Đúng lúc này, một nam tử trung niên có tu vi Huyền Tiên Cảnh Tam Trọng cười to từ giữa đám người đi ra, nhưng mà không đợi hắn nói xong thì một đạo kim sắc đao mang bỗng nhiên xuất hiện chém hắn thành hai nửa!
Ừng ực!
Nhìn thấy thi thể bị chém thành hai nửa của nam tử trung niên, đám người vây xem cũng mặt lộ vẻ hoảng sợ nuốt nước miếng một cái, thậm chí lúc này không có người nào còn dám nhìn về phía Diệp Phong một chút, chỉ sợ sẽ sinh ra hiểu lầm gì đó!
"Thiếu cốc chủ!"
"Tuyệt đối không thể trêu chọc đối phương!"
"Người hộ đạo bên người đối phương có thực lực trên ta xa, đến bây giờ ta cũng không có tìm được đối phương ở vị trí nào!"
"Hơn nữa một đạo kim sắc đao mang vừa mới nãy, ta không ngăn cản nổi!"
Đúng lúc này, một giọng nói già nua cũng vang lên trong đầu Vũ Phong.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Ta chỉ chém gió, sao cái tên đó lại chết rồi?"
Lúc này, Diệp Phong cũng ra vẻ giật mình nhìn về phía Vũ Phong lên tiếng hỏi thăm!
? ? ?
Mẹ nó người đều bị chém chết, ngươi nói ngươi chỉ đang chém gió?
Coi ta là đồ đần sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt Vũ Phong cũng trong nháy mắt treo đầy hắc tuyến, nhưng nghĩ tới Đường lão vừa mới nhắc nhở, hắn cũng từ bỏ ý nghĩ vạch trần đối phương.
"Huynh đệ!"
"Nếu như ta dẫn ngươi xông qua Vạn Trùng Đại Trận, vậy mười con Tiên Trùng này có thể xem như công tác phí cho ta thật?"
Lúc này, Vũ Phong cũng dời lực chú ý tới mười con Tiên Trùng hi hữu trong tay Diệp Phong một lần nữa!
Về phần rốt cuộc Diệp Phong là người phương nào, tại sao muốn xông Vạn Trùng Đại Trận, hắn cũng không thèm để ý, mặc dù người hộ đạo của hắn không là đối thủ của người hộ đạo của đối phương nhưng hắn lại có lòng tin đối với Đại bá mình!
Bởi vì đại bá của hắn và phụ thân hắn đều là cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, hơn nữa còn là cường giả đỉnh cao uy tín lâu năm!
"Đương nhiên!"
"Chỉ cần ngươi có thể dẫn ta xông qua Vạn Trùng Đại Trận ta sẽ xem mười con Tiên Trùng hi hữu này như công tác phí tặng cho ngươi!"
Nghe được Vũ Phong hỏi thăm, Diệp Phong cũng đưa ra câu trả lời khẳng định.
"Ừm?
"Đây là cái gì?"
Nhìn thấy Vũ Phong bỗng nhiên đưa một viên thuốc tới, Diệp Phong cũng vẻ mặt hiếu kì hỏi thăm.
"Đây là một viên Giải Độc Đan, ăn vào thì không cần phải lo lắng kịch độc ẩn chứa trong độc chướng!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Vũ Phong cũng trực tiếp giải thích.
Hả?
Nhìn thấy Diệp Phong đưa Giải Độc Đan lại cho mình, Vũ Phong cũng có chút không hiểu dò hỏi: "Huynh đệ, ngươi lo lắng đây là Độc Đan?"
"Không có!"
"Chủ yếu là ta không cần cái đồ chơi này!"
"Cho dù kịch độc ẩn chứa trong độc chướng này mạnh cỡ nào cũng không thể tổn thương đến ta!"
"Đúng rồi, ta tên là Diệp Phong, ngươi gọi ta Diệp thiếu là được rồi!"
Nghe được Vũ Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Một lát sau!
Khi Diệp Phong và Vũ Phong đi vào Vạn Trùng Đại Trận, mọi người vây xem cũng nhanh chóng bỏ chạy tứ tán, bây giờ bọn họ một khắc cũng không dám tiếp tục dừng lại ở nơi này, bởi vì ai cũng không biết kim sắc đao mang kinh khủng đó có thể xuất hiện lần nữa hay không!
Bên trong Vạn Trùng Đại Trận!
"Loại kịch độc này!"
Phát hiện được kịch độc tràn vào trong cơ thể thì lập tức bị chức năng quét virus của hệ thống thanh trừ toàn bộ, Diệp Phong cũng thuận miệng nói một câu.
? ? ?
Loại kịch độc này?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Phong đang đứng bên cạnh bị kinh hãi thật, phải biết kịch độc bên trong độc chướng này là dung hợp mấy trăm loại độc tố của Tiên Trùng kịch độc, lại do lực lượng của trận pháp bày ra uy lực gấp mấy lần!
Lúc đầu hắn đã chuẩn bị cho Diệp Phong nuốt Giải Độc Đan bất cứ lúc nào, ai mà ngờ được đối phương không chỉ có hoàn toàn không bị làm sao cả mà ngược lại còn nói ra một câu như thế!
"Diệp thiếu!"
"Nếu như ta không thể dẫn ngươi xông qua Vạn Trùng Đại Trận, ngươi sẽ ăn hết mười con hi hữu Tiên Trùng đó thật sao?"
Đi trên một con đường đặc thù, Vũ Phong cũng toát ra vẻ tò mò hỏi thăm Diệp Phong.
"Đương nhiên!"
"Không ăn chẳng lẽ còn giữ lại sinh con?"
Nghe được Vũ Phong hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười trả lời.
"Diệp thiếu!"
"Vậy ngươi có biết mười con Tiên Trùng này hi hữu và trân quý cỡ nào sao?"
Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Vũ Phong cũng hỏi thăm lần nữa, hắn cảm thấy đối phương cũng không biết mười con Tiên Trùng hi hữu này trân quý như thế nào, nếu không thì hắn cũng sẽ không chọn ăn chúng nó!
"Vũ thiếu!"
"Xem ra ngươi cần nhận thức lại ta một chút!"
"Ta là một thần hào phá của, ta không quan tâm chúng nó hi hữu và trân quý cỡ nào, chỉ cần có thể ăn hơn nữa hương vị ngon thì trong mắt ta nó chính là mỹ thực, chỉ đơn giản như vậy!"
Nghe được Vũ Phong hỏi thăm lần nữa, Diệp Phong cũng cười giải thích.
"Tiểu Phong!"
"Dẫn theo bằng hữu của ngươi đến đây đi!"
Đúng lúc này, một giọng nói lười biếng bỗng nhiên vang lên bên tai hai người!
Một lát sau!
Bên trong một viện lạc u tĩnh, nằm trên ghế xích đu, Vũ Lang bỗng nhiên mở hai mắt ra, nhìn thấy Diệp Phong và Vũ Phong đi vào trong viện lạc, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi: "Lại có thể miễn dịch kịch độc trong độc chướng, tiểu gia hỏa, rốt cuộc ngươi là ai?"
"Vũ Lang tiền bối!"
"Ta là người như thế nào cũng không quan trọng!"
"Mà lần này đến tìm ngươi chỉ là muốn hỏi thăm ngươi tình huống của một loại Tiên Trùng."
Nghe được Vũ Lang hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói thẳng ra mục đích của chuyến này.
"Ừm?"
"Tiểu tử này lại biết được thân phận của ta!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Lang cũng thần sắc khẽ biến lên tiếng hỏi: "Ngươi muốn hỏi thăm tình huống của loại Tiên Trùng nào?"
"Phệ Hồn Cổ!"
Bành!
Nghe được Diệp Phong nói ra ba chữ Phệ Hồn Cổ, Vũ Lang cũng trực tiếp đứng từ trên ghế xích đu dậy, phải biết, cho dù là đối phương biết được thân phận của hắn hắn cũng không có phản ứng lớn như vậy.
Chương 532: Cái gì, ngươi muốn giúp ta xỏ?
Mà Vũ Phong đang đứng bên cạnh nghe được ba chữ Phệ Hồn Cổ thì trên mặt cũng tỏ vẻ giật mình, bởi vì Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm, không nói khoa trương một chút nào, phóng nhãn toàn bộ thượng giới, chỉ sợ chín mươi phần trăm Tiên Trùng Sư đều chưa nghe nói qua Phệ Hồn Cổ!
"Vũ Lang tiền bối!"
"Thấy phản ứng của ngươi như vậy thì hẳn là biết một chút tình huống có liên quan đến Phệ Hồn Cổ."
"Ta chỉ muốn hỏi một việc!"
"Đó chính là Phệ Hồn Cổ ăn ngon không?"
Nhìn trên mặt Vũ Lang tràn đầy vẻ chấn kinh, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm.
? ? ?
Phệ Hồn Cổ, Tiên Trùng thần bí biến mất trăm vạn năm!
Ngươi không hỏi vì sao Phệ Hồn Cổ biến mất!
Ngươi không hỏi đặc tính của Phệ Hồn Cổ!
Ngược lại mẹ nó hỏi Phệ Hồn Cổ ăn ngon không?
Đây là câu hỏi mà người bình thường có thể hỏi ra được hay sao?
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Vũ Lang trực tiếp mộng bức!
"Ta từng đọc được tình huống này một bản bí điển Tiên Trùng không trọn vẹn, căn cứ ghi chép trên đó, Phệ Hồn Cổ có thể ăn, hơn nữa hương vị còn cực kỳ ngon!"
"Nhưng đó cũng chỉ là ghi chép, hơn nữa Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm, hoàn toàn không thể kiểm chứng tình huống này là thật hay là giả!"
Mặc dù không thể nào hiểu được ý nghĩ của Diệp Phong nhưng Vũ Lang vẫn nói ra tình huống mình biết.
Hả?
Vừa mới nói xong, Vũ Lang lại nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên lấy ra một cái đại đỉnh, chuyện này khiến cho hắn mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi: "Diệp thiếu, ngươi cầm lô đỉnh dùng luyện đan ra làm cái gì?"
"Nướng trùng!"
"Hôm nay xem như hai người các ngươi hôm nay có lộc ăn!"
