Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 593: CHƯƠNG 593: KHÔNG ĐỂ YÊN, THẬT XEM TA LÀ NGỐC ĐIÊU ĐÂU?

Sau khi nghe được lời này, Hồ Lỵ bối rối nhìn sang Diệp Phong hỏi: “Diệp Phong, phía trước đoạt… Không đúng, khi mua xe lang, là con tiên thú thủ hộ nào đi theo Quang Đầu Cường?”

“Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu a!”

“Sư tổ, xảy ra chuyện gì sao?”

Nghe Hồ Lỵ hỏi, Diệp Phong cũng có chút nghi hoặc hỏi lại.

“Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu?”

“Vậy hiện tại nó ở đâu?”

Hồ Lỵ nghe xong lại lần nữa hỏi.

“Tiểu Bát Tử, Tiểu Báo Tử cùng Tiểu Điêu Tử đều là ta mang về Thánh Địa giữ nhà hộ viện!”

“Cho nên liền giao toàn bộ cho Ngọc Quỷ trưởng lão rồi, làm sao vậy?”

Diệp Phong nghe xong cũng lộ vẻ nghi hoặc lại lần nữa trả lời.

“Xong rồi!”

“Sư tổ công của ngươi đã đến bên ngoài Thánh Địa!”

“Nhất định là có chút hiểu lầm gì đó, hiện tại Tiểu Điêu Tử đang dùng gậy gỗ đuổi theo hắn cuồng tấu đâu!”

Nghe Diệp Phong nói xong lời này, sau khi Hồ Lỵ giải thích một câu liền trực tiếp chạy ra khỏi Thánh Điện, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến lối vào Thánh Địa.

“Tiểu Đường!”

Sau khi biết được tình huống cụ thể, Diệp Phong cũng không có vội vàng lao ra, mà là dùng ánh mắt nhìn sang Diệp Tiểu Đường!

……

Bên ngoài Tinh Hồn Thánh Địa!

Theo một khe hở không gian xuất hiện, Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu tay cầm gậy gỗ lập tức dừng lại, nhìn tiểu cô nương đáng yêu từ trong khe nứt đi ra, nhưng trong mắt tràn ngập vô tận sợ hãi, bởi vì nó cảm nhận được cảm giác nguy hiểm!

“Mẹ kiếp!”

“Mẹ nó đây vẫn là Vô Cực Thánh Địa mà ta biết sao?”

“Tại sao mỗi một cái đi ra càng khủng bố hơn thế này!”

Cảm nhận được cảm giác áp bách trên người tiểu cô nương, Mã Lão gần như bị dọa khóc!

Hắn chính là người có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong khủng bố a, tuyệt đối là cường giả đứng trên đỉnh kim tự tháp ở Thượng Giới, nhưng mà, khi hắn đi tới Thánh Địa nho nhỏ này, hắn bị đả kích hết lần này đến lần khác, hắn đều cảm giác được chính mình là một con gà yếu ớt!

“Nằm sấp xuống!”

“Chờ ngô chủ trách phạt đi!”

“Hắn chính là sư tổ công của ngô chủ, ngươi còn đánh hắn, ta cũng rất khâm phục dũng khí của ngươi!”

Sau khi lấy đi cây gậy gỗ trong tay Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu, Diệp Tiểu Đường nghiền ngẫm nói.

Hả?

Sư tổ công của ngô chủ?

“Mẹ kiếp!”

“Ngô chủ trong miệng tiểu cô nương khủng bố này chẳng lẽ là đồ tôn của Hồ Lỵ?”

“Nếu thật sự là như vậy, Hồ Lỵ chẳng phải dựa vào tên đồ tôn khủng bố này sẽ trực tiếp bay lên?”

Nghe vậy, Mã Lão ở bên cạnh sửng sốt một chút. Sau đó đột nhiên nghĩ tới cái gì, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ, trong lòng thầm nghĩ: “Không được, ta phải mau chóng thông báo chuyện này với tông chủ mới được, đến lúc đó quyết định như thế nào thì phải xem tông chủ!”

Một lát sau!

“Lê Phong!”

Sau khi Hồ Lỵ chạy ra khỏi Mê Cung Đại Trận, nàng hưng phấn chạy đến nam nhân mình yêu ở đối diện!

“A Lỵ!”

Ôm Hồ Lỵ chạy tới vào trong lòng ngực, trong mắt Lê Phong cũng tràn ngập hưng phấn!

Mười năm!

Hắn thừa nhận suốt đau khổ băng giá trong mười năm!

Bây giờ, cuối cùng hắn cũng gặp được nữ nhân mà mình yêu!

“Đừng chỉ đứng ở đây nữa!”

“Làm bóng đèn thật thú vị a, cùng ta tiến vào Thánh Địa trước đi!”

Đúng lúc này, âm thanh của Diệp Phong cũng vang lên trong đầu Diệp Tiểu Đường, Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu cùng Mã Lão.

“Là hắn!”

Nghe được âm thanh của Diệp Phong, Mã Lão cũng thấy Diệp Phong đi ra từ trong Mê Cung Đại Trận!

Một lát sau!

Sau khi Mã Lão đi theo Diệp Phong đi qua Mê Cung Đại Trận tiến vào Thánh Địa, hắn đã không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt!

“Mẹ kiếp!”

“Thiệt hay giả!”

“Đừng làm ta sợ a, đây vẫn là Thánh Địa rách nát mà mười năm trước kia ta đã tiến vào sao?”

Nhìn trên mặt đất phủ đầy Cực phẩm Tiên Linh Tinh!

Nhìn những tiên thảo hiếm có cùng những tiên thảo trong truyền thuyết có thể thấy ở khắp mọi nơi bên đường!

Nhìn tiên quặng hiếm có giống như cục đá tùy ý bày biện ở ven đường!

Nhìn hết tất cả những thứ này, Mã Lão gần như bị dọa khóc, không ngoa khi nói giá trị chứa đựng trong những thứ đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, Huyền Sương Tông hiện tại không thể so sánh tới!

Thậm chí, tiên thảo truyền thuyết nhà người ta tùy tiện ném ở ven đường, cũng là một trong những bảo vật áp đáy hòm của Huyền Sương Tông bọn họ!

“Mẹ nó Hồ Lỵ trèo cao Huyền Sương Tông!”

“Nếu như thiếu tông chủ có thể nghênh thú Hồ Lỵ trở lại tông môn, kia quả thực chính là Huyền Sương Tông trèo cao người ta!”

Lúc này, Mã Lão cũng ngưng trọng âm thầm nghĩ tới!

“Diệp trưởng lão!”

“Ta đang muốn đi tìm ngươi đâu!”

“Ngươi xem, ngươi kiến tạo Thánh Địa một lần nữa, kết quả, những tiên thảo rác rưởi trước đây cho đệ tử luyện đan đều tìm không thấy, ngươi đặt ở đâu rồi, ta tự mình đi lấy!”

Đúng lúc này, Tử Trúc trưởng lão đột nhiên từ nơi xa chạy tới, sau đó vội vàng hỏi Diệp Phong.

“Để chỗ nào?”

“Ta đều ném a!”

“Những thứ rách nát đó để lại làm gì a!”

“Hơn nữa, ven đường không phải là tiên thảo sao, tùy tiện lấy về chút đi, cho bọn họ luyện chơi thì được rồi!”

Nghe Tử trúc trưởng lão hỏi, Diệp Phong cũng trực tiếp trả lời.

???

Lấy những tiên thảo hiếm có cùng truyền thuyết này đó cho đệ tử luyện đan chơi?

Điên rồi sao?

Nghe được lời nói của Diệp Phong, không chỉ có Tử Trù trưởng lão ngẩn ra, ngay cả Mã Lão ở bên cạnh cũng kinh hãi!

“Diệp trưởng lão!”

“Ta biết ngươi phá của, nhưng làm như vậy không phải có chút quá phá của sao!”

“Nếu thật sự lấy những tiên thảo hiếm có cùng truyền thuyết này đưa cho đệ tử luyện đan, ta sợ bọn họ sẽ điên mất!”

Khiếp sợ qua đi, Tử Trúc trưởng lão cười khổ giải thích với Diệp Phong.

Dù sao, một gốc cây tiên thảo hiếm có cùng truyền thuyết ở đây, chỉ sợ đều là tâm can bảo bối của những đệ tử luyện đan suốt đời muốn tìm kiếm!

“Tử Trúc trưởng lão!”

“Ngươi cũng biết ta phá của, vậy ngươi nên nghĩ cho ta nhiều một chút đi!”

“Năng lực phá của của một người có hạn, ta cần các ngươi giúp ta cùng nhau phá của!”

Chương 594: So với Tinh Hồn Thánh Địa, Huyền Sương Tông không bằng một tên ăn mày

“Khả năng ngay từ đầu những đệ tử dùng số tiên thảo rác rưởi này luyện đan có chút không tiếp thu được, nhưng sau một thời gian dài, bọn họ không phải đã chết lặng, không phải hoàn toàn có thể tiếp nhận rồi sao?”

“Thật ra, bọn họ là đang cần một quá trình thích ứng mà thôi!”

Nghe Tử Trúc trưởng nói lời này, trên mặt Diệp Phong cũng đầy ý cười khuyên bảo.

Ai!

Thấy Tử Trúc trưởng lão vẫn lộ ra vẻ khó có thể tiếp nhận, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài một hơi, trực tiếp đưa mắt ra hiệu nhìn sang Diệp Tiểu Đường.

Oanh!

Theo một tiếng vang lớn, mấy trăm loại tiên thảo quý hiếm cùng tiên thảo trong truyền thuyết bên cạnh khoảng đất trống đều bị một quyền của Diệp Tiểu Đường quét sạch!

“Tiểu Đường!”

“Ngươi đang làm gì!”

Nhìn thấy một màn này, Diệp Phong cũng giả bộ kinh ngạc hỏi!

“Ngô chủ!”

“Nếu bọn họ không muốn dùng số tiên thảo rác rưởi này luyện đan chơi, ta sẽ dùng chúng để luyện quyền!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Diệp Tiểu Đường cũng là vui vẻ trả lời.

“Tiểu Đường đại nhân!”

“Dừng tay, dừng tay a!”

“Ta lấy, ta sẽ cầm số tiên thảo rác rưởi này trở về cho bọn hắn luyện chơi, ngài đừng ra quyền nữa!”

Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường lại chuẩn bị lần nữa ra quyền, sau khi Tử Trúc trưởng lão hồi tinh thần cũng vội vàng khuyên can, hắn đã nghĩ rõ, thà bị Diệp Tiểu Đường tiêu diệt toàn bộ, còn không bằng lấy về luyện chơi!

Đến nỗi những đệ tử luyện đan có điên hay không điên, hắn đã không thèm nghĩ, hắn chỉ biết, hiện tại lại không đáp ứng thì hắn sẽ là người điên trước tiên!

Mà Mã Lão ở một bên lúc này đã hoàn toàn ngây người!

Hắn đột nhiên cảm thấy, so với Tinh Hồn Thánh Địa, Huyền Sương Tông quả thực chỉ là một tên ăn mày!

Phi!

Mẹ nó ăn mày đều không bằng!

Một lát sau!

“Đó là, Cửu Tinh Thần Quang Thuỷ?”

“Cho dù là Huyền Sương Tông thì cũng chỉ có hai bình nhỏ, kết quả ở trong nhà người ta là mẹ nó chảy xuôi dòng suối nhỏ?”

“Còn có dòng suối nhỏ Xích Kim Vạn Linh Dich kia, dòng suối nhỏ không biết tên rượu ngon…”

Sau khi Mã Lão đi theo Diệp Phong đi vào Thánh Điện trong Vô Cực Phong, toàn thân hắn đều đã chết lặng!

Thậm chí còn không có phản ứng gì khi nhìn thấy Hoàng Kim Mao Ốc ở Vô Cực Phong, phòng tắm được tạo từ Đỉnh cấp Ngộ Kiếm Thạch,…!

“Buồn cười!”

“Thật sự quá buồn cười!”

“Tuỳ tiện lấy đi một số rác rưởi từ Tinh Hồn Thánh Địa, chỉ sợ có thể khiến cho bất kỳ thế lực bá chủ nào đó tấn công Huyền Sương Tông, mà Huyền Sương Tông thế nhưng còn khinh thường Tinh Hồn Thánh Địa, đây quả thực là chuyện quá buồn cười!

Lúc này, Mã Lão đã lấy lại bình tĩnh, cũng cười khổ lẩm bẩm một mình.

…..

Bên ngoài Tinh Hồn Thánh!

“A Lỵ!”

“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?”

“Tại sao con Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đoạt xe lang của ta lại ở trong Thánh Địa ngươi?”

“Còn có, tại sao tiểu cô nương khủng bố kia nói ta là sư tổ công của ngô chủ của nàng?”

Lúc này, Lê Phong cũng là mặt lộ vẻ khó hiểu nhìn Hồ Lỵ hỏi.

“Ngươi còn không biết xấu hổ nói chuyện này?”

“Ta thật đúng là cho rằng xe lang của ngươi bị đoạt đâu, rõ ràng là ta bảo bối đồ tôn mua từ trong tay ngươi!”

“Mà hắn cũng là đồ tôn của ngươi, đồ tôn của mình muốn xe lang chơi chơi, ngươi thế nhưng còn không biết xấu hổ lấy tiền, có ai làm sư tổ công như ngươi không?”

Nghe Lê Phong hỏi chuyện, Hồ Lỵ cũng ra vẻ tức giận nói!

???

Xe lang của ta bị đoạt!

Ta bị bắt nhận lấy một quả thấp phẩm Tiên Linh Thạch!

Đến cuối cùng, là ta sai rồi?

Nghe Hồ Lỵ nói lời này, Lê Phong muốn phát điên!

Nhưng thực mau!

Sau khi Lê Phong biết một ít tình huống của Diệp Phong từ trong miệng Hồ Lỵ, đặc biệt là sau khi tiến vào Thánh Địa, nhìn thấy những tài nguyên tu luyện hiếm có cùng thiên tài địa bảo, hắn mới chân chính ý thức được tên đồ tôn mua xe lang của mình có bao nhiêu khủng bố!

"A Lỵ!"

"Đồ tôn của ngươi quá kinh khủng!"

"Nói thật, mặc dù phụ thân của ta không còn ngăn cản chúng ta đến với nhau nữa nhưng ta muốn cưới ngươi về tông môn cũng không phải là một chuyện đơn giản!"

"Nhưng hiện tại xem ra ta cảm thấy để cho đồ tôn bảo bối của ngươi chấp nhận Huyền Sương Tông chúng ta mới là vấn đề khó khăn lớn nhất!"

Đi trên đường đến Vô Cực Phong, Lê Phong cũng gượng cười lên tiếng nói.

"Lê Phong!"

"Yên tâm đi, Diệp Phong sẽ không làm khó Huyền Sương Tông quá nhiều!"

"Hắn chỉ không muốn để cho ta bị ăn hiếp ở Huyền Sương Tông mà thôi, cho nên ngươi không cần phải lo lắng quá đâu!"

Nghe được Lê Phong lo lắng, Hồ Lỵ cũng cười giải thích.

...

Vô Cực Phong, trong Thánh Điện!

"Đồ tôn Diệp Phong, bái kiến sư tổ công!"

Khi Hồ Lỵ và Lê Phong đi vào Thánh Điện, Diệp Phong cũng nhìn về phía Lê Phong trên mặt lộ vẻ cung kính lên tiếng hô.

Mặc dù hắn không có quá nhiều hảo cảm đối với Huyền Sương Tông nhưng Diệp Phong lại có ấn tượng không tệ đối với sư tổ công này của mình!

"Vãn bối Lạc Thiên Tuyết, bái kiến sư công!"

Lạc Thiên Tuyết đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng hô.

"Tốt! Tốt!"

Nhìn thấy đệ tử và đồ tôn của Hồ Lỵ đều công nhận mình, lúc này Lê Phong mới triệt để yên tâm.

Đặc biệt là Diệp Phong, chỉ cần đối phương công nhận mình thì cho dù đối phương có ý kiến với Huyền Sương Tông thì cùng lắm hắn từ bỏ thân phận Thiếu tông chủ là được, chỉ cần có thể ở bên cạnh Hồ Lỵ thì hắn đã thỏa mãn lắm rồi!

"Sư tổ công!"

"Ta biết Huyền Sương Tông ngươi có chút chướng mắt sư tổ của ta!"

"Nhưng ta không thể nào để cho sư tổ qua đó bị người ta ăn hiếp được cho nên ta sẽ theo các ngươi đi tới Huyền Sương Tông, hơn nữa còn dẫn một số người theo!"

"Ta muốn làm cho tất cả mọi người biết một chuyện đó chính là nếu như có người nào dám khi dễ sư tổ ta thì ta không cần biết đó là ai, ta sẽ để cho hắn hối hận khi đi đến thế giới này!"

Đúng lúc này, Diệp Phong lại tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc nhìn Lê Phong lên tiếng nói.

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong mắt Hồ Lỵ và Lạc Thiên Tuyết tràn đầy cảm động!

Chương 595: Phúc lợi không có, bị sư tổ công cướp đi?

Mà Lê Phong và Mã lão nghe nói như vậy thì toàn thân đột nhiên run lên, bọn họ có thể cảm nhận được Diệp Phong nói như vậy tuyệt đối không phải là nói đùa!

"Sư tổ!"

"Khi nào chúng ta xuất phát?"

Lúc này, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Hồ Lỵ lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp Phong!"

"Sáng sớm ngày mai lên đường đi!"

"Đúng rồi, đừng dẫn theo quá nhiều người, vừa vừa là được rồi!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Hồ Lỵ cũng cười lên tiếng đáp lại, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Hồ Lỵ ta có tài đức gì mà lại có một đồ tôn tốt như vậy!"

"Tốt!"

"Vậy ta và sư tôn sẽ không quấy rầy ngươi và sư tổ công nữa!"

Lúc này, Diệp Phong nở một nụ cười, nói xong cũng lôi kéo Lạc Thiên Tuyết rời khỏi Thánh Điện, trực tiếp chạy tới chỗ xe sói đã được chuẩn bị sẳn!

Bên trong xe sói!

"Diệp Phong, ngươi, ngươi dẫn ta đến đây để làm gì?"

Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cũng đoán được cái gì đó nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ ngượng ngùng hỏi.

"Làm gì?"

"Sư tôn, xem phúc lợi!"

"Không phải người nói khi thực lực của ta đột phá đến Huyền Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì có thể cho ta một đợt phúc lợi hay sao?"

"Bây giờ thực lực của ta đã đột phá đến Kim Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi như vậy, Diệp Phong cũng đắc ý lên tiếng nói.

"Cái gì!"

"Bây giờ ngươi đã đột phá đến Kim Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong rồi?"

Nghe đến đây, Lạc Thiên Tuyết cũng trợn tròn hai mắt kinh hô lên, nàng hoàn toàn không ngờ được là chỉ trong vài ngày mà Diệp Phong đã đột phá từ Địa Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đến Kim Tiên Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, trực tiếp đột phá ba cái đại cảnh giới!

"Đồ nhi!"

"Cái phúc lợi này ngươi phải chờ mấy ngày!"

"Ta phải thừa thời gian này tìm người chế tạo thêm mấy bộ quần áo nữa, tại vì bộ quần áo mà ngươi đưa cho ta đã bị sư tổ của ngươi lấy rồi!"

Sau khi tỉnh táo lại, Lạc Thiên Tuyết cũng cười khổ giải thích.

Hả?

Sư tổ lấy bộ quần áo do Tử Minh Huyền Tinh chế tạo đó đi?

Vốn nên là sư tôn cho ta phúc lợi, kết quả bị sư tổ cầm đi đưa phúc lợi cho sư tổ công?

Nghe Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Diệp Phong cả người đều mộng!

"Đồ nhi!"

"Phúc lợi lần này ngươi chờ thêm mấy ngày đi, ngày mai ta tìm người chế tạo thêm mấy bộ nữa!"

Nhìn thấy Diệp Phong ngẩn ra tại chỗ, Lạc Thiên Tuyết cũng nhịn không được bật cười, sau đó như thiểm điện hôn Diệp Phong một cái, sau đó nhanh chóng rời khỏi xe sói!

"Phúc lợi mà ta tâm tâm niệm niệm không còn nữa?"

