Tiếp được họa tác, ừBá Đao Chiến Thần trực tiếp mở họa tác ra, tùy theo đó là một cỗ đao ý kinh khủng bá tuyệt thiên hạ!
Phách Tuyệt Đao Ý!
Đao chi lĩnh vực!
Hưng phấn!
Lúc này, toàn thân Bá Đao Chiến Thần đều hưng phấn lên, thậm chí hai tay cầm họa tác đều không bị khống chế run rẩy lên.
"Diệp thiếu, tranh này tặng cho ta ?"
Hưng phấn qua đi, Bá Đao Chiến Thần có chút kích động quay qua nhìn Diệp Phong, hỏi thăm.
"Cái gì tặng cho ngươi?"
"Sao lại tặng cho ngươi được?"
"Bây giờ tới gần chạng vạng tối, thời tiết hơi lạnh, cái đồ chơi này ta định dùng nó để nhóm lửa sưởi ấm!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức lấy lại họa tác từ trong tay Bá Đao Chiến Thần đang đờ ra, sau đó chuyển đổi linh lực trong cơ thể thành Hỏa linh lực, trực tiếp nhóm lửa họa tác.
"Tranh này không có khung ảnh lồng kính đặc thù bảo hộ là không được, tiện tay xé, đốt một cái là cháy không khác gì một trang giấy bình thường."
Nhìn họa tác đã bốc cháy, trong lòng Diệp Phong âm thầm nghĩ như thế.
Điên rồi!
Nhìn thấy Diệp Phong tiện tay nhóm lửa họa tác ném xuống đất, Bá Đao Chiến Thần muốn điên rồi, đó là họa tác ẩn chứa đao chi lĩnh vực đó!
"Một tháng!"
"Chỉ cần cho ta mượn quan sát một tháng thì ta tuyệt đối có thể đột phá đến đao chi lĩnh vực!"
"Đó là một bức họa sao?"
"Không! Đó không phải, đối với ta thì đó chính là cái mạng của ta!"
Nhìn Bá Đao Chiến Thần trực tiếp hỏng mất, bên cạnh, Lôi Côn Chiến Thần vội vàng đi lên an ủi: "Lão Đao, chúng ta phải kiên cường, chỉ cần chúng ta đủ kiên cường thì Diệp thiếu sẽ không tra tấn chúng ta được!"
"Kiên cường cái rắm!"
"Chuyện không liên quan đến ngươi thì ngươi nói như thế nào mà chả được, nếu là đổi lại là họa tác ẩn chứa ẩn chứa Xích Lôi Côn Ý côn chi lĩnh vực của Xích Lôi Côn Ý thì ngươi có nhịn được hay không?"
Nghe được Lôi Côn Chiến Thần nói như vậy, Bá Đao Chiến Thần khinh bỉ hỏi ngược lại.
"Ha ha ha!"
Lôi Côn Chiến Thần nghe nói như thế thì không nhịn được mà cười phá lên, vẻ mặt đắc ý nói: "Đương nhiên là ta có thể kiên trì được rồi, con người của ta không có ưu điểm gì ngoài tâm tính tốt cả!"
"Lôi Côn Chiến Thần, tiếp họa!"
"Mau xé bức họa ném vô, lửa sắp tắt rồi!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong bỗng nhiên vang lên bên cạnh.
Oanh!
Khi Lôi Côn Chiến Thần mở họa tác ra, cảm nhận được trong họa tác ẩn chứa lực lượng côn chi lĩnh vực của Xích Lôi Côn Ý, đầu óc hắn ong lên, ngẩn ra tại chỗ!
Xoẹt!
Ngay lúc Lôi Côn Chiến Thần ngây người, bên cạnh, Bá Đao Chiến Thần bỗng nhiên đoạt lấy họa tác xé thành hai nửa, sau đó vội vàng ném vào bức họa tác sắp bị thiêu rụi trước đó.
"Ngọa tào!"
"Lão Đao, cái tên vương bát đản ngươi, ngươi dám xé họa của ta, hôm nay ta liều mạng với ngươi!"
Kịp phản ứng lại, Lôi Côn Chiến Thần trực tiếp lấy Hồng Lôi Huyền Tinh Côn của mình từ trong không gian giới chỉ ra, chuẩn bị trực tiếp liều mạng với Bá Đao Chiến Thần!
"Cái gì mà họa của ngươi?"
"Đó là họa của Diệp thiếu!"
"Diệp thiếu chỉ nhờ ngươi hỗ trợ xé nhóm lửa, chỉ sờ một cái mà đã coi nó là của mình rồi?"
Nhìn thấy Lôi Côn Chiến Thần nổi giận, Bá Đao Chiến Thần trưng ra vẻ mặt trêu chọc, lên tiếng nói.
"Bá Đao Chiến Thần, Lôi Côn Chiến Thần không có sao chứ?"
Nhìn thấy Lôi Côn Chiến Thần yên lặng đi đến một bên ngồi xổm xuống đất dùng cây gậy dài gần hai thước vẽ vòng tròn trên đất, Diệp Phong cười khổ hỏi thăm, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Vừa mới còn nói mình tâm tính tốt, kết quả lại là như vậy?"
"Diệp thiếu, hắn không sao đâu, ta qua đó xem hắn!"
Nói, xong, Bá Đao Chiến Thần trực tiếp đi thẳng tới chỗ Lôi Côn Chiến Thần.
"Lão Lôi, chỉ vậy thôi mà ngươi đã không nhịn được?"
"Không phải lúc nãy ngươi còn nói khoác là tâm tính của mình rất tốt sao?"
Đi vào bên cạnh Lôi Côn Chiến Thần, Bá Đao Chiến Thần trêu ghẹo.
"Hừ!"
"Ta không chịu được?"
"Đừng nói kêu ta đốt một bức, cho dù kêu ta đốt một trăm bức, một ngàn bức thì ta cũng sẽ mỉm cười, tuyệt đối không khóc!"
Nghe được Bá Đao Chiến Thần nói như vậy, Lôi Côn Chiến Thần trực tiếp đứng dậy biểu lộ thái độ của mình, cũng dùng chân lơ đãng lau đi thật nhiều vòng tròn mà hắn vừa mới vẽ trước mặt mình!
"Được, ngươi không có việc gì là được!"
"Đã nói với ngươi rồi, Diệp thiếu phá của đến phát rồ, lần này ngươi thấy được rồi chứ."
"Đi thôi, nhanh đi về đi, chúng ta cũng không thể để Diệp thiếu một mình bên đó."
Nói xong, Bá Đao Chiến Thần vỗ vỗ bả vai Lôi Côn Chiến Thần, cười cười quay người chuẩn bị đi đến chỗ Diệp Phong cách đó không xa.
"Lão Đao, sao không đi?"
Nhìn thấy Bá Đao Chiến Thần quay người rồi ngừng lại, Lôi Côn Chiến Thần cảm thấy khó hiểu quay đầu nhìn về phía Diệp Phong.
Ừng ực!
Nhìn thấy hai bên trái phải Diệp Phong chất đầy họa tác, Lôi Côn Chiến Thần cũng không nhịn được nuốt nước miếng một cái, sau đó mới nhìn về phía Bá Đao Chiến Thần, giọng nói rung động hỏi: "Lão Đao, ngươi nói không phải những họa tác đó đều là họa tác ẩn chứa đao chi lĩnh vực và côn chi lĩnh vực đó chứ?"
"Đi thôi, đi xem một chút là biết."
Mặc dù không có trả lời nhưng Bá Đao Chiến Thần cảm thấy đống họa tác như núi đó sợ đều là họa tác ẩn chứa đao chi lĩnh vực hoặc côn chi lĩnh vực!
"Rốt cuộc các ngươi cũng về."
"Bá Đao Chiến Thần, ngươi ngồi phía bên trái, những họa tác đó đều ẩn chứa lực lượng đao chi lĩnh vực của Phách Tuyệt Đao Ý, ngươi mở ra một lần vài bức sau đó xé ra làm hai, lần này chúng ta không được để cho lửa tắt!"
"Lôi Côn Chiến Thần, ngươi ngồi bên phải, những họa tác đó cũng không cần ta nhiều lời chứ!"
Nhìn thấy hai đại chiến thần trở lại, Diệp Phong trực tiếp sắp xếp nhiệm vụ cho hai người.
Mà một loạt các thao tác của Diệp Phong cũng khiến cho Bạch Lỗi đang đứng bên cạnh cả buổi không nói một lời nào ngẩn ngơ!
Bây giờ hắn rất muốn hỏi Diệp Phong một câu, ngươi xác định chúng ta đến nhờ người ta hỗ trợ mà không phải đến để gây sự sao?
"Diệp thiếu, ngươi, ngươi đang nói đùa chứ?"
Chương 262: Ngươi nhất định phải lấy lợi ích từ ta?
"Mấy ngàn bức họa tác trước người ta, tất cả đều ẩn chứa lực lượng đao chi lĩnh vực của Phách Tuyệt Đao Ý?"
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Bá Đao Chiến Thần ngẩn ra, họa tác ẩn chứa đao chi lĩnh vực giống nhau, có thể có nhiều như vậy?
Hơn nữa chúng ta một họa khó cầu, ngươi có một đống còn chưa tính, lại còn muốn dùng để nhóm lửa?
"Bá Đao Chiến Thần, con người của ta không có ưu điểm gì chỉ có một ưu điểm duy nhất đó là không nói mạnh miệng!"
"Một hồi ngươi lần lượt mở ra thì chẳng phải sẽ biết sao."
Diệp Phong nhìn Bá Đao Chiến Thần, cười đáp.
Mấy phút sau.
"Lão Lôi, đã nói trước là sẽ không khóc, chúng ta nhất định phải kiên cường!"
Nhìn thấy Lôi Côn Chiến Thần tràn ngập nước mắt xé họa tác, ngồi đối diện, Bá Đao Chiến Thần vội vàng lên tiếng an ủi.
"Ta nói một trăm bức, một ngàn bức không khóc, nhưng mẹ nó ta đã xé sắp hơn vạn bức, hơn nữa mỗi một bức họa làm đều ẩn chứa côn chi lĩnh vực giống nhau, mỗi xé một bức thì lòng ta đều đau một chút!"
"Ta kẹt ở côn tâm chi cảnh cực hạn sắp trăm năm, bây giờ vất vả lắm mới thấy được hy vọng nhưng lại phải không ngừng đốt cháy hy vọng, không thể tra tấn người ta như thế được!"
