Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 458: CHƯƠNG 458: CÁC NGƯƠI LÀ MA QUỶ ĐÚNG KHÔNG, BA NGƯỜI ĐÁNH MỘT MÌNH TA? (2)

"Cường giả đối diện lại khủng bố như thế, hai người các ngươi liên thủ cũng không nhất định là đối thủ của hắn?"

"Đã như vậy, vậy ba người chúng ta liên thủ đi!"

Thật vất vả mới ra được một chuyến, bây giờ lại gặp được chuyện chơi vui như vậy, Diệp Tiểu Hắc cũng chuẩn bị ở bên ngoài chơi với hai người một hồi!

"Lão đầu!"

"Đừng nói ba người chúng ta khi dễ ngươi, bây giờ cho ngươi hai lựa chọn!"

"Một là ngươi đơn đấu ba người chúng ta!"

"Một là ba người chúng ta quần ẩu ngươi, ngươi chọn một đi!"

Làm ra quyết định, Diệp Tiểu Hắc cũng vẻ mặt thành thật nói với Hồng Lão Lục!

? ? ?

Mẹ nó, chuyện này còn cần chọn sao?

Nói là hai lựa chọn nhưng hai lựa chọn này mẹ nó, có gì khác nhau sao?

Nghe được Diệp Tiểu Hắc nói như vậy, Hồng Lão Lục đã sắp bị tức đến khóc, bây giờ hắn rất muốn nói với ba người một tiếng: "Mẹ nó, không ai sẽ khi dễ người khác như ba người các ngươi!"

Hô!

Sau khi tỉnh táo lại, Hồng Lão Lục cũng thở dài một ngụm, hắn biết hôm nay sợ là mình tai kiếp khó thoát, ôm một tia hi vọng cuối cùng nói với ba người: "Trong các ngươi có ai dám lập đội với ta, sau đó tiến hành quyết đấu thực lực ngang nhau hai đánh hai không!"

"Không phải là các ngươi muốn chơi sao?"

"Vậy ta sẽ chơi với các ngươi, chỉ mong các ngươi chơi cao hứng thì ít tra tấn ta một chút!"

Lúc này, trong lòng Hồng Lão Lục cũng có một ý nghĩ của mình!

Ồ!

Nghe được Hồng Lão Lục nói như vậy, ba người cũng toát ra vẻ ngạc nhiên, sau đó liếc nhau, Diệp Tiểu Hắc cũng trực tiếp đi tới bên người Hồng Lão Lục nói: "Tốt, vậy ta sẽ lập đội với ngươi, chúng ta tranh thủ tranh tài một trận!"

Oanh!

Khi Diệp Tiểu Kiếm và Diệp Tiểu Đường thu hồi uy áp kinh khủng trấn áp trên người Hồng Lão Lục, Hồng Lão Lục cũng phóng xuất ra khí tức Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong yếu ớt, sau đó lấy Hoàng Tuyền U Hồn Kiếm của mình từ trong tiên giới ra!

Ngay lúc Hồng Lão Lục chuẩn bị dốc hết toàn lực chơi với ba vị đại lão, một đạo kiếm quang chợt lóe lên từ sau lưng của hắn!

Cảm nhận được sau lưng đau đớn, Hồng Lão Lục mang theo vẻ khó có thể tin quay đầu nhìn về phía Diệp Tiểu Hắc cầm trường kiếm trong tay hỏi: "Đại nhân, đối thủ của hai người chúng ta là bọn họ, sao ngươi lại chém ta một kiếm?"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm như vậy, Diệp Tiểu Hắc cầm trường kiếm trong tay lại bỗng nhiên quay lưng lại dùng giọng nói trầm thấp lên tiếng nói: "Xin lỗi, ta là nội ứng!"

? ? ?

Nội ứng?

Đối mặt với một con kiến hôi như ta mà các ngươi còn chơi bài nội ứng nữa hả?

Các ngươi biết chơi như thế, Diệp thiếu biết không?

Nhìn xem Diệp Tiểu Hắc ra vẻ thâm trầm đưa lưng về phía mình, Hồng Lão Lục cả người đều muốn nổ, nếu không phải thực lực không cho phép thì bây giờ hắn rất muốn cho đối phương mấy kiếm!

Hả?

Đúng lúc này, Hồng Lão Lục chợt phát hiện ba người lại hình thành thế tam giác vây kín hắn lại, không biết là tại sao nhưng thời khắc này hắn đột nhiên cảm thấy có chút bất an khó hiểu!

...

Bên ngoài tiên đạo tràng!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một ngàn điểm phá sản, ban thưởng Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa *100000!"

Sau khi Diệp Phong đi ra khỏi tiên đạo tràng, tiến hệ thống thông báo ban thưởng cũng vang lên trong đầu của hắn.

"Ồ!"

"Ta còn định dùng một ít điểm phá sản mở bình tiên thảo lấy một ít Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa đây, không ngờ được là trực tiếp thưởng ta mười vạn gốc, cũng không biết bao nhiêu đây có đủ cho Hồng Lão Lục dùng hay không."

Xem xét ban thưởng đặc thù vừa mới lấy được xong, Diệp Phong cũng không khỏi nhìn về phía tiên đạo tràng số một sau lưng, sau đó tự lẩm bẩm: "Cũng không biết Hồng Lão Lục và Diệp Tiểu Kiếm luận bàn thế nào."

Sau một hồi!

"A?"

"Hồng lão, Diệp Tiểu Kiếm không có luận bàn với ngươi sao?"

"Sao trên người của ngươi lại không có một chút xíu tổn thương nào?"

Sau khi Diệp Phong nhìn thấy Hồng Lão Lục lông tóc không hao tổn gì từ tiên đạo tràng số một đi ra thì trên mặt cũng lộ vẻ giật mình hỏi thăm.

? ? ?

Không có luận bàn?

Một chút tổn thương đều không có?

Mẹ nó, ta sắp bị bọn họ chơi chết rồi!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồng Lão Lục vội vàng đi đến trước mặt Diệp Phong khóc kể: "Diệp thiếu, ta có thể không phải người bọn họ là chó thật, sau khi bọn họ tra tấn ta mình đầy thương tích thì bọn họ lại chữa trị toàn bộ thương tích trên người của ta, thậm chí trước khi ta đi ra ngoài còn ép ta phải thay một bộ quần áo mới, bọn họ muốn che giấu tội ác của mình á!"

"Nha!"

Nghe được Hồng Lão Lục khóc lóc kể lể, Diệp Phong cũng thuận miệng ồ một tiếng, sau đó sinh lòng nghi ngờ nói: "Rõ ràng chỉ có một mình Diệp Tiểu Kiếm, sao Hồng lão lại nói bọn họ, chẳng lẽ bị đả kích đến xuất hiện ảo giác?"

? ? ?

Ta đã thảm như vậy rồi mà ngươi chỉ biểu hiện một chút xíu như vậy thôi sao?

Nhìn thấy Diệp Phong không thèm để ý chút nào, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

"Đi thôi!"

"Theo ta đi!"

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong bỗng nhiên vang lên bên cạnh.

"Mẹ nó!"

"Tại sao lại phải đi vào tiên đạo tràng số một này, bây giờ ta đã sinh ra bóng ma tâm lý với chỗ đó luôn rồi!"

Nhìn thấy Diệp Phong đi vào tiên đạo tràng số một lần nữa, trong đầu Hồng Lão Lục cũng không khỏi nhớ tới Dao Bãi Thạch và ba tên ma quỷ đó!

Một lát sau!

"Hồng lão!"

"Trước đó ngươi tu luyện từ Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong tới Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì dùng bao lâu thời gian?"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục cực kỳ không tình nguyện đi vào, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.

Hả?

Nghe nói như thế, Hồng Lão Lục cũng sững sờ, hắn không ngờ được là lần này Diệp Phong gọi hắn đi đến lại để hỏi thăm việc tu luyện.

"Diệp thiếu, chớ có trách ta, đây là do ngươi chủ động khơi gợi lên cái đề tài này vậy thì ta phải bắt đầu trang bức!"

Chương 459: Ta có thể không phải người, nhưng bọn họ đều là chó thật

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục cũng tỏ vẻ đắc ý lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, tình huống của ta có thể không giống như những người trong tiên đạo khác, đối với vấn đề này của ngươi ta sợ ta nói ra sẽ khiến cho ngươi bị đả kích!"

"Nha!"

Nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Hồng Lão Lục, Diệp Phong cũng tỏ vẻ hiếu kỳ nói: "Không có việc gì, ta không sợ đả kích, ngươi nói dùng bao lâu đi!"

"Ba tháng!"

"Từ Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong tu luyện tới Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, lúc đầu ta chỉ dùng thời gian ba tháng ngắn ngủi!"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng vẻ mặt đắc ý giơ ba ngón tay lên, sau đó nói thẳng ra thời gian mà mình sử dụng, có thể nói ở phương diện tu luyện thì hắn tuyệt đối có đủ vốn liếng để khoe khoang!

Cho dù là ngộ tính hay là cơ duyên, phương diện này hắn cảm thấy mình hoàn toàn xứng đáng là thiên chi kiêu tử, nếu không chỉ dựa vào thân phận là một tán tu thì hắn hoàn toàn không có khả năng tu luyện tới Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong chỉ trong mấy ngàn năm được!

"Ba tháng?"

"Vậy mà dùng lâu như vậy?"

Nhưng mà nghe được Hồng Lão Lục nói mình dùng ba tháng, Diệp Phong lại có chút thất vọng tự nói !

? ? ?

Thời gian ba tháng còn gọi lâu?

Bình thường nếu như người trong tiên đạo muốn tu luyện từ Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong đột phá đến Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong không dùng ba năm năm thì có thể làm được hay sao?

Nghĩ đến có thể Diệp Phong không hiểu rõ lắm về tình huống này, Hồng Lão Lục cũng nhìn về phía Diệp Phong vội vàng giải thích: "Diệp thiếu, có thể đột phá đến Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong trong thời gian ba tháng tuyệt đối xem như..."

Oanh!

Không đợi Hồng Lão Lục nói xong, một luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể Diệp Phong bạo phát ra.

Nhân Tiên Cảnh Nhị Trọng!

Nhân Tiên Cảnh Tam Trọng!

Nhân Tiên Cảnh Tứ Trọng!

...

Theo từng đạo khí tức đột phá không ngừng từ trong cơ thể của Diệp Phong bạo phát đi ra, bên cạnh, Hồng Lão Lục đã hoàn toàn choáng!

Một lát sau!

"Thoải mái!"

"Cảm giác đột đột đột như thế này quá mẹ nó sướng rồi!"

Một đường đột phá đến Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, sau đó trên mặt Diệp Phong cũng lộ vẻ hưởng thụ, loại cảm giác đột đột đột này quá khiến cho hắn hoài niệm, nhưng mà nếu muốn đột đột đột như vậy thì phải ăn hết tất cả Thăng Tiên Đan, chuyện này khiến cho Diệp Phong cảm thấy có chút phiền phức, không có thoải mái bằng trực tiếp tiêu hao điểm phá sản.

