"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này cho dù là thế lực lớn hay nhỏ, chỉ cần thời gian tồn tại đủ lâu thì có một ít kẻ thù cũng là chuyện bình thường, xin túc chủ đừng có ngạc nhiên để tránh làm mất mặt thần hào phá của mặt!"
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống đột nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Móa!"
"Hệ thống, mẹ nó chuyện này có thể trách ta được hay sao?"
"Từ khi ta xuyên việt đến Huyền Thiên đại lục, mặc dù thời gian cũng không quá dài nhưng mà số người ta gặp được cũng không ít, nhưng kết quả bởi vì người mang năng lực tiền giấy đến cho ta cho nên tất cả những người mà ta gặp được đều là người tốt hoàn toàn không có cảm nhận được cái thế giới này là một thế giới cá lớn nuốt cá bé!"
"Nếu không phải là vì sự mạnh mẽ của người thì ta có cần phải ngạc nhiên như vậy hay sao?"
Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong trực tiếp phản bác.
"Đinh! Túc chủ, nếu như ngươi nói như vậy thì đúng là hệ thống đã trách oan cho túc chủ cho nên hệ thống quyết định đền bù cho túc chủ hai viên Thăng Tiên Đan!"
? ? ?
Mẹ nó, như vậy cũng được?
Không chỉ thành công biến vấn đề của cá nhân mình thành lỗi của hệ thống mà còn tranh thủ được hai viên Thăng Tiên Đan?
Nghe được hệ thống đáp lại, Diệp Phong cả người đều bị kinh hãi!
(Hệ thống: Túc chủ ngươi là lão Lục, ngươi đã khen ta như thế rồi cho dù lỗi lớn lỗi nhỏ gì ta cũng phải gánh!)
"Tinh Hồn trưởng lão!"
"Ta cảm thấy chúng ta có thể xuống tay với Song Long Môn, nhưng mà không thể để cho đệ tử Thánh Địa làm, ta dẫn theo bát đại Thái Thượng trưởng lão với đông đảo trưởng lão bình thường, dựa vào cái ẩn nấp tiên lục này thì tuyệt đối có thể giết xuyên qua Song Long Môn!"
Nhìn thấy Diệp Phong đứng im cả buổi không có lên tiếng, Hồ Lỵ cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình!
Dù sao đây cũng là Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, nếu như cho đông đảo đệ tử Thánh Địa sử dụng thì quá lãng phí!
"Không được!"
"Thánh Chủ, mười vạn tấm ẩn nấp tiên lục này nhất định phải dùng hết toàn bộ trước khi trời hôm nay tối!"
"Chúng ta tìm một kẻ thù ở gần Tinh Hồn Thánh Địa nhất, sau đó tất cả mọi người của Thánh Địa đều xuất động, cũng không giết địch, nhưng mà chúng ta phải dọn sạch bảo khố, Tiên Thảo Viên, Tiên Khí kho, tất cả các loại tài nguyên tu luyện của bọn họ, sau đó chúng ta tìm một chỗ an toàn chôn xuống!"
Nghe được Hồ Lỵ đề nghị, Diệp Phong lại trực tiếp từ chối sau đó cũng nói ra ý nghĩ của mình.
Cái gì?
Vận dụng nhiều đắt đỏ ẩn nấp tiên lục như vậy, không vì giết địch, ờ chỉ vì dọn sạch tất cả tài nguyên tu luyện của đối phương, hơn nữa còn không dọn về Thánh Địa mà là tìm một chỗ chôn kĩ?
Nghe được ý tưởng điên cuồng này của Diệp Phong, biểu cảm trên mặt Hồ Lỵ như không thể tin vào tai của mình!
Chờ chút!
Đúng lúc này, Hồ Lỵ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong dò hỏi: "Tinh Hồn trưởng lão, ngươi làm như thế không phải là vì muốn phá của đó chứ?"
Không giết người!
Không đoạt của!
Chỉ cho tất cả mọi người lợi dụng đắt đỏ ẩn nấp tiên lục này làm công nhân bốc vác một lần, ngoại trừ phá của, Hồ Lỵ hoàn toàn không nghĩ ra Diệp Phong làm như vậy còn có thể có mục đích gì khác!
"Ha ha ha!"
"Thánh Chủ, người càng ngày càng hiểu ta!"
"Nhưng mà mặc dù chúng ta chỉ phá của nhưng kẻ thù của chúng ta cũng không tốt lành gì, có thể nói hành động lần này giống như chém kẻ thù một đao!"
Nghe được Hồ Lỵ hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười to thừa nhận mục đích của mình!
Điên rồi!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồ Lỵ muốn điên rồi, mặc dù biết Diệp Phong phá của nhưng mà nàng hoàn toàn không ngờ được là vì phá của mà Diệp Phong cái gì cũng dám nghĩ tới, hắn làm như vậy thì nàng biết giải thích làm sao với vạn tên đệ tử Thánh Địa!
Hô!
Thở một hơi dài, Hồ Lỵ vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Phong dò hỏi: "Tinh Hồn trưởng lão, vậy ngươi muốn chôn những tài nguyên tu luyện đó ở đâu?"
"Chôn ở trước cổng của bọn họ!"
"Đến lúc đó ta lại lấy ra chút Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch trải lên trên, trừ phi bọn họ đào ba thước đất, nếu không thì cho dù có mệt chết bọn họ cũng không tìm ra được!"
"Đúng rồi, nếu như sau này Thánh Địa chúng ta muốn đi diệt bọn họ thì chúng ta có thể để cho bọn họ biết được những thứ này được chôn ở đâu trước khi chết, dù sao thì chúng ta cũng phải để cho bọn họ chết một cách rõ ràng!"
Diệp Phong nghĩ nghĩ, nói thẳng ra ý nghĩ của mình!
Tê!
Nghe Diệp Phong nói xong, cho dù là Hồ Lỵ thì cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh!
Trộm tất cả tài nguyên tu luyện của người ta, sau đó lại chôn ở trước cửa nhà người ta, chờ đến lúc đi qua tiêu diệt người ta thì lại nói cho đối phương biết là những thứ đó được chôn ở đâu, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?
"Tinh Hồn trưởng lão, cho dù có muốn làm như thế thật thì chúng ta phải đối mặt với rất nhiều khó khăn!"
"Cho dù là kẻ thù ở gần nhất nhưng nếu muốn điều động toàn bộ đệ tử của Thánh Địa chạy tới chỗ đó thì nhanh nhất cũng phải tốn một ngày!"
"Còn nữa, bảo khố, Tiên Thảo Viên, Tiên Khí kho của đối phương, những chỗ này thì chắc chắn sẽ có trận pháp phòng ngự vẫn luôn mở ra để bảo vệ, cho dù là Ngọc Quỷ trưởng lão cũng rất khó phá vỡ trận pháp phòng ngự của đối phương dưới tình huống đối phương không phát hiện ra được!"
Sau khi để cho mình bình tĩnh lại, Hồ Lỵ cũng trực tiếp chỉ ra những chỗ khó khăn của lần hành động lớn này!
"Chủ nhân!"
"Thuộc hạ có thể bố trí một cái không gian truyền tống trận cỡ lớn, đủ để cho tất cả mọi người trong Thánh Địa đều có thể truyền tống đến địa điểm đã chỉ định, tuy nhiên cần chủ nhân cung cấp vật liệu bày trận!"
"Về phần những trận pháp phòng ngự của đối phương thì thuộc hạ cũng có thể giúp một tay giải quyết bọn chúng!"
Chương 428: Ta xuống dưới bị đánh, trở về không còn ai?
Ngay khi Hồ Lỵ vừa dứt lời, Diệp Tiểu Bạch lập tức đi từ bên ngoài vào trong Thánh Điện, trực tiếp giải quyết toàn bộ những khó khăn mà Hồ Lỵ vừa mới đưa ra!
"Tinh Hồn trưởng lão, vị này là?"
Nhìn mái tóc bạc trắng của Diệp Tiểu Bạch, Hồ Lỵ quay qua nhìn Diệp Phong hỏi thăm.
"Thánh Chủ!"
"Những chuyện mà ngươi nghĩ đến ta cũng nghĩ đến, mà hắn là người có thể giúp ta giải quyết những vấn đề này!"
"Hắn tên là Diệp Tiểu Bạch, giống như Diệp Tiểu Cước đang trông coi nhà tranh, tất cả đều là người hộ đạo của ta!"
"Đúng rồi, cái đại trận mê cung ở cửa vào Thánh Địa chính là do hắn bày ra, mà Vô Cực Trảm Tiên Trận cũng do hắn cải tiến!"
Nghe được Hồ Lỵ hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Trừng!
Biết được nam tử tóc trắng đang đứng ở trước mặt mình là cùng một loại người với lão đầu trọc đi chân trần đang trông coi nhà tranh, sắc mặt Hồ Lỵ cũng đột nhiên biến đổi, trong ánh mắt nhìn về phía đối phương lóe lên vẻ sợ hãi!
"Tinh Hồn trưởng lão, vậy ngươi đi chuẩn bị không gian truyền tống trận trước đi, ta lập tức đi liên hệ với bát đại Thái Thượng trưởng lão và đông đảo trưởng lão bình thường của Thánh Địa, sau đó triệu tập các đệ tử Thánh Địa, thông báo cho bọn họ biết nhiệm vụ lần này!"
Nói xong, Hồ Lỵ lập tức rời khỏi Thánh Điện, đi thẳng đến chỗ tiên phong của bát đại Thái Thượng trưởng lão!
...
Thần Thông Mao Ốc!
"Tại sao!"
"Rốt cuộc là tại sao!"
"Bạch ca ra thì có thể đi chơi, ta ra thì phải ở đây trông còn nhà tranh, bây giờ toàn bộ Thánh Địa sắp không có ai, ta cũng muốn đi theo bọn họ ra ngoài tản bộ một vòng!"
Ngồi xổm ở trước Thần Thông Mao Ốc, Diệp Tiểu Cước sụp đổ vẽ vòng tròn ở trên mặt đất!
Một bên khác!
Thái Hư Phong, bên trong Thái Hư Điện!