Nghe được Bá Đao Chiến Thần nói như vậy, Lôi Côn Chiến Thần cũng bắt đầu phát tiết tâm tình của mình!
Tình huống này rất giống một kẻ hấp hối sắp chết, ném từng viên từng viên Tục Mệnh Đan vào trong máy hủy, có thể nói là giết người tru tâm!
"Lão Đao, ngươi nói tại sao Diệp thiếu lại muốn tra tấn hai người chúng ta như thế?"
"Hình như hai người chúng ta cũng không có chọc giận hắn!"
Phát tiết xong, tâm tình của Lôi Côn Chiến Thần cũng đã bình phục lại được một chút, lúc này hắn mới quay qua nhìn Bá Đao Chiến Thần hỏi thăm.
"Ta cũng đang nghĩ vấn đề này!"
"Những bức họa này giống như là được lấy ra để chuyên dùng để tra tấn hai người chúng ta, nếu không, nếu là đao chi lĩnh vực của đao ý khác, ta đốt nó thì tuyệt đối sẽ không đau lòng dù chỉ một chút!"
"Hơn nữa lần này Diệp thiếu tới chính là muốn nhờ chúng ta hỗ trợ, thậm chí ngay cả tiền trà nước mà chúng ta cũng không cần, hắn không nên tra tấn chúng ta như thế..."
Nói đến đây, Bá Đao Chiến Thần như đột nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp quay đầu nhìn Diệp Phong nằm trên ghế xích đu cách đó không xa.
"Tiền trà nước?
"Cũng bởi vì chúng ta cự tuyệt tiền trà nước?"
Nghe được suy đoán của Bá Đao Chiến Thần, Lôi Côn Chiến Thần như không thể tin vào đôi tai của mình!
"Là ta sơ sót!"
"Diệp thiếu là một bại gia tử, người ta mời chúng ta hỗ trợ, nếu như chúng ta không thu tiền trà nước thì đó không phải là đang vả vô mặt Diệp thiếu sao?"
Nghe đến đây, Lôi Côn Chiến Thần ngẩn cả ra, nói: "Nói cách khác, th chúng ta đang đốt bây giờ chính là tiền trà nước mà chúng ta vốn sẽ nhận được?"
Một lát sau!
"Lão Đao! ! !"
"Cái tên vương bát đản ngươi lừa ta!"
Theo giọng nói tràn ngập lửa giận của Tử Tiễn Chiến Thần truyền đến, mọi người đều nhìn lên trên không trung.
"Mẹ nó, ta bắn chết ngươi!"
Khi Tử Tiễn Chiến Thần đi vào không trung viện lạc, trực tiếp lấy Tử Cực Huyền Cung từ không gian giới chỉ ra!
"Tử Tiễn Chiến Thần, mau xuống đây, ta có chút chuyện cần ngươi hỗ trợ!"
"Được, Diệp thiếu, ta lập tức đến!"
Nghe Diệp Phong gọi, Tử Tiễn Chiến Thần thu hồi Tử Cực Huyền Cung trong nháy mắt, sau đó lập tức đáp xuống vị trí Diệp Phong.
"Diệp thiếu, có dặn dò gì?"
Đi tới trước người Diệp Phong, Tử Tiễn Chiến Thần vội vàng hỏi thăm, hắn sợ thật, hắn không ngờ được là cái tên điên cụt một tay đó lại khủng bố như vậy, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ hung tàn!
"Ta muốn nhờ ngươi giúp ta một chuyện nhỏ, nhưng mà ngươi cứ yên tâm, tiền trà nước không thiếu!"
Bây giờ chỉ còn lại một vạn bức họa tác của Tử Tiễn Chiến Thần nữa là hoàn thành nhiệm vụ, Diệp Phong dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, không nói nhảm!
"Tốt!"
"Diệp thiếu có chuyện gì thì cứ việc nói, tiền trà nước tùy tiện cho!"
? ? ?
Nhưng mà khi Diệp Phong nghe được những lời mà Tử Tiễn Chiến Thần vừa nói thì hắn ngẩn ra!
Không phải là hắn nên từ chối tiền trà nước hay sao?
Ngươi trực tiếp đồng ý nhận tiền trà nước thì sao ta có thể ép ngươi lãng phí một vạn bức họa tác đó được?
Mà cách đó không xa, Bá Đao Chiến Thần và Lôi Côn Chiến Thần nghe được Tử Tiễn Chiến Thần nói như vậy, trong mắt lóe lên vẻ cực kỳ hâm mộ, bọn họ hâm mộ Tử Tiễn Chiến Thần lại làm ra lựa chọn chính xác, không cần phải bị tra tấn giống như bọn họ!
"Ngươi nhất định phải thu lợi ích từ ta?"
Lúc này, Diệp Phong nhìn chằm chằm Tử Tiễn Chiến Thần, sắc mặt không vui hỏi lại lần nữa.
Hả?
Nhìn thấy sắc mặt Diệp Phong dần dần trở nên khó coi, trong lòng Tử Tiễn Chiến Thần hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Diệp thiếu, sao ta có thể thu lợi ích của ngươi được, có chuyện gì cần làm thì ngươi cứ nói đi ta tuyệt đối sẽ không thu tiền trà nước!"
"Không thu?"
"Ta đường đường là thần hào phá của, mời người hỗ trợ, ngươi đang nghĩ là ta không có tiền để trả cho ngươi sao?"
"Có phải là ngươi đang xem thường ta đúng không?"
Mẹ nó!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Tử Tiễn Chiến Thần tâm tình sụp đổ, mẹ nó, rốt cuộc là thu hay không thu!
...
Nhìn Tử Tiễn Chiến Thần một thân một mình cầm họa tác nhóm lửa, Bá Đao Chiến Thần và Lôi Côn Chiến Thần liếc nhau, trên mặt đều nở một nụ cười khổ, bọn họ đã nhìn ra được, cho dù là thu hay là không thu thì Diệp Phong đều quyết tâm muốn tra tấn bọn họ một phen!
“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, thưởng 3000 vạn điểm phá của điểm, khen thưởng Thiên Đạo Lệnh *3!”
Diệp Phong đang nằm trên ghế bập bênh nghe trong đầu vang lên âm thanh thông báo của hệ thống cũng mở mắt ra.
“Hiện tại đã có 4000 vạn điểm phá của, chờ Bạch Lỗi hoàn thành ba bức họa, ta còn có thể đạt được thêm 3000 vạn điểm phá của, khoảng cách 9000 vạn điểm phá của càng ngày càng gần!”
Chương 263: Chương 263: Phệ Linh Bút trân quý như vậy sao?
“Chỉ cần đạt tới 9000 vạn điểm phá của, ta liền có thể trực tiếp đột phá đến Nguyên Thần Cảnh cửu trọng đỉnh phong, lâu như vậy mới tăng tu vi lên tới cảnh giới cùng sư tôn, cũng không biết đến lúc đó sư tôn còn mắng ta là phế vật hay không!”
Nghĩ vậy, Diệp Phong đột nhiên lộ ra vẻ nghiêm túc, tự nhủ: “Chờ ta đột phá đến Nguyên Thần Cảnh cửu trọng đỉnh phong, liền có thể mở ra kế hoạch phi thăng!”
Kế hoạch phi thăng: Ngoại trừ cho sư tôn Lạc Thiên Tuyết Thần cấp đan dược gia tăng tu vi, Diệp Phong cũng đang âm thầm đưa thần đan gia tăng tu vi cho mọi người trong tông môn, đồng thời còn đưa cho mọi người một kiện bí bảo che giấu hơi thở, như vậy sẽ bảo đảm sư tôn Lạc Thiên Tuyết không phát hiện thực lực mọi người trong tông môn cũng đang nhanh chóng tăng lên, sau khi Lạc Thiên Tuyết phi thăng Thượng Giới, hắn liền dẫn mọi người trong tông môn độ lôi kiếp, lên Đăng Thiên Thê, cùng nhau phi thăng thượng giới!
“Diệp thiếu, bức hoạ của Tử Tiễn Chiến Thần cũng đốt xong rồi.”
Lúc này, Bạch Lỗi ở bên cạnh nhìn thấy Diệp Phong mở mắt, cũng là nói ra tình huống Tử Tiễn Chiến Thần cách đí không xa.
“Ta đã biết!”
“Lần này, bọn họ tuyệt đối sẽ không từ chối tiền trà nước của ta!”
Nếu hệ thống đã nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành, điều đó có nghĩa là ba người họ sẽ không từ chối tiền trà nước nữa.
“Ba vị chiến thần, lần này sẽ không tiếp tục từ chối tiền trà nước của ta chứ!”
Đi tới bên cạnh ba vị chiến thần, Diệp Phong mỉm cười lấy ra ba bức tranh lần lượt đưa cho ba người
“Trời đã tối, ngày mai chúng ta lại bắt đầu vẽ tranh.”
“Bạch Lỗi, ngươi làm Tử Tiễn Chiến Thần sắp xếp cho ngươi một chỗ ở, ta đi nghỉ trước!”
Nói xong, Diệp Phong liền bay thẳng đến sân nhỏ bên cạnh, lần trước hắn cũng ở căn phòng trong sân này.
“Tiễn lão, ngươi xem ta đêm nay nghỉ ngơi ở đâu?”
Sau khi Diệp Phong rời đi, Bạch Lỗi nhìn về phía Tử Tiễn Chiến Thần dò hỏi.
“Bạch thiếu, ngươi đêm nay liền ở chỗ lão phu đi!”
Tử Tiễn Chiến Thần chỉ chỉ chỗ ở sau lưng chính mình, sau đó trực tiếp mở ra bức tranh, cảm nhận lĩnh vực Tử Cực Tiễn Ý bên trong!
Bá Đao Chiến Thần cùng Lôi Côn Chiến Thần ở một bên liếc nhìn nhau, cũng trực tiếp mở ra bức tranh quan sát và cảm thụ!
Tuy rằng vừa rồi mới chịu đủ tra tấn, nhưng nhìn bức tranh thuộc về chính mình ở trước mắt, bọn họ cảm giác chút tra tấn ấy chẳng là gì cả!
Sáng sớm hôm sau!
Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, hắn theo thói quen duỗi người, sau đó liền trực tiếp kiểm tra sản phẩm phá của hôm nay.
