nhắc nhở đúng!

"Soái Bức Huyết, vậy ngươi cảm thấy ta nên sử dụng cái Tinh Thần Diệt Hồn Cung này như thế nào?"

Lúc này, Bạch Thiên Hồng dùng tư thái thỉnh giáo hỏi Phệ Huyết Đường Lang.

"Ta đã nghĩ ra cách cho ngươi."

"Bây giờ ngươi là song kiếm tiễn tu sĩ, nói không chừng sau này chủ nhân cũng sẽ đưa cho người một thanh đại bảo kiếm ẩn chứa linh khí mạnh mẽ, cho nên ta đã nghĩ ra một cách giúp cho ngươi có thể một lần vất vả nhàn nhã cả đời!"

"Chờ sau này khi ngươi trở lại tông môn, trường kiếm thì cắm vào vách tường chỉ để lại chuôi kiếm, sau đó treo Tinh Thần Diệt Hồn Cung lên trên chuôi kiếm, khi không dùng thì có thể làm như vậy để phơi đồ lót!"

Nói ra ý nghĩ của mình, Phệ Huyết Đường Lang không khỏi tỏ vẻ đắc ý.

Trừng!

Nhưng mà sau khi Bạch Thiên Hồng nghe xong thì trợn tròn hai mắt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Soái Bức Huyết, dùng Tinh Thần Diệt Hồn Cung phơi quần lót, làm như vậy có phải là có chút không tôn trọng nó hay không!"

"Hơn nữa, thân là tu sĩ, loại quần áo đó cũng không cần giặt, cho dù có giặt thì cũng có thể vận dụng linh lực để cho nó khô trong nháy mắt!"

Điên rồi!

Bạch Thiên Hồng muốn điên rồi, dùng Tinh Thần Diệt Hồn Cung mạnh mẽ như thế để phơi khô quần lót, nếu như bị những cường giả tiễn đạo khác nhìn thấy thì bọn họ còn không bị tức chết mới là lạ!

"Vậy ngươi tiếp tục cúng bái đi!"

"Ngươi phải hiểu được một chuyện, giống như Cửu Long Phần Thiên Đỉnh của ta, công dụng chủ yếu là nện người, luyện đan chỉ là kiêm chức!"

Chương 221: Chương 221: Phệ Huyết Đường Lang đề nghị phá của (2)

"Đừng nói ta không có nhắc nhở ngươi, nếu như người không cố gắng phá của thì sau này khi phi thăng lên thượng giới, không chắc chủ nhân sẽ đổi cho ngươi loại vũ khí tốt hơn đâu!"

Nói xong, Phệ Huyết Đường Lang trực tiếp đi qua một bên, những gì nên nói thì hắn đều nói hết rồi, còn có thể ngộ ra hay không thì phải xem chính bản thân Bạch Thiên Hồng.

Mấy phút sau.

Trương Đông Phong và Triệu Đình lại đi tới đứng ở cổng, mặc cho gió thổi vào trong mặt của bọn họ.

"Trường cung có khí linh!"

"Thậm chí khí linh này còn dẫn Thiên Đạo kiếp vân ra!"

"Nhưng mà một trường cung kinh khủng như vậy lại bị Bạch lão đó đem đi phơi khô quần lót, Trương Quốc Sư, ngươi còn chịu nổi sao?"

Lúc này, Triệu Đình cười khổ quay qua nhìn Trương Đông Phong bên cạnh mình, hỏi.

"Phá của đến mức này, ta hoàn toàn phục!"

"Ta đỡ được hay không không quan trọng, bây giờ ta đang lo lắng cho hoàng thành, không biết khi Tử Tiễn Chiến Thần nhìn thấy cảnh này thì có thể đứng vững hay không!"

Nói đến đây, Trương Đông Phong bỗng nhìn về phía Diệp Phong đang ngủ say trong một góc, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ, thầm nghĩ trong lòng: "Có thể những người khác không có chú ý tới nhưng ta lại thấy được, chỉ liếc có một cái thì diệt Thiên Đạo kiếp vân, rốt cuộc ngươi là đại khủng bố phương nào!"

Sáng sớm ngày thứ hai!

Quá biết ngủ!

Nhìn thấy Diệp Phong vặn eo bẻ cổ, rốt cục cũng tỉnh ngủ, cho dù là Trương Đông Phong, Triệu Đình hay là Bạch Thiên Hồng và Phệ Huyết Đường Lang đều phục sát đất khả năng ngủ của Diệp Phong!

"Ngọa tào!"

"Đó là đồ chơi gì, móc phơi đồ lót kiểu dị giới?"

Khi Diệp Phong nhìn thấy Tinh Thần Diệt Hồn Cung đang cắm trên vách tường và quần lót ướt được treo trên nó thì hắn cũng sợ ngây người!

"Bạch lão, ngươi cũng giỏi!"

"Ta không ngờ được là Tinh Thần Diệt Hồn Cung còn có tác dụng như thế này, ngươi tìm ra phương pháp sử dụng Tinh Thần Diệt Hồn Cung chính xác, ngươi yên tâm, đến thượng giới thì ta sẽ chuẩn bị cho một cái khác tốt hơn!"

Sau khi hết khiếp sợ, Diệp Phong cực kỳ tán thành thao tác này của Bạch Thiên Hồng.

"Diệp thiếu, ngươi xem thao tác này của ta như thế nào?"

Thấy Diệp Phong tán thành hành vi phá của này như thế, rốt cục Trương Đông Phong nhịn không được, phóng ra một tia linh lực bảo vệ cổ, sau đó lấy trường công mà mình thích nhất làm trâm búi tóc!

"Trương Quốc Sư, ngươi đang làm gì?"

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Phong cũng ngạc nhiên hỏi thăm.

"Già, làm như vậy có thể giảm bớt đau nhức ở cổ một chút."

Trương Đông Phong cực kỳ không biết xấu hổ nói bậy.

Nghe Trương Đông Phong giải thích, Diệp Phong hai mắt tỏa sáng, cười to nói: "Không ngờ được là Trương Quốc Sư cũng là người trong đồng đạo, mau tới, ta có rượu, mau kể ra câu chuyện của ngươi!"

Rượu!

Nghe nói tới rượu, Trương Đông Phong cũng mắt nhóe lửa, hắn cũng là một người thích uống rượu, quan trọng nhất chính là rượu mà cái tên phá của không có nhân tính Diệp Phong này lấy ra sẽ là rượu bình thường sao?

"Thái tử điện hạ, ta không muốn tiếp tục suy nghĩ với ngươi nữa."

Thấy Triệu Đình đang đứng chết trân tại chỗ, Trương Đông Phong trực tiếp gia nhập vào đại bộ đội phá của, thậm chí trước khi đi còn đá bay trường cung mà bình thường hắn rất giữ gìn ở trên cổ đi!

"Ăn, Tam Diệp Vô Hoa Quả bao no!"

"Uống, Vạn Thảo Quỳnh Tương Dịch bao no!"

Nhìn ba người một yêu ăn uống thả cửa ở đối diện, Triệu Đình sắp khóc, hắn là Đại Thái tử Xích Dương Vương Quốc, sao bây giờ hắn cảm thấy mình ngay cả một tên ăn mày cũng không bằng!

Làm sao bây giờ?

Ta cũng rất muốn gia nhập vào bọn họ!

Nhưng ta không biết cách phá của, phải làm sao mới tính là phá của!

Gấp!

Lúc này Triệu Đình gấp thật, hắn biết Trương Đông Phong là một người mê rượu, nhìn gương mặt hưởng thụ khi uống xông một ly đó của đối phương, không cần nghĩ cũng biết được rượu đó tuyệt đối là rượu ngon tuyệt thế mà cả một đời này bọn họ cũng không thể uống được, không có nguyên nhân gì khác, chỉ vì đó là thứ mà Diệp Phong lấy ra!

"Ta là một kiếm khách, thứ trân quý nhất trên người ta chính là bội kiếm làm bạn với ta nhiều năm, nhưng mà bội kiếm này ta phải làm sao mới có thể xem như là phá của đây?"

Lúc này, Triệu Đình cố gắng cho mình bình tĩnh trở lại, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới có một ngày mình sẽ rối rắm vì không biết phải làm như thế nào mới có thể phá của!

Đan dược, vô dụng!

Linh thảo, vô dụng!

Linh quáng, vô dụng!

Thịt của yêu thú thất phẩm?

Khi Triệu Đình nhìn thấy thịt yêu thú trong không gian giới chỉ của mình, sau đó lại đưa mắt nhìn về phía bội kiếm của mình.

Xì xì thử!

Tiếng vang xèo xèo do mỡ của thịt bị nướng vang lên, mùi thịt nướng thơm ngát cũng theo đó mà tỏa ra khắp căn phòng trong phi hành Linh khí, mặc dù không lâu sau thì nó đã tản ra mất từ nóc phòng đã bị vỡ một lỗ nhưng vẫn bị ba người một yêu đang uống rượu ngửi thấy.

