Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 31: CHƯƠNG 31: HẮN CHO NHIỀU LẮM

"Tông chủ, ta có một bộ trận pháp, ngươi xem một chút?"

Nói xong, Diệp Phong lập tức lấy trận pháp bí điển Cửu Tinh Kiếm Trận phiên bản được cường hóa vừa mới đạt được ra.

"Đây, đây là..."

Càng xem càng kinh hãi, nhìn tới cuối, ánh mắt Lạc Thiên Hình nhìn Diệp Phong như đang nhìn một quái vật!

Cửu Tinh Kiếm Trận!

Đại trận hộ tông truyền thừa mấy ngàn năm của Tinh Cực Tông, mà trận pháp bí điển trong tay lại là Cửu Tinh Kiếm Trận đã được cải tiến, mặc dù tiêu hao sẽ tăng lên gấp mười nhưng uy lực của trận pháp cũng sẽ tăng lên gấp mười.

"Đại tổ lão, đừng hỏi, hỏi cũng không biết."

Diệp Phong nhìn thấy Lạc Thiên Hình muốn hỏi mình, vốn đã không thể giải thích, dứt khoát chặn họng đối phương.

"Được, không hỏi!"

"Kể từ bây giờ, ngươi chính là trưởng lão vinh dự của Tinh Cực Tông ta, ở tông môn, thân phận địa vị hoàn toàn không kém gì ngũ đại tổ lão chúng ta, cho dù là tông chủ Lạc Vô Danh, sau này nhìn thấy ngươi thì cũng phải cung kính hô một tiếng Diệp trưởng lão!"

Lạc Hình Thiên cực kỳ nghiêm túc nhìn Diệp Phong, sắp xếp cho hắn một cái thân phận mới.

Đệ tử?

Đệ tử hạch tâm?

Đó là cái thá gì, những thân phận đó chính là sỉ nhục Diệp Phong!

"Không phải, Đại tổ lão, ngươi chơi hơi lớn rồi đó, ta không có hứng thú gì với trưởng lão vinh dự đó đâu, làm một đệ tử hạch tâm là được."

"Hơn nữa ta còn là đại đệ tử thân truyền của sư tôn, chờ từ Thiên Đạo Chiến Trường về, ta còn phải về Tinh Hồn Tông."

Diệp Phong nghe xong thì lại vội vàng từ chối, hắn cũng không muốn có thân phận cao như vậy.

Sống một đời, Diệp Phong rất rõ, thân phận càng cao, trách nhiệm càng lớn, hắn chỉ muốn ở trong tông môn, yên tĩnh làm đồ phá của, cũng không muốn gánh một đống chuyện lên người.

"Không được!"

"Nếu làm như vậy thì tông môn có lỗi với những gì ngươi cống hiến ra."

"Như vậy đi, ngươi vẫn là vị đệ tử hạch tâm thứ sáu của tông môn, cũng có thể trở lại Tinh Hồn Tông, nhưng ngươi vẫn là trưởng lão vinh dự của Tinh Cực Tông, cái thân phận này chỉ có Lạc Vô Danh và ngũ đại tổ lão chúng ta biết là được, sẽ không ảnh hưởng cuộc sống bình thường của ngươi!”

Ai!

Thấy thái độ của Lạc Vô Danh kiên quyết như thế, Diệp Phong cũng đành thở dài cam chịu, lên tiếng nói: "Đại tổ lão, vậy ta nói trước, tông môn thiếu linh thạch, Linh Tinh ta có thể cho, chuyện khác ta mặc kệ."

"Diệp Phong, nghỉ ngơi xong chưa, có muốn đi đến Yêu Thú Phong, nơi giam giữ yêu thú của tông môn chúng ta xem hay không?"

Lúc này, giọng Lạc Vô Danh từ ngoài cửa truyền đến.

Bây giờ Diệp Phong là thần tài trong lòng Lạc Vô Danh, sư công hay không sư công không quan trọng, bây giờ sợ Diệp Phong quá buồn tẻ nên mới tới định dẫn hắn đi Yêu Thú Phong dạo chơi.

"Đại tổ lão?"

Mà sau khi vào phòng, nhìn thấy Lạc Thiên Hình cũng ở nơi đây, Lạc Vô Danh ngẩn ra.

"Hồ nháo!"

"Diệp Phong là ngươi có thể gọi sao?"

"Gọi Diệp trưởng lão!"

Nhưng mà, không đợi Lạc Vô Danh hỏi tại sao Lạc Thiên Hình lại đang có mặt ở chỗ này thì bị đối phương giũa cho một trận!

Cái gì Diệp trưởng lão?

Ai là Diệp trưởng lão?

Lạc Vô Danh không khỏi nhìn Diệp Phong, ở đây hình như chỉ có Diệp Phong họ Diệp, nhưng không phải Diệp Phong là đệ tử hạch tâm sao?

"Từ giờ trở đi, Diệp Phong chính là trưởng lão vinh dự của Tinh Cực Tông chúng ta, thân phận và địa vị ngang hàng với ngũ đại tổ lão chúng ta, sau này ngươi nhìn thấy Diệp trưởng lão thì thái độ nghiêm túc một chút."

Lúc này, Lạc Thiên Hình nhìn Lạc Vô Danh, tiếp tục khiển trách.

Trưởng lão vinh dự?

Bình khởi bình tọa với ngũ đại tổ lão?

Điên rồi!

Giờ phút này, Lạc Vô Danh muốn điên rồi, hắn không thể nào hiểu được tại sao Đại tổ lão lại đưa ra quyết định như thế này.

"Đại tổ lão, ta có thể hỏi Diệp Phong trở thành trưởng lão vinh dự như thế nào không?"

Không dám phản bác, không dám chất vấn, nhưng Lạc Vô Danh vẫn rất muốn biết tại sao chỉ trong chốc lát như vậy mà Diệp Phong lại biến thành trưởng lão vinh dự của tông môn.

"Mua!"

"Hắn cho nhiều lắm, cho dù là trưởng lão vinh dự thì ta cũng cảm thấy ủy khuất cho Diệp Phong."

Nói xong, Lạc Thiên Hình trực tiếp rời khỏi nơi ở của Diệp Phong, dù sao đại sự như thế này, hắn phải trở về nói một tiếng với bốn đại tổ lão còn lại.

Mua!

Lạc Vô Danh nghe nói như thế thì cảm thấy cực kỳ quen tai.

Không phải danh ngạch đại đệ tử thân truyền của nữ nhi bảo bối của mình cũng bị Diệp Phong mua lại sao?

Nhưng đây là trưởng lão vinh dự của Tinh Cực Tông!

"Diệp Phong, có thể nói cho ta biết ngươi tốn bao nhiêu mới mua được trưởng lão vinh dự này không?"

Thấy Lạc Thiên Hình rời đi, Lạc Vô Danh cũng hơi thả lỏng một chút, dù sao vẫn là sư công của Diệp Phong, Đại tổ lão rời đi rồi, hắn cũng không cứng nhắc đến mức vẫn gọi Diệp Phong là Diệp trưởng lão.

"Sư công, sau này ngươi đừng gọi ta là Diệp trưởng lão, ta nghe không quen, hơn nữa ta còn là đệ tử hạch tâm của Tinh Cực Tông, đồng thời cũng là đại đệ tử thân truyền của sư tôn, trưởng lão vinh dự này chỉ là một cái danh thôi, ngoại trừ ngươi và mấy đại tổ lão còn lại biết thì sẽ không công khai."

"Về phần hao tốn như thế nào, thật ra thì cũng không có gì, chính là một trăm triệu miếng cực phẩm Linh Tinh với một bản trận pháp bí điển Cửu Tinh Kiếm Trận phiên bản đã được cường hóa thôi."

Diệp Phong thuận miệng đáp.

A!

Ha ha!

Nghe Diệp Phong nói như vậy, sắc mặt Lạc Vô Danh cứng ngắc, ngoại trừ cười ngây ngô thì vẫn cười ngây ngô.

Một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh, đó là cực phẩm Linh Tinh đó, bán Tinh Cực Tông cũng không đáng số tiền này!

Cửu Tinh Kiếm Trận, dù mấy ngàn năm qua tông môn xuất hiện mấy vị cường giả trận đạo, muốn tìm hiểu xem có thể cải tiến Cửu Tinh Kiếm Trận không, nhưng cuối cùng đều thất bại, đến ngươi thì trực tiếp cải tiến Cửu Tinh Kiếm Trận?

Nếu như nói trước đó Lạc Vô Danh còn không tán thành với Đại tổ lão lắm, nhưng bây giờ hắn cực kỳ tán thành, thậm chí cũng cho rằng chỉ một trưởng lão vinh dự thì đúng là ủy khuất cho Diệp Phong thật.

"Sư công, ngươi vừa mới nói Yêu Thú Phong gì đó, chúng ta đi xem một chút?"

Chương 32: Hắn cho nhiều lắm (2)

Diệp Phong đi vào thế giới này, còn chưa bao giờ gặp yêu thú, đối với yêu thú chỉ có ở thế giới này, hắn rất có hứng thú.

...

Một bên khác, khi Lạc Thiên Hình trở lại động phủ tu luyện phía sau núi, trực tiếp triệu tập bốn đại tổ lão.

"Lão đại, trả linh thạch lại cho Diệp Phong chưa, chúng ta không gánh nổi."

Nhị tổ lão Giang Hào Vũ Liên vội hỏi thăm việc này.

Lạc Thiên Hình nghe nói như vậy thì lắc đầu!

Bốn đại tổ lão thấy vậy thì sắc mặt thay đổi, bọn họ không ngờ được là Đại lão ca chững chạc nhất là Lạc Thiên Hình lại không có trả lại.

"Đại ca, hồ đồ, ngươi hồ đồ, sao có thể không trả, chúng ta không thiếu trăm vạn cực phẩm linh thạch đó!"

Tam tổ lão Tào Dân Phong tính cách nóng nảy, không nhịn được hô lên.

"Chư vị, ta không chỉ không trả, ngược lại còn lấy được một chút chỗ tốt từ Diệp Phong, mặc dù ta rất không muốn nhưng hắn cho nhiều lắm, ta hoàn toàn không thể cự tuyệt!"

Nói xong, Lạc Thiên Hình không chờ bốn người lên tiếng, trực tiếp lấy cái không gian giới chỉ chứa một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh ra để lên bàn đá trước người.

Bốn đại tổ lão còn lại mặc dù còn muốn nói gì đó, nhưng đều lập tức thả thần thức ra tra không gian giới chỉ trên bàn đá.

Vài giây đồng hồ sau.