Sản phẩm phá của hôm nay: Phệ Linh Bút *10000
Phệ Linh Bút: Được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm, là bút vẽ thích hợp nhất với Hoạ Tu ở Huyền Thiên Đại Lục, không có gì có thể sánh nổi!
“Sản phẩm phá của hôm nay thế nhưng là bút vẽ?”
“Đúng rồi, tên hỗn đản Bạch Lỗi kia cái gì cũng không có, thôi, đã có bút vẽ, vậy ta nên thế hắn mua giấy vẽ đặc thù, thuốc màu đặc thù cùng khung ảnh lồng kính đặc thù đều mua trở về đi.”
Có tổng cộng khoảng một vạn cây Phệ Linh Bút, nếu sử dụng một cây bình thường nhất định sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Rời khỏi nơi ở, nhìn thấy trong sân bên cạnh, ba đại chiến thần vẫn còn ở quan sát bức tranh, Bạch Lỗi hẳn là còn đang ngủ, Diệp Phong cũng không quấy rầy kẻ nào, trực tiếp đi ra ngoài phủ.
“Thiên Hoạ Lâu!”
“Tên này có chút ý tứ, liền mua ở đây đi!”
Đi dạo một hồi, Diệp Phong lúc này mới phát hiện có một cửa hàng bán giấy vẽ, bút vẽ linh tinh, nhìn thoáng qua bảng hiệu liền trực tiếp đi vào.
“Vị thiếu gia này, không biết ngươi muốn mua cái gì?”
Sau khi đi vào cửa hàng, một người thanh niên thanh tú lập tức đi lên, nhìn Diệp Phong cười hỏi.
“Giấy vẽ đặc thù!”
“Thuốc màu đặc thù!”
“Khung ảnh lồng kính đặc thù!”
“Toàn bộ đều phải tốt nhất, loại có thể chịu được Đao Tâm Chi Cảnh!”
Nghe thanh niên dò hỏi, Diệp Phong cũng nói thẳng yêu cầu của chính mình.
“Đao Tâm Chi Cảnh?”
“Vị thiếu gia này, xem ra tạo nghệ Hoạ Đạo của sư tôn ngươi rất cao!”
“Chẳng qua, không cần bút vẽ đặc thù sao?”
Thanh niên khó hiểu nhìn về phía Diệp Phong hỏi.
“Không cần, trong tay ta đã có bút vẽ tốt nhất.”
Nghe thanh niên dò hỏi, Diệp Phong nhàn nhạt trả lời.
“Bút vẽ tốt nhất?”
Đúng lúc này, một giọng nói già nua đột nhiên từ lầu hai truyền đến.
Rất nhanh, một lão già đầu bạc từ lầu hai đi xuống, kinh ngạc nhìn Diệp Phong hỏi: "Tiểu hữu, ngươi nói trong tay ngươi có bút vẽ tốt nhất?”
“Lão nhân này hình như là người biết hàng!”
Nghe lão già hỏi chuyện, Diệp Phong bỗng nhiên ý thức được sản phẩm phá của hôm nay giống như có đã mục tiêu thích hợp được chọn!
“Đúng vậy, nhìn toàn bộ Huyền Thiên Đại Lục, không có bút vẽ nào có khả năng tốt hơn so với bút vẽ trong tay ta!”
Diệp Phong kiêu ngạo nhìn lão già nói.
Ha ha ha!
Lão già đầu bạc nghe vậy không nhịn được cười ra tiếng, sau đó nhìn về phía Diệp Phong, trên mặt mang theo nụ cười nói: "Tiểu hữu, không bằng chúng ta đánh cược một chút đi?"
“Đánh cược?”
“Đánh cược như thế nào?”
Diệp Phong nghe được lời này cũng có chút hứng thú, mang theo tò mò trực tiếp hỏi.
“Liền so cây bút vẽ trong tay, xem ai tốt hơn!”
“Nếu ta thua, liền đưa ngươi một bộ đồ vẽ tranh!”
“Nếu ta thắng, ngươi giúp ta bán hàng một ngày ở họa lâu, như thế nào?”
Lão già đầu bạc nhìn Diệp Phong nói thẳng ra tiền cược cuộc đánh cược này.
“Ta muốn thêm một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Nếu ngươi thua, không chỉ có đưa ta một bộ vẽ tranh, còn phải đồng ý giúp ta làm một chuyện!”
Diệp Phong nhìn lảo già đầu bạc, trực tiếp nói ra điều kiện bổ sung của mình.
“Thú vị!”
“Được, lão phu đồng ý với điều kiện bổ sung của ngươi, đi thôi, cùng ta lên lầu!”
Khi lão già đầu bạc nghe được Diệp Phong đưa ra điều kiện thì sửng sốt, nhưng vì cực kỳ tin tưởng vào bút vẽ trong tay mình, thậm chí còn không đặt ra bất kỳ hạn chế nào đối với những gì mình đã hứa.
Lầu hai, trong thư phòng của lão già!
“Bút vẽ gì mà thần thần bí bí như vậy?”
Chương 264: Ngươi sẽ vẽ gà con sao?
Nhìn thấy lão giả đầu bạc từ bên trong thư phòng lấy ra một cái hộp tràn đầy trận pháp hoa văn, Diệp Phong cũng có chút hứng thú, hắn rất tò mò, rốt cuộc là cây bút vẽ như thế nào có thể làm lão giả bảo hộ như thế.
Rất nhanh, sau khi lão giả đầu bạc mở chiếc hộp ra, một cây bút vẽ toàn thân màu đen xuất hiện bên trong tầm mắt Diệp Phong.
“Cây bút vẽ này tên là Phệ Linh Bút, được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc 900 năm, bởi vì đặc tính của Phệ Linh Huyền Thanh Mộc, cây bút vẽ này chỉ có thể hoàn thành một lần vẽ, sau đó liền mất đi hiệu quả, trừ phi là bức tranh có quan hệ đến lĩnh vực ý cảnh, nếu không những bức họa khác căn bản không đáng vận dụng cây Phệ Linh Bút này!”
Nhìn Phệ Linh Bút trong hộp, lão giả đầu bạc cực kỳ nghiêm túc giải thích tình huống của cây bút vẽ này.
“Ở trong vòng Hoạ Tu chúng ta, tuy rằng cũng có người có được Phệ Linh Bút, nhưng Phệ Linh Huyền Thanh Mộc chế tạo Phệ Linh Bút cơ bản chỉ là dừng ở trong vòng 300 năm, căn bản không thể so với Phệ Linh Bút của ta! “
“Cho nên, nếu ngươi muốn thắng ta, trừ phi bút vẽ của ngươi cũng là Phệ Linh Bút, hơn nữa Phệ Linh Huyền Thanh Mộc phải trên 900 năm, nếu không, ngươi không có khả năng thắng ta!”
Lão già đầu bạc nhìn về phía Diệp Phong cười nói.
Bang!
Khi lão già đầu bạc vừa nói xong, Diệp Phong tùy ý từ trong không gian hệ thống lấy ra một cây Phệ Linh Bút, trực tiếp mở miệng nói: “Lão tiền bối, vậy ngươi giúp ta nhìn xem cây Phệ Linh Bút này dùng Phệ Linh Huyền Thanh Mộc bao nhiêu năm.”
“Hả?”
“Trong tay ngươi thật sự có Phệ Linh Bút!”
Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra Phệ Linh Bút, trên mặt lão già cũng lộ ra vẻ kinh ngạc!
Ha ha ha!
Nhưng mà, sau khi lão già đầu bạc kiểm tra cây Phệ Linh Bút Diệp Phong lấy ra, hắn đột nhiên cất tiếng cười to, trên mặt lộ ra một tia điên cuồng!
“Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm!”
“Thế nhưng là được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm, lão phu nguyện xưng cây Phệ Linh Bút này là Phệ Linh Bút đệ nhất Đại Lục!”
Nói xong, lão già dần dần bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào cây Phệ Linh Bút mà hắn coi như bảo vật.
Xoát!
Lão giả trực tiếp ném cây Phệ Linh Bút bên trong hộp ra ngoài, sau đó thật cẩn thận bỏ cây Phệ Linh Bút của Diệp Phong vào trong hộp.
Hành động này của lão già trực tiếp khiến Diệp Phong ở một bên sững sờ.
“Đây là chuẩn bị đoạt sao?”
Sau khi phản ứng lại, Diệp Phong lập tức hưng phấn!
“Không thể vận dụng Huỷ Diệt Thần Mâu!”
“Dù thế nào cũng phải cho hộ vệ quân phá của một cơ hội ra ngoài đón gió.”
“Ngay cả hộ vệ quân phá của chính thức, kẻ điên một hay cùng tiểu nữ hài đều ở trong tông môn, vậy chỉ còn dư lại tám người, hy vọng không phải là tên đại hán chân trần kia, tốt nhất người ra ngoài là một người hắn chưa từng thấy!”
Hả?
Ngay khi Diệp Phong đang suy nghĩ lát nữa ai sẽ là người ra tới, hắn đột nhiên nhìn thấy lão già đầu bạc xuất hiện trước mặt mình, đưa chiếc hộp có chứa Phệ Linh Bút cho chính mình.
Tình huống này là sao?
Ta quần đều cởi, ngươi lại đóng điện ảnh cho ta?
Đó là cảm giác hiện tại của Diệp Phong, hắn đã chuẩn bị tốt đánh trả, kết quả ngươi lại trả đồ vật, còn mang thêm một cái hộp có trận pháp?
“Tiểu hữu, Phệ Linh Bút của ngươi vô dụng đối người khác, nhưng ở trong mắt họa tu chính là vật báu vô giá, về sau đừng bao giờ tùy ý lấy ra, nếu không sẽ có khả năng mang đến hoạ sát thân cho ngươi!”
Sau khi dúi chiếc hộp đưa cho đưa Diệp Phong, lão già thấm thía nhắc nhở.
“Ngươi vừa rồi không phải muốn cướp cây Phệ Linh Bút này của ta sao?”
Nhìn chiếc hộp trong tay, lại nhìn nhìn lão già đầu bạc đối diện, Diệp Phong ngạc nhiên dò hỏi.
“Đoạt Phệ Linh Bút của ngươi?”
“Tuy rằng ta không biết ngươi rốt cuộc là người nào, nhưng có tam đại chiến thần Xích Dương Vương Quốc âm thầm bảo hộ, cho dù ta có cái ý tưởng này, nhưng ta dám sao?”