"Diệp thiếu, có rượu sao có thể không có thịt chứ!"

Khi Triệu Đình xoay người lại, lúc này ba người một yêu mới nhìn thấy Triệu Đình phóng thích Hỏa linh lực làm nóng thân trường kiếm, thông qua làm nóng thân kiếm nướng chín thịt yêu thú đã được cắt thành miếng mỏng.

"Thiên tài!"

"Thái tử điện hạ, ngươi chính là thiên tài của giới phá của!"

"Vừa khéo ta hơi thèm thịt, mau tới, chúng ta ăn thịt uống rượu, nói ra chuyện xưa của các ngươi!"

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Phong kinh hãi, hắn không ngờ được là hai người Trương Quốc Sư với Triệu Đình lại có thiên phú phá của mạnh mẽ như thế.

"Đây là lực lượng của phá của sao?"

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đầu Trương Đông Phong ầm vang, bởi vì hắn nhận thức được một chuyện cực kỳ khủng bố!

Diệp Phong không có yêu cầu bọn họ làm cái gì, nhưng bọn họ lại không tự chủ được chủ động phá của, thậm chí không tiếc làm bẩn Linh khí mà mình quý trọng, loại thay đổi một cách vô tri vô giác này khiến cho trong lòng của hắn sợ hãi!

"Quá thoải mái!"

Nhìn rượu ngon và Tam Diệp Vô Hoa Quả trước mắt, Trương Đông Phong chỉ hận mình không thể phá của mãnh liệt hơn một chút nữa!

Chương 222: Mẹ nó, tu luyện phá của mới là phương pháp xịn nhất

"Dẹp mẹ nó trường cung, xem cung cắt thịt của lão phu!"

Trương Đông Phong cảm thấy mình không thể để cho Triệu Đình vượt qua được, đầu tiên là nhặt trường cung đã bị hắn đá bay lúc trước về, sau đó cầm một miếng thịt Đại yêu to bằng đầu nắm tay ném ra, sau đó cũng ném trường cung trong tay ra ngoài.

Khi thịt Đại yêu còn đang lên cao thì dây cung sắc bén hóa thành lưỡi dao trực tiếp cắt đứt một miếng thịt, khi thịt Đại yêu rơi xuống, trường cung bay ngược lại lại cắt đứt một miếng thịt.

Khả năng điều khiển chuẩn xác như thế khiến cho mọi người nhìn đến ngây người!

"Mẹ nó, trường cung còn có thể chơi như vậy?"

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Thiên Hồng lại nhìn Tinh Thần Diệt Hồn Cung đang được dùng để phơi quần lót của mình, cảm thấy thao tác của mình quá thấp!

"Trương Quốc Sư, chúng ta đều là người một nhà, có cần phải cạnh tranh như thế hay không!"

Bên cạnh, Triệu Đình nhìn thấy cảnh này thì muốn điên rồi, bây giờ hắn mới phát hiện, Trương Quốc Sư lại có thiên phú trong phương diện phá của như thế, vì phá của mà hắn không xem Linh khí cửu phẩm trường cung đó ra gì, nếu như Tử Tiễn Chiến Thần nhìn thấy thì sợ là sẽ không nhịn được mà đánh cho hắn chết tươi!

Hai người này quá có tiềm lực phá của, nhưng đáng tiếc là không thể đưa bọn họ vào trong tông môn, bây giờ tông môn đã quá tải.

Về phần thu vào Bại Gia Môn, chỉ có thể trách bọn họ sinh ra là con trai, đáng tiếc!

"Trương Quốc Sư, mảnh vỡ tiến giai Tiễn Tâm này tặng cho ngươi."

Mặc dù không thể đưa về tông môn nhưng đối với tiềm chất phá của mà Trương Đông Phong biểu hiện ra, thân là thần hào phá của, Diệp Phong phải tỏ vẻ một chút, công nhận năng lực phá của của đối phương!

"Thái tử điện hạ, mặc dù Kiếm Ý của ngươi còn chưa có tu luyện tới cực hạn nhưng mảnh vỡ Kiếm Tâm tiến giai này cũng tặng cho ngươi, chờ chừng nào ngươi lĩnh ngộ kiếm ý đến cực hạn thì có thể thông qua mảnh vỡ Kiếm Tâm tiến giai này trực tiếp đột phá đến Kiếm Tâm Chi Cảnh!"

Ngay sau đó, Diệp Phong cũng đưa cho Triệu Đình một mảnh vỡ Kiếm Tâm tiến giai!

Nhìn mảnh vỡ Kiếm Tâm (Tiễn Tâm) tiến giai trong tay, Trương Đông Phong và Triệu Đình kích động sắp khóc!

Mẹ nó, còn tu luyện gì nữa!

Phá của mới là phương pháp tốt nhất, bây giờ bọn họ đố kị với đám người trong tông môn đó gần chết, bao gồm cả con chó đó!

Nhưng đến bây giờ Diệp Phong cũng không nói gì, bọn họ cũng hiểu chắc chắn mình không thể đi theo bên cạnh Diệp Phong, sợ lại chuyện này sẽ trở thành chuyện mà bọn họ cảm thấy tiếc nuối nhất trong đời này.

"Trương Quốc Sư, bây giờ ngươi không hấp thu mảnh vỡ Tiễn Tâm tiến giai đó sao?"

Ăn uống no đủ, Triệu Đình hơi nghi hoặc một chút, quay qua nhìn Trương Đông Phong, hỏi.

"Không!"

"Ta muốn đợi đến khi trở về mới hấp thu!"

"Ta muốn đột phá đến Tiễn Tâm Chi Cảnh ngay trước mặt Tử Tiễn Chiến Thần, đến lúc đó hắn hỏi ta mảnh vỡ Tiễn Tâm tiến giai này ở đâu ra, ta sẽ kiêu ngạo nói cho hắn biết đây là ta phá của mới có được!"

Ngọa tào!

Nghe Trương Đông Phong nói như vậy, Triệu Đình cũng không nhịn được nói tục!

Bây giờ Tử Tiễn Chiến Thần bị trọng thương, đến lúc đó tình huống của Bạch lão đã đủ kích thích hắn rồi, ngươi còn muốn bồi thêm một đao nữa?

Một bên khác!

Bạch Thiên Hồng và Phệ Huyết Đường Lang đi ra một góc, nhỏ giọng bàn tán với nhau.

"Soái Bức Huyết, chúng ta bại hoàn toàn!"

"Hai tên gia hỏa đó rất có tài năng trong phương diện này!"

Bạch Thiên Hồng nhìn Phệ Huyết Đường Lang, cười khổ không thôi, hắn cảm thấy mình là một phế vật, thậm chí ngay cả phá của mà cũng không biết, đúng là làm cho Diệp Phong mất hết mặt mũi!

"Không!"

"Nhìn như bại hoàn toàn nhưng chúng ta lại học được không ít thứ, sau này chúng ta cần phải cố hết sức tăng khả năng phá của của mình lên."

Nghe Bạch Thiên Hồng nói như vậy, Phệ Huyết Đường Lang phản bác.

Rãnh!

Tại sao ta có cảm giác như những lời ngươi nói rất thâm sâu, bây giờ ta đã phế đến trình độ này sao?

Nghe Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, Bạch Thiên Hồng kinh hãi!

Bên cạnh, Diệp Phong cũng không có thời gian để ý tới tình huống của mọi người lúc này, bây giờ hắn đang tập trung kiểm tra sản phẩm phá của hôm nay.

Sản phẩm phá của hôm nay: Không Gian Truyền Tống Môn *10000

Không Gian Truyền Tống Môn: Sản phẩm đặc thù ẩn chứa không gian pháp tắc bên trong Thiên Đạo Chiến Trường, sản phẩm chỉ sử dụng một lần, nhỏ máu kích hoạt, có thể đi đến bất kỳ một chỗ nào đã từng đi qua trên Huyền Thiên đại lục, truyền thống này là một hướng, sau khi truyền thống xong thì không thể nào quay trở lại nơi ban đầu.

"Rốt cuộc thì Thiên Đạo Chiến Trường xuất hiện như thế nào, tại sao lại có thể có được nhiều thứ ly kỳ cổ quái như vậy?"

Nhìn cái cửa ngọn mini lớn chừng bằng bàn tay, toàn thân màu trắng trong tay mình, Diệp Phong sinh ra sự hiếu kỳ cực lớn với Thiên Đạo Chiến Trường.

"Diệp thiếu, thứ trong tay ngươi có phải là Không Gian Truyền Tống Môn?"

Đúng lúc này, giọng nói của Trương Đông Phong đột nhiên vang lên bên tai hắn.

"Ngươi biết?"

Quay đầu nhìn về phía Trương Đông Phong, Diệp Phong cũng hiếu kì hỏi.