Sau khi bốn đại tổ lão xem hết vô số cực phẩm Linh Tinh trong không gian giới chỉ thì những lời muốn nói trước đó đều bị nén ngược về, ngốc trệ tại chỗ.

"Đại ca, tổng cộng là bao nhiêu?"

Không biết qua bao lâu, Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn run rẩy lên lên tiếng hỏi.

"Một trăm triệu!"

Hít!

Nghe được con số này, bốn đại tổ lão lập tức hít vào một hơi khí lạnh!

Bây giờ, rốt cuộc bọn họ đã biết câu hắn cho nhiều lắm mà Lạc Thiên Hình mói là như thế nào, nếu như đổi lại thành bọn họ, bọn họ cũng không cự tuyệt được.

"Có một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh này, đủ để cam đoan Tinh Cực Tông trăm ngàn năm không lo."

Một lúc sau, Sở Vân Sơn lên tiếng lần nữa, dù sao tông môn cũng sẽ không gặp cường địch đột kích mãi, nói một câu không dễ nghe, chỉ cần Tinh Cực Tông tiếp tục hưng thịnh, số lần đại trận hộ tông mở ra cực kỳ ít, vậy thời gian an toàn này sẽ càng lâu.

"Không!"

"Kể từ hôm nay, Tinh Cực Tông chúng ta sẽ vĩnh cửu mở đại trận hộ tông ra, cho dù có tao ngộ nguy cơ hay không, mỗi thời mỗi khắc đều phải để nó mở ra."

"Diệp Phong nói ta cách cục quá nhỏ, chỉ là một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh mà thôi, dùng hết cứ việc tìm hắn lấy là được.”

Nghe hai câu nói trước, bốn đại tổ lão cảm thấy Lạc Thiên Hình điên rồi, mà nghe câu nói sau, đều trầm mặc lần nữa.

Tông môn có một đệ tử thần hào, bọn họ có thể làm sao?

"Ai!"

"Tiểu tử này mới đến một ngày, tại sao ta có cảm giác mình biến thành một tên ăn mày."

Trầm mặc sau một hồi, tứ tổ lão Trình Hưng Phi cười khổ tự giễu, mà lời này cũng đánh thẳng vào trong lòng bốn người còn lại.

Đây là một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh, cho một đại lão Độ Kiếp Cảnh cửu trọng đỉnh phong thì tuyệt đối có thể chế tạo ra một cái nhất lưu tông môn trong thời gian cực ngắn, thậm chí là đỉnh cấp tông môn.

"Đúng rồi, Diệp Phong còn đưa cho ta một cái trận pháp bí điển, trong đó chính là Cửu Tinh Kiếm Trận phiên bản đã được cường hóa, mặc dù tiêu hao tăng lên gấp mười nhưng uy lực cũng tăng lên gấp mười, Cửu Tinh Kiếm Mang gấp mười, cho dù cường giả Độ Kiếp Cảnh cửu trọng tối đỉnh vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp vào thì không chết cũng phải trọng thương!"

Lúc này, Lạc Thiên Hình lại ném ra một quả bom nặng ký, chấn cho đầu bốn đại tổ lão còn lại choáng váng!

...

Yêu Thú Phong, dưới đáy.

Đi trên đường núi, Diệp Phong nhìn thấy vách đá bên trái cách một đoạn khoảng cách thì có một cái cửa hang đen nhánh, bên trong không ngừng truyền ra tiếng yêu thú rống.

"Diệp Phong, trong những Phong Yêu Động này đều phong ấn yếu thú với thực lực và số lượng khác nhau, càng lên cao thì yêu thú bị phong ấn có thực lực càng mạnh."

Lúc này, Lạc Vô Danh cũng giới thiệu tình huống của Yêu Thú Phong cho Diệp Phong.

"Sư công, tại sao phải phong ấn những yêu thú này, trực tiếp giết không được sao?"

Không hiểu thì hỏi, Diệp Phong không rõ tốn hao một cái giá lớn như thế, phong ấn những yêu thú đó ở nơi này thì có ý nghĩa gì.

"Sinh tử lịch luyện!"

"Vô số năm qua, trong tông môn có không biết bao nhiêu đệ tử chết trong Phong Yêu Động."

"Nhưng, cho dù là rời khỏi tông môn đi ra ngoài lịch luyện hay là tiến về Thiên Đạo Chiến Trường lịch luyện thì đều sẽ gặp phải yêu thú mạnh mẽ, muốn rời khỏi tông môn thì nhất định phải trải qua sinh tử lịch luyện trong Phong Yêu Động, tối thiểu ở chỗ này, ngươi còn có cơ hội sống sót cực lớn, nhưng đến ngoại giới, những yêu thú đó sẽ không cho ngươi bất cứ cơ hội sống sót nào."

Lạc Vô Danh nhìn Diệp Phong rất là không hiểu, kiên nhẫn giải thích.

"Thì ra là thế."

Sau khi nghe xong, Diệp Phong mới hiểu rõ.

"Sư công, hai ngày nữa ta sẽ đến Thiên Đạo Chiến Trường, có nên đi vào đó thử hay không?"

Không lâu sau, Diệp Phong kích động hỏi thăm.

...

Nghe nói như thế, mặt Lạc Vô Danh đen lại nhìn Diệp Phong, nói: "Những yêu thú này đều là bắt từ ngoại giới hoặc là Thiên Đạo Chiến Trường về, nhường cơ hội lại cho những sư huynh đệ khác đi."

Nghĩ đến thực lực của Diệp Phong, hai trăm con yêu thú cùng cảnh giới cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, đi vào hoàn toàn uổng phí tài nguyên yêu thú, chính là đang phá của!

"Đáng tiếc."

"Xem ra chỉ có đi Thiên Đạo Chiến Trường thì ta mới có thể giao thủ với yêu thú."

Nghe Lạc Vô Danh nói như vậy, Diệp Phong tỏ vẻ thất vọng.

"Sư công, một con yêu thú Khí Động Cảnh cửu trọng đỉnh phong đáng giá bao nhiêu tiền?"

Diệp Phong vẫn rất muốn mở mang kiến thức về yêu thú một chút, dứt khoát thi triển phá của đại pháp!

"Ánh nắng hôm nay đẹp!"

Thấy Lạc Vô Danh không để ý mình hỏi, tự mình đi tới trước, trên mặt Diệp Phong cũng đen lại.

Đi dạo một vòng, ngoại trừ nhìn từng cái cửa hang đen nhánh có phong ấn yêu thú thì hoàn toàn không có bất kỳ chuyện gì có thể khiến cho Diệp Phong cảm thấy hứng thú, chuyện này khiến hắn cực kỳ hối hận khi đến đây.

Chương 33: Thi thể Tử Lôi Cuồng Sư, bữa tiệc nướng lớn

Hai giờ sau, Lạc Vô Danh dẫn theo Diệp Phong trở lại chỗ ở, Diệp Phong trực tiếp nghỉ ngơi.

Trước mắt điểm phá sản chỉ có hai ngàn tám trăm mười điểm, hắn định sẽ tích lũy một đợt, đến lúc đó khiến cho thực lực đột phá đến Dung Linh Cảnh cửu trọng đỉnh phong.

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi Diệp Phong rời giường thì lập tức kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay.

Một bộ thi thể yêu thú Tử Lôi Cuồng Sư.

"Tử Lôi Cuồng Sư?"

"Yêu thú cấp bậc gì?"

"Một cỗ thi thể mà thôi, sao có thể lãng phí hết được?"

Ôm nghi hoặc trong lòng, Diệp Phong trực tiếp tìm Đại sư huynh Trần Hạo Vũ.

"Thi thể yêu thú hả?"

"Tu sĩ chúng ta có thể tốn linh lực đề luyện tinh huyết yêu thú thuần túy từ trong thi thể yêu thú ra, tinh huyết yêu thú này không quan trọng với những tu sĩ bình thường như chúng ta, nhưng đối với thể tu thì lại cực kỳ quan trọng.

"Thể tu chính là tu luyện công pháp rèn luyện thân thể, thu nạp linh khí trong thiên địa, không ngừng rèn luyện thân thể, để nhục thân không ngừng thuế biến, sức chiến đấu cũng cực kỳ kinh khủng, mà tinh huyết yêu thú đối với thể tu thì là tài nguyên phụ trợ tu luyện tốt nhất."

Trần Hạo Vũ nghe Diệp Phong hỏi thăm, cũng kiên nhẫn giảng giải.

"Đại sư huynh, vậy nếu không cần linh lực rèn luyện mà trực tiếp nướng thịt của yêu thú ăn thì sao?"

Diệp Phong nghe xong, hỏi thăm một vấn đề mới.

Mẹ!

Nghe nói như thế, Trần Hạo Vũ cũng sững sờ, dùng ánh mắt quái dị nhìn Diệp Phong, hắn không hiểu sao Diệp Phong có thể nghĩ ra mấy ý tưởng quái dị như thế.

"Thi thể yêu thú càng mạnh mẽ, tinh luyện tinh huyết yêu thú lại càng khó, mà nếu như trực tiếp nướng ăn thì sợ là lực lượng hấp thu được không tới một phần trăm tinh huyết yêu thú, yêu thú cảnh giới thấp không sao, nhưng nếu như là thi thể yêu thú thực lực mạnh mẽ, không tinh luyện tinh huyết yêu thú mà trực tiếp nướng ăn thì quá lãng phí."

Mặc dù không thể hiểu ý nghĩ của Diệp Phong nhưng Trần Hạo Vũ vẫn giải thích.

"Vậy tông môn chúng ta có thể tu không?"

Bây giờ ngoại trừ không biết cấp bậc của Tử Lôi Cuồng Sư ra thì Diệp Phong đã hiểu được chút tình huống của thứ này, hỏi ra câu cuối cùng.

"Có, Ngũ tổ lão chính là một thể tu Độ Kiếp Cảnh mạnh mẽ, chuyện này có liên quan rất lớn đến việc hắn là một Luyện Khí Sư mạnh mẽ."

Vấn đề này, Trần Hạo Vũ trực tiếp đưa ra đáp án.

Hả?

Nhìn Diệp Phong sau khi nghe xong thì trực tiếp rời đi, Trần Hạo Vũ bỗng nhiên nhíu chặt lông mày, sau đó đột nhiên trừng lớn hai mắt, kinh hãi nói: "Không phải trong tay tiểu sư đệ có thi thể một con yêu thú cảnh giới cực cao đó chứ, hơn nữa không phải là chuẩn bị nướng ăn đó chứ!"

Nghĩ đến tính cách phá của, ngang tàng của tiểu sư đệ này, Trần Hạo Vũ càng cảm thấy suy đoán của mình là thật.