Nói xong, ánh mắt lão già đầu bạc trực tiếp nhìn ra ngoài cửa sổ, ý bảo Diệp Phong ba đại đại hộ quốc chiến thần có thể đang canh giữ ở ngoài cửa sổ!
“Nguy hiểm thật!”
“Quá mẹ nó dọa người!”
“Ta lúc nãy thật sự có ý tưởng kia, nếu không phải lúc bỏ Phệ Linh Bút vào trong hộp, tam đại chiến thần ở bên ngoài lơ đãng phóng xuất ra một tia sát ý, chỉ sợ ta bây giờ đã là một khối thi thể!”
Lão già đầu bạc lúc này cũng vô cùng kinh hãi, không ngờ thanh niên nhìn như bình thường trước mặt lại có lai lịch kinh khủng như vậy!
Mẹ nó!
Vì sao tam đại chiến thần không quan sát họa tác mà đi theo ta làm gì, thật vất vả mới gặp được một phần tử đối địch, ta dễ dàng sao!
Sau khi biết được nguyên nhân, trong lòng Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lộ ra một nụ cười khổ.
“Tiểu hữu, lần đánh cuộc này ta thua, lát nữa ta sẽ làm người đưa ngươi một bộ dụng cụ vẽ tranh, về phần điều kiện bổ sung của ngươi, ngươi tùy thời có thể tìm đến ta, chỉ cần ta không phi thăng Thượng Giới, vĩnh cửu có hiệu quả!”
Biết rõ thân phận của Diệp Phong không đơn giản, lão già đầu bạc cũng là vội vàng thực hiện tiền đặt cược!
“Không cần chờ về sau.”
“Ta cần ngươi giúp ta vẽ 9997 bức tranh!”
Tại sao không phải một vạn bức, bởi vì Diệp Phong chuẩn bị lưu lại ba cây Phệ Linh Bút đưa cho Bạch Lỗi, dù sao thì Bạch Lỗi cần phải hoàn thành ba bức tranh.
“Bao, bao nhiêu bức?”
Nghe được lời này của Diệp Phong, lão già đầu bạc lập tức trợn to hai mắt, đây là muốn cho hắn vẽ đến chết sao!
“Yên tâm, những bức tranh ta cần ngươi vẽ chỉ là tranh bình thường, không cần ẩn chứa bất luận ý cảnh gì.”
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của lão già đầu bạc, Diệp Phong cũng là cười giải thích.
Hô!
Nghe được lời này, lão già đầu bạc trực tiếp thở hắt ra một hơi, nếu là tranh bình thường, vậy thì quá dễ dàng đối với hắn, đừng nói là 9997 bức, cho dù là một vạn bức tranh cũng không phải việc khó!
“Trần Minh, lập tức mang lên một vạn bộ dụng cụ vẽ tranh bình thường.”
Chương 265: Ngươi sẽ vẽ gà con sao? (2)
Ngay sau đó, lão già đầu bạc bay thẳng đến dưới lầu hô to với thanh niên thanh tú kia, giọng nói già nua xuyên qua vách tường, rõ ràng truyền vào trong tai thanh niên thanh tú dưới lầu.
“Ta cung cấp bút vẽ cho ngươi!”
Nghe được lời này của lão giả, Diệp Phong cũng là bắt đầu lấy ra từng cây Phệ Linh Bút từ không gian hệ thống, mỗi cây Phệ Linh Bút đều được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm!
Ai!
Ngoài phòng, sau khi tam đại chiến thần thông qua thần thức thấy một màn như vậy, cũng là cùng phát ra một tiếng thở dài.
Bọn họ không phải họa tu, cho nên cũng không hiểu biết nhiều đối với loại Phệ Linh Bút này, nhưng lão giả đầu bạc lúc nãy đã giảng giải qua, nếu Diệp Phong có thể lấy ra một cây Phệ Linh Bút được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm, vậy thì hiện tại mỗi một cây Phệ Linh Bút được lấy ra tuyệt đối đều giống nhau như đúc!
Nhớ lại ngày hôm qua chịu tra tấn, giờ khắc này, bọn hắn thậm chí bắt đầu đồng tình lão già đầu bạc, việc này quả thực so với việc giết đối phương còn muốn khó chịu!
“Tiểu hữu, ngươi, ngươi không phải là muốn cho ta dùng toàn bộ Phệ Linh Bút được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc vạn năm này vẽ tranh đi!”
Nhìn thấy đống Phệ Linh Bút chất chồng trước mặt, lão giả đầu bạc thật sự muốn phát điên, hắn nằm mơ đều không có nghĩ đến Diệp Phong thế nhưng sẽ có nhiều như vậy, có còn chưa tính, cho dù vậy cũng không thể soàn soạt hết a!
Buồn cười hắn còn đem cây Phệ Linh Bút làm từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc 900 năm thành bảo bối, ai ngờ người ta liền Phệ Linh Bút vạn năm đều không để trong lòng!
“Không sai, liền dùng toàn bộ số Phệ Linh Bút này vẽ tranh, vẽ một bức vừa lúc dùng hết một cây!”
“Bởi vì ta tương đối bận, cho nên ngươi liền vẽ một con gà con đi!”
Nói xong, Diệp Phong lo lắng lão giả sẽ không vẽ được, còn cố ý ngưng tụ linh lực trên ngón tay, vẽ ra một con gà con trên bàn bên cạnh, để lão giả dễ dàng vẽ theo!
Một vòng tròn nhỏ, phía dưới vẽ thêm một vòng tròn lớn, ở trước vòng tròn nhỏ thêm một dấu < , sau đó vẽ thêm hai nhánh cây trông giống như các ký tự 'nhỏ' bên dưới hình tròn lớn, ngươi gọi cái này là gà con?
Mẹ nó, tốt xấu ngươi cũng phải vẽ thêm đôi mắt a!
Nhìn thấy con gà con mà Diệp Phong vẽ trên bàn, lão giả đầu bạc hô hấp đều trở nên dồn dập, như thể sẽ ngất đi vì tức giận bất cứ lúc nào!
Chương 203 Diệp ca thật là ngươi sao?
“Tiểu hữu, này, vẽ gà con có quá mức qua loa không?”
“Gà có thể vẽ gà con, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ vẽ gà con sinh động như thật!”
Chịu không nổi!
Lão già chịu không nổi trước con gà này, trước không nói đến việc hắn có thể vẽ ra bức tranh ẩn chứa lĩnh vực ý cảnh đỉnh cấp, chỉ nói đến việc tại sao phải dùng cây Phệ Linh Bút sang quý như vậy vẽ gà con, hắn không thể tiếp tục chịu đựng!
“Đã đánh cuộc thì phải chịu thua!”
“Ta bảo ngươi vẽ như thế nào, ngươi cứ vẽ như thế là được!”
“Ta chỉ cần ngươi vẽ gà con như vậy, cần thiết giống nhau như đúc, vẽ 9997 bức!”
Nghe lão giả đề nghị, Diệp Phong trực tiếp lựa chọn từ chối!
Tạc!
Nghe được lời này của Diệp Phong, lão già đầu bạc cảm thấy trong lòng mình muốn nổ tung, dùng Phệ Linh Bút đỉnh cấp vẽ gà con, chẳng sợ không phải là bút vẽ của hắn, nhưng làm hắn vẽ, kia quả thực chính là vẽ ở trên thân gà, đau ở lòng hắn!
“Lão Trần, xem ở ngươi đã từng vì quốc chủ vẽ vài lần tranh chân dung, đừng nói ta không có nhắc nhở ngươi, ngươi tốt nhất làm theo yêu cầu của hắn, bằng không, cho dù là năm đại hộ quốc chiến thần chúng ta đều không thể bảo vệ được ngươi!”
Trừng!
Nghe được âm thanh của Bá Đao Chiến Thần vang lên trong đầu, lão giả đầu bạc đột nhiên thay đổi sắc mặt.
“Tiểu hữu, hiện tại ta liền vẽ cho ngươi!”
Sau khi được Bá Đao Chiến Thần nhắc nhở, lão giả đầu bạc hoàn toàn buông xuống tất cả, đau lòng liền đau lòng, còn tốt hơn nhiều so với cái chết!
Rất nhanh , sau khi thanh niên thanh tú dưới lầu mang lên giấy vẽ, thuốc màu,…lão giả trực tiếp bắt đầu vẽ tranh.
Một con gà đơn giản như vậy, với tốc độ đôi tay lão giả, vẽ ra một bức tranh về con gà xấu xí đệ nhất trong thiên hạ thậm chí chưa cần đến một giây đồng hồ!
Hai giờ sau!
“Lão tiền bối, những bức tranh gà con này ta sẽ không mang theo, lát nữa ngươi cứ đốt đi là được!”
Sau khi lão giả đầu bạc cuối cùng cũng vẽ xong 9097 bức tranh gà con, Diệp Phong cảm thấy mỹ mãn rời khỏi thư phòng của lão giả.
Bùm!
Sau khi Diệp Phong rời đi, lão giả ngồi phịch xuống đất như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn, hắn nhìn những bức tranh vẽ gà con nằm rải rác trên mặt đất xung quanh mình, lại nhìn hơn 9000 cây Phệ Linh Bút đã hư hỏng, giờ khắc này hắn cảm thấy chính mình chính là tội ác tày trời!
Hô!
Sau khi thở hắt ra một hơi, lão giả lấy ra một viên Thối Hoạt Thạch, đầu tiên là phóng xuất linh lực bảo hộ thư phòng, sau đó trực tiếp bật lửa đốt toàn bộ tranh cùng Phệ Linh Bút bị hỏng!
Nhìn ngọn lửa đang bừng bừng cháy rực, lão giả lại cảm thấy thể xác và tinh thần của mình được thả lỏng, cơn ác mộng vừa trải qua cũng cháy theo ngọn lửa đốt những bức tranh gà con cùng Phệ Linh Bút bị hỏng.
“Mẹ kiếp!”
“Cây Phệ Linh Bút được chế tạo từ Phệ Linh Huyền Thanh Mộc 900 năm lúc trước bị ta ném tới trên mặt đất đã quên nhặt lên, mẹ nó, không biết có bị thiêu chung không có!”
Sau khi toàn bộ tranh cùng Phệ Linh Bút bị đốt cháy, lão giả bỗng nhiên nghĩ tới một việc cực kỳ quan trọng!