"Thứ này là vật liệu chiến tranh cấp một ở Xích Dương Vương Quốc, bất kỳ người nào cũng có thể cầm thứ này đến hoàng thành đổi lấy các loại tài nguyên tu luyện mà mình cần."

"Mà Không Gian Truyền Tống Môn này chỉ có ngũ đại Hộ Quốc Chiến Thần mới có tư cách sử dụng, có nó, cho dù những vương quốc khác muốn tiến công từ nơi nào thì ngũ đại Hộ Quốc Chiến Thần cũng có thể lập tức chạy tới!"

"Cái Không Gian Truyền Tống Môn này mặc dù Là vật phẩm đặc thù cực kỳ hiếm có ở trong Thiên Đạo Chiến Trường nhưng thỉnh thoảng vẫn có người lấy được, vài vạn năm qua, Xích Dương Vương Quốc đã tích lũy được hơn vạn cái!"

Trương Đông Phong nhìn Diệp Phong, cười giải thích.

"Xích Dương Vương Quốc có nhiều như vậy, vậy cái thứ này cũng không phải là thứ tốt gì!"

Nghe Trương Đông Phong giải thích, Diệp Phong lập tức ghét bỏ Không Gian Truyền Tống Môn này, nhưng có một điều mà hắn quên là Xích Dương Vương Quốc dùng vạn năm mới tích lũy được hơn vạn cái.

Chương 223: Muốn phá của thì tiễn đưa quân đội bạn

"Nhưng mà phải làm sao mới có thể lãng phí hết thứ này?"

Lúc này, Diệp Phong cũng cảm thấy khó khăn.

Hả?

Đúng lúc này, theo một luồng không gian dao động xuất hiện, một cái vết nứt không gian bỗng nhiên chậm rãi xuất hiện ở trung ương của phòng nhỏ trên phi hành Linh khí.

"Hệ thống, vận dụng chức năng nhìn trộm thiên cơ một lần, tra xem cái khe hở không gian này là tình huống như thế nào?"

Lúc này, Diệp Phong hạ lệnh cho hệ thống.

"Đinh! Tiêu hao một lần sử dụng chức năng nhìn trộm thiên cơ, một trong số ngũ đại Hộ Quốc Chiến Thần của Xích Dương Vương Quốc là Bá Đao Chiến Thần đang sử dụng Không Gian Truyền Tống Môn, sắp xuất hiện ở trên phi hành Linh khí."

Sử dụng Không Gian Truyền Tống Môn có thể đi đến Bất kỳ chỗ nào từng đi qua trên Huyền Thiên đại lục, nếu như xem phi hành Linh khí này là một chỗ, như vậy thì không cần biết phi hành Linh khí đang ở nơi nào cũng có thể truyền tống vào trong phi hành Linh khí.

Lấy vật phẩm làm địa điểm, cái Không Gian Truyền Tống Môn này còn có thể chơi như vậy sao?

Nghĩ đến tình huống này, Diệp Phong lập tức nổi hứng thú.

Nhỏ máu kích hoạt, địa điểm truyền tống là ổ chó trong Tinh Hồn Tông!

Không Gian Truyền Tống Môn lớn chừng bàn tay kích hoạt, sau đó biến thành cửa bạch ngọc cao ba mét, Diệp Phong dùng cửa bạch ngọc cao ba mét chặn vết nứt không gian lại.

? ? ?

Thao tác gì thế?

Bên cạnh, ba người một yêu nhìn thấy cảnh này thì đều tỏ vẻ không hiểu.

Bọn họ còn đang nghi ngờ không biết cái vết nứt không gian này là tình huống như thế nào thì Diệp Phong đã dùng Không Gian Truyền Tống Môn chặn lại?

"Ha ha ha!"

"Thái tử điện hạ, quốc chủ lo lắng cho an nguy của ngươi, cố ý để ta tới bảo vệ bên cạnh ngươi..."

"Má!"

"Mẹ nó, ai để Không Gian Truyền Tống Môn ở đây!"

Mới từ vết nứt không gian đi ra, Bá Đao Chiến Thần còn chưa có kịp phản ứng lại thì Đã một bước bước vào trong Không Gian Truyền Tống Môn của Diệp Phong.

Người đến là Bá Đao Chiến Thần?

Vừa tới thì bị Diệp Phong đưa đi rồi?

Đưa đi đâu rồi?

Nhìn Bá Đao Chiến Thần la lên một cái rồi biến mất ngay trước mắt mình, hai người Trương Đông Phong và Triệu Đình đứng chết trân tại chỗ.

"Lại là một cường giả cấp Chiến Thần dị quốc!"

"Trương Quốc Sư, Thái tử điện hạ, các ngươi yên tâm, có ta ở đây, hắn đừng hòng có thể làm tổn thương đến một sợi tóc của các ngươi!"

Lúc này, Diệp Phong nói dối trắng trợn!

Đang lo không biết làm sao để phá của, như vậy thì đưa quân đội bạn đi!

"Diệp thiếu, hình như người vừa nãy không phải là chiến thần dị quốc mà là Bá Đao..."

Không đợi Triệu Đình nói xong, bên cạnh, Trương Đông Phong như đã hiểu ra cái gì, vội vàng che miệng Triệu Đình, nhìn Diệp Phong cười nói: "Cũng may Diệp thiếu xuất thủ kịp thời, nếu không thì Thái tử điện hạ đã gặp nguy hiểm rồi!"

"Trương Quốc Sư khách khí, đây là chuyện ta nên làm."

Nghe Trương Đông Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng cười giơ một ngón tay cái lên!

"Trương Quốc Sư, người vừa mới tới đây chính là Bá Đao Chiến Thần, hắn đến bảo vệ ta, sao ngươi lại không giải thích rõ ràng với Diệp thiếu?"

Triệu Đình kéo Trương Đông Phong qua một góc, sau đó hỏi thăm.

"Không có gì bất ngờ xảy ra thì Diệp thiếu đang phá của !"

"Đương nhiên, cũng có thể là Diệp thiếu không biết người đến là ai thật, nhưng Không Gian Truyền Tống Môn đã chặn rồi, mặc dù nghe được lời Bá Đao Chiến Thần vừa nói, biết người tới là bạn không phải địch nhưng vì mặt mũi mới cố ý nói thành chiến thần dị quốc."

"Không cần biết là tình huống nào, chúng ta chỉ cần thuận theo Diệp thiếu là được rồi, dù sao có Diệp thiếu, chúng ta còn cần Bá Đao Chiến Thần bảo vệ sao?"

Nghe Trương Đông Phong giải thích, Triệu Đình cũng tỏ vẻ vô cùng bội phục, sợ hãi than: "Trương Quốc Sư, vẫn là ngươi suy nghĩ chu đáo!"

...

Tinh Hồn Tông, Kiếm Cẩu Viện!

"Đây là đâu?"

"Sao ta lại bị truyền tống vào một cái đỉnh, hơn nữa sao chỗ này lại có một cái mùi gì đó kỳ quái?"

Ngồi trên miệng đỉnh Thiên cấp lô đỉnh, Bá Đao Chiến Thần nhìn chỗ ở lạ lẫm này, bối rối không biết làm sao!

Gâu gâu gâu!

Đúng lúc này, một là tiếng chó sủa dồn dập bỗng nhiên vang lên từ bên cạnh.

Nổi giận!

Lúc này, tiểu hoàng cẩu triệt để nổi giận, tạp dịch tông môn chỉ dẫn mình đi ra ngoài chơi một lát, ai mà ngờ sau khi trở về lại phát hiện ra ổ chó của mình bị người khác cướp mất, sao có thể không khiến cho nó giận được!

Oanh!

Hoàng Tuyền Kiếm Ý Kiếm Tâm Chi Cảnh trực tiếp bộc phát ra từ bên trong cơ thể của tiểu hoàng cẩu đang phẫn nộ!

Xoát!

Một thanh trường kiếm sắc bén cũng từ trong phòng ốc trong sân bắn ra.

"Mẹ nó!"

"Thứ quái thai gì thế, Kiếm Cẩu tu luyện kiếm ý?"

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu miệng ngậm trường kiếm, toàn thân phóng thích ra Hoàng Tuyền Kiếm Ý kinh khủng, Bá Đao Chiến Thần kinh hãi suýt nữa trừng tới lồi tròng mắt ra ngoài!

"Đây là khí tức của tiểu hoàng cẩu, trong khí tức này tràn ngập lửa giận vô tận!"

"Còn có một luồng khí tức xa lạ, lại có người muốn làm tổn thương đến tiểu hoàng cẩu, muốn chết!"

Vừa trở lại chỗ ở của tạp dịch, Kim Luân Đại Đế nổi giận, nhìn khắp tông môn này, ngoại trừ tông chủ ra thì người được Diệp Phong để ý nhất là tiểu hoàng cẩu, nếu như tiểu hoàng cẩu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì hậu quả khó có thể tưởng tượng được!

