Nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó khóe miệng nở một nụ cười tự lẩm bẩm: "Đã đến lúc đi báo thù cho sư tôn, đầu tiên là phải thu một chút lợi tức trước, dọn sạch của cải của bọn họ, cướp sạch tất cả mọi thứ trên người cổ bọn họ, để vạn tên đệ tử Thánh Địa lại thoải mái một chút!"
"Chủ nhân!"
"Cổ Phương Sơn đó đến rồi!"
Ngay lúc Diệp Phong đang suy nghĩ sau này mình sẽ dẫn đông đảo đệ tử của Thánh Địa ra ngoài thoải mái một chút, Diệp Nhất đi tới trước mặt hắn lên tiếng nhắc nhở.
"Rốt cuộc đã đến!"
"Một hồi các ngươi không được phép ra tay, để ta đơn đấu với hắn!"
Sau khi biết được tin tức này, Diệp Phong cũng tỏ vẻ hưng phấn, dù sao đó cũng là đại lão Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nếu như không nhốt hắn vào bên trong Hư Không Chi Môn thì sẽ có lỗi với một thân tu vi của người ta!
...
"Đuổi kịp!"
"Tên khốn kiếp đáng chết, rốt cuộc ta cũng đuổi kịp ngươi rồi!"
"Dám giết đệ đệ của Cổ Phương Sơn ta, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết!"
Cảm nhận được khí tức của Thiên Quỷ Lệnh càng ngày càng gần, Cổ Phương Sơn cũng tỏ vẻ hưng phấn!
"Cái đó là. . . kim sắc truyền thuyết?"
"Đại quân kim giáp phát rồ đó vậy mà lại có liên quan đến người đã sát hại đệ đệ ta thật!"
Khi Cổ Phương Sơn nhìn thấy đại quân kim giáp ở xa xa thì sắc mặt cũng hơi thay đổi, nhưng hắn vẫn nhắm thẳng về phía đại quân kim giáp vọt tới!
"Không thích hợp!"
"Ta không nhìn thấu thực lực của bất kỳ một người nào trong số những người này!"
Theo khoảng cách càng ngày càng gần, Cổ Phương Sơn lại phát hiện một chuyện cực kỳ đáng sợ, mà phát hiện bất ngờ này cũng khiến cho hắn cảm thấy bất an khó hiểu!
"Đi mẹ nó vì đệ báo thù!"
"Ta về kêu phụ mẫu sinh thêm một đứa nữa đi!"
Khi Cổ Phương Sơn bay đến trên đại quân kim giáp, chú ý tới tất cả mọi người đều dùng vẻ mặt trêu tức mà nhìn mình thì hắn cực kỳ quả quyết đưa ra quyết định!
? ? ?
Cổ Phương Sơn này là tình huống như thế nào, không phải đến vì đệ báo thù sao?
Nhìn thấy Cổ Phương Sơn chỉ dừng ở phía trên kim giáp đại quân một chút xíu sau đó trực tiếp bay tới nơi xa, chuyện này khiến cho Diệp Phong đang ở bên dưới ngẩn ra không biết làm sao!
"Tất cả đại quân kim giáp nghe lệnh!"
"Bao vây hắn lại cho ta!"
Ngay lúc Diệp Phong mộng bức, Diệp Nhất lại trực tiếp ra lệnh cho đại quân kim giáp!
"Vừa nãy chủ nhân đã nói muốn đơn đấu với đối phương, vậy thì tuyệt đối không thể để cho đối phương trốn thoát được!"
"Lúc này, chính là thời cơ tốt để cho Diệp Nhất ta biểu hiện!"
Hạ xong mệnh lệnh, Diệp Nhất cũng có chút đắc ý, mặc dù Diệp Phong không có ra lệnh nhưng hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào mà hắn có thể biểu hiện mình!
"Mẹ nó!"
"Ta còn chưa làm cái gì hết mà đã bao vây ta rồi?"
Nhìn thấy một vạn tên đại quân kim giáp đằng không mà lên, trực tiếp vây kín trên dưới trái phải bốn phương tám hướng xung quanh mình, Cổ Phương Sơn thừa nhận thời khắc này hắn luống cuống!
"Chủ nhân!"
"Đã bao vây Cổ Phương Sơn, ngài có thể đơn đấu với hắn bất cứ lúc nào!"
Lúc này, Diệp Nhất cũng đi tới trước người Diệp Phong, cười lên tiếng nói.
"Không tệ!"
"Diệp Nhất, vẫn là tiểu tử ngươi làm việc ổn thỏa!"
Nhìn thấy Diệp Nhất trực tiếp ra lệnh cho đại quân kim giáp bao vây Cổ Phương Sơn lại, Diệp Phong cũng nhịn không được tán dương Diệp Nhất.
"Vị thiếu gia này!"
"Ta chỉ vừa khéo đi ngang qua chỗ này mà thôi, có phải là chúng ta đã có hiểu lầm gì đó hay không?"
Nhìn thấy Diệp Phong xuất hiện ở trước mặt mình, Cổ Phương Sơn cố làm ra vẻ trấn định lên tiếng hỏi thăm.
"Cổ Phương Sơn, đừng giả bộ!"
"Lần này ngươi tới tìm ta không phải là muốn báo thù cho đệ đệ của ngươi hay sao?"
"Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, hai người chúng ta đơn đấu, chỉ cần ngươi có thể đánh thắng ta, ta sẽ thả ngươi rời đi!"
Nhìn kỹ thuật diễn vụng về của Cổ Phương Sơn, Diệp Phong nói thẳng ra thân phận của đối phương.
"Thật chứ?"
"Chỉ cần đánh thắng ngươi thì ngươi sẽ thả ta rời đi, hơn nữa sẽ không để cho những đại quân kim giáp này ra tay với ta?"
Mặc dù không biết tại sao đối phương lại biết được thân phận của mình nhưng bây giờ có được một cơ hội để sống sót thì Cổ Phương Sơn cũng vẻ mặt thành thật xác nhận!
"Hư Không Chi Môn!"
Diệp Phong cũng không muốn tiếp tục nói nhảm với đối phương nữa, trực tiếp nâng tay phải lên chỉ vào Cổ Phương Sơn, vận dụng Hư Không Chi Môn!
Thiên địa xé rách!
Tiên khí bạo loạn!
Phía trên bầu trời giống như một bức tranh bị xé ra, sau đó một cái thanh đồng cửa lớn tràn đầy khí tức cổ lão chậm rãi hiện lên ở trong cái khe trên bầu trời!
"Mẹ nó!"
"Làm gì chứ, mẹ nó ta còn chưa chuẩn bị xong!"
"Hơn nữa, đã nói là đơn đấu, ngươi vừa đi lên thì lập tức dùng đại chiêu?"
Nhìn cái thanh đồng cửa lớn cao mấy trăm thước đang dần dần hiện ra ở trên không trung, cảm nhận được cái thanh đồng cửa lớn này đang tỏa ra khí tức khủng bố có thể trấn áp thiên địa, Cổ Phương Sơn đã sắp sợ tè ra quần!
Hắn không muốn biết chỉ có thực lực Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong mà tại sao Diệp Phong lại có lực lượng kinh khủng như vậy, bây giờ hắn chỉ muốn còn sống rời khỏi nơi này!
"Mở!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, thanh đồng cửa lớn từ từ mở ra, hoàn toàn không cho Cổ Phương Sơn có bất kỳ một cơ hội phản kháng nào, một lực hút kinh khủng xuất hiện trực tiếp hút hắn vào trong đó!
Bên trong Hư Không Chi Môn!
"A?"
"Người mới tới?"
Ở chỗ này, Cổ Nham không ngừng bị chôn vùi trùng sinh phát hiện Cổ Phương Sơn, trên mặt cũng lóe lên vẻ kích động, mặc dù hắn không trốn thoát được nhưng nếu như có thể có người đến đây ở chung với hắn thì ít nhất cũng có thể khiến cho hắn không còn cảm thấy cô đơn nữa!
"Lão huynh!"
"Ngươi cũng bị bắt vào tới?"
"Nơi này rốt cuộc là địa phương nào?"
Khi Cổ Phương Sơn phát hiện Cổ Nham, cũng vội vàng lên tiếng hỏi thăm.
"Ta cũng không biết rốt cuộc chỗ này là một chỗ như thế nào!"
Chương 470: Đã nói đơn đấu, mẹ nó ngươi vừa xuất hiện thì đã phóng đại chiêu? (2)
"Nhưng ở chỗ này, cho dù là nhục thân hay là linh hồn thì cứ mỗi qua một đoạn thời gian thì đều sẽ bị chôn vùi và gây dựng lại, ở trong quá trình này chúng ta sẽ tiếp nhận đau đớn kinh khủng không thể nào diễn tả được bằng lời, hơn nữa căn cứ theo quan sát của ta thì dưới loại tình huống này chúng ta sẽ nhận được vĩnh sinh, đó chính là vĩnh viễn đều phải bị tra tấn ở chỗ này!"
Nghe được Cổ Phương Sơn hỏi thăm, Cổ Nham cũng nói ra những tình huống mà mình đã tìm hiểu được.
"Cái gì!"
Sau khi nghe hắn nói như thế, trong nháy mắt trong mắt Cổ Phương Sơn tràn đầy tuyệt vọng, buồn cười khi hắn đến hắn còn muốn để cho Diệp Phong biết một chút cái gì gọi là sống không bằng chết, ai ngờ được bây giờ bản thân mình lại sắp được thể nghiệm cái gì mới gọi là sống không bằng chết!
"Nhưng mà ngươi cũng không cần phải cảm thấy tuyệt vọng!"
"Ta còn phát hiện một tình huống, đó chính là trong quá trình khi mà nhục thân và linh hồn không ngừng bị chôn vùi và gây dựng lại thì cho dù là nhục thân và linh hồn đều sẽ được tăng cường một chút!"
"Cho nên, ta có một phỏng đoán lớn mật, đó chính là cố gắng tu luyện ở chỗ này, nếu như thực lực tăng lên tới mức khiến cho vị thiếu gia đó hài lòng thì nói không chừng hắn sẽ thả chúng ta ra để chúng ta làm việc cho hắn, từ đó chúng ta cũng tìm được một cơ hội giành lấy cuộc sống mới!"
