Đúng lúc này, Diệp Phong trực tiếp đập mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo lên trên bàn, nhìn Chu Khải mê hoặc nói: “Chu Khải huynh, chỉ cần ngươi còn có thể lấy ra đan dược sang quý, hơn nữa có thể thắng ta, mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo này đều là của ngươi!”
Trừng!
Sau khi Chu Khải nhìn thấy Diệp Phong lấy ra mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, tròng mắt hắn gần như muốn rơi ra ngoài, trong giây phút này hắn thấy mình đánh giá quá thấp về nguồn tài lực khủng bố của Diệp Phong!
Mà lúc này, Diệp Phong lại đi tới bên tường, khéo léo thuần thục ném mười viên đan bánh ra ngoài cửa sổ!
“Mẹ kiếp!”
“Con mẹ nó!”
“Đây không phải là mười viên Thập phẩm đan dược trong tay thiếu chủ sao, sao nó hiện tại cũng biến thành đan bánh rồi!”
“Thiếu chủ cùng tên Diệp thiếu kia rốt cuộc đang làm cái quái gì ở trong phòng trên vậy!”
Nhìn mười viên đan bánh lại lần nữa rơi xuống, Mễ Uyên sắp phát điên rồi, đó chính là Thập phẩm đan dược a!
“Thiếu chủ, mặc dù ta không biết ngươi đang xảy ra chuyện gì, nhưng ngươi cũng không thể làm ra hành vi phá của điên cuồng như vậy, nếu như để gia chủ biết chuyện này, hắn nhất định sẽ đánh chết ngươi!”
Xoát!
Ngay khi Mễ Uyên đang suy nghĩ về những điều này, Chu Khải đột nhiên nhảy ra khỏi cửa sổ của phòng khách và đáp xuống ngay trước mặt Mễ Uyên!
“Mễ lão!”
“Nhanh đưa toàn bộ Cửu phẩm cùng Thập phẩm đan dược trên người ngươi cho ta!”
“Ta muốn đi lên làm một trận lớn!”
Lúc này, Chu Khải cũng lộ ra vẻ mặt sốt ruột nói với Mễ Uyên.
???
Cực phẩm đan dược của mình đã bại hết, hiện tại thế nhưng còn theo dõi của ta?
Lại còn muốn đi lên làm một trận lớn?
Nhìn Chu Khải đang vô cùng vội vàng, Mễ Uyên cũng lộ ra một tia hoang mang.
“Thiếu chủ!”
“Nếu như ngươi không nói lý do cho ta, ta sẽ không đưa đan dược cho ngươi, càng không thể để cho ngươi đem những viên đan dược sang quý này biến thành đan bánh!”
Lúc này, Mễ Uyên cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Chu Khải ra tiếng nói.
“Mễ lão!”
“Chúng ta đã nhìn lầm a!”
“Diệp thiếu thật sự là thần hào phá của, trong tay hắn thế nhưng có Thất Thải Long Tiên Thảo trong truyền thuyết, phải biết rằng, Thất Thải Long Tiên Thảo chỉ mới xuất hiện ba lần ở Thương Giới mà thôi!”
“Mà hắn tạo ra một trò chơi ném phi đan nhỏ, chỉ cần ta có thể thắng hắn, liền có thể lấy được mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, đó chính là mười cây a, giá trị lực lượng ẩn chứa bên trong quả thực không thể đo lường được!”
Chu Khải lúc này cũng cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, sau đó nói ngắn gọn tình huống trong phòng khách với Mễ Uyên!
“Hả?”
“Mễ lão, ngươi làm gì vậy?”
Nhìn Mễ Uyên bay thẳng đến phía trước, Chu Khải khó hiểu vội vàng hỏi.
“Thiếu chủ!”
“Ngươi đã thua hai lần liên tiếp, chỉ sợ ngươi không phải là đối thủ của hắn, tỷ thí ném phi đan còn lại, cứ giao cho ta!”
Nghe Chu Khải dò hỏi, Mễ Uyên cũng nghiêm túc trả lời.
???
Giao cho ngươi?
Ta vất vả tích lũy không ít kinh nghiệm cùng kỹ xảo trong hai lần thua, kết quả một tên tay mới như ngươi lại muốn đi tặng không?
Nhìn Mễ Uyên nhanh chóng đi đến cửa tửu lầu, Chu Khải cuối cùng vẫn từ bỏ khuyên bảo đối phương, sau đó lẩm bẩm một mình: “Nếu như ngươi đã muốn làm như vậy, vậy thì chúng ta hãy cùng nhau gánh chịu nỗi đau do phá của mang đến đi!"
Trong phòng cho khách tửu lầu!
“Thay đổi người sao?”
“Người này là hộ đạo giả của ngươi?”
Nghe Chu Khải nói xong, Diệp Phong cũng bật cười nói: “Chu Khải huynh, nếu như đã như vậy, ta đây cũng chỉ có thể làm hộ đạo giả của mình ra tay.”
“Diệp thiếu, việc đương nhiên không thành vấn đề, chẳng qua hộ đạo giả của ngươi ở đâu…”
Chu Khải còn chưa nói xong, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, sau đó là một tiểu cô nương ăn kẹo que từ bên ngoài đi vào!
“Mễ lão!”
“Thực lực hộ đạo giả của Diệp thiếu như thế nào?”
Nhìn tiểu cô nương đáng yêu đang đi vào, Chu Khải cũng hỏi nhỏ Mễ lão ở bên cạnh.
“Không rõ ràng lắm!”
“Nhưng thực lực tuyệt đối ở trên ta, thậm chí, áp lực nàng mang lại cho ta còn ở trên gia chủ!”
Lúc này, Mễ lão cũng ngưng trọng trả lời.
“Tiểu Đường!”
“Còn lại liền giao cho ngươi!”
Diệp Phong mỉm cười sờ đầu Diệp Tiểu Đường, sau đó quay đầu nhìn về phía Chu Khải nói: “Chu Khải huynh, có thể bắt đầu rồi!”
Một lát sau!
“Cực phẩm đan dược của ta a!”
“Mẹ nó toàn thành đan bánh!”
Mễ Uyên ngồi xụi lơ trên mặt đất nhìn ba mươi sáu viên đan bánh, trong mắt tràn đầy đau lòng, mà điều làm hắn càng thêm khó chịu chính là dùng 36 viên đan dược tiến hành ba hiệp, nhưng hắn lại không thể thắng ván nào!
“Mễ lão!”
“Ta đã dùng Thiên Ảnh Thạch ghi lại trận thi đấu vừa rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, phụ thân ta hiện tại hẳn là đã thấy được!”
“Đúng rồi, ta còn mang theo một câu, đó chính Cửu phẩm cùng Thập phẩm đan dược trên người ta cũng đều bị ngươi mang ra thi đấu, ngươi phải giúp ta chống lại cơn sóng này, nếu không phụ thân ta nhất định sẽ đánh ta đến chết, sau tất cả chúng ta đã không giành được Thất Thải Long Tiên!”
Lúc này, ngay khi Mễ Uyên đang cảm thấy vô cùng đau lòng, Chu Khải ở một bên lại đâm vào Mễ Uyên thêm một đao!
???
Đan dược của ngươi đều bị ta dùng?
Muốn ta giúp ngươi chống lại thương tổn?
Mẹ nó ta đều đã thảm như vậy, ngươi còn đâm sau lưng ta một đao nữa sao?
Nghe Chu Khải nói xong, Mễ Uyên đang ngồi trên mặt đất không thể tin vào tai mình, đây là chuyện mà một con người có thể làm ra được sao?
Đúng lúc này, Mễ Uyên đột nhiên chú ý tới động tĩnh của Truyền âm Thạch, sau đó từ trong ngực lấy ra Truyền âm Thạch đang có phản ứng!
Vài phút sau!
“Mễ lão, phụ thân ta nói như thế nào?”
Sau khi nhìn thấy Mễ Uyên cắt đứt Truyền âm Thạch, Chu Khải ở một bên vội vàng hỏi.
“Nói như thế nào sao?”
“Mẹ nó, gia chủ vừa ma đao vừa nói với ta, làm ta mang theo ngươi nhanh chóng lăn trở về, con đao lớn dài 3 mét của hắn đang cơ khát khó nhịn!”
“Thiếu chủ, lão nô lần này thật sự bị ngươi hố thảm a!”
“Chờ sau khi chúng ta trở về, ngươi nhất định phải giúp ta giải thích rõ ràng!”
Nghe Chu Khải hỏi, Mễ Uyên cũng là cực kỳ ủy khuất nói.
“Chúng ta?”
Chương 480: Thật là đáng sợ, nhìn hai con yêu này đã bị nín thành kiểu gì luôn rồi
“Mễ lão, ta không có nói trở về a, chính ngươi trở về đi thôi!”
“Dù sao, có hộ đạo giả của Diệp thiếu ở, ta tuyệt đối sẽ không gặp được nguy hiểm!”
Nói xong, Chu Khải mang theo Diệp Phong rời đi phòng khách, chỉ để lại Mễ Uyên một mình lộn xộn ngồi dưới đất!
“Mẹ kiếp!”
“Thiếu chủ, ngươi không thể chơi như vậy a!”
“Ta chính là người xem ngươi lớn lên, từ khi nào ngươi lại trở nên không biết xấu hổ như vậy!”
Sau khi hồi phục tinh thần, Mễ Uyên hỏng mất hô to!
……
Đại sảnh lầu một!
“Chu Khải huynh!”
“Có muốn đi theo ta học tập phá của chi đạo?”
Ngồi ở trên bàn, Diệp Phong cũng nhìn về phía Chu Khải, nghiêm túc hỏi.
“Học tập phá của chi đạo?”
Nghe được lời này, Chu Khải cũng lộ ra một nụ cười khổ, sau đó nói: “Diệp thiếu, không phải ta không muốn học tập phá của chi đạo, chỉ là ta thật sự không thể hưởng thụ được hạnh phúc trong quá trình phá của!”
“Ta có thể giúp ngươi tìm được Kim Sắc truyền thuyết!”
“Hơn nữa, ta còn có thể để ngươi đi theo Kim Sắc truyền thuyết cùng nhau đi trộm Khổ Trà Tử!”