"Chuyện chính là như vậy!"
"Mặc dù Tinh Hồn trưởng lão chỉ là vì phá của, nhưng nếu làm như vậy thật thì đúng là có thể khiến cho Song Long Môn trọng thương một lần!"
"Bây giờ để cho Song Long Môn khó chịu một thời gian, chờ người của Thiên Long Cốc đưa Thanh Huyền Ma Long và Ám Ảnh Địa Long tới, đó chính là lúc Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta san bằng Song Long Môn!"
Nhìn bát đại Thái Thượng trưởng lão, Hồ Lỵ trực tiếp nói ra kế hoạch của Diệp Phong!
"Chờ một chút!"
"Mặc dù kế hoạch này khiến cho ta cực kỳ chấn kinh nhưng ta có thể hỏi một câu trước hay không, từ khi nào mà Vô Cực Thánh Địa chúng ta đổi tên là Tinh Hồn Thánh Địa?"
Lúc này, Ngọc Quỷ trưởng lão trưng vẻ mặt khó hiểu ra nhìn về phía mọi người hỏi thăm.
Nghe nói như thế, cho dù là Hồ Lỵ hay là bảy đại Thái Thượng trưởng lão còn lại đều có chút xấu hổ.
"Ngọc Quỷ trưởng lão, thật ra thì chuyện là như thế này!"
Hồ Lỵ nhìn vẻ mặt tràn đầy không hiểu của Ngọc Quỷ trưởng lão, ừ sau đó nói cho hắn biết tình huống mà bọn họ thảo luận với những gì mà bọn họ thấy được ở trên Tinh Hồn Phong.
"Quá đáng!"
"Các ngươi hơi quá đáng rồi đó!"
"Chuyện lớn như vậy mà các ngươi không thương lượng với ta một chút nào?"
"Chủ phong của Thánh Địa cũng sửa lại, vậy mà ta vẫn còn ngây ngốc ở cửa vào Thánh Địa trông coi đại trận mê cung?"
"Các ngươi không coi ra gì đúng không!"
Sau khi hiểu rõ được tất cả mọi chuyện, Ngọc Quỷ trưởng lão cực kỳ tức giận hô to lên với mọi người.
"Này!"
"Này này này!"
"Các ngươi chớ đi, tốt xấu gì thì các ngươi cũng phải để cho ta phát tiết một chút chứ, bây giờ các ngươi làm như vậy thì ta càng khó chịu hơn!"
Nhìn mọi người trực tiếp đi ra khỏi Thái Hư Điện, hoàn toàn không có ai để ý tới mình, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng sụp đổ hô to lên.
"Ngọc Quỷ trưởng lão!"
"Chúng ta thời gian eo hẹp nhiệm vụ thì nặng, người nên tranh thủ trở về Ngọc Quỷ Phong thông báo cho đệ tử của ngươi đi!"
"Như vậy đi, nếu như sau này Thánh Địa có quyết sách trọng đại gì thì chúng ta hứa sẽ thông báo cho ngươi!"
Nói xong, Hồ Lỵ cũng trực tiếp rời khỏi Thái Hư Điện, chỉ để lại một mình Ngọc Quỷ trưởng lão đứng trong đại điện trống rỗng không biết làm sao!
Cửa vào Thánh Địa!
"Khá lắm!"
"Bố trí một cái không gian truyền tống trận cỡ lớn mà cần nhiều Không Hư Thạch như vậy, tiêu hao ba trăm vạn điểm phá sản của ta, nếu không phải bởi vì trước đó môn đồ của Bại Gia Môn đột phá mười vạn người, được thưởng một ngàn vạn điểm phá sản thì bây giờ ta chỉ còn lại có mười vạn điểm phá sản!"
Nhìn Diệp Tiểu Bạch đang bố trí không gian truyền tống trận cỡ lớn, Diệp Phong bỗng nhiên cảm thấy điểm phá sản này vẫn rất có tác dụng.
"Chủ nhân!"
"Thật ra thì ta có thể trực tiếp đả thông một cái khe hở không gian sau đó truyền tống các ngươi đến bất kỳ một chỗ nào mà các ngươi muốn đến, tại sao phải nhất định bố trí cái không gian truyền tống trận cở lớn này chứ?"
Lúc này, đang bố trí đại trận, Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm Diệp Phong.
"Tiểu Bạch!"
"Ngươi hỏi như vậy khác gì nói thừa, nếu như đã có cơ hội để phá của vậy tại sao ta phải bỏ qua?"
"Nếu ta cho ngươi làm như vậy thật, ảnh hưởng đến ta phá của, vậy ngươi có tin là cửa lớn của phòng tối lập tức mở rộng ra cho ngươi hay không!"
Nghe được Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Mà Diệp Tiểu Bạch nghe được hai chữ phòng tối, trong mắt lóe lên vẻ cực kì kinh khủng sau đó hoàn toàn không dám nói thêm gì nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ bố trí đại trận!
Sau hai giờ!
"Tất cả mọi người nghe lệnh!"
"Kích hoạt ẩn nấp tiên lục, vào truyền tống đại trận!"
Theo giọng nói của Hồ Lỵ vang lên, vạn tên đệ tử Thánh Địa đều vẻ mặt hưng phấn kích hoạt ẩn nấp tiên lục trong tay, sau đó xếp hàng trật tự đi vào trong không gian truyền tống trận cỡ lớn!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Ai!"
"Đi, đều đi!"
"Nếu như có người có thể đến đây chơi với ta thì tốt quá!"
Phát hiện được tất cả mọi người trong Thánh Địa thông qua không gian truyền tống trận rời đi, ngồi xổm ở trước Thần Thông Mao Ốc, Diệp Tiểu Cước cũng bất đắc dĩ thở dài!
Ừm!
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước bỗng nhiên nhìn về phía xa xa sau đó trên mặt dần xuất hiện vẻ hưng phấn!
"Tình huống như thế nào?"
"Người đâu?"
Chương 429: Kêu đi, cho dù ngươi có kêu tới nát cuốn họng cũng không có người nào tới đây cứu ngươi đâu
"Ta đi xuống dưới bị đánh một trận tại sao khi trở về tất cả mọi người đều không còn?"
Đồ Mãng đi từ trong vết nứt không gian ra, thả thần thức ra sau đó phát hiện trong phạm vi thần thức bao phủ lại không có một bóng người nào, chuyện này khiến cho hắn cảm thấy rất ngạc nhiên!
"Này!"
"Ngươi qua đây!"
Đúng lúc này, một giọng nói hưng phấn bỗng nhiên từ đằng xa vọng lại, Đồ Mãng cũng có chút giật mình quay đầu nhìn lại, phải biết, hắn vừa mới dùng thần thức điều tra nhưng không phát hiện ở xung quanh đây có người!
"Đi chân trần!"
"Đầu trọc!"
"Hắn sẽ không phải là Tiểu Cước đại nhân chứ!"
Khi Đồ Mãng nhìn thấy Diệp Tiểu Cước ngồi xổm ở trước Thần Thông Mao Ốc, con ngươi đột nhiên co rụt lại sau đó trên mặt xuất hiện vẻ bất an!
"Đừng có đánh ta!"
"Tuyệt đối không nên đánh ta!"
"Tiểu Kiếm đại nhân vừa mới nhắc nhở ta, sau khi trở về thì tuyệt đối không nên trêu chọc một tráng hán đi chân trần đầu trọc, nói là bây giờ tâm tình của hắn cực kỳ không tốt, nhưng mà mẹ nó, ta không có trêu chọc hắn nhưng hắn lại để mắt tới ta!"
Mang theo bất an, Đồ Mãng cũng vội vàng chạy tới chỗ Diệp Tiểu Cước.
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Tại hạ Đồ Mãng, không biết ngài tìm ta có chuyện gì không?"
Đi tới trước mặt Diệp Tiểu Cước, Đồ Mãng thần thái cung kính hỏi thăm, bây giờ trong lòng hắn vẫn còn ôm một chút hy vọng, hi vọng lão đầu trọc đi chân trần trước mặt này không phải là Tiểu Cước đại nhân đang có tâm trạng không tốt mà Tiểu Kiếm đại nhân nói!
Chỉ cần đối phương nói một câu ta không phải Tiểu Cước đại nhân thì hắn có thể yên tâm lại!
"Ừm?"
"Ngươi biết ta?"
Nghe được Đồ Mãng gọi một tiếng Tiểu Cước đại nhân, Diệp Tiểu Cước cũng sững sờ, hắn không ngờ được là đối phương lại biết hắn!
"Xong xong xong!"
"Vậy mà đúng là Tiểu Cước đại nhân, bây giờ tâm trạng của hắn không tốt mà bây giờ hình như tất cả cái Thánh Địa này chỉ còn lại hai người chúng ta, mẹ nó ta rất hốt hoảng!"
Sau khi xác nhận thân phận của đối phương, Đồ Mãng thật sự rất luống cuống, dù sao người có thể để cho tên điên cụt một tay đó lên tiếng nhắc nhở thì có thể là người bình thường hay sao?
"Đi vào!"
"Đi vào bên trong tìm kiếm thử xem có tìm được một cái Thông Thiên Bi có ẩn chứa thần thông giống như của ngươi hay không, nếu như ngươi tìm được thì phải tranh thủ cảm ngộ một phen!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Cước bỗng nhiên vang lên!
Về phần cái tấm bảng có viết tám chữ lớn 'Nếu như ngồi cầu, xin chớ cảm ngộ' đã bị hắn tháo xuống.
? ? ?
Tìm kiếm Thông Thiên Bi thích hợp, để cho ta cảm ngộ một phen?
Sao trước đó nói là tâm tình không tốt?
Mẹ nó, như vậy không phải là đưa cơ duyên cho hắn hay sao?
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, trên mặt Đồ Mãng cũng dần xuất hiện vẻ vui mừng, hắn đã để ý tới cái Thần Thông Mao Ốc do kim sắc Thông Thiên Bi chế tạo này lâu rồi!
...
Bên trong Thần Thông Mao Ốc!
"Quá rung động!"
"Quá ngang tàng!"
"Quá phá của!"