"Hơn nữa còn là bị sư tổ công đoạt đi?"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết rời đi, Diệp Phong cũng nở một nụ cười khổ nhưng rất nhanh trong mắt của hắn lại xuất hiện vẻ chờ mong một lần nữa, bởi vì Lạc Thiên Tuyết vừa nói nàng định sẽ chế tạo thêm mấy bộ quần áo nữa!

"Được rồi!"

"Phúc lợi chỉ tới chậm mấy ngày, cũng không phải không có!"

"Vậy kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay trước một chút đi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng trực tiếp tra xem sản phẩm bại gia hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Cửu U Tuyết Liên *10000

Cửu U Tuyết Liên: Sản phẩm đặc thù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, chỉ sinh ra ở trong hoàn cảnh đặc thù, đối với người tu luyện tu luyện thần thông loại băng sương thì hấp thu lực lượng trong đó sẽ nhận được lợi ích không thể nào tưởng tượng được, mỗi một gốc Cửu U Tuyết Liên đều là vạn năm!

"Ừm?"

"Tài nguyên tu luyện đặc thù dùng để tu luyện thần thông hay sao?"

"Thứ này hình như là giống với âm Dương Huyễn Đồng Thảo, chỉ là âm Dương Huyễn Đồng Thảo chỉ có thể dùng cho người tu luyện tu luyện thần thông loại âm dương, mà cái Cửu U Tuyết Liên này chỉ thích hợp cho người tu luyện tu luyện thần thông loại băng sương!

Sau khi kiểm tra xong sản phẩm bại gia hôm nay, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư, thứ này, trong lúc nhất thời hắn không biết phải làm như thế nào để có thể lãng phí nó một cách thú vị hơn một chút!

Một lát sau!

"Không hiểu thì hỏi!"

"Đến lúc đóng cửa tan học!"

Trầm tư hồi lâu, Diệp Phong cũng không biết nên lãng phí như thế nào, cuối cùng hắn nghĩ tới Cường trọc, nếu như đối phương biết cái Cửu U Tuyết Liên này, vậy nếu như đối phương có thể cung cấp thêm một chút tin tức khác thì nói không chừng hắn có thể nghĩ ra một số phương thức phá của thú vị!

...

"Diệp thiếu!"

"Ngươi tìm ta?"

Sau khi Cường trọc đi vào bên trong xe sói, hắn có chút bất an nhìn Diệp Phong hỏi thăm.

"Cường trọc!"

"Chớ khẩn trương, ngươi có biết Cửu U Tuyết Liên?"

Nhìn thấy vẻ mặt bất an của Cường trọc, Diệp Phong cũng cười lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

"Cửu U Tuyết Liên?"

"Sao Diệp thiếu lại đột nhiên hỏi tới loại tài nguyên tu luyện đặc thù hy hữu này?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, mặc dù Đường Tiểu Cường không hiểu nhưng vẫn giải thích: "Diệp thiếu, Cửu U Tuyết Liên này có thể nói nó là tài nguyên tu luyện đặc thù mà người tu luyện tu luyện thần thông loại băng sương muốn lấy được nhất, nhưng mà nó ngoại trừ có thể trợ giúp những người tu luyện tăng thần thông lên thị lực lượng ẩn chứa trong đó còn có lợi ích nhất định đối với nhục thân!"

"Nha!"

"Nó có lợi ích gì cho nhục thân?"

Diệp Phong nghe xong thì trên mặt cũng lộ vẻ tò mò nhìn Đường Tiểu Cường lên tiếng hỏi thăm.

"Kháng đông lạnh!"

"Nếu như để Cửu U Tuyết Liên vào bên trong một cái thùng gỗ chứa đầy nước thì chỉ cần thôi động tiên lực là có thể hòa lực lượng đặc thù ẩn chứa bên trong Cửu U Tuyết Liên vào trong nước!"

"Nhưng mà nếu làm như vậy thì có chút lãng phí bởi vì lực lượng đặc thù hòa tan vào trong nước chỉ được có một phần mười!"

"Nhưng dù là như thế, nếu như có thể ngâm và hấp thu lực lượng của Cửu U Tuyết Liên trong nước thì cũng có thể để cho nhục thân lột xác một chút tăng năng lực kháng đông lạnh của nhục thân lên!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Đường Tiểu Cường cũng cực kỳ nghiêm túc giải thích.

Hả?

Còn có loại hiệu quả này nữa sao?

Chương 596: Chư vị sư huynh, không ai trong các người che dù cho Diệp?

Diệp Phong nghe xong thì trên mặt cũng lộ vẻ giật mình sau đó nhìn về phía Đường Tiểu Cường tiếp tục hỏi: "Vậy nếu như năng lực kháng đông lạnh của nhục thân được tăng cường thậm chí tăng cường tới trình độ nhất định thì chẳng phải là khắc chế được người tu luyện có thần thông loại băng sương hay sao?"

"Diệp thiếu!"

"Theo lẽ thường thì là như vậy!"

"Nhưng mà những tin tức này đều là ta đọc được ở trong thư tịch rốt cuộc có phải là thật hay không thì ta cũng không dám chắc!"

"Dù sao Cửu U Tuyết Liên có yêu cầu cực cao đối với hoàn cảnh sinh trưởng, cho dù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường thì nó cũng thuộc về tài nguyên tu luyện đặc thù cực kỳ hy hữu, nếu như có người lấy được nó cho dù là năm mười năm cũng không nỡ lấy ra để ngâm bồn tắm!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm lần nữa, Đường Tiểu Cường cũng tranh thủ nói ra tình huống này!

? ? ?

Những tin tức này đều là do hắn đọc được từ trong thư tịch?

Cũng không biết có phải là thật hay không?

Nghe được Đường Tiểu Cường nói như vậy, Diệp Phong cười, nếu đã không biết có phải là thật hay không vậy thì chúng ta thí nghiệm thực tiễn một phen chẳng phải là sẽ biết được hay sao?

"Cường trọc!"

"Bây giờ ngươi lập tức đi thông báo cho tám đại trưởng lão một tiếng, kêu bọn họ lập tức chạy tới Tinh Hồn Phong!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho Đường Tiểu Cường.

"Trực tiếp xây dựng một cái bể bơi Cửu U Tuyết Liên trên Tinh Hồn Phong!"

"Đây có thể Xem như là phá của, chỉ cần hệ thống xác định đó là phá của, cho dù sau đó tin tức này là thật thì đến lúc đó mọi người có hấp thu lực lượng bên trong đó cũng không còn quan trọng nữa!"

Nhìn thấy Đường Tiểu Cường rời đi, Diệp Phong cũng cười nói ra ý nghĩ của mình!

Một bên khác!

"Cường trọc, ngươi đi làm cái gì?"

Nhìn thấy Đường Tiểu Cường đang nhanh chóng đi tới Vô Cực Phong, trùng hợp gặp được Lạc Thiên Tuyết, nàng hiếu kỳ hỏi thành.

"Thánh Chủ!"

"Diệp thiếu kêu ta đi thông báo cho tám đại trưởng lão một tiếng, kêu bọn họ lập tức chạy tới Tinh Hồn Phong!"

"Nhưng mà cụ thể là có chuyện gì thì ta cũng không biết!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Đường Tiểu Cường cũng vội vàng lên tiếng giải thích.

"Vậy ngươi mau đi đi!"

Nhìn thấy Đường Tiểu Cường rời đi, Lạc Thiên Tuyết cũng có chút hiếu kỳ tự lẩm bẩm: "Có phải Diệp Phong sắp bắt đầu phá của rồi hay không?"

"Không được, ta cũng phải đến tham gia náo nhiệt!"

Trầm tư một lát, Lạc Thiên Tuyết cũng đi tới Vô Cực Phong, nàng cũng rất muốn biết rốt cuộc là Diệp Phong đang muốn làm gì!

...

Tinh Hồn Phong!

"Trời nắng chang chang, bể bơi siêu ngọt!"

"Động thủ đi, chúng ta cùng nhau xây dựng một cái bể bơi vui vẻ!"

Sau khi trở lại Tinh Hồn Phong, Diệp Phong cũng nhìn bọn người Đồ Mãng, Hồng Lão Lục, Chu Khải lớn tiếng nói.

Rất nhanh!

Đầu tiên là mọi người xới cực phẩm Tiên Linh Tinh bao phủ mặt đất lên sau đó cầm xẻng sắt trọng tay bắt đầu đào hố để làm bể bơi!

"Cường trọc đâu?"

"Hắn đi thông báo cho tám đại trưởng lão, sao bây giờ còn chưa về?"

Nghĩ đến đây, Đồ Mãng trực tiếp dùng thần thức truyền âm cho tất cả những người còn lại: "Tất cả mọi người làm chậm một chút, cơ hội ma luyện ý chí như thế này chúng ta không thể hưởng một mình được, chờ Cường trọc tiểu sư đệ đi!"

"Mãng ca, ngươi rất xứng đáng làm đại ca, ngươi quá yêu thương những tiểu sự đệ chúng ta, có ân huệ cùng hưởng!"

Nghe được Đồ Mãng nói như vậy, Hồng Lão Lục cũng cười đáp lại.

Mà bốn người Chu Khải, Cung Phong, Trần Phàm và Vũ Lang đang đứng bên cạnh nghe xong thì liếc mắt nhìn nhau, cũng đều thả chậm tốc độ đào hố, bởi vì bọn họ cảm thấy Đồ Mãng nói rất đúng, vất vả lắm mới có một lần làm việc khổ cực để ma luyện ý chí như vậy sao bọn họ có thể mặt dày mày dạn cướp đoạt cơ hội ma luyện tiểu sư đệ nhỏ nhất là Cường trọc được!

Một lát sau!

Khi mọi người thấy Cường trọc dẫn theo bảy vị trưởng lão xuất hiện ở phía xa, trên mặt đều nở một nụ cười!

"Ngọa tào!"

"Chư vị sư huynh, mặc dù không biết các ngươi đang làm gì!"

"Nhưng tại sao không ai trong số các ngươi lấy dù ra che cho Diệp thiếu chứ!"

Sau khi đi tới, khi Đường Tiểu Cường chú ý tới Diệp Phong nằm một mình ở trên ghế xích đu bị ánh nắng chói chan chiếu thẳng vào thì vội vàng vọt tới trước mặt Diệp Phong, sau đó cực kỳ thuần thục lấy một cây dù đen từ trong tiên giới ra!

? ? ?

Lúc nào cũng đem dù đen theo bên người

Hơn nữa tại sao động tác của hắn lại thuần phục như vậy?