Một bên khác!

"Phá hủy cảm giác vui sướng khi lừa gạt của ta!"

"Dùng một đống lớn Dao Bãi Thạch tra tấn ta!"

"Ta muốn luận bàn với một người hộ đạo kết quả lại gọi ba người tới liên thủ khi dễ ta!"

"Bây giờ lại lấy thành tựu tu luyện mà ta vẫn lấy làm kiêu ngạo điên cuồng bạo kích ta!"

Nghĩ đến tất cả những chuyện mà mình đã trải qua trong ngày này, Hồng Lão Lục khóc, từng giọt nước mắt hối hận chảy xuống, hắn hận mình tại sao phải xuống tay với Diệp Phong ở Nguyên Linh Thành, thậm chí còn nghĩ đến chuyện kéo đối phương nhập bọn!

Nếu như có thể cho hắn một cơ hội làm lại thì hắn tuyệt đối sẽ rời xa Diệp Phong, trân quý sinh mệnh!

"Sắp chạng vạng tối, chúng ta về Thánh Địa trước đi!"

Nói xong, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Hồng Lão Lục!

"A?"

"Hồng lão, tại sao ngươi khóc?"

Nhìn Hồng Lão Lục mặt mũi tràn đầy nước mắt, Diệp Phong cũng bị kinh hãi!

"Diệp thiếu!"

"Đó là nước mắt kích động!"

"Sống mấy ngàn năm, bây giờ rốt cục có thể có cái nhà, ta kích động!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Hồng Lão Lục cũng tràn ngập nhiệt lệ giải thích!

Sau một hồi!

Khi Hồng Lão Lục mang theo Diệp Phong đi tới trước lối vào Tinh Hồn Thánh Địa, nhìn đại trận mê cung do Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch bày ra, cả người hắn đều trực tiếp choáng!

"Ngộ Kiếm Thạch ẩn chứa thất cảnh làm Dao Bãi Thạch, là dùng để rèn luyện năng lực phản ứng!

"Mười vạn khối đỉnh cấp kim sắc Thông Thiên Bi ẩn chứa khác biệt thần thông dựng Thần Thông Mao Ốc, là dùng để ngồi cầu!"

"Có thể không nhìn thần thức Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch lại dựng thành đại trận mê cung, là dùng để chống đỡ ngoại địch?"

"Đây là phương thức tư duy của bại gia tử sao?"

Lúc này, Hồng Lão Lục bị những hành vi phá của đến phát rồ này của Diệp Phong làm cho kinh hãi!

"Diệp thiếu, ngươi về đến rồi!"

Đúng lúc này, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng đi từ trong đại trận mê cung ra, hắn định tự mình dẫn Diệp Phong xuyên qua đại trận mê cung!

"A?"

"Diệp thiếu, vị này là?"

Đi tới trước mặt Diệp Phong, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng mặt lộ vẻ tò mò nhìn Hồng Lão Lục hỏi thăm.

"Ngọc Quỷ trưởng lão!"

"Vị này là đệ tử mà ta dẫn từ bên ngoài về Tinh Hồn Phong, có thực lực Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, ngươi có thể gọi hắn là lão Lục!"

Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giới thiệu tình huống của Hồng Lão Lục.

Mà lúc này Hồng Lão Lục cũng tỏ vẻ đắc ý, dù sao thì cái Tinh Hồn Thánh Địa nho nhỏ này, Thái Thượng trưởng lão có thực lực mạnh nhất cũng mới có Tiên Đế cảnh thất trọng!

"Đệ tử mới của Tinh Hồn Phong sao?"

"Ta còn tưởng là bắt trở lại đây chơi, từ khi ta khống chế đại trận mê cung đến nay còn chưa bao giờ chơi đùa với một cường giả Tiên Thần Cảnh!"

Nhưng mà sau khi Ngọc Quỷ trưởng lão biết được thân phận của Hồng Lão Lục thì trong mắt của hắn lại lóe lên vẻ thất vọng!

? ? ?

Bắt trở lại chơi?

Chính ngươi có thực lực như thế nào ngươi còn không biết sao, còn muốn chơi chết một cường giả Tiên Thần Cảnh?

Nghe nói như vậy, Hồng Lão Lục cảm thấy có thể là Ngọc Quỷ trưởng lão đang đứng ở trước mặt mình đầu óc có chút vấn đề, nếu không thì sao lại nói ra mấy câu khiến cho người ta buồn cười như vậy chứ!

Bên trong đại trận mê cung!

"Mẹ nó!"

"Không phải đầu óc hắn có vấn đề mà là nhận thức của ta có vấn đề!"

"Mẹ nó, đây là đại trận cấp bậc gì!"

Nhìn từng đạo kiếm khí rung động không gian từ bên cạnh xẹt qua, Hồng Lão Lục cảm thấy mỗi một đạo kiếm khí đều có thể tuỳ tiện xoá bỏ mình!

Hô!

Chương 460: Mới vào Thánh Địa thì đã phải làm bạn với chó?

Sau khi đi ra khỏi đại trận mê cung, lúc này Hồng Lão Lục mới thở phào nhẹ nhõm, mà lúc này phía sau lưng của hắn đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt nhẹp!

Một lát sau!

Tinh Hồn Phong, Tinh Hồn Điện!

"Lão Lục mới vừa đến Tinh Hồn Phong chúng ta, nếu như ta có chuyện ra ngoài thì các ngươi không được khi dễ hắn, tất cả đã nghe rõ chưa?"

Diệp Phong giới thiệu tình huống về Hồng Lão Lục xong, sau đó nhìn về phía mấy người Diệp Tiểu Cước, Đồ Mãng, tiểu hoàng cẩu và Phệ Huyết Đường Lang, lên tiếng nhắc nhở.

"Chủ nhân yên tâm, chắc chắn ta sẽ không khi dễ lão Lục, nếu như không có chuyện gì thì thuộc hạ tiếp tục đi trông coi Thần Thông Mao Ốc đây!"

Nói xong, Diệp Tiểu Cước lập tức rời khỏi Tinh Hồn Điện trước, nhưng trong lòng lại hưng phấn nghĩ đến: "Quá tốt rồi, lại có thêm một người nữa đến chơi với ta!"

"Diệp thiếu, nếu như không có chuyện gì thì ta cũng đi về trước đây, được Tiểu Cước đại nhân dốc lòng chỉ đạo, bây giờ ta rất là nhiệt tình với chuyện tu luyện!"

Nói xong, Đồ Mãng cũng trực tiếp rời khỏi Tinh Hồn Điện, đồng thời trong lòng hắn cũng hưng phấn nghĩ đến: "Ta đâu cần biết ngươi là Lục lão Bát gì đó, tất cả mọi người đều là người mới, dựa vào cái gì mà chỉ có ta bị khi dễ, không kéo ngươi vào trong hố thì ta cũng không phải là Đồ Mãng!"

...

"Lão Lục, ngươi tu luyện Thần Thông Hoàng Tuyền Chi Lộ, cần bao nhiêu Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa?"

Sau khi hai người rời đi, Diệp Phong cũng nhìn về phía Hồng Lão Lục hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa thuộc về một loại tiên thảo đặc thù, có thể trực tiếp phục dụng, hơn nữa một khoảng thời gian sau khi phục dụng không chỉ có thể tu luyện thần thông loại Hoàng Tuyền mà còn có thể cảm ngộ thần thông loại Hoàng Tuyền mới!"

"Nhưng ở trong thời gian đó, không ai dám cam đoan mình tu luyện thần thông loại Hoàng Tuyền thì có thể tăng lên hoặc là có thể cảm ngộ hoặc phát triển ra thần thông loại Hoàng Tuyền mới, đó phải cần cơ duyên, cho nên không thể nào nói ra một số lượng cụ thể được chỉ có thể nói là càng nhiều càng tốt thôi!"

"Hơn nữa, nếu phục dụng càng nhiều Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa trong một lần, thì khoảng thời gian sau đó tu luyện hoặc là cảm ngộ thần thông loại Hoàng Tuyền sẽ có hiệu quả càng tốt hơn nữa!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hồng Lão Lục cũng nói sơ qua về một chút tình huống của Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa.

"Một vạn gốc có đủ hay không?"

Biết được những tình huống này, sau đó Diệp Phong chuẩn bị cho Hồng Lão Lục một vạn gốc, chín vạn gốc còn lại cho tiểu hoàng cẩu, sau đó xem xem phải chăng tiểu hoàng cẩu có thể cảm ngộ ra một loại thần thông loại Hoàng Tuyền nào đó!

"Cái gì!"

"Một vạn gốc!"

Nghe nói như thế, Hồng Lão Lục bị hù dọa thật, không nói khoa trương một chút nào, mấy ngàn năm qua, hắn dựa vào cơ duyên nghịch thiên của mình ở trong Thiên Đạo Chiến Trường mà toàn bộ số lượng Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa mà hắn đạt được cộng lại cũng chỉ chừng một vạn gốc!

"Cái gì là coi trọng?"

"Đây chính là coi trọng!"

"Không ngờ được là Diệp thiếu vừa tới thì đã cho ta một vạn gốc Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa, như thế xem ra trong lòng Diệp thiếu ta vẫn rất có phân lượng!"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng âm thầm đắc ý!

"Cẩu Tử!"

"Đừng cả ngày ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, đây là chín vạn gốc Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa, ngươi dùng sức ăn cho ta, ăn đến nôn cũng phải ăn, nhất định phải lĩnh ngộ một thần thông loại Hoàng Tuyền ra cho ta, nếu không đủ thì ta kiếm thêm cho ngươi!"

Ngay lúc Hồng Lão Lục âm thầm đắc ý, giọng nói của Diệp Phong lại vang lên bên cạnh.

"Cái gì!"

"Chín vạn gốc Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa, muốn lấy ra cho chó ăn?"

Nghe nói như vậy, Hồng Lão Lục cũng đột nhiên quay qua nhìn Diệp Phong, sau đó vội vàng khuyên nhủ: "Diệp thiếu, không thể, nếu như không có một loại Hoàng Tuyền Ý Cảnh nào đó, cho dù mượn nhờ Hoàng Tuyền Bỉ Ngạn Hoa thì cũng rất khó cảm ngộ ra thần thông loại Hoàng Tuyền, cho Cẩu Tử này chính là lãng phí!"

Oanh!

Đúng lúc này, một luồng Hoàng Tuyền Kiếm Ý kiếm tâm chi cảnh từ trong cơ thể tiểu hoàng cẩu bạo phát ra, sau đó tiểu hoàng cẩu trực tiếp quay qua nhìn Hồng Lão Lục mắng to: "Ngươi lão Lục, nói cho ai là lãng phí, ta là nam cẩu sẽ trở thành Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất Kiếm Cẩu, ngươi dám xem thường ta?"

Choáng váng!

Cảm nhận được Hoàng Tuyền Kiếm Ý từ trên người của tiểu hoàng cẩu bộc phát ra, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

Một con tiên cẩu lại có được Hoàng Tuyền Kiếm Ý mà người trong tiên đạo mới có, mẹ nó, nói ra thì ai mà tin được?

