"Ta không muốn biết tại sao Lạc Thánh Chủ muốn làm như thế!"
"Nhưng ta muốn biết một chuyện, nếu như ngươi không đề nghị vận dụng Nhân Quả Minh Thạch thì có phải chỉ cần suy tính vị trí của hơn mười loại thiên tài địa bảo thì chúng ta đã phát hiện tình huống này rồi hay không?"
Sau khi tỉnh táo lại, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng nhìn chằm chằm Đỗ Dương trực tiếp hỏi.
"Ai!"
"Mẹ nó, ai mà ngờ được là sẽ xảy ra tình huống như vậy đâu!"
"Mà Thái Thượng Đại trưởng lão đã hỏi như vậy, vậy rõ ràng là muốn cho ta gánh tội, sau đó lại đánh ta một trận!"
"Nếu là như vậy, vậy ta có giải thích hay không cũng không còn ý nghĩa gì!"
Nghĩ đến đây, Đỗ Dương không tiếp tục nói thêm gì, trực tiếp quay người quỳ xuống, đồng thời cũng vểnh hai cái mông lên, hắn nghĩ rất đơn giản, có thể để cho mông kháng tổn thương thì tuyệt đối sẽ không dùng mặt kháng!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
Sau khi bàn giao rất nhiều chi tiết trùng kiến Thánh Địa cho Diệp Tiểu Bạch, Diệp Phong mới tra xem sản phẩm bại gia hôm nay!
Sản phẩm bại gia hôm nay: Nhân Quả Minh Thạch *100000
Nhân Quả Minh Thạch: Sản phẩm đặc thù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, có thể thay tu sĩ chống được nhân quả chi lực, hàng dùng một lần!
"Ừm!"
"Sản phẩm bại gia hôm nay có chút thú vị!"
"Nhưng mà ta không biết thôi diễn thiên cơ, chẳng lẽ muốn trực tiếp ném đi?"
Hiểu rõ được tình huống của sản phẩm bại gia, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.
"Diệp thiếu!"
"Chuyện gì khiến cho ngươi ưu sầu như thế?"
Ngay lúc Diệp Phong tự hỏi nên lãng phí sạch mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch này như thế nào thì Đồ Mãng lại đi tới, sau đó tràn đầy hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Đồ Mãng!"
"Trong tay của ta có một ít bảo vật đặc thù, nó có thể thay những người tu luyện thôi diễn thiên cơ chống được nhân quả chi lực nhưng chúng ta cũng không biết thôi diễn thiên cơ, vậy ngươi cảm thấy những bảo vật đặc thù này nên lãng phí bằng cách nào mới thú vị?"
Nghe được Đồ Mãng hỏi thăm, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi.
"Ừm?"
"Diệp thiếu, không phải ngươi đang nói Nhân Quả Minh Thạch đó chứ!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong đầu Đồ Mãng cũng lập tức nghĩ đến một loại bảo vật đặc thù, sau đó trực tiếp hỏi thăm.
"Ngươi lại biết Nhân Quả Minh Thạch?"
"Không sai, ta nói chính là Nhân Quả Minh Thạch, ngươi cảm thấy lãng phí như thế nào mới vui?"
Phát hiện Đồ Mãng lại biết Nhân Quả Minh Thạch, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó hỏi thăm lần nữa.
"Diệp thiếu!"
"Theo ta được biết, cái Nhân Quả Minh Thạch này cực kỳ trân quý, cho dù là Thiên Cơ Các cũng rất ít vận dụng, chỉ khi suy tính chuyện cực kỳ trọng yếu mới sẽ vận dụng!"
"Đã như vậy, vậy không bằng chúng ta dùng những Nhân Quả Minh Thạch này suy tính những chuyện không có bất kỳ ý nghĩa gì, ví dụ như là một ít chuyện quá khứ của sư tôn ta, như vậy không phải là chơi rất vui hay sao?"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm lần nữa, Đồ Mãng trầm tư một lát sau đó cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình, đồng thời cũng hiển lộ ra tính nhiều chuyện đáng chết của hắn!
"Ừm!"
"Không tệ, đề nghị này coi như không tệ!"
"Người khác có thể sẽ dùng Nhân Quả Minh Thạch để suy tính vị trí của một loại thiên tài địa bảo hi hữu nào đó, nhưng chúng ta chỉ suy tính sư tôn ngươi có từng đái dầm hay không, mẹ nó, như vậy chính là phá của!"
Nghe được ý nghĩ của Đồ Mãng, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa, dù sao ai cũng thích hóng hớt!
Hơn nữa làm như vậy chắc chắn cần một người của Thiên Cơ Các giúp đỡ, vậy chắc chắn không thể thiếu công tác phí, còn có thể thuận tiện phát động hành vi phá của một đợt, chuyện một hòn đá ném hai con chim này đương nhiên Diệp Phong sẽ không bỏ qua!
"Tiểu Bạch!"
"Dẫn ta đi Thiên Cơ Các một chuyến trước, tìm người giỏi thôi diễn thiên cơ đã!"
Sau khi đưa ra quyết định, Diệp Phong cũng trực tiếp hô lớn với Diệp Tiểu Bạch đang đứng cách đó không xa.
"Diệp thiếu!"
"Có thể dẫn ta theo hay không?"
Nhìn thấy Diệp Phong chuẩn bị đi đến Thiên Cơ Các, Đồ Mãng đang đứng bên cạnh cũng vội vàng hỏi thăm, dù sao hắn cũng rất muốn biết những chuyện có liên quan đến sư tôn Vũ Thiên Minh của hắn!
"Được!"
"Chúng ta cùng nhau đi!"
Nghe được Đồ Mãng hỏi như vậy, Diệp Phong cũng nở một nụ cười đồng ý.
...
Minh Nguyệt Phong, Minh Nguyệt Các!
"Đau chết mất!"
"Thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh hạ tử thủ thật!"
"Nhưng mà may mà ta thông minh, hai cái mông cũng có thể đánh cho nở hoa, vậy thì nếu đánh trên mặt thì chắc chắn mặt của ta sẽ bị phế bỏ!"
Lúc này, Đỗ Dương cố nén đau đớn từ hai cái mông truyền đến, cố gắng lê từng bước nhỏ trở về Minh Nguyệt Các lẩm bẩm.
Nhưng rất nhanh, trong mắt Đỗ Dương bốc cháy lên lửa giận hừng hực, sau đó cắn răng nghiến lợi nói: "Tôn Trường Thanh, cái tên khốn khiếp ngươi chuyện này ta sẽ không quên đâu!"
Oanh!
Đúng lúc này, trong nháy mắt một luồng khí tức uy áp kinh khủng quét sạch toàn bộ Minh Nguyệt Các, Đỗ Dương cũng thần sắc hoảng sợ nhìn vết nứt không gian đột nhiên xuất hiện trước mặt mình!
"Chủ nhân!"
"Gia hỏa này là đại trưởng lão Thiên Cơ Các, cho nên năng lực thôi diễn thiên cơ của hắn cũng không tệ, vừa khéo phù hợp với yêu cầu của ngài!"
Khi Diệp Phong, Đồ Mãng và Diệp Tiểu Bạch từ trong vết nứt không gian đi ra, Diệp Tiểu Bạch vội vàng nói với Diệp Phong.
? ? ?
Chủ nhân?
Mẹ nó, tại sao ta lại cảm thấy kiểu xưng hô như thế này thật là quen thuộc?
Trong lúc đang nghi ngờ không biết ba vị tồn tại kinh khủng này là ai thì Đỗ Dương đột nhiên lại bị cách xưng hô của Diệp Tiểu Bạch với Diệp Phong hấp dẫn sự chú ý.
"Chờ một chút!"
"Chủ nhân?"
"Không phải nữ ma đầu đó cũng gọi người đứng sau lưng nàng là chủ nhân hay sao!"
Nghĩ đến đây, Đỗ Dương cả người đều muốn điên rồi, trong lòng sụp đổ nghĩ: "Trước mắt Thiên Cơ Các có thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh và mười một tên trưởng lão quản sự tọa trấn, nhưng tại sao vị tồn tại kinh khủng này lại để ý tới ta!"
"Đỗ trưởng lão đúng không!"
Chương 562: Bí mật của Thái Thượng Đại trưởng lão, bị phát hiện
"Chớ khẩn trương, lần này ta đến tìm ngươi là muốn ngươi giúp ta một chút xíu việc nhỏ!"
Vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, sau khi biết được thân phận của đối phương, Diệp Phong cũng cười nói rõ ý đồ đến lần này!
"Đại nhân!"
"Có chuyện gì ngài cứ việc phân phó!"
Không cần biết đối phương có phải là chủ nhân của nữ ma đầu đó hay không nhưng chỉ với nam tử mặc áo trắng kinh khủng đó thì Đỗ Dương cũng biết bây giờ mình chỉ có thể nghe lệnh làm việc!
"Đỗ trưởng lão!"
"Trong tay của ta có mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch!"
"Cho nên ta muốn nhờ người sử dụng giúp ta mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch này để suy tính một vài thứ, không có vấn đề gì chứ!"
"Nhưng mà ngươi yên tâm, ta cũng không để cho ngươi giúp không đâu, làm xong việc thì ta sẽ cho ngươi công tác phí!"
Nói xong, Diệp Phong bắt đầu lấy từng khối Nhân Quả Minh Thạch từ trong không gian của hệ thống ra.
? ? ?
Mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch?
Thiên Cơ Các chúng ta góp nhặt Nhân Quả Minh Thạch trong vô số năm cũng mới hơn mười vạn khối, ngươi vừa mới tới thì lập tức lấy ra mười vạn khối, còn muốn dùng hết chỉ trong một lần?
Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra từng khối Nhân Quả Minh Thạch, Đỗ Dương bị hù dọa thật sự, lúc này hắn rất muốn hỏi một câu: "Rốt cuộc các người muốn tính cái gì vậy, vậy mà cần tiêu hao mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch!"
Một lát sau!
Khi Diệp Phong lấy mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch lớn chừng quả đấm ra, sau đó mới quay qua nhìn Đỗ Dương lên tiếng nói: "Đỗ trưởng lão, giúp ta tính một người trước!"
"Cuối cùng cũng bắt đầu!"
"Rốt cuộc thì người mà hắn muốn tính là cường giả phương nào?"
"Hắn muốn suy tính thứ gì của đối phương, là lá bài tẩy của đối phương, nhược điểm của đối phương hay là cơ duyên của đối phương?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lòng hiếu kỳ của Đỗ Dương cũng bị khơi dậy, sau đó quay qua nhìn Diệp Phong tràn đầy hiếu kì lên tiếng hỏi: "Vị đại nhân này, vậy ngươi muốn suy tính về mặt nào của người đó?"
"Rất nhiều phương diện!"
"Ví dụ như là khi còn bé có từng đái dầm hay không!"
"Ví dụ như là từ khi sinh ra tới bây giờ bị nữ nhân vứt bỏ bao nhiêu lần!"
"Ví dụ như là hắn có từng nhìn lén người khác tắm rửa hay không!"
"..."
