Dù sao cho dù tuổi thọ của người tu luyện rất dài thậm chí theo tu vi không ngừng tăng lên mà tuổi thọ cũng có thể không ngừng tăng lên theo nhưng đối với một số người tu luyện hoặc là Tiên Thú khi đại nạn sắp tới nhưng vẫn còn đang bị kẹt ở một cảnh giới nào đó thì Thiên Thọ Quả này chính là bảo bối mà bọn họ cần nhất tuyệt đối không có cái thứ hai!
"Hệ thống!"
"Một ngàn cây Thiên Thọ Thụ đổi mới này có Thiên Thọ Quả hay không?"
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, mỗi một cây Thiên Thọ Thụ đều kết một trăm quả Thiên Thọ Quả, chỉ khi cùng nhau lãng phí sạch Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ thì mới được tính là phá của thành công!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, câu trả lời của hệ thống cũng nhanh chóng vang lên trong đầu hắn.
"Một gốc Thiên Thọ Thụ có một trăm quả, như vậy một ngàn cây Thiên Thọ Thụ chính là mười vạn trái Thiên Thọ Quả!"
"Móa!"
"Mẹ nó mới mười vạn trái !"
"Có chút xíu như vậy thì sao mà đủ chơi!"
Nghĩ đến chỉ có mười vạn trái Thiên Thọ Quả, Diệp Phong cũng không nhịn được mà chửi bậy, hắn lại không nghĩ là nếu như cho một người ăn hết mười vạn trái Thiên Thọ Quả này thì có thể trực tiếp khiến cho một người tăng thêm một trăm vạn năm tuổi thọ!
Tuyệt đối tương đương với tồn tại cấp lão quái vật!
Một lát sau!
"Bộ Soái!"
"Ngươi có từng nghe nói tới Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ hay không?"
Ngồi ở một nơi hẻo lánh trong đại sảnh lầu một ăn điểm tâm, Diệp Phong quay qua nhìn Bộ Soái thuận miệng hỏi một câu.
Bành!
Nghe được Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ, Bộ Soái cũng toàn thân đột nhiên khẽ run rẩy, chén rượu trong tay trực tiếp rớt xuống đất vỡ nát.
Ừng ực!
Nuốt nước miếng một cái, Bộ Soái quay qua nhìn Diệp Phong run giọng hỏi: "Diệp thiếu, đúng là ta từng nghe nói tới Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ, chẳng lẽ trong tay của ngài có?"
"Ài!"
"Có một chút!"
"Nhưng cũng không nhiều!"
Nghe được Bộ Soái hỏi như vậy, Diệp Phong cũng thở dài, sau đó lên tiếng đáp lại một câu.
Hô!
Bộ Soái nghe nói như vậy thì cũng thở ra một hơi thật dài, thầm nghĩ trong lòng: "Nhìn dáng vẻ của Diệp thiếu như vậy thì sợ là trong tay hắn cũng không có bao nhiêu thật, vậy ta cũng yên lòng, nếu không, nếu như hắn có rất nhiều Thiên Thọ Quả, hơn nữa còn đem ra để phá của thì đúng là ta không thể nào chịu được!"
Từ đầu tới cuối, điểm chú ý của Bộ Soái vẫn là Thiên Thọ Quả mà hắn hoàn toàn không ngờ được là trong tay Diệp Phong sẽ có Thiên Thọ Thụ, bởi vì Thiên Thọ Thụ cực kỳ đặc thù, ở trong Thiên Đạo Chiến Trường nó sẽ được Thiên Đạo ý chí bảo vệ, hoàn toàn không có người nào có thể làm tổn thương hoặc là đào Thiên Thọ Thụ ra ngoài được!
Nếu có ai cả gan dám làm tổn thương Thiên Thọ Thụ hoặc đào móc Thiên Thọ Thụ ra ngoài thì đều sẽ dẫn tới Thiên Đạo lôi kiếp, cuối cùng mất mạng tại chỗ!
"Đúng rồi!"
"Một hồi khi chúng ta rời khỏi Thiên Đạo Chiến Trường thì chúng ta sẽ đi tìm thế lực cấp độ bá chủ nào trước?"
Lúc này, Diệp Phong cũng quay qua nhìn Bộ Soái lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Đi Huyền Quy Cung trước đi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Bộ Soái suy nghĩ một hồi cuối cùng nói ra tên của một cái thế lực cấp độ bá chủ.
"Này!"
"Hai tên tiểu gia hỏa các ngươi muốn đến Huyền Quy Cung của chúng ta để làm cái gì?"
Đúng lúc này, một thanh niên vừa đi từ trên lầu xuống nghe được Bộ Soái nhắc tới thế lực của mình thì trên mặt cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ đi thẳng tới chỗ của hai người, sau đó thần thái cực kỳ phách lối lên tiếng hỏi thăm.
"Ngươi là người của Huyền Quy Cung?"
Nghe được thanh niên hỏi như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên quay qua nhìn đối phương hỏi thăm.
Ha ha!
Thanh niên nghe xong thì nghiền ngẫm cười một tiếng, sau đó nhìn hai người trực tiếp nói ra: "Không sai, ta chính là một trong số ngũ đại đệ tử hạch tâm của Huyền Quy Cung Trình Thiên Thanh!"
"Ừm?"
"Chỉ ngươi?"
"Còn một trong số ngũ đại đệ tử hạch tâm của Huyền Quy Cung?"
Nghe được Trình Thiên Thanh trả lời mình như vậy, trong mắt Diệp Phong lại lóe lên vẻ khinh thường.
Dù sao trên người của đối phương không có bí bảo đặc thù áp chế thực lực, chỉ là đệ tử hạch tâm tu vi Địa Tiên Cảnh, đúng là hắn không để vào mắt.
"Ngươi dám xem thường đệ tử hạch tâm của Huyền Quy Cung, đáng chết!"
Đúng lúc này, một lão giả đi theo cảm nhận được Diệp Phong đang xem thường Trình Thiên Thanh thì tức giận trực tiếp cầm trường kiếm trong tay đánh thẳng tới chỗ Diệp Phong, hơn nữa ra tay hoàn toàn không có nương tay chút nào, muốn trực tiếp chém giết Diệp Phong!
"Vương lão!"
"Mau dừng tay!"
"Nơi này là bên trong thành trấn, không phải bên ngoài trấn, giết người sẽ dẫn tới Thiên Đạo lôi kiếp!"
"Cho nên nếu có muốn giết cũng phải bắt bọn họ ra bên ngoài thành để giết!"
Sau khi Trình Thiên Thanh đang đứng bên cạnh phát hiện ra tình huống này thì trên mặt lộ vẻ lo lắng hô to lên.
"Hủy Diệt Thần..."
Mà đúng lúc này, Diệp Phong ngồi đối diện, trong mắt cũng hiện lên sát ý, đang chuẩn bị vận dụng Hủy Diệt Thần Mâu trực tiếp xoá bỏ đối phương thì từng đạo kim quang bỗng nhiên xuất hiện, không thèm quan tâm đến mái nhà, vách tường trong quán rượu, thời khắc này, tất cả đều xuất hiện ở trước mặt Diệp Phong.
"Mẹ nó!"
"Đây là tình huống như thế nào?"
"Không phải là ta chỉ muốn dạy dỗ tên sâu kiến này một chút thôi hay sao, sao quân hộ vệ Bại Gia Thành lại đến đây!"
Nhìn thấy hơn mười thanh kim sắc chiến đao bao phủ mình, giờ phút này Vương lão cả người đều bị sợ choáng váng!
"Chủ nhân!"
"Bây giờ xử lý hai người này như thế nào đây?"
Trong lúc Vương lão thấp thỏm lo âu thì mười mấy tên kim giáp hộ vệ thần thái cung kính quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hô.
? ? ?
Chủ nhân?
Những quân hộ vệ thực lực kinh khủng này lại gọi tên sâu kiến đó là chủ nhân?
Nghe được một tiếng 'chủ nhân' này, Vương lão toàn thân đều bối rối!
"Hệ thống!"
Chương 719 - Chỉ cần ngươi dám cho, ta dám ăn
"Sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, kiểm tra xem hai thằng đần này có phải là người của Huyền Quy Cung hay không!"
Nghe được kim giáp hộ vệ hỏi thăm, Diệp Phong cũng trực tiếp lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, hai người đúng là người của Huyền Quy Cung, Trình Thiên Thanh là đệ tử hạch tâm vừa mới gia nhập vào Huyền Quy Cung không bao lâu, Vương Đức Khôn là một trong số mười đại trưởng lão của Huyền Quy Cung, cũng là người hộ đạo của Trình Thiên Thanh!"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, câu trả lời của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Vậy mà đúng là người của Huyền Quy Cung!"
"Hơn nữa thân phận cũng đều là thật, chẳng trách bọn họ lại lớn lối như thế!"
Sau khi xác định thân phận của hai người, Diệp Phong định sẽ để cho quân hộ vệ kim giáp trực tiếp xóa bỏ hai người bọn họ!
"Chờ một chút!"
"Dù sao hai người bọn họ cũng đều phải chết, không bằng để cho hai người bọn họ thuận tiện ăn hết mười vạn trái Thiên Thọ Quả trước khi chết luôn đi!"
"Đưa Thiên Thọ Quả có thể gia tăng tuổi thọ cho hai người phải chết ăn, hành vi phá của này cũng không có vấn đề!"
Nghĩ đến đây, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười quay qua nhìn hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn.
Hả?
Hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn đang rất sợ hãi nhìn thấy nụ cười quái dị của Diệp Phong thì không biết tại sao nhân bọn họ lại có cảm giác như là sắp có chuyện không tốt gì đó xảy ra trên người của bọn họ!
"Hai người các ngươi chết thì chắc chắn là phải chết rồi đó!"
"Nhưng mà bây giờ ta cho hai người các ngươi hai sự lựa chọn!"