Sau khi nghe Chu Khải nói xong, Diệp Phong trực tiếp dùng Kim Sắc truyền thuyết làm mồi nhử, chỉ chờ Chu Khải cắn câu!
"Diệp thiếu!"
"Không phải là ngươi đang lừa ta đó chứ, ngươi có thể tìm được kim sách truyền thuyết thật hay sao?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt Chu Khải cũng lóe lên vẻ kích động!
"Ngọa tào!"
"Không phải đâu!"
"Khi nói đến phá sản thì ngươi trầm mặc không nói, nói đến cướp quần của người ta thì ngươi lại kích động lên trong nháy mắt?"
Nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn ở trên mặt của Chu Khải, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự, hắn phát hiện ra mình vẫn xem thường mức độ quan trọng của kim sắc truyền thuyết ở trong lòng Chu Khải!
"Chu Khải huynh!"
"Con người của ta trước giờ đều là nói lời giữ lời, nhưng mà nếu như ngươi muốn ta giúp ngươi tìm được kim sắt truyền thuyết thì ngươi nhất định phải trở thành một tên bại gia tử đủ tiêu chuẩn mới được!"
"Nhưng mà ngươi yên tâm, tiếp theo thứ cần thiết để phá của ta sẽ..."
Không đợi Diệp Phong nói xong, Chu Khải trực tiếp ngắt lời nói: "Diệp thiếu, theo ta về nhà ta một chuyến đi!"
"Ừm?"
"Chu Khải huynh, có phải trong nhà ngươi đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?"
Nghe được Chu Khải nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"Không có xảy ra chuyện gì hết!"
"Chủ yếu là lần này ta đi ra ngoài đi quá vội vàng cho nên ở trong tiên giới không còn thứ đồ tốt gì có thể dùng để phá của được nữa!"
"Cho nên ta muốn quay về nhà lấy một ít đồ, nhưng mà thứ duy nhất cần phải chú ý đó là tuyệt đối không thể để cho phụ thân của ta phát hiện mới được!"
Nhìn vẻ mặt hiếu kì của Diệp Phong, Chu Khải cũng cười giải thích.
Ba! Ba!
Nghe được Chu Khải nói như vậy, Diệp Phong hoàn toàn không một chút do dự nào trực tiếp lấy ra hai cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định và một tấm Thập phẩm cửu giai đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục mà hắn vừa mới mở ra được từ tiên lục bình đập lên trên mặt bàn.
"Chu Khải huynh!"
"Dùng Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định trở về đi, nếu dùng cái đồ chơi này để đi thì nhanh hơn!"
"Mà cái tiên lục này là Thập Phẩm Cửu Giai Ẩn Nặc Tiên Lục, đừng nói là quay trở về lấy một ít đồ, cho dù là ngươi có đứng ở trước giường của phụ thân ngươi để làm chuyện này kia thì hắn cũng không phát hiện ra ngươi đâu!"
Lúc này Diệp Phong cũng giới thiệu sơ về đồ ở trên bàn.
"Ừm?"
"Diệp thiếu, trang bị như thế đầy đủ sao?"
"Có phải là ngươi đã làm chuyện này không ít lần đúng không?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nhìn Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định và ẩn nấp tiên lục trên bàn, Chu Khải cũng vẻ mặt giật mình hỏi thăm.
"Ta còn kém xa lắm!"
"Bây giờ mấy chuyện ta làm ra vẫn quá ít, nhưng mà sau này thì chắc chắn ta sẽ thường xuyên làm ra loại chuyện như thế này!"
Nghĩ đến Tinh Hồn Thánh Địa có nhiều thế lực đối địch như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Một lát sau!
Trở lại phòng khách, nhìn thấy Chu Khải trực tiếp biến mất trong truyền tống môn, Diệp Phong cũng nhịn không được sợ hãi than: "Chu Khải này có tiềm lực rất lớn, ta đang định cung cấp tài nguyên cho hắn phá của sau này, ai mà ngờ được là hắn lại không muốn, hết lần này tới lần khác hắn lại muốn lấy đồ trong nhà của mình ra để phá của, đúng là phá của thật sự!"
Mà Diệp Phong không biết là mới nãy trong đầu của Chu Khải toàn là kim sắc truyền thuyết, hoàn toàn không có cẩn thận lắng nghe những gì mà hắn nói.
"Giày vò lâu như vậy, vậy mà mới trôi qua hai giờ, phá của tiểu long long của ta ấp quá chậm!"
Hỏi thăm hệ thống một chút tình huống của Tử Minh Ám Long Đản, sau đó trên mặt Diệp Phong cũng có chút gấp gáp!
"Tạm thời dùng một vạn gốc Thất Thải Long Tiên Thảo trợ giúp Tử Minh Ám Long mở ra cánh cửa lớn của thế giới phá của!"
"Sau đó dẫn về Thánh Địa, để nó đi theo Cẩu Tử và Soái Bức Huyết, ta chỉ cần lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì dẫn nó đi ra ngoài phá của nhiều một chút là được rồi!"
"Nhưng mà đến lúc đó phải nhắc nhở Cẩu Tử một chút, không thể để cho nó dạy hư Tử Minh Ám Long được!"
Nhàm chán nằm dài trên giường, Diệp Phong cũng bắt đầu quy hoạch kế hoạch trưởng thành cho Tử Minh Ám Long.
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Lang đệ, thật nhàm chán!"
"Khi còn ở hạ giới thì hai người chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, bây giờ đều đến thượng giới rồi tại sao chủ nhân lại không bắt một con Tiên thú về để nuôi chơi chứ?"
"Tiếp tục như thế khi nào đội ngũ của chúng ta mới phát triển lớn mạnh được!"
Nhìn cách đó không xa, Diệp Tiểu Cước xem Đồ Mãng như một cái khăn hình người dùng hắn để lau sạch Thần Thông Mao Ốc, tiểu hoàng cẩu đang nằm rạp ở dưới đất cũng cảm thấy cực kỳ nhàm chán quay quang oán trách với Phệ Huyết Đường Lang đang đứng bên cạnh mình.
Nghe được tiểu hoàng cẩu phàn nàn, bên cạnh, Phệ Huyết Đường Lang đầu tiên là trầm mặc, sau đó cắn răng lên tiếng nói: "Cẩu ca, dựa vào người khác không bằng phải dựa vào chính mình, ở trong Thánh Địa của chúng ta cũng có không ít Tiên thú, nếu không chúng ta cố gắng một chút tạm thời lấy một tiểu tể ra?"
Chương 481: Thật là đáng sợ, nhìn hai con yêu này đã bị nín thành kiểu gì luôn rồi (2)
Theo Phệ Huyết Đường Lang vừa nói dứt câu, cách đó không xa, Diệp Tiểu Cước đang nắm lấy Đồ Mãng lau Thần Thông Mao Ốc cũng toàn thân đột nhiên run lên, kinh hãi nói: "Thật là đáng sợ, ta phải tìm cơ hội nói cho chủ nhân biết những chuyện này, nhìn xem, hai yêu này đã nín thành kiểu gì luôn rồi!"
Một bên khác!
"Không thể!"
"Hai người chúng ta là trái cẩu phải lang của chủ nhân, lúc không có chuyện gì làm thì chúng ta có thể tùy tiện muốn làm gì thì làm nhưng tuyệt đối không thể lãng phí tinh lực ở chuyện này được!"
"Dù sao, dựa vào tốc độ đột phá kinh khủng của chủ nhân thì chỉ sợ không bao lâu nữa thì hắn sẽ tiếp tục phi thăng, đến lúc đó chúng ta cũng sẽ một lần nữa tiến vào trong phương thức tu luyện cấp Địa Ngục, cho nên tuyệt đối không thể để cho bất kỳ chuyện gì làm ảnh hưởng đến chúng ta được!"
Nghe được Phệ Huyết Đường Lang đề nghị, sau đó tiểu hoàng cẩu lại tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc lên tiếng nhắc nhở.
"Cẩu ca!"
"Vẫn là ngươi suy nghĩ sâu xa!"
"Ta lại không nghĩ được xa như vậy!"
Lúc này, Phệ Huyết Đường Lang cũng trưng vẻ mặt kính nể ra bắt đầu nịnh nọt tiểu hoàng cẩu, nhưng mà những lời nịnh nọt này cũng là những lời thật lòng thật dạ của nó, bởi vì nó hoàn toàn không nghĩ được xa như vậy, thậm chí khi nó nghe được những lời này từ trong miệng của tiểu hoàng cẩu thì ngay cả bản thân nó cũng cảm thấy cực kỳ bất ngờ!
Mà cách đó không xa, khi Diệp Tiểu Cước nghe được những lời này thì trên mặt cũng tỏ vẻ giật mình sau đó trong lòng sợ hãi thầm than: "Con chó ngốc này hoàn toàn không ngốc chút nào, ẩn tàng rất sâu!"
...
Đệ Thất Tiên Vực, Không Linh Thành!
"Diệp thiếu!"
"Ta trở về, lần này chúng ta có thể tiếp tục tỷ thí!"
Sau khi Chu Khải thông qua Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định trở lại phòng khách một lần nữa, trên mặt tràn đầy hưng phấn quay qua nhìn Diệp Phong đang nằm ở trên giường hô lên.
? ? ?
Còn muốn so?
Không phải là hắn muốn thắng lại mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo đó chứ?
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng ngồi dậy sau đó nhìn về phía Chu Khải đã không kịp chờ đợi nữa, hiếu kì dò hỏi: "Chu Khải huynh, lần này ngươi đem thứ gì đến đây vậy?"
"Đan dược đó!"
"Ta lấy tất cả Cửu phẩm và Thập phẩm đan dược trong tông môn tới đây, tuyệt đối sẽ đủ cho chúng ta chơi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Chu Khải cũng tràn đầy hưng phấn lên tiếng trả lời.
"Ngươi lấy hết tất cả tới đây?"
"Nếu như bị phụ thân của ngươi phát hiện ra chuyện này, ngươi không sợ sẽ bị đánh chết hay sao?"
Nhìn Chu Khải tràn đầy hưng phấn, Diệp Phong cũng có chút giật mình hỏi thăm.
"Đúng rồi!"
"Diệp thiếu, nếu như ngươi không nhắc tới chuyện này thì suýt nữa là ta quên mất tiêu luôn rồi!"