Sân luyện võ nội môn!

Diệp Phong lấy thi thể Tử Lôi Cuồng Sư từ hệ thống ra, trong nháy mắt, một luồng khí tức, uy áp kinh khủng bao phủ toàn bộ sân luyện võ, cảm giác áp bách kinh khủng đó khiến cho tất cả đệ tử nội ngoại môn cảm thấy như sắp tử vong!

Bành!

Thi thể Tử Lôi Cuồng Sư lớn như ngọn núi nhỏ nện xuống đất, phát ra một tiếng nổ vang.

"Các sư huynh sư đệ, hôm nay đừng tỷ thí, tranh thủ qua giúp ta cắt thịt, hôm nay ta mời mọi người ăn thịt nướng."

Mấy ngàn tên đệ tử nội ngoại môn chống chọi lại uy áp muốn ngạt thở đi tới trước thi thể to lớn của Tử Lôi Cuồng Sư, trong mắt mỗi người đều lộ vẻ kinh hãi, mặc dù không biết con yêu thú trước mắt là yêu thú cấp bậc gì, nhưng tuyệt đối rất kinh khủng!

Mà Diệp Phong chẳng những không có tinh luyện thi thể yêu thú này thành tinh huyết yêu thú, ngược lại lại mời bọn họ ăn thịt nướng, chuyện này khiến cho bọn họ hưng phấn không thôi, thịt của loại yêu thú cấp bậc này, bỏ qua lần này thì sợ đời này cũng không còn cơ hội ăn.

"Diệp Phong sư huynh, lân giáp trên người con yêu thú này quá cứng, kiếm của ta đã gãy nhưng cũng không thể tổn thương chút nào!"

"Diệp Phong sư huynh, ta tìm được mấy chỗ yếu không có lân giáp bao trùm nhưng, nhưng, ta gia trì Kim linh lực sắc bén lên trường kiếm cũng không thể phá vỡ da thịt của yêu thú này!"

"Diệp Phong sư huynh, không ăn được!"

Trên thân thể như ngọn núi nhỏ của Tử Lôi Cuồng Sư, đệ tử tông môn vây quanh, nhưng cho dù đông đảo đệ tử vận dụng thủ đoạn gì thì cũng không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì cho thi thể Tử Lôi Cuồng Sư, khiến cho bọn họ muốn điên.

"Hệ thống, có đao khí có thể dễ dàng cắt thân thể con yêu thú này ra hay không, ta mượn dùng một chút không có vấn đề chứ, nếu không sản phẩm bại gia này ta không biết giải quyết như thế nào."

Không hiểu, vậy thì tìm cách giải quyết từ hệ thống.

"Đinh! Tạm thời cấp cho túc chủ một trăm cây chủy thủ, dùng xong phải trả lại, nếu không sẽ trừ một lượng lớn điểm phá sản."

Hệ thống như đã đoán được Diệp Phong dùng xong sẽ không trả về, trực tiếp đưa ra xử phạt nghiêm khác khi không trả.

Mẹ!

Nghe nói hậu quả khi không trả về, Diệp Phong chỉ đành thầm mắng hệ thống quá hẹp hòi, sau đó lấy một trăm cây chủy thủ ra phát cho đệ tử xung quanh.

"Diệp Phong sư huynh, chủy thủ này quá mạnh, lân giáp vô cùng cứng rắn của yêu thú đó lại bị chủy thủ này cắt như cắt giấy mỏng!"

"Diệp Phong sư huynh, da thịt của yêu thú này cũng bị cắt ra dễ dàng, cái chủy thủ này quá kinh khủng!"

Theo thi thể Tử Lôi Cuồng Sư được nhanh chóng cắt ra, từng miếng huyết nhục chồng chất lại một chỗ, những đệ tử khác cầm que gỗ lên, nghiêm túc xỏ thịt!

Chất củi lên, Diệp Phong phóng ra một tia Hỏa linh lực, nhóm lửa trong nháy mắt.

Đông đảo đệ tử phụ trách nướng cầm xiên đã xiên thịt vây quanh đống lửa, bắt đầu nướng.

Đứng ở bên cạnh, Diệp Phong nhìn mấy ngàn tên đệ tử nội ngoại môn, mỗi người làm đúng chức vụ của mình, cảm thấy đúng là một bữa tiệc nướng lớn!

Xì xì!

Theo huyết nhục của Tử Lôi Cuồng Sư bắt đầu chảy mỡ, mùi thịt nồng thu hút tâm thần người ta bay khắp sân luyện võ, khiến cho đông đảo đệ tử không nhịn được nuốt nước miếng một cái.

Chương 34: Lạc Vô Danh, tông môn ngươi giàu có đến mức này rồi sao

Phía đông, cách Tinh Cực Tông mười dặm.

Một nam tử trung niên dáng người khôi ngô nhưng toàn thân đều là máu từ giữa hư không bước ra, mắt nhìn hướng Tinh Cực Tông, nhếch miệng cười nói: "Lạc Vô Danh, lần này lão tử kiếm bộn ở Thiên Đạo Chiến Trường rồi, lấy được tám mươi miếng cực phẩm Linh Tinh, cũng không phải đê phẩm mà là cực phẩm, ta rất chờ mong được nhìn thấy ánh mắt hâm mộ đến đỏ lên của ngươi."

Nghĩ đến đây, nam tử khôi ngô nở một nụ cười, trực tiếp nhắm thẳng hướng Tinh Cực Tông, nhanh chóng bay tới.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Tinh Cực Tông gặp được nguy hiểm?"

Khi nam tử khôi ngô đi tới gần khu vực Tinh Cực Tông, phát hiện khí tức đại trận hộ tông mở ra thì sắc mặt đột nhiên thay đổi, sát cơ trong mắt tăng vọt!

"Không đúng?"

"Bây giờ ở bên ngoài cũng không có kẻ địch, chẳng phải chỉ có một mình ta hay sao?"

Nhưng không lâu sau, nam tử khôi ngô lập tức nhận ra được có chỗ không đúng, bởi vì nơi này làm gì có kẻ địch nào, chỉ có một người bạn cũ như hắn thôi.

"Cũng nhiều năm rồi không có kiến thức uy lực của Cửu Tinh Kiếm Trận, bây giờ thử xem nhục thể của ta có thể kháng được bao nhiêu đạo Cửu Tinh Kiếm Mang."

Không có gọi Lạc Vô Danh đi ra, nam tử khôi ngô chuẩn bị đi vào đại trận hộ tông thử trước một phen.

"Mẹ nó!"

Nhưng mà vừa mới bước vào phạm vi của Cửu Tinh Kiếm Trận thì trong lòng lập tức cảm nhận được áp lực lớn đến mức không thở nổi, không có chút do dự nào, nam tử khôi ngô dùng tốc độ nhanh nhất trốn ra khỏi phạm vi kiếm trận.

Hô! Hô! Hô!

Sau khi chạy ra khỏi phạm vi kiếm trận, nam tử khôi ngô đứng tại chỗ không ngừng thở hổn hển, vẻ hoảng sợ trong mắt lại càng đậm thêm!

Chắc chắn phải chết!

Nam tử khôi ngô dám cam đoan, nếu như không phải vừa nãy tốc độ của hắn rất nhanh thì bây giờ hắn đã chết ở bên trong kiếm trận đó rồi, một đạo Cửu Tinh Kiếm Mang đánh xuống là có thể dễ dàng tiêu diệt hắn!

"Đại trận hộ tông mạnh mẽ nhất của Tinh Cực Tông, Cửu Tinh Kiếm Trận, bây giờ nó lại được cải tiến, uy lực mạnh hơn trước đây không biết bao nhiêu lần, rốt cuộc là người phương nào đã cải tiến kiếm trận đến trình độ kinh khủng như vậy!"

Lúc này, nam tử khôi ngô rơi vào trầm tư.

"La Khải, có phải ngươi điên rồi hay không, không phát hiện được đại trận hộ tông đang mở ra hay sao!"

Đúng lúc này, giọng nói gấp gáp của Lạc Vô Danh từ trong tông môn vọng ra.

Nhìn Lạc Vô Danh từ tông môn bay ra ngoài, trên mặt La Khải ngoại trừ cười khổ ra thì vẫn là cười khổ, mẹ nó, ai biết là đại trận hộ tông của nhà ngươi lại là phiên bản đã được cường hóa lên chứ!

"Đi, đi vào bên trong rồi nói."

Thấy La Khải cũng không có xảy ra sự cố gì, lúc này Lạc Vô Danh mới thở phào nhẹ nhõm nói.

"Lạc Vô Danh, tông môn các ngươi lại mở đại trận hộ tông ra, chẳng lẽ là gần đây có cường địch đến xâm phạm hay sao?"

Đi theo bên cạnh Lạc Vô Danh, La Khải vẻ mặt nghiêm túc hỏi thăm hắn.

"Không có, chỉ là gần đây trong tông môn dư ra hơi nhiều Linh Tinh, cho nên quyết định sẽ vĩnh viễn mở đại trận hộ tông ra."

"Đúng rồi, uy lực của Cửu Tinh Kiếm Trận bây giờ, hẳn là lúc nãy ngươi cũng đã cảm nhận được rồi chứ, bây giờ đã mạnh hơn trước kia gấp mười lần, mặc dù tiêu hao cũng tăng lên gấp mười nhưng cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc thôi."

Lạc Vô Danh tỏ vẻ tài đại khí thô, giải thích cho hắn.

"Ta để cho ngươi trang bức đó, vậy ngươi nói thử xem, bây giờ trong tông môn các ngươi có bao nhiêu Linh Tinh hả?"

Thấy dáng vẻ trang bức của Lạc Vô Danh, La Khải lại không tin cho lắm, hỏi thăm hắn.

"Không có bao nhiêu hết, vừa mới thu được một trăm triệu miếng cực phẩm Linh Tinh mà thôi, mặc dù tiêu hao tăng lên gấp mười nhưng cũng đủ để chèo chống được mấy tháng đó."

"Đúng rồi, nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn là người vừa từ Thiên Đạo Chiến Trường trở về chứ, ngươi đến tìm ta có chuyện gì không?”

Lạc Vô Danh nhìn toàn thân La Khải đều là máu, hắn cũng hiếu kì hỏi.

...

Nghe hắn hỏi mình như vậy, trong nháy mắt, sắc mặt La Khải trở nên lúng túng, hắn và Lạc Vô Danh là bạn thân mấy chục năm, hắn biết rõ đối phương sẽ không nói đùa với mình, đã nói có một trăm triệu cực phẩm Linh Tinh, vậy thì tuyệt đối là có, đừng có quan tâm là nó ở đâu ra hết.