"Trong tay của ta vừa khéo có một vạn con Phệ Hồn Cổ, hôm nay ba người chúng ta không no không về!"
Nghe được Vũ Lang hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười lớn giải thích rõ.
Choáng váng!
Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, cho dù là Vũ Lang hay là Vũ Phong, hai người đều trực tiếp ngốc ngay tại chỗ!
Bọn họ không thể tin được là trong tay Diệp Phong lại có Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm, hơn nữa còn là một vạn con!
Mà bọn họ càng thêm không thể tin được chính là đối phương lại muốn nướng ăn hết một vạn con Phệ Hồn Cổ này!
Nhưng sau khi thấy Diệp Phong xuất ra từng con Phệ Hồn Cổ trên thân bị trói một tầng tơ vàng, hai người đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức kích động toàn bộ thân thể đều run rẩy lên, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới trong lúc sinh thời bọn họ có may mắn có thể nhìn thấy Tiên Trùngthần bí đã biến mất trăm vạn năm này!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi, không phải ngươi chuẩn bị nướng chúng nó ăn thật chứ!"
"Không bằng ngươi ra cái giá, Tiên Trùng Cốc ta nguyện trả bất cứ giá nào để mua lại một vạn con Phệ Hồn Cổ này!"
Nhìn thấy Diệp Phong lấy toàn bộ một vạn con Phệ Hồn Cổ ra, lại bắt đầu lấy từ trong tiên giới ra một thanh lại một thanh sắt, chuyện này khiến cho Vũ Phong cực kỳ bất an nói ra ý nghĩ của mình!
"Cái gì?"
"Ngươi muốn giúp ta xỏ?"
"Vũ thiếu, vậy chuyện xỏ mấy cái này giao cho ngươi đi!"
Sau khi nghe được Vũ Phong đề nghị như thế, Diệp Phong lại giả bộ hồ đồ lên tiếng nói.
? ? ?
Mẹ nó, ai nói muốn xỏ giúp ngươi?
Đây chính là Tiên Trùng thần bí Phệ Hồn Cổ, nếu là xỏ chúng nó lên thanh sắt, vậy có thể nói chính là xuyên vào ngươi bọn chúng, đau trong lòng ta!
"Vũ thiếu, ta cũng sẽ không để ngươi giúp không, chỉ cần ngươi giúp ta xỏ xong những Phệ Hồn Cổ này, xong chuyện ta sẽ cho ngươi mười con Phệ Hồn Cổ xem như công tác phí!"
Đang lúc Vũ Phong chuẩn bị thuyết phục thêm một lần nữa, Diệp Phong lại nói thêm một câu nữa.
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Vũ Phong toát ra vẻ vô cùng kích động, nhưng Vũ Lang đang đứng bên cạnh lại gấp!
Ba!
Đang lúc Vũ Phong chuẩn bị bắt đầu làm việc thì Vũ Lang chợt xuất hiện ở phía sau hắn, theo một cái chưởng đao rơi xuống, Vũ Phong hai mắt tối đen, trực tiếp bất tỉnh ngã xuống mặt đất!
"Ngọa tào!"
"Đây là tình huống như thế nào?"
"Bởi vì xỏ khiến cho Đại bá và chất tử tương ái tương sát?"
Nhìn thấy Vũ Lang trực tiếp đánh Vũ Phong ngất xỉu trên mặt đất, sau đó mặt lộ ý cười bắt đầu công tác xỏ, Diệp Phong bị kinh hãi thật!
"Diệp thiếu!"
"Dù sao Tiểu Phong cũng là Thiếu cốc chủ Tiên Trùng Cốc, từ nhỏ đến lớn quen sống trong nhung lụa rồi, không làm được loại chuyện khổ cực này!"
"Mà ta lại là đại bá của hắn, đương nhiên không đành lòng nhìn hắn bị tội, cho nên chuyện vừa khổ vừa mệt này để cho ta làm thay hắn đi!"
Nói đến đây, Vũ Lang cũng trưng vẻ mặt mong đợi ra nhìn về phía Diệp Phong tiếp tục nói ra: "Diệp thiếu, đến lúc đó công tác phí mười con Phệ Hồn Cổ?"
"Ai giúp ta làm xong chuyện này thì mười con Phệ Hồn Cổ đó chính là của người đó!"
Nghe được Vũ Lang hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
Một lát sau!
"Vừa nãy là tên vương bát đản nào đánh lén ta?"
Sau khi tỉnh táo lại, lúc này Vũ Phong cũng hùng hùng hổ hổ từ mặt đất đứng lên.
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Mẹ nó, đó không phải là chuyện của ta hay sao?
Sao bây giờ Đại bá lại làm, hơn nữa còn đã xỏ được hơn phân nữa?
Sau khi Vũ Phong nhìn thấy Vũ Lang đang vất vả cần cù công tác, đầu tiên là sững sờ, sau đó đột nhiên phản ứng lại, đi thẳng đến trước mặt Vũ Lang hô lớn: "Đại bá, ngươi làm như vậy có phải là có chút quá mức hay không!"
"Sao lại quá đáng?"
"Thân là Đại bá của ngươi, sao ta có thể nhẫn tâm nhìn ngươi làm chuyện vừa khổ vừa mệt này?"
"Vì ngươi, ta cam nguyện một mình yên lặng chống đỡ tất cả vất vả, không cần cảm kích Đại bá, đây đều là chuyện Đại bá phải làm!"
Nghe được tiếng la của Vũ Phong, Vũ Lang cũng cực kỳ không biết xấu hổ lên tiếng nói.
? ? ?
Ngươi đoạt việc của ta, ta còn phải cám ơn ngươi?
Nghe được câu trả lời cực kỳ không biết xấu hổ của Vũ Lang, Vũ Phong đã sắp bị tức khóc!
"Vũ thiếu!"
"Bên này còn có việc!"
Chương 533: Các ngươi ăn cái gì đó, không phải là ăn Tiên Trùng đó chứ
"Vừa khéo Vũ Lang tiền bối đã xỏ xong không ít xuyên, ngươi có thể phụ trách nướng!"
Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong bỗng nhiên từ nơi không xa truyền tới!
Ừm!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Phong cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó vội vàng chạy tới chỗ Diệp Phong, đồng thời tràn ngập mong đợi hỏi: "Diệp thiếu, vậy ta phụ trách nướng, xong việc có công tác phí hay không?"
"Vậy chắc chắn là có!"
"Đồng dạng, vẫn là mười con Phệ Hồn Cổ làm công tác phí!"
Nghe được Vũ Phong hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười trả lời.
Hô!
Đứng trước lô đỉnh, nhìn Thối Hỏa Thạch đã bốc cháy bên trong, Vũ Phong cũng thở một hơi dài, sau đó cầm một que xuyên bỏ lên trên, đồng thời thầm nghĩ: "Lần này rốt cục đến phiên ta biểu hiện, ta nhất định phải nướng xuyên trùng này thật ngon!"
Ba!
Đúng lúc này, theo một tiếng vang quen thuộc vang lên, Vũ Phong cũng hai mắt tối đen, hôn mê lần nữa, mà trong lúc hắn hôn mê đồng thời trong lòng trực tiếp mắng to: "Mẹ nó! Lại tới! Không xong đúng không!"
"Vũ Lang tiền bối!"
"Tại sao ngươi lại đánh hắn ngất xỉu nữa?"
Nhìn thấy một màn quen thuộc này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ không hiểu nhìn về phía Vũ Lang hỏi thăm, dù sao hai người chia nhau hành động, không chỉ có riêng phần mình đều có việc làm mà còn có thể đạt được mười con Phệ Hồn Cổ, đây không phải là vô cùng hoàn mỹ sao?
"Diệp thiếu!"
"Không nói gạt ngươi, ta không muốn để cho hắn đạt được Phệ Hồn Cổ!"
Nói đến đây, Vũ Lang nhìn về phía Diệp Phong tiếp tục nói ra: "Diệp thiếu, ngươi có biết tên tiểu tử thúi này là tới làm gì không?"
"Ừm?"
"Hắn tới làm gì?"
Nghe được Vũ Lang nói như vậy, Diệp Phong cũng hứng thú, sau đó trực tiếp hỏi thăm.
"Khoe khoang!"
"Mỗi lần tên tiểu tử thúi này tới tìm ta đều đại biểu cho Tiên Trùng Cốc lại đạt được một loại Tiên Trùng hi hữu nào đó, nói một cách đơn giản, hắn chính là phụng mệnh lệnh của phụ thân hắn tới khoe khoang với ta!"
Nhìn thấy vẻ mặt hiếu kì của Diệp Phong, Vũ Lang cười khổ lên tiếng giải thích!
Một lát sau!
"Nói cách khác, quan hệ giữa hai huynh đệ các ngươi phi thường tốt!"
"Nhưng đệ đệ của ngươi thích ỷ vào ưu thế thế lực của Tiên Trùng Cốc, tìm được một con Tiên Trùng hi hữu thì sẽ đi qua khoe khoang với ngươi một phen!"
"Không có mục đích khác chính là chọc tức ngươi chơi?"
Biết được càng nhiều tình huống từ miệng Vũ Lang, sau đó Diệp Phong cũng nhịn không được bật cười, đồng thời trong lòng sợ hãi than: "Vũ Túc đó vẫn rất biết chơi!"
"Đi!"
"Nếu là như vậy, vậy hai việc này đều giao cho Vũ Lang tiền bối ngươi!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức lấy ra khí cụ trong suốt chứa mười con Tiên Trùng hi hữu bỏ vào trong tay Vũ Phong đã hôn mê, hắn quên đưa công tác phí này cho Vũ Phong.
"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm mươi vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2!"
Khi Diệp Phong đưa khí cụ cho Vũ Phong, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng trực tiếp vang lên trong đầu của hắn.
"Không tệ!"
"Đúng là không tồi, lại đạt được hai viên Thăng Tiên Đan, bây giờ ta đã góp nhặt được hai mươi mốt viên Thăng Tiên Đan, đã đến lúc ăn mười tám viên đột đột đột một đợt!"
Nghĩ đến đây, ánh mắt Diệp Phong cũng không khỏi nhìn về phía Vũ Lang đang xỏ xuyến và Vũ Phong đã hôn mê, hắn cảm thấy hai người này là người chứng kiến cực kỳ không tệ!
