Sau khi nghe được Diệp Phong trả lời như vậy, biểu cảm trên mặt lão giả tửu quỷ như không thể tin vào tai của mình, nếu như chỉ là tiên quả bình thường thì hắn cũng sẽ không có phản ứng lớn như vậy nhưng mà đây chính là một trong số thập đại đỉnh cấp tiên quả ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, Phi Tiên Quả!
Cho dù là người đã sống lên tới vạn năm như hắn cũng chỉ may mắn ném qua không được trăm trái!
"Dù sao thì đó cũng là đồ của người khác người ta muốn phá của như thế nào thì phá của như thế đó thôi!"
"Nhưng bùn trân quý như thế, tại sao lại phải chế tạo ra một cái nhà bằng đất xấu xí như vậy cơ chứ?"
Bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Phong hỏi lại lần nữa: "Tiểu huynh đệ, vậy ngươi biết cái nhà bằng đất này hết thảy tiêu hao bao nhiêu tiên quả hay không?"
"Biết!"
"Không nhiều!"
"Năm vạn trái!"
Nghe được lão giả tửu quỷ hỏi thăm mình lần nữa, Diệp Phong cũng cực kỳ dứt khoát trả lời đối phương.
"Ha ha ha!"
"Năm vạn trái Phi Tiên Quả!"
"Chế tạo ra một cái nhà bằng đất xấu như vậy, vậy mà tiêu hao năm vạn trái Phi Tiên Quả!"
"Thú vị, thật sự là rất thú vị!"
Lão giả tửu quỷ nghe xong thì cũng cười lớn đi về nơi xa, hắn cảm thấy mình không thể tiếp tục ở lại nơi này nữa, nếu không thì tâm cảnh vô dục vô cầu mà hắn vất vả lắm mới ma luyện ra được sẽ bị phá hủy ngay ở chỗ này!
"Cũng không biết Tiểu Bát Tử có thể bắt một con Tiên Thú loại gà về hay không!"
"Nếu có thể bắt về một con, vậy thì nhất định phải dùng đống bùn tràn ngập mùi trái cây này để làm ra một con Gà ăn mày nếm thử mới được, hẳn là hương vị đó sẽ làm cho người ta bùi ngùi mãi không thôi!"
Nhìn thấy lão giả tửu quỷ quay người rời đi, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ mong đợi lẩm bẩm.
"Môn chủ!"
"Ta trở về!"
Đúng lúc này, giọng nói của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng vang lên ở xa xa, sau đó Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cầm ba con Tiên Thú rác rưởi loại gà trong tay chạy từ đằng xa tới.
Ừng ực!
Nhìn thấy trong tay Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cầm Tiên Thú loại gà, lại nghĩ tới Diệp Phong nói phải dùng đống bùn tràn đầy mùi trái cây đó làm một món ngon tên là Gà ăn mày gì đó, nghĩ đến đây thì lão giả tửu quỷ cũng kìm lòng không được mà nuốt nước miếng một cái, sau đó trực tiếp quay trở về.
"Ừm?"
"Có chuyện gì sao?"
Nhìn thấy lão giả tửu quỷ quay trở về, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.
"Vị tiểu huynh đệ này!"
"Lão tửu quỷ ta bình sinh thích ăn gà nhất!"
"Mà vừa mới nghe được ngươi nói một món ăn là Gà ăn mày, đó là món mà ta chưa từng nghe nói tới!"
"Cho nên ta muốn ở lại nếm thử không biết có thể tạo thuận lợi cho ta hay không?"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, lão giả tửu quỷ cũng nói thẳng ra ý nghĩ của mình.
"Đương nhiên có thể!"
"Vừa khéo thủ hạ này của ta bắt được ba con, chờ sau khi làm xong thì ba người chúng ta chia đều là được!"
"Nhưng mà ở chỗ của ta không có cơm trưa miễn phí, cho nên nếu như ngươi muốn ăn món Gà ăn mày này thì nhất định phải bỏ ra sức lao động mới có thể ăn được nó!"
Nghe được lão giả tửu quỷ nói như vậy, Diệp Phong cũng đưa ra điều kiện của mình.
"Không có vấn đề!"
"Không biết tiểu huynh đệ muốn cho ta giúp ngươi làm cái gì?"
Lão giả tửu quỷ nghe xong thì cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Giúp ta xây dựng một cái nhà bằng đất đi!"
"Ta và Tiểu Bát Tử đi làm món Gà ăn mày, còn ngươi thì đi xây dựng một cái nhà bằng đất!"
"Đúng rồi, cái tiên giới này ngươi cầm đi, bên trong có một ít đan dược, ngươi phải hòa lẫn toàn bộ đan dược đó vào bên trong bùn đất!"
Nói xong, Diệp Phong đưa tiên giới chứa một trăm vạn viên Thần cấp đan dược Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan cho lão giả tửu quỷ, sau đó dẫn theo Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi qua một bên, nhìn Tiểu Bát Tử xử lý ba con Tiên Thú rác rưởi loại gà!
? ? ?
Lại xây dựng một cái nhà bằng đất?
Chỉ như vậy thôi sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng hiện ra vẻ đắc ý, mặc dù hắn chưa từng xây dựng nhà bằng đất nhưng hắn tin tưởng nhà bằng đất mà mình xây dựng ra tuyệt đối sẽ mạnh hơn cái nhà bằng đất cực kỳ xấu đó vô số lần!
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó, mấy thứ này đều là thứ gì!"
Nhưng mà khi lão giả tửu quỷ phát hiện ở trong tiên giới có lít nha lít nhít một trăm vạn viên Thần cấp đan dược thì hắn cảm thấy mình sắp điên rồi!
Hắn vốn cho bên trong cái tiên giới này cũng chỉ chứa mấy chục hoặc là trên trăm viên đan dược mà thôi!
Ai mà ngờ được là bên trong cái tiên giới này lại chứa một trăm vạn viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan, đó chính là Thần cấp đan dược, hơn nữa còn là Thần cấp đan dược có thể bảo vệ được thần hồn, phải biết, loại Thần cấp đan dược có hiệu quả như thế này cho dù là đối với thế lực cấp độ bá chủ thì cũng là đồ cực kỳ trân quý và thưa thớt!
Đối với thế lực bình thường hoặc là người tu luyện thì có thể nói là bảo vật vô giá!
"Xong xong xong!"
"Tâm cảnh vô dục vô cầu của ta sắp sập mất!"
Nghĩ đến mình phải hòa tan toàn bộ một trăm vạn viên Thần cấp đan dược này vào bên trong bùn đất sau đó lại dùng nó để xây dựng ra một cái nhà bằng đất có đan dược thì hắn cảm thấy mình sắp điên rồi, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?
"Làm sao bây giờ?"
"Ta không xuống tay được!"
"Nhưng nếu như ta không làm như vậy thì ta sẽ không ăn được gà ăn mày, quá khó chịu!"
Đứng trước một đống bùn, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng hiện lên vẻ giãy dụa!
"Lão tửu quỷ!"
"Sao ngươi còn chưa động thủ?"
Lúc này, Diệp Phong phát hiện lão giả tửu quỷ khác thường thì cũng đi tới, trên mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.
"Tiểu huynh đệ!"
"Ta, ta không xuống tay được a!"
Chương 677: Xong phim, tâm cảnh vô dục vô cầu của ta sắp sập mất (2)
"Làm như vậy quá phá của!"
Thấy Diệp Phong đi tới, lão giả tửu quỷ cũng cười khổ giải thích cho hắn.
"Ngươi đừng gọi ta tiểu huynh đệ, nếu không ta sợ ta khống chế không nổi mình sẽ đánh ngươi một trận!"
"Cho nên, ngươi gọi ta là Diệp thiếu đi!"
"Về phần ngươi không xuống tay được, chuyện này thật ra thì cũng dễ giải quyết thôi, chỉ cần ngươi có thể xây dựng ra một cái nhà bằng đất đan dược cho ta thì ta sẽ cho ngươi một trăm viên Thần cấp đan dược Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan xem như công tác phí, đồng thời còn sẽ cho ngươi thêm một con gà ăn mày, ngươi cảm thấy giao dịch này thế nào?"
Sau khi biết được tình huống của lão giả tửu quỷ, Diệp Phong cũng nở một nụ cười đưa ra phương án giải quyết.
"Thật chứ?"
Lão giả tửu quỷ không có bị ở một trăm vạn viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan trong tiên giới ảnh hưởng, nếu như hắn có thể đạt được một trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan thì hắn đã cực kỳ thỏa mãn rồi!
Nhìn lão giả tửu quỷ trở nên nhiệt tình trong nháy mắt, Diệp Phong cũng gật đầu cười cười, sau đó đi đến chỗ Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư.
"Tiểu Bát Tử!"
"Ngươi nói lão đầu này là tình huống như thế nào?"
"Chúng ta đã lấy ra nhiều đồ tốt như vậy hơn nữa ngươi còn ẩn giấu thực lực, tại sao hắn lại không nghĩ đến chuyện giết người đoạt bảo cơ chứ?"
Đi tới trước mặt Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư, Diệp Phong cũng có chút nhàm chán lên tiếng hỏi.
"Môn chủ!"
"Lão gia hỏa này tâm cảnh không đơn giản!"
"Mặc dù không rõ tại sao hắn làm được nhưng hắn đã ma luyện tâm cảnh đến cảnh giới vô dục vô cầu!"