"Không biết ngươi còn có Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định và ẩn nấp tiên lục nữa hay không?"
Nghe được Diệp Phong lo lắng hỏi, Chu Khải cũng vội vàng hỏi thăm.
"Có!"
Nói xong, Diệp Phong lại tiếp tục lấy ra hai cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định và một tấm ẩn nấp tiên lục để lên bàn.
"Chờ một chút!"
"Hắn không có dùng, không phải là hắn muốn đưa nó tới cho Mễ lão đó chứ?"
"Những đại thiếu thượng giới này đều thích hố người hộ đạo bên cạnh mình như thế hay sao?"
Nhìn Chu Khải cầm lấy truyền tống môn và ẩn nấp tiên lục đi ra khỏi phòng khách, trong lòng Diệp Phong cũng có một cái phỏng đoán to gan đồng thời cũng không khỏi nghĩ đến Lãnh lão bị Long Thiếu Phong hố thảm trước đó!
Trong một căn phòng khách khác!
"Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định?"
"Thiếu chủ, người đang lo lắng ta đi đường quá mệt mỏi hay là lo lắng gia chủ đã đợi đến sốt ruột rồi?"
"Ngươi làm như vậy là đang muốn ta nhanh chóng chạy về ăn chém hả!"
Nhìn Chu Khải đưa Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định tới, trên mặt Mễ Uyên cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến!
"Mễ lão!"
"Đương nhiên là ta lo lắng ngươi đi đường sẽ quá mệt mỏi rồi!"
"Nhưng mà ngươi cũng không cần cám ơn ta, dù sao thì ngươi cũng là người hộ đạo của ta, hơn nữa còn trông ta từ nhỏ đến lớn cho nên những chuyện này đều là chuyện mà ta nên làm!"
Nhìn thấy lúc này mặt Mễ Uyên đã xạm lại, Chu Khải cũng cười giải thích.
? ? ?
Mẹ nó, ngươi đưa ta về ăn chém mà ta còn phải cảm ơn ngươi hay sao?
Ta đây trở về để ăn chém thay cho ngươi đó!
Nhìn thấy Chu Khải biểu hiện ra đại hiếu tâm, lúc này Mễ Uyên cũng nhịn không được muốn chém cho hắn mấy đao!
Hô!
Thở dài một hơi thật sâu, sau khi Mễ Uyên ổn định lại tâm tình của mình thì trực tiếp kích hoạt Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!
Dù sao, sớm cũng bị chém muộn cũng bị chém, sớm tối gì thì cũng phải bị chém mấy đao, nếu như đã không thể tránh khỏi vậy còn không bằng sớm đối mặt với nó!
Nhưng mà ngay khi Mễ Uyên sắp đi vào Không Gian Truyền Tống Môn thì Chu Khải đang đứng ở bên cạnh lại trực tiếp dùng ẩn nấp tiên lục ở trên người của Mễ Uyên, đồng thời còn trực tiếp một cước đá hắn bay vào bên trong Không Gian Truyền Tống Môn!
"Ngọa tào!"
"Thiếu chủ, ngươi sử dụng tiên lục gì ở trên người của ta đó?"
Rất nhanh, một tiếng hô to kèm theo vẻ cực kỳ bất an của Mễ Uyên vang lên ở trong Không Gian Truyền Tống Môn!
"Một đợt cũng là kháng!"
"Hai đợt cũng là kháng!"
"Chỉ đơn giản là ăn thêm mấy đao mà thôi!"
"Nhưng mà, Mễ lão ngươi cứ yên tâm đi, lần này ta tuyệt đối sẽ thắng được mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo đó, tuyệt đối sẽ không để cho ngươi phải ăn mấy đao này một cách oan uổng khổ sở!"
Nhìn thấy Không Gian Truyền Tống Môn dần dần biến mất, Chu Khải cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lẫm bẫm!
...
"Mễ lão đi rồi?"
"Ẩn nấp tiên lục cũng sử dụng cho hắn?"
Nhìn thấy Chu Khải trở lại phòng khách một lần nữa, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm.
? ? ?
Tại sao Diệp thiếu lại biết được?
Chẳng lẽ hắn cũng từng làm như vậy rồi?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải cũng sững sờ, hắn không ngờ được là đối phương lại biết hết toàn bộ thao tác của hắn!
"Ai!"
Chương 482: Sớm cũng bị chém muộn cũng bị chém, sớm muộn gì cũng bị chém mấy đao
"Ta thật sự phục những lão Lục bọn họ, thật mẹ nó biết chơi!"
Nhìn Chu Khải đang đứng sững sờ ở trước cửa phòng, Diệp Phong cũng xác nhận phỏng đoán trong lòng mình!
"Được rồi, bắt đầu tiếp tục trận đấu ném đan dược đi!"
Không đợi Chu Khải trả lời câu hỏi của mình, Diệp Phong cũng trực tiếp đứng ở sau vạch ném!
...
Sí Thiên Tông!
"Chuyện gì xảy ra?"
"Tại sao những đệ tử tông môn mà ta nhìn thấy không có một người nào lên tiếng chào hỏi ta hết vậy?"
Trên đường đi đến đại điện tông môn, Mễ Uyên cũng phát hiện ra được tình huống kì quái này, chuyện này khiến hắn cực kỳ không hiểu!
"Lập tức mở đại trận hộ tông ra!"
"Tất cả đệ tử nội ngoại môn, chấp sự, trưởng lão lập tức đến trước đại tông môn điện tập hợp!"
"Có người dựa vào ẩn nấp tiên lục cướp sạch Đan Dược Các của tông môn không còn một mảnh, hôm nay chúng ta nhất định phải tìm ra hắn!"
Ngay lúc Mễ Uyên còn đang nghi hoặc không hiểu thì giọng nói tràn ngập lửa giận của tông chủ Chu Thiên Phong vang vọng toàn bộ Sí Thiên Tông trong nháy mắt!
Choáng váng!
Sau khi nghe nói như thế, Mễ Uyên trực tiếp ngẩn ra ngay tại chỗ, bây giờ rốt cuộc hắn biết tại sao những đệ tử đó lại không chào hỏi hắn, cũng biết Chu Khải đã sử dụng loại tiên lục nào trên người hắn!
Nhưng mà khiến cho hắn không ngờ được là Chu Khải không chỉ cướp sạch Đan Dược Các của tông môn không còn một mảnh mà còn bắt hắn làm kẻ chết thay, hành vi đổ lỗi phát rồ như thế, đừng nói là người ngay cả chó cũng không làm ra được!
...
Đệ Thất Tiên Vực, Không Linh Thành!
Trong phòng khách quán rượu!
"Diệp thiếu!"
"Còn Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định và ẩn nấp tiên lục nữa không?"
"Ta trở về lấy thêm một chút tiên thảo, Tiên Khí gì đó, sau đó đem đi bán rồi mua một ít đan dược về!"
Liên tiếp thua hai mươi trận, cũng lãng phí hết tất cả đan dược, lúc này Chu Khải đã triệt để gấp!
Hả?
Nhìn thấy Diệp Phong đưa qua mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, Chu Khải cũng trực tiếp ngây ngẩn cả người, sau đó vẻ mặt mộng bức nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, ngươi làm như vậy là có ý gì?"
"Cho ngươi!"
"Ta sợ nếu như ngươi còn chơi tiếp nữa thì Mễ lão sẽ bị chém chết!"
"Hơn nữa, ta cảm thấy ngươi làm như vậy không phải là đang phá của mà là đã biến thành một tên cờ bạc!"
Nhìn thấy Chu Khải đã bình tĩnh trở lại, Diệp Phong trưng vẻ mặt nghiêm túc ra lên tiếng nhắc nhở đối phương!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải cũng trực tiếp nở nụ cười khổ, thầm nghĩ trong lòng: "Ta cũng không muốn trở thành dân cờ bạc, chủ yếu là không thắng được mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, đừng nói Mễ lão sẽ bị chém chết, sau khi ta trở về thì ta cũng sẽ bị chém chết!"
"Tốt!"
"Từ giờ trở đi, ta sẽ cung cấp tất cả những thứ cần thiết để phá của, ngươi cứ cố gắng phá của là được, chỉ có như vậy thì ngươi mới dần dần cảm nhận được niềm vui sướng khi phá của, như vậy thì mới có hy vọng trở thành một tên bại gia tử đủ tiêu chuẩn được!"
Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn Chu Khải tiếp tục nói, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Tuyệt đối không thể chơi trò chơi nhỏ với cái tên này nữa, cái tên này một khi thua là sẽ liều!"
"Nha!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải cũng hai mắt tỏa sáng, nếu như Diệp Phong cung cấp những thứ cần thiết để phá của, vậy thì hắn cũng không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng, như vậy còn không phải là muốn phá như thế nào thì phá như thế đó sao, nếu như trong lòng cảm thấy đau thì hắn sẽ cho rằng là tâm cảnh của mình xảy ra vấn đề!
"Tại sao Diệp thiếu lại leo lên giường nằm?"
"Được rồi, ta phải kiểm tra thật kỹ mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo này đi!"
Nhìn thấy Diệp Phong nằm trên giường lần nữa, Chu Khải cũng không có hỏi thăm quá nhiều, vẻ mặt kích động nhìn về phía mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo trong tay!
Sau một hồi!
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Tử Minh Ám Long Đản sắp ấp xong, có thể lấy trứng rồng từ trong không gian của hệ thống ra rồi!"
Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên, Diệp Phong trên mặt tràn đầy vẻ kích động lấy Tử Minh Ám Long Đản từ trong không gian của hệ thống ra ngoài.
"Ồ!"
"Diệp thiếu, cái trứng này là trứng gì, trân quý không?"
Chú ý tới Diệp Phong lấy ra một quả trứng lớn dài hai mét, Chu Khải cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên hỏi thăm.
"Trân quý!"
"Rất trân quý!"
"Phi thường trân quý!"
Nghe được Chu Khải hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích, dù sao quả Tử Minh Ám Long này là một món đại sát khí phá của, không chỉ có thể để cho bản thân nó phá của, mà vì để cho nó có thể đột phá hạn mức cao nhất của bản thân, sau này tài nguyên tu luyện phá sản ở trên người nó cũng là một con số cực kì kinh khủng!
