Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 749: CHƯƠNG 749 - BỌN CHÚNG ĐỀU LÀ ÔNG NỘI CỦA TA, TA HẦU HẠ KHÔNG NỔI

"Lúc đầu chúng ta định ở lại làm bạn với Tiểu Cước, nhưng phát hiện được bên này ngài đang thu phục thượng cổ Tiên Thú rác rưởi, một hồi chắc chắn phải giải quyết Thiên Đạo kiếp vân cho nên hai chúng ta lập tức chạy tới!"

"Chờ giúp ngài xử lý xong chuyện bên này thì chúng ta sẽ lập tức chạy trở về với hắn!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Bạch cũng vội vàng giải thích rõ cho hắn biết.

"Đúng đúng đúng!"

"Một hồi khi dẫn con Tiểu Kim Thử này ra khỏi di tích không gian thì sẽ dẫn ra Thiên Đạo lôi kiếp!"

"Không ngờ được là các ngươi ở Tinh Hồn Phong với Tiểu Cước mà còn thời thời khắc khắc chú ý tới tình huống bên chỗ ta, đúng là có lòng!"

"Nhưng không thể không nói, Tiểu Cước so với hai người các ngươi thì hắn còn kém nhiều lắm, nếu như hắn có lòng thì chắc chắn sẽ cùng theo các ngươi đánh đây, dù sao giải quyết Thiên Đạo kiếp vân cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt mà thôi cũng không chậm trễ việc hắn trấn thủ Tinh Hồn Phong!"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch giải thích, Diệp Phong cũng trực tiếp oán trách Diệp Tiểu Cước!

(Thiên Đạo kiếp vân: Chuyện chỉ trong nháy mắt? Ngươi lễ phép sao? )

...

Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!

"Mẹ nó!"

"Hai tên khốn kiếp Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đúng là không phải người!"

"Rõ ràng là ra đây chơi với ta kết quả lại đánh cho ta một trận tê người!"

"Bây giờ đi giúp chủ nhân giải quyết phiền toái nhỏ, rõ ràng có thể cùng nhau đi, kết quả một người phóng ra Phệ Huyết Kết Giới, một người bày ra một cái trận pháp vây khốn ta, chờ ta xông ra khỏi song trọng lao tù này thì mẹ nó, dưa leo đồ ăn đều lạnh!"

Lúc này, Diệp Tiểu Cước đang điên cuồng đánh thẳng vào kết giới và trận pháp cũng tức hổn hển chửi ầm lên.

...

Không gian di tích!

"Quá khốn khổ!"

"Con Tiểu Kim Thử này quyết định chịu khổ!"

"Dù sao hai người các ngươi cũng đến đây, vậy thì đi qua dạy cho nó cách là chuột đi, ta cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở chỗ này, dù sao toàn còn muốn gần đầy đủ ba con tiểu sủng vật trông nhà hộ viện đem về Thánh Địa trước khi trời tối!"

Nhìn thấy Kim Giáp Thử Yêu còn đang cúi đầu trầm tư, Diệp Phong cũng có chút không kiên nhẫn lên tiếng nói với hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch.

"Xong xong xong!"

"Diệp thiếu tức giận, trực tiếp kêu thuộc hạ đến!"

Chú ý tới hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch đi từ trong vết nứt không gian ra ở bên dưới, Tật Phong Xích Lôi Báo nhìn về phía Kim Giáp Thử Yêu, trên mặt cũng lộ ra vẻ đồng tình sau đó trực tiếp nói với đối phương: "Đồ chuột ngốc, đừng xoắn xuýt nữa, sẽ có người tới giúp ngươi quyết định."

Hả?

Nghe được Tật Phong Xích Lôi Báo nói như vậy, Kim Giáp Thử Yêu còn đang xoắn xuýt cũng sững sờ, sau đó tràn đầy nghi ngờ nói ra: "Tật Phong Xích Lôi Báo, ngươi nói như vậy là có ý gì?"

Trừng!

Vừa mới nói xong, trước mặt Kim Giáp Thử Yêu bỗng nhiên xuất hiện hai tên nam tử, nhìn thấy nụ cười trêu chọc ở trên mặt của bọn họ, không biết tại sao nhưng giờ phút này nó cảm nhận được một loại nguy cơ chưa bao giờ có!

"Hắc ca!"

"Dẫn nó đi chỗ khác đi!"

"Dù sao tiếp xuống quá trình giáo dục có chút tàn bạo, đừng để cho nó ảnh hưởng đến tâm tình của chủ nhân!"

Nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương trên mặt Kim Giáp Thử Yêu, Diệp Tiểu Bạch cũng nở một nụ cười trêu chọc quay qua nhìn Diệp Tiểu Hắc lên tiếng đề nghị.

"Được!"

Diệp Tiểu Hắc nghe xong trực tiếp đồng ý với lời đề nghị này của Diệp Tiểu Bạch, sau đó hai người một trái một phải kẹp lấy hai tay của Kim Giáp Thử Yêu trực tiếp biến mất tại chỗ.

"Xong đời!"

"Kim Giáp Thử Yêu xem như xong đời!"

"Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư đã nói, lúc ấy nó suýt chút thì bị một tên điên cụt một tay đùa chơi chết, mà mặc dù Kim Giáp Thử Yêu này không phải đối mặt với tên điên cụt một tay đó nhưng lại là hai tên cường giả bí ẩn cũng gọi Diệp thiếu là chủ nhân, sợ là kết quả của nó cũng sẽ không được tốt lắm!"

Nhìn Kim Giáp Thử Yêu bị dẫn đi, Tật Phong Xích Lôi Báo cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trực tiếp bay tới chỗ Diệp Phong bên dưới.

"Ài!"

"Kim Giáp Thử Yêu này cũng có thiên phú trở thành bại gia môn đồ, mặc dù ta sẽ không thu nó vào Bại Gia Môn nhưng Cường trọc đã học được cách đào góc tường nhà mình thì khó mà nói trước được!"

Sau khi Tật Phong Xích Lôi Báo đi tới trước mặt Diệp Phong, vừa khéo nghe được Diệp Phong nói như vậy, sau đó, nó ngẩn ra tại chỗ!