"Không ngờ được là ta xuống dưới bị đánh một trận, ở trên này bọn họ đã xây dựng xong Thần Thông Mao Ốc, hơn nữa còn lớn hơn gấp mười lần Độ Kiếp Mao Ốc ở dưới hạ giới!"
Sau khi đi vào Thần Thông Mao Ốc, Đồ Mãng cũng không nhịn được sợ hãi thán phục, dù sao loại đỉnh cấp kim sắc Thông Thiên Bi này thì cho dù là sư tôn hắn Vũ Thiên Minh cũng chỉ có một cái mà thôi, hắn coi nó như là bảo bối!
"Đây chính là cái bồn cầu để ngồi!"
"Thông Thiên Bi ẩn chứa thần thông giống như của ta tuyệt đối đừng nằm ở trên cái bồn cầu này, nếu không thì ta có chút không thể chịu đựng được!"
Đi đến trước cái bồn cầu được chế tạo từ Thông Thiên Bi, Đồ Mãng vội vàng cầu nguyện, nghĩ đến chuyện người khác ngồi ở trên cái thứ này đi vệ sinh mà bây giờ mình lại phải nhìn chằm chằm cái đồ chơi này để cảm ngộ thần thông, đúng là một cái thần thông có mùi vị khác lạ!
"Ngọa tào!"
"Không phải đâu!"
"Ta chỉ nói chơi thôi mà cũng trúng nữa hả!"
Khi Đồ Mãng phát hiện Thông Thiên Bi ẩn chứa thần thông giống như của mình ở trên cái bồn cầu này thì toàn thân hắn cũng bối rối!
Nghĩ đến chuyện sau này có thể sẽ có vô số người ngồi ở trên thần thông của hắn để đi vệ sinh, bây giờ hắn chỉ hận không thể trực tiếp hủy bỏ cái bồn cầu này sau đó dùng một cái Thông Thiên Bi khác chế tạo lại!
...
Bên ngoài Thần Thông Mao Ốc!
Nhìn thấy Đồ Mãng đi vào Thần Thông Mao Ốc, Diệp Tiểu Cước trực tiếp treo bảng hiệu ở dưới đất lên một lần nữa, sau đó tràn đầy mong đợi nói: "Nếu như biết ta thì ta cũng không thể vô duyên vô cớ khi dễ hắn nhưng nếu như hắn dám cảm ngộ thần thông ở bên trong thì ta có thể thực hiện chức trách của mình rồi!"
Một lát sau!
Theo một luồng dao động khí tức cảm ngộ thần thông từ bên trong Thần Thông Mao Ốc hiện ra, Diệp Tiểu Cước vẫn luôn chờ đợi ở bên ngoài mang theo vẻ hưng phấn trực tiếp đi tới cửa lớn của nhà tranh!
Kít!
Mở ra cửa lớn nhà tranh, khi Diệp Tiểu Cước nhìn thấy Đồ Mãng đút toàn bộ đầu của mình vào trong bồn cầu để cảm ngộ thần thông thì trên mặt cũng lóe lên vẻ kinh ngạc!
(Thông Thiên Bi chỉ có nhìn chính diện mới có thể cảm ngộ thần thông, ừ đối mặt với bi văn thần bí khắc lấy ẩn chứa thiên địa pháp tắc, nếu như đứng sau nó thì hoàn toàn không thể nào cảm ngộ được thần thông)
Ừm!
Mà theo Diệp Tiểu Cước đến, Đồ Mãng cũng trực tiếp tỉnh lại từ trong trạng thái cảm ngộ!
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Ngươi, ngươi không nên hiểu lầm, chủ yếu là Thông Thiên Bi ẩn chứa thần thông giống như của ta lại bị chế tạo thành bồn nước, mà nó lại nằm ở đối diện bồn cầu cho nên ta phải thả ra thần thức nhìn chằm chằm thần bí bi văn mới có thể đi vào trong trạng thái cảm ngộ!"
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Tiểu Cước, Đồ Mãng vẽ mặt hốt hoảng vội vàng lên tiếng giải thích!
"Không cần giải thích!"
"Chủ nhân nói rồi, cái Thần Thông Mao Ốc này chỉ có thể ngồi cầu, không thể cảm ngộ, ai cho ngươi cảm ngộ thần thông ở trong này!”
"Lập tức đi ra cho ta!"
Chương 430: Kêu đi, cho dù ngươi có kêu tới nát cuốn họng cũng không có người nào tới đây cứu ngươi đâu (2)
Nghe được Đồ Mãng giải thích, Diệp Tiểu Cước lại biến sắc, trực tiếp lớn tiếng khiển trách Đồ Mãng.
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Không phải mới nãy ngươi kêu ta đi vào trong này cảm ngộ thần thông hay sao?
Nghe được Diệp Tiểu Cước răn dạy, Đồ Mãng cũng không hiểu ra sao đi ra khỏi Thần Thông Mao Ốc!
"Mẹ nó!"
"Tấm bảng này xuất hiện ở đây từ khi nào?"
"Mẹ nó, mới nãy đâu có!"
Sau khi Đồ Mãng đi ra khỏi Thần Thông Mao Ốc, nhìn thấy tấm bảng được dựng thẳng ở bên ngoài thì toàn thân hắn đều choáng váng!
"Đồ Mãng!"
"Ngươi tự mình cảm ngộ thần thông ở trong Thần Thông Mao Ốc, đã vi phạm quy định của chủ nhân!"
"Mà ta thân là người thủ hộ Thần Thông Mao Ốc, bây giờ ta nhất định phải thực hiện chức trách của ta!"
"Cho nên, quyết đấu đi!"
Nhìn Đồ Mãng đang đứng đối diện mình đã hoàn toàn choáng váng, Diệp Tiểu Cước cực kỳ hưng phấn hô to lên.
Cái gì!
Ta không biết có quy định này!
Thần mẹ nó quyết đấu, ta thấy là ngươi đang cố ý chơi ta thì đúng hơn!
Đồ Mãng cảm thấy mình không thể để cho mình bị oan uổng như vậy, sau đó quay qua nhìn Diệp Tiểu Cước vội vàng nói: "Tiểu Cước đại nhân, mới nãy chính là ngươi kêu ta đi vào trong đó cảm ngộ thần thông!"
"Trò cười!"
"Ta kêu ngươi đi vào trong đó cảm ngộ thần thông thì ngươi lập tức đi vào trong đó cảm ngộ thần thông, nếu như ta kêu ngươi đi chết thì có phải ngươi cũng đi chết hay không!"
"Ta chỉ nói đùa thôi nhưng ai mà ngờ được ngươi lại tưởng là thật!"
"Đừng nói nhảm, quyết đấu đi!"
"Ngươi yên tâm, ta sẽ nhẹ tay với ngươi một chút!"
Nói xong, Diệp Tiểu Cước lập tức ma quyền sát chưởng đi tới chỗ Đồ Mãng, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
"Mẹ nó!"
"Không thể chơi người ta như vậy!"
"Ta vừa mới bị đánh một trận ở dưới, bây giờ vừa mới trở về thì lại bị đánh một trận nữa?"
"Sao số của ta lại thảm như vậy!"
Lúc này Đồ Mãng đã hoàn toàn hiểu được đối phương chỉ muốn tìm một cái lí do hợp lí để đánh hắn một trận, phát tiết tâm tình của mình một chút mà thôi!
"Ngươi, ngươi không được qua đây!"
"Là ngươi lừa ta, nếu như ngươi dám động thủ với ta thì ta sẽ hô lên đó!"
Nhìn Diệp Tiểu Cước đang từng bước từng bước đi tới chỗ mình, Đồ Mãng muốn làm ra chút giãy giụa cuối cùng!
"Hô đi!"
"Ngươi hô lớn lên đi, cho dù ngươi có kêu tới nát cuốn họng cũng không có ai tới đây cứu ngươi đâu!"
"Bây giờ tất cả người trong Thánh Địa đều đã đi hết rồi, bây giờ chỗ này chỉ còn lại có hai người chúng ta, ngươi cứ hô thoải mái đi!"
Nghe được Đồ Mãng đưa ra một cái uy hiếp buồn cười như vậy, Diệp Tiểu Cước cũng cười to lên tiếng nói.
Song Long Môn!
"Tất cả mọi người chú ý!"
"Chờ Thánh Chủ và bát đại Thái Thượng trưởng lão thăm dò được vị trí của Tiên Thảo Viên, kho Tiên Khí, bảo khố của Song Long Môn thì các ngươi lập tức xếp thành một hàng dài kết nối những chỗ này lại với nhau sau đó cướp lấy bảo vật và dùng phương thức chuyền tay từng người từng người đưa đến chỗ này!"
"Nếu như gặp được người của Song Long Môn thì các ngươi phải tranh thủ nhường đường cho đối phương, tuyệt đối không thể để cho bọn họ đụng trúng các ngươi nếu không thì chúng ta sẽ bị bại lộ!"
"Bao tải đều đặt ở trong tay người đứng đầu hàng, sau khi đổ đầy thì lập tức dán một tấm ẩn nấp tiên lục lên trên đó, cái thứ đồ chơi này chúng ta còn rất nhiều, các ngươi tuyệt đối đừng có tiếc của không nỡ dùng!"
Lúc này, Diệp Phong cũng lớn tiếng nhắc nhở vạn tên đệ tử Thánh Địa!
"Mẹ nó!"
"Mặc dù biết xung quanh đều là đệ tử Thánh Địa nhưng mẹ nó bây giờ ta không nhìn thấy một người nào, lại đứng ở đây hô to gọi nhỏ như vậy thì ta luôn cảm thấy mình giống như là một con hát!"
Nhìn xem bốn phía trống rỗng, Diệp Phong cũng nở một nụ cười khổ, cảm giác này khiến cho hắn thấy rất khó chịu!
Một lát sau!
"Chủ nhân!"
"Hộ môn đại trận của Song Long Môn đã bị phá giải, những trận pháp phòng ngự ở những chỗ như Tiên Thảo Viên, kho Tiên Khí cũng đã bị ta phá giải hết, bây giờ chúng ta có thể di chuyển bất cứ lúc nào!"