Nghĩ vậy, lão giả khóc rống, Diệp Phong phá của là bởi vì nhân gia có tư bản, nhưng hắn chỉ có một cây Phệ Linh Bút mà thôi!
Lão giả rơm rớm nước mắt ngửa mặt lên trời thở dài: “Mẹ nó, cuối cùng là ta đã tạo nghiệt gì thế này, thế nhưng để ta gặp phải một tên bại gia tử phá rồ như vậy!”
Tử Tiễn Chiến Thần phủ đệ!
“Bạch Lỗi, ta mua rất nhiều đồ trở lại cho ngươi, chúng ta bắt đầu từ Tử Tiễn Chiến Thần đi!”
Sau khi trở về, Diệp Phong trực tiếp đưa ba bộ giấy vẽ đặc thù, thuốc màu đặc thù, khung ảnh lồng kính đặc thù cùng với ba cây Phệ Linh Bút, làm Bạch Lỗi bắt đầu vẽ tranh!
“Thật là nhàm chán, ta lại không có việc gì làm!”
Nhìn Bạch Lỗi đã bắt đầu vẽ tranh, Diệp Phong nằm ở trên ghế bập bênh lại cảm thấy buồn chán.
“Đinh! Nhắc nhở ký chủ, ký chủ không còn bao lâu liền có thể phi thăng Thượng Giới, kiến nghị trước khi phi thăng, hãy thu nạp đệ tử Bại Gia Môn trong muôn vàn gia tộc ở Hạ Giới, cũng đưa cho đệ tử đủ linh thạch, linh tinh dùng cho việc phá của!”
“Đinh! Câu đối hai bên cánh cửa Bại Gia Môn có tác dụng rất lớn với ký chủ về sau, kiến nghị nên toàn lực phát triển, có thể lựa chọn vài tên phá của đắc lực làm đệ tử, làm cho bọn họ ở từng người giao diện thế ký chủ tuyển nhận đệ tử Bại Gia Môn!”
Hả?
Diệp Phong có chút sửng sốt khi đột nhiên nghe thấy hai câu nhắc nhở từ hệ thống, sở dĩ hắn vẫn luôn không tiếp tục tuyển nhận đệ tử vào Bại Gia Môn là bởi vì hắn muốn tuyển toàn bộ nữ đệ tử xinh đẹp, nhưng hiện tại xem ra ý tưởng này phải tiến hành thay đổi.
Rốt cuộc, hệ thống cũng sẽ không vô duyên vô cớ tiến hành nhắc nhở hắn ở mỗi sự việc!
“Hệ thống, Bại Gia Môn về sau sẽ có trợ giúp lớn gì đối với ta?”
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi hệ thống.
“Đinh! Hệ thống hiện tại không cách nào báo cho ký chủ, nhưng bất kỳ một đệ tử của Bại Gia Môn cũng cần được hệ thống tán thành mới được, tiêu chí tán thành duy nhất đó là trung tâm, đối với ký chủ trung tâm, không phải người nào đều có thể trở thành đệ tử của Bại Gia Môn!”
Chính quy như vậy?
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng là lắp bắp kinh hãi!
Dù sao ở trong ý tưởng của hắn, đệ tử Bại Gia Môn đơn giản chỉ là giúp hắn phá của, để cho hắn có thể đạt được điểm phá của cùng với các loại khen thưởng mà thôi, nhưng hiện tại xem ra, Bại Gia Môn giống như cũng không đơn giản như trong sự tưởng tượng của hắn.
“Hệ thống, có cách nào làm ta đến Thiên Hỏa Giới một chuyến không?”
Nếu đã quyết định thay đổi tiêu chuẩn thu nhận đồ đệ Bại Gia Môn, người đầu tiên Diệp Phong nghĩ đến đó là tên Lý Phi mập mạp ở Thiên Hỏa Giới!
“Đinh! Hệ thống có thể cung cấp một lần cơ hội ký chủ đi đến những Hạ Giới khác, bất cứ lúc nào cũng có thể đi Thiên Hỏa giới, có thể ở Thiên Hỏa Giới một ngày, cũng có thể tùy thời trở lại Huyền Thiên Giới!”
Nghe được lời này của hệ thống, Diệp Phong cũng bật cười, chỉ cần thu Lý Phi vào Bại Gia Môn, đến lúc đó cho đối phương công năng truyền tống tông môn, về sau còn không phải có thể tùy tiện đến Thiên Hoả Giới chơi!”
Hơn nữa, Diệp Phong chuẩn bị chờ sau khi xử lý xong chuyện của Bạch Lỗi, lại lần nữa đi đến Thiên Đạo chiến trường, không phải vì tìm kiếm cơ duyên, mà là đi tìm kiếm đệ tử thích hợp vào Bại Gia Môn, dù sao ở Thiên Đạo chiến trường có thể gặp được rất nhiều tu sĩ từ những Hạ Giới khác nhau.
“Mười người đi, lựa chọn ra mười người trở thành đệ tử thân truyền của ta, để bọn họ ở giao diện của mình cùng Thiên Đạo chiến trường giúp ta thu đệ tử vào Bại Gia Môn!”
Lúc này, Diệp Phong lại lần nữa đưa ra một quyết định, mà Hoa Ngữ Mộng, Dạ Lăng Tuyết cùng Lý Phi đã chiếm đi ba vị trí.
Nhìn Bạch Lỗi đang chuyên tâm vẽ tranh, Diệp Phong cũng là trực tiếp đứng dậy đi đến sân bên cạnh.
Sau khi trở lại phòng, Diệp Phong nói thẳng: “Hệ thống, đưa ta đi Thiên Hỏa Giới!”
Khi Diệp Phong vừa dứt lời, một đạo khe hở không gian đột nhiên xuất hiện ở phía sau hắn, trực tiếp hút hắn đi vào.
Thiên Hỏa Giới, Huyền Viêm Tông!
“Người nào dám can đảm tự tiện xông vào Huyền Viêm Tông!”
Sau khi Diệp Phong đi ra từ khe hở không gian, một giọng nói tức giận mắng chửi vang lên từ bên cạnh.
“Diệp ca!”
“Diệp ca, thật là ngươi sao?”
Nhưng mà, giọng nói hưng phấn của Lý Phi rất nhanh liền vang lên theo sau đó.
Diệp ca?
Hắn chính là kẻ bại gia tử ngang tàng trong miệng Lý Phi, Diệp Phong?
Nhìn Lý Phi chạy tới, ánh mắt Vương Thành Sơn lại lần nữa rơi vào trên người thanh niên xa lạ đối diện.
“Diệp ca, sao ngươi lại tới đây?”
Lý Phi đi đến trước mặt Diệp Phong kích động hỏi.
“Còn có thể là sao?”
“Tất nhiên là biết được Béo đệ ở chỗ này nước sôi lửa bỏng, cho nên chuẩn bị cứu ngươi ra khỏi biển lửa!”
Nghe vậy, Vương Thành Sơn ở bên cạnh không thể nghe nổi nữa, đen mặt lên tiếng ngắt lời: “Các ngươi có phải hay không đã quên còn có ta ở đây?”
“Béo đệ, hắn là ai vậy?”
Nghe Vương Thành Sơn nói, Diệp Phong cũng là tò mò nhìn về phía Lý Phi dò hỏi.
“Diệp ca, hắn là đại tổ lão của Huyền Viêm Tông, ngươi gọi hắn Vương lão là được.”
“Từ khi ta thành kiếm tu, vẫn luôn là đại tổ lão chỉ đạo ta tu luyện!”
Chương 266: Ta coi ngươi là đại ca, ngươi lại muốn nhận ta làm đệ tử?
Nhìn thấy sắc mặt càng thêm khó coi của Vương Thành Sơn, Lý Phi cũng là vội vàng giới thiệu với Diệp Phong.
“Hệ thống, tuy rằng hiện tại còn chưa thu nhận Lý Phi vào tông môn, nhưng dù sao cũng là ta điều động nội bộ thu nhận đệ tử, hơn nữa vẫn là một trong số mười đệ tử thân truyền của ta, Vương lão thay ta chăm sóc hắn đã lâu, bây giờ ta đưa cho hắn một trăm vạn cực phẩm linh thạch không quá phận phải không?”
Nghe Lý Phi giới thiệu, Diệp Phong cũng là trực tiếp hỏi hệ thống.
“Đinh! Nằm trong phạm vi phá của.”
Hả?
Nhìn thấy Diệp Phong đột nhiên ném cho mình một chiếc nhẫn không gian, điều này thật sự khiến cho Vương Thành Sơn khó hiểu.
“Này… Đây là…”
Sau khi Vương Thành Sơn nhìn thấy bên trong nhẫn không gian có một trăm vạn cực phẩm linh thạch, lại lần nữa nhìn về phía Diệp Phong với ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, tuy rằng hắn nghe nói Diệp Phong phá của, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến đối phương phá của tới trình độ như vậy.
Vừa gặp chính là một trăm vạn cực phẩm linh thạch, Vương Thành Sơn thật muốn hỏi đối phương một câu, nhà các ngươi sản xuất cực phẩm linh thạch sao?
“Vương lão, số cực phẩm linh thạch này là…”
Ngay khi Diệp Phong chuẩn bị cảm tạ đối phương đã chăm sóc Lý Phi trong khoảng thời gian này, Vương Thành Sơn bỗng nhiên ngắt lời, nói: “Diệp thiếu, đừng nói thêm gì nữa, ta hiểu!”
???
Ngươi hiểu?
Ngươi biết cái gì?
“Lý Phi, đi thôi, đi cùng Diệp thiếu ra ngoài chơi đi!”
“Đến nỗi sư tôn của ngươi, ta sẽ nói thay ngươi, chờ ngươi trở về tuyệt đối sẽ không trách phạt!”
Vương Thành Sơn lúc này nhìn về phía Lý Phi nói thẳng nói.
???
Nghe được lời này của Vương Thành Sơn, mặc kệ là Diệp Phong hay vẫn là Lý Phi đều choáng váng!
“Vương lão, ai nói ta muốn dẫn hắn đi ra ngoài?”
Diệp Phong nhìn về phía Vương Thành Sơn khó hiểu dò hỏi.
“Không đi?”
“Ngươi vừa rồi không phải nói muốn cứu hắn thoát khỏi biển lửa sao?”
“Một trăm vạn cực phẩm linh thạch này, không phải tiền trà nước hối lộ ta tha cho các ngươi rời đi sao?”
