Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 448: CHƯƠNG 448: LẠI CHẠY, HƠN NỮA CÒN DẪN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CÙNG CHẠY THEO HẮN?

"Xông lên!"

Theo tiếng gào của mọi người vang lên, tất cả mọi người đều mang theo vẻ mặt hưng phấn thôi động xe điện của mình đến cực hạn sau đó tất cả đều tông thẳng tới chỗ Đồ Mãng!

"Quá tàn bạo!"

"Quá bạo lực!"

"Đây chính là sức hấp dẫn của 'Yêu ta thì đến đụng ta' đó!"

Nhìn thấy Đồ Mãng bị mọi người điên cuồng đụng, Diệp Phong đứng phía dưới cũng không nhịn được sợ hãi thán phục, không nói khoa trương một chút nào, xe điện đụng phiên bản dị giới này chơi vui hơn phiên bản xe điện đụng của kiếp trước rất nhiều!

"Đủ rồi!"

"Các ngươi có còn là người nữa hay không, có thể đừng có chó như thế hay không!"

"Nếu như các ngươi yêu ta như thế thì các ngươi xô ra ra đi, xem ta như bóng, đụng tới đụng lui ở chỗ này thì có gì hay ho!”

Lúc này, Đồ Mãng ngồi trong xe điện nhưng trong lòng đã sắp điên rồi!

Bành!

Ngay lúc Đồ Mãng xuất hiện ở biên giới kết giới một lần nữa, Lạc Thiên Tuyết cũng mang theo vẻ mặt hưng phấn trực tiếp thúc giục xe điện đụng tông Đồ Mãng ra khỏi kết giới!

"Hô!"

"Rốt cục giải thoát!"

"Ta cũng muốn xem xem người thứ hai sẽ là ai!"

Bên ngoài kết giới, lúc này Đồ Mãng cũng thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát sau đó trực tiếp nhìn vào bên trong kết giới, hắn muốn nhìn xem người tiếp theo sẽ bị vây công là ai!

? ? ?

Làm gì chứ?

Các ngươi làm gì chứ!

Cùng nhau vây công ta, sau khi hất được ta ra bên ngoài thì các người bắt đầu đại loạn đụng?

Thấy đám người trong kết giới bắt đầu đại loạn đụng, Đồ Mãng sắp bị tức khóc, trong lòng mắng to: "Đây mới là niềm vui thú của giải thi đấu xe điện đụng, bây giờ các ngươi chơi vui vẻ, nhưng các ngươi có từng nghĩ tới cảm nhận của ta hay không!"

"Hài tử đáng thương!"

"Sao cái tên này còn thảm hơn cả ta nữa?"

Nhìn thấy Đồ Mãng dán sát mặt vào trong kết giới nhìn chằm chằm đám người đang vui sướng chơi ở bên trong, bên cạnh, Diệp Tiểu Cước cũng cũng cảnh tháng một tiếng.

"Đồ Mãng!"

"Ta đi về nghỉ trước, chờ sau khi cuộc tranh tài kết thúc, ngươi nói cho ba hạng đầu một tiếng, nói ban thưởng ngày mai ta sẽ cấp cho cho bọn họ!"

Lúc này, Diệp Phong cũng đi tới bên cạnh Đồ Mãng, nói xong câu đó thì lập tức bay thẳng về chỗ ở của mình.

? ? ?

Không phải tới an ủi ta sao?

Ta đã thảm như vậy, còn phải làm người truyền lời?

Nhìn thấy Diệp Phong rời đi, lần này Đồ Mãng rất muốn khóc, hắn cảm thấy từ khi dùng tiền gia nhập Tinh Hồn Thánh Địa, cuộc sống của hắn bắt đầu xuống dốc!

...

Sáng sớm ngày thứ hai!

Khi Diệp Phong tỉnh lại từ trong lúc ngủ mơ, không có lập tức xem xét sản phẩm bại gia hôm nay mà trực tiếp đi ra khỏi chỗ ở, bây giờ hắn rất muốn biết kết quả của giải thi đấu xe điện đụng hôm qua xem ba người nào là người kiên trì được tới cùng.

Bên ngoài Tinh Hồn Điện!

Nhìn thấy mọi người tụ tập ở chỗ này, lại thấy ba người đứng ở trước nhất chính là tiểu hoàng cẩu, Kim Luân Đại Đế và Xích Vũ Đại Đế, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình hắn hoàn toàn không ngờ được là hạn nhất giải thi đấu xe điện đụng lại là tiểu hoàng cẩu!

Một đám người nhưng lại chơi đụng không lại một con chó, chuyện này mẹ nó nói ra thì ai mà tin được?

"Ngốc hả!"

"Các ngươi đều ngốc hả!"

"Lúc ở hạ giới, cái tên điên cụt một tay đó đuổi theo ta còn kinh khủng hơn như thế này nhiều?"

Nhìn thấy tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hâm mộ mà nhìn mình thì tiểu hoàng cẩu cũng tỏ vẻ đắc ý, cho dù là phi kiếm hay là phi hành Tiên Khí thì điều khiển cực hạn như thế này đều là do nó dùng từng sợi từng sợi lông chó ở trên người để đổi lấy đó!

Một lát sau!

Tiêu hao mấy ngàn điểm phá sản mở bình, đưa ban thưởng cho Cẩu Tử, Kim Luân Đại Đế và Xích Vũ Đại Đế, sau đó Diệp Phong dẫn theo mọi người rời khỏi Tinh Hồn Phong, đi thẳng đến lối vào Thánh Địa!

"Diệp thiếu!"

"Trước lúc rời đi, có phải là ta nên giao Kim Luân Lệnh cho Thánh Chủ đại nhân, nói như vậy, một khi Thánh Địa gặp được nguy hiểm thì Thánh Chủ có thể thông qua Kim Luân Lệnh liên hệ ta, ta cũng dễ suất lĩnh đệ tử Kim Luân Cung đến đây trấn trận!"

Trên đường, Kim Luân Đại Đế bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó cũng vội vàng hỏi thăm Diệp Phong.

"Diệp thiếu, còn có Xích Vũ Lệnh của Xích Vũ Cung ta nữa!"

Bên cạnh, Xích Vũ Đại Đế nghe xong thì cũng lên tiếng nói!

"Vậy hai người các ngươi đưa Kim Luân Lệnh và Xích Vũ Lệnh giao cho sư tôn đi, thuận tiện ngươi nói cho sư tôn một tiếng, hãy nói là ta suất lĩnh mọi người của Tinh Hồn Phong đi ra ngoài lịch luyện, sau đó các ngươi tự mình rời đi đi!"

Nghe được hai người nói như vậy, Diệp Phong cũng dặn dò hai người một chút sau đó dẫn những người còn lại tiếp tục đi đến lối vào Thánh Địa!

...

Thánh Điện!

"Kim Luân?"

"Xích Vũ?"

"Sau các ngươi lại tới đây?"

Nhìn thấy hai tên tạp dịch tông môn bỗng nhiên đến đây, Lạc Thiên Tuyết tỏ vẻ khó hiểu.

"Thiên Tuyết, hai người bọn họ là?"

Bên cạnh, Hồ Lỵ luôn có cảm giác là hai người đó không được bình thường, thậm chí nàng đã phát hiện từ buổi tối hôm qua rồi cho nên khi nhìn thấy hai người một lần nữa thì nàng trực tiếp hỏi thăm Lạc Thiên Tuyết.

"Sư tôn!"

"Bọn họ là hai tên tạp dịch tông môn Tinh Hồn Tông!"

Nghe được Hồ Lỵ hỏi thăm, Lạc Thiên Tuyết cũng cười giới thiệu thân phận của hai người.

"Tạp dịch?"

"Tạp dịch tông môn hạ giới?"

"Chẳng lẽ là ta nghĩ nhiều rồi?"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Hồ Lỵ cũng khẽ nhíu mày trầm mặc lại.

"Thánh Chủ!"

"Diệp thiếu kêu chúng ta đến đây nói cho ngươi một câu, nói là hắn dẫn theo người của Tinh Hồn Phong đi ra ngoài lịch luyện, có thể là một thời gian sau mới trở về."

Lúc này, Kim Luân Đại Đế lên tiếng nói.

? ? ?

Lại đi rồi?

Vừa phi thăng thượng giới lại chạy?

Lần này không chỉ là tự mình chạy đi mà còn dẫn theo tất cả mọi người của tông môn đi?

Nghe được Kim Luân Đại Đế nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cả người đều mộng!

"Một người cũng không còn lại?"

Chương 449: Lại chạy, hơn nữa còn dẫn tất cả mọi người cùng chạy theo hắn? (2)

Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên Tuyết vẻ mặt nghiêm túc nhìn Kim Luân Đại Đế xác nhận.

"Thánh Chủ, còn lại ba người!"

"Diệp thiếu kêu Đồ Mãng ở lại trông coi Tinh Hồn Phong!"

"Nhưng lo lắng Đồ Mãng không lo trông coi Tinh Hồn Phong, cho nên kêu Kiếm Cẩu và Soái Bức Huyết ở lại giám sát Đồ Mãng trông coi Tinh Hồn Phong!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi như vậy, Kim Luân Đại Đế cũng vội vàng giải thích.

"Vậy hai người các ngươi tới chính là tới truyền lời?"

Biết được còn lại ba người, Lạc Thiên Tuyết cũng dời sự chú ý đến trên người của Kim Luân Đại Đế và Xích Vũ Đại Đế, nàng cảm thấy hai người đến đây hẳn là có việc mà không phải chỉ đến đây để truyền lời, nếu như đến để truyền lời thì chỉ cần một người là đủ rồi!

"Thánh Chủ!"

"Kim Luân Lệnh này ngươi cất kỹ, nếu như Thánh Địa gặp được nguy cơ thì ngươi có thể dựa vào Kim Luân Lệnh này liên hệ ta, ta sẽ lập tức dẫn theo các đệ tử và trưởng lão Kim Luân Cung dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới!"

"Thánh Chủ!"