"Nhưng mà rất có thể đồ đạc của bọn họ không thể nhét đầy được chín vạn cái bao tải, vậy bây giờ những ẩn nấp phù lục còn lại nên xử lý như thế nào?"
Lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Bạch bỗng nhiên vang lên bên tai Diệp Phong.
"Đợi lát nữa sẽ kiểm tra xem còn lại bao nhiêu!"
"Nếu như còn dư lại rất nhiều thì tiếp tục sử dụng ẩn nấp tiên lục lên trên người của các đệ tử của Song Long Môn!"
"Sau đó để cho một vài trưởng lão của Thánh Địa xuất thủ, để cho bọn họ biết được là Thánh Địa chúng ta đã giết tới nơi, hơn nữa tất cả người của chúng ta đều đang ở trong trạng thái ẩn thân, chờ sau khi bọn họ tự đánh lẫn nhau thì chúng ta có thể rời khỏi đây!"
Nghe được Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình!
Dù sao, ẩn nấp tiên lục chắc chắn phải dùng hết toàn bộ mới được, hơn nữa bây giờ dùng ở trên người các đệ tử của Song Long Môn, cũng không phải là để cho bọn họ đi ám sát, đi ăn cắp bảo vật hay đi nhìn trộm cái gì đó mà chỉ đơn giản là để cho bọn họ hưởng thụ một chút lực lượng của tiên lục đẳng cấp cao là như thế nào mà thôi, cái này không thể nói là dùng đúng tác dụng được, về phần bọn họ tự đánh lẫn nhau thì chuyện này có liên quan mẹ gì tới Diệp Phong!
Mà Hồ Lỵ vừa mới đi tới đây thì nghe được ý nghĩ này của Diệp Phong, sau đó trong mắt của nàng cũng lóe lên vẻ hoảng sợ!
Đây là ý tưởng mà một tên bại gia tử có thể nghĩ ra được hay sao?
Trước đó đã nói là sẽ không giết địch, kết quả bây giờ lại muốn để cho bọn họ tự đánh lẫn nhau trước khi rời khỏi đây?
Làm xong chuyện phất ống tay áo ra đi, không dính một giọt máu tươi nào?
Nàng không dám tưởng tượng nếu như thần hào phá của như Diệp Phong là kẻ địch của bọn họ thì rất có thể khi tất cả mọi người trong Thánh Địa của bọn họ chết cũng sẽ không biết là mình chết như thế nào!
Chương 431: Là do bọn họ tự đánh nhau, có liên quan gì tới Diệp Phong ta đâu
"Tinh Hồn trưởng lão, tất cả đều đã chuẩn bị sẳn sàng, bây giờ chúng ta có thể dời đi bất cứ lúc nào!"
Sau khi cố gắng để cho tâm trạng của mình bình tĩnh trở lại, Hồ Lỵ vội vàng lên tiếng thông báo cho Diệp Phong.
"Thánh Chủ!"
"Nếu như tất cả đều đã được chuẩn bị sẳn sàng vậy thì bắt đầu đi!"
Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút hưng phấn ra lệnh cho mọi người bắt đầu hành động, trực tiếp dọn sạch sẽ tất cả bảo vật của một thế lực lớn sau đó lại chôn số bảo vật này ở trước cửa nhà của đối phương, việc hay ho như vậy hắn cảm thấy sau này hắn có thể chơi thêm mấy lần như vậy nữa!
"Các đệ tử nắm lấy dây thừng số một đi theo ta, chúng ta đi dọn sạch tiên quáng của Song Long Môn!"
"Các đệ tử nắm lấy dây thừng số hai đi theo ta, chúng ta đi dọn sạch Tiên Thảo Viên của Song Long Môn!"
"Các đệ tử nắm lấy dây thừng số ba đi theo ta, chúng ta đi dọn sạch bảo khố của Song Long Môn!"
"..."
Theo giọng nói của bát đại Thái Thượng trưởng lão không ngừng vang lên, tám người dẫn đầu, đông đảo đệ tử của Thánh Địa nắm lấy dây thừng trật tự đi đến khu vực mà mình phụ trách!
Mà trên đường, phàm là gặp được đệ tử của Song Long Môn đi ngang qua thì các đệ tử sẽ giơ cao dây thừng ở trên đường mà đối phương phải đi qua để cho đối phương bình yên đi qua được, toàn bộ hành trình đều cực kỳ thuận lợi!
"Kỳ quái, sao ta cứ luôn có cảm giác là xung quanh đây có người chứ?"
"Sợ hãi trong lòng, ta luôn có cảm giác như đang bị vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm, lẽ nào ta bị ảo giác hay sao?"
"Hôm nay sao ta cứ luôn cảm thấy là Song Long Môn có chút không được bình thường?"
"..."
Nhưng mà cho dù đông đảo đệ tử của Song Long Môn đều đã nhận ra chuyện khác thường nhưng mà bọn họ hoàn toàn không có phát hiện được cái gì khiến cho bọn họ nghi hoặc không thôi!
Bên ngoài Song Long Môn!
Bành! Bành! Bành!
Theo từng tiếng vang trầm đục từ ở bên trong hố to vọng ra, Diệp Phong biết đã có bao tải chứa bảo vật được ném vào bên trong hố to.
"Cái gì mà ám sát!"
"Cái gì mà ăn cắp bảo vật!"
"Cái gì mà nhìn lén!"
"Quả thực là yếu phát nổ, đây mới là cách dùng chính xác của ẩn nấp tiên lục!"
Lúc này, trên mặt Diệp Phong cũng lóe lên chút đắc ý!
...
"Song Long Môn lại tìm được một khối Quỷ Linh Ngọc Thạch lớn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, bọn họ đúng là may mắn!"
"Nhưng mà bọn họ lại nỡ lòng giao nó ra, có thể nói là có chút quyết đoán!"
"Lấy Quỷ Linh Ngọc Thạch làm một cái giá lớn để có thể trở thành thế lực phụ thuộc của Quỷ Linh Môn ta, như vậy thì bọn họ cũng đã kiếm được lời lớn rồi, nhưng mà lại khổ cho ta phải ở lại cái Đông Châu nho nhỏ này, như vậy thì sẽ ảnh hưởng quá trình tu luyện của ta!"
Lúc này, một nam tử trung niên mặc tiên bào màu đỏ nhìn Song Long Sơn cách mình không xa, trên mặt lại lóe lên vẻ bất đắc dĩ, bởi vì hắn đã kẹt ở cảnh giới Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong mấy trăm năm, mà mức độ đậm đặc của tiên khí ở Đông Châu hoàn toàn kém hơn những chỗ khác, ở lại nơi này thì khả năng xung kích Tiên Thần Cảnh chắc chắn sẽ trở nên khó khăn hơn!
Nhưng môn chủ đã hạ lệnh, hắn hoàn toàn không thể nào cự tuyệt được!
"Ừm!"
"Chuyện này, chuyện này là tình huống như thế nào?"
Nam tử trung niên bay đến trên không Song Long Sơn, nhìn thấy tám đội ngũ như tám con rồng dài kéo dài từ cổng của Song Long Môn cho đến Tiên Thảo Viên, kho Tiên Khí, từng chỗ ở trong Song Long Môn, mà người ở trong những đội ngũ dài như con rồng đó đang không ngừng truyền từng cái bao tải đầy ắp qua tay nhau, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng trong những cái bao tải đó tỏa ra khí tức cổ các loại tiên thảo, tiên quáng, Tiên Khí!
Sau khi thấy được cảnh này thì nam tử trung niên tạm thời ngẩn ra không biết làm sao!
Vạn năm nay, hắn cũng nhìn thấy không ít tình huống ăn cắp bảo vật nhưng mà tình huống vạn người kết thành đội đến đây ăn cắp bảo vật là lần đầu tiên hắn gặp được!
"Khí tức của Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục!"
"Trên vạn người ở bên dưới, toàn bộ đều sử dụng Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, không chỉ có như thế, mẹ nó ngay cả những cái bao tải chứa bảo vật đó cũng đều được vận dụng ẩn nấp tiên lục!"
"Điên rồi, có phải tất cả những người này đều bị điên rồi hay không!"
"Tất cả bảo vật ở trong cái bao tải đó cộng lại cũng không đáng giá bằng một tấm Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, hơn nữa ăn cắp thì cứ ăn cắp đi, các ngươi cất nó vào trong tiên giới không được hay sao, mẹ nó các ngươi làm như vậy không phải là đang phá của hay sao?"
Nhìn thấy đám người đang ở bên dưới lại sử dụng Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, cho dù đang đứng ở trên không trung thì nam tử trung niên cũng cảm thấy đau lòng!
"Chờ một chút!"
"Me nó, ta đau lòng cái rắm, bọn họ đang trộm đồ của Song Long Môn, nói không chừng Quỷ Linh Ngọc Thạch cũng nằm ở trong đó!"
Kịp phản ứng lại, Cổ Nham lập tức nổi giận, cũng không thèm quan tâm rốt cuộc hành vi ăn cắp của đối phương là phát rồ cỡ nào, nhưng bây giờ đã bị hắn phát hiện thì hắn tuyệt đối không thể để cho những người đó tiếp tục làm như vậy nữa!
Oanh!
Trong lúc Cổ Nham chuẩn bị phóng ra khí tức khủng bố của Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong cường thế đăng tràng thì một luồng uy áp ngạt thở lại ầm vang giáng lâm trên người hắn!
"Tiên Thần Cảnh?"
"Tiên Kiếp Cảnh?"
"Rốt cuộc Bạch Mao đó là cường giả ở cấp bậc gì!"
Cổ Nham đứng ở trên không trung không dám có một chút cử động khác thường nào, lúc này hắn cũng chú ý tới ở bên cạnh cái hố lớn ở bên dưới có một nam tử tóc trắng đang dùng một loại ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt ấy giống như ánh mắt mà trước đây hắn thường dùng để nhìn một chút sâu kiến vậy đó!
"Chủ nhân!"
Chương 432: Hư Không Chi Môn, đặc hiệu ra sân mạnh đến phát nổ
"Phía trên có một sâu kiến Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong tới, nên xử trí như thế nào, trực tiếp giết chết sao?"