"Thứ nhất, giúp ta làm một việc, sau khi xong việc thì ta có thể cho hai người thống khoái!"
"Thứ hai, không giúp đỡ ta, sau đó ta sẽ từ từ dằn vặt hai người các ngươi cho đến chết!"
Lúc này, Diệp Phong cũng nhìn về phía hai người nói ra hai cái lựa chọn mà cái nào cũng phải chết!
? ? ?
Ngươi muốn giết chúng ta!
Sau đó còn muốn chúng ta làm việc cho ngươi?
Ngươi có còn là người nữa hay không?
Nghe được Diệp Phong đưa ra hai cái lựa chọn mà cái nào cũng phải chết này, trên mặt hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn đều lộ ra vẻ khó có thể tin mà nhìn Diệp Phong!
"Loại thứ nhất!"
"Loại thứ nhất!"
Trầm mặc vài giây đồng hồ, hai người cùng nhau đưa ra lựa chọn!
"Hỗ trợ?"
"Diệp thiếu lại định phá của nữa rồi sao?"
"Nhưng mà hai người sắp chết này có thể cũng không có giúp đỡ được cái..."
Bộ Soái đang đứng bên cạnh nghĩ đến chỗ này thì trong đầu đột nhiên lóe lên tinh quang, sau đó trong nháy mắt hai mắt trừng tròn vo, đồng thời kinh hãi nói: "Sẽ không phải là Diệp thiếu định đưa Thiên Thọ Quả trong tay cho hai người sắp phải chết này ăn đó chứ?"
"Rất tốt!"
"Nếu như hai người các ngươi đã làm ra lựa chọn thì chúng ta cũng bắt đầu đi!"
"Chuyện nhỏ mà ta muốn các ngươi giúp ta thật ra thì cũng đơn giản thôi, chính là giúp ta ăn một ít gì đó!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức lấy từng trái Thiên Thọ Quả từ trong không gian của hệ thống ra.
"Thiên Thọ Quả! ! !"
Sau khi hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn nhìn thấy thứ mà Diệp Phong lấy ra lại là Thiên Thọ Quả thì hai người đều trợn tròn hai mắt kinh hô lên!
Bọn họ hoàn toàn không ngờ được là thứ mà Diệp Phong muốn bọn họ ăn giúp lại là Thiên Thọ Quả cực kỳ trân quý!
Sau khi tỉnh táo lại, hai người đều dùng ánh mắt khó mà tin được nhìn về phía Diệp Phong, ánh mắt đó giống như đang nói: "Có phải ngươi điên rồi hay không, Thiên Thọ Quả trân quý như thế mà ngươi lại đem cho hai người sắp chết như chúng ta ăn?"
"Nhìn ta làm gì?"
"Tranh thủ ăn đi chứ!"
"Tục ngữ nói, gan lớn chết no, gan nhỏ chết đói!"
"Cho dù các ngươi phải chết thì ta cũng phải để cho các ngươi ăn no rồi mới lên đường mới được!"
Nhìn hai người đều dùng một loại ánh mắt khó có thể tin nhìn mình, Diệp Phong cũng cười giải thích cho hai người bọn họ biết.
"Ăn!"
"Lão tử sống lâu như vậy, đừng nói ăn, ngay cả thấy cũng chưa từng nhìn thấy Thiên Thọ Quả này!"
"Bây giờ trước khi chết có một cơ hội như vậy, tại sao không ăn, ta không chỉ ăn, mà ta còn phải ăn đến chết luôn kìa!"
Nghĩ đến đây, trong mắt Vương Đức Khôn cũng hiện lên vẻ tàn nhẫn, trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong kêu gào: "Đây là do ngươi kêu chúng ta ăn đó, vậy ta cũng nói thẳng với ngươi luôn, chỉ cần ngươi dám cho ta ăn thì ta dám ăn, hoặc là ta ăn sạch toàn bộ Thiên Thọ Quả trong tay của ngươi trước hoặc là ta sẽ bị ngươi cho ăn đến bể bụng trước!"
"Còn có ta nữa!"
"Ta cũng sẽ ăn đến chết luôn, nếu có gan thì ngươi hãy để cho ta ăn đến bể bụng đi!"
Dù sao cũng đều phải chết, lúc này Trình Thiên Thanh cũng muốn phách lối một lần cuối trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh của mình!
"Ngọa tào!"
"Hai thằng đần này cũng là kẻ hung hãn!"
Nghe được hai người bọn họ nói như vậy, Diệp Phong cũng triệt để hưng phấn lên, hắn không sợ đối phương ăn nhiều, chỉ sợ đối phương ăn không đủ no!
Một lát sau!
? ? ?
Tình huống như thế nào?
Đây chính là Thiên Thọ Quả ngàn năm mới có thể kết ra một trái a!
Kết quả đến chỗ của ngươi thì trực tiếp lấy ra một vạn trái?
Chơi ta hả?
Lẽ nào nó là rau cải trắng có thể nhìn thấy khắp nơi trên đường cái hay sao?
Nhìn Thiên Thọ Quả chồng chất như núi ở trước mặt mình, mỗi người năm ngàn trái, hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn trực tiếp choáng váng!
Mẹ nó, mỗi người năm ngàn trái Thiên Thọ Quả lớn chừng bằng quả đấm, nếu như không thể mượn tiên lực trong cơ thể để nhanh chóng tiêu hóa thì bọn họ sẽ bị cho ăn đến bể bụng thật sự!
"Một vạn trái!"
"Trong tay Diệp thiếu lại có một vạn trái Thiên Thọ Quả!"
"Đây chính là ‘có chút’, ‘nhưng không nhiều’ mà hắn nói hay sao?"
Nhìn thấy trên mặt hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn lộ ra vẻ tuyệt vọng bắt đầu ăn Thiên Thọ Quả, Bộ Soái đang đứng bên cạnh cảm thấy cả người đều muốn điên rồi!
Chương 720 - Người ngồi ở trong cung, nồi từ trên trời rơi xuống?
Đó chính là một vạn trái Thiên Thọ Quả, là Thiên Thọ Quả có thể cho người tu luyện hoặc Tiên Thú gia tăng mười vạn tuổi, bây giờ lại đem tất cả cho hai người sắp phải chết ăn, cái này đâu thể nói là phá của được, phải nói là phá của đến phát rồ mới đúng!
"Diệp thiếu!"
"Chúng ta là bại gia tử không sai!"
"Đem Thiên Thọ Quả trân quý có thể gia tăng tuổi thọ cho hai người sắp phải chết ăn cũng không có vấn đề gì!"
"Nhưng mà số lượng mà ngươi cho bọn họ ăn có phải là hơi nhiều rồi hay không!"
Nhìn hai người ăn, Bộ Soái cảm thấy lòng của mình cũng sắp nát, sau đó rốt cục hắn không nhịn được nữa mà quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng khuyên bảo.
"Nhiều lắm?"
"Không nhiều, trong tay của ta còn có chín vạn trái nữa!"
"Nói thật, bây giờ ta cũng có chút lo lắng là hai người bọn họ ngay cả một vạn trái Thiên Thọ Quả này cũng ăn không hết thì đã bị bể bụng mà chết rồi!"
Nghe được Bộ Soái thuyết phục mình, trên mặt Diệp Phong lại lộ ra vẻ lo lắng lên tiếng nói.
? ? ?
Trong tay ngươi còn có chín vạn trái?
Ngươi gọi mười vạn trái Thiên Thọ Quả là có chút nhưng cũng không nhiều?
Sau khi trong tay Diệp Phong còn có chín vạn trái Thiên Thọ Quả, Bộ Soái trực tiếp từ bỏ ý nghĩ tiếp tục thuyết phục hắn, sau đó quay qua nhìn hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn vẫn còn đang ăn Thiên Thọ Quả tự lẩm bẩm: "Diệp thiếu là đỉnh chóp của thần hào phá của, chỉ dựa vào hai tên rác rưởi các người mà còn muốn ăn cho Diệp thiếu nghèo mạt, đúng là cực kỳ buồn cười!"
"Vương lão!"
"Tại sao lúc nãy ngươi lại trang bức làm gì!"
"Tùy tiện ăn một chút Thiên Thọ Quả cực kỳ trân quý này sau đó thoải thoải mái mái chờ chết không tốt hay sao?"
Lúc này, Trình Thiên Thanh đang ăn Thiên Thọ Quả cũng trực tiếp dùng thần thức oán trách Vương Đức Khôn bên cạnh.
"Mẹ nó!"
"Trình Thiên Thanh, mẹ nó, ngươi còn có mặt mũi nào nói ta?"
"Ta có kêu ngươi cùng trang bức với ta hay không?"
"Còn nữa, đi xuống dùng cơm thì đi xuống dùng cơm thôi, ngươi rảnh rỗi quá đi trêu chọc đối phương để làm cái gì?"
"Nếu như không phải ngươi chủ động trêu chọc đối phương thì chúng ta có thể rơi vào kết cục này hay sao?"
Nghe được Trình Thiên Thanh phàn nàn, rốt cục Vương Đức Khôn cũng không đè nén được lửa giận trong lòng nữa, trực tiếp chửi Trình Thiên Thanh.
"Cái gì?"
"Mẹ nó giờ ngươi còn trách ngược lại ta nữa?"
"Ta chỉ tới chào hỏi người ta thôi, nếu không phải ngươi vừa mới đi lên tới thì lập tức muốn chém người ta thì mọi chuyện đâu có phát triển thành như thế này?"
Nghe được Vương Đức Khôn giận mắng mình, Trình Thiên Thanh cũng tức giận mắng ngược lại.
Ông! Ông! Ông!
Đúng lúc này, Truyền âm Thạch trong ngực Trình Thiên Thanh lại bỗng nhiên có phản ứng.
"Đại nhân!"
"Là, là cung chủ của chúng ta!"
Kiểm tra Truyền âm Thạch một hồi, sau đó Trình Thiên Thanh cũng thận trọng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.