"Cho nên, đừng nói ngươi lấy ra một trăm vạn viên Thần cấp đan dược, cho dù lấy ra một trăm triệu viên Thần cấp đan dược thì hắn cũng sẽ không xuất hiện ý nghĩ giết người đoạt bảo!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng giải thích rõ cho hắn biết!
Nhưng mà còn có một chuyện nó chưa nói, đó chính là người có thể tiện tay lấy ra một trăm vạn viên Thần cấp đan dược thì sẽ là người bình thường hay sao, ai dám ra tay với loại người như vậy!
"Ồ?"
"Tâm cảnh vô dục vô cầu?"
Sau khi nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư giải thích như vậy, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.
"Hệ thống!"
"Lão giả tửu quỷ này có thích hợp trở thành bại gia môn đồ hay không?"
"Còn nữa, ta đã thu Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư làm bại gia môn đồ, tại sao lại chưa có thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành?"
Trầm tư một lát sau, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Lão giả tửu quỷ Trịnh Tiêu Diêu thích hợp trở thành bại gia môn đồ!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, mặc dù thu Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư làm bại gia môn đồ nhưng nó không phù hợp với điều kiện của nhiệm vụ cho nên xin túc chủ tiếp tục tìm kiếm vị thứ ba thích hợp làm bại gia môn đồ ở Đệ Tam Tiên Vực!"
Sau khi nghe được hệ thống giải thích như vậy, Diệp Phong mới biết được là người mình dẫn theo không được tính!
Sau khi hiểu rõ được tình huống này thì Diệp Phong cũng đưa mắt nhìn về phía lão giả tửu quỷ cách đó không xa, nếu như đối phương đã thích hợp để trở thành bại gia môn đồ vậy thì đương nhiên hắn sẽ không buông tha cho đối phương!
Một lát sau!
Sau khi lão giả tửu quỷ dùng bùn có hòa lẫn một trăm vạn viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan xây dựng ra được một phần ba nhà bằng đất, Diệp Phong lại bỗng nhiên đi tới bên cạnh hắn, sau đó vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nói ra: "Tửu quỷ tiền bối, ta vừa mới nghĩ lại, quyết định không cho ngươi một trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan!"
? ? ?
Không cho nữa?
Mẹ nó, ta đã xây dựng được một phần ba nhà bằng đất, bây giờ ngươi lại nói là không cho ta nữa?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ cũng bối rối, lúc trước thì nói cho bây giờ lại nói là không cho, mẹ nó làm như vậy không phải là đang chơi người ta hay sao?
Nếu như ngươi không muốn cho thì ban đầu ngươi cũng đừng có nhắc tới!
Hô!
Thở một hơi dài, lão giả tửu quỷ cũng cố gắng bình phục lại tâm tình của mình sau đó tự an ủi mình: "Dù sao đó cũng là đồ của người ta, nếu như người ta cho thì ta sẽ lấy, còn nếu như người ta không muốn cho thì cũng chứng tỏ là ta không có duyên với một trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan đó!"
Nghĩ đến đây, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Vị thiếu gia này, nếu như ngươi không muốn cho thì ta cũng sẽ không cưỡng cầu, chỉ hy vọng là sau khi làm xong chuyện này thì ngươi có thể tặng cho toàn một con gà ăn mày để nếm thử!"
"Tửu quỷ tiền bối!"
"Con gà ăn mày đó ta cũng không muốn cho ngươi!"
Nghe được lão giả tửu quỷ nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hắn không ngờ được là mình nói không cho thì đối phương cũng không thèm để ý tới công tác phí một trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan đó thật, nhưng mà hắn vẫn muốn thử xem ranh giới cuối cùng của đối phương nằm ở đâu!
Ba!
Biết được gà ăn mày cũng không có, trong mắt lão giả tửu quỷ cũng hiện lên vẻ tức giận, ném số bùn trong tay xuống đất sau đó cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh lên tiếng nói: "Vị thiếu gia này, nếu là như vậy thì cái nhà bằng đất này tại sợ là không thể giúp ngươi xây dựng được nữa, hôm nay từ biệt ở đây hy vọng sau này chúng ta không gặp lại nhau nữa, cáo từ!"
"Tửu quỷ tiền bối!"
"Công tác phí một trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan không cho là bởi vì ta muốn cho ngươi một vạn viên!"
"Về phần gà ăn mày, ta cũng định sẽ cho ngươi ba con, nếu không ta sợ chỉ có một con thì ngươi không đủ ăn!"
Nhìn thấy lão giả tửu quỷ quay người rời đi, Diệp Phong cũng vội vàng hô to lên.
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, đừng có làm hỏng tâm cảnh của ta!"
"Những lời này ngươi không thể nói hết trong một lần được hay sao?"
"Ngươi làm như vậy há không phải là muốn khiến cho ta có ý nghĩ ham thích những thứ này hay sao?"
"Vậy bây giờ rốt cuộc là ta nên đi hay là không nên đi đây!"
Chương 678: Thiếu gia, ngươi có còn là người nữa hay không, đừng làm hỏng tâm cảnh của ta
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ mới đi được vài bước giãy giụa một giây đồng hồ sau đó dừng bước lại nhưng mà trên mặt của hắn lại xuất hiện vẻ cực kỳ sụp đổ.
"Thiếu gia!"
"Ngươi đi qua một bên nghỉ ngơi trước đi, đừng để cho đóng bùn này làm bẩn tiên bào của ngươi!"
"Về phần những bộ phận còn lại của cái nhà bằng đất này thì giao hết cho ta đi!"
Sau khi quay trở lại, lão giả tửu quỷ thuyết phục Diệp Phong đi qua một bên nghỉ ngơi trước còn bản thân hắn thì dùng hai tay cầm bùng tiếp tục xây dựng nhà bằng đất đan dược một lần nữa!
"Cũng không phải là ta ham chút công tác phí đó, ta chỉ muốn chứng minh là nhà bằng đất mà ta tạo ra tuyệt đối mạnh hơn nhà bằng đất cực kỳ xấu đó vô số lần, chỉ thế thôi!"
Lúc này, lão giả tửu quỷ bắt đầu quay trở về cương vị công tác tự lừa mình dối người nói.
Một bên khác!
"Diệp thiếu!"
"Không phải là người muốn phá hủy tâm cảnh vô dục vô cầu cổ đối phương sau đó thu đối phương vào trong Bại Gia Môn đó chứ!"
Sau khi Diệp Phong đi về tới, trên mặt Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.
"Không sai!"
"Đúng là ta muốn thu lão giả tửu quỷ này vào Bại Gia Môn!"
"Ta cảm thấy hắn vô cùng phù hợp!"
"Nhưng muốn để hắn trở thành một bại gia môn đồ đủ tiêu chuẩn thì phải trợ giúp hắn phá hỏng tâm cảnh vô dục vô cầu trước đã!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư về sau, Diệp Phong cũng là toát ra một vòng vẻ chăm chú lên tiếng nói.
"Đúng vậy!"
"Nếu như không giải quyết tâm cảnh vô dục vô cầu của đối phương thì cho dù có thu đối phương vào trong Bại Gia Môn thì sợ là đến lúc đó hắn cũng không có quan tâm quá nhiều đến sứ mệnh phá của, chỉ sẽ làm theo ý của mình, ta không thể để cho chuyện như thế xảy ra được!"
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng cười nói ra ý nghĩ của mình.
...
"Ừm?"
"Hai người đó đang nói gì đấy?"
"Tại sao mà họ cứ dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía ta như vậy để làm gì?"
"Ánh mắt của bọn họ nhìn ta khiến cho trong lòng của ta có chút hốt hoảng!"
Lúc này, lão giả tửu quỷ đang dựng nhà bằng đất chú ý tới tình huống quái dị ở bên phía hai người Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư thì trên mặt cũng lộ ra vẻ bất an.
Một lát sau!
"Tửu quỷ tiền bối!"
"Đây chính là nhà bằng đất đan dược mà ngươi dựng ra?"
Sau khi Diệp Phong nhìn thấy nhà bằng đất đan dược mà lão giả tửu quỷ dựng ra còn xấu hơn cả nhà bằng đất có mùi trái cây mà Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư dựng ra thì trên mặt cũng lộ ra vẻ chấn kinh!
Đúng là nếu không có so sánh thì sẽ không có tổn thương!
Hiện tại xem xét như thế, Diệp Phong cảm thấy cái nhà bằng đất có mùi trái cây của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư dựng cũng không còn xấu như vậy nữa!
"Thiếu gia!"
"Chủ yếu đây là lần đầu tiên của ta cho nên ta không có kinh nghiệm gì nhưng mà ta dám cam đoan nếu như sau này có cơ hội có thể xây dựng lại một lần nữa thì ta tuyệt đối sẽ làm tốt hơn so với cái này vô số lần!"
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng lộ ra vẻ lúng túng lên tiếng giải thích.
"Lần sau là lần sau!"
"Nhưng trước mắt thì cái nhà bằng đất đan dược này đúng là xấu đến tận chân trời!"
"Cho nên công tác phí sẽ bị giảm đi chín mươi chín phần trăm!"
Nghĩ đến chuyện phải đả kích tâm cảnh vô dục vô cầu của đối phương cho nên Diệp Phong cũng trực tiếp ra tay với công tác phí mà lão giả tửu quỷ cực kỳ để ý!
? ? ?
Khấu trừ chín mươi chín phần trăm công tác phí?
Như vậy thì chẳng phải là một vạn viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan khi đến tay ta thì chỉ còn lại có một trăm viên hay sao?