"Lão Lục!"

"Trong khoảng thời gian tiếp theo, Cẩu Tử đi theo ngươi, dù sao các ngươi đều tu luyện Hoàng Tuyền Kiếm Ý, chờ nó cảm ngộ ra thần thông loại Hoàng Tuyền, lúc không có chuyện gì làm các ngươi còn có thể nghiên cứu thảo luận một chút vấn đề trong tu luyện!"

Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Hồng Lão Lục, lên tiếng nói.

? ? ?

Mới vào Thánh Địa thì đã phải làm bạn với chó?

Nghĩ đến sau này rất có thể sẽ phải ăn cơm chung với một con chó, tu luyện với một con chó, ngủ chung với một con chó, thậm chí còn nghiên cứu thảo luận vấn đề trong tu luyện với một con chó, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi!

Vốn cho rằng đến Thánh Địa thì tra tấn sẽ kết thúc, nhưng mà điều khiến cho Hồng Lão Lục không ngờ được là nó chỉ mới bắt đầu mà thôi!

"Đi!"

"Lão Lục, tạm thời ngươi theo Cẩu Tử trở về đi!"

"Ngươi có thể ở trong ổ chó của nó, cũng có thể xây dựng thêm một chỗ ở mới ở bên cạnh ổ chó của nó, sao các ngươi ở gần nhau một chút cũng thuận tiện cho sau này các ngươi giao lưu với nhau!"

Nói xong lời này, Diệp Phong trực tiếp rời khỏi Tinh Hồn Điện, dù sao dẫn một đệ tử về Thánh Địa, hắn vẫn phải nói cho sư tôn của mình biết một tiếng.

"Buồn cười, buồn cười!"

"Quả nhiên là buồn cười!"

"Ta Hồng Lão Lục là ai, cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, cho dù có nghèo túng như thế nào đi nữa thì ta cũng không thể nào ở ổ chó được!"

Nhìn thấy Diệp Phong rời đi, Hồng Lão Lục cũng theo chân Cẩu Tử và Phệ Huyết Đường Lang rời khỏi đại điện, đi thẳng đến chỗ ổ chó xa hoa!

Chương 461: Tông môn loạn hay không, cẩu ca nói mới tính

Một lát sau!

Khi Hồng Lão Lục ngửa đầu nhìn ổ chó xa hoa do cực phẩm Tiên Linh Tinh chế tạo thành trước mắt về sau, cả người đều thấy choáng!

"Kiếm Cẩu!"

"Ngươi xác định đây là ổ chó của ngươi mà không phải là Tinh Hồn Điện chân chính của Tinh Hồn Phong chúng ta?"

Sau khi tỉnh táo lại, Hồng Lão Lục cũng chỉ cái ổ chó xa hoa cao hơn mười mét trước mắt hỏi thăm tiểu hoàng cẩu.

"Ngươi mắt mù sao?"

"Không có nhìn thấy phía trên khắc lấy bốn chữ lớn 'Kiếm Cẩu chi cư' sao?"

"Đây là ta kêu lang đệ khắc lên trên đó, chỉ sợ người khác hiểu lầm ổ chó này của ta là Tinh Hồn Điện, kết quả người vẫn hỏi ta, ta rất phục lão Lục ngươi!"

"Ta muốn đi nghỉ ngơi, ngươi muốn vào trong ở thì cứ vào trong ở, còn không nếu như ngươi muốn dựng một chỗ ở khác ở bên ngoài thì cũng được, ngươi tùy tiện muốn làm như thế nào thì làm!"

Nói xong, tiểu hoàng cẩu dẫn theo Phệ Huyết Đường Lang đi vào ổ chó xa hoa.

"Làm sao bây giờ?"

"Ta là cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, làm bạn với chó thì cũng thôi đi, sao có thể vào ở ổ chó được!"

"Nhưng ổ chó này cũng quá mẹ nó hào hoa, ta rất muốn vào ở!"

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu và Phệ Huyết Đường Lang rời khỏi đây, trên mặt Hồng Lão Lục cũng toát ra vẻ xoắn xuýt.

"Không được!"

"Đây là chút tôn nghiêm sau cùng của người là cường giả như ta, ta nhất định phải nhìn được!"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục cũng trực tiếp bay về phía sau của Tinh Hồn Phong, sau đó hắn nhanh chóng đem theo một ít cây cối trở về, sao đã bắt đầu chế tạo một cái nhà gỗ giản dị cho mình!

"Thân là người trong tiên đạo, những thứ ăn ở chỉ là vật ở ngoài thân!"

Khi xây dựng nhà gỗ, Hồng Lão Lục không ngừng an ủi bản thân mình, thậm chí hắn còn không dám nhìn ổ chó xa hoa đó dù chỉ một chút, chỉ sợ khi nhìn thì sẽ khiến cho quyết định của mình bị dao động lần nữa!

Rất nhanh, một cái nhà gỗ giản dị có thể che gió che mưa xuất hiện ở trước mắt Hồng Lão Lục!

"A?"

"Lão Lục, đây là chỗ ở mà ngươi mới xây dựng xong?"

"Quá keo kiệt, cái nhà gỗ nát này cho chó ở nó cũng không thèm ở!"

Lúc này, Phệ Huyết Đường Lang đi từ trong ổ chó xa hoa ra, nhìn cái nhà gỗ giản dị cao hai mét đó, không chút khách sáo nói ra ý nghĩ trong lòng của mình.

? ? ?

Quá keo kiệt rồi?

Cho chó chó cũng không thèm ở?

Nhìn thấy Phệ Huyết Đường Lang nói xong liền rời đi, Hồng Lão Lục cũng trực tiếp lui về phía sau hai mươi mét, khi hắn nhìn thấy sự khác biệt mãnh liệt khi so sánh ổ chó xa hoa và nhà gỗ giản dị thì tâm tình của hắn triệt để sụp đổ!

Bởi vì dưới sự tương phản mãnh liệt của ổ chó xa hoa thì cái nhà gỗ giản dị của hắn không khác mẹ gì cái ổ chó!

Bành! Bành! Bành!

Theo một loạt tiếng nện đánh ầm ĩ vang lên, tiểu hoàng cẩu cũng vẻ mặt hiếu kì từ trong ổ chó xa hoa ra, khi nó nhìn thấy Hồng Lão Lục đang điên cuồng phá nhà thì vẻ mặt không hiểu dò hỏi: "Lão Lục, ngươi làm gì vậy?"

"Cẩu ca!"

"Vừa nãy ta nghiêm túc suy nghĩ lại rồi, ta thấy ta nên ở chung với ngươi thì tốt hơn!"

"Nói như vậy cũng thuận tiện chúng ta nghiên cứu thảo luận vấn đề trong tu luyện, hơn nữa ta còn có thể trợ giúp cho ngươi không ít về Hoàng Tuyền Kiếm Ý và thần thông loại Hoàng Tuyền!"

Nhìn thấy tiểu hoàng cẩu đi từ trong ổ chó xa hoa ra, Hồng Lão Lục vội vàng nói ra ý nghĩ của mình và chứng minh giá trị của bản thân mình, dù sao bây giờ mình sống dưới trướng một con chó, nhất định phải để cho nó biết mình có giá trị, vậy thì mới có thể khiến cho mình sống dễ chịu hơn một chút!"

? ? ?

Lão Lục này điên rồi hả!

Tất cả mọi người chỉ là gặp dịp thì chơi mà thôi nhưng hắn lại tưởng là thật?

Lúc đầu tiểu hoàng cẩu cũng không phản đối Hồng Lão Lục vào ở trong ổ chó của nó, nhưng nếu như đối phương đang định phá hư cuộc sống ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn tốt đẹp của nó thì nó không thể nhịn được nữa!

"Lão Lục!"

"Vừa nãy ta thương lượng với lang đệ một chút, ta cảm thấy chúng ta người và yêu không giống nhau cho nên ngươi vào ở chung với ta thì không tiện lắm, vì thế nên ngươi đi ra ngoài dựng một chỗ ở khác đi."

Nói xong, tiểu hoàng cẩu liền trực tiếp về tới ổ chó xa hoa, thậm chí còn không quên đóng cửa lại, chỉ sợ Hồng Lão Lục sẽ theo vào.

? ? ?

Thần mẹ nó người và yêu không giống nhau?

Một cái ổ chó xa hoa lớn như thế lẽ nào ta còn có thể ảnh hưởng đến các ngươi hay sao?

Nhìn thấy cửa bị đóng lại, lại nhìn nhà gỗ giản dị vừa mới bị mình đập nát, Hồng Lão Lục cả người đều choáng váng!

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới có một ngày mình sẽ bị một con chó chê!

Một lát sau!

Khi Hồng Lão Lục tìm một ít cây cối về bắt đầu chế tạo nhà gỗ giản dị một lần nữa thì phát hiện có một bóng người đột ngột xuất hiện ở bên cạnh mình.

"Lão Lục!"

"Ngươi muốn xây dựng một cái nhà gỗ sao, ta giúp ngươi!"

Thấy Hồng Lão Lục quay đầu lại nhìn mình, Đồ Mãng cũng cười lên tiếng nói.

"Đồ Mãng huynh, cám ơn!"

Nhìn vẻ mặt thân mật của Đồ Mãng, trong ánh mắt già nua của Hồng Lão Lục cũng lóe lên chút cảm động, dù sao đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự quan tâm đến từ người khác kể từ khi hắn bước chân vào Thánh Địa!

"Cám ơn cái gì!"

"Thật ra thì tại cũng mới gia nhập vào Thánh Địa không được bao lâu, chúng ta đều là người mới thì nên giúp đỡ lẫn nhau mới đúng!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục tràn đầy cảm kích, Đồ Mãng cũng cười lên tiếng nói, nhưng ở trong lòng lại âm thầm nghĩ: "Nơi này chính là Tinh Hồn Phong, cũng không phải là Tinh Hồn Tông ở hạ giới, người mới muốn đứng vững gót chân ở chỗ này thì nhất định phải bị Tiểu Cước đại nhân đánh đập mới được, trong mấy ngày tiếp theo ta sẽ giúp ngươi mau chóng đứng vững gót chân ở chỗ này!"

"Đồ Mãng huynh!"

"Rốt cuộc thì Kiếm Cẩu này có lai lịch như thế nào mà chỗ ở của nó lại xa hoa như vậy?"

Chương 462: Tông môn loạn hay không, cẩu ca nói mới tính (2)

Dựng nhà gỗ, đồng thời Hồng Lão Lục cũng mang theo nghi hoặc hỏi thăm Đồ Mãng.

"Lai lịch gì?"

"Nói như vậy, trong lòng Diệp thiếu, Thánh Chủ xếp số một, Kiếm Cẩu này xếp thứ hai!"