"Phi thường trân quý tức là phá của?"
Chu Khải nghe xong, nghĩ nghĩ rồi trực tiếp đề nghị Diệp Phong: "Diệp thiếu, nếu không chúng ta nướng nó lên ăn đi!"
? ? ?
Nướng lên ăn?
Tại sao đám đại thiếu các ngươi đều luôn muốn nướng trứng rồng để ăn chứ?
Diệp Phong nghe xong thì trên mặt cũng tỏ vẻ chấn kinh quay qua nhìn Chu Khải!
"Kinh ngạc!"
"Choáng váng!"
"Mộng!"
"Xem ra ta cũng rất có thiên phú phá của, chỉ một cái đề nghị phá của thôi mà đã có thể trực tiếp trấn trụ Diệp thiếu rồi!"
Nhìn thấy dáng vẻ khiếp sợ trên mặt của Diệp Phong, trong lòng Chu Khải âm thầm đắc ý.
"Quả Tử Minh Ám Long Đản này cũng không thể nướng lên ăn, bởi vì đây là quả cuối cùng!"
Lúc này, sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng trực tiếp giải thích cho Chu Khải.
"Cái gì!"
"Đây là Tử Minh Ám Long Đản của Thiên Long Cốc?"
Nhưng mà khi Chu Khải biết được quả trứng lớn ở trước mắt mình lại chính là Tử Minh Ám Long Đản thì cũng sắc mặt đại biến kinh hô lên.
Một lát sau!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi nói Thiếu cốc chủ Thiên Long Cốc Long Thiếu Phong vì phá của mà nướng một quả trứng rồng khác cho ngươi ăn?"
"Mà ngươi không chỉ ăn một quả của người ta mà còn mua lại một quả khác luôn?"
"Thậm chí ngay cả ba con Thanh Huyền Ma Long với ba mươi con Ám Ảnh Địa Long của Thiên Long Cốc cũng đều mua hết?"
Chương 483: Ta vừa ra tới thì thất sủng rồi?
Nghe Diệp Phong nói xong, biểu cảm trên mặt Chu Khải như không thể tin vào tai của mình, mặc dù Sí Thiên Tông bọn họ chưa từng giao thiệp với Thiên Long Cốc nhưng hắn cũng biết tất cả những thứ này là biểu tượng thân phận của Thiên Long Cốc!
Hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại có thể mua hết toàn bộ lại, hắn hoàn toàn không dám tưởng tượng rốt cuộc Diệp Phong đã bỏ ra một cái giá lớn kinh khủng như thế nào!
"Đúng rồi!"
"Chu Khải huynh, mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo trong tay ngươi, ngươi chuẩn bị xử lý như thế nào?"
Phát hiện vỏ trứng của Tử Minh Ám Long Đản bắt đầu xuất hiện một vết rách, Diệp Phong cũng vội vàng hỏi thăm Chu Khải.
"Xử lý như thế nào?"
"Đương nhiên là cúng bái nó như cúng bái tổ tông rồi!"
"Diệp thiếu, ngươi là đàn ông no không biết tình huống của đàn ông chết đói, đừng nói là mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, cho dù chỉ một gốc thì tuyệt đối cũng có thể trở thành trấn tông chi bảo của Sí Thiên Tông ta!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Chu Khải cũng nói thẳng ra ý tưởng chân thật trong lòng mình!
"Ừm?"
"Ngươi lắc đầu thở dài như vậy là có ý gì?"
"Đây chính là Thất Thải Long Tiên Thảo đó, chẳng lẽ ngươi còn định dùng nó để phá của hay sao?"
Nhìn thấy Diệp Phong lắc đầu thở dài, không biết vì cái gì nhưng Chu Khải lại cảm thấy có chút bất an khó hiểu!
Cạch! Cạch! Cạch!
Đúng lúc này, theo vết rách xuất hiện ở trên trứng rồng càng ngày càng nhiều, tiếng vỏ trứng vỡ vụn trong trẻo cũng theo đó mà vang lên.
Rất nhanh!
Dưới ánh nhìn chăm chú của hai người Diệp Phong và Chu Khải, một con Tử Minh Ám Long dài hai mét, toàn thân bao trùm vảy rồng màu tím đen phá xác từ trong trứng lớn bò ra!
"Chủ nhân!"
Sau khi Tử Minh Ám Long leo ra, cũng nhìn về phía Diệp Phong phát ra một tiếng la non nớt.
"Hóa thành hình ngươi đi!"
Nhìn Tử Minh Ám Long, Diệp Phong cũng trực tiếp ra lệnh, bây giờ hắn rất hiếu kì muốn biết rốt cuộc con Tử Minh Ám Long này là đực hay là cái!
Một lát sau!
"Ngọa tào!"
"Không phải đâu, lại là con đực!"
Sau khi Diệp Phong nhìn thấy Tử Minh Ám Long huyễn hóa thành một tiểu nam hài đáng yêu, trong mắt cũng toát ra vẻ thất vọng, sau đó tự lẩm bẩm: "Xem ra phải thay đổi kế hoạch bồi dưỡng trước đó mới được, chờ dùng một vạn gốc Thất Thải Long Tiên Thảo này mở ra cục diện, sau đó trực tiếp ném cho Cẩu Tử đi, Cẩu Tử muốn bồi dưỡng như thế nào thì cứ để cho nó bồi dưỡng như thế đó đi!"
"Chuyện gì xảy ra?"
"Tại sao ta có cảm giác là ánh mắt chủ nhân nhìn ta lập tức thay đổi rồi?"
"Ta vừa mới ra tới thì đã thất sủng hay sao?"
Lúc này, Tử Minh Ám Long chú ý tới sắc mặt Diệp Phong thay đổi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu cũng hiện ra vẻ không hiểu!
Mà lúc này Tử Minh Ám Long biểu hiện ra linh trí đã vượt qua tưởng tượng của Diệp Phong!
"Đây chính là Tử Minh Ám Long trong truyền thuyết sao?"
"Nghe nói Tử Minh Ám Long này chỉ cần có đầy đủ nhiều Minh Long Tử Tinh Thạch thì thực lực có thể tăng cường nhanh chóng, hơn nữa hoàn toàn sẽ không gặp được bất kỳ bình cảnh gì!"
Chu Khải đang đứng ở bên cạnh cũng đưa mắt nhìn Tử Minh Ám Long.
Một lát sau!
"Mẹ nó!"
"Đây là bao nhiêu gốc Thất Thải Long Tiên Thảo!"
"Trước đó Diệp thiếu nói cái thứ đồ chơi này trong tay của hắn có nhiều lắm, mẹ nó, đó cũng không phải là hắn đang nói đùa!"
Sau khi Chu Khải nhìn thấy Diệp Phong lấy ra chín ngàn chín trăm chín mươi gốc Thất Thải Long Tiên Thảo thì kinh hãi đến tròng mắt đều sắp trợn lồi ra, thậm chí khi hắn nhìn lại mười cây trong tay mình thì bỗng nhiên cảm thấy có chút keo kiệt!
"Đi mẹ nó thất sủng!"
"Chung quy là ta nghĩ nhiều rồi!"
"Mặc dù không biết mấy thứ này đều là cái gì nhưng ta có thể cảm nhận được lực lượng ẩn chứa bên trong đó tuyệt đối có lợi ích cực kỳ lớn với ta!"
Lúc này Tử Minh Ám Long nhìn lít nha lít nhít Thất Thải Long Tiên Thảo đó, trong mắt đã bắt đầu bốc lên lục quang!
"Tiểu Thương Long!"
"Những Thất Thải Long Tiên Thảo này đều là của ngươi, ngươi định sẽ xử lý bọn chúng như thế nào?"
Nhìn Tử Minh Ám Long, Diệp Phong cũng tức giận trực tiếp hỏi thăm.
"Chủ nhân yên tâm!"
"Ta tuyệt đối sẽ ăn sạch toàn bộ đám Thất Thải Long Tiên Thảo này!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Tử Minh Ám Long cũng trưng vẻ mặt hưng phấn ra trả lời.
Bành!
Theo một tiếng vang trầm, Tử Minh Ám Long bị Diệp Phong một cước đá ra ngoài cửa sổ!
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Đây chính là Tử Minh Ám Long, chỉ cần có đầy đủ Minh Long Tử Tinh Thạch thì đối phương là Tiên thú kinh khủng có thể trăm phần trăm đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, không bồi dưỡng mối quan hệ cho tốt ngay từ đầu mà ngược lại còn đá người ta một cái?
Nhìn thấy Tử Minh Ám Long bay ra ngoài cửa sổ, Chu Khải cả người đều thấy choáng, bây giờ hắn rất muốn nói với Diệp Phong một câu, cho dù ngươi có muốn đá nó bay ra ngoài thì ngươi cũng phải cho nó mặc một bộ quần áo vào đã chứ!
"Diệp thiếu!"
"Tại sao ta lại có cảm giác hình như ngươi không thích nó lắm?"
Sau khi tỉnh táo lại, Chu Khải cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm Diệp Phong.
"Đúng vậy!"
"Ta không có thích nó cho lắm!"
"Vốn cho rằng là tiểu la lỵ, sau này trưởng thành còn có thể biến thành ngự tỷ, ai mà ngờ được lại là một con đực!"
Nói đến đây, trên mặt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ hối hận tiếp tục nói: "Lúc trước nướng sai, nói không chừng quả trứng bị nướng đó là con cái, ta nên nướng quả trứng này mới đúng!"
"Đây là phương thức tư duy của thần hào phá của hay sao?"
"Người khác nếu như có Tử Minh Ám Long Đản đồng thời có thể ấp ra thì làm gì sẽ để ý tới chuyện nó là con cái hay con đực, tuyệt đối đều sẽ được đối xử như nhau, kết quả đến chỗ ngươi thì sao lại giống như là đang nuôi sủng vật?"
Nghe Diệp Phong nói xong, Chu Khải cũng rơi vào trầm tư, thật sự là hắn rất khó để hiểu được ý nghĩ này của Diệp Phong!
Chương 484: Ta vừa ra tới thì thất sủng rồi? (2)
Khi hắn nhìn thấy Tử Minh Ám Long đi từ bên ngoài về, cũng lắc đầu lẩm bẩm: "Tiểu Thương Long, sau này cuộc sống của ngươi sẽ không dễ chịu!"
