Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 551: CHƯƠNG 551: NHÂN SINH KHÓ LIỆU, THẾ SỰ VÔ THƯỜNG, ĐẠI TRÀNG BAO RUỘT NON

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tam cũng kích động quỳ một chân xuống trên không trung, sau đó vẻ mặt kiên định lên tiếng nói!

(Diệp Nhị: Tình huống như thế nào, người khác phá nhà thì được ban tên, mà ta không chỉ phải lâu dài quản lý Bại Gia Thành, một khi xuất hiện chút vấn đề thì còn bị thu tên lại, sao khác biệt giữa người với ngươi lại lớn như vậy chứ!)

"Ở đây không còn chuyện của ta nữa!"

"Vẫn nên ra ngoài đi vài vòng, xem có thể tìm vài tên bại gia môn đồ có tiềm lực phá của về hay không!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng trực tiếp kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên!

...

Đệ Lục Tiên Vực, Song Môn Thành!

"Đi dạo!"

"Xem có thể gặp được bại gia môn đồ thích hợp hay không, thuận tiện tìm xem có chỗ thích hợp phá sản hay không!"

Xuất hiện trong thành trấn phồn hoa, Diệp Phong đi dạo xung quanh!

"Ồ!"

"Cái đó là. . . !"

Đi dạo một hồi, Diệp Phong bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía xa, sau đó nở một nụ cười, trực tiếp đi thẳng tới chỗ đối phương!

Trong tửu lâu!

"Tiểu Long!"

"Ngươi có thiên phú rất tốt ở phương diện luyện đan, đáng tiếc lại theo tên phế vật như ta, là ta làm trễ nải ngươi!"

"Nếu như không phải vì ta thì chắc chắn ngươi sẽ được tông môn trọng điểm bồi dưỡng!"

Nhìn lão giả mướn phòng xong đi trở lại, Lâm Đỉnh cũng tràn ngập áy náy lên tiếng nói.

"Lâm thiếu!"

"Ngươi đừng nói như vậy!"

"Lúc trước ta vừa mới phi thăng thượng giới, nếu không phải ngươi cứu ta thì sợ là ta đã chết ở trong tay Tiên Thú lâu rồi!"

"Có thể đi theo bên cạnh ngươi chính là phúc duyên lớn nhất của ta!"

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, lão giả cũng vội vàng lên tiếng nói.

"Ai!"

"Trước đây ta từng là yêu nghiệt thiên tài vạn năm khó gặp của Huyền Đan Tông, trong tông môn ta cũng là tồn tại chúng tinh phủng nguyệt!"

"Ai mà ngờ được sau khi tiên căn ta bị hủy, bây giờ chỉ có ngươi đi theo bên cạnh ta!"

"Quả nhiên là nhân sinh khó liệu, thế sự vô thường, duy..."

Ngay lúc Lâm Đỉnh cảm thán nhân sinh của mình thì một giọng nói vang lên ngắt lời hắn: "Thế sự vô thường, đại tràng bao ruột non a!"

Hả?

Nghe được một giọng nói lạ lẫm chợt vang lên bên cạnh, Lâm Đỉnh và lão giả cũng cùng nhau quay đầu nhìn lại, khác biệt là lão giả luôn cảm thấy giọng nói khiến cho hắn cảm thấy có chút quen thuộc!

"Diệp Phong!"

Khi lão giả nhìn thấy Diệp Phong tràn đầy ý cười đứng bên cạnh, đầu tiên là sững sờ, sau đó trên mặt lộ vẻ kích động kinh hô lên.

"Lãnh lão!"

"Đã lâu không gặp, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ!"

Nhìn Lãnh Cửu Long tràn đầy kích động, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

"Các ngươi biết nhau?"

"Vậy chúng ta đi vào phòng rồi nói!"

Thấy Lãnh Cửu Long biết thanh niên lạ lẫm này, Lâm Đỉnh cũng lên tiếng đề nghị.

Trong phòng khách!

"Diệp Phong!"

"Mới bao lâu, không ngờ được là ngươi đã phi thăng thượng giới, hơn nữa thực lực còn trên ta xa!"

Khi Lãnh Cửu Long phát hiện không thể nào nhìn thấu thực lực của Diệp Phong thì trên mặt lộ vẻ giật mình lên tiếng nói.

"Lãnh lão!"

"Ta như vậy đã chậm lắm rồi!"

"Đúng rồi, Vô Phong cũng phi thăng thượng giới!"

Nhìn thấy dáng vẻ giật mình của Lãnh Cửu Long, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

"Cái gì!"

"Cháu của ta cũng phi thăng thượng giới rồi?"

"Sao có thể như vậy được?"

Nghe nói Lãnh Vô Phong cũng phi thăng thượng giới, Lãnh Cửu Long cũng bị khiếp sợ lần nữa, dù sao, từ khi hắn phi thăng thượng giới đến bây giờ mới qua bao lâu, mấy tháng mà thôi, ai mà ngờ được cháu của hắn cũng đã phi thăng thượng giới, chuyện này khiến cho hắn không thể tin được!

"Hệ thống!"

"Hình như Lâm thiếu này bị hủy tiên căn!"

"Nể tình hắn đối xử với Lãnh lão cũng không tệ lắm nên ta muốn giúp hắn khôi phục tiên căn, lãng phí rất nhiều tài nguyên tu luyện trân quý trên người một tên phế nhân hẳn cũng được tính là phá của chứ!"

Lúc này, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Mặc dù đối phương bị hủy tiên căn nhưng trợ giúp khôi phục tiên căn, đạp vào vô thượng đan đạo một lần nữa cũng không tính là hành vi phá của, bởi vì thiên phú của đối phương vẫn còn đó, thậm chí có thể nói là vật tận kỳ dụng!"

Hệ thống thanh nhanh chóng đáp lại Diệp Phong.

"Tài nguyên dùng trong trường hợp thích hợp đương nhiên là vật tận kỳ dụng, cũng không tính là phá của!"

"Nhưng ta không nói muốn giúp hắn khôi phục tiên căn như cũ, nếu như hắn có thiên phú đan đạo như vậy, vậy thì chắc chắn sẽ là một nhân tuyển tốt để làm đầu bếp!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng cười nói ra ý nghĩ của mình, đồng thời trong lòng âm thầm nghĩ: "Nhân sinh khó liệu, thế sự vô thường, đại tràng bao ruột non, ai dám cam đoan mình sẽ đi đến cuối của một chức nghiệp, dù sao cuộc sống có vô số ngã ba!"

"Đinh! Luyện Đan Sư không muốn làm đầu bếp cũng không phải là một tốt Luyện Đan Sư, túc chủ, nếu ngươi đã nói như vậy thì đối phương đúng là một lựa chọn tốt cho nghề đầu bếp!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng toát ra vẻ tự hào, sau đó âm thầm nghĩ: "Ta chính là ngọn đèn chỉ đường của vô số người, khi bọn họ không nhìn thấy rõ phía trước thì cần ta chỉ dẫn bọn họ tiến lên!"

"Lâm thiếu đúng không!"

"Không biết ngươi có hứng thú trở thành một trù tu vĩ đại hay không?"

Kết thúc trò chuyện với hệ thống, Diệp Phong cũng vẻ mặt thành thật nhìn về phía Lâm Đỉnh đang ngồi bên cạnh yên lặng uống trà lên tiếng hỏi thăm.

Phốc!

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Lâm Đỉnh vừa nhấp một ngụm trà trong nháy mắt phun nước trà trong miệng ra, sau đó trên mặt toát ra vẻ khó có thể tin nhìn Diệp Phong nói: "Ngươi nói cái gì, trở thành trù tu?"

"Tình huống như thế nào!"

"Diệp thiếu si mê trù tu như thế sao?"

"Ở hạ giới, đầu tiên là để cháu của ta nửa đường đổi nghề, đến thượng giới lại muốn ra tay với người bên cạnh ta nữa?"

Bên cạnh, Lãnh Cửu Long nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trên mặt cũng toát ra vẻ vô cùng chấn động!

"Không sai!"

"Trở thành trù tu!"

"Chỉ cần ngươi muốn thì ta có thể giúp ngươi khôi phục tiên căn, để ngươi nghịch thiên tiếp tục bước lên con đường tu hành!"

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Diệp Phong cũng cực kỳ khẳng định nói.

"Xin lỗi!"

Chương 552: Ta không vào trù đạo, ai vào trù đạo

"Mặc dù ta không biết những lời ngươi nói là thật hay là giả!"

"Nhưng thì cho dù ngươi có thể giúp ta khôi phục tiên căn thì ta cũng sẽ không trở thành trù tu bởi vì mong muốn suốt đời của ta chính là trở thành Luyện Đan Sư cấp cao nhất thượng giới!"

Trầm mặc một lát, Lâm Đỉnh cũng cực kỳ nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.

Ba! Ba! Ba!

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Diệp Phong không tiếp tục thuyết phục mà trực tiếp tiêu hao điểm phá sản liên tiếp mở ra mười thanh Trù Đao ẩn chứa khí linh mạnh mẽ đập xuống mặt bàn trước người!

Đồng thời mười đạo khí tức khí linh khủng bố cũng quét sạch toàn bộ phòng trong nháy mắt!

Lúc này, Lâm Đỉnh trợn cả mắt lên nhìn về phía mười thanh Trù Đao đó!

"Khí linh trên mười thanh Trù Đao này đều cực kỳ mạnh mẽ, nếu như tu luyện tới Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, tùy ý cầm một thanh Trù Đao, dựa vào lực lượng của khí linh thì đều có thể một đao miểu sát cường giả cùng cảnh giới, đáng tiếc ta vẫn chưa tìm được người hữu duyên!"

Nói đến đây, Diệp Phong quay qua nhìn Lãnh Cửu Long nói: "Lãnh lão, đem ra ngoài thành tìm một chỗ chôn đi bởi vì ta không tìm được người hữu duyên cho nên hãy để người hữu duyên đến tìm bọn nó!"

"Diệp thiếu!"

"Có câu nói rất hay, một người không thể té hai lần ở cùng một chỗ!"

"Cho nên, ta chuẩn bị đổi đường!"

Đúng lúc này, Lâm Đỉnh đang đứng bên cạnh lại bỗng nhiên cản ở trước bàn, sau đó vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói!