Nghe được Đỗ Dương hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng nói ra tất cả những tình huống mà mình cảm thấy thú vị.
? ? ?
Mẹ nó, đây là đang suy tính cái gì thế!
Dùng Nhân Quả Minh Thạch hi hữu như thế chỉ để suy tính ra một chút bí mật cá nhân của đối phương?
Mẹ nó, làm như vậy không phải là đang phá của hay sao?
Sau khi hết khiếp sợ, Đỗ Dương cũng vội vàng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng khuyên: "Vị đại nhân này, Nhân Quả Minh Thạch cực kỳ trân quý, nếu như dùng nó cho những việc nhỏ vô dụng này thì chính là được không bù mất!"
"Đỗ trưởng lão!"
"Thiên Cơ Các các ngươi còn có rất nhiều trưởng lão khác đúng không, nếu không thì ngươi cũng suy tính một số tình huống này của bọn họ đi!"
Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
"Đại nhân!"
"Ta cho rằng mọi thứ không lớn nhỏ!"
"Cho dù là chuyện lớn hay là chuyện nhỏ, chỉ cần tồn tại thì chắc chắn có đạo lý của nó!"
"Bây giờ ta bắt đầu suy tính được chưa?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đỗ Dương đầu tiên là sững sờ, sau đó trên mặt lộ vẻ kích động lên tiếng hỏi thăm.
"A!"
"Miệng tu sĩ, quỷ gạt người!"
"Tốc độ trở mặt của lão nhân này thật là nhanh!"
Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, Đồ Mãng đang đứng bên cạnh cũng cảm thấy chấn kinh!
...
Thiên Huyền Tháp!
"Chuyện gì xảy ra?"
"Tại sao ta lại cảm nhận được lực lượng của Nhân Quả Minh Thạch dao động?"
Lúc này, Thái Thượng Đại trưởng lão đang khoanh chân tu luyện thì đột nhiên mở hai mắt ra, trực tiếp nhìn về phía mười một tên Thái Thượng trưởng lão còn lại, lên tiếng hỏi thăm.
"Đại ca!"
"Không chỉ có xuất hiện lực lượng của Nhân Quả Minh Thạch dao động một lần nữa mà hơn nữa còn không ngừng xuất hiện, như vậy thì chứng tỏ là bây giờ đang có người liên tục vận dụng Nhân Quả Minh Thạch!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão nói như vậy, Thái Thượng Nhị trưởng lão cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.
"Không đúng!"
"Chuyện này vô cùng không đúng!"
"Dù sao toàn bộ Nhân Quả Minh Thạch trong Thiên Cơ Các đều nằm trong tay của chúng ta, ai có thể lấy ra được nhiều Nhân Quả Minh Thạch như vậy!"
Nói đến đây, Thái Thượng Đại trưởng lão đứng dậy nói ra: "Đi, chúng ta đi xem một chút xem rốt cuộc là ai đang vận dụng Nhân Quả Minh Thạch!"
...
Bên ngoài Minh Nguyệt Các!
"Minh Nguyệt Các, Đỗ Dương!"
"Lại là hắn đang liên tục vận dụng Nhân Quả Minh Thạch!"
"Nhưng tại sao trong tay của hắn lại có nhiều Nhân Quả Minh Thạch như vậy?"
Khi thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh phát hiện lực lượng dao động của Nhân Quả Minh Thạch lại phát ra từ bên trong Minh Nguyệt Các thì trên mặt của mươi hai người đều lộ vẻ giật mình và không hiểu!
"Mặc dù ta vẫn không hiểu là chuyện gì đã xảy ra!"
"Nhưng tuyệt đối không thể để cho Đỗ Dương tiếp tục nữa!"
Nói xong, Thái Thượng Đại trưởng lão trực tiếp vọt thẳng tới Minh Nguyệt Các!
Bành!
Nhưng rất nhanh, theo một đạo trận pháp kết giới chợt lóe lên, Thái Thượng Đại trưởng lão bay ngược trở về với tốc độ nhanh hơn!
"Trận pháp thật là khủng khiếp!"
"Cho dù là ta thì mới nãy cũng cảm nhận được cảm giác nguy hiểm mãnh liệt!"
Nghĩ đến đây, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng mặt lộ vẻ sợ hãi nhìn về phía mười một người còn lại, nói: "Trận pháp này không chỉ là một cái trận pháp phòng ngự mà trong đó còn được chồng lên sát trận kinh khủng, hơn nữa sát trận kinh khủng đó tuyệt đối có thể xóa bỏ chúng ta dễ như trở bàn tay!"
"Đừng mưu toan khiêu khích cường giả vô danh đã bố trí trận pháp đó nữa, chúng ta ở chỗ này chờ!"
...
Bên trong Minh Nguyệt Các!
"Ha ha ha!"
"Quá thú vị, Thái Thượng Đại trưởng lão đã từng bị ba nữ nhân vứt bỏ, nguyên nhân chính là vì hắn nhanh như sấm chớp mà lại nhỏ như kim châm!"
"Thái thượng Tam trưởng lão lại có tới tám đứa con riêng ở bên ngoài, hắn mạnh như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão biết không?"
Chương 563: Bí mật của Thái Thượng Đại trưởng lão, bị phát hiện (2)
"Còn có Thái Thượng Bát trưởng lão, hắn đã từng bị ba nữ ma đầu bắt lấy, hơn nữa còn bị khi dễ ròng rã một tháng trời, cũng may là hắn đủ mạnh, nếu như người bị bắt chính là Thái Thượng Đại trưởng lão thì sợ là sẽ vì năng lực không đủ mạnh mà bị giết chết từ lâu rồi!"
"..."
Nghe Đỗ Dương nói ra từng bí mật nhỏ của đông đảo trưởng lão Thiên Cơ Các, Diệp Phong và Đồ Mãng đang đứng bên cạnh cũng nghe rất là say sưa, thậm chí, Diệp Phong cảm thấy nếu như bây giờ có một bịch hạt dưa thì sẽ càng hoàn mỹ hơn nữa!
Bên ngoài Minh Nguyệt Các!
"Thật là đáng sợ!"
"Rốt cuộc là ai đang ở bên trong Minh Nguyệt Các!"
"Tại sao trong tay của đối phương lại có số lượng Nhân Quả Minh Thạch khủng bố như thế!"
Theo thời gian từng chút từng chút trôi qua, trên mặt thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh cũng đều toát ra vẻ chấn động vô cùng, dựa theo tính toán của bọn họ thì người ở bên trong đã tiêu hao số lượng Nhân Quả Minh Thạch ít nhất cũng đã vượt qua tám vạn khối!
Lại qua hồi lâu!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một ngàn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2, ban thưởng Nhân Quả Minh Thạch *1000000!"
? ? ?
Lại thưởng một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch?
Khi Diệp Phong nghe được tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống vang lên thì hắn kinh hãi đến tròng mắt cũng sắp trợn lòi ra ngoài, hắn nghĩ mãi cũng không thể nào ngờ được phát động ban thưởng đặc thù lần này lại ban thưởng cho hắn nhiều Nhân Quả Minh Thạch như vậy!
"Ta cũng không biết thôi diễn thiên cơ, vậy những Nhân Quả Minh Thạch này ta giữ lại trong tay cũng chỉ là đá vụn mà thôi!"
"Hơn nữa, nhị đồ đệ của ta cũng là người của Thiên Cơ Các, có thể nói Thiên Cơ Các này cũng coi là thế lực của người nhà, vậy thì để lại cho Thiên Cơ Các đi!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong quay qua nói với Đỗ Dương: "Đỗ trưởng lão, nếu như tất cả Nhân Quả Minh Thạch đều đã được tiêu hao hết vậy thì chúng ta nói chuyện công tác phí đi."
"Đại nhân!"
"Có thể làm việc cho ngài chính là vinh hạnh của Đỗ Dương ta, ta đâu dám lấy công tác phí!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đỗ Dương cũng vội vàng nói ra ý nghĩ của mình.
"Nha!"
"Không muốn sao?"
"Vốn còn định cho ngươi một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch như công tác phí!"
Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, Diệp Phong cũng làm bộ trêu chọc nói ra công tác phí mà mình định đưa cho hắn!
"Cái gì!"
"Một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt Đỗ Dương như không thể tin vào tai của mình, mặc dù con số này cực kì kinh khủng, thậm chí đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn nhưng hắn tin, dù sao hắn vừa mới tự tay giúp đối phương lãng phí ròng rã mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch!
"Đỗ trưởng lão!"
"Công tác phí này ngươi không lấy thật sao?"
Nhìn vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ của Đỗ Dương, Diệp Phong cũng cười hỏi thăm lần nữa.
"Muốn!"
"Sao có thể không muốn!"
"Nếu như ta không lấy công tác phí này vậy không phải là đang vả vào trong mặt của đại nhân ngài hay sao?"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Đỗ Dương cũng vội vàng viện ra một lý do thoái thác, cười nói.
"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng hai trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *2!"
Theo Đỗ Dương nhận công tác phí, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống lại vang lên trong đầu của Diệp Phong.
Một lát sau!
"Đại nhân!"
"Ngài đi thong thả, sau này nếu như có chuyện gì cần ta hỗ trợ thì ta có thể tới tận cửa phục vụ!"
Nhìn thấy Diệp Phong dẫn theo Đồ Mãng và Diệp Tiểu Bạch sắp đi vào vết nứt không gian, Đỗ Dương cũng vội vàng hô to lên.
"Đứng lên!"
"Mẹ nó, lần này không phải là có thể đứng lên hay sao?"
"Có một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch này, ta xem mẹ nó còn có ai ở trong Thiên Cơ Các dám đụng tới ta nữa!"
Nhìn thấy ba người hoàn toàn biến mất trong vết nứt không gian, Đỗ Dương cũng trực tiếp nhìn cái tiên giới ở trong tay mình, kiểm tra số lượng Nhân Quả Minh Thạch lít nha lít nhít ở bên trong đó, trên mặt của hắn lộ vẻ vô cùng kích động, hắn cảm thấy giờ phút này hắn đã đứng trên đỉnh của cuộc sống!
"Ừm?"
"Sao thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh lại tới đây?"
Đúng lúc này, Đỗ Dương bỗng nhiên cảm nhận được mười hai cỗ khí tức quen thuộc, khi hắn quay người nhìn lại thì mới phát hiện thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh đã đi từ bên ngoài vào.
"Đỗ Dương!"
"Người vừa mới tới là ai?"
"Tại sao trong tay của bọn họ lại có nhiều Nhân Quả Minh Thạch như vậy?"
Lúc này, Thái Thượng Đại trưởng lão trưng vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Đỗ Dương lên tiếng hỏi thăm.
"Thái Thượng Đại trưởng lão!"
"Đây chính là thái độ ngươi nói chuyện với ta hay sao?"
"Sao ngươi lại dám gọi thẳng tục danh của ta!"
Nói đến đây, Đỗ Dương kéo cái ghế bên cạnh qua ngồi xuống, sau đó phách lối nói: "Ngươi phải gọi ta một tiếng Dương ca!"