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó rốt cuộc ta đã nhớ tới là chuyện quan trọng gì rồi!"

"Lần này ta đi theo ra ngoài chính là muốn cầu Diệp thiếu bắt ba con thượng cổ thủ hộ Tiên Thú không có tư cách gia nhập Bại Gia Môn giống như ta!"

Điên rồi!

Lúc này, Tật Phong Xích Lôi Báo toàn bộ thú đều muốn điên rồi!

"Diệp thiếu!"

"Con Kim Giáp Thử Yêu đúng là quá không nể mặt ngươi, có thể đi theo bên cạnh ngài là phúc của nó, làm giống như là đang xin nó vậy!"

"Hơn nữa dưa hái xanh thì sẽ không ngọt!"

"Cho dù nó đồng ý thì đó cũng là bị đánh tới phục, hơn nữa với hình dạng của nó thì ta cảm thấy nó hoàn toàn không xứng đi trông coi cửa lớn của Thánh Địa!"

Cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, Tật Phong Xích Lôi Báo cũng vẻ mặt thành thật nhìn về phía Diệp Phong khuyên bảo.

Hả?

Nghe được Tật Phong Xích Lôi Báo nói như vậy, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó giống như cười mà không phải cười nhìn Tật Phong Xích Lôi Báo nói ra: "Tiểu Báo Tử, ngươi sợ sau này nó cũng sẽ trở thành bại gia môn đồ cho nên mới không muốn cho ta bắt nó về đúng không!"

Bành!

Nhìn thấy Diệp Phong nói toạc ra tâm tư nhỏ của mình, Tật Phong Xích Lôi Báo cũng trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Phong, sau đó tràn đầy cầu khẩn nói ra: "Diệp thiếu, van cầu ngươi, chúng ta bắt ba thằng xui xẻo giống như ta đi, nếu không, nếu không sau này bọn chúng đều là ông nội của ta, ta không thể nào hầu hạ hết được!"

Ngay sau đó, Tật Phong Xích Lôi Báo kể chuyện mình hầu hạ Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu ra.

"Ừm?"

Chương 750 - Đi, đuổi theo Thiên Đạo kiếp vân, sau đó chơi nó

"Lúc ta không có ở đó, ngươi hầu hạ bọn chúng như thế?"

"Sau đó khi ta trở về thì hi bọn chúng bắt đầu diễn kịch?"

Nghe Tật Phong Xích Lôi Báo nói xong, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, sau đó khóe miệng nở một nụ cười tự lẩm bẩm: "Không thể không nói, kỹ thuật diễn của Tiểu Bát Tử và Tiểu Điêu Tử cũng tốt lắm, lừa gạt được cả ta!"

? ? ?

Phía trước ngươi làm nền nhiều như vậy, sau đó không phải nên an ủi tâm linh bị thương của ta một chút hay sao?

Sao còn khen bọn chúng diễn kịch giỏi?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Tật Phong Xích Lôi Báo đang đứng bên cạnh toàn bộ thú đều choáng váng, tình huống này hoàn toàn không giống như những gì mà nó nghĩ, nó đã thảm như vậy, không phải là nên đạt được một chút quan tâm từ chỗ Diệp Phong hay sao?

"Cũng nên khống chế tình huống này một chút!"

"Nếu không, ta bắt về một con, Cường trọc thu vào Bại Gia Môn một con, như vậy thì coi như không xong!"

Nghĩ đến tình huống này, Diệp Phong cũng làm ra quyết định, sau đó nhìn về phía Tật Phong Xích Lôi Báo lên tiếng nói ra: "Tiểu Báo Tử, yên tâm đi, cho dù bắt được thượng cổ thủ hộ Tiên Thú có hay không có tư cách trở thành bại gia môn đồ thì bọn chúng đều sẽ không trở thành bại gia môn đồ, sau khi xong chuyện này thì ta sẽ nhắc nhở Cường trọc một chút!"

"Rất cảm động!"

"Không ngờ được là ta là một con phế thú không có tư cách trở thành bại gia môn đồ, Diệp thiếu cũng quan tâm ta như vậy!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Tật Phong Xích Lôi Báo bị cảm động thật sự, mà nó không biết là sở dĩ Diệp Phong làm ra quyết định này chỉ là vì lười, không muốn cứ luôn phải chạy đi bắt thượng cổ thủ hộ Tiên Thú!

"Diệp thiếu!"

"Nếu như không cần dùng phương pháp phá sản để kích thích con chuột ngốc đó!"

"Vậy thì có thể để cho hắn dừng lại rồi hay không?"

Lúc này, nhìn thấy Đặng Vân còn đang tùy ý chạy trên mặt đất trải đầy tiên quả kim quang lấp lánh cách đó không xa, Tật Phong Xích Lôi Báo cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Đã bị đạp nát một nửa rồi cứ để cho hắn tiếp tục chạy nữa đi!"

"Dù sao đó cũng là tuổi trẻ của hắn!"

Nhìn Đặng Vân đang tùy ý chạy cách đó không xa, Diệp Phong cũng cười lên tiếng nói.

...

Đệ Nhị Tiên Vực!

"Cẩu ca!"

"Chủ nhân đang bắt thượng cổ thủ hộ Tiên Thú trong không gian di tích!"

"Ngươi nói xem chúng ta có nên biểu hiện một chút hay không?"

Tên điên cụt một tay trang bức ở Bại Thần Thành xong, lúc này cũng mặt nở một nụ cười nhìn về phía tiểu hoàng cẩu lên tiếng đề nghị!

"Ừm?"

"Chủ nhân đang bắt thượng cổ thủ hộ Tiên Thú trong không gian di tích thượng cổ?"

"Chuyện nhỏ nhặt như thế này sao có thể để cho chủ nhân tự mình động thủ được chứ?"

"Thời điểm này, để chủ nhân trở về tìm thất tiên nữ chơi trò chơi nhỏ không thơm sao?"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm đề nghị, tiểu hoàng cẩu cũng hai mắt tỏa sáng, sau đó tiếp tục nói ra: "Xuất phát, phải dùng tốc độ nhanh nhất bắt tất cả thượng cổ thủ hộ Tiên Thú trong không gian di tích về Thánh Địa!"