Phát hiện cảm xúc của Cổ Phương Sơn thay đổi, Cổ Nham cũng nói ra phỏng đoán to gan của mình!
Hả?
Đúng lúc này, một luồng lực lượng thần bí bỗng nhiên bao phủ toàn thân Cổ Nham, sau đó Cổ Nham trực tiếp biến mất trong tầm mắt của Cổ Phương Sơn!
Ngoại giới!
"Thả ta ra rồi?"
"Ta còn chưa có đột phá đến Tiên Thần Cảnh, chẳng lẽ vị thiếu gia này muốn cho ta một cơ hội để biểu hiện?"
Sau khi được thả ra bên ngoài, Cổ Nham đầu tiên là nhìn đại quân kim giáp xung quanh một chút, sau đó lập tức dời mắt nhìn vào Diệp Phong, trên mặt lóe lên vẻ kích động!
"Diệp Nhất!"
"Giết đi!"
Nhìn thấy trên mặt Cổ Nham lộ vẻ kích động, Diệp Phong cũng cảm thấy có chút khó hiểu, mặc dù không biết vì cái gì mà đối phương hưng phấn như vậy nhưng vẫn hạ lệnh đánh giết đối phương cho Diệp Nhất đang đứng bên cạnh mình.
? ? ?
Giết?
Mẹ nó, ta vừa mới đi ra tới thì ngươi đã muốn giết ta?
Nghe được Diệp Phong ra lệnh như vậy, biểu cảm trên mặt Cổ Nham như không thể tin vào tai của mình, không phải thả hắn ra là muốn cho hắn có cơ hội biểu hiện hay sao?
"Thiếu gia!"
"Để cho ta ở trong đó vĩnh viễn bị tra tấn không tốt hơn so với giết ta hay sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, Cổ Nham cũng trực tiếp đưa ra chất vấn Diệp Phong, cho dù chết thì hắn cũng phải để cho mình chết một cách rõ ràng!
"Ừm?"
"Có phải là cái tên này ở trong đó bị tra tấn đến choáng váng hay không?"
"Ta cho hắn một cơ hội được giải thoát, như vậy còn không tốt hơn là vĩnh viễn bị tra tấn ở bên trong đó hay sao?"
Nghe được Cổ Nham hỏi như vậy, Diệp Phong cũng bị kinh hãi, hắn vốn cho rằng đối phương sẽ lộ ra biểu cảm như được giải thoát sau đó nói một tiếng cảm ơn với mình, ai mà ngờ được là đối phương lại còn cảm thấy không vui?
"Cái tên vừa mới bị bắt vào có thực lực Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
"Mà cái Hư Không Chi Môn này của ta chỉ có thể giam giữ được ba người, cho nên, thực lực của ngươi quá thấp, không xứng chiếm lấy một danh ngạch giam giữ của ta!"
Mặc dù không hiểu rốt cuộc đối phương nghĩ như thế nào nhưng Diệp Phong vẫn đưa ra lời giải thích!
? ? ?
Thực lực của ta quá thấp nên không xứng chiếm dụng một cái danh ngạch giam giữ?
Cho nên bây giờ ngươi định trực tiếp giết chết ta?
Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Cổ Nham đầu tiên là sững sờ, sau đó thì không nhịn được mà phá lên cười, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình thân là trưởng lão Quỷ Linh Môn, có thực lực mạnh mẽ là Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong vậy mà lại có một ngày ngay cả một cái danh nghạch bị tra tấn cũng không xứng có được!
"Xong!"
"Cái tên này bị tra tấn đến điên thật rồi!"
Nhìn thấy Cổ Nham cất tiếng cười to, Diệp Phong trực tiếp dùng ánh mắt ra hiệu cho Diệp Nhất!
Bên trong Hư Không Chi Môn!
"Đi ra!"
"Tên đó đi ra, đúng như hắn đoán, chỉ cần cố gắng tu luyện thì sẽ có cơ hội giành lấy cuộc sống mới!"
Nhìn thấy Cổ Nham biến mất ở trước mắt, Cổ Phương Sơn cả người đều hưng phấn lên, trong lòng của hắn âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải không ngừng mạnh lên ở chỗ này, nói không chừng đến một ngày nào đó thực lực của hắn đạt tới đệ nhất thượng giới thì đối phương sẽ thả hắn ra ngoài sau đó cũng cho hắn một cơ hội để hắn biểu hiện!
...
"Chủ nhân!"
"Đã giải quyết!"
"Nhưng mà mặc dù Cổ Phương Sơn đó bị đủ loại tra tấn ở trong Hư Không Chi Môn nhưng hắn cũng có thể tiếp tục tu luyện để mạnh lên, chẳng lẽ phải để cho đối phương ở bên trong đó không ngừng mạnh lên hay sao?"
Giải quyết xong Cổ Nham, sau đó Diệp Nhất cũng là đi tới trước mặt Diệp Phong hỏi thăm.
"Ừm?"
"Tên đó ở trong Hư Không Chi Môn mà còn có thể không ngừng tu luyện để mạnh lên?"
Nghe được Diệp Nhất nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút giật mình, hắn chỉ biết là nếu như ở bên trong đó thì sẽ không ngừng bị chôn vùi và gây dựng lại, còn chuyện có thể không ngừng mạnh lên ở bên trong thì hắn hoàn toàn không biết!
Rất nhanh!
Khi Diệp Phong biết được một chút tình huống của Hư Không Chi Môn từ trong miệng của Diệp Nhất, hắn trầm tư một lát sau đó lên tiếng nói: "Vậy thì chờ thực lực của hắn đạt tới đệ nhất thượng giới, trực tiếp giết!"
"Đúng rồi!"
"Diệp Nhất, sao ngươi lại biết được tình huống của Hư Không Chi Môn?"
Lúc này, hình như Diệp Phong nghĩ đến cái gì, trực tiếp nhìn về phía Diệp Nhất hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Ngươi nói có thể nào là bản thân cái Hư Không Chi Môn này thật ra cũng không phải là nơi để tra tấn người khác mà là một nơi để bồi dưỡng người?"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Diệp Nhất không có giải thích, chỉ trả lời một câu như vậy.
"Ừm?"
Chương 471: Mẹ nó, giết sớm
"Diệp Nhất, không phải là ngươi cũng từng ở trong Hư Không Chi Môn rồi đó chứ!"
Nghe được Diệp Nhất nói như vậy, Diệp Phong cũng nhanh chóng kịp phản ứng lại, sau đó trên mặt lộ vẻ tò mò trực tiếp hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Không chỉ có là ta, tất cả thành viên chính thức của đội hộ vệ bại gia và thành viên quân dự bị đội hộ vệ bại gia đều từng ở bên trong đó rồi, chỉ là bây giờ Hư Không Chi Môn này đã hoàn toàn không có tác dụng gì đối với chúng ta nữa, nếu như đi vào đó nữa thì chính là một loại trừng phạt đối với chúng ta!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, trong mắt Diệp Nhất cũng lóe lên vẻ sợ hãi sau đó vội vàng giải thích rõ.
? ? ?
Trừng phạt?
Cái Hư Không Chi Môn này không phải là phòng tối mà hệ thống hay nói đó chứ!
Nghe Diệp Nhất nói xong, trong lòng Diệp Phong cũng có một cái phỏng đoán to gan, nhưng mà hắn cũng không có hỏi thăm hệ thống chuyện này, bởi vì bây giờ hắn mới để ý thấy bởi vì thực lực của hắn tăng lên tới Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, danh ngạch giam giữ của Hư Không Chi Môn tăng đến mười cái!
"Mẹ nó, giết sớm!"
"Nếu như ta để ý tới tình huống này sớm hơn một chút thì ta đã không giết Cổ Nham đi!"
Nhìn về phía thi thể của Cổ Nham, Diệp Phong có chút hối hận nói!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ phúc lợi, ban thưởng một ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *3, ban thưởng Thập phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục *1000000!"
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ừm?"
"Vậy mà thưởng cho ta một trăm vạn tấm đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục, đây là hệ thống đang muốn thúc giục ta đi gây chuyện!"
Xem xét phần thưởng mà hệ thống ban cho, Diệp Phong cũng nở một nụ cười, sau đó tự lẩm bẩm: "Lần này chơi sẽ càng kích thích hơn lần chơi ở Song Long Môn!"
"Chủ nhân!"
"Chúng ta phải đi về trước!"
Lúc này, giọng nói của Diệp Nhất bỗng nhiên vang lên ở bên cạnh, khi Diệp Phong quay đầu nhìn lại, Diệp Nhất đã dẫn theo đại quân kim giáp đi vào trong cái khe hở không gian cực lớn không biết đã xuất hiện từ khi nào.
"Ta cũng cần phải trở về!"
"Đợi xử lý xong Thái Hư Kiếm Tông, Bồng Lai Tiên Đảo và Thiên Vũ Tông, lại đến Hỗn Loạn Hoang Vực chơi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng trực tiếp lấy ra một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Vô Cực Phong!
"Sư..."
Sau khi Diệp Phong đi vào Thánh Điện, đang muốn hô lên một tiếng sư tôn thì lại nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết nằm bắt chéo chân ở trên ghế xích đu, bên cạnh bày đầy tiên quả hơn nữa thỉnh thoảng còn lấy một quả tiên quả để vào trong miệng, trên mặt tràn đầy vẻ hưởng thụ!
"Thật là đáng sợ!"
"Sư tôn đã lười biếng đến mức độ như vậy sao?"
"Có tu vi kinh khủng Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng thì lãng phí sinh mệnh một cách không kiêng nể gì như vậy sao?"
Thấy cảnh này, Diệp Phong bị kinh hãi thật, sau đó âm thầm nghĩ: "Không thể đợi thêm nữa, phải mau chóng bắt một đại lão ở thần giới sau đó bày ra kế hoạch giải cứu sư tôn lười biếng này mới được!"
"Sư tôn!"
"Ngươi phi thăng thượng giới cũng được mấy ngày, đệ tử cảm thấy đã đến lúc chúng ta đi tìm Thái Hư Kiếm Tông, Bồng Lai Tiên Đảo và Thiên Vũ Tông tính sổ!"
Rất nhanh, Diệp Phong cũng trực tiếp nói với Lạc Thiên Tuyết ý nghĩ của mình.
"Ừm!"