Nhìn thấy Cường trọc cầm dù đen trong tay, giống như bảo tiêu đứng sát bên cạnh Diệp Phong, tình huống này khiến cho đám người đang đào hố ngẩn ra!

Bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Cường trọc không chỉ có năng lực học tập mạnh mà còn hiểu chuyện như vậy!

"Đáng chết!"

"Chỉ biết đào hố, sao ta không nghĩ tới chuyện lấy dù ra che cho Diệp thiếu chứ!"

Sau khi tỉnh táo lại, Đồ Mãng cảm thấy mình chính là đồ đần, lại bỏ qua một cơ hội biểu hiện tốt như vậy!

"Mãng ca!"

"Làm sao bây giờ, có gọi Cường trọc tiểu sư đệ xuống đào hố nữa hay không?"

Lúc này, Chu Khải cũng truyền âm hỏi thăm Đồ Mãng.

"Để cái rắm!"

"Tranh thủ làm việc đi, nhanh chóng đào bể bơi xong!"

Nói xong, Đồ Mãng vung vẩy xẻng sắt ở trong tay, trực tiếp tiến vào trạng thái đào hố điên cuồng!

Những người còn lại nhìn thấy cảnh này thì cũng đều cười cười tăng tốc độ!

"Cường trọc!"

"Không phải ta kêu ngươi đi thông báo cho tám đại trưởng lão hay sao?"

"Sao ngươi chỉ thông báo cho bảy vị trưởng lão, Ngọc Quỷ trưởng lão đâu?"

Nhìn thấy bảy đại trưởng lão đứng ở nơi xa, Diệp Phong có chút nghi ngờ nhìn về phía Đường Tiểu Cường lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Ngọc Quỷ Phong ta cũng đi rồi, nhưng ta không tìm được Ngọc Quỷ trưởng lão!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Đường Tiểu Cường cũng vội vàng giải thích.

"Ngọc Quỷ Phong?"

"Ngọc Quỷ trưởng lão nắm đại trận mê cung trong tay, bình thường hắn đều sẽ canh giữ ở cửa vào Thánh Địa!"

"Ngươi đi Ngọc Quỷ Phong tìm thì chắc chắn là sẽ không tìm thấy hắn!"

"Được rồi, dù sao có thêm hắn cũng không nhiều mà thiếu hắn cũng không ít, cứ như vậy đi!"

Nghe được Đường Tiểu Cường trả lời như vậy, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói!

...

Chương 597: Chư vị sư huynh, không ai trong các người che dù cho Diệp? (2)

Cửa vào Thánh Địa!

"Tam đại thủ hộ Tiên Thú!"

"Bọn chúng lại là thủ hộ Tiên Thú trong không gian của di tích thượng cổ!"

"Thật là đáng sợ, không ngờ được là Diệp trưởng lão lại có thể bắt bọn chúng về để làm tiểu sủng vật trông nhà hộ viện!"

Trong lúc nói chuyện phiếm, khi biết tình huống của tam đại thủ hộ Tiên Thú, Ngọc Quỷ trưởng lão đầu tiên là giật mình, sau đó mặt lộ vẻ đắc ý âm thầm nghĩ: "Cái này, bây giờ ta không chỉ nắm trong tay đại trận mê cung kinh khủng mà dưới tay ta còn có tam đại thủ hộ Tiên Thú làm tiểu đệ, mẹ nó, như vậy thì chẳng phải là địa vị của ta ở trong Thánh Địa sẽ tăng vọt hay sao!"

Tinh Hồn Phong!

"Sư tôn!"

"Sao ngươi lại tới đây!"

Khi Diệp Phong nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết từ nơi xa đi tới thì cũng vội vàng lấy một cái ghế xích đu từ trong không gian của hệ thống ra để bên cạnh, sau đó ra hiệu cho Lạc Thiên Tuyết tới nằm xuống cùng nghỉ ngơi!

"Cơ hội tới!"

Mà thấy cảnh này, đám người đang điên cuồng đào hố trong mắt đều hiện lên một vòng tinh quang, sau đó đều ngừng công việc trong tay, bắt đầu lật tìm ở trong tiên giới của mình, dù không có dù nhưng có thứ tương đương thì bọn họ cũng có thể biểu hiện một chút!

Bành!

Ngay khi Lạc Thiên Tuyết nở một nụ cười nằm lên trên ghế xích đu, một tiếng dù mở ra truyền vào trong tai của mọi người.

"Ngọa tào!"

"Tên Cường trọc này rốt cuộc có bao nhiêu dù đen!"

Khi mọi người ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện Cường trọc đứng ở sau lưng Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết, sau đó một cái tay khác dựng một cây dù đen lên che ánh nắng chói chang cho Lạc Thiên Tuyết, tất cả bọn họ đều ngẩn ra tại chỗ.

"Đồ nhi!"

"Có phải ngươi lại muốn phá của hay không?"

"Mặc dù không biết ngươi muốn phá của như thế nào nhưng ta vừa mới thông báo cho sư tôn và sư công!"

"Chẳng mấy chốc nữa bọn họ sẽ tới, vừa khéo để cho sư công cũng mở mang kiến thức biết được ngươi phá của đến phát rồ cỡ nào!"

Lúc này, Lạc Thiên Tuyết cũng nhìn về phía Diệp Phong, tràn đầy ý cười lên tiếng nói.

Trừng!

Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Diệp Phong không có phản ứng gì, nhưng Đường Tiểu Cường đứng ở phía sau lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, bởi vì hắn biết một chuyện, đó chính là phần lớn người tu luyện ở trong Huyền Sương Tông đều tu luyện thần thông loại băng sương!

"Hi vọng sư tổ công của Diệp thiếu là ngoại lệ, hắn tu luyện không phải thần thông loại băng sương nếu không lát nữa khi hắn nhìn thấy hành vi phá của của Diệp thiếu thì chắc chắn hắn sẽ điên!"

Lúc này, Đường Tiểu Cường âm thầm nghĩ như vậy.

Một bên khác!

"Lê Phong!"

"Mã lão!"

"Các ngươi phải chuẩn bị tâm lý trước, dù sao tiểu tử Diệp Phong đó một khi phá của thì có thể nói là phát rồ, người bình thường hoàn toàn không thể nào chấp nhận được!"

Trên đường đi đến Tinh Hồn Phong, Hồ Lỵ cũng lên tiếng nhắc nhở Lê Phong và Mã lão.

"A Lỵ!"

"Có tà dị như ngươi nói à?"

"Diệp Phong cho dù phá của nhưng dùng phát rồ để hình dung có phải là có chút quá mức hay không!"

Nghe được Hồ Lỵ nhắc nhở, Lê Phong lại có chút không coi ra gì, hắn cảm thấy chắc chắn Hồ Lỵ nói ngoa, mặc dù tất cả mọi thứ trong Thánh Địa khiến cho hắn chấn kinh nhưng như vậy chỉ chứng minh được là Diệp Phong cực kỳ giàu có thôi!

"Thiếu tông chủ!"

"Ta cảm thấy Thiếu phu nhân nói rất có lý, chúng ta nên chuẩn bị tâm lý trước thì hơn!"

Nhưng mà khiến cho Lê Phong bất ngờ chính là Mã lão đang đi bên cạnh lại đồng ý với Hồ Lỵ!

"Mã lão!"

"Nói như thế nào thì ngươi cũng là một trong số sáu đại trưởng lão của Huyền Sương Tông chúng ta!"

"Trên vạn năm nay, còn cái gì mà ngươi chưa từng nhìn thấy chưa từng trải qua, mà bây giờ chỉ đi xem một tên bại gia tử phá của mà thôi, sao ngươi còn coi trọng như vậy?"

Lúc này, Lê Phong cũng nhìn về phía Mã lão, hơi nghi hoặc một chút hỏi thăm.

Nghe nói như thế, Mã lão cũng gượng cười, không có giải thích cái gì, nhưng trong lòng thầm nghĩ: "Trên vạn năm nay, đúng là ta thấy qua rất nhiều trải qua rất nhiều nhân mẹ nó ta chưa từng nhìn thấy có người lấy tiên thảo hi hữu và tiên thảo cấp truyền thuyết đưa cho một số luyện đan học đồ luyện chơi!"

"Để người khác phá của mà đã điên cuồng như vậy, vậy một khi chính bản thân hắn phá của thì sợ đúng là sẽ đạt tới trình đậu phát rồ thật!"

...

Một lát sau!

Khi Hồ Lỵ, Lê Phong và Mã lão tới Tinh Hồn Phong, hố đào để làm bể bơi đã được đào xong thậm chí còn đã được trải xong cực phẩm Tiên Linh Tinh và đổ đầy nước, bể bơi này khiến cho người ta nhìn thấy là cảm nhận được cảm giác cực kỳ thoải mái, khiến cho người ta nhịn không được mà muốn nhảy vào bên trong đó hưởng thụ một phen!

"Đây là cái gì?"

"Diệp Phong đào một cái ao nước lớn như vậy để làm gì?"

Nhìn thấy cái bể bơi cực lớn trước mặt, Lê Phong cũng có chút tò mò.

"Sư tôn!"

"Người đến đông đủ, vậy ta phá của!"

Nhìn thấy Hồ Lỵ, Lê Phong và Mã lão cũng đến, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết đang nằm bên cạnh cười nói một câu, sau đó nhảy xuống ghế xích đu, đi tới biên giới bể bơi dưới ánh mắt tò mò của tất cả mọi người.

Xoát!

Dưới ánh mắt tò mò của tất cả mọi người, Diệp Phong trực tiếp ném một cái tiên giới chứa một vạn gốc Cửu U Tuyết Liên lên trên không trung của bể bơi sau đó dùng thần thức điều khiển tiên giới phun ra một tiếng: "Bạo!"

Bành!

Theo một tiếng vang trầm đục vang lên, tiên giới nổ tung trong ánh mắt của mọi người, một vạn gốc Cửu U Tuyết Liên toàn thân trắng như tuyết bên trong cũng hiện ra trong tầm mắt của mọi người, sau đó rơi xuống như hoa tuyết, tất cả đều nhẹ nhàng rơi xuống bể bơi bên dưới!

"Dừng tay!"

"Mau dừng tay!"