Sau một hồi!
Theo Truyền âm Thạch trong ngực Vũ Phong xuất hiện dị động, hắn cũng từ trong hôn mê thanh tỉnh lại lần nữa.
Nhìn thấy khí cụ trong suốt chứa mười con Tiên Trùng hi hữu trong tay, Vũ Phong biết đây là Diệp Phong cho hắn công tác phí dẫn đường, cũng vội vàng thu vào trong tiên giới.
"Ha ha ha!"
"Tiểu Phong, lần này đại bá của ngươi biết Tiên Trùng Cốc chúng ta lại đạt được ba loại Tiên Trùng hi hữu, có phải biểu cảm trên mặt rất phong phú hay không!"
Kích hoạt Truyền âm Thạch, sau đó tiếng cười to của Vũ Túc cũng vang lên trong đầu Vũ Phong.
"Phụ thân!"
"Bây giờ đại bá đang bận bịu, cho nên ta còn chưa nói chuyện ba loại Tiên Trùng hi hữu đó."
Nghe được Vũ Túc nói như vậy, Vũ Phong cũng vẻ mặt cười khổ đáp lại, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Đại bá đều có Tiên Trùng thần bí đã biến mất trăm vạn năm, sau này sợ là bất kỳ Tiên Trùng hi hữu gì cũng không thể chọc giận hắn, mà sợ tiếp theo sẽ đến phiên phụ thân khó chịu!"
"Ừm?"
"Đại bá của ngươi vội vàng gì?"
"Hắn bận rộn gì sao?"
Nghe được Vũ Phong trả lời như vậy, Vũ Túc cũng có chút hiếu kỳ hỏi thăm.
"Xỏ xuyên!"
"Xuyên nướng!"
"Phụ thân, ngươi có biết chúng ta ăn là cái gì..."
Oanh!
Ngay lúc Vũ Phong nói được một nửa thì một luồng khí tức đột phá lại bỗng nhiên bộc phát từ nơi không xa, mà ánh mắt Vũ Phong và Vũ Lang cũng nhìn qua Diệp Phong cách đó không xa.
Thiên Tiên Cảnh Nhất Trọng!
Thiên Tiên Cảnh Nhị Trọng!
Thiên Tiên Cảnh Tam Trọng!
...
"Tiểu Phong!"
"Tại sao ngươi không nói chuyện!"
"Các ngươi ăn cái gì, không phải là ăn Tiên Trùng đó chứ!"
Ngay khi Vũ Phong bị phương thức đột đột đột đột phá của Diệp Phong làm cho kinh hãi, giọng nói của Vũ Túc cũng thông qua Truyền âm Thạch mà vang lên trong đầu Vũ Phong lần nữa.
"Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
"Vậy mà từ Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong trực tiếp đột đột đột đột phá đến Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
"Phụ thân, ngươi từng gặp phương thức đột phá khủng bố như thế?"
Sau khi thực lực Diệp Phong dừng ở Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, Vũ Phong cũng mang theo thần sắc khó có thể tin lên tiếng hỏi thăm Vũ Túc.
"Ừm?"
"Tiểu Phong, ngươi vừa mới ăn cái gì, có phải ăn choáng váng hay không?"
"Cái gì đột đột đột đột phá?"
"Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đến Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, đây chính là chênh lệch hai cái đại cảnh giới, không thể nào có chuyện có người có thể liên tiếp đột phá!"
Nghe được Vũ Phong ăn nói kỳ quái như thế, Vũ Túc cũng vẻ mặt lo lắng lên tiếng nói, hắn cảm thấy hình như con của mình ăn cái gì không nên ăn, sau đó ăn choáng váng, nếu không thì sao lại nói ra chuyện hoang đường như vậy!
...
Chương 534: Hai việc, mẹ nó ngươi một cái cũng không có cướp được
Bên trong Tiên Trùng Cốc!
"Ừm?"
"Sao tiểu tử thúi này bỗng nhiên cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch?"
"Sẽ không phải xảy ra chuyện thật chứ!"
Phát hiện Truyền âm Thạch bỗng nhiên ngắt kết nối, trên mặt Vũ Túc cũng là toát ra vẻ lo lắng, sau đó vội vàng dùng Truyền âm Thạch liên hệ đại ca của hắn Vũ Lang.
"Tiểu đệ!"
"Ngươi từng gặp phương thức đột đột đột đột phá?"
Sau khi Vũ Lang kích hoạt Truyền âm Thạch, lại hỏi Vũ Túc một câu như vậy trước.
"Mẹ nó!"
"Rốt cuộc các ngươi đã ăn cái gì!"
"Thần mẹ nó phương thức đột đột đột đột phá, nằm mơ cũng không dám làm như thế!"
Nghe được Vũ Lang hỏi như vậy, Vũ Túc cũng cực kỳ phát điên hô to lên!
"Ừm?"
"Ngọa tào, mẹ nó ngươi cũng trực tiếp ngắt liên lạc với ta?"
Phát hiện ra Truyền âm Thạch bị cắt đứt liên lạc lần nữa, Vũ Túc cũng bị tức đến trực tiếp ném Truyền âm Thạch trong tay xuống đất, sau đó mắng to: "Rốt cuộc hai người các ngươi lén ta ăn cái gì!"
"Không được!"
"Ta nhất định phải đi qua xem một chút!"
Sau khi bình tĩnh lại, Vũ Túc cắn răng, trực tiếp lấy một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định trân quý từ trong tiên giới ra!
...
Lê Phong Thành, khu thành đông!
"Vỏ ngoài xốp giòn!"
"Chất thịt mềm mịn!"
"Mùi thơm ngát!"
"Không ngờ được là Tiên Trùng thần bí Phệ Hồn Cổ trong truyền thuyết lại ăn ngon như thế, bí điển Tiên Trùng không trọn vẹn không có lừa ta!"
Lúc này, ăn xuyên nướng Phệ Hồn Cổ xong, Vũ Lang cũng nhịn không được lên tiếng sợ hãi thán phục!
"Quá thơm!"
"Không ngờ được là Phệ Hồn Cổ này lại ngon như vậy, đáng tiếc phụ thân không có phúc ăn!"
Chờ chút!
Đúng lúc này, Vũ Phong đang há to miệng ăn xiên nướng Phệ Hồn Cổ bỗng nhiên nghĩ đến một sự kiện, đó chính là trước đó hình như phụ thân hắn vẫn luôn hỏi hắn rốt cuộc đang ăn cái gì!
Ba!
Nghĩ đến đây, Vũ Phong trực tiếp dùng tay vỗ đầu mình một cái, trong lòng mắng thầm: "Ăn thức ăn ngon thì phải chuyên tâm hưởng dụng, sao có thể phân tâm nghĩ những chuyện khác chứ!"
"Vũ Lang tiền bối!"
"Đây là hai mươi con Phệ Hồn Cổ!"
Lúc này, Diệp Phong cũng tiêu hao điểm phá sản mở bình Tiên Trùng, trực tiếp đưa hai mươi con Phệ Hồn Cổ vừa mở ra cho Vũ Lang, mà cảnh tượng này khiến cho Vũ Phong đang đứng bên cạnh hâm mộ hỏng!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của hai lần, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *4, ban thưởng Vạn Trùng Thảo *100000 gốc!"
"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một ngàn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2!"
Sau khi Diệp Phong giao công tác phí xỏ xiên và nướng xiên cho Vũ Lang, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng liên tục vang lên trong đầu Diệp Phong.
"Gần đây hệ thống ban thưởng Thăng Tiên Đan có chút mãnh!"
"Trước đó ăn hết mười tám viên, còn thừa lại ba viên, bây giờ lập tức lại lấy được sáu viên, đây không phải là lại có thể đột phá một đợt nữa hay sao?"
Xem xét thấy số lượng Thăng Tiên Đan của mình lại có chín viên, Diệp Phong lại muốn đột phá một lần nữa.
Vạn Trùng Thảo: Tiên thảo đặc thù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, mỗi một gốc đều có vạn năm, không thể nào dùng cho luyện chế đan dược nhưng lại thích hợp cho bất cứ một loại Tiên Trùng nào ăn, lực lượng ẩn chứa bên trong có thể để bất cứ một loại Tiên Trùng nào ăn hết thì đều có thể trưởng thành hữu hiệu!
"Cái Vạn Trùng Thảo này có chút thú vị!"
"Mặc dù chỉ có vạn năm nhưng đối với hai người trước mắt này thì nên tính là đồ tốt chứ!"
Hiểu rõ được tin tức của Vạn Trùng Thảo, sau đó Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.
"Phệ Hồn Cổ! ! !"
"Đó là Tiên Trùng thần bí Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm!"
"Có phải các ngươi điên rồi hay không, lại mẹ nó nướng Phệ Hồn Cổ!"
Đúng lúc này, một tiếng kinh hô bỗng nhiên truyền từ bên ngoài viện lạc đến, ngay sau đó một nam tử trung niên tướng mạo giống Vũ Lang đến bảy phần trực tiếp vọt vào trong viện lạc!
"Phụ thân!"
"Khoan hãy đánh ta!"
"Dù sao nướng cũng đã nướng rồi, nếu không nếm một xiên trước?"
Nhìn thấy Vũ Túc xông tới nâng tay phải lên chuẩn bị dạy mình làm người, Vũ Phong cũng vội vàng đem xiên Phệ Hồn Cổ trong tay đưa tới!
"Mẹ nó!"
"Không thể không nói, cái đồ chơi này sao lại thơm như vậy?"
Sau khi ăn một miếng, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng Vũ Túc vẫn nói ra ý nghĩ thực sự trong lòng mình!
"Phụ thân!"
"Ngươi tới đây một chút!"
Nhìn thấy cảm xúc Vũ Túc có chút bình tĩnh lại, Vũ Phong cũng tranh thủ dẫn qua một bên, sau đó nói cho hắn biết tình huống của những Phệ Hồn Cổ này!
Ba!
Nhưng mà nghe Vũ Phong nói xong, Vũ Túc vẫn một bàn tay đánh vào trên đầu của hắn!
"Phụ thân!"
"Ta đã giải thích rồi, đồ là của Diệp thiếu, hắn muốn nướng ăn, ta cũng không có cách nào, ngươi còn đánh ta làm gì?"