Nhưng mà nghĩ lại, mình còn định dùng tám mươi miếng cực phẩm Linh Tinh để trang bức với hắn, bây giờ hắn rất muốn khóc muốn chết, chỉ hận mình không thể lập tức tìm một cái lỗ để chui vào trong đó.

"Không có việc gì cả, không phải là đã lâu không có tới tìm ngươi uống rượu sao, bây giờ rảnh rỗi đến tìm ngươi uống một chầu."

La Khải tùy tiện tìm một cái lý do, nhưng mà cũng không có khiến cho Lạc Vô Danh suy nghĩ nhiều, dù sao đúng là đã mấy năm rồi hai người không có gặp mặt nhau.

"Ừm?"

"Mùi vị gì mà thơm như vậy?"

Khi đi ngang qua khu vực nội môn, một mùi thịt nồng đậm theo gió nhẹ bay vào trong mũi của hai người.

Một lát sau.

Khi hai người mò theo mùi thơm đi vào sân luyện võ ở nội môn, nhìn thấy thi thể chỉ còn lại có một nửa của Tử Lôi Cuồng Sư thì con ngươi co rút lại, cùng nhau kinh hô lên: "Tử Lôi Cuồng Sư!"

"Khí tức này!"

"Con Tử Lôi Cuồng Sư này tuyệt đối là Đại yêu kinh khủng đã vượt qua được chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp, có thể phi thăng thượng giới bất cứ lúc nào!"

Dù chỉ là thi thể nhưng cảm nhận được uy áp lẫn khí tức khiến cho tim hai người đập nhanh từ trên người của Tử Lôi Cuồng Sư tản ra, sắc mặt hai người đại biến lần nữa.

"Chờ một chút!"

"Mấy ngàn tên đệ tử ở bên dưới đang làm cái gì đó?"

"Dùng huyết nhục của Đại yêu kinh khủng như thế này nướng ăn, Lạc Vô Danh, Tinh Cực Tông của ngươi đã giàu có đến mức này rồi sao hả?"

Lúc này, rốt cục La Khải cũng chú ý tới mấy ngàn tên đệ tử ở bên dưới đều đang cầm xiên thịt ăn uống thả cửa, không nhịn được quay qua nhìn Lạc Vô Danh, lên tiếng kinh hô.

Giàu có cái rắm á!

Tuyệt đối là do cái tên phá của Diệp Phong đó làm ra!

Chương 35: Cẩu tử không phải người, là một con chó hoang

Đại yêu kinh khủng, Đại yêu kinh khủng như thế này, nếu tinh luyện huyết nhục để lấy tinh huyết yêu thú thì sẽ trân quý như thế nào, hắn, hắn lại đem ra nướng ăn, hơn nữa còn đem cho những đệ tử này ăn!

Nghĩ đến đây, Lạc Vô Danh suýt chút hôn mê, nếu như Ngũ tổ lão nhìn thấy cảnh này thì không phải là sẽ tức đến hộc máu luôn sao!

"Đó là!"

Đúng lúc này, La Khải bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng khiến cho hắn hãi hùng khiếp vía, một đệ tử thực lực chỉ có Khí Động Cảnh cầm một thanh chủy thủ màu đen nhìn rất là bình thường, tiện tay cắt đứt lân giáp bao trùm trên người Tử Lôi Cuồng Sư.

Đó phải là thần binh lợi khí gì thì mới có thể bỏ qua cảnh giới, cắt đứt lân giáp của Tử Lôi Cuồng Sư như thế được chứ!

Điên rồi!

Nhiều năm không có tới, giờ phút này, thậm chí La Khải bắt đầu cảm thấy Tinh Cực Tông trở nên xa lạ, từ khi nào mà tông môn của bạn cũ này của mình lại trở nên khủng bố như thế!

"Ngũ tổ lão, ngươi mau đến đây đi, tiểu tử Diệp Phong đó lại, mẹ nó, lại bắt đầu phá của, thi thể của Tử Lôi Cuồng Sư đã vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp đó, hắn lại đem ra nướng cho mấy ngàn tên đệ tử tông môn ăn, nếu như ngươi còn không đến, lát nữa sẽ bị bọn họ ăn hết đó!"

Hả?

Nghe Lạc Vô Danh bên cạnh mình dùng ngọc bội truyền âm truyền âm cho tổ lão nhà hắn, lại nhìn thấy vẻ mặt sụp đổ của Lạc Vô Danh lúc này, La Khải bỗng nhiên cảm thấy hình như là mình đã đoán sai rồi, tình huống đang diễn ra lúc này hình như ngay cả bản thân Lạc Vô Danh cũng có chút bối rối.

"Lạc Vô Danh, Diệp Phong mà ngươi vừa mới nói tới là ai vậy?"

"Tại sao lại phải gọi Ngũ tổ lão tới để khuyên can, ngươi không thể đi lên khuyên can hắn được hay sao?"

Lúc này, La Khải mặt mũi tràn đầy nghi ngờ quay qua nhìn Lạc Vô Danh, hỏi.

"Ngươi cho rằng ta không muốn hay sao!"

"Cái tên Diệp Phong này vốn là một trong số sáu đệ tử hạch tâm của tông môn, kết quả hôm qua hắn đưa cho tông môn một trăm triệu miếng cực phẩm Linh Tinh với bí điển Cửu Tinh Kiếm Trận phiên bản đã được cường hóa, được đặc cách trở thành trưởng lão vinh dự của tông môn, địa vị giống như ngũ đại tổ lão, cho dù là ta thì đều phải cung kính hô một tiếng Diệp trưởng lão, ngươi nói ta phải đi khuyên can hắn như thế nào đây hả."

Đối với La Khải, Lạc Vô Danh cũng không có giấu giếm hắn gì cả.

Phía sau núi!

Sở Vân Sơn nghe Lạc Vô Danh truyền âm, mặt co quắp lại, khiến cho tứ đại tổ lão bên cạnh rất là nghi hoặc.

"Lão ngũ, chuyện gì thế?"

Lạc Thiên Hình không hiểu hỏi.

"Đại ca, ngươi nói thi thể một con Đại yêu vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp có quan trọng với ta hay không?"

Sở Vân Sơn nghe Lạc Thiên Hình hỏi thăm, giống như tiểu quả phụ ủy khuất, sắc mặt u oán, ủy khuất hỏi.

"Còn cần phải hỏi nữa sao?"

"Thi thể Đại yêu cấp bậc đó, đối với ngươi thì sợ là còn quan trọng hơn cả Đốn Ngộ Đan."

Lạc Thiên Hình cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình, bên cạnh, tam đại tổ lão cũng khẽ gật đầu, dù sao trong năm người chỉ có Sở Vân Sơn là thể tu, bọn họ cũng biết yêu thú tinh huyết quan trọng với thể tu như thế nào.

"Bây giờ trong tông môn chúng ta có thi thể một con Đại yêu như thế, hơn nữa đã bị mấy ngàn tên đệ tử nội ngoại môn nướng ăn hết một nửa."

"Cái gì!"

Nghe nói như thế, bốn người Lạc Thiên Hình, Giang Hào Vũ, Tào Dân Phong với Trình Hưng Phí kinh hãi đứng phắt dậy, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Vậy ngươi còn chờ cái gì, còn không mau đi ngăn cản bọn họ!"

Kịp phản ứng lại, Lạc Thiên Hình tức hổn hển nói với Sở Vân Sơn.

"Cho dù bây giờ ta qua đó thì đã sao?"

"Lạc Vô Danh vừa mới truyền âm cho ta, sợ con Đại yêu này là của tiểu tử Diệp Phong đó lấy ra, hắn muốn chia cho mấy ngàn đệ tử tông môn nướng ăn, ta có thể làm gì được?"

Nghe nói như thế, bốn người Lạc Thiên Hình, Giang Hào Vũ trầm mặc lại, dù sao đã lấy được nhiều chỗ tốt từ tay Diệp Phong, ngươi cũng không thể cướp thi thể Đại yêu, dù sao đó là của Diệp Phong.

Hơn nữa, cho dù là nướng ăn, dù sao cũng là Đại yêu cảnh giới cao như thế, chỉ sợ mấy ngàn tên đệ tử nội ngoại môn đều sẽ được vô cùng ích lợi, nói tóm lại, cũng là một chuyện tốt với tông môn.

Chỉ khổ cho Sở Vân Sơn.

"Thôi, không bằng chúng ta cũng đi ăn một chút đi, dù sao có thể ăn một chút cũng tốt hơn không ăn được, thịt của Đại yêu cấp bậc này ta cũng chưa từng ăn."

Cuối cùng, Lạc Thiên Hình đưa ra một đề nghị, sau đó ngũ đại tổ lão dùng tốc độ nhanh nhất bay tới sân luyện võ.

Mà lúc này, Lạc Vô Danh và La Khải đã gia nhập vào đại quân ăn thịt xuyên, ăn quên cả trời đất, thật sự là chất thịt của Tử Lôi Cuồng Sư quá tốt, hơn nữa còn là nướng, hương vị được phát huy đến mức cao nhất.

Một lát sau, ngũ đại tổ lão cũng chạy tới sân luyện võ, lên tiếng chào Diệp Phong, sau đó cũng gia nhập vào đại quân ăn thịt.

Sau một giờ.

Theo Sở Vân Sơn đem khung xương của Tử Lôi Cuồng Sư đi, tiệc nướng cũng kết thúc, mấy ngàn tên đệ tử tu luyện một lần nữa, ngạc nhiên phát hiện thân thể của mình thay đổi không nhỏ.

"Diệp trưởng lão, vị này là bạn cũ của ta, La Khải, là một thể tu Độ Kiếp Cảnh tứ trọng."

Lúc này Lạc Vô Danh cũng dẫn La Khải đến giới thiệu cho Diệp Phong.

Nghe Lạc Vô Danh gọi thẳng mình là Diệp trưởng lão, Diệp Phong cũng có chút bất đắc dĩ, ai kêu bên cạnh ngoại trừ Sở Vân Sơn ra thì tứ đại tổ lão còn lại vẫn chưa đi.

"Vãn bối Diệp Phong, bái kiến La tiền bối."

Diệp Phong cũng cực kỳ khiêm tốn hô một tiếng.

"Không được!"

La Khải nghe được một tiếng tiền bối thì lại vội vàng khuyên can, sau đó vội nói: "Diệp trưởng lão, tiền bối ta không dám nhận, không dám nhận."

"Ngươi là bạn của sư công ta, đương nhiên là tiền bối của ta rồi."

Hả?

Nhưng mà nghe nói như thế, La Khải ngẩn ra.