"Tiểu hoàng cẩu nổi giận, rốt cuộc là người phương nào dám trêu chọc đệ nhất Kiếm Cẩu trên đại lục mà Diệp thiếu yêu mến nhất, tìm chết!"

Trong biệt thự xa hoa, Tiêu Trần đột nhiên mở hai mắt ra, một luồng sát ý trùng thiên ầm ầm bộc phát!

"Gia gia, ngươi đi làm gì đó?"

Nhìn thấy Sở Hồng Sơn sắc mặt âm trầm kéo cự đỉnh đi ra ngoài, Sở Tiêu Tiêu hỏi thăm.

"Ngươi đợi ở đây, đừng chạy loạn, tông môn có cường địch xâm phạm, mà mục tiêu hàng đầu của đối phương lại là tiểu hoàng cẩu, cho dù liều cái mạng già này thì ta cũng phải cứu tiểu hoàng cẩu!"

Nói xong, Sở Hồng Sơn nâng cự đỉnh lên phóng lên tận trời, nhanh chóng bay đến nơi ở của tiểu hoàng cẩu.

Chương 224: Kiếm Cẩu giận dữ, mọi người cầm đỉnh đến tương trợ

Cùng lúc đó, mấy người Hạ Thiên Vũ, La Khải, Tất Cương cũng đều nhanh chóng chạy đến nơi ở của tiểu hoàng cẩu, sắc mặt từng người đều vô cùng âm trầm!

Bên ngoài đại điện tông môn!

"Cho dù là ai, cho dù vận dụng bí pháp thượng giới thì vi sư cũng sẽ cứu chó của ngươi!"

Nói xong, Lạc Thiên Tuyết cũng cầm trường kiếm trắng như tuyết trong tay nhanh chóng chạy đến nơi ở của tiểu hoàng cẩu!

Một bên khác!

"Kêu la cái gì!"

"Cái đỉnh nát này là ổ chó của ngươi hả, mẹ nó, đúng là xui xẻo, lại truyền tống đến ổ chó!"

Bá Đao Chiến Thần không nhận ra Thiên cấp lô đỉnh, đương nhiên xem cái Thiên cấp lô đỉnh này là một Hoàng cấp lô đỉnh rác rưởi.

Bây giờ thứ khiến hắn cảm thấy hứng thú nhất chính là Kiếm Cẩu với Kiếm Tâm Chi Cảnh, đây là lần đầu tiên hắn gặp được loại Yêu Cẩu như thế này.

"Chờ một chút, những khí tức này là..."

Đúng lúc này, Bá Đao Chiến Thần phát hiện được dao động khí tức xuất hiện ở bốn phương tám hướng, sắc mặt cũng đột nhiên biến đổi, đặc biệt là khi phát hiện được hai luồng khí tức của hai vị cường giả Phi Thăng hoàn toàn không yếu hơn mình, thậm chí cường độ thần hồn còn hơn mình, hắn luống cuống!

Không kịp nghĩ nhiều, Bá Đao Chiến Thần vội vàng lấy một cái Không Gian Truyền Tống Môn ra, nhỏ máu kích hoạt, động tác lanh lẹ liền mạch!

Rất nhanh, khi Bá Đao Chiến Thần nhìn thấy một đám cường giả cầm cự đỉnh trong tay xuất hiện ở bốn phía, cũng chú ý tới hai cường giả Phi Thăng có thể tạo thành uy hiếp cho hắn là Kim Luân Đại Đế và Tiêu Trần, cảnh tượng này khiến cho hắn hốt hoảng, vội vàng vọt vào trong Không Gian Truyền Tống Môn.

...

Bên trên phi hành Linh khí, khi bốn người một yêu nhìn thấy vết nứt không gian quen thuộc xuất hiện lần nữa thì sắc mặt trở nên phức tạp.

"Lại còn dám đến!"

Nhìn thấy vết nứt không gian xuất hiện lần nữa, Diệp Phong vui mừng, vội vàng lấy một cái Không Gian Truyền Tống Môn khác ra chặn lại!

"Mẹ nó, quá đáng sợ!"

"Thái tử điện hạ, ngươi tuyệt đối không ngờ được là mới nãy ta bị truyền tống đến một chỗ kinh khủng như thế nào..."

"Mẹ!"

"Lại một cái Không Gian Truyền Tống Môn, Thái tử điện hạ, ngươi đừng có chơi ta chứ!"

Trong nháy mắt khi bước vào Không Gian Truyền Tống Môn, Bá Đao Chiến Thần nhìn thấy Triệu Đình đang nở một nụ cười phất tay với hắn, hắn muốn điên!

"Thú vị, đã rời đi rồi mà còn dám quay trở lại đây, đúng là không Xem chúng ta ra gì mà!"

Nhìn Bá Đao Chiến Thần từ trong vết nứt không gian đi ra, Kim Luân Đại Đế ánh mắt thâm thúy.

Oanh!

Ngay sau đó, Kim Luân Đại Đế trực tiếp phóng ra thần hồn uy áp cực kỳ kinh khủng, chỉ cần Bá Đao Chiến Thần hơi có dị động thì hắn sẽ trực tiếp ma diệt thần hồn của đối phương!

Dù thực lực bị phong ấn nhưng trong giới này hắn là tồn tại vô địch!

"Chờ một chút!"

"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm!"

Phát hiện thần hồn chi lực mạnh vượt quá tưởng tượng của Kim Luân Đại Đế, Bá Đao Chiến Thần luống cuống, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng thần hồn kinh khủng như hải dương của đối phương, đủ để dễ dàng xóa bỏ thần hồn của hắn!

Dù tất cả mọi người đều là cường giả Phi Thăng nhưng chênh lệch giữa mình và đối phương không khác gì là sự chênh lệch giữa người bình thường và tu sĩ!

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới có một ngày khi đối mặt với đối thủ cùng giai mà mình lại giống như là sâu kiến!

Hả?

Mà lúc này, Lạc Thiên Tuyết lại chú ý tới hai chữ Xích Dương trên áo bào của Bá Đao Chiến Thần, suy nghĩ một hồi rồi hỏi: "Ngươi là người của Xích Dương Vương Quốc?"

"Không sai, ta là Xích Dương Vương Quốc ..."

Không đợi Bá Đao Chiến Thần nói xong, Lạc Thiên Tuyết trực tiếp ngắt lời: "Người của Xích Dương Vương Quốc cũng không được, mới nãy ngươi chọc giận cẩu tử, cũng làm cho chúng ta sợ gần chết, tất cả mọi người nghe lệnh, đánh cho ta, đánh hắn thành đầu heo trước đã!"

Nửa giờ sau.

"Ngươi là một trong số ngũ đại Hộ Quốc Chiến Thần của Xích Dương Vương Quốc, Bá Đao Chiến Thần?"

"Ngươi chuẩn bị đi bảo vệ Thái tử Triệu Đình, kết quả khi đi đến phi hành Linh khí của đối phương thì một cái Không Gian Truyền Tống Môn liên tục xuất hiện trước mặt hai lần, sau đó bị truyền tống đến đây hai lần?"

Nghe xong, nhìn Bá Đao Chiến Thần đã biến thành đầu heo, Lạc Thiên Tuyết suy nghĩ một hồi rồi tiếp tục hỏi: "Vậy trong tay Trương Quốc Sư và Thái tử điện hạ có Không Gian Truyền Tống Môn hay không?"

"Không có!"

"Không Gian Truyền Tống Môn, loại vật tư đặc thù này, toàn bộ Xích Dương Vương Quốc chỉ có ngũ đại chiến thần chúng ta có tư cách sử dụng."

Nghe Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Bá Đao Chiến Thần cũng vội vàng giải thích, hắn bị đánh sợ, vốn cho rằng bị đánh thành đầu heo cũng chỉ là chịu mấy quyền kháng mấy cước thôi, nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới mẹ nó, đám điên này lại dùng đỉnh, hơn nữa còn là đỉnh lớn như vậy, mẹ nó, còn khống chế lực lượng cực kỳ tinh chuẩn!

"Vậy, có thể cho ta biết đây là chỗ nào hay không?"

Giải thích xong, Bá Đao Chiến Thần thận trọng nhìn Lạc Thiên Tuyết, dò hỏi.

"Nơi này là Tinh Hồn Tông!"

"Hai ngày trước, Trương Quốc Sư và Triệu Đình điện hạ dẫn theo một đệ tử tông môn ta, một trưởng lão với một Đại yêu hộ tông rời đi, lúc này bọn họ đang trên đường chạy về hoàng thành Xích Dương Vương Quốc."

Nói đến đây, trên mặt Lạc Thiên Tuyết lộ vẻ lúng túng, giải thích chuyện này với Bá Đao Chiến Thần.