Lúc này, Vũ Phong ôm đầu, cũng trưng vẻ mặt ủy khuất ra nhìn về phía Vũ Túc hỏi thăm.
"Ta không đánh ngươi thì đánh ai!"
"Ngươi sao lại không có ánh mắt như vậy, hai việc, mẹ nó ngươi một cái cũng không có cướp được!"
"Hai mươi con Phệ Hồn Cổ, ngươi có thể lấy được mười con cũng được!"
Nghe được Vũ Phong nói như vậy, Vũ Túc cũng tức hổn hển mắng lớn lên.
"Ta, ta. . ."
Nghe được Vũ Túc nói như vậy, Vũ Phong ủy khuất thậm chí cũng không biết nên giải thích thế nào, cuối cùng quyết định trực tiếp nhìn Vũ Lang cách đó không xa hô lớn: "Đại bá, phụ thân ta hỏi ta tại sao hai việc mà ta một cái cũng không có cướp được, ngươi diễn lại nguyên nhân cho hắn một lần đi!"
Nói xong, Vũ Phong nhắm hai mắt lại chuẩn bị bị đánh bất tỉnh lần nữa!
"Ừm?"
"Tại sao không có động tĩnh đâu?"
Đợi một hồi, Vũ Phong phát hiện cả buổi không có động tĩnh, cũng mang theo thần sắc nghi hoặc mở hai mắt ra, khi hắn nhìn thấy Vũ Lang cầm một thanh sắt để ở trước mặt hắn thì cả người hắn đều mộng!
"Tiểu đệ!"
"Ngươi thấy được, lúc ấy ta cũng để đồ ở trước mắt của hắn nhưng hắn không làm, ta cũng không có cách nào, chỉ có thể một người yên lặng hoàn thành tất cả công việc!"
Lúc này, Vũ Lang cũng nhìn về phía Vũ Túc đang đứng bên cạnh giải thích rõ.
? ? ?
Chương 535: Diệp thiếu, Đỗ Thiên Nhất còn sống đó sao?
Ngươi để đồ trước mặt ta khi nào?
Ta chọn làm như không thấy từ khi nào?
Mặc dù ngươi là đại bá ta nhưng ngươi cũng không thể hố chất tử như thế!
Nghe được Vũ Lang nói như vậy, Vũ Phong cả người đều mộng, không chỉ có bị đánh ngất hai lần mà bây giờ còn phải bị hố một đợt nữa?
"Gia tộc lão Lục thật sung sướng!"
"Bọn họ rất biết cách chơi!"
Cách đó không xa, Diệp Phong nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng không khỏi nở một nụ cười, hắn hoàn toàn không ngờ được là Vũ Lang lại mượn trạng thái hôn mê của Vũ Phong để làm bẫy!
"Phụ thân!"
"Chuyện không phải như vậy, Đại bá lừa ta!"
"Ngươi tuyệt đối không thể trúng kế của Đại bá được!"
Lúc này, Vũ Phong nhìn thấy sắc mặt phụ thân càng thêm khó coi, cũng thần sắc hốt hoảng vội vàng giải thích!
"Đúng rồi!"
"Phụ thân, ngươi không thể chỉ tin vào một mình Đại bá nói được, lúc ấy Diệp thiếu cũng nhìn thấy ta bị làm gì, ngươi có thể hỏi Diệp thiếu một chút!"
Lúc này, Vũ Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Vũ Túc vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
"Diệp thiếu!"
"Ta không tin tiểu Phong, cũng không tin lời đại ca ta nói, ta chỉ tin ngươi mà thôi!"
"Cho nên, có thể nói cho ta biết lúc đó rốt cuộc là tình huống như thế nào hay không?"
Nghe được Vũ Phong nhắc nhở, Vũ Túc cũng trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Vũ Túc tiền bối!"
"Tình huống cụ thể như thế nào thì ta cũng không rõ ràng cho lắm nhưng ta chỉ nhìn thấy Vũ thiếu nằm dưới đất ngủ!"
Nghe được Vũ Túc hỏi thăm, Diệp Phong nghĩ nghĩ, quyết định đào cái bẫy này lớn thêm một chút nữa!
? ? ?
Đi ngủ?
Mẹ nó ta là hôn mê, hôn mê đó!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Phong cả người đều muốn điên rồi, hắn rất muốn hô to lên một câu với Diệp Phong: "Diệp thiếu, ngươi không giúp đỡ ta thì cũng thôi đi sao ngươi còn làm lớn chuyện thêm!"
Một lát sau!
Khi bốn người đều ăn no, Diệp Phong cất hơn chín ngàn xiên còn lại, hắn định mang về Thánh Địa, sau đó chờ sau khi đám người của Thánh Địa trở về thì sẽ đưa cho bọn họ nếm thử!
"Diệp thiếu!"
"Lần này ăn xiên nướng Phệ Hồn Cổ, tuyệt đó là món ăn ngon xa xỉ nhất cuộc đời của ta!"
"Sau này nếu như có chuyện gì cần Tiên Trùng Cốc thì ngươi cứ nói!"
Lúc này, Vũ Túc cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.
Có thể tiện tay lấy ra một vạn con Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm nướng ăn, chuyện này cũng đủ để chứng minh Diệp Phong không đơn giản, nếu như có thể giao hảo Diệp Phong thì chỉ có lợi mà không có hại cho Tiên Trùng Cốc!
"Vũ Túc tiền bối!"
"Nếu như ngươi nói như vậy thì đúng là ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi một chút!"
Nghe được Vũ Túc nói như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật lên tiếng nói.
"Nha!"
"Diệp thiếu, ngươi muốn thương lượng chuyện gì với ta?"
Vũ Túc nghe xong thì có chút tò mò hỏi thăm.
"Vũ Túc tiền bối!"
"Hẳn là Tiên Trùng Cốc các ngươi nắm không ít thành trấn trong Thiên Đạo Chiến Trường trong tay chứ!"
"Ta muốn mua từ Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường đến Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, mỗi một cái đều mua quyền quản lý một tòa thành trấn do Tiên Trùng Cốc chưởng khống!"
Lúc này Diệp Phong cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.
"Cái gì?"
"Mua quyền quản lý thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường?"
"Diệp thiếu, từ xưa đến nay, quyền quản lý thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường đều có do tranh đoạt lẫn nhau chưa hề xuất hiện tình huống mua bán!"
"Hơn nữa, thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường cực kỳ quan trọng đối với Tiên Trùng Cốc, không phải là một mình ta có thể quyết định được cho nên chuyện này sợ là ta không thể nào đồng ý với ngươi được!"
Sau khi nghe được ý tưởng điên cuồng này của Diệp Phong, Vũ Túc đầu tiên là sững sờ, sau đó giải thích, đồng thời cũng nói ra ý nghĩ của mình.
"Không thể mua bán?"
"Nhưng hôm qua ta còn mua được quyền quản lý chín tòa thành trấn từ trong tay Thiếu tông chủ Bát Phương Tông mà!"
Diệp Phong nghe xong thì cũng nói cho bọn họ biết hắn đã hoàn thành giao dịch với Bát Phương Tông!
"Ừm?"
"Thiếu tông chủ Bát Phương Tông bán cho ngươi quyền quản lý chín tòa thành trấn?"
"Diệp thiếu, vậy hắn bán bao nhiêu?"
Vũ Túc nghe xong cũng sững sờ, bởi vì Tiên Trùng Cốc bọn họ có quan hệ vô cùng tốt với Bát Phương Tông, cho nên hắn cũng biết Thiếu tông chủ Bát Phương Tông Đỗ Thiên Nhất, hắn cảm thấy Đỗ Thiên Nhất không hề giống loại người có thể làm ra quyết định ngu xuẩn như vậy!
"Bán bao nhiêu?"
"Đó chính là một cái giá kinh thiên, ta nói ra các ngươi đừng có sợ đó!"
Nói đến đây, nhìn thấy ba người Vũ Túc, Vũ Lang và Vũ Phong đều toát ra vẻ mặt cực kỳ tò mò, lúc này Diệp Phong mới tiếp tục nói: "Hắn bán ra với cái giá kinh khủng chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"
? ? ?
Bầu không khí đã được khơi dậy, kết quả ngươi nói cho ta chỉ bán chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt ba người như không thể tin vào tai của mình.
"Diệp thiếu!"
"Đỗ Thiên Nhất còn sống không?"
Sau khi tỉnh táo lại, Vũ Túc cũng vẻ mặt lo lắng hỏi thăm Diệp Phong.
"Ừm?"
"Vũ Túc tiền bối, ngươi biết Đỗ thiếu?"
"Hắn sống thật tốt, tại sao ngươi lại hỏi như vậy?"
Diệp Phong nghe xong cũng có chút không rõ ràng cho lắm, nhìn Vũ Túc hỏi ngược lại.
"Như vậy mà vẫn còn sống tốt được?"
"Có phải Đỗ Tuyền Dương vẫn còn chưa biết chuyện này hay không?"
"Đúng, chắc chắn hắn còn chưa biết chuyện này, nếu không hắn tuyệt đối sẽ cầm thanh đại khảm đao dài mười mét chém chết tên bại gia tử Đỗ Thiên Nhất!"
Nghĩ đến đây, Vũ Túc cũng không khỏi nhìn về phía Vũ Phong đang đứng bên cạnh, thầm nghĩ trong lòng: "So ra thì đứa con trai này của ta vẫn còn ổn lắm!"
Mà lúc này, Vũ Phong lại bỗng nhiên đi tới một bên, sau đó lấy Truyền âm Thạch ra liên hệ Đỗ Thiên Nhất!
"Đỗ thiếu!"
"Có một Diệp thiếu tự xưng thần hào phá của, ngươi biết không?"
"Hắn nói ngươi bán quyền quản lý chín tòa Bát Phương Thành với giá chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, là thật sao?"’
Chương 536: Diệp thiếu, Đỗ Thiên Nhất còn sống đó sao? (2)
Sau khi Truyền âm Thạch có phản ứng, Vũ Phong cũng trực tiếp hỏi thăm.
"Ngọa tào!"
"Vũ thiếu, chẳng lẽ ngươi cũng gặp phải Diệp thiếu rồi?"