Sau khi khống chế lại Cổ Nham, Diệp Tiểu Bạch quay qua nhìn Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh mình trực tiếp lên tiếng dò hỏi.
"Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong sâu kiến?"
"Đông Châu nho nhỏ, tại sao có thể có lâu. . . cường giả cấp bậc này chứ?"
Nghe được Diệp Tiểu Bạch nhắc nhở, Diệp Phong cũng tràn đầy khó hiểu, mà hắn cũng suýt chút nữa là bị Diệp Tiểu Bạch làm cho nói lẫn, Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ở Đông Châu tuyệt đối được xem như đại lão, thần mẹ nó sâu kiến!
"Hệ thống, sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, ta muốn kiểm tra thân phận của đối phương!"
Ôm một bụng hiếu kỳ, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống, dù sao mỗi ngày hắn có thể sử dụng ba lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, coi như không dùng thì cũng sẽ không tích lũy lại, không dùng thì phí, dùng chơi thôi!
Theo một luồng tin tức xa lạ xuất hiện ở trong đầu, Diệp Phong cũng nhanh chóng biết được tình huống có liên quan đến đối phương.
"Quỷ Linh Môn trưởng lão!"
"Không ngờ được là Song Long Môn lại dùng một khối Quỷ Linh Ngọc Thạch lớn để trở thành thế lực phụ thuộc Quỷ Linh Môn!"
"Nhưng mà lúc nãy cái tên này lại muốn ra tay với chúng ta, đúng là thứ không biết sống chết!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng trực tiếp nhìn thẳng vào Cổ Nham đang đứng ở trên không trung, sau đó nâng tay phải lên chỉ một cái vào trong hư không, sau đó khẽ nói: "Hư Không Chi Môn!"
Thiên địa xé rách!
Tiên khí bạo loạn!
Phía trên bầu trời giống như là một bức tranh bị xé nát ra, mà một cái thanh đồng cửa lớn tràn đầy khí tức cổ lão dần dần xuất hiện ở bên trong cái khe vừa bị xé ra đó!
Mà lúc này, Diệp Tiểu Bạch đã phóng lực lượng của mình ra để bao phủ toàn bộ Song Long Sơn lại, ngăn cản toàn bộ khí tức và dao động tiên khí bạo loạn với khí tức của Hư Không Chi Môn ở ngoài, để bảo đảm là đám người đang ở trong Song Long Môn sẽ hoàn toàn không thể nào phát hiện ra được!
"Ngọa tào! ! !"
"Mẹ nó, cái này chính là Hư Không Chi Môn sao?"
"Đặc hiệu ra sân cũng quá trâu bò đi chứ!"
Nhìn bầu trời đã bị xé rách, sau đó lại nhìn thấy thanh đồng cửa lớn cao tới mấy trăm thước chậm rãi xuất hiện, cảm nhận được cái thanh đồng cửa lớn này tản ra một luồng khí tức cổ xưa, Diệp Phong kinh hãi đến sắp trợn lòi tròng mắt của mình ra ngoài!
"Mẹ nó, mẹ nó!"
"Mẹ nó, cái này là cái gì!"
"Ta chỉ là một sâu kiến Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, muốn đối phó ta thì cũng đừng có làm ra tràng diện kinh khủng như thế chứ!"
Nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng này, lúc này Cổ Nham sắp bị sợ đến tè ra quần, lúc này hắn rất muốn hô lên một câu với Diệp Phong đang đứng bên dưới là hắn chỉ là sâu kiến thôi không nên được hưởng thụ đãi ngộ như vậy!
"Mở!"
Theo Diệp Phong khẽ nhả một chữ nữa, thanh đồng cửa lớn nặng nề chậm rãi mở ra, sau đó bên trong xuất hiện hư không loạn lưu mà ngay cả mắt thường cũng có thể nhìn thấy được!
"Không muốn!"
"Đừng mà!"
"Ta chỉ đi ngang qua đây mà thôi, ta chỉ là một người qua đường mà thôi!"
Cảm nhận được một luồng lực hút kinh khủng xuất hiện ở trên người mình, Cổ Nham hoảng sợ lập tức quay đầu nhìn Diệp Phong đang đứng ở bên dưới hô to lên.
Nhưng mà vừa mới hô xong mấy câu nói này thì toàn thân của hắn lập tức bị hút thẳng vào bên trong của thanh đồng cửa lớn!
"Đóng lại!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu thì thanh đồng cửa lớn chậm rãi khép kín, khi nó hoàn toàn biến mất ở trong khe hở ở trên trời thì bầu trời bị xé nứt ra mới dần dần khôi phục lại như cũ, giống như là chưa từng có chuyện gì xảy ra cả!
"Mẹ nó, quá đẹp trai rồi!"
"Không cần biết cái Hư Không Chi Môn này có trâu bò hay là không nhưng cái đặc hiệu ra sân này tuyệt đối là ngưu bức đến phát nổ!"
Khi thanh đồng cửa lớn hoàn toàn biến mất, Diệp Phong cũng nhịn không được sợ hãi than.
"Cái này. . . !"
"Trọng điểm chú ý của chủ nhân quả nhiên là không giống như người bình thường!"
Nghe được tiếng thán phục của Diệp Phong, Diệp Tiểu Bạch đang đứng ở bên cạnh cũng nở một nụ cười khổ, hắn vốn cho rằng Diệp Phong sẽ hỏi thăm hắn về mức độ kinh khủng của Hư Không Chi Môn này nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được là trọng điểm chú ý của người ta lại nằm ở đặc hiệu ra sân!
"Ngọa tào!"
"Tiểu Bạch, mới nãy ta làm ra động tĩnh lớn như vậy thì có phải là đã kinh động đến người của Song Long Môn hay không?”
Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng quay qua nhìn Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm.
"Chủ nhân yên tâm!"
"Không chỉ có người của Song Long Môn hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ điều gì mà cho dù là tất cả mọi người ở trong Thánh Địa bao gồm cả những đệ tử Thánh Địa đang phụ trách ném bao tải vào trong hố cũng không có phát hiện được tất cả những chuyện vừa mới xảy ra!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Bạch cũng vội vàng ra giải thích rõ.
"Còn tốt!"
"Nếu bởi vì ta vận dụng Hư Không Chi Môn mà làm ảnh hưởng đến kế hoạch chuyển và chôn lần này thì sẽ khiến cho ta mất đi rất nhiều niềm vui thú!"
Biết được những chuyện mình làm không có làm ảnh hưởng đến kế hoạch chuyển và chôn lần này thì Diệp Phong cũng thở phào nhẹ nhõm!
Theo thời gian trôi qua, khi sắc trời hoàn toàn mờ đi, kế hoạch chuyển và chôn cũng đã đến hồi cuối!
...
Song Long Môn, Long Môn Điện!
"Chuyện gì xảy ra?"
"Trước đó Cổ Nham đại nhân đã liên hệ với chúng ta và nói chẳng mấy chốc nữa thì hắn sẽ đến hay sao, hơn nữa còn kêu chúng ta chuẩn bị sẳn rượu ngon và mỹ nữ nhưng sao bây giờ hắn vẫn còn chưa tới, không phải là hắn cố ý trêu đùa chúng ta chứ!"
Lúc này, một trưởng lão Song Long Môn có chút không vui nhìn môn chủ Phan Thần lên tiếng nói.
"Im miệng!"
Chương 433: Hư Không Chi Môn, đặc hiệu ra sân mạnh đến phát nổ (2)
"Tam trưởng lão, bây giờ ngươi phải hiểu rõ một chuyện, bây giờ Song Long Môn chúng ta đã trở thành thế lực phụ thuộc của Quỷ Linh Môn, đừng nói Cổ Nham đại nhân có tu vi kinh khủng là Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, cho dù chỉ có một đệ tử hạch tâm tu vi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đến thì cũng là tồn tại mà chúng ta không trêu chọc nổi!"
"Tất cả mọi người nghe rõ cho ta!"
"Từ giờ trở đi, nếu ai còn dám nói ra bất kỳ một câu nào có ý bất kính với Cổ Nham đại nhân thì đừng có trách tại sao ta trở mặt không có quen biết!"
Nhìn tám đại trưởng lão tông môn ngồi xung quanh, Phan Thần lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo bọn họ!
"Mẹ nó!"
"Tam trưởng lão, thằng ngu này, nếu bởi vì câu nói này của hắn mà chọc giận Cổ Nham đại nhân thì lão tử sẽ bắt hắn để khai đao đầu tiên!"
Nghĩ đến rất có thể Cổ Nham đại nhân đang đứng ở một nơi nào đó nhìn chằm chằm vào bọn họ, Phan Thần cũng vì một câu nói này của hắn mà bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không nói khoa trương một chút nào, một vị cường giả Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh thì cho dù có đứng ở sau lưng của bọn họ thì bọn họ cũng không thể phát hiện được một chút nào!
"Địch tập! ! !"
"Môn chủ, Vô Cực Thánh Địa giết đến đây rồi!"
Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy lo lắng bỗng dưng vọng lại từ cửa đại điện.
"Ai, là ai đang nói chuyện!"
Nhìn xem cửa đại điện trống rỗng, Phan Thần cũng trực tiếp đứng phắt dậy từ chỗ ngồi của mình sau đó lớn tiếng chất vấn!
? ? ?
Ta quỳ ngay ở cửa ra vào đây này, môn chủ, mắt của người mù hay sao mà không nhìn thấy ta?
"Môn chủ, là ta, Trương Khánh, ta ở ngay chỗ cửa ra vào đây!"
Nhìn thấy Phan Thần tìm kiếm mình khắp nơi, Trương Khánh đang quỳ một gối ở trước cửa đại điện âm thầm chửi bậy một phen sau đó lại lên tiếng một lần nữa.
"Chỉ còn lại chín người các ngươi!"
"Tiểu Bạch, sử dụng ẩn nấp tiên lục với môn chủ và tám trưởng lão của Song Long Môn, khiến cho bọn họ trực tiếp biến mất ở ngay trước mặt của Trương Khánh đó!"