"Lúc trước khi còn ở hạ giới, bởi vì Thánh Chủ hoàn toàn không quản lý tông môn, sự tôn từng nói cho ta nghe một câu như vậy, tông môn này có loại hay không thì phải nghe cẩu ca nói!"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Đồ Mãng cũng vẻ mặt thành thật trả lời.

"Cái gì!"

"Kiếm... không phải, cẩu ca này có địa vị cao như vậy?"

Hồng Lão Lục nghe xong cũng toát ra vẻ chấn kinh, hắn hoàn toàn không thể nào ngờ được là thân phận của tiểu hoàng cẩu này lại khủng bố như thế!

"Đồ Mãng huynh!"

"Cũng may là ngươi đã nói cho ta biết những tin tức này, nếu không thì lỡ như một ngày nào đó ta không cẩn thận đắc tội cẩu ca, vậy thì coi như ta đã gặp phiền toái lớn rồi!"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng có chút cảm kích bày tỏ lòng biết ơn với Đồ Mãng!

...

Một bên khác, trong Thánh điện!

"Sư tôn!"

"Hôm nay đệ tử đi ra ngoài lịch luyện, dẫn một tên đệ tử có tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong về Thánh Địa!"

Sau khi đi vào Thánh Điện, Diệp Phong cũng trực tiếp nói thẳng ra cho Lạc Thiên Tuyết biết.

"À!"

"Ta biết rồi, còn có chuyện khác không?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết đã hoàn toàn mất hết ý chí không có phản ứng gì quá lớn, trực tiếp hỏi ngược lại.

? ? ?

Ta dẫn một cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh về, ngươi chỉ a một cái?

Nhìn thấy vẻ mặt không thèm quan tâm của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự, mặc dù hắn đã biết Lạc Thiên Tuyết bắt đầu mất hết ý chí nhưng mà hắn có nghĩ mãi cũng không ngờ được là đối phương lại mất hết ý chí đến mức độ như vậy!

"Sư tôn!"

"Bây giờ ngươi đã phi thăng thượng giới, không cần phải bận bịu tu luyện cả ngày, đối với chuyện phát triển Thánh Địa thì ngươi có kế hoạch gì hay không?"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết đã hoàn toàn mất hết ý chí, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.

"Không có kế hoạch!"

"Có đại đệ tử tri kỷ như ngươi thì chuyện phát triển Thánh Địa đâu cần ta phải quan tâm tới nữa!"

"Tốt, nếu như ngươi không còn chuyện gì khác thì vi sư đi về nghỉ trước đây!"

Nói xong, Lạc Thiên Tuyết trực tiếp rời khỏi Thánh Điện, đi thẳng về chỗ ở của mình.

"Xong!"

"Sư tôn như vậy không phải là phế đi sao?"

"Ta phát triển Thánh Địa chỉ là thuận tiện phát triển khi ta phá của, nhưng nếu bàn về phát triển chỉnh thể thì nhất định phải có người tới phụ trách mới được!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết rời đi, Diệp Phong cảm thấy mình phải tranh thủ tiến hành kế hoạch đó mới được!

Dù sao, Tinh Hồn Thánh Địa không giống như là Tinh Hồn Tông, ở đây còn có bát đại tiên phong và vạn tên đệ tử Thánh Địa, đều phải có người phụ trách mới được!

Một bên khác!

"Lười biết thật là thoải mái!"

"Ở hạ giới, ta vì báo thù mà bận bịu tu luyện suốt mấy chục năm, bây giờ rốt cục có thể buông lỏng một chút rồi!"

"Cái gì mà phát triển Thánh Địa, cái gì mà cố gắng tu luyện, ta muốn giống như Kiếm Cẩu, hưởng thụ cuộc sống!"

Rời khỏi Thánh Điện, Lạc Thiên Tuyết vẻ mặt nhẹ nhõm tự nói.

...

Tinh Hồn Phong, trưởng lão viện lạc!

"Hệ thống, sư tôn phế đi thật, ta cảm thấy có thể bắt đầu kế hoạch bắt đại lão thần giới!"

Nằm ở trên giường, Diệp Phong cũng nói ra ý nghĩ của mình cho hệ thống biết!

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, hệ thống cho rằng bây giờ còn chưa tới thời cơ tốt nhất, tốt nhất là chờ Lạc Thiên Tuyết ra ngoài du ngoạn rồi mới tiến hành kế hoạch này, đến lúc đó cũng thuận tiện sáng tạo cơ hội để tránh cho Lạc Thiên Tuyết sẽ tâm sinh hoài nghi!"

Ừm!

Nghe được hệ thống đề nghị như vậy, Diệp Phong cũng nhếch miệng nở nụ cười nói: "Hệ thống, vẫn là ngươi nghĩ chu đáo, ta vẫn quá gấp, vậy thì để sư tôn lười biếng thêm một thời gian nữa đi!"

Sáng sớm hôm sau!

"Diệp thiếu!"

"Lại đi ra ngoài lịch luyện hả!"

Cửa vào Thánh Địa, khi Ngọc Quỷ trưởng lão nhìn thấy Diệp Phong từ đằng xa đi tới, cũng cười chào hỏi!

"Đúng vậy!"

"Ta phải ra ngoài phá của, không phá của toàn thân ta khó chịu!"

Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười đáp lại.

Một lát sau!

Sau khi Diệp Phong đi vào đại trận mê cung, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng toát ra vẻ chờ mong tự lẩm bẩm: "Lần thứ nhất ra ngoài mua về ba con Thanh Huyền Ma Long và ba mươi con Ám Ảnh Địa Long, lần thứ hai ra ngoài mang về cường giả Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, thật không biết lần này ra ngoài, Diệp thiếu lại mang về kinh hỉ như thế nào!"

Hả?

Đúng lúc này, Ngọc Quỷ trưởng lão chợt thấy nơi xa có một bóng người đang nhanh chóng chạy tới chỗ mình, khi thấy rõ dung mạo của đối phương thì hắn cũng tò mò hỏi: "Đồ Mãng, sao ngươi lại tới đây?"

"Ngọc Quỷ trưởng lão, Diệp thiếu đi rồi sao?"

Đi tới trước mặt Ngọc Quỷ trưởng lão, Đồ Mãng cũng vội vàng hỏi thăm.

"Đi, đã rời khỏi đại trận mê cung!"

Kiểm tra tình huống của đại trận mê cung một hồi, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng mặt lộ vẻ tò mò nhìn Đồ Mãng lên tiếng đáp.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Làm sao luôn cảm thấy cái tên Đồ Mãng này đang lén Diệp thiếu làm chuyện gì đó?"

Nhìn thấy Đồ Mãng biết được tình huống này thì trực tiếp quay người rời đi, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng khẽ nhíu mày tự nói.

...

Tinh Hồn Phong!

"Đồ Mãng huynh, sáng sớm ngươi dẫn ta đến đây làm gì?"

Nhìn Thần Thông Mao Ốc kim quang chói mắt trước mắt, Hồng Lão Lục cũng mặt lộ vẻ không hiểu nhìn về phía Đồ Mãng hỏi thăm.

"Lão Lục, tối hôm qua ta đã tìm, ngay trên bồn cầu nhà vệ sinh nữ, khối Thông Thiên Bi đó ẩn chứa thần thông chính là Hoàng Tuyền Chi Lộ mà ngươi tu luyện, thừa dịp Diệp thiếu đi ra ngoài lịch luyện, ngươi tranh thủ đi vào cảm ngộ một phen đi!"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Đồ Mãng cũng nói thẳng ra nguyên nhân dẫn hắn tới đây!

"Cái gì!"

"Thừa dịp Diệp thiếu ra ngoài, lén đi vào bên trong cảm ngộ thần thông?"

Chương 463: Đả thương địch thủ một ngàn tự tổn tám trăm, ta không thèm quan tâm

Nghe nói như thế, trong mắt Hồng Lão Lục lóe lên vẻ sợ hãi, hắn nhớ kỹ, lúc trước Diệp Phong nói, nếu hắn dám vụng trộm cảm ngộ thần thông trong Thần Thông Mao Ốc, đến lúc đó sẽ để cho ba tên đại biến thái đó tới tìm hắn luận bàn!

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục vội vàng khoát tay nói ra: "Không được không được, Đồ Mãng huynh, một khi bị Diệp thiếu phát hiện, ta sẽ chết!"

Nói đến đây, Hồng Lão Lục cũng tranh thủ kể lại những gì mà mình đã gặp được trong tiên đạo tràng!

"Kiếm khách cụt một tay, tiểu nữ hài ăn kẹo que, nam tử lạnh lùng mặc một bộ đồ đen!"

"Ngươi lại bị ba người bọn họ cùng nhau tra tấn?"

Nghe được Hồng Lão Lục kể ra, Đồ Mãng cũng bị giật nảy mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là Hồng Lão Lục còn có tao ngộ thê thảm như vậy!

"Làm sao bây giờ?"

"Nếu như hố lão Lục thì ba vị đại nhân đó sẽ ra tới, lúc đó nói không chừng cũng dạy dỗ ta một bài học, vậy coi như là đả thương địch thủ một ngàn và tự hao ôi tổn tám trăm!"

Nghĩ đến đây, Đồ Mãng sinh lòng muốn rút lui, bởi vì tình huống của Hồng Lão Lục quá mức đặc thù!

"Sợ cái gì!"

"Có ta ở đây, các ngươi cứ đi vào cảm ngộ, nếu ba tên kia dám ra đây ra tay với các ngươi, ta giúp các ngươi cản trở!"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Cước lại xuất hiện ở phía trước hai người, sau đó vỗ ngực lên tiếng bảo đảm với hai người!

? ? ?

Mẹ nó, ngươi chỉ xếp thứ mười thôi thì có thể đỡ nổi ba tên kia hay sao?

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Đồ Mãng cả người đều bị kinh hãi, mà rất nhanh, trong lòng của hắn có một cái phỏng đoán cực kỳ đáng sợ!

"Tiểu Cước đại nhân, ta biết ngươi cũng là một trong số người hộ đạo của Diệp thiếu, ngươi có thể ngăn cản ba người kia thật sao?"

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Hồng Lão Lục vẫn còn có chút không yên tâm hỏi thăm.

"Ha ha ha!"

"Chúng ta tổng cộng có mười người, mà ta xếp hạng thứ nhất, ngươi nói ta cản không được bọn họ!"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Diệp Tiểu Cước cũng lớn cười nói ra thứ hạng của mình, chỉ là còn hai chữ đếm ngược hắn không có nói ra!

"Ai!"

"Mẹ nó, lần này xong đời thật rồi!"

"Tiểu Cước đại nhân vì chơi mà thậm chí không tiếc góp mình đi vào, hắn không thèm quan tâm gì nữa rồi!"

Nhìn thấy thần sắc kiên định của Diệp Tiểu Cước, Đồ Mãng hít một hơi thật sâu, trực tiếp đi vào bên trong nhà vệ sinh nam, lúc này cần hắn làm gương, không thì chắc chắn Hồng Lão Lục vẫn không dám đi cảm ngộ!

Oanh!