"Đồ nhi, vậy ngươi cảm thấy chúng ta nên đối phó bọn họ như thế nào?"
Nghe nói như thế, Lạc Thiên Tuyết cũng trực tiếp ngồi dậy sau đó nhìn về phía Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm, nàng muốn xem thử xem Diệp Phong cũng mới phi thăng lên tới, phải chăng ý nghĩ của hắn cũng giống y như những người khác ở trong Thánh Địa!
"Đối phó bọn họ như thế nào?"
"Vậy chắc chắn là phải dọn sạch bảo khố của bọn họ trước, sau đó đem toàn bộ chôn xuống trước cửa nhà của bọn họ, khiến cho bọn họ gấp đến chết!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng mình!
"Xong!"
"Toàn bộ Thánh Địa chỉ có một mình ta có vấn đề thôi!"
"Cho dù là đệ tử này của ta thì cũng có ý nghĩ giống như là bọn họ, tốc độ chấp nhận phương thức trả thù mới lạ này của hắn còn nhanh hơn cả ta!"
Nghe được ý nghĩ của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cảm thấy bây giờ mình giống như một tên phế nhân, thậm chí ngay cả báo thù cũng không biết nên báo thù như thế nào!
Một lát sau!
Khi Hồ Lỵ và bát đại Thái Thượng trưởng lão đi vào Thánh Điện, biết được Diệp Phong chuẩn bị ra tay với Thái Hư Kiếm Tông, Bồng Lai Tiên Đảo và Thiên Vũ Tông thì trên mặt đều toát ra vẻ hưng phấn!
"Chư vị!"
"Lần này ta chuẩn bị Thập Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, trừ phi là cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, nếu không thì hoàn toàn không thể nào có người có thể khám phá ra được lực lượng của tiên lục, cho nên lần này chúng ta có thể yên tâm mà di dời!"
"Hơn nữa, lần này vì có thể để cho mọi người có những trải nghiệm khác nhau ta còn tăng thêm Thập Phẩm Cửu Giai Đạo Thiết Tiên Lục!"
"Chúng ta không chỉ phải dọn sạch sẽ bảo khố của bọn họ mà còn phải cướp lấy tiên giới, Truyền âm Thạch, quần áo và tất cả mọi thứ ở trên người của bọn họ, ta muốn khiến cho ba cái thế lực này triệt để biến thành kẻ nghèo hèn!"
Nhìn đám người trước mắt, Diệp Phong cũng cười nói ra ý nghĩ của mình!
"Ngọa tào!"
"Ánh mắt của các ngươi đang bốc lên lục quang hay sao?"
Khi chú ý tới ánh mắt của mọi người thay đổi, Diệp Phong cũng bị giật nảy mình, hắn cảm thấy hình như mọi người còn hưng phấn hơn cả hắn nữa!
? ? ?
Lần này chuẩn bị chính là Thập Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục?
Lần này có thể yên tâm di dời?
Lúc này, Lạc Thiên Tuyết đang ngồi ở bên cạnh phát hiện ra một chút tình huống sau đó nhìn về phía Diệp Phong trực tiếp hỏi: "Diệp Phong, lần trước ngươi từng dẫn bọn họ đi làm chuyện giống như vậy sao?"
"Có!"
Chương 472: Là ngươi dạy hư người trong Thánh Địa?
"Lần trước dựa vào Bát Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục mà ta cung cấp, tất cả mọi người trong Thánh Địa xuất động, trực tiếp dời sạch tất cả bảo khố của Song Long Môn, sau đó chôn xuống ở trước cửa nhà của bọn họ, tất cả mọi người đều chơi rất là hưng phấn!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Phong cũng vẻ mặt đắc ý kể lại hành động vận chuyển lớn lần trước!
"Ta biết mà, tại sao phương thức báo thù của thượng giới lại trở nên kỳ quái như thế!"
"Hóa ra là ngươi dạy hư tất cả mọi người trong Thánh Địa?"
"Sau đó ta còn ngốc hết chỗ chê cho rằng là mình theo không kịp thời đại?"
Nghe được Diệp Phong nói xong, Lạc Thiên Tuyết cả người đều muốn điên rồi, nàng thật sự không dám tưởng tượng trước khi mình phi thăng lên thượng giới thì Diệp Phong còn làm ra những hành vi phá của đến phát rồ gì nữa!
"Sư tôn!"
"Chuyện này không nên chậm trễ, lập tức triệu tập các đệ tử Thánh Địa, đêm nay chúng ta hành động!"
"Dựa vào ba con Thanh Huyền Ma Long và ba mươi con Ám Ảnh Địa Long, ta tin hẳn là không tốn bao lâu thì sẽ chạy tới được chỗ của bọn họ!"
Lúc này, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết đang trưng vẻ mặt khiếp sợ ra, lên tiếng đề nghị.
? ? ?
Ba con Thanh Huyền Ma Long và ba mươi con Ám Ảnh Địa Long?
Đây không phải là biểu tượng thân phận của Thiên Long Cốc hay sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết tràn đầy nghi ngờ nói ra: "Diệp Phong, đó đều là biểu tượng thân phận của Thiên Long Cốc, Thánh Địa chúng ta làm gì có?"
"Thiên Tuyết!"
"Nếu như Diệp Phong không nhắc đến thì ta cũng đã quên luôn rồi!"
"Trước khi ngươi phi thăng lên thượng giới, Diệp Phong đã mua ba con Thanh Huyền Ma Long và ba mươi con Ám Ảnh Địa Long từ Thiên Long Cốc!"
"Sau đó ta đặt ở phía sau núi Vô Cực Phong, đã đến lúc để cho bọn chúng ra hoạt động một chút, nếu cứ để mãi ở sau núi như vậy ta sợ bọn chúng sẽ choáng váng!"
Lúc này, Hồ Lỵ nhanh chóng trả lời vấn đề này thay cho Diệp Phong.
? ? ?
Ngay cả biểu tượng thân phận của Thiên Long Cốc mà cũng mua lại rồi?
Sau đó ném Thanh Huyền Ma Long Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong và Ám Ảnh Địa Long Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong ra phía sau núi mặc kệ?
Thậm chí nếu lần này không nhắc tới thì cũng quên nói cho ta biết chuyện này luôn?
Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết kinh hãi tròng mắt đều sắp trợn lồi ra, bây giờ nàng rất muốn hỏi Hồ Lỵ một câu, Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta đã giàu có đến trình độ này sao?
Một lát sau!
Khi Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy đệ tử Thánh Địa tụ tập lại đều cầm xẻng sắt, dây thừng, bao tải và các loại công cụ trong tay, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ hưng phấn lộ ra ở trên mặt của mọi người thì nàng bị kinh hãi thật sự!
"Sai lệch!"
"Triệt để sai lệch, đây là Thánh Địa mà ta từng quen biết hay sao?"
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Tuyết cũng không khỏi nhìn về phía Diệp Phong đang đứng bên cạnh, trong lòng sợ hãi than: "Nguyên nhân của chuyện này tuyệt đối không thể chỉ là phá sản, thật sự là tiểu tử Diệp Phong này quá sành chơi!"
Giới nào đó!
"Tại sao lại cưỡi mấy con rồng rác rưởi đó chứ?"
"Để cho ta ra ngoài bố trí một cái không gian truyền tống trận cỡ lớn là được mà!"
"Ta đã chuẩn bị sẽ đi ra ngoài, kết quả các ngươi cưỡi rồng chạy?"
Lúc này, Diệp Tiểu Bạch cũng nở một nụ cười khổ, sau đó cảm thán: "Ta muốn đi ra ngoài một chuyến cũng quá khó khăn!"
...
Tinh Hồn Phong!
"Tại sao chứ!"
"Đồ Mãng huynh, Diệp thiếu đi ra ngoài tại sao không mang theo chúng ta!"
Phát hiện được tất cả mọi người trong Thánh Địa rời đi, ôm tấm bảng gỗ thảm tao Diệp Tiểu Cước trừng trị, Hồng Lão Lục cũng không hiểu quay qua nhìn Đồ Mãng đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh hỏi thăm.
"Không biết!"
"Trước kia là để cho ta trông coi Tinh Hồn Phong, nhưng bây giờ thêm một người, lẽ ra nên mang một trong số hai người chúng ta mới đúng!"
"Nhưng mà ngươi cũng không nên suy nghĩ nhiều, cho dù có muốn dẫn theo người thì cũng chỉ có thể là ta!"
Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Đồ Mãng cũng cười trả lời.
"Lão Lục, ngươi xuống đây đi!"
"Diệp thiếu vừa mới truyền âm cho ta, gọi người tranh thủ đuổi theo đại bộ đội ra ngoài!"
Nói xong, Diệp Tiểu Cước cũng trực tiếp quay qua nhìn Đồ Mãng, mặc dù không nói gì thêm nhưng Đồ Mãng lại hiểu hết thảy, trực tiếp trưng vẻ mặt khóc không ra nước mắt ra ôm lấy tấm bảng gỗ!
Nhìn thấy Hồng Lão Lục giật nảy mình chạy tới nơi xa, trong mắt Đồ Mãng tràn đầy vẻ hâm mộ, hắn không hiểu tại sao Diệp Phong không có dẫn hắn ra ngoài!
"Đừng xem!"
"Ta vừa mới đề nghị chủ nhân, muốn chủ nhân mang theo ngươi ra ngoài nhưng kết quả chủ nhân lại nói là do thực lực của ngươi quá thấp cho nên để ngươi ở lại tiếp tục cố gắng tu luyện."
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vẻ hâm mộ của Đồ Mãng, Diệp Tiểu Cước cũng lên tiếng nói rõ nguyên nhân!
? ? ?
Thực lực thấp?
Đây chính nguyên nhân mà ta phải trông coi Tinh Hồn Phong hay sao?
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, trong mắt Đồ Mãng cũng loé lên vẻ điên cuồng, vì thoát khỏi danh hiệu người thủ phong cô độc, hắn nhất định phải liều mạng tu luyện mới được!
...
Một bên khác!
"Lưu Thuẫn đại nhân!"
"Lập tức tới Vô Cực Thánh Địa, đến lúc đó ta còn phải phiền ngài xuất thủ trấn áp bát đại Thái Thượng trưởng lão của bọn họ!"
Lúc này, môn chủ Song Long Môn Phan Thần cũng trưng vẻ mặt nịnh nọt ra lên tiếng nói với nam tử trung niên đang đứng bên cạnh.