Bên trong đại điện, Diệp Phong đang đứng ở một bên Xem náo nhiệt trực tiếp ra lệnh cho Diệp Tiểu Bạch đang đứng ở bên cạnh mình, sau đó tự lẩm bẩm: "Không lâu nữa thôi, tất cả các ngươi đều sẽ tập thể choáng váng!"
"Trương Khánh?"
"Ngươi đang nói mê sảng gì đó, tại sao ta không nhìn thấy ngươi ở cửa đại điện?"
"Mấy vị trưởng lão, các ngươi có nhìn thấy Trương..."
Nói được nửa câu, khi Phan Thần phát hiện tám tên trưởng lão hai bên trái phải của mình cũng biến mất không thấy thì toàn thân của hắn choáng váng!
"Tình huống như thế nào?"
"Mới nãy còn ở đây nhưng tại sao môn chủ và tám đại trưởng lão bỗng nhiên đều biến mất không thấy?"
Mà Trương Khánh đang quỳ gối ở trước cửa đại điện cũng mở to hai mắt, trên mặt tràn đầy vẻ khó hiểu!
"Không được!"
Đúng lúc này, Phan Thần đột nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp vọt thẳng ra bên ngoài đại điện!
Bành!
Khi đụng phải Trương Khánh đang trong trạng thái ẩn thân ở cửa đại điện thì Phan Thần cũng không thể nào xác nhận được thân phận của đối phương cho nên trực tiếp một cước đạp cho hắn bay ra ngoài!
...
"Loạn!"
“Mẹ nó, tất cả đều loạn hết rồi!"
Sau khi đi ra bên ngoài, khi Phan Thần phát hiện tất cả bốn phía xung quanh đều có dao động chiến đấu thì vội vàng hô lớn một câu: "Ta là môn chủ Phan Thần, ta ra lệnh cho các người lập tức dừng lại, chúng ta bị Vô Cực Thánh Địa lừa!"
Bành! Bành! Bành!
Nhưng mà khi Phan Thần vừa mới dứt lời thì nghênh đón hắn là ba cước không biết đạp tới từ chỗ nào!
"Các huynh đệ, đạp mạnh lên cho ta, đây là tên tự xưng là môn chủ thứ hai mươi ba, chúng ta tuyệt đối không thể bị Vô Cực Thánh Địa lừa được, trước đó bởi vì mắc lừa cho nên không biết có bao nhiêu huynh đệ chết thảm trong tay đối phương!"
Theo một giọng nói tràn ngập tức giận vang lên, từng tiếng bước chân dồn dập trực tiếp vang lên bốn phía xung quanh Phan Thần!
"Chủ nhân!"
"Không sai biệt lắm, đám người của Thánh Địa còn đang ở bên ngoài chờ ngươi đấy, chúng ta có thể đi về."
Trên không trung, nhìn đệ tử Song Long Môn đã loạn thành một bầy ở bên dưới, Diệp Tiểu Bạch cũng lên tiếng nhắc nhở Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh mình.
"Đi thôi!"
"Để chính bọn họ tự chơi với nhau, chờ lực lượng của ẩn nấp tiên lục biến mất, khi bọn họ đồ đạc của nhà mình đều mất sạch thì sẽ càng thú vị hơn nữa, đáng tiếc là ta không thể thấy được!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp bay ra bên ngoài cửa của Song Long Môn!
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ một câu, Lạc Thiên Tuyết đang hỏi thăm Diệp Tiểu Đường về tung tích của túc chủ, đang định gọi túc chủ lập tức trở về Tinh Hồn Tông, có muốn lập tức kết thúc phúc lợi du lịch thượng giới mười lăm ngày hay không?"
Sau khi rời khỏi Song Long Môn, tiếng nhắc nhở của hệ thống chợt vang lên trong đầu Diệp Phong.
"Sư tôn kêu ta về?"
"Mặc dù không biết là bởi vì nguyên nhân gì nhưng trở về thì trở về đi, dù sao ta đã đứng vững gót chân ở Tinh Hồn Thánh Địa!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp nói với Diệp Tiểu Bạch bên cạnh: "Tiểu Bạch, ngươi đi nói cho Thánh Chủ biết một tiếng, nói là tạm thời sẽ không theo bọn họ trở về, mười ngày sau ta sẽ về."
"Còn nữa, nói cho hai người Đồ Mãng và Diệp Tiểu Cước biết, kêu bọn họ bảo vệ Tinh Hồn Phong cho tốt!"
Dặn dò Diệp Tiểu Bạch xong, Diệp Phong trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, kết thúc phúc lợi mười lăm ngày du lịch thượng giới!"
Theo Diệp Phong vừa dứt lời, một không gian vòng xoáy bỗng nhiên xuất hiện ở trước người hắn, giống như lúc đến, khi hắn còn không có bất kỳ chuẩn bị gì thì đã hút hắn vào trong đó!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Đừng đá, hai cái mông ta đã bị ngươi đá sưng lên!"
Lúc này, Đồ Mãng muốn điên rồi, hắn không thể nào hiểu được tại sao cho dù là sư tôn hắn hay là Tiểu Cước đại nhân trước mắt này thì đều có hứng thú với cái mông của hắn, chỉ khác nhau ở chỗ một người là dùng gậy điên cuồng đánh, một người là dùng bàn chân lớn điên cuồng đánh!
Chương 434: Bởi vì có ta, cho nên bốn mùa ngươi đều cảm thấy ấm áp?
"Sưng lên thì đã sao, không đá cho hai cái mông của ngươi nở hoa thì đã là rất nhẹ tay với ngươi rồi!"
Nhìn Đồ Mãng ôm bảng hiệu như một con gấu túi ôm cây, Diệp Tiểu Cước lại thi triển ra tuyệt chiêu trừng trị Vô Ảnh Cước của hắn một lần nữa!
"Diệp thiếu!"
"Khi nào ngươi mới trở về đây, ta sắp không thể chịu đựng được nữa rồi!"
Gánh lấy mưa to gió lớn ập tới sau lưng, lúc này Đồ Mãng vô cùng tưởng niệm Diệp Phong, thậm chí cũng rất tưởng niệm bốn người Long Thiếu Phong, Lục Trường Thanh, dù cho Diệp Phong không có mặt ở đây thì bốn người đó đến đây chia sẻ với hắn một chút cũng được!
Chờ chút!
Đúng lúc này, Đồ Mãng bỗng nhiên phát hiện được có vô số đạo khí tức đang trở về Thánh Địa!
"Trở về!"
"Tất cả mọi người trở về, mặc dù các ngươi rời đi không được mấy giờ nhưng các ngươi có biết là trong khoảng thời gian này ta phải sống như thế nào hay không?"
Lúc này, Đồ Mãng vui đến phát khóc, ở trong lòng lớn tiếng gào thét phát tiết, hắn biết cơn ác mộng của mình sắp kết thúc rồi!
"Tóc trắng?"
"Vị này không phải là Tiểu Bạch đại nhân mà Tiểu Kiếm đại nhận nói đó chứ!"
Sau khi Diệp Tiểu Bạch xuất hiện ở trong tầm mắt của hai người, Đồ Mãng cũng trực tiếp suy đoán thân phận của đối phương.
"Bạch ca, sao chỉ có một mình ngươi trở về đây?"
"Chủ nhân đâu?"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Bạch, Diệp Tiểu Cước cũng hiếu kì hỏi thăm.
"Chủ nhân đã về Tinh Hồn Tông ở hạ giới!"
"Nhưng mà chủ nhân nói, trong khoảng thời gian hắn không có mặt ở đây, hai người các ngươi nhất định phải bảo vệ cẩn thận Tinh Hồn Phong!"
Nói xong, Diệp Tiểu Bạch mở ra một khe hở không gian chuẩn bị trở về giới nào đó, dù sao hắn tới đây mục đích để là truyền lời cho hai người!
"Chờ một chút!"
"Tiểu Bạch đại nhân, ý của ngươi là những ngày tiếp theo toàn bộ Tinh Hồn Phong chỉ có hai người ta và Tiểu Cước đại nhân?"
"Bốn người Long Thiếu Phong, Lục Trường Thanh, Thạch Thiên Lôi và Mục Lâm bọn họ thì sao?"
Nghe được Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, Đồ Mãng hoàn toàn không thể tin vào tai của mình, mà kịp phản ứng lại, sau đó trên mặt lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm.
"Bốn người bọn họ đã rời khỏi Thánh Địa đi ra ngoài lịch luyện!"
Nói xong, Diệp Tiểu Bạch trực tiếp đi vào trong vết nứt không gian!
Choáng váng!
Lúc này, toàn thân Đồ Mãng đều choáng váng!
Vốn cho rằng ác mộng sắp kết thúc, ai mà ngờ được cơn ác mộng này chỉ mới bắt đầu mà thôi!
"Thật là đáng sợ!"
"Không ngờ được là chủ nhân lại rời đi rồi!"
"Đồ Mãng, cũng may là có ngươi, nếu không thì ta phải một mình bảo vệ nhà xí!"
Lúc này, Diệp Tiểu Cước cũng tỏ vẻ may mắn nhìn Đồ Mãng, lên tiếng nói.
? ? ?
Cũng may là có ta?
Bởi vì có ta cho nên bốn mùa ngươi mới ấm áp?
Nhưng mẹ nó, ngươi bốn mùa như mùa xuân, vậy cũng không thể để cho cái mông của ta nở hoa suốt bốn mùa cơ chứ!
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, toàn thân Đồ Mãng đều muốn điên rồi, hắn không hiểu tại sao số mạng của hắn lại bi thảm như vậy!
"Lão thiên gia ơi, có thể cho ta một cơ hội để làm lại từ đầu hay không!"
"Nếu để cho ta có cơ hội lựa chọn lần nữa, ta. . . ta. . ."
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, ta chọn cái quỷ gì, cho dù có chọn lại một lần thì mẹ nó, ta đi xuống đó cũng sẽ bị đánh đập một trận tơi tả, sau đó đi lên cũng sẽ bị đánh một trận tơi tả, số mạng của ta đã định sẵn như vậy rồi!"
Nghĩ tới chuyện cho dù mình có làm lại một lần nữa thì cũng không có tác dụng gì hết, Đồ Mãng vẻ mặt sụp đổ trực tiếp chấp nhận số phận của mình!
