Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 686: CHƯƠNG 686: TINH HỒN PHONG KHÔNG CÓ MỘT AI, DIỆP PHONG CÓ CHÚT HOẢNG

"Ta cảm thấy chỉ khi nào chân chính trải qua cuộc sống nghèo khó thì mới có thể thỏa thích hưởng thụ niềm vui sướng do phá của đem lại khi đột nhiên phất nhanh!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Diệp Tiểu Cước cũng trưng vẻ mặt thành thật ra giải thích rõ cho hắn.

"Nói tiếng người!"

"Ngươi nghĩ là ta sẽ tin tưởng loại chuyện hoang đường này của ngươi hay sao?"

Nghe được Diệp Tiểu Cước trả lời mình như vậy, biểu cảm trên mặt Diệp Phong cười như không phải cười nhìn về phía hắn hỏi lại lần nữa.

"Chuyện này. . . chuyện này. . ."

"Chủ nhân, đó là sau khi ta đi vào Tinh Hồn Phong, vừa khéo gặp ngũ đại tổ lão mà!"

"Khi nhìn thấy bọn họ mặc quần áo ăn mày, cầm bát ăn mày trong tay, cảm thấy dáng vẻ đó rất là thú vị cho nên sau đó ta dẫn theo tất cả mọi người đi trải nghiệm cuộc sống của ăn mày một chút!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình lần nữa, Diệp Tiểu Cước cũng nở một nụ cười xấu hổ, sau đó giải thích rõ cho hắn biết.

"Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?"

"Không có chuyện gì khác nữa sao?"

Sau khi nghe được Diệp Tiểu Cước giải thích như vậy, Diệp Phong cũng không tin tưởng cho lắm lên tiếng hỏi lại.

"Chủ nhân!"

"Còn có một chuyện, đó chính là phương thức ăn xin của chúng ta không giống như phương thức ăn sinh bình thường!"

Diệp Tiểu Cước nghe xong thì lên tiếng giải thích lần nữa.

À!

Nghe nói như thế, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Đồ Mãng và Hồng Lão Lục nói ra: "Hai người các ngươi đi ra biểu diễn một lần, ta muốn xem xem các ngươi ăn xin như thế nào!"

"A!"

"Diệp thiếu, Hồng Lão Lục không được phù hợp cho lắm, nếu được thì hãy để cho ta và Trần Phàm phối hợp diễn đi!"

Đồ Mãng nghe xong thì vội vàng nói nghĩ của mình.

? ? ?

Để Trần Phàm phối hợp?

Tên đó ngoại trừ quỳ thì vẫn là quỳ, diễn ăn xin mà còn cần phải có hắn phối hợp mới được?

Chẳng lẽ các ngươi quỳ xin ăn hay sao?

Nghe được Đồ Mãng đề nghị như vậy, Diệp Phong càng cảm thấy hứng thú hơn nữa, sau đó khẽ gật đầu nói ra: "Được, vậy thì ngươi và Trần Phàm biểu diễn cho ta xem một lần đi!"

Rất nhanh!

Đồ Mãng cầm chén bể trong tay, để lộ ra dáng vẻ ngang ngược càng rỡ nhìn về phía Trần Phàm lớn tiếng nói ra: "Này, huynh đệ, cả ngày nay ta chưa ăn được miếng cơm nào, cho chút đồ đi!"

Trần Phàm nghe xong thì đầu tiên là sững sờ, sau đó trên mặt lộ ra vẻ tức giận nói: "Ngươi có bị bệnh hay không, ăn xin mà còn làm ra vẻ trâu bò lợi hại như vậy, mẹ nó, ta không cho ngươi xem ngươi có thể làm gì được ta!"

Ba! Ba! Ba!

Khi Đồ Mãng dãy dỗ Trần Phàm một chút, lúc này mới tiếp tục nói ra: "Huynh đệ, ngươi xem đi ta đã đói đến nỗi không còn sức để đánh người nữa rồi, xin ngươi hãy thương xót cho ta chút đồ đi!"

Bành!

Trần Phàm nghe xong thì lập tức quỳ xuống trước mặt Đồ Mãng, sau đó trong mắt lộ ra vẻ chân thành tha thiết hô lớn: "Ta cho!"

? ? ?

Mẹ nó, cái này là đi ra ngoài ăn xin hay là đi ra ngoài ăn cướp hả?

Sau khi xem hai người biểu diễn xong, Diệp Phong bị phần diễn của bọn họ làm cho ngẩn ra!

"Tiểu Cước!"

"Đây là phương thức ăn xin có chút không giống mà ngươi nói hay sao?"

"Ngươi xác định là đang ăn xin?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng hỏi thăm.

"Tiểu Cước đại nhân!"

"Chúng ta tới!"

"Khi nào chúng ta lại đi ra ngoài ăn xin nữa!"

Đúng lúc này, giọng nói của bảy đại Thái Thượng trưởng lão Thái Hư trưởng lão, Tử Trúc trưởng lão, Lôi Hỏa trưởng lão bỗng nhiên vang lên bên kia đường núi phụ.

"Mẹ nó!"

"Ta là thần hào phá của!"

"Thánh Địa cũng là Thánh Địa giàu có nhất thượng giới!"

"Các ngươi không ở trong này hưởng thụ, sao tất cả mọi người đều nghĩ đến chuyện đi ra ngoài ăn xin?"

Nhìn thấy bảy đại Thái Thượng trưởng lão của Thánh Địa người mặc áo thủng, cầm chén bể trong tay, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được!

"Ồ!"

"Diệp trưởng lão, ngươi về từ khi nào?"

"Có muốn cùng nhau đi hay không?"

Sau khi bảy đại Thái Thượng trưởng lão đi tới, Thái Hư trưởng lão cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm, đồng thời còn lấy một bộ áo thủng và chén bể từ trong tiên giới ra đưa cho Diệp Phong.

? ? ?

Ta, thần hào phá của!

Muốn cho ta đi theo các người cùng nhau ăn xin?

Nhìn thấy Thái Hư trưởng lão đưa áo thủng và chén bể tới, Diệp Phong cả người đều muốn nổ, trong lòng sụp đổ nghĩ: "Rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở khâu nào, tại sao Thánh Địa lại đột nhiên trở nên như thế này?"

"Diệp trưởng lão!"

"Ta nói cho ngươi biết, ăn xin chơi cũng vui!"

"Các đệ tử trong bảy đại phong của chúng ta đều chuẩn bị sẳn sàng rồi, có thể đi đến những tông môn khác ăn xin bất cứ lúc nào!"

Nhìn thấy Diệp Phong sững sờ tại chỗ, cả buổi không có phản ứng, Thái Hư trưởng lão cũng lên tiếng khuyên bảo lần nữa.

Hả?

Đám người các ngươi đi ra ngoài ăn xin thì cũng thôi đi!

Còn mẹ nó muốn suất lĩnh hơn vạn tên đệ tử Thánh Địa kết đội đi ra ngoài ăn xin?

Hơn nữa, các ngươi gọi cái đó là ăn xin hay sao?

Mẹ nó, cái đó là khoác áo ăn mày đi cướp thì đúng hơn!

Nghe được Thái Hư trưởng lão nói như vậy, Diệp Phong cũng sợ đến nói không ra lời!

Một lát sau!

"Tiểu Cước!"

"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng nhìn về phía Diệp Tiểu Cước, dùng thần thức truyền âm hỏi thăm!

"Chủ nhân!"

"Ta cảm thấy mọi người ở trong Thánh Địa thì rất là nhàm chán cho nên mới muốn dẫn bọn họ ra ngoài tìm vui thú một chút!"

"Nhưng mà ta không ngờ được là bọn họ lại chơi đến nghiện!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Diệp Tiểu Cước cũng vội vàng giải thích rõ!

Ai!

Cái này sao gọi là ăn xin nghiện được, phải nói là cướp bóc tới nghiện mới đúng!

Sau khi nghe được Diệp Tiểu Cước giải thích, Diệp Phong cũng nở một nụ cười khổ sau đó trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, để Tiểu Hắc, Tiểu Bạch và Tiểu Chùy ra đi, dù sao cũng là chơi, cho bọn họ ra hít thở không khí luôn đi!"

Chương 687: Diệp trưởng lão, hay là chúng ta cùng nhau đi ăn xin?

Xoát!

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, Diệp Tiểu Cước bỗng nhiên nhận ra cái gì, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn về phía không trung xa xa, kinh hãi nói: "Tình huống như thế nào, tại sao chủ nhân cũng thả ba người bọn họ ra!"

"Tiểu Cước!"

"Hắc ca, Bạch ca và Chùy ca của ngươi đều tới!"

"Tiếp theo sẽ giao cho bốn người các ngươi dẫn đội, suất lĩnh người trong tông môn ra ngoài ăn xin!"

"Mà yêu cầu duy nhất mà ta dành cho bốn người các ngươi chính là phải bảo vệ được sự an toàn cho đám người của Thánh Địa!"

Nói xong, Diệp Phong dẫn theo Đường Tiểu Cường đi về chỗ ở của mình.

Một lát sau!

"Diệp thiếu!"

"Ngươi dẫn ta tới đây là có chuyện gì hay không?"

Sau khi đi vào chỗ ở của Diệp Phong, trên mặt Đường Tiểu Cường cũng lộ ra vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.

"Cường trọc!"

"Lần này gọi ngươi đến đây là có một chuyện muốn nói cho ngươi biết!"

"Ta sáng lập một cái Bại Gia Môn trải rộng Chư Thiên Vạn Giới, trước mắt đã có sáu vị đệ tử thân truyền với hơn mười vạn bại gia môn đồ!"

"Bây giờ ta muốn thu ngươi làm vị đệ tử thân truyền thứ bảy, ngươi có bằng lòng hay không?"

"Chỉ cần ngươi thành đệ tử thân truyền của ta, vậy sau này ngươi sẽ có vô số đếm không hết..."

Không đợi Diệp Phong nói xong, Đường Tiểu Cường trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Phong, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kích động hô: "Đệ tử Đường Tiểu Cường, bái kiến sư tôn!"

"Tốt!"

"Vậy thì bắt đầu đi!"

"Tiếp theo, ngươi sẽ biết được càng nhiều tin tức có liên quan tới Bại Gia Môn hơn nữa, hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt đi!"

Nói xong, Diệp Phong đưa tay phải lên trán Đường Tiểu Cường!

...

Một bên khác!

Bốn người đang nói chuyện phiếm với nhau dường như cũng nhận ra cái gì tất cả đều nhìn về phía Diệp Phong.

"Tiểu Cước, chúc mừng!"

"Tiểu Cước, ta cảm thấy tên đầu trọc đó mạnh hơn ngươi nhiều!"

"Tiểu Cước, hôm nay có chuyện tốt như vậy xảy ra, có phải là nên để cho ba người chúng ta đánh ngươi một chầu, trợ hứng cho ngươi!"

Rất nhanh, ba người Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Bạch và Diệp Tiểu Chùy trên mặt nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Tiểu Cước lên tiếng nói.