"Không phải là hắn cũng muốn mua Tiên Trùng Thành ở trong Thiên Đạo Chiến Trường của Tiên Trùng Cốc các ngươi chứ!"
"Nghe ta, trực tiếp dùng giá chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch bán đi quyền quản lý chín tòa thành trấn, nhớ kỹ nhất định phải mỗi một trọng Thiên Đạo Chiến Trường đều bán một tòa, đến lúc đó hắn sẽ tăng giá đến chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"
"Ngươi cứ bán là được, không nên hỏi ta nguyên nhân tại sao, đến lúc đó lợi ích mà ngươi lấy được sẽ là thứ mà người không thể tưởng tượng nổi!"
Nói đến đây, Đỗ Thiên Nhất bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó tiếp tục nói ra: "Tuyệt đối không nên trêu chọc Diệp thiếu, hắn là tồn tại mà chúng ta không đắc tội nổi, còn nữa, Diệp thiếu thích hố người khác, ngươi chú ý một chút!"
"Ừm?"
"Đỗ thiếu, Diệp thiếu cũng hố ngươi sao?"
"Làm sao hố?"
Mặc dù tin tức mà Đỗ Thiên Nhất nói khiến cho Vũ Phong cực kỳ chấn kinh nhưng hắn vẫn chú ý tới lời nhắc nhở đó, dù sao hắn mới vừa bị hố xong.
"Ai!"
"Vũ thiếu, nói ra đều là nước mắt!"
"Ta chỉ có thể nói là bởi vì Diệp thiếu hố ta một đợt, ta suýt chút là bị phụ thân ta dùng đại khảm đao dài mười mét chặt thành thịt nát!"
Nói xong những lời này, Đỗ Thiên Nhất trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch, những gì nên nói hắn đều đã nói, về phần phải chăng Vũ Phong có thể bắt lấy cơ hội này thì thì phải xem chính hắn, dù sao hắn sẽ không nói chuyện Thập Hoang Phần Ma Trận bản thăng cấp ra, bởi vì bây giờ nó đã trở thành át chủ bài mạnh nhất của Bát Phương Tông, không có cái thứ hai!
"Diệp thiếu!"
"Mặc dù ta không biết tại sao Đỗ Thiên Nhất lại bán quyền quản lý chín tòa thành trấn cho ngươi!"
"Nhưng Tiên Trùng Cốc chúng ta thật sự không thể bán..."
Một bên khác, ngay khi Vũ Túc chuẩn bị cự tuyệt lần hai, Vũ Phong cách đó không xa lại bỗng nhiên chạy tới, sau đó trực tiếp hô lớn: "Diệp thiếu, không cần nói nhảm nữa, Tiên Trùng Cốc chúng ta chịu bán chín tòa Tiên Trùng Thành, nhưng mà giá bán cao tới chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, ngươi mua hay không mua!"
"Mua!"
"Nhưng mà ta cũng sẽ không để Tiên Trùng Cốc các ngươi ăn thiệt thòi, ta có thể tăng giá đến chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch!"
Nghe được Vũ Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng nhịn không được bật cười, hắn dám cam đoan chắc chắn Vũ Phong đã liên lạc Đỗ Thiên Nhất, nếu không thì không thể bỗng nhiên bán quyền quản lý chín tòa Tiên Trùng Thành, càng không thể nào ra giá chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch được!
"Tiểu đệ! ! !"
"Đó là con ruột của ngươi!"
"Ngươi tranh thủ cất Lang Nha Bổng của ngươi đi, chẳng lẽ ngươi muốn đánh chết hắn thật hay sao!"
Lúc này, Vũ Lang đang đứng bên cạnh lại gắt gao kéo Vũ Túc lại, nhìn đối phương lấy cự hình Lang Nha Bổng dài hai mét từ trong tiên giới ra, hắn sợ đệ đệ này của mình một gậy đánh chết cháu của mình!
"Đại ca!"
"Ngươi đừng kéo ta, ngươi để cho ta đánh chết hắn đi!"
"Vừa nãy ta còn đang suy nghĩ so với bại gia tử Đỗ Thiên Nhất đó thì đứa con trai này của ta ổn hơn một chút nhưng mà ai mà ngờ được người ta còn bán chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, kết quả mẹ nó hắn mở miệng chính là chín miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, hắn muốn làm cho ta tức chết hay sao hả!"
Lúc này, Vũ Túc cũng tức hổn hển mắng lớn lên, dùng phương thức này để phát tiết lửa giận ngùn ngụt trong lòng!
Một bên khác!
"Vũ thiếu!"
"Ngươi xác định đối với chuyện này ngươi có thể làm chủ?"
Nhìn thấy Vũ Túc bị Vũ Lang gắt gao giữ chặt cách đó không xa, Diệp Phong cũng có chút lo lắng nhìn về phía Vũ Phong hỏi thăm.
"Diệp thiếu yên tâm!"
"Chuyện này ta tuyệt đối có thể làm chủ, đến lúc đó nếu như không bán quyền quản lý chín tòa Tiên Trùng Thành cho ngươi, Vũ Phong ta sẽ bồi thường cái mạng này cho ngươi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Vũ Phong cắn răng, trực tiếp lên tiếng bảo đảm!
Hắn cược, chỉ bằng Đỗ Thiên Nhất nhắc nhở hắn phải cẩn thận Diệp Phong một chút, đừng bị Diệp Phong gài bẫy, hắn đột nhiên tin tưởng Đỗ Thiên Nhất, hơn nữa cho dù bị lừa thì quyền quản lý chín tòa thành trấn, tổn thất này Tiên Trùng Cốc bọn họ cũng chịu nổi!
"Tốt!"
"Đã như vậy thì cái tiên giới này ngươi cầm lấy đi!"
"Bên trong không chỉ có chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, còn có một số đồ ta đưa cho ngươi!"
Nghe được Vũ Phong cam đoan, Diệp Phong cũng cười đưa ra một cái tiên giới, mà đồ hắn đưa chính là một vạn gốc Vạn Trùng Thảo vạn năm, nếu không đủ thì hắn có thể tiếp tục thêm, dù sao trong tay hắn còn thừa lại chín vạn gốc đâu!
Trừng!
Nghe được còn có đồ tặng thêm, Vũ Phong cũng hai mắt tỏa sáng, bởi vì hắn nghĩ đến trước đó Đỗ Thiên Nhất từng nói với hắn câu nói đó, chỉ cần bán thì lợi ích nhận được sẽ vượt xa tưởng tượng của hắn, hắn cảm thấy rất có thể những lợi ích đó chính là những thứ mà Diệp Phong tặng!
Tê!
Sau khi Vũ Phong xem xét thấy một vạn gốc Vạn Trùng Thảo ở trong tiên giới, đặc biệt là phát hiện tất cả Vạn Trùng Thảo đều là vạn năm thì cho dù là hắn cũng không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh!
Phải biết, cho dù Tiên Trùng Cốc thì số lượng Vạn Trùng Thảo dự trữ cũng không đủ năm vạn gốc, hơn nữa năm cao nhất cũng mới bảy ngàn năm mà thôi!
"Phụ thân!"
"Giao dịch đã hoàn thành, sau khi trở về lập tức để cho người giao chín tòa Tiên Trùng Thành ra đi, nhớ kỹ nhất định phải mỗi một trọng Thiên Đạo Chiến Trường đều phải có một tòa!"
"Đúng rồi, Diệp thiếu ngoại trừ cho ta chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, còn đưa một vạn gốc vạn năm Vạn Trùng Thảo, không phải một gốc, là một vạn gốc, tất cả đều là vạn năm!"
Lúc này, Vũ Phong cũng cố nén kích động, trực tiếp truyền âm nói với Vũ Túc vẫn ở trong trạng thái nổi giận cách đó không xa.
Choáng váng!
Nghe được Vũ Phong nói như vậy, vốn đang cố tránh thoát Vũ Lang, cả người Vũ Túc trực tiếp ngốc ra tại chỗ!
Chương 537: Đại ca đừng cản ta, ngươi để cho ta đánh chết hắn đi
Không ai có thể hiểu rõ hơn một vạn gốc vạn năm Vạn Trùng Thảo có giá trị như thế nào so với hắn!
"Chẳng trách tiểu tử Đỗ Thiên Nhất đó sẽ bán!"
"Chỉ sợ tiểu tử đó ngoại trừ thu được chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch thì cũng nhận được một số quà tặng vượt xa tưởng tượng!"
"Hơn nữa tiểu Phong bỗng nhiên làm ra quyết định như vậy, hiện tại xem ra rất có thể là hắn đã liên lạc với Đỗ Thiên Nhất!"
Lúc này, Vũ Túc tỉnh táo lại cũng nghĩ đến rất nhiều chuyện!
"Đại ca!"
"Đừng ôm ta, nhanh buông ra đi, con trai bảo bối của ta đứng mỏi chân rồi, ta phải đi lấy một cái ghế cho hắn!"
Nói xong, Vũ Túc vội vàng chạy qua một bên, trực tiếp lấy cái ghế mà trước đó Vũ Lang nằm đặt ở sau lưng Vũ Phong, sau đó cười lớn nói: "Tiểu Phong, ngươi đứng có mỏi chân không, mau ngồi xuống nghỉ một lát đi!"
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đứng mệt không, mau ngồi xuống nghỉ một lát đi!"
Mà Vũ Phong nghe xong thì lại tranh thủ đưa cái ghế đó đến sau lưng Diệp Phong, sau đó vội vàng cười lên tiếng nói.
Ba!
Thấy cảnh này, Vũ Túc cũng vỗ trán một cái, thầm nghĩ trong lòng: "Đúng là ta đã quá kích động rồi sao ta lại quên Diệp thiếu được chứ, đến lúc then chốt còn phải nhờ vào con trai của ta, đúng là rất hiểu chuyện!"
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Mẹ nó đây là tình huống như thế nào?
Không phải lúc nãy còn muốn đánh chết hắn hay sao?
Sao đột nhiên lại trở nên quan tâm như vậy?
Nhìn thấy cử động khác thường của Vũ Túc, Vũ Lang cũng cúi đầu trầm tư.
"Không thích hợp!"
"Vô cùng không thích hợp!"