"Ta xuất thủ không có vấn đề!"
"Nhưng nếu như không có phát hiện Quỷ Linh Ngọc Thạch ở trong Vô Cực Thánh Địa, đến lúc đó các ngươi cũng đừng có trách sao ta trở mặt không nhận..."
Không đợi Lưu Thuẫn nói xong, khi hắn nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng xuất hiện ở trước mặt mình thì trong nháy mắt trong mắt của hắn lóe lên vẻ hoảng sợ!
Chương 473: Một người biết hố hơn một người
"Lưu Thuẫn đại nhân, thế nào?"
Phát hiện Lưu Thuẫn vẻ mặt hoảng sợ nhìn phía xa, Phan Thần cũng ôm theo vẻ hiếu kỳ nhìn về phía nơi xa.
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó, đó không phải là Thanh Huyền Ma Long và Ám Ảnh Địa Long của Thiên Long Cốc sao?"
"Tại sao người của Thiên Long Cốc lại ở chỗ này?"
Khi Phan Thần nhìn thấy ba con Thanh Huyền Ma Long và ba mươi con Ám Ảnh Địa Long dễ nhìn thấy nhất ở nơi xa thì trên mặc của hắn cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được mà kinh hô lên.
"Ừm?"
"Lưu Thuẫn đại nhân, ngươi, ngươi gác kiếm lên trên cổ ta để làm cái gì?"
Cảm nhận được hơi lạnh từ trên cổ mình truyền đến, Phan Thần cũng một mặt mộng bức nhìn về phía Lưu Thuẫn hỏi thăm.
"Im miệng!"
"Ai là đại nhân của ngươi!"
"Ta rất có nguồn gốc với Vô Cực Thánh Địa, mà Song Long Môn các ngươi lại dám vây công Vô Cực Thánh Địa, cũng may bị ta gặp được, hôm nay ta sẽ trấn áp tất cả các ngươi giải tới Vô Cực Thánh Địa!"
Nghe được Phan Thần nói như vậy, Lưu Thuẫn lại sắc mặt lạnh lùng trực tiếp giận dữ mắng mỏ.
? ? ?
Ngươi rất có nguồn gốc với Vô Cực Thánh Địa?
Còn muốn trấn áp tất cả chúng ta giao cho Vô Cực Thánh Địa xử trí?
Nghe được Lưu Thuẫn nói như vậy, Phan Thần cả người đều mộng, nhưng mà khi hắn chú ý tới những người đi theo bên cạnh Thanh Huyền Ma Long và Ám Ảnh Địa Long ở xa xa đều là người của Vô Cực Thánh Địa thì trong nháy mắt đó hắn hiểu ra tất cả!
"Lưu Thuẫn! ! !"
"Mẹ nó, ngươi có nguồn gốc quần què gì với Vô Cực Thánh Địa!"
"Nếu không phải phụng mệnh đến Đông Châu thị sợ là ngươi cũng không biết có một cái thế lực tên là Vô Cực Thánh Địa!"
"Ta cho ngươi biết, nếu như chúng ta chết ở chỗ này thì mẹ nó ngươi cũng đừng có hòng mà sống được!"
Nghĩ đến Lưu Thuẫn lại muốn dùng tính mạng của tất cả mọi người trong Song Long Môn để thoát thân, Phan Thần cũng trực tiếp mắng lớn lên!
"Phan Thần!"
"Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi có tin là ta trực tiếp giết..."
Không đợi Lưu Thuẫn nói xong, Phan Thần lại đột nhiên bộc phát, dùng tốc độ nhanh nhất bay thẳng tới phía mấy người Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết, đồng thời còn quay đầu lại nhìn Lưu Thuẫn đang ngẩn ra tại chỗ mắng to: "Giết cái mẹ mày, có gan đến giết lão tử!"
Thúc có thể nhịn thẩm không thể nhịn!
Nghe được Phan Thần liên tiếp chửi rủa, Lưu Thuẫn tức hổn hển trực tiếp vọt theo Phan Thần!
"Hồ Lỵ Thánh Chủ, cứu ta!"
"Người phía sau là trưởng lão Quỷ Linh Môn Lưu Thuẫn, hắn bức hiếp Song Long Môn ta đến đây vây giết Vô Cực Thánh Địa các ngươi, chúng ta bị ép buộc!"
Nhìn thấy Lưu Thuẫn đuổi theo sau lưng mình, trong mắt Phan Thần cũng lóe lên vẻ đắc ý, sau đó ra vẻ hốt hoảng nhìn thẳng về phía của Diệp Phong, Hồ Lỵ hô to lên.
? ? ?
Các ngươi bị ép buộc?
Không phải là các ngươi liên hệ với Quỷ Linh Môn, nói là Vô Cực Thánh Địa cướp đi Quỷ Linh Ngọc Thạch, sau đó để cho ta tới lấy đi Quỷ Linh Ngọc Thạch đồng thời thuận tiện giúp các ngươi diệt Vô Cực Thánh Địa sao?
Phía sau, Lưu Thuẫn nghe nói như thế thì tức giận đến mức tay phải đang cầm trường kiếm trong tay run lên không ngừng, người vô sỉ hắn cũng gặp rồi nhưng hắn chưa từng thấy người nào vô sỉ như là Phan Thần!
"Hai tên khốn kiếp này cũng biết cách chơi lắm!"
"Một người hố hơn một người!"
Giữa đám người, Hồng Lão Lục thông qua thần thức nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện giữa hai người bọn họ, lúc này hắn cũng không nhịn được mà nở một nụ cười!
"Tên đó không phải môn chủ Song Long Môn Phan Thần sao?"
"Bọn họ là tình huống như thế nào?"
Nhìn thấy hai người Lưu Thuẫn và Phan Thần ngươi truy ta trốn, Diệp Phong đang đứng ở đầu hàng cũng tỏ vẻ ngạc nhiên sau đó trực tiếp quay qua nhìn Hồng Lão Lục đang đứng ở bên cạnh mình nói: "Lão Lục, người đi bắt hai người bọn họ tới đây hỏi xem là tình huống như thế nào!"
"Diệp thiếu!"
"Ta biết là tình huống như thế nào!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồng Lão Lục cũng tranh thủ nói ra toàn bộ cuộc đối thoại mà mình đã nghe lén được.
"Sư tôn!"
"Bọn họ đang chó cắn chó, ngươi thấy tình huống này chúng ta nên xử lý như thế nào?"
Sau khi nghe Hồng Lão Lục nói xong, Diệp Phong cũng trực tiếp quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết đang đứng bên cạnh hỏi thăm.
"Còn có thể xử lý như thế nào nữa, nếu như bọn họ đã dám đến vây giết Thánh Địa, vậy thì phải chuẩn bị tinh thần đi chết..."
Không đợi Lạc Thiên Tuyết nói xong, Hồ Lỵ và bát đại Thái Thượng trưởng lão đã dẫn theo ba con Thanh Huyền Ma Long vọt thẳng tới phía hai người đó!
? ? ?
Ta còn chưa có ra lệnh mà!
Ta là Thánh Chủ!
Mặc dù bây giờ ta lười chảy thây nhưng đó cũng không phải là lý do để các người bỏ qua ta!
Nhìn thấy Hồ Lỵ và bát đại Thái Thượng trưởng lão dẫn theo ba con Thanh Huyền Ma Long, đầu tiên là trấn áp Lưu Thuẫn và Phan Thần, sau đó điên cuồng triển khai đồ sát những người của Song Long Môn, Lạc Thiên Tuyết cả người đều tê!
Một lát sau!
"Biết tại sao ta không giết các ngươi không?"
Nhìn hai người Lưu Thuẫn và Phan Thần đang quỳ ở trước mặt mình, Diệp Phong cũng cười lên tiếng hỏi thăm.
"Hừ!"
"Muốn giết cứ giết, không cần nói nhảm!"
Nhìn thấy người của Song Long Môn cũng đã chết thảm, Phan Thần biết cho dù bây giờ mình có viện cớ cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa, dứt khoát kiên cường đáp lại một câu!
"Nha!"
"Muốn chết như vậy sao?"
"Vậy ta lại muốn cho ngươi một cơ hội để sống sót, chỉ cần ngươi có thể đoán được những thứ mà lúc trước các ngươi bị trộm đang giấu ở đâu thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng, thế nào?"
Nhìn thấy ánh mắt thấy chết không sờn của Phan Thần, Diệp Phong lại muốn cho đối phương một hy vọng sống sót!
Ừm!
Nghe nói như thế, Phan Thần cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó nhìn về phía Diệp Phong vội vàng truy vấn: "Chuyện này là thật?"
"Ngươi cứ đoán!"
"Vị này chính là Thái Thượng trưởng lão của Tinh Hồn Thánh Địa, đương nhiên hắn sẽ nói lời giữ lời!"
Lúc này, Hồ Lỵ đang đứng bên cạnh lại trả lời thay cho Diệp Phong.
Chương 474: Một người biết hố hơn một người (2)
Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Phan Thần cũng toát ra vẻ đại hỉ, sau đó vội vàng nói: "Các ngươi chôn tất cả mọi thứ ngay trước cửa của Song Long Môn chúng ta, hơn nữa còn dùng một tầng Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch bao trùm lên!"
? ? ?
Nghe được Phan Thần trả lời như vậy, cho dù là trên mặt Diệp Phong, Hồ Lỵ hay là bát đại Thái Thượng trưởng lão đều toát ra vẻ chấn kinh, bọn họ không ngờ được là mình đã giấu kỹ như vậy hơn nữa còn dùng Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch để che lên mà đối phương vẫn có thể tìm ra được!
"Phan Thần! ! !"
"Cái tên vương bát đản ngươi, không phải ngươi nói là ngươi vẫn chưa tìm ra được những thứ đó hay sao?"
"Mẹ nó, ngươi dám gạt ta!"
Nhìn thấy phản ứng của mấy người Diệp Phong, Hồ Lỵ, Lưu Thuẫn đang quỳ ở bên cạnh trong nháy mắt kịp phản ứng lại sau đó trực tiếp nhìn về phía Phan Thần mắng lớn lên, nếu như ánh mắt có thể giết người được thì bây giờ hắn đã giết Phan Thần tới một vạn lần!
