Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 510: CHƯƠNG 510: ĐẠI CA, NGƯƠI TÌM CÁI GÌ, TIỂU ĐỆ GIÚP NGƯƠI TÌM

"Nếu không ngươi theo đi thôi, nếu ngươi không đi cùng, vậy ta cũng không đi!"

Trần Phàm cũng lo lắng Diệp Phong sẽ không đi, lúc này cũng khuyên.

? ? ?

Hai người các ngươi là tình huống như thế nào!

Sao nhất định phải dẫn ta theo!

Nghe được hai người nói như vậy, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết lên tiếng nói: "Sư tôn, ta đi còn không được nha, vậy lúc nào chúng ta xuất phát?"

"Sắc trời đã tối!"

"Chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi một đêm trước, sáng sớm ngày mai xuất phát, hẳn là có thể đuổi tới tháp truyền tống Thiên Đạo Chiến Trường cách nơi này gần nhất trước tối mai."

Nghe được Diệp Phong đồng ý, trên mặt Lạc Thiên Tuyết cũng toát ra tiếu dung lần nữa, sau đó nói ra sắp xếp của mình.

"Tốt!"

"Ngày mai các ngươi còn phải đi đường, đều nghỉ ngơi sớm một chút đi!"

Lúc này, Hồ Lỵ đang đứng bên cạnh cười nói xong thì rời khỏi nơi ở của Lạc Thiên Tuyết trước!

Một lát sau!

"Trần Phàm!"

"Ngươi đứng ở cửa ra vào làm gì, về phòng ngươi nghỉ ngơi đi!"

Đi vào phòng mình, đang lúc Diệp Phong chuẩn bị đóng cửa thì lại nhìn thấy Trần Phàm thân thể đứng nghiêm ở cửa ra vào, chuyện này khiến hắn hơi nghi hoặc một chút, lên tiếng hỏi thăm.

"Đại ca!"

"Ta không về nghỉ ngơi, ở đây trông coi cho ngươi!"

"Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để bất kỳ kẻ nào quấy rầy ngươi nghỉ ngơi!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Trần Phàm thì vẻ mặt thành thật lên tiếng nói.

"Giúp ta trông coi?"

Nhìn vẻ mặt thành thật của Trần Phàm, Diệp Phong cũng nhịn không được cười nói: "Đi về nghỉ ngơi đi, không cần trông coi, đêm hôm khuya khoắt ai sẽ tới quấy rầy ta nghỉ ngơi!"

"Đại ca!"

"Ngươi cũng không cần để ý, đây là chuyện mà thân là tiểu đệ ta phải làm, ngươi mau đi về nghỉ đi!"

Nói xong, Trần Phàm cũng không đợi Diệp Phong nói thêm cái gì, trực tiếp đóng kỹ cửa giúp Diệp Phong!

"Vất vả lắm đại ca mới nhận ta, ta nhất định phải biểu hiện tốt một chút, tuyệt đối không thể bỏ qua bất kỳ một cơ hội có thể biểu hiện nào!"

Đóng kỹ cửa phòng, sau đó Trần Phàm cũng đứng ở bên trái cửa phòng, trực tiếp làm môn thần!

"Không nghĩ tới tiểu tử Trần Phàm này vẫn rất hiểu chuyện!"

"Vậy buổi tối hôm nay ta có thể chơi đùa với thất tiên nữ rồi!"

"Nhưng mà hôm nay nhìn thấy sư tôn và sư tổ sao luôn cảm thấy các nàng có chút không thích hợp?"

Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Phong cũng theo thói quen kẹp chăn ở giữa hai chân ngủ.

...

"Diệp Phong, gia hỏa này không tán ta, nếu ta quá mức chủ động, có thể sẽ không tốt lắm, hẳn là nên từ từ!"

"Nếu không, ta đi tìm hắn trò chuyện một hồi, rút ngắn quan hệ trước một chút?"

"Bây giờ hẳn là hắn còn chưa ngủ chứ!"

Bên trong phòng, Lạc Thiên Tuyết nghĩ nghĩ, trực tiếp rời khỏi phòng mình đi đến nơi ở của Diệp Phong.

"Thánh Chủ!"

"Đại ca đã nghỉ ngơi, nếu ngươi có chuyện tìm đại ca thì sáng sớm ngày mai rồi nói sau!"

Nhưng mà khi Lạc Thiên Tuyết đi tới trước cửa phòng Diệp Phong thì lại bị Trần Phàm ngăn lại!

? ? ?

Còn phái người phòng ta?

Nhìn thấy Trần Phàm ngăn lại mình, Lạc Thiên Tuyết cả người đều mộng!

"Ta là sư tôn hắn!"

"Hắn cũng phải nghe lời của ta, ngươi nhất định phải cản ta?"

Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên Tuyết cũng có chút tức giận lên tiếng nói với Trần Phàm.

"Thánh Chủ!"

"Đại ca nghe ngươi chính là chuyện của đại ca, nhưng ta chỉ nghe đại ca!"

"Hôm nay có ta ở đây, ai cũng đừng nghĩ quấy rầy đại ca nghỉ ngơi!"

Nhưng mà, Trần Phàm trả lời lại khiến cho Lạc Thiên Tuyết bất ngờ, nàng không nghĩ tới Trần Phàm này lại trung thành với Diệp Phong đến trình độ như vậy!

Lạc Thiên Tuyết không biết là từ nhỏ đến lớn Trần Phàm trải qua rất rất nhiều chuyện, hắn biết rõ một chuyện, đó chính là quyết định một người thì chỉ nghe người đó, về phần những người còn lại, không cần biết đối phương là ai, hắn cũng sẽ không để ý tới!

"Hắn kêu ngươi canh giữ ở đây?"

Đối với thái độ trung thành tuyệt đối của Trần Phàm, Lạc Thiên Tuyết cũng khỏi sinh ra chút tức giận nhưng nàng cũng hiểu cho hắn!

"Không phải!"

"Là chính ta chủ động muốn thủ ở chỗ này!"

"Đây là chuyện mà tiểu đệ như ta phải làm!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Trần Phàm cũng trực tiếp giải thích.

"Muốn thừa cơ thử thái độ Diệp Phong một chút hay không?"

Nghe được Trần Phàm trả lời, Lạc Thiên Tuyết nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nói: "Vậy sáng sớm ngày mai ngươi nói cho Diệp Phong, nói là buổi tối hôm nay ta tới là muốn cho hắn nhìn bộ quần áo đó."

Nói xong, Lạc Thiên Tuyết nghĩ đến bộ quần áo do Tử Minh Huyền Tinh chế tạo đó, trên mặt cũng đỏ bừng, sau đó trực tiếp quay người đi về phòng mình.

Sáng sớm hôm sau!

"Đại ca!"

"May mà ta đêm qua giúp ngươi thủ, nếu không chắc chắn ngươi không thể nào nghỉ ngơi cho tốt!"

Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, Trần Phàm đi vào phòng, cũng vẻ mặt đắc ý nói ra công lao của mình!

"Ừm?"

"Thế nào, đêm qua còn có người suýt chút quấy rầy đến mộng đẹp của ta rồi?"

Nghe được Trần Phàm nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút hiếu kỳ hỏi thăm.

"Đúng vậy!"

"Tối hôm qua Thánh Chủ đến đây, nói có việc muốn tìm ngươi, nhưng vì muốn cho ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta trực tiếp cản Thánh Chủ lại, mặc dù nàng là sư tôn đại ca nhưng ta chỉ nghe đại ca!"

"Nhưng mà lúc Thánh Chủ rời đi có nhờ ta nói cho ngươi một câu, nói tối hôm qua nàng đến tìm ngươi là muốn cho ngươi xem bộ quần áo đó một chút, dù sao ta không biết rõ lời này rốt cuộc là ý gì!"

Lúc này, Trần Phàm cũng nói lại lời Lạc Thiên Tuyết nhờ nói cho Diệp Phong.

"Cái gì!"

"Sư tôn nói như vậy thật?"

Nghe nói như thế, Diệp Phong cả người đều tỉnh táo lại!

"Đúng vậy!"

"Thánh Chủ nói như vậy!"

Nói đến đây, Trần Phàm phát hiện Diệp Phong ngồi ở trên giường bắt đầu cúi đầu tìm kiếm cái gì ở hai bên trái phải, sau đó vội vàng hỏi: "Đại ca, ngươi tìm cái gì, tiểu đệ giúp ngươi tìm!"

"Kiếm của ta đâu rồi!"

"Đại bảo kiếm dài bốn mươi mét của ta đâu!"

"Mẹ nó, ta chém chết cái thằng ngu này!"

Nghe được Trần Phàm trả lời như vậy, Diệp Phong mẹ nó càng tức giận, lấy một thanh trường kiếm từ trong tiên giới ra lập tức đuổi theo Trần Phàm đã chạy xa!

"Xong đời!"

Chương 511: Ta đang nghĩ cách phá của, ngươi nghĩ gì thế

"Đêm qua ta không nên ngăn Thánh Chủ lại!"

"Hiện tại xem ra quan hệ giữa Thánh Chủ và đại ca có chút không được bình thường!"

Chạy ra khỏi quán rượu, lúc này Trần Phàm rất muốn khóc, chủ yếu là hắn cũng không biết mối quan hệ này, nếu như biết thì đêm qua hắn đã chạy xa rồi tuyệt đối sẽ không ngăn cản!

"Thiên Tuyết!"

"Tiếp theo phải nhờ vào chính ngươi!"

"Ta và bát đại Thái Thượng trưởng lão suất lĩnh đệ tử Thánh Địa sẽ tiếp tục chạy tới Thiên Vũ Tông!"

Lúc này, trong phòng Lạc Thiên Tuyết, Hồ Lỵ cũng đến nói lời từ biệt.

"Sư tôn!"

"Ngươi yên tâm đi, chuyến đi Thiên Đạo Chiến Trường lần này, ta tuyệt đối sẽ bắt được tiểu tử Diệp Phong đó!"