...

"Rốt cục làm xong!"

"Tiếp theo cũng không còn việc gì khác, nên đi tìm thất tiên nữ đi!"

"Hôm nay ta hỏa khí rất lớn, phải để cho thất tiên nữ chơi với ta thật tận hứng mới được!"

Sau khi Đường Tiểu Cường rời khỏi đây, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười nằm dài trên giường nghỉ ngơi.

"Thật là đáng sợ!"

"Không ngờ được là sự tôn còn ẩn giấu một thân phận khủng bố như vậy!"

"Nếu như sư tôn đã coi trọng ta như thế thì nhất định ta phải cố gắng phát triển Bại Gia Môn, tuyệt đối không thể để cho sư tôn thất vọng!"

Nghĩ đến đây, Đường Tiểu Cường đang không còn muốn đi ăn xin đánh cướp nữa mà là đi thẳng đến lối ra khỏi Thánh Địa, hắn muốn rời khỏi Thánh Địa, sau đó du lịch toàn bộ thượng giới, tìm kiếm càng nhiều bại gia môn đồ cho Bại Gia Môn!

"Cường trọc, ngươi muốn tự mình đi ra ngoài lịch luyện hay sao?"

Nhìn thấy Cường trọc một mình từ đằng xa đi tới, Ngọc Quỷ trưởng lão nằm trên ghế xích đu phơi nắng trên mặt cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.

"Ngọc Quỷ trưởng lão!"

"Đúng là ta đang định đi ra ngoài lịch luyện một..."

Nói đến đây, Đường Tiểu Cường bỗng nhiên chú ý tới hai đại thượng cổ Tiên Thú Tật Phong Xích Lôi Báo và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu sau lưng Ngọc Quỷ trường lão, nghĩ đến chuyện nếu như dựa vào thực lực của mình thì sợ là phải tốn rất nhiều thời gian để đi đường cho nên hắn cũng lên tiếng nói: "Ngọc Quỷ trưởng lão, ta có thể dẫn Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đi theo ta hay không?"

"Đương nhiên là có thể!"

Nghe được Đường Tiểu Cường hỏi thăm, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng trực tiếp ra lệnh cho Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đang đứng sau lưng mình: "Tiểu Điêu Tử, ngươi theo Cường trọc đi ra ngoài một chuyến, nhớ kỹ, một khi gặp được nguy hiểm thì ngươi phải bảo vệ an toàn cho hắn!"

"Đúng rồi!"

"Ngọc Quỷ trưởng lão, trước mắt bảy đại Thái Thượng trưởng lão còn lại của Thánh Địa đều tụ tập ở Tinh Hồn Phong, ngươi không đến đó tham dự náo nhiệt hay sao?"

Đang lúc Đường Tiểu Cường dẫn theo Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu chuẩn bị bước vào đại trận mê cung thì Đường Tiểu Cường bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó trực tiếp nhìn về phía Ngọc Quỷ trưởng lão đang nằm trên ghế xích đu phơi nắng lên tiếng hỏi thăm.

"Mẹ nó!"

"Bọn họ lại lén ta làm chuyện gì nữa rồi?"

"Bọn họ càng ngày càng không coi ta ra gì, lẽ nào bọn họ nghĩ ta là không khí hay sao?"

Nghe được Đường Tiểu Cường nói như vậy, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng trực tiếp từ trên ghế xích đu đứng lên, sau đó phóng lên tận trời, nhanh chóng bay tới Tinh Hồn Phong!

"Khí tức của đệ tử thân truyền!"

"Không ngờ được là Cường trọc lại được môn chủ thu làm đệ tử thân truyền!"

"Vậy lần này dẫn Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đi ra ngoài cũng chưa chắc không phải là cơ hội của nó!"

Sau khi Ngọc Quỷ trưởng lão rời khỏi đây, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đang đứng xem náo nhiệt cách đó không xa cũng đi tới, nhìn bóng dáng Đường Tiểu Cường và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu biết mất ở bên trong đại trận mê cung, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ tự lẩm bẩm.

"Số mạng!"

"Đó chính là số của Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu!"

"Nên đi ra thì không đi ra, lúc không nên đi ra thì lại đi ra!”

"Ta trời sinh trông coi cửa lớn, thì nó trời sinh phải lao lực!"

Lúc này, Tật Phong Xích Lôi Báo nhìn thấy Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đi tới thì cũng cười nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Sai!"

"Tiểu Báo Tử, ngươi nói như vậy cũng không đúng!"

"Bây giờ thân phận của Đường Tiểu Cường không đơn giản, không nói khoa trương một chút nào, chỉ cần hắn muốn thì hắn có thể thu Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu vào Bại Gia Môn bất cứ lúc nào!"

"Lần này bọn họ ra ngoài, nếu như Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu biểu hiện tốt một chút thì nói không chừng nó sẽ có cơ hội lấy ra nhập vào Bại Gia Môn, cho nên có thể nói lần ra ngoài này chính là một cơ hội của nó!"

Chương 688: Thiên Ma Lão Tổ, ngươi nói đại ca tốt sẽ gặp chúng ta hay không?

"Một khi nó cũng gia nhập vào Bại Gia Môn, như vậy thì chỉ còn có ngươi và Phương Phong ở lại chỗ này trông coi cửa lớn của Thánh Địa!"

Nghe được Tật Phong Xích Lôi Báo nói như vậy, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư lại trưng vẻ mặt thành thật ra giải thích rõ cho nó biết.

"Cái gì!"

"Bát ca, không phải là ngươi đang nói đùa với ta đó chứ!"

"Cường trọc có thể thu Tiểu Điêu Tử vào Bại Gia Môn?"

Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nói như vậy, Tật Phong Xích Lôi Báo kinh hãi đến tròng mắt đều sắp trợn lồi ra, nếu như chuyện này là thật thì chẳng phải là đội ngũ tiểu sủng vật trông coi cửa lớn chỉ còn lại có một mình nó thôi hay sao?

"Không đúng!"

"Đừng có chơi ta!"

"Lúc đầu tiểu đội trưởng đội canh cổng ta quản lý ba con thượng cổ Tiên Thú, kết quả Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư ra ngoài một lần thì mơ mơ hồ hồ thoát khỏi sự quản lý của ta, sau đó chỉ còn lại có hai con!"

"Bây giờ lại bị dẫn một con đi, sau khi trở về thì rất có thể sẽ thoát khỏi sự quản lý của ta một lần nữa, như vậy thì cuối cùng ta chỉ quản lý một con thượng cổ Tiên Thú, mẹ nó, như vậy đâu có tính là tiểu đội trưởng!"

Phương Phong đang đứng bên cạnh nghe hai thú nói chuyện với nhau, tâm tính đã bắt đầu sập, hắn vốn nghĩ mình quản lý đại quân thượng cổ Tiên Thú sẽ càng ngày càng nhiều, ai mà ngờ được không những không nhiều mà mẹ nó còn sắp đi hết trơn rồi!

...

"Tông chủ Ám Hồn Tông Tiêu Lập đến đây thăm Tinh Hồn Thánh Địa, nếu như quấy rầy thì hy vọng quý Thánh Địa đừng có trách tội!"

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên ở bên ngoài Thánh Địa.

"Ừm?"

"Tông chủ Ám Hồn Tông Tiêu Lập?"

"Hắn lại tới đây thật, như vậy thì có phải là Thiên Ma Lão Tổ cũng đi tới đây rồi hay không?"

Nghe được giọng nói quen thuộc này, trên mặt Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên tự lẩm bẩm, nó biết, lúc trước Diệp Phong đem theo mười vạn chuôi Thiên Ma Phệ Hồn Đao đến Ám Hồn Tông tìm được đối phương, sau khi lãng phí hết toàn bộ Thiên Ma Phệ Hồn Đao, Tiêu Lập đó và Thiên Ma Lão Tổ từng nói với Lê Hạo Dương là muốn đi theo bên cạnh Diệp Phong.

"Phương Phong!"

"Người đến là khách, đừng có làm khó đối phương!"

"Bọn họ đều đến tìm Diệp thiếu!",

Lúc này, Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư cũng trực tiếp lên tiếng nhắc nhở Phương Phong đang đứng bên cạnh.

"Bát ca!"

"Vậy ta đưa bọn họ vào Thánh Địa trước hay là xin ý kiến của Diệp thiếu trước?"

Nghe được Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư nhắc nhở mình, Phương Phong cũng vội vàng hỏi thăm.

"Đi xin ý kiến của Diệp thiếu trước đi!"

Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư trầm tư một lát, sau đó đưa ra một lời đề nghị.

Một lát sau!

"Diệp thiếu!"

"Tông chủ Ám Hồn Tông Tiêu Lập tới bái phỏng Thánh Địa, Bát ca nói hẳn là hắn tới tìm ngươi, ta có cần lập tức dẫn hắn tới hay không?"

Đi tới bên ngoài chỗ ở của Diệp Phong, Phương Phong cũng cung kính lên tiếng hỏi thăm.

"Ừm?"

"Tông chủ Ám Hồn Tông Tiêu Lập?"

"Cái tên tông chủ kỳ hoa cực kỳ tùy ý truyền vị trí tông chủ lại cho con trai của mình sau đó cũng muốn đi theo bên cạnh đại ca tốt ta?"

"Vậy sợ là Thiên Ma Lão Tổ cũng tới!"

Mơ mơ màng màng, Diệp Phong nghe được Phương Phong nói như vậy thì cũng thuận miệng nói ra: "Để Thiên Ma Lão Tổ đó ở lại trông cửa lớn, còn Tiêu Lập thì kêu hắn trở về tông môn của mình đi, mặc dù hắn không thể đi theo bên cạnh ta nhưng hắn có thể đi theo tiểu đệ của ta là Lê Hạo Dương, ngươi cứ nói như vậy là được hắn sẽ hiểu ý!"

Nói xong, Diệp Phong kẹp lấy chăn mền mềm mại tiến vào mộng đẹp lần nữa.

...

Bên ngoài Thánh Địa!

"Thiên Ma Lão Tổ!"

"Cả buổi rồi mà vẫn không có người đi ra, ngươi nói xem đại ca tốt của Lê Hạo Dương sáng gặp chúng ta hay không?"

Lúc này, Tiêu Lập có chút lo lắng, lên tiếng hỏi thăm Thiên Ma Lão Tổ.

"Không biết!"

"Nếu như chịu gặp chúng ta thì còn có một tia hy vọng, nếu như ngay cả gặp cũng không muốn gặp chúng ta thì chắc chắn ngay cả một tia hi vọng cũng không có!"

"Nhưng cho dù như thế nào thì chúng ta cũng phải thành thành thật thật đứng ở chỗ này chờ, nếu như không muốn gặp chúng ta thì vị đó cũng sẽ cho người đi ra thông báo cho chúng ta một tiếng."

Nghe được Tiêu Lập hỏi thăm mình, Thiên Ma Lão Tổ cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Có người ra đến rồi!"

Đúng lúc này, khi Phương Phong đi từ bên trong đại trận mê cung ra, Tiêu Lập và Thiên Ma Lão Tổ cùng nhau nhìn về phía đối phương.

