Khi Diệp Phong nhìn thấy Chu Chính Thiên không biết lại tìm được một cây trường côn từ chỗ nào sau đó trực tiếp đi ra sau lưng Chu Dương, hắn quay đầu trực tiếp rời khỏi tông môn đại điện!
Một lát sau!
"Ừm?"
"Lão đầu người mặc tạp dịch tiên bào đó có thể nhìn thấy ta?"
Khi Diệp Phong đi dạo đến khu vực đệ tử ngoại môn trong tông môn, lại bỗng nhiên chú ý tới một lão giả tạp dịch đang quét rác lơ đãng nhìn mình vài lần, chuyện này khiến cho hắn cảm thấy ngạc nhiên, phải biết bây giờ hắn đang được gia trì lực lượng của ẩn nấp tiên lục, cho dù là cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh cũng không chắc có thể nhìn thấy hắn mới đúng!
"Hệ thống!"
"Vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem lão giả tạp dịch đó là tình huống như thế nào!"
Mang theo hiếu kì, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, lão giả tạp dịch đã chết từ một năm trước, sau đó bị một cường giả thời thượng cổ chiếm lấy nhục thân, đối phương có thần hồn kinh khủng mạnh hơn xa Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư, trước mắt ở lại trong Kim Tinh Tông chỉ là đang trong quá trình khôi phục thực lực mà thôi."
Hả?
Lại một cường giả thời thượng cổ?
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó tiếp tục hỏi: "Hệ thống, vậy tại sao hắn lại không rời khỏi Kim Tinh Tông mà còn ở chỗ này làm tạp dịch một năm, dựa vào thần hồn kinh khủng của hắn thì hẳn hắn cũng là tồn tại vô địch ở thượng giới này mới đúng!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Phương Phong này và Thiên Ma Lão Tổ mà túc chủ gặp được trước đó không giống nhau, thần hồn của hắn đã triệt để dung hợp với thân thể này, mặc dù ở phương diện tu luyện và lĩnh ngộ hắn có thể đạt tới một trình độ cực kỳ khủng bố nhưng thực lực chân chính lại lấy nhục thân làm chủ, cho nên hắn vẫn luôn khiêm tốn khôi phục thực lực!"
"Đinh! Cho dù là Thiên Ma Lão Tổ đó thì cũng giống vậy, nếu như đối phương không còn làm khí linh, cho dù là đúc lại nhục thân hoặc là mượn thể trùng sinh cũng cần phải làm lại từ đầu, nếu như gặp được nguy hiểm, một khi vận dụng quá nhiều thần hồn chi lực thì sẽ tạo thành tổn thương cực lớn cho nhục thể của bọn họ."
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, hệ thống cũng giải thích rõ cho hắn biết.
"Hóa ra là như vậy!"
"Như thế xem ra những cường giả thời thượng cổ này muốn quật khởi thì cũng không phải là một chuyện đơn giản!"
Sau khi nghe hệ thống giải thích xong, Diệp Phong cũng có chút suy tư lẩm bẩm.
"Xong xong xong!"
"Hình như ta bị phát hiện!"
"Đáng chết, tại sao ta lại nhìn hắn cơ chứ!"
Phát hiện tên thanh niên trên người có lực lượng của ẩn nấp tiên lục đang nở một nụ cười đi thẳng tới chỗ của mình, trong mắt Phương Phong cũng toát ra vẻ bối rối.
"Phương Phong!"
Đi đến trước mặt lão giả, Diệp Phong cũng trực tiếp hô lên tên của đối phương!
Trừng!
Nghe được đối phương kêu ra tên thật của mình, Phương Phong cũng hai mắt trợn tròn nhìn Diệp Phong, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin.
"Rốt cuộc thì hắn là ai?"
"Tại sao hắn lại biết được tên thật của ta?"
Luống cuống!
Lúc này Phương Phong luống cuốngthật sự, nếu không phải thực lực của hắn chỉ mới khôi phục lại đến cảnh giới Thiên Tiên Cảnh Nhất Trọng thì hắn đã bỏ chạy lâu rồi!
"Chớ khẩn trương!"
"Ta sẽ không làm gì ngươi cả!"
"Có muốn tìm một chỗ yên tĩnh để tâm sự hay không?"
Phát hiện thỉnh thoảng xung quanh sẽ có đệ tử ngoại môn đi ngang qua, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
Hô!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Phương Phong cũng thở dài ra một hơi, sau đó trên mặt lộ vẻ cung kính nói: "Đại nhân, ta nghe ngài!"
Một lát sau!
"Phương Phong!"
"Dù sao ngươi ở chỗ này cũng chỉ là một tên tạp dịch!"
"Có muốn theo ta về Thánh Địa hay không, ta sắp xếp cho ngươi trông đại môn!"
"Nhưng mà ngươi yên tâm, đến chỗ ta, tài nguyên tu luyện mà ngươi có thể nhận được mỗi tháng tuyệt đối sẽ nhiều gấp vô số lần chỗ này!"
Đi tới một chỗ không có ai, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm!
Sở dĩ sẽ làm như vậy là do Diệp Phong cũng có ý nghĩ của mình, nếu đã có thể gặp được hai vị cường giả thời thượng cổ thì nói không chừng sau này còn có thể gặp được nữa cho nên hắn định sẽ đưa những cường giả thời thượng cổ hoặc là thượng cổ Tiên Thú này đến Thánh Địa trông đại môn!
Như vậy, cho dù sau này khi hắn phi thân lên thần giới thì cũng không có thế lực nào có can đảm trêu chọc Tinh Hồn Thánh Địa!
? ? ?
Để cho ta từ bỏ thân phận tạp dịch ở chỗ này, sau đó đi theo ngươi về Thánh Địa của ngươi trông cửa?
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Phương Phong cũng nở một nụ cười khổ, hắn hoàn toàn không ngờ được là mình ngủ say mấy chục vạn năm, vất vả lắm mới thức tỉnh rồi chiếm cứ được một bộ thân thể trùng sinh, kết quả lại phải trải qua cuộc sống bi thảm như vậy.
"Vị đại nhân này!"
"Nếu như, ta nói là nếu như, ta muốn cự tuyệt thì sẽ có hậu quả gì?"
Trầm tư một lát, Phương Phong cũng nhìn về phía Diệp Phong thăm dò.
"Không có có hậu quả gì!"
"Chỉ là ta sẽ cho người đánh ngươi ngất xỉu, sau đó bỏ vào trong một cái bao tải trực tiếp khiêng về Thánh Địa!"
Nghe được Phương Phong hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười trả lời.
Keng! Keng! Keng!
Diệp Phong vừa dứt lời, một loạt tiếng đồ sắt va chạm vào tảng đá bỗng nhiên vang lên ở bên cạnh.
Khi Phương Phong quay đầu nhìn lại mới phát hiện có một tráng hán đang nở một nụ cười xấu xa trên môi, từng bước từng bước đi tới, mà tiếng vang đó chính là do trên tay phải của đối phương cầm một cây gậy sắc không ngừng đánh vào trong một khối đá do tay trái cầm phát ra.
"Chờ một chút!"
"Khí tức này, ngươi là thượng cổ Tiên Thú Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư!"
Đúng lúc này, khi Phương Phong phát hiện ra được khí tức quen thuộc trên người đối phương thì hai mắt trợn tròn kinh hô lên.
"Thượng cổ hồn tu!"
"Có chút thú vị!"
Chương 646: Để cho ta từ bỏ thân phận tạp dịch, qua đó trông đại môn cho ngươi? (2)
Khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi tới trước mặt Phương Phong, phát hiện được khí tức thần hồn kinh khủng mà đối phương mới thả ra, trong mắt cũng lóe lên vẻ giật mình sau đó trưng vẻ mặt trêu chọc ra nhìn đối phương lên tiếng nói.
"Đại nhân!"
"Vị này chính là thượng cổ Tiên Thú Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư?"
"Nó là hộ tông Tiên Thú ở trong Thánh Địa của ngài sao?"
Lúc này, Phương Phong cũng nhìn về phía Diệp Phong tràn đầy hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Hộ tông Tiên Thú?"
"Ta mẹ nó cám ơn ngươi, ngươi đúng là xem trọng ta!"
"Nhưng mà rất đáng tiếc, ta chỉ là một tiểu sủng vật trông nhà hộ viện trong Thánh Địa của Diệp thiếu mà thôi!"
Không đợi Diệp Phong lên tiếng trả lời, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh đã trả lời thay Diệp Phong.
? ? ?
Thượng cổ Tiên Thú thực lực không hề bị hao tổn một chút nào cũng chỉ là trông đại môn?
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư trả lời như vậy, Phương Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hắn không ngờ được là bây giờ thực lực của đối phương đang ở trạng thái đỉnh phong mà chỉ là trông đại môn!
"Đại nhân!"
"Ngài có thể xem trọng ta, còn có thể để cho ta đi trông đại môn cho ngài chính là phúc duyên lớn của ta!"
"Cho nên, ta đồng ý!"
Mặc dù không biết rốt cuộc Diệp Phong là ai nhưng ngay cả Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đỉnh phong cũng bị thu phục, Phương Phong cũng đưa ra quyết định!
"Rất tốt!"
"Một hồi ta sẽ dẫn theo ngươi đi gặp tông chủ Kim Tinh Tông, sau đó dẫn ngươi về Thánh Địa!"
Nghe được Phương Phong nói như vậy, Diệp Phong cũng nở nụ cười lên tiếng nói, đồng thời trong lòng âm thầm nghĩ: "Lần này xem như Ngọc Quỷ trưởng lão cất cánh bay lên, sau này thống lĩnh vô số cường giả thời thượng cổ và thượng cổ Tiên Thú trông đại môn, có thể nói là hắn đã bước lên đỉnh cao nhân sinh!"