Mà để ý thấy những thứ bay từ trên không trung xuống đều là Cửu U Tuyết Liên, Lê Phong vẫn luôn không coi ra gì đột nhiên thay đổi sắc mặt sau đó trực tiếp hô to lên!

Ngay lúc Lê Phong định đi lên cứu tất cả Cửu U Tuyết Liên thì một bàn tay nhỏ nhắn bỗng nhiên túm lấy cánh tay phải của hắn khiến cho hắn không thể động đậy trong nháy mắt!

"Hì hì!"

Chương 598: Không vì cái gì khác, chỉ vì muốn cảm nhận cảm giác vui sướng khi phá của

"Mặc dù ngươi là sư tổ công của chủ nhân!"

"Nhưng mà ngươi cũng không thể làm ảnh hưởng tới chủ nhân phá của!"

Ngay sau đó, giọng nói của Diệp Tiểu Đường vang lên bên tai Lê Phong!

Điên rồi!

Không thể động đậy, Lê Phong nghe Diệp Tiểu Đường nói như vậy, nhìn cách đó không xa đã có rất nhiều Cửu U Tuyết Liên bay xuống rơi vào trong bể bơi, trên mặt của hắn lộ vẻ cực kỳ đau lòng!

Mặc dù không biết những Cửu U Tuyết Liên đó có số năm như thế nào nhưng đều là Cửu U Tuyết Liên!

Cho dù là Huyền Sương Tông bọn họ thì trước mắt số lượng Cửu U Tuyết Liên mà bọn họ dự trữ được cũng không đủ trăm gốc, hơn nữa gốc có số năm cao nhất cũng chỉ là ba ngàn năm năm mà thôi!

Hơn nữa, đệ tử có thể vận dụng Cửu U Tuyết Liên nhất định phải là yêu nghiệt thiên tài cấp độ vạn năm khó gặp mới có tư cách sử dụng vài gốc!

"A Lỵ!"

"Bây giờ rốt cuộc ta đã hiểu tại sao trước đó ngươi lại nhắc nhở ta!"

"Tiểu tử Diệp Phong này phá của đúng là phát rồ thật!"

Nhìn thấy càng ngày càng nhiều Cửu U Tuyết Liên rơi vào bể bơi tan vào trong nước, Lê Phong cũng gượng cười nhìn về phía Hồ Lỵ đang đứng bên cạnh lên tiếng nói.

"Lê Phong!"

"Ta đã nói là ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước rồi!"

"Nhưng mà ta hoàn toàn không ngờ được thứ mà hắn phá lần này lại là Cửu U Tuyết Liên!"

Nói đến đây, Hồ Lỵ bỗng nhiên nhìn nói với Lê Phong: "Ngươi biết âm Dương Huyễn Đồng Thảo vô cùng quan trọng đối với ta, vậy ngươi có biết tiểu tử Diệp Phong này vừa tới Thánh Địa thì hắn đã làm gì âm Dương Huyễn Đồng Thảo hay không?"

"Ừm?"

"Trong tay hắn còn có âm Dương Huyễn Đồng Thảo?"

Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Lê Phong cũng lấy làm kinh hãi, hắn rất khó tưởng tượng được tại sao trong tay Diệp Phong lại có nhiều thứ tốt như vậy, sau đó cũng tò mò hỏi: "Vậy hắn dùng âm Dương Huyễn Đồng Thảo làm cái gì?"

"Bện bậc thang cỏ!"

"Hắn lại dùng âm Dương Huyễn Đồng Thảo để bện thành bậc thang cỏ!"

Nghe được Lê Phong hỏi thăm, Hồ Lỵ cũng nói ra hành vi đả kích tâm hồn mà Diệp Phong đã từng làm với nàng!

"Bện thang cỏ?"

"Chỉ như vậy?"

"A Lỵ, tâm tính này của ngươi như vậy là không được, bện một cái bậc thang cỏ thì có thể sử dụng được bao nhiêu gốc âm Dương Huyễn Đồng Thảo chứ!"

"Mà bây giờ hắn hủy Cửu U Tuyết Liên, sợ đã lên tới vạn gốc!"

Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Lê Phong cũng không coi ra gì đáp.

"Vài cọng?"

"Tiểu tử thúi Diệp Phong dùng trọn vẹn một trăm vạn gốc âm Dương Huyễn Đồng Thảo!"

"Hắn bện thành bậc thang cỏ có thể kéo dài từ đỉnh Tinh Hồn Phong cho tới chân núi!"

Nhìn thấy vẻ mặt không quá để ý của Lê Phong, Hồ Lỵ cũng trực tiếp nói ra số liệu chuẩn xác.

? ? ?

Một trăm vạn gốc?

Không phải một trăm gốc, là mẹ nó một trăm vạn gốc?

Bện thành bậc thang cỏ, có thể dùng để leo từ chân núi lên đỉnh núi?

Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, Lê Phong trực tiếp sợ choáng váng, bây giờ trong lòng hắn chỉ có một câu nói: "Mẹ nó, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?"

"Mẹ nó!"

"Quá mẹ nó dọa người!"

"Một trăm vạn gốc âm Dương Huyễn Đồng Thảo lại bị bện thành bậc thang cỏ, mẹ nó, nếu như tùy tiện ném thang cỏ đó cho một thế lực cấp bá chủ thì sợ là sẽ khiến cho thế lực cấp bá chủ đó trong nháy mắt biến thành liếm chó!"

Mã lão đang đứng bên cạnh nghe nói như thế thì bị kinh hãi toàn thân run lên, nghĩ đến ngày mai một thần hào phá của khủng bố như thế sẽ theo bọn họ đi về Huyền Sương Tông, nếu như đến Huyền Sương Tông, lỡ như có chỗ nào mà tông môn tiếp đãi không được chu toàn thì mẹ nó có chết cũng không biết là chết như thế nào!

...

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phá của thành công, ban thưởng một ngàn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *1, ban thưởng Cửu U Tuyết Liên Vương *1000 gốc!"

Cửu U Tuyết Liên Vương: Ở nơi sinh trưởng một vạn gốc Cửu U Tuyết Liên trở lên mới có tỉ lệ xuất hiện một gốc Cửu U Tuyết Liên Vương, mà Cửu U Tuyết Liên Vương cần sinh trưởng mười vạn năm mới có thể triệt để thành thục cũng hái được, nếu như hái sớm thì nó sẽ khô héo trong nháy mắt, lực lượng ẩn chứa bên trong nó cũng sẽ tiêu tán trong thiên địa trong nháy mắt!

"Ngọa tào!"

"Cửu U Tuyết Liên Vương này có chút mãnh!"

Hiểu rõ tình huống của Cửu U Tuyết Liên Vương, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình!

Dù sao, Cửu U Tuyết Liên vốn cực kì thưa thớt chớ nói chi là phải có một vạn gốc Cửu U Tuyết Liên trở lên cùng nhau sinh trưởng, mà dù điều kiện có thỏa mãn thì cũng chỉ có tỷ lệ sinh ra được một gốc Cửu U Tuyết Liên Vương thôi!

"Đến lúc đó nhổ cho sư tổ một trăm gốc, có một trăm gốc Cửu U Tuyết Liên Vương này thì dù không có ta chấn nhiếp thì Huyền Sương Tông cũng phải cúng bái sư tổ như tổ nãi nãi!"

"Về phần chín trăm gốc còn lại giữ lại sau này ngâm bồn tắm!"

Rất nhanh, Diệp Phong đã quyết định vận mệnh của một ngàn gốc Cửu U Tuyết Liên Vương này!

"Chư vị!"

"Trời nắng chang chang, cho nên ta xây dựng cho mọi người một cái bể bơi, rảnh rỗi thì xuống đó ngâm thư giãn một chút!"

"Đồng thời nước trong bể bơi này đã hấp thu lực lượng đặc thù trong một vạn gốc Cửu U Tuyết Liên!"

"Dựa theo Cường trọc nói, hấp thu lực lượng bên trong thì có thể khiến cho dục thể của các ngươi lột xác một chút từ đó có được năng lực kháng đông lạnh cực mạnh, vì để kiểm tra xem là thật hay giả cho nên khi mọi người bơi ở trong đó thì có thể thử hấp thụ một chút!"

Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía đám người cười lớn nói.

"Tăng cường năng lực kháng đông lạnh của nhục thân?"

"Diệp Phong, ý của ngươi là nếu như thành công thì sau này khi gặp được người tu luyện có thần thông loại băng sương thì cho dù đứng yên đó không làm gì để cho thần thông của bọn họ rơi vào trên người của chúng ta thì uy lực cũng sẽ giảm đi rất nhiều đúng không?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Hồ Lỵ cũng mặt lộ vẻ giật mình hỏi thăm.

"Sư tổ!"

"Nếu như thành công thì đúng là như thế!"

Nghe được Hồ Lỵ hỏi thăm, Diệp Phong cũng gật đầu đáp lại.

? ? ?

Chương 599: Không vì cái gì khác, chỉ vì muốn cảm nhận cảm giác vui sướng khi phá của (2)

Ngươi phá của thì cứ phá!

Ngươi làm như vậy, có còn muốn để cho những người tu luyện thần thông loại băng sương như chúng ta sống nữa hay không!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lê Phong và Mã lão đang đứng bên cạnh sắp khóc, dùng tài nguyên tu luyện mà bọn họ muốn có được để tra tấn bọn họ, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?

"Sư tổ!"

"Sư tổ công!"

"Các ngươi có biết Cửu U Tuyết Liên Vương?"

Lúc này, Diệp Phong cũng đi tới trước mặt Hồ Lỵ, Lê Phong và Mã lão, trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.

"Cửu U Tuyết Liên Vương?"

"Đó là cái gì?"

Hồ Lỵ nghe xong thì lắc đầu tỏ vẻ mình chưa nghe nói tới Cửu U Tuyết Liên Vương!

"Diệp Phong!"

"Cửu U Tuyết Liên Vương chính là tài nguyên tu luyện đặc thù đỉnh cấp ở trong truyền thuyết!"

"Căn cứ bí điển của Huyền Sương Tông chúng ta ghi chép, cho dù là ở thời đại thượng cổ thì Cửu U Tuyết Liên Vương này cũng là tài nguyên tu luyện đặc thù cấp truyền thuyết!"

"Nói một câu không dễ nghe, rốt cục nó có tồn tại hay không cũng là một vấn đề!"

Mà Lê Phong đang đứng bên cạnh nghe xong thì nói ra tình huống mà mình biết.