? ? ?

Không té hai lần ở cùng một chỗ!

Cho nên đổi đường?

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Diệp Phong cũng toát ra vẻ mộng bức, hắn nghĩ tới đối phương sẽ đưa ra vô số loại lí do thoái thác nhưng lại không nghĩ tới lý do này, hơn nữa hắn còn cảm thấy đối phương nói mẹ nó rất hay, rất có đạo lý!

"Ai!"

"Ta biết ngay!"

"Một bại gia tử có thể giẫm thần đan tự tay luyện chế ra nát bét ngay trước mặt vô số Luyện Đan Sư thì ai có thể chạy ra khỏi lòng bàn tay của hắn!"

Lúc này, nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Lãnh Cửu Long cũng bất đắc dĩ nở nụ cười, hơn nữa nhìn mười thanh Trù Đao ẩn chứa khí linh mạnh mẽ đó, nói thật, hắn cũng muốn chuyển chức làm trù tu!

Từ phi thăng thượng giới đến bây giờ, hắn trải qua không ít chuyện, cũng vì trải qua những chuyện này nên hắn nhận ra được một chuyện, đó chính là chỉ cần có thể mạnh lên thì không cần quan tâm là đan đạo hay là trù đạo!

"Chờ một chút!"

Đúng lúc này, Lãnh Cửu Long bỗng nhiên đưa mắt nhìn về phía Lâm Đỉnh, sau đó trong lòng mừng thầm nói: "Ta đi theo Lâm thiếu, Lâm thiếu đều chuyển chức trù đạo, vậy ta cũng chuyển chức làm trù tu cũng không lạ chứ!"

"Lâm thiếu!"

"Vậy ý của ngươi là ngươi chuẩn bị bước vào trù đạo?"

Lúc này, Diệp Phong cũng ra vẻ nghi hoặc nhìn Lâm Đỉnh cười hỏi.

"Không sai!"

"Ta không vào trù đạo, ai vào trù đạo!"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Lâm Đỉnh cũng trực tiếp đưa ra câu trả lời khẳng định, đồng thời trong lòng tràn đầy mong đợi nghĩ: "Nếu như Diệp thiếu có thể đưa mười thanh Trù Đao ẩn chứa khí linh mạnh mẽ này cho ta thì tốt biết bao!"

"Được!"

"Đã như vậy thì mười thanh Trù Đao này sẽ đưa cho..."

Đang lúc Diệp Phong chuẩn bị đưa mười thanh Trù Đao cho Lâm Đỉnh thì Lãnh Cửu Long đang đứng bên cạnh lại quay qua nhìn Diệp Phong vội vàng nói: "Diệp Phong, ta cũng muốn đổi nghề làm trù tu!"

"Ừm?"

Nghe được Lãnh Cửu Long nói như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, hắn hoàn toàn không ngờ được là mua một tặng một!

"Lãnh lão!"

"Nếu ngươi cũng muốn đổi nghề làm trù tu, vậy thì mười thanh Trù Đao này hai người các ngươi mỗi người một nửa, mỗi người năm thanh đi!"

Mặc dù không hiểu Lãnh Cửu Long nghĩ như thế nào nhưng Diệp Phong vẫn phân phối hợp lý!

"Lâm thiếu!"

"Nếu như ngươi muốn bước vào trù đạo, vậy ta sẽ theo ngươi bước vào trù đạo!"

"Trên con đường trù đạo xa lạ này, ta sẽ theo ngươi cùng nhau tiến lên!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lãnh Cửu Long cũng cực kỳ hưng phấn nói với Lâm Đỉnh.

Cảm động!

Nghe được Lãnh Cửu Long nói như vậy, trong lòng Lâm Đỉnh cũng tràn đầy cảm động!

Mặc dù bị chia năm thanh Trù Đao mạnh mẽ nhưng đối với quyết định này của Lãnh Cửu Long thì hắn vẫn bị cảm động, bởi vì hắn biết rõ Lãnh Cửu Long có thiên phú luyện đan mạnh cỡ nào!

Mà đối phương vì có thể tiếp tục đi theo bên cạnh hắn mà tình nguyện từ bỏ đan đạo, theo hắn bước lên con đường trù đạo không biết này, chuyện này khiến cho hắn không ngờ tới!

"Hệ thống!"

"Ta phải làm như thế nào mới có thể giúp Lâm Đỉnh khôi phục tiên căn?"

Lúc này, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Chỉ cần cho đối phương phục dụng Tiên Nguyên Thảo, đối phương hấp thu lực lượng đặc thù ẩn chứa trong Tiên Nguyên Thảo thì có thể khôi phục tiên căn bị hủy, hơn nữa chỉ cần phục dụng số lượng Tiên Nguyên Thảo đủ nhiều thì tiên căn được khôi phục sẽ có phẩm cấp càng cao, thậm chí có thể vượt qua phẩm cấp tiên căn trước đó!"

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Tiên Nguyên Thảo chỉ thích hợp với người tu luyện bị hủy tiên căn, mà đối phương đã quyết định bước vào trù đạo, vậy tiên căn khôi phục như cũ là được, không cần thay đổi tiên căn, cho nên, chỉ cần cho đối phương phục dụng đủ nhiều Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa là được rồi!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, hệ thống cũng nhanh chóng giải thích cho hắn!

"Tiên Nguyên Thảo?"

"Cái đồ chơi này tốt!"

"Sao mấy người Đồ Mãng, Cung Phong, Chu Khải lại không có đề cập với ta về Tiên Nguyên Thảo này, cái đồ chơi này cũng có thể dùng để trùng kiến Thánh Địa!"

Nghe được hệ thống nói như vậy, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi định sẽ giúp ta khôi phục tiên căn như thế nào?"

Lúc này, nhìn thấy Diệp Phong cả buổi không nói gì, Lâm Đỉnh cũng thận trọng hỏi thăm.

Ba!

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Diệp Phong trực tiếp lấy một nắm lớn Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa từ không gian hệ thống đập xuống bàn!

"Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa! ! !"’

Chương 553: Ta không vào trù đạo, ai vào trù đạo (2)

Khi Lâm Đỉnh và Lãnh Cửu Long nhìn thấy thứ mà Diệp Phong lấy ra lại là Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa cực kỳ hi hữu thì hai người đều trừng lớn hai mắt kinh hô lên, sau đó hơi thở của hai người đều trở nên dồn dập!

Phải biết, cho dù là bất kỳ Tiên Nguyên Thảo hệ gì thì đều là tiên thảo đặc thù cực kỳ hi hữu trong Thiên Đạo Chiến Trường, không nói khoa trương một chút nào, cho dù là những thế lực cấp bá chủ truyền thừa mấy chục vạn năm ở thượng giới cũng có rất ít Tiên Nguyên Thảo!

Ba! Ba! Ba!

Trong lúc hai người chấn kinh, Diệp Phong lại lấy ra ngũ đại hệ Tiên Nguyên Thảo lần nữa, sau đó nhìn về phía Lâm Đỉnh, cực kỳ hào khí nói: "Lâm thiếu, ăn đi, dùng sức ăn, ăn đến khi tiên căn của ngươi lên đến cấp cao nhất, nếu như không đủ thì ta còn có nữa!"

? ? ?

Tùy tiện ăn, không đủ còn có?

Không chỉ có thể khôi phục tiên căn mà còn có thể tăng tiên căn bị hủy lên phẩm cấp cao nhất?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lâm Đỉnh chấn kinh, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Diệp Phong lại dùng Tiên Nguyên Thảo hi hữu như thế để giúp hắn khôi phục tiên căn, hơn nữa còn chuẩn bị tăng phẩm cấp tiên căn của hắn lên mức cao nhất!

"Chờ một chút!"

"Tại sao Diệp thiếu lại đối xử với ta tốt như vậy?"

Nghĩ đến đây, Lâm Đỉnh đột nhiên đưa mắt nhìn Lãnh Cửu Long đang đứng bên cạnh, sau đó hắn lập tức hiểu được, thầm nghĩ trong lòng: "Xem ra ta nhờ tiểu Long. . . không đúng, ta ăn ké Long gia!"

"Diệp Phong!"

"Ngươi nói trong tay ngươi còn có rất nhiều Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa này!"

"Vậy có thể cho ta một chút không?"

Đúng lúc này, Lãnh Cửu Long truyền âm hỏi thăm Diệp Phong.

"Lãnh lão!"

"Tất cả mọi người đều là người một nhà, cái gì mà có cho hay không!"

"Nếu như ngươi muốn thì ta có thể đưa cho ngươi bất cứ lúc nào!"

Nghe được Lãnh Cửu Long hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười dùng thần thức đáp lại đối phương.

"Lâm thiếu!"

"Tiên căn bị hủy, đạo tâm bất ổn!"

"Ta không thể để cho một mình ngươi phải chịu nỗi đau này, ta sẽ chịu chung với ngươi!"

Nghe Diệp Phong trả lời như vậy, Lãnh Cửu Long cũng quay qua nhìn Lâm Đỉnh hô to lên, sau đó trực tiếp điều khiển tiên lực trong cơ thể, trong nháy mắt phá hủy tiên căn của mình!

? ? ?

Làm cái gì?

Mẹ nó ngươi đang làm cái gì!

Đầu tiên là cướp năm thanh Trù Đao của ta!

Bây giờ lại muốn cướp Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa của ta?

Nhìn thấy Lãnh Cửu Long tự hủy tiên căn, điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi uể oải ngã xuống đất, Lâm Đỉnh cả người đều muốn điên rồi, lần đầu tiên là cảm động nhưng nếu làm nhiều lần như vậy thì không thể nào cảm động nổi!

"Lâm thiếu!"

"Đừng có thương tâm, đừng có rơi lệ!"

"Nếu như ta đã chọn đi theo ngươi thì tuyệt đối sẽ theo ngươi đến cùng!"

Nhìn vẻ mặt tràn đầy bi thống của Lâm Đỉnh, Lãnh Cửu Long yếu ớt nói.

"Long gia! ! !"

"Đừng nói nữa!"

"Tất cả đều ở trong lòng!"

Nghe được Lãnh Cửu Long nói như vậy, Lâm Đỉnh cũng dùng nắm đấm đấm vào trong lồng ngực của mình sau đó xoay người yên lặng đi qua một bên để lại cho bóng người một cái bóng lưng!