"Cái Xích Vũ Lệnh này ngươi cất kỹ, cũng giống như vậy, nếu như Thánh Địa gặp được nguy hiểm thì ta sẽ suất lĩnh các đệ tử và trưởng lão Xích Vũ Cung lập tức chạy đến!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Kim Luân Đại Đế và Xích Vũ Đại Đế cũng đều lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho Lạc Thiên Tuyết.

"Cái gì!"

"Kim Luân Lệnh, ngươi là Kim Luân Đại Đế?"

"Xích Vũ Lệnh, ngươi là Xích Vũ Đại Đế?"

Nghe nói như thế, Hồ Lỵ sắc mặt đại biến nhìn hai người kinh hô lên!

"Thiên Tuyết!"

"Đây là tạp diệt tông môn mà ngươi nói đó sao?"

"Rốt cuộc ngươi sáng lập tông môn gì ở hạ giới mà khủng bố tới như vậy, ngay cả Đại Đế mà cũng chỉ có thể làm tạp dịch mà thôi?"

Kinh hô xong, Hồ Lỵ cũng trưng ra vẻ mặt khó có thể tin mà nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Ta không biết!"

"Bọn họ đều là đồ tôn bảo bối của ngươi mua từ bên ngoài về, làm sao ta biết được bọn họ là hai vị Đại Đế ở thượng giới cơ chứ!"

Giải thích một chút, sau đó Lạc Thiên Tuyết cũng vội vàng nhìn về phía hai người hỏi: "Hai vị Đại Đế, các ngươi thân là Đại Đế thượng giới, sao bản tôn lại xuất hiện ở hạ giới, hơn nữa, tại sao các ngươi không nói ra thân phận của mình, nếu như nói ra thì chắc chắn ta sẽ không để các ngươi trở thành tạp dịch tông môn!"

"Thánh Chủ!"

"Chúng ta không được mua về!"

"Lúc trước ta vừa tới tông môn, tất cả các ngươi hỏi ta rốt cuộc thu bao nhiêu tiền trà nước của Diệp thiếu, nhưng thật ra ta không lấy được một chút tiền trà nước nào hết!"

"Ta bị người hộ đạo bên cạnh Diệp thiếu bắt xuống!"

Kim Luân Đại Đế nghĩ đến tao ngộ của mình, cũng cười khổ giải thích!

"Vậy hắn thì sao?"

Nghĩ đến mấy tên người hộ đạo kinh khủng bên người Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cũng tin tưởng Kim Luân Đại Đế, sau đó trực tiếp nhìn về phía Xích Vũ Đại Đế hỏi thăm.

"Ta một mình nhàm chán nên nói Diệp thiếu bắt Xích Vũ Đại Đế xuống chơi với ta!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Kim Luân Đại Đế lại có chút đắc ý cười nói.

? ? ?

Ngươi nhàm chán nên để Diệp Phong vồ Xích Vũ Đại Đế xuống chơi với ngươi?

Nghe nói như thế, trong ánh mắt Lạc Thiên Tuyết và Hồ Lỵ nhìn về phía Xích Vũ Đại Đế cũng không khỏi toát ra vẻ đồng tình.

"Chờ một chút!"

Đúng lúc này, Lạc Thiên Tuyết bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó nhìn về phía Kim Luân Đại Đế tiếp tục hỏi: "Vậy tạp dịch tông môn thứ ba của tông môn chúng ta Võ lão thì sao?"

"Võ lão là sư tôn của Đồ Mãng!"

"Bởi vì thực lực Đồ Mãng không có đạt tới Tiên Đế Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, cho nên Diệp thiếu bắt sư tôn Đồ Mãng là Võ lão xuống!"

Lúc này Kim Luân Đại Đế tiếp tục giải thích.

Nghe được Kim Luân Đại Đế nói như vậy, hai người Lạc Thiên Tuyết và Hồ Lỵ đã hoàn toàn choáng váng, tiểu nhân không được, trực tiếp bắt lão nhân?

...

Một bên khác!

"Hệ thống, quả Tử Minh Ám Long Đản này còn bao lâu nữa mới có thể ấp ra?"

Sau khi rời khỏi Thánh Địa, Diệp Phong một mình đi đến Nguyên Linh Thành, trên đường nhàm chán hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, chỉ còn ba ngày nữa là sẽ có thể ấp ra được, một khi ấp ra thì sẽ có được thực lực là Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng, lại có thể hóa thành hình người!"

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Tử Minh Ám Long vừa ra đời giống như một đứa nhỏ cái gì cũng đều không hiểu, đề nghị túc chủ bỗi dưỡng tính cách Tử Minh Ám Long thành phá của!"

Hả?

Nghe được câu nói kế tiếp của hệ thống, Diệp Phong cũng hứng thú!

"Thân là thần hào phá của, nếu như tọa kỵ của ta không phá của thì đúng là có chút không giống như lời đồn!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong chờ mong Tử Minh Ám Long đến!

Sau hai giờ!

Khi Diệp Phong đi vào Nguyên Linh Thành, trong lúc đi dạo thì bị một lão giả râu trắng ngăn cản đường đi!

"Tiền bối, có việc?"

Nhìn thấy lão giả râu trắng cản đường mình, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm!

"Tiểu hữu!"

"Lão phu thấy ngươi cốt cách kinh kỳ, chính là tu đạo kỳ tài vạn năm khó gặp, vừa khéo trong tay của ta có một bản Vô Danh Tiên Thư, không biết ngươi có thấy hứng thú hay không?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, lão giả râu trắng cũng lấy từ trong ngực ra một quyển công pháp cổ xưa không có danh tự!

? ? ?

Cốt cách kinh kỳ!

Tu đạo kỳ tài vạn năm khó gặp?

Vậy bản Vô Danh Tiên Thư này chẳng phải là giá chín khối chín?

"Chờ một chút!"

"Sẽ không phải lão gia hỏa này cũng là một người chuyển kiếp chứ, nếu không thì sao lại chơi bài này?"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng nhìn lão thần côn đang đứng ở trước mặt mình lên tiếng hỏi: "Thiên Vương Cái Địa Hổ?"

Hả?

Nghe được Diệp Phong nói ra một câu cực kỳ quái dị như vậy khiến cho lão giả ngẩn ra, hắn từng nghĩ tới đối phương sẽ trả lời vô số kiểu nhưng chuyện duy nhất không có nghĩ tới là đối phương lại trả lời một câu nói kỳ quái như vậy.

"Tiểu hữu, lời này của ngươi là có ý gì?"

Lão giả vẻ mặt mộng bức, nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Ai!"

Chương 450: Cốt cách kinh kỳ, tu đạo kỳ tài vạn năm khó gặp?

"Xem ra không phải đồng hương, vốn cho rằng nếu là đồng hương thì dẫn hắn thoát kiếp nghèo khó!"

Phát hiện lão giả hoàn toàn không hiểu ám hiệu này, Diệp Phong có chút thất vọng.

"Hệ thống, tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem Vô Danh Tiên Thư trong tay đối phương là thật hay là giả!"

Nhìn Vô Danh Tiên Thư giá chín khối chín mà đối phương cầm trong tay, Diệp Phong cũng trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.

"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, Vô Danh Tiên Thư trong tay đối phương là thật, chính là một bản công pháp đỉnh cấp thích hợp người tu luyện tiên đạo hệ Hỏa, mặc dù lĩnh ngộ cực kỳ khó khăn nhưng nếu như có thể lĩnh ngộ nó thì đủ để tu luyện tới Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng, hơn nữa cùng cảnh giới có thể lấy một địch mười!"

Thật ?

Nghe được hệ thống giải thích, Diệp Phong cũng toát ra vẻ giật mình, hắn thật không nghĩ tới thứ đối phương cầm trong tay lại là Vô Danh Tiên Thư thật!

"Tiền bối, Vô Danh Tiên Thư này ta cảm thấy rất hứng thú, ra giá đi!"

Biết được tình huống, Diệp Phong nhìn về phía lão giả râu trắng, trực tiếp hỏi thăm.

"Một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, thiếu một miếng cũng..."

Không đợi lão giả nói xong, Diệp Phong lập tức đưa một cái tiên giới cho hắn, sau đó trực tiếp cầm Vô Danh Tiên Thư trong tay đối phương đi!

"Đây là. . . một trăm vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?"

"Tiểu tử này điên rồi, có tiền không có chỗ xài rồi?"

Nhìn một trăm vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch ở trong tiên giới, lão giả cũng trưng ra vẻ mặt khó có thể tin được, dù sao quyển Vô Danh Tiên Thư này hắn đã bán đi ba trăm quyển nhưng cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ gặp qua tình huống này!

"Chờ một chút!"

"Lúc trước trong di tích Tiên Phủ có để chữ viết nói là trong một ngàn quyển này có một quyển là thật, câu nói này sẽ không phải là thật đó chứ, mà một quyển thật duy nhất không phải là quyển mà tiểu tử này mua đi đó chứ!"

"Không đúng, một ngàn quyển này ta từng thủ tu luyện, mỗi một quyền đều suýt chút để cho ta tẩu hỏa nhập ma, hoàn toàn không thể nào có hàng thật mới đúng!"

Nghĩ đến đây, lão giả cũng nhìn về phía Diệp Phong dò hỏi: "Tiểu hữu, ngươi muốn mua, một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch là đủ rồi, ngươi cho như vậy có phải hơi nhiều không?"

"Nhiều?"

"Lão nhân này có bị bệnh không, khi không lấy được gấp trăm lần đê phẩm Tiên Linh Thạch, không tranh thủ chạy mà còn ở lại chỗ này nhắc nhở ta có phải cho nhiều hay không?"

"Ta biết ngay tại sao hệ thống còn chưa cho ban thưởng hành vi phá của, hóa ra là lão gia hỏa này còn không muốn nhận!"

Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến một đợt rối loạn tưng bừng, không lâu sau, mấy thanh niên cầm Vô Danh Tiên Thư trong tay tức giận chạy tới chỗ hai người!

"Không được!"

"Chạy mau!"