"Nghe đi!"
"Thậm chí ngươi còn có thể kể lại toàn bộ tình huống bên này cho cung chủ của các ngươi biết!"
"Đúng rồi, thuận tiện giúp ta chuyển cho hắn một câu, ta sẽ nhanh chóng đi tìm hắn!"
Nghe được Trình Thiên Thanh nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng nói.
...
Huyền Quy Cung, đại điện!
"Chuyện gì xảy ra!"
"Cái tên Trình Thiên Thanh này đang làm gì đó, cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì!"
Phát hiện Truyền âm Thạch cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Cung Chủ Huyền Quy Cung Phan Dương khẽ nhíu mày tự nói.
Ừm!
Đúng lúc này, Phan Dương phát hiện rốt cục Truyền âm Thạch cũng có phản ứng, vừa kết nối thì đã lên tiếng hỏi trước: "Trình Thiên Thanh, ngươi đang làm cái gì mà lâu như vậy mới kích hoạt Truyền âm Thạch?"
"Cung chủ!"
"Nói ra có thể ngươi sẽ không tin!"
"Ta và Vương trưởng lão đang bận ăn Thiên Thọ Quả!"
"Không sai, chính là Thiên Thọ Quả có thể gia tăng tuổi thọ đó, hơn nữa hai người chúng ta đã sắp ăn đến nôn ra rồi!"
Không lâu sau, giọng nói của Trình Thiên Thanh cũng vang lên ở trong đầu của Phan Dương.
? ? ?
Vội vàng ăn Thiên Thọ Quả?
Còn mẹ nó sắp ăn đến nôn ra?
Các ngươi xem Thiên Thọ Quả là tiên quả rác rưởi xuất hiện khắp nơi trên đường cái hay sao, không chỉ có thể ăn mà mẹ nó còn có thể ăn đến sắp nôn ra?
Nghe được Trình Thiên Thanh nói như vậy, Phan Dương nghi ngờ không biết có phải là lỗ tai của mình đã xảy ra vấn đề rồi hay không, nếu như không phải là lỗ tai của hắn xảy ra vấn đề thì chắc chắn là do đầu óc của đối phương xảy ra vấn đề.
"Trình Thiên Thanh!"
"Ngươi lịch luyện ở trong Đệ Nhị Trọng Thiên Đạo Chiến Trường, có phải là lịch luyện đến đầu óc choáng váng luôn rồi hay không?"
Sau khi tỉnh táo lại, Phan Dương cũng trực tiếp hỏi thăm.
"Cung chủ!"
"Tất cả những gì ta nói đều là sự thật!"
"Bởi vì ta và Vương trưởng lão lơ đãng đắc tội một đại thiếu, bây giờ đối phương muốn dùng hơn vạn trái Thiên Thọ Quả khiến cho ta và Vương trưởng lão ăn đến bể bụng mà chết!"
"Đúng rồi!"
"Hắn còn kêu ta chuyển lời cho ngươi một câu, nói hắn sẽ nhanh chóng đi tìm ngươi!"
Nghe được Phan Dương nói như vậy, Trình Thiên Thanh cũng trực tiếp nói ra tình huống bên này.
Hả?
Đối phương muốn dùng loại thiên tài địa bảo đặc thù cực kỳ hi hữu như Thiên Thọ Quả khiến cho các người ăn đến bể bụng mà chết?
Mẹ nó sau đó còn muốn tới đây tìm ta?
Nghe được Trình Thiên Thanh nói như vậy, Phan Dương cả người đều bối rối!
Bởi vì tình huống mà Trình Thiên Thanh có chút vượt ra khỏi nhận thức của hắn!
Dù sao một người bình thường cho dù trong tay có rất nhiều Thiên Thọ Quả thì cũng không thể nào lấy ra cho hai người sắp phải chết ăn, làm như vậy mẹ nó không phải là đang phá của hay sao?
"Chờ một chút!"
"Mẹ nó các ngươi đắc tội đại thiếu kinh khủng có thể tiện tay lấy ra hơn vạn trái Thiên Thọ Quả?"
"Còn mẹ nó dẫn lửa giận của đối phương về thế lực của mình?"
Lúc này, Phan Dương bỗng nhiên phản ứng lại, sau đó trực tiếp mắng to: "Trình Thiên Thanh, mẹ nó ngươi có còn là người nữa hay không, vừa mới gia nhập vào trong cung không đến ba tháng, mà mẹ nó ngươi trêu chọc cho thế lực của mình một kẻ địch khủng bố như vậy?"
"Cung chủ!"
Chương 721 - Người ngồi ở trong cung, nồi từ trên trời rơi xuống? (2)
"Chuyện này đều do Vương trưởng lão mà ra, hoàn toàn không có liên quan gì tới ta!"
"Nhưng mà bây giờ cho dù nói như thế nào đi nữa thì cũng vô dụng rồi, dù sao ta và Vương trưởng lão chết chắc!"
Nói đến đây, Trình Thiên Thanh bỗng nhiên dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói ra: "Cung chủ, hai người chúng ta đi xuống dưới trước chờ ngươi, thừa dịp đối phương còn chưa có đi tìm ngươi, ngươi nên tranh thủ ăn uống nhiều thêm một chút đi!"
Nói xong, Trình Thiên Thanh trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch, sau đó tiếp tục ăn Thiên Thọ Quả chồng chất như núi trước mặt!
? ? ?
Các ngươi xuống dưới trước chờ ta?
Mẹ nó còn kêu ta tranh thủ ăn uống nhiều một chút?
Nghe được Trình Thiên Thanh khuyên bảo mấy câu, Phan Dương cảm thấy cả người đều sắp đã nứt ra, trong lòng sụp đổ nghĩ: "Người ngồi ở trong cung, nồi từ trên trời rơi xuống?"
"Truyền lệnh!"
"Lập tức mở ra đại trận, tăng uy lực của đại trận lên tới mức cao nhất!"
Rất nhanh, sau khi Phan Dương kịp phản ứng lại thì vội vàng hô lớn ra lệnh cho đệ tử ở bên ngoài đại điện, nhưng lúc này trong mắt hắn vẫn lóe lên vẻ sợ hãi bất an!
...
"Đại nhân!"
"Ta thật sự ăn không vô nữa!"
"Nếu không người hãy cho chúng ta một thống khoái đi!"
Sau khi hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn tự mình ăn hơn một ngàn trái Thiên Thọ Quả, sau đó trên mặt lộ ra vẻ thống khổ nhìn về phía Diệp Phong nói.
"Ài!"
"Suy cho cùng là ta coi trọng các ngươi a!"
Nhìn thấy hai người thật sự ăn không vô nữa, trên mặt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ thất vọng sau đó trực tiếp làm ra thủ thế cắt cổ đối với kim giáp hộ vệ đang đứng ở bên cạnh.
"Mặc dù các ngươi chết!"
"Nhưng các ngươi chết không lỗ!"
"Nhìn khắp thượng giới làm gì có ai may mắn được ăn nhiều Thiên Thọ Quả cực kỳ trân quý như vậy trước khi chết như các ngươi không!"
Nhìn hai người Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn ngã xuống đất không còn sức sống, Bộ Soái đang đứng bên cạnh cũng thầm nghĩ trong lòng: "Hai người các ngươi còn thiếu Diệp thiếu một tiếng cám ơn!"
"Bộ Soái!"
"Ngươi nói dùng hơn chín mươi bảy ngàn trái Thiên Thọ Quả còn lại thì có thể đổi được quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn từ trong tay của Huyền Quy Cung hay không?"
Lúc này, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Bộ Soái lên tiếng hỏi thăm.
"Ừm?"
"Dùng hơn chín mươi bảy ngàn trái Thiên Thọ Quả đổi lấy quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn?"
"Vậy thì chắc chắn có thể đổi được, thậm chí có thể nói khoản giao dịch này nếu có thể thành công thì đối phương cũng lời to rồi!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, trên mặt Bộ Soái cũng lộ ra vẻ khiếp sợ nói ra ý nghĩ của mình!
Sau đó, Bộ Soái cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói ra: "Diệp thiếu, nếu như ngươi muốn làm như vậy thật thì quá tiện cho bọn họ, vậy còn không bằng để Tu La Cung chúng ta hoàn thành giao dịch này với ngươi!"
"Nhưng mà sau khi hoàn thành giao dịch, ta sẽ để bọn họ dùng những Thiên Thọ Quả này tiến hành một trận đấu đánh quả!"
"Hơn nữa tất cả Thiên Thọ Quả bị đập nát sẽ đút cho một chút Tiên Thú rác rưởi có thể dùng để ăn ăn chúng!"
"Dưới tình huống như vậy, ngươi xác định Tu La Cung các ngươi muốn hoàn thành giao dịch này nữa hay không?"
Nghe được Bộ Soái đề nghị như vậy, Diệp Phong cũng giống như cười mà không phải cười nhìn đối phương lên tiếng hỏi ngược lại.
Hả?
Đánh quả?
Cho Tiên Thú rác rưởi có thể dùng để ăn ăn chúng?
Đây là muốn chơi chết Huyền Quy Cung hay sao!
Sau khi nghe được ý nghĩ này của Diệp Phong, trên mặt Bộ Soái cũng lóe lên vẻ hưng phấn sau đó vội vàng nói: "Diệp thiếu, Tu La Cung chúng ta há có thể chiếm tiện nghi của người khác được, chuyện tốt như thế này thì vẫn nên nhường lại cho Huyền Quy Cung!"
"Đầu tiên là ‘mua’ quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn của bọn họ!"
"Sau đó lại hủy Thiên Thọ Quả vốn sẽ thuộc về bọn họ, đến lúc đó chắc chắn bọn họ sẽ bị điên mất!"
"Nếu như phụ thân biết được chuyện này thì sợ là lúc ngủ cũng sẽ cười tỉnh!"