"Một người đi!"

"Kết quả lại có một người tới!"

"Chuyện này cũng là một chuyện tốt!"

Lúc này, Phương Phong đi ra, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, dù sao mới nãy hắn vẫn còn đang rầu rĩ vì bây giờ chỉ còn lại có một mình Tiểu Báo Tử, kết quả vừa mới chớp mắt một cái thì lại có một người mới tới đến đây để trông cửa lớn, chuyện tốt như vậy sao không khiến cho tiểu đội trưởng hắn vui vẻ cho được.

"Ừm?"

"Tại sao chỉ có một người?"

Khi Phương Phong phát hiện bên ngoài chỉ có một mình Tiêu Lập đang đứng đó thì trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.

"Luồng khí tức này!"

"Tiêu Lập, đối phương là một thượng cổ hồn tu!"

Đúng lúc này, Thiên Ma Lão Tổ phát hiện được khí tức đặc thù của Phương Phong thì cũng giật mình lên tiếng nhắc nhở Tiêu Lập.

"Ồ!"

"Thanh đao kia là như thế nào?"

"Tại sao ta lại cảm nhận được khí tức của người tu luyện thượng cổ bên trên thanh đao đó?"

Đồng thời, Phương Phong cũng chú ý tới Thiên Ma Phệ Hồn Đao đã bị hỏng mất trong trong tay Tiêu Lập!

"Vãn bối Tiêu Lập!"

"Bái kiến thượng cổ tiền bối!"

Sau khi biết được thân phận của đối phương, trên mặt Tiêu Lập cũng lộ ra vẻ cung kính bái kiến Phương Phong.

"Thú vị!"

"Thần hồn của Thiên Ma Lão Tổ đang giấu ở trong thanh đao trên tay ngươi đúng không!"

"Kêu hắn đi ra đi!"

Nghe được Tiêu Lập nói như vậy, Phương Phong cũng cười lên tiếng nói.

Rất nhanh!

Hư ảnh Thiên Ma Lão Tổ dần dần ngưng tụ ra ở trên Thiên Ma Phệ Hồn Đao.

"Ta đã hỏi thăm Diệp thiếu!"

Chương 689: Đại hội ngắm hoa, như vậy thì không phải là có chuyện làm rồi hay sao?

"Thiên Ma Lão Tổ có thể ở lại Thánh Địa trông cửa lớn!"

"Về phần Tiêu Tông chủ, ngươi thì có thể đi về, Diệp thiếu nói mặc dù ngươi không thể đi theo bên cạnh hắn nhưng ngươi có thể đi tìm Lê Hạo Dương, sau đó đi theo bên cạnh Lê Hạo Dương!"

Nhìn thấy Thiên Ma Lão Tổ hiện thân, Phương Phong cũng trực tiếp truyền đạt lại ý của Diệp Phong.

? ? ?

Ta, thượng cổ đỉnh cấp Luyện Khí Sư!

Bây giờ lại kêu ta ở lại Thánh Địa để trông cửa lớn?

Nghe được Phương Phong nói như vậy, biểu cảm trên mặt Thiên Ma Lão Tổ như không thể tin vào tai của mình, nhưng nghĩ tới Diệp Phong ngang tàng như thế nào, hắn cảm thấy trông cửa lớn cũng không phải là không chấp nhận được, ít nhất cũng đã hơn Tiêu Lập nhiều!

Nghĩ đến Tiêu Lập ngay cả tư cách để ở lại cũng không có, hắn dùng ánh mắt đồng tình quay qua nhìn đối phương!

"Tình huống như thế nào?"

"Thiên Ma Lão Tổ có thể ở lại trông cửa lớn, còn ta thì phải đi về?"

Tiêu Lập nghe được Phương Phong nói như vậy thì đầu tiên là sững sờ, sau đó đưa mắt nhìn về phía Phương Phong vội vàng nói: "Tiền bối, ta, ta cũng có thể ở lại trông cửa lớn!"

"Tiêu Tông chủ!"

"Ngươi xem Tinh Hồn Thánh Địa là chỗ nào?"

"Ngươi cho rằng ai cũng có thể đến Thánh Địa trông cửa lớn hay sao?"

"Ta cho ngươi biết, muốn tranh thủ được một cơ hội trông cửa lớn cho Thánh Địa thì đầu tiên ngươi phải là người tu luyện thời kỳ thượng cổ hoặc là thượng cổ Tiên Thú, nếu như không phải thì ngươi ngay cả tư cách trông coi cửa lớn cũng không có!"

"Bây giờ ngươi đã rõ ràng hay chưa?"

Nghe được Tiêu Lập hỏi như vậy, Phương Phong cũng giải thích rõ cho hắn biết.

"Cái gì!"

"Chỉ có người tu luyện thượng cổ hoặc thượng cổ Tiên Thú mới có tư cách trông cửa lớn Thánh Địa?"

Nghe được Phương Phong giải thích như vậy, Tiêu Lập bị kinh hãi thật sự, hắn hoàn toàn không ngờ được là Thánh Địa của Diệp Phong thậm chí ngay cả một người trông coi cửa lớn cũng đã có tiêu chuẩn cao như thế, thậm chí tiêu chuẩn này còn đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn!

Không nói khoa trương một chút nào, nếu như có người tu luyện thượng cổ hoặc thượng cổ Tiên Thú tọa trấn Ám Hồn Tông bọn họ, như vậy thì hắn phải cúng bái bọn họ giống như là cúng bái tổ tông!

"Tiêu Tông chủ!"

"Bây giờ ngươi còn có nghi vấn gì hay không?"

Nhìn thấy Tiêu Lập bị kinh sợ, trên mặt Phương Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng hỏi thăm.

"Tiền bối!"

"Ta không còn nghi vấn gì nữa!"

Trả lời câu hỏi của Phương Phong xong, Tiêu Lập đưa mắt nhìn về phía Thiên Ma Lão Tổ lên tiếng nói ra: "Thiên Ma Lão Tổ, vậy thì ta đi trước đây, nếu như khi ngươi trông coi cửa lớn của Thánh Địa mà có nhìn thấy đại ca tốt thì hy vọng ngươi có thể nể tình tình cảm nhiều năm giữa chúng ta mà nói tốt cho ta vài câu!"

Nói xong, Tiêu Lập trực tiếp quay người đi đến nơi xa.

"Thiên Ma Lão Tổ đúng không!"

"Không ngờ được là ngươi lại có thể sống sót được với thân phận là khí linh của Tiên Khí!"

"Vậy kế tiếp ngươi chuẩn bị đúc lại nhục thân hay là tìm kiếm một bộ nhục thân không tệ sau đó mượn thể trọng sinh?"

Sau khi Tiêu Lập rời khỏi đây, Phương Phong cũng nhìn về phía Thiên Ma Lão Tổ lên tiếng hỏi thăm.

"Đại nhân!"

"Ta muốn đúc lại nhục thân nhưng mà tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo cần có có thể sẽ hơi nhiều một chút, nếu như Diệp thiếu biết thì có tức giận hay không?"

"Nếu như không được thì ta tìm một bộ nhục thân không tệ một chút sau đó mượn thể trọng sinh cũng được."

Nghe được Phương Phong hỏi thăm mình, Thiên Ma Lão Tổ cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Sao Diệp thiếu lại tức giận cơ chứ!"

"Tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo ở trong Thánh Địa đã đủ để cho ngươi đúc lại nhục thân!"

"Được rồi, bây giờ ta nói cho ngươi biết những chuyện này ngươi cũng không thể nào hiểu được, ta dẫn ngươi về Thánh Địa trước đã!"

"Chờ ngươi thấy tình huống trong Thánh Địa thì ngươi sẽ hiểu được ta nói như vậy là có ý gì!"

Nói xong, Phương Phong cầm Thiên Ma Phệ Hồn Đao dưới đất đi vào bên trong đại trận mê cung.

...

Sáng sớm ngày thứ hai!

"Ai!"

"Đêm qua chơi với thất tiên nữ thật vui vẻ, cái chăn mền này lại bị chơi hỏng mất!"

Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, nhìn nhìn chăn mền của mình sau đó bất đắc dĩ lắc đầu tự nói.

"Bây giờ thực lực của ta đã đạt đến Tiên Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, chỉ cần lại lấy được mười tám viên Thăng Tiên Đan thì có thể đột phá đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, có phải là tốc độ đột phá này hơi nhanh rồi hay không!"

"Thượng giới ta còn chưa có chơi đủ!"

Từ trên giường ngồi dậy, sau đó Diệp Phong nghĩ đến tình huống này thì cực kỳ tự luyến lẩm bẩm.

"Được rồi!"

"Không thèm nghĩ nữa, kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay trước đi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong cũng kiểm tra sản phẩm bại gia hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa *10000

Thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa: Tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa đặc thù nhất thời đại thượng cổ, mỗi một loại cũng đều là tồn tại cực kỳ hy hữu ở trong thời đại thượng cổ!

"Ừm?"

"Chỉ như vậy thôi sao?"

"Cho dù có đặc thù như thế nào đi nữa thì không phải vẫn dùng để tu luyện hoặc là luyện đan hay sao?"

Sau khi kiểm tra xong sản phẩm bại gia mới hôm nay, Diệp Phong không có hứng thú gì, thậm chí hắn còn đang suy nghĩ có nên tìm một chỗ tùy tiện chôn ba vạn gốc đỉnh cấp Tiên Hoa này hay không!

"Đồ nhi!"

"Ngươi tỉnh ngủ hay chưa?"

Đúng lúc này, giọng nói của Lạc Thiên Tuyết bỗng nhiên vang lên ở bên ngoài.

"Ngọa tào!"

"Sư tôn không lo tu luyện, không lo chăm sóc thân thích, sao vừa mới sáng sớm đã chạy tới đây tìm ta rồi?"

Nghe được giọng nói của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng tranh thủ cất chăn mền chứa đầy thành tích chiến đấu của hắn vào trong không gian của hệ thống!

Mà lúc này, Lạc Thiên Tuyết cũng vừa khéo đi từ bên ngoài vào.

"Sư tôn!"

"Ta cũng vừa mới tỉnh ngủ, có chuyện gì không?"

Nhìn thấy Lạc Thiên Tuyết đi tới, trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ lúng túng lên tiếng hỏi thăm.

"Đồ nhi!"

Chương 690 - Đại hội ngắm hoa, như vậy thì không phải là có chuyện làm rồi hay sao? (2)

"Vừa nãy sư tôn dùng Truyền âm Thạch liên hệ ta, nói là đại hội ngắm hoa trăm năm một lần của Thiên Hoa Đảo sắp bắt đầu!"

"Mà bây giờ ta thân là Thánh Địa chi chủ, đương nhiên là phải thay mặt nàng đi đến Thiên Hoa Đảo tham dự đại hội ngắm hoa lần này, cho nên ta mới đi tới đây để hỏi xem ngươi có muốn đi chung hay không."