Theo một luồng khí tức cảm ngộ từ trong Thần Thông Mao Ốc tràn ngập ra, Hồng Lão Lục cũng bị kinh hãi, hắn không ngờ được là Đồ Mãng lại dám đi vào bên trong cảm ngộ thần thông!

"Lão Lục!"

"Yên tâm to gan đi cảm ngộ thần thông đi, cho dù xảy ra chuyện gì thì ta và Đồ Mãng đều sẽ cản ở trước mặt ngươi!"

Lúc này, Diệp Tiểu Cước cũng nhìn về phía Hồng Lão Lục lớn tiếng nói.

"Tiểu Cước đại nhân!"

"Không nghĩ tới ngươi và Đồ Mãng huynh lại để mắt lão Lục ta như thế, các ngươi yên tâm, sau này nếu như các ngươi có chuyện thì lão Lục ta tuyệt đối là người đầu tiên xông lên!"

Nói xong, Hồng Lão Lục cũng mang theo vẻ kích động đi vào nhà vệ sinh nữ, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Có thể gặp được người như Đồ Mãng huynh và Tiểu Cước đại nhân đúng là may mắn của Hồng Lão Lục ta!"

"Lão Lục ơi là lão Lục!"

"Vì có thể để ngươi mau chóng dung nhập vào trong đại gia đình, ngươi có biết là Đồ Mãng ta phải trả một cái giá lớn như thế nào hay không?"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục đi vào Thần Thông Mao Ốc, Diệp Tiểu Cước cũng lấy ra một tấm vải trắng sạch sẽ bắt đầu lau cái bảng gỗ có khắc tám chữ to 'Nếu như ngồi cầu, xin chớ cảm ngộ', dù sao không lâu nữa thì Hồng Lão Lục phải ôm lấy nó!

Một lát sau!

"Tiểu Cước đại nhân, ta vừa mới ngộ ra thôi sao lại kêu ta ra ngoài rồi?"

Đi từ bên trong Thần Thông Mao Ốc ra, Hồng Lão Lục trên mặt lộ vẻ khó hiểu nhìn về phía Diệp Tiểu Cước hỏi thăm.

"Bởi vì bọn họ sẽ tới!"

Lúc này, cũng đi từ trong Thần Thông Mao Ốc ra, Đồ Mãng trả lời thay cho Diệp Tiểu Cước.

"Nha!"

Nghe nói như thế, Hồng Lão Lục không những không có khẩn trương mà còn tỏ vẻ chờ mong, trong lòng thì nghĩ: "Tới đi, để cho ba tên khốn kiếp đó tranh thủ đến đây đi, lần này ta đã có chỗ dựa rồi, ta cũng muốn xem xem bọn họ có còn dám đụng tới ta một chút nào nữa hay không!"

Đúng lúc này, theo một khe hở không gian xuất hiện, ba người Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Đường và Diệp Tiểu Hắc cũng từ bên trong đi ra, trên mặt của mỗi người cũng đều lộ ra vẻ hưng phấn.

"Rốt cuộc các ngươi đã đến!"

"Mặc dù ta cảm ngộ thần thông ở trong Thần Thông Mao Ốc, nhưng ba người các ngươi dám đụng đến ta không?"

Nhìn thấy ba người đi ra, Hồng Lão Lục cũng lực lượng mười phần kêu gào!

Nghe được Hồng Lão Lục ăn nói lớn lối như thế, không chỉ có ba người Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Đường và Diệp Tiểu Hắc bị kinh hãi mà ngay cả hai người Diệp Tiểu Cước và Đồ Mãng đang hai tay ôm trọn lấy đầu ngồi xổm dưới đất cũng bị kinh hãi!

"Hồng Lão Lục!"

"Là ai cho ngươi can đảm dám nói chuyện với chúng ta như vậy?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Tiểu Hắc cũng thần sắc trêu tức nhìn Hồng Lão Lục lên tiếng hỏi thăm.

"Ai cho ta can đảm?"

"Có phải các ngươi mắt mù hay không, không thấy Tiểu Cước đại nhân đang đứng bên cạnh ta hay sao?"

Nói xong, Hồng Lão Lục cũng vẻ mặt đắc ý quay qua nhìn bên cạnh.

? ? ?

Tình huống này là như thế nào?

Tại sao Đồ Mãng và Tiểu Cước đại nhân lại hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống đất?

Khi Hồng Lão Lục nhìn thấy tình huống của hai người lúc này, cả người đều choáng váng, chuyện này hoàn toàn không giống như tưởng tượng của hắn!

"Tam ca, Tứ tỷ, Lục ca, nể mặt đệ đệ một chút, lát nữa xuống tay có thể nhẹ một chút hay không!"

Lúc này, Diệp Tiểu Cước lại không để ý đến Hồng Lão Lục đang đứng ngẩn ra tại chỗ mà trực tiếp thương lượng với ba người.

"Chờ một chút!"

Chương 464: Hố trong hố mới là cảnh giới tối cao khi hố người khác

"Tiểu Cước đại nhân, ngươi vừa mới gọi bọn họ là cái gì?"

"Không phải là ngươi nói là trong số mười người thì ngươi xếp hạng thứ nhất hay sao?"

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, trong nháy mắt Hồng Lão Lục luống cuống, sau đó vội vàng quay qua nhìn Diệp Tiểu Cước hỏi thăm.

"Không sai!"

"Ta đúng là người xếp thứ nhất nhưng mà là đếm ngược từ nhất đếm lên, nhưng đó cũng là thứ nhất, ta hoàn toàn không có lừa ngươi!"

Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Diệp Tiểu Cước cũng giải thích.

? ? ?

Mẹ nó, ngươi xếp hạng nhất đếm ngược từ dưới lên?

Như vậy mà còn nói là ngươi không có gạt ta?

Nghe nói như thế, Hồng Lão Lục cả người đều muốn điên rồi, mà khiến cho hắn càng sụp đổ hơn chính là trong lúc nhất thời hắn không biết nên phản bác như thế nào cả!

Hô!

Hít thở sâu một hơi dài, Hồng Lão Lục nhìn Diệp Tiểu Cước hỏi lần nữa: "Tiểu Cước đại nhân, vậy ngươi nói là ngươi có thể ngăn cản bọn họ, hơn nữa lần này cho dù xảy ra chuyện gì thì ngươi cũng sẽ cản ở trước người của ta, tóm lại những chuyện này không phải là ngươi gạt ta chứ?"

"Lão Lục, ngươi không nên nói lung tung!"

"Lúc ấy ta nói chính là 'Ta xếp hạng thứ nhất, ngươi nói ta cản không được bọn họ’ câu nói này, ta chưa từng nói là ta có thể cản được bọn họ, tất cả đều là do ngươi tự nghĩ, còn nữa, không phải là bây giờ ta đang cản ở trước người của ngươi sau, cho dù là bị đánh thì ta cũng sẽ là người đầu tiên bị đánh!"

Nghe được Hồng Lão Lục nói như vậy, Diệp Tiểu Cước cũng đứng ra giải thích một lần nữa, hơn nữa hắn còn giải thích rất là có lý khiến cho Hồng Lão Lục sửng sốt không tìm ra được một chút xíu lỗi lầm nào!

"Mẹ nó!"

"Hai người các ngươi bệnh tâm thần hả!"

"Vì lừa ta mà không tiếc góp cả mình vào trong chuyện này, các ngươi có còn là người nữa hay không!"

Sau khi hiểu ra tất cả mọi chuyện thì Hồng Lão Lục muốn điên rồi, sau đó trên mặt hắn lộ vẻ sợ hãi, trực tiếp hai tay ôm đầu ngồi xổm bên cạnh Đồ Mãng.

"Ngọa tào!"

"Ba tên khốn kiếp các ngươi dám hạ tử thủ, tất cả mọi người đều là huynh đệ của nhau, có thể nể mặt một chút hay không!"

Rất nhanh, tiếng mắng chửi của Diệp Tiểu Cước lập tức vang lên trên không trung.

Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước bị ba người đánh như là đánh một cái bao cát ở trên không trung, Hồng Lão Lục cũng quay đầu qua nhìn Đồ Mãng lên tiếng dò hỏi: "Đồ Mãng huynh, các người vì lừa ta mà đối xử với mình ác như vậy, làm như vậy có đáng giá hay không?"

"Đáng giá!"

"Lão Lục, ngươi hoàn toàn không hiểu được cảm giác vui vẻ khi mình đi hố người khác!"

"Mặc dù ta và Tiểu Cước đại nhân vô duyên vô cớ bị đánh một trận nhưng mà quá trình hố người này khiến cho chúng ta cực kỳ hưởng thụ!"

Nghe được Hồng Lão Lục nói như vậy, Đồ Mãng cũng cười nói ra ý nghĩ của mình.

Hả?

Nghe nói như thế, Hồng Lão Lục trực tiếp ngây ngẩn cả người!

Bởi vì hắn bỗng nhiên nhớ tới những tiểu khả ái đã từng bị hắn lừa khi đó, lúc đó niềm vui sướng mà hắn hưởng thụ không phải cũng là niềm vui sướng khi hố người như thế này hay sao?

"Thường đi bên bờ sông thì làm gì có chuyện không có ngày bị ướt giày!"

"Không ngờ được là ta đi lừa gạt hố người mấy ngàn năm mà cũng có một ngày ta lại trở thành tiểu khả ái ở trong mắt của người khác!"

Nghĩ đến đây, Hồng Lão Lục bỗng nhiên nở nụ cười, trong lòng càng kích động nghĩ: "Rốt cuộc tìm được tổ chức, bọn họ không phải là tiểu đồng bọn cùng chung chí hướng mà ta vẫn luôn tìm kiếm hay sao?"

"Ừm?"

"Lão Lục này là tình huống như thế nào?"

"Đều bị chúng ta hố thành như vậy mà còn cười được?"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục bỗng nhiên cười lên, Đồ Mãng cả người đều mộng, theo như những gì hắn nghĩ thì bây giờ đối phương phải hết sức thương tâm mới đúng!

"Lão Lục!"

"Ngươi đừng cười, một hồi ngươi sẽ khóc!"

"Ngươi cho rằng chỉ là bị ba vị đại nhân này đánh cho một trận đơn giản như vậy sao?"

"Ta cho ngươi biết, Tiểu Cước đại nhân thân là thủ hộ giả của Thần Thông Mao Ốc, ngươi tự mình cảm ngộ thần thông ở bên trong, sau đó Tiểu Cước đại nhân cũng sẽ tiến hành trừng phạt nghiêm khắc ngươi!"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục hoàn toàn không cảm nhận được một chút xíu cảm giác nguy cơ nào, Đồ Mãng cũng nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.

"Cái gì!"

"Các ngươi gạt ta đi Thần Thông Mao Ốc cảm ngộ thần thông, bây giờ lại trở thành ta tự mình đi cảm ngộ thần thông, đây là hố kiểu gì!"

Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Hồng Lão Lục cũng thần tình kích động kinh hô lên, sau đó hắn lại tiếp tục nói ra: "Đây mới là cảnh giới cao nhất khi hố người khác, ta học được, ta thật sự học được!"