...

"Hắc ca!"

"Bị người ta cướp việc!"

Phát hiện được động tĩnh của mấy người tiểu hoàng cẩu, Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Bạch cũng gượng cười lên tiếng nói.

"Khó làm!"

"Vốn muốn có thể đi theo bên cạnh chủ nhân chơi thêm một hồi!"

"Nhưng bị Diệp Tiểu Kiếm làm như vậy thì sợ làm xong vụ này là chúng ta phải về Tinh Hồn Phong!"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, trên mặt Diệp Tiểu Hắc cũng toát ra vẻ bất đắc dĩ.

Hả?

Làm gì?

Hai người các ngươi bỗng nhiên đều nhìn ta như vậy làm gì?

Mẹ nó ta đã phục, không phải là các ngươi muốn đánh ta một trận nữa đó chứ?

Vốn đang nghe hai người nói chuyện say sưa ngon lành, nhưng phát hiện hai người bỗng nhiên đều suy tư nhìn mình, trong nháy mắt Kim Giáp Thử Yêu luống cuống!

Một lát sau!

"Chủ nhân!"

"Chúng ta về đến rồi!"

"Chủ nhân!"

"Thông qua chúng ta không ngừng cố gắng, cuối cùng cũng thuần phục được nó!"

Sau khi Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch dẫn Kim Giáp Thử Yêu đầu sưng như đầu hèo bay trở về, cũng như trút được gánh nặng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.

? ? ?

Thần mẹ nó không ngừng cố gắng?

Ta cũng xin tha tám trăm lần, kết quả các ngươi đều giống như không nghe thấy, mẹ nó chỉ biết đánh ta!

Nghe được hai người không biết xấu hổ như thế, Kim Giáp Thử Yêu cũng nở một nụ cười khổ, dù trong lòng có vạn phần phẫn nộ nhưng cũng không dám biểu lộ ra chút nào, ai biết hai tên ma quỷ này sẽ tùy tiện tìm lý do tiếp tục đánh nó nữa hay không!

Cách đó không xa!

"Tình huống như thế nào?"

"Thượng cổ thủ hộ Tiên Thú, tồn tại vô địch thời đại này, vậy mà quỳ xuống trước mặt Diệp thiếu?"

Sau khi đạp nát toàn bộ mười vạn trái Kim Tinh Linh Quả, trong lúc Đặng Vân chuẩn bị đi tìm Diệp Phong thì thấy được cảnh tượng kinh hãi khiến cho tâm thần hắn rung mạnh!

"Diệp thiếu!"

"Chỉ một lát như thế mà đã thu phục được thượng cổ thủ hộ Tiên Thú này rồi?"

"Ngươi làm như thế nào?"

Sau khi Đặng Vân đi tới trước mặt Diệp Phong, cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.

"Đánh một trận!"

"Sau đó nó phục!"

"Về phần đánh như thế nào, vậy ta cũng không rõ ràng!"

Nghe được Đặng Vân hỏi như vậy, Diệp Phong cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.

Một lát sau!

Oanh! Oanh! Oanh!

Khi mọi người và hai thú rời khỏi di tích không gian, trong nháy mắt không trung lôi âm nổ vang, Thiên Đạo uy áp kinh khủng cũng theo đó mà bao phủ khu vực này!

Ừng ực!

Cảm nhận được Thiên Đạo uy áp khiến cho người ta hít thở không thông, Đặng Vân cũng thần sắc sợ hãi nuốt nước miếng một cái, sau đó nhìn về phía Diệp Phong sắc mặt bình thản đang đứng bên cạnh hỏi: "Diệp thiếu, thật sự không có vấn đề sao?"

"Có vấn đề gì?"

"Không phải chỉ là Thiên Đạo kiếp vân sao?"

"Yên tâm đi, nó ra chỉ là ra làm dáng cho có mà thôi, không dám bổ chúng ta!"

Nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của Đặng Vân, Diệp Phong cũng lên tiếng an ủi.

? ? ?

Không phải chỉ là Thiên Đạo kiếp vân sao?

Còn chỉ ra để làm dáng cho có?

Chương 751 - Đi, đuổi theo Thiên Đạo kiếp vân, sau đó chơi nó (2)

Lời này ngươi nói ra chính ngươi cũng tin sao?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Đặng Vân cũng trực tiếp nở nụ cười khổ, nếu không phải là bởi vì Thiên Đạo uy áp khiến cho bây giờ hắn không thể động đậy được thì mẹ nó hắn đã chạy từ lâu rồi, làm gì rảnh rỗi để mà hỏi thăm Diệp Phong vấn đề này!

(Thiên Đạo kiếp vân: Mẹ nó! Tại sao lại là tên ma quỷ này, mẹ nó ta bổ không nổi còn không trốn thoát được hay sao?)

Lúc này, Thiên Đạo kiếp vân ngưng tụ thành hình cũng phát hiện Diệp Phong, sau đó trực tiếp bay đi dưới ánh mắt khó có thể tin của Đặng Vân và Kim Giáp Thử Yêu!

Bay đi rồi?

Mẹ nó, Thiên Đạo kiếp vân bay đi rồi?

Thấy cảnh này, cho dù là Đặng Vân hay là Kim Giáp Thử Yêu, bọn họ đều không dám tin vào hai mắt của mình, bọn họ nằm mơ cũng không ngờ được là Thiên Đạo kiếp vân còn mẹ nó biết bay!

"Hai thủ hạ của ta còn chưa có chơi thoải mái mà ngươi đã chạy!"

Nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân trực tiếp bay đi, Diệp Phong cũng vung tay lên, trực tiếp hô: "Đi, đuổi theo Thiên Đạo kiếp vân, sau đó chơi nó!"

...

"Mẹ nó!"

"Cảm giác này cũng quá sung sướng đi!"

"Không ngờ được là Thiên Đạo kiếp vân cũng không gì hơn cái này a!"