Nhìn thấy sắc mặt quái dị của Diệp Phong, trên mặt Lạc Thiên Tuyết cũng lộ ra vẻ khó hiểu nhưng cũng không có hỏi thăm nhiều mà nói thẳng ra mục đích nàng đến đây lần này.

Hả?

Đại hội ngắm hoa ở Thiên Hoa Đảo?

Như vậy không phải là có chuyện làm rồi hay sao?

Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, lại nhớ tới sản phẩm bại gia mới hôm nay, trong nháy mắt Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú sau đó vội vàng nói: "Sư tôn, mặc dù đệ tử còn có hàng trăm chuyện cực kỳ quan trọng cần phải đi làm nhưng so với chuyện của sư tôn thì những chuyện đó không là gì cả!"

"Sư tôn yên tâm, đệ tử sẽ theo ngươi đi tham dự đại hội ngắm hoa lần này!"

Nghe được Diệp Phong chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn như thế, trong lòng Lạc Thiên Tuyết cũng tràn đầy cảm động!

Một lát sau!

"Sư tôn!"

"Khi nào thì đại hội ngắm hoa ở Thiên Hoa Đảo sẽ bắt đầu?"

"Hai sư đồ chúng ta có thể vừa du sơn ngoạn thủy vừa chạy tới Thiên Hoa Đảo hay không?"

Sau khi Diệp Phong mặc quần áo tử tế vào, cũng nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.

"Đồ nhi!"

"Chỉ sợ là không có cơ hội đó rồi!"

"Bởi vì đại hội ngắm hoa ở Thiên Hoa Đảo sẽ bắt đầu vào ngày mai cho nên hôm nay chúng ta phải tranh thủ chạy tới Thiên Hoa Đảo!"

"Không bằng để cho Tiểu Đường đưa chúng ta tới đó cho lẹ!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Lạc Thiên Tuyết cũng giải thích rõ cho hắn biết.

"Cũng được!"

"Nhưng mà Thiên Hoa Đảo này ở đâu, nó thuộc về thế lực cấp bậc như thế nào, tại sao nó lại mời Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta?"

Thông qua hệ thống gọi Diệp Tiểu Đường chạy tới, trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ hiếu kì nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.

"Thiên Hoa Đảo ở Đệ Nhất Tiên Vực!"

"Xem như một cái thế lực đỉnh cấp!"

"Về phần tại sao lại mời Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta cũng là vì khi còn trẻ sư tôn tần cứu được đảo chủ đương nhiệm của Thiên Hoa Đảo là Cổ Tiểu Vân ở trong Thiên Đạo Chiến Trường!"

"Cho nên khi Cổ Tiểu Vân bắt đầu quản lý Thiên Hoa Đảo thì mỗi trăm năm một lần khi đại hội ngắm hoa diễn ra thì điệu sẽ gọi sư tôn qua đó ôn chuyện!"

"Hơn nữa qua nhiều năm như vậy đối phương cũng âm thầm trợ giúp Thánh Địa chúng ta kể cả ngoài sáng lẫn trong tối không ít lần!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Lạc Thiên Tuyết cũng kể ra toàn bộ tình huống mà mình biết được.

"Hóa ra là như vậy!"

"Vậy sư tổ đúng là lợi hại a!"

"Người khác chấp nhận gặp nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng để tìm kiếm cơ duyên ở trong Thiên Đạo Chiến Trường nhưng sư tổ thì không giống như vậy, nàng chấp nhận gặp nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng để tìm đạo lữ và tỷ muội ở trong đó!"

Sau khi hiểu rõ được những tình huống này thì Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

Mẹ!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, khóe miệng Lạc Thiên Tuyết cũng có chút co quắp, mặc dù sự thật đúng là như vậy nhưng từ trong miệng của Diệp Phong nói ra thì nàng cảm thấy có chút không thích hợp!

"Chủ nhân!"

"Có dặn dò gì hay không?"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Đường cũng đến nơi này, sau đó trên mặt lộ ra vẻ cung kính nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Mở ra một khe hở không gian!"

"Sau đó đưa ta và sư tôn đến Thiên Hoa Đảo!"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Đường chạy tới, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng nói.

...

Đệ Nhất Tiên Vực, Thiên Hoa Đảo!

"Đồ nhi!"

"Nơi này chính là một tòa thành trì duy nhất ở bên trong Thiên Hoa Đảo, Thiên Hoa Thành!"

"Nhưng mà bình thường sẽ không có ai ở trong Thiên Hoa Thành, chỉ ở trong thời kỳ đặc thù thì mới mở ra đối ngoại, để cho người bên ngoài có thể tới đây ở lại trong một thời gian ngắn!"

"Giống như là đại hội ngắm hoa lần này, Thiên Hoa Thành này sẽ mở ra từ nửa tháng trước!"

"Mà tất cả thế lực khắp nơi được mời đến đây, khi đến đây thì cũng sẽ trao đổi một chút tài nguyên tu luyện hoặc là mua sắm một chút tài nguyên tu luyện và thiên tài địa bảo từ tay người khác, xem như là cung cấp một nơi để cho các thế lực từ khắp nơi đến đây giao dịch với nhau!"

Đi trên đường phố cực kỳ náo nhiệt, Lạc Thiên Tuyết cũng nói cho Diệp Phong biết một chút tình huống của Thiên Hoa Thành!

"Sư tôn!"

"Nếu là như vậy, nếu như có người gây chuyện ở chỗ này thì Thiên Hoa Đảo có thể trấn tràng được sao?"

"Hoặc là trong số những thế lực được mời không có một thế lực nào là thế lực cấp độ bá chủ?"

Nghe nói như thế, trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ hiếu kỳ quay qua nhìn Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.

"Không người nào dám gây chuyện!"

"Bởi vì phía sau Thiên Hoa Đảo có một thế lực cấp độ bá chủ làm chỗ dựa!"

"Cho nên, không có ai dám gây chuyện ở đây đâu!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Lạc Thiên Tuyết cũng cười giải thích.

"Vậy là tốt rồi!"

"Nếu như không ai dám gây chuyện thì ta có thể thoải mái mà phá của!"

Sau khi biết được tình huống này, Diệp Phong cũng cười nói ra ý nghĩ của mình!

? ? ?

Đã nói là đi theo ta tham dự đại hội ngắm hoa!

Bây giờ còn chưa bắt đầu thì ngươi đã bắt đầu phá của rồi?

Hơn nữa ngươi có phá của hay không có liên quan gì tới chuyện có người dám gây chuyện ở đây hay không?

Ngươi là ngươi mà ngay cả Thiên Đạo kiếp vân nhìn thấy cũng phải đi vòng qua!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt Lạc Thiên Tuyết cũng nở một nụ cười khổ, thậm chí trong mắt cũng lóe lên vẻ bất an, dù sao Diệp Phong phá của cũng không phải phá của bình thường mà là phá của phát rồ!

"Đồ nhi!"

"Nói thật, nghe nói người muốn phá của thì vi sư đột nhiên cảm thấy có chút hốt hoảng!"

"Nếu không, ngươi nói cho ta biết trước ngươi sẽ phá của như thế nào, cũng để cho ta có thể chuẩn bị tâm lý trước!"

Chương 691 - Tham dự đại hội ngắm hoa thôi mà ngươi cũng muốn thừa cơ hội này phá của

Có chút bất an, Lạc Thiên Tuyết cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Thật ra thì cũng không có gì!"

"Chính là trong tay ta có thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa, ta nghĩ giữ nó lại cũng là lãng phí còn không bằng ta thừa cơ hội này phá của một đợt!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, Diệp Phong cũng giải thích rõ cho nàng biết.

"Ừm?"

"Thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa?"

"Mặc dù ta cũng không rõ ràng đó là Tiên Hoa gì nhưng mà nghe tên thì cũng biết là nó không đơn giản!"

Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Tuyết nhìn về phía Diệp Phong tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi muốn phá của như thế nào?"

"Không biết!"

"Ta cũng không hiểu nhiều về Tiên Hoa này!"

"Cho nên ta định nhân cơ hội này tìm một người biết chuyện hỏi một chút về thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này, sau đó quyết định nên phá của như thế nào!"

Chờ một chút!

Nói đến đây, trước mắt Diệp Phong đột nhiên sáng lên, sau đó nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết vội vàng nói: "Sư tôn, Cổ Tiểu Vân đó thân là đảo chủ Thiên Hoa Đảo, hẳn là cũng biết được tin tức có liên quan tới thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa chứ, không bằng chúng ta đi hỏi nàng một chút đi!"

"Cũng tốt!"

"Nhưng mà ngươi có gấp hay không?"

"Nếu như không gấp thì ngươi đi dạo Thiên Hoa Thành với vi sư đi!"

"Dù sao ta bận bịu tu luyện cả ngày vừa khéo có thể nhân cơ hội này thả lỏng một chút!"

Nói xong, Lạc Thiên Tuyết dùng ánh mắt tràn ngập mong đợi nhìn về phía Diệp Phong!

"Sư tôn!"

"Không gấp!"

"Hôm nay ta sẽ đi dạo Thiên Hoa Thành với ngươi!"

Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong đâu thể từ chối được, cùng lắm thì phá của thất bại đến lúc đó sẽ bị trừ một chút điểm phá sản mà thôi!

Một lát sau!

"Cái trâm gài tóc này bán thế nào?"

Đi vào một gian hàng bên đường, Lạc Thiên Tuyết cũng chỉ vào một cái trâm gài tóc cực kỳ xinh đẹp hỏi thăm, mà lúc này nàng đang nắm tay Diệp Phong, hai người giống như một đôi tình lữ đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, cảm giác này khiến cho Diệp Phong cảm thấy vô cùng hưởng thụ!

"Cái trâm gài tóc này là được chế tạo thành từ Bạch Băng Ngọc Thạch!"

"Giá bán một ngàn miếng đê phẩm Tiên Linh Tinh!"

"Nếu như ngài thích thì giá tiền có thể thương lượng!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm, chủ quán cũng nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết cười giới thiệu.

Hả?

Vừa mới giới thiệu xong, khi ông chủ nhìn thấy Diệp Phong trực tiếp cầm lấy cái trâm gài tóc này gài lên trên tóc của Lạc Thiên Tuyết thì trên mặt lóe lên vẻ không vui, hắn đang định nói gì đó thì Diệp Phong lại lên tiếng nói trước!

"Khen đi!"

"Chỉ cần ngươi có thể khen cho sư tôn của ta vui vẻ thì cái trâm gài tóc này ta sẽ mua hơn nữa còn sẽ mua với giá một vạn miếng đê phẩm Tiên Linh Tinh!"

Sau khi gài trâm gài tóc lên trên tóc cũ Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng trực tiếp nói với chủ quán.

? ? ?

Không ép giá mà còn tăng giá?

Chỉ cần khen cho đối phương vui vẻ là được?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, chủ quán ngẩn ra nhưng sau khi kịp phản ứng thì cũng vội vàng nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết nở một nụ cười tán dương: "Vị tiểu thư này, sau khi ngươi cài cái trâm cài tóc này lên thì đẹp như tiên nữ hạ phàm, dung mạo chim sa cá lặn, xinh đẹp như hoa, xinh đẹp đến động lòng người, khuynh quốc khuynh thành..."