"Tình huống như thế nào?"

"Không phải Lâm thiếu này cũng muốn lẳng lặng chứ!"

"Người ở thượng giới này như thế nào vậy, sao cứ động một chút là để lại cho người khác một cái bóng lưng cô đơn?"

Thấy cảnh này, Diệp Phong cũng vẻ mặt mộng bức tự nói.

Sau đó, Diệp Phong cũng đưa mắt nhìn về phía Lãnh Cửu Long, trong lòng cực kỳ giật mình nghĩ: "Chẳng trách Lãnh lão sẽ hỏi ta về chuyện Tiên Nguyên Thảo, hóa ra hắn cũng muốn tăng tiên căn của mình lên một đợt, nhưng mà không thể không nói, hắn cũng rất là tàn nhẫn với mình!"

"Lãnh lão!"

"Những cái đó là của Lâm thiếu!"

"Những cái này là của ngươi, hai người các ngươi tự ăn phần của mình, nếu như không đủ thì ta sẽ tiếp tục lấy ra thêm cho các ngươi!"

Lúc này, Diệp Phong cũng lên tiếng nói, nhưng mà Lâm Đỉnh cần Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa là do hệ thống cung cấp, Lãnh Cửu Long cần Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa thì là do Diệp Phong tiêu điểm phá sản mở ra từ trong bình tiên thảo!

"Quá mẹ nó cảm động!"

"Vẫn là Diệp thiếu khéo hiểu lòng người a!"

"Chắc chắn là Diệp thiếu thấy ta đau lòng như thế cho nên mới cung cấp thêm một nhóm Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lâm Đỉnh cũng xoay người nhìn Diệp Phong, trong mắt tràn đầy vẻ cảm kích!

? ? ?

Sao ta cứ cảm thấy ánh mắt Lâm thiếu nhìn ta có chút không thích hợp đâu?

Mẹ nó, không phải là hắn đang có mưu đồ gì đó với ta đó chứ!

Lúc này, chú ý tới ánh mắt quái dị của Lâm Đỉnh đang nhìn về phía mình, hai chân Diệp Phong xiết chặt!

Một lát sau!

"Lâm thiếu!"

"Bây giờ tiên căn của ngươi và Lãnh lão không chỉ khôi phục mà hơn nữa còn tăng lên tới phẩm cấp cao nhất, tiếp theo các người có tính toán gì hay không?"

Sau khi hai người đều nuốt một lượng lớn Tiên Nguyên Thảo hệ Hỏa khôi phục tiên căn, Diệp Phong cũng nhìn về phía hai người lên tiếng hỏi thăm.

"Bái sư!"

"Nếu đã quyết định bước vào con đường trù đạo thì chuyện đầu tiên phải làm tất nhiên là bái sư!"

"Ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu muốn bái sư thì phải tìm một vị cường giả có tạo nghệ trù đạo cực kỳ cao, mà trong lòng ta cũng đã có nhân tuyển, đó chính là Quỷ Trù Mạc Đại Đao!"

"Mặc dù không có gặp người này nhưng danh tiếng Quỷ Trù của hắn cực kỳ vang dội, cho dù như thế nào thì ta cũng phải bái hắn làm thầy!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Lâm Đỉnh cũng vẻ mặt thành thật nói ra ý nghĩ của mình.

"Ừm?"

"Lâm thiếu này muốn bái Quỷ Trù Mạc Đại Đao vi sư?"

"Nhưng Mạc Đại Đao không phải là tiểu đệ của Lãnh Vô Phong sao?"

"Mà Lãnh lão lại là gia gia của Lãnh Vô Phong, bây giờ lại trở thành tùy tùng của Lâm thiếu, nếu như cùng nhau đi tới thì quan hệ sẽ trở nên lộn xộn!"

Nghe được Lâm Đỉnh nói như vậy, Diệp Phong nhớ lại mối quan hệ giữa bốn người thì trong nháy mắt hắn cũng cảm thấy đau cả đầu, hắn cảm thấy lúc trước thân phận của mình ở Tinh Hồn Tông và Tinh Cực Tông còn không có lộn xộn tới mức này!

Chương 554: Ta không vào trù đạo, ai vào trù đạo (3)

(Lạc Thiên Tuyết, Lạc Dao Dao, Lạc Vô Danh: Ngươi còn có mặt mũi nói là không đủ lộn xộn?)

"Lâm thiếu!"

"Nếu như ngươi muốn bái Quỷ Trù Mạc Đại Đao vi sư, vậy thì ta sẽ gọi hắn tới đây một chuyến, cũng bớt công các ngươi đi tìm!"

"Các ngươi ở đây chờ đi, hắn sẽ tới rất là nhanh!"

Nghĩ nghĩ, Diệp Phong lợi dụng chức năng truyền âm của tông môn để liên hệ với Lãnh Vô Phong, kêu hắn dẫn Mạc Đại Đao lập tức chạy tới đây!

"Ừm?"

"Diệp thiếu còn biết Quỷ Trù Mạc Đại Đao?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lâm Đỉnh bị kinh hãi thật sự, bây giờ hắn càng ngày càng hiếu kỳ về thân phận của Diệp Phong!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu của Diệp Phong.

"Lâm Đỉnh khôi phục tiên căn, ban thưởng nên tới sổ!"

"Hệ thống, ngươi lại lười biếng!"

Nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống, Diệp Phong cười nói với hệ thống.

"Đinh! Hệ thống không có lười biếng, chỉ là ta vừa mới phát hiện một chuyện lý thú mà thôi!"

Hả?

Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng hứng thú, vội vàng hỏi: "Chuyện lý thú gì?"

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, là chuyện có liên quan đến La Thành!"

? ? ?

La Thành?

Sư tôn điên khùng của Bạch Lỗi?

Mẹ nó, không phải là hắn lại bị nữ ma đầu bắt đi nữa đó chứ!

Nghe được hệ thống nói như vậy, một cái phỏng đoán bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Diệp Phong, sau đó trên mặt dần dần tràn đầy gân xanh, hắn không ngờ được là đến thượng giới mà vẫn phải đi cứu vớt cái tên điên đó!

"Đinh! Túc chủ, không phải như ngươi nghĩ, là La Thành thành công bái vào một cái tông môn toàn là nữ đệ tử!"

Phát hiện được ý nghĩ trong lòng Diệp Phong, hệ thống cũng vội vàng giải thích.

"Cái gì!"

"La Thành lại bị một tông môn toàn là nữ ma đầu bắt đi?"

"Vậy thì chuyện này có chút khó giải quyết rồi, chỉ dựa vào một mình ta thì sợ là không thể nào an toàn cứu hắn ra được, xem ra ta cần phải phá của một đợt để mời Bát Phương Tông và Tiên Trùng Cốc hỗ trợ!"

Sau khi nghe được hệ thống giải thích như vậy, Diệp Phong cũng vẻ mặt nghiêm túc tự nói.

"La Thành đã có thể thành công bái vào một cái tông môn toàn là nữ đệ tử thì chắc chắn cũng có thể bái vào cái tông môn thứ hai cũng toàn là nữ đệ tử!"

"Nhưng thân là thần hào phá của, ta không thể bỏ qua bất kỳ một cơ hội để phá của nào!"

"Hơn nữa, khi còn ở hạ giới thì ta từng cứu được hắn hai lần, như vậy hắn vì sự nghiệp phá của của ta mà hy sinh một chút xíu, ta nghĩ hắn cũng sẽ không từ chối!"

Nghĩ tới mấy chuyện này, Diệp Phong cũng nở một nụ cười!

Chờ chút!

Đúng lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, đó chính là hình như Thăng Tiên Đan của hắn đã đạt tới mười một viên, sau đó, hắn đưa mắt nhìn về phía hai người Lâm Đỉnh và Lãnh Cửu Long đang đứng bên cạnh, thầm nghĩ trong lòng: "Lần này không phải là có người chứng kiến rồi hay sao?"

"Lâm thiếu!"

"Ngươi có từng nghe nói tới phương thức đột đột đột đột phá hay không?"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng nhìn về phía Lâm Đỉnh, lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

"Phương thức đột đột đột đột phá?"

"Đó là phương thức đột phá quái quỷ gì?"

Nghe được Diệp Phong tra hỏi, Lâm Đỉnh cũng toát ra vẻ mộng bức, sau đó vội vàng đáp lại: "Diệp thiếu, ta chưa từng nghe nói tới phương thức đột đột đột đột phá gì đó, không biết là có ý gì?"

Mà lúc này, Lãnh Cửu Long cũng tỏ vẻ tò mò nhìn về phía Diệp Phong, hắn cũng hết sức tò mò không biết cái phương thức đột đột đột đột phá này rốt cuộc là phương thức đột phá như thế nào!

Nghe được Lâm Đỉnh hỏi thăm, Diệp Phong không có lên tiếng giải thích mà trực tiếp dùng hành động thực tế để giải thích!

Oanh! Oanh! Oanh!

Theo một luồng khí tức đột phá không ngừng bộc phát ra từ trong cơ thể của Diệp Phong, cho dù là Lâm Đỉnh hay là Lãnh Cửu Long thì đều bị cảnh tượng rung động này làm cho sợ đến choáng váng!

"Mẹ nó!"

"Đúng là đột đột đột!"

Nhìn thấy cảnh giới của Diệp Phong không ngừng đột phá, sau khi tỉnh táo lại, Lâm Đỉnh cũng nhịn không được mà lên tiếng sợ hãi thán phục, hắn chưa từng nghĩ tới đột phá còn có thể chơi như vậy!

Sau một hồi!

Sau khi thực lực Diệp Phong đột phá đến Kim Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì mới ngừng lại!

"Đi!"

"Nếu như không có chuyện gì thì ta đi trước đây, vừa khéo ta còn có chút chuyện cần phải xử lý, còn các ngươi thì cứ ở lại chỗ này chờ Mạc Đại Đao đến!"

Nói xong, Diệp Phong cũng không để ý đến hai người đang tràn đầy khiếp sợ, trực tiếp kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định rời khỏi đây!

? ? ?

Đi rồi?

Trang bức xong thì lập tức đi ngay?