Ngồi trên lưng Kim Giáp Thử Yêu, nhìn thấy Thiên Đạo kiếp vân bị bọn họ đuổi theo, không ngừng tăng thêm tốc độ bay đi, Đặng Vân cũng hưng phấn hô to lên, hắn nằm mơ cũng không ngờ được là có một ngày hắn còn có thể đuổi theo Thiên Đạo kiếp vân chạy khắp nơi!

"Ngươi hưng phấn cái rắm a!"

"Thiên Đạo kiếp vân sợ Diệp thiếu!"

"Ngươi tin hay không, bây giờ nếu như bây giờ Diệp thiếu dẫn theo thủ hạ của hắn rời khỏi đây thì Thiên Đạo kiếp vân sẽ quay trở lại đuổi theo hai tên rác rưởi chúng ta điên cuồng oanh tạc hay không!"

Nghe được Đặng Vân nói như vậy, Kim Giáp Thử Yêu cũng cực kỳ khinh thường lên tiếng nói, nhưng trong lòng hưng phấn nghĩ: "Lần này có thể nói là ta quá may mắn, mặc dù bị đánh cho mấy trận tê người nhưng có thể đi theo bên cạnh cường giả khủng bố như thế thì cũng đáng giá!"

"Tiểu Hắc!"

"Tiểu Bạch!"

"Chơi cũng gần đủ rồi!"

"Trực tiếp xử lý Thiên Đạo kiếp vân, sau đó chúng ta còn phải nhanh chóng đi bắt hai con thượng cổ thủ hộ Tiên Thú còn lại nữa!"

Cảm thấy chơi không sai biệt lắm, Diệp Phong cũng trực tiếp tiếng nói với Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch.

"Chủ nhân!"

"Ngươi xem ta cái gì tới cho ngươi nè!"

Đúng lúc này, giọng nói của tiểu hoàng cẩu bỗng nhiên từ đằng xa vọng lại!

"Ngọa tào! ! !"

"Một chó một lang một tiểu long, mẹ nó dẫn theo mười Thiên Đạo kiếp vân chạy tới?"

Sau khi Đặng Vân, Kim Giáp Thử Yêu và Tật Phong Xích Lôi Báo nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ nơi xa thì tất cả đều trừng to hai mắt kinh hô lên.

"Mẹ nó!"

"Cẩu Tử này chơi càng ngày càng lớn!"

"Ta mới dẫn ra một đạo Thiên Đạo kiếp vân vui đùa chơi, nó mẹ nó trực tiếp dẫn ra hơn mười đạo Thiên Đạo kiếp vân!"

"Cái này cần phải làm ra chuyện gì khiến cho người người oán trách mới có thể dẫn ra nhiều Thiên Đạo kiếp vân như vậy!"

Diệp Phong nhìn thấy giặc cướp ba thú đang dẫn theo hơn mười đạo Thiên Đạo kiếp vân chạy thẳng tới chỗ mình thì trong nháy mắt trên mặt cũng treo đầy hắc tuyến!

"Cẩu Tử!"

"Các ngươi đang làm cái gì đó!"

"Tại sao lại dẫn ra nhiều Thiên Đạo kiếp vân như vậy?"

"Còn nữa, tại sao không để cho Tiểu Kiếm trực tiếp giải quyết hết?"

Khi tiểu hoàng cẩu chạy tới, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.

"Chủ nhân!"

"Trước đó Tiểu Kiếm nói với ta ngươi đang bận bịu bắt thượng cổ thủ hộ Tiên Thú trong không gian di tích, ta suy nghĩ, loại chuyện nhỏ nhặt này sao có thể để chủ nhân ngài tự mình động thủ được, những lúc như thế này đi tìm thất tiên nữ chơi trò chơi nhỏ không phải hay hơn hay sao?"

"Cho nên dưới sự dẫn dắt của giặc cướp ba thú chúng ta, Diệp Tiểu Kiếm đã thành công bắt mười lăm con thượng cổ thủ hộ Tiên Thú, cũng đưa đến Thánh Địa!"

"Sau đó Diệp Tiểu Kiếm còn nói bên chỗ chủ nhân cũng chỉ có một đạo Thiên Đạo kiếp vân, vậy chắc chắn là đạo Thiên Đạo kiếp vân này rất cô đơn, cho nên chúng ta dẫn mười lăm đạo Thiên Đạo kiếp vân qua, chuẩn bị cho đạo Thiên Đạo kiếp vân lẻ loi trơ trọi này có bạn, đương nhiên, cũng thuận tiện một mẻ hốt gọn chúng nó!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, tiểu hoàng cẩu cũng nở một nụ cười bỉ ổi giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Quá cô đơn?

Làm bạn?

Sau đó một mẻ hốt gọn?

Bây giờ ngươi biết chơi như vậy rồi hay sao?

Nghe được tiểu hoàng cẩu giải thích, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó tự lẩm bẩm: "Làm người phải biết điều một chút, sau này cũng dễ nói chuyện, bây giờ chúng ta không nể mặt Thiên Đạo như thế, sau này nếu như nó không đi ra ngoài thì phải làm sao bây giờ!"

Một bên khác!

"Kim Giáp Thử Yêu!"

"Có phải là ngươi hoa mắt rồi hay không?"

"Sao ta lại cảm nhận được hơn mười đạo Thiên Đạo kiếp vân đang tập trung lại một chỗ ở trên không trung hình như đang phát run?"

Nhìn thấy hơn mười đạo Thiên Đạo kiếp vân ở trên không trung đều đang không ngừng run run, Đặng Vân cũng lộ ra vẻ khó có thể tin quay qua nhìn Kim Giáp Thử Yêu đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.

"Đặng Vân!"

"Ngươi không có hoa mắt!"

"Những. . . những Thiên Đạo kiếp vân đó hình như là đang phát run thật!"

Nghe được Đặng Vân, Kim Giáp Thử Yêu cũng lắp ba lắp bắp lên tiếng đáp lại, đồng thời kinh hãi nói: "Bây giờ người tu luyện ở thời đại này đều đã bưu hãn đến trình độ này rồi hay sao, cho dù là Thiên Đạo kiếp vân cũng có thể tùy ý bắt được?"