Nghĩ đến đây, trên mặt Bộ Soái cũng lộ ra vẻ may mắn thầm nghĩ trong lòng: "Cũng may là ta đi theo bên cạnh Diệp thiếu, nếu như con trai của thủ lĩnh mấy thế lực đối địch đó đi theo bên cạnh Diệp thiếu thì người bị điên sẽ là Tu La Cung chúng ta!"
"Diệp thiếu!"
"Cũng may là trong tay của ngươi không có Thiên Thọ Thụ!"
"Nếu không, chặt Thiên Thọ Thụ, sau đó dùng Thiên Thọ Thụ để nhóm lửa nướng những Tiên Thú rác rưởi có thể dùng để ăn đã ăn Thiên Thọ Quả đó lên ăn thì không chừng sẽ càng ngon hơn nữa!"
Lúc này, Bộ Soái bỗng nhiên nghĩ đến những Tiên Thú rác rưởi có thể dùng để ăn đã ăn Thiên Thọ Quả, sau đó nhìn về phía Diệp Phong thuận miệng nói một câu như vậy.
"Ừm?"
"Bộ Soái, đề nghị này của ngươi rất tốt!"
"Không thể không nói, bây giờ ngươi càng ngày càng tiến bộ!"
Người nói vô ý, người nghe hữu tâm!
Nghe được Bộ Soái thuận miệng nói ra ý nghĩ này, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó vội vàng tán thưởng Bộ Soái, dù sao hắn vẫn đang sầu không biết phải làm sao để có thể lãng phí hết số Thiên Thọ Thụ đó!
? ? ?
Cái gì mà đề nghị này của ta rất tốt?
Ta chỉ nói chơi thôi không phải là ngươi định làm thật đó chứ!
Nhìn thấy trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ hưng phấn, Bộ Soái cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là trong tay Diệp Phong ngay cả Thiên Thọ Thụ cũng có, thậm chí bây giờ hắn cũng không nhịn được mà muốn nói với Diệp Phong một câu: "Đó chính là Thiên Thọ Thụ được Thiên Đạo ý chí bảo vệ, đó là bảo bối mà người có thể có được hay sao?"
"Quá độc ác!"
"Diệp thiếu, nếu làm như vậy thật thì không biết những người ở trong Huyền Quy Cung có thể đứng vững được hay không nữa!"
"Dù sao làm như vậy đúng là quá phá của!"
Chát!
Nghĩ đến đây, Bộ Soái bỗng nhiên quất cho mình một bàn tay, sau đó cười khổ nói: "Mẹ nó, giờ phút này mà ta còn rảnh rỗi lo lắng cho người khác, nếu như Diệp thiếu làm như vậy thật thì mẹ nó ngay cả ta cũng không chịu nổi!"
"Không được!"
Chương 722 - Sự tra tấn này phải nên để cho phụ thân đến đây cùng chịu với ta mới được
"Ta đã giúp phụ thân đả kích Huyền Quy Cung như vậy, vậy thì khổ nạn này không thể để cho một mình ta gánh chịu được!"
Nghĩ đến đây, Bộ Soái trực tiếp đi qua một bên, sau đó lấy Truyền âm Thạch ra liên hệ với phụ thân của hắn là Bộ Thái Hưng!
"Con trai bảo bối!"
"Sao mới đó mà đã liên hệ với ta nữa rồi?"
"Đao thứ nhất đã chém xong à?"
Sau khi kích hoạt Truyền âm Thạch, giọng nói tràn đầy hưng phấn của Bộ Thái Hưng lập tức vang lên ở trong đầu của Bộ Soái.
"Phụ thân!"
"Làm gì nhanh như vậy được!"
"Nhưng mà ta và Diệp thiếu cũng lập tức chạy tới Huyền Quy Cung, cho nên, ngươi cũng tranh thủ đi qua đó đi, tốt nhất là dùng Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!"
Nghe được Bộ Thái Hưng hỏi như vậy, Bộ Soái cũng giải thích.
"Ừm?"
"Bộ Soái, các ngươi đi làm thịt Huyền Quy Cung một đao, ta đi xem náo nhiệt làm gì?"
Bộ Thái Hưng nghe xong thì trên mặt lộ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.
"Phụ thân!"
"Thiên Thọ Quả ngươi từng ăn rồi chưa?"
"Thiên Thọ Thụ ngươi từng gặp rồi chưa?"
"Mà Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ này, trong tay Diệp thiếu đều có!"
"Nói đến đây, phụ thân, có đi hay không thì ngươi tự mình quyết định đi!"
Nói xong, Bộ Soái nở một nụ cười xấu xa cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch.
Một bên khác!
"Ta không nghe lầm chứ!"
"Đại ca tốt của Bộ Soái, trong tay hắn thậm chí ngay cả Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ cũng có?"
"Rốt cuộc hắn là ai!"
Nhìn Truyền âm Thạch không có phản ứng nữa, Bộ Thái Hưng cũng thần sắc đờ đẫn tự lẩm bẩm.
"Lão Bộ!"
"Xảy ra chuyện gì?"
Lúc này, nam tử trung niên mặc tiên bào không có phản ứng đang đứng bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ khác thường của Bộ Thái Hưng thì cũng vội vàng lên tiếng hỏi thăm.
"Lão Trương!"
"Hôm nay ngươi đến đây tìm ta xem như là được lợi lớn!"
"Cái gì cũng đừng hỏi, trực tiếp đi theo ta đi, một phần cơ duyên lớn lao đang chờ chúng ta!"
Nghe được lão hữu Trương Bảo Sơn hỏi thăm, Bộ Thái Hưng cũng ra vẻ thần bí nở nụ cười lên tiếng nói.
? ? ?
Một phần cơ duyên lớn lao?
Ta chỉ đến đây tìm ngươi để ôn chuyện cũ một chút thôi, ngươi trở tay lại muốn đưa cho ta một cơ duyên lớn?
Nghe được Bộ Thái Hưng nói như vậy, trên mặt Trương Bảo Sơn cũng lộ vẻ nghi ngờ, dù sao hắn quen biết Bộ Thái Hưng mấy ngàn năm, cũng hiểu rất rõ đối phương, những lời mà đối phương nói thì độ tin cậy chỉ có mười phần trăm!
"Ngọa tào!"
"Biểu cảm trên mặt ngươi như vậy là như thế nào!"
"Lần này ta nói là sự thật, nếu như ngươi không tin ta thì chắc chắn ngươi sẽ hối hận cả đời!"
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy hoài nghi của Trương Bảo Sơn, Bộ Thái Hưng cũng gấp gáp giải thích.
...
"Diệp thiếu!"
"Vị trí chúng ta xuất hiện cách Huyền Quy Cung có chút xa, cho dù vận dụng Cửu phẩm phi hành Tiên Khí đi đường với tốc độ cao nhất thì sợ cũng cần một ngày một đêm mới có thể chạy tới được Huyền Quy Cung!"
Sau khi đi ra khỏi Thiên Đạo Chiến Trường, Bộ Soái cũng lập tức nói rõ tình huống này.
"Một ngày một đêm?"
"Như vậy thì quá lâu!"
"Nếu đã như vậy thì chúng ta trực tiếp đi qua đó đi!"
Nói đến đây, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống: "Hệ thống, cho Diệp Nhất ra một chuyến, sau đó trực tiếp đưa hai người chúng ta đến Huyền Quy Cung."
...
Huyền Quy Cung, bên ngoài cửa cung!
"Bộ Thái Hưng?"
"Trương Bảo Sơn?"
"Các ngươi đến Huyền Quy Cung ta để làm gì?"
Nhìn hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn đứng đối diện, Phan Dương cũng khẽ nhíu mày hỏi thăm, dù sao quan hệ của hắn với hai người đang đứng đối diện cũng được tốt cho lắm!
"Phan Dương!"
"Chớ khẩn trương, chúng ta tới đây chỉ là muốn nhặt cơ duyên chơi thôi!"
Chú ý tới vẻ mặt ngưng trọng của Phan Dương, Bộ Thái Hưng cũng lên tiếng trêu chọc đối phương.
? ? ?
Đi tới trước cửa Huyền Quy Cung chúng ta nhặt cơ duyên?
Lừa gạt quỷ hả?
Lẽ nào các ngươi nghĩ trong đầu của ta toàn là nước hay sao?
Nghe được Bộ Thái Hưng nói ra một câu điên rồ như vậy, trong nháy mắt sắc mặt Phan Dương cũng đen lại, hắn cảm thấy đối phương nói như vậy là đang sỉ nhục trí thông minh của hắn!
"Ồ!"
"Náo nhiệt như vậy!"
Đúng lúc này, một khe hở không gian bỗng nhiên xuất hiện ở trong tầm mắt của ba người, ngay sau đó, Diệp Phong đi ra đầu tiên nhìn ba người giằng co lẫn nhau, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên lên tiếng nói.
Cùng lúc đó, Bộ Soái và Diệp Nhất cũng theo sát phía sau, đi từ trong vết nứt không gian ra.
Xoát! Xoát! Xoát!
Sau khi Diệp Nhất đi tới, ba người Bộ Thái Hưng, Trương Bảo Sơn và Phan Dương đều quay qua nhìn hắn, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, bởi vì bọn họ cảm nhận được khí tức khủng bố khiến cho bọn họ không thở nổi từ trên người của Diệp Nhất!
"Phan cung chủ!"
"Ta cũng không muốn nói nhiều với ngươi!"
"Hôm nay ta đến Huyền Quy Cung ngươi chính là muốn mua được quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường của Huyền Quy Cung từ trong tay của ngươi!"
"Mà cái giá ta đưa ra chính là đồ ở bên trong cái tiên giới này, ngươi cứ trả lời là ngươi bán cho ta hoặc là không bán cho ta là được!"
Nói xong, Diệp Phong trực tiếp ném tiên giới chứa chín vạn bảy ngàn ba trăm tám mươi sáu trái Thiên Thọ Quả ném cho Phan Dương.