"Nói đi!"
"Ngươi định xử lý những Thất Thải Long Tiên Thảo này như thế nào?"
Nhìn thấy Tử Minh Ám Long đi về tới, Diệp Phong cũng vẻ mặt nghiêm túc hỏi lần nữa.
"Chủ, chủ nhân!"
"Vậy ta bảo vệ cho tốt những Thất Thải Long Tiên Thảo này?"
Lúc này, Tử Minh Ám Long cũng thận trọng hồi đáp lần nữa.
Bành!
Nhìn thấy Tử Minh Ám Long bay ra ngoài cửa sổ lần nữa, Chu Khải cũng trưng vẻ mặt hiếu kì ra nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, mặc dù ta không biết đáp án của ngươi là cái gì nhưng ta rất hiếu kì, nếu nó là con cái mà trả lời sai thì ngươi có đạp nó như vậy không?"
"Sẽ không!"
"Nhưng ta sẽ ghi chép lại toàn bộ sai lầm của nó, chờ sau khi nó lớn lên thì trực tiếp côn bổng hầu hạ!"
Nghe được Chu Khải hỏi thăm, Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật trả lời.
"Ngọa tào!"
"Nếu như nó là con cái vậy thì sau khi nó lớn lên còn không phải là sẽ bị ngươi đánh chết tươi hay sao, vậy còn không bằng làm con đực!"
"Ngươi rõ ràng chính là đực hay cái đều không thích!"
Nghe Diệp Phong nói xong, Chu Khải cũng điên cuồng chửi thầm!
Một lát sau!
"Nói đi!"
"Ngươi chuẩn bị xử lý những Thất Thải Long Tiên Thảo này như thế nào?"
Nhìn thấy Tử Minh Ám Long trở lại lần nữa, Diệp Phong cũng tiếp tục hỏi thăm.
"Ăn cũng không được!"
"Bảo hộ cũng không được!"
Ngay lúc Tử Minh Ám Long đang không biết nên trả lời như thế nào thì bỗng nhiên nó chú ý tới một thanh trường thương màu đen được đặt ở trong góc tường, sau đó trực tiếp nói ra: "Chủ nhân, ta thấy cái thứ dài thòn được đặt ở góc tường đó thật là đẹp mắt nếu không thì ta sẽ dùng những Thất Thải Long Tiên Thảo này làm thành một thứ y chang như vậy đi!"
Nói xong, Tử Minh Ám Long cực kỳ thuần thục nhắm ngay phương hướng cửa sổ nằm sấp xuống dưới, thuận tiện cho Diệp Phong ra chân lần nữa, nó cũng không cho rằng câu trả lời này của mình sẽ là một câu trả lời chính xác, hơn nữa nói không chừng một cước lần này sẽ còn mạnh mẽ hơn cả hai cước lần trước!
"Tiểu gia hỏa này vẫn rất tự biết rõ!"
"Cái Thất Thải Long Tiên Thảo này là tiên thảo, lại còn muốn dùng những tiên thảo này chế tạo thành tiên khí, thật khó cho nó có thể nghĩ ra được ý tưởng như vậy!"
"Chỉ sợ một cước tiếp theo đá xuống thì hai cái mông của nó sẽ bị đá cho nở hoa!"
Lúc này, Chu Khải đang đứng ở bên cạnh cũng nở một nụ cười chờ nhìn thấy đối phương bị đạp bay ra ngoài một lần nữa!
"Tiểu Thương Long!"
"Cuối cùng ngươi cũng khai khiếu!"
"Mặc dù đối với người thì thế giới này vẫn còn vô cùng lạ lẫm nhưng chỉ cần biết một chuyện, đó chính là nếu muốn đi theo bên cạnh ta thì phá của mới không bị đánh, nếu không thì ngươi cũng biết hậu quả rồi đó!"
Nhưng mà vượt qua dự tính của Chu Khải và Tử Minh Ám Long là Diệp Phong đang ngồi ở bên cạnh lại cực kỳ hài lòng với câu trả lời này!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đang nói đùa đúng không!"
"Đây chính là Thất Thải Long Tiên Thảo, là đỉnh cấp tiên thảo, hoàn toàn không thể dùng nó để chế tạo Tiên Khí!"
"Hơn nữa cho dù nó có thể chế tạo tiên khí thì cũng không thể làm như vậy!"
Tỉnh táo lại, Chu Khải cũng toát ra vẻ khó có thể tin mà nhìn về phía Diệp Phong nhắc nhở.
"Chu Khải huynh!"
"Ta không thể tin được là những lời như vậy lại được thốt ra từ miệng của ngươi?"
"Ngươi muốn trở thành một tên bại gia tử, mà đây không phải là một hành vi phá của rất tốt hay sao, ngươi quan tâm nó có thể thành công hay không làm gì?"
"Nếu như ngươi vẫn còn có tâm lý như thế này thì ta không biết đến lúc nào ngươi mới có thể trở thành bại gia tử, ngươi không muốn nhìn thấy kim sắc truyền thuyết hay sao?"
Nghe nói như thế, Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật nhìn Chu Khải nhắc nhở.
Choáng váng!
Chu Khải nghe được Diệp Phong nói như vậy, cả người đều trực tiếp ngốc ngay tại chỗ!
Mặc dù hắn rất muốn gặp được kim sắc truyền thuyết, cũng muốn cho mình biến thành một tên bại gia tử nhưng cũng không thể phá của như thế, bởi vì đây chính là Thất Thải Long Tiên Thảo, là bảo bối mà ngay cả Sí Thiên Tông bọn họ cũng phải cúng bái như tổ tông!
"Chủ nhân!"
"Phá của là có ý gì?"
"Ý tưởng mà ta vừa mới nói ra chính là phá của hay sao?"
Lúc này, Tử Minh Ám Long cũng nghiêng cái đầu nhỏ, dùng vẻ mặt cực kỳ dễ thương hỏi thăm Diệp Phong.
"Không sai!"
"Phương thức xử lý mà ngươi vừa mới nói ra chính là phá của!"
"Chu Khải huynh, ta cầm Thất Thải Long Tiên Thảo đi ra ngoài một chuyến, ngươi ở lại giải thích cho Tiểu Thương Long biết cái gì là phá của đi!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức đem theo tất cả Thất Thải Long Tiên Thảo rời khỏi phòng khách.
"Tiểu Thương Long!"
"Thật mẹ nó nhỏ!"
"Nhưng mà bây giờ nó vẫn còn là một đứa con nít!"
"Nếu như sau này nó lớn lên mà vẫn còn kêu nó bằng cái tên này thì không biết là tiểu gia hỏa này có thể chịu nổi hay không nữa!"
Nhìn thấy Diệp Phong rời đi, Chu Khải cũng đưa mắt nhìn qua Tử Minh Ám Long.
...
"Hệ thống, sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem ở bên trong Không Linh Thành này có người có thể dùng những Thất Thải Long Tiên Thảo này chế tạo ra một thanh Tiên Khí trường thương hay không!"
Sau khi rời khỏi quán rượu, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, khu thành đông Không Linh Thành có một Tiên Khí Phô, lão bản của nó tên là Cung Phong, chính là một cường giả Tiên Kiếp Cảnh tam trọng tối đỉnh, đồng thời cũng là một Cửu phẩm Luyện Khí Sư, hắn có thể lợi dụng những Thất Thải Long Tiên Thảo này chế tạo ra một thanh Tiên Khí trường thương!"
Không lâu sau thì giọng nói của hệ thống vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
Một lát sau!
Căn cứ địa đồ nhỏ mà hệ thống cung cấp, Diệp Phong cũng đi tới trước cửa Tiên Khí Phô của Cung Phong.
"Hôm nay không chế tạo Tiên Khí, mời tiểu hữu trở về đi!"
Chương 485: Tiểu Thương Long, nó vẫn còn là con nít
Vừa mới đi vào Tiên Khí Phô thì một giọng nói thô kệch đã vang lên, mà cùng lúc đó một nam tử trung niên dáng người tráng kiện cũng xuất hiện ở trước mặt của Diệp Phong.
"Tại sao không chế tạo?"
Diệp Phong nghe xong thì nhìn về phía Cung Phong hỏi thăm.
"Quy củ!"
"Đây chính là quy củ của ta!"
"Mỗi tháng ngày đầu tiên, ngày thứ mười và ngày cuối cùng ta sẽ không chế tạo Tiên Khí, ai đến cũng không được, cho dù các trả một cái giá lớn như thế nào đi nữa cũng không được!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Cung Phong nằm trên ghế xích đu cũng nói thẳng ra quy củ mình lập!
Bành!
Đúng lúc này, theo một tiếng vang trầm vang lên, một khối Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch cao hai mét đập mạnh xuống dưới đất!
Bành! Bành!
Ngay sau đó, Diệp Phong lại lấy ra Tử Minh Huyền Tinh và Ly Hỏa Bạch Tịnh Thạch có kích thước giống y như vậy đập xuống đất!
"Cái đó là. . . Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch, Tử Minh Huyền Tinh, Ly Hỏa Bạch Tịnh Thạch!"
"Mẹ nó, thật là lớn!"
Lúc này, Cung Phong đang nằm trên ghế xích đu đã kinh hãi đứng phắt dậy, trong ánh mắt nhìn về phía ba khối tiên quáng đó tràn ngập vẻ khó có thể tin được!
"Vốn nghĩ nhờ ngươi chế tạo cho ta một thanh Tiên Khí, sau đó những tiên quáng này xem như thù lao, nhưng mà bây giờ ngươi cũng có quy củ của mình, vậy thì thôi đi!"
Nói xong, Diệp Phong chuẩn bị cất ba khối tiên quáng vào trong không gian của hệ thống!
"Thiếu gia chậm đã!"
"Quy củ là chết, người là sống!"
"Cái quy củ này ta đã giữ vững được mấy ngàn năm, nói thật, ta cũng có chút ngán, đúng là phải điều chỉnh lại một chút!"
Nói đến đây, Cung Phong dừng một chút tiếp tục nói ra: "Sau này quy củ của ta chính là mỗi tháng ngày đầu tiên, ngày thứ mười một và ngày cuối cùng sẽ không chế tạo Tiên Khí, hôm nay là ngày thứ mười, vừa khéo ta có thể chế tạo Tiên Khí!"