"Này!"

"Hai tên rác rưởi các ngươi có thể đừng có ngạc nhiên như vậy hay không?"

"Không phải chỉ là một chút đám mây nhỏ biết phóng điện hay sao, như vậy thì có gì mà đáng sợ, còn chưa đủ ta một kiếm trảm đây này!"

"Nếu như các ngươi cứ giữ tâm tính như vậy thì sau này làm sao có thể đi theo bên cạnh của chủ nhân?"

Ngay lúc một người một thú thấp giọng bàn tán với nhau thì một kiếm khách cụt một tay thần sắc điên cuồng xuất hiện ở trước người của bọn họ, sau đó trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường lên tiếng nói.

"Đại. . . đại nhân, ngài nói rất đúng!"

Chương 752 - Thiên Đạo kiếp vân: Các ngươi cũng không thể khi dễ mấy như vậy được

"Ta sẽ cố gắng điều chỉnh tâm tính mình, chỉ là Thiên Đạo kiếp vân thì là cái thá gì!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, cảm nhận được cảm giác áp bách vô hình khiến cho mình phải ngạt thở đến từ đối phương, Kim Giáp Thử Yêu cũng vội vàng lên tiếng tỏ thái độ!

"Ngươi thì sao!"

Nhìn thấy Đặng Vân không có có phản ứng gì, Diệp Tiểu Kiếm cũng nhìn về phía đối phương lên tiếng dò hỏi.

"Đại. . . đại nhân!"

"Ta, nếu như ta nói ta chỉ là người qua đường mà thôi, Diệp thiếu hoàn toàn không có ý muốn dẫn theo ta bên cạnh thì ngươi có tin hay không?"

Lúc này, Đặng Vân cũng gượng cười nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm giải thích rõ cho hắn biết, đồng thời thời khắc này hắn cũng rất hy vọng mình chính là một con thượng cổ thủ hộ Tiên Thú!

"Ừm?"

"Tư chất kém!"

"Ngộ tính kém!"

"Tu vi kém!"

"Tiểu huynh đệ... cũng kém!"

"Tổng hợp lại thì ngươi đúng là không có tư cách để đi theo bên cạnh chủ nhân!"

Kiểm tra tình huống của Đặng Vân một hồi, Diệp Tiểu Kiếm cũng trưng vẻ mặt thành thật ra khẽ gật đầu xem như tin tưởng những lời mà đối phương nói.

"Đặng Vân!"

"Ngươi, ngươi đi làm cái gì?"

Nhìn thấy Đặng Vân thần sắc cô đơn đi qua một bên, Kim Giáp Thử Yêu cũng vội vàng lên tiếng dò hỏi.

"Đừng hỏi!"

"Ta chỉ muốn yên tĩnh một mình!"

Sau khi đáp lại một câu, Đặng Vân một thân một mình yên lặng đi qua một bên, để lại cho mọi người một bóng lưng cô tịch.

...

(Thiên Đạo kiếp vân: Mẹ nó! Rốt cuộc có diệt chúng ta hay không, nếu muốn thì phải tranh thủ, nhìn dáng vẻ kinh hồn táng đảm của chúng ta như vậy rất là thoải mái hay sao?)

Hình như nghe được tiếng lòng của Thiên Đạo kiếp vân, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho ba người Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch: "Tranh thủ giải quyết đi, còn về mỗi người các ngươi chia nhau mấy đạo Thiên Đạo lôi kiếp thì tự các ngươi thương lượng với nhau đi!"

Một lát sau!

"Chủ nhân!"

"Ta chẻ Thiên Đạo kiếp vân thành dáng vẻ của ngươi, ngươi xem xem có giống hay không?"

"Chủ nhân!"

"Ta chôn xuống mấy chục vạn Huyết Đạn ở trong Thiên Đạo kiếp vân, chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, ta có thể lập tức dẫn nổ, đến lúc đó cảnh tượng chắc chắn sẽ rất hùng vĩ!"

"Chủ nhân!"

"Ta đã bày ra trận pháp siêu cường, không chỉ có thể tùy ý xóa đi Thiên Đạo kiếp vân mà còn có thể đem những Thiên Đạo kiếp vân này về Thánh Địa, chỉ cần không hao hết Thiên Đạo chi lực ẩn chứa bên trong thì có thể nuôi chơi mãi, nếu như có kẻ địch tập kích thì còn có thể kéo ra ngoài cho sét đánh!"

Lúc này, giọng nói tràn đầy hưng phấn của Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch cũng vang lên trên không trung.

Nghe được ba người nói như vậy, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự, thầm nghĩ trong lòng: "Ta kêu các ngươi tranh thủ thời gian giải quyết kết quả các ngươi lại chơi, không thể để lại chút tôn nghiêm cuối cùng Thiên Đạo kiếp vân hay sao?"

Nghĩ đến đây, trên mặt Diệp Phong cũng dần dần toát ra vẻ hưng phấn, sau đó trực tiếp hô lớn: "Giống, kích nổ, kéo về Thánh Địa!"

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó đừng có chơi như vậy chứ!"

"Ta sống sắp hơn vạn năm, từng nhìn thấy làm vườn, nuôi cỏ, nuôi cây, nuôi hài tử và nuôi Tiên Thú, đúng là chưa từng thấy ai nuôi Thiên Đạo kiếp vân chơi!"

"Thiên Đạo kiếp vân, đó chính là hóa thân của Thiên Đạo ý chí, là cơn ác mộng của người tu luyện và Tiên Thú! ! !"

Thấy cảnh này, Đặng Vân cũng muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại điên cuồng đến muốn xem Thiên Đạo kiếp vân như sủng vật nuôi, đây là chuyện mà người có thể làm ra được hay sao?

"Đặng Vân!"

"Không còn chuyện gì nữa rồi, chúng ta phải đi!"

"Bên trong cá tiên giới này có chứa Ngộ Thương Thạch và âm Dương Huyễn Đồng Thảo mà trước đó đã hứa sẽ cho ngươi, ngươi cầm lấy đi!"

"Sau này chúng ta có duyên thì sẽ gặp lại!"