? ? ?
Mẹ nó còn gọi ngươi Dương ca?
Là ngươi nhẹ nhàng hay là do đã lâu ta không đụng đao rồi?
Nghe được Đỗ Dương nói như vậy, sắc mặt Thái Thượng Đại trưởng lão cũng dần dần trở thành màu xanh xám, sau đó yên lặng lấy một thanh đại khảm đao từ trong tiên giới ra!
Không chỉ có như thế, mười một tên Thái Thượng trưởng lão còn lại cũng lấy các loại Tiên Khí như trường kiếm lớn, lang nha côn, cự thiết chùy vân vân từ trong tiên giới của mình ra!
"A!"
"Chỉ như vậy thôi sao, đang hù dọa ta hay sao!"
"Lẽ nào các ngươi nghĩ một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch trong tiên giới của ta chỉ để trang trí thôi sao?"
Nhìn thấy thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh cầm đủ loại kiểu dáng Tiên Khí trong tay từng bước từng bước đi tới chỗ mình, Đỗ Dương cũng tiện tay lấy một cái tiên giới có chứa mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch ném tới chỗ Thái Thượng Đại trưởng lão.
Hả?
Chụp lấy tiên giới, kiểm tra bên trong lại có mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng tỏ vẻ chấn kinh sau đó trên môi nở một nụ cười nhìn Đỗ Dương lên tiếng hô: "Dương ca!"
"Ừm!"
Chương 564: Là ngươi nhẹ nhàng hay là do lâu quá ta chưa đụng đao?
"Một tiếng Dương ca này khiến cho ta rất là dễ chịu!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão kêu một tiếng Dương ca, Đỗ Dương càng đắc ý hơn nữa!
"Nhị đệ!"
"Nhanh hô Dương ca!"
"Mặc dù không biết tình huống rốt cuộc là như thế nào nhưng chỉ cần hô một tiếng Dương ca thì có thể nhận được được mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch!"
Lúc này, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng dùng thần thức truyền âm giải thích cho Thái Thượng Nhị trưởng lão!
Hả?
Hô một tiếng Dương ca thì có thể nhận được mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch?
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão nói như vậy, Thái Thượng Nhị trưởng lão đầu tiên là sững sờ, sau đó trực tiếp nhìn về phía Đỗ Dương la lớn: "Dương ca!"
"Ha ha ha!"
"Tốt! Tốt!"
Nghe được Thái Thượng Nhị trưởng lão hô một tiếng Dương ca, Đỗ Dương cũng cực kỳ hài lòng khẽ gật đầu.
Nhưng mà, đợi cả buổi vẫn không có nhận được Nhân Quả Minh Thạch, sắc mặt Thái Thượng Nhị trưởng lão dần dần trở nên khó coi, nhìn Đỗ Dương nói: "Đại ca gọi ngươi một tiếng Dương ca, ngươi cho mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch, đến lượt ta hô thì lại không có cái gì hết, có phải là ngươi xem thường ta hay không?"
? ? ?
Mẹ nó, ai nói hô một tiếng Dương ca thì sẽ cho mười vạn khối Nhân Quả Minh Thạch?
Nghe nói như thế, nhìn Thái Thượng Nhị trưởng lão cầm trường kiếm lớn trong tay từng bước từng bước đi tới, Đỗ Dương cả người đều mộng, chuyện này hoàn toàn không giống như tình huống mà hắn dự đoán, thậm chí tình thế càng ngày càng phát triển theo hướng mà hắn không thể khống chế được!
Mà mười vị Thái Thượng trưởng lão còn lại nghe được Thái Thượng Nhị trưởng lão nói như vậy thì hai mắt cũng đột nhiên sáng lên, sau đó tất cả đều nhìn về Đỗ Dương la lớn: "Dương ca!"
"Mẹ nó!"
"Các ngươi mẹ nó đừng hô!"
"Ta chỉ có một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch, nếu các ngươi chơi như vậy ta cũng không có đủ để chia cho các ngươi!"
Nghe được mười vị Thái Thượng trưởng lão hô một tiếng Dương ca, Đỗ Dương không còn dám phách lối như trước đó nữa, ngược lại dần dần sụp đổ, hắn hối hận, hắn hối hận là ngay từ đầu mình đã cho quá nhiều, nếu như ban đầu chỉ cho ra một ngàn khối Nhân Quả Minh Thạch thì tình huống tuyệt đối sẽ không phát triển thành như thế này!
Một lát sau!
"Thái Thượng Thập Nhất trưởng lão, Thái Thượng Thập Nhị trưởng lão!"
"Đừng đánh nữa!"
"Ta không còn nữa thật!"
"Trong tay của ta cũng chỉ có một trăm vạn khối Nhân Quả Minh Thạch đó!"
Bị hai đại Thái Thượng trưởng lão vây đánh, lúc này Đỗ Dương cũng cực kỳ sụp đổ hô to lên, trong lòng nghĩ: "Nếu như có thể cho ta một cơ hội làm lại thì ta tuyệt đối sẽ không trang bức!"
Chờ chút!
Đúng lúc này, Đỗ Dương bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, đó chính là hắn biết được không ít bí mật nhỏ của thập nhị trưởng lão Tiên Kiếp Cảnh, đúng lúc hắn định dùng những bí mật nhỏ đó để làm uy hiếp, thậm chí lời đã đến bên miệng rồi thì hắn chợt nén trở về!
"Mẹ nó !"
"Ta có thể tính bọn họ thì bọn họ cũng có thể tính ta được mà!"
"Hơn nữa, nếu như bọn họ vò đã mẻ không sợ rơi, đến lúc đó ta chết chắc thật, tốt nhất là nên giả vờ như không biết gì hết đi!"
Nghĩ đến đây, Đỗ Dương cũng yên lặng chấp nhận sự ôn nhu tới từ hai vị Thái Thượng trưởng lão!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Tất cả kim giáp đại quân nghe lệnh!"
"Tăng tốc tiến trình, tranh thủ chế tạo Thánh Địa xong trước chạng vạng tối!"
Sau khi trở lại Tinh Hồn Thánh Địa, Diệp Phong cũng trực tiếp ra lệnh tăng tốc độ cho kim giáp đại quân bên dưới.
"Chu Khải!"
"Ta nghĩ hẳn là ngươi cũng đoán được, bọn họ chính là kim sắc truyền thuyết!"
"Chờ Thánh Địa trùng kiến hoàn thành thì ta sẽ để cho bọn họ dẫn ngươi đi Hỗn Loạn Hoang Vực chơi một chút, thế nào?"
Hạ đạt mệnh lệnh xong, Diệp Phong cũng đi tới trước mặt Chu Khải, sau đó cười nói đồng thời trong lòng thầm nghĩ: "Tiểu tử Chu Khải này nghe được tin tức này thì sợ là sẽ kích động đến nhảy dựng lên, ta phải chú ý một chút, nếu như hắn kích động muốn ôm hôn vài cái thì ta lỗ lớn rồi!"
"Diệp thiếu!”
"Ta không đi với bọn họ!"
"Ta đã không còn hứng thú gì với kim sắc truyền thuyết nữa!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải vẻ mặt bình thản nói ra suy nghĩ của mình.
? ? ?
Không có hứng thú?
Đây là tình huống như thế nào?
Nghe được Chu Khải nói như vậy, Diệp Phong cũng có chút kinh nghi, dù sao hắn biết trong lòng của Chu Khải thì kim sắc truyền thuyết quan trọng như thế nào!
"Diệp thiếu!"
"Ta hiểu!"
"Muốn bắt được lòng của ngàn vạn thiếu nữ, thật ra thì có rất nhiều phương pháp, cũng không cần phải đợi đến khi các nàng cảm thấy bất lực sau đó ta đến đưa ấm áp cho các nàng!"
Nói đến đây, Chu Khải bỗng nhiên toát ra vẻ chăm chú tiếp tục nói: "Diệp thiếu, ta muốn trở thành bại gia tử, bại gia tử phát rồ giống như ngươi!"
"Mẹ nó!"
"Lão tử là thần hào phá của!"
"Hơn nữa, cho dù là bại gia tử cũng đâu nhất thiết phải tăng thêm hai chữ phát rồ?"
Nghe được Chu Khải nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Diệp Phong treo đầy hắc tuyến, nhưng mà đối với sự thay đổi của Chu Khải thì hắn lại cảm thấy cực kỳ bất ngờ.
...
Màn đêm buông xuống!
"Đây mới gọi là Thánh Địa chân chính!"
Nhìn thấy Tinh Hồn Thánh Địa mới tinh, Diệp Phong không khỏi phát ra một tiếng cảm thán!
Một bên khác!
Mấy người Đồ Mãng, Chu Khải, Cung Phong, Trần Phàm nhìn từng tòa biệt thự ba tầng xa hoa ở trong khu cư trú, bọn họ nhìn đến choáng váng!
"Mấy người các ngươi nghe cho kỹ!"
"Chỗ ở mới này của chúng ta sử dụng các loại tiên quáng cực kỳ hi hữu, không nói khoa trương một chút nào, giá trị của một tòa biệt thự xa hoa này đã vượt xa nội tình trong vòng mười vạn năm của một cái nhất lưu tông môn!"
Lúc này, thân là Luyện Khí Sư Cung Phong cũng nói cho những người còn lại biết mức độ đắt đỏ của chỗ ở mới tinh này!
"Không chỉ có như thế!"
"Tất cả tiên mộc, tiên thảo ở viện lạc này cũng đều cực kỳ hi hữu, đặc biệt là các loại Tiên Trùng mà ngươi cũng không nhận ra, mỗi một loại đều là cực phẩm Tiên Trùng mà Tiên Trùng Sư tha thiết ước mơ!"
Chương 565: Vũ Lang sư đệ, ngươi chơi rất đa dạng
"Nhưng mà không cần biết những Tiên Trùng này trân quý cỡ nào, khi chúng ta đói bụng thì có thể thuận tay bắt tới nướng ăn!"
Lúc này, Vũ Lang cũng nuốt nước miếng một cái, sau đó thông báo cho mọi người biết những tình huống này!
"Tốt!"
"Sắc trời đã tối, đều đi về nghỉ ngơi trước đi!"
"Chờ sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ quan sát thật kỹ Thánh Địa mới tinh này rốt cuộc vô nhân tính tới cỡ nào!"
Lúc này, Đồ Mãng cũng các đứt cuộc trò chuyện của mấy người sau đó đi vào bên trong cái biệt thự xa hoa ở trước mặt, mà những người còn lại nghe nói như vậy thì cũng đều rời khỏi viện lạc tự mình tìm một cái biệt thự mà mình thích đi vào!
...
Sáng sớm ngày thứ hai!
"Nhất thời ra ngoài nhất thời thoải mái, ra ngoài mấy ngày phần mộ đại ừ trận!"
"Lần này ta đi tới vài ngày, không biết Tiểu Cước đại nhân sẽ trừng trị ta như thế nào, bây giờ ta có chút sợ hãi!"
Lúc này, Hồng Lão Lục đang nhanh chóng trở về, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng.