"Hệ thống!"
"Vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem đối phương phát hiện những thứ đó như thế nào và bây giờ những thứ đó đều đang ở đâu?"
Lúc này, Diệp Phong lại trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, bởi vì trong số rất nhiều bảo vật mà chúng ta chôn xuống lúc trước có một món Tiên Khí là bản mệnh Tiên Khí của Phan Thần, cho nên dù có Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch che đậy thần thức nhưng vẫn bị đối phương tìm ra được, mà bây giờ tất cả những thứ đó đều đang nằm ở trong tiên giới của Phan Thần!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, liên tục sử dụng ba tấm đạo thiết tiên lục thì có thể cướp được tiên giới của đối phương tới tay!"
Không lâu sau, tiếng nhắc nhở của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của Diệp Phong! phẩy
“Hệ thống, ngươi đây là đang ép ta làm lão lục a!”
Sau khi nghe hệ thống đưa ra nhắc nhở, Diệp Phong không nhịn được cười ra tiếng, sau đó lặng lẽ dùng ba lá bùa Đạo Thiết Tiên Lục lên người Phan Thần!
Rất nhanh, một quả truyền âm thạch, hai quả tiên giới yên lặng xuất hiện trong tay Diệp Phong!
Mà sau khi ba đầu Thanh Huyền Ma Long cùng Hồng Lão Lục nhìn thấy tình huống này, yên lặng quay đầu đi nơi khác, giống như cái gì cũng không nhìn thấy.
“Thật đáng tiếc, ngươi trả lời sai rồi!”
“Phan Thần, trước khi chết, ngươi có lời cuối nào muốn nói không?”
Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Phan Thần đang tràn đầy hưng phấn hỏi.
Nghe được lời này, không chỉ có một mình Phan Thần choáng váng, mà cả Hồ Lỵ cùng tám đại thái thượng trưởng lão ở một bên cũng choáng váng!
“Trả lời sai cái gì!”
“Ta nói đều là thật sự, mệt ngươi vẫn là thái thượng trưởng lão của Thánh Địa, không nghĩ tới ngươi là một tên tiểu nhân nói không giữ lời!”
Sau khi phục hồi tinh thần, Phan Thần cũng là trực tiếp mắng to Diệp Phong.
“Được rồi!”
“Nếu ngươi nói ta oan uổng ngươi, ta hỏi ngươi, những thứ ngươi tìm được hiện tại đang ở đâu?”
Nhìn Phan Thần, Diệp Phong hỏi với vẻ mặt bình thản.
“Đều ở trong tiên giới của ta!”
“Xem ta không cần vài thứ kia đánh mặt ngươi!”
Nếu đối phương nói không giữ lời, Phan Thần cũng không trông cậy vào việc lấy vài thứ kia ra là có thể giữ được mạng sống, nhưng cho dù chết, hắn cũng muốn hung hăng đánh vào mặt Diệp Phong một lần!
“Mẹ kiếp!”
“Tiên giới của ta đâu!”
“Mẹ nó, ai trộm tiên giới của ta rồi!”
Sau khi Phan Thần phát hiện hai tiên giới của mình đều đã biến mất, hắn trực tiếp tức muốn hộc máu hô to.
Bùm!
Đúng lúc này, Lưu Thuẫn đang quỳ bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, trực tiếp đứng dậy đá văng Phan Thần xuống đất, sau đó mắng to: “Không biết thì không biết, nói đến cùng đều mẹ nó giống nhau, tinh thần của ta đều sắp bị ngươi làm cho nổ tung!”
“Mẹ nó ai mà không biết!”
“Ta nói đều là sự thật, bọn họ thật sự chôn toàn bộ đồ vật của ta ở trước cửa Song Long Môn!”
Nghe Lưu Thuẫn mắng xong, Phan Thần oan ức muốn khóc, hiện tại có chết hay không không quan trọng, hắn chỉ muốn chứng minh những gì mình nói là sự thật mà thôi!
“Mẹ nó quá tê mỏi!”
“Ta ở một bên sợ hãi chờ chết, nhưng ngươi lại không yên phận ở chỗ này, đầu óc ta sắp nổ tung rồi, ta nhất định đâm chết ngươi!”
Nhìn thấy mọi người không ngăn cản, Lưu Thuẫn cũng trực tiếp xuống tay với Phan Thần!
“Tên Phan Thần này chết thật nghẹn khuất!”
Nhìn Phan Thần chết thảm trong tay Lưu Thuẫn, Diệp Phong cũng ra hiệu cho Lão Lục, ý bảo Lão Lục trực tiếp giải quyết Lưu Thuẫn!
“Hả?”
“Diệp Phong, đây là?”
Lúc này, Lạc Thiên Tuyết nghi hoặc nhìn hai quả tiên giới trong tay, sau đó khó hiểu nhìn về Diệp Phong dò hỏi.
“Sư tôn, trong hai quả tiên giới này có chứa Đạo Thiết Tiên Lục cùng Ẩn Nặc Tiên Lục!”
“Đến lúc đó ngươi có thể chia cho rất nhiều đệ tử trong Thánh Địa, ta cũng không đi qua cùng ngươi!"
Nghe Lạc Thiên Tuyết hỏi, Diệp Phong cũng cười giải thích, vốn tưởng rằng phải mất một đến hai ngày mới có thể thu phục xong, ai ngờ hắn nghe Hồ Lỵ nói chuyện này phải mất hơn mười ngày, vì vậy hắn không thể lãng phí thời gian vào việc này.
Nói xong, Diệp Phong cũng nhìn về phía sư tổ Hồ Lỵ lên tiếng nhắc nhở: “Sư tổ, mọi người nhớ chôn những bảo vật như Tiên Khí ở một nơi riêng biệt, lần này Phan Thần có thể phát hiện, chính là bởi vì một trong những Tiên Khí được chôn lúc trước có một kiện là bản mạng Tiên Khí của hắn!”
Sau khi an bài mọi việc xong, Diệp Phong cũng phất tay áo với mọi người, sau đó trực tiếp kích hoạt một cánh cổng truyền tống không gian ngẫu nhiên biến mất trước mắt mọi người.
Diệp Phong cũng không có lần nữa đi đến Hỗn Loạn Hoang Vực, hắn cảm thấy Hỗn Loạn Hoang Vực không thích hợp để mình chơi, mà là vô cùng thích hợp mang theo đại quân kim giáp du ngoạn!
……
Đệ thất Tiên Vực, Không Linh Thành!
“Hệ thống, đây là nơi nào?”
Đi dạo trên đường phố náo nhiệt, Diệp Phong trực tiếp hỏi hệ thống.
Khi Diệp Phong vừa nói xong, một cổ tin tức xa lạ lập tức xuất hiện trong đầu Diệp Phong!
“Cửu Trọng Tiên Vực!”
Chương 475: Ta mặc năm cái, Kim Sắc truyền thuyết quá mẹ nó dọa người
“Đệ nhất Tiên Vực đó là lãnh thổ đỉnh cao nhất ở Thượng Giới, bên ngoài đệ cửu Tiên Vực, có bốn vùng đất cằn cỗi ở phía đông tây nam bắc, không ngờ Thánh Địa lại rút về nơi khô cằn như Đông Châu!”
Sau khi biết được những tình huống này, Diệp Phong cũng trực tiếp đi loanh quanh trong trấn, định tìm một tửu lầu nghỉ ngơi một chút, dù sao cũng gần tối rồi, hắn còn phải đi tìm thất tiên nữ chơi trò chơi đâu!
“Hả?”
“Chuyện gì đang xảy ra ở đằng kia vậy?”
Khi hắn chuẩn bị bước vào một nhà tửu lầu, Diệp Phong đột nhiên nhìn thấy hàng trăm người đang xếp hàng trước một cửa hàng cách đó không xa, điều này khiến cho hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, hắn không thể tưởng tượng được một cửa hàng như thế nào, mà có thể hấp dẫn nhiều người như vậy!
Trong tửu lầu!
Sau khi Diệp Phong gọi một số món ăn cùng rượu ngon, cũng trực tiếp hỏi điếm tiểu nhị: “Ta vừa thấy bên kia có một cửa hàng tụ tập rất nhiều người, bọn họ đang xếp hàng mua cái gì vậy?”
“Xếp hàng mua Khổ Trà Tử!”
“Vị thiếu gia này, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói đến Kim Sắc truyền thuyết?”
Nói đến đây, điếm tiểu nhị liếc nhìn xung quanh một chút, sau đó nhỏ giọng nói tiếp: “Bên trong ta mặc năm cái, Kim Sắc truyền thuyết kia quá mẹ nó dọa người!”
???
Kim Sắc truyền thuyết?
Bên trong ngươi mặc năm cái Khổ Trà Tử?
Nghe được lời này, Diệp Phong cũng kinh ngạc nhìn những bước đi loạng choạng của điếm tiểu nhị, hắn không ngờ Kim Sắc truyền thuyết ở Hỗn Loạn Hoang Vực đã bắt đầu ảnh hưởng tới đệ thất Tiên Vực!
“Cuối cùng cũng cướp được ba cái, lát nữa ta về phòng mặc cho khách, bằng không trong lòng thật sự không yên tâm!”
“Đúng vậy, có thể làm cho những đồ đệ bỏ mạng ở Hỗn Loạn Hoang Vực cảm thấy sợ hãi, vậy thì Kim Sắc truyền thuyết kia phải khủng bố đến cỡ nào, vẫn là nên mặc nhiều mấy cái cho an toàn!”
“Ta nghe nói Khổ Trà Tử ở toàn bộ thành trấn trong Cửu Trọng Tiên Vực đều bị đoạt điên rồi, đặc biệt là những nữ tiên, cướp đoạt thật điên cuồng, ta chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có một ngày kiên trì xếp hàng tranh mua Khổ Trà Tử!”
Lúc này, ba gã nam tử trung niên bàn tán sôi nổi đi vào trong tửu lầu!
“Mẹ kiếp!”
“Có nghiêm trọng như các ngươi nói không!”
Nghe được ba người thảo luận, Diệp Phong cũng là chấn kinh, hắn thật sự không nghĩ tới, chẳng qua chỉ là một đợt phá của Đạo Thiết Tiên Lục mà thôi, thuận tiện làm đại quân kim giáp Kim Sắc truyền thuyết lưu lại Hỗn Loạn Hoang Vực, ai ngờ sức ảnh hưởng của nó thế nhưng đạt tới trình độ khủng bố như vậy!