Mà vốn là ba con gà ăn mày, khấu trừ chín mươi chín phần trăm há không phải chỉ còn lại phao câu gà hay sao?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ cả người đều bối rối!
Hắn hoàn toàn không ngờ được là bởi vì nhà bằng đất đan dược mà hắn xây dựng ra xấu xí một chút mà bị trừ nhiều công tác phí như vậy!
"Thiếu gia!"
"Mặc dù nhà bằng đất đan dược này xấu xí một chút nhưng dù sao cũng là thành quả cố gắng của ta, công tác phí có thể trừ ít hơn một chút hay không!"
Sau khi tỉnh táo lại, lão giả tửu quỷ cũng vẻ mặt lúng túng nhìn về phía Diệp Phong thương lượng.
"Trừ ít một chút?"
"Xem ra tâm cảnh vô dục vô cầu của lão giả tửu quỷ này đã xảy ra vấn đề, nếu không thì hẳn là ta cho bao nhiêu hắn cũng sẽ thuận theo tự nhiên lấy bấy nhiêu!"
Nghe được lão giả tửu quỷ nói như vậy, Diệp Phong cũng nở một nụ cười, sau đó lên tiếng nói ra: "Tửu quỷ tiền bối, nếu như người đã nói như vậy thì sẽ trừ ít một chút, trừ chín mươi tám phần trăm công tác phí là được rồi, để lại cho ngươi hai phần trăm công tác phí!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức đưa tiên giới chứa hai trăm viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan cho lão giả tửu quỷ, sau đó tiếp tục nói ra: "Tửu quỷ tiền bối, gà ăn mày còn chưa làm xong, đến lúc đó ba con gà ăn mày, phao câu gà và đầu gà đều là của ngươi!"
? ? ?
Chín mươi chín phần trăm biến thành chín mươi tám phần trăm, cái này mà là trừ ít một chút hay sao?
Tỷ lệ này có thay đổi gì à?
Hơn nữa ta ăn gà ghét nhất chính là phao câu gà và đầu gà, kết quả ngươi lại đưa phao câu gà và đầu gà của ba con gà ăn mày cho ta?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ muốn điên rồi!
Nếu như cho hắn thêm một cơ hội nữa thì hắn tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây, dù sao khi dễ người ta như thế thì ai mà chịu cho nổi!
Một lát sau!
Trong lúc Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang làm món gà ăn mày thì Diệp Phong lại phát hiện lão giả tửu quỷ chuẩn bị rời đi, sau đó vội vàng hô: "Tửu quỷ tiền bối, ngươi đi đâu đó?"
"Thiếu gia!"
"Nhà bằng đất đã xây dựng xong!"
Chương 679: Quên mẹ nó vô dục vô cầu đi, ta phải tuân theo bản tâm
"Vậy ta tiếp tục ở lại đây nữa cũng không có việc gì để làm đương nhiên là muốn rời khỏi đây rồi!"
Sau khi nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, lão giả tửu quỷ cũng giải thích cho hắn biết sau đó tiếp tục đi đến nơi xa!
"Một hồi ăn gà ăn mày, chắc chắn còn phải nhấm nháp thêm một chút rượu ngon!"
"Nếu như có người có thể đứng ở một bên bưng trà rót rượu thì dù sao cũng phải cho mười vạn viên Thần cấp đan dược xem như công tác phí!"
Nói đến đây, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư tiếp tục nói ra: "Tiểu Bát Tử, người đi đến một tòa thành chứng gần đây sau đó tùy tiện chọn một tên tiểu nhị trong một quán rượu bất kỳ đến đây đi!"
"Ừm?"
"Bưng trà rót rượu thì có thể nhận được công tác phí mười vạn viên Thần cấp đan dược?"
"Vậy có phải ta nên..."
Đi được không bao xa, lão giả tửu quỷ nghe được Diệp Phong nó như vậy thì trong nháy mắt cảm thấy động lòng nhưng bỗng nhiên hắn lại nhận ra được một chuyện đó chính là mình lại muốn chủ động có được những Thần cấp đan dược đó, chuyện này hoàn toàn không hợp với tâm cảnh vô dục vô cầu của hắn!
"Không được không được không được!"
"Tùy tâm sở dục, gặp sao làm vậy!"
"Nếu như là của ta thì sẽ là của ta, nếu như không phải là của ta thì ta không thể chủ động tranh thủ!"
"Đó mới là cảnh giới vô dục vô cầu tối cao!"
Nghĩ đến đây, lão giả tửu quỷ tiếp tục đi đến nơi xa.
"Mẹ nó!"
"Quên mẹ nó vô dục vô cầu!"
"Lão tử muốn công tác phí này, tại sao phải làm trái bản tâm của mình!"
Lại đi vài bước, lão giả tửu quỷ cũng ngừng lại, sau đó trực tiếp quay người lại nhìn Diệp Phong la lớn: "Thiếu gia, không cần đi tìm tiểu nhị gì cả, chuyện bưng trà rót rượu ta có thể làm được, hy vọng thiếu gia có thể cho ta một cơ hội để biểu hiện!"
Nghe được lão giả tửu quỷ nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười sau đó nhìn về phía lão giả tửu quỷ lên tiếng nói ra: "Tửu quỷ tiền bối, vậy thì ngươi phải làm cho tốt đó, nếu như ngươi làm không tốt thì ta sẽ trừ công tác phí!"
...
Sau một hồi!
Sau khi Diệp Phong đập nát bùn đất tràn ngập mùi trái cây bao quanh gà ăn mày, mùi thơm nồng đậm trong nháy mắt phiêu tán ra, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư và lão giả tửu quỷ đang đứng bên cạnh ngửi được mùi thơm này thì cũng kìm lòng không được mà nuốt nước miếng một cái!
Bọn họ hoàn toàn không ngờ được là dùng bùn đất tràn ngập mùi trái cây làm ra gà ăn mày lại có mùi thơm như thế!
"Trong lòng yên tĩnh!"
"Bọn họ không chủ động cho ta, vậy thì ta tuyệt đối không thể chủ động muốn!"
"Tiếp theo, ta cứ làm tốt công việc bưng trà rót rượu sau đó lấy được công tác phí là được rồi!"
Nhìn Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư từng ngụm từng ngụm ăn gà ăn mày thơm ngào ngạt, lão giả tửu quỷ cũng quay đầu đi chỗ khác, không ngừng tự khuyên bảo bản thân mình.
"Tiểu Bát Tử!"
"Không thể không nói, ta nên tìm quản gia!"
"Nếu không nhiều loại đỉnh cấp tiên quả, đủ loại tiên thảo cáp truyền thuyết và thiên tài địa bảo hy hữu trong tay ta đều sẽ bị để đó tới nát hết!"
"Ta phải nghĩ cách dùng chúng làm công tác phí cho ra ngoài nó được!"
Chú ý tới tình huống của lão giả tửu quỷ, Diệp Phong cũng cười nói như thế một phen, sau đó lấy chín đại đỉnh cấp tiên quả trừ ngoài Phi Tiên Quả và một chút tiên thảo cấp truyền thuyết với thiên tài địa bảo đặc thù từ trong không gian của hệ thống ra.
"Ta cũng không chủ động kêu ngươi làm quản gia của ta!"
"Ta muốn xem xem ngươi có cắn câu hay không!"
"Chỉ cần ngươi chủ động mở miệng muốn trở thành quản gia của ta, vậy thì tâm cảnh vô dục vô cầu của ngươi sẽ bị phế bỏ hoàn toàn!"
Lúc này, trên mặt Diệp Phong cũng tràn đầy vẻ mong đợi nhìn về phía lão giả tửu quỷ, dù sao một khi đối phương chủ động mở miệng thì đó chính là đang nhắm vào những công tác phí này.
"Ngọa tào!"
"Đừng chơi ta như vậy chứ!"
"Sức hấp dẫn lớn như thế thì ai mà chống cự lại được!"
Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra những đỉnh cấp tiên quả, tiên thảo cấp truyền thuyết và thiên tài địa bảo đặc thù đó, lão giả tửu quỷ nhìn muốn lòi hai con mắt ra ngoài!
Dù sao những thứ mà Diệp Phong lấy ra đều không phải là đồ bình thường!
"Làm sao bây giờ!"
"Bây giờ có cần giữ vững tâm cảnh vô dục vô cầu nữa hay không?"
"Ta cảm thấy ta sắp không gánh được nữa!"
"Những tiên quả, tiên thảo, thiên tài địa bảo đặc thù này ẩn chứa giá trị hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của ta!"
Lúc này, trên mặt lão giả tửu quỷ cũng toát ra vẻ cực kỳ giãy giụa!
"Tiểu Bát Tử!"
"Ba con gà ăn mày này hai người chúng ta ăn không hết!"
"Ngươi tùy tiện đi bắt một con Tiên Thú rác rưởi đến đây đi, phần còn lại chúng ta trực tiếp cho Tiên Thú rác rưởi ăn đi, để tránh lãng phí!"
Chú ý tới tình huống của lão giả tửu quỷ lúc này, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng nói với Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư.
? ? ?
Gà ăn mày ngon như vậy mà lại muốn đút cho Tiên Thú rác rưởi ăn?
Ngươi gọi cái này là tránh lãng phí?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, lại nhìn món gà ăn mày khiến cho người ta nhìn thấy là thèm nhỏ nước dãi một chút, rốt cuộc lão giả tửu quỷ cũng đưa ra quyết định, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Thiếu gia, nếu như các ngươi ăn không hết thì có thể chia cho ta một chút hay không?"