Chương 36: Cẩu tử không phải người, là một con chó hoang (2)

Lạc Vô Danh gọi ngươi là Diệp trưởng lão, ngươi gọi hắn là sư công?

Mẹ nó, cái này là quan hệ như thế nào?

"La Khải, tiểu tử Diệp Phong này là đại đệ tử thân truyền của Thiên Tuyết, cho nên ta cũng là sư công hắn."

"Dù sao bây giờ thân phận của hắn hơi nhiều."

Giải thích một câu, nghĩ đến còn phải giải thích nhiều hơn nữa, Lạc Vô Danh dứt khoát không thèm nói.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ tiêu hao sản phẩm bại gia hôm nay thành công, thưởng một ngàn điểm phá sản, thưởng tinh huyết của yêu thú Độ Kiếp Cảnh cửu trọng đỉnh phong vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp, Tử Lôi Cuồng Sư *200!"

"Hệ thống, vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp là có ý gì?"

Nhìn thấy phần thưởng đặc biệt nhận được lần này có tiền tố hơi phức tạp, Diệp Phong cũng không hiểu, hỏi.

"Đinh! Huyền Thiên đại lục chỗ túc chủ ở, cho dù là tu sĩ hay là yêu thú, thực lực đạt tới Độ Kiếp Cảnh cửu trọng đỉnh phong, muốn phi thăng thượng giới thì cần kháng được chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp, Thiên Đạo lôi kiếp không giống với lôi kiếp bình thường mà Độ Kiếp Cảnh cần phải đối mặt."

Nghe hệ thống giải thích, Diệp Phong cũng hiểu sơ, đây là sự phân chia thực lực sau Độ Kiếp Cảnh cửu trọng đỉnh phong, mỗi khi vượt qua một đạo Thiên Đạo lôi kiếp thì thực lực đều sẽ trở nên không giống.

"Diệp Phong hiền chất, mặc dù nhờ phúc của ngươi mà ăn được huyết nhục Đại yêu ngon như vậy nhưng ta vẫn phải nói một câu, lãng phí, thi thể Đại yêu này bị lãng phí, ngươi có biết dùng cái thi thể Đại yêu này đề luyện ra yêu thú tinh huyết, trân quý như thế nào với thể tu chúng ta hay không."

Mặc dù nhờ ơn Diệp Phong mới ăn được nhưng không lèm bèm một câu như vậy thì La Khải khó chịu, ai bảo hắn là một thể tu, mặc dù thịt nướng ngon nhưng ngon ở miệng, đau nhức ở trong lòng!

"La tiền bối, ngươi nói thứ đồ quỷ này hả?"

Nghe La Khải lèm bèm, Diệp Phong xòe tay ra, một giọt huyết châu màu đỏ hồng xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn.

"Khí tức này, không sai, tuyệt đối là tinh huyết được đề luyện ra từ thi thể Tử Lôi Cuồng Sư khi nãy!"

Cảm nhận khí tức tinh huyết một chút, La Khải chỉ hận không thể lập tức cướp lấy giọt máu này, nuốt vào.

"Cái thứ quỷ này bây giờ ta có một ít, nhưng không thể cho các ngươi hết, ta phải chừa lại một chút cho cẩu tử nhà ta."

Đối với yêu thú tinh huyết này, Diệp Phong không có chút hứng thú nào, nhưng bây giờ hắn đã thành thói quen, cái gì cũng phải giữ lại cho cẩu tử nhà mình một chút, thân là cẩu tử được bại gia thần hào nuôi, nhất định phải cái gì cũng từng ăn rồi mưới được, như vậy sau này mới sẽ không làm cho hắn bị mất mặt.

Khóc!

Nghe Diệp Phong nói như vậy, lòng Lạc Vô Danh đang rơi lệ, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình đường đường là tông chủ Tinh Cực Tông, lại không bằng một con chó, thậm chí bây giờ hắn còn hâm mộ con chó mà Diệp Phong nuôi.

Một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên!

Đi theo Diệp Phong, một con chó cũng trực tiếp bay lên, thứ mà người khác nằm mơ cũng muốn có được, một con chó lại có tất cả, ngươi nói xem có tức hay không!

"Cẩu tử?"

"Là ngoại hiệu của bạn ngươi sao?"

Lúc này, La Khải tràn đầy hâm mộ hỏi, hắn rất hâm mộ người bạn này của Diệp Phong.

"La Khải, cẩu tử không phải người, chính là một con chó hoang bình thường mà Diệp Phong nuôi, nhưng mà bởi vì từng nuốt hơn hai ngàn viên cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan, đã tiến hóa thành yêu thú."

Cẩu tử không phải người?

Một con chó ăn hơn hai ngàn viên cửu vân tam phẩm Thanh Huyền Đan, trước đây không phải cao nhất là một viên bát văn Thanh Huyền Đan sao, từ khi nào mà lại xuất hiện cửu vân, hơn nữa còn có nhiều như vậy?

Quan trọng nhất chính là Đại yêu tinh huyết trân quý như thế mà lại cho một con chó ăn!

Nghĩ đến cuối cùng, Lạc khải muốn điên rồi, hành vi phá sản như thế này hắn hoàn toàn không chấp nhận được!

"Các ngươi đang nói đùa với ta, đúng không?"

Rốt cục, La Khải hỏi một câu mà hắn tự nhận là cực kỳ hợp lý. Hắn không tin trên đời này lại có người phá của đến phát rồ như thế!

"Nếu không có chuyện gì thì ta về trước."

Diệp Phong không có trả lời, chỉ quay qua nhìn La Khải cười cười, sau đó đi ra khỏi sân luyện võ.

"La Khải, đi theo ta, ta đưa cho ngươi một cơ duyên."

Lạc Vô Danh nói xong, cũng đi ra khỏi sân luyện võ.

Sao các ngươi đều đi hết vậy, phải trả lời câu hỏi của ta chứ!

Cơ duyên gì, ở tông môn của ngươi thì có thể có cơ duyên gì chứ?

Ôm một bụng nghi hoặc, La Khải vẫn chạy theo Lạc Vô Danh.

Không bao lâu, khi đi tới nơi ở của Lạc Vô Danh, trực tiếp lấy một viên Đốn Ngộ Đan ra đưa cho La Khải, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nếu không phải quan hệ giữa chúng ta rất tốt thì thứ này ta tuyệt đối không cho ngươi."

"Cái này là thứ đồ gì, không phải là độc dược chứ."

La Khải nhìn Đốn Ngộ Đan đen thui trong tay một chút, trêu ghẹo.

"Đốn Ngộ Đan, nuốt nó thì có thể lập tức bước vào đốn ngộ chi cảnh, thời gian kéo dài đại khái hai mươi phút."

"Ngọa tào!"

"Thật hay giả?"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lạc Vô Danh, La Khải cũng không nhịn được nói tục, đốn ngộ, cái này là cơ duyên có thể ngộ nhưng không thể cầu, nuốt viên đan dược này thì có thể bước vào đốn ngộ chi cảnh?

Mặc dù có chút khó tin nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lạc Vô Danh, La Khải cảm thấy không phải là đối phương đang trêu chọc hắn.

Hô!

Thở dài một hơi, La Khải trực tiếp nuốt Đốn Ngộ Đan trong tay, sau đó khí tức ngộ hiểu xuất hiện, La Khải biến sắc, vội khoanh chân ngay tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền, tu luyện.

Hai mươi phút sau.

"Đốn Ngộ Đan này cũng là của tiểu tử Diệp Phong đó, ngoại trừ cống hiến cho tông môn ra thì trong tay hắn còn có hai mươi viên, cũng định đem về cho chó hắn nuôi ăn."

Nhìn thấy La Khải kết thúc tu luyện, mở hai mắt ra. Lạc Vô Danh không có chờ đối phương nói chuyện, nói thẳng một câu như vậy.

Chương 37: La Khải cũng chạy đến Tinh Hồn Tông

"Đúng rồi, người biết Hạ Thiên Vũ không, Diệp Phong nói, nếu giúp hắn làm một ít chuyện tốn thể lực, nếu như biểu hiện tốt thì sẽ tặng một gốc Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo cho hắn, bây giờ hắn mặc kệ luôn phòng đấu giá, trực tiếp chạy đến Tinh Hồn Tông của con gái ta làm trưởng lão, còn có Bạch Thiên Hồng nữa, hắn cũng chạy tới tông môn của con gái ta."

Hả?

Thấy La Khải nghe nói như vậy thì lập tức quay người muốn đi, Lạc Vô Danh ngẩn ra, vội hô: "Ngươi đi làm cái gì, chúng ta còn chưa có uống rượu!"

"Uống cái rắm!"

"Ta chỉ một người cô đơn, cả ngày làm bạn với cô độc, con gái của ngươi sáng lập tông môn, chuyện lớn như thế này mà cũng không nói cho ta biết sớm, ta tới tông môn của con gái ngươi làm trưởng lão, đã đến lúc có nhà."

Nghe nói như thế, nhìn La Khải trực tiếp phóng lên tận trời, nhanh chóng rời khỏi đây, Lạc Vô Danh choáng váng.

"Chuyện này, cái tên này quá không biết xấu hổ!"

"Mới đầu là ai nói đời này cũng sẽ không gia nhập bất kỳ một thế lực nào, nói không thích khuôn sáo, một mình tự do tự tại dễ chịu. Mẹ nó, còn muốn có nhà, ta thấy là ngươi để mắt tới những Đại yêu tinh huyết trong tay Diệp Phong mới đúng!"

Lạc Vô Danh điên cuồng chửi bậy, nhưng cuối cùng cũng không thể không thừa nhận, nếu đổi lại là hắn thì sợ hắn cũng sẽ đưa ra quyết định giống như La Khải, ai bảo thứ trong tay Diệp Phong có sức hấp dẫn trí mạng như thế chứ.

Đại yêu vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp!

Đối với đám tu sĩ ngay cả Độ Kiếp Cảnh cửu trọng đỉnh phong cũng chưa có đạt tới như bọn họ thì đó là tồn tại mà bọn họ phải ngước lên nhìn!

"Không được, mặc dù là huynh đệ với hắn nhưng sao có thể để cho thứ đồ tốt này làm lợi cho hắn được chứ, ta phải nhanh đi thông báo cho Ngũ tổ lão."

Nghĩ đến đây, Lạc Vô Danh cũng phóng lên tận trời, nhanh chóng đi tới sau núi.

...

Bành!