Đan Thần mà chúng ta muốn tìm là đệ tử ngươi?

Đệ tử ngươi không muốn xuất thủ nên dẫn Đại yêu qua, định luyện chế thần đan chữa trị cho Tử Tiễn Chiến Thần?

Không có gì bất ngờ xảy ra, ta liên tục xuất hiện ở nơi này hai lần, rất có thể là do gặp phải đệ tử ngươi đang phá của, dùng Không Gian Truyền Tống Môn để phá của?

Nghe được những tin tức này, Bá Đao Chiến Thần không thể tin vào tai của mình.

Thần mẹ nó lấy Không Gian Truyền Tống Môn phá của, các ngươi có biết Không Gian Truyền Tống Môn trân quý cỡ nào hay không, đừng nói vô số vương quốc, cho dù vô số thế lực lớn cũng đang dự trữ thứ này, dù sao vào thời khắc mấu chốt thì thứ này có thể dùng để cứu mạng!

Ừm!

Chương 225: Ta muốn đi thăm con gái bọn họ dựa vào cái gì mà không cho ta đi

Đúng lúc này, một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện ở cách đó không xa, mọi người đều tập trung ánh mắt nhìn.

"Má ơi!"

"Các ngươi đã làm gì hắn?"

Khi Diệp Phong từ vết nứt không gian đi ra, nhìn thấy Bá Đao Chiến Thần biến thành đầu heo thì chấn kinh mà đưa mắt nhìn về phía đám người, hỏi thăm.

Kiếm Cẩu giận dữ, mọi người cầm đỉnh đến tương trợ!

Hiểu rõ sự tình từ đầu đến cuối, Diệp Phong cũng lúng túng nở nụ cười, hắn không ngờ được là lại gây ra chuyện xấu hổ như vậy!

"Rượu này. . . Vạn Thảo Quỳnh Tương Dịch!"

"Đan dược này. . . là thần đan có thể giải say Vạn Thảo Quỳnh Tương Dịch!"

Nhìn Diệp Phong đền bù cho mình mười ấm Vạn Thảo Quỳnh Tương Dịch với Thần cấp Giải Tửu Đan, Bá Đao Chiến Thần cắn răng quay qua nhìn Diệp Phong, vẻ mặt thành thật hỏi: "Hình như lúc nãy bọn họ còn chưa đánh đã, nếu bị bọn họ đánh một trận nữa thì liệu ta có được cho mười ấm nữa hay không?"

"Bá Đao Chiến Thần, biết được thân phận của ngươi, ngươi cảm thấy bọn họ còn có thể hạ thủ được sao?"

"Hơn nữa tông môn của chúng ta là tông môn đứng đắn, chỉ vì người muốn có được mười bầu rượu nữa mà chúng ta lại đem ngươi đánh cho một trận nữa thì chúng ta còn là người hay sao?"

Nghe đến đây, Bá Đao Chiến Thần cảm động sắp khóc, tràn đầy mong đợi nhìn Diệp Phong hỏi: "Diệp thiếu, rượu đó..."

Không đợi Bá Đao Chiến Thần nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngắt lời: "Rượu chắc chắn không thể cho ngươi nữa, người chỉ bị thương ngoài da nhiều đó thì chỉ đáng mười ấm thôi."

Khóc!

Bá Đao Chiến Thần nghe nói như thế thì muốn chết luôn, nếu có thêm một cơ hội nữa thì tuyệt đối hắn sẽ hô to với mọi người rằng, mau tới đi, hãy thỏa thích chà đạp ta đi, giữ lại một hơi thở là được!

"Diệp Phong, ngươi về đây có phải là còn có chuyện khác hay không?"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết quay qua nhìn Diệp Phong, trực tiếp hỏi thăm, nàng hiểu rõ Diệp Phong, lần này bỗng nhiên trở về thì tuyệt đối không có chuyện tốt.

"Sư tôn, vẫn là ngươi hiểu đệ tử!"

Nói xong, Diệp Phong liên tục lấy Không Gian Truyền Tống Môn từ không gian hệ thống ra ngoài.

"Không phải là cái tên phá của này sẽ lãng phí sạch đống Không Gian Truyền Tống Môn quý giá này đó chứ!"

Nhìn Không Gian Truyền Tống Môn kiểu mini chồng chất thành núi trước mặt mình, Bá Đao Chiến Thần luống cuống, bởi vì hắn nhớ tới những lời mà Lạc Thiên Tuyết nói trước đó.

"Chỗ này có hơn chín ngàn chín trăm cái Không Gian Truyền Tống Môn, nhỏ máu kích hoạt thì có thể đi đến bất kỳ một chỗ nào đã từng đi đến, thậm chí có thể lấy một vật làm địa điểm, mọi người phải lãng phí hết trong thời gian ngắn nhất cho ta, nhưng phải nhớ kỹ, phải giữ lại một cái trên người mình, nếu không khi người dùng hết Không Gian Truyền Tống Môn trong tay thì không truyền tống về được nữa, chỉ có thể bay về."

"Còn nữa, không ai được cất riêng."

Nói xong, Diệp Phong kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn, sau đó biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Hơn chín ngàn chín trăm cái?

Vài vạn năm qua, ngoại trừ sự cố gắng của mình thì Xích Dương Vương Quốc còn phải dùng vô số tài nguyên tu luyện để đổi từ trong tay của người khác, nhưng cho đến bây giờ cũng mới có hơn một vạn cái, ngươi lại muốn lãng phí gần một vạn cái trong một ngày?

"Lạc Tông chủ!"

"Đệ tử tông môn ngươi phá của đến phát rồ như thế mà ngươi không quản sao?"

Mặc dù những Không Gian Truyền Tống Môn này chả có liên quan gì tới hắn nhưng nghĩ tới chuyện nhiều Không Gian Truyền Tống Môn bị lãng phí như vậy, Bá Đao Chiến Thần cũng cảm thấy đau lòng!

"Lời này ta cũng đã nghe không biết bao nhiêu lần, Bá Đao Chiến Thần, nếu như ta có thể quản thì ngươi cho rằng ta không muốn quản sao?"

"Thật sự là hắn cho quá..."

Đang muốn giải thích, Lạc Thiên Tuyết bỗng nghĩ tới điều gì, quay qua nhìn Bá Đao Chiến Thần, hỏi ngược lại: "Bá Đao Chiến Thần, vậy ta muốn hỏi ngươi một câu, nếu như ngươi là sư tôn của hắn mà hắn lại đưa cho người một ngàn bầu rượu ngon thì ngươi sẽ quản hắn không?"

"Đương nhiên ta sẽ..."

Nói đến đây, Bá Đao Chiến Thần bỗng phản ứng lại, trên môi nở một nụ cười khổ, lên tiếng hỏi: "Lạc Tông chủ, nhiều Không Gian Truyền Tống Môn như vậy, có cần ta hỗ trợ hay không?"

Hoàng thành Xích Dương Vương Quốc, phủ đệ của Cuồng Lôi Chiến Thần.

Hả?

Cuồng Lôi Chiến Thần đang lau Song Lôi Chuy, nhìn thấy vết nứt không gian đột nhiên xuất hiện bên cạnh thì lập tức cầm Song Lôi Chùy lên, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía vết nứt không gian, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

"Lão Lôi, chớ khẩn trương, là ta!"

Khi tiếng cười to của Bá Đao Chiến Thần từ trong vết nứt không gian vọng ra, Cuồng Lôi Chiến Thần choáng váng.

Hắn biết Bá Đao Chiến Thần đi bảo vệ Thái tử, hơn nữa còn đem theo hai cái Không Gian Truyền Tống Môn, trước đó dùng hết một cái, sao bây giờ lại dùng một cái nữa để trở về đây, làm như vậy không phải là đang phá của hay sao?

"Ngọa tào!"

"Lão Đao, mẹ nó, sao ngươi lại biến thành như thế này, ai đã đánh ngươi?"

Nhìn thấy Bá Đao Chiến Thần đầu sưng to như đầu heo đi ra, Cuồng Lôi Chiến Thần cực kỳ chấn kinh.

"Ai đánh không quan trọng!"

"Quan trọng chính là bọn họ đánh quá nhẹ, ta chỉ hận bọn họ không thể đánh ta một lần nữa!"

Nói xong, Bá Đao Chiến Thần lại nhỏ máu kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn khác, biến mất ngay trước mắt Cuồng Lôi Chiến Thần.

"Lại một cái Không Gian Truyền Tống Môn, sao hắn lại có ba cái?"

Nhìn Bá Đao Chiến Thần rời đi, Cuồng Lôi Chiến Thần choáng váng.

"Ha ha ha!"

"Lão Lôi, ta lại trở về, có kinh hỉ hay không, có bất ngờ hay không!"

"Nhưng mà ta còn phải đi, bái bai!"

"Ai, không ngờ chứ hả, lại là ta, ta lại trở về rồi!"