Nghe Diệp Phong nói, Vương Thành Sơn cũng tỏ ra khó hiểu giải thích.
Mẹ nó, còn hối lộ ngươi tiền trà nước!
Đó là đơn thuần cho ngươi phí vất vả a!
Điên rồi!
Diệp Phong lúc này thật sự muốn điên rồi, người khác xuyên qua toàn gặp được những người tính tình hung tàn, hảo gia hỏa, còn hắn lại toàn gặp được những người thích não bổ thành ma, như vậy ai chịu cho nổi a!
Hô!
Diệp Phong hít sâu một hơi, nhìn thẳng về phía Vương Thành Sơn nói: “Vương lão, ta có một số việc muốn nói chuyện riêng với Lý Phi, số cực phẩm linh thạch này chính là tiền trà nước làm ngươi tạm thời tránh mặt!”
Sợ!
Diệp Phong thật sự sợ khi chính mình nói chỉ là phí vất vả, đối phương có thể nghĩ ra những chuyện linh tinh khác, cho nên hắn đơn giản bịa ra một lý do lung tung.
“Thì ra là thế!”
“Nếu đã như thế này, ta đây tạm thời rời đi là được!”
Nói xong, Vương Thành Sơn liền phóng lên cao, bay thẳng đến đại điện tông môn, Diệp Phong đã đến, hắn phải nói với tông chủ Tôn Thiên Hữu một tiếng.
“Lý Phi, lần này ta đến đây tìm ngươi, là có một việc cực kỳ quan trọng muốn hỏi ý kiến của ngươi.”
“Ta sáng lập một cái Bại Gia Môn, hiện tại muốn thu ngươi vào tông môn, hơn nữa vẫn là chuẩn bị thu ngươi làm đệ tử thân truyền, ngươi có hứng thú không?”
Sau khi Vương Thành Sơn rời đi, Diệp Phong cũng là nghiêm túc nhìn về phía Lý Phi hỏi ra mục đích chuyến đi này.
Cái gì?
Ta coi ngươi là đại ca, ngươi lại muốn nhận ta làm đệ tử thân truyền?
Nghe được lời nói của Diệp Phong, Lý Phi tỏ vẻ hắn khó có thể tiếp thu thân phận thay đổi, nếu bảo hắn làm tiểu đệ, hắn tuyệt đối nguyện ý vì Diệp Phong vượt lửa qua sông!
Mặc kệ lúc trước hắn có chán ghét kiếm tu như thế nào, nhưng khi hắn có được Kiếm Tâm Chi Cảnh Tử Vong Kiếm Ý, khi được Vương Thành Sơn chỉ đạo tu luyện, cảm nhận được chính mình càng ngày càng cường, hắn hiện tại không những không cảm thấy mâu thuẫn, hơn nữa trong lòng còn cảm kích Diệp Phong!
“Ta chuẩn bị trải rộng Bại Gia Môn ở muôn vàn Hạ Giới, đến lúc đó ta sẽ cung cấp cho ngươi vô hạn lượng linh thạch, linh tinh, ngươi có thể tùy ý phá của tiêu xài, tuy nhiên ta cần ngươi giúp ta…”
Bùm!
Diệp Phong còn chưa kịp nói xong, thân hình to lớn của Lý Phi trực tiếp quỳ xuống về phía Diệp Phong, tâm ttình kích động nói: “Đệ tử Lý Phi, bái kiến sư tôn!”
Đông! Đông! Đông!
Nói xong, Lý Phi còn trực tiếp dập đầu ba cái với Diệp Phong!
Con mẹ nó tiểu đệ, hắn phải làm đại sư huynh của Bại Gia Môn!
Nghĩ đến về sau chính mình hô to một tiếng, vô số môn đồ phá của ở muôn vàn Hạ Giới hô to một tiếng đại sư huynh, trường hợp kia tuyệt đối sẽ làm người điên cuồng!
Mà Diệp Phong nhìn thấy Lý Phi trực tiếp quỳ lạy cũng sửng sốt, sau đó mới bình tĩnh lên tiếng hỏi: “Bại Gia Môn có môn quy của Bại Gia Môn, ta hỏi ngươi, nếu ta cho ngươi một trăm triệu cực phẩm linh tinh, ngươi chuẩn bị sử dụng nó như thế nào?”
“Sử dụng như thế nào?”
“Sư tôn, ta muốn dùng toàn bộ cực phẩm linh tinh đó làm gạch lát nền trên mặt đất ở Huyền Viêm Tông, nếu không đủ, vậy cứ tạm thời như vậy, nếu có dư thừa, vậy lát thành hai tầng!”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Lý Phi đảo tròng mắt, rất nhanh đưa ra đáp án của mình, thế nào là Bại Gia Môn, không phá của làm sao có thể gọi là Bại Gia Môn?
Lại nghĩ đến phương phức phá của phát rồ của Diệp Phong, Lý Phi cho rằng chính mình là đại sư huynh, tuyệt đối không thể ném mặt Bại Gia Môn, cần thiết phải dùng hết sức phá của mới được!
Mẹ kiếp!
Nghe Lý Phi đưa ra đáp án, Diệp Phong cũng là lắp bắp kinh hãi, chính hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc này, chờ trở lại Tinh Hồn Tông, hắn cần thiết dùng cực phẩm linh tinh phủ kín toàn bộ mặt đất Tinh Hồn Tông.
“Sư tôn, nếu không ta phá bỏ toàn bộ sân của đệ tử, chấp sự, trưởng lão cùng toàn bộ phòng ốc ở trong ngoài Huyền Viêm Tông, dùng một trăm triệu cực phẩm linh tinh kia lần nữa xây dựng lại, thậm chí cả đại điện tông môn cũng dùng cực phẩm linh tinh xây lại?”
Chương 267: Ta coi ngươi là đại ca, ngươi lại muốn nhận ta làm đệ tử? (2)
Thấy Diệp Phong nghe được câu trả lời của mình nhưng không phản ứng, Lý Phi cũng thật trọng đưa ra phương án thứ hai.
Ha ha ha!
Nghe thế, Diệp Phong rốt cuộc nhịn không được phá lên cười, hắn có cảm giác thu tên tiểu tử Lý Phi này vào Bại Gia Môn tuyệt đối không sai, hiện tại xem ra, đối phương rất có tiềm lực ở phương diện phá của!
“Lý Phi, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng, từ giờ trở đi, ngươi chính là đệ tử thứ ba của Bại Gia Môn, đồng thời cũng là đệ tử thân truyền thứ ba của ta.”
Diệp Phong nhìn Lý Phi cực kỳ vừa lòng gật đầu nói.
???
Đệ tử thứ ba của Bại Gia Môn?
Đệ tử thân truyền thứ ba?
Ta không phải đại sư huynh sao?
Nghe được lời này của Diệp Phong, Lý Phi muốn khóc, hắn thế nhưng là lão tam, không đảm đương được vị trí đại sư huynh, làm lão nhị cũng không được!
“Chờ sau này có cơ hội ta sẽ làm ngươi gặp Đại sư tỷ cùng Nhị sư tỷ!”
Diệp Phong lúc này cũng không biết tâm lý Lý Phi biến hóa, tiếp tục cười nói.
Mẹ kiếp!
Ta thế nhưng vẫn là bị hai nữ nhân đè ở dưới thân!
Nghe được trên mình thế nhưng là hai cái sư tỷ, Lý Phi tâm thái hoàn toàn băng rồi!
“Sư tôn, hai sư tỷ của ta có lợi hại không?”
Chuyện cũng đã thành sự thật rồi, Lý Phi hiện tại cũng chỉ muốn hiểu biết một chút tình hình của hai vị sư tỷ.
“Đại sư tỷ của ngươi thích chơi độc, các loại độc thảo, độc trùng đều là tâm can bảo bối của nàng!”
“Nhị sư tỷ của ngươi đoán mệnh, cho dù là ngươi khi còn nhỏ nhìn lén người khác tắm rửa đều có thể dễ dàng tính ra!”
Nghe được Lý Phi hỏi, Diệp Phong cũng là đơn giản giới thiệu tính huống của Hoa Ngữ Mộng cùng Dạ Lăng Tuyết.
Mà sau khi Lý Phi nghe Diệp Phong nói xong, trong đầu hắn lại có muôn vàn suy nghĩ!
“Tam sư đệ, muốn cùng Đại sư tỷ nhau chơi sâu không? Những độc trùng này bò ở trên người rất thoải mái!”
“Tam sư đệ, nếu không Nhị sư tỷ giúp ngươi nhớ lại quá khứ một chút, ta tính toán rất chuẩn!”
Toàn thân hắn run lên!
Nghĩ đến những việc sau này có khả năng sẽ xảy ra, thân hình to con của Lý Phi đột nhiên run rẩy, thậm chí cũng không dám nghĩ tiếp!
“Đúng rồi, ta vừa rồi còn chưa nói xong.”
“Ta chuẩn bị làm ngươi giúp ta thu môn đồ ở Thiên Hoả Giới cùng Thiên Đạo chiến trường, chỉ cần có tiềm lực phá của đều có thể tiến vào Bại Gia Môn, nhưng cần phải chú ý ba điểm!”
“Đầu tiên, cần thiết phải trung thành với Bại Gia Môn, trung thành với ta!”
“Thứ hai, có thể phá của tiêu xài, nhưng không thể dùng phương thức phá của làm xằng làm bậy, tàn hại người vô tội!”
“Thứ ba, ở trong một số hành vi phá của, không thể coi tiền như rác, không thể để cho người khác nghe tên Bại Gia Môn, điều đầu tiên nghĩ đến trong đầu chính là tông môn!”
Diệp Phong lúc này nói ra những việc lúc trước chưa nói xong, nghiêm túc nhìn về phía Lý Phi tiếp tục nói.
“Đinh! Ký chủ, những tình huống ngươi nói, hệ thống sẽ vì ngươi xử lý toàn bộ, ngươi không cần lo lắng bất cứ chuyện gì!”
“Đinh! Ký chủ về sau có quy định gì đối với Bại Gia Môn, hệ thống sẽ lập tức thông báo cho toàn bộ môn đồ Bại Gia Môn, ngươi chỉ cần phụ trách phương hướng phát triển của Bại Gia Môn, còn lại cứ giao hết toàn bộ cho hệ thống!”