Nhìn thấy những thanh niên đó, lão giả cũng biến sắc, sau đó lôi kéo Diệp Phong chạy tới nơi xa!

? ? ?

Tình huống như thế nào?

Mẹ nó, người ta tới tìm ngươi tính sổ, mẹ nó ngươi dẫn theo ta cùng chạy là ý gì?

Nhìn lão giả kéo mình chạy vội, Diệp Phong cả người đều mộng!

"Ai!"

"Chạy thì chạy đi, lão nhân này có chút thú vị!"

"Nhưng mà không biết là sau khi sư tôn biết được thân phận của Kim Luân Đại Đế và Xích Vũ Đại Đế thì nàng sẽ có phản ứng như thế nào!"

Trên đường chạy trốn, Diệp Phong cũng rất là hiếu kỳ về tình huống ở bên phía Lạc Thiên Tuyết!

"Đinh! Túc chủ, khi Lạc Thiên Tuyết biết được thân phận của Kim Luân Đại Đế, Xích Vũ Đại Đế và Vũ Thiên Minh thì đã hoàn toàn mất hết ý chí!"

? ? ?

Mất hết ý chí?

Sư tôn là một người luôn tích cực phát triển nhưng mà bây giờ lại mất hết ý chí?

Nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống bỗng nhiên vang lên, Diệp Phong cũng giật mình!

"Chuyện này không thể được!"

"Nếu như sư tôn mất hết ý chí thì còn không phải là bị phế bỏ luôn hay sao?"

"Đến khi nào nàng mới có thể khiến cho ta bớt lo một chút chứ!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng bắt đầu trầm tư, hắn phải nghĩ cách để cho Lạc Thiên Tuyết thức tỉnh lại một lần nữa mới được!

"Đinh! Túc chủ, lúc Lạc Thiên Tuyết ở hạ giới, sở dĩ nàng cố gắng liều mạng tu luyện như vậy chính là vì muốn trở lại thượng giới để báo thù, có thể nói chỉ cần có mục tiêu là nàng có thể tỉnh lại một lần nữa!"

Mục tiêu sao?

Nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên lần nữa, Diệp Phong nghĩ nghĩ, lên tiếng hỏi: "Hệ thống, nếu như tu luyện tới Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, đến lúc đó sẽ phi thăng tới giao diện gì?"

"Đinh! Túc chủ, cường giả đỉnh cấp thượng giới sẽ phi thăng thần giới, có thể nói phi thăng thần giới là mong muốn suốt đời của tất cả tu sĩ ở thượng giới!"

Một lát sau!

"Hệ thống, ngươi nói nếu như ta kêu đội hộ vệ bại gia bắt một đỉnh cấp đại lão ở thần giới, sau đó làm cho đối phương đưa ra mấy cái mục tiêu nhỏ cho sư tôn, nếu như sư tôn hoàn thành thì sẽ thu sư tôn làm đệ tử, nếu ta làm như vậy thì có thể để cho sư tôn tỉnh lại một lần nữa hay không?"

"Đinh! Đề nghị túc chủ điều động thành viên đội hộ vệ bại gia bắt một sâu kiến hơi mạnh ở thần giới, sau đó lấy thu đồ làm lý do đưa ra mấy cái mục tiêu nhỏ cho Lạc Thiên Tuyết!"

Khi câu nói của Diệp Phong và hệ thống cùng nhau vang lên thì Diệp Phong ngẩn ra, hệ thống cũng ngẩn ra!

(Lạc Thiên Tuyết: Các ngươi bệnh tâm thần hả, một thần hào phá của, một hệ thống phá của, không lo suy nghĩ xem nên phá của như thế nào mà cứ luôn suy nghĩ cách tra tấn ta làm cái gì, ta đã mất hết ý chí rồi mà còn không chịu buông tha cho ta nữa?)

...

"Chuyện gì xảy ra?"

"Sao tiểu tử này lại cười ngu như vậy?"

"Là đang nghĩ tới chuyện hay ho gì hay sao?"

Nhìn thấy Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh mình bỗng nhiên bắt đầu cười ngây ngô, lão giả râu trắng đang chạy trốn cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

Sau một hồi!

Hô!

Sau khi dừng lại, lão giả râu trắng cũng thở dài ra một hơi, sau đó tỏ vẻ đắc ý nhìn về phía Diệp Phong mở miệng nói ra: "Rốt cục đã bỏ qua được bọn họ, bây giờ chúng ta an toàn."

? ? ?

Chúng ta an toàn?

Chương 451: Ta đã mất hết ý chí rồi mà còn không chịu buông tha cho ta?

Mẹ nói chuyện này có liên quan gì tới ta!

Nghe lão giả nói như vậy, Diệp Phong bó tay thật rồi!

"Hệ thống, sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem lão đầu râu bạc này là ai?"

Nhìn lão đầu râu bạc đang đứng ở trước mặt, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.

"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, lão giả trước mắt tên là Hồng Lão Lục, chính là một cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, ngày bình thường nóng lòng giả danh lừa bịp, hơn nữa cực kỳ thích ra tay đối với người có thực lực yếu!"

? ? ?

Cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh?

Mẹ nó đối mặt với một đám tu sĩ Nhân Tiên Cảnh còn chạy cái rắm!

Biết được tình huống của lão giả, Diệp Phong cũng giật mình quay qua nhìn lão giả.

"Tiền bối!"

"Bọn họ đều là thực lực Nhân Tiên Cảnh, mà ngươi sống tới số tuổi này, cho dù có phế như thế nào đi nữa thì thực lực cũng mạnh hơn bọn họ chứ!"

"Cho nên tại sao chúng ta phải chạy, hoàn toàn không cần phải sợ?"

Không có vạch trần Hồng Lão Lục ngụy trang, Diệp Phong cũng ra vẻ hiếu kì hỏi thăm.

"Làm sao không sợ!"

"Nếu như bị bọn họ đuổi kịp, ta sợ mình sẽ khống chế không nổi một bàn tay chụp chết bọn họ!"

"Ta nói cho ngươi, làm nghề của chúng ta cũng có luật lệ, chỉ bán hàng, không giết người!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Hồng Lão Lục cũng vẻ mặt thành thật giải thích.

? ? ?

Làm nghề của chúng ta, mẹ nó, giờ muốn kéo ta xuống nước đúng không?

Hơn nữa luật lệ nghề là cái quỷ gì, giả danh lừa bịp còn có luật lệ?

Nghe được đối phương nói như vậy, Diệp Phong bị kinh hãi!

"Tiểu tử!"

"Ta thấy ngươi cũng là người không thiếu tiền, có muốn theo ta làm hay không, từ đó hưởng thụ khoái hoạt trong đó?"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng trực tiếp mời Diệp Phong.

"Lão nhân này có bị bệnh không!"

"Ta có tiền, ngươi không đoạt, còn muốn dẫn ta cùng nhau đi giả danh lừa bịp?"

"Giả danh lừa bịp có thể vui hơn phá của?

Nghe được Hồng Lão Lục mời, Diệp Phong cả người đều tê, đây là chuyện mà một người bình thường có thể làm ra sao?

"Đinh! Phát động nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ lấy phương thức phá sản trợ giúp Hồng Lão Lục bán đi một trăm bản Vô Danh Tiên Thư giả, nhiệm vụ thành công, thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ thưởng Thăng Tiên Đan, nhiệm vụ thất bại, thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ cực thấp thưởng Thăng Tiên Đan, nhiệm vụ không có thời gian hạn chế!"

Đúng lúc này, tiếng hệ thống tuyên bố nhiệm vụ bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Ừm?"

"Vậy mà phát động nhiệm vụ ngẫu nhiên?"

Nghe được hệ thống ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú, lấy phương thức phá sản bán đồ, cái này hắn quen!

"Tiền bối!"

"Ngươi cũng lừa nhiều người như vậy, tại sao còn muốn ta làm với ngươi?"

"Còn nữa, tại sao ngươi luôn ra tay với những tiểu tu sĩ tu vi chỉ có Nhân Tiên Cảnh chứ?"

Lúc này, Diệp Phong không có lập tức đồng ý mà hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình.

"Bởi vì ngươi có tiền!"

"Nếu như là người không có tiền đi lừa gạt. . . không, là đi bán, vậy cũng sẽ không cảm nhận được vui vẻ thật sự, bởi vì hắn sẽ xem chuyện này như một công việc kiếm tiền, vậy thì đã mất đi ý nghĩa vui vẻ, nhưng người có tiền đi bán, đạt được chính là vui vẻ chân chính mà quá trình này mang tới!"

"Còn tại sao chỉ ra tay với những tiểu tu sĩ đó, đó là bởi vì bọn họ nghèo rớt mồng tơi, lúc đầu đã rất nghèo, nếu còn không có đầu óc thì không phải là sẽ phế đi sao?"

"Mặc dù tổn thất một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch sẽ là đả kích rất lớn cho bọn họ nhưng cũng chỉ như vậy mới có thể khiến cho bọn họ rút kinh nghiệm, học khôn hơn!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hồng Lão Lục cũng vẻ mặt thành thật giải thích.

"Ngọa tào!"

"Lão già ngươi rất biết cách ăn nói!"

Nghe được Hồng Lão Lục nói như vậy, biểu cảm trên mặt Diệp Phong như không thể tin vào tai của mình, bởi vì nếu như suy nghĩ kĩ lại thì những lời này vẫn rất có lý!

"Thế nào?"

"Có muốn đi theo ta hay không?"

Nhìn thấy Diệp Phong tỏ vẻ chấn kinh, Hồng Lão Lục cũng cười tiếp tục hỏi thăm.

"Làm!"

"Tiền bối, Vô Danh Tiên Thư như thế này ngươi còn có bao nhiêu, ta muốn giúp ngươi bán một trăm bản trước!"

Nghe được Hồng Lão Lục mời lần nữa, Diệp Phong cũng thuận thế đồng ý với hắn, chỉ là hắn sẽ hưởng thụ niềm vui sướng của riêng mình thôi!