Nhìn thấy Diệp Phong đột phá xong thì trực tiếp rời đi, hai người Lâm Đỉnh và Lãnh Cửu Long liếc nhau, sau đó trên mặt đều nở một nụ cười khổ, nếu như đến bây giờ mà bọn họ vẫn không nhận ra được là Diệp Phong đang trang bức thấy bọn họ có thể đem đầu của mình đi rửa cho sạch!

Song Môn Thành, ngoài thành!

Theo một khe hở không gian xuất hiện, Quỷ Trù Mạc Đại Đao và Lãnh Vô Phong trên người hiện ra hư ảnh kim giáp trực tiếp đi từ bên trong đó ra.

"Quá mẹ nó đẹp trai!"

"Tại sao ta lại nhận hắn làm đại ca, không phải là vì bị hư ảnh kim giác cực kỳ đẹp trên người hắn chinh phục hay sao!"

Nghĩ đến lúc trước mình bị hư ảnh kim giáp này đánh một trận bầm dập, Mạc Đại Đao lòng vẫn còn sợ hãi nghĩ!

"Đi thôi!"

"Không biết Diệp thiếu gọi chúng ta tới đây để làm gì."

Lúc này, Lãnh Vô Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì dẫn theo Mạc Đại Đao đi đến chỗ mà Diệp Phong nói.

...

Trong phòng khách quán rượu!

"Gia gia?"

"Vô Phong?"

Đi vào phòng, khi hai ông cháu Lãnh Vô Phong và Lãnh Cửu Long nhìn thấy đối phương thì đều giật mình hô lên.

Một lát sau!

"Cái gì?"

"Mạc Đại Đao là tiểu đệ của ngươi?"

Chương 555: Người ngồi trong quán rượu, nồi từ trên trời đến?

Khi Lãnh Cửu Long biết được tu sĩ trung niên mập mạp đang đứng trước mặt mình lại là Mạc Đại Đao, hơn nữa còn là tiểu đệ của cháu mình thì trên mặt cũng lộ vệ chấn kinh.

"Gia gia!"

"Ta cũng không biết là tình huống này!"

"Nhưng mà nếu như Diệp thiếu dặn dò như vậy thì chúng ta cứ làm theo là được rồi!"

Nói đến đây, Lãnh Vô Phong cũng nói với Mạc Đại Đao: "Bàn đệ, ngươi trực tiếp thu Lâm thiếu làm đồ đệ đi!"

Mà Lâm Đỉnh đang đứng ở bên cạnh mặc dù có chút bối rối với tình huống đang diễn ra nhưng khi nghe được Lãnh Vô Phong nói như vậy thì cũng vội vàng nói với Lãnh Cửu Long: "Long gia, mau bưng trà nước tới, ta phải kính trà cho sư tôn!"

Ba!

Nhưng mà Lâm Đỉnh vừa nói dứt câu thì Mạc Đại Đao đang đứng ở bên cạnh lại trực tiếp quất vào đỉnh đầu của Lâm Đỉnh một bạt tay, sau đó lớn tiếng khiển trách: "Hỗn trướng, ngươi còn dám sai sử gia gia của ta?"

Ba!

Lãnh Cửu Long thấy cảnh này thì cũng một bàn tay đánh vào đầu Mạc Đại Đao, trực tiếp nói: "Sao ngươi lại đánh Lâm thiếu!"

"Mẹ nó!"

"Quan hệ này có chút loạn!"

Nhìn thấy ba người đều nhìn về mình, Lãnh Vô Phong cả người đều mộng, mẹ nó bây giờ hắn nên giúp ai?

...

Thông qua Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định trở lại Tinh Hồn Phong, sau đó Diệp Phong trực tiếp kêu Diệp Tam mở ra một khe hở không gian đưa mình đến bên cạnh Bạch Lỗi, hắn cảm thấy mình nên tìm người tới gánh tội thì tốt hơn!

Đồng thời hắn cũng cho hai tên kim giáp hộ vệ chia nhau đem theo một trăm gốc Tiên Nguyên Thảo đi đến Bát Phương Tông và Tiên Trùng Cốc, để hai tên kim giáp hộ vệ truyền lời nói là mình muốn dùng tiền mời bọn họ hỗ trợ!

Đệ Cửu Tiên Vực, Thiên Hương Thành!

"Diệp thiếu?"

"Sao Diệp thiếu lại tới đây?"

Bạch Lỗi đang uống rượu ở trong quán rượu nhìn thấy Diệp Phong đi từ cửa vào thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình!

"Đừng hỏi!"

"Dẫn ta tới phòng của ngươi!"

Nhìn thấy Bạch Lỗi cầm hồ lô rượu đi tới, Diệp Phong lên tiếng nói trước.

Trong phòng!

"Bạch Lỗi!"

"Xảy ra chuyện lớn!"

"Sư tôn ngươi lại bị nữ ma đầu bắt đi nữa rồi!"

Đang lúc Bạch Lỗi chuẩn bị lên tiếng hỏi thăm thì Diệp Phong lại giành nói trước.

? ? ?

Mẹ nó lại bị bắt đi nữa rồi?

Không xong rồi?

Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Bạch Lỗi cũng treo đầy hắc tuyến!

"Chờ một chút!"

"Không đúng!"

"Hai ngày trước sư tôn ta còn nói với ta là hắn sắp bay vào một cái tông môn toàn là nữ đệ tử, sao bây giờ lại bị bắt đi?"

Nghĩ đến đây, Bạch Lỗi cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng dò hỏi: "Diệp thiếu, vậy sư tôn ta bị bắt đi đâu?"

"Thiên Hạc Tông!"

"Cái tông môn này lợi hại lắm bên trong đều là nữ ma đầu!"

"Cho nên chúng ta phải tranh thủ đi cứu sư tôn của ngươi mới được, nếu không thì hắn sẽ bị phế bỏ!"

Nghe được Bạch Lỗi hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng vội vàng lên tiếng nói.

"Thiên Hạc Tông?"

"Đó không phải là tông môn mà sư tôn nói muốn bái vào hay sao?"

"Hơn nữa sư tôn còn nói nơi đó là điểm xuất phát bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của hắn?"

Mộng!

Nghe Diệp Phong nói xong, Bạch Lỗi mộng thật, trong lúc nhất thời hắn thậm chí không biết nên tin lời ai nói!

"Bạch Lỗi!"

"Thiên Hạc Tông này rất có thực lực!"

"Chỉ dựa vào hai người chúng ta thì sợ là không thể an toàn cứu được sư tôn của ngươi ra, cho nên ta đã tốn một số tiền lớn để mời hai thế lực đỉnh tiêm ra tay, có sự trợ giúp của bọn họ thì chúng ta tuyệt đối có thể an toàn cứu được sư tôn của ngươi ra!"

Lúc này, Diệp Phong cũng lên tiếng nói lần nữa.

Cười!

Nghe đến đây, Bạch Lỗi cũng nhịn không được bật cười, bây giờ hắn mới hiểu rõ được, Diệp Phong đang muốn mượn tay của sư tôn hắn để phá của một đợt, nếu không thì chỉ một mình hắn là có thể cứu được sư tôn ra rồi, làm gì cần thế lực khác hỗ trợ nữa chứ!

"Diệp thiếu!"

"Nếu đã như vậy thì khi nào chúng ta mới xuất phát, dù sao chỉ cần muộn một chút thì sư tôn của ta sẽ phải chịu nguy hiểm nhiều hơn một chút!"

Nếu Diệp Phong muốn chơi, vậy Bạch Lỗi phải chơi đến thống khoái với Diệp Phong mới được!

"Ta không đi được!"

"Dù sao bên phía Thánh Địa còn một đống chuyện chờ ta giải quyết!"

"Hơn nữa khi còn ở hạ giới thì ta đã tự mình cứu hắn hai lần, bây giờ đến thượng giới, nếu như hắn nhìn thấy lại là ta tới cứu hắn thì sợ là hắn sẽ khó chịu, cho nên ta không đi, một mình ngươi đi cứu hắn lại được rồi!"

Nghe được Bạch Lỗi hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.

? ? ?

Ta đã chuẩn bị sẳn sàng hố sư tôn để chơi với ngươi!

Kết quả ngươi không đi?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Bạch Lỗi đầu tiên là sững sờ, sau đó nở nụ cười khổ, hắn hiểu, Diệp Phong thì phá của, còn oan này thì hắn gánh!

Người ngồi trong quán rượu, nồi từ trên trời rơi xuống!

Hiểu được Diệp Phong tới tìm hắn chính là để cho hắn gánh tội thay, Bạch Lỗi cũng trực tiếp lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, không ngờ được là ngươi suy tính chu toàn như thế, ngươi đối xử với hai sư đồ chúng ta quá tốt rồi!"

"Ta nên đối xử tốt với hai người các ngươi mới đúng!"

"Nhưng mà khi ngươi đi đến đó thì nhớ đừng làm tổn thương đến người của Thiên Hạc Tông, chỉ cần có thể cứu được sư tôn của ngươi ra là được rồi!"

"Về phần nguyên nhân thì ngươi đừng hỏi nữa, chính là bí mật!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định về tới Tinh Hồn Thánh Địa!

...

Thiên Hạc Tông!

"Hai lần gặp trắc trở ở hạ giới, bây giờ đến thượng giới, rốt cục La Thành ta cũng gặp may mắn rồi!"

"Cuộc sống hạnh phúc của ta sẽ bắt đầu từ Thiên Hạc Tông này!"

Nghĩ đến đây, La Thành đang dùng một tấm vải đen bịt mắt nở một nụ cười xấu xa hô lớn: "Chư vị sư tỷ, ta bắt đầu đi bắt các ngươi đây!"

"Đến đi, La đệ đệ, tỷ tỷ ở chỗ này!"

"Thối đệ đệ, đừng qua bên đó, mau tới chỗ tỷ tỷ này!"

"Đến đi đến đi, tỷ tỷ đứng ở chỗ này, ngươi bắt đến ta, có thể đoán được ta là ai không?"

"..."

Chương 556: Hai tên khốn kiếp các ngươi là ai vậy, mau thả ta ra

Lúc này, mấy trăm nữ tử người mặc tông bào cũng vui cười không ngừng chạy xung quanh, đồng thời đều hướng về phía La Thành hô lên.

"Hắc hắc hắc!"

"Các tỷ tỷ, ta đến bắt các ngươi đây!"