? ? ?

Thần mẹ nó học được rồi?

Ngươi mẹ nó học được cái gì?

Đây chính là hố trong hố đó, mẹ nó, ngươi không tức giận thì cũng thôi đi, mẹ nó, sao ngươi còn hưng phấn lên?

Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Hồng Lão Lục, Đồ Mãng cả người đều choáng váng, bởi vì bây giờ đối diện với tình huống của đối phương như vậy, hắn hoàn toàn không cảm nhận được vui vẻ khi hố người khác!

"Đồ Mãng huynh!"

"Sau này nếu như còn có chiêu thức gì thì ngươi cứ việc xuất thủ với ta, ta nhất định sẽ cố gắng học tập tinh túy trong đó!"

Lúc này, Hồng Lão Lục cũng trưng ra vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo, lên tiếng nói với Đồ Mãng.

"Tình huống như thế nào?"

"Lão Lục mà Diệp thiếu dẫn về này bị điên rồi!"

"Đã bị hố thảm như vậy mà không những không tức giận, hơn nữa còn cầu mong người ta tiếp tục hố mình nữa?"

Nhìn thấy Hồng Lão Lục khiêm tốn thỉnh giáo mình, Đồ Mãng bị kinh hãi thật sự, quá trình vẫn là quá trình đó, nhưng sao cuối cùng kết quả lại sai lệch cơ chứ?

...

Một bên khác!

"Sao mi mắt của ta cứ giật mãi thế?"

"Không phải là mấy tên đó sẽ lợi dụng lúc ta rời khỏi đây mà khi dễ lão Lục đó chứ?"

Chương 465: Trộm thì phải trộm sạch sẽ

Sau khi rời khỏi Thánh Địa, Diệp Phong cũng lo lắng cho Hồng Lão Lục, hắn thấy, Diệp Tiểu Cước làm việc ổn thỏa chắc chắn không có việc gì, Đồ Mãng chính là một tên điên thích chiến đấu, chắc chắn cũng không có việc gì, khiến cho hắn lo lắng nhất chính là Cẩu Tử, còn có một tên triệt để trở thành người hầu của Cẩu Tử là Phệ Huyết Đường Lang!

"Được rồi, không thèm nghĩ nữa, kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay trước đi!"

Không suy nghĩ về tình huống của Hồng Lão Lục thêm nữa, Diệp Phong trực tiếp kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục *10000

Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục: Mỗi khi sử dụng một tấm đạo thiết tiên lục thì có thể trộm cắp được một món vật phẩm ngẫu nhiên ở trên người của mục tiêu, nếu như mục tiêu có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì tỷ lệ trộm cướp thành công chỉ có năm mươi phần trăm, nếu như có thực lực thấp hơn Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì tỉ lệ trộm cướp thành công là trăm phần trăm!

"Ừm?"

"Thập phẩm cửu giai tiên lục, có lẽ đây cũng là tiên lục cấp cao nhất ở thượng giới chứ!"

"Nhưng mà dùng trên người cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh chỉ có năm mươi phần trăm tỉ lệ thành công thì chắc chắn sẽ thoải mái nhất, nhưng Đông Châu nho nhỏ này chỗ nào có cường giả cấp bậc đó chứ!"

Sau khi hiểu rõ được tình huống của sản phẩm bại gia hôm nay, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư hắn phải suy nghĩ thật kỹ xem nên làm như thế nào mới có thể lãng phí hết sạch một vạn tấm đạo thiết tiên lục này!

Một lát sau!

"Mẹ nó!"

"Tại sao lại đi vào Nguyên Linh Thành, không nói là đi ra khỏi Đông Châu nho nhỏ này, bây giờ ta ngay cả khu vực mà Tinh Hồn Thánh Địa khống chế cũng không đi ra khỏi được!"

Khi Diệp Phong phát phát hiện mình mơ mơ hồ hồ lại tới Nguyên Linh Thành thì cả người đều muốn điên rồi!

"Đinh! Túc chủ có thể tiêu hao điểm phá sản mở tiên bình đặc thù, sau đó chỉ định mở ra Không Gian Truyền Tống Môn!"

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Không Gian Truyền Tống Môn chỉ có ở trong Thiên Đạo Chiến Trường thượng giới được chia làm hai loại, một loại là ngẫu nhiên truyền tống, một loại là chỉ định truyền tống, chỉ định truyền tống giống như Không Gian Truyền Tống Môn ở hạ giới!"

Ngay lúc Diệp Phong buồn bực không thôi thì tiếng nhắc nhở của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của hắn.

"Đúng!"

"Sao ta lại quên Không Gian Truyền Tống Môn, có Không Gian Truyền Tống Môn thì còn không phải muốn đi đến đâu là có thể đi đến đó được hay sao!"

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong trực tiếp nói: "Hệ thống, bây giờ ta có hơn một nghìn vạn điểm phá sản, liên tục mở tiên bình đặc thù cho ta, mở cho đến khi mở ra một vạn cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên và một vạn cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định mới thôi!"

"Đinh! Tổng cộng tiêu hao một trăm ba mươi hai vạn điểm phá sản, chúc mừng túc chủ thu hoạch được một vạn cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên và một vạn cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!"

Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên, Diệp Phong cũng vội vàng nhỏ máu kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên!

...

Hỗn Loạn Hoang Vực!

"Đây là địa phương nào?"

Thấy mình thân ở hoàn cảnh xa lạ, lại nhìn năm bộ thi thể cách đó không xa một chút, Diệp Phong cảm thấy hình như nơi này không thích hợp!

"Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?"

"Loại thực lực này mà cũng dám đặt chân đến Hỗn Loạn Hoang Vực?"

Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy trêu tức bỗng nhiên vang lên sau lưng Diệp Phong.

"Lão ca!"

"Ngươi nói nơi này là Hỗn Loạn Hoang Vực?"

Xoay người, khi Diệp Phong nhìn thấy một nam tử trung niên cầm trường kiếm nhỏ máu trong tay, mặt lộ vẻ ngạc nhiên hỏi thăm.

Dù sao lúc trước hắn mới vừa tới thượng giới thì biết được một chút tình huống của thượng giới từ hệ thống, trong đó có Hỗn Loạn Hoang Vực, có thể nói, nơi này chính là một cái khu vực hỗn loạn không có trật tự, khắp nơi đều tràn ngập giết chóc!

Thậm chí giết người hoàn toàn không cần lý do!

"Không sai, nơi này chính là Hỗn Loạn Hoang Vực!"

"Cho nên, ngươi chuẩn bị chết như thế nào..."

Không đợi nam tử trung niên nói xong, Diệp Phong chợt ngắt lời nói: "Lão ca, xem ra ngươi rất quen với nơi này, nếu không ngươi dẫn ta đi dạo bốn phía đi, ta cho ngươi tiền!"

Dựa theo định luật người tốt của mình, dù nơi này là Hỗn Loạn Hoang Vực nhưng Diệp Phong cảm thấy nam tử trung niên vừa mới giết người trước mặt mình cũng chắc chắn là người tốt!

? ? ?

Dẫn ngươi đi dạo bốn phía?

Còn mẹ nó cho ta tiền?

Giết ngươi thì không phải là tiền của ngươi cũng trực tiếp thành của ta hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nam tử trung niên cũng nở nụ cười lạnh, thậm chí không tiếp tục nói nhiều một câu nào nữa, trực tiếp vọt thẳng tới chỗ Diệp Phong, chuẩn bị một kiếm trực tiếp giải quyết chiến đấu!

"Ừm?"

"Gia hỏa này lại muốn giết ta!"

"Định luật người tốt mất hiệu lực?"

Nhìn thấy nam tử trung niên đang vọt thẳng tới chỗ mình, Diệp Phong lại tỏ vẻ kích động, bởi vì hắn muốn gặp được một nhân vật phản diện cũng là chuyện quá khó khăn!

Ông!

Ngay lúc trường kiếm của Cổ Thanh Vân sắp đâm vào ngực Diệp Phong thì một thanh huyết sắc tế kiếm làm rung động không gian bỗng nhiên xuất hiện từ trong hư không, sau đó cũng gác ở trên cổ Cổ Thanh Vân!

Sợ hãi!

Nhìn kiếm khách cụt một tay cầm huyết sắc tế kiếm trong tay đi từ trong vết nứt không gian ra, Cổ Thanh Vân đã hoàn toàn bị sợ choáng váng, trong mắt tràn ngập sợ hãi vô tận, có thể xé rách không gian thì chính là chuyện mà cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh mới có thể làm được!

Mà hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới lần này mình lại đá trúng tấm sắt cứng như vậy!

"Chủ nhân!"

"Trực tiếp giết chết hắn sao?"

Lúc này Diệp Tiểu Kiếm cũng nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm!

"Không muốn!"

"Đừng có giết ta!"

"Ta là thân đệ đệ của thành chủ Thiên Quỷ Thành Cổ Phương Sơn, nếu như các ngươi dám giết ta, đại ca ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"

Chương 466: Trộm thì phải trộm sạch sẽ (2)

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi như vậy, Cổ Thanh Vân cũng vội vàng nói ra thân phận của mình, chỉ sợ nói chậm một chút thì mình sẽ chết thảm dưới kiếm này!

"À!"

"Vậy đại ca ngươi là thực lực gì?"

Lúc này, Diệp Phong cũng tò mò hỏi thăm!

"Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Phóng nhãn toàn bộ Hỗn Loạn Hoang Vực, người có thể đánh được đại ca ta không vượt quá ba người!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Cổ Thanh Vân cũng vội vàng trả lời.

"Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?"

"Đây là ngủ gật thì có người đưa gối đầu tới sao?"

"Sao tiểu tử này lại biết ta muốn tìm một cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh thử tác dụng của đạo thiết tiên lục một chút?"

Sau khi biết được tình huống này, Diệp Phong cảm thấy rốt cuộc sản phẩm bại gia hôm nay cũng có đất dụng võ rồi!

"Chờ một chút!"

Đúng lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, đối mặt với một người không có năng lực phản kháng chút nào, vậy nếu như sử dụng đạo thiết tiên lục trên người đối phương thì chẳng phải là mười phần phù hợp hay sao?

"Tình huống như thế nào?"

"Gia hỏa này lấy một nắm lớn tiên lục ra là muốn làm gì ta hả?"

Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên lấy ra một nắm lớn tiên lục, Cổ Thanh Vân luống cuống, bởi vì hắn hoàn toàn không biết những tiên lục đó rốt cuộc là những tiên lục như thế nào!

Mà theo Diệp Phong sử dụng mất tờ đạo thiết tiên lục thứ nhất, một cái tiên giới trực tiếp xuất hiện ở trong tay của hắn.

? ? ?

Đạo thiết tiên lục?

Người này lại sử dụng đạo thiết tiên lục với ta?

Phát hiện ra tiên giới của mình đã bị mất một cái, lại nhìn cái tiên giới cực kỳ quen thuộc với mình đang nằm ở trong tay Diệp Phong một chút, Cổ Thanh Vân cả người đều choáng váng!