"Tiểu Bát Tử!"
"Tất cả ẩn nấp tiên lục đã dùng hết sao?"
Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Dùng không hết, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, đệ tử hạch tâm, chấp sự, trưởng lão của Kim Tinh Tông vân vân, toàn bộ cộng lại cũng mới hơn ba vạn người, bây giờ còn thừa lại hơn sáu vạn tấm ẩn nấp tiên lục!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng vội vàng giải thích.
"Dùng không hết?"
"Có phải ngươi ngốc hay không?"
"Theo ta lâu như vậy thậm chí ngay cả phá của cũng không học được?"
"Dùng không hết vậy ngươi dùng mấy tấm trên một người!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng cực kỳ cạn lời, lên tiếng nói.
"Diệp thiếu!"
"Ta hiểu được, ta lập tức đi làm ngay!"
Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nghe Diệp Phong nói như vậy thì cũng đột nhiên phản ứng lại, sau đó thần sắc hốt hoảng vội vàng chạy tới nơi xa!
Làm gì chứ?
Các ngươi đang làm gì đó?
Mười vạn tấm ẩn nấp tiên lục trong miệng các ngươi không phải đều là loại đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục này đó chứ!
Bên cạnh, lúc này Phương Phong đã nghe đến hoàn toàn choáng váng, phải biết, hắn là thượng cổ hồn tu, hơn nữa thần hồn cực kỳ kinh khủng, cũng là vì như thế nên hắn mới có thể khám phá được đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục, nếu đổi lại là người tu luyện thượng cổ thì hoàn toàn không thể nào khám phá ra được lực lượng của ẩn nấp tiên lục này!
Có thể nói, loại đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục này trong mắt hắn cũng là thứ tốt cực kỳ trân quý!
"Diệp thiếu!"
"Ta có thể biết là tại sao các ngươi muốn dùng loại đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục này trên người của toàn bộ người của tông môn này hay không?"
Lúc này, trên mặt Phương Phong lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Chơi!"
"Giấu miêu miêu đó!"
"Ta giấu tất cả người của tông môn đi, sau đó để cho tông chủ tông môn này đi tìm!"
"Đây là một trò chơi nhỏ cực kỳ thú vị!"
Nghe được Phương Phong hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích.
"Cái gì!"
"Vì chơi mà lãng phí loại đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục này?"
"Làm như vậy không phải là phá của sao?"
Nghe Diệp Phong nói xong, Phương Phong cũng trừng lớn hai mắt kinh hô lên.
"Có từng nghe nói tới Kim Giác Huyền Trư Đản không?"
Nhìn thấy Phương Phong có phản ứng lớn như thế, Diệp Phong cũng quay qua nhìn đối phương hỏi thăm.
"Đương nhiên nghe nói tới!"
"Diệp thiếu, không phải ta chém gió, Kim Giác Huyền Trư Đản này, khi còn ở thời đại thượng cổ thì ta còn được vinh hạnh nếm qua hai lần, hương vị đó không thể nào dùng lời nói để hình dung ra được!"
Mặc dù không biết tại sao Diệp Phong lại hỏi đến chuyện này nhưng Phương Phong vẫn thành thật trả lời.
? ? ?
Kim Giác Huyền Trư Đản ở thời đại thượng cổ cũng đã là thức ăn?
Con Tiên Thú này thảm như vậy sao?
Nghe được Phương Phong trả lời như vậy, Diệp Phong cũng giật mình, bây giờ hắn đã hiểu được tại sao Kim Giác Huyền Trư này trải qua mấy chục vạn năm mà lại thoái hóa đến Độc Giác Huyền Trư rồi, mẹ nó, ngay cả cơ hội phá trứng nở ra cũng không có, nó không thoái hóa thì sẽ thiên lý nan dung!
"Phương Phong!"
"Một hồi ngươi có muốn tham gia vào trong trò chơi nhỏ tìm người này hay không?"
"Chỉ cần tìm được một người thì ta sẽ cho ngươi một quả Kim Giác Huyền Trư Đản!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức lấy một quả Kim Giác Huyền Trư Đản từ trong không gian của hệ thống ra đặt ở trước mắt Phương Phong, sau đó tiếp tục nói: "Cái đồ chơi này ta còn có nhiều lắm, không cần lo lắng ta không cho nổi!"
"Đúng rồi!"
"Ngươi vừa mới nói ta vì chơi mà lãng phí loại rác rưởi tiên lục này, có vấn đề gì hay không?"
Nhìn thấy Phương Phong mắt tỏa ánh sáng lục nhìn quả Kim Giác Huyền Trư Đản trước mắt này, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt trêu chọc ra lên tiếng hỏi thăm.
"Có vấn đề?"
"Có vấn đề gì?"
"Ẩn nấp tiên lục này nên dùng như thế mới đúng!"
"Chỉ có dùng như thế thì mới có thể thể hiện ra được giá trị lớn nhất của ẩn nấp tiên lục này chứ!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Phương Phong cũng vẻ mặt thành thật nói ra ý nghĩ của mình lúc này.
...
Tông môn đại điện!
"Chu Dương!"
Chương 647: Ngọa tào! Toàn bộ người của tông môn biến mất thật
"Tất cả ẩn nấp tiên lục đều đã được sử dụng hết!"
"Bây giờ ngươi có thể kêu phụ thân ngươi bắt đầu tìm người rồi!"
Ngay khi Chu Dương vừa mới trải qua xong một trận nam nữ thay phiên nhau đánh thì giọng nói của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng vang lên trong đầu của hắn.
"Tiểu Bát đại nhân!"
"Nếu tốc độ của ngươi có thể nhanh hơn một chút thì ta cũng không cần phải chịu một trận nam nữ thay phiên nhau đánh như thế này rồi!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Chu Dương cũng cười khổ lên tiếng nói.
"Còn giả bộ!"
"Chỗ này làm gì có người, ngươi đang nói chuyện với ai đó?"
Nhìn thấy Chu Dương nằm rạp trên mặt đất nói chuyện với không khí, Chu Chính Thiên cũng tức giận khiển trách hắn.
"Ai!"
"Phụ thân, bây giờ cho dù ta có giải thích thêm cũng không có ý nghĩa gì!"
"Ngươi cứ đi ra ngoài xem thử một chút đi!”
"Bây giờ toàn bộ các đệ tử và trưởng lão tông môn đều đã được gia trì lực lượng của ẩn nấp tiên lục lên trên người, tất cả đều đã bước vào trạng thái ẩn thân!"
Nghe được Chu Chính Thiên răn dạy, Chu Dương cũng thần sắc bình thản giải thích.
Hả?
Nghe được Chu Dương nói như vậy, Chu Chính Thiên cũng hơi nhíu chân mày lại, sau đó không nói gì nữa mà trực tiếp đi ra ngoài đại điện.
Một lát sau!
"Ngọa tào!"
"Thật sự mất hết rồi!"
"Toàn bộ người của tông môn mẹ nó đều không thấy!"
Rất nhanh, tiếng kinh hô của Chu Chính Thiên vang lên bên ngoài đại điện.
"Các ngươi là?"
Mà khi Chu Chính Thiên trở lại đại điện một lần nữa, thấy được Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đã giải trừ lực lượng của ẩn nấp tiên lục, sau đó vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng hỏi thăm.
"Phụ thân!"
"Vị này là Diệp thiếu, hắn chính là vị đại thiếu thần bí mà ta hay nói!"
"Bởi vì trong tay có mười vạn tấm đỉnh cấp ẩn nấp tiên lục, hắn nghĩ có giữ lại cũng không có tác dụng gì cho nên dùng hết toàn bộ lên trên người đông đảo đệ tử và trưởng lão của tông môn chúng ta!"
Nói đến đây, Chu Dương cũng toát ra vẻ nghiêm túc nhìn về phía Chu Chính Thiên tiếp tục nói ra: "Phụ thân, bây giờ có một cái trò chơi nhỏ, cần ngươi đi bắt được tất cả đệ tử và trưởng lão đang ẩn thân, chỉ cần ngươi bắt được một người thì..."
Không đợi Chu Dương nói ra phần thưởng là gì thì Chu Chính Thiên đã cực kỳ hưng phấn hô lớn: "Cái trò chơi nhỏ này thú vị lắm, vậy đông đảo đệ tử và trưởng lão tông môn bây giờ đã ẩn nấp kỹ hay chưa?"
"Bây giờ ta có thể đi bắt bọn họ hay chưa?"
Hả?
Nghe nói như thế, nhìn Chu Chính Thiên trên mặt lộ vẻ hưng phấn, trực tiếp khiến cho Diệp Phong, Chu Dương và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh ngẩn ra tại chỗ, chuyện này hoàn toàn không giống như bọn họ nghĩ!
Bọn họ không ngờ được là còn chưa nói ra phần thưởng thì đối phương đã gấp gáp không kịp chờ đợi muốn bắt đầu bắt người rồi!
"Phụ thân!"
"Chỗ tốt gì cũng không có mà ngươi cũng đồng ý tham gia trò chơi nhỏ này?"
Sau khi tỉnh táo lại, Chu Dương cũng có chút lo lắng hỏi Chu Chính Thiên.
Mặc dù hắn đã là bại gia môn đồ nhưng Kim Giác Huyền Trư Đản là đồ ừtốt cho dù có tiền cũng không mua được, nếu như bỏ qua cơ hội này lần sao không biết lúc nào mới có thể lấy được!
"Chỗ tốt?"