Từ bỏ!
Lúc này, lão giả tửu quỷ triệt để từ bỏ tâm cảnh vô dục vô cầu, kể từ giờ trở đi hắn sẽ làm theo bản tâm của mình, bắt đầu một cuộc sống mới!
Một lát sau!
"Thơm!"
"Quá mẹ nó thơm!"
"Gà ăn mày ngon như vậy mà suýt chút nữa là ta bỏ qua rồi!"
Ăn gà ăn mày, trên mặt lão giả tửu quỷ tràn đầy nụ cười hạnh phúc!
"Thiếu gia!"
"Ta vừa nghe ngươi nói là ngươi muốn tìm quản gia?"
"Phương diện này ta lành nghề, không biết thiếu gia có thể cho ta một cơ hội hay không?"
Lúc này, lão giả tửu quỷ cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
Hả?
Chương 680: Đại ca, ta đang bận, đừng làm ảnh hưởng ta phát huy
Cắn câu nhanh như vậy?
Sau khi nghe được lão giả tửu quỷ hỏi như vậy, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười, sau đó trực tiếp nói ra: "Đương nhiên có thể, nhưng mà nếu như tửu quỷ tiền bối làm không tốt thì ta sẽ thay người!"
"Thiếu gia yên tâm!"
"Ta chắc chắn có thể làm tốt!"
"Không biết là thiếu gia có yêu cầu gì với ta?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ cũng thần thái cung kính hỏi thăm.
"Phá của!"
"Ta thân là thần hào phá của, như vậy thì quản gia đi theo bên cạnh ta cũng phải biết phá của mới được!"
"Tục ngữ nói quản gia mà không biết phá của cũng không phải là một quản gia đủ tiêu chuẩn!"
Nghe lão giả tửu quỷ hỏi thăm như vậy, Diệp Phong cũng nói ra yêu cầu của mình.
? ? ?
Làm quản gia mà còn phải biết phá của?
Còn nói là quản gia không biết phá của không phải là một quản gia đủ tiêu chuẩn?
Bối rối!
Lão giả tửu quỷ nghe mà chẳng hiểu ra sao, hoàn toàn không giống với quản gia mà hắn biết!
Một lát sau!
"Thiếu gia!"
"Bên trong chín cái tiên giới này đều có mười vạn viên đỉnh cấp tiên quả!"
"Nếu không để cho ta và tiểu Bát đại nhân đều lấy đi bốn cái tiên giới, sau đó dùng bốn mươi vạn viên đỉnh cấp tiên quả bên trong tự mình chế tạo bốn cái nhà bằng đất có mùi trái cây, ta muốn so với hắn một lần xem xem ai có thể chế tạo ra nhà bằng đất đẹp nhất!"
Sau khi cơm nước no nê, lão giả tửu quỷ nhìn chín cái tiên giới dưới đất, lại nhớ tới trước đó Diệp Phong nói ra yêu cầu dành cho quản gia, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong thăm dò.
"Ừm?"
"Cái tên này hòa mình vào nhanh như vậy sao?"
Nghe được lão giả tửu quỷ nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Không chỉ bắt đầu chủ động muốn đồ mà thậm chí còn có lòng tranh đoạt thắng thua, xem ra tâm cảnh vô dục vô cầu của gia hỏa này bị phá thật rồi!"
"Được!"
"Vậy các ngươi tỷ thí một chút đi, ta cũng rất muốn xem thử xem cuối cùng ai trong số hai người các ngươi có thể chế tạo ra một cái nhà bằng đất đẹp mắt nhất!"
"Mà mười vạn trái đỉnh cấp tiên quả ở trong cái tiên giới thứ chín chính là phần thưởng sẽ thưởng cho người thắng sau khi xong việc!"
Sau khi trầm tư một lát, Diệp Phong cũng nhìn về phía lão giả tửu quỷ và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lên tiếng nói.
Xoát! Xoát!
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, lão giả tửu quỷ và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đều cầm đi bốn cái tiên giới ở dưới đất, chia nhau chạy theo hai hướng trái phải, sau đó trực tiếp xây dựng nhà bằng đất!
Bọn họ ai cũng không muốn thua!
Không phải là vì muốn lấy được phần thưởng là mười vạn trái đỉnh cấp tiên quả!
Mà là bọn họ muốn chứng minh nhà bằng đất mà đối phương xây dựng lên tuyệt đối xấu hơn mình!
...
"Ai!"
"Hai tuyển thủ chế tạo nhà bằng đất cực xấu so đấu với nhau, ta không thể ôm huyễn tưởng quá lớn được!"
Khi Diệp Phong nhìn thấy hai người chế tạo ra hình thức ban đầu của nhà bằng đất vẫn cực kỳ xấu thì cũng bất đắc dĩ quay đầu thở dài, sau đó tự lẩm bẩm: "Suy cho cùng là ta đánh giá cao năng lực xây dựng của bọn họ!"
Một bên khác!
"Ừm?"
"Đại ca liên hệ ta làm gì?"
Đang bận bịu xây dựng nhà bằng đất, lão giả tửu quỷ phát hiện Truyền âm Thạch trong ngực có phản ứng, cũng khẽ nhíu mày dùng thần thức kích hoạt Truyền âm Thạch.
"Nhị đệ!"
"Ngươi ở đâu!"
"Vừa nãy ta đi dạo trong rừng rậm của Tiên Minh, trùng hợp phát hiện một chút hầu tửu ngon miệng, ta đưa một ít qua cho ngươi!"
Kích hoạt Truyền âm Thạch, sau đó một giọng nói già nua vang lên trong đầu lão giả tửu quỷ.
"Đại ca!"
"Hầu tửu đó ngươi tự mình giữ lại uống đi, ta cũng không muốn!"
"Bây giờ ta đang bận so đấu xây dựng nhà bằng đất với người ta, ta tuyệt đối không thể thua, ngươi đừng ảnh hưởng đến ta!"
Nghe đại ca nói như vậy, lão giả tửu quỷ cũng vội vàng đáp lại.
? ? ?
So đấu xây dựng nhà bằng đất?
Tuyệt đối không thể thua?
Một bên khác, Trịnh Tiêu Sơn nghe nói như thế thì ngây ngẩn cả người, hắn không thể tin được đây là lời mà đệ đệ mình có thể nói ra được!
"Nhị đệ!"
"Ngươi điên rồi hả!"
"Cho dù so đấu với người khác thì cũng không thể để ý thắng thua như vậy được, hết thảy tùy duyên là được!"
"Ngươi làm như vậy thì há không phải là sẽ phá hủy tâm cảnh vô dục vô cầu mà chúng ta vất vả lắm mới mà luyện ra được sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, Trịnh Tiêu Sơn cũng vội vàng khuyên bảo.
"Đại ca!"
"Ta hiểu rồi!"
"Quên mẹ nó vô dục vô cầu, từ giờ trở đi, ta muốn làm theo bản tâm, bắt đầu cuộc sống mới!"
Nói xong Trịnh Tiêu Diêu trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch, sau đó toàn thân toàn ý tập trung tỷ thí xây dựng nhà bằng đất.
"Ngọa tào!"
"Nhị đệ điên rồi hả!"
"Không được, ta phải mau chóng tới xem, cũng không thể để nhị đệ làm hỏng mình!"
Một bên khác, Trịnh Tiêu Sơn kịp phản ứng lại cũng trực tiếp lấy ra một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định, sau đó nhỏ máu kích hoạt nó.
...
"A?"
"Là ai đến đây?"
Khi Diệp Phong phát hiện phía trên Trịnh Tiêu Diêu xuất hiện một khe hở không gian, trên mặt cũng toát ra vẻ nghi hoặc.
"Nhị..."
Từ trong vết nứt không gian đi ra, Trịnh Tiêu Sơn đang muốn hô nhị đệ thì lại thấy được cảnh tượng khiến cho hắn suốt đời khó quên.
Làm gì chứ?
Rốt cuộc nhị đệ đang làm gì đó!
Đó chính là một trong số thập đại đỉnh cấp tiên quả ở trong Thiên Đạo Chiến Trường Thanh Linh Quả!
Kết quả hắn lại dùng nước ép Thanh Linh Quả trân quý như thế làm bùn?
Nhìn Trịnh Tiêu Diêu dùng nước ép mười vạn viên Thanh Linh Quả làm bùn, Trịnh Tiêu Sơn cả người đều choáng, thậm chí hắn còn cảm thấy đau lòng!
"Mẹ nó!"
"Không thể coi lại!"
"Đó là đồ của người ta, người ta muốn phá của như thế nào thì phá của như thế đó, ta đau lòng cái quỷ gì!"
Phát hiện tình huống của mình, Trịnh Tiêu Sơn cũng vội vàng quay đầu đi chỗ khác, hắn sợ nếu như nhìn tiếp thì tâm cảnh vô dục vô cầu của mình cũng sẽ xảy ra vấn đề!
Chương 681: Đại ca, ta đang bận, đừng làm ảnh hưởng ta phát huy (2)
Không phải tâm cảnh vô dục vô cầu của hắn không đủ mạnh mẽ, thật sự là hắn chưa bao giờ thấy qua phá của như thế!
"Gia hỏa này lại là đại ca của Trịnh Tiêu Diêu!"
"Hơn nữa cũng là một người tu luyện ma luyện ra tâm cảnh vô dục vô cầu!"
"Quan trọng nhất chính là hắn cũng thích hợp trở thành bại gia môn đồ, thú vị!"