Rõ ràng có thể trực tiếp lấy được nó từ trên người của ta nhưng lại phải sử dụng đạo thiết tiên lục mới được?

Một lát sau!

"Ma quỷ!"

"Hắn chính là ma quỷ!"

"Trộm cướp, mẹ nó, cướp đến ngay cả quần cũng không có để lại cho ta!"

Lúc này, Cổ Thanh Vân co quắp dưới đất đã sắp muốn điên rồi!

"Đi thôi, dẫn ta đi gặp đại ca của ngươi đi!"

"Hi vọng đại ca của ngươi sẽ có nhiều đồ vật hơn ngươi một chút, nếu không thì sợ là đại ca ngươi ngay cả quần áo cũng khó mà giữ lại được!"

Nhìn thấy Cổ Thanh Vân co quắp dưới đất, Diệp Phong cũng trực tiếp thúc giục!

"Cái gì?"

"Còn muốn trộm sạch tất cả mọi thứ trên người của đại ca ta?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong mắt Cổ Thanh Vân cũng lóe lên vẻ sợ hãi, nếu như đối phương có thể làm được như vậy thật thì cho dù đại ca của hắn có cứu được hắn thì sau chuyện này đại ca của hắn cũng sẽ đánh gãy ba cái chân của hắn!

"Vị thiếu gia này!"

"Ta dẫn đường cũng được, nhưng ngươi có thể cho ta mặc một bộ quần áo vào trước hay không?"

Lúc này, nhìn thấy Diệp Phong càng thêm không thể nhịn được nữa, Cổ Thanh Vân cũng thăm dò hỏi thăm.

Nghe nói như thế, Diệp Phong nghĩ nghĩ, trực tiếp dùng ánh mắt ra hiệu cho Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh mình!

Xoát!

Theo một đạo huyết sắc kiếm quang chợt lóe lên, trên mặt Cổ Thanh Vân lộ ra vẻ khó có thể tin được ngã xuống, nhìn ngực của mình đã bị kiếm khí xuyên qua, hắn không hiểu, rõ ràng mình chỉ muốn mặc một bộ quần áo thôi, nếu như không cho mặc thì cứ nói thẳng là được rồi, có cần phải trực tiếp hạ sát thủ với hắn hay không?

"Tiểu Kiếm, ngươi giết hắn làm gì?"

Nhìn Cổ Thanh Vân ngã vào trong vũng máu, Diệp Phong cũng ngẩn ra sau đó quay qua nhìn Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm.

"Giết, mặc áo liệm cho hắn!"

"Chủ nhân, ngươi vừa mới dùng ánh mắt để ra hiệu cho ta không phải là ý này hay sao?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Kiếm cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.

? ? ?

Thần mẹ nó giết mặc áo liệm?

Ý của ta là như vậy hay sao?

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, sau đó giải thích rõ: "Ý của ta là kêu ngươi cho hắn mặc một bộ quần áo vào, dù sao toàn bộ quần áo của hắn đều được cầm trên tay của ngươi!"

"Chủ nhân!"

"Là thuộc hạ lĩnh hội sai, lần sau thuộc hạ sẽ nghiêm túc lĩnh hội ý của chủ nhân!"

Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Diệp Tiểu Kiếm cũng thần sắc hốt hoảng kiểm điểm bản thân.

"Mẹ nó!"

"Các ngươi đừng có đứng đó nói lảm nhảm nữa, ta còn chưa có ngỏm củ tỏi đâu!"

"Nếu biết là hiểu lầm thì cũng phải tranh thủ cứu ta chứ, ở trong tiên giới của ta có không ít đan dược chữa trị đỉnh cấp, bây giờ ta vẫn còn có thể cứu được!"

Nhìn thấy hai người hoàn toàn không thèm để ý tới mình mà đứng ở một bên nói chuyện phiếm, Cổ Thanh Vân ngã vào trong vũng máu trong lòng bắt đầu chửi đổng!

"Thiếu gia, ta, ta còn chưa có chết, ở trong tiên giới của ta có không ít đan dược chữa trị đỉnh cấp, chỉ cần phục dụng bất kỳ một viên nào thì đều có thể cứu sống được ta!"

Cố nén lửa giận trong lòng, Cổ Thanh Vân dùng giọng nói yếu ớt nhắc nhở Diệp Phong!

"Cái gì mà tiên giới của ngươi?"

"Bây giờ ba cái tiên giới này là của ta!"

"Hơn nữa lúc đầu ta cũng không có ý định sẽ buông tha cho ngươi, bây giờ ngươi như vậy chỉ là chết trước thời hạn mà thôi, đó cũng không phải là lý do để ngươi có thể lãng phí một viên đan dược chữa trị đỉnh cấp của ta!"

Nghe được Cổ Thanh Vân nhắc nhở, Diệp Phong lại không thèm để ý chút nào lên tiếng phản bác.

? ? ?

Cái gì gọi là ta chỉ chết trước thời hạn mà thôi?

Mẹ nó, là ta bị ngộ thương!

Ta còn chưa muốn chết!

Cảm thấy được ý thức càng ngày càng mơ hồ, Cổ Thanh Vân mang theo hi vọng cuối cùng lên tiếng nói: "Vị thiếu gia này, chỉ cần ngươi có thể cứu ta, ta sẽ kêu đại ca ta đền bù gấp mười, gấp trăm lần đỉnh cấp chữa trị đan dược!"

"Ừm?

"Mẹ nó, hai người các ngươi ngồi xổm xuống nhìn ta chằm chằm làm gì?"

"Đừng mẹ nó xem xét, mau lấy đan dược cho ta đi!"

Chương 467: Mẹ nó các ngươi đừng có nói nhảm nữa, ta còn chưa có ngỏm củ tỏi đâu

Nhìn thấy Diệp Phong chẳng những không có ý lấy đan dược mà ngược lại còn đi theo tên kiếm khách cụt một tay đó ngồi xổm ở trước người mình, chuyện này khiến Cổ Thanh Vân cả người đều muốn điên rồi, đây là muốn tận mắt nhìn thấy hắn chết ở chỗ này?

"Ngươi, hai tên vương bát đản các ngươi thật mẹ nó chó..."

Lời còn chưa nói hết thì Cổ Thanh Vân đã ôm không cam lòng nồng đậm và lửa giận triệt để không còn khí tức.

"Tiểu Kiếm, ngươi nói hắn chết thật hay chưa?"

Nhìn thấy Cổ Thanh Vân đã tắt thở, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Diệp Tiểu Kiếm bên cạnh hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Nếu không ta bổ thêm hai kiếm?"

Mặc dù hắn có thể xác định Cổ Thanh Vân đã chết, nhưng nghĩ nghĩ, vẫn nên thuận theo ý nghĩ của Diệp Phong mà đưa ra đề nghị.

"Bổ sung hai mươi kiếm đi!"

"Đây là sự tôn trọng tối thiểu dành cho kẻ địch!"

Nói xong, Diệp Phong đứng dậy đi đến nơi xa, trực tiếp giao chuyện còn lại cho Diệp Tiểu Kiếm.

...

"Quá mẹ nó dọa người!"

"Chết mà còn muốn bổ sung hai mươi kiếm, xem ra thi thể Cổ thiếu cũng không thể lấy trở về!"

"Chuyện còn lại giao cho thành chủ đại nhân thôi!"

Lúc này, một lão giả đang ẩn nấp trong chỗ tối nhìn thấy cảnh này thì mang theo thần sắc hốt hoảng cấp tốc bỏ chạy về phía xa xa, bây giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này!

"Chủ nhân!"

"Lão đầu đó chạy, chúng ta có cần đuổi theo hay không?"

Sau khi Diệp Tiểu Kiếm bổ sung thêm hai mươi kiếm, đi tới trước mặt Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Không cần theo!"

"Để Cổ Phương Sơn gì đó chủ động tới tìm chúng ta đi!"

"Ta vừa mới suy nghĩ rõ ràng một chuyện, cái đỉnh cấp đạo thiết tiên lục này hoàn toàn không cần thiết dùng trên người cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, đỉnh cấp tiên lục dùng trên người tu sĩ nhỏ yếu, trộm cắp lấy những thứ rác rưởi vô dụng mới chính là phá của chi đạo chính xác!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong lại lắc đầu, trực tiếp từ chối lời đề nghị đuổi theo lão giả!

"Ai!"

Nghe nói như thế, Diệp Tiểu Kiếm cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó có chút thất vọng đi vào trong vết nứt không gian, nếu như phải đuổi theo lão giả thì hắn có thể tiếp tục ở bên ngoài chơi thêm một hồi nữa!

"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ phúc lợi, mời túc chủ suất lĩnh một trăm thành viên quân dự bị đội hộ vệ bại gia tiến về Thiên Quỷ Thành đuổi bắt thành chủ Cổ Phương Sơn, thời gian nhiệm vụ một ngày, nhiệm vụ hoàn thành thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ thưởng Thăng Tiên Đan, nhiệm vụ thất bại, thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ cực thấp thưởng Thăng Tiên Đan."

Ngay khi Diệp Tiểu Kiếm rời đi, tiến hệ thống tuyên bố nhiệm vụ vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Ừm?"

"Cái này mà là nhiệm vụ phúc lợi cái gì, này là sáng tạo thời gian cho thành viên quân dự bị đội hộ vệ bại gia ra hóng gió thì có!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong khẽ nhíu mày nói: "Hệ thống, Cổ Phương Sơn đó thực lực mạnh mẽ, chỉ sợ một trăm tên kim giáp hộ vệ trấn không được tràng, ta cảm thấy vẫn là một vạn tên kim giáp hộ vệ ổn thỏa một chút."

"Đinh! Căn cứ theo ý kiến của túc chủ hệ thống đã tiến hành sửa đổi nhiệm vụ phúc lợi, mời túc chủ suất lĩnh một vạn thành viên quân dự bị đội hộ vệ bại gia tiến về Thiên Quỷ Thành đuổi bắt thành chủ Cổ Phương Sơn!"

Theo giọng nói của hệ thống vang lên, một cái khe hở không gian cực lớn xuất hiện ở trước mặt Diệp Phong, sau đó một vạn thành viên hộ vệ đội người mặc kim giáp từ bên trong đi ra!

"Diệp Nhất!"

"Dẫn tất cả kim giáp hộ vệ theo ta tiến về Thiên Quỷ Thành!"

Nhìn vạn tên kim giáp hộ vệ trước mắt, Diệp Phong cũng trực tiếp cười nói với Diệp Nhất đang đứng ở đầu hàng.

...

"Ngọa tào!"

"Những người đó là ai?"

"Từ khi nào mà Hỗn Loạn Hoang Vực lại xuất hiện một cỗ thế lực thần bí như vậy?"

Một nam tử trung niên có tu vi Tiên Vương Cảnh Thất Trọng nhìn thấy đại quân kim giáp xuất hiện ở xa xa thì sắc mặt cũng thay đổi sau đó trực tiếp thay đổi phương hướng chuẩn bị đi vòng qua đại quân kim giáp này!