"Bán đi một trăm bản?"

"Tiểu tử này vừa mới nhập môn thì muốn làm một trận lớn?"

"Ta du lịch xung quanh thượng giới, dùng hai trăm năm cũng mới bán không được ba trăm bản, hắn vừa mới nhập môn thì muốn bán một trăm bản?"

Nhìn thấy trên mặt Diệp Phong tràn đầy vẻ nghiêm túc, Hồng Lão Lục cũng giật mình.

Một lát sau!

Khi hai người trở lại Nguyên Linh Thành một lần nữa, sau đó đi thẳng tới khu thành đông ở trong Nguyên Linh Thành.

"Diệp Phong tiểu hữu!"

"Đây là một trăm bản Vô Danh Tiên Thư, người xách định ngơ có thể bán được hết bọn chúng cho người hữu duyên trong thời gian cực ngắn?"

Đưa tiên giới chứa một trăm bản Vô Danh Tiên Thư cho Diệp Phong, sau đó Hồng Lão Lục tỏ vẻ hoài nghi lên tiếng dò hỏi.

"Hồng lão, ngươi cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối có thể tìm được một trăm người hữu duyên!"

"Nhưng mà bán thế nào là chuyện của ta, dù sao cuối cùng bán hết một trăm bản Vô Danh Tiên Thư này, sau đó đem một trăm vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch giao cho ngươi là được rồi!"

Nghe nói như thế, nhìn thấy Diệp Phong trực tiếp rời đi, không biết tại sao, Hồng Lão Lục luôn cảm thấy có chút không thích hợp!

"Không được, ta phải đi theo một chút!"

Càng nghĩ càng thấy không đúng, Hồng Lão Lục cũng trực tiếp đuổi theo Diệp Phong.

...

"Huynh đệ!"

"Ta thấy ngươi cốt cách kinh kỳ, chính là tu đạo kỳ tài vạn năm khó gặp, vừa khéo trong tay của ta có một bản Vô Danh Tiên Thư, chỉ bán một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, không biết ngươi cảm thấy có hứng thú không?"

Lúc này, Diệp Phong ngăn cản đường đi của một tiểu tu sĩ, sau đó trực tiếp chào hàng Vô Danh Tiên Thư ở trong tay.

"Xem ra là ta quá lo lắng!"

Chương 452: Mơ mơ hồ hồ, vui vẻ ném đi?

"Nhưng mà phải nói là tiểu tử thúi này học cũng nhanh lắm."

Cách đó không xa, nhìn thấy Diệp Phong hữu mô hữu dạng bán Vô Danh Tiên Thư, trên mặt Hồng Lão Lục cũng nở một nụ cười!

Một bên khác!

Nghe nói như vậy, ánh mắt Chu Đạt nhìn về phía Diệp Phong giống như đang nhìn một đồ đần!

"Huynh đệ, ngươi nói như vậy ta cũng cảm thấy rất hứng thú, nhưng trong tay của ta không có Tiên Linh Thạch, chỉ sợ phải bỏ lỡ cái cơ duyên này!"

Nghĩ đến mình cũng không có việc gì, Chu Đạt cũng chơi với Diệp Phong!

"Quá khát nước!"

"Bây giờ nếu như có người có thể lấy chén nước tới cho ta, ta nguyện cho hắn mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch xem như công tác phí!"

Nghe được Chu Đạt nói như vậy, Diệp Phong bỗng nhiên nói một câu như vậy.

"Ừm?"

"Không phải là gia hỏa này đang chơi ta đó chứ?"

"Nhưng mà chỉ đi lấy chén nước thôi, ta cũng không tổn thất cái gì, lỡ như là thật thì sao?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Đạt cũng khẽ nhíu mày trầm tư, sau đó cắn răng trực tiếp đi đến tửu lâu bên cạnh.

"Thoải mái!"

Uống một ngụm hết sạch nước trong chén, Diệp Phong cũng cười đưa cho Chu Đạt một cái tiên giới chứa mười vạn đê phẩm Tiên Linh Thạch.

"Huynh đệ, cái Vô Danh Tiên..."

Không đợi Diệp Phong nói xong, Chu Đạt cũng hiểu rõ trong nháy mắt, trực tiếp nói: "Mua, đây chính là cơ duyên của ta!"

? ? ?

Làm gì chứ?

Bọn họ đang làm gì đó?

Kiếm mười vạn, tốn một vạn, để người khác kiếm được chín vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch đồng thời còn mua Vô Danh Tiên Thư của ta đi?

Nhìn hai người đang đứng cách đó không xa một tay giao tiền một tay giao sách, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

"Diệp Phong đó là một tên bại gia tử chứ!"

"Vì bán Vô Danh Tiên Thư, trực tiếp tốn mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?"

"Mẹ nó, làm như vậy thì còn có thể cảm nhận được vui sướng hay sao?"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục chỉ hận không thể vọt thẳng qua ngăn cản hai người giao dịch, chuyện này hoàn toàn không dính dáng gì tới vui sướng mà hắn nói!

...

Hai giờ trôi qua!

"Hồng lão!"

"Một trăm bản Vô Danh Tiên Thư, ta đã bán hết tất cả!"

"Trong tiên giới này vừa khéo là một trăm vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

Khi Diệp Phong bắt chước làm theo y như vậy bán đi một trăm bản Vô Danh Tiên Thư, sau đó đi thẳng tới trước mặt Hồng Lão Lục, vẻ mặt đắc ý khoe khoang.

Ngươi gọi cái đó là bán?

Xác định không phải tặng?

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Diệp Phong, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, nếu là tặng như thế, hắn trong nháy mắt là có thể đưa ra ngàn bản Vô Danh Tiên Thư!

"Diệp Phong tiểu hữu!"

"Có phải là phương pháp bán của ngươi có vấn đề hay không, mục đích của chúng ta là vì để bọn họ bị thiệt thòi sau đó rút kinh nghiệm!"

"Còn nữa, mỗi người ngươi đều đưa ra mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, lỡ như người ta không mua thì sao?"

Hít một hơi thật sâu, Hồng Lão Lục cũng vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Không có vấn đề!"

"Hồng lão, ta cảm thấy ngươi đang lẫn lộn hai chuyện này!"

Nói đến đây, Diệp Phong nhìn Hồng Lão Lục trực tiếp hỏi: "Tạm thời đừng quản mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch đó, Hồng lão, ngươi nói xem, Vô Danh Tiên Thư này có phải ta bán đi hay không, có phải hắn đã bị lừa hay không?"

"Không sai!"

"Đúng là hắn bị lừa rồi, hơn nữa còn tổn thất một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

Hồng Lão Lục nghe xong, khẽ gật đầu, trực tiếp công nhận Diệp Phong!

"Hồng lão, vậy có phải đó là kết quả chúng ta mong muốn hay không?"

Diệp Phong nhìn Hồng Lão Lục tiếp tục hỏi.

"Không sai!"

"Chuyện này đúng là kết quả mà chúng ta mong muốn!"

"Nhưng mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh..."

Không đợi Hồng Lão Lục nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngắt lời nói: "Mười vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch đó là công tác phí mà bọn họ đi lấy nước giúp ta, không liên quan đến bán Vô Danh Tiên Thư?"

? ? ?

Nghe đến đây, Hồng Lão Lục cả người đều mộng!

Mặc dù luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng trong lúc nhất thời hắn không thể nào phản bác lại quan điểm này của Diệp Phong!

"Vô Danh Tiên Thư bán đi!"

"Đối phương cũng bị lừa một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

"Toàn bộ quá trình giống y chang như trước đây ta gạt người ta, kết quả lại không cảm thấy vui sướng gì?"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, mơ mơ hồ hồ, cảm giác vui sướng và mình hưởng thụ mấy ngàn năm này đã không còn nữa?

Nhìn thấy Diệp Phong cười rất là vui vẻ đứng bên cạnh mình, không biết tại sao, Hồng Lão Lục bỗng nhiên có ảo giác như là mình đang nghe Diệp Phong nói: "Ngươi lừa gạt đi, ngươi tiếp tục lừa gạt đi, ngươi lừa gạt một người, ta sẽ đền bù cho người đó gấp mười, nếu có thể để cho ngươi cảm nhận được cảm giác vui sướng thì ta sẽ không gọi là Diệp Phong!"

Oanh!

Lúc này, não hải Hồng Lão Lục ầm vang nổ tung, rốt cục hắn nhận ra được vấn đề ở chỗ nào!

Đó chính là Diệp Phong!

Nếu như không phải Diệp Phong ở chỗ này, nếu như không phải Diệp Phong sẽ đền bù cho những người bị lừa gấp mười lần Tiên Linh Thạch thì hắn sẽ không có mất đi cảm giác vui sướng này!

"Không được!"

"Ta phải đi nhanh lên, vốn nghĩ kéo tiểu tử này nhập bọn, ai mà ngờ được, mẹ nó làm cho ta không còn cảm thấy vui sướng nữa, hắn là trời cao phái tới tra tấn ta chứ!"

Nghĩ rõ ràng hết thảy, Hồng Lão Lục trực tiếp đi đến xa xa, bây giờ hắn chỉ muốn cách Diệp Phong xa một chút!

Một lát sau!

"Mẹ nó!"

"Tiểu tử này bệnh tâm thần sao, tại sao cứ đi theo ta làm gì!"

Xem thấy Diệp Phong vẫn luôn đi theo sau mình, Hồng Lão Lục sụp đổ trực tiếp bộc phát ra thực lực Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong kinh khủng, toàn thân trực tiếp phóng lên tận trời, trong chớp mắt đã biến mất ở trước mặt Diệp Phong!

"Hệ thống!"

"Gọi Diệp Tiểu Kiếm ra, lão nhân này chơi thật vui, ta không thể để cho hắn chạy mất như vậy được!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục trực tiếp chạy mất, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa nói với hệ thống.

"Chủ nhân!"

"Bây giờ chúng ta đuổi theo lão Lục đó luôn không?"