"Ừm?"
"Muốn mua quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường của Huyền Quy Cung ta?"
"Là ngươi điên rồi hay là ngươi điên rồi?"
"Nếu không phải là vì có cường giả kim giáp có thực lực kinh khủng đang đứng ở bên cạnh ngươi thì mẹ nó ta đang ném cái tin giới này ngược lại cho ngươi rồi!"
Nghe được Diệp Phong nói ra nội dung giao dịch, trong mắt Phan Dương cũng lóe lên vẻ tức giận, dù sao, quyền quản lý thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường là thứ mà mọi thế lực cấp độ bá chủ đều cực kỳ để ý!
Không nói khoa trương một chút nào, cướp quyền quản lý thành trấn từ trong tay của bọn họ đi chính là đang muốn lấy mạng của bọn họ!
"Chờ một chút!"
"Trái cây nhiều vô số trong tiên giới này là. . . Thiên Thọ Quả?"
Chương 723 - Ngọa tào! Còn hố người khác như thế?
Sau khi Phan Dương thả thần thức ra tùy tiện nhìn lướt qua những thứ bên trong tiên giới thì trong nháy mắt cả người choáng váng tại chỗ, nhưng khi hắn kịp phản ứng lại thì cả người lại kích động đến trực tiếp run rẩy.
Mặc dù quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường cực kỳ quan trọng nhưng nếu như không có thì có thể nghĩ cách khác để cướp đoạt từ trong tay của người khác, cho dù phải bị những thế lực cấp độ bá chủ còn lại chèn ép!
Nhưng Thiên Thọ Quả này, nếu như bỏ qua thì cũng không còn cách nào kiếm lại được!
Chớ nói chi là bên trong cái tiên giới này có khoảng chừng hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả!
Chờ một chút!
Đúng lúc này, Phan Dương bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trong nháy mắt hắn lập tức tỉnh táo lại khỏi cơn vui sướng, nếu như hắn nhớ không lầm, trước đó Trình Thiên Thanh nói đang điên cuồng ăn Thiên Thọ Quả, hơn nữa đại thiếu kinh khủng muốn dùng Thiên Thọ Quả khiến cho bọn họ ăn đo đến bể bụng sẽ đến tìm mình!
"Vị thiếu gia này!"
"Trước đó có phải một tên đệ tử và trưởng lão của Huyền Quy Cung ta đắc tội đến ngài hay không?"
Nghĩ đến đây, Phan Dương cũng nhìn về phía Diệp Phong thăm dò.
"Ngươi nói là Trình Thiên Thanh và Vương Đức Khôn chứ!"
"Đúng là bọn họ đã đắc tội với ta hơn nữa bọn họ cũng đã bị ta giết đi rồi!"
"Nhưng mà ngươi yên tâm, ta sẽ không trút lửa giận lên trên Huyền Quy Cung các ngươi, lần này ta tới đây tìm ngươi chỉ là muốn hoàn thành giao dịch này mà thôi."
Phỏng đoán Phan Dương đang lo lắng cái gì, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng nói.
"Bán!"
"Thiếu gia, nếu là như vậy thì Huyền Quy Cung chúng ta bán quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn!"
Biết được Diệp Phong không có trút lửa giận lên trên Huyền Quy Cung bọn họ, Phan Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn nhìn Diệp Phong nói ra quyết định của mình!
"Ừm?"
"Lão Bộ, vị thiếu gia mà con của ngươi đang đi theo là ai?"
"Trong tiên giới mà hắn cho Phan Dương rốt cuộc có chứa cái gì bên trong đó mà lại có thể khiến cho Phan Dương quả quyết đưa ra quyết định như thế, thậm chí đều không cần về cung tìm các Thái Thượng trưởng lão tiến hành thương nghị?"
"Dù sao bán quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn đối với Huyền Quy Cung thì cũng là một chuyện cực kỳ lớn!"
Trương Bảo Sơn đang đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi ngờ quay qua nhìn Bộ Thái Hưng hỏi nhỏ.
"Lão Trương!"
"Ta cũng không biết rõ!"
"Nhưng mà ta có thể nói cho ngươi biết là vị đại thiếu thần bí đó là một tên bại gia tử cực kỳ khủng bố hơn nữa thứ tốt gì hắn cũng có!"
"Thượng cổ tam đại đỉnh cấp Tiên Hoa trong truyền thuyết!"
"Còn có Thiên Thọ Quả và Thiên Thọ Thụ!"
"Trong tay hắn cái gì cần có cũng đều có, ngươi không cần nói với ta là trong tay của hắn không thể nào có Thiên Thọ Thụ, ta nói có là có, ngươi có thể không tin nhưng không có nghĩa là hắn không có!"
Nghe được Trương Bảo Sơn hỏi thăm, Bộ Thái Hưng cũng cười giải thích cho hắn biết.
Hả?
Người đâu?
Vừa mới nói xong, Bộ Thái Hưng quay qua nhìn Trương Bảo Sơn nhưng lại phát hiện Trương Bảo Sơn vốn đang đứng bên cạnh hắn đã biến mất không thấy bóng dáng.
"Thiếu gia!"
"Đứng mệt không, mau ngồi xuống đi!"
"Cái ghế này là dùng Song Băng Long Ngọc chế tạo thành, ngồi lên sẽ cảm thấy cực kỳ nhẹ nhàng khoan khoái thoải mái dễ chịu!"
Lúc này, Trương Bảo Sơn đã đi tới trước mặt Diệp Phong, sau đó lấy Song Băng Long Ngọc ghế dựa mình trân tàng từ trong tiên giới ra.
"Ồ!"
"Đúng là sau khi ngồi lên cái ghế này thì cảm thấy rất dễ chịu!"
Ngồi lên trên ghế Song Băng Long Ngọc, cảm nhận được toàn bộ thân thể đều được một luồng khí lạnh thoải mái dễ chịu bao phủ, Diệp Phong cũng toát ra vẻ ngạc nhiên, sau đó trực tiếp nói với Trương Bảo Sơn: "Ta cũng không ngồi không cái ghế của ngươi, ngươi muốn tài nguyên tu luyện hoặc là thiên tài địa bảo gì thì cứ mở miệng nói đi, nếu còn chưa nghĩ ra thì khi nào nghĩ ra được cứ nói với ta một tiếng là được!"
"Thiếu gia!"
"Đây là những chuyện mà ta phải làm!"
"Nhưng mà là cũng không thể lập tức nghĩ ra được ta đang cần tài nguyên tu luyện hoặc là thiên tài địa bảo gì, ngài cho ta thời gian suy nghĩ một chút!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Trương Bảo Sơn cũng có chút kích động, thầm nghĩ trong lòng: "Lần này lão Bộ mẹ nó rất đáng tin cậy, đúng là đưa cho ta một cơ duyên lớn thật!"
"Phụ thân! ! !"
"Rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì!"
"Ta kêu ngươi qua đây, sao ngươi còn dẫn theo Trương thúc tới đây nữa vậy?"
"Dẫn theo thì cũng thôi đi ít nhất ngươi cũng phải có ánh mắt một chút chứ!"
Lúc này, Bộ Soái cũng đi tới bên cạnh Bộ Thái Hưng, sau đó chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
"Tính sai!"
"Ta tính sai!"
"Ta cũng không ngờ được là tên khốn kiếp Trương Bảo Sơn này lanh lợi như vậy!"
Nghe được Bộ Soái nói như vậy, Bộ Thái Hưng cũng gượng cười giải thích, trong lòng thầm nghĩ: "Người khác đều là nhi tử kéo chân sau lão tử, cái này mẹ nó đến ta thì sao lại ngược lại?"
...
"Phan cung chủ!"
"Chuyện xấu nói trước, ta muốn quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn này là từ Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường đến Đệ Cửu Trọng Thiên Đạo Chiến Trường đều phải có, đừng nghĩ lấy quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn ở trong Đệ Nhất Trọng Thiên Đạo Chiến Trường lừa gạt ta!"
"Cho nên ngươi nhất định phải bán đúng không?"
Lúc này, Diệp Phong cũng nói ra tình huống này sau đó nhìn về phía Phan Dương hỏi thăm lần nữa.
"Bán!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Phan Dương cũng do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng đồng ý.
"Được!"
"Nếu như Phan cung chủ đồng ý, vậy thì sau đó ta sẽ cho người qua bàn chuyện này với ngươi!"
Nói đến đây, Diệp Phong cũng nở một nụ cười xấu xa, sau đó nhìn về phía Phan Dương đang tràn đầy kích động lên tiếng nói ra: "Phan cung chủ, ta nghe nói trong tay ngươi có hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả, không bằng lấy ra, sau đó những người các ngươi tổ chức một giải thi đấu tông môn đi!"
? ? ?
Chương 724 - Ngọa tào! Còn hố người khác như thế? (2)
Thần mẹ nó nghe nói?
Mẹ nó, đó không phải là tiền giao dịch mà ngươi vừa trả cho ta hay sao?
Còn nữa, đó là Thiên Thọ Quả của ta, dựa vào cái gì mà phải lấy ra tiến hành giải thi đấu tông môn quái quỷ gì đó?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Phan Dương cả người đều bối rối, sau đó trực tiếp nói ra: "Thiếu gia, ta không muốn..."
Không đợi Phan Dương nói xong, Diệp Nhất vô thanh vô tức xuất hiện ở bên cạnh Phan Dương, kim sắc chiến đao trong tay trực tiếp gác lên cổ của đối phương!
"Chủ nhân muốn nhìn!"
"Ngươi dám không đồng ý?"
Ngay sau đó, giọng nói lạnh như băng của Diệp Nhất vang lên bên tai Phan Dương.
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó còn hố người ta như vậy nữa?"
"Mẹ nó đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?"