"Có chỗ tốt gì?"
"Trên vạn năm nay, ta không phải tu luyện thì là xử lý tông môn sự vụ, bây giờ thật vất vả lắm mới gặp trò chơi nhỏ thú vị như vậy, ta còn muốn chỗ tốt gì, đừng nói cho ta chỗ tốt, chỉ cần có thể để cho ta tham gia vào trò chơi nhỏ này thì ta cho ngươi chỗ tốt cũng được!"
Nghe được Chu Dương hỏi thăm, Chu Chính Thiên cực kỳ nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.
? ? ?
Vì chơi, ngay cả chỗ tốt cũng không cần?
Ngươi nếu tìm được một người thì ngươi có thể được chỗ tốt gì hay không?
Điên rồi!
Lúc này Chu Dương thật sự muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là phụ thân cực kỳ uy nghiêm ở trong mắt hắn lại còn ẩn giấu đi một mặt nghịch ngợm như vậy thậm chí bây giờ hắn rất muốn hô lớn với Chu Chính Thiên một tiếng: "Đã lớn tuổi như vậy rồi tại sao ngươi còn ham chơi như vậy!"
"Chu Dương!"
"Nếu như phụ thân của ngươi muốn tham gia vào trò chơi nhỏ tìm người này như vậy thì bây giờ chúng ta cũng không cần phải nói thêm gì nữa!"
Lúc này, Diệp Phong cũng có chút trêu chọc nhìn về phía Chu Dương lên tiếng nói.
"Diệp thiếu!"
"Ta biết rồi!"
Nghe Diệp Phong nói như vậy, Chu Dương cũng cười khổ đáp lại, đồng thời trong lòng cực kỳ buồn bực nghĩ: "Vất vả lắm mới tranh thủ được cho phụ thân một đợt phúc lợi nhưng ai mà ngờ được hắn lại không muốn, đúng là cho dù tông môn làm bằng sắt cũng không đở nổi tông chủ!"
"Tiểu tử thúi này dùng ánh mắt gì nhìn ta?"
"Cả ngày chỉ biết ăn, khoác lác, phá của, nói dối, có nhiều tật xấu như vậy, ta cũng chưa nói hắn một tiếng nào!"
"Bây giờ ta chỉ ham chơi có một chút thôi mà hắn còn!"
Nhìn thấy Chu Dương luôn dùng một loại ánh mắt khác thường nhìn mình, Chu Chính Thiên cũng âm thầm chửi bậy.
"Chu tông chủ!"
"Vì để cho cái này trò chơi nhỏ này trở nên càng thú vị hơn nữa cho nên ta đã định ra một cái quy tắc với đệ tử và trưởng lão của quý tông!"
"Đó chính là một trăm người kiên trì đến sau cùng thì ta sẽ dành tặng cho bọn họ số lượng cực phẩm Tiên Linh Tinh không giống nhau, ngươi bị bắt càng trễ thì phần thưởng nhận được sẽ càng phong phú!"
"Cho nên, trò chơi nhỏ lần này tuyệt đối có thể khiến cho ngươi chơi đến tận hứng!"
Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp nhìn về phía Chu Chính Thiên lên tiếng nhắc nhở.
Ừm!
Nghe nói như thế, Chu Chính Thiên cũng hai mắt tỏa sáng, bởi vì như vậy, tất cả mọi người sẽ dùng hết toàn lực tránh né hắn bắt, như vậy thì trò chơi nhỏ này mới sẽ thú vị hơn!
Mà khi hắn bắt được tất cả mọi người thì cũng sẽ có được cảm giác thành tựu cực lớn!
"Diệp thiếu!"
"Vậy có phải bây giờ ta có thể đi ra ngoài bắt rồi hay không?"
Chương 648: Không phải ta chỉ ham chơi một chút thôi sao, hắn còn không vui?
Lúc này, Chu Chính Thiên cũng hơi hưng phấn nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Chu tông chủ!"
"Bây giờ ngươi có thể đi ra ngoài để bắt người rồi!"
"Đúng rồi, ngoại trừ ngươi thì còn có một tên tạp dịch trong quý tông, hắn cũng sẽ tham gia vào trong trò chơi nhỏ bắt người này, hai người các ngươi cùng nhau bắt!"
Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ đến Phương Phong, sau đó nhìn về phía Chu Chính Thiên cười nhắc nhở.
"Ha ha ha!"
"Diệp thiếu, vẫn là ngươi biết chơi!"
"Để cho ta có thêm một đối thủ cạnh tranh, hơn nữa còn là tạp dịch tông môn, như vậy thì có thể kích thích lòng háo thắng mãnh liệt của ta, từ đó để ta có thể toàn thân toàn ý vùi đầu vào cái trò chơi nhỏ này, lợi hại, thật sự là lợi hại!"
"Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bại bởi một tên tạp dịch!"
Nói xong, Chu Chính Thiên cười lớn rời khỏi tông môn đại điện.
? ? ?
Ta biết chơi cái gì?
Ta cho Phương Phong gia nhập vào cái trò chơi nhỏ này không phải là vì mục đích này!
Nghe được Chu Chính Thiên nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó chỉ lắc đầu nở nụ cười khổ, hắn không ngờ được là mới yên tĩnh một đoạn thời gian mà lại gặp được loại người thích suy diễn như thế này!
"Chu Dương!"
"Ngươi và mẹ của ngươi với tám vị tiểu mụ có hứng thú với trò chơi nhỏ này hay không?"
"Nếu như có hứng thú, mỗi khi các ngươi bắt được một người thì ta sẽ cho các ngươi một quả Kim Giác Huyền Trư Đản, ngươi cảm giác thế nào?"
Nhìn thấy Chu Dương mặt ủ mày chau đứng ở một bên, Diệp Phong cũng cười lên tiếng hỏi thăm.
"Cái gì!"
"Diệp thiếu, chúng ta cũng có thể tham gia sao?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Dương đầu tiên là sững sờ, sau đó kích động hỏi thăm.
"Đương nhiên có thể!"
"Dù sao, những Kim Giác Huyền Trư Đản đó ta cũng đã chuẩn bị xong, nhưng mà ta không ngờ được là phụ thân của ngươi lại không muốn!"
"Như vậy thì giữ lại cũng là lãng phí còn không bằng ta đem bọn nó ban thưởng cho các ngươi!"
Nghe được Chu Dương hỏi thăm, Diệp Phong cũng đưa ra câu trả lời khẳng định.
"Mẫu thân!"
"Tám vị tiểu mụ!"
"Lần này chúng ta giàu to rồi, mau theo ta ra ngoài bắt người!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Chu Dương cũng hưng phấn nhìn chín vị phu nhân đang đứng cách đó không xa hô to lên!
"Diệp thiếu!"
"Vẫn là ngươi biết chơi!"
"Phương Phong bắt được người có trứng heo ban thưởng, Chu Dương và chín vị phu nhân này bắt được người có trứng heo ban thưởng, duy chỉ có Chu tông chủ đó bắt được người không có trứng heo ban thưởng!"
"Ta cũng không giám tưởng tượng chờ sau khi trò chơi nhỏ này kết thúc, khi hắn nhìn thấy tất cả mọi người đều có được phần thưởng mà chỉ có một mình hắn không có thì hắn sẽ có biểu cảm như thế nào!"
Nhìn Chu Dương dẫn theo chín vị phu nhân xông ra khỏi đại điện, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh cũng kính nể lên tiếng nói.
"Không!"
"Tiểu Bát Tử, ngươi sai!"
"Mặc dù bọn họ đều sẽ có được ban thưởng nhưng Chu tông chủ lại đạt được khoái hoạt thuần túy nhất!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn lần nữa!
"Được, sắc trời đã tối!"
"Chúng ta vẫn đi nghỉ ngơi trước đi!"
"Chỉ sợ một đêm này bọn họ đều không nhất định có thể bắt được tất cả mọi người!"
Nói xong, Diệp Phong lấy một lượng lớn cực phẩm Tiên Linh Tinh từ trong không gian của hệ thống ra, hơn nữa nhanh chóng dựng ra một cái giường Tiên Linh Tinh, sau đó lấy ra chăn mền mềm mại thoải mái dễ chịu, trực tiếp nằm xuống nghỉ ngơi.
...
Sau hai canh giờ!
"Kích động tâm, tay run rẩy!"
"Một trảo một tiểu bằng hữu!"
"Không thể không nói, những người này còn mẹ nó biết giấu!"
Lúc này, bận bịu hai canh giờ mới bắt được hơn năm trăm người, Chu Chính Thiên cũng cười tự nói.
"Tông chủ!"
"Bắt được bao nhiêu người rồi?"
Đúng lúc này, Phương Phong người mặc tạp dịch tiên bào vừa khéo gặp Chu Chính Thiên, sau đó mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
"Ha ha ha!"
"Không nhiều, mới bắt được hơn năm trăm người mà thôi!"
Nhìn thấy Phương Phong mặc tạp dịch tiên bào trên người, Chu Chính Thiên biết đối phương là đối thủ cạnh tranh của mình, nhưng hắn không có giấu diếm nhân số mình bắt được, ngược lại vẻ mặt đắc ý nói ra.
"Cái gì!"
"Đã bắt được hơn năm trăm người!"
"Tông chủ, vậy lần này ngươi kiếm bộn rồi!"
Biết được Chu Chính Thiên bắt được nhân số, Phương Phong cũng không ngừng hâm mộ lên tiếng nói, phải biết, mặc dù hắn tham gia vào trò chơi nhỏ này nhưng Diệp Phong không cho hắn vận dùng thần hồn mạnh mẽ đi bắt những người giấu đi đó!
? ? ?