Một lát sau!
“Huynh đệ, không còn bàn trống, ta có thể ngồi đây được không?”
Ngay khi Diệp Phong đang một mình uống rượu thưởng thức đồ ăn ngon, thì một giọng hỏi thăm đột nhiên vang lên từ phía trước.
“Ngồi!”
Nhìn thanh niên mặc tiên bào màu xanh trước mặt, Diệp Phong cũng không từ chối, để thanh niên ngồi đối diện mình, sau đó gọi điếm tiểu nhị thêm một đôi bát đũa!
“Huynh đệ, ta tên Chu Khải!”
“Ngươi yên tâm, ta không phải là người thích lợi dụng người khác, bữa ăn này tính ta!”
Sau khi ngồi xuống, Chu Khải cũng cực kỳ hào khí cười nói với Diệp Phong.
“Chu Khải huynh khách khí!”
“Vừa lúc ta uống rượu một mình cũng không thú vị, không bằng chúng ta cùng nhau uống mấy chén?”
Nghe được lời này của Chu Khải, Diệp Phong cũng mỉm cười từ chối ý tốt của đối phương, mà tính cách hào khí của đối phương cũng khiến cho hắn có hảo cảm!
Sau khi uống ba hiệp!
“Chu Khải huynh!”
“Hiện tại có rất nhiều người đang nói về Kim Sắc truyền thuyết kia, ngươi cảm thấy Kim Sắc truyền thuyết kia như thế nào?”
Diệp Phong lúc này cũng trực tiếp khơi mào đề tài về Kim Sắc truyền thuyết.
“Diệp thiếu, nói thật cho ngươi biết, sở dĩ lần này ta lẻn ra khỏi nhà, chính là bởi vì Kim Sắc truyền thuyết này!”
Nghe Diệp Phong nhắc tới Kim Sắc truyền thuyết, trên mặt Chu Khải cũng lộ ra một tia hưng phấn.
“Hả?”
“Tên Chu Khải này làm sao vậy, tại sao hắn vừa nghe đến Kim Sắc truyền thuyết liền kích động như vậy?"
Mang theo tò mò, Diệp Phong trực tiếp hỏi thẳng: “Chu Khải huynh, ta không hiểu ý của ngươi, cái gì kêu mục đích của ngươi chính là Kim Sắc truyền thuyết?”
“Ta muốn tìm được bọn họ!”
“Sau đó gia nhập vào bọn họ!”
“Ta muốn trở thành một thành viên trong Kim Sắc truyền thuyết, đây là theo đuổi của cả cuộc đời ta!”
Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Chu Khải cũng rất nghiêm túc bày tỏ suy nghĩ trong lòng mình!
???
Danh khí của Kim Sắc truyền thuyết chỉ mới bắt đầu khai hỏa, vậy mà hiện tại đã có người hâm mộ cuồng nhiệt rồi sao?”
Người khác cả đời theo đuổi chính là phi thăng Thần Giới, ngươi cả đời theo đuổi chính là gia nhập vào Kim Sắc truyền thuyết, sau đó đoạt Khổ Trà Tử của người khác sao?
Sau khi nghe xong khát vọng rộng lớn của Chu Khải, Diệp Phong thật sự bị chấn kinh, đây là một ý tưởng mà người bình thường nên có sao?
“Chu Khải huynh!”
“Ý tưởng của ngươi thật khiến ta kinh ngạc, nhưng ta vẫn không hiểu tại sao ngươi nhất định phải gia nhập vào Kim Sắc truyền thuyết?"
“Theo ta được biết, Kim Sắc truyền thuyết ngoại trừ việc tranh đoạt Khổ Trà Tử không dư thừa, thì cũng không có cái gì xuất sắc.”
Mang theo khó hiểu, Diệp Phong lại lần nữa hỏi.
“Diệp thiếu!”
“Ngươi không hiểu đạo lý ở trong việc này đâu!”
“Nếu như có thể gia nhập vào Kim Sắc truyền thuyết, như vậy ta liền lập chí trở thành hình tượng trong mộng của muôn vàn thiếu nữ!”
Nói đến đây, Chu Khải đột nhiên nở một nụ cười xấu xa giải thích: “Khi bọn họ ngồi xổm trên mặt đất vô cùng bất lực, ta sẽ cởi bỏ kim giáp, dùng Khổ Trà Tử trong tay giải cứu các nàng ra khỏi khốn cảnh, ngươi nói xem, làm như vậy có phải sẽ bắt được trái tim của các nàng không?”
???
Mẹ nó, còn có thể chơi như vậy ư?
Nghe Chu Khải nói xong những lời này, Diệp Phong không thể tin vào tai mình, không ngoa khi nói rằng ngay cả một tên biến thái như hắn cũng cảm thấy ý nghĩ này cực kỳ biến thái!
“Cho nên, ngươi liền có thể thuận lý thành chương đi luận bàn võ nghệ với các nàng?”
Sau khi phục hồi tinh thần, Diệp Phong khiếp sợ nhìn Chu Khải tiếp tục hỏi.
“Nhỏ!”
Chương 476: Ta sẽ là nam nhân mà cả đời các nàng không chiếm được
“Diệp thiếu, tầm nhìn của ngươi quá nhỏ!”
“Tại sao ta phải luận bàn võ nghệ với bọn họ, mục đích của ta chính là vĩnh viễn lưu lại hình bóng của mình trong lòng bọn họ, còn Chu Khải ta sẽ là nam nhân cả đời bọn họ không có được!"
Nhìn Diệp Phong đang suy nghĩ lung tung, Chu Khải cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự của mình!
“Ai nha mẹ kiếp!”
“Ngươi quả thực chính là một nhân tài!”
Nghe Chu Khải nói xong, Diệp Phong lúc này mới hoàn toàn bừng tỉnh, từ đầu tới cuối, những gì hắn suy nghĩ đều nằm ở tầng thứ năm, kết quả mẹ nó nhân gia nằm ở tận tầng khí quyển!
“Điên rồi!”
“Thiếu chủ điên rồi!”
“Đây là mục đích hắn trộm đi ra ngoài sao?”
“Nếu như bị gia chủ phát hiện, vậy còn không phải đang sống sờ sờ bị đánh gãy chân a!”
Dưới góc tường bên ngoài tửu lầu, sau khi một lão giả ăn mặc một thân quần áo cũ nát nghe Chu Khải nói xong, trên mặt lập tức treo đầy hắc tuyến, hắn thật sự không nghĩ tới, mục đích thiếu chủ nhà mình gia nhập Kim Sắc truyền thuyết thế nhưng là vì muốn trở thành hình mẫu trong mộng của muôn vàn thiếu nữ!
“Diệp thiếu, ngươi đột nhiên nhắc tới Kim Sắc truyền thuyết, không biết ngươi có ý tưởng gì đối với Kim Sắc truyền thuyết này không?”
Sau khi nói xong khát vọng rộng lớn của mình, Chu Khải cũng tò mò hỏi Diệp Phong.
“Chu Khải huynh!”
“Thật ra ta là một thần hào phá của!”
“Ta cũng muốn tìm được Kim Sắc truyền thuyết, sau đó mua toàn bộ bọn họ!”
“Nói như vậy, nếu ai dám chọc ta, ta liền đóng cửa phóng Kim Sắc truyền thuyết, mẹ nó trộm chết bọn họ!”
Nghe Chu Khải hỏi chuyện, Diệp Phong cũng tùy tiện bịa ra một lý do!
“Diệp thiếu!”
“Ý tưởng của ngươi cũng rất tốt!”
“Tuy rằng không biết ngươi có mua nổi bọn họ không, nhưng ta nhất định sẽ duy trì ý tưởng này của ngươi!”
“Nếu không, ngày mai chúng ta cùng nhau đi tìm Kim Sắc truyền thuyết?”
Sau khi Chu Khải nghe xong lý do Diệp Phong bịa lung tung ra, hắn không những không chê cười, mà còn vô cùng tán thành, trong suy nghĩ của hắn, mục tiêu của mỗi người đều đáng giá tôn trọng!
“Được!”
“Vậy chúng ta lên lầu nghỉ ngơi trước đi, sáng mai chúng ta liền xuất phát!”
Thấy Chu Khải tỏ ra tán thành, Diệp Phong cũng lộ ra một nụ cười, sau đó đứng dậy trực tiếp đi lên lầu hai.
Bên ngoài tửu lầu!
“Xong rồi!”
“Xong con bê!”
“Người thiếu chủ gặp được đầu óc cũng không bình thường!”
Sau khi nghe xong cuộc nói chuyện giữa hai người, Mễ Uyên cảm thấy mình sắp phát điên rồi!
……
Sáng sớm hôm sau!
“Hệ thống!”
“Có phải hôm nay Tử Minh Ám Long Đản sẽ nở ra không?”
Sau khi tỉnh lại, Diệp Phong không đi kiểm tra sản phẩm phá của hôm nay, mà là trước tiên hỏi hệ thống.
“Đinh! Nhắc nhở ký chủ, Tử Minh Ám Long Đản sẽ nở sau bốn giờ nữa!”
Rất nhanh, âm thanh nhắc nhở từ hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phong.
“Cuối cùng cũng sắp nở!”
“Cũng không biết con Tiểu Long Long này là giống đực hay giống cái!”
Sau khi nghe âm thanh thông báo từ hệ thống, Diệp Phong cũng rất mong chờ sự xuất hiện của Tử Minh Ám Long!
“Kiểm tra sản phẩm phá của hôm nay đi!”
Ngay sau đó, Diệp Phong trực tiếp kiểm tra sản phẩm phá của hôm nay!
Sản phẩm phá của hôm nay: Thất Thải Long Tiên Thảo *10000
Thất Thải Long Tiên Thảo: Một trong những Tiên thảo đỉnh cấp trong Thiên Đạo chiến trường, Long Tiên Thảo cần một vạn năm mới có thể hoàn toàn thành thục, sau đó cứ mỗi một vạn năm sẽ tăng thêm một màu, sau khi sinh trưởng thành Thất Thải Long Tiên Thảo, nếu không được hái trong vòng một ngày, nó sẽ trực tiếp khô héo, mà lực lượng đặc thù ẩn chứa trong đó sẽ có lợi ích không thể tưởng tượng được đối với Long tiên thú!