"Chín tòa Tiên Trùng Thành lại chỉ bán chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch, mà đệ đệ này của ta không những không tức giận mà ngược lại còn cực kỳ vui vẻ và kích động, rốt cuộc là vì lý do gì?"
Chờ chút!
Khi nghĩ đến đây thì trong đầu của Vũ Lang chợt nhớ tới một câu nói mà Diệp Phong vừa mới nói, đó chính là bên trong tiên giới ngoại trừ chín mươi miếng đê phẩm Tiên Linh Thạch ra thì còn có một số thứ mà hắn tặng kèm!
"Đại chất tử!"
"Ngươi đưa tiên giới trong tay cho ta xem một chút, ta rất tò mò không biết Diệp thiếu tặng cho ngươi những thứ gì!"
Đi đến trước mặt Vũ Phong, Vũ Lang cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng nói.
Xoát!
Nghe được Vũ Lang nói như vậy, Vũ Phong lấy thế sét đánh không kịp bưng tai trực tiếp nhét tiên giới trong tay vào trong quần của mình, sau đó vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nói: "Đại bá, cái gì tiên giới?"
"Mẹ nó!"
"Người nhà này rất biết cách chơi!"
Thấy cảnh này, Diệp Phong cũng nhịn không được mà bật cười, nói thật hắn rất muốn đưa ba người này đến Thánh Địa, mỗi ngày nhìn bọn họ hố lẫn nhau cũng là một chuyện cực kỳ vui sướng!
Ừm!
Đúng lúc này, Vũ Phong chợt chú ý tới tay phải Vũ Lang bỗng nhiên duỗi thẳng tắp, chuyện này khiến cho hắn bỗng nhiên cảm thấy không ổn sau đó vội vàng quay qua nhìn Vũ Túc đang đứng bên cạnh hô lớn: "Phụ thân, lại tới nữa rồi, người sẽ lập tức biết được tại sao ta lại nằm ở dưới đất ngủ!"
Hả?
Nghe được Vũ Phong nói một câu kỳ quái như vậy, Vũ Túc ừ đang đứng bên cạnh tranh mặt cũng lộ ra vẻ khó hiểu bởi vì hắn hoàn toàn không hiểu được hắn nói như vậy rốt cuộc là có ý gì!
Bành!
Theo một tiếng vang trầm đục vang lên, Vũ Phong hai mắt tối đen, trực tiếp ngã xuống đất hôn mê đi!
? ? ?
Tình huống này như thế nào?
Nhìn đại ca của mình một chiêu chặt cổ tay đánh cho con mình ngất xỉu sau đó lại lấy tiên giới từ bên trong quần của con mình ra, Vũ Túc bị cảnh tượng này làm cho bối rối không biết làm sao!
Chờ chút!
Đúng lúc này, Vũ Túc bỗng nhiên nghĩ đến câu nói mà Vũ Phong vừa mới nói, sau đó vội vàng nhìn về phía Diệp Phong đang đứng ở bên cạnh lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, trước đó người nói là Vũ Phong vẫn nằm ở dưới đất ngủ là ngủ như thế hay sao?"
"Đúng đó!"
"Trước đó Vũ thiếu ngủ như thế, ngủ rất là ngon, có kêu kiểu gì cũng không tỉnh lại!"
Nghe được Vũ Túc hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.
Minh bạch!
Nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, Vũ Túc lập tức hiểu rõ ra, bây giờ rốt cuộc hắn đã biết được tại sao cả hai công việc mà con của mình lại không cướp được lấy một cái, mẹ nó, bị đánh cho ngất xỉu thì còn cướp cái rắm!"
"Vạn Trùng Thảo!"
"Ròng rã một vạn gốc Vạn Trùng Thảo, hơn nữa tất cả đều là vạn năm!"
Đúng lúc này, sau khi Vũ Lang kiểm tra xong tình huống ở bên trong tiên giới thì kinh hô lên, trên mặt cũng lộ ra vẻ khó có thể tin dù sao đừng nói là một vạn gốc, cho dù là một gốc vạn năm Vạn Trùng Thảo thì hắn cũng chưa từng nhìn thấy!
"Tiên Trùng thần bí Phệ Hồn Cổ đã biến mất trăm vạn năm, nói nướng liền nướng!"
"Vạn năm Vạn Trùng Thảo, nói đưa liền đưa!"
"Mặc dù không biết rốt cuộc Diệp thiếu là ai nhưng bây giờ có thể xác định một chuyện, đó chính là ta nhất định phải đi theo bên cạnh Diệp thiếu mới được!"
Sau khi hết khiếp sợ, Vũ Lang cũng âm thầm đưa ra một quyết định!
"Đại ca!"
"Tiểu Phong là cháu của ngươi, ngươi đối xử với hắn như vậy có phải là có chút quá đáng hay không..."
Lúc này, Vũ Túc cũng đi tới trước mặt Vũ Lang, nhưng mà không đợi hắn nói xong thì Vũ Lang đã trực tiếp ngắt lời hắn.
"Tiểu đệ!"
"Tiên giới này ta xem xong, trả lại cho ngươi!"
"Còn khí cụ này nữa, ngươi cũng đem nó đi luôn đi, bên trong có hai mươi con Phệ Hồn Cổ, tặng nó cho ngươi!"
Nghe được Vũ Lang nói như vậy, lại nhìn tiên giới và khí cụ chứa Phệ Hồn Cổ trong tay, Vũ Túc cả người đều choáng váng, hắn không ngờ được là đại ca này của mình không chỉ không chia một phần Vạn Trùng Thảo mà ngược lại còn tặng hai mươi con Phệ Hồn Cổ cho mình!
"Đại ca!"
"Mặc dù tiểu Phong là cháu ruột của ngươi nhưng ngươi đối xử với hắn như vậy có phải là có chút nhẹ tay rồi hay không, nếu như ngươi muốn đánh hắn ngất xỉu thì có thể sử dụng Lang Nha Bổng của ta nè!"
Chương 538: Chẳng lẽ đây là khảo nghiệm mà Diệp thiếu dành cho ta hay sao?
Mặc dù không biết tại sao Vũ Lang sẽ làm như vậy nhưng khi nhìn thấy hai mươi con Phệ Hồn Cổ bên trong khí cụ trong tay, Vũ Túc bỗng nhiên cảm thấy con của mình bị đánh ngất xỉu như vậy cũng đáng lắm!
Nếu như có thể, thậm chí hắn không ngại để cho Vũ Phong lại choáng mấy lần, chỉ cần còn có thể thu được Phệ Hồn Cổ, dù sao té xỉu cũng không mất miếng thịt nào!
"Tiểu đệ!"
"Diệp thiếu bỏ ra một cái giá lớn như vậy, ngươi nên tranh thủ dẫn theo tiểu Phong về Tiên Trùng Cốc đi, nhất định phải nhanh chóng bàn giao quyền quản lý chính tòa thành trấn đó cho Diệp thiếu mới được!"
Lúc này, nhìn Vũ Túc vẫn còn đang đứng đó cười ngây ngô, Vũ Lang lại lên tiếng nhắc nhở.
"Đúng đúng đúng!"
"Đại ca nhắc nhở đúng!"
Nghe được Vũ Lang nhắc nhở như vậy, Vũ Túc cũng tranh thủ cất tiên giới và khí cụ chứa Phệ Hồn Cổ, sau đó đi đến trước mặt Diệp Phong mở miệng nói: "Diệp thiếu, ta lập tức về Tiên Trùng Cốc an bài chuyện bàn giao quyền quản lý chín tòa thành trấn, nhưng mà đến lúc đó ta phải làm như thế nào mới tìm được ngươi?"
"Vũ Túc tiền bối!"
"Ngươi cứ trở về sắp xếp là được, chờ ngươi sắp xếp xong xuôi thì ta sẽ phái người tới tìm ngươi."
Nghe được Vũ Túc hỏi như vậy, Diệp Phong cũng trực tiếp trả lời.
Một lát sau!
"Vũ Lang tiền bối!"
"Hôm nay đã quấy rầy nhiều rồi, cũng đến lúc ta phải đi rồi."
Sau khi Vũ Túc khiêng Vũ Phong đã hôn mê rời khỏi đây, Diệp Phong cũng chuẩn bị rời khỏi nơi này!
"Diệp thiếu!"
"Ta muốn đi theo bên cạnh ngươi, không biết có thể cho ta một cơ hội hay không?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Vũ Lang cũng vội vàng nói ra ý nghĩ của mình.
"Ừm?"
"Vũ Lang này lại muốn đi theo ta?"
"Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân hắn đưa hai mươi con Phệ Hồn Cổ ra ngoài?"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong không có lập tức trả lời mà đưa tiên giới chứa chín vạn gốc Vạn Trùng Thảo cho Vũ Lang, sau đó lên tiếng hỏi: "Vũ Lang tiền bối, ở trong cái tiên giới này có chín vạn gốc Vạn Trùng Thảo, nếu như đưa hết cho ngươi thì ngươi sẽ xử lý nó như thế nào?"
Hít!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, đặc biệt là khi Vũ Lang xem xét thấy ở trong tiên giới có chín vạn gốc vạn năm Vạn Trùng Thảo thật, hắn cũng không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh!
Hắn hoàn toàn không ngờ được là sau khi Diệp Phong cho Vũ Túc một vạn gốc Vạn Trùng Thảo rồi mà trong tay vẫn còn có chín vạn gốc Vạn Trùng Thảo!
"Xử lý như thế nào?"
"Đây chẳng lẽ là một khảo nghiệm mà Diệp thiếu dành cho ta?"
Sau khi bình tĩnh lại, Vũ Lang cũng cúi đầu trầm tư!
Một lúc sau!
"Diệp thiếu!"
"Chín vạn gốc Vạn Trùng Thảo này cực kỳ trân quý, hơn nữa nó có lợi ích to lớn đối với bất kỳ một loại Tiên Trùng nào!"
"Nếu như đưa hết cho ta thì ta định sẽ tìm một chút Tiên Trùng hi hữu đắt đỏ, sau đó dùng những Vạn Trùng Thảo này chăn nuôi, chờ chăn nuôi không sai biệt lắm thì có thể nướng những Tiên Trùng đó ăn!"
Nghĩ đến Diệp Phong tự xưng là thần hào phá của!
Nghĩ đến Diệp Phong ngang tàng!