"Cửa vào Thánh Địa quen thuộc!"
"Đại trận mê cung Ma Linh Huyễn Cảnh Thạch quen thuộc!"
"Không thể không nói, mặc dù mới gia nhập Thánh Địa không được mấy ngày nhưng lại mang tới cho ta cảm giác chỗ này giống như là nhà mình!"
Đi vào bên ngoài Thánh Địa, nhìn thấy hoàn cảnh quen thuộc trước mặt, Hồng Lão Lục cũng không nhịn được cảm khái.
"Ừm?"
"Chuyện gì xảy ra?"
"Mặc dù không có Ngọc Quỷ trưởng lão khống chế đại trận mê cung nhưng Ngọc Quỷ trưởng lão có nói, hắn đã để lại đủ nhiều cực phẩm Tiên Linh Tinh, cho dù không có hắn khống chế thì đại trận cũng sẽ tự mình vận chuyển!"
"Nhưng sao bây giờ lại không có một chút phản ứng nào hết?"
Đi vào đại trận mê cung, khi Hồng Lão Lục phát hiện tình huống này thì trên mặt lộ vẻ khó hiểu.
Một lát sau!
Khi Hồng Lão Lục đi ra khỏi đại trận mê cung và nhìn thấy Thánh Địa cực kỳ xa lạ ở trước mặt thì trực tiếp ngẩn ra tại chỗ!
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, chỗ này là chỗ nào!"
"Đây là Thánh Địa mà ta quen thuộc sao?"
Nhìn chín tòa tiên phong cao vút trong mây ở phía xa xa đều biến thành thổ hào phong do vô số loại tiên quáng chế tạo thành, Hồng Lão Lục bị hù dọa thật!
"Những cây cỏ bình thường bây giờ đều biến thành các loại tiên mộc, tiên thảo hi hữu, thậm chí bên trong còn có vô số Tiên Trùng mà ta không nhận ra!"
"Vô số ngọn núi nhỏ cũng đều được chế tạo thành từ các loại tiên quáng không biết tên!"
"Không chỉ có như thế, nồng độ tiên khí trong toàn bộ Thánh Địa tăng lên ít nhất gấp trăm lần trước đó!"
Một đường cưỡi ngựa xem hoa, đối với sự thay đổi nghiêng trời lệch đất của Thánh Địa, Hồng Lão Lục sợ hãi!
"Quá phá của!"
"Diệp thiếu quá phá của a!"
"Thánh Địa giống như là đã bị san bằng sau đó chế tạo lại một lần nữa!"
Khi Hồng Lão Lục quan sát tiên phong của tám đại trưởng lão còn lại, đặc biệt là khi nhìn thấy trên đỉnh của mỗi tòa tiên phong đều có một cái kim sắc Thần Thông Mao Ốc, phòng tắm làm từ đỉnh cấp Ngộ Kiếm Thạch, phòng giặt quần áo làm từ đỉnh cấp Ngộ Đao Thạch, khu giao đấu làm từ đỉnh cấp Ngộ Côn Thạch Và các loại tác phẩm nghệ thuật phá của vân vân, hắn phục thật, mà người có thể phá của như thế hắn chỉ có thể nghĩ tới Diệp Phong!
"Ngọa tào!"
"Mùi rượu nồng đậm như vậy, rốt cuộc thì con suối nhỏ này là loại rượu ngon nào?"
"Còn có dòng suối nhỏ đó nữa, mẹ nó lại là Xích Kim Vạn Linh Dịch!"
"Chờ một chút, chẳng lẽ dòng suối nhỏ bên kia chính là Cửu Tinh Thần Quang Thủy?"
Trực tiếp bay lên trên không, bay thẳng về phía Tinh Hồn Phong, khi Hồng Lão Lục nhìn thấy vô số dòng suối nhỏ đang chảy phía dưới đều là do các loại tiên dịch hi hữu làm thành thì kinh hãi đến mức tròng mắt sắp trợn lòi ra ngoài!
"Chỗ này đâu thể nói là Thánh Địa được nữa!"
"Mẹ nó, phải nói đây là một cái bảo khố vô nhân tính thì đúng hơn!"
Sau khi tỉnh táo lại, Hồng Lão Lục cũng nhịn không được mà nói ra ý nghĩ trong lòng mình bây giờ.
"Người này là ai?"
"Vậy mà cả gan dám xông vào Tinh Hồn Thánh Địa, không coi ta ra gì hết sao?"
Lúc này, Vũ Lang đã cảm nhận được khí tức của Hồng Lão Lục, sau khi quan sát một hồi thì trực tiếp lách mình xuất hiện ở phía sau lưng của đối phương, một cái chưởng đao trực tiếp đánh cho Hồng Lão Lục đang bay về phía Tinh Hồn Phong hôn mê bất tỉnh!
"Đem về trước, chờ Diệp thiếu tỉnh ngủ thì hỏi Diệp thiếu nên xử trí cái tên lén lén lúc lúc này như thế nào!"
Nghĩ đến đây, Vũ Lang cũng trực tiếp khiêng Hồng Lão Lục đã hôn mê bay thẳng đến Tinh Hồn Phong.
Tinh Hồn Phong!
"Vũ Lang sư đệ!"
"Không ngờ ngươi chơi đa dạng như vậy!"
"Nhưng mà chuyện này chỉ có thể lặng lẽ làm vào buổi tối, nếu ngươi làm vào sáng sớm mà bị người ta nhìn thấy sẽ có ảnh hưởng không tốt đối với ngươi!"
Lúc này, vừa khéo gặp được Vũ Lang khiêng một nam nhân đang bước nhanh đến chỗ ở của mình, Đồ Mãng vội đưa tay che mắt lên tiếng nhắc nhở.
? ? ?
Cái gì mà chơi rất là đa dạng?
Cái gì là lặng lẽ làm vào ban đêm?
Nghe Đồ Mãng nói như vậy, Vũ Lang cả người đều mộng, nhưng mà khi hắn nhìn thoáng qua Hồng Lão Lục đang bị hắn khiêng trên vai thì hắn đột nhiên kịp phản ứng lại sau đó vẻ mặt hốt hoảng vội vàng giải thích: "Đồ Mãng sư huynh, không phải như ngươi nghĩ, thật ra thì gia hỏa này là..."
Không đợi Vũ Lang nói xong, Đồ Mãng đã ngắt lời hắn: "Vũ Lang sư đệ, ngươi không cần phải giải thích, sư huynh ta hiểu mà, ngươi yên tâm đi chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ người nào, thừa dịp những người khác còn chưa thức dậy ngươi mau chóng đem hắn giấu vào trong chỗ ở của ngươi đi!"
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, ngươi có chịu để cho ta nói hết hay không hả!"
"Thần mẹ nó tranh thủ thời gian giấu đến chỗ ở, ta giấu cái rắm!"
Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Vũ Lang cả người đều muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là hắn bắt một người tự tiện xông vào trong Thánh Địa, chẳng những không có được khích lệ mà ngược lại còn bị người ta hiểu lầm thành như vậy!
"Cái gì kim ốc tàng kiều!"
Chương 566: Lạc Thánh Chủ, cổng Thánh Địa các ngươi có độc
"So với Vũ Lang sư đệ kim ốc giấu thương thì yếu đến phát nổ!"
Lúc này, Đồ Mãng cũng nhịn không được mà âm thầm cảm thán.
Chờ chút!
Tại sao ta lại cảm thấy người mà Vũ Lang sư đệ đang khiêng có chút quen mắt?
Đúng lúc này, ánh mắt của Đồ Mãng rơi vào trên người của Hồng Lão Lục đang hôn mê.
"Vũ Lang sư đệ!"
"Mặc dù có chút mạo muội nhưng ngươi có thể lật hắn lại để cho ta xem dáng vẻ của hắn như thế nào hay không?"
Khi Đồ Mãng càng nhìn càng cảm thấy quen mắt nhưng lại không nhớ nổi rốt cuộc đối phương là ai, hắn trực tiếp nói với Vũ Lang.
"Đồ Mãng sư huynh!"
"Cái này thì có gì mà mạo muội hay không mạo muội!"
"Gia hỏa này lén lén lút lút xông vào Thánh Địa chúng ta, cho nên ta mới bắt hắn về đây, chuyện này hoàn toàn không giống như ngươi nghỉ!"
Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Vũ Lang cũng vội vàng giải thích rõ, hắn cảm thấy nếu như hắn không giải thích rõ ràng thì nỗi oan này hắn sẽ không bao giờ rửa sạch được!
Nói xong, Vũ Lang cũng trực tiếp ném Hồng Lão Lục mà hắn đang khiêng trên vai xuống đất.
"Ngọa tào!"
"Vũ Lang sư đệ, hắn chính là lão Lục sư huynh mà ta nói với ngươi đó!"
Khi Đồ Mãng nhìn thấy người này lại là Hồng Lão Lục thì trên mặt cũng lộ vẻ khiếp sợ mà nhìn Vũ Lang kinh hô lên.
? ? ?
Lão Lục sư huynh?
Hắn chính là lão Lục sư huynh theo chân đám người của Thánh Địa ra ngoài làm việc?
Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Vũ Lang cả người đều choáng váng!
Hắn, tiểu sư đệ nhỏ nhất Tinh Hồn Phong!
Dựa vào một tay chưởng đao thuần thục, không chỉ đánh ngã tất cả sư huynh một lần, vốn là có một người đã lọt lưới nhưng ai mà ngờ được bây giờ cũng bị gom góp vào!
"Ừm?"
"Chóng mặt quá!"
"Sao Tiểu Cước đại nhân còn chơi đánh lén?"
Đúng lúc này, Hồng Lão Lục cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn thấy, Tinh Hồn Phong chỉ có hai người Đồ Mãng và Diệp Tiểu Cước, mà có thể vô thanh vô tức đánh ngã hắn thì chỉ có một mình Diệp Tiểu Cước có thể làm được, dù sao thực lực của Đồ Mãng kém xa hắn!
Mà Vũ Lang đang đứng bên cạnh nghe nói như vậy thì hai mắt tỏa sáng, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Đồ Mãng, sau đó trên mặt lộ vẻ cầu khẩn truyền âm nói với Đồ Mãng: "Đồ Mãng sư huynh, hãy để Tiểu Cước đại nhân gánh nỗi oan này đi!"
"Vũ Lang sư đệ học được thói xấu của Trần Phàm!"
"Mẹ nó, quỳ rất là điêu luyện!"
Nghe nói như thế, lại nhìn Vũ Lang vẻ mặt cầu khẩn quỳ dưới đất, Đồ Mãng cũng cười gật đầu đồng ý.
(Diệp Tiểu Cước: Hai tên khốn kiếp các ngươi, ta ở chỗ này bị đánh, ở bên kia các ngươi còn muốn cho ta gánh tội thay, đúng là các ngươi không làm một chuyện nào của người làm hết!)
"A?"
"Đồ Mãng sư huynh, vị này là ai?"
"Còn nữa, Tiểu Cước đại nhân đâu?"