La Thành nghe xong cũng nở một nụ cười xấu xa nhắm vào một phương hướng nhào tới!

...

Một bên khác!

Thiên Hạc Tông, ngoài mười dặm phía đông!

"Ngươi chính là Bạch Lỗi!"

"Ta là tông chủ Bát Phương Tông Đỗ Tuyền Dương, lần này đến đây để cứu vớt sư tôn ngươi, ta trực tiếp dẫn theo hơn phân nửa cường giả ở trong tông môn tới đây, có chúng ta ở đây thì tuyệt đối có thể cứu được sư tôn của ngươi ra!"

"Ta là Cốc Chủ Tiên Trùng Cốc Vũ Túc, lần này vì cứu vớt sư tôn ngươi mà ta cũng dẫn theo hơn phân nửa cường giả trong cốc tới đây!"

Lúc này, nhìn thấy Bạch Lỗi đã đợi sẵn ở chỗ này, hai người Đỗ Tuyền Dương và Vũ Túc trực tiếp tiến lên nói.

? ? ?

Dẫn theo hơn phân nửa cường giả

Nghe được hai người nói như vậy, lại nhìn số lượng cường giả sau lưng của hai người một chút, Bạch Lỗi cũng nở một nụ cười khổ, lúc này hắn rất muốn nói với hai người một tiếng: "Thiên Hạc Tông này chỉ là một tông môn bình thường ở trong Đệ Lục Tiên Vực, cho dù là người có thực lực mạnh nhất là tông chủ thì tu vi cũng chỉ mới Tiên Thần Cảnh Tam Trọng đỉnh phong, cho nên thật ra thì các ngươi không cần phải dẫn theo nhiều cường giả Tiên Thần Cảnh và Tiên Kiếp Cảnh như vậy đâu!"

Mà lúc này, hai người Đỗ Tuyền Dương và Vũ Túc cũng dùng thần thức trò chuyện với nhau.

"Lão Đỗ!"

"Ta vẫn đánh giá thấp sự kinh khủng của Diệp thiếu, không ngờ được là hắn tùy tiện phái một người đi qua mà lại có thể tiện tay xé rách không gian trực tiếp đưa đám người của Tiên Trùng Cốc chúng ta đến đây, thủ đoạn thông thiên như vậy làm cho ta bị sợ!"

Nhìn về phía Đỗ Tuyền Dương, Vũ Túc cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Chỉ như vậy thôi mà đã hù được ngươi rồi?"

"Ngươi có biết, Diệp thiếu liên tục giết chết ba người ở trong thành trấn trong Thiên Đạo Chiến Trường, kết quả sau khi Thiên Đạo kiếp vân xuất hiện thì không dám hạ một đạo Thiên Đạo lôi kiếp nào xuống, không chỉ có như thế, Thiên Đạo kiếp vân còn mẹ nó bị hù sợ bay đi, ngươi dám tin không?"

"Như vậy cũng chưa hết, khi những người khác ở bên trong thành trấn bắt đầu chém giết lẫn nhau thì ngươi đoán xem chuyện gì đã xảy ra, Thiên Đạo kiếp vân mẹ nó lại bay trở về, sau đó đánh xuống, ta hoàn toàn không ngờ được là Thiên Đạo kiếp vân còn là một thứ sợ mạnh hiếp yếu!"

Nghe được Vũ Túc nói như vậy, Đỗ Tuyền Dương cũng kể lại những tình huống mà Đỗ Thiên Nhất nói cho hắn ra.

"Cái gì!"

"Thiên Đạo kiếp vân ở trong Thiên Đạo Chiến Trường không dám động Diệp thiếu một chút?"

Nghe được tin tức này, Vũ Túc cũng mặt lộ vẻ kinh hãi kinh hô lên, sau đó trực tiếp mắng thầm: "Mẹ nó, đại ca thật là chó, cơ hội có thể đi theo bên cạnh Diệp thiếu vốn phải là của Đỗ Thiên Nhất!"

"Hai vị tiền bối!"

"Vậy chúng ta lên đường đi!"

"Nhưng mà Diệp thiếu đã dặn dò, chỉ cần cứu sư tôn ta ra là được rồi, tuyệt đối không nên tổn thương đến người của Thiên Hạc Tông!"

Đúng lúc này, Bạch Lỗi lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người!

...

Thiên Hạc Tông!

"Quá mẹ nó hạnh phúc!"

"La Thành ta có tài đức gì mà sao có thể được đông đảo sư tỷ yêu thương như thế!”

Nhìn mấy trăm nữ đệ tử Thiên Hạc Tông vây quanh mình, La Thành cười trong bụng nở hoa!

Oanh! Oanh! Oanh!

Đúng lúc này, một luồng khí tức uy áp kinh khủng bỗng nhiên xuất hiện sau đó trong nháy mắt quét sạch toàn bộ Thiên Hạc Tông!

Rất nhanh, tông chủ Thiên Hạc Tông Trần Tinh triệu tập các đệ tử trong tông môn tới sau đó vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía xa xa!

Khi Trần Tinh nhìn thấy nơi xa xuất hiện mấy trăm người mặc đặc thù tiên bào trên người thì sắc mặt cũng là đột nhiên thay đổi, sau đó cực kỳ hoảng sợ hô lớn: "Lại là Bát Phương Tông và Tiên Trùng Cốc!"

Mà khi tất cả đệ tử Thiên Hạc Tông nhận ra thân phận của những người này thì trong mắt đều lóe lên vẻ tuyệt vọng, đừng nói là hai đại thế lực siêu cấp liên thủ, cho dù chỉ có bất kỳ một thế lực nào trong số đó thì cũng không phải là thế lực mà Thiên Hạc Tông bọn họ có thể ngăn cản được!

Nhưng lúc này, La Thành đứng ở trong đám người lại choáng váng, bởi vì hắn nhìn thấy được một bóng dáng quen thuộc dẫn đầu đám người đang đứng ở trên không trung, ngay sau đó, hắn cảm thấy có chút bất an khó hiểu!

"Sư tôn! !"

"Đồ nhi tới cứu ngươi!"

Theo Bạch Lỗi hét lớn một tiếng, cả người La Thành trong nháy mắt nổ, tức đến mở miệng mắng to: "Cứu cái rắm, tranh thủ cút ngay cho ta!"

"Sư tôn!"

"Đừng sợ, có đệ tử, những nữ ma đầu này tuyệt đối không đả thương được ngươi!"

"Vũ tiền bối, Đỗ tiền bối, xin hai người các ngươi cứu sư tôn ta lên đây!"

Bạch Lỗi không để ý La Thành, trực tiếp nói với hai người Vũ Túc và Đỗ Tuyền Dương đang đứng bên cạnh.

? ? ?

Thanh niên thần bí đó lại có thể mời được tông chủ Bát Phương Tông và cốc chủ Tiên Trùng Cốc?

Mà La Thành sư đệ lại là sư tôn của thanh niên thần bí đó?

Lúc này, chúng đệ tử Thiên Hạc Tông và tông chủ Trần Tinh đã choáng váng, các nàng không ngờ được là La Thành lại có thân phận kinh khủng như vậy, nhưng mà các nàng cũng cảm thấy có chút khó hiểu, đó chính là các nàng biến thành nữ ma đầu từ khi nào?

"Mẹ nó!"

"Hai tên khốn kiếp các ngươi là ai vậy!"

"Mau thả ta ra, ta không đi, mẹ nó, cho dù ta có chết thì cũng phải chết ở chỗ này!"

"Ta không đi!"

Lúc này, La Thành bị Đỗ Tuyền Dương và Vũ Túc đỡ đi từ trong đám người ra cũng chửi ầm lên, đồng thời cũng sử dụng toàn lực muốn tránh thoát khỏi hai người nhưng hoàn toàn không thể nào tránh thoát khỏi tay của hai người được!

"Bạch Lỗi! ! !"

"Tên khốn kiếp ngươi, mẹ nó rốt cuộc ngươi muốn làm gì!"

Đi tới trước mặt Bạch Lỗi, La Thành cũng tức hổn hển mắng lớn lên!

"Sư tôn!"

"Đệ tử tới cứu ngươi!"

Nghe được La Thành hỏi như vậy, Bạch Lỗi cũng cực kỳ bình thản giải thích.

"Cứu ta?"

Chương 557: Hai tên khốn kiếp các ngươi là ai vậy, mau thả ta ra (2)

"Mẹ nó, ai cần ngươi tới đây cứu ta!"

"Ta ở chỗ này sống rất là tốt, hoàn toàn không cần ngươi cứu, ngươi cút nhanh lên đi!"

Nói xong, La Thành muốn trở lại sự ôm ấp của đông đảo sư tỷ một lần nữa!

Ba!,

Đúng lúc này, Vũ Túc bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng La Thành, thuần thục một cái chưởng đao đánh cho hắn ngất xỉu té xuống đất!

"Bạch Lỗi!"

"Xem ra sư tôn này của ngươi đã trúng bùa của những nữ ma đầu bên dưới!"

"Cho nên phải dùng phương pháp này để đưa hắn đi!"

Nhìn thấy Bạch Lỗi và Đỗ Tuyền Dương đều dùng ánh mắt khiếp sợ mà nhìn mình, Vũ Túc cũng cười giải thích.

...

Phòng khách quán rượu!

"Sư tôn!"

"Vì tìm kiếm tiểu đồng bọn chơi đùa mà ngươi cũng liều mạng, vậy mà lại biến dung mạo của mình trở thành dáng vẻ của một nam tử trung niên, làm cho ta sắp không nhận ra ngươi được nữa!"

Thấy La Thành tỉnh lại, Bạch Lỗi cũng cười lên tiếng nói.

"Vậy ngươi đừng nhận ra ta!"

"Ngươi có biết là vì cấu kết được với tông chủ của Thiên Hạc Tông đó mà ta đã bỏ ra rất nhiều thứ hay không?"

"Nhưng bây giờ tất cả đều bị ngươi phá hỏng hết!"

Nghe được Bạch Lỗi nói như vậy, La Thành cũng tràn ngập lửa giận mắng lớn lên!

Ba!

Đúng lúc này, Bạch Lỗi lại bỗng nhiên đập một cái long tiên của Long Tộc thượng giới lên mặt bàn!

"Sư tôn!"