Nghĩ đến Diệp Phong thích ăn Tiên Trùng nướng!
Kết hợp những chuyện này lại, sau khi Vũ Lang trầm tư một hồi, rốt cuộc cũng đưa ra phương thức xử lý của mình!
"Không tệ!"
"Câu trả lời này của ngươi khiến cho ta rất hài lòng!"
"Chín vạn gốc Vạn Trùng Thảo đó ngươi cứ giữ đi, lúc rảnh rỗi thì hãy chăn nuôi một ít Tiên Trùng có mùi vị không tệ!"
Nói đến đây, Diệp Phong nhìn khu thành đông bị độc chướng bao phủ một chút sau đó tiếp tục lên tiếng nói: "Thu thập một chút đi, sau đó theo ta về Thánh Địa!"
Một bên khác!
"Phụ thân!"
"Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"
Sau khi tỉnh lại, Vũ Phong phát hiện phụ thân của mình đã khiến hắn rời khỏi Vạn Trùng Đại Trận, chuyện này khiến cho hắn khó hiểu vội vàng lên tiếng hỏi thăm.
"Đi đâu?"
"Đương nhiên là tranh thủ về Tiên Trùng Cốc!"
"Diệp thiếu đã đưa thù lao, vậy thì chúng ta phải tranh thủ bàn giao quyền quản lý chính tòa thành trấn ra!"
Phát hiện Vũ Phong tỉnh lại, Vũ Túc cũng để hắn xuống đất sau đó giải thích rõ với hắn.
"Phụ thân!"
"Vậy thì tại sao ngươi lại dẫn ta theo!"
"Ta không muốn đi, ta còn định đi theo bên cạnh Diệp thiếu!"
"Đây tuyệt đối là một cơ duyên lớn của ta, không nói khoa trương một chút nào, nếu như ta có thể đi theo bên cạnh Diệp thiếu thì chắc chắn là còn có tương lai hơn là làm Thiếu cốc chủ nhiều!"
Nghe được Vũ Túc nói như vậy, Vũ Phong cũng vẻ mặt sụp đổ hô to lên!
Từ khi Diệp Phong lấy Vạn Trùng Thảo ra thì hắn đã có ý nghĩ muốn đi theo bên cạnh Diệp Phong, ai mà ngờ được mình chỉ hôn mê một hồi mà đã bị đưa ra ngoài rồi!
"Ừm?"
"Phụ thân, ngươi, ngươi muốn làm gì?"
Lúc này, Vũ Phong để ý thấy tay phải của phụ thân mình cũng bỗng nhiên duỗi thẳng tắp ra, chuyện này khiến cho hắn cực kỳ bất an lên tiếng hỏi thăm.
"Làm gì?"
"Đương nhiên là đánh cho ngươi ngất xỉu lần nữa!"
"Nếu làm như vậy thì ta có thể khiêng ngươi trở lại đó!"
Nói xong, Vũ Túc cũng không cho Vũ Phong có cơ hội nói chuyện, trực tiếp một cái chưởng đao đánh tới!
"Phụ thân!"
"Ngươi học thói xấu của Đại bá!"
"Hơn nữa, ta có thể tự mình đi về đó mà!"
Trong khoảnh khắc khi Vũ Phong hôn mê lần nữa, trong lòng hắn sụp đổ hô to lên!
...
Một lát sau!
"Ừm?"
"Tại sao không có người nào?"
Khi Vũ Túc khiêng Vũ Phong trở lại Vạn Trùng Đại Trận một lần nữa, hắn ngạc nhiên phát hiện cho dù là Diệp Phong hay là đại ca hắn Vũ Lang cũng đều không có ở đây!
"Cái đó là..."
Đúng lúc này, Vũ Túc bỗng nhiên chú ý tới một hàng chữ được viết trên vách tường của phòng ốc ở trong viện lạc, hắn tiện tay ném Vũ Phong mà hắn đang khiêng xuống đất, sau đó nhanh chóng đi tới chỗ vách tường.
“Tiểu đệ, đại ca đi!”
“Ta đi theo Diệp thiếu về Thánh Địa, sau này ta theo Diệp thiếu lăn lộn!”
? ? ?
Đại ca đi rồi?
Đại ca đi theo Diệp thiếu đi rồi?
Nhìn thấy chữ trên vách tường, sau đó cả người Vũ Túc đều bối rối, hắn có nằm mơ cũng không thể nào nghĩ tới đại ca luôn thích tự do tự tại hơn vạn năm nay lại đi theo Diệp thiếu đi!
"Trách không được!"
Chương 539: Người mới này tình huống như thế nào, vừa đi tới thì đã đánh cho tất cả mọi người ngất xỉu?
"Trách không được trước đó đại ca sẽ nhắc nhở ta, hiện tại xem ra, đó là do hắn cố ý để cho ta và tiểu Phong đi!"
Vũ Túc nghĩ đến trước đó Vũ Lang nhắc nhở, hắn cũng lập tức hiểu được!
"Ừm?"
"Phụ thân, Diệp thiếu và Đại bá đâu?"
Lúc này, Vũ Phong từ trong hôn mê tỉnh lại nhìn viện lạc vắng vẻ một chút, vẻ mặt không hiểu nhìn về phía Vũ Túc hỏi thăm.
"Tiểu Phong!"
"Ta chợt phát hiện, hình như đại bá của ngươi trời sinh khắc chế ngươi!"
Nói đến đây, Vũ Túc đưa tay chỉ chỉ hàng chữ trên vách tường ở bên cạnh mình rồi tiếp tục nói: "Đại bá của ngươi không chỉ cướp đoạt hai công việc của ngươi mà ngay cả cơ hội đi theo bên cạnh Diệp thiếu cũng bị hắn cướp đi!"
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Nguy rồi!"
"Ta quên đột phá!"
"Trước đó nên để cho Vũ Túc tiền bối mở mang kiến thức về phương thức đột đột đột phá của ta trước khi hắn đi mới đúng!"
Sau khi trở lại Tinh Hồn Phong, lúc này Diệp Phong mới nhớ tới mình còn có chín viên Thăng Tiên Đan chưa có ăn!
"Được rồi!"
"Tạm thời giữ lại đi, chờ đến khi tìm thấy người chứng kiến thích hợp thì hãy đột phá, dù sao bây giờ cũng đã bước vào Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, không thể tăng thêm áp lực cho sư tôn được."
Nghĩ đến đây, Diệp Phong chuẩn bị tiến về Thánh Điện tìm sư tôn tâm sự!
"Tiểu Cước!"
"Lát nữa có một người mới đến, giao cho ngươi!"
Sau khi dặn dò Diệp Tiểu Cước một phen, Diệp Phong lập tức rời khỏi Tinh Hồn Phong, đi thẳng đến Vô Cực Phong.
Bành!
Sau khi Diệp Phong rời đi, Diệp Tiểu Cước trực tiếp đá văng cửa nhà vệ sinh nam của Thần Thông Mao Ốc, vẻ mặt hưng phấn hô lớn với mấy người đang ở bên trong đó: "Đều đi ra đi, lại có người mới tới!"
"Lại có người mới tới?"
"Nói thật, ta rất hi vọng Diệp thiếu có thể đem một người mới thích chiến đấu về đây!"
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Đồ Mãng cũng nói ra ý nghĩ của mình.
"Chiến đấu rất là vô nghĩa, hẳn là phải có một người mới có mục tiêu cuộc sống tới đây mới tốt, giống như ta, mục tiêu cuộc sống của ta chính là lập chí trở thành nam nhân trong mộng của ngàn vạn thiếu nữ!"
Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Chu Khải cũng là nói ra ý nghĩ của mình.
"Thật ra thì ta lại hy vọng là có một Luyện Khí Sư có những ý tưởng kỳ lạ đến đây, như thế thì khi chúng ta luyện khí tuyệt đối có thể phát minh ra nhiều thứ và chế tạo ra nhiều Tiên Khí vượt khỏi tưởng tượng hơn!"
Nghe được hai người nói như vậy, Cung Phong cũng phát biểu ý kiến của mình.
"Lại có người mới tới!"
"Mặc dù ta không còn là tiểu sư đệ nhỏ nhất nữa nhưng mà lỡ như thực lực của người tới mạnh hơn ta thì phải làm sao bây giờ, quỳ với các sư huynh không phải là một vấn đề nhưng nếu như quỳ trước mặt sư đệ thì có phải là có chút không tốt lắm hay không?"
Trần Phàm đang đứng bên cạnh mặc dù không có nói chuyện nhưng trong lòng cũng có ý nghĩ của riêng mình.
Trong lúc mọi người ở đây bàn tán với nhau thì một khe hở không gian cũng xuất hiện ở trên phi hành Tiên Khí của Trần Phàm, cho mỗi lần đi ra ngoài dẫn người về đây thì bây giờ mỗi khi đi ra ngoài thì Diệp Phong đều sẽ đem phi hành Tiên Khí của Trần Phàm theo bên người.
Mà lúc này, mọi người cũng đều đưa mắt nhìn vào vết nứt không gian, trong mắt toát lên vẻ hưng phấn, không cần biết lần này người mới tới là người như thế nào nhưng bọn họ đều có chung một ý nghĩ với nhau, đó chính là hố trước rồi nói sau!
"Ừm?"
"Những người này không thích hợp!"
Sau khi Vũ Lang đi từ trong vết nứt không gian ra thì cũng lập tức nhận ra được ánh mắt mọi người nhìn về phía hắn có chút không đúng lắm!
Bành! Bành! Bành!
Theo từng tiếng vang trầm đục vang lên, bốn người Đồ Mãng, Chu Khải, Cung Phong và Trần Phàm bị Vũ Lang trực tiếp dùng chưởng đao đánh ngất xỉu té lăn ra đất.
? ? ?
Người mới này mẹ nó thật là bưu hãn!
Vừa mới tới thì đã đánh ngất xỉu tất cả mọi người?
Nhìn bốn người ngã xuống đất rơi vào trong hôn mê, Diệp Tiểu Cước đang đứng bên cạnh cũng bị kinh hãi sau đó cười khổ lẩm bẩm: "Những người mà chủ nhân đưa về quả nhiên không có một người nào là người bình thường!"
"Uy!"
"Tại sao ngươi không có ra tay với ta?"