Nghe được Diệp Nhất nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy Diệp Phong nở một nụ cười nghiền ngẫm, rốt cục Phan Dương cũng phản ứng lại, sau đó thần sắc sụp đổ trực tiếp chửi ầm lên trong lòng.
"Đồng ý!"
"Chuyện này ta giơ hai tay đồng ý!"
"Nhưng mà ta chỉ sợ là ngũ đại Thái Thượng trưởng lão trong cung không đồng ý với chuyện này thôi!"
"Mặc dù ta thân là cung chủ nhưng nếu một khi có chuyện lớn gì thì bọn họ nói mới có tác dụng!"
"Nếu không ta tạm thời để tiên giới ở chỗ này sau đó ta đi gọi bọn họ ra đây cho các ngươi thương lượng với bọn họ một chút có được hay không, nhưng ta phải nói trước một chuyện, ta không cần biết bọn họ có đồng ý hay không chứ cá nhân ta là vô cùng đồng ý tổ chức giải thi đấu tông môn này!"
Sau khi cố gắng để cho mình bình tĩnh trở lại, Phan Dương cũng không chút do dự bán đứng ngũ đại Thái Thượng trưởng lão trong cung, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Cái nồi này ta không thể gánh một mình được, nhất định phải kéo năm lão già đó cùng nhau xuống nước mới được, nếu không sau khi chuyện này qua đi thì tất cả đều là trách nhiệm của ta hết!"
? ? ?
Vừa nãy khi bán quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn, ngươi nói ngươi có thể quyết định được!
Bây giờ khi muốn lãng phí hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả vừa mới tới tay thì ngươi lại nói là ngươi không có quyền quyết định?
Nghe được Phan Dương nói như vậy, bọn người Diệp Phong, Bộ Soái, Bộ Thái Hưng cũng bị hắn làm cho kinh hãi, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là có người có thể không biết xấu hổ đến trình độ như vậy!
Hơn nữa xem bọn họ đã hiểu, Phan Dương làm như vậy chính là đang muốn tìm người gánh tội thay!
"Được!"
"Nếu như ngươi đã không có quyền quyết định vậy thì ngươi hãy gọi năm Thái Thượng trưởng lão có quyền quyết định đó ra đây!"
Mặc dù đoán được chút tâm tư nhỏ của Phan Dương nhưng Diệp Phong cũng không có vạch trần hắn mà là cười đồng ý với thỉnh cầu của đối phương.
...
Huyền Quy Cung, đại điện!
"Cung chủ!"
"Xảy ra chuyện gì mà mời tất cả năm vị Thái Thượng trưởng lão chúng ta tới?"
Sau khi ngũ đại Thái Thượng trưởng lão vô cùng lo lắng chạy đến đại điện thì tất cả đều nhìn về phía Phan Dương lên tiếng hỏi thăm.
"Năm vị Thái Thượng trưởng lão!"
"Lần này là xảy ra chuyện lớn thật!"
"Vừa nãy ta bán quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường của Huyền Quy Cung chúng ta!"
Nghe được ngũ đại Thái Thượng trưởng lão hỏi thăm, Phan Dương cũng không chút hoang mang bắt đầu giải thích, hắn phải từng bước từng bước dẫn năm người này lọt vào trong hố mới được!
"Cái gì!"
"Cung chủ, có phải là người bị điên rồi hay không!"
"Quyền quản lý thành trấn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường quan trọng với Huyền Quy Cung chúng ta cỡ nào người cũng không phải là không biết, vậy tại sao người lại bán đi, hơn nữa còn bán quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn!"
Nghe được Phan Dương nói như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng thần sắc đại biến lên tiếng hỏi thăm.
"Ta cũng không muốn bán!"
"Nhưng mà cái giá mà đối phương đã ra lớn dữ lắm!"
"Mặc dù đã mất đi quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn nhưng Huyền Quy Cung chúng ta lại nhận được hơn chín mươi bảy nghìn trái Thiên Thọ Quả, hẳn là các ngươi cũng biết rõ đối với tu sĩ thì Thiên Thọ Quả quan trọng như thế nào rồi đó!"
"Không nói khoa trương một chút nào, chỉ dựa vào hơn chín mươi bảy nghìn trái Thiên Thọ Quả này thì đừng nói là người tu luyện có thiên phú kinh khủng cho dù là đưa cho một con chó chỉ cần để nó sống hơn chín mươi vạn năm, đến khi nó rời khỏi núi thì chắc chắn cũng sẽ trở thành tồn tại vô địch!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão hỏi thăm mình, Phan Dương cũng trực tiếp giải thích rõ cho hắn biết.
"Ừm?"
"Hơn chín mươi bảy nghìn trái Thiên Thọ Quả?"
"Thật hay giả?"
Ngũ đại Thái Thượng trưởng lão nghe nói như thế thì trong lúc nhất thời tất cả bọn họ đều trở nên ngu ngơ tại chỗ, dù sao Thiên Thọ Thụ vốn là thưa thớt, chớ nói chi là ngàn năm mới có thể kết một trái Thiên Thọ Quả, cho dù bọn họ xông xáo Thiên Đạo Chiến Trường hơn vạn năm, năm người cộng lại thì số lượng lớn Thiên Thọ Quả mà bọn họ gặp được cũng không cao hơn mười trái!
Thoáng một cái liền xuất hiện gần mười vạn trái, hoàn toàn có chút vượt ra khỏi tưởng tượng và nhận thức của bọn họ!
"Cung chủ!"
"Những gì người nói là… sự thật hay sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Phan Dương xác nhận lại.
"Thiên chân vạn xác!"
"Năm vị Thái Thượng trưởng lão, các ngươi cho là ta sẽ lấy chuyện này ra để đùa với các ngươi hay sao?"
"Hơn nữa, hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả đó đang ở ngoài cung, một hồi các ngươi có thể nhìn thấy, ta cần gì phải lừa các ngươi!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão hỏi như vậy, trên mặt Phan Dương cũng nổ một nụ cười trả lời.
"Cái gì?"
"Hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả ở bên ngoài?"
"Không phải là người đã hoàn thành giao dịch rồi hay sao, tại sao lại không lấy tất cả Thiên Thọ Quả về đây?"
Biết được hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả không thể nào tưởng tượng đó vẫn còn đang nằm ở bên ngoài cung, trên mặt ngũ đại Thái Thượng trưởng lão cũng lộ ra vẻ lo lắng hỏi thăm.
"Rốt cục cũng mắc câu rồi!"
Chương 725 - Bọn họ khinh người quá đáng, xin năm vị Thái Thượng trưởng lão xuất thủ
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của ngũ đại Thái Thượng trưởng lão, trong mắt Phan Dương cũng hiện lên vẻ đắc ý sau đó ra vẻ phẫn nộ giải thích cho bọn họ: "Năm vị Thái Thượng trưởng lão, mặc dù giao dịch đã được hoàn thành nhưng đối phương lại đưa ra một yêu cầu đó chính là chúng ta phải dùng hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả đó để tổ chức một giải thi đấu tông môn, có thể nói, bọn họ làm như thế chính là đang cưỡi lên trên đầu của Huyền Quy Cung chúng ta đi ị!"
Oanh! Oanh! Oanh!
Nghe được Phan Dương giải thích như vậy, tất cả ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đều bộc phát ra khí tức khủng bố của bản thân mình trên mặt lộ vẻ cực kỳ tức giận!
"Dùng hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả mua quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn của Huyền Quy Cung!"
"Sau đó lại muốn dùng hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả đã thuộc về Huyền Quy Cung chúng ta để đánh quả!"
"Bọn họ làm như vậy không phải là không muốn trả tiền mà phải nói là đang ăn cướp trắng trợn thì đúng hơn!"
"Hơn nữa Thiên Thọ Quả là thiên tài địa bảo đặc thù hy hữu như thế nào, đâu thể nào để cho bọn họ phá của lãng phí như vậy!"
Nói đến đây, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng nổi giận đùng đùng nhìn về phía Phan Dương trực tiếp hỏi: "Phan Dương, nếu như ngươi về đây tìm chúng ta thì cũng chính là ngươi không có cách nào để đối phó với đối phương được đúng không, nói đi, đối phương có bao nhiêu người, có thực lực như thế nào?"
"Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn cũng ở bên ngoài!"
"Nhưng mà bọn họ chỉ tới để xem náo nhiệt!"
"Đối thủ chân chính của chúng ta chỉ có một vị cường giả người mặc kim giáp cho nên xin ngũ đại Thái Thượng trưởng lão cùng nhau xuất thủ đối phó người này!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão hỏi thăm mình, Phan Dương cũng lập tức trả lời.
Hô!
Rốt cục giải thoát!
Lúc này, cho dù tổn thất quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn thì cũng không thể nào trách ta được.
Nhìn thấy ngũ đại Thái Thượng trưởng lão nổi giận đùng đùng rời khỏi đại điện, Phan Dương cũng thở dài ra một hơi, sau đó lập tức đuổi theo!
...
Huyền Quy Cung, bên ngoài cửa cung!
"Diệp Nhất!"
"Phan Dương đó đi mời viện binh!"
"Hơn nữa còn là năm vị Thái Thượng trưởng lão thực lực thâm bất khả trắc!"
"Một mình ngươi có thể chơi được hay không?"
Lúc này, sau khi đợi một hồi, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Diệp Nhất hỏi thăm.
Hả?
Một mình ta có thể chơi nổi hay không?
Hình như là không chơi nổi?
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Diệp Nhất cũng sững sờ, không rõ tại sao Diệp Phong lại đột nhiên hỏi mình một câu như vậy.
Chờ một chút!
Đúng lúc này, Diệp Nhất bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vội vàng lên tiếng nói ra: "Chủ nhân, thuộc hạ thực lực thấp, chỉ sợ không phải là đối thủ của năm vị Thái Thượng trưởng lão đó đâu."
? ? ?
Thực lực ngươi thấp?