Song Long Môn!
Theo lực lượng của ẩn nấp tiên lục biến mất, nhìn đệ tử trong môn phái của mình tử thương vô số, Phan Thần sưng mặt sưng mũi, sắc mặt đã trở nên cực kỳ khó coi!
"Môn chủ, không xong, tất cả tiên thảo bên trong Tiên Thảo Viên của chúng ta đều bị người của Vô Cực Thánh Địa trộm đi rồi, thậm chí ngay cả gốc cũng không có để lại cho chúng ta!"
"Môn chủ, không xong, bảo khố của chúng ta cũng bị lấy sạch!"
"Môn chủ, không xong, kho Tiên Khí của chúng ta cũng bị lấy sạch!"
"..."
Theo từng tiếng bẩm báo vang lên, rốt cục Phan Thần cũng bộc phát, trực tiếp giận dữ hét: "Lập tức liên hệ Quỷ Linh Môn, nói là Quỷ Linh Ngọc Thạch đã bị Vô Cực Thánh Địa trộm đi rồi, chờ khi Quỷ Linh Môn phái cường giả tới, Song Long Môn chúng ta điều động toàn bộ các đệ tử, huyết tẩy Vô Cực Thánh Địa!"
Hạ giới, Tinh Hồn Tông!
"Sư tôn, ngươi tìm ta?"
Đi vào tông môn đại điện, Diệp Phong nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.
"Diệp Phong, mấy ngày nay ngươi đang làm gì đó?"
Nhìn thấy Diệp Phong trở về, Lạc Thiên Tuyết không có trả lời mà hiếu kì hỏi ra thứ mình muốn hỏi, không biết tại sao nhưng nàng luôn cảm thấy hình như Diệp Phong đang lén nàng làm chuyện gì đó!
"Phá của!"
"Sư tôn, ngươi cũng biết đệ tử ta nếu một ngày không phá của thì toàn thân ta sẽ khó chịu!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.
"Sư tôn, vậy ngươi tìm ta rốt cuộc là có chuyện gì chứ?"
Diệp Phong nhìn Lạc Thiên Tuyết, hỏi thăm lần nữa.
"Diệp Phong!"
"Còn có hơn mười ngày nữa là vi sư sẽ phi thăng thượng giới, chuyện này hẳn ngươi cũng có nghe Đường Nhi nói rồi đúng không!"
"Cho nên ta chuẩn bị giao lại Tinh Hồn Tông cho ngươi tiếp quản!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên Tuyết cũng nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng của mình.
? ? ?
Gọi ta trở về đây chính là vì muốn ta tiếp quản Tinh Hồn Tông?
Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Diệp Phong lại tỏ vẻ thất vọng, hắn còn tưởng rằng Lạc Thiên Tuyết sắp phi thăng thượng giới cho nên gọi hắn về đây là muốn cùng nhau tắm rửa, cùng nhau ngủ, nếu như hắn biết chỉ là vì chuyện như vậy thôi thì hắn sẽ không trở lại đây!
Một lát sau!
Khi tất cả mọi người trong tông môn đều đi vào tông môn đại điện, Lạc Thiên Tuyết cũng nhìn mọi người vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nói ra: "Chư vị, con có hơn mười ngày nữa là ta sẽ phi thăng thượng giới, mà lần này gọi các ngươi đến đây chính là muốn tuyên bố một sự kiện, đó chính là từ giờ trở đi, Diệp Phong sẽ thay vị trí của ta, trở thành tông chủ mới của Tinh Hồn Tông!"
? ? ?
Chương 435: Các ngươi phản ứng lại một chút đi chứ
Nhìn thấy Kiếm Cẩu tiếp tục nằm rạp dưới mặt đất đi ngủ!
Nhìn thấy Phệ Huyết Đường Lang ở một bên quạt quạt lông cho ngủ Kiếm Cẩu!
Nhìn thấy Tất Cương giảng giải cách làm một món ăn ngon cho Lãnh Vô Phong!
Nhìn thấy Bạch Thiên Hồng đeo Tinh Thần Diệt Hồn Cung lên cổ, nhàm chán xoay vòng vòng!
Nhìn thấy Kim Luân và Xích Vũ vẫn đang cầm khăn lau lau mặt đất!
...
Nhìn thấy mọi người hoàn toàn không có phản ứng chút nào, Lạc Thiên Tuyết cả người đều muốn điên rồi, có chuyện này hoàn toàn không giống như những gì mà nàng đã tưởng tượng!
Bây giờ nàng rất muốn lớn tiếng kêu lên một tiếng với tất cả mọi người là ta sắp phi thăng rồi, các ngươi cũng nên phản ứng lại một chút chứ!
"Tuyết tỷ, còn có chuyện khác sao?"
"Nếu như không có chuyện gì khác thì ta phải nhanh chóng đi về, bên đó trà còn đang trên bếp!"
Nói xong, Sở Tiêu Tiêu vội vàng rời khỏi đại điện, giống như trà mà nàng đang nấu còn quan trọng hơn cả chuyện Lạc Thiên Tuyết phi thăng!
"Tông chủ, vậy ta dẫn theo cẩu ca đi về trước, nó ngủ ở đây không thoải mái!"
Phệ Huyết Đường Lang nói xong cũng ôm Kiếm Cẩu trọc lông nằm rạp trên mặt đất nằm ngáy o o rời khỏi tông môn đại điện!
"Tông chủ, hôm nay Diệp Phong vừa trở về, sợ là còn chưa nấu cơm, ta và Vô Phong lập tức đi nấu cơm!"
Nói xong, Tất Cương cũng dẫn theo Lãnh Vô Phong rời khỏi tông môn đại điện!
...
Không bao lâu sau, toàn bộ tông môn đại điện chỉ còn lại hai người Lạc Thiên Tuyết và Diệp Phong!
Hô!
Lúc này, Lạc Thiên Tuyết thở một hơi thật dài ôm chút hy vọng cuối cùng nhìn về phía Diệp Phong hỏi: "Diệp Phong, vi sư sắp phải phi thăng lên thượng giới, ngươi có gì muốn nói với ta hay không?"
Hả?
Nghe nói như thế, Diệp Phong nghĩ nghĩ rồi nói ra: "Sư tôn, vậy trước khi ngươi phi thăng có thể mặc Tử Minh Huyền Y với Tử Minh Huyền Khố cho ta xem một chút hay không?"
"A?"
"Sư tôn, ngươi tìm cái gì á?"
"Có cần đệ tử tìm giúp ngươi hay không?"
Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết tìm kiếm khắp nơi, Diệp Phong cũng vội vàng hỏi thăm.
"Đỉnh đâu!"
"Thiên cấp lô đỉnh của ta đâu!"
"Trước khi đi còn muốn chiếm tiện nghi của vi sư, ta liều mạng với ngươi!"
Tìm thấy Thiên cấp lô đỉnh, Lạc Thiên Tuyết giơ lô đỉnh lên đuổi theo Diệp Phong đã chạy ra khỏi đại điện!
...
"Cẩu ca! ! !"
"Lừng lẫy đại loạn đấu sắp bắt đầu, chúng ta có nên lên hay không!"
Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết cầm lô đỉnh trong tay đang truy đuổi Diệp Phong, Phệ Huyết Đường Lang trực tiếp nghĩ đến lừng lẫy đại loạn đấu đã qua lâu rồi, sau đó hưng phấn trực tiếp nói lớn với tiểu hoàng cẩu trong ngực!
Trừng!
Vẫn luôn nằm ngáy o o, tiểu hoàng cẩu nghe nói như thế thì đột nhiên mở đôi mắt chó ra, sau đó hưng phấn hô lớn: "Lên, trong khoảng thời gian này ta sắp bị người điên đó tra tấn điên rồi, chuyện chơi vui như vậy sao thiếu ta được!"
"Lừng lẫy đại loạn đấu sao có thể thiếu Hạ Thiên Vũ ta được!"
Nhìn thấy Phệ Huyết Đường Lang và tiểu hoàng cẩu đều nâng Thiên cấp lô đỉnh phóng tới Lạc Thiên Tuyết, Hạ Thiên Vũ cũng vẻ mặt hưng phấn yên lặng lấy Thiên cấp lô đỉnh phủ bụi đã lâu từ trong không gian giới chỉ ra!
Thân là một Luyện Đan Sư phá của đủ tiêu chuẩn, hắn cảm thấy dùng Thiên cấp lô đỉnh luyện đan chính là sỉ nhục Thiên cấp lô đỉnh, chỉ có chiến đấu mới là thời khắc Thiên cấp lô đỉnh phong quang nhất!
Bọn người Bạch Thiên Hồng, La Khải, Tiêu Trần thấy cảnh này thì đều tưởng rằng Lạc Thiên Tuyết muốn mở một trận lừng lẫy đại loạn đấu trước khi phi thăng thượng giới, tất cả đều mang thần sắc hưng phấn lấy ra Thiên cấp lô đỉnh, sau đó tất cả đều gia nhập vào lừng lẫy đại loạn đấu!
"Làm gì!"
"Các ngươi đang làm gì!"
"Ta đang dạy dỗ đệ tử, sao lại thành lừng lẫy đại loạn đấu?"
Nhìn thấy đám người cấp tốc tụ tới, Lạc Thiên Tuyết muốn điên rồi, nếu như biết trước sẽ xảy ra chuyện như vậy thì lúc nãy nàng nên dùng kiếm!
...
"Cái đám này sắp rảnh đến mục xương rồi!"
"Sư tôn chỉ cầm lô đỉnh giáo huấn ta, ai mà ngờ được là lại bị các ngươi chơi thành lừng lẫy đại loạn đấu, thật là đáng sợ!"
Nhìn đám người phía xa từng người cầm lô đỉnh trong tay triển khai đại loạn đấu, Diệp Phong cũng không nhịn được phát ra một tiếng thốt lên kinh ngạc!