Cách đó không xa, Diệp Phong biết được tình huống của Trịnh Tiêu Sơn từ hệ thống, trên mặt cũng toát ra vẻ đăm chiêu!
"Hệ thống!"
"Sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem thứ mà Trịnh Tiêu Sơn này muốn có được nhất là cái gì!"
Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm hệ thống!
Theo như hắn nghĩ, một người cũng là thu, hai người cũng là thu, vậy còn không bằng nhân cơ hội này, trực tiếp thu lấy hai huynh đệ kỳ hoa này!
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, thứ mà Trịnh Tiêu Sơn muốn lấy được nhất chính là phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công và Kim Lôi Huyền Thiên Dịch dùng để tu luyện công pháp này, trước mắt hắn chỉ có thượng bộ và trung bộ, còn phần hạ bộ vẫn đang khiếm khuyết, khiến cho hắn vẫn không thể tu luyện Kim Lôi Huyền Thân đến đại thành!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, tiếng nhắc nhở của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của hắn.
"Trịnh Tiêu Sơn!"
"Ngươi có muốn gia nhập vào bọn họ hay không?"
"Xem xem cuối cùng nhà bằng đất do người nào xây dựng lên đẹp mắt nhất?"
Sau khi hiểu rõ được tình huống, Diệp Phong cũng đi tới trước mặt Trịnh Tiêu Sơn, sau đó cười lên tiếng hỏi thăm.
"Ừm?"
"Tiểu huynh đệ, mặc dù ta không biết rốt cục ngươi đã làm gì với đệ đệ của ta!"
"Nhưng ta chắc chắn là mình sẽ không tham gia loại tỉ thí tranh đoạt thắng thua này!"
Sau khi nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Trịnh Tiêu Sơn cũng nhìn chằm chằm Diệp Phong nói ra ý nghĩ của mình.
"Thật sao?"
"Vậy nếu như thắng thì có thể nhận được phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công thì sao?"
Nhìn thấy Trịnh Tiêu Sơn tỏ thái độ kiên quyết từ chối lời đề nghị của mình thì Diệp Phong cũng không nhanh không chậm tiếp tục nói.
Hả!
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Trịnh Tiêu Sơn lại kinh hãi đến con ngươi trợn tròn, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phong tràn ngập vẻ khó mà tin được, hắn không ngờ được là đối phương lại có phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công!
Phải biết, hắn đã tìm kiếm hạ bộ công pháp Kim Lôi Huyền Công suốt mấy ngàn năm rồi nhưng vẫn luôn không có bất kỳ tin tức gì, nếu không phải hắn có tâm cảnh vô dục vô cầu, ôm tâm thái tìm được hay không thì đều tùy duyên thì hắn đã phát điên từ lâu rồi!
Hô!
Thở một hơi dài, lúc này Trịnh Tiêu Sơn mới nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Tiểu huynh đệ, vẫn là câu nói đó, chắc chắn là ta sẽ không tham gia loại tỉ thí tranh đoạt thắng thua này nhưng nếu như ngươi có thể tặng phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công cho ta hoặc là tiến hành trao đổi với ta thì ta lại cực kì vui lòng làm, có thể những lời mà ta nói như thế này có chút không biết xấu hổ nhưng đó cũng là ý tưởng của ta, nếu như không thể có được thì cũng chứng minh là ta vô duyên với nó!"
"Mẹ nó, cái này chính là tâm cảnh vô dục vô cầu hay sao?"
"Mẹ nó, cái này là bệnh mới đúng!"
"Rốt cuộc thì hai huynh đệ các ngươi làm sao mà có thể tu luyện lên Tiên Thần Cảnh?"
Sau khi nghe được Trịnh Tiêu Sơn nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng treo đầy hắc tuyến, hắn bỗng nhiên cảm thấy hai huynh đệ này có thể tu luyện tới Tiên Thần Cảnh với tâm cảnh như bệnh như vậy, ngoại trừ bản thân bọn họ có thiên phú tu luyện nhất định ra thì mẹ nó tất cả còn lại đều dựa vào vận may!
"Tặng cho ngươi là chuyện không thể nào!"
"Hơn nữa ta cũng sẽ không dùng nó để trao đổi với ngươi!"
"Nhưng mà nếu như ngươi thắng trong trận tỷ thí xây dựng nhà bằng đất này thì ta còn sẽ đưa tặng cho ngươi một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch!"
Sau khi trầm mặc một lát, Diệp Phong cũng nhìn về phía Trịnh Tiêu Sơn lên tiếng lần nữa.
? ? ?
Thắng không chỉ có thể lấy được phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công mà còn có thể nhận được một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch?
Sau khi nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trịnh Tiêu Sơn trầm mặc lần nữa, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ giãy giụa!
Hoặc là từ bỏ tâm cảnh vô dục vô cầu!
Hoặc là từ bỏ công pháp mà mình vẫn luôn tìm kiếm và tài nguyên tu luyện đặc thù cần thiết để tu luyện công pháp đó!
"Mẹ nó!"
"Rốt cuộc ta đã hiểu được tại sao nhị đệ lại trở thành như thế!"
"Mẹ nó, làm như vậy thì ai mà chịu nổi cơ chứ!"
Trầm mặc hồi lâu, Trịnh Tiêu Sơn trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Thiếu gia, cuộc tỷ thí này ta tham gia!"
Nghe được Trịnh Tiêu Sơn nói như vậy, trên môi Diệp Phong cũng nở một nụ cười, thầm nghĩ trong lòng: "Muốn cho một người thay đổi tâm cảnh của mình là chuyện dễ dàng như vậy sao!"
Hả?
Trịnh Tiêu Sơn này đang làm gì đó?
Nhìn thấy Trịnh Tiêu Sơn bỗng nhiên ngồi xổm người xuống, sau đó bắt đầu thử xây dựng một cái nhà bằng đất phiên bản mini trên đất, chuyện này cũng khiến cho Diệp Phong nhìn đến ngẩn ra!
"Trịnh Tiêu Sơn, ngươi làm gì vậy?"
Mang theo nghi hoặc, Diệp Phong cũng nhìn về phía đối phương hỏi thăm.
"Thiếu gia!"
"Hai người bọn họ quá ngu!"
"Rõ ràng bọn họ không biết xây dựng nhà bằng đất nhưng vẫn mù quáng xây dựng, bọn họ làm như vậy đâu phải là đang tỷ thí xem ai xây dựng đẹp mắt hơn ai mà là đang tỷ thí xem ai xây dựng xấu hơn ai thì đúng hơn!"
"Làm giống như ta, đầu tiên là dùng nhà bằng đất phiên bản mini để luyện tập, không chỉ không tốn bao nhiêu thời gian mà còn có thể tìm hiểu rõ ràng được vấn đề xảy ra khi mình xây dựng nhà bằng đất, sau khi thử nghiệm như vậy nhiều lần thì chắc chắn có thể xây dựng ra được nhà bằng đất hoàn mỹ nhất!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Trịnh Tiêu Sơn cũng giải thích rõ cho hắn biết.
Hả?
Chương 682: Thiếu gia, cuộc tỷ thí này ta tham gia
Nghe được đối phương trả lời mình như vậy, Diệp Phong cũng trực tiếp quay đầu qua nhìn một người một thú đang ở xa xa, sau đó tự lẩm bẩm: "Một số thời khắc, đầu óc rất là quan trọng!"
Một lát sau!
"Đại ca! !"
"Ngươi muốn làm gì?"
"Tuyệt đối đừng nói cho ta là ngươi cũng muốn tham gia tỷ thí xây dựng nhà bằng đất?"
Nhìn thấy Trịnh Tiêu Sơn bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh sau đó cũng bắt đầu dùng đỉnh cấp tiên quả làm bùn, trên mặt Trịnh Tiêu Diêu cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được lên tiếng hỏi thăm.
"Nhị đệ!"
"Ngươi từ bỏ vô dục vô cầu tâm cảnh, đã triệt để sa đọa!"
"Thân là đại ca, ta đâu thể nào trơ mắt nhìn một mình ngươi trở nên sa đọa như vậy, nếu như ta đã không thể nào cứu vớt được ngươi vậy thì ta sẽ cùng sa đọa với ngươi!"
"Vì ngươi, đại ca cam lòng từ bỏ tâm cảnh vô dục vô cầu!"
Sau khi nghe được Trịnh Tiêu Diêu hỏi như vậy, Trịnh Tiêu Sơn cũng trưng vẻ mặt nghiêm túc ra lên tiếng trả lời.
Mẹ!
Nghe nói như thế, trong nháy mắt trên mặt Trịnh Tiêu Diêu cũng treo đầy hắc tuyến, sau đó trực tiếp nói ra: "Đại ca, ngươi nghĩ ta là thằng ngu hay sao, nói thẳng đi, vị thiếu gia đó đã cho ngươi chỗ tốt gì!"
"Chuyện này. . . chuyện này, thật ra thì cũng không có cho ta chỗ tốt gì!"
"Chỉ là nếu như ta thắng thì hắn sẽ cho ta phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công và một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch!"
Nghe được Trịnh Tiêu Diêu tra hỏi, trên mặt Trịnh Tiêu Sơn cũng lộ ra vẻ lúng túng giải thích rõ cho hắn biết.
"Thì ra là thế!"
"Đại ca, không thể không nói, kể từ khi từ bỏ tâm cảnh vô dục vô cầu thì ta cảm thấy mình trở nên vui vẻ hơn rất nhiều, đây là chuyện trước giờ chưa từng xảy ra!"