Cái gì mà ta kiếm bộn rồi?
Bắt người, hưởng thụ niềm vui sướng do trò chơi nhỏ mang tới một chút như vậy cũng gọi là kiếm bộn rồi hay sao?
Nghe được Phương Phong nói như vậy, Chu Chính Thiên cũng toát ra vẻ mộng bức.
"Đúng rồi!"
"Ngươi bắt được bao nhiêu người?"
Mặc dù không biết rõ đối phương nói như vậy là có ý gì nhưng Chu Chính Thiên vẫn mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"Ai!"
"Đừng nói nữa, bận bịu hai canh giờ mà ta mới bắt được hơn tám trăm người!"
Nghe được Chu Chính Thiên hỏi thăm, Phương Phong cũng có chút không hài lòng lắm lên tiếng nói.
"Cái gì! ! !"
"Ngươi nói ngươi đã bắt được hơn tám trăm người rồi?"
Nhưng mà nghe nói như vậy thì Chu Chính Thiên lại hai mắt trợn tròn kinh hô lên, vốn cho là mình bắt được hơn năm trăm người đã vô cùng tốt, ai mà ngờ được đối phương đã bắt được hơn tám trăm người!
"Chính Thiên!"
"Các ngươi đang đứng đó làm gì?"
Đúng lúc này, Đại phu nhân vừa khéo đi ngang qua nơi này, nhìn thấy Chu Chính Thiên và Phương Phong người mặc tạp dịch tiên bào đứng chung một chỗ trò chuyện với nhau cái gì thì cũng đi tới mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"Đại phu nhân!"
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
Nhìn thấy Đại phu nhân xuất hiện ở đây, Chu Chính Thiên cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi thăm.
"Bắt người!"
"Diệp thiếu kêu Chu Dương và chín vị phu nhân chúng ta đều tham gia vào trong trò chơi nhỏ này, đúng là vẫn rất là thú vị!"
"Được rồi, không hàn huyên với các ngươi nữa, bắt cả buổi trời như vậy mà ta chỉ bắt được có một ngàn người, ta phải nhanh chóng đi bắt thêm nữa!"
Chương 649: Người khác đều có ban thưởng, chỉ ta không có?
Nói xong, Đại phu nhân lập tức xoay người đi đến nơi xa nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của Chu Chính Thiên và Phương Phong!
Làm gì?
Các ngươi muốn làm gì a!
Đây là niềm vui sướng thuộc về ta, các người tranh thủ bắt như vậy để làm gì?
Buồn cười ta bắt được hơn năm trăm người còn ở nơi này đắc chí, ai mà ngờ được ta chính là người kém nhất!
Nghĩ đến đây, Chu Chính Thiên quay người đi đến nơi xa, hắn muốn bắt đầu điên cuồng bắt người, hắn không thể để cho xếp hạng của mình thấp hơn nhiều người như vậy được!
...
Sáng sớm ngày thứ hai!
"Dễ chịu!"
"Không thể không nói, thất tiên nữ là thật mãnh liệt!"
Lúc này, Diệp Phong tỉnh lại sau giấc mộng đẹp, nở một nụ cười xấu xa ngồi dậy trên giường Tiên Linh Tinh, khi hắn vặn eo bẻ cổ mở hai mắt ra, lại hoảng sợ phát hiện cả nhà Chu Dương đều vây quanh giường của hắn, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ hưng phấn và nhìn chằm chằm vào hắn!
"Các ngươi không đi bắt người, đều vây quanh ở đây nhìn ta đi ngủ làm gì?"
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng nhìn về phía đám người lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Đã bắt xong!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Chu Dương cũng vội vàng giải thích rõ.
? ? ?
Đã bắt xong?
Một đêm mà đã mẹ nó bắt xong?
Các ngươi mở Thiên Nhãn sao, bắt nhanh như vậy?
Sau khi biết được tình huống này, Diệp Phong cũng bị giật nảy mình, phải biết, lúc đầu dễ bắt có thể là do nhiều người nhưng mà theo số lượng người càng ngày càng ít đi thì độ khó khi bắt được sẽ tăng lên rất nhiều lần!
"Diệp thiếu!"
"Đêm qua, những người này đều bắt điên rồi!"
"Ta cảm thấy ngươi vẫn xem thường sức hút của Kim Giác Huyền Trư Đản với bọn họ!"
Lúc này, giọng nói của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Phong.
"Thật là đáng sợ!"
"Quả là điên cuồng vì trứng!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nhắc nhở, Diệp Phong cũng nhịn không được sợ hãi than thầm.
Một lát sau!
"Chu Dương, bắt được một ngàn chín trăm ba mươi sáu người, ban thưởng ngươi một ngàn chín trăm ba mươi sáu quả Kim Giác Huyền Trư Đản!"
"Đại phu nhân, bắt được hai ngàn không trăm ba mươi lăm người, ban thưởng ngươi hai ngàn không trăm ba mươi lăm quả Kim Giác Huyền Trư Đản!"
"Phương Phong, bắt được hai ngàn hai trăm tám mươi bảy người, ban thưởng ngươi hai ngàn hai trăm tám mươi bảy quả Kim Giác Huyền Trư Đản!"
"..."
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nhìn Diệp Phong đưa từng cái từng cái tiên giới cho đám người đang lộ ra vẻ mặt kích động, Chu Chính Thiên đang đứng bên cạnh nhìn đến lẫn cả ra!
"Bắt người còn có ban thưởng?"
"Hơn nữa còn thưởng Kim Giác Huyền Trư Đản?"
"Đồ chơi đó không phải đã sớm diệt tuyệt hay sao?"
Nghĩ đến đây, Chu Chính Thiên cũng không quá tin tưởng giành lấy tiên giới trong tay Chu Dương, sau đó trực tiếp thả ra thần thức tra xem tình huống trong tiên giới.
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó là Kim Giác Huyền Trư Đản thật!"
"Bắt người còn ban thưởng loại trứng Tiên Thú đã diệt tuyệt này?"
Khi Chu Chính Thiên nhìn thấy quả trứng lớn màu vàng óng lít nha lít nhít trong tiên giới, cả người trực tiếp ngốc tại chỗ, bây giờ hắn đã không nghĩ tại sao Diệp Phong lại có nhiều Kim Giác Huyền Trư Đản như vậy, bây giờ hắn chỉ muốn biết tại sao người khác đều có nhưng chỉ một mình hắn không có!
"Diệp thiếu!"
"Ta, ta đâu?"
Không để ý đến tiên giới bị Chu Dương đoạt trở về, Chu Chính Thiên cũng mặt lộ vẻ mong đợi nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Chu tông chủ!"
"Trước đó Chu Dương hỏi ngươi, nói ngươi có thể lấy điểm chỗ tốt rồi tham gia cái trò chơi nhỏ bắt người này!"
"Kết quả không phải ngươi nói không cần sao?"
Nghe được Chu Chính Thiên hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười giải thích.
? ? ?
Nghe nói như thế, Chu Chính Thiên ngẩn ra!
Sau khi hắn tỉnh táo lại cũng rốt cuộc hiểu được tại sao ban đầu Chu Dương lại hỏi một câu như vậy!
Cũng rốt cuộc hiểu được tại sao đám người lại điên cuồng bắt người như vậy!
Nếu như biết trước bắt được một người thì có thể đạt được một quả Kim Giác Huyền Trư Đản đã diệt tuyệt, vậy hắn sẽ không từ chối chuyện tốt này!
Mà càng làm cho hắn sụp đổ chính là chuyện lớn như vậy mà cho dù là tạp dịch tông môn, con trai hay là chín vị phu nhân đều không có ai đề cập với hắn, tất cả đều tập trung cắm đầu kiếm trứng vàng, hố một mình hắn!
"Chu tông chủ!"
"Nếu trò chơi nhỏ đã kết thúc, vậy ta cũng nên đi!"
"Đúng rồi, tên tạp dịch quý tông ta cũng dẫn đi!"
Nói xong, Diệp Phong dẫn theo Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư và Phương Phong đi ra khỏi tông môn đại điện.
Hả?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, nhìn lão giả tạp dịch theo hắn rời đi, Chu Chính Thiên luôn cảm thấy chuyện này có chút không đúng sau đó trên mặt lộ vẻ nghi ngờ nhìn về phía Diệp Phong dò hỏi: "Diệp thiếu, tên tạp dịch tông môn này ngươi mang đi chắc chắn không có vấn đề, nhưng mà trước khi đi có thể nói cho ta tại sao lại muốn dẫn hắn đi không?"
Oanh!
Theo Chu Chính Thiên vừa nói dứt câu, một luồng thần hồn uy áp khiến cho người ta ngạt thở bao phủ cả cái tông môn đại điện trong nháy mắt!
Mặc dù cỗ thần hồn uy áp kinh khủng này lóe lên rồi lập tức biến mất, nhưng cho dù là Chu Chính Thiên, Chu Dương hay là chín vị phu nhân còn lại đều dùng ánh mắt tràn ngập sợ hãi mà nhìn Phương Phong!
"Bởi vì hắn là cường giả thời thượng cổ!"
"Một khi trưởng thành, tuyệt đối là tồn tại vô địch thời đại này!"
"Cho nên ta muốn dẫn hắn về Thánh Địa trông đại môn!"
Lúc này, Diệp Phong cũng lên tiếng nói.
? ? ?
Trứng trứng không lấy được!
Cường giả thời thượng cổ trùng sinh cũng bị dẫn đi?
Nhìn xem Diệp Phong, Phương Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi ra khỏi đại điện, Chu Chính Thiên bỗng nhiên cảm thấy đả kích trong một ngày này có thể nói là có chút tàn bạo đối với hắn!