Ngươi không phải là đối thủ của ngũ đại Thái Thượng trưởng lão của Huyền Quy Cung?
Chơi hả?
Nghe được Diệp Nhất nói như vậy, hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn không biết nội tình bối rối!
Chỉ dựa vào Diệp Nhất vừa mới vô thanh vô tức xuất hiện ở bên cạnh Phan Dương, bọn họ cũng có thể hiểu được đó chính là ở trong mắt của đối phương cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đứng trên đỉnh thượng giới giống như bọn họ cũng chỉ như sâu kiến mà thôi!
Mà bây giờ một vị cường giả khủng bố như vậy lại nói là thực lực của mình còn thấp?
Có còn muốn để cho bọn họ sống nữa hay không?
"Không phải là đối thủ sao?"
"Vậy thì chúng ta gọi một ít người tới giúp đỡ đi!"
"Nếu như Phan cung chủ gọi năm người tới trợ giúp!"
"Vậy chúng ta gọi năm mươi vạn người tới trợ giúp, làm như vậy không quá đáng chứ!"
Lúc này, sau khi Diệp Phong nghe Diệp Nhất trả lời xong thì cũng ra vẻ trầm tư nói ra ý nghĩ của mình.
? ? ?
Người ta gọi năm người, ngươi gọi tới năm mươi vạn người?
Ngươi còn nói cái này là không quá đáng?
Muốn khi dễ người khác cũng không thể khi dễ như vậy được
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn đang đứng bên cạnh kinh hãi đến tròng mắt đều sắp trợn lồi ra, giờ khắc này rốt cuộc bọn họ mới hiểu được những lời mà Diệp Nhất vừa mới nói là có ý gì!
Đó chính là muốn cố ý gọi người tới đây sau đó nhiều người khi dễ ít người!
"Rõ ràng một người là có thể giải quyết nhưng bọn họ lại muốn kêu năm mươi vạn người đến giải quyết!"
"Diệp thiếu này đúng là một ngoan nhân!"
"Mẹ nó sau này cho dù có đắc tội ai cũng không thể đắc tội Diệp thiếu!"
Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt Trương Bảo Sơn cũng lộ ra vẻ khiếp sợ dùng thần thức nói ra ý nghĩ trong lòng của mình lúc này với Bộ Thái Hưng.
"Lão Trương!"
"Bây giờ chuyện ta đang nghĩ không phải là chuyện nhiều người khi dễ ít người!"
"Bây giờ ta suy nghĩ chuyện năm mươi vạn người Diệp thiếu kêu đến, có thể mỗi người đều có thực lực khủng bố như Diệp Nhất đó hay không?"
"Nếu như đều có thực lực khủng bố như Diệp Nhất thì mới là kinh khủng thật sự!"
Nghe được Trương Bảo Sơn nói như vậy, Bộ Thái Hưng cũng nói ra ý nghĩ của mình lúc này.
"Chủ nhân!"
"Năm mươi vạn có phải ít một chút hay không?"
"Ta sợ không trấn tràng được, nếu không, hay là gọi năm triệu người tới đi!"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Nhất suy nghĩ một hồi, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng lên tiếng đề nghị.
? ? ?
Năm mươi vạn người còn mẹ nó lo lắng không trấn tràng được?
Còn mẹ nó muốn gọi năm triệu người tới?
Có phải là ngươi đã quên là một mình ngươi là có thể chấn nhiếp toàn trường rồi hay sao!
Hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn đang đứng bên cạnh nghe được Diệp Nhất đưa ra một lời đề nghị phát rồ như thế thì cả hai người đều dùng ánh mắt khó có thể tin quay qua nhìn Diệp Nhất, bọn họ vốn cho rằng Diệp Phong đã điên rồi, ai mà ngờ được người nhìn như lạnh lùng vô tình như Diệp Nhất còn hung ác hơn nhiều!
"Con trai!"
"Rốt cuộc Diệp thiếu là ai a!"
"Còn nữa, rốt cuộc thực lực của Diệp Nhất đó khủng bố đến mức nào?"
Chương 726 - Năm mươi vạn đại quân kim giáp vs ngũ đại Thái Thượng trưởng lão?
Rất nhanh, Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn kéo Bộ Soái qua một bên sau đó nhỏ giọng hỏi thăm.
"Phụ thân!"
"Diệp Nhất đại nhân mặc đặc thù kim giáp trên người, ngươi nhìn rồi không nghĩ ra cái gì hay sao?"
"Vậy nếu như năm mươi vạn cường giả người mặc kim giáp cùng nhau xuất hiện, ngươi sẽ nghĩ đến cái gì?"
Nghe được Bộ Thái Hưng hỏi thăm, trên mặt Bộ Soái cũng nở một nụ cười lên tiếng hỏi ngược lại.
"Chẳng lẽ là. . . kim sắc truyền thuyết những nơi đi qua ngay cả quần cũng không để lại!"
Nghe được Bộ Soái nói như vậy, hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn đầu tiên là sững sờ, sau đó đều đột nhiên nghĩ tới điều gì, cùng nhau thấp giọng kinh hô lên.
"Ai!"
"Nhỏ!"
"Phụ thân, Trương thúc, các ngươi cách cục nhỏ!"
"Mặc dù các ngươi đoán đúng nhưng mà phán đoán của các ngươi cũng chưa có chính xác cho lắm, kim sắc truyền thuyết cũng đâu phải là những nơi đi qua ngay cả quần cũng không để lại, mà phải nói là một khi nổi giận thì ngay cả ‘huynh đệ’ cũng không buông tha!"
"Các ngươi là không biết, khi còn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, Diệp thiếu lấy ra một trăm vạn Long Tiên trên người Tiên Thú loài rồng tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
Nghe được hai người thấp giọng kinh hô, Bộ Soái cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng nhắc nhở.
"Cái gì!"
Nghe được Bộ Soái nói như vậy, hai người Bộ Thái Hưng và Trương Bảo Sơn cũng là hai chân co rút, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ hoảng sợ!
Một lát sau!
Theo một cái vết nứt không gian cực kỳ lớn xuất hiện, từng dãy đại quân người mặc kim giáp hơn nữa bộ pháp chỉnh tề đi từ bên trong đó ra!
"Năm mươi vạn thành viên kim sắc truyền thuyết thực lực kinh khủng đối chiến với ngũ đại Thái Thượng trưởng lão của Huyền Quy Cung!"
"Có thể nói là đây là một trận chiến đấu thế lực ngang nhau!"
Nhìn năm mươi vạn đại quân kim giáp đi từ bên trong vết nứt không gian ra, Bộ Thái Hưng cũng lên tiếng trêu chọc.
Một bên khác!
"Đại ca!"
"Đối phương khinh người quá đáng, sau khi chúng ta đi ra ngoài thì cũng không cần phải nói nhiều, nhìn thấy cái tên người mặc kim giáp đó thì trực tiếp xông lên làm hẳn!"
Lúc này, Thái Thượng Nhị trưởng lão cũng tràn ngập lửa giận nói với Thái Thượng Đại trưởng lão ý nghĩ trong lòng của mình.
"Đại ca!"
"Nhị ca nói rất đúng đó!"
"Chỉ cần thấy được cái tên người mặc kim giáp đó thì chúng ta trực tiếp xông lên làm hắn!"
Bên cạnh, ba vị Thái Thượng trưởng lão còn lại nghe nói như thế thì cũng lên tiếng tỏ vẻ đồng ý với lời đề nghị này!
"Được!"
"Nếu như bốn vị đệ đệ đều có cùng một ý nghĩa như thế này thì sau khi chúng ta rời khỏi đây chỉ cần nhìn thấy được cái tên người mặc kim giáp đó thì trực tiếp xông lên chơi hắn!"
Nghe được bốn vị Thái Thượng trưởng lão còn lại đều có ý như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng nói ra quyết định của mình!
Một lát sau!
"Bốn vị đệ đệ!"
"Theo ta xông..."
Sau khi đi từ bên trong cửa cung ra ngoài, Thái Thượng Đại trưởng lão trực tiếp quay qua nhìn bốn người hô to lên nhưng mới nói được có nửa câu, khi hắn nhìn thấy đại quân kim giáp lít nha lít nhít đứng ở bên ngoài thì trực tiếp nuốt nửa câu nói còn lại vào bụng sau đó cả người trực tiếp ngẩn ra tại chỗ.
Mà lúc này bốn vị Thái Thượng trưởng lão còn lại cũng đều ngẩn ra tại chỗ, nhìn đại quân kim giáp lít nha lít nhít trước mắt, bọn họ đều đang nghi ngờ không biết có phải là do con mắt của mình xảy ra vấn đề rồi hay không.
Bọn họ không rõ, rõ ràng Phan Dương nói chỉ có một nam tử kim giáp, bây giờ sao lại đột nhiên biến thành nhiều như vậy?
Hơn nữa khiến cho bọn họ cảm thấy tuyệt vọng nhất là bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng khí tức tản ra từ trên người bất kỳ một tên kim giáp hộ vệ nào điều khiến cho bọn họ cảm nhận được áp lực đến không thở nổi!
Chuyện này cũng đủ để chứng minh bất kỳ một kim giáp hộ vệ nào cũng đều không phải là người mà bọn họ có thể trêu chọc nổi!
"Mẹ nó!"
"Bốn vị đệ đệ, hình như chúng ta bị cái tên khốn kiếp Phan Dương đó hố rồi!"
"Chỉ dựa vào khí tức khủng bố mà những đại quân kim giáp này phát ra, bất kỳ một người nào đứng ra đều có thể dày vò ngược năm người chúng ta!"
Sau khi tỉnh táo lại, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng dùng thần thức nói ra ý nghĩ trong lòng của mình với bốn người còn lại.
"Các ngươi chính là năm vị Thái Thượng trưởng lão của Huyền Quy Cung đúng không?"
"Ta nghe Phan cung chủ nói ta muốn dùng hơn chín vạn trái Thiên Thọ Quả của Huyền Quy Cung các ngươi đánh quả chơi mà các ngươi không chịu?"