Sau khi biết rõ tình huống, Trịnh Tiêu Diêu cũng nói ra ý nghĩ chân thật trong lòng của mình lúc này.
"Nhị đệ!"
"Ngươi sai!"
"Là đi theo bên cạnh của vị thiếu gia đó thì mới có cảm giác như vậy!"
"Trên vạn năm nay, có cái gì mà hai huynh đệ chúng ta chưa từng trải qua chứ, chúng ta nhìn thấy bảo vật trong tay người khác còn ít sao?"
"Nhưng nếu như so sánh với những thứ trong tay vị thiếu gia này thì những cái đó đâu có tính là gì!"
"Chỉ nói số đỉnh cấp tiên quả này, những người khác có thể cam lòng phá của như thế hay sao, cho dù cam lòng phá của thì nhiều lắm cũng chỉ phá có mấy chục trái, như vậy hoàn toàn không thể gây ra ảnh hưởng gì cho tâm cảnh của chúng ta!"
"Nhưng vị đại thiếu này thì không giống như vậy, hắn thực sự phá của, phá của phát rồ, sau đó còn đưa ra lợi ích mà chúng ta không thể nào từ chối được, đó mới là điểm mấu chốt đó!"
Nghe được Trịnh Tiêu Diêu nói như vậy, Trịnh Tiêu Sơn cũng đưa ra lời giải thích.
Một bên khác!
"Diệp thiếu!"
"Sao lại có thêm một người nữa vậy?"
Lúc này Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi tới trước mặt Diệp Phong, sau đó có chút giật mình lên tiếng hỏi thăm.
"Người này là đại ca của lão giả tửu quỷ!"
"Ta định sẽ thu hai huynh đệ bọn họ vào Bại Gia Môn!"
"Chờ sau khi tỷ thí kết thúc, ta sẽ hỏi ý kiến của bọn họ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chúng ta có thể nhanh chóng quay về Thánh Địa!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ.
"Hệ thống!"
"Không phải sản phẩm bại gia hôm nay đã bị lãng phí sạch rồi hay sao tại sao còn chưa ban thưởng cho ta nữa?"
Sau khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư quay trở lại tiếp tục chế tạo nhà bằng đất, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm hệ thống, dù sao một trăm vạn viên Hộ Hồn Thiên Mệnh Đan đã biến thành nhà bằng đất đan dược từ lâu rồi!
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, phần thưởng đa được đưa cho túc chủ lúc túc chủ ăn gà ăn mày uống rượu ngon nhưng vì không ảnh hưởng túc chủ hưởng dụng món ngon cho nên lúc đó khi cho phần thưởng thì không có nhắc nhở túc chủ!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống lập tức vang lên trong đầu hắn.
"Ồ!"
"Vậy mà thưởng một viên Thăng Tiên Đan!"
Sau khi nghe được hệ thống giải thích, Diệp Phong cũng kiểm tra phần thưởng một hồi, ngoại trừ một ngàn điểm phá sản bình thường thì hắn còn phát hiện có thêm một viên Thăng Tiên Đan, như vậy thì trước mắt số lượng Thăng Tiên Đan của hắn đã đạt đến chín viên, có thể trực tiếp thình thịch đến Tiên Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!
"Trước khi thu bọn họ vào Bại Gia Môn thì có nên đánh cược với bọn họ một chút hay không?"
Lúc này, Diệp Phong cũng đưa mắt nhìn về phía hai huynh đệ Trịnh Tiêu Sơn và Trịnh Tiêu Diêu đang bận bịu xây dựng nhà bằng đất cách đó không xa!
Một lát sau!
Nhìn Trịnh Tiêu Sơn xây dựng ra nhà bằng đất giống như cung điện, lại nhìn Trịnh Tiêu Diêu và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư xây dựng ra nhà bằng đất cực kỳ xấu một chút, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trực tiếp lên tiếng nói ra: "Lần này tỷ thí xây dựng nhà bằng đất, Trịnh Tiêu Sơn thắng!"
"Mẹ nó!"
"Mặc dù ta xây dựng nhà bằng đất vẫn có chút xấu nhưng tuyệt đối mạnh hơn tiểu Bát đại nhân!"
"Lúc đầu, người thắng hẳn là ta mới đúng, lúc trước ta không nên kích hoạt Truyền âm Thạch!"
Nhìn thấy Trịnh Tiêu Sơn cướp đi vinh dự vốn nên thuộc về mình, Trịnh Tiêu Diêu cả người đều muốn điên rồi!
"Trịnh Tiêu Sơn, tỷ thí đạt được hạng nhất, thưởng phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công và một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch!"
"Trịnh Tiêu Diêu, tỷ thí đạt được hạng hai, thưởng mười vạn trái đỉnh cấp tiên quả!"
Nói xong, Diệp Phong đưa hai cái tiên giới cho hai người.
Nhìn tiên giới trong tay, biểu cảm trên mặt Trịnh Tiêu Diêu như không thể tin vào tai của mình, hắn không ngờ được là hạng hai cũng có thể nhận được phần thưởng!
Về phần Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng bên cạnh, lúc này nó cũng không có phản ứng gì quá lớn, thua thì thua, hơn nữa nó cũng không có quan tâm tới những thứ này cho lắm!
"Trịnh Tiêu Sơn!"
"Trịnh Tiêu Diêu!"
Chương 683: Cũng dám đánh cược với Diệp thiếu, lát nữa bọn họ sẽ khóc
"Có dám đánh cược với ta một ván hay không, cược ta có thể lập tức đột phá từ Tiên Đế Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đến Tiên Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hay không!"
"Nếu như ta thua, phần thưởng tăng gấp mười, nếu như ta thắng, các ngươi phải trả lại phần thưởng mà các ngươi vừa mới nhận được cho ta, thế nào, có hứng thú cược hay không?"
Lúc này, Diệp Phong lại nhìn về phía hai huynh đệ, đưa ra một vụ cá cược như thế!
"Thiếu gia!"
"Hai huynh đệ chúng ta có tâm cảnh đặc thù vô dục vô cầu, nếu là của chúng ta chúng ta sẽ lấy, nếu không phải của chúng ta chúng ta cũng sẽ không cưỡng cầu, cho nên, ta cược!"
Nói xong, Trịnh Tiêu Sơn lập tức đưa tiên giới mà hắn vừa cầm tới tay lại!
Hắn không tin Diệp Phong có thể trực tiếp đột đột đột đột phá một cái đại cảnh giới, bởi vì đó chính là chuyện hoàn toàn không thể nào xảy ra được!
Hơn nữa, mới nãy hắn còn chú ý tới một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch ở trong tiên giới là một cái thùng gỗ lớn có đường kính một mét cao hai mét, bây giờ có cơ hội biến từ một thùng thành mười thùng thì sau hắn có thể từ chối loại chuyện tốt này được!
"Đại ca! ! !"
"Đây chính là tham niệm!"
"Ngươi phải học cách khống chế chính ngươi!"
"Thiếu gia, ta thì không thể khống chế nổi mình được cho nên ta cũng cực!"
Lúc này Trịnh Tiêu Diêu đang đứng bên cạnh cũng đưa tiên giới có chứa đỉnh cấp tiền quả trong tay mình cho Diệp Phong.
"Xong!"
"Dám đánh cược với Diệp thiếu!"
"Chắc chắn sẽ thua đến ngay cả quần cũng không còn!"
"Lát nữa bọn họ sẽ khóc!"
Lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nhìn thấy dáng vẻ nắm chắc thắng lợi trong tay của hai người đó thì bất đắc dĩ lắc đầu!
Oanh! Oanh! Oanh!
Đúng lúc này, một luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể Diệp Phong liên tiếp bộc phát ra!
Tiên Thánh Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong!
Tiên Thánh Cảnh Nhị Trọng đỉnh phong!
Tiên Thánh Cảnh Tam Trọng đỉnh phong!
...
Sau khi Diệp Phong thuận lợi đột phá đến Tiên Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, khí tức đột phá mới ngừng lại được.
"Diệp thiếu chính là Diệp thiếu!"
"Nói thình thịch thì mẹ nó thình thịch thật!"
"Cho dù là ở thời đại thượng cổ thì ta cũng chưa từng nhìn thấy người nào có thể đột đột đột đột phá như thế!"
Mặc dù đã đoán trước được kết quả nhưng khi tận mắt nhìn thấy Diệp Phong lấy phương thức đột phá thô bạo như thế trực tiếp đột phá một cái đại cảnh giới thì Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng toát ra vẻ cực kỳ khiếp sợ.
Bành! Bành!
Nhưng mà, một bên khác, hai huynh đệ Trịnh Tiêu Sơn và Trịnh Tiêu Diêu xem xong quá trình Diệp Phong đột đột đột đột phá thì hai người sắc mặt đờ đẫn ngồi liệt dưới mặt đất, hoàn toàn không thể nào tin được những gì mình vừa mới nhìn thấy đều là sự thật!
"Xong!"
"Phiên bản hoàn chỉnh của công pháp Kim Lôi Huyền Công và một thùng lớn Kim Lôi Huyền Thiên Dịch của ta, không còn nữa rồi!"
"Đều là tham niệm gây họa!"
Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt Trịnh Tiêu Sơn cũng toát ra vẻ khóc không ra nước mắt, hàng hoàn toàn không ngờ được là lại có người có thể dùng phương thức như thế đột phá, có thể nói là hoàn toàn đổi mới nhận thức của hắn!