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, mời túc chủ tiêu hao sạch sẽ toàn bộ điểm phá sản trước khi hệ thống thăng cấp hoàn thành, một khi thăng cấp hoàn thành thì không thể nào mở bình thu hoạch được bất cứ tài nguyên tu luyện gì ở hạ giới!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, bởi vì hệ thống đang ở giai đoạn thăng cấp, trong lúc này, ở hạ giới sẽ không đổi mới sản phẩm bại gia mỗi ngày, phát động hành vi phá của cũng sẽ không cho bất kỳ ban thưởng gì, nếu như thăng cấp hoàn thành mà không phi thăng thượng giới, đề nghị túc chủ lựa chọn hệ thống giáng cấp, nếu không thì ở hạ giới hệ thống sẽ ở vào trạng thái ngủ đông, đội hộ vệ bại gia vẫn có thể sử dụng bình thường!"
Ngay lúc Diệp Phong núp ở phía xa xem náo nhiệt thì tiếng nhắc nhở của hệ thống chợt vang lên từ trong đầu của hắn!
"Ừm?"
"Ngủ đông?"
"Hệ thống, ngươi là đệ nhất hệ thống, ngươi còn muốn ngủ đông, không phải ngươi nên tìm ra phương pháp giải quyết vấn đề này hay sao?"
Nghĩ đến mình từng nói ở thượng giới là sau khi trở về không phi thăng có thể ở hạ giới lãng phí tài nguyên thượng giới để tu luyện hay không, sau đó hệ thống nói phải tranh thủ tìm cách giải quyết, nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng vội vàng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ ngươi lão Lục, nếu ngươi không chơi như vậy thì ta sẽ lựa chọn ngủ đông hay sao, ngươi biết ngủ đông đối với hệ thống là một chuyện nhàm chán cỡ nào hay không?"
Cười!
Diệp Phong nghe xong cũng nhịn không được bật cười, hắn không nghĩ tới đúng là bị hắn doán trúng rồi!
"Trước mắt ta ở hạ giới, điểm phá sản còn có hơn ba mươi ba ức, đủ để mở ra một lượng lớn tài nguyên tu luyện trân quý, vậy thì tiêu hao hết trong mười ngày còn lại này đi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong lấy Không Gian Truyền Tống Môn ra trực tiếp đi tới Tinh Cực Tông!
Chương 436: Lạc Vô Danh hiểu, đây mới là cuộc sống bình thường
Tinh Cực Tông!
"Cái gì!"
"Còn có hơn mười ngày nữa là Thiên Tuyết sẽ phải phi thăng lên thượng giới?"
"Chờ sau khi nàng phi thăng thì tất cả mọi người và yêu thú của Tinh Hồn Tông các ngươi cũng sẽ cùng nhau phi thăng lên thượng giới?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt của Lạc Vô Danh như không thể tin vào tai của mình!
Lúc trước hắn chỉ cho con gái của mình ra ngoài tùy tiện sáng lập ra một cái tông môn để ma luyện tâm cảnh nhưng kết quả bây giờ nàng lại sắp phi thăng rồi?
Năm thiên kiêu!
Lão hữu La Khải!
Trưởng lão tông môn Bạch Thiên Hồng!
...
Nghĩ tới chuyện chỉ trong thời gian mấy tháng ngắn ngủi mà tất cả những người này đều sắp phải phi thăng rồi, Lạc Vô Danh cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, từ khi nào mà phi thăng trở thành một chuyện đơn giản như vậy, vậy mấy trăm năm nay hắn cố gắng tu luyện rốt cuộc là đang tu luyện cái gì?
"Diệp Phong!"
"Rốt cuộc bọn họ tu luyện như thế nào, ngươi xem ngươi có thể giúp ta đột phá hay không?"
Mang theo vẻ mong đợi, Lạc Vô Danh quay qua nhìn Diệp Phong nói ra ý nghĩ trong lòng mình!
"Chuyện này. . ."
"Sư công, không phải là ta không muốn giúp ngươi mà chủ yếu là ngũ đại tổ lão không cho!"
"Trước đó bọn họ từng nói với ta chuyện này, nói tông môn không thể một ngày không có tông chủ, cho nên tuyệt đối không thể giúp ngươi tăng thực lực lên, bọn họ còn nói là nếu như ta giúp ngươi tăng thực lực lên tới Phi Thăng Cảnh thì chuyện đầu tiên mà ngươi làm chắc chắn sẽ là lập tức phi thăng lên thượng giới hưởng thụ cuộc sống, sau đó quăng một đống chuyện của tông môn cho bọn họ giải quyết!"
Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Lạc Vô Danh, Diệp Phong cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm Lạc Vô Danh, giải thích rõ.
? ? ?
Bọn họ không cho ta đột phá đến Phi Thăng Cảnh?
Sợ ta chạy đi?
Nghe được Diệp Phong giải thích xong, Lạc Vô Danh cả người đều nổ, không cho hắn đi Tinh Hồn Tông thăm con gái còn chưa tính, bây giờ lại còn không cho Diệp Phong giúp hắn đột phá đến Phi Thăng Cảnh, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?
"Sư công, ngũ đại tổ lão nói có phải thật vậy hay không, nếu như ngươi đột phá đến Phi Thăng Cảnh, có phải sẽ ngay lập tức phi thăng thượng giới thật vậy hay không?"
Nhìn thấy Lạc Vô Danh trầm mặc xuống, Diệp Phong cũng mang theo vẻ tò mò hỏi thăm.
"Sẽ không!"
"Cho dù thực lực của ta đột phá đến Phi Thăng Cảnh thật thì ta cũng sẽ không lập tức phi thăng lên thượng giới!"
"Ta sẽ đi tới sau núi chỗ ngũ đại tổ lão, sau đó ta sẽ phi thăng lên thượng giới ở ngay trước mặt của bọn họ!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Vô Danh cũng trưng vẻ mặt thành thật ra trả lời.
? ? ?
Mấy câu trước thì nói rất hay rất tốt nhưng mà cái câu sau này không phải là quá đột nhiên hay sao?
Nghe được Lạc Vô Danh nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ chấn kinh, thậm chí bây giờ hắn cũng rất muốn nói với ngũ đại tổ lão một câu, mẹ nó các người đoán thật là chuẩn!
"Được rồi, không nói những chuyện thương tâm này!"
"Lần này ngươi tới đây là muốn nói cho tao biết chuyện này hay sao?"
Lạc Vô Danh bình phục tâm tình, sau đó mới nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Không đúng!"
"Lần này ta tới thật ra là muốn để lại tất cả những thứ tài nguyên tu luyện vô dụng cho sư công!"
Nghe được Lạc Vô Danh hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói ra mục đích thật sự mà hắn đến đây lần này!
"Để lại tất cả cho ta?"
"Có bao nhiêu?"
"Là những tài nguyên tu luyện gì?"
Lạc Vô Danh nghe nói như thế thì trong nháy mắt trở nên hưng phấn, nếu như là tài nguyên tu luyện đủ nhiều thì vậy chẳng phải là hắn sẽ có thể trực tiếp chống lại ngũ đại tổ lão hay sao?
Thậm chí tại thời khắc này, hắn đã huyễn tưởng tới cảnh ngũ đại tổ lão ăn xin trong viện lạc của hắn!
"Không sai, để lại hết tất cả cho sư công!"
"Có rất nhiều, cụ thể có bao nhiêu ta cũng không rõ ràng!"
"Về phần đều có cái gì, tất cả đều quyết định bởi sư công ngươi muốn cái gì!"
"Nhưng mà chuyện mọi người trong tông môn cũng sẽ phi thăng thì sư công đừng nói cho sư tôn của ta biết, bởi vì nàng cũng không biết chuyện này, ta định sẽ giữ lại để cho sư tôn của ta một cái kinh hỉ!"
Nhìn thấy Lạc Vô Danh hưng phấn lên, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Tới gần chạng vạng tối!
"Rốt cuộc ta đã hiểu được tại sao tiểu tử này phá của như vậy!"
"Nếu như ta có nhiều đồ như vậy sớm một chút thì ta cũng phá của, bởi vì số lượng này nhiều lắm, cho dù ta có phá của kinh khủng cỡ nào thì cũng không thể khiến cho trong lòng của ta gợn sóng dù chỉ là một chút!"
"Sống lớn tuổi như thế, không nghĩ tới bây giờ mới hiểu được cái gì là cuộc sống bình thường!"
Thân ở trong phòng ốc mới tinh được xây dựng bởi Kim Tàm Tinh Diệu Thạch, ngồi bên cạnh đống lửa do mấy trăm bức họa tác ẩn chứa lĩnh vực kiếm ý thiêu đốt ra, cảm nhận được đống lửa mang tới cảm giác ấm áp, dùng Cửu Diệp Hồi Hồn Thảo ngâm chân, Lạc Vô Danh thật lòng cảm thán một câu!
...
Mà lúc này, Diệp Phong cũng đã về tới Tinh Hồn Tông!
Nằm ở trên giường, Diệp Phong cũng nhàm chán lẩm bẩm: "Còn lại mười mấy ngày, coi như cho mình nghỉ ngơi đi, hi vọng sư tôn phi thăng lên thượng giới sớm một chút, như thế thì ta có thể tiếp tục quay trở về thượng giới để đi chơi!"
"Cũng không biết hai tên gia hỏa Đồ Mãng và Diệp Tiểu Cước có phòng thủ kỹ Tinh Hồn Phong cho ta hay không!"
"Được rồi, không nghĩ, đi tìm thất tiên nữ chơi đùa thôi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng cực kỳ tự nhiên kẹp chăn vào giữa hai chân sau đó trực tiếp nghỉ ngơi.
Mười hai ngày trôi qua trong chớp mắt!
Lúc này, tất cả mọi người trong tông môn đều đã tụ tập ở trước Hoàng Kim Mao Ốc!
"Chư vị!"
"Khi ta vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp thì sẽ trực tiếp phi thăng thượng giới!"
"Các ngươi cố gắng tu luyện, nếu như sau này phi thăng thượng giới không có chỗ đi thì có thể đến Đông Châu Vô Cực Thánh Địa tìm ta, có một chuyện ta vẫn luôn không có nói cho các ngươi biết, thật ra thì ta đã được cường giả thượng giới thu làm đệ tử trước đó!"