Vừa nằm xuống chuẩn bị tiếp tục ngủ để giết thời gian, Diệp Phong lại bị tiếng cửa phòng bị đánh vỡ quấy nhiễu, thấy là Đại sư huynh Trần Hạo Vũ, bất đắc dĩ nói: "Đại sư huynh, ngươi phải bình tĩnh, đừng có hốt hoảng như vậy, ngươi xem, ngươi đụng hư cửa phòng ta luôn rồi."

"Tiểu sư đệ, ta biết ngươi phá của, nhưng ta không ngờ được là ngươi lại phá của đến phát rồ như vậy!"

Mẹ!

Nghe nói như thế, Diệp Phong cũng ngẩn ra, hắn đã làm cái gì?

Mà nhìn Diệp Phong vẻ mặt vô tội, người vật vô hại, Trần Hạo Vũ lập tức giận điên lên!

Vừa nãy, hắn đến Tàng Kinh Các của tông môn, dựa vào thân phận đệ tử hạch tâm tra duyệt một chút thư tịch ghi chép về đỉnh cấp Đại yêu, kết quả hắn tìm được tin tức của Tử Lôi Cuồng Sư thật.

Tử Lôi Cuồng Sư, yêu thú cực kỳ mạnh mẽ trong yêu thú nhất tộc, là Đại yêu kinh khủng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì gần như đều có thể thuận lợi đột phá đến Độ Kiếp Cảnh, hơn nữa thân thể cũng sẽ không ngừng biến lớn lên khi thực lực tăng lên.

Kết hợp với Tử Lôi Cuồng Sư to bằng núi nhỏ mà bọn họ ăn trước đó, đủ để chứng minh đó là một con Đại yêu Độ Kiếp Cảnh!

Đúng, Trần Hạo Vũ dựa vào ghi chép trong thư tịch mà suy tính ra được con Tử Lôi Cuồng Sư đó đã là Độ Kiếp Cảnh đỉnh phong.

"Được rồi, không thể nói rõ với thần hào phá của như ngươi được."

Cuối cùng, Trần Hạo Vũ từ bỏ, dù sao hắn cũng hiểu về sự tích phá của của Diệp Phong trước đây một chút, cho dù hắn nói thì sợ là đối phương cũng hoàn toàn không để ở trong lòng, hai người hoàn toàn không phải là người sống chung một bầu khí quyển.

"Tông chủ nói sau này năm người chúng ta đi theo tiểu sư đệ đến Tinh Hồn Tông do Thánh nữ sáng lập, xem ra ta phải cố gắng thích ứng phương thức phá của ngang tàng của tiểu sư đệ."

Bất đắc dĩ lắc đầu, Trần Hạo Vũ trực tiếp quay người rời khỏi nơi ở của Diệp Phong.

Đi rồi?

Làm gì thế!

Đụng nát cửa phòng của ta, lại nói một câu kỳ quái rồi đi, ngươi cố ý đến làm hỏng cửa phòng của ta đúng không.

Nhìn Trần Hạo Vũ trực tiếp rời đi, Diệp Phong cũng tỏ vẻ khó tin.

Hô!

Mấy phút sau, Diệp Phong xoa xoa cái trán không có mồ hôi, nhìn cửa phòng đã được sửa xong, cũng không nhịn được đắc ý.

"Lúc này có thể đi ngủ rồi."

Nằm dài trên giường, Diệp Phong nhắm hai mắt lại chuẩn bị đi tìm thất tiên nữ bị định thân chơi tiếp.

Bành!

Nhưng mà ngay lúc Diệp Phong sắp đi vào mộng đẹp thì cửa phòng lại bị lực mạnh phá hủy lần nữa, cũng khiến cho hắn bừng tỉnh.

Nhìn cửa phòng triệt để tan thành từng mảnh, lại nhìn Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn tràn đầy kích động, Diệp Phong muốn điên rồi, các ngươi tới thì tới, mẹ nó, các ngươi phá cửa phòng ta làm gì!

"Ngũ tổ lão, đừng nói gì hết, ta biết ngươi tới làm gì, mười giọt Đại yêu tinh huyết này xem như đệ tử hiếu kính ngươi."

Diệp Phong cũng không ngốc, Ngũ tổ lão bỗng nhiên tới, hơn nữa sắc mặt còn kích động như thế, không cần nghĩ cũng biết sư công Lạc Vô Danh lại bán hắn đi, dứt khoát lấy ra mười giọt Đại yêu tinh huyết.

"Ai nha, ngại quá."

Mặc dù nói như vậy nhưng tốc độ Sở Vân Sơn cầm lấy Đại yêu tinh huyết lại cực nhanh, chỉ sợ chậm một giây thì Diệp Phong sẽ lấy lại.

"Diệp trưởng lão, vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, nếu có gì cần thì có thể đến tìm ta."

Nói xong, Sở Vân Sơn rất là vui mừng xoay người rời khỏi nơi ở của Diệp Phong.

"Cửa này?"

"Được rồi, ta đổi chỗ khác ở."

Nhìn cửa gỗ triệt để bể nát, Diệp Phong không muốn sửa nữa.

"Ngủ tiếp đi, qua ngày mai nữa, ngày mốt là có thể đến Thiên Đạo Chiến Trường."

Đổi một chỗ khác, Diệp Phong đóng cửa phòng, nằm ở trên giường, rốt cục cũng được yên ổn nghỉ ngơi.

Hôm sau, sáng sớm.

Diệp Phong ngồi dậy, duỗi lưng một cái, kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay.

Sản phẩm bại gia: Tĩnh Thần Hương *100!

Tĩnh Thần Hương: Do vạn năm Minh Thần Huyền Thụ chế tạo thành, nhóm lửa, hương khí tản ra có tác dụng an tâm định thần, tiến hành tu luyện ở trạng thái này thì có thể làm ít công to.

Không lâu sau, tin tức sản phẩm bại gia hôm nay hiện ra trong đầu Diệp Phong.

Chương 38: Nếu như không thể nào thay đổi, không bằng nhắm mắt yên lặng hưởng thụ

"Thú vị, còn có thứ này nữa, không biết nhóm lửa Tĩnh Thần Hương này thì có thể khiến cho ta ngủ thoải mái hơn một chút hay không."

Lúc này, Diệp Phong cũng trầm tư, dù sao chỉ có một trăm cây Tĩnh Thần Hương, xài xong sớm thì nhận được điểm phá sản sớm.

Bên ngoài viện lạc.

"Căn cứ ta quan sát mấy ngày nay, mỗi sáng sớm tiểu tử Diệp Phong này kiểu gì cũng sẽ lấy ra một chút đồ tốt để phá."

"Mới đầu ở Tinh Hồn Tông, vừa sáng sớm thì hắn đưa một vạn mảnh vỡ Hoàng Tuyền kiếm ý cho cẩu tử hắn nuôi dùng."

"Về sau trên đường về bản tông, vừa sáng sớm hắn đã bắt đầu ném thượng phẩm linh thạch, ít nhất chừng mười vạn."

"Hôm qua hắn lấy ra thi thể một con Đại yêu Tử Lôi Cuồng Sư kinh khủng, cũng là gần trưa."

"Cho nên ta hoài nghi tên phá của này mỗi sáng sớm không phá một chút đồ tốt thì tâm tình của hắn sẽ kém.”

Lúc này, Lạc Vô Danh nói cho ngũ đại tổ lão bên cạnh nghe phỏng đoán của mình.

Diệp Phong tuyệt đối không ngờ được là mỗi ngày mình tỉnh lại, chuyện thứ nhất mình phải làm là giải quyết sản phẩm bại gia cùng ngày, nhưng mà chuyện này lại bị Lạc Vô Danh chú ý tới, xem hành vi này của hắn là thói quen phá của.

"Ừm?"

"Mùi vị gì?"

Đúng lúc này, mấy người đột nhiên ngửi thấy một hương khí đặc thù, mà đầu nguồn ở trong phòng ốc trong viện lạc của Diệp Phong trước mắt.

"Ngọa tào!"

"Tĩnh Thần Hương, hơn nữa tuyệt đối không phải là Tĩnh Thần Hương bình thường!"

Vài giây đồng hồ sau, khi Lạc Thiên Hình phát hiện được tâm thần mình hơi thay đổi, không nhịn được nói tục, trực tiếp phóng vào trong phòng ốc trong viện lạc!

Bành!

Diệp Phong đang đốt cây Tĩnh Thần Hương thứ ba mươi ba, đột nhiên bị tiếng cửa vỡ do bị lực mạnh tác động vào làm cho giật nảy mình.

Nhìn thấy cửa gỗ bị đụng thành mảnh vỡ, tâm tính Diệp Phong hỏng, đám người này cứ phá cửa như vậy làm gì!

Hít!

Xông vào phòng ốc, hít một hơi Tĩnh Thần Hương nồng đậm trong phòng ốc, tâm thái lo lắng, táo bạo của Lạc Thiên Hình trở nên bình tĩnh lại trong nháy mắt.

Lạc Vô Danh với tứ Đại tổ lão còn lại đi theo vào sau đó thì đủ loại thần sắc trên mặt cũng biến mất, trở nên cực kỳ bình tĩnh.

"Sư công, ngũ đại tổ lão, các ngươi?"

Nhìn thấy sáu người đi vào, Diệp Phong cũng ngẩn ra, mới sáng sớm mà chạy tới đây làm gì?

"Quả nhiên là Tĩnh Thần Hương?"

"Diệp Phong, những Tĩnh Thần Hương này của ngươi là làm từ linh mộc gì?"

Lạc Thiên Hình thần thái cực kỳ bình tĩnh nhìn Diệp Phong, hỏi.

"Vạn năm Minh Thần Huyền Thụ."

Diệp Phong nghe xong, trực tiếp đáp.

"Nha!"

"Vạn năm Minh Thần Huyền Thụ, không tệ, quả là không tệ."

Lạc Thiên Hình nghe xong, sắc mặt bình thản nói, nhưng trong lòng đã điên cuồng, chẳng qua là bị lực lượng của Tĩnh Thần Hương áp chế tâm thần, khiến cho hắn không bộc lộ ra được cảm xúc.

"Chỉ là không tệ sao?"

"Xem ra vạn năm Minh Thần Huyền Thụ đó cũng không phải là thứ tốt gì."

Nghĩ lại trước đó sư công và ngũ đại tổ lão, cho dù là Đốn Ngộ Đan hay Kim Tàm Tinh Diệu Thạch, thi thể Đại yêu Tử Lôi Cuồng Sư hoặc là tinh huyết Đại yêu Tử Lôi Cuồng Sư, khi biết mình muốn lãng phí chúng nó thì sắc mặt, cảm xúc đó hoàn toàn không giống như là vẻ bình tĩnh như bây giờ, cho nên hắn cảm thấy sản phẩm bại gia hôm nay hơi kém.