"Đại ca!"
"Ta đã nói là ngươi phải khống chế mình một chút, tại sao ngươi lại không nghe lời khuyên của ta cơ chứ!"
"Bây giờ thì tốt rồi, vì không để cho một mình ngươi khó chịu mà ta còn góp vào mười vạn trái đỉnh cấp tiên quả!"
Lúc này, Trịnh Tiêu Diêu cũng bất đắc dĩ lên tiếng nói với Trịnh Tiêu Sơn, phát huy bốn chữ huynh đệ tình thâm một cách rất tinh tế!
"Ngọa tào!"
"Nhị đệ, tại sao trước giờ ta không có phát hiện ngươi không biết xấu hổ như vậy!"
"Ta thua cuộc chính là do ta không khống chế được mình, còn ngươi thua cuộc chính là do ngươi muốn cùng nhau chịu khổ với ta?"
Nghe được Trịnh Tiêu Diêu nói như vậy, Trịnh Tiêu Sơn không thể tin vào tai của mình, phải là một người không biết xấu hổ như thế nào mới có thể nói ra những lời như vậy được!
"Tiểu Bát Tử!"
"Ngươi dẫn hai người bọn họ qua đây nói cho bọn họ biết một chút tình huống của Bại Gia Môn!"
"Hỏi xem bọn họ có muốn gia nhập Bại Gia Môn hay không!"
Nhìn thấy hai huynh đệ tương thân tương ái như thế, Diệp Phong cũng ôm đầu quay qua nhìn Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lên tiếng nói.
Một lát sau!
"Diệp thiếu!"
"Ta đã nói rõ ràng với bọn họ!"
"Bọn họ đều muốn gia nhập Bại Gia Môn, cống hiến một chút sức lực của mình vì sự nghiệp phát triển Bại Gia Môn!"
Khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư dẫn theo hai người đi về tới, bẩm báo lại tình huống cho Diệp Phong.
"Hai vị!"
"Các ngươi đã quyết định chắc chắn chưa?"
"Cơ hội chỉ có một lần, nếu như không thể hiệu trung trăm phần trăm với ta thì chắc chắn các người không thể nào gia nhập vào Bại Gia Môn!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Diệp Phong cũng nhìn về phía hai người hỏi thăm lần nữa.
"Thiếu gia!"
"Hai huynh đệ chúng ta đã quyết định xong!"
"Xin hãy cho chúng ta một cơ hội!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Trịnh Tiêu Sơn cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng đáp lại.
...
Một lát sau!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng ba ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng tám bộ quần áo đặc thù!"
Sau khi hai người được hệ thống tán thành, cũng thuận lợi trở thành bại gia môn đồ, tiếng nhắc nhở ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu Diệp Phong.
"Tiểu Bát Tử!"
"Chúng ta tranh thủ trở về Thánh Địa!"
Sau khi nghe được tiếng nhắc nhở ban thuần của hệ thống, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ hưng phấn, sau đó lấy một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định ra ném cho Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư!
Một lát sau!
Tình huống như thế nào?
Môn chủ không có nói gì với chúng ta hết!
Trực tiếp đi?
Nhìn thấy Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư trực tiếp đi vào Không Gian Truyền Tống Môn, chuyện này khiến cho hai huynh đệ Trịnh Tiêu Sơn và Trịnh Tiêu Diêu ngẩn ra tại chỗ không biết làm sao!
"Đại ca!"
"Trước đó nghe tiểu Bát đại nhân nói phàm là được môn chủ thu vào Bại Gia Môn thì môn chủ đều sẽ dặn dò một phen!"
Chương 684: Tiểu Điêu Tử, vậy ngươi còn thảm hơn ta nữa
"Mà ta cũng nghĩ kỹ mình phải biểu đạt mình sẽ cố gắng hiệu trung với môn chủ và Bại Gia Môn như thế nào rồi, nhưng ai mà ngờ được là ngay cả cơ hội để biểu hiện cũng không có, tại sao ta lại có cảm giác như hai người chúng ta chỉ là góp cho đủ số!"
Sau khi tỉnh táo lại, Trịnh Tiêu Diêu cũng cười khổ quay qua nhìn Trịnh Tiêu Sơn nói ra ý nghĩ của mình.
"Nhị đệ!"
"Không thể nói như vậy!"
"Khi môn chủ tiến vào Không Gian Truyền Tống Môn, không phải đã phất tay áo với hai người chúng ta hay sao!"
"Cho nên nói môn chủ vẫn rất để ý đến hai người chúng ta!"
Nghe được Trịnh Tiêu Diêu nói như vậy, Trịnh Tiêu Sơn cũng vẻ mặt thành thật nói ra ý nghĩ của mình.
...
"Môn chủ!"
"Bây giờ ta đã là bại gia môn đồ, vậy ta có cần tiếp tục trong giữ cửa vào Thánh Địa giống như là Tiểu Báo Tử và Tiểu Điêu Tử hay không?"
Sau khi về tới bên ngoài Thánh Địa, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng tràn ngập mong đợi nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.
"Ngươi đã là bại gia môn đồ!"
"Còn trông cửa gì nữa!"
"Qua một thời gian ngắn nữa ngươi cũng đi ra ngoài phá của cho ta, đừng có ở lại bên trong Thánh Địa nữa!"
"Thật ra thì Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu cũng thích hợp trở thành bại gia môn đồ, đáng tiếc lúc trước nó lui về sau một bước cho nên mới bỏ qua cơ hội này!"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng đưa ra câu trả lời.
"Ừm?"
"Môn chủ, Tật Phong Xích Lôi Báo thì sao?"
Nghe nói như thế, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng mặt lộ vẻ hiếu kì truy hỏi.
"Đừng nói Tiểu Báo Tử!"
"Mặc dù ta cũng không biết rõ nguyên nhân cụ thể tại sao nhưng nó ngay cả từ cách để gia nhập vào Bại Gia Môn cũng không có, quả nhiên là số trông cửa lớn!"
Nói xong, Diệp Phong dẫn theo Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi tới đại trận mê cung trước mặt.
"Diệp thiếu!"
"Ngài về đến rồi!"
Khi đi được một nửa trong đại trận mê cung, Phương Phong xuất hiện ở trước mặt Diệp Phong và Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư, sau đó thần thái cung kính nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.
"A?"
"Phương Phong, bây giờ là ngươi quản lý trận nhãn của đại trận mê cung?"
Nhìn thấy Phương Phong, Diệp Phong cũng có chút ngạc nhiên hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Cũng là Ngọc Quỷ trưởng lão tương đối xem trọng ta cho nên mới giao trận nhãn cho ta quản lý, ta sẽ cố gắng trông coi đại trận mê cung!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Phương Phong cũng vội vàng giải thích.
Ai!
Ta đường đường là thượng cổ hồn tu, bây giờ lại trở thành tiểu đội trưởng canh cổng!
Tao ngộ này, không thể không nói mẹ nó thật là thoải mái!
Ở phía trước dẫn đường, lúc này trên mặt Phương Phong cũng lộ ra vẻ đắc ý, dù sao chức vụ tiểu đội trưởng này là do hắn tốn hết tâm tư nịnh nọt Ngọc Quỷ trưởng lão mới có thể có được!
Hơn nữa mặc dù chỉ là tiểu đội trưởng đội canh cổng nhưng nơi này chính là Tinh Hồn Thánh Địa, cho dù bây giờ có một thế lực cấp độ bá chủ đến kêu hắn đi làm tông chủ thì hắn cũng sẽ mỉm cười sau đó kêu đối phương tranh thủ cút đi!
"Đúng rồi!"
"Phương Phong, bây giờ ngươi khôi phục thế nào rồi?"
"Tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo ở trong Thánh Địa có đủ để cho ngươi tăng cường bộ thân thể này hay không?"
Đi một hồi, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó cười quay qua nhìn Phương Phong hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Đủ, quá đủ!"
"Mỗi ngày ta tùy tiện hái một chút tiên thảo hi hữu và tiên thảo cấp truyền thuyết ở ven đường cũng đủ để cho ta dùng!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Phương Phong cũng vội vàng đáp lại.
"Vậy là tốt rồi!"
"Tiểu Bát Tử, lát nữa ngươi ở lại chỗ này đi!"
"Ta đi tìm sư tôn trước!"
Đúng lúc này, hai người một thú cũng đi ra khỏi đại trận mê cung, đầu tiên là sắp xếp Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư xong, sau đó Diệp Phong lập tức đi thẳng đến Vô Cực Phong!
"Dẫn sư tôn đi trước!"
"Sau đó xem một đợt phúc lợi!"
"Cuối cùng lại về Tinh Hồn Phong tìm Đường Tiểu Cường, cũng đã đến lúc thu hắn làm đệ tử thân truyền!"
Trên đường đi đến Vô Cực Phong, Diệp Phong cũng tự sắp xếp những chuyện cần phải làm tiếp theo!
Một bên khác!
"Tiểu Báo Tử!"
"Tiểu Điêu Tử!"
"Sau này sợ là ta không thể tiếp tục ở chỗ này trông cửa lớn với các ngươi nữa!"
Sau khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư tìm tới Tật Phong Xích Lôi Báo và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý nói ra tình huống này.
"Không trông coi cửa lớn với chúng ta nữa?"
"Thế nào, ngươi theo Diệp thiếu ra ngoài hai lần, khiến cho Diệp thiếu tức giận?"
Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, trên mặt Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.