Lúc này, Diệp Tiểu Cước cũng có chút hiếu kỳ nhìn về phía Vũ Lang hỏi thăm.
"Đại nhân!"
"Ta cảm nhận được khí tức cực kỳ nguy hiểm từ trên người của ngươi, có thể khẳng định ta tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi cho nên ta đâu có dám ra tay với ngươi!"
Nghe được Diệp Tiểu Cước hỏi thăm, Vũ Lang cũng thần thái cung kính vội vàng giải thích.
"Nha!"
"Vậy tại sao ngươi lại ra tay với bọn họ?"
"Chỉ bởi vì thực lực của bọn họ yếu hơn ngươi hay sao?"
Nghe được Vũ Lang giải thích như vậy, trên mặt Diệp Tiểu Cước lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Vũ Lang hỏi lại lần nữa.
"Đại nhân!"
"Ánh mắt bọn họ nhìn ta có chút không đúng!"
"Đều khiến cho ta có cảm giác như là bọn họ đang muốn hố ta cho nên vì tránh xảy ra chuyện bất trắc ta trực tiếp xuất thủ với bọn họ!"
Nghe được Diệp Tiểu Cước hỏi thăm lần nữa, Vũ Lang cũng thành thật nói ra nguyên nhân tại sao mình làm như thế.
"Bọn họ còn chưa kịp làm cái gì hết mà đã bị ngươi phát hiện ra rồi!"
"Không hổ là cường giả đỉnh cao thượng giới!"
"Nhưng mà ngươi có nghĩ tới một chuyện hay không, đó là chúng ta không thể âm thầm hố ngươi vậy chúng ta có thể công khai hố ngươi?"
Không đợi Vũ Lang hiểu được Diệp Tiểu Cước nói như vậy là có ý gì thì đã phát hiện Diệp Tiểu Cước đang đứng đối diện mình đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt của hắn, ngay sau đó là một cảm giác nguy cơ lập tức xuất hiện ở phía sau hắn, không đợi hắn kịp làm ra phản ứng thì theo một tiếng vang trầm đục vang lên hắn hai mắt tối sầm trực tiếp ngã xuống đất!
"Người mới tới càng ngày càng khó hố!"
"Nhưng ta làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho bọn họ, mặc dù ta sẽ bị trừng phạt một chút nhưng cảm ngộ thần thông ở trong Thần Thông Mao Ốc có thể khiến cho thực lực của bọn họ tăng lên!"
Chương 540: Giấu quần, đây là ranh giới cuối cùng của hắc sắc truyền thuyết rồi
Nói xong, Diệp Tiểu Cước cũng kéo Vũ Lang đã hôn mê đi vào trong yêu xí của Thần Thông Mao Ốc, bởi vì hắn đã tìm được kim sắc Thông Thiên Bi thích hợp cho Vũ Lang ở trong đó!
Vô Cực Phong, Thánh Điện!
"Ừm?"
"Người đâu?"
Đi vào Thánh Điện, phát hiện Lạc Thiên Tuyết cũng không có ở đây, Diệp Phong có chút khó hiểu sau đó trực tiếp hỏi thăm hệ thống: "Hệ thống, vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem bây giờ sư tôn đang ở đâu!"
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tối hôm qua Lạc Thiên Tuyết đã rời khỏi Thánh Địa, trước mắt đang trên đường đi đến Thiên Cơ Các."
Đi rồi?
Sư tôn đi Thiên Cơ Các làm gì?
Nghe được hệ thống trả lời như vậy, Diệp Phong cũng cảm thấy có chút tò mò sau đó trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, cho Tiểu Đường đi bảo hộ sư tôn."
Một bên khác!
"Ồ!"
"Tiểu Đường, sao ngươi lại tới đây, còn nữa, mặt của ngươi bị gì đó?"
Lạc Thiên Tuyết đang đi đường với tốc độ cao nhất thì phát hiện Diệp Tiểu Đường với cái mặt sưng như là đầu heo bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh nàng thì vô cùng khó hiểu lên tiếng hỏi thăm.
"Hì hì!"
"Lạc tỷ tỷ, là chủ nhân phái ta tới bảo vệ ngươi!"
"Về phần mặt của ta, tình huống cụ thể ta không nói nữa, nói ra đều là nước mắt!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Tiểu Đường cười khổ lên tiếng giải thích.
"Lạc tỷ tỷ!"
"Sao ngươi không gọi chủ nhân đi theo cùng?"
"Làm như vậy thì chẳng phải hai người các ngươi có thể tiện bồi dưỡng tình cảm hay sau?"
Sau khi giải thích xong, Diệp Tiểu Đường cũng hỏi ra nghi hoặc của Diệp Phong.
"Ta cũng muốn!"
"Nhưng ta không muốn bởi vì chút chuyện của mình mà làm chậm trễ thời gian của hắn, dù sao mỗi ngày hắn đều quá bận bịu!"
"Ý nghĩ của ta rất đơn giản, bây giờ ta sẽ cố gắng tu luyện, chỉ cần ta có thể theo sát bước chân của hắn là được rồi, dù sao sau này thời gian ở chung với hắn vẫn còn dài, bây giờ không phải là lúc để chúng ta hưởng thụ thế giới của hai người!"
Nghe được Diệp Tiểu Đường hỏi thăm như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng cười nói ra ý nghĩ của mình.
...
Tinh Hồn Thánh Địa!
"Hóa ra là như vậy!"
"Sư tôn nói rất đúng, sau này thời gian ở chung với nhau vẫn còn dài, nhưng mà trong lúc này ta còn phải nghĩ cách để lấy thêm được một chút phúc lợi từ chỗ sư tôn mới được!"
Nghĩ đến đây, trong đầu Diệp Phong lập tức xuất hiện hình bóng của Cung Phong, hắn cảm thấy mình có thể để cho Cung Phong dựa theo bản vẽ mà hắn đưa để chế tạo thêm càng nhiều quần áo đặc thù nữa!
"Hệ thống!"
"Có cách nào để cho ta xuống hạ giới xem xem hay không!"
"Nói thật, trong khoảng thời gian đi vào thượng giới ta có chút nhớ mấy đồ đệ của ta!"
Lúc này, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ có thể tiêu hao một ngàn vạn điểm phá sản để trở về hạ giới hơn nữa còn có thể ở lại một ngày, mỗi khi ở lại thêm một ngày thi sẽ tự động tiêu trừ một ngàn vạn điểm phá sản!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, khi ở hạ giới thì không thể nào phát động hành vi phá của, cũng không thể nào tiêu hao điểm phá sản để mở tiên bình, sẽ không đổi mới sản phẩm bại gia hàng ngày vân vân, nói một cách đơn giản hơn thì bởi vì hệ thống đã thăng cấp cho nên một khi túc chủ trở về hạ giới thì chỉ có thể du ngoạn và sử dụng các loại chức năng của hệ thống mà thôi!"
Rất nhanh, tiếng nhắc nhở của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu Diệp Phong.
"Ừm!"
"Vậy mà lại có thể trở về hạ giới đi dạo thật!"
Sau khi nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống thì Diệp Phong cũng nở một nụ cười, kiểm tra tình hình trước mắt mình còn lại hơn hai ngàn vạn điểm phá sản, trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, tiêu hao một ngàn vạn điểm phá sản, đưa ta đến chỗ gần Hoa Ngữ Mộng nhất!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu thì một cái lỗ đen quỷ dị xuất hiện ở dưới chân của hắn và không đợi hắn kịp phản ứng thì toàn thân hắn đã trực tiếp rơi vào trong lỗ đen đó và biến mất.
...
Hạ giới, Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo Chiến Trường!
"Huynh đệ!"
"Chạy mau!"
"Đừng có đứng ngây ra đó nữa, hắc sắc truyền thuyết sắp tới đây rồi!"
Sau khi Diệp Phong phát hiện mình đi tới Thiên Đạo Chiến Trường ở hạ nhớ, không đợi hắn triệt để tỉnh táo lại thì một giọng nói lo lắng đã vang lên ở phía sau hắn sau đó hắn bị một nam tử trung niên túm lấy nhanh chóng bay tới trước.
"Hắc sắc truyền thuyết?"
Trong lúc chạy trốn, Diệp Phong trên mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi nam tử trung niên: "Đại ca, cái gì là hắc sắc truyền thuyết?"
"Ừm?"
"Ngươi lại chưa từng nghe tới đại danh của hắc sắc truyền thuyết?"
"Đó chính là tồn tại kinh khủng có thể trở thành cơn ác mộng của ngàn vạn chủng tộc ở trong Thiên Đạo Chiến Trường!"
Nói đến đây, nam tử trung niên dừng một chút, sau đó tiếp tục nói ra: "Nói như vậy, phàm là những nơi có hắc sắc truyền thuyết xuất hiện, những nơi mà bọn họ đi qua thì đúng là quần cũng không để, bọn họ cướp sạch hết!"
"Nhưng mà nói cũng kỳ!"
"Mỗi một lần bọn họ hoàn thành cướp bóc xong thì đều sẽ ngẫu nhiên tìm một chỗ ném toàn bộ những thứ mà bọn họ đã cướp được ra, hơn nữa bọn họ còn sẽ dùng những thứ mà bọn họ cướp bóc được để làm tiêu chuẩn và ném ra thiên tài địa bảo có giá trị gấp mười lần số đó!"
"Có thể nói, bọn họ cướp bóc tạo nên một thằng xui xẻo sau đó sẽ tạo ra một thằng may mắn!"
"Kể từ khi hắc sắc truyền thuyết xuất hiện trong Thiên Đạo Chiến Trường, bọn họ trở thành đối tượng khiến cho tất cả mọi người vừa yêu vừa hận!"
? ? ?
Cướp bóc một đợt, sau khi cướp bóc xong không chỉ ném toàn bộ mọi thứ đã cướp được ra mà còn ném ra thiên tài địa bảo có giá trị gấp mười lần số đó?
Nghe đến đây, trong mắt Diệp Phong cũng hiện lên một vòng tinh quang, trong lòng sợ hãi than: "Mặc dù hắc sắc truyền thuyết này có phong cách làm việc giống như kim sắc truyền thuyết nhưng không thể không nói, đối phương không chỉ biết chơi mà mẹ nó còn rất biết cách phá..."