Diệp Phong đâu có biết, bây giờ tâm thần cảm xúc của sáu người bên trong phòng ốc đều bị lực lượng của Tĩnh Thần Hương áp chế, chỉ dựa vào điểm này cũng đủ để chứng minh Tĩnh Thần Hương do vạn năm Minh Thần Huyền Thụ chế tạo thành này khủng bố cỡ nào!

"Đồ chơi hay!"

"Mẹ nó, đồ chơi hay!"

Mà nghe Diệp Phong nói như vậy, sáu người đều cười khổ, nhưng không lâu sau lại khôi phục thần thái bình tĩnh, cho dù là biểu cảm hay là tâm tình chập chờn, chỉ cần xuất khác thường thì lập tức sẽ bị lực lượng của Tĩnh Thần Hương ảnh hưởng.

Điểm! Điểm! Điểm!

Nếu không phải là đồ tốt, đương nhiên Diệp Phong sẽ không tiết kiệm, nhanh chóng đốt sáu mươi bảy cây Tĩnh Thần Hương còn lại!

Nhìn ròng rã một trăm cây Tĩnh Thần Hương thiêu đốt ở trước mắt, lòng sáu người đang rỉ máu!

Tĩnh Thần Hương, nếu như Tĩnh Thần Hương uy lực mạnh, một cây tối thiểu có thể đốt một giờ trở lên, mà một cây sinh ra hiệu quả cũng đủ để bao trùm toàn bộ phòng ốc, có thể để cho hơn mười người tu luyện dưới trạng thái an tâm định thần này.

Nhưng Diệp Phong lại đốt một trăm cây, quả là phá của, một cây với một trăm cây sinh ra hiệu quả giống nhau, như vậy không phải là phá của thì là cái gì nữa!

Lo lắng!

Đau lòng!

Phát điên!

Đủ loại cảm xúc không ngừng xuất hiện trong lòng sáu người, nhưng lại không ngừng bị lực lượng của Tĩnh Thần Hương áp chế, nhìn một trăm cây Tĩnh Thần Hương không ngừng thiêu đốt, đối với sáu người, chuyện này không khác gì tra tấn!

"Tên phá của này đốt một trăm cây Tĩnh Thần Hương trân quý như thế, sau đó lại leo lên giường ngủ, hắn muốn làm cho ta tức chết hay sao!"

Thấy Diệp Phong nằm dài trên giường tiếp tục ngủ, Lạc Thiên Hình tức lắm, nhưng vừa sinh ra cảm xúc tức giận thì lập tức bị lực lượng của Tĩnh Thần Hương áp chế xuống.

"Ta không chịu nổi."

Cuối cùng, Lạc Thiên Hình chịu không được loại tra tấn này, chạy ra khỏi phòng ốc, lui ra khỏi phòng ốc ba trăm mét mới thoát khỏi hiệu quả áp chế của Tĩnh Thần Hương.

"Diệp Phong, đồ phá của, ngươi là đồ phá của!"

Rốt cục có thể phát tiết tâm tình bị đè nén, Lạc Thiên Hình hướng về phía nơi ở của Diệp Phong, trực tiếp rống lên.

Hô!

Phát tiết xong, Lạc Thiên Hình cảm thấy toàn thân thoải mái hơn rất nhiều, mà lúc này Lạc Vô Danh với tứ đại tổ lão còn lại cũng lui ra ngoài, cùng nở nụ cười khổ.

"Đừng nói vạn năm Minh Thần Huyền Thụ, ở Thiên Đạo Chiến Trường, ngay cả hơn năm ngàn năm mà ta còn chưa được nhìn thấy!"

"Hơn nữa, cảm nhận được hiệu quả kinh khủng của Tĩnh Thần Hương đó, ta suy đoán rất có thể những Tĩnh Thần Hương đó là do thụ tâm của vạn năm Minh Thần Huyền Thụ chế tạo thành, mức độ quý giá tăng lên thêm mấy bậc nữa!"

Nhị tổ lão Giang Hào Vũ rất có kinh nghiệm với linh thảo, linh quáng, linh thụ cũng biểu hiện cuối cùng đau lòng.

"Cười cũng Diệp Phong, khóc cũng Diệp Phong!"

Chương 39: Ăn xin mà thôi, có cần phải cạnh tranh như vậy hay không

"Thôi, dù sao đều là đồ của Diệp Phong, hơn nữa chúng ta còn lấy không ít chỗ tốt của hắn, mắt không thấy tâm không phiền, sau này ta tuyệt đối sẽ không qua đây nữa."

Nói một câu như vậy xong, Lạc Thiên Hình quay người nhanh chóng rời đi.

"Đi đi, tông môn có Diệp Phong, ta thấy là tông môn triệt để đổi vận, nhưng mà hắn lại có thói quen phá sản ngang tàn như vậy, ài!"

Giang Hào Vũ thở dài, cũng quay người rời đi.

"Thật sự không biết tiểu tử này lấy đâu ra nhiều bảo bối khiến cho chúng ta nóng mắt như vậy, ta rất hâm mộ!"

Tam đại tổ lão còn lại lầm bầm một câu, sau đó cũng quay người rời khỏi nơi này.

"Ngũ đại tổ lão, nếu như không thay đổi được thì không bằng nhắm mắt lại hảo hảo hưởng thụ là được rồi!"

Hả?

Nghe Lạc Vô Danh nói như vậy, ngũ đại tổ lão đều dừng bước chân lại.

Không lâu sau, ngũ đại tổ lão và Lạc Vô Danh đều đi tới góc tường bên ngoài phòng ốc của Diệp Phong, ngồi xếp bằng xuống, an tâm định thần, bắt đầu tu luyện dưới lực lượng của Tĩnh Thần Hương.

Năm mươi phút sau.

Sáu người tỉnh lại từ trong trạng thái tu luyện, nhìn nhau một chút, trong mắt đều toát ra vẻ vui mừng, mặc dù chỉ có năm mươi phút ngắn ngủi nhưng bọn họ đều được ích lợi không nhỏ.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ tiêu hao xong sản phẩm bại gia hôm nay, thưởng Tĩnh Thần Hương do vạn năm Minh Thần Huyền Thụ chế tạo thành *200!"

A?

Vừa dùng xong một trăm cây, ngươi lại thưởng cho ta hai trăm cây?

"Hệ thống thật là chó, cái thứ quỷ này ngay cả mấy người Đại tổ lão đều chướng mắt, chẳng trách sẽ thưởng cho ta gấp đôi."

Nghĩ đến đây, Diệp Phong lập tức muốn tìm một chỗ ném hai trăm cây Tĩnh Thần Hương này đi, hắn là thần hào bại gia, sao có thể giữ thứ quỷ này trong tay được.

Hả?

Diệp Phong rời khỏi phòng ốc, nhìn thấy Lạc Vô Danh và ngũ đại tổ lão ngồi ở góc tường, sững sờ.

"Dù sao cũng ném, để cho mấy người Đại tổ lão xử lý giúp ta đi."

Nghĩ đến đây, Diệp Phong đi đến trước người mấy người, sau đó ném hai trăm cây Tĩnh Thần Hương ném xuống trước mặt Lạc Thiên Hình, sau đó trở về phòng tiếp tục ngủ.

Tình huống như thế nào?

Mọi người thấy trước mặt Lạc Thiên Hình có hai trăm cây Tĩnh Thần Hương thì sững sờ ngay tại chỗ.

"Chư vị, sao ta lại có cảm giác mình biến thành tên ăn mày?"

"Còn nữa, tiểu tử thúi Diệp Phong này ném hai trăm cây Tĩnh Thần Hương nhưng lại không nói gì, đây là ý gì?"

Lạc Thiên Hình kịp phản ứng, ngẩn ra, hỏi mấy người còn lại.

"Chờ một chút!"

"Lạc Vô Danh suy nghĩ nãy giờ, bỗng nhiên lên tiếng kinh hô."

Nhìn thấy ngũ đại tổ lão đều quay qua nhìn mình, Lạc Vô Danh bỗng hạ giọng nói: "Đại tổ lão, còn nhớ rõ trước đó bởi vì hiệu quả của Tĩnh Thần Hương nên người làm trái lòng mình nói Tĩnh Thần Hương này không tệ, Diệp Phong nghe xong thì nói một câu đồ dởm, vậy có phải là hắn nghĩ Tĩnh Thần Hương này là đồ dởm thật cho nên ném cho chúng ta tùy ý xử lý hay không?"

Nghe Lạc Vô Danh lớn mật phỏng đoán như thế, ngũ đại tổ lão cũng đều chấn động, bởi vì bọn họ cảm thấy suy đoán này có mấy phần đạo lý.

"Nếu không ta đi thử xem?"

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Hình trực tiếp đứng dậy đi đến cổng, nhìn Diệp Phong nằm ở trên giường, sắc mặt bình thản nói: "Diệp Phong, những Tĩnh Thần Hương ta xử lý giúp ngươi?"

"Đại tổ lão, làm phiền ngươi, xử lý đám rác rưởi này cho ta đi, nếu không ta sẽ tìm một chỗ ném đi, những thứ rác rưởi này sẽ làm mất thân phận thần hào bại gia của ta."

Nói xong, Diệp Phong không tiếp tục để ý đến Lạc Thiên Hình, ôm chăn mền thoải mái dễ chịu lăn ra ngủ lần nữa.

"Mấy ca, chạy mau!"

Lạc Thiên Hình nghe xong, hô một tiếng với mấy người thần sắc hưng phấn ở góc tường, sau đó lập tức bay ra sau núi.

Phía sau núi, động phủ tu luyện!

Lạc Thiên Hình chia cho tứ đại tổ lão còn lại mỗi người hai mươi cây Tĩnh Thần Hương, sau đó nhìn Lạc Vô Danh đang dùng ánh mắt trông mong nhìn mình, cất một trăm hai mươi cây Tĩnh Thần Hương còn lại vào, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Lạc Vô Danh, ngươi nhìn cái gì vậy, không có có phần của ngươi."

Nghe nói như thế, Lạc Vô Danh khóc, rõ ràng là mọi người cùng làm ăn xin ở đó, sao lại không có phần của ta, cho ta mười cây cũng được.

"Đại ca, nếu không sau này mỗi sáng sớm chúng ta sẽ đến góc tường của tiểu tử Diệp Phong đó ngồi xổm ăn xin đi, không cần biết là hắn hỏi cái gì, tất cả đều xem như là đồ dởm, đến lúc đó chẳng phải tất cả đều là của chúng ta hay sao."

Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn giống như là tìm được con đường để phát tài.