"Tất cả kim giáp hộ vệ nghe lệnh!"

"Bao vây tu sĩ trước mặt lại cho ta, ta muốn bắt đầu phá của!"

Lúc này, đứng trước mặt đại quân kim giáp, Diệp Phong nhìn thấy nam tử trung niên ở xa xa đó thì cũng hưng phấn vung tay lên trực tiếp ra lệnh cho đại quân vây quanh hắn!

"Mẹ nó!"

"Cái quỷ gì đó!"

"Tại sao đại quân kim giáp lại đang xông thẳng tới chỗ của ta!"

Nhìn thấy đại quân kim giáp đang ở chỗ xa xa bỗng nhiên tăng thêm tốc độ vọt thẳng tới chỗ mình thì nam tử trung niên cũng bị hù sợ quay đầu chạy lẹ!

"Ồ!"

"Vậy mà gặp được một tu sĩ Tiên Vương Cảnh Thất Trọng!"

Lúc này, Vương Dương nhìn thấy một nam tử trung niên đang nhanh chóng chạy về phía của mình thì trên mặt cũng nở một nụ cười, trực tiếp lấy chiến đao mà hắn đang cõng ở sau lưng xuống, sau đó quát to một câu: "Ăn cướp! Không muốn chết thì giao hết tiên giới ở trên người ra!"

"Cướp con mẹ mày!"

"Chạy mau!"

? ? ?

Nghe nói như thế, lại nhìn nam tử trung niên vừa chạy qua người mình một chút, Vương Dương cả người đều mộng, hắn có thực lực mạnh mẽ Tiên Thánh Cảnh Tam Trọng, hơn nữa hắn cũng phóng ra khí tức mạnh mẽ của mình kết quả đối phương lại không thèm để ý tới hãng một chút nào?

Đang lúc Vương Dương toát ra vẻ tức giận chuẩn bị cho nam tử trung niên đó một chút giáo huấn thì xa xa, rốt cục đại quân kim giáp cũng xuất hiện ở trong tầm mắt của hắn!

Rất nhanh!

Vương Dương cũng trực tiếp đuổi kịp nam tử trung niên đang chạy trốn, nghĩ đến lúc nãy đối phương thiện ý nhắc nhở mình cho nên trên mặt của hắn cũng lộ vẻ cảm kích sau đó chiến đao trong tay vung lên!

"Mẹ nó!"

"Ngươi mẹ nó chó như thế, mẹ ngươi biết không?"

Hai chân bị chém bị thương, nam tử trung niên nhìn Vương Dương từ từ đi xa dạ, tức giận đến trực tiếp chửi ầm lên!

"Xong đời!"

"Ta phải chết sao?"

Quay đầu lại nhìn về phía đại quân kim giáp càng ngày càng tới gần, trong mắt của nam tử trung niên cũng dần dần lóe lên vẻ tuyệt vọng!

Chương 468: Kim sắc truyền thuyết thuộc về đại quân kim giáp

Đạp đạp đạp!

Theo tiếng bước chân chỉnh tề càng ngày càng gần, nam tử trung niên cũng tuyệt vọng nhắm hai mắt lại!

"Nhìn lão tử Thiên Nữ Tán Hoa!"

Theo Diệp Phong ném ra mấy chục tấm đạo thiết tiên lục, trong nháy mắt nam tử trung niên đang ngồi liệt ở dưới đất cũng bị đẩy quân kim giáp nuốt mất!

Một lát sau!

"Tình huống như thế nào!"

"Ta bị triệt để cướp sạch sao?"

"Mẹ nó, ít nhất cũng phải để lại cho ta một cái quần chứ!"

Theo đại quân kim giáp không ngừng rời khỏi chỗ này, nam tử trung niên không còn bất kỳ một cái gì trên người cũng trực tiếp ngẩn ra tại chỗ, sau khi tỉnh táo lại thì hắn thần sắc sụp đổ trực tiếp hô to lên!

...

"Xong đời!"

Nhìn đại quân kim giáp phía sau càng ngày càng gần, Vương Dương cũng trực tiếp dừng lại từ bỏ chống cự, bởi vì hắn hoàn toàn không nhìn thấu được thực lực của bất kỳ một người nào trong số đó, như vậy thì chứng tỏ rằng bất kỳ người nào trong số đại quân kim giáp này đều mạnh hơn hắn, bây giờ người ta rượt theo hắn chỉ là chơi mà thôi!

Một lát sau!

Nhìn đại quân kim giáp đã đi xa, Vương Dương ngồi xổm dưới đất cũng thần sắc sụp đổ hét lớn: "Các ngươi cũng phải để lại cho ta một cái quần chứ, các ngươi làm như vậy thì làm sao ta ra ngoài gặp người, không có ai cướp bóc như các ngươi hết ấy!"

"Chờ một chút!"

"Ta phải tranh thủ thời gian liên lạc lão đại một chút, kêu hắn dẫn theo những người còn lại tranh thủ rời xa con đường này, nếu không thì tiên giới bị cướp chỉ là việc nhỏ không giữ được quần mới là chuyện lớn!"

Nghĩ đến đây, Vương Dương cũng theo thói quen đưa tay phải vào trong ngực chuẩn bị lấy Truyền âm Thạch ra, kết quả lại không lấy ra được cái gì hết!

"Xong!"

"Bí mật của đại ca không thể giữ được nữa!"

Nhận ra được Truyền âm Thạch của mình cũng bị cướp đi, Vương Dương trực tiếp ngồi xổm tại chỗ nở một nụ cười khổ!

...

"Thoải mái!"

"Đây mới là phương pháp sử dụng chính xác của đạo thiết tiên lục!"

Sau khi cướp sạch toàn bộ mọi thứ trên người của người thứ mười, Diệp Phong cũng không nhịn được mà cười phá lên, trong lòng cũng ra một cái quyết định, đó chính là sau này khi đi tìm Thái Hư Kiếm Tông, Bồng Lai Tiên Đảo và Thiên Vũ Tông gây sự thì không chỉ phải dọn sạch toàn bộ vốn liếng của đối phương mà còn phải cướp sạch toàn bộ mọi thứ ở trên người của bọn họ!

"Ừm?"

Đúng lúc này, Diệp Phong chợt phát hiện ở nơi xa có một tòa thành trấn, sau đó hắn nhìn thấy đông đảo kim giáp hộ vệ đang có chút nhàm chán xung quanh trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, dùng toàn bộ điểm phá sản còn lại của ta để mở tiên lục bình, cũng chỉ định mở Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục, ta muốn để cho đại quân kim giáp cùng chơi với ta!"

"Đinh! Tiêu hao tất cả điểm phá sản còn lại, chúc mừng túc chủ thu hoạch được một trăm mười ba vạn tấm Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục!"

Sau khi phân phát tất cả đạo thiết tiên lục cho toàn bộ một vạn tên kim giáp hộ vệ, nhìn thấy trên mặt tất cả kim giáp hộ vệ đều lộ ra vẻ hưng phấn, Diệp Phong cũng vung tay lên, trực tiếp hô lớn: "Xông phá tường thành, đánh cắp đồ trên người tất cả mọi người đang ở trong thành, ta muốn để Hỗn Loạn Hoang Vực lưu truyền kim sắc truyền thuyết thuộc về các ngươi!"

"Kim sắc truyền thuyết!"

"Những nơi đi qua, ngay cả quần cũng không để lại!"

"Vẫn là chủ nhân biết cách chơi!"

Nhìn hàng trăm tấm đạo thiết tiên lục trong tay, Diệp Nhất kích động sắp khóc, hắn cảm thấy ngàn ngàn vạn vạn kim giáp hộ vệ rốt cục có đất dụng võ!

Một lát sau!

Khi đại quân kim giáp rời khỏi thành trấn, một số tôi sẽ còn chưa bị triệt để cướp sạch đều mang theo thần sắc kinh khủng run run rẩy rẩy lấy Truyền âm Thạch ra truyền tin tức này ra ngoài!

Hạ giới!

Khi ngũ đại đệ tử thân truyền Hoa Ngữ Mộng, Dạ Lăng Tuyết, Lý Phi, An Tiểu Tiểu và Uông Lâm biết được tình huống này từ chỗ hệ thống thì tất cả mọi người đều hai mắt tỏa sáng, bọn họ không ngờ tới phá của còn có thể chơi như vậy được, nghĩ đến mình mỗi ngày chỉ biết phá của linh thạch và Linh Tinh thì trên mặt bọn họ đều tỏ vẻ xấu hổ!

Sau đó bọn họ lập tức liên hệ tất cả môn đồ Bại Gia Môn mà mình nắm trong tay, cùng nhau hạ lệnh: "Tất cả môn đồ Bại Gia Môn lập tức mua sắm tất cả trộm cướp phù lục có thể mua được, không quan trọng phẩm cấp, sau đó tất cả các ngươi người mặc hắc thiết chiến giáp chạy tới chỗ ta tập kết!"

Diệp Phong không biết là bởi vì một loạt thao tác này của hắn mà hắc sắc truyền thuyết thuộc về Bại Gia Môn sắp triệt để khai hỏa ở hạ giới!

...

Thượng giới, Hỗn Loạn Hoang Vực!

"Kim sắc truyền thuyết!"

"Những nơi đi qua, ngay cả quần cũng không để lại!"

"Từ khi nào mà Hỗn Loạn Hoang Vực lại xuất hiện một cái thế lực thần bí như thế?"

Dọc theo khí tức của Thiên Quỷ Lệnh truy kích Diệp Phong, Cổ Phương Sơn ờ nhìn những nơi mình đi qua có những tu sĩ trụi lủi ngồi xổm khắp nơi, trên mặt cũng dần dần xuất hiện vẻ ngưng trọng!

Bởi vì trước khi đệ đệ của hắn chết đi thì cũng gặp tình huống giống y chang như thế!

"Đinh lão nói bên cạnh người thanh niên có tu vi là Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đó chỉ có một kiếm khách cụt một tay, cũng không có những đại quân kim giáp này!"

"Nhưng thủ pháp này lại tương tự như thế, như vậy thì thanh niên đã giết đệ đệ ta có liên quan gì tới kim sắt truyền thuyết này hay không?"

Mang theo nghi hoặc, Cổ Phương Sơn cũng trực tiếp tăng nhanh tốc độ, không cần biết là có liên quan hay không nhưng dám can đảm giết đệ đệ của hắn thì đều phải chết!

Một bên khác!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2, ban thưởng Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục *1000000 (một trăm vạn)."

Sau khi tiêu hao hết tất cả đạo thiết tiên lục, Diệp Phong cũng dẫn theo tất cả kim giáp hộ vệ đi vào một chỗ đất trống nghỉ ngơi, đồng thời lúc này tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên.

"Cái quỷ gì?"

"Vừa tiêu hao hết một đợt, bây giờ lại thưởng cho ta một trăm vạn tấm đạo thiết tiên lục?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!