"Mềm không được thì cứng!"

Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng nói ra ý nghĩ của mình!

Hả?

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên những âm thanh rối loạn khiến cho Lạc Thiên Tuyết và Hồ Lỵ đều mặt lộ vẻ hiếu kì đi tới chỗ cửa sổ.

"Tiểu tử Diệp Phong đó đang làm gì?"

"Trần Phàm đó không phải là tiểu đệ mà hắn mới nhận hay sao, sao mới sáng sớm mà đã cầm trường kiếm đuổi theo chém như vậy?"

Nhìn ra đường phố bên ngoài, Diệp Phong đang tay cầm trường kiếm đuổi theo Trần Phàm chém, Hồ Lỵ cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ tự nói.

"Đúng vậy!"

"Không ngờ được là sáng sớm mà tiểu tử thúi này tràn đầy tinh lực như vậy!"

Hình như đoán ra được cái gì, lúc này Lạc Thiên Tuyết cũng cười lên tiếng nói.

...

Đại sảnh quán rượu!

"Sư tôn!"

"Buổi tối hôm nay tuyệt đối không có người thủ vệ, nếu không thì ngươi tới tìm ta một chuyến nữa đi?"

"Nếu không ta đi tìm ngươi cũng được, ta phải kiểm tra cẩn thận xem bộ quần áo đó ngươi mặc có vừa người hay không nếu như không vừa thì ta cũng có thể sửa chữa giúp ngươi!"

Ăn bữa sáng, lúc này Diệp Phong cũng cười lên tiếng hỏi thăm Lạc Thiên Tuyết.

"Tốt!"

"Ban đêm ta đi tìm ngươi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết không có ra vẻ thận trọng mà trực tiếp đồng ý, trên mặt cũng đỏ bừng!

"Mẹ nó!"

"Hai bên cùng hướng tới đơn giản như vậy!"

"Những cố gắng của ta ở hạ giới cũng không phải là uổng phí!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết trả lời như vậy, Diệp Phong cũng kích động, hắn cảm thấy sau này hẳn là mình không cần phải đi tìm thất tiên nữ chơi đùa nữa!

Mà cách đó không xa, Trần Phàm một mình ngồi một bàn nhìn dáng vẻ anh anh em em của Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết, trên môi cũng nở một nụ cười khổ, hắn hoàn toàn không ngờ được là đại ca của mình lại biết chơi như vậy!

...

Một lát sau!

Ngồi trên phi hành Tiên Khí của Trần Phàm, Diệp Phong cũng trực tiếp tra xét sản phẩm bại gia hôm nay!

Mặc dù không rõ ràng tại sao Lạc Thiên Tuyết lại xảy ra chuyển biến lớn như vậy nhưng hắn cũng không thể bởi vì một nữ nhân mà làm ảnh hưởng đến tốc độ phá sản của hắn!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Thất Phẩm Thất Giai Định Thân Tiên Lục *10000

Thất Phẩm Thất Giai Định Thân Tiên Lục: Sử dụng với mục tiêu, chỉ cần thực lực không cao hơn Tiên Đế Cảnh Thất Trọng thì đều sẽ bị định thân tại chỗ, mỗi một tấm tiên lục lực lượng có thể kéo dài thời gian một nén nhang, nếu như liên tục sử dụng nhiều lần với một mục tiêu thì thời gian kéo dài sẽ không ngừng chồng lên!

"Lại là tiên lục?"

Biết được sản phẩm bại gia hôm nay, Diệp Phong cũng hơi hơi nhíu mày, bởi vì cái định thân tiên lục này không dễ phá của, không cần biết mục tiêu đang làm gì nhưng nếu như dùng cái này để định trụ người ta thì chính là sử dụng bình thường!

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng tiện tay lấy định thân tiên lục từ trong không gian của hệ thống ra rồi trầm tư nhìn chằm chằm vào nó.

"Diệp Phong!"

"Cái này lại là tiên lục gì?"

Bên cạnh, Lạc Thiên Tuyết nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên lấy ra một tờ tiên lục rơi vào trầm tư, nàng cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm!

"Sư tôn!"

"Đây là định thân tiên lục, chính là thứ có thể định trụ người khác sau đó muốn làm gì thì làm."

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Phong cũng thuận miệng giải thích một câu.

? ? ?

Định thân tiên lục?

Định trụ người khác sau đó muốn làm gì thì làm?

Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, Lạc Thiên Tuyết cả người đều bị kinh hãi, nàng chỉ định sẽ mặc bộ quần áo đó cho Diệp Phong nhìn, còn phần thâm nhập giao lưu sâu hơn thì nàng vẫn còn chưa chuẩn bị sẳn sàng!

Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng Diệp Phong không chỉ đã nghĩ đến chuyện đó mà còn chơi hoa dạng như thế!

"Làm sao bây giờ?"

"Lúc đầu ta vẫn chưa chuẩn bị sẳn sàng, ai mà ngờ được cái tên tiểu tử thúi Diệp Phong này lại chơi hoa dạng như thế!"

"Nhưng nếu như ta từ chối hắn thì liệu có phải hắn sẽ không tán ta nữa hay không?"

Sau khi trải qua đấu tranh tư tưởng thật lâu, sau đó rốt cuộc Lạc Thiên Tuyết cũng đưa ra quyết định, khẽ cắn môi nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp Phong, nếu như ngươi muốn sử dụng định thân tiên lục với ta, vậy thì đến lúc đó ngươi phải đối xử với ta..."

"Sư tôn!"

"Trong tay của ta có một vạn tấm định thân tiên lục, mỗi một tấm định thân tiên lục có thể duy trì thời gian một nén nhang, ngươi nói xem nếu như ta dùng tất cả cho một mục tiêu thì có được tính là phá của hay không?"

Ngay khi Lạc Thiên Tuyết nói câu nói này thì Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật lên tiếng hỏi thăm!

Mà nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết nói đến một nửa thì lập tức dừng lại!

Choáng váng!

Lúc này, cho dù là Diệp Phong hay là Lạc Thiên Tuyết, lúc này hai người đều đã choáng tại chỗ!

"Ngọa tào!"

"Có phải là sư tôn đang nghĩ bậy bạ hay không!"

"Định thân tiên lục này là sản phẩm bại gia hôm nay của ta, ta cũng không muốn sử dụng nó trên người của nàng!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong đột nhiên phản ứng lại, sau đó khóe miệng nở một nụ cười xấu xa thầm nghĩ: "Sư tôn nghĩ bậy, nhưng mà ta thích, tại không ngờ được lại định thân tiên lục này còn có cách dùng như vậy!"

"Diệp Phong, cái tên biến thái này!"

"Một tấm định thân tiên lục ta nhịn, ai mà ngờ được hắn lại mượn cớ phá của để chuẩn bị sử dụng một vạn tấm đối với ta!"

"Đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?"

Chương 512: Thiên Đạo kiếp vân đều tới, các ngươi còn đút tiên quả cho nhau ăn?

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Tuyết cũng hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp Phong, một vạn tấm ta hơi sợ, ta ta cảm thấy cần có một chút thời gian để thích ứng, ước định tối hôm nay tạm thời hủy bỏ đi!"

Diệp Phong đang tưởng tượng về đêm xuân tốt đẹp đêm nay, nghe nói như thế, cả người trực tiếp mộng!

"Sư tôn!"

"Ta nói là sử dụng một vạn tấm định thân tiên lục trên cùng một người nhưng không phải như ý mà ngươi đang nghĩ!"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng lập tức hiểu rõ ra, sau đó nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết vội vàng giải thích.

"Mẹ nó!"

"Mẹ nó, đều là chuyện gì với chuyện gì!"

"Ta đang suy nghĩ cách phá của, còn ngươi thì nghĩ cái gì đó!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết trực tiếp nghiêng người qua một bên không để ý đến lời giải thích của hắn, Diệp Phong cả người đều nổ, trong lòng sụp đổ nghĩ: "Mẹ nó, cái gì cũng không có làm, buổi tối mà mình mong chờ cũng không còn, đây là đang ép ta đi tìm thất tiên nữ nữa!"

"Rốt cuộc ta đã nghe được cái gì!"

"Ta vẫn còn là một thanh niên trong sáng!"

"Các ngươi làm hư ta như vậy có được không?"

Ở phía sau làm công cụ, Trần Phàm nghe được cuộc đối thoại của hai người, hắn cảm thấy hình như mình đã bị dạy hư rồi!

"Hệ thống!"

"Định thân tiên lục này phẩm cấp cũng không nằm trong phạm vi quy tắc của Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, ta có thể đem vào cũng sử dụng bình thường hay không?"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết vẫn không để ý tới mình, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Có thể mang vào, nhưng mà lực lượng của Thiên Đạo Chiến Trường cũng sẽ xuất hiện, cũng tiến hành ngăn cản, một khi phát hiện không thể nào chuyển di những định thân tiên lục này ra khỏi Thiên Đạo Chiến Trường thì Thiên Đạo kiếp vân sẽ xuất hiện, đến lúc đó để thành viên đội hộ vệ bại gia chém Thiên Đạo kiếp vân là được rồi."

Rất nhanh, giọng nói của hệ thống vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

"Thiên Đạo kiếp vân gặp được ta xem như gặp vận đen tám đời!"

"Chỉ sợ trước khi ta xuất hiện thì nó chưa bao giờ trải nghiệm được cảm giác bị người ta chém!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười.

Lúc đầu lấy tu vi kinh khủng Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng của Lạc Thiên Tuyết làm tiêu chuẩn, ba người cần mất một ngày mới có thể đuổi tới truyền tống tháp của Thiên Đạo Chiến Trường gần nhất, nhưng có công cụ Trần Phàm trợ giúp cho nên không đến một giờ thì ba người đã chạy đến nơi.

Đứng trước truyền tống tháp của Thiên Đạo Chiến Trường, Diệp Phong cũng trực tiếp tiêu hao điểm phá sản mở ra ba cái mặt nạ màu đen có thể áp chế thực lực từ trong tiên bình đặc thù, sau đó tự mình đeo một cái trước, đưa hai cái còn lại cho hai người Lạc Thiên Tuyết và Trần Phàm.