Lúc này, nhìn thấy ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đứng đối diện đã hoàn toàn choáng váng, Diệp Phong cũng đi lên một bước, sau đó vẻ mặt trêu chọc nhìn bọn họ lên tiếng hỏi.
"Cái gì!"
"Hắn nói chúng ta không đồng ý?"
"Hắn nói hươu nói vượn!"
"Thiếu gia ngươi có thể sử dụng những Thiên Thọ Quả đó của Huyền Quy Cung chúng ta để tổ chức một giải thi đấu tông môn đó là đã xem trọng Huyền Quy Cung chúng ta!"
"Chúng ta vui vẻ còn không kịp đây sao lại có chuyện không đồng ý cơ chứ!"
Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng không có suy nghĩ quá nhiều, trên mặt nở một nụ cười trực tiếp đáp lại.
"Ừm?"
"Thật lòng như vậy sao?"
"Sao ngươi không chịu phản kháng một chút!"
"Đại quân kim giáp của ta vất vả lắm mới đi ra được một chuyến, cũng không thể để cho bọn họ đi về tay không được!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão trả lời mình một câu như thế, trong mắt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ thất vọng.
"Các ngươi đồng ý thật sao?"
"Thật ra thì nếu như các ngươi không đồng ý thì chuyện này cũng có thể thương lượng lại!"
Sau khi trầm tư một lát, Diệp Phong cũng nhìn về phía Thái Thượng Đại trưởng lão lên tiếng nói.
"Ừm?"
"Không đồng ý thì còn có thể thương lượng?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng sững sờ, sau đó nhỏ giọng thương lượng với bốn vị Thái Thượng trưởng lão còn lại.
Một lát sau!
"Thiếu gia!"
Chương 727 - Đừng có chơi ta như vậy, Phan Dương muốn điên rồi
"Chúng ta suy nghĩ lại rồi, chuyện này chúng ta vẫn nên thương lượng lại một chút đi!"
"Dù sao thì đó cũng là Thiên Thọ Quả, nếu như dùng để đánh quả thì có thể nói là quá phá của!"
Sau khi thương lượng với nhau xong, Thái Thượng Đại trưởng lão cũng quay qua nhìn Diệp Phong nói ra kết quả thương lượng của bọn họ!
"Được!"
"Quả nhiên Phan cung chủ nói không sai, các ngươi không đồng ý thật!"
"Suýt chút là bị năm lão hồ ly các ngươi gạt!"
"Đáng tiếc, lại bị vài câu nói của ta làm cho lộ tẩy!"
Nghe được Thái Thượng Đại trưởng lão nói như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lóe lên vẻ hưng phấn sau đó trực tiếp quay qua nhìn Diệp Nhất đưa mắt ra hiệu cho hắn.
"Các huynh đệ!"
"Bọn họ dám lừa gạt chủ nhân của chúng ta như thế!"
"Chúng ta liều mạng với bọn họ, cho dù chết thì cũng phải đánh mạnh một quyền lên trên mặt của bọn họ đã!"
Nhìn thấy Diệp Phong đưa mắt ra hiệu cho mình, Diệp Nhất cũng lập tức hiểu rõ được sau đó quay đầu lại nhìn năm mươi vạn đại quân kim giáp đang đứng ở sau lưng mình hô to lên.
? ? ?
Ngươi nói không đồng ý, có thể thương lượng!
Sau đó chúng ta không đồng ý thì mẹ đó biến thành lừa chúng ta?
Ngươi là người đó, có thể đừng có chó như vậy được không!
Đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, ngũ đại Thái Thượng trưởng lão trực tiếp ngẩn ra tại chỗ, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại có thể chó đến mức độ như vậy!
Một bên khác!
"Rốt cục cũng chạy tới!"
"Cũng không biết ngũ đại Thái Thượng trưởng lão và vị đại thiếu đó thương lửng với nhau như thế nào rồi?"
Lúc này, Phan Dương rốt cuộc cũng chạy tới, mang theo vẻ tò mò đi từ bên trong cung ra ngoài.
"Ngọa tào!"
"Mẹ nó ta vừa mới nhìn thấy cái gì đó?"
Nhưng mà Phan Dương vừa đi ra được nửa người, nhìn thấy đại quân kim giáp lít nha lít nhít bên ngoài thì bị hù đến trực tiếp lui trở về, nhớ lại hình ảnh vô số đại quân kim giáp mà hắn vừa mới nhìn thấy đó, thân thể của hắn bởi vì sợ hãi mà mất khống chế run rẩy lên.
"Quá khi dễ người ta rồi!"
"Một kim giáp hộ vệ đã không phải là Huyền Quy Cung có thể chống lại rồi, bây giờ lại gọi ra nhiều người như vậy nữa, rốt cuộc thì bọn họ lại..."
Nghĩ đến đây, trong đầu Phan Dương bỗng nhiên hiện lên vẻ tinh quang, sau đó trên mặt lộ vẻ hoảng sợ tự lẩm bẩm: "Sẽ không phải là kim sắc truyền thuyết mà những nơi đi qua ngay cả quần cũng không để lại đó chứ!"
"Chờ một chút!"
"Vậy ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đâu?"
To gan suy đoán thân phận của đối phương một chút, sau đó cuối cùng Phan Dương cũng nhớ ra ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đã đi ra ngoài, sau đó cố lấy hết can đảm bước ra bên ngoài cung một lần nữa.
"Ngọa tào mẹ nó mẹ nó! ! !"
"Quá mẹ nó tàn bạo đi!"
"Sao bọn họ có thể ra tay hung ác với năm lão nhân tay trói gà không chặt như vậy chứ!"
Sau khi nhìn thấy ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đang dùng mặt thừa nhận tình yêu tha thiết của vô số đại quân kim giáp, Phan Dương cũng bị hù sợ đến lui trở về một lần nữa, sau đó trong mắt tràn đầy sợ hãi tự lẩm bẩm.
"Xong xong xong!"
"Vốn muốn kéo ngũ đại Thái Thượng trưởng lão xuống nước, cùng nhau gánh chịu trách nhiệm làm tổn thất quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn, nhưng hiện tại xem ra sau khi chuyện này qua đi bọn họ sẽ không nói gì ta trong chuyện làm tổn thất quyền quản lý ba mươi tòa thành trấn, nhưng chắc chắn bọn họ sẽ đánh đập ta một trận!"
Nghĩ đến đây, Phan Dương cũng cắn răng, trực tiếp lấy hết can đảm đi ra bên ngoài cung trong lòng thầm nghĩ: "Dù sao những người đó cũng không có hạ tử thủ, cùng lắm chỉ bị chút nổi khổ nơi da thịt mà thôi, nhưng nếu như chuyện này qua đi ngũ đại Thái Thượng trưởng lão tới tìm ta để tính sổ thì chắc chắn ta sẽ còn thảm hơn như vậy nữa!"
"Ngũ đại Thái Thượng trưởng lão!"
"Mặc dù ta không biết là đã xảy ra chuyện gì!"
"Nhưng kiếp nạn lần này, ta thân là cung chủ Huyền Quy Cung, ta cũng phải cùng nhau gánh lấy với các ngươi!"
Lúc này, Phan Dương vọt tới trước mặt ngũ đại Thái Thượng trưởng lão, trên mặt cũng lộ ra vẻ thành thật lên tiếng nói!
Sau đó Phan Dương nhìn về phía vô số đại quân kim giáp đối diện hô lớn: "Đừng đánh bọn họ, có gan thì đánh ta này!"
Hả?
Nhìn thấy Phan Dương bỗng nhiên xuất hiện ở đây, lại nghe được đối phương nói những lời này, ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đã biến thành đầu heo cũng sững sờ, trong lòng cùng nghĩ: "Chẳng lẽ là chúng ta đã hiểu lầm cung chủ rồi?"
"Phan cung chủ!"
"Đừng có đứng đó mà diễn nữa mau lên đây ngồi đi!"
"Không phải là trước đó ngươi đã nói rồi hay sao, không cần biết bọn họ có đồng ý hay không chứ bản thân ngươi thì vô cùng đồng ý với giải thi đấu tông môn mà ta đề nghị!"
Lúc này, Diệp Phong xem náo nhiệt cách đó không xa chỉ sợ chuyện không đủ lớn cũng cười lớn lên tiếng nói với Phan Dương, sau đó trực tiếp ngoắt tay ra lệnh cho Diệp Nhất đang đứng bên cạnh: "Diệp Nhất, còn đứng ngây ra đó làm gì, tranh thủ sắp xếp cho người mời Phan cung đến đây, để hắn ở bên kia lỡ như bị ngộ thương thì phải làm sao bây giờ?"
? ? ?
Làm gì?
Các ngươi mau buông ta xuống!
Ta muốn cùng bọn họ nhận lấy tình yêu tha thiết!
Mẹ nó, đừng có chơi ta như vậy!
Bị hai tên kim giáp hộ vệ túm lấy cánh tay kéo đến chỗ Diệp Phong, lúc này Phan Dương cũng điên cuồng quẫy đạp hai chân sau đó tràn đầy sụp đổ quay đầu lại nhìn ngũ đại Thái Thượng trưởng lão đang dùng ánh mắt cực kỳ căm tức nhìn mình cố gắng giải thích: "Năm vị Thái Thượng trưởng lão, mọi chuyện không giống như là các ngươi nghĩ đâu, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi!"
"Cung chủ!"
"Đừng diễn nữa, nếu như ngươi còn diễn nữa sẽ khiến cho năm lão gia hỏa chúng ta cảm thấy buồn nôn!"
"Đầu tiên là gạt chúng ta nói bên ngoài chỉ có một cường giả kim giáp!"
"Kết quả chúng ta ra xem xét, khá lắm, mẹ nó, trong tầm mắt toàn là một mảnh kim quang!"