"Ừm?"

"Cho dù là ở thời đại thượng cổ cũng là cấp truyền thuyết?"

Nghe được Lê Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hóa ra mình vẫn xem thường Cửu U Tuyết Liên Vương!

"Ồ!"

"Diệp Phong, ngươi đưa một cái tiên giới cho ta để làm gì?"

Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên đưa tiên giới tới, Hồ Lỵ cũng mặt lộ vẻ không hiểu lên tiếng dò hỏi.

"Sư tổ!"

"Trong cái tiên giới này chứa một trăm gốc Cửu U Tuyết Liên Vương!"

"Sử dụng bọn chúng như thế nào thì phải xem tâm tình của sư tổ ngươi!"

Nghe được Hồ Lỵ hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.

"Cái gì!"

"Cửu U Tuyết Liên Vương!"

Nghe Diệp Phong nói xong, Hồ Lỵ cũng mặt lộ vẻ khiếp sợ lấy từ trong tiên giới ra một gốc Cửu U Tuyết Liên Vương!

"Thật !"

"Vậy mà là Cửu U Tuyết Liên Vương thật!"

"Không ngờ được là nó tồn tại thật, giống y như chân dung ở trên bí điển!"

Nhìn thấy Cửu U Tuyết Liên Vương toàn thân màu đen trong tay Hồ Lỵ, Lê Phong đang đứng bên cạnh kích động toàn thân run rẩy!

"Lê Phong!"

"Cái Cửu U Tuyết Liên Vương này chắc chắn mạnh hơn Cửu U Tuyết Liên nhiều!"

"Dù sao trong tay của ta có một trăm gốc, nếu không, đêm nay chúng ta lấy ra hai gốc tắm một cái, thử hiệu quả của nó một chút?"

Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng kích động của Lê Phong, Hồ Lỵ lại cực kỳ nghiêm túc hỏi một câu như vậy.

? ? ?

Lấy hai gốc ra tắm một cái, thử hiệu quả một chút?

Đồ tôn của ngươi phá của phá đến phát rồ còn chưa đủ, ngươi cũng muốn phá của như vậy hay sao?

Nghe được Hồ Lỵ nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Hồ Lỵ, Lê Phong cũng không biết nên trả lời như thế nào!

"Sư tổ công!"

"Nếu như ngươi cam đoan ngươi chỉ dùng Cửu U Tuyết Liên Vương để ngâm bồn tắm thì ta cũng cho ngươi một trăm gốc!"

Ngay lúc Lê Phong không biết nên trả lời như thế nào thì giọng nói giống như là giọng nói của ma quỷ của Diệp Phong vang lên bên tai.

"Ngâm!"

"Nhất định phải ngâm!"

"Cho dù ngâm đến thân thể của ta tróc da thì ta vẫn phải ngâm!"

"Không vì cái gì khác, ta chỉ muốn cảm nhận cảm giác vui sướng khi phá của!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt Lê Phong bị phá phòng ngự, thậm chí khi nói ra những lời này thì trong mắt của hắn tràn đầy kiên định!

"Xong!"

"Như vậy không phải là xong đời rồi hay sao?"

"Thiếu tông chủ bị dạy hư rồi!"

Mã lão đang đứng bên cạnh nghe được quyết định này của Lê Phong thì ngẩn ra tại chỗ!

Đúng lúc này, Truyền âm Thạch trong ngực Mã lão lại bỗng nhiên có phản ứng, khi hắn phát hiện ra người liên hệ với hắn là tông chủ thì trên mặt cũng nở một nụ cười khổ trong lòng thầm nghĩ: "Mẹ nó, bây giờ ta biết ăn nói với tông chủ như thế nào đây!"

"Mã lão!"

"Bây giờ các ngươi đi tới đâu rồi, cũng sắp đến Đệ Ngũ Tiên Vực chứ!"

Kích hoạt Truyền âm Thạch, giọng nói của tông chủ Huyền Sương Tông Lê Hạo Dương vang lên trong đầu Mã lão.

"Tông chủ!"

"Ta và Thiếu tông chủ vận dụng Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định, bây giờ đã đi tới Thánh Địa của Thiếu phu nhân!"

Nghe Lê Hạo Dương hỏi thăm như vậy, Mã lão cũng vội vàng đáp lại.

"Ừm?"

"Thiếu phu nhân?"

"Mã lão, không nói tới chuyện các ngươi vô cớ vận dụng Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!"

"Bây giờ Tiểu Phong còn chưa chính thức cưới Hồ Lỵ, sao ngươi có thể gọi nàng là..."

Không đợi Lê Hạo Dương nói xong, Mã lão đã ngắt lời hắn, sau đó tràn đầy kích động nói: "Tông chủ, chúng ta tìm được Cửu U Tuyết Liên Vương, Cửu U Tuyết Liên Vương trong truyền thuyết thật sự tồn tại!"

"Cái gì!"

Nghe được Mã lão nói như vậy, một bên khác, Lê Hạo Dương kinh hãi trực tiếp từ trên ghế đứng dậy trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin!

"Bảo vệ Cửu U Tuyết Liên Vương!"

"Ta lập tức dẫn theo mấy vị trưởng lão còn lại của tông môn tới tìm các ngươi!"

"Cho dù như thế nào thì cũng không thể để cho Cửu U Tuyết Liên Vương xảy ra chuyện ngoài ý muốn!"

Rất nhanh, Lê Hạo Dương tỉnh táo lại lên tiếng nhắc nhở Mã lão, dù sao, Cửu U Tuyết Liên Vương có hiệu quả quá quan trọng đối với bất kỳ một người tu luyện nào tu luyện thần thông loại băng sương!

"Nếu như có thể thuận lợi lấy được Cửu U Tuyết Liên Vương, vậy thì thần thông Vô Tận Băng Vực mà ta tu luyện tuyệt đối có thể đột phá hạn mức cao nhất đạt tới một cảnh giới kinh khủng hơn nữa!"

"Lúc đó, nói không chừng chúng ta có thể thoát khỏi được ý muốn khống chế của Thiên Lôi Môn!"

"Một khi thoát khỏi sự khống chế của Thiên Lôi Môn, con trai của ta muốn cưới ai thì cưới, sẽ không ai dám nói một câu nào!"

Nhắc nhở Mã lão xong, Lê Hạo Dương âm thầm nghĩ như vậy!

"Tông chủ!"

"Bảo vệ thì chắc chắn là không thể bảo vệ được!"

"Thiếu tông chủ đang định dùng nó để ngâm bồn tắm, nếu không ta nói với Thiếu tông chủ một tiếng, để hắn giữ nước ngâm bồn tắm lại, sau đó mang về cho người ngâm một chút?"

Chương 600: Mã lão, ngươi không thể hố người ta như thế

Nghe được Lê Hạo Dương nói như vậy, Mã lão cũng có chút tiếc nuối lên tiếng nói, dù sao những nước dùng để ngâm bồn tắm đó hắn cũng muốn lấy tới để cảm nhận một chút!

? ? ?

Không bảo vệ được rồi?

Lê Phong lại muốn dùng Cửu U Tuyết Liên Vương để ngâm nước tắm?

Nghe được Mã lão nói như vậy, biểu cảm trên mặt Lê Hạo Dương như không thể tin vào tai của mình, hắn còn muốn dựa vào Cửu U Tuyết Liên Vương để thoát khỏi sự khống chế của Thiên Lôi Môn, ai mà ngờ được con của mình lại muốn lấy Cửu U Tuyết Liên Vương tắm một cái!

"Mã lão!"

"Ngươi xác định không phải là ngươi đang nói đùa với ta?"

"Đây chính là Cửu U Tuyết Liên Vương trong truyền thuyết, mẹ nó, ta sống cả đời nhưng chưa từng gặp được một lần!"

"Ngươi nói lại với Lê Phong cho ta, mẹ nó nếu như hắn dám dùng Cửu U Tuyết Liên Vương ngâm bồn tắm, sau khi trở về ta sẽ đánh gãy ba cái chân của hắn!"

Sau khi tỉnh táo lại, Lê Hạo Dương cũng tràn ngập lửa giận rống lớn lên.

"Không được!"

"Các ngươi ở Thánh Địa chờ cho ta!"

"Ta tự mình đi qua đó một chuyến!"

Không đợi Mã lão giải thích cái gì, Lê Hạo Dương sau khi nói xong lời này thì trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch.

Xong!

Mẹ nó, như vậy còn không phải là xong đời hay sao?

Ta chỉ muốn nói đùa với tông chủ một chút nhưng tại sao hắn lại không cho ta có cơ hội giải thích!

Nhìn Truyền âm Thạch đã mất đi liên hệ, Mã lão cũng ngẩn ra tại chỗ, sau đó vẻ mặt bất lực nhìn Lê Phong đang đứng bên cạnh.

"Ừm?"

"Mã lão, thế nào?"

Nhìn thấy Mã lão dùng ánh mắt bất lực nhìn mình như thế, Lê Phong cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi thăm.

"Thiếu tông chủ!"

"Vừa nãy tông chủ liên hệ ta!"

"Sau đó ta nói chuyện ngươi định dùng Cửu U Tuyết Liên Vương tắm cho hắn nghe!"

Nghe được Lê Phong hỏi thăm, Mã lão cũng gượng cười lên tiếng nói.

"Ừm?"

"Mã lão, ngươi tuyệt đối đừng nói cho ta là ngươi nói chuyện như vậy mà tình huống có liên quan đến Thánh Địa và tại sao ta phải dùng Cửu U Tuyết Liên Vương tắm thì ngươi lại không nói nha!"

Lúc này, Lê Phong cũng có chút bất an tiếp tục dò hỏi.

"Thiếu tông chủ!"

"Lúc đầu ta muốn nói nhưng tông chủ không cho ta cơ hội này!"

"Bây giờ tông chủ đang trên đường đi đến Tinh Hồn Thánh Địa, hắn kêu chúng ta chờ hắn ở đây!"

Nghe được Lê Phong hỏi thăm, Mã lão cũng thần sắc lúng túng giải thích!

"Ngọa tào!"

"Mã lão, ngươi không thể hố người khác như vậy!"

"Nếu như phụ thân đến đây, vậy hắn sẽ đánh gãy ba cái chân của ta!"