"Diệp Phong!"

"Thực lực của ta vốn là Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng, hẳn là không cần đeo chứ?"

Nhìn mặt nạ màu đen trong tay, Lạc Thiên Tuyết cũng nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Sao ngươi lại hỏi giống y như Cẩu Tử vậy!"

"Chúng ta đến để ăn cướp, vậy thì phải chuyên nghiệp, cho nên chắc chắn phải đeo lên!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.

? ? ?

Tại sao lại so sánh ta với Cẩu Tử nữa rồi?

Hơn nữa không phải chúng ta tới chơi hay sao, sao lại biến thành đến cướp rồi?

"Sư tôn!"

"Một vạn tấm định thân tiên lục trong tay của ta phải lãng phí hết mới được!"

"Cho nên, ta chuẩn bị dùng để ăn cướp!"

"Chờ trở ra, chỉ có thể nói là nếu ai gặp được chúng ta thì coi như người đó xui xẻo mà thôi!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết lộ ra vẻ khó hiểu thì Diệp Phong cũng cười giải thích lần nữa, nhưng thao tác phá của cụ thể như thế nào thì hắn định sau khi đi vào sẽ dùng hành động thực tế để biểu đạt.

"Ăn cướp?"

"Định thân tiên lục?"

Mà bên cạnh, Trần Phàm nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trên mặt lại toát ra vẻ hưng phấn, dù sao thì trước giờ hắn chưa từng làm việc hay như thế!

"Được!"

"Vậy chúng ta đi vào ăn cướp đi!"

Nghe Diệp Phong giải thích như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng đeo mặt nạ màu đen lên đồng thời trong lòng nghĩ thầm: "Ăn cướp thì ăn cướp đi, dù sao cũng tốt hơn là dùng ở trên người của ta, một vạn nén nhang, ta không dám tưởng tượng!"

...

Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường!

Oanh!

Ngay khi ba người vừa mới truyền tống vào Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, một cỗ thiên địa uy áp lập tức ầm vang rơi xuống, đồng thời một cỗ lực lượng kinh khủng cũng trực tiếp tác dụng lên trên tiên giới chứa một vạn tấm định thân tiên lục mà Diệp Phong đang đeo trên tay!

Nhưng có hệ thống bảo vệ, cỗ lực lượng đó hoàn toàn không thể nào chuyển tiên giới ra khỏi Thiên Đạo Chiến Trường!

Oanh! Oanh! Oanh!

Sau đó, lôi minh nổ vang, kiếp vân nhấp nhô, một mảnh Thiên Đạo kiếp vân màu trắng quỷ dị bắt đầu nhanh chóng ngưng tụ ở trên không của ba người!

"Mẹ nó!"

"Đây là tình huống như thế nào!"

"Tại sao Thiên Đạo kiếp vân lại xuất hiện ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, hơn nữa còn khóa chặt chúng ta?"

Lúc này, nhìn thấy kiếp vân màu trắng đang nhanh chóng ngưng tụ ở trên không trung, Trần Phàm đã sắp sợ tè ra quần!

? ? ?

Đây chính là Thiên Đạo kiếp vân ở trong Thiên Đạo Chiến Trường!

Hơn nữa còn khóa chặt chúng ta, các ngươi không những không có bất kỳ lo lắng và sợ hãi nào lại còn ngồi ở đó ăn tiên quả?

Còn mẹ nó đút cho nhau ăn?

Khi thấy Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết đang ngồi bên cạnh ném thức ăn cho chó, Trần Phàm cả người đều muốn điên rồi, hắn rất muốn nói với hai người một câu: "Các ngươi có thể tôn trọng Thiên Đạo kiếp vân một chút hay không!"

"Diệp Phong!"

"Lát nữa để cho ai đến chém Thiên Đạo kiếp vân này?"

Ăn một quả tiên quả do Diệp Phong đưa tới, Lạc Thiên Tuyết cũng một mặt hiếu kì hỏi thăm, dù sao nàng đã từng thấy Diệp Tiểu Kiếm một kiếm trảm kiếp vân, cho nên đối với Thiên Đạo kiếp vân xuất hiện, thứ nàng quan tâm chỉ là Diệp Phong sẽ cho ai ra đây giải quyết.

"Sư tôn!"

Chương 513: Thiên Đạo kiếp vân đều tới, các ngươi còn đút tiên quả cho nhau ăn? (2)

"Ngươi cứ gọi ta là đồ nhi đi, nếu không ta không có cảm giác diễn."

"Về phần để ai đến, chỉ với cái kiếp vân nho nhỏ này thì hãy để cho Diệp Nhất tới là được rồi!"

Nói xong, Diệp Phong âm thầm nói với hệ thống: "Hệ thống, để Diệp Nhất tới một chuyến!"

"Cảm giác diễn?"

"Đó là có ý gì?"

Bên cạnh, Lạc Thiên Tuyết nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt lại lóe lóe lên vẻ khó hiểu.

"Ha ha ha!"

"Chủ nhân, Diệp Nhất đến rồi!"

Đúng lúc này, theo một khe hở không gian xuất hiện, giọng nói tràn đầy hưng phấn của Diệp Nhất cũng vọng từ trong đó ra.

"Ha ha ha!"

"Chủ nhân, Diệp Nhất đi!"

"Cái đồ chơi này ta không giải quyết được, vẫn phải tìm thành viên chính thức đội hộ vệ bại gia!"

Khi Diệp Nhất từ trong vết nứt không gian đi ra, phát hiện thân ở Thiên Đạo Chiến Trường, mà ở trên không trung lại có Thiên Đạo kiếp vân đáng chết đó thì trên mặt lộ ra vẻ lúng túng nhanh chóng chạy vào trong vết nứt không gian.

"Ngọa tào!"

"Diệp Nhất không giải quyết được Thiên Đạo kiếp vân ở nơi này, hình như lần trước là chạy đi về gọi Diệp Tiểu Cước ra giải quyết, sao ta lại quên chuyện này đi chứ!"

Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này, Diệp Phong cũng mới nhớ tới việc này.

"Cái gì!"

"Ngươi mặc kim giáp lúc nãy là ai?"

"Nơi này chính là Thiên Đạo Chiến Trường, cho dù là Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong cũng không thể xé rách không gian từ bên ngoài đi vào!"

"Hơn nữa còn có thể tới lui tự nhiên, đây là Thiên Đạo Chiến Trường mà ta biết sao?"

Nhìn thấy Diệp Nhất đi ra rồi lại đi trở về, Trần Phàm đang đứng bên cạnh cả người đều ngớ ngẩn, bởi vì cảnh tượng này trực tiếp thay đổi nhận thức của hắn!

"Hám Thiên Cước!"

Đúng lúc này, theo một giọng nói thô kệch vang lên, một cái dấu chân lớn che khuất bầu trời xuất hiện ở trên Thiên Đạo kiếp vân màu trắng vừa mới hình thành ở trên không trung!

Oanh!

Phía dưới dấu chân, không gian sụp đổ, Thiên Đạo kiếp vân màu trắng quỷ dị cũng bị không gian sụp đổ thôn phệ sạch sẽ trong nháy mắt!

"Chủ nhân!"

"Bên kia còn có chuyện cho nên ta đi trước đây!"

Giải quyết xong kiếp vân màu trắng, sau đó Diệp Tiểu Cước cũng vội vã biến mất trong vết nứt không gian!

"Tình huống như thế nào?"

"Ngươi chỉ là một người trông coi nhà thì bận rộn cái gì?"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước cũng đến vội vàng đi vội vã, trên mặt Diệp Phong cũng toát ra vẻ mộng bức.

"Không nhìn pháp tắc của Thiên Đạo Chiến Trường!"

"Một cước diệt kiếp vân màu trắng!"

"Rốt cuộc đại ca này của ta có lai lịch gì!"

Lúc này, sau khi tỉnh táo lại, Trần Phàm cũng tỏ vẻ vô cùng chấn động nhìn về phía Diệp Phong!

"Đồ nhi!"

"Hình như mới nãy người đó là Diệp Tiểu Cước, người trông coi Thần Thông Mao Ốc ở Tinh Hồn Phong chứ!"

"Không ngờ được là thực lực của hắn cũng khủng bố như thế, vậy có phải thực lực của hắn cũng mạnh hơn Diệp Tiểu Kiếm hay không?"

Lúc này, nhìn Diệp Tiểu Cước đã rời khỏi đây, Lạc Thiên Tuyết cũng mặt lộ vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Ngươi nói như vậy là ngươi quá đề cao hắn rồi!"

"Nếu như hắn nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm thì sợ là sẽ bị hù đến toàn thân run rẩy!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.

"Vậy hắn sắp xếp thứ mấy?"

Lạc Thiên Tuyết nghe xong càng thêm hiếu kì dò hỏi.

"Thứ mười!"

"Trong mười người, Diệp Tiểu Cước là người yếu nhất!"

Nói xong, Diệp Phong cũng cười đưa một quả tiên quả giống như loại nho tới trước miệng Lạc Thiên Tuyết.

"Mười người?"

"Cường giả cấp bậc như thế này mà bên cạnh đại ca lại có mười người?"

"Mà tráng hán vừa mới một cước đạp nát kiếp vân màu trắng lúc nãy lại là người yếu nhất trong số mười người?"

Nghe được cuộc nói chuyện giữa Diệp Phong với Lạc Thiên Tuyết, Trần Phàm đang đứng bên cạnh đầu tiên là chấn kinh, sau đó trực tiếp bắt đầu cười ngây ngô, hắn cảm thấy quyết định chính xác nhất trong cuộc đời này của mình là nhận Diệp Phong làm đại ca!

Có đại ca ngưu bức lên đến tận trời như vậy bảo hộ, hắn còn sợ ai!

...

Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!

"Đồ Mãng, Cung Phong, Chu Khải!"