Một bên khác!
"Phương Phong!"
"Nếu như ta cung cấp đầy đủ tài nguyên tu luyện cho ngươi!"
"Ngươi cần bao lâu mới có thể khôi phục lại được trạng thái đỉnh phong?"
Rời khỏi Kim Tinh Tông, Diệp Phong cũng nhìn về phía Phương Phong hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Ta có công pháp tu luyện đặc hữu!"
Chương 650: Tiêu chuẩn trông đại môn đều cao như vậy hay sao?
"Hơn nữa thần hồn của ta không có bất cứ vấn đề gì, vấn đề duy nhất chính là phải cải thiện bộ thân thể này để cho bộ thân thể này có thể thừa nhận được thần hồn kinh khủng của ta!"
"Cho nên chỉ cần ta có đủ nhiều tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo thì chắc chắn có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong chỉ trong thời gian ngắn!"
"Nhưng mà con số sợ là sẽ vô cùng lớn hơn nữa đa số nhất định đều phải là đỉnh cấp tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo mới được!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Phương Phong cũng trả lời kỹ càng.
"Ừm?"
"Nhu cầu số lượng vô cùng lớn?"
"Có thể lớn bao nhiêu?"
Nghe được Phương Phong nhắc nhở, Diệp Phong cũng âm thầm nghĩ: "Cũng không biết những luyện đan học đồ ở Thánh Địa tiêu hao tiên thảo hi hữu và tiên thảo cấp truyền thuyết trong vòng mấy ngày thì có đủ để cho hắn khôi phục thực lực hay không!"
"Lần này không sử dụng Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!"
"Hệ thống, gọi Tiểu Chùy ra một chuyến, đả thông một cái không gian thông đạo có thể trực tiếp trở về Thánh Địa cho chúng ta!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng trực tiếp nói với hệ thống.
(Diệp Tiểu Cước: Chủ nhân, khi nào mới có thể cho ta ra ngoài hóng gió, ta sắp bị bọn họ đùa chơi chết! )
...
"Thật là khủng khiếp!"
"Nam tử cầm hai thanh chuỳ sắt lớn cao ba mét trong tay đó khí tức thật là khủng khiếp!"
"Ta cảm thấy cho dù thực lực của ta ở vào trạng thái đỉnh phong thì cũng chỉ là sâu kiến ở trong mắt của hắn mà thôi!"
Nhìn Diệp Tiểu Chùy biến mất ở trong vết nứt không gian, trong mắt Phương Phong cũng đầy vẻ sợ hãi!
"Không phải đâu!"
"Nhìn thấy Thiết Chùy ca hiền hòa như thế mà đã bị dọa thành như thế này!"
"Vậy nếu ngươi nhìn thấy tên điên cụt một tay ca thì không phải là sợ đến tè ra quần hay sao!"
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi trên mặt Phương Phong lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh cũng nhếch miệng, vẻ mặt khinh thường tự lẩm bẩm.
"Diệp trưởng lão!"
"Lại dẫn người về đến rồi!"
Lúc này, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng từ đại trận mê cung đi ra, sau đó nở một nụ cười lên tiếng hỏi Diệp Phong.
"Ngọc Quỷ trưởng lão!"
"Người này tên là Phương Phong, là ta dẫn về trông đại môn!"
"Sau này để hắn đi theo ngươi đi!"
Nhìn thấy Ngọc Quỷ trưởng lão đi tới, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Diệp trưởng lão, hắn cũng là thượng cổ Tiên Thú?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên quay qua nhìn Phương Phong, thoe hắn nghĩ, đã trước đó Diệp Phong dẫn ba con thượng cổ Tiên Thú trở về làm tiểu sủng vật trông đại môn, vậy lại dẫn về nhìn đại môn nữa thì chắc chắn sẽ không thấp hơn tiêu chuẩn đó.
? ? ?
Ta cũng là thượng cổ Tiên Thú?
Làm sao, bây giờ tiêu chuẩn trông đại môn đã cao như vậy sao?
Bên cạnh, nghe nói như vậy thì trong mắt Phương Phong cũng hiện lên vẻ giật mình.
"Ngọc Quỷ trưởng lão!"
"Hắn cũng không phải là thượng cổ Tiên Thú, nhưng mà lại là một thượng cổ hồn tu mượn thể trọng sinh!"
"Một khi hắn khôi phục thực lực thì còn mạnh mẽ hơn thượng cổ Tiên Thú nhiều!"
Lúc này, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ cho Ngọc Quỷ trưởng lão.
Ừm!
Thượng cổ hồn tu?
Nghe nói như thế, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng biến sắc, sau đó vội vàng lôi kéo Diệp Phong đi qua một bên, sau đó trên mặt có chút kích động hỏi: "Diệp trưởng lão, có phải từ nay về sau những người mà ngươi dẫn về trông đại môn đều là cường giả hoặc là Tiên Thú cấp bậc này hay không?"
"Ha ha!"
"Ngọc Quỷ trưởng lão, ngươi nói không sai!"
"Hơn nữa, sau này ta sẽ giao tất cả bọn họ cho ngươi quản lý!"
Nhìn thấy Ngọc Quỷ trưởng lão kích động như vậy, Diệp Phong cũng đưa ra câu trả lời khẳng định!
Hô! Hô! Hô!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, hơi thở của Ngọc Quỷ trưởng lão trở nên dồn dập, trong lòng kích động nghĩ: "Mẹ nó, lần này ta không triệt để phất lên hay sao, đến lúc đó xem mấy lão già đó còn dám nói ta trông cửa lớn không có tiền nữa không, mẹ nó cái này mà là không có tiền đồ?"
"Đi!"
"Ngọc Quỷ trưởng lão, Phương Phong ta giao cho ngươi!"
"Bây giờ ta còn những chuyện khác phải giải quyết cho nên không trở về Thánh Địa!"
Nói xong, Diệp Phong lấy ra hai cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định đi tới chỗ Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng cách đó không xa.
"Ngọa tào!"
"Không phải đâu!"
"Đã về tới đây rồi, không nên đổi một con thú khác hay sao?"
"Lại muốn dẫn ta đi?"
Nhìn Diệp Phong cầm Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định lớn chừng bàn tay đi thẳng tới chỗ mình, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng nở một nụ cười khổ, mặc dù chuyến này đi theo Diệp Phong ra ngoài, nó đạt được không ít Kim Giác Huyền Trư Đản nhưng nó cũng muốn về Thánh Địa nghỉ ngơi một chút, dù sao, ở trong Thánh Địa cũng có không ít đồ tốt!
Một lát sau!
"Ngọc Quỷ trưởng lão!"
"Sau này hi vọng ngươi có thể chiếu cố nhiều hơn một chút!"
Sau khi đi vào đại trận mê cung, Phương Phong cũng mặt lộ vẻ cung kính lên tiếng nói với Ngọc Quỷ trưởng lão, hắn biết rõ, sau này đối phương chính là thủ lĩnh của hắn!
"Yên tâm!"
"Sau này chỉ cần ngươi làm việc cho tốt thì ta sẽ không làm khó ngươi!"
Nghe được Phương Phong nói như vậy, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng mặt lộ vẻ đắc ý lên tiếng nói.
"Đúng rồi!"
"Ngọc Quỷ trưởng lão, bây giờ ta đang ở trong giai đoạn khôi phục thực lực cho nên ta cần có tài nguyên tu luyện với thiên tài địa bảo tương đối nhiều!"
"Mà trước đó Diệp thiếu nói ta cần gì thì cứ tìm ngươi!"
Lúc này, Phương Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trực tiếp nhìn về phía Ngọc Quỷ trưởng lão lên tiếng nhắc nhở lên, sợ đến khi mình đến hỏi hắn thì sẽ hù sợ hắn!
"Ừm?"
"Tìm ta lấy?"
"Không cần tìm ta lấy, ngươi thiếu cái gì trực tiếp tìm trong Thánh Địa là được rồi, sau đó thiếu cái gì lấy cái đó, không quan trọng!"
Nghe nói như thế, Ngọc Quỷ trưởng lão đầu tiên là sững sờ, sau đó vẻ mặt không quan trọng lên tiếng đáp lại.
? ? ?
Trực tiếp tìm trong Thánh Địa?
Còn tùy tiện lấy?
Chương 651: Tiêu chuẩn trông đại môn đều cao như vậy hay sao? (2)
Thế nào, chẳng lẽ khắp nơi ở trong Thánh Địa đều có tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo?
Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão nói như vậy, Phương Phong cũng toát ra vẻ mộng bức.
"Ngọa tào! ! !"
"Thật đúng là mẹ nó khắp nơi đều là bảo!"
Khi Phương Phong đi ra đại trận mê cung, phát hiện toàn bộ Thánh Địa khắp nơi đều là tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo hi hữu thì cũng hai mắt trợn tròn trực tiếp kinh hô lên.
"Đó là?"
"Bọn họ làm gì chứ?"
Đúng lúc này, Phương Phong chợt phát hiện mười mấy tên luyện đan học đồ người mặc tiên bào luyện đan sư đang dùng một loại phương thức cực kỳ thô bạo hái lấy đủ loại tiên thảo hi hữu và tiên thảo cấp truyền thuyết ven đường, khiến cho trên mặt hắn lộ vẻ khó có thể tin nhìn về phía Ngọc Quỷ trưởng lão lên tiếng hỏi thăm.
Phải biết, ở trong đó có nhiều loại tiên thảo cấp truyền thuyết ngay cả hắn cũng cần, hơn nữa những tiên thảo cấp truyền thuyết đó cho dù là ở thời đại thượng cổ thì cũng đều là tài nguyên tu luyện cực kỳ trân quý!