"Ai, ta đi tiếp đây, ta thích chơi như vậy!"

...

"Lão Lôi, đã năm giây rồi chúng ta không có gặp nhau, có nhớ ta..."

Khi Bá Đao Chiến Thần trở về lần thứ hai mươi, không đợi hắn nói dứt lời thì lão Lôi nổi giận vung Song Lôi Chùy lên đánh thẳng tới Bá Đao Chiến Thần, cũng lớn tiếng mắng: "Mẹ nó, ngươi phá của vừa thôi chứ, đây là Không Gian Truyền Tống Môn, chỉ một lát như vậy thôi mà ngươi đã lãng phí bốn mươi cái, mẹ nó, ta đập chết ngươi, đồ phá của!"

Chương 226: Ta muốn đi thăm con gái bọn họ dựa vào cái gì mà không cho ta đi (2)

Tinh Cực Tông!

"Thiên Tuyết, có chuyện gì thì ngươi cứ nói đi, đừng có như vậy nữa, trái tim của ta sắp không chịu nổi rồi!"

Nhìn Lạc Thiên Tuyết từ vết nứt không gian đi ra, Lạc Vô Danh che ngực, thần sắc sụp đổ nói.

"Phụ thân, ta ra ngoài sáng lập tông môn cũng được lâu rồi, người chỉ tới thăm ta có một lần, đã lâu không gặp ngươi cho nên ta chỉ muốn về thăm ngươi không được sao?"

Nghe nói như thế, Lạc Vô Danh trực tiếp hô lớn: "Ngươi thăm một chút hồi nào, ngươi đã đi qua đây thăm ta mấy chục lần, khiến cho tâm thần ta cũng có chút mất tập trung, kiểu như ngươi sẽ xuất hiện ở đằng sau ta bất cứ lúc nào, bây giờ ta sợ đến luống cuống rồi nè!"

"Phụ thân, vậy sao ngươi không hỏi xem tại sao ta lại có nhiều Không Gian Truyền Tống Môn như vậy?"

"Dù sao cho dù Tinh Cực Tông cũng chỉ có hơn năm trăm cái."

Nghe Lạc Vô Danh nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng lúng túng dời chủ đề.

"Ta hỏi thăm cái rắm!"

"Chắc chắn đều là cái tên phá của Diệp Phong đó đưa cho ngươi, chuyện này mà cũng cần phải hỏi nữa sao?"

"Ngươi cũng đừng phá ta, ngươi nhanh đi phá ngũ đại tổ lão đi, bây giờ mỗi người bọn họ đều rất là rảnh, mỗi ngày đều có người muốn lén đi ra ngoài, sau đó sẽ bị bốn người còn lại bắt về!"

Hả?

Nghe nói như thế, Lạc Thiên Tuyết tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: "Bọn họ lén đi đâu, bọn họ muốn đi đâu, bọn họ muốn làm gì?"

"Tới Tinh Hồn Tông của ngươi đó!"

"Còn có thể làm gì nữa, tới Tinh Hồn Tông của ngươi ăn xin, đến đó thì có thể phát tài!"

"Chuyến này Đại tổ lão trở về, hết Thiên cấp lô đỉnh rồi lại đến Tĩnh Thần Hương, lại đến Tịnh Hồn Thủy, khiến cho tứ đại tổ lão còn lại hâm mộ gần chết!"

Lạc Vô Danh nói đến đây, trong mắt cũng tràn đầy vẻ hâm mộ.

Má!

Nghe đến đây, Lạc Thiên Tuyết cũng nở nụ cười khổ, nàng rất hiểu tình huống này, ai kêu Diệp Phong cho nhiều lắm.

"Phụ thân, vậy ngươi không muốn tới chỗ ta đi dao một vòng hay sao?"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết hiếu kì hỏi thăm Lạc Vô Danh.

Ai!

Lạc Vô Danh nghe nói như thế thì thở dài một cái thật dài rồi mới nói: "Đại tổ lão trở về, đêm hôm ấy ta lập tức đi, kết quả lại bị ngũ đại tổ lão bắt lại, sau khi trở về còn đánh thêm một trận tơi bời, bọn họ không có lý do gì cả, ta muốn đi thăm con gái mình bọn họ dựa vào cái gì mà không cho ta đi!"

"Bọn họ dựa vào cái gì không cho?"

Lạc Thiên Tuyết nhìn vẻ mặt tràn đầy ủy khuất của Lạc Vô Danh, hiếu kỳ hỏi.

"Bọn họ nói bọn họ là ngũ đại tổ lão, trừ phi ta không làm tông chủ!"

"Nhưng mà cho dù ta không muốn làm tông chủ thì cũng phải chờ đến khi ngũ đại tổ lão bọn họ đồng ý mới được, mẹ nó, quá khi dễ người ta!"

Nói đến đây, Lạc Vô Danh cảm thấy hắn làm tông chủ như thế này rất là khó chịu!

"Phụ thân, đừng nói nữa, ta hiểu cảm nhận của người, làm tông chủ cũng không có dễ!"

Nghĩ đến mình cũng bị cái tên đệ tử phá của Diệp Phong nắm thóp, Lạc Thiên Tuyết cũng không nhịn được nở nụ cười khổ.

Chờ chút!

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết bỗng nghĩ tới điều gì, vội vàng nói với Lạc Vô Danh: "Phụ thân, ngươi từng đến Tinh Hồn Tông, vậy thì có thể lợi dụng cái Không Gian Truyền Tống Môn này trực tiếp đến đó, vừa khéo Diệp Phong kêu chúng ta phá của giúp hắn, chờ khi sắp dùng hết thì ngươi dùng cái Không Gian Truyền Tống Môn cuối cùng trực tiếp đến Tinh Hồn Tông không được sao?"

"Cho dù đến lúc đó bị ngũ đại tổ lão chất vấn thì chuyện này cũng không trách ngươi được, ai kêu vừa khéo dùng hết Không Gian Truyền Tống Môn chứ!"

Ừm!

Nghe Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Lạc Vô Danh cũng hai mắt tỏa sáng, như vậy, nếu vừa có thể giúp đỡ Diệp Phong phá của, lại có thể ở lại Tinh Hồn Tông thêm mấy ngày!

Phía sau núi Tinh Cực Tông!

"Bốn vị đệ đệ, đâu có gì lạ đâu, các ngươi chưa từng đến Tinh Hồn Tông thì đương nhiên là không thể nào lợi dụng cái Không Gian Truyền Tống Môn này vừa đi vừa về ở giữa hai tông môn, nếu Diệp Phong muốn phá của, vậy đương nhiên ta phải cống hiến ra một phần lực lượng của mình mới được."

Nhìn tứ đại tổ lão đối diện đang dùng ánh mắt căm tức nhìn mình, Lạc Thiên Hình cũng không nhịn được mà phá lên cười, nếu không phải vừa khéo một trong số năm thiên kiêu là Đại sư huynh Trần Hạo Vũ tới đây một chuyến thì hắn đã bỏ lỡ cơ hội này rồi.

Hơn nữa, hắn có thể lợi dụng cơ hội này ở lại Tinh Hồn Tông thêm mấy ngày nữa.

"Đại ca, ngươi ở đây, ta đi một lát rồi quay lại!"

Ngay lúc Lạc Thiên Hình đang huyễn tưởng về cuộc sống ăn xin tốt đẹp thì Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn bỗng nhiên chạy ra ngoài.

Một lát sau.

"Có ý gì?"

Nhìn Không Gian Truyền Tống Môn trong tay, Lạc Thiên Hình cũng ngẩn ra, nhìn Sở Vân Sơn, hỏi thăm.

"Đại ca, đây là Không Gian Truyền Tống Môn của chúng ta, ngươi cất kỹ là được, ta sợ đến lúc đó ngươi dùng hết cái Không Gian Truyền Tống Môn cuối cùng mà không thể quay về, phải ở lại Tinh Hồn Tông, có cái Không Gian Truyền Tống Môn này bảo đảm, ngươi không cần phải lo lắng đến lúc đó ngươi sẽ không về đây được."

? ? ?

Nghe Sở Vân Sơn nói như vậy, Lạc Thiên Hình sợ ngây người!

Ngươi là một Luyện Khí Sư, không lo nghiên cứu con đường luyện khí, mỗi ngày chỉ lo nghiên cứu tâm tư của ta làm gì!

Như vậy thì ta còn chơi kiểu gì được nữa, ngươi làm cho ta hết hứng thú phá sản rồi!

"Ngũ đệ, vẫn là ngươi nghĩ chu đáo, suýt chút để cho đại ca chui chỗ trống!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Hình cười khổ bước vào Không Gian Truyền Tống Môn, ba đại tổ lão còn lại lập tức tán dương Sở Vân Sơn, bởi vì bọn họ cũng không ngờ tới điểm này!