"Các ngươi đoán ta vừa mới nhìn thấy cái gì?"

"Bên cạnh Diệp thiếu lại có người, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì không lâu sau nữa sẽ có đồng bạn mới gia nhập vào trong đại gia đình của chúng ta rồi!"

Trở lại Tinh Hồn Phong, Diệp Tiểu Cước cũng một mặt hưng phấn lên tiếng nói với ba người.

"Thật!"

Ba người nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy thì trên mặt cũng đều toát ra vẻ hưng phấn, có thể nói không có chuyện gì khiến cho bọn họ vui vẻ bằng có người mới tới đây!

...

Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường!

"Đại ca!"

"Phía trước có người, hơn nữa còn là bảy người!"

Đi một hồi, Trần Phàm bỗng nhiên chỉ về phía bảy người xuất hiện đằng trước hô to lên với Diệp Phong.

"Trần Phàm!"

"Ngươi xem xem trong mắt của ta có gì?"

Nghe được Trần Phàm đột nhiên hô to lên như vậy, Diệp Phong bỗng nhiên dùng hai ngón tay chỉ vào mắt của mình hỏi lại hắn.

"Đại ca!"

"Trong mắt của ngươi có ta!"

Trần Phàm nghe xong, không có chút do dự trực tiếp trả lời!

"Cái gì trong mắt có ngươi!"

"Trong mắt của ta có tròng mắt, ta không có mù, cho nên lần sau ngươi có thể đừng la to lên như vậy hay không, mẹ nó, dọa cho ta giật thót tim!"

Nghe được Trần Phàm trả lời, Diệp Phong cũng mặt xạm lại lên tiếng nói.

"Đồ nhi!"

"Mau phá của đi, vi sư đã đợi không kịp!"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết đang đứng bên cạnh lại có chút không kịp chờ đợi thúc giục Diệp Phong.

"Sư tôn!"

"Cái tiên giới này ngươi cầm, bên trong có một vạn tấm định thân tiên lục, một hồi chúng ta ăn cướp tên thủ lĩnh, nếu như hắn dám không cho, chúng ta sẽ dùng định thân tiên lục này định trụ từng người từng người ở bên cạnh hắn, chúng ta hù chết hắn!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức đưa tiên giới trên tay cho Lạc Thiên Tuyết, sau đó nhìn nói với Trần Phàm: "Trần Phàm, ngươi phụ trách đi lấy tất cả mọi thứ ở trên người những người bị định trụ đó tới đây!"

"Ừm?"

"Lấy tới?"

Chương 514: Đại ca, ngươi xem bọn họ giống ăn cướp hay không?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trần Phàm đầu tiên là sững sờ, sau đó thì trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn nói: "Đại ca, lấy hết tất cả luôn hay sao?"

"Để lại một cái quần cho bọn họ đi!"

Diệp Phong nhìn Lạc Thiên Tuyết đang đứng bên cạnh một chút, cuối cùng quyết định sẽ để lại cho những người đó một cái quần!

"Đồ nhi!"

"Tại sao phải làm như vậy?"

"Trực tiếp định trụ toàn bộ bọn họ sau đó cướp luôn không được hay sao?"

Nghe được ý nghĩ của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cũng có chút không hiểu hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Ta muốn phá của!"

"Mặc dù ta muốn cướp thủ lĩnh nhưng ta không dùng định thân tiên lục trên người của đối phương, ta muốn định trụ mọi người xung quanh để hù dọa hắn, dùng thao tác này để hoàn thành cướp bóc, như vậy mới là phá của!"

Nhìn vẻ mặt không hiểu của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng cười giải thích.

"Rõ ràng có thể định trụ đối phương trực tiếp cướp, lại muốn định trụ người xung quanh hù dọa đối phương, làm cho đối phương tự mình chủ động giao ra!"

"Như vậy, vì cướp một người mà không biết phải lãng phí bao nhiêu tấm định thân tiên lục, tiểu tử Diệp Phong này rất biết cách phá của!"

Sau khi kịp phản ứng lại, Lạc Thiên Tuyết cũng nở một nụ cười, nàng cảm thấy ở phương diện phá của thì nàng vẫn phải học hỏi ở Diệp Phong nhiều một chút mới được!

...

"Đại ca!"

"Ngươi xem ba người đeo mặt nạ phía trước có giống ăn cướp hay không?"

Lúc này, trong số bảy người đối diện, nam tử đầu trọc xếp hạng thứ hai cũng lên tiếng hỏi thăm đại ca Mai Chấn Đào đang đứng bên cạnh mình.

"Nhị đệ!"

"Cho dù bọn họ có là ăn cướp thì đã sao?"

"Bảy huynh đệ chúng ta đều có thực lực Nhân Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, có thể nói trong Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường này đều có thể đi ngang đuợc, sợ bọn họ làm gì!"

Nói xong, Mai Chấn Đào quay qua làm một thủ thế cắt cổ đối với sáu người bên cạnh, sau đó nở một nụ cười lạnh đi tới chỗ ba người Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết và Trần Phàm đối diện!

"Các ngươi ai là thủ lĩnh!"

Nhìn thấy bảy người đi tới, sau đó Lạc Thiên Tuyết cũng hưng phấn hô to lên!

"Là ta!"

"Các ngươi ngăn cản đường đi của chúng ta, các ngươi muốn làm gì?"

Lúc này, Mai Chấn Đào đi lên một bước, trên mặt lộ vẻ suy tư nhìn Lạc Thiên Tuyết hỏi ngược lại.

"Ăn cướp!"

"Nhưng mà chúng ta chỉ ăn cướp một mình ngươi!"

Lạc Thiên Tuyết nhìn Mai Chấn Đào, cũng nói thẳng ra mục đích bọn họ cản đường của mấy người đó!

"Ha ha ha!"

"Buồn cười, thật sự là buồn cười!"

"Ba người các ngươi chỉ là Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng rác rưởi, vậy mà muốn đánh cướp chúng ta?"

Dò xét thực lực của ba người xong, Mai Chấn Đào cũng nhịn không được phá lên cười, sau đó trực tiếp nói với đầu trọc đang đứng bên cạnh mình: "Nhị đệ, đi tiêu diệt bọn họ!"

Hả?

Nhìn thấy đầu trọc đang đứng bên cạnh mình hoàn toàn không có phản ứng gì, Mai Chấn Đào khẽ nhíu mày nói: "Lên đi, còn đứng ngây ra đó làm gì?"

"Đại ca!"

"Chắc chắn trong tay nàng có định thân tiên lục, ta bị định trụ!"

Nghe được Mai Chấn Đào nói như vậy, đầu trọc cũng mặt lộ vẻ bất an lên tiếng nhắc nhở!

"Đại ca!"

"Chúng ta cũng bị định trụ!"

Đúng lúc này, năm người còn lại cũng thấp thỏm lo âu lên tiếng nói, đồng thời trong lòng sụp đổ nghĩ: "Chúng ta cũng không động thủ, hơn nữa các ngươi chỉ cướp bóc đại ca thôi thì các ngươi định trụ chúng ta làm cái gì!"

"Ca môn, nhường một chút!"

"Đừng ảnh hưởng công việc của ta!"

Đúng lúc này, Trần Phàm lại đi đến trước người Mai Chấn Đào, đầu tiên là tiện tay đẩy hắn qua một bên, sau đó bắt đầu vơ vét tất cả mọi thứ bao gồm tiên giới, Truyền âm Thạch, bảo vật, quần áo trên người sáu người!

Về phần Mai Chấn Đào có thể đột nhiên ra tay với mình hay không, Trần Phàm không có chút lo lắng nào, bởi vì vừa nãy Diệp Phong đã cam đoan với hắn, đối phương tuyệt đối không thể đả thương hắn được!

"Mẹ nó!"

"Các ngươi bị bệnh tâm thần hả!"

"Không phải đã nói cướp bóc đại ca sao, sao lại lấy đồ trên người của chúng ta làm cái gì?"

Lúc này, sáu người bị Trần Phàm điên cuồng vơ vét đến chỉ còn lại cái quần đã sắp điên rồi!

"Đi chết!"

Nhìn thấy Trần Phàm điên cuồng vơ vét bảo vật của huynh đệ mình, Mai Chấn Đào đang đứng bên cạnh cũng lấy một thanh trường kiếm từ trong tiên giới ra trong nháy mắt đâm thẳng tới chỗ Trần Phàm!

"Hủy Diệt Thần Mâu!"

Đúng lúc này, đối diện, Diệp Phong bỗng nhiên xuất thủ, trực tiếp chôn vùi trường kiếm trong tay Mai Chấn Đào trong nháy mắt!

"Huynh đệ!"

"Những thứ này đều là của ngươi, cầm chạy mau!"

Lúc này, Trần Phàm vừa mới vơ vét xong, quay đầu lại nhìn thấy Mai Chấn Đào đang đưa tay về phía mình thì trực tiếp để tất cả mọi thứ mà mình vừa mới vơ vét được vào trong tay của đối phương, sau đó cười nói một câu như vậy!

? ? ?

Không phải cướp bóc ta sao?

Bây giờ không chỉ cướp bóc sáu huynh đệ của ta mà còn đem tất cả mọi thứ cô bọn họ cho ta?

Lúc này, Mai Chấn Đào còn chưa kịp tỉnh táo lại sau khi trường kiếm của mình biến mất, nhìn tiên giới, quần áo các thứ trong tay, hắn bối rối không biết làm sao!

"Đại ca!"

"Tên cẩu bức này không chạy, nếu không cho hắn một tấm định thân tiên lục đi, ta tuyệt đối sẽ cướp sạch của hắn ngay cả quần cũng không chừa lại!"

Nhìn thấy Mai Chấn Đào sững sờ tại chỗ không có phản ứng gì, Trần Phàm cũng trực tiếp quay qua nhìn Diệp Phong đang đứng cách đó không xa hô to lên.

"Mẹ nó!"

"Bọn họ còn được để lại một cái quần, đến lượt ta thì ngay cả quần cũng không để lại?"