Nhìn thấy Diệp Phong chuẩn bị đem ba khối tiên quáng rời đi, Cung Phong cũng vội vàng hô to lên.
Một lát sau!
"Vị thiếu gia này!"
"Giúp ngài chế tạo một thanh Tiên Khí thì ba khối tiên quáng này đều là của ta hết thật không?"
Lúc này, trên mặt Cung Phong cũng tràn đầy khẩn trương nhìn Diệp Phong đang nằm trên ghế xích đu hỏi thăm.
"Đương nhiên!"
"Nhưng mà tại sao ngươi lại không thử cướp đi ba khối tiên quáng này từ trong tay của ta, dù sao thì ta chỉ là một tiểu tu sĩ Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong mà thôi!"
Sau khi trả lời câu hỏi của Cung Phong, Diệp Phong cũng hiếu kỳ nhìn thẳng vào đối phương hỏi thăm.
"Đoạt?"
"Mẹ nó, ta đoạt cái rắm!"
"Có trời mới biết bên cạnh ngươi có người hộ đạo mạnh mẽ đang bảo vệ ngươi hay không!"
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Cung Phong âm thầm chửi bậy trong lòng một phen sau đó cũng cười giải thích: "Vị thiếu gia này, nếu có thể dùng tay nghề này để kiếm cơm ăn thì ta cần gì phải đi đốt giết cướp, làm như vậy chỉ tổ kéo thêm nguy cơ đến cho mình mà thôi!"
"Ai!"
"Định luật người tốt lại bắt đầu!"
"Vẫn là Hỗn Loạn Hoang Vực thú vị hơn nhiều, ít nhất ở chỗ đó thì định lực người tốt luôn gắn liền với ta sẽ mất đi hiệu lực, ta còn có thể gặp được mấy nhân vật phản diện nhỏ nào đó!"
Nghe được Cung Phong giải thích, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài.
(Cổ Phương Sơn: Ta là thành chủ Thiên Quỷ Thành, cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, ngươi lại gọi ta là nhân vật phản diện nhỏ?)
"Mẹ nó, hắn vậy mà thở dài!"
"Ta không có giết người đoạt quáng nên hắn thất vọng?"
"Hắn đang lừa ta cắn câu?"
Nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Phong lúc này, Cung Phong cũng biến sắc, ôi trong lòng càng thêm xác định chắc chắn đang có người hộ đạo đang âm thầm bảo vệ đối phương, hơn nữa rất có thể là thực lực còn mạnh hơn mình!
"Cung Phong tiền bối, không biết ngươi có thể sử dụng một ít tiên thảo, thêm vào bên trong tiên quáng để chế tạo ra một thanh Tiên Khí trường thương hay không?"
Lúc này Diệp Phong cũng nói cho Cung Phong biết mục đích mình đến đây lần này.
"Mẹ nó!"
"Hắn còn biết cả tên của ta!"
"Đi vào Không Linh Thành này hơn hai trăm năm, ta không có dùng tên thật, đây là hắn đã điều tra hết tất cả mọi thứ về ta sau đó trực tiếp tới đây dụ dỗ ta cắn câu đúng không!"
Nghe được Diệp Phong nói toạc ra tên thật của mình, sắc mặt Cung Phong cũng bỗng nhiên thay đổi, hắn không dám tưởng tượng nếu như lúc nãy mình có lòng muốn giết người đoạt mỏ thật thì bây giờ mình có thể đứng ở chỗ này thở nữa hay không!
"Vị thiếu gia này!"
"Dung nhập tiên thảo vào bên trong Tiên Khí, trước kia ta cũng từng làm như vậy nhưng mà điều chỉ dùng một số tiên quáng rác rưởi và tiên thảo rác rưởi tiến hành nếm thử, nhưng đến cuối cùng thì ta vẫn thành công, cho nên nếu như là người khác thì ta không dám hứa chắc còn ta thì ta tuyệt đối tự tin là ta có thể làm được!"
Sau khi tỉnh táo lại, Cung Phong cũng vẻ mặt tự tin lên tiếng trả lời.
"Cái đó là. . . Thất Thải Long Tiên Thảo trong truyền thuyết!"
Mà khi Cung Phong nhìn thấy Diệp Phong lấy Thất Thải Long Tiên Thảo từ trong không gian của hệ thống ra thì trong mắt lại lóe lên một luồng ánh sáng mãnh liệt sau đó toàn thân hắn đều trở nên hưng phấn lên!
Chuyện gì xảy ra?
Tại sao cái tên này hoàn toàn không cảm thấy chấn kinh mà ngược lại còn tỏ vẻ cực kỳ hưng phấn như vậy?
Ta chuẩn bị sử dụng gần mười vạn gốc Thất Thải Long Tiên Thảo này để dung nhập vào trong Tiên Khí, không phải là hắn nên thuyết phục ta hay sao?
Nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn ở trên mặt của Cung Phong, Diệp Phong ngẩn ra không biết làm sao!
"Cung Phong tiền bối!"
"Ta muốn chế tạo một thanh Tiên Khí trường thương, phẩm cấp khẳng định là càng cao càng tốt, mà điều kiện tiên quyết là cần dung nhập những Thất Thải Long Tiên Thảo này, ngươi xem xem cần có loại tiên quáng nào, ta sẽ cung cấp cho ngươi."
Lúc này Diệp Phong cũng là nhìn về phía Cung Phong hỏi thăm.
"Thiếu gia!"
"Không biết chuôi Tiên Khí trường thương này là chế tạo cho người nào sử dụng, hắn tu luyện công pháp thuộc tính gì?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Cung Phong cũng vẻ mặt thành thật hỏi thăm.
"Cho Tiên thú dùng!"
Chương 486: Nếu không phải ta nghèo thì ta cũng muốn phá của như thế
"Không cần bất kỳ thuộc tính gì, càng nặng càng tốt, hơn nữa còn phải cực kỳ cứng rắn mới được!"
Nghe được Cung Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng nói thẳng ra yêu cầu của mình!
Một lát sau!
Khi Diệp Phong tiêu hao điểm phá sản mở ra được hơn mười loại đỉnh cấp tiên quáng cần thiết từ bình tiên quáng, sau đó trên mặt lộ ra vẻ hiếu kỳ nhìn về phía Cung Phong lên tiếng dò hỏi: "Cung Phong tiền bối, ngươi không cảm thấy hành vi như ta rất là phá của hay sao?"
"Phá của thì thế nào!"
"Ngươi không phá của thì sao ta có thể có được cơ hội để chế tạo ra một thanh Tiên Khí trường thương phát rồ như thế được!"
"Nếu không phải ta nghèo thì ta cũng muốn phá của như thế đó!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Cung Phong cũng nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng mình!
Hả?
Nghe được đối phương trả lời mình như vậy, trong mắt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ chấn kinh, hắn từng nghĩ tới đối phương sẽ trả lời mình vô số kiểu nhưng chỉ không nghĩ tới là đối phương sẽ trả lời mình một câu như vậy!
"Thiếu gia!"
"Ngươi không cần nhìn ta như vậy, có một vài thứ cách nhìn của ta hoàn toàn không giống như những người khác!"
"Nếu không thì sao trước kia ta lại thử dùng tiên quáng và tiên thảo hòa hợp lại với nhau để chế tạo Tiên Khí cơ chứ, nói thật, ta đã muốn dùng một chút đỉnh cấp tiên quáng và đỉnh cấp tiên thảo chế tạo Tiên Khí từ lâu rồi, chỉ khổ nỗi là trong tay của ta không có những thứ đó!"
Nhìn thấy Diệp Phong dùng một ánh mắt khác thường nhìn mình, Cung Phong cũng cười giải thích.
"Cung Phong tiền bối, không phải ngươi cũng là một tên bại gia tử đó chứ?"
Nghe nói như thế, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt ngạc nhiên ra hỏi thăm.
"Xem như thế đi!"
"Đáng tiếc ta là người nghèo, những thứ mà ta lấy được từ trong Thiên Đạo Chiến Trường hàng năm hoàn toàn không đủ để cho ta lãng phí!"
Nói đến đây, Cung Phong lập tức dẫn theo Diệp Phong đi vào buồng trong của Tiên Khí Phô!
Trường cung hai mặt đều là dây cung!
Trường côn trên thân côn tràn đầy gai nhọn nhỏ!
Trường kiếm mềm nhũn!
Chủy thủ không có chuôi nhưng lại cực kỳ sắc bén!
...
Nhìn thấy các loại Tiên khí cổ quái kỳ lạ được trưng bày ở trong buồng trong, Diệp Phong đã hoàn toàn bị hoa mắt!
"Thiếu gia!"
"Ngươi thấy những tác phẩm nghệ thuật này của ta như thế nào?"
"Phải biết, tất cả những thứ này đều được ta dùng tiên quáng tốt nhất trong tay chế tạo mà thành, mà sau khi hoàn thành một đơn này của ngươi thì ta lại có thể dùng ba khối tiên quáng đó chế tạo ra một chút Tiên Khí đặc thù nữa rồi."
Nhìn những tác phẩm đắc ý này, trên mặt Cung Phong cũng lóe lên vẻ đắc ý!
"Ngọa tào!"
"Cái tên này cũng thú vị lắm!"
Nhìn thấy vẻ đắc ý ở trên mặt của Cung Phong, Diệp Phong thầm nghĩ trong lòng: "Nhất định phải kéo cái tên này về Thánh Địa!"
"Thiếu gia!"
"Chuôi Tiên Khí trường thương này chỉ sợ phải chờ một ngày mới có thể chế tạo ra được."
Lúc này, Cung Phong chuẩn bị bắt đầu làm việc thì quay qua nhìn Diệp Phong nói.
"Được!"
"Vậy ngươi bắt đầu chế tạo đi, ngày mai ta lại tới!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp rời khỏi Tiên Khí Phô!
"Trường thương lớn dài năm mươi mét!"
"Rất muốn nhìn thử xem khi Tiểu Thương Long cầm cái cự hình trường thương này trong tay thì dáng vẻ sẽ thú vị đến mức nào!"
Sau khi rời khỏi Tiên Khí Phô, Diệp Phong cũng cười tự nói.