Chương 453: Làm gì đó, mẹ nó, cái này là lời thoại của ta mà

Khi Diệp Tiểu Kiếm từ trong vết nứt không gian đi tới, cũng nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Không vội!"

Diệp Phong không có chọn lập tức đuổi theo mà tiếp tục nói với hệ thống: "Hệ thống, tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem Hồng Lão Lục đó sẽ đi chỗ nào, có phải lại muốn đi bán sách hay không, sẽ bán cho ai!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, một luồng tin tức xa lạ lập tức xuất hiện trong đầu hắn.

"Thú vị!"

"Lão gia hỏa này lại đi bán sách thật, là muốn tìm về niềm vui đã mất đi sao?"

Sớm biết được một chút tình huống, Diệp Phong cũng nở một nụ cười, trực tiếp nói với Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh: "Đi thôi, chúng ta đi Thạch Quan Thành trước, ta phải chuẩn bị cho hắn một chút!"

Một lát sau!

Khi Diệp Phong trực tiếp được Diệp Tiểu Kiếm đưa đến Thạch Quan Thành, cũng trực tiếp tra xem sản phẩm bại gia hôm nay, dù sao cách Hồng Lão Lục chạy tới ít nhất cũng còn ba tiếng.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, thưởng năm mươi vạn điểm phá sản, thưởng Thăng Tiên Đan *1!"

Ngay lúc Diệp Phong chuẩn bị xem xét sản phẩm bại gia hôm nay thì tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống chợt vang lên ở trong đầu của hắn.

"Lại có một viên Thăng Tiên Đan tới sổ!"

"Bây giờ ta đã có được mười bảy viên Thăng Tiên Đan, vừa khéo có thể tăng thực lực lên đến Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Nhưng mà ta phải tìm một người đến chứng kiến, chọn Hồng Lão Lục này đi!"

Lúc này, Diệp Phong trực tiếp xác định người sẽ chứng kiến!

...

Hắt xì!

"Chuyện gì xảy ra!"

"Một mình ta tiêu dao sung sướng mấy ngàn năm, là tiểu khả ái nào từng bị ta lừa đang nhớ ta?"

Lúc này, Hồng Lão Lục đang nhanh chóng đi đến Thạch Quan Thành cũng nở một nụ cười tự nói.

...

Một bên khác!

Lúc này, Diệp Phong cũng trực tiếp kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa Thất Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc *1000

"Lại là Ngộ Kiếm Thạch, hơn nữa còn là ẩn chứa Thất Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc Ngộ Kiếm Thạch!"

"Cái đồ chơi này chơi như thế nào?"

Xem xét sản phẩm bại gia hôm nay, Diệp Phong giật mình, sau đó cúi đầu trầm tư.

"Hệ thống!"

"Ngộ Kiếm Thạch này bền chắc không?"

Trầm tư một lát sau, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Ngộ Kiếm Thạch chỉ là tiên quáng tương đối đặc thù, có thể in dấu ý cảnh mạnh mẽ lên nhưng bản thân nó cũng không cứng rắn cho lắm, dù với thực lực của túc chủ trước mắt thì một quyền toàn lực cũng đủ để đánh nát nó!"

Nghe được hệ thống giải thích như vậy, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, nếu như ngay cả tu sĩ Nhân Tiên Cảnh mà cũng có thể tuỳ tiện đánh nát, vậy những Ngộ Kiếm Thạch này cũng rất dễ dàng giải quyết!

"Nhưng mà bây giờ ta phải đi tìm ba người đó trước!"

Quan sát địa đồ nhỏ mà hệ thống cho ra, Diệp Phong cũng đi thẳng đến vị trí của ba cái chấm nhỏ ở trên bản đồ!

Ba giờ sau!

"Thời gian nửa tháng trôi qua, ta lại về Thạch Quan Thành này để tìm niềm vui thú!"

"Niềm vui bị mất đi ở Nguyên Linh Thành, ta sẽ tìm về từ chỗ này!"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục cũng mang theo thần sắc hưng phấn tìm kiếm nhân tuyển thích hợp trên đường phố!

Rất nhanh, Hồng Lão Lục để mắt tới một tiểu khả ái ở trong đám người, sau đó lấy một bản Vô Danh Tiên Thư ra đi thẳng tới chỗ đối phương!

"Tiểu hữu!"

"Lão phu thấy ngươi cốt cách kinh kỳ, chính là tu đạo kỳ tài vạn năm..."

Nhưng mà không đợi Hồng Lão Lục nói xong, tên tiểu mập mạp tu vi chỉ có Nhân Tiên Cảnh nhị trọng trước mắt chợt toát ra vẻ hưng phấn trực tiếp ngắt lời nói: "Ta mua!"

? ? ?

Ngươi mua?

Mẹ nó, ta còn chưa nói hết câu thì ngươi đã mua rồi?

Nghe được tiểu mập mạp nói như vậy, Hồng Lão Lục cả người đều mộng, chuyện này hoàn toàn không giống như những tình huống mà hắn lừa gạt trước đây!

"Lấy ra đi!"

"Đây là một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, Vô Danh Tiên Thư này ta cầm đi!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục cả buổi mà vẫn không nói gì, tiểu mập mạp lại gấp, nhét tiên giới chứa một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch vào trong tay đối phương, sau đó trực tiếp cướp đi Vô Danh Tiên Thư trong tay đối phương!

Tình huống như thế nào?

Ta còn chưa nói là sẽ bán mà!

Mẹ nó còn cướp?

Nhìn tiên giới trong tay, lại nhìn tiểu mập mạp đã chạy xa một chút, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

"Vô Danh Tiên Thư bán đi!"

"Đối phương cũng bị lừa một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

"Mặc dù quá trình có chút khác biệt so với trước đó nhưng kết quả lại giống như vậy, nhưng tại sao ta lại không cảm nhận được cảm giác vui sướng, mẹ nó, lại mất đi cảm giác vui sướng?"

Đúng lúc này, Hồng Lão Lục đột nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó đột nhiên nhìn bốn phía!

"Không có!"

"Không có phát hiện tiểu tử Diệp Phong đó, mà hắn cũng không thể nào xuất hiện ở đây được!"

"Nhưng tại sao tiểu mập mạp đó lại biết là ta muốn bán Vô Danh Tiên Thư, hơn nữa còn chuẩn bị trước một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?"

Đối mặt loại tình huống quỷ dị này, dù Hồng Lão Lục là cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh thì lúc này cũng cảm thấy có chút bất an khó hiểu!

"Nếu không thì tìm đại một người khác thử một chút?"

Trầm tư một lát, ánh mắt Hồng Lão Lục nhìn về phía mọi người trên đường phố!

"Chính là ngươi!"

Rất nhanh, Hồng Lão Lục đã nhìn chằm chằm một nữ tu sĩ Nhân Tiên Cảnh tam trọng.

"Tiểu hữu!"

"Lão phu thấy ngươi xương cốt..."

Nhưng mà không đợi Hồng Lão Lục nói xong, nữ tu sĩ đó chợt tỏ vẻ hưng phấn, kín đáo đưa cho Hồng Lão Lục một cái tiên giới, sau đó trực tiếp cướp đi Vô Danh Tiên Thư trong tay hắn!

Choáng váng!

Nhìn thấy nữ tu sĩ cướp đi Vô Danh Tiên Thư biến mất ở trong đám người, Hồng Lão Lục ngốc ngay tại chỗ lần nữa!

"Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì!"

"Ta muốn bán sách!"

"Ta muốn lừa gạt!"

"Ta muốn hưởng thụ khoái hoạt trong đó!"

Sau khi tỉnh táo lại, Hồng Lão Lục sắp khóc, đi lừa gạt mấy ngàn năm, hắn chưa bao giờ gặp được tình huống như vậy hết!

Chương 454: Làm gì đó, mẹ nó, cái này là lời thoại của ta mà (2)

Hơn nữa, bây giờ hắn cứ có cảm giác kỳ quái, hắn cũng cảm thấy là có một bàn tay vô hình đang nắm tất cả mọi thứ trong tay, hơn nữa cảm giác này khiến cho hắn cực kỳ bất an!

"Thử một lần cuối cùng!"

"Nhưng mà lần này ta sẽ không ra tay với tiểu tu sĩ Nhân Tiên Cảnh!"

Trầm tư một lát, Hồng Lão Lục định sẽ thử một lần nữa, thậm chí là lần này hắn còn thay đổi luôn mục tiêu mà hắn sẽ lừa gạt!

Rất nhanh, Hồng Lão Lục đã nhìn chằm chằm một tiệm đan dược, thầm nghĩ trong lòng: "Mặc dù không có khả năng thành công nhưng ta ra tay với lão bản của một tiệm đan dược thì chắc chắn sẽ không xuất hiện loại tình huống quỷ dị như thế nữa chứ!"

Thanh Phong Đan Dược Điếm!

"Lão tiền bối!"

"Ngươi thấy ta cốt cách kinh kỳ, chính là một tu đạo kỳ tài vạn năm khó gặp, mà trong tay ngươi vừa khéo có một bản Vô Danh Tiên Thư, ngươi đang muốn hỏi ta là có cảm thấy hứng thú hay không đúng không?"

Nhưng mà khi Hồng Lão Lục đi vào cửa hàng, còn chưa bắt đầu nói chuyện thì lão bản cửa hàng lại lên tiếng trước, sau đó nhét một cái tiên giới vào trong tay Hồng Lão Lục, sau đó trực tiếp cầm đi Vô Danh Tiên Thư trong tay hắn!

"Làm gì đó!"

"Mẹ nó, cái này là lời thoại của ta mà!"

"Bây giờ ngay cả cơ hội đọc lời thoại cũng không cho ta luôn đúng không?"

Nhìn tiên giới trong tay, lại nhìn lão bản tiện tay ném Vô Danh Tiên Thư tới nơi hẻo lánh trong cửa hàng rồi đi chào hỏi khách nhân một chút, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, đồng thời, một cảm giác sợ hãi cũng bắt đầu tràn ngập trong lòng của hắn!

"Lão tiền bối!"