"Mặc dù không biết các ngươi muốn làm gì, nhưng ta chạy còn không được sao?"

Nghe được Trần Phàm nói như vậy, Mai Chấn Đào bị hù dọa thật, nhìn thoáng qua sáu huynh đệ bị định trụ hơn nữa chỉ còn lại cái quần, hắn rưng rưng cầm đồ của sáu người trực tiếp chạy tới chỗ xa xa!

Về phần phản kháng, hắn đã không dám phản kháng, đối phương có thể vô thanh vô tức hủy bỏ trường kiếm của hắn cũng đủ để chứng minh ba người trước mắt này cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài!

"Ngọa tào, đại ca chạy!"

Chương 515: An bài một chỗ ở cũng coi là đại sự?

"Đại ca không chỉ chạy, mẹ nó còn cầm đồ của chúng ta chạy!"

"Không nghĩ tới đại ca lại là một người như vậy, cũng sẽ không chết, nếu như vậy thì đưa hết đồ cho bọn họ, coi như mắt ta bị mù!"

"Không nghĩ tới trong lòng của đại ca, sáu người chúng ta còn không quan trọng bằng cái quần của hắn!"

"..."

Nhìn thấy Mai Chấn Đào từ từ đi xa, trong mắt sáu người bị định tại nguyên chỗ đã tràn đầy lửa giận!

"Trần Phàm, lấy phi hành Tiên Khí ra, chúng ta đuổi theo!"

Nhìn thấy Mai Chấn Đào rời đi, Diệp Phong cũng cười nói với Trần Phàm.

"Tình huống như thế nào?"

"Tốc độ phi hành như vậy, cái phi hành Tiên Khí đó không phải là nhất phẩm phi hành Tiên Khí đó chứ!"

"Ăn cướp thì có đặc quyền nha, dựa vào cái gì bọn họ có thể mang phi hành Tiên Khí vượt qua nhất phẩm vào đây?"

"Không nói những cái khác, chỉ bằng thứ vượt xa nhất phẩm phi hành Tiên Khí như vậy, chỉ cần có đầy đủ Tiên Linh Thạch thì không phải Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường này sẽ trở thành sân sau nhà bọn họ hay sao, muốn đi đâu thì đi đó?"

Nhìn ba người ngồi lên phi hành Tiên Khí rời khỏi đây, trên mặt sáu người đều lộ ra vẻ khó có thể tin.

"Đồ nhi!"

"Mặc dù làm như vậy rất là phá của nhưng chúng ta phải đuổi theo tới khi nào!"

"Một vạn tấm định thân tiên lục, vậy thì phải gặp được một vạn người, chưa chắc gì chúng ta có thể dùng hết được chúng nó trước khi trời tối!"

"Không bằng sử dụng toàn bộ định thân tiên lục còn lại ở trên người của tên này đi!"

Bên trên phi hành Tiên Khí, nhìn Mai Chấn Đào đang điên cuồng chạy trốn ngay trước mặt mình, Lạc Thiên Tuyết bỗng nhiên đưa ra một ý nghĩ.

"Sư tôn!"

"Ta cũng không có tâm tư chơi, nếu như ngươi cảm thấy quá phiền phức thì trực tiếp sử dụng số định thân tiên lục còn lại ở trên người của hắn đi!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết đề nghị như vậy, Diệp Phong cũng đồng ý với lời đề nghị của nàng, dù sao có thể sử dụng một tấm định thân tiên lục là có thể hoàn thành cướp bóc, nhưng bây giờ lại sử dụng gần một vạn tấm, làm như vậy hoàn toàn là hành vi phá của!

Chỉ là làm như vậy thì phải để cho một mình Mai Chấn Đào phải gánh lấy nỗi khổ của vạn người!

? ? ?

Chuyện gì xảy ra?

Tại sao ta không thể cử động được?

Ba tên vương bát đản này nói chuyện không giữ lời gì hết, mẹ nó, ta đã chạy rồi mà tại sao bọn họ còn xuống tay với ta nữa!

Khi phát hiện thân thể không thể nào động đậy, Mai Chấn Đào cũng sững sờ, khi hắn kịp phản ứng lại thì trong mắt lại bắt đầu lóe lên vẻ sợ hãi, đồ bị cướp không sao, nhưng hắn sợ đối phương ngay cả quần cũng không để lại cho hắn!

"Huynh đệ!"

"Vừa nãy chúng ta sử dụng chín nghìn chín trăm chín mươi bốn tấm định thân tiên lục ở trên thân thể của ngươi!"

"Không có gì bất ngờ xảy ra thì trạng thái định thân của ngươi sẽ duy trì hơn hai trăm ngày, ngươi có thể sống sót hay không thì phải xem vận may của ngươi!"

Đi tới trước mặt Mai Chấn Đào nói xong những lời này, sau đó Diệp Phong trực tiếp nói với Trần Phàm: "Trần Phàm, lấy tất cả quần áo đi đi, dù sao đã không cướp được thì ít nhất chúng ta phải cầm được một ít đồ đi mới được!"

Ban đầu, dưới tình huống Mai Chấn Đào không biết rõ bọn họ là ăn cướp thì đã ra thủ thế cắt cổ đối với sáu người còn lại, Diệp Phong cũng đã nhìn thấy hết, đối với loại người này, hắn cũng sẽ không nuông chiều!

"Mẹ nó, các ngươi là ma quỷ có đúng hay không!"

"Người khác bị định trụ chính là một lát, đến lượt ta thì mẹ nó biến thành hơn hai trăm ngày?"

"Hơn nữa các loại thiên tài địa bảo, đan dược, Tiên Khí các người đều không lấy đi, hết lần này tới lần khác lại muốn lấy đi quần áo của chúng ta?"

Nhìn thấy Trần Phàm lấy quần áo của sáu vị huynh đệ trong tay mình đi, sau đó lại bắt đầu lấy của mình, Mai Chấn Đào cả người đều muốn điên rồi, hắn xông xáo Thiên Đạo Chiến Trường mấy chục năm, không phải chưa từng gặp qua ăn cướp, nhưng mà chuyên môn ăn cướp quần áo thì đúng là hắn chưa bao giờ gặp!

...

Gần nửa ngày sau!

"Ừm?"

"Trần Phàm, ở trong Thiên Đạo Chiến Trường còn có thành trấn?"

Khi Diệp Phong nhìn thấy một tòa thành trấn xuất hiện ở nơi xa thì trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Trần Phàm hỏi thăm.

"Có!"

"Không cần biết là Thiên Đạo Chiến Trường cấp nào thì bên trong đều có vô số thành trấn, không có ai biết những thành trấn này xuất hiện như thế nào, nhưng mà tất cả những thành trấn này đều có Thiên Đạo ý chí thủ hộ!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Trần Phàm cũng vội vàng trả lời.

Mấy phút sau, thông qua Trần Phàm giải thích cặn kẽ, Diệp Phong cũng đại khái hiểu được một chút tình huống của những thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường này.

Chỉ cần đi vào thành trấn, cho dù là ai cũng không thể giết người ở bên trong thành trấn, nếu như có người dám làm như vậy thì sẽ bị Thiên Đạo lôi kiếp mạt sát!

Hơn nữa bởi vì có Thiên Đạo ý chí thủ hộ cho nên Tiên thú bản thổ ở trong Thiên Đạo Chiến Trường không thể nào xông vào bên trong thành trấn được, nếu như tao ngộ Tiên thú truy sát hoặc thú triều Tiên thú, chỉ cần có thể trốn vào trong bất cứ một tòa thành trấn nào thì coi như triệt để an toàn!

Không chỉ có như thế, mỗi một tòa thành trấn đều được một cái thế lực nắm giữ trong tay, nếu như muốn đi vào thì nhất định phải nộp một số lượng Tiên Linh Thạch nhất định, ở lại thêm một ngày thì cũng phải giao nộp một số lượng Tiên Linh Thạch nhất định, nếu không cho dù không giết được ngươi thì cũng có thể ném ngươi ra khỏi thành!

Mà phần lớn thế lực khống chế nó gần như đều là các thế lực đỉnh cấp, các thế lực nhất lưu ở bên ngoài, có rất ít người dám khiêu khích hoặc trêu chọc bọn họ!

"Có chút thú vị!"

"Như thế xem ra hằng năm những thành trấn ở bên trong Thiên Đạo Chiến Trường này có thể kiếm được một số lượng của cải rất đáng giá cho những thế lực này!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp nói với Trần Phàm: "Đi thôi, chúng ta đi tới thành trấn nghỉ ngơi!"

Chương 516: An bài một chỗ ở cũng coi là đại sự? (2)

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trần Phàm cũng trực tiếp thôi động phi hành Tiên Khí, nhanh chóng bay thẳng tới hướng thành trấn cách mình không xa!

Bát Phương Thành!

Sau khi nộp đầy đủ Tiên Linh Thạch, ba người cũng thuận lợi tiến vào thành trấn.

"Đồ nhi!"

"Kêu Trần Phàm đi tìm quán rượu trước đi, ngươi đi dạo với ta trong Bát Phương Thành này một hồi được không?"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết bỗng nhiên nhìn về phía Diệp Phong, lên tiếng hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Hay là ngươi tự mình đi dạo một hồi đi, tìm quán rượu an bài chỗ ở, chuyện lớn như thế ta sợ một mình Trần Phàm không giải quyết được!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết mời, Diệp Phong lại không hề do dự cự tuyệt.

? ? ?

An bài chỗ ở cũng coi như đại sự?

Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Lạc Thiên Tuyết đã sắp bị làm cho tức chết, vốn nghĩ sáng tạo một cơ hội cho hai người ở chung với nhau, ai mà ngờ được Diệp Phong lại cự tuyệt dứt khoát như thế!

"Ai!"

"Sư tôn lại hiểu lầm ta!"

Nhìn Lạc Thiên Tuyết tức giận quay người trực tiếp rời đi, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài!

"Đại ca!"