Tinh Hồn Tông!

Khi Lạc Thiên Hình vừa từ vết nứt không gian đi ra, cách đó không xa, Lạc Vô Danh cũng thần sắc hưng phấn đi vào Không Gian Truyền Tống Môn!

Lúc này, Tinh Hồn Tông, sân của cẩu tử náo nhiệt không thôi, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện mấy cái vết nứt không gian, đồng thời cũng sẽ có rất nhiều người kích hoạt Không Gian Truyền Tống Môn rời đi!

Chương 227: Tông môn không thể một ngày không có chủ, mau trở về

Không biết qua bao lâu, khi trên đất không còn cái Không Gian Truyền Tống Môn nào, đám người đã rời khỏi đây bắt đầu dùng cái Không Gian Truyền Tống Môn cuối cùng từ các nơi trở lại.

"Làm sao bây giờ?"

"Ta không muốn rời khỏi đây!"

"Nhưng trong tay còn có một cái Không Gian Truyền Tống Môn dự bị, xem ra lần này không có cơ hội rồi."

Ngay lúc Lạc Thiên Hình tỏ vẻ mất mát chuẩn bị kích hoạt cái Không Gian Truyền Tống Môn dự bị trong tay thì hai khe hở không gian xuất hiện, tiếng cười to của Lạc Vô Danh từ bên trong vọng ra.

"Ha ha ha!"

"Vừa khéo dùng hết cái Không Gian Truyền Tống Môn cuối cùng, không phải là ta cố ý không muốn trở về tông môn, nhưng mà trong tay không còn Không Gian Truyền Tống Môn, ta cũng hết cách!"

Rất nhanh, Lạc Vô Danh cười to đi từ trong vết nứt không gian ra, mà Lạc Thiên Tuyết cũng từ trong một cái khe hở không gian khác đi ra.

? ? ?

Nhưng mà khi Lạc Vô Danh và Lạc Thiên Hình thấy nhau, hai người đều choáng váng, vẫn luôn tiêu hao Không Gian Truyền Tống Môn, hai người bọn họ lại không gặp nhau được một lần nào, mỗi một lần đều hoàn mỹ bỏ lỡ, hoàn toàn không biết đối phương cũng đang giúp Diệp Phong phá của!

Luống cuống!

Không biết tại sao, lúc này, Lạc Vô Danh có chút bất an!

Hưng phấn!

Trái lại là Lạc Thiên Hình, lúc này hắn rất hưng phấn, đường đường là tông chủ một tông, sao có thể ở lại Tinh Hồn Tông, khi chỉ có một cái Không Gian Truyền Tống Môn dự bị, tông chủ chính là nhân tuyển tốt nhất!

"Đại tổ lão, không có gì bất ngờ xảy ra, có thể hai người chúng ta đều phải tạm thời ở lại Tinh Hồn Tông."

Lạc Vô Danh đi đến bên cạnh Lạc Thiên Hình, hơi lúng túng lên tiếng nói.

"Không thể nào có chuyện ngoài ý muốn!"

"Tứ đại tổ lão lo lắng sẽ xuất hiện tình huống này nên cố ý chuẩn bị cho ta một cái Không Gian Truyền Tống Môn dự bị."

"Tông môn không thể một ngày không có chủ, cái Không Gian Truyền Tống Môn dự bị này sẽ cho ngươi dùng!"

"Về phần ta, ta sẽ cưỡi phi hành Linh khí nhanh chóng chạy về tông môn."

Trên mặt tỏ vẻ đại công vô tư, Lạc Thiên Hình hưng phấn nhét Không Gian Truyền Tống Môn vào trong tay Lạc Vô Danh.

Khóc!

Nhìn Không Gian Truyền Tống Môn trong tay, Lạc Vô Danh muốn chết, không những mình không thể ở lại, ngược lại còn gánh tội thay Đại tổ lão, sau khi trở về, hắn cũng không dám tưởng tượng tứ đại tổ lão Đại tổ lão sẽ quất hắn như thế nào!

Ai!

Nhìn Lạc Vô Danh rời đi, Lạc Thiên Tuyết cũng bất đắc dĩ thở dài, như vậy mà cũng không trốn thoát được ma trảo của ngũ đại tổ lão, nàng cũng hết cách.

"Ồ!"

"Thiên Tuyết, Diệp Phong đâu?"

Nhìn một vòng không có phát hiện bóng dáng Diệp Phong, Lạc Thiên Hình quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi thăm.

"Ừm?"

"Đại tổ lão, ngươi không biết sao?"

"Diệp Phong lại ra ngoài, lần này là dẫn theo Bạch lão với Phệ Huyết Đường Lang rời đi, hẳn phải nhiều ngày nữa mới trở về."

Nghe Lạc Thiên Hình hỏi, Lạc Thiên Tuyết đáp.

Đi rồi?

Lại đi rồi?

Còn mấy ngày nữa mới về?

"Mẹ!"

"Vậy ta còn ở lại chỗ này làm gì, bốn lão gia hỏa đó sẽ không để cho ta chờ đến khi Diệp Phong trở về!"

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Hình khó chịu, nếu biết sớm là tình huống này thì hắn nên dùng cái Không Gian Truyền Tống Môn đó, bây giờ còn phải tự mình bay về!

"Thiên Tuyết, nếu không có chuyện gì thì ta sẽ đi trước, dù sao ta cũng là Định Hải Thần Châm của tông môn, tông môn không có ta thì không được, ta phải về nhanh."

Nói xong, Lạc Thiên Hình lấy phi hành Linh khí của mình ra, trực tiếp rời khỏi Tinh Hồn Tông.

"Phụ thân, ngươi quá khó khăn rồi, cho dù Diệp Phong không ở tông môn thì ngũ đại tổ lão cũng không cho ngươi ở đây!"

Nhìn Đại tổ lão rời đi, Lạc Thiên Tuyết cực kỳ bất đắc dĩ, nở một nụ cười khổ.

...

Trong phòng trên phi hành Linh khí.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, nhận được một ngàn điểm phá sản, nhận được Không Gian Truyền Tống Môn *1000!"

"Ồ!"

"Lại còn thu được một ngàn cái Không Gian Truyền Tống Môn, như vậy chẳng lẽ là có thể trực tiếp chạy tới hoàng thành?"

Nghe hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong quay qua nhìn Triệu Đình bên cạnh mình.

Xích Dương Vương Quốc, hoàng thành!

Hả?

Đang ở trong phủ đệ tưới hoa dưỡng sinh, Tử Tiễn Chiến Thần nhìn thấy vết nứt không gian xuất hiện bên cạnh, trên mặt lộ vẻ hứng thú, hắn cũng không lo lắng sẽ là kẻ địch, bởi vì phủ đệ của tứ đại chiến thần còn lại nắm ở xung quanh phủ đệ của hắn, có thể nói là người nào tới người đó chết!

"Tiễn lão!"

Khi Triệu Đình từ vết nứt không gian đi ra, cũng cung kính chào Tử Tiễn Chiến Thần một tiếng.

"Ngươi, ngươi dùng Không Gian Truyền Tống Môn trở về?"

"Vài vạn năm qua Xích Dương Vương Quốc chúng ta mới góp nhặt hơn một vạn cái, tương đương với mấy năm mới có thể lấy được một cái Không Gian Truyền Tống Môn, ngươi lại lãng phí như vậy?"

Nhìn thấy người đi ra chính là Triệu Đình, Tử Tiễn Chiến Thần tức đến nỗi tay phải cầm ấm nước cũng mất khống chế run rẩy lên.

Nghe nói như thế, Triệu Đình cũng lúng túng nở nụ cười, nhưng vẫn không có giải thích cái gì, tranh thủ lấy phi hành Linh khí từ không gian giới chỉ ra ngoài, không lấy ra thì bọn người Diệp Phong không thể mượn phi hành Linh khí trực tiếp truyền tống tới.

"Tiễn lão, ngươi theo ta lên đây, lát nữa ta giới thiệu mấy người cho ngươi."

Triệu Đình vội vàng nói với Tử Tiễn Chiến Thần.

"Là ai!"

"Rốt cuộc là ai mà lại dùng loại cung này để phơi quần!"

Nhưng mà vừa đi vào phi hành Linh khí, Tử Tiễn Chiến Thần lập tức nhìn thấy trên vách phòng treo Tinh Thần Diệt Hồn Cung và cái quần lót ẩm ướt trên đó, tức giận đến hắn kém chút trực tiếp phun ra một ngụm lão huyết!

Thận trọng dùng hai ngón tay cầm lấy quần lót treo lên chuôi kiếm, sau đó Tử Tiễn Chiến Thần mới cẩn thận kiểm tra Tinh Thần Diệt Hồn Cung!

"Cung thật mạnh!"

"Tuyệt đối còn mạnh hơn Tử Cực Huyền Cung của ta!"