"Lúc này phải chăng trong lòng của ngươi có rất nhiều nghi hoặc hay không?"

"Vậy thì đi Ngọc Dương Tiên Đạo Quán đi, đến nơi đó thì ngươi sẽ hiểu hết tất cả!"

Lúc này, lão bản cửa hàng đang chào hỏi khách nhân bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp lên tiếng nhắc nhở Hồng Lão Lục đang đứng ở cổng.

"Ngọc Dương Tiên Đạo Quán?"

"Đi mẹ nó Ngọc Dương Tiên Đạo Quán!"

"Mặc dù ta có rất nhiều nghi hoặc nhưng mang theo nghi hoặc sống thật khỏe không tốt sao?"

Nghe được lão bản cửa hàng nhắc nhở, Hồng Lão Lục hoàn toàn không định đi Ngọc Dương Tiên Đạo Quán giải hoặc mà nghĩ đến chuyện mau chóng thoát khỏi địa phương kinh khủng này!

Nhưng mà khi Hồng Lão Lục mới vừa đi ra khỏi tiệm đan dược thì bị tiểu tu sĩ mập mạp và nữ tu sĩ chờ bên ngoài ngăn cản đường đi.

"Lão tiền bối!"

"Lúc này có phải là ngươi đang nghĩ đến chuyện phải nhanh chóng thoát khỏi Thạch Quan Thành một chút hay không?"

"Từ bỏ ý nghĩ đó đi, nếu như không đi Ngọc Dương Tiên Đạo Quán thì ngươi sẽ chết!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục đi ra, tiểu mập mạp cũng trực tiếp lên tiếng nhắc nhở.

"Mẹ nó!"

"Bình thường ta cũng không có làm chuyện gì thương thiên hại lý gì!"

"Không phải chỉ là khi rảnh rỗi không có gì làm thì đi lừa gạt mấy tiểu khả ái một chút thôi hay sao?"

"Không thể làm ta như vậy chứ!"

Nghe được tiểu mập mạp nói như vậy, Hồng Lão Lục tâm thái triệt để sập, hắn hoàn toàn không ngờ được là mình lại bị cường giả khủng bố như thế để mắt tới!

...

Một lát sau!

Đứng trước cửa Ngọc Dương Tiên Đạo Quán, Hồng Lão Lục cũng hít một hơi thật sâu, sau đó mang theo thần sắc sợ hãi bất an trực tiếp đi vào bên trong!

"Hồng Lão Lục đúng không!"

"Người đó đang ở tiên đạo tràng số một chờ ngươi!"

"Trước khi đi vào, hắn yêu cầu ngươi đeo băng vải màu đen này lên, chờ trở ra, không thể vận dụng thần thức, đánh nát một ngàn khối Dao Bãi Thạch mới có thể lấy băng vải xuống, nhớ kỹ, chỉ khi công kích Dao Bãi Thạch thì mới có thể vận dụng tiên lực, hơn nữa, muốn áp chế thực lực bản thân đến Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong!"

Khi Hồng Lão Lục đi vào Ngọc Dương Tiên Đạo Quán, một nhân viên công tác cũng đi lên đưa một băng vải màu đen cho hắn.

"Rốt cuộc hắn là ai?"

"Rốt cuộc hắn muốn làm gì?"

Nghe được nhân viên công tác nhắc nhở, nhìn băng vải màu đen trong tay, lúc này Hồng Lão Lục là tê thật!

Tiên đạo tràng số một!

"Rốt cuộc đã đến!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục từ cổng đi tới, Diệp Phong cũng không khỏi nhìn về phía ngàn khối Ngộ Kiếm Thạch bị sợi dây đặc thù treo lên không ngừng đung đưa, có thể nói ngàn khối Ngộ Kiếm Thạch đung đưa này đã triệt để bao trùm toàn bộ tiên đạo tràng!

"Ta cũng muốn xem xem cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh dưới tình huống không có thần thức thì năng lực phản ứng sẽ như thế nào?"

"Một ngàn khối Ngộ Kiếm Thạch này chính là đạo cụ khảo nghiệm tốt nhất!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục đã sắp đi vào khu vực Dao Bãi Thạch, Diệp Phong cũng có chút chờ mong!

Hô! Hô! Hô!

Lúc này, Hồng Lão Lục đeo băng vải màu đen mất đi thị giác nghe được phía trước truyền đến tiếng vù vù, trên mặt cũng là tỏ vẻ sụp đổ, thầm nghĩ trong lòng: "Chỉ lắc lư thôi mà đã sinh ra thanh âm lớn như vậy, mẹ nó, tảng đá này phải lớn như thế nào chứ!"

"Phía bên phải đến rồi!"

Đi vào khu vực Dao Bãi Thạch, nghe được phía bên phải truyền đến thanh âm, Hồng Lão Lục hữu quyền ngưng tụ ra Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong tiên lực, cực kỳ quả quyết đánh ra ngoài!

Bành! Bành!

Theo hai tiếng trầm đục vang lên, một khối Ngộ Kiếm Thạch bị đánh nát, nhưng khối Ngộ Kiếm Thạch thứ hai đằng sau cao khoảng hai mét lại đụng mạnh cho Hồng Lão Lục té xuống đất!

"Mẹ nó!"

"Đại lão này bị điên rồi hả!"

"Che mắt đánh nát tảng đá lớn, mẹ nó, đây là chuyện mà người có thể nghĩ ra được hay sao?"

Cảm nhận được đau đớn từ cánh tay phải truyền đến, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, bây giờ mới đánh nát một khối, mẹ nó còn có chín trăm chín mươi chín khối nữa đó, bây giờ hắn cũng không dám hứa chắc rốt cuộc là hắn đánh nát một ngàn khối Dao Bãi Thạch này trước hay là một ngàn khối Dao Bãi Thạch này đụng hỏng thân thể của hắn trước!

"Chỉ như vậy thôi sao?"

"Cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, khi không có thần thức trợ giúp, năng lực phản ứng chỉ như vậy thôi sao?"

Chương 455: Che mắt đập nát tảng đá lớn, mẹ nó, chuyện này là chuyện mà người có thể nghĩ ra được hay sao?

Nhìn thấy Hồng Lão Lục bị đụng té xuống đất, Diệp Phong lại tỏ vẻ thất vọng, hắn không tin thượng giới nhiều đặc thù hung địa như vậy hoặc Thiên Đạo Chiến Trường thượng giới sẽ không có nơi che đậy thần thức.

"Cái lão Lục này có thể mang đến cho ta không ít niềm vui thú, hơn nữa thực lực còn mạnh, sau này chắc chắn phải mang về Thánh Địa!"

"Xem ra sau này phải tiến hành tập huấn cho hắn ở phương diện này nhiều hơn!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục đứng lên rồi bị hai khối Ngộ Kiếm Thạch đụng té xuống đất lần nữa, Diệp Phong cũng làm ra một quyết định, đồng thời âm thầm nghĩ: "Hồng lão, mặc dù bây giờ bị chút khổ da thịt nhưng ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi!"

Một lát sau!

"Mẹ nó, ta muốn điên rồi!"

"Những Dao Bãi Thạch này hoàn toàn lắc lư không theo không quy luật, một hồi phía trước đến hai khối, sau lưng đến một khối, một hồi chung quanh cùng nhau xuất hiện, mẹ nó cái này ai mà chịu nổi!"

Không biết bị đụng té bao nhiêu lần, lúc này Hồng Lão Lục muốn điên rồi, mấy ngàn năm qua, cho dù là tu luyện hay là thu hoạch cơ duyên ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, hắn vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, đâu có khi nào phải chịu ủy khuất như vậy đâu!

Hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới có một ngày hắn lại bị một đống Dao Bãi Thạch rác rưởi giáo dục!

Không biết đã qua bao lâu!

"Khối thứ chín trăm chín mươi chín!"

"Khối thứ một ngàn!"

Sau khi Hồng Lão Lục mặt mũi bầm dập, toàn thân đau nhức đánh nát một khối Dao Bãi Thạch cuối cùng, cả người cũng mệt đến trực tiếp xụi lơ trên mặt đất!

Hô!

Thở dài một ngụm, Hồng Lão Lục cũng tháo dây băng màu đen xuống, sau đó có chút bất an ngước lên nhìn!

"Hồng lão!"

"Kinh hỉ hay không, bất ngờ hay không!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục ngẩng đầu lên nhìn mình, Diệp Phong cũng cười lên tiếng.

"Diệp Phong! ! !"

Nhìn thấy Diệp Phong đang đứng trước mặt mình, Hồng Lão Lục cũng thần sắc đại biến kinh hô lên, hắn hoàn toàn không ngờ được là cường giả khủng bố khiến cho mình thấp thỏm lo âu lại là Diệp Phong!

Một lát sau!

"Bởi vì ta không dẫn theo ngươi cùng đi cho nên ngươi đi tới Thạch Quan Thành trước, bày Dao Bãi Thạch Trận xuống đánh ta?"

"Sau đó còn nói đây là vì muốn tốt cho ta, là vì rèn luyện năng lực phản ứng của ta?"

Nghe Diệp Phong nói xong, Hồng Lão Lục rất muốn một bàn tay chụp chết đối phương, hắn rất muốn hỏi Diệp Phong một câu, rốt cuộc ta là lão Lục hay là ngươi là lão Lục, xương khớp trên người của ta đều sắp bị đụng tan ra thành từng mảnh, kết quả ngươi nói là vì muốn tốt cho ta?

"Diệp Phong!"

"Ta có mấy chuyện nghĩ mãi mà vẫn không rõ, ngươi chỉ là một tiểu tu sĩ Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng, sao ngươi có thể đi tới Thạch Quan Thành này trước ta được?"

"Còn nữa, sao ngươi biết được ta sẽ đi tìm ba người đó chứ?"

Bình phục một chút tâm tình, sau đó Hồng Lão Lục cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi thăm Diệp Phong.

"Bởi vì bên cạnh ta có người hộ đạo mạnh mẽ đó!"