Sau khi triệt để tỉnh táo lại, Hồng Lão Lục nhìn thấy Đồ Mãng và Vũ Lang đã đứng dậy đang đứng ở bên cạnh mình thì hơi nghi hoặc một chút, lên tiếng hỏi thăm.
"Lão Lục!"
"Vị này là Vũ Lang sư đệ, là tiểu sư đệ nhỏ nhất của Tinh Hồn Phong chúng ta!"
"Về phần Tiểu Cước đại nhân, sau khi hắn đánh ngất xỉu ngươi thì có việc phải đi ngay, hẳn là trong thời gian ngắn sẽ không trở về!"
"Đúng rồi, trong lúc ngươi hôn mê thì Vũ Lang sư đệ cõng ngươi về!"
Nghe được Hồng Lão Lục hỏi thăm, Đồ Mãng cũng cười giải thích.
? ? ?
Đánh ta ngất xỉu rồi chạy?
Tiểu Cước đại nhân thật mẹ nó chó!
Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Hồng Lão Lục mắng thầm trong lòng.
"Mẹ nó!"
"Những người mà ta đưa về đều là người gì!"
"Đều biết chơi như vậy?"
Lúc này, Diệp Phong sử dụng đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục nhìn thấy hết toàn bộ quá trình thì trên mặt cũng tỏ vẻ chấn kinh.
"Được rồi!"
"Để cho bọn họ tự chơi với nhau đi!"
"Ta phải tranh thủ lãng phí sạch sản phẩm bại gia hôm nay đi!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp rời khỏi Tinh Hồn Phong, đi thẳng đến lối vào Thánh Địa.
"Một ngàn trận kỳ mê trận, sau khi kích hoạt thì chỉ có thể duy trì được năm canh giờ!"
"Vậy thì tất cả đều đặt ở cửa vào Thánh Địa đi!"
"Chính là không khốn người, chính là tùy tiện để, chính là chơi!"
Đi vào cửa vào Thánh Địa, nghĩ đến buổi trưa ngày mai đám người của Thánh Địa mới chạy về Thánh Địa, Diệp Phong cũng trực tiếp đặt sản phẩm bại gia hôm nay là một ngàn mặt trận kỳ mê trận kích hoạt sau đó đều đặt ở chỗ này!
"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, gần Ngọc Linh Thành ở Đệ Ngũ Tiên Vực sẽ xuất hiện một di tích thượng cổ, mời túc chủ tìm kiếm được Vạn Niên Huyền Băng Lộ bên trong di tích thượng cổ, nhiệm vụ thành công ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, ban thưởng một lượng lớn Thăng Tiên Đan, nhiệm vụ thất bại, không trừng phạt, thời gian nhiệm vụ, ba ngày!"
Ngay lúc Diệp Phong đặt một ngàn trận kỳ mê trận đã kích hoạt xong thì tiếng nhắc nhở ban bố nhiệm vụ của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Di tích thượng cổ?"
"Nhiệm vụ này có chút thú vị!"
Sau khi biết được tình huống của nhiệm vụ thì Diệp Phong cũng trực tiếp giải trừ hiệu quả của ẩn nấp tiên lục sau đó cho hệ thống gọi Diệp Tiểu Cước ra.
"Chủ nhân!"
"Sau khi đưa ngài qua đó thì có thể để cho ta ở lại Thánh Địa một chút không?"
Sau khi Diệp Tiểu Cước ra ngoài, khi biết được nhu cầu của Diệp Phong thì cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Ở lại một hồi?"
Nghe được Diệp Tiểu Cước hỏi như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó nghĩ đến vừa nãy Vũ Lang liên thủ với Đồ Mãng để Diệp Tiểu Cước gánh oan thì cười nói: "Một hồi ra chân thì nhớ nhẹ một chút!"
Một lát sau!
Khi Diệp Phong rời đi một lát, bóng dáng Lạc Thiên Tuyết và Tôn Trường Thanh xuất hiện ở nơi xa, theo khoảng cách Thánh Địa càng ngày càng gần, hai người nhanh chóng bước vào phạm vi của cái trận kỳ mê trận thứ nhất.
"Lạc Thánh Chủ, chớ hoảng sợ!"
"Loại mê trận này không là gì với ta, xem ta suy tính ra lộ tuyến phá trận!"
Phát hiện hoàn cảnh xung quanh xảy ra thay đổi trong nháy mắt, hai người cũng nhận ra được mình đã đi vào trong trận pháp, mà Tôn Trường Thanh cũng trực tiếp vỗ bộ ngực cam đoan có thể thuận lợi đi ra khỏi mê trận!
Mấy phút sau!
Chương 567: Lạc Thánh Chủ, cổng Thánh Địa các ngươi có độc (2)
"Lạc Thánh Chủ, chớ hoảng sợ!"
"Nếu ta có thể phá một cái vậy thì có thể phá cái thứ hai!"
Khi thuận lợi đi ra khỏi cái mê trận thứ nhất nhưng lại trực tiếp rơi vào cái mê trận thứ hai, Tôn Trường Thanh cũng vẻ mặt bình thản lên tiếng lần nữa.
"Cái thứ ba!"
"Cái thứ tư!"
"Cái thứ một trăm tám mươi sáu!"
"..."
Điên rồi!
Khi Tôn Trường Thanh dựa vào Thiên Huyền Bí Thuật liên tục xông qua năm trăm sáu mươi bảy cái trận kỳ mê trận, kết quả lại phát hiện hai người bọn họ lại đi vào một cái mê trận mới, mê trận liên tục không ngừng, vĩnh viễn không có phần cuối, loại tra tấn này khiến cho hắn cảm thấy mình muốn điên rồi!
"Lạc Thánh Chủ!"
"Đây chính là cổng Thánh Địa các ngươi!"
"Hơn nữa cũng không có cường địch xâm phạm, các ngươi bày nhiều mê trận ở cửa vào như vậy để làm gì, tra tấn người một nhà chơi sao?"
Tôn Trường Thanh sụp đổ, rốt cục cũng không nhịn được nữa mà quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết hỏi.
"Tôn trưởng lão!"
"Những mê trận này, ta cảm thấy rất có thể là do đồ nhi của ta làm!"
Nghe được Tôn Trường Thanh hỏi thăm, Lạc Thiên Tuyết cũng nói ra phỏng đoán của mình.
"Tiểu Đường!"
"Ngươi tới đây một chút!"
Vì kiểm tra phỏng đoán của mình, Lạc Thiên Tuyết trực tiếp hô to lên, nàng cảm thấy chắc chắn Tiểu Đường biết rốt cuộc những mê trận này là tình huống như thế nào!
"Hì hì!"
"Lạc tỷ tỷ, ngươi tìm ta!"
Rất nhanh, Diệp Tiểu Đường nở nụ cười đi từ bên ngoài vào trong mê trận.
"Tiểu Đường!"
"Những mê trận này hẳn là đồ nhi của ta làm chứ!"
Thấy Diệp Tiểu Đường đi tới, Lạc Thiên Tuyết dẫn vào vấn đề chính.
"Lạc tỷ tỷ!"
"Một ngàn cái trận kỳ mê trận này đúng là chủ nhân bày ra!"
"Nhưng mà chủ nhân làm như vậy cũng chỉ là vì muốn phá của mà thôi bởi vì một ngàn cái trận kỳ mê trận này đều đã được kích hoạt lên hết cho dù không có người xâm nhập thì sau năm canh giờ cũng sẽ mất đi hiệu lực!"
"Chỉ có thể nói Lạc tỷ tỷ và Tôn trưởng lão các ngươi đến quá đúng lúc!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Tiểu Đường cũng cười giải thích.
"Thì ra là thế!"
"Vẫn là đồ nhi này của ta biết chơi!"
Nói đến đây, Lạc Thiên Tuyết quay qua nhìn Tôn Trường Thanh đã choáng tại chỗ, lên tiếng nói ra: "Tôn trưởng lão, ngươi xem đi, ta đã nói là không cần phải tính rồi nhưng ngươi nhất định phải tính ra phương pháp phá trận, bây giờ thì hay rồi, ảnh hưởng đến đồ nhi của ta phá của!"
? ? ?
Ngươi nói không cần phải tính khi nào?
Từ khi bước vào cái mê trận thứ nhất đến giờ ngươi không có nói một câu nào hết!
Hơn nữa, ta đã sắp tính tới thổ huyết rồi, cuối cùng lỗi lại là do ta đúng không?
Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Tôn Trường Thanh cả người đều muốn điên rồi!
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
"Đồ Mãng sư huynh!"
"Ngươi nói chúng ta hố Tiểu Cước đại nhân, chuyện này có thể bị hắn phát hiện ra hay không?"
Lừa gạt xong Hồng Lão Lục, Vũ Lang cũng có chút bất an hỏi Đồ Mãng.
"Phát hiện?"
"Không nói trước có thể bị phát hiện hay không, cho dù bị phát hiện thì đã sao?"
"Ta cho ngươi biết, Tiểu Cước đại nhân nhất thời bán hội cũng không về đây được, sợ là bây giờ ngay cả bản thân hắn cũng khó mà bảo đảm được, bắt tay cũng không dám tưởng tượng tao ngộ của hắn lúc này sẽ thê thảm như thế nào!"
Nghe Vũ Lang hỏi như vậy, Đồ Mãng cũng tỏ vẻ không quan trọng lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Vũ Lang sư đệ, có phải là ngươi bị tiểu tử Trần Phàm đó lây bệnh hay không!"
"Sao cứ động một chút là quỳ xuống?"
Nhìn thấy Vũ Lang bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt mình, Đồ Mãng cũng tỏ vẻ khó hiểu lên tiếng hỏi.
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Một khi ra chân với ta có thể nhẹ một chút hay không?"
Không để ý đến Đồ Mãng hỏi thăm, Vũ Lang gượng cười nói ra một câu như vậy.
"Ha ha ha!"
"Vũ Lang sư đệ, ngươi cũng khá là nghịch ngợm!"
"Còn muốn kiểm tra lòng can đảm của Mãng ca ta đúng hay không?"
"Ta nói không cần sợ Tiểu Cước thì cũng không cần phải sợ hắn, đừng nói trong thời gian ngắn hắn không ra được, cho dù là hắn ra, thậm chí là hắn đứng ở sau lưng ta thì ta cũng sẽ mỉm cười, tuyệt đối sẽ không..."
Không đợi hắn nói ra một chữ sợ cuối cùng thì một bóng dáng quen thuộc đã đi từ sau lưng của hắn tới đập vào trong tầm mắt của Đồ Mãng!
Bành!
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt đang dùng ánh mắt cười như không phải cười mà nhìn mình, Đồ Mãng cũng hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống, sau đó vội vàng cười nói: "Tiểu Cước đại nhân, ngài đi ra lúc nào thế, sao không nói cho ta biết trước một tiếng, ta có thể bày tiệc tiếp đãi ngài!"
"Bày tiệc mời khách thì miễn đi!"
"Lần này thời gian ta ra ngoài có hạn cho nên chúng ta phải tranh thủ làm chuyện chính đi!"
Nói xong, Diệp Tiểu Cước một tay xách một người, trực tiếp dẫn theo hai người đi vào trong biệt thự xa hoa của Đồ Mãng!