“Sản phẩm phá của hôm nay không tồi!”
“Làm thế nào để bồi dưỡng Tử Minh Ám Long thành một con Tiểu Long Long đủ tư cách phá của, nhất định phải cho nó phá của từ khi sinh ra!”
“Về sau ta có thể dùng thứ này phá của, cho nên nó về sau nhất định sẽ ăn đến phun, nhưng hiện tại, Thất Thải Long Tiên Thảo này nhất định có lực hấp dẫn trí mạng đối với nó, chỉ cần có thể bại một vạn cây Thất Thải Long Tiên Thảo này, vậy thì con đường phá của của Tiểu Long Long xem như đã hoàn toàn mở ra!”
Sau khi biết được sản phẩm phá của hôm nay, Diệp Phong cũng trực tiếp đưa ra quyết định, đó chính là làm như thế nào để bại hết số Thất Thải Long Tiên Thảo này, toàn bộ quyết định sẽ phụ thuộc vào Tử Minh Ám Long, mà hắn chỉ ở một bên đưa ra một số trợ giúp mà thôi!
Bên kia!
“Thiếu chủ, ngươi thật sự muốn đi đến Hỗn Loạn Hoang Vực cùng tên Diệp thiếu kia sao?”
Trong phòng cho khách của Chu Khải, Mễ Uyên mặc một bộ quần áo cũ nát nghiêm túc nhìn Chu Khải hỏi.
“Mễ lão!”
“Ngươi thật coi ta là hổ a!”
“Đó chính là Hỗn Loạn Hoang Vực a, cho dù ngươi có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Tam Trọng cường đại, chỉ sợ cũng không dám cam đoan có thể bảo vệ tốt ta!"
“Hơn nữa, cho dù ta dám đi, ngươi cho rằng tên thần hào phá của Diệp thiếu kia dám đi sao?”
Nghe Mễ Uyên nói xong lời này, Chu Khải cũng biểu hiện ra vẻ ngươi cứ việc yên tâm cười nói.
Hô!
Nghe Chu Khải giải thích xong, Mễ Uyên cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: “Thiếu chủ, tên Diệp thiếu kia nói hắn chính là thần hào phá của, ngươi tin sao?”
“Mễ lão!”
“Ngươi nói sai rồi, mỗi người có định nghĩa khác nhau về thần hào phá của!”
“Khả năng của cải của hắn trong mắt chúng ta không tính là gì, nhưng ở trong thế giới của hắn, lẽ đã rất tốt, cho nên chúng ta cũng không cần quá để ý về việc hắn tự xưng là thần hào phá của! "
Nghe Mễ Uyên đưa ra vấn đề, Chu Khải cũng mỉm cười và bày tỏ suy nghĩ của mình!
“Diệp thiếu tới!”
“Thiếu chủ, ta đi trước!”
Đúng lúc này, Mễ Uyên thông qua thần thức phát hiện Diệp Phong sau khi rời đi phòng cho khách liền thẳng đến đây, sau khi nói với Chu Khải một tiếng, hắn trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ.
“Diệp thiếu!”
“Ta chỉ có thể lấy thân phận người thường ở chung với ngươi!”
“Nếu không, nếu như ngươi biết thân phận thật sự của ta, tuyệt đối sẽ bị dọa nước tiểu!”
Nhìn Mễ Uyên rời đi, Chu Khải mỉm cười và chờ đợi sự xuất hiện của Diệp Phong.
Bên ngoài tửu lầu!
“Tên Diệp thiếu này thật là đủ may mắn!”
Chương 477: Diệp thiếu, có thể mang ta thể nghiệm một chút cảm giác phá của được không
“Tuy rằng thực lực có yếu một chút, nhưng hắn được thiếu chủ ưu ái đã là một cơ duyên lớn!"
Sau khi Mễ Uyên nhảy ra khỏi phòng khách, hắn lúc này cũng mỉm cười tự lẩm bẩm một mình.
……
Trong phòng cho khách tửu lầu!
“Chu Khải huynh, khi nào chúng ta đi Hỗn Loạn Hoang Vực?”
Sau khi đi vào phòng cho khách của Chu Khải, Diệp Phong cũng là hỏi thẳng vào vấn đề.
???
Đi đến Hỗn Loạn Hoang Vực?
Điên rồi?
Nghe được lời này từ Diệp Phong, Chu Khải quả thực không thể tin vào lỗ tai của mình, phải biết rằng, cho dù bên người hắn có hộ đạo giả Tiên Kiếp Cảnh Tam Trọng cũng không dám đi đến Hỗn Loạn Hoang Vực a!
“Diệp thiếu!”
“Ngươi đang nói đùa đúng không?”
“Ngươi có biết Hỗn Loạn Hoang Vực đáng sợ cỡ nào không, sơ sẩy một chút là ngươi có thể chết ở nơi đó!”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Phong, Chu Khải cũng vội vàng khuyên bảo.
“Chu Khải huynh!”
“Nếu chúng ta không đi Hỗn Loạn Hoang Vực, làm sao chúng ta có thể tìm được Kim Sắc truyền thuyết?”
Nhìn Chu Khải không có ý định đi Hỗn Loạn Hoang Vực, Diệp Phong cũng khó hiểu hỏi.
“Chạm vào vận khí a!”
“Không phải hôm qua ta đã nói rồi sao, nguyện vọng cả đời của ta chính là trở thành một thành viên trong Kim Sắc truyền thuyết, cho nên ta có hơn vạn năm thời gian a, nói không chừng có một ngày nào đó sẽ gặp được Kim Sắc truyền thuyết đâu!”
Nghe Diệp Phong hỏi, Chu Khải cũng cười giải thích.
???
Chạm vào vận khí?
Còn mẹ nó dùng vạn năm thời gian đi chạm vào vận khí?
Nghe được lời này, Diệp Phong không khỏi nở nụ cười khổ, dù sao hắn có thể không tới một năm liền phi thăng Thần Giới, đến lúc đó chỉ sợ đối phương đến chết đều không thể gặp được Kim Sắc truyền thuyết!
“Diệp thiếu!”
“Ngươi không phải tự xưng mình là thần hào phá của sao, có thể mang ta thể nghiệm một chút cảm giác phá của được không?”
“Nói thật, tuy rằng trước đây ta đã gặp được một vài tên bại gia tử, nhưng ta cảm thấy bọn họ không thể xem là bại gia tử.”
Lúc này, Chu Khải cũng tỏ ra tò mò đề nghị Diệp Phong.
“ n!”
“Chu Khải huynh, ngươi muốn thể nghiệm một chút cảm giác phá của sao?”
Nghe vậy, Diệp Phong lập tức cảm thấy hứng thú, chuyện khác không được, nhưng phá của thì hắn rất lành nghề!
Một lát sau!
“Chu Khải huynh, số đan dược này là loại quý nhất trên người ngươi sao?”
Nhìn hơn hai mươi viên đan dược được bày lên trên bàn, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi.
“Không sai!”
“26 viên đan dược này là loại đan được sang quý nhất trên người ta!”
Nói xong, trên mặt Chu Khải cũng lộ ra vẻ bất an, bởi vì hắn căn bản không biết Diệp Phong muốn làm gì, phải biết rằng, số đan dược này đều là Cửu phẩm đan dược, mỗi một viên đều giá trị liên thành!
“Hả?”
“Hắn đang làm gì vậy?”
Nhìn thấy Diệp Phong đột nhiên đi đến vách tường đối diện, vẽ lên đó một vòng tròn lớn, mà bên trong vòng tròn lớn còn có chín vòng tròn to nhỏ khác nhau, trên mặt Chu Khải cũng lộ ra vẻ khó hiểu.
“Chu Khải huynh!”
“Chúng ta đều đứng ở sau vạch tuyến này, tiếp theo có thể bắt đầu chơi!”
“Ta gọi trò chơi nhỏ này là ném phi đan đại tái!”
“Nếu dùng đan dược đập trúng vào vòng tròn nhỏ chính giữa thì sẽ được mười điểm, vòng tròn nhỏ thứ hai sẽ được chín điểm, cứ suy ra như vậy!”
“Tuy nhiên, khi tạp nó nhất định phải dùng sức, mạnh đến nỗi khi ném vào trên tường nhất định sẽ chất nhờn!"
Lúc này, Diệp Phong cũng đi trở về giới thiệu nguyên tắc của trò chơi nhỏ phi đan.
“Hả?”
“Mẹ nó còn ném phi đan đại tái!”
“Ngươi có biết những đan dược này là phẩm cấp gì không?”
“Mẹ nó, ngươi không phải bại…”
Nghĩ vậy, toàn thân Chu Khải đều choáng váng!
Tuy rằng hắn muốn thể nghiệm một chút cảm giác phá của, nhưng cũng chỉ là cho rằng đi ra ngoài mua chút đồ gì đó bằng giá cao, ai mà ngơ, Diệp Phong thế nhưng chơi phát rồ như vậy, quả thực vượt qua sự hiểu biết của hắn đối với việc phá của!
“Chu Khải huynh, làm sao vậy?”
“Ngươi không phải muốn thể nghiệm cảm giác phá của sao, không phải là luyến tiếc chứ?”
Nhìn Chu Khải nửa ngày không nói chuyện, Diệp Phong cũng cười hỏi.
“Luyến tiếc?”
“Chẳng qua chỉ là một ít phá đan dược mà thôi, chơi là được!”
Nghe Diệp Phong nói xong lời này, Chu Khải cố nén đau lòng, trực tiếp nhét mười ba viên đan dược vào trong tay Diệp Phong!
Bang!
Khi Diệp Phong ném đan một cách xinh đẹp, một viên đan dược đã cắm chặt vào khu vực vòng tròn nhỏ thứ chín!
“Mẹ kiếp!”
“Ta mẹ nó quả thực chính là đầu óc có bệnh a, không có việc gì làm thì thôi, một hai phải cứ phải thể nghiệm cảm giác phá của àm gì!”
Nhìn viên đan dược dán chặt trên tường, Chu Khải chỉ cảm thấy trái tim mình đang tan nát!
Hô!
Hít một hơi thật sâu, Chu Khải nhìn đan dược trong tay, nghiến răng nghiến lợi ném đan dược ra ngoài!