"Cái gì làm gì?"
"Bọn họ đều là một ít luyện đan học đồ của Thánh Địa, đương nhiên là hái xuống đem về luyện tập!"
Nghe được Phương Phong hỏi thăm, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng cực kỳ tùy tiện giải thích cho hắn.
"Cái gì!"
"Bọn họ đều là luyện đan học đồ?"
"Sau đó còn muốn dùng tiên thảo cấp truyền thuyết hi hữu như thế luyện tập?"
Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão giải thích, biểu cảm trên mặt Phương Phong như không thể tin vào tai của mình, cho dù thế lực cấp độ bá chủ thời đại thượng cổ cũng không ngang tàng đến loại trình độ này!
"Tiểu Phong!"
"Không cần ngạc nhiên như vậy!"
"Diệp trưởng lão là ai, hắn chính là thần hào phá của a!"
"Cho nên, muốn đi theo bên cạnh Diệp trưởng lão thì nhất định phải hiểu được cách phá của mới được, những cỏ nát đó, mỗi ngày ta không dùng ngâm bồn tắm thì là ngâm chân, nếu không thì bện một cái giỏ hoa đốt chơi!"
"Dựa theo ý nghĩ của Diệp trưởng lão, những thứ này nếu chúng ta không phá của giữ lại chính là phạm tội!"
Nhìn thấy Phương Phong có phản ứng lớn như thế, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng nhếch miệng lên tiếng nói, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Còn cường giả thời thượng cổ, chỉ như vậy?"
"Ngọc Quỷ trưởng lão!"
"Gia hỏa này là ai, mới tới sao?"
Đúng lúc này, Tiểu Báo Tử và Tiểu Điêu Tử cũng đi từ nơi không xa tới, sau đó đều có chút tò mò nhìn về phía Phương Phong, dù sao, Phương Phong không có phóng ra thần hồn kinh khủng thì bọn chúng cũng không thể phát hiện thân phận thật sự của đối phương.
"Ngọa tào!"
"Tật Phong Xích Lôi Báo và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu?"
"Nơi này lại có hai con thượng cổ Tiên Thú, hơn nữa nhìn dáng vẻ bọn chúng hình như cũng là trông đại môn!"
Khi Phương Phong phát hiện được khí tức của Tiểu Báo Tử và Tiểu Điêu Tử, trong mắt cũng toát ra vẻ kinh hãi, bây giờ rốt cuộc hắn hiểu được lúc ở bên ngoài tại sao Ngọc Quỷ trưởng lão lại hỏi mình có phải thượng cổ Tiên Thú hay không!
Hắn hoàn toàn không ngờ được là ở Thánh Địa này, muốn làm trông đại môn cũng không phải người bình thường muốn làm là có thể làm, mẹ nó tiêu chuẩn thật là cao!
...
Đệ Tam Tiên Vực, Xích Ô Thành!
"Quanh đi quẩn lại!"
"Lại mẹ nó về đến đây rồi!"
Thông qua Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định trở lại Xích Ô Thành lần nữa, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng nở một nụ cười khổ tự nói.
Mà lúc này, Diệp Phong lại tra xét sản phẩm bại gia hôm nay.
Sản phẩm bại gia hôm nay: Thị Huyết Phá Hồn Tiễn *1000000 (một trăm vạn).
Thị Huyết Phá Hồn Tiễn: Từ hơn trăm loại tiên quáng đặc thù cực kỳ hi hữu chế tạo thành, có thể bỏ qua tiên lực bình chướng, bỏ qua bất kỳ Tiên Khí phòng ngự gì, người trúng tên trong năm hơi, máu tươi trong cơ thể và thần hồn sẽ bị chôn vùi sạch sẽ, cho dù là một tu sĩ Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng yếu nhất cũng có thể dựa vào tiễn này nhẹ nhõm bắn giết cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh!
"Ngọa tào!"
"Sản phẩm bại gia hôm nay mạnh mẽ ức điểm!"
Khi Diệp Phong xem xét đến tình huống sản phẩm bại gia hôm nay, trên mặt cũng lộ vẻ giật mình!
"Tiểu Bát Tử!"
"Ngươi từng nghe nói tới Thị Huyết Phá Hồn Tiễn?"
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng lấy một chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn ra từ trong không gian của hệ thống ra, sau đó quay qua nhìn Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.
Xoát!
Nhưng mà lúc này Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lại nhanh chóng lui về sau mấy bước, nhìn về phía chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn trong tay Diệp Phong, bên trong ánh mắt tràn ngập vô tận sợ hãi.
Mà Diệp Phong không thấy được là lúc này lông tơ toàn thân Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đều bởi vì sợ hãi mà dựng đứng lên.
"Diệp thiếu!"
"Mặc dù ta chưa nghe nói tới Thị Huyết Phá Hồn Tiễn nhưng ta dám cam đoan cái mũi tên trong tay ngươi tuyệt đối có thể tuỳ tiện xoá bỏ ta, thậm chí là thần hồn câu diệt!"
Cố gắng đè sợ hãi trong lòng xuống, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nói với Diệp Phong.
"Quá mẹ nó dọa người!"
"Sao trong tay Diệp thiếu thứ gì cũng có!"
"Ta là thượng cổ Tiên Thú, thượng cổ Tiên Thú thực lực không có bất kỳ hao tổn, nhưng hiện tại xem ra lực uy hiếp của ta còn không có lớn bằng một mũi tên đó!"
Đồng thời Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng vô cùng sợ hãi âm thầm nghĩ.
"Ừm?"
"Ngươi có thể phát hiện được khí tức khủng bố bên trên mũi tên này sao?"
"Tại sao ta không phát hiện được gì, cũng cảm thấy nó là một chi mũi tên cực kỳ bình thường?"
Nhìn thấy Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lại có phản ứng lớn như thế, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Mặc dù mũi tên này không có phát tán ra khí tức kinh khủng gì nhưng bất kỳ một cường giả nào đối mặt nó thì đều sẽ lập tức cảm nhận được một loại nguy cơ không thể nào hình dung được."
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng giải thích rõ.
Hả?
Cảm giác nguy hiểm của riêng cường giả?
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng toát ra vẻ ngạc nhiên.
Chờ chút!
Chương 652: Đại sát khí kinh khủng, Thị Huyết Phá Hồn Tiễn
Đúng lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh hình như nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Diệp Phong, có chút bất an hỏi: "Diệp thiếu, sát khí lớn như thế, không phải ngươi định dùng để phá của đó chứ?"
"Tiểu Bát Tử!"
"Không thể không nói, ngươi theo ta lâu như vậy, rốt cục đầu cũng khai khiếu!"
"Ngươi nói cái đồ chơi này nên phá của như thế nào mới tốt đây?"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng cười hỏi thăm.
"Môn chủ! ! !"
"Ta nhớ ngươi muốn chết!"
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc lại bỗng nhiên từ đằng xa vọng lại.
"Bạch lão?"
Nghe được giọng nói quen thuộc này, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, khi hắn nhìn thấy cách đó không xa Bạch Thiên Hồng đang nhanh chóng chạy tới chỗ hắn thì trên mặt cũng nở một nụ cười!
Hắn không ngờ được là lại gặp được đối phương ở chỗ này!
"Ta biết ngay!"
"Diệp thiếu cứ chạy đến Xích Ô Thành này mãi, chắc chắn là ở đây còn có bằng hữu cũ của hắn!"
"Nhưng mà nhìn quần áo lão nhân này cũng không giống tên ăn mày!"
"Mà trên người hắn cõng một thanh trường cung, trong tay lại cầm một thanh trường kiếm là ý gì, song kiếm hợp nhất, càng tiện càng ngưu bức?"
Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh nhìn thấy lão giả chạy tới thì trên mặt cũng toát ra vẻ không hiểu.
"Môn chủ!"
"Ngươi sao lại thế..."
Đi tới trước mặt Diệp Phong, không đợi Bạch Thiên Hồng nói cái gì, sắc mặt đã đột nhiên biến đổi, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn trong tay Diệp Phong, hắn thân là tiễn tu, càng lĩnh ngộ Diệt Hồn Tiễn Ý kinh khủng cho nên hắn có thể cảm nhận được rõ ràng mũi tên này tuyệt đối không phải mũi tên bình thường!
"Bạch lão!"
"Không ngờ được là lại gặp được ngươi ở chỗ này!"
Nhìn thấy ánh mắt Bạch Thiên Hồng rơi vào chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn trong tay mình, Diệp Phong cũng cười chào hỏi.
"Môn chủ!"
"Ta vẫn luôn bận bịu phá của, cũng vào hôm nay mới trùng hợp đi tới Xích Ô Thành này!"
"Không ngờ được là lại gặp được ngươi!"
Nói đến đây, Bạch Thiên Hồng cũng toát ra vẻ nghiêm túc tiếp tục nói: "Môn chủ, mũi tên trong tay ngươi là?"
"Thị Huyết Phá Hồn Tiễn!"
"Cho dù là một tiểu tu sĩ Nhân Tiên Cảnh dựa vào mũi tên này cũng có thể nhẹ nhõm bắn giết một cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh!"
Nghe được Bạch Thiên Hồng hỏi thăm, Diệp Phong cũng giải thích đơn giản một chút.
"Cái gì!"
"Mũi tên này lại kinh khủng như thế!"
Nghe được Diệp Phong giải thích, Bạch Thiên Hồng cũng toát ra vẻ chấn kinh, mặc dù hắn cảm thấy chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này tuyệt đối không phải vật phàm nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được là sẽ kinh khủng đến trình độ như vậy!