Nói xong, Tử Tiễn Chiến Thần trực tiếp kéo trường cung ra, một mũi tên từ linh lực ngưng tụ mà thành thành hình trong nháy mắt!

Ông!

Chương 228: Tử Tiễn Chiến Thần tâm thái sập sụp đổ

Theo một tiếng xé gió vang lên, mũi tên bắn lên không trung trong nháy mắt, lực lượng mạnh mẽ thậm chí khiến cho không gian trên đường nó đi qua hơi rung động một chút!

Hít!

Nhìn thấy lực lượng của một tiễn này, cho dù Tử Tiễn Chiến Thần thì cũng không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh, mặc dù không hề sử dụng toàn lực, chỉ tùy ý thử một cái nhưng hắn có thể xác định sức mạnh bùng nổ của cây cung này tuyệt đối mạnh hơn gấp ba so với Tử Cực Huyền Cung!

Phải biết, Tử Cực Huyền Cung của hắn cũng đã là linh khí loại cung đỉnh cấp, lại thêm hắn cảm ngộ tiễn đạo, đủ để uy hiếp đông đảo cường giả Phi Thăng cùng giai.

Nhưng bây giờ Tinh Thần Diệt Hồn Cung này bộc phát ra lực lượng lại có thể bạo tăng gấp ba, sao có thể không khiến cho hắn cảm thấy chấn kinh cho được!

Nếu như Bạch Thiên Hồng biết được tình huống này thì tuyệt đối sẽ cực kỳ trang bức nói với Phệ Huyết Đường Lang một câu, ngươi nhắc tiểu bằng hữu của ngươi một chút, lão tử một tiễn một tiểu bằng hữu, thậm chí tiểu bằng hữu chết như thế nào cũng không biết!

Hô!

Thở dài ra một hơi, Tử Tiễn Chiến Thần vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Triệu Đình, hỏi: "Thái tử điện hạ, cái cung này là của ai?"

Hả?

Nhìn thấy Triệu Đình không có trả lời mình ngược lại cầm lấy trường cung từ trong tay của mình treo lên trường kiếm lại, thậm chí còn để quần lót lên dây cung lại, Tử Tiễn Chiến Thần giận đến toàn thân đều mất khống chế!

Trường cung mạnh mẽ như vậy, mẹ nó ngươi lại lấy nó để phơi quần?

"Tiễn lão, đây là Tinh Thần Diệt Hồn Cung của Bạch trưởng lão."

"Cái Tinh Thần Diệt Hồn Cung này mạnh mẽ vượt xa tưởng tượng của ngươi, hoàn toàn không phải chỉ có chút lực lượng như ngươi mới thử."

"Nói như thế nào đây, dù sao Tiễn lão ngươi chuẩn bị tâm lý trước đi, lát nữa sẽ có hai người một yêu xuất hiện, có chút phá của nhưng ta cần phải nói một chút là tuyệt đối không nên đắc tội bọn họ, bọn họ là tồn tại mà Xích Dương Vương Quốc chúng ta không trêu chọc nổi!"

Lúc này, Triệu Đình sắc mặt vô cùng nghiêm túc nhắc nhở Tiễn lão.

"Đến rồi!"

Đúng lúc này, một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện trong phi hành Linh khí hình phòng ở, Triệu Đình và Tử Tiễn Chiến Thần cùng nhau nhìn qua.

Không lâu sau, đầu heo Bá Đao Chiến Thần từ vết nứt không gian chui ra trước.

"Mẹ nó, cuối cùng không có Không Gian Truyền Tống Môn chặn ta nữa."

Nói xong, Bá Đao Chiến Thần trực tiếp đi từ vết nứt không gian ra.

"Lão Đao!"

"Tên phá của này, chỉ mấy bước đường như vậy, ngươi lại dùng Không Gian Truyền Tống Môn?"

Nhìn thấy Bá Đao Chiến Thần đi ra, Tử Tiễn Chiến Thần tức đến trực tiếp lấy Tử Cực Huyền Cung ra, thà rằng thương thế tăng thêm hắn cũng phải bắn đối phương mấy mũi tên, quá phá của, quá mẹ nó khinh người!

"Lão Tiễn?"

Nhìn thấy bên cạnh Triệu Đình là Tử Tiễn Chiến Thần, Bá Đao Chiến Thần cũng ngẩn ra vội vàng chạy ra khỏi phi hành Linh khí, khi hắn nhìn thấy đây là phủ đệ của Tử Tiễn Chiến Thần thì toàn thân tê dại, mẹ nó, cái này đúng là mấy bước đường thật!

Mấy phút sau.

"Khủng bố như vậy?"

Khi Tử Tiễn Chiến Thần nghe Bá Đao Chiến Thần miêu tả tông môn đó xong thì sợ ngây người, hắn hoàn toàn không ngờ được là ở trong cương vực Xích Dương Vương Quốc còn có một cái tông môn ‘nhỏ’ khủng bố như thế!

"Tiễn lão, Đao lão, như vậy thì thì đã là gì!"

"Các ngươi có biết Tinh Thần Diệt Hồn Cung đó ẩn chứa một khí linh cực kỳ mạnh mẽ không?"

"Các ngươi có biết khi khí linh đó xuất hiện thì thậm chí còn dẫn xuất Thiên Đạo kiếp vân?"

"Các ngươi có biết Thiên Đạo kiếp vân này bị một ánh mắt của Diệp thiếu tiêu diệt?"

"Tóm lại, Tinh Hồn Tông tuyệt đối là quái vật khổng lồ mà chúng ta không thể nào trêu chọc nổi, một hồi chờ Diệp thiếu đến, các ngươi nhưng nhất định phải cung kính một chút."

Lúc này, Triệu Đình nói tình huống mà Trương Đông Phong nói cho hắn biết ra, để tránh Diệp Phong tới sẽ xảy ra chuyện không vui gì, dù sao Xích Dương Vương Quốc bọn họ cũng không thể gánh được lửa giận của Diệp Phong!

Một đạo!

Hai đạo!

Ba đạo!

Bốn đạo!

Đúng lúc này, bốn cái khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện trên phi hành Linh khí, không lâu sau, ba người một yêu Diệp Phong, Phệ Huyết Đường Lang, Bạch Thiên Hồng và Trương Đông Phong từ trong vết nứt không gian của mình đi ra.

Hít!

Phi thăng Đại yêu!

Khi Tử Tiễn Chiến Thần và Bá Đao Chiến Thần phát hiện khí tức của Phệ Huyết Đường Lang thì hai người liếc nhau, trong mắt tràn đầy chấn kinh, một tông môn nho nhỏ mà trong đó lại có ba cường giả Phi Thăng, ngươi dám tin sao?

"Tử Tiễn Chiến Thần, giúp ngươi luyện chế chữa trị thần đan cũng không có vấn đề gì, nhưng trong hai ngày này, hi vọng ngươi có thể giúp đỡ chỉ đạo trưởng lão tông môn ta một chút."

Sau khi giới thiệu lẫn nhau một phen, Diệp Phong nói cho Tử Tiễn Chiến Thần biết ý muốn của mình.

"Chỉ đạo?"

"Diệp thiếu, Tiễn Ý của Bạch trưởng lão đã đạt đến Tiễn Tâm Chi Cảnh, hẳn là không cần ta chỉ đạo, dù sao ta cũng chỉ là Tiễn Tâm Chi Cảnh, chúng ta trao đổi một phen thì được."

Nghe Diệp Phong nói như vậy, Tử Tiễn Chiến Thần cũng khiêm tốn lên tiếng đáp lại.

"Tiễn lão, không phải như ngươi nghĩ!"

Bên cạnh, Triệu Đình vội vàng kéo áo Tử Tiễn Chiến Thần, sau đó nói sơ tình huống Bạch lão dùng mảnh vỡ cảm ngộ Tiễn Ý với mảnh vỡ tiến giai Tiễn Tâm mới đạt tới thành tựu như bây giờ.

? ? ?

Kiếm tu?

Trước đó là một kiếm tu, dựa vào một lượng lớn mảnh vỡ cảm ngộ Tiễn Ý và mảnh vỡ tiến giai Tiễn Tâm, chỉ trong nháy mắt thì đạt được thành tựu mà ta cố gắng cả đời mới đạt được?

Nghe Triệu Đình nói xong, Tử Tiễn Chiến Thần sụp đổ!

"Diệp thiếu yên tâm, hai ngày này ta sẽ giao lưu với Bạch trưởng lão."

Tử Tiễn Chiến Thần khóc không ra nước mắt nói với Diệp Phong.

"Thái tử điện hạ, vậy để Soái Bức Huyết đi học tập phương pháp luyện chế đan dược chữa trị cho Tử Tiễn Chiến Thần trước đã."

"Vậy ta đi hoàng thành dạo chơi."

Nói xong, Diệp Phong lập tức đi ra khỏi phủ đệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!