Giao tiên giới cho Đặng Vân, sau đó Diệp Phong dẫn mọi người và hai thú đi vào vết nứt không gian mà Diệp Tiểu Kiếm vừa mới bổ ra.

"Ai!"

"Suy cho cùng là ta không có cái số đó!"

Nhìn thấy Diệp Phong biến mất trong vết nứt không gian, Đặng Vân cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó đưa mắt nhìn tiên giới trong tay mình sau đó tự lẩm bẩm: "Mặc dù không thể đi theo bên cạnh Diệp nhưng có Ngộ Thương Thạch Đệ Cửu Cảnh và Đệ Thập Cảnh với một lượng lớn âm Dương Huyễn Đồng Thảo thì cũng coi như là cho ta một cơ hội để đặt chân lên đỉnh phong!"

...

Bên ngoài Tinh Hồn Thánh Địa!

"Đinh! Chúc mừng túc chủ phát động hành vi phá của, ban thưởng một ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *1, ban thưởng Thạch Phá Truy Thiên Lôi *1000000."

Thạch Phá Truy Thiên Lôi: Một loại Tiên Khí sử dụng một lần đặc thù, khi sử dụng nó với người tu luyện và Tiên Thú thì có thể khóa chặt khí tức của đối phương, từ đó có thể tiến hành truy tung và công kích chính xác, mỗi một cái Thạch Phá Truy Thiên Lôi nổ tung thì lực lượng sinh ra đều có thể tùy tiện xóa bỏ một cường giả Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

? ? ?

Mẹ nó, cái này là một cái đại sát khí!

Hơn nữa còn thưởng cho ta một trăm vạn khỏa, nhìn khắp toàn bộ thượng giới, cho dù tính luôn cả Tiên Thú thì sợ là cũng không thể tìm ra đủ được một trăm vạn cường giả tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

Hiểu rõ tình huống của Thạch Phá Truy Thiên Lôi, sau đó Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình.

"Tiểu Bạch!"

"Năm đạo Thiên Đạo kiếp vân này có thể giao cho người khác khống chế hay không?"

Tạm thời không suy nghĩ thêm về một trăm vạn khỏa Thạch Phá Truy Thiên Lôi này nữa, Diệp Phong quay qua nhìn Diệp Tiểu Bạch lên tiếng hỏi thăm về vấn đề này.

"Chủ nhân!"

"Nó có trận nhãn, giống như đại trận mê cung này, chỉ cần có người kích hoạt lên trận nhãn thì có thể khống chế được năm đạo Thiên Đạo kiếp vân này!"

"Mà thông qua ta dò xét, bên trong mỗi một đạo Thiên Đạo kiếp vân đều đủ để bắn ra một trăm đạo Thiên Đạo lôi kiếp!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Bạch lập tức giải thích rõ cho hắn biết.

"Diệp trưởng lão, ngài về..."

Chương 753 - Ta ít đọc sách, ngươi đừng có chơi ta như vậy

Sau khi phát hiện Diệp Phong trở về, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng dùng tốc độ nhanh nhất từ ở trong đại trận mê cung vọt ra, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn.

Hắn hoàn toàn không ngờ được là lần này Diệp Phong ra ngoài, thoáng cái bắt trở lại mười lăm con thượng cổ thủ hộ Tiên Thú, nghĩ đến chuyện mình có thể thống lĩnh nhiều thượng cổ Tiên Thú thực lực kinh khủng như vậy trông cửa lớn thì sao có thể không khiến cho hắn hưng phấn cho được!

Nhưng mà không đợi hắn nói xong thì đã nhìn thấy năm đạo Thiên Đạo kiếp vân ở trên không trung, tình huống này khiến cho hắn choáng váng!

"Ngọc Quỷ trưởng lão!"

"Ngươi đi ra đúng lúc lắm!"

"Còn Kim Giáp Thử Yêu này cũng đem về để trông cửa lớn, đồng thời ta còn đem trở về năm đạo Thiên Đạo kiếp vân, bọn chúng đều đã bị trận pháp khống chế, bây giờ ta giao tất cả bọn chúng cho ngươi, nếu như có kẻ địch đến xâm phạm thì ngươi hoặc là thả Tiên Thú ra ngoài hoặc là thả Thiên Đạo kiếp vân ra ngoài bổ, tất cả dựa vào tâm trạng của người!"

Nhìn thấy Ngọc Quỷ trưởng lão đi từ bên trong đại trận mê cung ra, Diệp Phong cũng cười nói cho hắn biết tình huống này.

? ? ?

Thiên Đạo kiếp vân còn có thể bị trận pháp khống chế?

Ta ít đọc sách, ngươi cũng đừng có chơi ta!

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt Ngọc Quỷ trưởng lão cũng lóe lên vẻ khó tin bởi vì tình huống này hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của hắn!

Trong sự hiểu biết của hắn, Thiên Đạo kiếp vân chính là Thiên Vương lão tử, ai có thể cưỡi trên người Thiên Vương lão tử đi ị được chứ!

Một lát sau!

"Diệp trưởng lão!"

"Ngài đi thong thả, những thượng cổ thủ hộ Tiên Thú và Thiên Đạo kiếp vân này ta sẽ quản lý tốt !"

"Có ta ở đây, nếu ai muốn công phá đại môn Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta thì phải bước qua thi thể của ta trước đã!"

Kích hoạt trận nhãn khống chế Thiên Đạo kiếp vân, sau đó Ngọc Quỷ trưởng lão cũng thần tình kích động lên tiếng bảo đảm với Diệp Phong.

"Ngọc Quỷ trưởng lão!"

"Có ngươi thủ hộ đại môn Tinh Hồn Thánh Địa, ta yên tâm!"

Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão nói như vậy, Diệp Phong cũng cười lớn lên tiếng nói!

"Đúng rồi!"

"Gần đây Thánh Địa chúng ta xảy ra chuyện gì sao?"

"Lại để sư tôn của ta gấp gáp trở về xử lý như vậy?"

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó quay qua nhìn Ngọc Quỷ trưởng lão lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp trưởng lão!"