Mà lúc này, hai người bị xách theo như là xách con gà, trên mặt đều nở một nụ cười khổ, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là trận đòn này lại tới đột nhiên như thế!
...
Đệ Ngũ Tiên Vực, Ngọc Linh Thành!
"Mẹ nó!"
"Sao chỗ này lại có nhiều người như vậy?"
Khi Diệp Phong đi vào Ngọc Linh Thành, phát hiện trên đường phố tràn đầy người tu luyện thì cũng giật mình!
Hoàn toàn không giống với tình huống khi hắn xuất hiện ở những thành trấn trước đây, những thành trấn khác chỉ có thể nói là phồn hoa nhưng nơi này lại tràn đầy, người tu luyện đi trên đường phố nhiều đến nỗi sắp phải chen lấn lẫn nhau!
"Di tích thượng cổ hiện thế!"
"Lần này không biết sẽ có bao nhiêu người chết ở trong đó!"
"Thân là người tu luyện vốn là phải nghịch thiên mà đi, không cần biết sẽ có bao nhiêu người chết ở bên trong đó, nhưng cuối cùng cũng sẽ có một số ít người may mắn nhất phi trùng thiên, ai có thể biết trước được người may mắn đó có phải là mình hay không đâu!"
"Đừng nói nữa, tranh thủ thời gian chạy tới chỗ di tích thượng cổ xuất hiện đi, người tụ tập ở chỗ đó đã càng ngày càng nhiều, nếu như đi trễ thì sợ lại ngay cả miếng nước canh cũng không húp được!"
Chương 568: Tôn trưởng lão, ngươi làm ảnh hưởng tới việc phá của của đồ nhi ta
Nghe được người tu luyện xung quanh bàn tán với nhau, Diệp Phong cũng kinh hãi nói: "Hóa ra lần này không chỉ bao nhiêu người ở đây chuẩn bị đi vào trong di tích thượng cổ, vậy bây giờ đã có bao nhiêu người chạy tới chỗ di tích thượng cổ rồi?"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng không nghĩ nhiều nữa, trực tiếp đi theo mọi người nhanh chóng chạy đến cửa thành đông!
Một lát sau!
Ngọc Linh Thành, một trăm dặm ở phía đông bên ngoài!
"Đó chính là lối vào di tích thượng cổ sao?"
Khi chạy đến nơi, khi nhìn thấy một cái khe hở không gian càng tới trăm mét và rộng hơn mười mét, Diệp Phong cũng giật mình!
Đồng thời hắn cũng chú ý tới lúc này số lượng người tu luyện tụ tập ở đây đã lên tới mấy chục vạn người!
"Nhìn một cái chỉ toàn nhìn thấy đầu người!"
"Mẹ nó, sao ta cứ có cảm giác như đi du lịch vào ngày nghỉ lễ ở kiếp trước?"
Đứng ở trong đám người, nhìn biển người không thấy phần cuối, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu!
"Thân là thần hào phá của, sao ta không phải là người đầu tiên đi vào!"
"Nhưng mà bây giờ số lượng người đông như vậy ta hoàn toàn không thể chen tới trước nhất được!"
Nhìn thấy chỗ mình đứng vững còn cách cửa vào di tích thượng cổ rất xa, Diệp Phong cũng nhíu mày, trong lòng nghĩ: "Nếu như ở kiếp trước, thân là thần hào phá của thì mẹ nó chắc chắn sẽ làm ra một cái lối đi màu xanh siêu siêu siêu cấp VIP!"
Chờ chút!
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, mặc dù không có chỗ để làm lối đi màu xanh nhưng hắn có thể tự mình sáng tạo ra một cái lối đi màu xanh!
"Đồ đần này bị gì thế?"
"Một hồi sầu mi khổ kiểm, một hồi một mình cười ngây ngô!"
"Không được, ta phải đứng cách xa hắn một chút đừng để bị hắn lây bệnh!"
Lúc này, một lão đầu trọc đang đứng bên cạnh phát hiện Diệp Phong khác thường thì khẽ nhíu mài chuẩn bị rời xa Diệp Phong một chút, nhưng mà khi hắn muốn động thì mới kịp phản ứng được xung quanh toàn là người hắn muốn bước vài bước cũng là một chuyện rất khó!
"Ừm?"
"Đồ đần này muốn làm gì?"
Phát hiện không thể nào di chuyển được, lão đầu trọc không tự chủ được mà đưa mắt nhìn vào Diệp Phong một lần nữa, khi hắn phát hiện đối phương bỗng nhiên lấy ra một cái tiên giới thì trên mặt lộ vẻ không hiểu.
Sưu!
Theo Diệp Phong quăng cái tiên giới chứa một ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Thạch ra bên trái, sau đó dùng tinh thần lực tự bạo tiên giới ở trên không đám người xa xa!
Ngay sau đó, một ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Thạch lập tức hóa thành cơn mưa linh thạch điên cuồng rơi từ trên không xuống!
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó, tiên giới của đài phát nổ rồi, thật nhiều cực phẩm Tiên Linh Thạch!"
"Đi mẹ nó di tích thượng cổ, nếu có thể cướp được đủ nhiều cực phẩm Tiên Linh Thạch, mẹ nó ta trực tiếp chạy!"
"Các ngươi đừng có giành, đó là tiên giới của ta, các ngươi cướp được cực phẩm Tiên Linh Thạch có thể trả lại cho ta hay không!"
Theo cơn mưa linh thạch bỗng nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đám người rung chuyển, vô số người giống như là đánh máu gà, hai mắt đỏ như máu trực tiếp vọt tới phạm vi mưa linh thạch rơi xuống!
Sưu!
Đúng lúc này, Diệp Phong lại ném một cái tiên giới nữa ra, nhưng mà lần này hắn lại ném về phía bên phải!
"Ngọa tào!"
"Bên này cũng có tiên giới phát nổ, đoạt!"
Theo đám người hai bên trái phải đều điên cuồng vọt vào trong phạm vi của mưa linh thạch, trong nháy mắt trước mắt Diệp Phong trở nên trống trải hình thành một con đường đi rộng rãi!
"Tiểu tử này điên rồi chứ!"
"Nhìn dáng vẻ của hắn thì hẳn là chỉ vì thuận lợi đi tới trước mà mắt không nháy ném ra nhiều cực phẩm Tiên Linh Thạch như vậy?"
Lão đầu trọc đang đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trong mắt cũng lóe lên vẻ vô cùng chấn động, hắn không đi cướp với mọi người xung quanh mà trên mặt lộ vẻ suy tư đi theo Diệp Phong tiếp tục đi tới phía trước.
Một trước một sau, hắn như trở thành cận vệ của đối phương!
"Ừm?"
"Lão ca, tại sao ngươi không đi cướp?"
Phát hiện lão đầu trọc vẫn đi theo mình, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm, nhưng mà trong ánh mắt của hắn lại lóe lên vẻ mong đợi, nếu như đối phương chuẩn bị xuống tay với hắn thì hắn sẽ càng vui vẻ hơn nữa!
"Sói nhiều thịt ít!"
"Hơn nữa ta là một cường giả Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, chỉ là cực phẩm Tiên Linh Thạch thì vẫn còn chưa đủ để làm cho ta nổi lòng tham!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, lão đầu trọc cũng giải thích rõ.
"Vậy ta ném cực phẩm Tiên Linh Tinh đi!"
Nghe được đối phương nói như vậy, lại nhìn đám người hỗn loạn phía trước, Diệp Phong lấy hai cái tiên giới chứa cực phẩm Tiên Linh Tinh ra, trực tiếp ném ra hai bên trái phải!
? ? ?
Cực phẩm Tiên Linh Tinh?
Là cực phẩm Tiên Linh Tinh?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão đầu trọc đầu tiên là sững sờ, sau đó thì nở một nụ cười lạnh thầm nghĩ trong lòng: "Đúng là buồn cười, vừa mới ném ra cực phẩm Tiên Linh Thạch số lượng tối thiểu có hơn ngàn vạn miếng, chẳng lẽ lần này ngươi còn có thể ném ra hơn ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh hay sao!"
Không trách lão đầu trọc không tin, không nói khoa trương một chút nào, lần này những người đi vào bên trong di tích thượng cổ cho dù là những người tu luyện có đại cơ duyên, đạt được bảo vật và thiên tài địa bảo ở bên trong đó nhưng giá trị của nó chỉ sợ cũng không thể cao hơn ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh!
Cho nên, hắn không tin Diệp Phong chỉ vì mở đường mà sẽ ném ra nhiều cực phẩm Tiên Linh Tinh như vậy!
Bành! Bành!
Trong lúc lão đầu trọc âm thầm khinh thường thì hai cái tiên giới do Diệp Phong ném ra nổ tung trong nháy mắt, cơn mưa linh tinh do cực phẩm Tiên Linh Tinh hình thành xuất hiện lần nữa!
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, có phải là ta hoa mắt hay không, đó là cực phẩm Tiên Linh Tinh, cơn mưa cực phẩm Tiên Linh Tinh, nếu có thể cướp được mấy trăm miếng thì mẹ nó ta còn đi di tích thượng cổ làm cái rắm gì nữa!"
Chương 569: Thiếu gia, cần người hộ đạo tạm thời hay không?
"Đáng chết, rốt cuộc là tên khốn kiếp nào lập quy tắc nói là khi di tích thượng cổ hiện thế, trước khi đi vào thì không được động thủ đả thương người khác, mẹ nó lần này ta không thể ra tay cho nên tiện nghi cho những sâu kiến đó!"
"..."
Lần này, theo Diệp Phong ném ra hai ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh, cho dù là những người tu luyện mạnh mẽ ở trong đám người đó cũng không kìm nén được nữa, tất cả đều không thèm để ý hình tượng xông ra ngoài!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *3, ban thưởng một thùng Vạn Niên Huyền Băng Lộ!"
Sau khi Diệp Phong thuận lợi đi tới trước nhất thì tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Hệ thống, ngươi ban thưởng ta một thùng Vạn Niên Huyền Băng Lộ là ý gì, không phải ngươi ban bố nhiệm vụ cho ta đi vào trong di tích thượng cổ để tìm kiếm Vạn Niên Huyền Băng Lộ hay sao?"
Kiểm tra ban thưởng của hệ thống xong, Diệp Phong cũng có chút khó hiểu lên tiếng hỏi thăm.
"Đinh! Hệ thống ban thưởng Vạn Niên Huyền Băng Lộ và túc chủ đi tìm Vạn Niên Huyền Băng Lộ có quan hệ gì?"
Trán!
Nghe được hệ thống trả lời như vậy, Diệp Phong trực tiếp sững sờ tại chỗ, bởi vì hắn cảm thấy hình như hệ thống nói như vậy cũng có lý lắm!
"Nhịn xuống!"
"Ta nhất định phải nhịn xuống!"
"Cho dù ta có xông vào đó cũng không dành được bao nhiêu cực phẩm Tiên Linh Tinh, còn không bằng theo sát bại gia tử trước mắt này!"