"Đồ nhi, nhanh, nhanh mua đi!"

"Hắn khen ta khiến cho ta có chút xấu hổ!"

Nghe được ông chủ tán dương mình như thế, Lạc Thiên Tuyết cũng nở một nụ cười ngọt ngào sau đó vội vàng quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng nói.

"Sư tôn!"

"Như vậy thì có gì mà xấu hổ!"

"Hắn chỉ nói sự thật mà thôi!"

Nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Lạc Thiên Tuyết, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

Cách đó không xa!

"Nhìn xem!"

"Ngươi xem cho kĩ xem người ta làm thế nào để có thể dỗ cho đạo lữ vui vẻ!"

"Nhanh, ngươi cũng mau dùng phương thức của hắn để cho người khác khen ta đi!"

Lúc này, một nữ tử thân hình nhìn không khác gì một con khủng long đứng cách đó không xa trực tiếp quay qua nhìn nam tử đang đứng bên cạnh mắng lớn.

"Ngọa tào!"

"Cô nương kia làm như vậy không phải là đang làm khó người khác hay sao?"

"Ta có thể sử dụng giá gấp mười để ông chủ khen tặng sư tôn, nhưng sợ là đối phương có dùng giá trị gấp trăm lần cũng không thể nào để cho ông chủ che giấu lương tâm khen nàng được!"

Nghe được tiếng cãi vã cách đó không xa, Diệp Phong cũng quay đầu nhìn qua, khi hắn nhìn thấy rõ tình huống của đối phương thì trong lòng âm thầm chửi.

Một lát sau!

"Cái gì?"

"Thứ này bán một vạn miếng trung phẩm Tiên Linh Tinh?"

"Ừm?"

"Thứ này bán năm vạn miếng cao phẩm Tiên Linh Tinh?"

"..."

"Khen, các ngươi đều dùng sức khen, chỉ cần các ngươi có thể khen cho sư tôn ra vui vẻ thì tất cả đều sẽ dùng giá gấp mười mua lại!"

Sau đó, trên đường đi dạo, phàm là những thứ bị Lạc Thiên Tuyết nhìn trúng thì Diệp Phong đều vung tay lên, trước khen sau mua, không khen thì mua giá gốc, khen thì giá gấp mười!

Điều này cũng khiến cho hai người nhanh chóng trở thành tồn tại chói mắt nhất ở trên con đường này!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Vân Lãng La Hoa *100 gốc!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng ba trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thanh Linh Cốt Hoa *100 gốc!"

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng năm mươi vạn điểm phá sản, ban thưởng Thiên Nguyệt Mệnh Hoa *100 gốc!"

"..."

Mà theo Diệp Phong không ngừng dùng phương thức phá sản để khiến cho Lạc Thiên Tuyết vui vẻ, tiếng nhắc nhở của hệ thống cũng liên tục không ngừng vang lên ở trong đầu của hắn!

...

Đi dạo nửa ngày, sau đó Lạc Thiên Tuyết mặt mũi tràn đầy hạnh phúc rúc vào trong ngực Diệp Phong, sau đó nhỏ giọng nói ra: "Đồ nhi, dáng vẻ ngươi phá của rất có sức hấp dẫn!"

"Sư tôn!"

"Ngươi phát hiện quá muộn a!"

"Ban đầu ở hạ giới, khi ta vừa mới gia nhập Tinh Hồn Tông thì ngươi nên bị sức hấp dẫn từ phá của này của ta hấp dẫn mới đúng!"

Chương 692 - Muốn kết bạn với ta? Vậy ngươi có biết phá của hay không?

Nghe được Lạc Thiên Tuyết nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng trêu ghẹo.

Cách đó không xa!

"Thiếu chủ!"

"Cái tên đó thật là phách lối!"

"Có chút tiền thì đã sao, nhìn dáng vẻ đắc ý trên mặt hắn kìa, khiến cho người ta có chút khó chịu rồi đó!"

Lúc này, trong phòng khách trên lầu hai của một quán rượu, một nam tử người mặc áo bào người hầu quay qua nói với một thanh niên đang mặc quần áo lộng lẫy.

"Trương thúc!"

"Mặc dù ngươi cảm thấy hành vi của hắn có chút phách lối!"

"Nhưng ta cảm thấy hành vi của hắn đều ổn cả!"

"Hơn nữa bây giờ ta rất muốn làm quen với hắn sau đó kết bạn với hắn!"

Nói đến đây, Bộ Soái cũng nhìn về phía nam tử trung niên đang đứng bên cạnh tiếp tục nói ra: "Trương thúc, làm phiền ngươi đi mời hai người đó đến đây đi!"

"Vâng, Thiếu chủ!"

Mặc dù có chút không tình nguyện nhưng nam tử trung niên vẫn nhảy từ cửa sổ ra ngoài sau đó đi thẳng tới chỗ của Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết.

"Trương thúc cũng là ngươi đặc biệt!"

"Có cửa chính không đi mà lại nhảy cửa sổ!"

Nhìn thấy Trương thúc nhảy từ trong cửa sổ ra ngoài, Bộ Soái cũng mặt xạm lại tự nói.

...

"Hai vị!"

"Thiếu chủ nhà ta muốn làm quen với các ngươi một chút sau đó tất cả mọi người kết bạn với nhau!"

"Không biết hai vị có thể đi tới đó một chút được hay không?"

Sau khi Trương thúc đi tới trước mặt Diệp Phong và Lạc Thiên Tuyết, cũng cực kỳ thân mật lên tiếng hỏi thăm.

"Sư tôn!"

"Ngươi muốn đi hay không?"

Nghe được đối phương hỏi như vậy, Diệp Phong cũng nhìn về phía Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm.

"Đồ nhi!"

"Chuyện gì vi sư cũng nghe theo ngươi!"

Lạc Thiên Tuyết nghe xong thì cười nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

? ? ?

Đồ nhi?

Sư tôn?

Bây giờ người trẻ tuổi đều chơi như vậy hay sao?

Nghe được hai người nói chuyện với nhau, Trương thúc đang đứng bên cạnh trên mặt cũng lộ ra vẻ chấn kinh!

"Vậy thì chúng ta đi gặp một chút đi!"

Nói xong, Diệp Phong nhìn về phía Trương thúc lên tiếng nói ra: "Làm phiền dẫn đường!"

Một lát sau!

Quán rượu, phòng khách lầu hai!

"Chính là ngươi muốn kết bạn với chúng ta?"

"Vậy ngươi có biết phá của hay không?"

Đi vào phòng khách quán rượu, sau đó Diệp Phong nhìn Bộ Soái đối diện mình, trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.

? ? ?

Người ta muốn kết bạn với chúng ta sau đó ngươi hỏi là người ta có biết phá của hay không?

Thế nào, lẽ nào không biết phá của thì không thể kết bạn được hay sao?

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm một cách trực tiếp như thế, Lạc Thiên Tuyết đang đứng bên cạnh cũng cảm thấy có chút xấu hổ, âm thầm cười khổ nói: "Đồ đệ phá của này của ta đúng là gặp chuyện gì cũng nghĩ đến phá của, nếu như sau này sinh ra một tiểu bại gia tử, không biết sẽ bị hắn dạy thành như thế nào!"

"Ừm?"

"Kết bạn với ngươi mà còn phải biết phá của mới được?"

Đối diện, Bộ Soái nghe được Diệp Phong hỏi như vậy thì đầu tiên là sững sờ sau đó cười phá lên nói: "Bằng hữu, đúng là ta cũng không rành phá của lắm, nhưng ta thật sự rất muốn kết bạn với ngươi, nếu không ngươi dạy ta phá của như thế nào?"

"Ừm?"

"Cái tay này là tình huống như thế nào?"

"Sao lại muốn kết bạn với ta, ta có sức hấp dẫn lớn như vậy hay sao?"

Nghe được đối phương trả lời như vậy, Diệp Phong cũng có chút nghi hoặc sau đó trực tiếp nói với hệ thống: "Hệ thống, vận dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra thân phận của đối phương!"

"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, đối phương tên là Bộ Soái, chính là Thiếu cung chủ Tu La Cung, mà Tu La Cung không là thế lực cấp độ bá chủ mà còn là chỗ dựa sau lưng Thiên Hoa Đảo!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống lập tức vang lên ở trong đầu của hắn.

Hả?

Thiếu cung chủ Tu La Cung?

Là thế lực cấp độ bá chủ sau lưng Thiên Hoa Đảo?

Sau khi biết được thân phận của đối phương, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hắn không ngờ được là thân phận của đối phương cũng không có đơn giản như vậy nhưng mà điều này càng khiến cho hắn thêm hiếu kỳ là tại sao đối phương nhất định phải kết bạn với hắn!

"Hệ thống, lại tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem xem tại sao đối phương nhất định phải kết bạn với ta!"

Theo Diệp Phong hỏi thăm lần nữa, một luồng tin tức xa lạ nhanh chóng xuất hiện ở trong đầu của hắn.

"Thú vị!"

"Hóa ra phương thức lấy được niềm vui của nữ nhân của ta khiến cho hắn kinh hãi cho nên hắn muốn học tập từ ta một chút!"

"Sau đó hắn sẽ dùng phương thức này để làm cho nữ nhân mà hắn thích vui lòng!"

Sau khi hiểu rõ được tình huống, trên mặt Diệp Phong nở một nụ cười quay qua nhìn đối phương lên tiếng nói ra: "Ta tên là Diệp Phong, ngươi gọi ta là Diệp thiếu là được, nếu như ngươi đã thật lòng thật dạ muốn đi theo ta học tập phá của chi đạo vậy thì đương nhiên ta sẽ toàn tâm toàn ý dạy ngươi biết được nên phá của như thế nào!"

"Lớn mật!"

"Ngươi thân phận gì, dám cho thiếu..."

Lúc này, nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương thúc đang đứng bên cạnh cũng đang định lên tiếng giận dữ mắng mỏ nhưng lại bị Bộ Soái ngăn lại, sau đó nhìn về phía Diệp Phong cười nói ra: "Diệp thiếu, tại hạ A Bộ, ngươi gọi ta Tiểu Bộ là được rồi!"

Hắn cũng không có nói tên thật của mình ra, bởi vì Bộ Soái sợ thân phận của mình sẽ hù đối phương!

Dù sao, những người tới đây tham gia đại hội ngắm hoa không phải tất cả mọi người đều biết hắn nhưng chắc chắn là tất cả mọi người đều biết tên của hắn, không có lý do gì khác chỉ vì hắn là Thiếu cung chủ Tu La Cung!

"Thú vị!"

"Còn không muốn làm bại lộ thân phận ra ngoài, lẽ nào là sợ sẽ dọa ta sợ hay sao?"

Sau khi nghe được Bộ Soái nói như vậy, biểu cảm trên mặt Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn về phía đối phương.