"Cho dù là đi đường hay là nhìn trộm một chút tình huống tương lai của ngươi cũng chỉ là một chuyện cực kỳ đơn giản mà thôi!"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.

? ? ?

Đi đường thì ta còn có thể hiểu được!

Nhưng nhìn trộm tương lai của ta cũng gọi là một chuyện đơn giản hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồng Lão Lục rất muốn hỏi ngược lại đối phương một câu, có phải là ngươi có hiểu lầm gì về hai chữ đơn giản hay không?

"Làm sao bây giờ?"

"Không ngờ được là tiểu tử này không chỉ có tiền mà bên người còn có người hộ đạo khủng bố như thế!"

"Quan trọng nhất chính là hình như bây giờ hắn đã để mắt tới ta rồi!"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng nghiêng người cúi đầu trầm tư.

"Ừm?"

"Ngọa tào!"

"Ngộ Kiếm Thạch, ẩn chứa Thất Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc Ngộ Kiếm Thạch!"

Ngay lúc Hồng Lão Lục cúi đầu trầm tư, vừa khéo nhìn thấy được nửa khối Ngộ Kiếm Thạch đã bể nát ở dưới chân mình, khi hắn thả ra thần thức và phát hiện được ở bên trong đó ẩn chứa kiếm ý kinh khủng thì trực tiếp mang theo vẻ khiếp sợ nhìn tất cả Dao Bãi Thạch đã bể nát ở trong đạo tràng!

"Không thể nào!"

"Tuyệt đối không thể nào có chuyện như vậy được!"

"Tại sao lại có người lấy Ngộ Kiếm Thạch đắt như thế ra làm Dao Bãi Thạch?"

Khi Hồng Lão Lục nhìn thấy vô số khối vụn của Ngộ Kiếm Thạch tản mát khắp nơi trong tiên đạo tràng, hắn không tin tất cả Ngộ Kiếm Thạch đều là Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa Thất Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc!,

"Không được!"

"Ta phải thử một lần!"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục trực tiếp phóng ra thần thức mạnh mẽ bao trùm tất cả Ngộ Kiếm Thạch đã vỡ vụn!

Oanh! Oanh! Oanh!

Không lâu sau thì vô số khối Ngộ Kiếm Thạch vỡ vụn bắt đầu xuất hiện một luồng kiếm ý mạnh mẽ không trọn vẹn!

Mà khiến cho Hồng Lão Lục kinh hãi chính là những Ngộ Kiếm Thạch này không chỉ đều là Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa Thất Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc mà mỗi một khối đều ẩn chứa kiếm ý không giống nhau, thậm chí hắn còn phát hiện Hoàng Tuyền Kiếm Ý mà hắn tu luyện ở trong đó!

Điên rồi!

Lúc này, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi!

Nghĩ đến mình lại tự tay hủy diệt một ngàn khối Ngộ Kiếm Thạch trân quý như thế, thậm chí trong đó còn có một khối Hoàng Tuyền Kiếm Ý Ngộ Kiếm Thạch mà hắn vẫn luôn tìm kiếm thì bây giờ hắn chỉ hận mình không thể chặt bỏ đôi tay tội ác này của mình!

"Hồng lão!"

"Những Ngộ Kiếm Thạch này có chút rác rưởi, nhưng mà ngươi yên tâm, lần sau ta tuyệt đối lấy một nhóm Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa Thập Cảnh · Kiếm Chi Pháp Tắc tới làm Dao Bãi Thạch cho ngươi rèn luyện năng lực phản ứng!"

Phát hiện lúc này Hồng Lão Lục đang rơi vào trầm tư nhìn chằm chằm vào những mảnh vụn của Ngộ Kiếm Thạch đang tản mát khắp nơi trong tiên đạo tràng, Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh cũng lên tiếng cười nói.

? ? ?

Thất cảnh Ngộ Kiếm Thạch còn chưa đủ, còn mẹ nó muốn làm thập cảnh?

Hơn nữa còn muốn dùng để làm Dao Bãi Thạch rèn luyện năng lực phản ứng của ta?

Mẹ nó, ta là một tiên đạo nhân mạnh mẽ, có thần thức mà không dùng, lại rèn luyện năng lực phản ứng để làm cái mẹ gì?

Chương 456: Diệp thiếu, ta muốn luận bàn với người hộ đạo của ngươi một chút

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồng Lão Lục tâm tính sập, trong lòng thì điên cuồng chửi bậy: "Ta chỉ muốn dẫn ngươi vào nghề để hưởng thụ cảm giác vui sướng khi đi lừa gạt một chút thôi, nhưng mà bây giờ ngươi lại muốn rèn luyện năng lực phản ứng của ta, mẹ nó, ngươi là ma quỷ có đúng không!"

"Hồng lão!"

"Bây giờ chúng ta nói chuyện chính!"

"Hôm nay ngươi ta gặp nhau cũng coi như là có duyên, cho nên ta muốn dẫn ngươi về Thánh Địa, để ngươi trở thành một tên đệ tử của Tinh Hồn Phong ta!"

Lúc này, Diệp Phong nhìn Hồng Lão Lục vẻ mặt thành thật tiếp tục lên tiếng nói.

? ? ?

Mẹ nó, gặp nhau cũng là có duyên?

Đầu tiên là ngươi khiến cho ta không còn cảm thấy vui sướng nữa, bây giờ lại dùng Dao Bãi Thạch vô cùng trân quý này để tra tấn ta, ngươi nói cái này gọi là gặp nhau cũng là có duyên?

Nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Diệp Phong, Hồng Lão Lục cũng biết được một chuyện, đó chính là không cần biết thế lực sau lưng Diệp Phong có khủng bố đến mức nào thì hắn cũng tuyệt đối không thể đi, nếu đi thì sợ là sớm muộn gì thì hắn cũng chết ở trong Dao Bãi Thạch!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi có thể để mắt tới lão Lục ta, đó là may mắn của lão Lục ta, nhưng ta tự do tự tại đã quen rồi, chỉ sợ..."

Không đợi Hồng Lão Lục nói xong, Diệp Phong trực tiếp ngắt lời nói: "Chỉ cần ngươi theo ta về Thánh Địa, ta phụ trách cung cấp cho ngươi Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa thất cảnh, bát cảnh, cửu cảnh và thập cảnh Hoàng Tuyền Kiếm Ý!"

"Cái này. . ."

Nghe nói như thế, trên mặt Hồng Lão Lục cũng toát ra vẻ xoắn xuýt, nhưng nghĩ đến chuyện sau này mình sẽ không ngừng bị Dao Bãi Thạch tra tấn, thậm chí nói không chừng một ngày nào đó hắn sẽ bị Dao Bãi Thạch chơi chết, hắn trực tiếp cắn răng cự tuyệt: "Diệp thiếu, ta không thể theo ngươi về Thánh Địa, ta vẫn thích cuộc sống tự do hơn!"

Hả?

Nghe được Hồng Lão Lục trả lời mình như vậy thì Diệp Phong cũng sững sờ, phá của đại pháp trăm thử trăm linh bây giờ lại thất bại?

"Hệ thống, sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ cuối cùng hôm nay, tra xem tài nguyên tu luyện mà Hồng Lão Lục này thiếu nhất là cái gì!"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng nhếch miệng lên, nở một nụ cười méo xệch, nếu như đối phương cự tuyệt thì chứng tỏ là những thứ mà mình cho chưa đủ nhiều!

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Hồng Lão Lục thiếu nhất chính là Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa dùng để tu luyện thần thông Hoàng Tuyền Chi Lộ, thần thông đó là chỗ dựa lớn nhất để cho hắn độ Thiên Đạo lôi kiếp, sở dĩ hắn vẫn luôn không có nghênh đón đạo Thiên Đạo lôi kiếp thứ nhất chính là vì thiếu Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa, do đó không thể nào tiếp tục tu luyện tăng thần thông lên!"

Không lâu sau, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Diệp thiếu!"

"Nếu như không có chuyện gì thì ta có thể đi trước hay không?"

Lúc này, nhìn thấy trên mặt Diệp Phong nở một nụ cười quái dị, Hồng Lão Lục cảm thấy bất an khó hiểu, dứt khoát trực tiếp hỏi thăm, bây giờ hắn chỉ muốn cách Diệp Phong ma quỷ này xa một chút.

"Ai!"

"Xem ra chúng ta hữu duyên vô phận!"

"Đã như vậy thì Hồng lão rời khỏi đây đi!"

Nói xong, nhìn thấy Hồng Lão Lục mang theo vẻ kích động đi đến cửa lớn tiên đạo tràng, khi đối phương sắp bước ra khỏi cửa phòng thì Diệp Phong bỗng nhiên nói ra: "Vừa khéo trong tay có một ít Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa, dù sao giữ lại cũng vô dụng, thôi thi đem ra cho chó ăn đi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, bước chân phải sắp đạp ra khỏi cửa phòng của Hồng Lão Lục cũng trực tiếp ngừng ở giữa không trung!

"Ma quỷ!"

"Cái tên này chính là ma quỷ!"

"Hoặc là không xuất thủ, xuất thủ thì đánh thẳng vào điểm yếu của người ta, mẹ nó, ai mà chịu nổi chứ!"

Mặc dù Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa cực kỳ hi hữu nhưng Diệp Phong là một tên bại gia tử xem một ngàn khối thất cảnh Ngộ Kiếm Thạch làm Dao Bãi Thạch chơi, người khác nói trong tay có hắn không tin nhưng Diệp Phong nói trong tay có thì hắn có muốn không tin cũng không được!

Về phần nói lấy ra cho chó ăn, chuyện này Hồng Lão Lục lại không tin, bởi vì Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa trân quý hơn thất cảnh Ngộ Kiếm Thạch rất nhiều, cho dù là bại gia tử thì cũng không thể nào phá của đến phát rồ như vậy được!

"Ồ!"

"Hồng lão, không phải ngươi đã đi rồi sao, sao bây giờ lại trở lại?"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục đi mà quay lại, Diệp Phong cũng ra vẻ nghi ngờ hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Mới nãy là lão Lục ta có chút không biết điều!"