Lúc này, lão đầu trọc đang đứng bên cạnh nhìn thấy đám người đang điên cuồng tranh đoạt xung quanh mình thì cũng cố nén lại, không để cho mình vọt qua đó, đi theo sát sau lưng Diệp Phong.
"Ồ!"
"Sao ngươi vẫn còn ở đây?"
"Hai bên trái phải đều có một ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh, như vậy ngươi cũng không đi cướp sau?"
Kết thúc cuộc nói chuyện với hệ thống, lúc này Diệp Phong mới phát hiện lão đầu trọc đó vẫn còn đi theo bên cạnh mình!
"Thiếu gia!"
"Cần người hộ đạo tạm thời không?"
"Không cần một ngàn vạn, chỉ cần cho ta mười vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh, chuyến đi di tích thượng cổ lần này ta sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ bên cạnh của ngươi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, lão đầu trọc lại nghiêm túc lên tiếng hỏi lại.
"Ừm?"
"Người hộ đạo tạm thời?"
Nghe lão đầu trọc hỏi như vậy, Diệp Phong cũng ngạc nhiên nói: "Như vậy thì quá phiền phức, ngươi trực tiếp đánh chết ta thì không phải là có thể cướp sạch tất cả cực phẩm Tiên Linh Tinh trên người của ta hay sao?"
? ? ?
Trực tiếp đánh chết ngươi?
Mẹ nó, ngươi tùy tiện ném cái tiên giới ra là có thể để cho một đám người tới làm chết ta, trừ phi đâu có tai bị nước vào nếu không sao ta có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy được!
Hơn nữa, con em nhà giàu siêu cấp có thể tiện tay ném ra hai ngàn vạn miếng cực phẩm Tiên Linh Tinh, ngươi dám nói xung quanh đây không có người hộ đạo của ngươi không?
Khụ khụ!
Nghĩ tới những thứ này, lão đầu trọc cũng nở một nụ cười vội vàng nói: "Thiếu gia, thực không dám giấu giếm, con người của ta vốn ưa thích phiền phức mặc dù ta có thể trực tiếp xử lý ngươi và cướp đi tất cả cực phẩm Tiên Linh Tinh, nhưng ta lại không muốn làm như vậy, ta chỉ muốn làm người hộ đạo tạm thời của ngươi để kiếm lấy chút công tác phí, không vì cái gì khác chỉ vì thể nghiệm ưu sầu do phiền phức mang tới!"
? ? ?
Tên trọc đầu này bị điên rồi!
Thích gì không tốt, lại thích phiền phức!
Nghe được lão đầu trọc nói như vậy, Diệp Phong cũng dùng ánh mắt như nhìn bệnh nhân tâm thần nhìn về phía đối phương.
"Không được!"
"Ta cách xa người bị bệnh thần kinh này một chút, chớ để hắn lây bệnh cho ta!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong nhìn về phía lão đầu trọc trực tiếp nói: "Lão ca, mặc dù ta rất muốn ngươi làm người hộ đạo tạm thời cho ta, nhưng ngươi ra giá quá cao, ta chỉ là một người nghèo, thật sự không thể trả tiền nổi cho nên là thôi đi!"
? ? ?
Mẹ nó, ngươi có mặt mũi nói ngươi là người nghèo?
Ta đường đường là cường giả Tiên Tôn Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, tích súc trong tay của ta còn không bằng hai cái kia tiên giới ngươi ném ra, vậy mà ngươi còn nói với ta ngươi là người nghèo?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt lão đầu trọc cũng nổi đầy gân xanh, thậm chí hắn rất muốn nói với Diệp Phong một câu: "Có phải là ngươi có hiểu lầm gì đối với hai chữ người nghèo này hay không?"
"Thiếu gia!"
"Nếu như ngươi cảm thấy cái giá này có chút cao vậy ngươi cứ ra giá đi ta tuyệt đối sẽ không trả giá!"
Mặc dù cảm thấy hình như Diệp Phong không muốn để ý tới mình nhưng lão đầu trọc vẫn không muốn từ bỏ cơ hội ôm lấy cái đùi lớn này!
"Nha!"
"Vậy miễn phí thì sao?"
Diệp Phong không ngờ được là lão đầu trọc này còn chưa chịu từ bỏ, dứt khoát nói thẳng ra một cái giá khiến cho đối phương không thể nào chấp nhận được!
? ? ?
Cái tên này làm gì đó?
Miễn phí cũng làm?
Vốn cho rằng đối phương sẽ tức hổn hển trực tiếp rời khỏi đây nhưng ai mà ngờ được đối phương lại lấy một cây dù màu đen từ trong tiên giới ra, sau đó đứng bên cạnh dùng dù đen che ánh nắng mặt trời chói chan cho mình.
"Thiếu gia!"
"Trời nắng chang chang, có dù mát hơn!"
"Từ giờ trở đi, ta sẽ thực hiện tốt toàn bộ chức trách của một người hộ đạo!"
Nhìn thấy Diệp Phong dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía mình thì lão đầu trọc cũng nở một nụ cười giải thích.
"Cái tên này có chút thú vị!"
Nghe lão đầu trọc nói như vậy, Diệp Phong cũng không nói thêm gì nữa, nếu như đối phương chịu làm người hộ đạo miễn phí cho hắn, vậy thì cứ để cho đối phương làm là được dù sao hắn cũng không tổn thất gì.
Nếu như đối phương biểu hiện tốt, hắn cũng không ngại chờ đối phương một chút công tác phí thuận tiện gây ra hành vi phá của để kiếm ban thưởng!
Oanh!
Một lát sau, theo không gian xung quanh xuất hiện chấn động kịch liệt, mấy chục vạn người tu luyện đang tụ tập ở chỗ này đều đưa mắt nhìn về phía cửa vào di tích thượng cổ cách đó không xa!
"Cửa vào di tích thượng cổ mở, xông lên!"
Chương 570: Mẹ nó! Người trẻ tuổi đó không giảng võ đức
Không biết trong đám người có ai hô lên một tiếng, mấy chục vạn người tu luyện đang tụ tập ở chỗ này đều hai mắt đỏ như máu, tất cả đều vọt thẳng tới cửa vào di tích!
"Thiếu gia!"
"Chúng ta vọt lên!"
Không đợi Diệp Phong kịp phản ứng, lão đầu trọc cất dù đen sau đó nâng Diệp Phong lên dùng tốc độ nhanh nhất đi tới cửa vào di tích.
"Ngọa tào!"
"Người hộ đạo miễn phí này vẫn rất ra sức!"
Nhìn về phía lão đầu trọc khiêng mình chạy vội, Diệp Phong bỗng nhiên cảm thấy có một người hộ đạo miễn phí như vậy thì chuyến đi di tích lần này hẳn cũng sẽ không nhàm chán lắm!
...
Bên trong di tích thượng cổ!
"Rừng rậm?"
"Bên trong cái di tích thượng cổ này còn có rừng rậm?"
Sau khi đi vào di tích, phát phát hiện mình ở trong một khu rừng rậm rạp, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình.
"Thiếu gia!"
"Hẳn là lần đầu tiên ngươi đi vào di tích thượng cổ chứ!"
"Nơi này có thể xưng là một cái thế giới cỡ nhỏ, cho dù trong di tích thượng cổ nhỏ nhất thì cũng có thể nhẹ nhõm dung nạp trăm vạn người, hơn nữa muốn đi khắp toàn bộ di tích thượng cổ cũng cần phải tốn không ít thời gian!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão đầu trọc đang đứng bên cạnh cũng cười giải thích.
"Thế giới cỡ nhỏ?"
"Vậy trước đây cái di tích thượng cổ này rốt cuộc là một nơi như thế nào?"
Diệp Phong nghe xong thì trên mặt lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía lão đầu trọc hỏi thăm.
"Tục truyền nói phàm là di tích thượng cổ xuất hiện thì đều là nơi ở của thượng cổ đại năng!"
"Thượng cổ đại năng này thật ra thì tương đương với cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh bây giờ, nhưng từng có người nói thượng cổ đại năng thực lực mạnh hơn cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh bây giờ gấp trăm lần!"
"Cho dù là thần thông, tiên pháp, Tiên Khí vân vân, toàn bộ đều vượt xa thời đại chúng ta!"
"Mà di tích thượng cổ sở dĩ có thể để cho nhiều người chạy theo như vịt như vậy cũng là vì nơi này có đông đảo tiên thảo, tiên mộc, tiên đan và các loại tài nguyên tu luyện với thiên tài địa bảo đã diệt tuyệt ở ngoại giới!"
Lúc này, lão đầu trọc cũng kể lại những tình huống mà mình biết cho Diệp Phong.
"Ừm?"
"Theo ngươi nói như vậy thì thời đại chúng ta xuống dốc rồi?"
Diệp Phong nghe xong thì cũng hơi ngạc nhiên lên tiếng nói.
"Căn cứ theo những người đã từng lấy được không ít tin tức trong những di tích thượng cổ nói thì chính là tình huống như vậy!"
Nói đến đây, đang lúc lão đầu trọc chuẩn bị nói tiếp gì đó thì lại chợt phát hiện cách đó không xa có một gốc tiên thảo kì lạ toàn thân màu trắng, nhưng chín cánh hoa lại là huyết hồng sắc!
"Bạch Liên Huyết Châu!"
"Chắc chắn là Bạch Liên Huyết Châu!"
"Đây là tiên thảo truyền thuyết, cho dù ở bên ngoài hay ở trong Thiên Đạo Chiến Trường đều đã diệt tuyệt!"
Xác nhận tình huống của Bạch Liên Huyết Châu, sau đó lão đầu trọc cũng vẻ mặt ngưng trọng nhìn bốn phía, trở nên cảnh giác hơn.
"Quang đầu ca!"
"Nhìn dáng vẻ của ngươi, gốc tiên thảo nơi xa hẳn là cực kỳ trân quý chứ, vậy trực tiếp đi qua hái để vào trong tiên giới không được hay sao?"
"Nếu như ngươi chậm, một khi bị những người khác phát hiện thì không phải sẽ phiền toái lắm hay sao?"
Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy cảnh giác của lão đầu trọc lúc này, Diệp Phong cũng không hiểu nói ra ý nghĩ của mình.
"Thiếu gia!"
"Ta tên là Đường Tiểu Cường, ngươi gọi ta là Tiểu Cường là được rồi!"
"Trong di tích thượng cổ, một khi xuất hiện tiên thảo, tiên quáng, tiên đan và các loại tài nguyên tu luyện hoặc thiên tài địa bảo trân quý thì chắc chắn gần đó sẽ có thượng cổ Tiên Thú mạnh mẽ thủ hộ!"
"Trong di tích thượng cổ, cần cảnh giác không chỉ có những người tu luyện còn lại mà còn phải cảnh giác đề phòng thượng cổ Tiên Thú mạnh mẽ đông đảo trong này!"
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Đường Tiểu Cường cũng giải thích rõ.
Hả?
Nhưng mà khi Đường Tiểu Cường nhìn thấy Diệp Phong trực tiếp sải bước đi tới gốc Bạch Liên Huyết Châu đó thì cả người trực tiếp mộng, hắn cảm thấy những gì mình vừa mới giải thích chính là làm chuyện không công!