Chờ chút!
Đúng lúc này, Bạch Thiên Hồng bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, đó chính là hắn không phải là tiễn tu hay sao, vậy Thị Huyết Phá Hồn Tiễn kinh khủng này há không phải chính là lượng thân chuẩn bị cho hắn!
"Đúng là tới sớm không bằng tới khéo!"
"Đã gặp, chắc chắn môn chủ sẽ đưa chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này cho ta!"
"Mặc dù đã là bại gia môn đồ, hơn nữa bây giờ cũng có thói quen phá sản nhưng mũi tên này ta không nỡ phá sản!"
Lúc này, Bạch Thiên Hồng cũng cúi đầu trầm tư!
"Tới sớm không bằng đến đúng lúc!"
"Đang lo một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này không biết nên làm sao để phá, vừa khéo gặp được Bạch lão!"
"Mặc dù hắn là kiếm tu nhưng cũng là tiễn tu, vậy giao một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này cho đối phương, muốn lãng phí hết còn không phải chuyện vài phút hay sao!"
Một bên khác, Diệp Phong cũng nhìn Bạch lão trước mắt, trong lòng đã nghĩ ra được cách để xử lý hết một trăm vạn mũi tên này.
"Làm gì chứ?"
"Hai người các ngươi đứng đó cười ngu cái gì đó?"
Nhìn hai người đứng tại chỗ cười ngây ngô, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh cũng nhìn đến bối rối không biết làm sao!
"Bạch lão!"
"Vừa khéo gặp ngươi, vậy Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này sẽ tặng cho ngươi đi!"
Rất nhanh, Diệp Phong nhìn về phía Bạch Thiên Hồng lên tiếng nói trước.
"Đến rồi đến rồi đến rồi!"
"Lão phu tuyệt thế thần tiễn sắp có thể phách lối đi ngang xưng bá thượng giới rồi!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Bạch Thiên Hồng cũng toát ra vẻ kích động, sau đó vội vàng nói: "Môn chủ, vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh, ta sẽ nhận lấy một chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này!"
"Ừm?"
"Cái gì là nhận lấy một chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn?"
Nghe được Bạch Thiên Hồng nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó giải thích rõ: "Không phải ta muốn đưa cho ngươi một chi mà là chuẩn bị đưa cho ngươi một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn!"
? ? ?
Không phải một chi?
Là mẹ nó một trăm vạn chi?
Đại sát khí khủng bố như thế mà còn mẹ nó có thể sản xuất hàng loạt?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, cho dù là Bạch Thiên Hồng hay là Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đều bị dọa sợ, bọn họ vốn cho rằng mũi tên vô địch khủng bố như thế, có một chi đã khiến cho người ta rất khó mà chấp nhận được rồi, dù sao đó cũng là mũi tên kinh khủng có thể miểu sát cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, ai mà ngờ được là Diệp Phong vừa mở miệng chính là một trăm vạn chi!
"Thật là đáng sợ!"
"Diệp thiếu là ma quỷ chứ!"
"Đừng nói thời đại này, cho dù là ở thời đại thượng cổ có nồng độ tiên khí cực kỳ cao thì sợ là tìm khắp toàn bộ thượng giới cũng không thể nào tìm ra được một trăm vạn tên cường giả thời thượng cổ hoặc thượng cổ Tiên Thú có thực lực Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
"Mà bây giờ hắn lại có thể lấy ra một trăm vạn chi mũi tên khủng bố như thế, nếu như hắn tùy tiện thuê được một vạn người, sợ là có thể quét ngang tất cả thế lực cấp bá chủ!"
Nghĩ đến Diệp Phong dựa vào một trăm vạn chi mũi tên kinh khủng này cũng đủ để thay đổi cách cục ổn định của thời đại thượng cổ hoặc thời đại này thì trong mắt Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng toát ra vẻ hoảng sợ!
"Xong đời!"
"Một chi hai chi ta còn có thể giấu riêng!"
Chương 653: Vì phá của, đã hào không điểm mấu chốt sao?
"Cái này mẹ nó lập tức đưa ta một trăm vạn chi, như vậy thì chắc chắn là sẽ dùng nó để phá của!"
Lúc này, Bạch Thiên Hồng cũng toát ra vẻ sụp đổ, dù sao, đúng là hắn hiểu rất rõ Diệp Phong, mà nghĩ đến sau đó phải lãng phí sạch một trăm vạn chi mũi tên vô địch, dù là hắn đã là bại gia môn đồ nhưng vẫn là cảm thấy cực kỳ đau lòng!
Thậm chí hắn còn thấy hối hận khi đã gặp được Diệp Phong, hắn hoàn toàn không ngờ được là sau khi hắn trở thành bại gia môn đồ mà vẫn bị tra tấn song song về cả tâm lý lẫn tinh thần như khi còn ở hạ giới, nếu như đổi thành một loại mũi tên khác thì hắn cũng sẽ không khó chịu như vậy đâu!
"Bạch lão!"
"Một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn đã đưa ngươi, hẳn là ngươi cũng biết ngươi phải xử lý bọn chúng như thế nào rồi đó chứ!"
Lúc này, Diệp Phong cũng nở một nụ cười nhìn về phía Bạch Thiên Hồng lên tiếng hỏi thăm.
"Ha ha ha!"
"Môn chủ, ta đương nhiên biết!"
"Dù sao, ta cũng là người đi theo bên cạnh ngươi sớm nhất, ngươi yên tâm, một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn này ta tuyệt đối sẽ lãng phí hết sạch cho ngươi xem!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Bạch Thiên Hồng cũng ra vẻ trấn định lên tiếng đáp lại, nhưng lúc này trong lòng của hắn đã bắt đầu đau đớn, cái này đâu phải là bắn tên để phá của, phải nói là bắn thẳng vào trong tim của hắn thì đúng hơn!
"Môn chủ!"
"Hình như chúng ta vừa mới đi ngang qua một cái bãi săn thú!"
"Bên trong chắc chắn có một lượng lớn Tiên Thú tu vi rác rưởi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng!"
"Không bằng bây giờ ta dùng mấy cái mũi tên nát này điên cuồng bắn giết những Tiên Thú rác rưởi đó đi, coi như là tập luyện nâng cao kỹ thuật tiễn thuật của ta!"
Cố gắng để tâm tình của mình bình tĩnh trở lại, sau đó Bạch Thiên Hồng cũng nhìn nói với Diệp Phong ý nghĩ của mình.
Hả?
Tiễn tu, luyện tiễn?
Mũi tên rác rưởi bắn giết Tiên Thú rác rưởi?
Mẹ nó, ý tưởng này phải nói là quá hoàn mỹ!
Nghe được Bạch Thiên Hồng đề nghị như vậy, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, trong lòng sợ hãi than: "Năng lực phá của của Bạch lão phải nói là càng ngày càng mạnh, giao một trăm vạn chi mũi tên rác rưởi này cho hắn quả nhiên là cách làm chính xác nhất a!"
"Điên rồi!"
"Hai người đó đều điên rồi!"
"Dùng mũi tên kinh khủng có thể bắn giết cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh đi mẹ nó bắn giết Tiên Thú rác rưởi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng, còn mỹ danh nói là luyện tiễn, quả thật là vì phá của mà đã hào đến không có điểm mấu chốt!"
Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh nghe được ý nghĩ phát rồ này của Bạch Thiên Hồng thì trên mặt cũng lộ ra vẻ cực kỳ khiếp sợ!
...
Một lát sau!
Khi hai người một thú đi vào Phong Thiên Thú Liệp Tràng, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng trực tiếp đi đến sảnh, chuẩn bị mở một gian săn thú thất chuyên môn săn giết Tiên Thú cấp thấp nhất!
"Gia gia!"
"Ngươi mau nhìn, hình như bên kia có một tiễn tu!"
Lúc này, một lão giả và một thiếu nữ người mặc váy đỏ cũng đi từ bên ngoài đi vào đại sảnh bãi săn thú, sau đó thiếu nữ váy đỏ đó lập tức chỉ vào Bạch Thiên Hồng người đeo trường cung lên tiếng nói với lão giả đang đứng bên cạnh.
"Nha!"
Cao Hoành nghe xong cũng quay qua nhìn Bạch Thiên Hồng, nhưng mà khi hắn phát hiện được đối phương chỉ có tu vi Địa Tiên Cảnh Ngũ Trọng thì trong mắt của hắn lại lóe lên vẻ thất vọng!
Dù sao hắn cũng là tiễn tu Tiên Kiếp Cảnh Thất Trọng mạnh mẽ, đối với tiễn tu thực lực thấp như thế này thì hắn không cảm thấy có chút hứng thú nào!
"Gia gia!"
"Đã lâu lắm rồi ta không nhìn thấy người xuất tiễn!"
"Nếu không, người đi tỷ thí với hắn một chút đi, không cần biết là đối phương chuẩn bị săn giết Tiên Thú cấp bậc gì, cũng không cần biết là săn giết bao nhiêu con, chỉ cần có thể thắng ngươi thì ngươi hãy miễn hết toàn bộ phí tổn cho đối phương, như vậy có được hay không?"
Phát hiện Cao Hoành hình như không có một chút xíu hứng thú gì với tên tiễn tu đó, thiếu nữ váy đỏ nghĩ nghĩ, sau đó đưa ra một lời đề nghị khá thú vị.
"Tiểu Nhã!"
"Ngươi làm như vậy không phải là đang ép gia gia khi dễ người khác hay sao?"
"Nhưng mà nếu như ngươi muốn nhìn thấy gia gia bắn tên như vậy thì ta tỷ thí với đối phương một chút sau đó thuận tiện lợi chỉ điểm đối phương một hai câu cũng không phải là không được!"