"Thật ra thì cũng không phải là chuyện lớn gì!"

"Chính là lão tông chủ cảm thấy đã đến lúc nên đi tiêu diệt Bồng Lai Tiên Đảo, Thái Hư Kiếm Tông và Thiên Vũ Tông cho nên mới gọi Thánh Chủ về."

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Ngọc Quỷ trưởng lão cũng lập tức giải thích rõ cho hắn biết.

"Đúng!"

"Lúc trước vì thu chút lợi tức trước mà trực tiếp dời trống tất cả bảo vật của ba cái thế lực này!"

"Bây giờ đã qua lâu như vậy rồi, cũng đã đến lúc nên đi tiêu diệt bọn họ!"

Nghe được Ngọc Quỷ trưởng lão nói như vậy, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Thiên Hạc Tông có một cường giả tu vi Tiên Kiếp Cảnh Nhất Trọng đỉnh phong sắp đi vào Thánh Địa, mục đích của đối phương là huyết tẩy Tinh Hồn Thánh Địa, một người cũng không để lại!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống bỗng nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

Hả?

Tại sao Thiên Hạc Tông lại phái người đến huyết tẩy Thánh Địa?

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi: "Hệ thống, tại sao Thiên Hạc Tông này muốn huyết tẩy Thánh Địa?"

Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, một tin tức xa lạ cũng xuất hiện ở trong đầu Diệp Phong.

Một lát sau!

"Thú vị!"

"Đúng là thú vị!"

"Không ngờ được là Thiếu tông chủ Thái Hư Kiếm Tông Phùng Dương lại được cơ duyên lớn ở trong Thiên Đạo Chiến Trường cách đây không lâu, do đó được tông chủ Thiên Hạc Tông xem trọng, cũng thu làm đệ tử thân truyền!"

Sau khi hiểu rõ được những tình huống này, khóe miệng Diệp Phong cũng nở một nụ cười lạnh, sau đó tự lẩm bẩm: "Thiên Hạc Tông này cũng coi như là chúa tể một phương ở Hỗn Loạn Hoang Vực, hơn nữa những người trong tông môn này cũng là hạng người tâm ngoan thủ lạt, nhưng những chuyện này cũng không có liên quan gì tới ta, nhưng mà bây giờ bọn họ muốn ra mặt cho Phùng Dương, thậm chí còn muốn huyết tẩy Tinh Hồn Thánh Địa ta, vậy thì chính là bọn họ tự tìm đường chết!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp lên tiếng nói với Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh: "Tiểu Kiếm, theo ta ra ngoài một chuyến!"

...

"Chủ nhân!"

"Chúng ta đi làm gì?"

Sau khi rời khỏi Thánh Địa, Diệp Tiểu Kiếm cũng mặt lộ vẻ hiếu kì lên tiếng hỏi thăm

"Có một kẻ địch đang chạy đến Thánh Địa chúng ta, hơn nữa còn muốn huyết tẩy Tinh Hồn Thánh Địa chúng ta!"

"Cho nên ta chuẩn bị ngăn chặn trước, trực tiếp đánh giết đối phương!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong cũng kể sơ tình huống cho hắn nghe.

Trừng!

Nghe đến đây, trong nháy mắt Diệp Tiểu Kiếm cảm giác được tên nam tử ngoài hơn mười dặm, sau đó tràn đầy hưng phấn hỏi: "Chủ nhân, vậy thì một hồi để cho ta một kiếm chém hắn hay là dùng màu vảng kiếm cắt hắn thành thịt nát?"

"Không cần ngươi xuất thủ!"

"Ta chuẩn bị để tên đó cảm nhận cảm giác vui sướng khi bị mấy vạn khỏa Thạch Phá Truy Thiên Lôi điên cuồng đuổi theo!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm hỏi thăm, Diệp Phong lại mặt lộ vẻ hưng phấn nói ra phương pháp giải quyết của mình.

? ? ?

Không cần ta xuất thủ?

Vậy dẫn theo ta tới đây để làm gì?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm ngẩn ra tại chỗ, hóa ra hắn hưng phấn sớm?

"Tiểu Kiếm!"

"Lúc này có phải trong lòng của ngươi đang có rất nhiều nghi vấn hay không?"

"Có phải là ngươi rất muốn biết nếu như không cần ngươi động thủ nhưng tại sao còn phải dẫn theo ngươi tới đây hay không?"

Nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm tràn đầy vẻ nghi hoặc, Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng hỏi.

"Chủ nhân!"

"Đúng là thuộc hạ đang muốn hỏi!"

Nghe được Diệp Phong nói ra nghi ngờ trong lòng mình, Diệp Tiểu Kiếm cũng trực tiếp thừa nhận.

"Bởi vì ta cần ngươi dẫn ta bay lên!"

Chương 754 - Thạch Khang bối rối, không coi trọng ta như vậy sao?

"Mặc dù 'cường địch' sắp đến này sẽ bị mấy vạn Thạch Phá Truy Thiên Lôi điền cuồng truy kích nhưng chắc chắn là ta không thể đuổi kịp hắn, vì có thể nhìn thấy hắn vui vẻ chạy loạn cho nên mới dẫn ngươi đi theo."

Lúc này, Diệp Phong nở một nụ cười, trực tiếp nói thẳng nguyên nhân.

? ? ?

Dẫn ta theo chính là vì muốn ta đưa ngươi bay lên?

Ngươi để cho một người thiếu mất một cánh tay làm chuyện này, ngươi cảm thấy thích hợp lắm hay sao?

Không phải dẫn thủ hộ Tiên Thú rác rưởi theo thì càng thích hợp hơn hay sao?

Nghe được Diệp Phong giải thích, Diệp Tiểu Kiếm cũng nở một nụ cười khổ, hắn rất muốn hỏi Diệp Phong một câu: "Thư thư phục phục ngồi trên lưng thủ hộ Tiên Thú không thơm sao?"

Ừm!

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Kiếm phát hiện được khí tức cường địch càng ngày càng gần, cũng vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nhắc nhở Diệp Phong: "Chủ nhân, cường địch đó sắp qua tới đây!"

"Ngọa tào!"