Rống!
Đang lúc Diệp Phong chuẩn bị hái Bạch Liên Huyết Châu thì một tiếng thú rống bỗng nhiên vang lên ở rừng cây bên cạnh, ngay sau đó, một con Tiên Thú Bạch Sư cao tới hai mét xuất hiện ở trong tầm mắt của hai người!
"Không được!"
"Thiếu gia, mau trốn!"
"Con thượng cổ Tiên Thú này có thực lực cực kỳ khủng bố, thậm chí còn hơn xa ta..."
Ngay lúc Đường Tiểu Cường phát hiện được con thượng cổ Tiên Thú này mang đến cho hắn cảm giác nguy hiểm mãnh liệt thì hắn cũng vội vàng lớn tiếng nhắc nhở Diệp Phong, mà đúng lúc này, một luồng khí tức khủng bố có thể trấn áp thiên địa lại bỗng nhiên ầm ầm bộc phát từ trên không!
"Thí Thiên Chưởng!"
Theo Diệp Phong khẽ hô một tiếng, một cái cự chưởng che khuất bầu trời xuất hiện ở trong tầm mắt của Đường Tiểu Cường!
"Mẹ nó!"
"Người trẻ tuổi đó không nói võ đức!"
"Đây là lực lượng mà một tu sĩ Kim Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong có thể bộc phát ra được à?"
Nhìn thấy Diệp Phong tay phải nhẹ nhàng đè xuống, chưởng ấn lớn che khuất bầu trời trên không trung nhanh chóng hạ xuống, khi rơi xuống thì đồng thời cũng đang không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng trực tiếp đánh cho con thượng cổ Tiên Thú mà hắn cũng phải sợ hãi đó thành thịt nát, lúc này Đường Tiểu Cường đã hoàn toàn sợ choáng váng!
Hắn không dám tưởng tượng nếu như trước kia hắn có ý xấu gì đó với Diệp Phong thì bây giờ hắn đã không còn đứng được ở đây để thở hổn hển nữa rồi!
Hả?
Ngay lúc Đường Tiểu Cường còn đắm chìm trong rung động kinh khủng mà một chưởng lúc nãy đem lại thì lại nhìn thấy Diệp Phong đã hái gốc Bạch Liên Huyết Châu đó xuống đưa tới trước mặt của mình.
? ? ?
Hắn muốn làm gì?
Chẳng lẽ định tặng cho ta hay sao?
Hay là nếu như ta dám lấy thì hắn sẽ trực tiếp tiễn ta đi, đến làm bạn với con thượng cổ Tiên Thú đáng thương đó?
Chương 571: Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất đội cướp đoạt, biểu diễn
"Cường trọc!"
"Còn đứng ngây đó làm gì, cầm tiên thảo!"
Nhìn thấy Đường Tiểu Cường đứng đó cả buổi mà vẫn còn không có phản ứng gì, Diệp Phong bất đắc dĩ lên tiếng nhắc nhở.
"Ừm?"
"Thiếu gia, người muốn đưa gốc Bạch Liên Huyết Châu cấp truyền thuyết này cho ta?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt Đường Tiểu Cường như không thể tin vào tai của mình, nhưng hắn không có lập tức cầm lấy bởi vì hắn nghĩ tới một chuyện, đó chính là rất có thể Diệp Phong không biết được độ hiếm hoi của Bạch Liên Huyết Châu này!
Dù sao, đó là tiên thảo cấp truyền thuyết đã diệt tuyệt, cho dù Diệp Phong là bại gia tử thì cũng không thể bỏ qua nó, bởi vì nó là bảo bối cho dù có tiền cũng không mua được!
"Thiếu gia!"
"Gốc Bạch Liên Huyết Châu này ta không thể nhận!"
"Ở bên ngoài thì nói là tiên thảo đã diệt..."
Trong lúc Đường Tiểu Cường đang định nói tình huống của Bạch Liên Huyết Châu ra Diệp Phong lại ngắt lời của hắn: "Ta cho ngươi thì ngươi cứ cất đi, nói nhiều như vậy để làm gì, hơn nữa cái thứ rác rưởi này ở trong Thánh Địa của ta có nhiều lắm, có thể ở trong mắt ngươi thì nó là bảo bối nhưng trong mắt của ta thì nó chính là rác rưởi!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp nhét Bạch Liên Huyết Châu vào trong tay Đường Tiểu Cường.
? ? ?
Rác rưởi?
Ngươi gọi tiên thảo cấp truyền thuyết này là rác rưởi?
Còn nói ở trong Thánh Địa của các ngươi có nhiều?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đường Tiểu Cường bị kinh hãi thật sự, hắn nghĩ mãi mà vẫn không rõ Diệp Phong không chỉ phá của lợi hại mà chém gió cũng rất lợi hại!
Một lát sau!
"Chuyện gì xảy ra?"
"Tại sao những người tu luyện này đều sợ hãi như vậy?"
"Chẳng lẽ phía trước xuất hiện thượng cổ Tiên Thú mạnh mẽ?"
Sau khi đi dạo trong rừng rậm và nhìn thấy phía trước bỗng nhiên xuất hiện hơn trăm tên người tu luyện trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi nhanh chóng chạy trốn tới chỗ của bọn họ thì Diệp Phong cũng có chút khó hiểu.
"Không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là phía trước xuất hiện một loại thượng cổ Tiên Thú mạnh mẽ nào đó!"
"Nhưng mà chỉ là thượng cổ Tiên Thú mà thôi, chẳng lẽ còn có thể đỡ được một chưởng của Diệp thiếu?"
Nhìn những người tu luyện không ngừng chạy trốn ngang qua người mình, khóe miệng Đường Tiểu Cường cũng nở một nụ cười sau đó trực tiếp nói với Diệp Phong đang đứng bên cạnh mình: "Diệp thiếu, nơi có thượng cổ Tiên Thú thì chắc chắn là sẽ có một loại tài nguyên tu luyện hoặc là thiên tài địa bảo hữu nào đó, nếu không chúng ta qua đó xem..."
Lời còn chưa nói hết, khi Đường Tiểu Cường quay đầu nhìn Diệp Phong thì phát hiện bên cạnh đã không còn có bóng dáng của Diệp Phong, cả người ngẩn ra tại chỗ.
"Cường trọc!"
"Còn đứng ngây ra đó làm gì!"
"Chạy mau!"
Đúng lúc này, giọng nói Diệp Phong cũng vang lên sau lưng hắn.
"Ngọa tào!"
"Diệp thiếu chạy từ khi nào?"
Nghe nói như vậy, Đường Tiểu Cường trực tiếp quay đầu nhìn lại, khi hắn nhìn thấy Diệp Phong đang theo đám người nhanh chóng chạy trốn tới nơi xa thì hắn đầu tiên là sững sờ sau đó nhanh chóng đuổi theo Diệp Phong!
"Diệp thiếu!"
"Chúng ta chạy cái gì!"
"Không cần biết thượng cổ Tiên Thú trước mặt khủng bố đến mức nào, nhưng chắc chắn là không thể cản được một chưởng của ngươi!"
Đuổi kịp Diệp Phong, Đường Tiểu Cường cũng hiếu kỳ hỏi thăm.
"Chơi!"
"Ta chưa từng trải nghiệm cảm giác chạy trốn như này!"
"Hơn nữa, cảm giác chạy trốn theo đám người như vậy rất thú vị!"
Nghe được Đường Tiểu Cường hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.
? ? ?
Chơi?
Thể nghiệm cảm giác chạy trốn?
Nghe được Diệp Phong giải thích, Đường Tiểu Cường choáng váng, hắn nghĩ tới vô số khả năng nhưng mà lại hoàn toàn không nghĩ ra được nguyên nhân mà Diệp Phong chạy trốn theo đám người này lại chính là vì để chơi!
...
"Cẩu ca!"
"Bọn họ đều chạy xa, chúng ta không nhanh chóng đuổi theo sao?"
Một bên khác, Phệ Huyết Đường Lang cầm song đỉnh trong tay nhìn thấy đám người tu luyện đã chạy trốn không còn chút tung tích nào thì vội vàng hỏi thăm tiểu hoàng cẩu bên cạnh.
"Gấp cái gì!"
"Có tên điên cụt một tay ở đây, bọn họ có thể chạy đi được hay sao?"
"Hơn nữa, chúng ta là Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất đội cướp đoạt, mỗi một lần cướp bóc chắc chắn phải có quá trình mới được, nếu không chúng ta chỉ tới cướp một cái là xong thì chẳng phải là khiến cho những người bị cướp đó hoàn toàn không có cảm giác trải nghiệm hay sao?"
Nghe Phệ Huyết Đường Lang nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng giải thích rõ, trên mặt lộ vẻ đắc ý như ta đã nắm hết tất cả mọi chuyện trong tay!
"Cẩu ca!"
"Không hổ danh thủ lĩnh cẩu của Chư Thiên Vạn Giới đệ nhất đội cướp đoạt, suy nghĩ rất là chu toàn, ta và chiến lang chỉ mới nghĩ tới chuyện cướp bóc mà không có để ý tới cảm nhận của những người bị cướp."
Nghe được tiểu hoàng cẩu nói như vậy, Tiểu Thương Long cầm trường thương lớn năm mươi mét trong tay vội vàng nịnh nọt!
Ba!
Bên cạnh, Diệp Tiểu Kiếm nghe bọn chúng nói chuyện với nhau như vậy thì bất đắc dĩ dùng tay vỗ trán một cái, trong lòng sụp đổ nói: "Mẹ nó, ba tên này chính là ba tên dở hơi, lúc đầu Kiếm Cẩu có chút không bình thường, Phệ Huyết Đường Lang coi như bình thường, nhưng theo Tiểu Thương Long gia nhập, bây giờ mẹ nó tất cả đều không bình thường!"
Ừm!
Đúng lúc này, Diệp Tiểu Kiếm bỗng nhiên nhận ra cái gì, giật mình nói: "Chủ nhân cũng đi tới di tích thượng cổ này?"
"Không được!"
"Ta phải khuyên bọn chúng từ bỏ hành động cướp bóc lần này mới được!"
"Nếu như để cho chủ nhân phát hiện ra ta dạy bọn họ thành như vậy thì chẳng phải là sẽ phế ta hay sao!"
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Kiếm vội vàng nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng khuyên: "Cẩu ca, chúng ta từ bỏ hành động cướp bóc lần này đi, trước mặt có đại khủng bố!"
? ? ?
Đại khủng bố?
Nhìn khắp toàn bộ di tích thượng cổ này không phải ngươi chính là đại khủng bố mạnh mẽ nhất hay sao?
Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, tiểu hoàng cẩu cũng cực kỳ nhân tính hóa cau lông mày chó lại, sau đó có chút không hiểu hỏi: "Tiểu Kiếm, chẳng lẽ là trong cái di tích thượng cổ nho nhỏ này còn có đại khủng bố mạnh mẽ hơn ngươi nữa hay sao?"
"Cẩu ca!"