"Đây là long tiên tới từ một con Tiên Thú Long Tộc có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Công hiệu của nó không cần ta phải nói nhiều chứ!"

Lúc này, Bạch Lỗi cũng giới thiệu tình huống của long tiên, mà long tiên này cũng là Diệp Phong đưa cho Bạch Lỗi để đền bù cho La Thành!

"Đồ nhi!"

"Đồ nhi ngoan của ta!"

"Cũng may là ngươi đã giải cứu ta từ trong chỗ nước sôi lửa bỏng như Thiên Hạc Tông ra!"

"Thời khắc này, ta bỗng nhiên hiểu, ta đâu thể vì một rừng cây nhỏ Thiên Hạc Tông mà bỏ qua cả cánh rừng lớn!"

Nói xong, La Thành trực tiếp cất thứ tốt trên bàn vào trong tiên giới, trong mắt lóe lên vẻ kích động, thầm nghĩ trong lòng: "Thân là một hải vương đủ tiêu chuẩn, thứ mình thiếu nhất chính là cái gì, hoàn toàn không phải là nữ nhân mà là tiền vốn để mình chơi đùa!"

? ? ?

Mẹ nó, mới đó mà hiểu?

Ngươi đã nói cho dù có chết thì cũng phải chết ở Thiên Hạc Tông mà?

Nghe được La Thành nói như vậy, Bạch Lỗi cũng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ, dùng tay che kín cái trán, hắn hoàn toàn phục người sư tôn này của mình!

...

Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng hai trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *1, ban thưởng Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy *10000 gốc!"

Lúc này, Diệp Phong đang nhìn kim giáp đại quân quét ngang Thánh Địa, khi hắn nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên trong đầu thì khóe môi cũng nở một nụ cười sau đó tự lẩm bẩm: "Xem ra, dưới sự trợ giúp của Bát Phương Tông và Tiên Trùng Cốc, La Thành tiền bối đã được giải cứu ra thành công!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong đi thẳng đến Tinh Hồn Phong!

Một lát sau!

"Trong tay của ta có một vạn gốc Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy!"

"Các ngươi có người nào muốn tăng phẩm cấp tiên căn của mình lên hay không?"

Nhìn năm người Đồ Mãng, Cung Phong, Chu Khải, Vũ Lang và Trần Phàm, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm.

"Chư vị sư huynh!"

"Sư đệ ta nằm trước một bước!"

"Chuyện tiếp theo phải dựa vào các ngươi!"

Theo Diệp Phong vừa mới nói dứt câu thì Vũ Lang đã hô to lên, sau đó trực tiếp một cái chưởng đao đánh cho mình hôn mê bất tỉnh!

? ? ?

Mộng!

Mọi người thấy Vũ Lang đánh mình ngất xỉu té xuống đất thì trên mặt đều hiện ra vẻ bối rối!

Thậm chí ngoại trừ Diệp Phong ra thì trong lòng bốn người còn lại đều có ý nghĩ giống nhau, đó là: "Vũ Lang sư đệ quả là một nhân tài, cái chưởng đao này ngay cả mình cũng không buông tha!"

"Đây là tình huống như thế nào?"

"Các ngươi ai biết?"

Nhìn thấy Vũ Lang ngã xuống đất ngất đi, Diệp Phong quay qua hỏi thăm bốn người khác.

"Diệp thiếu, mặc dù ta không biết là tình huống như thế nào nhưng mà một vạn gốc Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy này ta muốn!"

Nói xong, Trần Phàm cực kỳ thuần thục quỳ xuống trước mặt ba người Đồ Mãng, Cung Phong và Chu Khải, sau đó tiếp tục nói: "Ba vị sư huynh, các ngươi sẽ không giành với sư đệ ta chứ!"

? ? ?

Ngươi cũng quỳ, lẽ nào chúng ta còn không biết xấu hổ giành với ngươi hay sao?

Hơn nữa chúng ta đều không phải là tiên căn hệ Thủy, cũng không định đoạt Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy!

Sau khi tỉnh táo lại, ba người đều lắc đầu, biểu thị sẽ không giành một vạn gốc Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy này với Trần Phàm!

"Mẹ nó, tiểu từ Trần Phàm này đúng là biết quỳ!"

"Nhưng mà đều là người trong nhà cả hắn muốn quỳ thì cứ để cho hắn quỳ đi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong đưa tiên giới chứa một vạn gốc Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy cho Trần Phàm, sau đó lên tiếng nói: "Ăn đi, nếu như không đủ để tăng tiên căn lên tới phẩm chất cao nhất thì có thể tới chỗ ở của ta để tìm ta lấy thêm!"

Nói xong, Diệp Phong đi thẳng về chỗ ở của mình.

Phốc!

Sau khi Diệp Phong rời đi, trong mắt Trần Phàm cũng hiện lên vẻ tàn nhẫn, trực tiếp điều khiển tiên lực trong cơ thể tự hủy tiên căn, theo một ngụm máu tươi phun tung toé ra, hắn cũng yếu ớt té xuống đất.

Sau đó, Trần Phàm toát ra vẻ kích động lấy Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy từ trong tiên giới ra bắt đầu ăn uống thả cửa!

"Các ngươi nói xem tại sao Vũ Lang sư đệ lại đánh mình ngất xỉu?"

"Hơn nữa hắn còn nói tiếp theo dựa vào chúng ta, đây là ý gì!"

Khi Trần Phàm ăn Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy, Đồ Mãng nhìn thoáng qua Vũ Lang đã ngã xuống đất ngất đi, hỏi Cung Phong và Chu Khải.

"Không biết!"

Cung Phong và Chu Khải nghe Đồ Mãng hỏi thăm như vậy thì cũng lắc đầu, bọn họ cũng rất tò mò không biết tại sao Vũ Lang lại đánh mình ngất xỉu!

Một lát sau!

"Hô!"

"Trong khoảng thời gian ta hôn mê, hẳn là bốn vị sư huynh đã giúp ta hủy tiên căn rồi chứ!"

Lúc này, Vũ Lang từ trong hôn mê tỉnh lại cũng tự lẩm bẩm.

Hả?

Tình huống như thế nào?

Sao tiên căn của ta vẫn còn nguyên?

Bốn vị sư huynh không có giúp ta hủy tiên căn sao?

Chương 558: Chư vị sư huynh, sư đệ ta nằm trước một bước

Khi Vũ Lang phát hiện tiên căn trong cơ thể mình vẫn hoàn hảo không chút tổn hại thì cả người bối rối!

"Ha ha ha!"

"Cực phẩm tiên căn hệ Thủy xong rồi!"

Ngay lúc Vũ Lang đang mộng bức, giọng nói hưng phấn của Trần Phàm lại vang lên bên cạnh.

"Chúc mừng chúc mừng!"

"Trần Phàm sư đệ, bây giờ ngươi có cực phẩm tiên căn hệ Thủy, lại thêm có Diệp thiếu trợ giúp, sau này thành tựu không thể đoán trước được!"

Nghe được tiếng la của Trần Phàm, Đồ Mãng cũng cười to lên tiếng nói.

"Trần Phàm sư đệ!"

"Ta cảm thấy một vạn gốc Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy này Diệp thiếu chuyên môn chuẩn bị cho ngươi, cũng không biết khi nào Diệp thiếu mới cho chúng ta một chút Tiên Nguyên Thảo tương ứng, đúng là quá hâm mộ ngươi!"

Lúc này, Chu Khải cũng nhìn về phía Trần Phàm, tràn đầy hâm mộ lên tiếng nói.

? ? ?

Thần mẹ nó chuẩn bị cho Trần Phàm sư huynh, ta cũng là tiên căn hệ Thủy!

Hơn nữa Diệp thiếu vừa hỏi ai muốn thì ta trực tiếp đánh mình ngất xỉu, thậm chí ta còn nhắc nhở các ngươi, đó rõ ràng là muốn cho các ngươi giúp ta hủy tiên căn, như vậy mà vẫn không hiểu?

Nghe được mấy người nói như vậy, Vũ Lang cả người đều muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là mình muốn tránh được đau đớn khi bị hủy tiên căn trong lúc hôn mê, ai mà ngờ được là lại bỏ lỡ Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy!

"Vũ Lang sư đệ, rốt cục ngươi cũng tỉnh!"

"Tại sao mới nãy ngươi lại đánh mình ngất xỉu?"

"Hơn nữa còn nói tiếp theo phải nhờ chúng ta, như vậy là có ý gì?"

Lúc này, Cung Phong phát hiện Vũ Lang tỉnh lại, sau đó mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

Nghe được Cung Phong hỏi thăm, Vũ Lang cũng sững sờ, sau đó trên mặt lộ vẻ lúng túng cười to nói: "Không có gì, ta muốn cảm nhận cảm giác bị chưởng đao đánh ngất xỉu là cảm giác như thế nào thôi, sau đó không phải Diệp thiếu hỏi ai muốn dùng những Tiên Nguyên Thảo hệ Thủy đó hay sao, ta té xỉu thì ai giải quyết những Tiên Nguyên Thảo đó, cũng chỉ có thể dựa vào các ngươi!"

Sau khi giải thích xong, Vũ Lang cũng yên lặng đi qua một bên, sau đó trong mắt rưng rưng tự lẩm bẩm: "Nếu có thể cho ta cơ hội lựa chọn lại một lần nữa thì ta tuyệt đối sẽ tăng thêm năm chữ ở sau câu đó đó chính là ‘xin phế tiên căn ta’!"

Một bên khác!

"Hệ thống!"

"Sư tổ và đám người của Thánh Địa khi nào mới về tới?"

Sau khi trở lại chỗ ở, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Túc chủ, hai ngày sau thì bọn họ sẽ chạy về Thánh Địa!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu thì hệ thống cũng nhanh chóng đáp lại hắn.

"Hai ngày, đầy đủ!"

Biết được thời gian mà đám người trong Thánh Địa trở về, Diệp Phong đi nghỉ!

...

Hôm sau, sáng sớm!

"Ngọa tào!"

"Phòng của ta đâu!"

Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, phát hiện ngoại trừ một cái giường bên dưới mình thì xung quanh đã không còn bất cứ thứ gì khác, hắn bối rối hỏi!

"Chủ nhân, ngài tỉnh!"