"Khiến cho Diệp thiếu tức giận?"
"Làm sao có thể có chuyện đó được!"
"Ta rất được môn chủ yêu thích, chỉ đáng tiếc là sự yêu thích của môn chủ ta không thể chia sẻ cho các ngươi được!"
Sau khi nghe được Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu nói như vậy, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng cười khẽ một tiếng, sau đó mới giải thích rõ.
? ? ?
Rất được môn chủ yêu thích?
Tại sao cái tên này lại gọi Diệp thiếu là môn chủ?
Tiểu Báo Tử và Tiểu Điêu Tử nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy thì trên mặt đều toát ra vẻ nghi hoặc.
Rất nhanh!
Sau khi Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư kể sơ về tình huống cho hai thú nghe một lần, trong nháy mắt trong mắt Tiểu Báo Tử và Tiểu Điêu Tử lóe lên vẻ hối hận nồng đặc, nếu biết trước là sẽ có một cơ hội để thay đổi số phận như vậy thì lúc trước cho dù có chặt đứt hai chân của bọn nó thì bọn nó cũng tuyệt đối sẽ không lui lại một bước nào!
"Chờ một chút!"
"Bát ca!"
"Ngươi vừa mới nói Tiểu Điêu Tử cũng thích hợp trở thành bại gia môn đồ, vậy ta thì sao?"
Đúng lúc này, Tật Phong Xích Lôi Báo bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vội vàng quay qua nhìn Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lên tiếng hỏi thăm.
"Tiểu Báo Tử!"
"Dựa theo cách nói của môn chủ thì ngươi ngay cả tư cách để gia nhập vào Bại Gia Môn cũng không có, chính là số trông cửa!"
Chương 685: Tiểu Điêu Tử, vậy ngươi còn thảm hơn ta nữa (2)
Nghe được Tật Phong Xích Lôi Báo hỏi thăm mình, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng giải thích rõ cho nó biết, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Biết được tình huống này, sợ là Tiểu Báo Tử sẽ cực kỳ đau lòng chứ!"
Ha ha ha!
Nhưng mà vượt qua dự tính của Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư là Tật Phong Xích Lôi Báo nghe xong thì ngửa đầu cười phá lên, sau đó quay qua nhìn Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đang đứng bên cạnh nói ra: "Tiểu Điêu Tử, nếu như vậy thì ngươi còn thảm hơn ta nhiều!"
Mộng!
Nghe được Tật Phong Xích Lôi Báo nói như vậy, Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu trực tiếp ngẩn ra tại chỗ!
Nó vốn còn định sẽ an ủi đối phương một chút nhưng nghe đối phương nói như vậy thì hình như nó mới là người thảm nhất!
...
Vô Cực Phong, Thánh Điện!
"Sư tôn!"
"Ta lại lấy được một nhóm hàng tốt, chúng ta tranh thủ tìm một chỗ không có người sau đó ngươi hãy thử một chút xem có vừa người hay không!"
Sau khi đi vào Thánh Điện, nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết đang tu luyện, Diệp Phong cũng vội vàng đi tới, sau đó vội vàng hạ giọng nói.
"Còn đi xe sói không?"
Nghe được giọng nói của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cũng kết thúc quá trình tu luyện sau đó mở hai mắt ra, dùng ánh mắt tràn đầy vẻ mê hoặc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Ngọa tào!"
"Sư tôn học thói xấu!"
"Ánh mắt này có thể nói là hút hồn người khác!"
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy vẻ mê hoặc Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa, sau đó vội vàng lên tiếng nói ra: "Sư tôn, xe sói không an toàn, chúng ta tìm một chỗ không có người đi!"
"An toàn!"
"Sư tôn và sư công đã theo Lê đệ về Huyền Sương Tông!"
"Lần này, không có ai quấy rối chúng ta nữa!"
Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy lo lắng của Diệp Phong, Lạc Thiên Tuyết cũng nhịn không được nở nụ cười, sau đó quay qua nhìn Diệp Phong giải thích rõ cho hắn biết!
Một lát sau, bên trong xe sói!
"Đồ nhi!"
"Ngươi, có phải là ngươi nên lau máu mũi trước hay không?"
Sau khi đổi đến bộ quần áo thứ ba, Lạc Thiên Tuyết cũng sắc mặt đỏ bừng nhắc nhở Diệp Phong.
"A!"
Nghe được Lạc Thiên Tuyết nhắc nhở mình, Diệp Phong cũng dùng ống tay áo tiện tay xoa xoa máu mũi chảy ra, sau đó nở một nụ cười xấu xa nói ra: "Sư tôn, không có gì đáng ngại, tiếp tục, ngươi tiếp tục!"
Rốt cuộc sau khi Lạc Thiên Tuyết đổi xong tám bộ quần áo, Diệp Phong cũng trực tiếp đi tới chỗ Lạc Thiên Tuyết, sau đó nở một nụ cười xấu xa lên tiếng nói ra: "Sư tôn, nếu không chúng ta chơi một trò chơi phá của nhỏ đi!"
"Đồ nhi!"
"Nhưng, nhưng hôm nay ta không tiện!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng sắc mặt đỏ bừng giải thích.
? ? ?
Hôm nay không tiện?
Mẹ nó, người tu luyện trong thế giới huyền huyễn còn có đại di mụ (kinh nguyệt)?
Chơi ta hả?
Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, biểu cảm trên mặt Diệp Phong như không thể tin vào tai của mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là người tu luyện còn có một vị thân thích đáng sợ như đại di mụ!
...
"Đồ nhi!"
"Vậy, vậy vi sư đi tu luyện trước!"
"Chừng nào ngươi muốn xem ta mặc những bộ quần áo này thì ta có thể mặc bất cứ lúc nào cho ngươi xem!"
Nói xong, Lạc Thiên Tuyết cũng hôn lên trên mặt Diệp Phong một cái sau đó chạy vào bên trong Thánh Điện!
"Mẹ nó!"
"Khiến cho ta nhiệt huyết sôi trào, mẹ nó, lại bại bởi một vị thân thích!"
"Mẹ nó, làm như vậy thì ai mới chịu nổi cơ chứ!"
Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết rời đi, Diệp Phong cũng nở một nụ cười khổ sau đó rời khỏi Vô Cực Phong, đi thẳng đến Tinh Hồn Phong.
Tinh Hồn Phong!
"Móa!"
"Người đâu!"
Sau khi Diệp Phong đi vào Tinh Hồn Phong, phát hiện toàn bộ Tinh Hồn Phong đều không có một ai, trên mặt lộ ra vẻ bất an!
Dù sao tình huống này quá không bình thường, lại thêm đám người không được bình thường ở trên Tinh Hồn Phong, như vậy thì chắc chắn sẽ xảy ra tình huống không được bình thường, hơn nữa còn có tỷ lệ rất cao là sẽ xảy ra tình huống cực kỳ không được bình thường!
"Ha ha ha!"
"Cước ca, vẫn nhờ có ngươi, không có ngươi ở Tinh Hồn Phong, chúng ta thiếu đi rất nhiều niềm vui thú!"
Ngay lúc Diệp Phong đang cảm thấy bất an, tiếng cười to của Đồ Mãng bỗng nhiên vang lên ở bên đường núi phụ!
"Đúng vậy, vẫn nên đi theo bên cạnh Cước ca, sau này ta cần phải sửa lại kịch bản hãm hại lừa gạt một chút!"
"Cước ca, trở thành nam nhân trong mộng của ngàn vạn thiếu nữ đã không còn là mục tiêu sống của ta nữa, nếu như ta có thể đạt tới một phần mười thành tựu của Cước ca thì đã đủ lắm rồi!"
"Đi theo bên cạnh Cước ca chính là một chữ, an tâm!"
"Rốt cuộc ta không cần gặp người thì quỳ nữa!"
Ngay sau đó, giọng nói của đám người Hồng Lão Lục, Chu Khải, Trần Phàm cũng vang lên ở bên đường núi phụ.
"Rốt cục đều trở về!"
"Ta còn đang thắc mắc không biết tại sao mọi người đều không ở trong Tinh Hồn Phong, hóa ra là bị Tiểu Cước dẫn đi ra ngoài!"
"Thật không biết Tiểu Cước dẫn bọn họ ra ngoài làm cái gì mà lại có thể khiến cho bọn họ ủng hộ như vậy!"
Sau khi nghe được mọi người nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ tò mò.
? ? ?
Đây là tình huống như thế nào?
Tại sao mọi người đều ăn mặc rách rưới như vậy!
Còn nữa, mẹ nó, trong tay bọn họ đều cầm chén bể là ý gì?
Khi mọi người xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Phong, nhìn thấy mấy người bọn họ ăn mặc quần áo ăn mày khiến cho Diệp Phong không biết ra sao!
"Diệp thiếu!"
"Chủ nhân!"
"Đại ca!"
Mà sau khi đám người đi tới và phát hiện Diệp Phong, tất cả đều kích động hô to lên sau đó tất cả đều vọt thẳng tới chỗ Diệp Phong.
"Mọi người yên tĩnh lại một chút trước đã!"
"Tiểu Cước, ta chỉ hỏi một mình ngươi thôi!"
"Tình huống của các ngươi là như thế nào?"
Tất cả mọi người vội vàng chạy tới không ngừng líu ríu nói bên tai mình, Diệp Phong cũng vội vàng kêu dừng, sau đó trực tiếp nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng hỏi thăm.
"Chủ nhân!"
"Ta dẫn theo mọi người đi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống của ăn mày!"