"Ngươi xem đại tẩu đều tức giận, nếu không được thì ngươi đi dạo với nàng đi!"

"Tìm kiếm quán rượu mướn phòng, chuyện này ta có thể làm tốt!"

Lúc này, Trần Phàm đang đứng ở bên cạnh cũng lên tiếng nhắc nhở.

"Ngươi có thể làm tốt?"

"Ngươi có thể làm tốt cái rắm a!"

"Ngươi hoàn toàn không biết kịch bản của ta, lát nữa ngươi xem rồi học tập nhiều một chút đi!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức đi thẳng đến nơi xa, cũng bắt đầu tìm kiếm quán rượu!

"Sắp xếp một chỗ ở thôi mà còn có kịch bản gì?"

Lúc này Trần Phàm cũng cực kỳ khó hiểu đuổi theo Diệp Phong, hắn cũng rất muốn nhìn thử xem kịch bản mà Diệp Phong nói là kịch bản như thế nào.

Một lát sau!

"Lão bản!"

"Quán rượu này của ngươi còn bao nhiêu phòng?"

Đi vào một quán rượu, sau đó Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm.

"Vị thiếu gia này!"

"Vừa khéo buổi sáng hôm nay có một nhóm khách đã rời đi, trước mắt phòng còn sung túc, còn có hơn mười gian phòng!"

Lão bản quán rượu nghe xong, cũng nhìn về phía Diệp Phong cười trả lời.

"Cái gì?"

"Chỉ còn lại một gian?"

Diệp Phong nghe xong thì lại làm ra vẻ giật mình kinh hô lên.

? ? ?

Cái gì mà chỉ còn lại một gian?

Ta nói chính là còn lại hơn mười gian!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, không chỉ có lão bản quán rượu mộng mà ngay cả Trần Phàm đang đứng bên cạnh cũng không biết ra sao!

"Vị thiếu gia này!"

"Ta nói chính là còn có hơn mười..."

Không đợi lão bản quán rượu nói xong, Diệp Phong trực tiếp lấy một cái không gian giới chỉ chứa một vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Thạch đập lên trên quầy, sau đó nói ra: "Đây là tiền thuê nhà!"

"Đây là. . . mười vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Thạch!"

Khi lão bản quán rượu kiểm tra được số lượng cực phẩm Tiên Linh Thạch ở trong tiên giới thì hắn cũng giật mình sau đó đột nhiên kịp phản ứng lại, nhìn về phía Diệp Phong vội vàng cười nói: "Vị thiếu gia này, thật là tiếc quá, quán rượu này của chúng ta chỉ còn lại có một gian phòng thôi!"

"Trần Phàm!"

"Ngươi cầm lấy cái tiên giới này!"

"Lập tức ra ngoài đi tới tất cả quán rượu ở bên trong thành trấn này, ngươi bao hết tất cả phòng cho ta, sau đó có thể để cho người khác ở nhưng nếu như đại tẩu ngươi hỏi thăm ngươi thì ngươi phải dặn dò lão bản những quán rượu đó nói như thế nào thì ngươi cũng biết rồi đó?"

Nghe được lão bản quán rượu nói như vậy, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười, sau đó đưa một cái tiên giới khác chứa trăm vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Thạch cho Trần Phàm, cũng nói ra yêu cầu của mình!

"Ngọa tào!"

"Bao hết toàn bộ phòng của tất cả quán rượu trong thành trấn này, nếu như làm như vậy thì chỉ còn lại đúng một gian phòng ở chỗ này!"

"Như vậy thì chẳng phải là đại ca và đại tẩu có thể ở chung một phòng với nhau rồi hay sao?"

Nghĩ đến đây, Trần Phàm cả người đều bị kinh hãi!

Hắn hoàn toàn không ngờ được là kịch bản của Diệp Phong lại thâm hiểm như vậy, hơn nữa hiện tại xem ra, chuyện sắp xếp chỗ ở này đúng là một chuyện lớn, đúng là mẹ nó hắn không thể làm xong được việc này!

Về phần Diệp Phong làm như vậy sẽ khiến cho Bát Phương Tông chú ý hay không thì Trần Phàm hoàn toàn không thèm để ý tới, nếu như Bát Phương Tông muốn gây chuyện thật thì bọn họ cũng phải cân nhắc xem quần có bọn họ có đủ để bị cướp hay không!

Mà đối diện, lúc này lão bản quán rượu cũng rất là giật mình nhìn về phía Diệp Phong, hắn vốn cho rằng đối phương tốn một lượng Tiên Linh Thạch cao gấp mấy lần bao hết toàn bộ phòng của quán rượu của hắn trong vòng mười ngày là đã rất phá của rồi, nhưng ai mà ngờ được đối phương còn chuẩn bị ra tay với toàn bộ phòng ở bên trong Bát Phương Thành!

"Thực lực không biết!"

"Bại gia tử!"

"Tình huống của người này, lát nữa ta phải nhanh chóng bẩm báo cho Thiếu chủ mới được!"

Sau khi tỉnh táo lại, lão bản quán rượu âm thầm đưa ra một quyết định!

Sau khi Trần Phàm rời đi, Diệp Phong cũng nhìn về phía lão bản quán rượu lần nữa, cười nói: "Những phòng mà ta bao lại thì ngươi cũng có thể bán cho người khác, nhưng mà một hồi khi ta dẫn ngươi tới đây thì quán rượu này của ngươi chỉ còn lại có một phòng ngươi rõ chưa?"

"Minh bạch, minh bạch!"

"Thiếu gia yên tâm, chuyện này ta biết nên làm như thế nào!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão bản quán rượu cũng cười đồng ý!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm mươi vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *3, ban thưởng Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận *1!"

Ngay khi Diệp Phong trở lại căn phòng duy nhất thì tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của hắn.

"Không tệ!"

"Đúng là không tệ!"

"Không chỉ lấy được một căn phòng 'duy nhất' mà còn phát động hành vi phá của một lần, lần này có thể nói là kiếm bộn rồi!"

Nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên, Diệp Phong cũng nhịn không được bật cười!

"Ừm?"

"Sao cái bàn này lại không có vững?"

Chương 517: Cái gì, chỉ còn lại một gian?

Đúng lúc này, Diệp Phong chợt phát hiện bàn gỗ trong phòng hơi nghiêng, hắn cúi đầu xuống nhìn mới phát hiện có một cái chân bàn ngắn hơn ba cái chân bàn còn lại.

"Hoàn mỹ!"

"Dùng Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận gì đó lót ở phía dưới là được rồi!"

Giật giật cái bàn thấy không còn lắc lư, Diệp Phong cũng hài lòng khẽ gật đầu, sau đó bắt đầu uống trà, trong lòng rất là chờ mong đêm xuân tối nay đến nhanh một chút!

...

Lầu ba, trong một căn phòng xa hoa!

"Thiếu chủ!"

"Ta có một chuyện muốn bẩm báo cho ngươi!"

Đi vào phòng, lão bản quán rượu cung kính lên tiếng nói.

"Có việc phải bẩm báo cho ta?"

"Chuyện gì?"

Đỗ Thiên Nhất vừa nghe thấy lời ấy thì trên mặt cũng lộ vẻ tò mò, hắn không thể tưởng tượng được là ở trong Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường này còn có chuyện gì đáng giá để người này báo cáo cho kẻ làm Thiếu chủ như hắn!

Dù sao, hắn dựa vào bí bảo đến Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường kiểm tra sản nghiệp của mình một chút, làm như vậy cũng chỉ là đi ngang qua sân khấu mà thôi, thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường cao cấp hơn mà tông môn nắm trong tay mới là chỗ mà hắn cần trọng điểm kiểm tra!

"Thiếu chủ!"

"Mới có một tên bại gia tử tới!"

"Mặc dù thực lực để lộ ra chỉ là Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng nhưng trên mặt của hắn lại đeo một cái mặt nạ màu đen kỳ quái, ta không biết đó có phải là một món bí bảo có thể áp chế thực lực hay không!"

"Hơn nữa mới nãy hắn không chỉ lập tức bao hết toàn bộ phòng trong quán rượu của ta mà còn cho thuộc hạ của hắn đem theo một lượng lớn cực phẩm Tiên Linh Thạch đi bao hết tất cả phòng trống của tất cả quán rượu ở trong Bát Phương Thành!"

Lúc này, lão bản quán rượu cũng tranh thủ nói ra tình huống mà hắn gặp được.

"Nha!"

"Cực phẩm Tiên Linh Thạch cũng không phải là thứ mà tu sĩ Nhân Tiên Cảnh có thể có được, chớ nói chi là một lượng lớn cực phẩm Tiên Linh Thạch!"

"Nhưng mà tại sao hắn lại muốn bao hết tất cả phòng trống của quán rượu?"

Đỗ Thiên Nhất nghe xong thì trên mặt cũng lộ vẻ hiếu kỳ hỏi thăm.

"Hình như là bởi vì một nữ nhân!"

"Hẳn là hắn muốn ở chung một phòng với nữ nhân đó đêm nay."

Lão bản quán rượu nghe xong thì cũng lên tiếng giải thích lần nữa.

? ? ?

Bởi vì muốn ở chung một phòng với một nữ nhân cho nên trực tiếp bao hết tất cả phòng trống của tất cả quán rượu ở trong Bát Phương Thành?

Đây là bại gia tử sao?

Mẹ nó, cái này là bệnh tâm thần!

Nghe lão bản quán rượu nói xong, Đỗ Thiên Nhất cũng bị kinh hãi!

"Hắn ở phòng nào?"

"Ta rất muốn tới làm quen với hắn!"

Sau khi tỉnh táo lại, Đỗ Thiên Nhất quay qua nhìn lão bản quán rượu hỏi thăm.

Đông! Đông! Đông!

Nghe được tiếng đập cửa, Diệp Phong đang uống trà cũng không biết là ai đến, phải biết, hắn còn chưa có thông qua Truyền âm Thạch nói cho Lạc Thiên Tuyết biết được vị trí của quán rượu này đâu!