Nghe được lời đề nghị của thiếu nữ váy đỏ, Cao Hoành cũng cưng chiều sờ lên cái đầu nhỏ của thiếu nữ, xem như đồng ý với lời đề nghị này!
Một bên khác!
"Diệp thiếu!"
"Săn thú thất số mười hai đã mở!"
"Cái Phong Thiên Thú Liệp Tràng hình như là rất có thực lực, dù chúng ta cần bắn giết một trăm vạn con Tiên Thú tu vi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng thì bọn họ cũng có được nguồn cung cấp sung túc, cho nên không cần phải lo lắng!"
Khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư mở xong săn thú thất thì cũng đi tới trước mặt Diệp Phong thần thái cung kính lên tiếng báo cáo.
"Tốt!"
"Vậy chúng ta phải tranh thủ đi tới săn thú thất đi!"
"Dù sao một trăm vạn mũi tên, cho dù điên cuồng sử dụng thì cũng sẽ tốn không ít thời gian!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, sau đó chuẩn bị đi đến săn thú thất số mười hai!
"Mấy vị!"
"Ta chính là người phụ trách bãi săn thú này!"
"Bởi vì ta cũng là tiễn tu cho nên ta muốn tỉ thí tiễn thuật một phen với vị tiễn tu đạo hữu này ở săn thú thất!"
"Nếu như hắn có thể thắng ta, vậy lần này các ngươi tốn bao nhiêu tiền ta đều sẽ miễn phí cho các ngươi, không biết các ngươi có hứng thú đối với lời đề nghị này hay không?"
"Đương nhiên, nếu như các ngươi không đồng ý ta cũng sẽ không tiếp tục quấy rầy mấy vị, hơn nữa sau đó tất cả phí tổn tacũng sẽ giảm cho các ngươi hai mươi phần trăm!"
Đúng lúc này, Cao Hoành dẫn theo thiếu nữ váy đỏ ngăn cản đường đi của mấy người Diệp Phong, Bạch Thiên Hồng, sau đó cười nói ra chuyện mình muốn tỷ thí tiễn thuật.
? ? ?
Chương 654: Cao Hoành mộng, các ngươi làm thật?
Lão nhân này có phải hổ hay không?
Tự mình đến tìm khó chịu cho mình?
Nghe được Cao Hoành nói như vậy, Bạch Thiên Hồng đầu tiên là sững sờ, sau đó trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn nhìn về phía Diệp Phong, hi vọng Diệp Phong có thể đồng ý với lời đề nghị của đối phương!
Nói như vậy, không chỉ có thêm một người giúp đỡ miễn phí, hơn nữa nghĩ đến đến lúc đó đối phương cũng sẽ cực kỳ đau khổ thì tâm tình của Bạch Thiên Hồng lập tức trở nên khá hơn!
"Tốt!"
"Nhưng mà ta có một yêu cầu nho nhỏ!"
"Đó chính là đến lúc đó mũi tên cần dùng để bắn giết Tiên Thú nhất định đều phải dùng mũi tên do chúng ta đem tới!"
"Hơn nữa, sau khi làm xong chuyện này ta sẽ cho ngươi một chút công tác phí, đến lúc đó ngươi cũng không thể từ chối ta!"
Sau khi Diệp Phong trầm tư một lát, trực tiếp đồng ý, dù sao, có được một người giúp đỡ miễn phí không cần thì phí, hơn nữa sau khi xong việc thì hắn còn có thể lợi dụng hoàn thành một lần hành vi phá của nhận thưởng, loại chuyện tốt một hòn đá ném được hai con chim như vậy thì đương nhiên là hắn sẽ không từ chối rồi!
Hả?
Tỷ thí tiễn thuật mà thôi?
Sau khi xong việc còn cho ta công tác phí?
Ta làm cái gì mà phải cho ta công tác phí?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Cao Hoành cũng toát ra vẻ mộng bức, thật sự là ý nghĩ của Diệp Phong khiến cho hắn không đoán ra được!
Mà thiếu nữ người mặc váy đỏ đang đứng bên cạnh thì lại chớp chớp đôi mắt to, dùng ánh mắt cực kỳ hiếu kỳ nhìn về phía Diệp Phong, bởi vì bản thân nàng cũng không thể nghĩ ra được tại sao đối phương lại đưa ra loại yêu cầu kì quái như thế này.
Một lát sau!
Khi mọi người đi vào săn thú thất số mười hai, lại có một luồng dao động năng lượng chợt lóe lên, sau đó, mọi người xuất hiện ở trong một không gian săn thú với diện tích lớn chừng bằng mười cái sân bóng.
"Diệp thiếu!"
"Bên trong bày được bay ra trận pháp đặc biệt, xem như tạo thành một cái không gian nhỏ độc lập!"
Lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng hạ giọng lên tiếng nhắc nhở Diệp Phong bên cạnh.
"Thì ra là thế, trách không được vừa mới cảm nhận được một luồng năng lượng dao động kỳ quái!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng âm thầm khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Rất nhanh!
Ở phía xa lập tức xuất hiện một đám Tiên Thú tu vi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng, số lượng tối thiểu chừng một ngàn con trở lên!
"Bạch huynh!"
"Tiên Thú đã xuất hiện!"
"Có thể lấy mũi tên ra hay chưa!"
"Chúng ta đều dùng số lượng mũi tên giống nhau, xem cuối cùng ai bắn giết được nhiều Tiên Thú nhất!"
Lúc này, trên mặt Cao Hoành cũng nở một nụ cười quay qua nhìn Bạch Thiên Hồng đang đứng bên cạnh lên tiếng nói.
"Mũi tên đều ở chỗ của ta!"
"Bây giờ đưa cho các ngươi một ngàn mũi tên trước, chờ khi nào dùng hết thì ta sẽ lập tức bổ sung!"
"Như vậy thì có thể cam đoan mỗi người các ngươi sử dụng số lượng mũi tên giống nhau!"
Lúc này, giọng nói của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lại vang lên bên cạnh, sau đó trực tiếp lấy ra hai ngàn mũi tên từ tiên giới chứa một trăm vạn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn ra để ở bên cạnh hai người.
Trừng!
Nhưng mà khi Cao Hoành phát hiện ra Thị Huyết Phá Hồn Tiễn mà Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lấy ra mang tới cho hắn cảm giác nguy cơ khó hiểu thì trong nháy mắt hai mắt trừng tròn vo, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ vô tận!
"Chờ, chờ một chút!"
"Cái này, mũi tên này, rốt cuộc là mũi tên gì!"
Sau khi tỉnh táo lại, Cao Hoành cũng mặt lộ vẻ hoảng sợ nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Thị Huyết Phá Hồn Tiễn!"
"Mỗi một chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn đều có thể tuỳ tiện bắn giết một cường giả hoặc Tiên Thú Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh!"
"Bỏ qua tiên lực, bỏ qua bất luận Tiên Khí phòng ngự gì, trừ phi có thể tránh thoát, nếu không thì một khi bị bắn trúng là trong năm hơi chắc chắn phải chết không nghi ngờ!"
Nghe được Cao Hoành hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng thần sắc bình thản giải thích rõ ra.
? ? ?
Mũi tên kinh khủng đủ để bắn giết cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh, các ngươi lại lấy ra bắn giết Tiên Thú rác rưởi Nhân Tiên Cảnh Nhất Trọng?
Điên rồi sao?
Sau khi nghe được Diệp Phong giải thích xong, biểu cảm trên mặt Cao Hoành như không thể tin vào tai của mình!
Không nói khoa trương một chút nào, chỉ với hai ngàn chi Thị Huyết Phá Hồn Tiễn trước mắt này thì mẹ nó có thể bắn chết hắn hai ngàn lần!
Hắn chưa hề nghĩ tới mình có được tu vi mạnh mẽ Tiên Kiếp Cảnh Thất Trọng nhưng trong thời khắc này mình lại nhỏ yếu như vậy!
"Làm sao?"
"Cao lão bản có chút không tin phải không?"
"Như vậy thì không biết là bãi săn của ngươi có Tiên Thú tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?"
"Chúng ta có thể thử trước một chút!"
Nhìn thấy vẻ mặt khó có thể tin của Cao Hoành, Diệp Phong cũng cười nói ra ý nghĩ của mình.
Hả?
Thử một chút?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Cao Hoành cũng rơi vào trầm tư, nói thật, mặc dù hắn phát hiện ra được mũi tên này cực kỳ khủng bố nhưng nó có thể tùy ý bắn giết cường giả hoặc Tiên Thú Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng tối đỉnh hay không thì hắn vẫn còn đang nghi ngờ chưa dám tin.
"Diệp thiếu!"
"Trong bãi săn thú của chúng ta có nhưng mà con Tiên Thú này có thực lực kinh khủng là Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, hơn nữa bây giờ còn đang ở trong trạng thái bị phong ấn, một khi thả nó ra ngoài thì cho dù là ta cũng không thể nào trấn áp nó lại được, cho nên ta thấy hay là nên thôi đi!"
Trầm tư hồi lâu, Cao Hoành vẫn từ bỏ ý nghĩ nếm thử, không nói trước không thể nào khống chế con Tiên Thú Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong bị phong ấn đó, cho dù có thể khống chế được nó thì hắn cũng không dám tùy tiện vận dụng, bởi vì nó là Tiên Thú đến từ một cái thế lực cấp bá chủ kinh khủng, trước mắt cũng chỉ là tạm thời gửi ở trong bãi săn thú của bọn họ mà thôi!
"Cao lão bản!"
"Chuyện này cũng đơn giản mà!"