...
Bên ngoài quán rượu!
"Ngọa tào!"
"Tình huống như thế nào?"
Nhìn thấy Tiểu Thương Long từ cửa sổ phòng khách bay ra ngoài, Diệp Phong cũng khó hiểu đứng sững sờ ngay tại chỗ!
Rất nhanh!
Khi Diệp Phong trở lại phòng khách của quán rượu, nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy lửa giận của Chu Khải thì tỏ vẻ vô cùng khó hiểu hỏi: "Chu Khải, sao ngươi lại đá Tiểu Thương Long bay ra ngoài rồi?"
"Diệp thiếu!"
"Rốt cuộc ngươi cũng về tới rồi!"
"Ta giảng dạy cho Tiểu Thương Long biết một chút cái gì mới là phá của, kết quả nó thừa dịp ta không chú ý, trực tiếp ăn mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo của ta!"
Nhìn thấy Diệp Phong đang đứng ở trước cửa phòng, Chu Khải sụp đổ khóc lóc kể lể với hắn.
"Ừm?"
"Chu Khải huynh, như vậy thì có phải là do ngươi giảng dạy có vấn đề hay không?"
"Nó vốn là Tiên thú loài rồng, ăn hết Thất Thải Long Tiên Thảo cũng không tính là phá của!"
Nghe được Chu Khải khóc lóc kể lể, Diệp Phong lại tỏ vẻ không hiểu hỏi ngược lại.
"Chủ yếu là nó hoàn toàn không có hấp thu lực lượng ở bên trong đó!"
"Sau khi ăn xong thì mẹ nó, nó trực tiếp ị ra ngoài!"
"Mười cây, lực lượng của mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo đều ẩn chứa trong một đống đó!"
Nghe được Diệp Phong hỏi lại, rốt cục Chu Khải sụp đổ hô to lên!
? ? ?
Ăn?
Ị?
Tất cả lực lượng đều ẩn chứa ở trong một đống đó?
Nghe Chu Khải nói xong, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự, mặc dù hắn thừa nhận lần này Tiểu Thương Long phá của vô cùng hợp lý nhưng mà kết quả lại khiến cho người ta có chút buồn nôn!
"Ồ!"
"Chu Khải huynh, vậy bây giờ cái đống đó ở đâu?"
"Ta tại sao không có thấy?"
Sau khi Diệp Phong nhìn khắp phòng khách một lượt, sau đó vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn về phía Chu Khải hỏi thăm.
"Cái đó, ta, ta cất!"
"Dù nói thế nào thì ở trong đó cũng ẩn chứa lực lượng của mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo, chắc chắn không thể ném đi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, trên mặt Chu Khải cũng lộ vẻ lúng túng giải thích.
"Ngọa tào!"
"Chu Khải huynh, vậy mà ngươi cũng ra tay được?"
"Nếu như ngươi cứ như vậy mãi thì làm sao có thể trở thành bại gia tử được!"
Biết được Chu Khải lại cất một đống đó vào, Diệp Phong cũng phục thật, hắn cảm thấy độ khó của truyện để cho Chu Khải trở thành bại gia tử cũng không hề nhỏ một chút nào!
"Nóng hổi sao?"
"Nóng hổi, hơn nữa còn không có mùi thối, ngược lại có một loại hương..."
Nói đến đây, Chu Khải bỗng nhiên ngừng lại, nhìn Diệp Phong đang đứng đối diện dùng thần thái cười như không phải cười mà nhìn mình, giờ phút này hắn chỉ hận mình không thể lập tức tìm được một cái lỗ để chui xuống!
"Chủ nhân, ngài về đến rồi!"
"Vừa nãy ta vừa mới phá của đó!"
"Nhưng mà tại sao hắn lại đạp ta?"
Chương 487: Đoạt = mình = phá của
Lúc này, Tiểu Thương Long đi vào trong phòng khách, sau khi nhìn thấy Diệp Phong thì chuyện đầu tiên mà nó làm là kể ra chiến tích phá của của mình, sau đó trên mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi thăm Diệp Phong.
"Tiểu Thương Long!"
"Ngươi phải nhớ kỹ một chuyện, muốn phá của cũng được, nhưng tuyệt đối không thể ra tay với đồ của người..."
Không đợi Chu Khải nói xong, Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh bỗng nhiên ngắt lời hắn.
"Tiểu Thương Long!"
"Phá của chính là như vậy, lần này ngươi làm không tệ!"
"Về phần tại sao hắn muốn đánh ngươi, đó là do ta không có ở đây, nếu như ta có mặt ở đây thì hắn sẽ không dám đánh ngươi!"
"Mà chờ sau này khi hiểu được nhiều thứ thì chắc chắn ngươi sẽ có rất nhiều ý tưởng phá của mới lạ, cho nên ngươi cứ tiếp tục phá của đi, không cần phải để ý tới mấy thứ đồ đó là của ai, ta sẽ giúp ngươi giải quyết tất cả mọi chuyện!"
? ? ?
Cứ tiếp tục phá của, không cần phải quan tâm đồ là của ai?
Mẹ nó, cái đó không phải là ăn cướp hay sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải đang đứng ở bên cạnh trực tiếp sợ ngây người!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi giáo dục Tiểu Thương Long như thế có phải là có chút không tốt hay không!"
"Muốn phá của cũng được, nhưng cũng không thể lấy đồ của người khác để phá của!"
"Ngươi làm như vậy không phải là đang dạy hư Tiểu Thương Long hay sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, Chu Khải cũng vội vàng nhắc nhở Diệp Phong.
"Chu Khải huynh!"
"Ngươi có từng cướp lấy đồ của người khác ở trong Thiên Đạo Chiến Trường không?"
Nghe được Chu Khải nói như vậy, Diệp Phong lại thần sắc bình thản hỏi ngược lại.
"Có!"
"Mạnh được yếu thua, muốn cướp thì cướp không cần phải thương lượng!"
Diệp Phong nghe xong thì cười tiếp tục hỏi: "Vậy thứ mà ngươi cướp được có phải sẽ là của ngươi hay không?"
"Chắc chắn rồi!"
"Đã cướp được rồi thì chắc chắn sẽ là của..."
Nói đến đây, Chu Khải đột nhiên phản ứng lại, sau đó nở một nụ cười khổ nói: "Diệp thiếu, là ta lâm vào góc chết tu duy, ngươi dạy dỗ rất đúng!"
"Đoạt = mình = phá của!"
Mà lúc này, Tiểu Thương Long đang đứng ở bên cạnh thông qua cuộc đối thoại của hai người thì cũng tổng kết ra một chút tin tức cực kỳ quan trọng!
"Tốt!"
"Không có việc gì thì ta đi nghỉ ngơi đây!”
"Chu Khải huynh, ngươi dẫn theo Tiểu Thương Long ra ngoài mua mấy bộ quần áo, sau đó giải thích cho nó biết được một số tình huống của thế giới này, ví dụ như là thực lực cảnh giới, tiên quáng, tiên thảo vân vân!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp rời khỏi phòng khách của Chu Khải, trực tiếp đi về phòng của mình.
? ? ?
Làm gì!
Con ngươi ấp ra, bây giờ là giao cho ta chăm sóc?
Nhìn Diệp Phong rời đi, Chu Khải cả người đều muốn điên rồi, phá của không có học được, kim sắc truyền thuyết cũng không thấy được, mười cây Thất Thải Long Tiên Thảo còn biến thành một đống phân, bây giờ còn phải học tập bảo mẫu chi đạo?
...
Trong phòng khách!
"Hệ thống, bắt đầu tiến hành kế hoạch cứu vớt sư tôn lười biếng!"
"Bây giờ bắt một đại lão ở thần giới trước, sau đó mới thương lượng ra kế hoạch tiếp theo!"
Sau khi trở lại phòng khách, Diệp Phong trực tiếp nói ra ý nghĩ của mình cho hệ thống nghe.
"Đinh! Túc chủ, người cứ đưa ra yêu cầu, những chuyện còn lại thì giao cho thành viên đội hộ vệ bại gia là được rồi, bọn họ sẽ căn cứ theo yêu cầu của người mà tìm kiếm mục tiêu thích hợp ở thần giới!"
Rất nhanh, giọng nói của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu Diệp Phong.
"Nữ!"
"Chưa từng thu đồ đệ!"
"Tán tu!"
"Chính phái một chút!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống lại vang lên một lần nữa: "Đinh! Túc chủ, mời lựa chọn do ai xuất thủ?"
"Để Diệp Nhất ra tay đi!"
Nghĩ đến phải chọn một người làm việc ổn thỏa, cuối cùng Diệp Phong quyết định để Diệp Nhất xuất thủ!
...
Thần giới!
"Sở Tâm Nguyệt, ngươi chạy nữa đi!"
"Sao ngươi lại không chạy nữa?"
Nhìn thấy Sở Tâm Nguyệt ngã xuống đất, trên mặt Triệu Ngọc Cường cũng nở một nụ cười xấu xa!
"Triệu Ngọc Cường!"
"Uổng cho ta tin tưởng ngươi như vậy, không ngờ là ngươi lại hạ độc ta!"
Vẻ mặt suy yếu, không thể nào điều động thần lực ở trong cơ thể, lúc này, Sở Tâm Nguyệt nhìn nam tử từng bước từng bước đi tới chỗ mình, tràn ngập lửa giận mắng to!
"Sở Tâm Nguyệt, chuyện này có thể trách ta được hay sao?"
"Ta và ngươi cùng nhau xông xáo Thiên Đạo Chiến Trường cũng được mấy trăm năm, khi gặp được nguy hiểm thì ta luôn cản ở trước người cổ ngươi, ta làm như vậy còn không phải là vì muốn ngươi tắm chung với ta ngủ chung với ta hay sao?"
Nghe được Sở Tâm Nguyệt giận mắng, Triệu Ngọc Cường lại cười lạnh lên tiếng nói.
"Vương bát đản!"
"Ngươi còn có mặt mũi nói ra những lời này!"
"Vốn ta có thể tự giải quyết nguy hiểm nhưng ngươi lại xuất thủ!"