"Ngươi là?"

Mở cửa phòng, nhìn thấy một thanh niên lạ lẫm mặc một bộ tiên bào màu đen đang đứng ở bên ngoài, Diệp Phong tỏ vẻ nghi ngờ hỏi thăm.

"Tại hạ Đỗ Thiên Nhất!"

"Thiếu tông chủ Bát Phương Tông!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Đỗ Thiên Nhất Cũng trực tiếp giới thiệu thân phận của mình cho hắn.

"Bát Phương Tông?"

"Bát Phương Thành?"

"Cái Bát Phương Thành này là do tông môn của ngươi đang nắm giữ?"

Biết được thân phận của đối phương, sau đó Diệp Phong lập tức liên tưởng tới cái Bát Phương Thành này, nhìn đối phương trực tiếp hỏi thăm.

"Không sai!"

"Cái Bát Phương Thành này đúng là một trong số đông đảo thành trấn mạc Bát Phương Tông tài đang nắm giữ!"

Lúc nói tới chuyện này, trên mặt Đỗ Thiên Nhất cũng lộ vẻ đắc ý.

"Hệ thống!"

"Nếu như ta có thể mua Bát Phương Thành, đến lúc đó ta thuê một nhóm người tới quản lý rồi sau đó ta không còn thu bất kỳ phí tổn gì, đến lúc đó ta phải không ngừng cung cấp Tiên Linh Thạch cho nó, nếu ta làm như vậy thì ngươi có thể tính cho ta xem thời gian ta nhận được ban thưởng cho hành vi phá của là bao lâu không?"

Nghe được đối phương nói như vậy, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ muốn mua lại quyền quản lý Bát Phương Thành, dứt khoát trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, nếu như túc chủ chế tạo sản nghiệp phá của, căn cứ sản nghiệp phá của lớn hay nhỏ mà thời gian nhận được ban thưởng cho hành vi phá của cũng không giống nhau, nếu như lấy cái Bát Phương Thành này làm thí dụ, mỗi ba mươi ngày thì có thể tự động thu hoạch được một lần ban thưởng cho hành vi phá của!"

Rất nhanh, giọng nói của hệ thống cũng vang lên trong đầu Diệp Phong.

? ? ?

Sản nghiệp phá của?

Cách mỗi ba mươi ngày thì có thể tự động thu hoạch được một lần ban thưởng cho hành vi phá của?

Sau khi nghe được hệ thống giải thích xong, trong nháy mắt trong mắt Diệp Phong hiện lên tinh quang, nếu là như vậy, hắn xây dựng nhiều sản nghiệp phá của một chút thì chẳng phải là mỗi ngày hắn chỉ cần nằm ở nhà thôi mà đếm ban thưởng cũng có thể đếm tới hai tay liệt luôn hay sao?

"Còn tưởng rằng hắn sẽ có chút đặc biệt!"

"Không ngờ được là khi hắn biết được thân phận của ta thì hắn vẫn bị sợ đến choáng váng!"

"Khiến cho ta mất đi hứng thú làm quen với hắn!"

Nhìn thấy khi Diệp Phong biết được thân phận của mình thì lập tức ngẩng ra tại chỗ, trong mắt Đỗ Thiên Nhất cũng lóe lên vẻ thất vọng.

"Bán không?"

Mà khi Diệp Phong hiểu được còn có thể xây dựng sản nghiệp phá của thì cũng nhìn thẳng về phía Đỗ Thiên Nhất trực tiếp hỏi thăm.

"Ừm?"

"Cái gì bán không?"

Đỗ Thiên Nhất vừa nghe được Diệp Phong bỗng nhiên hỏi ra hai chữ như vậy thì cũng khó hiểu mà hỏi ngược lại hắn.

"Tự giới thiệu mình một chút!"

"Ta tên là Diệp Phong, là một thần hào phá của!"

"Ta cảm thấy vô cùng hứng thú với Bát Phương Thành này, cho nên ta muốn mua lại quyền quản lý Bát Phương Thành."

Lúc này, Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật nhìn Đỗ Thiên Nhất giải thích.

? ? ?

Thần hào phá của?

Mua lại quyền quản lý Bát Phương Thành?

Điên rồi đi!

Chương 518: Bát Phương Thành này của ngươi có bán hay không?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đỗ Thiên Nhất cũng bị kinh hãi, cho dù là Bát Phương Thành ở dưới chân hay là những thành trấn khác ở trong Thiên Đạo Chiến Trường do Bát Phương Tông bọn họ nắm trong tay, chỉ có chuyện bị người khác đưa chiến thiếp cướp đoạt chứ chưa bao giờ gặp được có người muốn trực tiếp mua lại!

"Diệp Phong huynh!"

"Không cần biết những lời mà ngươi vừa mới nói là thật hay là giả nhưng mà Bát Phương Tông chúng ta không thể bán quyền quản lý Bát Phương Thành!"

"Trong đó liên quan đến rất nhiều chuyện ta cũng không tiện giải thích cho ngươi!"

Đi vào phòng đóng kỹ cửa phòng, sau đó Đỗ Thiên Nhất ngồi xuống bàn trực tiếp từ chối ý nghĩ của Diệp Phong.

Hả?

Cái thằng ngu này không có bệnh đó chứ!

Không bán thì còn đi vào phòng ta ngồi để làm cái gì?

Vốn cho rằng đối phương đi vào phòng, cũng đóng kỹ cửa phòng là muốn thương lượng với hắn cuộc làm ăn này, ai mà ngờ được đối phương trực tiếp trả lời một câu không bán, mẹ nó, làm như vậy không phải là giống bệnh tâm thần hay sao?

"Ừm?"

"Đây là cái gì?"

Đúng lúc này, Đỗ Thiên Nhất cảm thấy hình như mình đã giẫm trúng cái gì đó, cũng trực tiếp cúi đầu xuống nhìn!

Nhưng khi hắn nhìn thấy trên quyển bí điển mà chân của mình giẫm trúng có viết năm chữ to 'Thập Hoang Phần Ma Trận' thì thân thể của hắn lại đột nhiên chấn động, sau đó trên mặt lộ ra vẻ khó có thể tin tranh thủ cầm bí điển lên!

"Uy!"

"Cái bàn gỗ này bị nghiêng, quyển bí điển nát đó là do ta vừa mới lót xuống dưới chân bàn, ngươi lấy ra ngoài làm gì?"

Nhìn thấy Đỗ Thiên Nhất xoay người lấy Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận của mình ra, Diệp Phong cũng có chút không hiểu hỏi thăm.

"Bán không?"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, sau khi Đỗ Thiên Nhất lật xem sơ qua bí điển rồi cực kỳ kích động nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Ừm?"

"Ngươi muốn mua quyển bí điển nát này của ta?"

Diệp Phong nghe xong cũng cảm thấy ngạc nhiên, hắn không ngờ được là lại có người sẽ mua quyển bí điển nát này.

"Không sai!"

"Ta muốn mua lại quyển bí điển này, giá tiền bao nhiêu ngươi cứ nói đi!"

Phát hiện Diệp Phong hoàn toàn không có coi quyển Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận trân quý này ra gì, Đỗ Thiên Nhất cũng mặt lộ vẻ kích động nói ra ý nghĩ của mình, hắn cảm thấy thao tác lần này đã mười phần chắc chín!

"Muốn mua cũng được!"

"Ngươi đưa bí điển cho ta trước."

Nói xong, Diệp Phong lập tức đưa tay phải ra, khi hắn cầm tới bí điển do Đỗ Thiên Nhất đưa tới, sau đó trực tiếp thu vào không gian của hệ thống rồi trả lời: "Không bán!"

Ta muốn mua Bát Phương Thành của ngươi, ngươi không bán!

Bây giờ ngươi muốn mua bí điển nát của ta, mẹ nó ta cũng không bán!

Nhìn thấy Đỗ Thiên Nhất đang ngồi ở đối diện ngẩn ra, Diệp Phong cũng nở một nụ cười đắc ý, thầm nghĩ trong lòng: "Ngươi không cho ta dễ chịu, vậy ta cũng không cho ngươi dễ chịu!"

"Không bán?"

"Diệp Phong huynh, ta thấy ngươi dùng bí điển nát này để lót chân bàn, hẳn là nó cũng không quan trọng gì với ngươi đúng không!"

"Ngươi yên tâm, ta có thể tốn một cái giá tiền rất lớn để mua nó!"

Nghe được Diệp Phong nói không bán, thậm chí còn cất bí điển lại, sau khi tỉnh táo lại Đỗ Thiên Nhất cũng gấp gáp nói.

"Không bán!"

"Ngươi ra giá bao nhiêu ta đều không bán!"

"Hơn nữa, ai nói với ngươi là nó không quan trọng với ta, lấy về vò vò đủ ta làm giấy vệ sinh bao nhiêu lần, cho nên nó rất quan trọng đối với ta!"

Nhìn thấy dáng vẻ vội vàng trên mặt Đỗ Thiên Nhất, Diệp Phong lại cự tuyệt lần nữa, nhưng mà trong lòng lại âm thầm suy đoán: "Gia hỏa này là Thiếu tông chủ Bát Phương Tông, hẳn cũng không phải là đồ đần, nhưng hắn vẫn không khống chế được nét mặt và tâm tình của mình, như vậy thì có thể thấy được cái bí điểm này cực kỳ quan trọng đối với Bát Phương Tông bọn họ!"

"Diệp thiếu! ! !"

"Nếu như ngươi không ngại, ta dùng đôi tay này để làm giấy vệ sinh cho ngươi cũng được nhưng ngươi ngàn vạn lần không thể dùng bí điển này để làm giấy vệ sinh!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt Đỗ Thiên Nhất lập tức gấp gáp, thậm chí ngay cả lời nói cũng đã không còn lưu loát!

Má!