"Dựa theo dặn dò của ngài, Thánh Địa đã được san bằng hoàn toàn trong thời gian quy định, có thể bắt đầu kế hoạch trùng kiến bất cứ lúc nào!"

Đúng lúc này, dưới ánh mặt trời, Diệp Tam toàn thân tản ra kim mang từ trên trời giáng xuống, sau đó trực tiếp quỳ một chân dưới đất, trên mặt lộ vẻ cung kính báo cáo cho Diệp Phong.

"Vậy thì lập tức bắt đầu kế hoạch trùng kiến đi!"

"Nhất định hoàn toàn trùng kiến thánh địa trước sáng sớm ngày mai!"

Nghe được Diệp Tam nói như vậy, Diệp Phong mới nhớ tới trước đó mình có quy định thời gian, sau đó ra lệnh lần nữa.

Tiên Nguyên Thảo các hệ!

Kim sắc Thông Thiên Bi!

Đỉnh cấp Ngộ Kiếm Thạch, Ngộ Đao Thạch, Ngộ Côn Thạch...

Tử Minh Huyền Tinh!

Phệ Hồn Cổ!

Hắc Uyên Trùng!

...

sau khi ra lệnh xong thì Diệp Phong lại bắt đầu lấy ra một đống tiên quáng, tiên thảo, Tiên Trùng, tiên mộc và các loại tài nguyên trân quý!

Thậm chí hắn cảm thấy những thứ mà mấy người Đồ Mãng, Cung Phong, Chu Khải nói ra vẫn còn chưa đủ nhiều, trực tiếp vận dụng chức năng nhìn trộm thiên cơ một lần để hệ thống đưa ra một danh sách bao gồm tất cả các loại tài nguyên tu luyện hi hữu, sau đó hắn bắt đầu chọn bậy, dù sau đó là hệ thống tính tiền, chuyện hắn phải làm chỉ là nói ra sau đó lãng phí sạch!

"Điên rồi!"

"Diệp thiếu điên rồi!"

"Đây là chế tạo Thánh Địa sao?"

"Mẹ nó, phải nói là đang chế tạo ra một cái thế ngoại đào nguyên giàu đến vô ừnhân tính thì đúng hơn!"

Cách đó không xa, nhìn thấy Diệp Phong lấy ra vô số loại Tiên Trùng, tiên thảo, tiên quáng và các loại tài nguyên tu luyện với thiên tài địa bảo mà ngay cả hắn cũng không nhận ra được, Đồ Mãng trực tiếp choáng!

"Ta đã nhìn thấy cái gì!"

"Ta chỉ tùy tiện nhìn lướt qua mà lại nhìn thấy mấy chục loại Tiên Trùng đã tuyệt chủng ở trong Thiên Đạo Chiến Trường!"

"Mẹ nó, nếu như đem nướng lên để ăn thì hẳn là có thể làm ra được nhiều món ngon khác nhau!"

Vũ Lang nhìn thấy Diệp Phong lấy ra những Tiên Trùng lít nha lít nhít đó, nước miếng của hắn cũng chảy ra khỏi khóe miệng, kể từ khi hắn ăn Phệ Hồn Cổ nướng thì hắn cảm thấy tất cả Tiên Trùng, nếu như có thể ăn mà không ăn thì chính là lãng phí!

"Hắc Liễu Thạch, Huyết Vân Linh Tinh, U Hồn Viêm Thạch, Tứ Dực Huyền Thiếc..."

"Có những tiên quáng mà ta chỉ nhìn thấy ở trên điển tịch này thì ta chắc chắn ta có thể chế tạo ra thêm càng nhiều Tiên Khí kỳ lạ hơn nữa!"

Lúc này Cung Phong trong tất cả sự chú ý vào những tiên quáng khiến cho hắn hoa cả mắt đó!

"Quá mẹ nó giàu!"

"Giàu đến mức ta chỉ có thể quỳ!"

Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra vô số tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo hi hữu, Trần Phàm cũng quỳ xuống lần nữa!

"Hiểu!"

"Ta hiểu!"

"Đi mẹ nó kim sắc truyền thuyết!"

"Đi mẹ nó trở thành nam nhân trong mộng của ngàn vạn thiếu nữ!"

"Nếu có những tài phú này, chỉ rơi một chút từ trong kẽ móng tay ra thì đều có thể nhẹ nhõm lấy được lòng của ngàn vạn thiếu nữ, đến lúc đó ta phất ống tay áo một cái thì có thể trở thành nam nhân mà bọn họ nằm mơ cũng không thể chiếm được!"

Chương 559: Lạc Thánh Chủ, ngươi tới chơi Thiên Cơ Các chúng ta sao

Lúc này Chu Khải nhìn thấy Diệp Phong lấy ra những vật này, thời khắc này, trong nháy mắt hắn hiểu, hắn cảm thấy đã đến lúc hắn phải cố gắng để trở thành một tên bại gia tử đủ tiêu chuẩn!

Diệp Phong thì không biết phản ứng của mọi người lúc này, bây giờ hắn vẫn liên tục lấy ra các loại tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo hy hữu!

"Chủ nhân!"

"Thuộc hạ đến!"

Đúng lúc này, theo một khe hở không gian xuất hiện, Diệp Tiểu Bạch đi từ bên trong đó ra.

"Tiểu Bạch!"

"Ngươi tới thật đúng lúc!"

"Trên một chút chi tiết khi trùng kiến Thánh Địa cần ngươi bố trí các loại trận pháp!"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Bạch đến, Diệp Phong cũng lên tiếng nói.

...

Thiên Cơ Các, Thiên Diệu Phong!

"Lạc Thánh Chủ!"

"Để cho ngươi đợi một ngày, xin lỗi!"

"Nhưng mà ta đã lấy ra một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch, bởi vì tính đặc thù của Nhân Quả Minh Thạch cho nên ta có thể tính ra vị trí của toàn bộ số thiên tài địa bảo mà ngươi cần tra chỉ trong một lần duy nhất!"

"Sau đó ta sẽ ghi chép vị trí của chúng nó lên một cái bí điển trống không cho ngươi!"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết và Diệp Tiểu Đường đi vào đại sảnh, Tôn Trường Thanh cũng vội vàng lên tiếng nói.

"Tôn trưởng lão!"

"Vậy làm phiền ngươi!"

Nghe được Tôn Trường Thanh nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng mặt lộ vẻ cảm kích lên tiếng nói.

Một lát sau!

"Tinh Hồn Thánh Địa!"

"Tinh Hồn Thánh Địa!"

"Tinh Hồn Thánh Địa!"

"..."

Khi Tôn Trường Thanh dựa vào Nhân Quả Minh Thạch suy tính vị trí của toàn bộ thiên tài địa bảo cần tra thì cả người hắn đều muốn điên rồi, bởi vì hắn phát hiện tất cả những thiên tài địa bảo này đều xuất hiện ở chung một chỗ, mà nơi này lại chính là Tinh Hồn Thánh Địa của Lạc Thiên Tuyết!

"Tôn trưởng lão!"

"Là xảy ra vấn đề gì sao?"

"Hay là cho dù dựa vào Nhân Quả Minh Thạch cũng khó mà tính được vị trí của toàn bộ số thiên tài địa bảo này?"

Lúc này, sau khi phát hiện Tôn Trường Thanh trở nên khác thường, Lạc Thiên Tuyết cũng vội vàng lên tiếng hỏi thăm.

"Lạc Thánh Chủ!"

"Ta muốn hỏi ngươi một chuyện!"

"Lần này ngươi tới đây chính là tới chơi Thiên Cơ Các chúng ta đúng hay không?"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Tôn Trường Thanh cũng gượng cười hỏi thăm.

"Tới chơi các ngươi?"

"Tôn trưởng lão, ngươi nói như vậy là có ý gì?"

Nghe được Tôn Trường Thanh nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng mặt lộ vẻ không hiểu hỏi thăm.

Sau khi nhìn chằm chằm Lạc Thiên Tuyết một hồi, Tôn Trường Thanh cảm thấy hình như Lạc Thiên Tuyết cũng không biết gì về chuyện này cho nên mới giải thích: "Lạc Thánh Chủ, hơn một vạn ba ngàn loại thiên tài địa bảo mà ngươi muốn tìm đều nằm ở trong Thánh Địa của ngươi!"

"Cho nên chỉ cần ngươi trở lại Tinh Hồn Thánh Địa thì có thể lập tức có được bọn chúng!"

? ? ?

Tất cả đều nằm ở trong Thánh Địa?

Nghe được Tôn Trường Thanh nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết đầu tiên là sững sờ sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì, trên mặt nở một nụ cười hạnh phúc thầm nghĩ trong lòng: "Xem ra chuyện này tuyệt đối có liên quan tới đồ đệ của ta rồi, mặc dù không biết tại sao hắn có thể biết được chuyện này nhưng mà cảm giác được đồ nhi quan tâm thật là tốt!"

Cười!

Nàng lại cười!

Mặc dù không biết tại sao nàng lại cười!

Nhưng mà Thiên Cơ Các chúng ta sắp khóc chết rồi đó!

Nhìn thấy trên mặt Lạc Thiên Tuyết nở một nụ cười hạnh phúc, Tôn Trường Thanh đang đứng ở bên cạnh muốn chết luôn cho rồi, ròng rã một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch, kết quả suy tính ra được là giống nhau như đúc, chuyện này thì ai mà chịu cho nổi!

Thậm chí, Tôn Trường Thanh cũng không biết nên giải thích như thế nào tới đại trưởng lão và thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh!

"Tôn trưởng lão!"

"Suy tính như thế nào!"

Đúng lúc này, giọng nói của đại trưởng lão Đỗ Dương vang lên ở bên ngoài.

"Đại trưởng lão!"

"Đã suy tính ra được hết!"

Nhìn thấy Đỗ Dương đi tới, Tôn Trường Thanh cũng vội vàng lên tiếng đáp lại.

"Vậy là tốt rồi!"

Nghe được Tôn Trường Thanh trả lời như vậy, Đỗ Dương cũng nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết, tràn đầy ý cười nói: "Lạc Thánh Chủ, sau này nếu như có cần Thiên Cơ Các chúng ta thì ngươi cứ liên hệ với chúng ta một tiếng là được, chúng ta có thể tới tận cửa để phục vụ, như vậy thì có thể miễn cho ngươi phải tự mình chạy tới đây một chuyến."