"Mặc dù từ ăn xin này nghe rất khó chịu nhưng nếu như có thể lấy được loại bảo bối này thì ta thà làm một tên ăn mày!"

Tứ tổ lão Trình Hưng Phi nhìn hai mươi cây Tĩnh Thần Hương trong tay, trong mắt tràn đầy vẻ kích động, chỉ hận không thể lập tức chạy đến góc tường chỗ Diệp Phong ở ngồi xổm.

"Hóa ra ăn xin cũng có thể phát tài thật."

Tam tổ lão Tào Dân Phong với Nhị tổ lão Giang Hào Vũ cũng không khỏi sinh lòng cảm thán.

Nghe mấy người nói như vậy, Lạc Thiên Hình không có phản ứng gì, bởi vì hắn biết chỉ là mấy người thuận miệng nói một chút mà thôi, không thể nào có bọn họ sẽ đi lừa gạt Diệp Phong, dù sao Diệp Phong có đồ tốt nhưng đều sẽ cho bọn họ, hoàn toàn không cần dùng thủ đoạn hèn hạ như thế để có được.

Về phần lần này cũng không phải ý của bọn họ, hơn nữa bọn họ cũng không có nói thứ này là đồ dởm, cũng không có thừa nhận là đồ dởm, là chính Diệp Phong cho là như vậy, dù sao Diệp Phong cũng cho bọn họ!

Thật ra thì chuyện bọn họ lo lắng nhất chính là nếu nói ra tình hình thực tế thì không chừng Diệp Phong sẽ quất một câu ‘vậy ta phải giữ lại một trăm cây cho cẩu tử nhà ta ngửi’, làm như vậy còn khó chịu hơn giết bọn họ.

"Được, ngày mai Diệp Phong sẽ phải đến truyền tống tháp đi Thiên Đạo Chiến Trường, Lạc Vô Danh, ngày mai ngươi tự mình dẫn đội, nhất định phải cam đoan an toàn của Diệp Phong."

"Đúng rồi, cũng không cần đi theo đại bộ đội tông môn, ngươi đơn độc dẫn theo hắn đến truyền tống tháp đi Thiên Đạo Chiến Trường."

Chương 40: Ăn xin mà thôi, có cần phải cạnh tranh như vậy hay không (2)

Lúc này, Lạc Thiên Hình nghiêm túc nhìn Lạc Vô Danh, nói.

"Ta biết rồi, Đại tổ lão."

Lạc Vô Danh vội vàng trả lời.

Một ngày trôi qua, Diệp Phong cưỡng chế ngủ hết một ngày.

Khi Diệp Phong tỉnh lại lần nữa, rốt cuộc ánh mắt không còn vô thần, ngược lại tràn đầy vẻ mong đợi, bởi vì hôm nay hắn phải đi Thiên Đạo Chiến Trường, rốt cuộc hắn cũng không cần nhàm chán đến mỗi ngày đều phải cưỡng chế mình đi ngủ.

"Xem sản phẩm bại gia hôm nay là gì."

Diệp Phong thuần thục tra xét sản phẩm bại gia hôm nay.

Sản phẩm bại gia: Nhị phẩm cửu giai Tù Thổ Lao Phù Lục *10000

Tù Thổ Lao Phù Lục: Có thể ngưng tụ một đạo thổ lao vây kẻ địch trong đó.

"Thú vị, mặc dù không phải là phù lục công kích nhưng cũng không gấp, hắc hắc, không chừng đến Thiên Đạo Chiến Trường thì còn có thể mang đến cho ta một chút niềm vui thú."

Diệp Phong biết được sản phẩm bại gia hôm nay thì càng chờ mong đến Thiên Đạo Chiến Trường, dù sao đến lúc đó hắn truyền tống đến Thiên Đạo Chiến Trường đệ nhị trọng, tất cả đều là tu sĩ Khí Động Cảnh hoặc yêu thú.

Bên ngoài phòng ốc.

"Hôm nay tên phá của Diệp Phong này sẽ đi, không biết có thể lấy được thêm chút lợi ích nữa hay không."

Ngồi xổm ở góc tường, Lạc Thiên Hình tràn đầy mong đợi nghĩ, mà lúc này, trên mặt cũng có chút đắc ý, bởi vì hôm nay hắn lặng lẽ tới, không có nói cho tứ đại tổ lão còn lại, chuyện mất mặt như đi làm ăn xin này, để người làm đại ca như hắn làm là được rồi.

Nhưng mà ngay lúc Lạc Thiên Hình còn dương dương đắc ý thì cách đó không xa lại xuất hiện Nhị tổ lão Giang Hào Vũ.

Khi hai người đều nhìn thấy đối phương thì sắc mặt đều hơi lúng túng.

"Lão nhị, quá mức."

Nhìn Giang Hào Vũ yên lặng ngồi xổm ở bên cạnh mình, lại móc từ trong ngực ra một cái bát mới tinh đặt ở trước người, cơ mặt Lạc Thiên Hình mất khống chế mà co rút, thậm chí trong lòng cực kỳ hối hận sao mình lại không nghĩ đến chuyện này, dù sao cũng đã hạ thấp thân phận đi ăn xin, còn ngại một cái bát sao?

"Đại ca, có muốn ký hiệp ước hay không, nếu hôm nay có thể lấy được ít đồ từ trên tay Diệp Phong, dù ai trong số hai người chúng ta lấy được thì đều chia cho đối phương một nửa?"

Lúc này, Giang Hào Vũ bỗng lên tiếng đề nghị.

Ngay lúc Lạc Thiên Hình chuẩn bị gật đầu đồng ý thì cách đó không xa lại xuất hiện một bóng dáng lén lén lút lút, nhìn thấy Tam tổ lão Tào Dân Phong đi tới, hai người cũng che trán, rất là bất đắc dĩ, lại thêm một đối thủ cạnh tranh.

"Đại ca, nhị ca, không ngại tam đệ đến tham gia náo nhiệt chứ."

Nhìn thấy hai người, Tào Dân Phong cũng sững sờ, sắc mặt có chút lúng túng, ngồi xổm xuống bên cạnh Giang Hào Vũ, móc một cái chén bễ một góc trong ngực ra!

"Lão tam, quá mức rồi!"

Nhìn thấy chén bể một góc đó, Lạc Thiên Hình với Giang Hào Vũ trăm miệng một lời nói.

Không bao lâu sau, Tứ tổ lão Trình Hưng Phi với Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn cũng đến đây.

Giang Hào Vũ cầm theo một cái bát mới tinh!

Tào Dân Phong cầm theo một cái chén bể một góc!

Trình Hưng Phi không chỉ cầm theo một cái chén bể một góc mà đạo bào trên người còn có mảnh vá!

Sở Vân Sơn không chỉ có chén bể một góc với đạo bào có mảnh vá, tóc cũng như ổ gà, trên mặt bẩn thỉu!

Nhìn thấy tình huống của bốn người, Lạc Thiên Hình điên rồi, ăn xin thôi mà, đâu cần phải cạnh tranh như thế chứ!

"Cái tên Diệp Phong đó chỉ biết ngủ, hôm nay chính là ngày đi truyền tống tháp đến Thiên Đạo Chiến Trường, ta phải gọi hắn dậy sớm một chút."

Nhưng mà khi Lạc Vô Danh sắp đến chỗ ở của Diệp Phong thì nhìn thấy ngũ đại tổ lão ngồi xổm thành một hàng ở góc tường, dáng vẻ khác nhau, chợt xoay người nhanh chóng đi ra xa.

"Không nhìn thấy, mẹ nó, ta không nhìn thấy bất cứ thứ gì!"

"Điên rồi, ngũ đại tổ lão triệt để điên rồi!"

Trong đầu Lạc Vô Danh nhớ lại dáng vẻ của ngũ đại tổ lão lúc nãy, đặc biệt là trang phục không kém tên ăn mày chút nào của Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn, cảm thấy ngũ đại tổ lão bị Diệp Phong làm hỏng.

Mười phút sau.

Khi Diệp Phong rửa mặt xong đi ra ngoài, thấy ngũ đại tổ lão ngồi xổm thành một hàng một bên góc tường, đặc biệt là trước người Nhị tổ lão và Ngũ tổ lão đều có một cái bát, khiến cho hắn cũng ngẩn ra.

Làm gì chứ?

Sao Ngũ đại tổ lão phải làm như vậy, thể nghiệm cuộc sống của ăn mày để ma luyện tâm cảnh?

Trừ cái đó ra, Diệp Phong hoàn toàn không nghĩ ra nguyên nhân khác.

"Nhưng mà ma luyện tâm cảnh, tại sao lại chạy đến chỗ ta chứ, chẳng lẽ là muốn cho ta bình chọn ra người hợp lý nhất?"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong nhìn qua nhìn lại ngũ đại tổ lão, cuối cùng đi đến trước người Ngũ tổ lão Sở Vân Sơn, lấy mười giọt tinh huyết của Tử Lôi Cuồng Sư ra để vào trong chén bể.

"Thật mệt mỏi!"

"Ngũ đại tổ lão ma luyện tâm cảnh, ta không chỉ phải phối hợp bọn họ diễn, còn phải tự móc tiền túi ra cho bọn họ cảm nhận được cảm giác của một tên ăn mày chân chính, đệ tử tốt như ta không nhiều đâu."

Sau đó Diệp Phong trực tiếp rời khỏi viện lạc, chuẩn bị đi tìm Lạc Vô Danh, sau đó nhanh chóng chạy tới Thiên Đạo Chiến Trường, mấy ngày nay hắn chán đến sắp điên rồi.

"Ha ha ha!"

"Thành, thành công, quả nhiên là có thể dùng phương pháp này!"

Sau khi Diệp Phong rời đi, nhìn mười giọt tinh huyết của Đại yêu Tử Lôi Cuồng Sư ở trong chén bể, Sở Vân Sơn không nhịn được phá lên cười, khiến cho tứ đại tổ lão còn lại hâm mộ không thôi.

"Thất sách, lần này đúng là thất sách, nhưng mà lần sau thì tất cả dựa vào bản lĩnh của mình."

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Sở Vân Sơn, trong lòng Lạc Thiên Hình nghĩ thầm.

Không bao lâu, Diệp Phong tìm được Lạc Vô Danh đang đi dạo.

"Diệp Phong, lúc ngươi đi ra có nhìn thấy ngũ đại tổ lão không?"

Lạc Vô Danh thấy Diệp Phong xuất hiện ở nơi này thì cũng hiếu kì hỏi thăm, hắn cũng rất muốn biết ngũ đại tổ lão làm như vậy thì có lấy được đồ tốt từ trong tay của Diệp Phong hay không.

"Thấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!