Bang! Bang! Bang! Bang!
Khi tiếng thuốc dán trên tường không ngừng vang lên, Chu Khải cảm thấy mình sắp phát điên!
“Đứa nhỏ đáng thương!”
“Trước đây luôn là ta dùng đồ vật của mình cho khác phá của, người khác cũng đã thập phần hỏng mất!”
“Hiện tại ngươi dùng chính đồ vật của mình mà còn có thể kiên trì đến bây giờ, không hổ là nam nhân có mơ ước trở thành hình mẫu trong mộng của muôn vàn thiếu nữ!”
Nhìn Chu Khải lộ vẻ mặt dữ tợn liên tục ném đan dược trong tay ra ngoài, Diệp Phong cũng hiện lên một tia kính nể, nhưng hắn cũng không dễ dàng bỏ qua việc Chu Khải muốn thể nghiệm phá của!
Một lát sau!
“Chu Khải huynh, thật là đáng tiếc!”
“Ta cũng chỉ cao hơn ngươi hai phân mà thôi!”
Nói đến đây, Diệp Phong giả vờ dừng một chút, lại nói: “Đúng rồi, trong tay ngươi thật sự không còn đan dược nào giá trị nữa sao, không bằng lấy ra thêm một ít, chúng ta lại thi đấu một trận, ta cảm thấy ngươi đã nắm giữ kỹ xảo ném phi đan, lần sau tuyệt đối có thể thắng ta!”
???
Còn muốn tỷ thí thêm một lần?
Còn muốn ta lấy ra thêm đan dược giá trị sang quý?
Nghe được lời này, Chu Khải dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Diệp Phong, sau đó trực tiếp nói: “Diệp thiếu, ngươi có biết những đan dược vừa rồi là phẩm cấp gì không?”
“Ngũ lục phẩm đi!”
Chương 478: Diệp thiếu trong tay ta thật sự không có đan dược a
“Chu Khải huynh, dù sao thực lực của ngươi cũng là Kim Tiên Cảnh Bát Trọng, ngũ lục phẩm đan dược đối với ngươi mà nói nhất định cực sang quý!”
Nghe được câu hỏi của Chu Khải, Diệp Phong cũng là ra vẻ trầm tư bày tỏ suy nghĩ của mình, đồng thời thầm nghĩ: “Không biết diễn có giống không, nếu biết trước như thế này thì ta đã không hỏi hệ thống về phẩm cấp của những viên đan dược đó!”
“Cái gì ngũ lục phẩm, Diệp thiếu, những cái đó đều là…”
Nói đến đây, Chu Khải giống như nghĩ tới cái gì, nhanh chóng áp chế những lời tiếp theo, sau đó lẩm bẩm tự khuyên bản thân: “Ta hiện tại là một người bình thường, vừa rồi là ta giống như tên ngốc tự lấy ra nhiều đan dược sang quý, mà Diệp thiếu cũng không nhận ra được, cũng không thể trách hắn!”
“Diệp thiếu!”
“Thật không dám giấu giếm, trong tay ta thật sự không có đan dược sang quý, mà đan dược cấp thấp thì ta không thể cảm nhận được cảm giác phá của, ta cảm thấy cuộc tỷ thí này dừng lại ở đây thôi!”
Lúc này, Chu Khải cũng trực tiếp nói với Diệp Phong, đến nỗi mười viên Thập phẩm đan dược áp đáy hòm trong tiên giới, hắn tuyệt đối không có khả năng lấy ra, đừng nói Thập phẩm đan dược áp đáy hòm, cho dù là lục thất bát phẩm đan dược, hắn cũng không thể lấy ra một viên!
“Đáng tiếc!”
“Vừa chơi còn chưa đã ghiền, còn tưởng rằng lần này ngươi cung cấp đan dược, ta cung cấp giải thưởng thi đấu đâu.”
Nghe Chu Khải nói xong lời này, Diệp Phong cũng ra vẻ tiếc nuối lên tiếng nói.
“Không được!”
“Ta nhất định phải nhịn!”
“Ta chính là Kim Tiên Cảnh cấp bậc tiên đạo giả, mặc kệ buồn cười như thế nào, cũng phải nhịn xuống!”
Nghe Diệp Phong muốn cung cấp phần thưởng thi đấu, khóe miệng Chu Khải đã bắt đầu hơi giật giật, nhưng hắn vẫn là cố gắng không để cho mình cười ra tiếng, dù sao, một tu sĩ nho nhỏ Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, có thể lấy ra được phần thưởng gì.
“Đó là… Thất Thải Long Tiên Thảo!!!”
Nhưng mà, sau khi Chu Khải nhìn thấy Diệp Phong lấy ra Thất Thải Long Tiên Thảo từ trong tiên giới, con ngươi của hắn trợn to trực tiếp hét lên!
“Diệp thiếu!”
“Ngươi có biết tiên thảo này là loại tiên thảo gì sao?”
“Ngươi còn muốn dùng nó làm phần thưởng thi đấu?”
Sau khi hồi phục tinh thần, Chu Khải vội vàng nhìn Diệp Phong hỏi.
“Đây chẳng phải là Thất Thải Long Tiên Thảo sao?”
“Xem như là đỉnh cấp tiên thảo trong Thiên Đạo chiến trường, sinh trưởng ước chừng tám vạn năm, lực lượng ẩn chứa trong đó có rất nhiều chỗ tốt đối với Long Tiên Thú!”
“Tuy rằng nó có chút trân quý, nhưng ta thật muốn dùng nó làm phần thưởng thi đấu, dù sao trong tay ta có rất nhiều thứ quái quỷ này!”
Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Chu Khải, Diệp Phong bình tĩnh giải thích.
???
Xem như đỉnh cấp tiên thảo?
Mẹ nó, đó chính là đỉnh cấp tiên thảo a!
Hơn nữa, cái gì gọi là hơi trân quý?
Mẹ nó, nó đã trân quý như vậy rồi, không muốn cũng được sao!
Nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của Diệp Phong, Chu Khải đều muốn phát điên!
“Thất Thải Long Tiên Thảo đều có thể tùy tiện lấy ra làm phần thưởng cho cuộc thi đấu nhỏ này, gia hỏa này thật sự là thần hào phá của a!”
“Hơn nữa, có thể tùy thân mang theo loại tiên thảo cấp bậc như vậy, gia hỏa này tuyệt đối không phải người bình thường!”
Nghĩ vậy, Chu Khải cũng lộ ra một nụ cười khổ, trong lòng thầm nghĩ: “Ta vốn định lấy thân phận người bình thường ở chung cùng hắn, nhưng ai ngờ hắn thế nhưng dẫn đầu ngả bài, mẹ nó, thật là đánh ta một cái trở tay không kịp a!”
“Chu Khải huynh!”
“Nếu trong tay ngươi không có đan dược sang quý, vậy trò ném phi đan này liền kết thúc đi!”
Nói xong, Diệp Phong chuẩn bị thu Thất Thải Long Tiên Thảo vào tiên giới!
“Từ từ!”
“Diệp thiếu, ta đột nhiên nhớ ra, trong tiên giới của ta hình như còn có một ít đan dược sang quý!”
Nhìn thấy hành động của Diệp Phong, Chu Khải cũng vội kêu lên, dù sao những đan dược trong tay hắn so với Thất Thải Long Tiên Thảo chẳng tính là gì!
“Chu Khải huynh, đan dược rác rưởi chơi không thú vị, ngươi xác định trong tay người còn có đan dược sang quý sao?"
Vì phòng ngừa Chu Khải lấy ra mấy viên lục thất bát bù lại, Diệp Phong lúc này cũng lớn tiếng nhắc nhở hắn!
“Diệp thiếu cứ yên tâm!”
“Chúng ta chơi chính là phá của, làm sao ta có thể lấy ra rác rưởi đan dược góp đủ số!”
Nghe Diệp Phong nhắc nhở, Chu Khải cũng cười bảo đảm, sau đó liền quyết tâm đem ra toàn bộ mười viên Thập phẩm đan dược!
“Chu Khải huynh, hôm nay tuyệt đối sẽ là thể nghiệm phá của khó quên suốt đời ngươi!”
Nhìn thấy Chu Khải lấy ra mười viên đan dược, Diệp Phong mỉm cười đi tới bức tường đối diện, ném hai mươi sáu viên đan dược trước đó ra ngoài cửa sổ!
Rầm!
Lúc này Mễ Viễn đang ngồi xổm ngay dưới cửa sổ nhìn mấy viên đan bánh đập xuống đất, sửng sốt một chút, sau đó la lên: “Đây thật sự là đan bánh sao?”
“Đây không phải là những viên đan dược trong tay thiếu chủ sao, tại sao tất cả đều biến thành đan bánh!"
Sau khi Mễ Uyên phát hiện ra rằng những viên đan dược này đều là những loại đan dược cực phẩm trong tay Chu Khải, hắn đã hoàn toàn sững sờ!
……
Trong phòng cho khách!
Bang! Bang! Bang!
Bởi vì chỉ có mười viên Thập phẩm đan dược, dưới tình huống mỗi người chỉ có năm viên, chẳng bao lâu liền kết thúc vòng thứ hai của cuộc thi ném phi đan!
“Một phân!”
“Chu Khải huynh, chỉ kém một phân a!”
“Liên tiếp hai hiệp ngươi không dùng thần thức cùng tự thân thực lực, ngươi tiến bộ quá lớn, nếu như còn có thêm một hiệp nữa, chỉ sợ ta cũng không phải là đối thủ của ngươi."
Nhìn thấy Chu Khải hai mắt thất thần ngồi sụp trên mặt đất, Diệp Phong cũng vỗ vỗ vai hắn trực tiếp an ủi.
“Không có!”
“Toàn bộ đều không có!”
“Đan dược sang quý nhất trong tay ta, mẹ nó đều biến thành đan bánh!”
Lúc này, đối mặt với thất bại, Chu Khải lại lần nữa cảm giác được đau lòng cùng hối hận!
“Chu Khải huynh!”
“Trận tiếp theo ngươi nhất định sẽ thắng, nhưng ta không biết ngươi còn có hay không…”
Diệp Phong còn chưa nói xong, Chu Khải vẻ mặt tan nát kêu lên: “Diệp thiếu, không có, lần này thật sự không có, ngươi đừng tiếp tục kích thích ta!”
Bang!