Sau khi biết được tất cả tình huống, Lê Phong cả người đều muốn nổ, hắn hoàn toàn không ngờ được là Mã lão là một lão tiền bối làm việc ổn thỏa như thế nhưng mà khi có chuyện quan trọng như thế này lại thất thủ!

"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ tìm được Lê Hạo Dương, làm cho đối phương bước vào phá của chi đạo trước khi đối phương đi đến Thánh Địa, nhiệm vụ thành công ban thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ cực lớn sẽ ban thưởng Thăng Tiên Đan, nhiệm vụ thất bại, ban thưởng điểm phá sản ngẫu nhiên, có tỉ lệ cực thấp sẽ ban thưởng Thăng Tiên Đan, thời gian nhiệm vụ ba ngày!"

Ngay lúc Diệp Phong nghe say sưa ngon lành, tiếng nhắc nhở tuyên bố nhiệm vụ của hệ thống chợt vang lên trong đầu của hắn.

"Ừm?"

"Hệ thống, ta cũng không có hảo cảm gì với Huyền Sương Tông này, bao gồm phụ thân của sư tổ công!"

"Cho nên nhiệm vụ này ta cũng không có hứng thú gì!"

Hiểu rõ được tình huống nhiệm vụ này, Diệp Phong lại nhếch miệng, chuẩn bị trực tiếp từ bỏ nhiệm vụ này!

"Đinh! Túc chủ, ngươi không cần phản cảm với Lê Hạo Dương, hắn cho Lê Phong đi vào Huyền Sương Động chịu khổ mười năm với ngăn cản Lê Phong đến với Hồ Lỵ cũng có nỗi khổ tâm trong lòng hắn, nguyên nhân cụ thể có thể tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ thẩm tra!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, tiếng nhắc nhở của hệ thống lập tức vang lên.

"Ừm?"

"Ở trong đó còn có ẩn tình?"

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong cũng hứng thú, trực tiếp nói ra: "Hệ thống, vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem tại sao Lê Hạo Dương ngăn cản sư tổ và sư tổ công đến với nhau!"

Rất nhanh, một tin tức xa lạ xuất hiện trong đầu Diệp Phong.

"Thiên Lôi Môn!"

"Một trong số thế lực cấp độ bá chủ thượng giới!"

"Vẫn luôn bức bách Huyền Sương Tông trở thành thế lực phụ thuộc của Thiên Lôi Môn, càng muốn lấy phương thức thông gia khống chế Huyền Sương Tông, nhưng mà lại chỉ muốn một nữ đệ tử bình thường trong môn gả cho sư tổ công!"

Hiểu rõ được những tình huống này, Diệp Phong mới hiểu rõ ra, thầm nghĩ trong lòng: "Như thế xem ra không phải Lê Hạo Dương không đồng ý cho sư tổ công đến với sư tổ mà là Thiên Lôi Môn này không đồng ý, thậm chí tình huống này hình như sư tổ công cũng không biết!"

"Thú vị!"

"Nếu là như vậy thì đi gặp phụ thân của sư tổ công, kích phát tiềm lực phá của của đối phương một chút cũng không tệ!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp đi đến chỗ Chu Khải.

"Diệp thiếu!"

"Ngươi gọi ta?"

Sau khi đi ra khỏi bể bơi, Chu Khải cũng nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Chu Khải!"

"Ta định sẽ cho kim sắc truyền đi ra ngoài làm một chuyện, ngươi có muốn đi theo bọn họ hay không?"

Nhìn thấy Chu Khải đi tới, Diệp Phong cũng cười lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Không phải trước đó ta đã nói rồi hay sao, ta không còn hứng thú đối với kim sắc truyền thuyết nữa!"

"Bây giờ ta chỉ muốn trở thành một tên bại gia tử đủ tiêu chuẩn!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Chu Khải lại lắc đầu, nói thẳng ra ý nghĩ của mình.

"Thật sao?"

"Vậy thì thật là đáng tiếc!"

"Lần này, kim sắc truyền thuyết đang định sẽ tiến hành càn quét một thế lực cấp độ bá chủ, ta vốn đang nghĩ để cho ngươi làm thủ lĩnh dẫn đội, đến lúc đó sẽ khống chế toàn cục nhưng mà nếu như ngươi không muốn đi thì thôi đi, ta sẽ cho Trần Phàm đi!"

Sau khi nghe được Chu Khải trả lời như vậy, Diệp Phong cũng giả bộ tiếc nuối lên tiếng nói.

Hả?

Chương 601: Nếu như không có cơ hội, vậy thì phải sáng tạo ra cơ hội

Tiến hành càn quét thế lực cấp độ bá chủ?

Để cho ta làm thủ lĩnh dẫn đội đi đến đó để khống chế toàn cục?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Khải lập tức gấp gáp, sau đó nhìn về phía Diệp Phong vội vàng nói: "Diệp thiếu, Trần Phàm không được đâu, tiểu tử đó làm gì có bản lĩnh để khống chế toàn cục, ta sợ nếu như để cho tiểu tử đó đi qua đó thì hắn sẽ đập đối phương trước sau đó lại hô to bắt đầu cướp bóc!"

"À!"

"Vậy ý của ngươi là nên đổi thành một người khác sao?"

"Vũ Lang được hay không?"

Nghe được Chu Khải nói như vậy, Diệp Phong tiếp tục cười dò hỏi.

"Diệp thiếu!"

"Vũ Lang, cái tên đó cũng không được, nếu như nói tới việc dùng chưởng đao để đánh cho người khác ngất xỉu thì hắn rất là lành nghề nhưng mà về việc thống lĩnh kim sắc thuyết khống chế hành động cướp bóc, phương diện này thì hắn hoàn toàn không được!"

"Cho nên vẫn nên để cho ta đi đi!"

Chỉ sợ Diệp Phong lại nhắc đến tên của người khác, Chu Khải vội vàng nói ra ý nghĩ của mình!

"Được!"

"Vậy thì ngươi đi đi!"

"Nhớ kỹ, nhất định phải cướp bóc sạch sẽ Thiên Lôi Môn không để lại một cái gì cho ta ngay cả quần cũng không để lại cho bọn họ!"

Nói xong, Diệp Phong trực tiếp đi thẳng đến chỗ của Lạc Thiên Tuyết.

...

"Sư tôn!"

"Nếu như Thánh Địa không có chuyện gì nữa thì đệ tử muốn đi ra ngoài phá của!"

Đi tới trước mặt Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

? ? ?

Mới vừa phá của ở Thánh Địa xong, bây giờ lại muốn đi ra ngoài phá của tiếp?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng bất đắc dĩ cười một tiếng, sau đó nói ra: "Đồ nhi, ngươi không phải phá của thì cũng đang tìm cách để phá của, tại sao ngươi lại si mê chuyện phá của như vậy!"

"Đi đi!"

"Vừa khéo thừa dịp ngươi ra ngoài phá của, trong khoảng thời gian này ta cũng tìm người làm thêm mấy bộ quần áo nữa!"

Khi nói xong câu cuối cùng thì sắc mặt của Lạc Thiên Tuyết cũng xấu hổ đến đỏ bừng lên.

Hả?

Làm gì chứ?

Tiểu tử thúi này bỗng nhiên lấy giấy bút ra để vẽ cái gì đó?

Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên lấy giấy bút ra bắt đầu vẽ, Lạc Thiên Tuyết cũng có chút khó hiểu.

Một lát sau!

"Sư tôn!"

"Những bản vẽ này ngươi cất đi, đến lúc đó ngươi kêu người ta cứ dựa theo bản vẽ này mà chế tạo là được!"

Sau khi đưa bản vẽ bằng giấy cho Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa hôn nàng một cái sau đó trực tiếp đi xa.

"Cái này. . . mấy thứ này đều là cái quái gì!"

"Sao tiểu tử thúi đó có thể nghĩ ra được mấy thứ này chứ?"

Nhìn thấy hình dáng của mấy bộ quần áo ở trên bản vẽ, trong nháy mắt sắc mặt Lạc Thiên Tuyết đỏ lên vì xấu hổ!

"Thiên Tuyết!"

"Diệp Phong đi làm cái gì rồi?"

Đúng lúc này, giọng nói Hồ Lỵ từ một nơi không xa vọng lại.

Nhìn thấy Hồ Lỵ và Lê Phong đang đi tới chỗ mình, Lạc Thiên Tuyết vẻ mặt hốt hoảng vội cất bản vẽ trong tay vào trong tiên giới, sau đó nhìn về phía Hồ Lỵ giải thích: "Sư tôn, Diệp Phong ra ngoài phá của!"

...

Cửa vào Thánh Địa!

"Ba người các ngươi, có ai muốn theo ta đi ra ngoài một chuyến hay không?"

Đi tới trước cửa vào Thánh Địa, Diệp Phong cũng nhìn về phía Tiểu Bát Tử, Báo Tử và Tiểu Điêu Tử đã hóa thành hình người lên tiếng hỏi.

"Diệp thiếu!"

"Mặc dù ta rất muốn theo ngài đi ra ngoài nhưng mà cơ hội này ta sẽ để lại cho hai người bọn chúng!"

Nói xong, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lập tức lui về sau ba bước, tỏ vẻ mình không thèm cạnh tranh cơ hội đi ra ngoài lần này!

"Vậy hai người các ngươi ai..."

Bành! Bành!

Không đợi Diệp Phong nói xong, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đã lôi ra sao lại lặng lẽ đi đến sau lưng Tật Phong Xích Lôi Báo và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu, sau đó thừa dịp hai thú không chú ý trực tiếp dùng hết toàn lực đánh ra hai cái chưởng đao!

Nhìn thấy Tật Phong Xích Lôi Báo và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu bị đánh ngất xỉu té xuống dưới đất, Diệp Phong và Ngọc Quỷ trưởng lão đang đứng bên cạnh trực tiếp mộng!

"Diệp thiếu!"

"Ta nghĩ lại rồi, cơ hội để đi ra ngoài này ta vẫn phải tranh một chút!"

"Nếu không ngươi hỏi lại một lần nữa đi?"

Lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng cực kỳ không biết xấu hổ nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Không hỏi!"

"Ta chọn ngươi!"

Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

Khi Diệp Phong dẫn theo Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi vào đại trận mê cung, Ngọc Quỷ trưởng lão nhìn hai con thú ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh mà không nhịn được sợ hãi than một tiếng: "Quả nhiên, cơ hội chỉ đến với người có chuẩn bị, nếu như không có cơ hội thì phải tự mình sáng tạo ra cơ hội!"