Ngay khi Diệp Phong vừa dứt lời, trong đầu hắn liền vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
“Mẹ kiếp!”
“Hệ thống, ngươi lợi hại như vậy, ba ba mụ mụ ngươi biết không?”
Nghe hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong là thật sự bị chấn động, hắn chỉ cần phụ trách phương hướng phát triển cùng môn quy của Bại Gia Môn, còn lại đều giao cho hệ thống toàn bộ, điều này làm cho hắn trực tiếp thành một kẻ phủi tay chưởng quầy, có thể an tâm tiếp tục phá của, một hệ thống tốt như vậy biết tìm ở đâu ra?
“Đinh! Bổn hệ thống không có ba ba mụ mụ, là thống nhất, ký chủ không cần tùy tiện nói bậy!”
Ngạch!
Nghe hệ thống đáp lại, Diệp Phong có chút sửng sốt, sau đó cười khổ nói: “Hệ thống ngươi cũng thật là lợi hại, chính là không biết nói giỡn!”
“Này… Đây là…”
Mà lúc này, khi Lý Phi đang chuẩn bị hỏi Diệp Phong một số môn quy cụ thể, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện ra những tin tức xa lạ, điều này làm cho lời nói bên miệng hắn nghẹn trở về.
“Đây là chuyên chúc phá của ấn của Bại Gia Môn sao?”
Nhìn trong lòng bàn tay phải hiện ra một ấn ký bại màu trắng, điều này làm cho Lý Phi vô cùng ngạc nhiên.
Vạn Hoa Cốc!
Sau khi bị tam đại tổ lão điên cuồng cải tạo, Hoa Ngữ Mộng lúc này đã hoàn toàn dưỡng thành thói quen phá của, chẳng qua trình độ phá của đang còn chờ tăng lên, nhưng ít nhất đã có thể bắt đầu phá của một chút.
Mà lúc này, trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện tin tức xa lạ, điều này khiến nàng lập tức mở hai mắt, khiếp sợ lẩm bẩm: “Lúc trước sư tôn có nói muốn trải rộng Bại Gia Môn ở muôn vàn Hạ Giới, thế nhưng không phải là nói giỡn, mà là nghiêm túc!”
Nhìn ấn ký chữ bại hiện ra trong lòng bàn tay phải, trong mắt Hoa Ngữ Mộng dần dần lộ ra vẻ kiên định tự mình lẩm bẩm: “Sư tôn chỉ thu mười tên đệ tử thân truyền, mà ta là Đại sư tỷ, cho nên ta tuyệt đối không thể ném thể diện của sư tôn, ném thể diện của Bại Gia Môn!”
Sau khi biết được rất nhiều tin tức làm nàng khó có thể tin, Hoa Ngữ Mộng lúc này mới hoàn toàn thức tỉnh!
Thiên Cơ Các!
Lúc này Dạ Lăng Tuyết đang tu luyện thiên huyền bí thuật cũng đột nhiên mở hai mắt, sau khi hiểu biết xong những tin tức xa lạ xuất hiện trong đầu, cả người nàng đều hoàn toàn hưng phấn.
“Nhỏ!”
“Không nghĩ tới tầm nhìn của ta vẫn quá!”
“Vốn tưởng rằng sư tôn lợi dụng Huyền Thiên Đại Lục làm bàn cờ, ai ngờ mục đích chân chính của sư tôn lại là muốn khống chế muôn vàn Hạ Giới, xem ra ta phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được, khống chế Thiên Cơ Các cũng chỉ là điểm xuất phát mà thôi!”
Dạ Lăng Tuyết lúc này tràn đầy hưng phấn lẩm bẩm.
Thiên Hỏa Giới, Huyền Viêm Tông!
“Sư tôn, đệ tử đã rõ ràng hết thảy, ngươi đi về trước đi, đệ tử tuyệt đối sẽ không làm ngươi thất vọng!”
Hả?
Chương 268: Phát triển Bại Gia Môn từ việc bắt đầu đào góc tường tông môn nhà mình
Nghe được Lý Phi nói, Diệp Phong hoàn toàn ngẩn ra!
Ta mới chỉ nói ba môn quy, còn chưa giải thích cụ thể, ngươi liền hiểu hết toàn bộ?
Từ từ, chẳng lẽ hệ thống đã ra tay?
“Sư tôn, trước mắt ta có được công năng truyền tống cùng công năng truyền âm của Bại Gia Môn, bất cứ lúc nào cũng có thể hội báo tình huống với ngươi, hơn nữa, nếu cần thiết, ta sẽ thông suốt qua công năng truyền tống tự mình thuyết minh tình huống với ngươi.”
Ngay khi Diệp Phong đang chuẩn bị dò hỏi một chút, những lời Lý Phi nói đã trực tiếp chứng thực phỏng đoán của Diệp Phong.
“Từ từ, ngươi còn có thể truyền tống đến bên cạnh ta?”
Rất nhanh, Diệp Phong liền chú ý đến một tình huống khác thường, hắn nhìn về phía Lý Phi dò hỏi.
“Sư tôn, là đệ tử thân truyền của ngươi, ta sẽ có được năng lực này, chẳng qua cần được ngươi cho phép mới có thể.”
Nghe Lý Phi nói xong, Diệp Phong lại nghĩ tới một vấn đề, trực tiếp hỏi hệ thống: “Hệ thống, nếu môn đồ phá của cần linh thạch hoặc linh tinh, đến lúc đó ta đưa cho bọn hắn như thế nào, chẳng lẽ trực tiếp lưu lại cho bọn hắn một số lượng linh tinh lớn, cho bọn họ chậm rãi phá của tiêu xài?”
“Đinh! Hệ thống sẽ thông qua phá của ấn, đưa linh thạch hoặc linh tinh môn đồ cần đến trong tay bọn họ, ký chủ đừng lo!”
“Đinh! Ký chủ chỉ lo đưa ra quyết định, sau đó nằm ở nhà chờ đợi các loại khen thưởng mà môn đồ phá của mang đến là được, còn lại giao hết toàn bộ cho hệ thống!”
Nghe hệ thống nói như vậy, Diệp Phong biết, chính mình hoàn toàn thành phủi tay chưởng quầy, chẳng qua loại cảm giác này quá thoải mái!
“Được rồi, nếu ngươi đều đã hiểu rõ, vậy thì vi sư đi trước, có chuyện gì tùy thời liên hệ vi sư.”
Sau khi liếc mắt nhìn Lý Phi, Diệp Phong trực tiếp bước vào khe hở không gian xuất hiện trước mặt, trở lại căn phòng trong Tử Tiễn Chiến Thần phủ đệ.
“Phát triển môn đồ phá của, bắt đầu đào góc tường tông môn nhà mình!”
Nhìn Diệp Phong rời đi, Lý Phi trực tiếp ngự kiếm đi đến đại điện tông môn, hắn chuẩn bị thu sư tôn cùng đại tổ lão vào Bại Gia Môn, biết rõ sự khủng bố của Bại Gia Môn, loại chuyện tốt này hắn tất nhiên sẽ không quên sư tôn cùng đại tổ lão của mình, tiền đề là hai người phải phù hợp điều kiện mới được.
Bên trong đại điện tông môn.
“Trên con đường tu luyện, không cần phải chú ý đến việc tôn sùng một sư, nhưng vi sư có một chuyện khó hiểu, ngươi bái Diệp Phong làm vi sư, hắn có thể dạy ngươi cái gì?”
Sau khi biết được Lý Phi thế nhưng đã bái Diệp Phong làm vi sư, Tôn Thiên Hữu cũng hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
“Hắn có thể dạy đệ tử phá của, loại phá của phát rồ!”
???
Nghe được những lời Lý Phi nói, Tôn Thiên Hữu cùng Vương Thành Sơn quả thực không thể tin được tai mình!
"Cho nên ngươi qua đây nói với chúng ta những chuyện này chính là vì muốn bị đánh?"
Kịp phản ứng lại, Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn cũng ma quyền sát chưởng, trực tiếp đi thẳng tới chỗ Lý Phi.
"Chờ một chút!"
Nhìn xem sư tôn và Đại tổ lão đang đi thẳng tới tới chỗ mình, Lý Phi vội vàng hô to lên.
"Sư tôn, Đại tổ lão!"
"Diệp Phong sư tôn sáng lập một cái Bại Gia Môn, bây giờ đang chuẩn bị thu môn đồ khắp nơi, không biết các ngươi có hứng thú hay không?"
Nhìn thấy hai người dừng lại, Lý Phi vội vàng nói ra ý đồ đến.
"Môn đồ Bại Gia Môn?"
"Tông môn do một bại gia tử sáng lập, còn muốn thu môn đồ khắp nơi?"
"Gia nhập tông môn làm gì, bước vào phá của chi đạo?"
Nghe được Lý Phi nói như vậy, Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn bị tức gần chết, đối phương sáng lập Bại Gia Môn thì cũng thôi đi, bây giờ đệ tử đắc ý nhà mình còn muốn mời một tông chủ và một Đại tổ lão tông môn như bọn họ đi làm môn đồ, làm như vậy không phải là đang vả vào mặt của bọn họ hay sao?
Bọn họ không có sĩ diện sao?
Nghĩ đến đây, Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn liếc nhau, cùng nhau nói ra: "Đánh!"
"Đừng đánh mặt!"
"Ta tới đưa ấm áp, sao các người lại trả lại ta bằng nắm đấm!"
"Không cần đánh nữa, gia nhập Bại Gia Môn, Diệp Phong sư tôn cung cấp không giới hạn linh thạch, Linh Tinh cho môn đồ Bại Gia Môn tùy tiện lãng phí, tùy tiện tiêu xài!"
"Hơn nữa Diệp Phong sư tôn muốn cho môn đồ Bại Gia Môn trải rộng ngàn vạn hạ giới, đây là một cơ duyên lớn của các ngươi!"
Nghe đến đây, Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn bỗng nhiên ngừng lại, điều trưng ra bộ mặt khó có thể tin được mà nhìn Lý Phi.
"Lý Phi, người có biết không giới hạn có nghĩa là gì không?"
"Muốn môn đồ Bại Gia Môn trải rộng ngàn vạn hạ giới, người thật sự tin tưởng một người sẽ có tài phú vô cùng vô tận hay sao?"
Tôn Thiên Hữu nhìn Lý Phi sắp biến thành đầu heo, vẻ mặt nghiêm túc quát lớn.
Hả?