"Tình huống như thế nào?"

"Tại sao ánh mắt mà Diệp thiếu này nhìn ta có chút là lạ!"

"Sao ta lại đột nhiên cảm thấy mình đã bị đối phương nhìn thấu tất cả?"

Chú ý tới ánh mắt quái dị của Diệp Phong, Bộ Soái cũng khẽ nhíu mày âm thầm nghĩ.

Hả?

Chương 693 - Xong, thiếu cung chủ sắp bị Diệp thiếu dạy hư rồi

Đúng lúc này, Lạc Thiên Tuyết chợt phát hiện Truyền âm Thạch trong ngực có phản ứng, sau đó vội vàng thả thần thức ra và cũng kích hoạt Truyền âm Thạch.

Rất nhanh!

"Đồ nhi!"

"Cổ đảo chủ liên hệ với ta kêu ta tranh thủ qua đó tìm nàng!"

"Vậy ngươi đi theo ta bây giờ hay là ta qua đó trước rồi một hồi nữa ngươi lại qua đó tìm ta?"

Sau khi kết thúc truyền âm, Lạc Thiên Tuyết cũng hạ giọng hỏi Diệp Phong.

"Sư tôn!"

"Ngươi đi qua đó trước đi!"

"Chờ ta xử lý xong chuyện bên này thì sẽ lập tức đi qua đó tìm ngươi!"

Nghe được Lạc Thiên Tuyết hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

Một lát sau!

"Diệp thiếu!"

"Thực không dám giấu giếm, ta muốn làm quen với ngươi chính là vì muốn đi theo ngươi học cách làm như thế nào để có thể khiến cho nữ nhân vui vẻ!"

"Hơn nữa, phương thức đó còn phải hài hòa tự nhiên, giống như cách mà ngươi dùng lúc trước, cực kỳ tự nhiên!"

Sau khi Lạc Thiên Tuyết rời khỏi đây, Bộ Soái cũng không còn che giấu nữa mà trực tiếp nhìn thẳng vào Diệp Phong và nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Tiểu Bộ!"

"Đó không phải là chuyện mà ngươi muốn học là có thể học được ngay!"

"Nếu không, hai người chúng ta tỷ thí trước một phen, xem đối phương như là đạo lữ của mình, xem ai có thể làm cho đối phương nở một nụ cười phát ra từ nội tâm trước!"

Nghe được Bộ Soái nói như vậy, Diệp Phong suy nghĩ một hồi, sau đó nghĩ ra một ý tưởng chơi rất là vui, trực tiếp lên tiếng đề nghị.

"Thú vị lắm!"

"Diệp thiếu, vậy ai tới trước?"

Nghe được lời đề nghị của Diệp Phong, Bộ Soái cũng cảm thấy hứng thú, sau đó vội vàng truy hỏi.

"Ta tới trước đi!"

"Tiểu Bộ, ngươi có nhận ra nó hay không?"

Nói xong, Diệp Phong lấy một trong số những phần thưởng nhận được khi hắn thực hiện hành vi phá của lúc trước là một gốc Vân Lãng La Hoa ra để lên trên bàn.

"Đó là!"

"Vân Lãng La Hoa!"

Sau khi Bộ Soái nhìn thấy Vân Lãng La Hoa trên bàn thì cũng kinh hãi trực tiếp từ trên ghế đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vân Lãng La Hoa!

"Không muốn!"

Nhưng mà khi Bộ Soái nhìn thấy Diệp Phong tiện tay ném Vân Lãng La Hoa xuống dưới đất sau đó trực tiếp dùng chân nghiền nát nó thì sắc mặt của hắn sụp đổ hô to lên!

"Diệp thiếu! ! !"

"Nó, nó là Vân Lãng La Hoa đó!"

"Toàn bộ thượng giới, bây giờ cũng chỉ có ba cây, hơn nữa tất cả còn đều thuộc về Thiên Hoa Đảo, đây chính là tâm can tiểu bảo bối ở trong mắt của Tiên Hoa Sư, sao ngươi lại làm hỏng nó như vậy chứ!"

Sau khi tỉnh táo lại, nhìn Vân Lãng La Hoa đã bị nghiền nát ở dưới đất, Bộ Soái cũng cực kỳ đau lòng kể ra tình huống có liên quan tới Vân Lãng La Hoa.

Ba!

Diệp Phong không để ý đến những lời này của Bộ Soái mà tiếp tục lấy một gốc Vân Lãng La Hoa từ trong không gian của hệ thống ra để lên trên bàn.

Vài giây đồng hồ qua đi!

"Đừng mà!"

"Diệp thiếu, rốt cuộc là ngươi đang muốn làm gì!"

Nhìn thấy Diệp Phong lại lấy Vân Lãng La Hoa ra ném xuống mặt đất dùng chân nghiền nát, Bộ Soái cảm thấy cả người mình đều muốn điên rồi!

Gốc thứ ba!

Gốc thứ tư!

Gốc thứ năm!

...

Sau khi Diệp Phong lấy ra gốc Vân Lãng La Hoa thứ hai mươi và cũng chuẩn bị ném xuống mặt đất tiếp tục nghiền nát thì rốt cuộc Bộ Soái đã chết lặng cũng nghĩ ra điều gì đó sau đó trên mặt vội vàng nở một nụ cười từ tận đáy lòng, sau đó hô: "Diệp thiếu, đừng phá nữa, ngươi mau nhìn ta, ta cười, mẹ nó, ta cười rất xán lạn!"

"Tiểu Bộ!"

"Ngươi xem đi, muốn cho một người nở một nụ cười từ tận đáy lòng chính là một chuyện đơn giản như vậy đó!"

"Cho nên, ngươi đã học được hay chưa?"

Đẩy gốc Vân Lãng La Hoa thứ hai mươi trên bàn tới trước mặt Bộ Soái, sau đó Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng hỏi thăm.

? ? ?

Ta học được hay chưa?

Học thì ta học được rồi đó, nhưng dù ta là Thiếu cung chủ Tu La Cung thì trong tay của ta cũng không có nhiều Tiên Hoa cực kỳ trân quý như vậy đâu!

Hơn nữa cho dù là có thì ta cũng không thể vì lấy được một tiếng cười của mỹ nhân mà phá của như vậy được!

Mẹ nó, phá của như vậy lòng ta cũng nát con mẹ nó luôn rồi!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Bộ Soái rất muốn khóc, cái này đâu thể gọi là phá của được, làm như vậy phải nói là cầm đao đâm vào trong lòng của người thích Tiên Hoa hoặc là Tiên Hoa Sư!

"Quá tàn bạo!"

"Diệp thiếu này đúng là kẻ hung hãn!"

"Chỉ với hành vi phá cũng phát rồ của hắn mới nãy thì Thiếu cung chủ gọi hắn một tiếng Diệp thiếu cũng hoàn toàn không có vấn đề gì cả!"

Mà lúc này Trương thúc đang đứng bên cạnh cũng đã bị kinh hãi, lúc này hắn mới phát hiện thanh niên nhìn như rất là bình thường ở trước mắt này cũng không phải là người bình thường!

Hô!

Lúc này, Bộ Soái cũng thở một hơi dài, sau đó nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, xem ra phương pháp của ngươi có thể cũng không thích hợp với ta cho lắm nhưng hôm nay có thể kết bạn được với một người như ngươi thì ta vẫn rất là vui vẻ, sau này nếu như người có gì cần thì cứ việc đến... !"

"Thiếu chủ!"

"Phượng Nhi tiểu thư đến rồi!"

Ngay lúc Bộ Soái đang định nói ra thân phận chân thật của mình thì Trương thúc đang đứng ở cửa sổ nhìn thấy gì đó sau đó vội vàng quay qua nhìn Bộ Soái lên tiếng nhắc nhở.

Ba!

Diệp Phong đang đứng bên cạnh nghe Trương thúc nói như vậy thì cũng nhanh chóng đoán ra được gì đó sau đó trực tiếp lấy tám mươi gốc Vân Lãng La Hoa còn lại từ trong không gian của hệ thống ra để lên trên bàn.

"Tiểu Bộ!"

"Có cái gì mà không thích hợp!"

"Ta cung cấp Tiên Hoa, ngươi cứ dựa theo phương pháp của ta mà làm là được rồi!"

Nói đến đây, Diệp Phong lo lắng tám mươi gốc Vân Lãng La Hoa đó không đủ dùng, lại lấy ra một trăm gốc Thanh Linh Cốt Hoa và một trăm gốc Thiên Nguyệt Mệnh Hoa từ trong không gian của hệ thống ra để lên trên bàn sau đó lên tiếng nói rằng: "Tiểu Bộ, to gan đi làm đi, nếu như những thứ này còn chưa đủ thì ta sẽ để cho Trương thúc tùy thời đưa qua thêm cho ngươi!"

Chương 694 - Xong, thiếu cung chủ sắp bị Diệp thiếu dạy hư rồi (2)

"Cái đó là. . . Thanh Linh Cốt Hoa!"

"Cho dù là Thiên Hoa Đảo cũng chỉ có một gốc mà thôi!"

"Cái đó là. . . Thiên Nguyệt Mệnh Hoa!"

"Mẹ nó, cái đó ngay cả Thiên Hoa Đảo cũng không có đâu!"

"Ta phải đem những thứ này đi phá sạch?"

Sau khi nhìn thấy ba loại hi hữu Tiên Hoa trên bàn, Bộ Soái bị hù dọa thật sự, cho dù hắn là Thiếu cung chủ Tu La Cung nhưng hắn vẫn bị đại thủ bút của Diệp Phong dọa sợ!

"Tiểu Bộ!"

"Nếu như ngươi không dùng thì ta sẽ đạp vỡ hết!"

Nhìn thấy Bộ Soái đứng đó do do dự dự, Diệp Phong cũng đứng lên, trực tiếp làm ra tư thế chuẩn bị ném tất cả Tiên Hoa xuống đất giẫm nát!

"Mẹ nó!"

"Làm đi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, đặc biệt là khi nhìn thấy cử động của Diệp Phong, rốt cuộc Bộ Soái cũng làm ra quyết định, sau khi cất toàn bộ Tiên Hoa ở trên bàn vào trong tiên giới thì bắt đầu bước chân với dáng vẻ cực kỳ phách lối ra khỏi phòng khách, sau đó đi thẳng tới chỗ phòng khách của Phượng Nhi.

"Xong xong xong!"

"Tại sao ta lại có cảm giác là Thiếu cung chủ sắp bị Diệp thiếu này dạy hư mất rồi!"

Nhìn thấy Bộ Soái với dáng vẻ cực kì phách lối đi ra khỏi phòng khách, Trương thúc đang đứng bên cạnh cũng cảm thấy có chút bất an!

"Trương thúc!"

"Ngươi nghe nói tới thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa hay chưa?"

Sau khi Bộ Soái rời khỏi đây, Diệp Phong cũng cảm thấy có chút nhàm chán, sau đó quay qua nhìn Trương thúc đang đứng bên cạnh hỏi thăm.