"Chủ nhân!"

"Không gian thông đạo đã chuẩn bị xong!"

"Các ngươi đi qua đó là có thể xuất hiện ở gần Lê Hạo Dương!"

Lúc này, Diệp Tiểu Đường đã đi tới bên ngoài Thánh Địa nhìn thấy Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi tới thì nở nụ cười nói.

"Tiểu Đường!"

"Bây giờ ngươi làm việc càng ngày càng đáng tin cậy!"

"Về sau ta phải để Tiểu Kiếm, Tiểu Cước, Tiểu Chùy học hỏi ngươi nhiều hơn một chút mới được!"

Nhìn thấy vết nứt không gian cách đó không xa, Diệp Phong cũng cười sờ cái đầu nhỏ của Diệp Tiểu Đường, sau đó lên tiếng tán dương.

"Chủ nhân!"

"Đó đều là truyện mà thuộc hạ phải làm!"

Nghe được Diệp Phong tán dương, Diệp Tiểu Đường cũng cười đáp lại!

...

Giới nào đó!

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó, các ngươi đừng có cản ta!"

"Để cho ta ra ngoài liều mạng với nàng!"

"Còn học tập nàng nhiều hơn, học cách đánh lén sau lưng người khác hay sao?"

Lúc này, bị hai người Diệp Tiểu Cước và Diệp Tiểu Bạch lôi kéo, Diệp Tiểu Chùy cũng tràn ngập lửa giận mắng lớn lên!

"Tiểu Chùy!"

"Ngươi phải học cách khống chế chính ngươi!"

"Nếu như đi ra ngoài liều mạng với nàng thật thì cuối cùng người bị thương vẫn là ngươi!"

"Hơn nữa, nếu như ngươi muốn đi ra ngoài thật thì ngươi cũng đừng có nắm tay của chúng ta, cứ làm như là hai chúng ta không cho ngươi ra ngoài thật vậy!"

Lúc này, Diệp Tiểu Cước cũng cực kỳ khinh bỉ nhìn Diệp Tiểu Chùy nói.

Hô!

Chương 602: Đạo hữu, đại ca của ngươi còn thiếu tiểu đệ hay không?

Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, Diệp Tiểu Chùy cũng buông lỏng tay của hai người ra, sau đó thở dài ra một hơi, tức giận bất bình nói: "Hôm nay lợi cho nàng, nếu không phải hai người các ngươi lôi kéo không cho ta ra ngoài thì hôm nay ta phải liều mạng với nàng!”

"Mẹ nó, đúng là đồ không biết xấu hổ!"

"Không được, ta phải đi nhanh lên, ta không nhịn được!"

Bên cạnh, Diệp Tiểu Bạch thấy Diệp Tiểu Chùy không biết xấu hổ như thế thì trực tiếp quay đầu đi chỗ khác!

...

Trên không Thiên Lôi Môn!

Theo một cái khe hở không gian thật lớn xuất hiện, vô số cường giả trong môn đều bị bừng tỉnh khỏi trạng thái tu luyện, khi tất cả mọi người tụ tập lại một chỗ thì trên mặt mỗi người đều toát ra vẻ ngưng trọng nhìn về phía cái khe hở không gian cực lớn ở trên không trung!

"Rốt cuộc thì đó là cái gì?"

Môn chủ Thiên Lôi Môn Lôi Lâm nhìn khe hở không gian cực lớn trên không trung cực kỳ bất an tự lẩm bẩm.

"Ngọa tào!"

"Là kim sắc truyền thuyết!"

Khi mười vạn đại quân kim giáp người mặc kim giáp đi từ trong cái khe hở không gian lớn ra thì tất cả mọi người của Thiên Lôi Môn đều luống cuống!

"Kim sắc truyền thuyết!"

"Những nơi đi qua, quần cũng không để lại!"

"Động thủ!"

Chu Khải đứng ở trước nhất nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi bất an của đám người của Thiên Lôi Môn bên dưới thì hưng phấn vung tay lên trực tiếp ra mệnh lệnh càng quét cho mười vạn đại quân kim giáp đang đứng ở sau lưng mình!

...

Đệ Nhất Tiên Vực!

"Đây là. . . Song Diệp Lạc Băng Thảo!"

"Là tên phát rồ nào đem hơn mười gốc Song Diệp Lạc Băng Thảo vò thành một cục tiện tay ném xuống đây?"

Trên đường chạy tới Đông Châu, khi Lê Hạo Dương chú ý tới một cục tiên thảo hy hữu ở trên mặt đất thì kinh hãi đến tròng mắt cũng sắp trợn lòi cả ra ngoài!

"Đây là. . . Thanh Sương Bí Thạch!"

"Lực lượng ở trong tiên quáng này có thể mang lại lợi ích cực kỳ lớn cho người tu luyện tu luyện công pháp thuộc tính Băng, là ai đã ném nó xuống đây?"

Đi một hồi, khi Lê Hạo Dương lại nhặt được một khối tiên quáng hy hữu to bằng đầu nắm tay thì cả người hắn đều bối rối!

Một lát sau!

"Đây là. . . Phá Nguyên Chân Lộ Thủy!"

"Đây là. . . Băng Cốt Huyền Quả!"

"..."

Trên đường đi, khi những thứ mà Lê Hạo Dương nhặt được càng ngày càng nhiều thì hắn cũng đã sắp điên rồi!

Hắn không thể nào tưởng tượng được rốt cuộc là ai mà lại ném nhiều tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo trân quý như vậy ra ngoài!

"Là hắn!"

Rất nhanh, khi Lê Hạo Dương phát hiện trước mặt mình đang có một nam tử dáng người khôi ngô thỉnh thoảng ném một chút tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo trân quý ra, hắn suy nghĩ một lát sau đó lập tức đuổi theo đối phương!

"Vị đạo hữu này!"

"Những thứ này đều là tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo cực kỳ trân quý, tại sao ngươi lại tiện tay vứt nó đi?"

Sau khi đuổi kịp đối phương, Lê Hạo Dương cũng nhìn thẳng vào nam tử dáng người khôi ngô lên tiếng hỏi thăm, ngay khi hắn cảm nhận được đối phương lại mang tới cho hắn một cảm giác áp bách khó hiểu thì trong lòng cũng giật mình, mặc dù thực lực của hắn đã đột phá đến cảnh giới Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong nhưng hắn dám cam đoan thực lực của đối phương tuyệt đối mạnh hơn hắn!

"Tại sao muốn vứt bỏ?"

"Bởi vì tất cả những thứ này đều là rác rưởi!"

"Ta không ném bọn chúng đi thì giữ lại để làm gì?"

Nghe được Lê Hạo Dương hỏi thăm, Tiểu Bát Tử cũng tỏ vẻ không quan tâm giải thích.

? ? ?

Rác rưởi?

Ngươi gọi những thứ này là rác rưởi?

Sau khi nghe được đối phương giải thích xong, biểu cảm trên mặt Lê Hạo Dương như không thể tin vào tai của mình, phải biết, chỉ với những thứ mà hắn đã nhặt được thì đã có rất nhiều thứ cho dù là Huyền Sương Tông cũng không có!

"Ngươi không cần dùng loại ánh mắt đó nhìn ta!"

"Bởi vì ta có một đại ca tốt!"

"Chỉ cần ta đi theo hắn phá của, mỗi ngày hắn đều sẽ cho ta một đống rác rưởi lớn, nếu như có tác dụng thì ta sẽ giữ lại, còn nếu như vô dụng thì ta sẽ ném đi, nếu không thì tiên giới của ta sẽ không chứa nổi!"

Nói đến đây, Tiểu Bát Tử nhìn về phía Lê Hạo Dương tiếp tục nói ra: "Còn có việc gì nữa không, nếu không có chuyện gì thì đừng có cản trở ta ném rác rưởi nữa, nếu như ngươi cảm thấy thích thì cứ nhặt đi!"

Nói xong, Tiểu Bát Tử không thèm để ý tới Lê Hạo Dương nữa, tiếp tục vừa đi về phía trước vừa ném ra đủ loại tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo!

"Thật hay giả!"

"Trên đời này lại có đại ca tốt như vậy hay sao?"

"Chỉ cần đi theo đối phương phá của thì mỗi ngày sẽ ban thưởng cho số lượng rác rưởi nhiều vô số kể?"

Sau khi nghe đối phương nói xong, Lê Hạo Dương tâm động, cho dù đi nhặt thì hắn lại có thể nhặt được bao nhiêu!

Đang lúc Lê Hạo Dương chuẩn bị đuổi theo đối phương lần nữa thì bước chân của hắn đột nhiên ngừng lại sau đó khẽ nhíu mày nói: "Tại sao đối phương lại nói với ta nhiều như vậy, hơn nữa sao ta đột nhiên lại có cảm giác như là đối phương đang cố ý dụ dỗ ta mắc câu?"

Ba!

Đúng lúc này, Lê Hạo Dương bỗng nhiên đánh cho mình một bạt tai, trong lòng mắng thầm: "Thực lực của đối phương mạnh hơn ta rất nhiều, chỗ nếu như đối phương muốn làm gì ta thì cũng đâu cần phải dụ dỗ ta chứ?"

Nghĩ đến đây, Lê Hạo Dương lập tức đuổi theo Tiểu Bát Tử đã đi xa!

"Đạo hữu, xin dừng bước!"

Sau khi đuổi theo Tiểu Bát Tử, Lê Hạo Dương cũng hít một hơi thật sâu sau đó trực tiếp nhìn đối phương hỏi: "Đạo hữu, đại ca tốt của ngươi còn thiếu tiểu đệ hay không?"

"Diệp thiếu quả nhiên lợi hại!"

"Đây là thái công câu cá, người nguyện mắc câu mà hắn nói hả!"

Nghe được Lê Hạo Dương hỏi như vậy, Tiểu Bát Tử cũng tỏ vẻ ngạc nhiên nói ra: "Thế nào, ngươi cũng muốn đi theo đại ca tốt của ta phá của?"

"Đạo hữu!"

"Đúng là ta có ý nghĩ này, không biết là đại ca tốt của ngươi có cho ta cơ hội này hay không!"

Nghe được Tiểu Bát Tử hỏi thăm, Lê Hạo Dương cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng đáp lại.

"Cơ hội có thể cho ngươi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!