? ? ?

Tới cửa phục vụ?

Từ khi nào mà Thiên Cơ Các có tới cửa phục vụ, sao ta lại không biết vậy?

Tôn Trường Thanh đang đứng bên cạnh nghe Đỗ Dương nói như vậy thì đầu tiên là sững sờ, sau đó kịp phản ứng lại trực tiếp dùng thần thức truyền âm cho Đỗ Dương nói: "Đại trưởng lão, không thể không nói, ngươi nịnh bợ như vậy có chút quá mức rồi đó!"

"Quá mức?"

"Nếu không phải ta còn còn có một tia lương tri thì ta có thể nịnh bợ hung ác hơn một chút nữa đó!"

"Ngươi có biết, đêm qua bởi vì nhàm chán cho nên tiểu nữ hài đó đánh thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh một trận!"

"Nếu như để cho đối phương đến thêm mấy lần nữa, tuy là chúng ta không có sao nhưng mà thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh không chịu được!"

Nghe được Tôn Trường Thanh nói như vậy, Đỗ Dương cũng trực tiếp giải thích.

Choáng váng!

Nghe được Đỗ Dương nói ra tin tức này, Tôn Trường Thanh cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là đêm qua còn xảy ra chuyện như vậy!

Chờ chút!

Đúng lúc này, Tôn Trường Thanh bỗng nhiên nhận ra được một điều, nếu như hôm qua thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh bị đánh, vậy chỉ sợ là lúc này tâm tình của bọn họ cũng không tốt lành gì, nếu như là bọn họ biết một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch lại suy tính ra được kết quả giống nhau, vậy bọn họ còn không trực tiếp bùng nổ hay sao?

"Thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh không dám khi dễ nữ ma đầu đó, nhưng mẹ nó dám khi dễ ta, đến lúc đó nói không chừng sẽ vì kết quả này mà trực tiếp trút hết tất cả lửa giận lên trên người của ta!"

"Không được!"

"Ta phải đi!"

Chương 560: Tôn Trường Thanh, ngươi không thể hố người khác như thế

Nghĩ đến đây, Tôn Trường Thanh trực tiếp nhìn về phía đại trưởng lão Đỗ Dương, lên tiếng nói ra: "Đại trưởng lão, vừa nãy Lạc Thánh Chủ nói mặc dù biết được vị trí đại khái của tất cả thiên tài địa bảo nhưng vì có thể tìm được tất cả thiên tài địa bảo trong thời gian ngắn nhất cho nên muốn dẫn theo ta đi tìm!"

Nói xong, Tôn Trường Thanh nghiêng người trưng vẻ mặt cầu khẩn ra nhìn Lạc Thiên Tuyết.

Nhưng mà tiểu động tác của Tôn Trường Thanh và vẻ mặt mộng bức của Lạc Thiên Tuyết đều bị Đỗ Dương nhìn thấy hết, chuyện này khiến cho hắn nhịn không được mà cười thầm trong lòng: "Tôn trưởng lão đúng là không biết xấu hổ, mới nãy còn nói ta nịnh bợ quá đáng, kết quả bây giờ hắn cũng nịnh bợ hơn nữa còn chuẩn bị tự mình đi theo, mẹ nó cái này còn quá đáng hơn cả ta nữa?"

"Đại trưởng lão!"

"Tôn trưởng lão nói không sai, đúng là ta muốn hắn đi theo giúp ta một chuyến!"

"Cũng không biết có thuận tiện hay không?"

Mặc dù không rõ ý đồ của Tôn Trường Thanh nhưng dù sao người ta cũng giúp mình ân tình lớn như vậy, chút chuyện nhỏ này đương nhiên nàng sẽ không từ chối!

"Thuận tiện!"

"Đương nhiên thuận tiện!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Đỗ Dương cũng vội vàng đồng ý, sau đó nhìn về phía Tôn Trường Thanh, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôn trưởng lão, Lạc Thánh Chủ là khách nhân tôn quý nhất của Thiên Cơ Các chúng ta, trên đường đi người phải biểu hiện tốt một chút đừng có làm cho Thiên Cơ Các chúng ta mất mặt!"

"Đại trưởng lão yên tâm!"

"Ta tuyệt đối sẽ không làm cho Thiên Cơ Các chúng ta mất mặt!"

Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, Tôn Trường Thanh cũng kích động vội vàng lên tiếng bảo đảm.

Một lát sau!

"Đại trưởng lão!"

"Lạc Thánh Chủ đã đi, ngươi giữ ta lại đây để làm gì?"

Thấy Đỗ Dương giữ mình lại, Tôn Trường Thanh cũng tỏ vẻ nghi ngờ hỏi thăm.

"Làm gì?"

"Tại sao quyển bí điển ghi chép này lại trống không?"

"Bình thường suy tính không có gì, nhưng lần này vận dụng hơn một vạn ba ngàn khối Nhân Quả Minh Thạch, chắc chắn ta phải có bàn giao với thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh, ít nhất cũng phải cho bọn họ biết chúng ta đã suy tính ra được tin tức gì!"

Nhìn thấy Tôn Trường Thanh giả bộ hồ đồ, Đỗ Dương cũng không vui, lên tiếng nói.

"Đại trưởng lão!"

"Bởi vì hoàn toàn không cần phải ghi chép!"

"Một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch suy tính ra kết quả đều giống nhau, nói cách khác, Lạc Thánh Chủ muốn tính toán vị trí của một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy loại thiên tài địa bảo, thật ra thì đều ở một chỗ, đó chính là Tinh Hồn Thánh Địa của nàng!"

"Ngươi cứ báo cáo lại tình huống này cho thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh là được rồi!"

Biết mình không thể nào tránh né vấn đề này được nữa, Tôn Trường Thanh cũng trực tiếp công khai tình huống này ra.

? ? ?

Mẹ nó, đều ở chung một chỗ?

Hơn nữa còn ở ngay trong nhà của Lạc Thánh Chủ?

Chơi ta hả?

Nghe được Tôn Trường Thanh trả lời như vậy, biểu cảm trên mặt Đỗ Dương như không thể tin vào tai của mình, bởi vì nếu tình huống đúng là như vậy thì không phải là đối phương đang trêu chọc bọn họ hay sao?

"Đại trưởng lão!"

"Ta cảm thấy hình như Lạc Thánh Chủ không biết tình huống này, cho nên ta suy đoán rất có thể là có liên quan tới chủ nhân của tiểu nữ hài đó!"

"Nhưng mà không cần biết là vì nguyên nhân gì nhưng kết quả chính là như vậy, hơn nữa ta cũng phải tạm thời rời khỏi Thiên Cơ Các, đại trưởng lão ngươi tự mình bảo trọng đi!"

Nói xong, Tôn Trường Thanh cũng vỗ vỗ bả vai Đỗ Dương, sau đó rời khỏi Thiên Diệu Các, nhanh chóng đuổi theo Lạc Thiên Tuyết và Diệp Tiểu Đường đã đi xa.

"Mẹ nó!"

"Mẹ nó, nếu ngươi đi rồi mà ta còn ở lại thì không phải là xong đời hay sao?"

Sau khi tỉnh táo lại, Đỗ Dương cũng xông ra khỏi Thiên Diệu Các, nhìn Tôn Trường Thanh trên không trung rống lớn lên nhưng mà sau khi nghe được thì Tôn Trường Thanh lại không thèm để ý tới mà còn tăng tốc độ nhanh hơn biến mất khỏi tầm mắt của Đỗ Dương!

"Xong xong xong!"

"Ta còn tưởng rằng Tôn Trường Thanh muốn đi định bợ một đợt nhưng ai mà ngờ được hắn lại muốn ta ở lại gánh tội thay!"

"Bây giờ thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh bởi vì đêm qua bị đánh đập một trận cho nên tâm tình cực kỳ hỏng bét, nếu như bọn họ biết được tình huống này thì không phải là bọn họ sẽ trút hết toàn bộ lửa giận lên trên người của ta hay sao!"

Nghĩ đến chuyện mình sẽ bị thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh đánh cho tê người, Đỗ Dương toàn thân run lên, sau đó trực tiếp nhìn về phía Tôn Trường Thanh rời đi mở miệng mắng to: "Tôn Trường Thanh, cái tên khốn kiếp nhà ngươi, ngươi không thể hố người ta như thế, mẹ nó ngươi thật là chó!"

"Đỗ Dương!"

"Ngươi đang đứng đó mắng ai đó?"

"Sao Tôn Trường Thanh lại đi theo nữ ma đầu đó rồi?"

"Đúng rồi, hắn tiêu hao một vạn ba ngàn sau trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch tính ra được kết quả như thế nào?"

Đúng lúc này, phát hiện Diệp Tiểu Đường đã rời đi, thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh cũng cùng nhau xuất hiện ở nơi này, sau đó trực tiếp nhìn về phía Đỗ Dương lên tiếng hỏi thăm.

"Thái Thượng Đại trưởng lão!"

"Dựa vào Nhân Quả Minh Thạch, tất cả quá trình suy tính đều cực kỳ thuận lợi nhưng mà kết quả lại có chút khiến cho người ta khó mà chấp nhận được!"

Nghe bọn họ hỏi thăm như vậy, Đỗ Dương cũng cắn răng đáp lại.

"Ừm?"

"Suy tính cực kỳ thuận lợi!"

"Nhưng kết quả sẽ khiến cho người ta có chút khó mà chấp nhận?"

Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng tỏ vẻ khó hiểu gặn hỏi: "Kết quả rốt cuộc là như thế nào?"

Hô!

Lúc này, Đỗ Dương cũng thở dài ra một hơi, trực tiếp đáp: "Thái Thượng Đại trưởng lão, Tôn trưởng lão tiêu hao một vạn ba ngàn sáu trăm hai mươi bảy khối Nhân Quả Minh Thạch, suy tính ra kết quả chỉ có một, đó chính là Tinh Hồn Thánh Địa!"

"Nói cách khác, những thiên tài địa bảo mà Lạc Thánh Chủ cần tính toán thật ra thì đều ở trong nhà nàng!"

Choáng váng!

Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, toàn bộ thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh đều ngẩn ra tại chỗ!

"Đỗ Dương!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!