Chú ý tới Diệp Phong bỗng nhiên dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn mình, Đỗ Thiên Nhất mới tỉnh hồn lại, sau đó bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Diệp Phong nói ra: "Diệp thiếu, không phải ngươi muốn mua lại quyền quản lý của Bát Phương Thành này hay sao, không bằng ta dùng quyền quản lý Bát Phương Thành này để trao đổi quyển bí điển này của ngươi, được không?"

"Đổi?"

"Rõ ràng ta có thể mua lại quyền quản lý, dựa vào cái gì phải đổi?"

"Có phải ngươi xem thường ta, cho là ta mua không nổi hay không!"

"Hơn nữa, cho dù Bát Phương Tông các ngươi không bán thì ta sẽ không đi những thành trấn khác mua hay sao?"

Nghe được Đỗ Thiên Nhất đề nghị, Diệp Phong vẻ mặt khinh thường trực tiếp cự tuyệt đối phương, hơn nữa còn biểu hiện ra mình rất không cao hứng!

? ? ?

Trao đổi hợp lý, ai cũng có được đồ mình cần, tại sao nhất định phải mua?

Hơn nữa làm sao lại thành ta xem thường ngươi rồi?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đỗ Thiên Nhất cả người đều muốn điên rồi, hắn cảm thấy tư duy của Diệp Phong hoàn toàn không giống như người bình thường!

Chờ chút!

Trao đổi hợp lý, mẹ nó không hợp lý!

Quyền quản lý Bát Phương Thành trong Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường ẩn chứa giá trị hoàn toàn kém xa cuốn bí điển đó, sao ta lại đưa ra một cái giao dịch ngu xuẩn như vậy!

Nghĩ đến tình huống này, Đỗ Thiên Nhất cũng rơi vào trầm tư một lần nữa, hắn phải nghĩ ra một cái điều kiện trao đổi hợp lý mới được!

"Ra giá đi, thiếu niên!"

"Chỉ cần ngươi đưa ra giá cả hợp lý thì ta trực tiếp tăng giá mua lại, đến lúc đó quyển bí điển nát dùng để lót chân bàn này sẽ tặng cho ngươi!"

Nhìn thấy Đỗ Thiên Nhất rơi vào trầm tư, Diệp Phong cũng âm thầm chờ mong, hắn không thèm để ý việc dùng bí điển đổi quyền quản lý toà Bát Phương Thành này có bị thua thiệt hay không, bởi vì hắn sẽ không đổi, sẽ chỉ tặng nó như là một tặng phẩm, hắn chỉ để ý là đối phương có bán hay không thôi!

"Diệp thiếu!"

Chương 519: Đừng hỏi ta nguyên nhân, ta chỉ muốn phá của mà thôi

"Mới nãy là ta quá mức sốt ruột, cho nên mới đưa ra một phương thức trao đổi không bình đẳng như thế!"

"Như vậy đi, ta lấy từ Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường đến Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, mỗi chỗ một tòa Bát Phương Thành để trao đổi bí điển này, ngươi thấy có được hay không?"

Trầm tư xong, Đỗ Thiên Nhất cũng cắn răng, đưa ra một cái phương thức trao đổi khác cho Diệp Phong!

Trọn vẹn chín tòa Bát Phương Thành, hơn nữa còn có Bát Phương Thành ở trong Thiên Đạo Chiến Trường đẳng cấp cao, cái giá này có thể nói là đã rất lớn đối với Bát Phương Tông, cho nên Đỗ Thiên Nhất cảm thấy Diệp Phong sẽ không cự tuyệt nữa!

"Mẹ nó!"

"Cái thằng ngu này có bệnh hay sao!"

"Mẹ nó, ta đã nói là không đổi rồi, còn mẹ nó muốn đổi với ta, hơn nữa lần này còn dùng chín tòa Bát Phương Thành để đổi với ta, mẹ nó, sao ngươi không chịu ra giá đi!"

Nghe được Đỗ Thiên Nhất nói như vậy, rốt cục Diệp Phong cũng không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Đỗ thiếu, ta sẽ không tiến hành trao đổi, nhưng nếu như ngươi có thể bán chín tòa Bát Phương Thành này cho ta, vậy thì ta có thể xem quyển bí điểm này như là tặng phẩm tặng cho ngươi!"

? ? ?

Không đổi?

Nhất định phải mua?

Bí điển đưa tặng?

Nghe được Diệp Phong nhắc nhở, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt Đỗ Thiên Nhất như không thể tin vào tai của mình, nghĩ tới trước đó Diệp Phong tự giới thiệu khiến cho hắn nhịn không được kinh hãi nói: "Đúng là thần hào phá của thật!"

"Vị Diệp thiếu này khiến cho ta cảm thấy hắn không đơn giản!"

"Dù sao ta vốn định trao đổi, không bằng thuận tiện để lại ấn tượng tốt?"

Đỗ Thiên Nhất nghĩ nghĩ, trực tiếp nói với Diệp Phong: "Diệp thiếu, đã như vậy, vậy ta ra giá, nhưng giá cả có thể sẽ rất kinh người!"

"Ta không sợ giá cả kinh người, chỉ sợ ngươi không ra giá!"

"Ra giá đi!"

Nghe được Đỗ Thiên Nhất nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút tò mò lên tiếng nói, hắn rất hiếu kì rốt cuộc đối phương sẽ ra một cái giá trên trời như thế nào!

"Chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

"Quyền quản lý chín tòa Bát Phương Thành trực tiếp đóng gói bán ra!"

Rất nhanh, Đỗ Thiên Nhất vẻ mặt nghiêm túc nhìn Diệp Phong nói ra cái giá cả kinh người này!

? ? ?

Chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?

Mẹ nó, cái này gọi là giá trên trời, giá kinh người?

"Đỗ thiếu!"

"Có phải ngươi đang nói đùa với ta hay không?"

"Chín tòa Bát Phương Thành, thậm chí còn có một tòa Bát Phương Thành ở trong Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, toàn bộ cộng lại ngươi chỉ bán chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?"

Trên mặt lộ vẻ giật mình, Diệp Phong cũng trực tiếp xác nhận lại với Đỗ Thiên Nhất.

"Không sai!"

"Chín tòa Bát Phương Thành bán chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"

"Đừng hỏi ta nguyên nhân, ta chỉ muốn phá của!"

Nói xong, trên mặt Đỗ Thiên Nhất cũng hiện lên vẻ đắc ý, hắn cảm thấy cảm giác phá của này cũng không tệ lắm!

Mà lúc này, lão bản quán rượu bưng hai bầu rượu ngon đi vào cửa phòng, đang chuẩn bị gõ cửa thì vừa khéo nghe được Đỗ Thiên Nhất nói như vậy, cn khiến cho toàn thân hắn đột nhiên run lên, thậm chí hai bầu rượu ngon được bưng trong tay đều suýt chút nữa đổ xuống đất!

"Điên rồi!"

"Thiếu tông chủ điên rồi!"

"Chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch bán quyền quản lý chín tòa Bát Phương Thành, mẹ nó, không ai sẽ phá của như thế!"

"Thiếu tông chủ biến thành bại gia tử từ lúc nào chứ!"

Mặc dù kinh hãi với tin tức này nhưng lão bản quán rượu biết loại chuyện này đã không phải là hắn có thể quan tâm, dứt khoát hít một hơi thật sâu, coi như mình chưa từng nghe thấy gì cả trực tiếp gõ cửa phòng.

"Thiếu tông chủ!"

"Rượu tới, đây là hai ấm rượu ngon tốt nhất trong quán!"

Đi vào phòng, lão bản quán rượu để rượu ngon xuống, vội vàng thối lui ra khỏi phòng!

"Diệp thiếu!"

"Đến, uống rượu!"

Nói xong, Đỗ Thiên Nhất cũng đổ đầy một chén cho Diệp Phong!

"Hệ thống!"

"Đối phương chỉ bán chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, nếu như ta ra giá chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch thì có nằm trong phạm vi phá của hợp lý hay không?"

Lúc này, Diệp Phong lại trực tiếp hỏi thăm hệ thống, hắn cần phải xác nhận đối phương đưa ra giá cả kinh người này thì có thể khiến cho mình phát động hành vi phá của được hay không, nếu như có thể thì mình mua lại với giá tiền này cũng không sao.

"Đinh! Đối phương chân tâm thật ý bán, cho nên hệ thống tán thành cái giá tiền này, chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch cũng nằm trong phạm vi phá của hợp lý."

Rất nhanh, giọng nói của hệ thống cũng vang lên trong đầu Diệp Phong.

Ừm!

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó khóe miệng nở một nụ cười, trực tiếp cầm lấy chén rượu trên bàn giơ lên cười nói: "Đỗ thiếu, ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, ta mua!"

"Thật!"

"Vậy. . . cuốn bí điển đó?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đỗ Thiên Nhất cũng sắc mặt vui mừng, cũng giơ ly rượu lên đụng một cái với Diệp Phong, sau đó uống một hơi cạn sạch, vội vàng hỏi thăm về chuyện bí điển!

Ba!

Diệp Phong lấy quyển Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận đó với một cái tiên giới chứa chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch từ trong không gian của hệ thống ra trực tiếp để lên trên mặt bàn, sau đó nói ra: "Tặng!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm mươi vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan 2, ban thưởng Bí Điển Thập Hoang Phần Ma Trận phiên bản thăng cấp1!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lần đầu có được sản nghiệp phá của, ban thưởng một ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *3, ban thưởng lực lượng đặc thù Thí Thiên Chưởng!"

Khi Đỗ Thiên Nhất cất bí điển và tiên giới vào trong tiên giới, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên trong đầu Diệp Phong.

Thí Thiên Chưởng: Một loại chưởng pháp từ trên trời giáng xuống, bỏ qua hết tất cả lực lượng, có thể xoá bỏ vạn vật sinh linh, trước mắt mỗi ngày có thể sử dụng ba lần!

"Ngọa tào!"

"Lại tới một loại lực lượng đặc thù, mặc dù giới thiệu có chút đơn giản nhưng vừa nghe cái tên này thì cũng biết nó trâu bò lên tận trời!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!