Nhìn thấy Lý Phi không có trả lời mà ném một cái không gian giới chỉ qua, chuyện này khiến cho Tôn Thiên Hữu cảm thấy khó hiểu nhưng bên cạnh, Vương Thành Sơn lại có dự cảm không ổn.
"Cái này. . . Cái này, sao có thể như vậy được!"
Khi Tôn Thiên Hữu nhìn thấy cực phẩm Linh Tinh nhiều vô số kể ở trong không gian giới chỉ, hắn trực tiếp trợn tròn hai mắt nhìn về phía Lý Phi, kinh hô.
"Đó là một trăm triệu miếng cực phẩm Linh Tinh, ta định dùng toàn bộ những cực phẩm Linh Tinh này trải nền cho Huyền Viêm Tông chúng ta, làm thành nền Linh Tinh!"
"Hơn nữa, ta còn định sang bằng tất cả viện lạc chỗ ở bao gồm cả đại điện tông môn của chúng ta, sau đó dùng cực phẩm Linh Tinh dựng lại một lần nữa!"
"Đừng dùng nhận thức của các ngươi để hoài nghi tài lực của Diệp Phong sư tôn!"
Lý Phi nhìn Tôn Thiên Hữu bị hù dọa, trên mặt lộ vẻ đắc ý.
"Gia nhập Bại Gia Môn thì có thể lãng phí, tùy tiêu xài thật?"
Kịp phản ứng lại, Tôn Thiên Hữu dùng vẻ mặt thành thật nhìn Lý Phi, hỏi thăm lần nữa.
"Trước mắt Bại Gia Môn có ba đại môn quy!"
"Chỉ cần không xúc phạm môn quy thì có thể tùy ý tiêu xài!"
"Hơn nữa, đừng tưởng rằng người nào cũng có thể gia nhập Bại Gia Môn, mặc dù ta có tư cách giới thiệu các ngươi nhưng nếu các người không phù hợp điều kiện thì cũng không thể nào gia nhập vào trong Bại Gia Môn!"
Chương 269: Ra lệnh một tiếng, ngàn ngàn vạn vạn bại gia môn đồ đến gặp
Nghe Tôn Thiên Hữu hỏi thăm, Lý Phi kiên nhẫn giải thích.
Mấy phút sau.
Khi Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn hiểu rõ ba đại môn quy và một ít tình huống khác của Bại Gia Môn, ánh mắt nhìn Lý Phi lập tức trở nên không bình thường.
"Nói cách khác, nếu như chúng ta có thể thành công gia nhập Bại Gia Môn thì sau này còn phải gọi ngươi một tiếng Tam sư huynh?"
Nghe được Tôn Thiên Hữu nói như vậy, Lý Phi hơi lúng túng giải thích: "Sư tôn, chuyện này ngươi yên tâm, sau này sư đồ chúng ta mạnh ai nấy gọi, ngươi gọi ta Tam sư huynh, ta gọi ngươi sư tôn!"
"Nghiệt đồ, còn có can đảm kêu ta gọi ngươi là Tam sư huynh, bây giờ ta đánh ngươi thành Nhị sư huynh trước!"
Nói xong, Tôn Thiên Hữu chuẩn bị giáo dục Lý Phi một chút.
Nhưng mà ngay lúc Tôn Thiên Hữu chuẩn bị động thủ thì bên cạnh, Vương Thành Sơn trực tiếp bảo vệ trước người Lý Phi, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Tôn Thiên Hữu, nói: "Có ta ở đây, hôm nay ta xem ai dám động đến một sợi lông của Tam sư huynh!"
"Mẹ!"
"Đại tổ lão, ngươi có thể có chút cốt khí hay không!"
Nhìn thấy Đại tổ lão đã làm phản, Tôn Thiên Hữu muốn điên lên!
"Đại tổ lão giúp ta khỏi bị sư tôn phạt đòn, cho mười vạn cực phẩm linh thạch không quá đáng chứ!"
Nhìn thấy Vương Thành Sơn đứng chắn trước mặt mình, Lý Phi âm thầm hỏi thăm, đồng thời cũng nhìn vào trong lòng bàn tay phải của mình.
Khi thấy ấn ký phá của đang ẩn giấu hiện ra, hắn vui mừng, tình huống này đại biểu cho Diệp Phong công nhận hành vi phá của của hắn, tiếp theo chính là màu sắc.
Màu đỏ, đại biểu cho số lượng quá thấp!
Màu xanh, đại biểu cho số lượng nằm trong phạm vi hợp lý!
Màu vàng, đại biểu cho số lượng quá cao!
Đây là tin tức mà hắn lấy được từ trong luồng tin tức lạ lẫm đột nhiên xuất hiện bên trong đầu của hắn.
Nếu như Diệp Phong biết được những tình huống này thì tuyệt đối sẽ thán phục một tiếng ngưu bức, như vậy thì tương đương với chia cho tất cả môn đồ của Bại Gia Môn một cái hệ thống nhỏ!
Chỉ là những hệ thống nhỏ này là chết mà hệ thống chủ của hắn thì là sống, có thể nói chuyện phím, có thể cãi!
Màu đỏ?
Khi Lý Phi nhìn thấy ấn ký phá của vốn là màu trắng giờ lại biến thành màu đỏ thì không khỏi nở một nụ cười khổ, chỉ làm chút chuyện nhỏ như vậy thôi mà cho mười vạn linh thạch còn bị chê là ít!
"Năm mươi vạn?"
Theo Lý Phi âm thầm hỏi thăm lần nữa, ấn ký phá của màu đỏ biến thành màu xanh trong nháy mắt, đồng thời ấn ký phá của màu xanh dần dần vặn vẹo biến thành một cái cổng, một viên không gian giới chỉ chứa năm mươi vạn miếng cực phẩm linh thạch bay từ trong đó ra!
"Đại tổ lão, nhờ có ngươi giúp ta cản sư tôn lại, nếu không thì ta sẽ bị đánh thành đầu heo, đây là năm mươi vạn miếng cực phẩm linh thạch, ngươi cầm lấy từ tiện dùng!"
Nghe nói như thế, nhìn không gian giới chỉ trong tay, Vương Thành Sơn vội vàng cười to nói: "Tam sư huynh, sau này ngươi đừng có gọi ta là Đại tổ lão nữa, gọi ta lão Vương đi!"
? ? ?
Thấy cảnh này, bên cạnh, Tôn Thiên Hữu choáng váng!
Mẹ nó, như vậy mà cũng được sao?
Cản một chút thì có năm mươi vạn miếng cực phẩm linh thạch?
"Đại tổ lão, tiểu Phi cũng không dám gọi ngươi như vậy, cho dù các ngươi có gia nhập vào Bại Gia Môn thì các ngươi vẫn vĩnh viễn là Đại tổ lão và sư tôn của ta!"
Mà nghe được Vương Thành Sơn nói như vậy, Lý Phi vội vàng khuyên, hắn cũng không phải là một người không biết tôn sư trọng đạo.
"Đúng rồi, cho các ngươi xem một thứ nữa!"
Nói xong, ấn ký phá của trong lòng bàn tay phải của Lý Phi lại phun ra một cái không gian giới chỉ nữa, một bộ Thanh Đồng Chiến Giáp vô cùng đẹp nước hắn lấy từ trong không gian giới chỉ ra ngoài.
"Sư tôn, Đại tổ lão!"
"Đây chính là Thanh Đồng Chiến Giáp mà đại đệ tử thân truyền mới có, loại chiến giáp này chính là tượng trưng thân phận của Bại Gia Môn!"
"Nếu như các ngươi phù hợp điều kiện, có thể gia nhập Bại Gia Môn, đến lúc đó các ngươi sẽ có được một bộ Hắc Thiết Chiến Giáp, chỉ cần không ngừng phát triển thì mới có cơ hội nhận được chiến giáp cấp bậc cao hơn!"
Nói đến đây, Lý Phi dừng lại một chút, sau đó vẻ mặt thành thật nói: "Nhưng mà chiến giáp này cũng không phải dễ mặc, nếu có ngày nào đó môn chủ cần đến chúng ta, thì đó chính là lúc chúng ta phải mặc chiến giáp chiến đấu vì môn chủ!"
Ra lệnh một tiếng, ngàn ngàn vạn vạn bại gia môn đồ đến gặp!
Nghĩ đến cảnh tượng rung động đó, Tôn Thiên Hữu và Vương Thành Sơn chỉ phẩycảm thấy lúc này máu của mình đã bắt đầu cháy lên hừng hực!
"Bây giờ ta thử cho các ngươi ấn ký phá của!"
"Nhưng cơ hội chỉ có một lần, các ngươi nhất định phải quyết định trung với Bại Gia Môn, trung với môn chủ, mà còn phải là thật lòng!"
"Nếu như không thể nào nhận được ấn ký phá của, vậy thì cho dù là ta cũng không có cách nào!"
Nói xong, Lý Phi để tay phải vào tay phải của Tôn Thiên Hữu.
Bành!
Tay phải của hai người vừa mới chạm vào nhau thì một cổ lực lượng thần bí đột nhiên bộc phát ra từ trong lòng bàn tay phải của Lý Phi, trong nháy mắt đã đánh bay Tôn Thiên Hữu ra ngoài.
Liên tiếp rút lui hơn mười bước, Tôn Thiên Hữu mới giữ vững được thân thể, gượng cười nói: "Lòng có tạp niệm, ta thân là tông chủ đời thứ hai mươi ba của Huyền Viêm Tông, ta không buông được Huyền Viêm Tông!"
Nghe được Tôn Thiên Hữu nói như vậy, Lý Phi cũng tỏ vẻ tiếc nuối, đây là số mệnh của Tôn Thiên Hữu.
"Được rồi!"
"Ta cũng không cần thử, ta cũng không thể nào buông bỏ Huyền Viêm Tông được!"
Thấy Lý Phi đưa mắt nhìn về phía mình, Đại tổ lão thoải mái từ bỏ cơ hội thử.
"Đi thôi! Rời khỏi tông môn, ra ngoài xông xáo đi!"
"Có thể gặp được Diệp thiếu là phúc duyên của ngươi, cố gắng lớn mạnh Bại Gia Môn, sau này khi ngươi dương danh lập vạn, ta cũng có thể hào khí ngất trời nói với tất cả mọi người một tiếng là Lý Phi của Bại Gia Môn là đệ tử của Tôn Thiên Hữu ta!"