"Đến lúc những nguy hiểm mà ta không tự giải quyết được thì ngươi xuất thủ, phát hiện ra bản thân ngươi cũng không giải quyết được thì mẹ nó, ngươi chạy còn nhanh hơn tất cả mọi người, cuối cùng vẫn chính là ta liều mạng hóa giải từng cái nguy cơ, kết quả còn thuận tiện giúp ngươi tranh thủ được thời gian để chạy trốn, ngươi làm như vậy mà còn muốn ta phải có hảo cảm với ngươi hay sao?"
Nghe được Triệu Ngọc Cường nói như vậy, Sở Tâm Nguyệt tức chửi ầm lên một lần nữa!
Khụ khụ!
Nghe nói như thế, trên mặt Triệu Ngọc Cường cũng có chút xấu hổ, sau đó trực tiếp nói ra: "Sở Tâm Nguyệt, ta cũng không muốn nói nhảm thêm với ngươi, dù sao hôm nay cho dù ngươi sống cũng là người của ta mà chết ngươi cũng là người của ta, không ai có thể cứu được ngươi đâu!"
"Xin lỗi!"
"Hôm nay nàng là người của ta!"
Đúng lúc này, một giọng nói tràn đầy vẻ trêu tức từ sau lưng của Triệu Ngọc Cường vang lên.
Xoát!
Sau khi nghe được giọng nói tràn đầy vẻ trêu tức này, Triệu Ngọc Cường cũng thần sắc đại biến trực tiếp quay mặt nhìn về phía sau, hắn không thể nào tưởng tượng được tại sao lại có người có thể vô thanh vô tức hiện ra ở phía sau lưng hắn!
"Chớ khẩn trương!"
"Ta vất vả lắm mới đi ra được một lần, ta sẽ không trực tiếp giết chết ngươi đâu!"
Nhìn thấy vẻ mặt khẩn trương của Triệu Ngọc Cường, Diệp Nhất cũng nở một nụ cười không khác gì ác ma!
Chương 488: Chủ nhân, ta thật sự không làm cái gì hết á
Một lát sau!
"Nhanh lên!"
"Tốc độ phải nhanh nữa lên!"
"Nhất định phải đuổi theo kịp hắn cho ta!"
Lúc này, hai cái chân chia nhau giẫm lên trên lưng và trên đầu của Triệu Ngọc Cường, Diệp Nhất nắm lấy một sợi dây thừng đang được Triệu Ngọc Cường ngậm ở trong miệng hưng phấn hô to ở trên không trung!
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, đừng có chơi ta như vậy!"
"Coi ta là Thần thú tọa kỵ thì cũng thôi đi, nhưng mẹ nó ít nhất ngươi cũng phải nói cho ta biết là đang đuổi theo ai chứ, một hai kêu ta phải đuổi theo, chẳng lẽ bắt ta phải đuổi theo không khí hay sao hả?"
Lúc này, Triệu Ngọc Cường đang phi hành với tốc độ cao ở trên không trung giống như là siêu nhân, cả người đều muốn điên rồi, nếu như không phải hắn không thể đánh lại được đối phương thì mẹ nó hắn đã tự sát từ lâu rồi, không thể khi dễ người ta như vậy!
"Rốt cuộc thì người này là ai?"
"Tại sao hắn lại cứu ta?"
"Hơn nữa hắn còn làm nhục Triệu Ngọc Cường như vậy để báo thù cho ta, chẳng lẽ hắn có ý tưởng gì đó đối với ta hay sao?"
Nhìn thấy Diệp Nhất đẹp trai mê người đang đứng trên người của Triệu Ngọc Cường ở trên không trung, lúc này, ở dưới mặt đất Sở Tâm Nguyệt cũng rơi vào trong trạng thái hoa si!
"Thời gian không sai biệt lắm!"
"Nếu còn tiếp tục chơi như vậy nữa thì sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của ta!"
Nghĩ đến đây, trong nháy mắt sắc mặt Diệp Nhất trở nên lạnh lẽo như băng, sau đó chân phải đột nhiên dùng sức, trực tiếp đạp Triệu Ngọc Cường đang ở dưới chân mình rơi xuống đất!
Oanh!
Theo một tiếng vang thật lớn vang lên, Triệu Ngọc Cường cũng máu me khắp người, bò từ trong cái hố tràn đầy bụi đất ra ngoài!
"Vốn định giữ lại một mạng cho ngươi!"
"Nhưng mà ta hoàn toàn không ngờ được là ngươi lại vô tích sự như vậy, thậm chí ngay cả hắn mà ngươi cũng không đuổi kịp, nếu đã như vậy thì ta còn giữ ngươi lại để làm gì nữa chứ!"
Theo giọng nói tràn đầy bất mãn của Diệp Nhất vang lên, Triệu Ngọc Cường mới bò từ trong cái hố ra ngoài, còn chưa kịp hiểu là chuyện gì đã xảy ra thì đã nhìn thấy một đạo kim sắc đao mang từ trước mắt hắn chợt lóe lên, khi ý thức của hắn sắp tiêu tán, Triệu Ngọc Cường hét lớn ở trong lòng: "Vương bát đản, mẹ nó, rốt cuộc là ngươi muốn cho ta đuổi theo ai đó, đến chết cũng không để cho ta chết được một cách rõ ràng!"
"Cảm tạ đại nhân đã xuất thủ cứu giúp!"
Lúc này, Sở Tâm Nguyệt cũng đi tới trước mặt Diệp Nhất, sau đó tràn đầy cảm kích lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Ngươi cám ơn ta làm gì?"
"Ta giết hắn là chỉ vì muốn tìm một chút niềm vui thú cho ta mà thôi, mà lần này mục đích chủ yếu ta đi ra đây chính là đến đây để bắt cóc ngươi đó!"
Nghe được Sở Tâm Nguyệt nói như vậy, Diệp Nhất lại khẽ nhíu mày nói ra mục đích chuyến đi lần này của mình.
? ? ?
Không phải tới cứu ta?
Mà là đến bắt cóc ta hay sao?
Nghe được Diệp Nhất trả lời mình như vậy, Sở Tâm Nguyệt trực tiếp đứng ngẩn ra ngay tại chỗ, chuyện này hoàn toàn không giống với những gì mà nàng đang nghĩ!
Vô số năm qua, rốt cục cũng xuất hiện được một nam nhân khiến cho nàng vừa lòng, kết quả người ta đến đây là để bắt cóc nàng?
Chờ chút!
Đúng lúc này, Sở Tâm Nguyệt bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vội vàng nhìn về phía Diệp Nhất lên tiếng hỏi: "Đại nhân, vậy, vậy người muốn cướp tiền hay cướp sắc vậy?"
? ? ?
Thần mẹ nó cướp tiền hay là cướp sắc?
Mẹ nó, ta phụng lệnh chủ nhân của ta tới đây bắt cóc ngươi để đi thu đồ đệ!
Chú ý tới ánh mắt mà Sở Tâm Nguyệt đang nhìn về phía mình càng ngày càng không đúng, Diệp Nhất thừa nhận thời khắc này hắn bắt đầu luống cuống!
...
Thượng giới, Đệ Thất Tiên Vực, Không Linh Thành!
Trong phòng khách của quán rượu!
"Mẹ nó!"
"Ngươi bình thường một chút có được hay không, mẹ nó, đừng có nhìn ta như vậy nữa!"
Phát hiện Sở Tâm Nguyệt vẫn dùng ánh mắt hàm tình mạch mạch mà nhìn mình, lại nhìn thấy Diệp Phong đang dùng ánh mắt khác thường mà nhìn mình, giờ phút này, Diệp Nhất cả người đều muốn điên rồi, bây giờ hắn rất muốn nói với Diệp Phong một câu: "Chủ nhân, ta thật sự cái gì cũng không có làm hết!"
"Diệp Nhất!"
"Đây là tình huống như thế nào?"
Một lát sau, Diệp Phong trưng ra vẻ mặt cười như không phải cười mà nhìn Diệp Nhất lên tiếng hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Ngươi nghe ta giải thích đi, không giống như những gì ngươi đang nghĩ đâu!"
"Ta nói là ta muốn bắt cóc nàng, ai mà ngờ được nàng lại hỏi ta là tới để cướp tiền hay cướp sắc, câu hỏi này trực tiếp khiến cho ta bối rối không biết trả lời như thế nào, sau đó ta vội vàng đưa nàng xuống dưới này, ta thật sự cái gì cũng không có làm hết!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Diệp Nhất cũng thần sắc hốt hoảng vội vàng giải thích.
"Mẹ nó, tính sai!"
"Trước đó những yêu cầu mà ta nói ra vẫn còn có chỗ sơ suất!"
"Sao lại bắt được một đứa mê trai xuống chứ!"
Sau khi nghe Diệp Nhất giải thích tất cả mọi chuyện, Diệp Phong cũng bị kinh hãi, hắn hoàn toàn không ngờ được lại xảy ra tình huống như thế này!
Mẹ nó, đã bị bắt cóc rồi mà còn hỏi là người ta cướp tiền hay là cướp sắc, mẹ nó, đây là tư duy mà một người bình thường nên có hay sao?
Tạm thời cho Diệp Nhất rời đi trước, sau đó Diệp Phong cũng quay qua nhìn Sở Tâm Nguyệt nói: "Ta cho người đi bắt ngươi xuống đây chỉ có một mục đích duy nhất đó chính là muốn cho ngươi thu sư tôn của ta làm đồ đệ!"
Hả?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, Sở Tâm Nguyệt cũng sững sờ!
Chỉ là thuộc hạ của hắn thôi mà có thể bắt nàng từ thần giới xuống đến thượng giới, loại tồn tại như thế này đã không phải là nàng có thể tưởng tượng ra được, nhưng nàng tuyệt đối không thể nào ngờ rằng mục đích của đối phương lại là bắt nàng xuống đây để nàng thu một đồ đệ!
Một lát sau!
Sau khi Sở Tâm Nguyệt hiểu rõ ràng kế hoạch cứu vớt sư tôn lười biếng thì trên mặt của nàng cũng hiện ra vẻ giật mình, nhìn vẻ mặt thành thành thật thật của Diệp Phong, trong lòng của nàng không nhịn được mà sợ hãi than thầm: "Vốn cho rằng Diệp Nhất đó đã rất biết chơi rồi, ai mà ngờ được là Diệp Phong này càng biết chơi hơn nữa!"