"Đương nhiên biết!"

"Thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa theo thứ tự là Bạch Diễm Độc Hoa, Huyền Băng Quỷ Hoa và Yêu Lôi Minh Hoa!"

"Ba loại thượng cổ Tiên Hoa này mỗi một loại đều có chỗ đặc thù!"

"Nhưng mà thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này ngay cả trong thời đại thượng cổ cũng là tồn tại cực kỳ hi hữu cho nên cho dù là ở thời đại thượng cổ thì cũng không có bao nhiêu người từng nhìn thấy bọn chúng mà đối với người tu luyện trong thời đại này thì bọn chúng đã là tồn tại ở trong truyền thuyết!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Trương thúc cũng cười giải thích cho hắn biết.

"Trương thúc!"

"Vậy thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này có chỗ đặc thù gì?"

Phát hiện Trương thúc lại biết được tình huống cũng ba loại thượng cổ đỉnh cấp Tiên Hoa, trong nháy mắt Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú sau đó quay qua nhìn đối phương tiếp tục hỏi thăm.

"Linh trí!"

"Ba loại thượng cổ đỉnh cấp Tiên Hoa này đều có thể đản sinh ra linh trí, thậm chí cuối cùng còn có thể hóa thành hình người, bước vào con đường tu hành!"

"Có thể nói trong số Tiên Hoa, chỉ có ba loại đỉnh cấp Tiên Hoa này mới có thể đản sinh ra linh trí!"

"Hơn nữa ta đã từng xem một phần mật tân, một khi tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này đản sinh ra linh trí, hóa thành hình người, bước vào con đường tu hành thì thực lực sẽ cực kì kinh khủng!"

Nhìn thấy Diệp Phong cảm thấy hứng thú như vậy, Trương thúc cũng cười nói tất cả tình huống mà mình biết ra.

"Hệ thống!"

"Vậy ba vạn gốc thượng cổ đỉnh cấp Tiên Hoa đổi mới hôm nay có đản sinh ra linh trí hay không?"

Biết được tình huống này, Diệp Phong cũng trực tiếp hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Không có đản sinh ra linh trí, mặc dù ba loại đỉnh cấp Tiên Hoa này có khả năng đản sinh ra linh trí nhưng muốn đản sinh ra linh trí thì bọn chúng cần thôn phệ vô số gốc Tiên Hoa đủ các loại sau đó trải qua năm tháng dài đằng đẳng mới có thể đảng sinh ra linh trí!"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói của hệ thống cũng vang lên trong đầu hắn.

"Hóa ra là như vậy!"

"Vậy ba vạn gốc đỉnh cấp Tiên Hoa này ta nên phá của như thế nào đây?"

Hiểu rõ được tình huống này, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư.

"Trương thúc!"

"Hẳn là ngươi cũng đã nhận ra được thật ra thì ta chính là một tên bại gia tử!"

"Cho nên ta có một chuyện muốn thỉnh giáo ngươi một chút!"

"Chính là nếu như trong tay của ta có thượng cổ tam đại đỉnh tiêm Tiên Hoa thì ngươi nói thử xem ta phải phá của như thế nào mới vui hơn một chút?"

Trầm mặc một lát sau, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Trương thúc hỏi thăm.

? ? ?

Nếu?

Nhìn dáng vẻ này của ngươi không hề giống như là nếu!

Nhìn thấy Diệp Phong tràn đầy mong đợi nhìn mình, thời khắc này, Trương thúc có chút luống cuống, không biết tại sao nhưng hắn luôn có cảm giác là trong tay của đối phương thật sự có thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa!

"Diệp thiếu!"

"Đừng làm rộn!"

"Cho dù là nếu thì cũng không thể phá của!"

"Không nói khoa trương một chút nào, Bạch Diễm Độc Hoa, Huyền Băng Quỷ Hoa và Yêu Lôi Minh Hoa, ba loại thượng cổ đỉnh cấp Tiên Hoa này tuyệt đối là Tiên Hoa mà tất cả Tiên Hoa Sư đều muốn lấy được nhất trong đời mình, cho dù không lấy được nhưng lúc còn sống có thể tận mắt nhìn thấy bất kỳ một loại nào trong đó thì đối với bất kỳ một vị Tiên Hoa Sư nào cũng có thể nói là chết không hối tiếc!"

Sau khi tỉnh táo lại, Trương thúc cũng nhìn về phía Diệp Phong vội vàng khuyên.

Hả?

Nhìn một chút, chết cũng không tiếc?

Người nói vô ý, người nghe hữu tâm!

Nghe được Trương thúc nói như vậy, Diệp Phong lại hai mắt tỏa sáng, sau đó tràn đầy hưng phấn nhìn về phía Trương thúc lên tiếng nói ra: "Trương thúc, vẫn là ngươi biết chơi, ừ nhìn như là đang thuyết phục ta nhưng vẫn nói cho ta biết phải phá của như thế nào!"

? ? ?

Mẹ nó, ta nói gì với ngươi rồi?

Còn nữa, ngươi nói như vậy là có ý gì?

Đã nói là nếu?

Mẹ nó, trong tay ngươi có thật à!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương thúc cả người đều choáng váng, mà ánh mắt khi nhìn về phía Diệp Phong lần nữa thì tràn ngập thì em khó có thể tin!

"Chờ một chút!"

"Diệp thiếu, ngươi đừng làm rộn!"

"Bây giờ ta chỉ muốn biết một chuyện thôi, đó là trong tay ngươi thật sự có thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa hay sao?"

Sau khi kịp phản ứng lại, Trương thúc cũng vội vàng nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Trương thúc!"

"Thực không dám giấu giếm, thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này đúng là trong tay của ta có một ít!"

Nghe được Trương thúc hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười trả lời đối phương.

Hả?

Chương 695 - Trương thúc, còn phải nhờ vào ngươi

Không phải có một gốc?

Là mẹ nó có một ít?

Nghe được Diệp Phong trả lời mình như vậy, Trương thúc cũng hít một hơi thật sâu, sau đó trực tiếp xông ra khỏi phòng khách, nhanh chóng đi tới phòng khách của Phượng Tiêu Tiêu, hắn phải lập tức thông báo tin tức nặng ký này cho Thiếu cung chủ mới được!

Một bên khác!

"Tiêu Tiêu!"

"Hôm nay ngươi có hài lòng hay không?"

Sau khi lãng phí sạch sẽ Vân Lãng La Hoa, Thanh Linh Cốt Hoa và Thiên Nguyệt Mệnh Hoa trong tay, Bộ Soái cũng trưng vẻ mặt đắc ý ra nhìn về phía Phượng Tiêu Tiêu sắp điên rồi lên tiếng hỏi thăm.

"Vui vẻ!"

"Ta sắp vui vẻ đến chết rồi!"

Nghe được Bộ Soái hỏi mình như thế, Phượng Tiêu Tiêu cũng cắn răng nghiến lợi lên tiếng đáp lại!

Nhưng nhìn hơn hai trăm gốc Tiên Hoa hi hữu đã bị nghiền nát ở dưới đất, Phượng Tiêu Tiêu cảm thấy lòng của mình sắp vỡ tan ra rồi!

Bành!

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị phá tan, Trương thúc cũng thần sắc lo lắng từ bên ngoài đi vào, sau đó nhìn về phía Bộ Soái lên tiếng nói ra: "Thiếu cung chủ, việc lớn không tốt!"

"Trương thúc!"

"Xảy ra chuyện gì?"

Nghe được Trương thúc nói như vậy, đặc biệt là chú ý tới vẻ mặt lo lắng của Trương thúc, Bộ Soái cũng mặt lộ vẻ hiếu kì hỏi thăm.

"Thiếu cung chủ!"

"Diệp thiếu lại muốn phá của!"

"Hơn nữa lần này có thể hắn sẽ phát rồ hơn nữa!"

"Cho nên cho dù phải trả ra cái giá như thế nào thì chúng ta nhất định cũng phải khuyên nhủ Diệp thiếu mới được!"

Lúc này Trương thúc cũng tranh thủ nói ra tình huống.

"Cái gì!"

"Diệp thiếu lại muốn phá của rồi?"

Nghe được Trương thúc nói như vậy, trên mặt Bộ Soái lại lộ ra vẻ hưng phấn lập tức đứng dậy, sau đó nhìn về phía Phượng Tiêu Tiêu lên tiếng nói: "Tiêu Tiêu, Diệp thiếu sắp bắt đầu phá của, ta phải tranh thủ đi học tập một chút nếu như có thể tham dự vào trong quá trình đó thì càng tốt hơn nữa, ta sẽ không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi!"

Nói xong, Bộ Soái vô cùng lo lắng lập tức rời khỏi phòng khách của Phượng Tiêu Tiêu, nhanh chóng chạy tới phòng khách của mình.

Choáng váng!

Nhìn thấy Bộ Soái vẻ mặt hưng phấn chạy khỏi phòng khách, Phượng Tiêu Tiêu và Trương thúc đang đứng bên cạnh đều ngốc ra tại chỗ.

"Xong xong xong!"

"Thiếu cung chủ bị Diệp thiếu đó dạy hư thật rồi!"

"Bây giờ sao còn mê luyến phá của nữa?"

Sau khi tỉnh táo lại, Trương thúc cũng nở một nụ cười khổ, hắn hoàn toàn không ngờ được là chỉ mới quen biết một hồi như vậy mà Diệp thiếu đó đã tạo thành ảnh hưởng lớn như vậy cho Thiếu cung chủ nhà mình!

"Trương thúc!"

"Bộ Soái chính là phu quân tương lai của ta, nhưng mà ngươi coi đi bây giờ hắn đã trở thành người như thế nào rồi!"

"Mà nguyên nhân gây ra tất cả mọi chuyện này chính là Diệp thiếu mà các ngươi vừa mới nói đúng không!"

"Không được, ta nhất định phải tìm hắn tính sổ, hơn nữa tuyệt không thể để cho Bộ Soái tiếp tục làm bạn với đối phương!"

Nói xong, Phượng Tiêu Tiêu cũng nhanh chân rời khỏi phòng khách, sau đó nhanh chóng đi đến phòng khách của Bộ Soái!

"Chờ một chút!"

"Các ngươi chớ đi!"

"Ta còn chưa có nói với các ngươi Diệp thiếu muốn phá của Tiên Hoa gì mà!"

Khi Phượng Tiêu Tiêu cũng rời khỏi phòng khách, Trương thúc bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, sau đó vội vàng chạy ra khỏi phòng khách, lập tức đuổi theo hai người.

...

"Diệp thiếu!"

"Ta nghe Trương thúc nói ngươi lại chuẩn bị phá của rồi?"

"Hơn nữa lần này sẽ phá của càng phát rồ hơn nữa?"

Sau khi Bộ Soái trở lại phòng khách của mình, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn nhìn về phía Diệp Phong hỏi thăm.

"Không sai!"

"Thế nào, Bộ huynh cũng muốn tham dự?"

Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy hưng phấn của Bộ Soái, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười hỏi thăm, đồng thời trong lòng âm thầm nghĩ: "Lần này ta phá của là thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa, Bộ Soái này không những không có phản ứng gì quá lớn mà ngược lại còn muốn tham dự vào trong quá trình này, đây là triệt để ngộ ra sao?"

Diệp Phong không biết, chuyện hắn muốn phá thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa Trương thúc còn chưa kịp nói với Bộ Soái!

"Diệp thiếu!"

“Đúng là ta có ý nghĩ này!”

"Bởi vì ta đã cảm nhận được niềm vui sướng khi phá của không biết Diệp thiếu có thể cho ta một cơ hội tham dự vào quá trình này hay không?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Bộ Soái cũng nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng mình.

"Đương nhiên có thể!"

"Nếu như Bộ huynh muốn giúp đỡ, vậy thì không còn gì tốt hơn!"

"Dù sao hành vi phá của lần này đúng là ta cần một số người hỗ trợ ta mới được!"

Nghe được Bộ Soái nói như vậy, Diệp Phong cũng cười gật đầu đáp ứng.

"Không được!"

"Bộ Soái, ngươi nhìn coi bây giờ ngươi đã trở thành một người như thế nào rồi!"

"Có phải ngươi đã quên thân phận của mình rồi hay không?"

"Nếu như ngươi tiếp tục chơi với hắn nữa thì sẽ trở thành một tên bại gia tử bất học vô thuật!"

Đúng lúc này, Phượng Tiêu Tiêu lại đi từ bên ngoài vào sau đó sắc mặt lạnh lùng nói ra ý kiến của mình!

Ba!

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên để một cái tiên giới lên trên bàn sau đó nhìn về phía Phượng Tiêu Tiêu lên tiếng nói ra: "Bên trong cái tiên giới này có hai ngàn gốc Vân Lãng La Hoa, hoặc là ta nghiền nát toàn bộ chúng nó hoặc là ngươi nghiền nát một ngàn năm trăm gốc, sau đó năm trăm gốc còn lại coi như công tác phí đưa cho ngươi, chính ngươi quyết định đi!"

"Diệp thiếu!"

"Vậy ngươi muốn cho ta dùng chân trái nghiền nát một ngàn năm trăm gốc Vân Lãng La Hoa hay là dùng chân phải nghiền nát một ngàn năm trăm gốc Vân Lãng La Hoa này?"

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Phượng Tiêu Tiêu đầu tiên là sững sờ, sau đó cực kỳ quyết đoán đưa ra lựa chọn chính xác nhất!

Đạp! Đạp! Đạp!

Lúc này, Trương thúc vừa mới chạy tới nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng lộ ra vẻ hoảng sợ liên tiếp lui về sau mấy bước sau đó kinh hãi nói: "Chỉ trong nháy mắt như thế mà Thiếu phu nhân tương lai cũng luân hãm?"

Một lát sau!

"Ba vị!"

"Trong tay của ta có thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa mỗi loại một vạn gốc!"

Chương 696 - Ngọa tào! Diệp thiếu, ngươi đừng chơi ta

"Cho nên ta muốn dùng ba vạn gốc thượng cổ đỉnh cấp Tiên Hoa này dựng ra một cái lầu hoa lớn!"

"Sau đó tối hôm nay ta sẽ dùng một mồi lửa trực tiếp đốt nó ngay trước mặt vô số Tiên Hoa Sư của Thiên Hoa Đảo, để tất cả Tiên Hoa Sư đều nhìn thấy cảnh tượng rực rỡ màu sắc này!"

Nhìn ba người Bộ Soái, Phượng Tiêu Tiêu và Trương thúc đang đứng trước mặt mình, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt thành thật ra nói ra ý nghĩ của mình.

"Cái gì! ! !"

"Trong tay ngươi có thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa?"

"Hơn nữa còn là mỗi loại một vạn gốc?"

"Sau đó ngươi muốn dùng ba vạn gốc đỉnh cấp Tiên Hoa dựng ra một cái lầu hoa lớn, sau đó dùng một mồi lửa đốt đi ngay trước mặt vô số Tiên Hoa Sư?"

Nghe được ý tưởng phá của cực kì phát rồ này của Diệp Phong, ba người kinh hãi đến tròng mắt đều sắp tuôn ra ngoài, thậm chí bây giờ bọn họ đều muốn hét lớn với Diệp Phong một tiếng: "Ngươi có còn là người hay không, chó cũng không làm ra được chuyện phát rồ như vậy đâu!"

Bọn họ không dám tưởng tượng lúc này mấy chục vạn người tu luyện yêu thích Tiên Hoa và Tiên Hoa Sư đang tụ tập ở Thiên Hoa Đảo nhìn thấy cảnh tượng đó thì đến lúc đó có thể tất cả bọn họ đều điên mất hay không!

Hô!

Lúc này, Bộ Soái cũng thở một hơi dài, sau đó nhìn về phía Diệp Phong run giọng hỏi: "Diệp thiếu, ngươi đang nói đùa với chúng ta có đúng không?"

"Bộ huynh!"

"Ngươi cảm thấy ta giống như là đang đùa với các ngươi hay sao?"

"Nhưng mà ta có thể nghĩ ra được ý tưởng phá của này đúng là phải cảm ơn Trương thúc một tiếng mới được, nếu không có lời nhắc nhở của hắn thì ta hoàn toàn không thể nghĩ ra được ý tưởng này!"

Nghe được Bộ Soái hỏi thăm, Diệp Phong cũng cười trả lời.

"Ngọa tào!"

"Đừng có chơi ta!"

"Mẹ nó, ta nhắc nhở ngươi từ khi nào?"

"Nếu như sau này bị vô số Tiên Hoa Sư biết được ý tưởng phát rồ này là ta giúp ngươi nghĩ ra thì đến lúc đó bọn họ sẽ thiên đao vạn quả ta!"

Trương thúc đang đứng bên cạnh nghe hắn nói như vậy thì trong nháy mắt cả người trở nên luống cuống, nhìn thấy Bộ Soái và Phượng Tiêu Tiêu đều dùng ánh mắt như đang muốn giết người nhìn về phía mình thì hắn cũng sụp đổ giải thích rõ cho hai người bọn họ biết: "Thiếu cung chủ, Phượng Nhi tiểu thư, sự thật không giống như các ngươi đang nghĩ đâu, ta thật sự không có nhắc nhở Diệp thiếu, ý tưởng này là do chính hắn nghĩ ra được hoàn toàn không có liên quan gì tới ta!"

"Trương thúc!"

"Ngươi chớ khiêm nhường!"

"Dựa vào bản lãnh của mình nghĩ ra được thì hãy thoải mái thừa nhận đi sợ cái gì chứ!"

Nghe được Trương thúc nói như vậy, Diệp Phong đang đứng bên cạnh cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Mẹ nó!"

"Ngươi chớ nói chuyện!"

"Nếu như ngươi còn tiếp tục nói như vậy nữa thì ta sẽ bị ngươi hại chết thật đó!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương thúc muốn chết luôn cho rồi, nếu như là hắn nghĩ ra thật thì chuyện này hắn sẳn sàng gánh nhưng mà thật sự là hắn chưa từng nói cái gì cả!

"Diệp thiếu!"

"Vậy ngươi nói thử xem ta đã nhắc nhở ngươi như thế nào sao ta không nhớ là ta đã từng nhắc nhở ngươi chứ?"

Trầm mặc một lát, Trương thúc cảm thấy mình không thể vô duyên vô cớ gánh cái tội này được, sau đó sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Trương thúc!"

"Không phải trước đó ngươi đã nói bất kỳ một vị Tiên Hoa Sư nào nếu như có thể nhìn thấy bất kỳ một loại nào trong số thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa khi còn sống thì cho dù đời này có chết cũng không hối tiếc hay sao?"

Nghe được Trương thúc hỏi mình như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi ngược lại.

"Không sai!"

"Đúng là ta từng nói như vậy!"

Trương thúc nghe xong thì cũng trực tiếp gật đầu thừa nhận!

"Sao lại không được!"

"Ta làm như vậy chính là vì trợ giúp vô số Tiên Hoa Sư hoàn thành tâm nguyện này!"

"Dù sao chỉ cần thấy được thì đời này bọn họ cũng sẽ không còn gì để tiếc nuối nữa!"

"Nếu như đã không còn tiếc nuối nữa thì những thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa này giữ lại cũng đâu có tác dụng gì nữa, còn không bằng đem ra đốt chơi!"

Lúc này, Diệp Phong cũng trừng vẻ mặt thành thật ra nhìn ba người giải thích rõ.

? ? ?

Nghe ngươi nói như vậy, đến lúc đó tất cả Tiên Hoa Sư còn phải cám ơn ngươi?

Sau khi nghe được Diệp Phong giải thích, ba người cũng đã hoàn toàn choáng váng!

Nhưng mà Bộ Soái và Phượng Tiêu Tiêu đã không trách Trương thúc, bởi vì Trương thúc không có vấn đề!

Dù sao ai mà ngờ được là Diệp Phong lại dựa vào một câu 'nhìn một chút, chết cũng không tiếc' mà nghĩ ra một ý tưởng phá của đến phát rồ như thế, tư duy này không phải là người bình thường có được!

"Thiếu cung chủ!"

"Phượng Nhi tiểu thư!"

"Các ngươi xem đi, chuyện này cũng không thể trách ta được, ta cũng không ngờ được là Diệp thiếu lại vì một câu nói cực kỳ bình thường của ta mà nghĩ ra một ý tưởng phá của không bình thường như thế!"

Lúc này, ba người Bộ Soái, Phượng Tiêu Tiêu và Trương thúc cũng đi qua một bên, sau đó Trương thúc gượng cười lên tiếng nói.

"Trương thúc!"

"Bây giờ chuyện này đã không còn quan trọng nữa mà quan trọng là chúng ta nên thuyết phục Diệp thiếu như thế nào để cho Diệp thiếu từ bỏ ý tưởng phá của này!"

"Dù sao đó cũng là thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa, chúng ta không thể trơ mắt mà nhìn bọn chúng bị Diệp thiếu hủy đi như vậy được!"

Nghe được Trương thúc nói như vậy, Bộ Soái lại vẻ mặt ngưng trọng nói ra ý nghĩ của mình.

"Bộ Soái!"

"Nơi này chính là Thiên Hoa Đảo, vậy chúng ta có thể mượn thân phận của Cổ đảo chủ để khuyên can Diệp thiếu dừng hành vi phá của này lại hay không?"

Lúc này, Phượng Tiêu Tiêu vẫn luôn im lặng không có lên tiếng lại đột nhiên đưa ra một lời đề nghị.

Hả?

Nghe được lời đề nghị này của Phượng Tiêu Tiêu, Bộ Soái cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó trên môi nở một nụ cười đi tới chỗ Diệp Phong.

"Diệp thiếu!"

"Nếu như ngươi muốn cho tất cả Tiên Hoa Sư đều nhìn thấy thì sợ là ngươi phải liên lạc với đảo chủ Thiên Hoa Đảo trước mới được!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!