"Tự do tự tại mấy ngàn năm, ta cảm thấy đã đến lúc ta nên thay đổi phương thức sống!"

Hồng Lão Lục mặt lộ vẻ lúng túng giải thích.

Một lát sau!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi nói ngươi là Thái Thượng trưởng lão của Tinh Hồn Thánh Địa?"

"Ngươi nói Thánh Chủ Thánh Địa chúng ta có tu vi kinh khủng là Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng?"

"Ngươi nói Thánh Địa không tính Tiên thú, Thái Thượng trưởng lão mạnh nhất có thực lực mạnh mẽ Tiên Đế cảnh thất trọng?"

Lúc này, sau khi nghe Diệp Phong nói xong một chút tình huống có liên quan tới Tinh Hồn Thánh Địa, biểu cảm trên mặt Hồng Lão Lục như không thể tin vào tai của mình, đã nói là thế lực kinh khủng mà?

"Diệp thiếu!"

"Ta muốn luận bàn với người hộ đạo của ngươi một chút không biết có thuận tiện hay không?"

Hồng Lão Lục cảm thấy Tinh Hồn Thánh Địa này tuyệt đối không phải thế lực chân chính sau lưng Diệp Phong, cho nên hắn muốn thăm dò ra một chút tình huống từ trên người người hộ đạo của Diệp Phong!

Dù sao, mấy ngàn năm hắn đều sống cuộc sống tự do tự tại, bây giờ đã chuẩn bị gia nhập thế lực, tối thiểu phải biết được một chút tình huống thật sự của cái thế lực này mới được!

Hả?

Nhưng mà, nghe nói như vậy thì Diệp Phong lại khẽ nhíu mày nói: "Hồng lão, ngươi thật sự muốn luận bàn với người hộ đạo bên cạnh ta?"

"Không sai!"

"Cũng không biết là có thuận tiện hay không?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Hồng Lão Lục cũng đưa ra câu trả lời khẳng định.

"Thuận tiện thì cũng thuận tiện đó!"

Chương 457: Các ngươi là ma quỷ đúng không, ba người đánh một mình ta?

"Nhưng mà người hộ đạo ta dẫn theo chơi quá máu tanh, nếu không ngươi theo ta về Thánh Địa, sau đó ta để cho cái người hộ đạo đang giúp ta trông chừng nhà tranh ở Thánh Địa luận bàn với ngươi một chút?"

Nghĩ đến tên điên cụt một tay có ham mê cắt thịt phiến, Diệp Phong cảm thấy để cho Diệp Tiểu Cước xuất thủ sẽ tốt hơn một chút!

"Cái gì?"

"Người hộ đạo của ngươi đang bảo vệ nhà tranh?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồng Lão Lục nhịn không được trực tiếp phá lên cười nói: "Diệp thiếu, chúng ta là người trong tiên đạo, đâu cần dùng tới mấy thứ như nhà tranh, hơn nữa một cái nhà tranh nát thì làm gì cần phải có người trông coi, chả lẽ cái nhà tranh nát đó của ngươi được làm từ Thông Thiên Bi hay sao?"

Hả?

Ngọa tào!

Ngươi đừng có trưng cái dáng vẻ giật mình đó ra như vậy!

Ta chỉ tùy tiện nói một chút, mẹ nó, như vậy mà cũng trúng?

Nhìn thấy Diệp Phong trưng vẻ mặt giật mình ra nhìn mình, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

"Hồng lão, làm sao ngươi biết được hả?"

"Cái Thần Thông Mao Ốc đó của ta đúng là dùng Thông Thiên Bi chế tạo, hơn nữa còn dùng mười vạn khối kim sắc Thông Thiên Bi ẩn chứa các loại thần thông khác nhau chế tạo!"

Nếu như đã bị Hồng Lão Lục đoán được, Diệp Phong cũng trực tiếp giới thiệu Thần Thông Mao Ốc của mình!

Tê!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, dù Hồng Lão Lục là một cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh nhưng lúc này hắn cũng không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh!

Mười vạn khối đỉnh cấp kim sắc Thông Thiên Bi ẩn chứa thần thông khác nhau, phóng nhãn bất kỳ một cái thế lực cấp độ bá chủ nào ở thượng giới sợ cũng không ngang tàng được đến mức này chứ!

"Diệp thiếu!"

"Như vậy sau khi trở lại Tinh Hồn Phong, nếu như bên trong có loại thần thông Hoàng Tuyền Chi Lộ thì phải chăng ta có thể cảm ngộ một phen?"

Lúc này, Hồng Lão Lục bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm, trong ánh mắt tràn đầy vẻ chờ mong!

"Cái gì!"

"Ngươi muốn hủy Thần Thông Mao Ốc của ta hay sao?"

"Thần Thông Mao Ốc đó của ta chỉ có thể ngồi cầu, không thể cảm ngộ, ý tưởng này của ngươi rất nguy hiểm!"

Nói đến đây, Diệp Phong wordpress vì phòng ngừa vạn nhất trực tiếp đứng lên đi tới chỗ cửa lớn của tiên đạo tràng, đồng thời tiếp tục nói: "Ngươi vẫn nên luận bàn với người hộ đạo này của ta một lần đi, nếu như sau này khi trở lại Thánh Địa mà ngươi dám lén cảm ngộ thần thông ở trong Thần Thông Mao Ốc, ta sẽ cho hắn ngày nào cũng tới tìm ngươi luận bàn!"

Hả?

Nhìn thấy Diệp Phong rời khỏi tiên đạo tràng, Hồng Lão Lục cả người đều mộng, bởi vì hắn hoàn toàn không có hiểu Diệp Phong nói như vậy rốt cuộc là ý gì!

Oanh!

Đúng lúc này, một luồng uy áp ngạt thở bao phủ toàn bộ tiên đạo tràng trong nháy mắt!

Ngay sau đó, một nam tử lạnh lùng cầm huyết sắc tế kiếm trong tay đi từ trong vết nứt không gian ra!

"Mẹ nó!"

"Đây chính là người hộ đạo của Diệp thiếu?"

"Mẹ nó, ta lại chủ động muốn luận bàn với tồn tại như thế?"

Nhìn kiếm khách cụt một tay đối diện toàn thân tràn ngập nóng nảy, khát máu, điên cuồng, lúc này Hồng Lão Lục đã sắp sợ tè ra quần, hắn chỉ muốn biết một chút tình huống thật sự của thế lực chân chính sau lưng Diệp Phong mà không phải là muốn bị ngược đãi!

Oanh!

Đúng lúc này lại có một luồng uy áp khiến cho người ta ngạt thở ầm ầm giáng lâm trong tiên đạo tràng!

Ngay sau đó, một tiểu nữ hài ăn kẹo que cũng đi từ trong vết nứt không gian ra.

"Mẹ nó!"

"Một người không đủ cho nên tới hai người?"

Nhìn tiểu nữ hài đối diện, mặc dù đối phương có dáng vẻ cực kỳ đáng yêu nhưng Hồng Lão Lục lại biết đối phương tuyệt đối cũng là một đại khủng bố!

"Tiểu Đường, ngươi ra ngoài làm gì?"

Nhìn Diệp Tiểu Đường đang đứng bên cạnh, Diệp Tiểu Kiếm cũng khẽ nhíu mày lên tiếng hỏi thăm.

"Chuyện luận bàn với hắn giao cho ta đi, ngươi có thể đi về rồi!"

"Ba tên vương bát đản đó hôm nay lại hóng gió, vẫn luôn đuổi theo ta đánh, cho nên ta ra tránh một chút!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Tiểu Đường cũng trực tiếp giải thích!

"Về cái rắm!"

"Ngươi cho là hôm nay bọn họ không có động thủ với ta sao?"

"Ta còn muốn nhân cơ hội này ở bên ngoài tránh thêm một hồi!"

Nghe được Diệp Tiểu Đường nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng nghĩ đến ba tên đó, sau đó trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, trực tiếp cự tuyệt đề nghị của Diệp Tiểu Đường.

"Vậy ta mặc kệ!"

"Dù sao ta không quay về, nếu không hai người chúng ta cùng hau luận bàn với hắn đi, dù sao thực lực của hắn quá mạnh, ta cảm thấy chỉ có một mình ngươi thì cũng chưa chắc sẽ là đối thủ của hắn!"

Lúc này, Diệp Tiểu Đường cũng đưa ra một ý nghĩ.

? ? ?

Hai người các ngươi là ma quỷ hả!

Thần mẹ nó không phải là đối thủ của ta?

Bây giờ các ngươi chỉ dựa vào khí tức và uy áp thì đã khiến cho ta không thể động đậy được, bất kỳ một người nào trong số hai người các ngươi đều có thể đè đầu ta mà đánh, kết quả hai người các ngươi còn mẹ nó muốn liên thủ lại với nhau à?

Nghe được hai người nói chuyện với nhau, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, nếu không phải là bởi vì thân thể không động được thì bây giờ hắn đã trực tiếp quỳ xuống nhận thua!

"Uy!"

"Hai người các ngươi chạy rất nhanh, coi là tránh ra bên ngoài thì không có chuyện gì sao?"

Ngay lúc Hồng Lão Lục đã hỏng mất, Diệp Tiểu Hắc cũng trực tiếp đi từ trong vết nứt không gian ra.

"Mẹ nó! ! !"

"Mẹ nó, lại một người nữa đi ra!"

"Các ngươi quá không xem ta ra gì!"

"Đừng mẹ nó đi ra thêm nữa, mau đóng vết nứt không gian đáng chết đó lại đi, mẹ nó ta sắp sợ tè ra quần!"

Nhìn thấy ở trong vết nứt không gian lại có một nam tử trung niên mặc một bộ đồ đen đi ra, Hồng Lão Lục tâm thái triệt để sập, thậm chí hắn cũng không dám nhìn cái khe hở không gian đó một chút nào nữa, chỉ sợ lại có một người từ bên trong đó đi ra nữa!

"Cái gì!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!