"Ngươi còn diễn?"

"Chỉ là 'cường địch', ngươi còn diễn?"

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc trên mặt của Diệp Tiểu Kiếm, Diệp Phong cũng yên lặng dựng lên một ngón tay cái.

...

"Ai!"

"Một cái Thánh Địa nho nhỏ ở Đông Châu thôi mà còn muốn ta phải tự mình đi một chuyến, đúng là không thú vị chút nào!"

"Thời điểm này, ra ngoài tìm hai muội tử uống chút rượu, bàn chuyện nhân sinh một chút không hay hơn sao?"

Thạch Khang đang chạy đến Tinh Hồn Thánh Địa, lúc này cũng cảm thấy không thú vị lên tiếng tự nói, dù sao hắn có tu vi kinh khủng Tiên Kiếp Cảnh nhất trọng đỉnh phong, không nói khoa trương một chút nào, hắn đến Đông Châu thì chính là tồn tại có thể đi ngang.

Hả?

Đúng lúc này, Thạch Khang chợt phát hiện phía trước có hai người ngăn cản đường đi của mình, tình huống này khiến cho trên mặt của hắn dần dần xuất hiện nụ cười khát máu, sau đó cũng không thèm nói nhảm chút nào, trực tiếp chém ra một kiếm kinh khủng thẳng tới chỗ hai người đối diện, định xóa bỏ hai người đó!

Một bên khác!

"Thú vị!"

"Một câu nói nhảm cũng không nói, vừa ra tay chính là sát chiêu chí mạng!"

"Không hổ là ác đồ đi ra từ Hỗn Loạn Hoang Vực!"

Nhìn thấy Thạch Khang đối diện vừa gặp mặt thì đã đánh ra một kiếm, Diệp Phong cũng cười lạnh tự nói.

"Chủ nhân!"

"Có cần ta chém ra một đạo kiếm khí mạnh gấp một trăm triệu lần trả lại hắn hay không!"

Lúc này, chú ý tới Diệp Phong có chút tức giận, Diệp Tiểu Kiếm cũng vội vàng lên tiếng nói.

"Không cần!"

"Ngươi bắt lấy đạo kiếm khí này cho ta, sau đó vui đùa ngay trước mặt của đối phương!"

"Ta muốn làm cho đối phương biết kiếm khí mạnh mẽ mà hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo cũng chỉ là đồ chơi trong tay chúng ta mà thôi!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm đề nghị, Diệp Phong lại lắc đầu, sau đó nói ra ý nghĩ của mình.

"Ngọa tào!"

"Kiếm khách cụt một tay đó là tình huống như thế nào?"

"Không chỉ bắt lấy kiếm khí kinh khủng mà ta chém ra, còn mẹ nó dùng kiếm khí mà ta vẫn lấy làm kiêu ngạo để tỉa lông chân?"

"Mẹ nó, này là xem thường ta đến mức nào?"

Khi Thạch Khang nhìn thấy kiếm khí mà mình vẫn lấy làm kiêu ngạo bị kiếm khách cụt một tay đối diện một tay nắm lấy, sau đó tỉa lông chân ở ngay trước mặt hắn thì cả người hắn đều muốn điên rồi!

"Tay không tiếp kiếm khí!"

"Hơn nữa còn có thể hoàn toàn khống chế được kiếm khí của ta!"

"Cho dù là cường giả cao hơn ta mấy đại cảnh giới cũng không thể nào nhẹ nhõm tùy ý làm được như vậy!"

Sau khi hết khiếp sợ, Thạch Khang có chút luống cuống!

Bây giờ hắn có thể khẳng định là kiếm khách cụt một tay đối diện đó có thực lực hơn xa mình nhiều, hắn hoàn toàn không ngờ được là hắn vừa mới đến Đông Châu mà hắn có thể tùy ý tung hoành thì lại đá vào một tấm sắt như vậy!

Bành!

"Đại nhân!"

"Vừa nãy là ta quá vô lý!"

"Hi vọng đại nhân đừng có trách tội, có thể tha cho ta một con đường sống hay không!"

Mà khiến cho Diệp Phong và Diệp Tiểu Kiếm cảm thấy bất ngờ chính là đối phương trực tiếp quỳ xuống trước mặt hai người, tốc độ nhận sợ này là hai người hiếm gặp!

"Chủ nhân!"

"Gia hỏa này không ra bài theo kịch bản, trực tiếp làm rối loạn kế hoạch của ngươi!"

Lúc này, Diệp Tiểu Kiếm cũng nhìn về phía Diệp Phong thấp giọng nói.

"Như vậy cũng không có ý nghĩa gì!"

"Nếu đã như vậy thì bắt đầu ném Thạch Phá Truy Thiên Lôi đi!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nói như vậy, lại nhìn Thạch Khang đối diện trực tiếp nhận sợ một chút, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ thất vọng lên tiếng nói.

"Chủ nhân!"

"Còn có một vấn đề, chính là 'cường địch' đối diện không biết uy lực của Thạch Phá Truy Thiên Lôi!"

"Nếu như hắn không trốn, chỉ sợ một cái Thạch Phá Truy Thiên Lôi là có thể trực tiếp nổ chết hắn!"

Nhìn thấy Diệp Phong lấy ra hai cái quả cầu màu đen lớn chừng quả đấm, Diệp Tiểu Kiếm cũng lên tiếng nhắc nhở, dù sao hắn nhớ trước đó Diệp Phong nói, muốn ném mấy vạn cái Thạch Phá Truy Thiên Lôi về phía đối phương!

"Ừm?"

"Đây đúng là một vấn đề!"

"Nếu như có đối tượng để thí nghiệm thì tốt!"

Nghe được Diệp Tiểu Kiếm nhắc nhở, Diệp Phong cũng khẽ nhíu mày tự nói.

...

Trong Tinh Hồn Thánh Địa!

Vẫn luôn chú ý đến tình huống bên chỗ Diệp Phong, hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trong mắt đều hiện lên một vòng tinh quang, mà khi hai người liếc nhau, trên mặt đều nở một nụ cười xấu xa!

"Mẹ nó!"

"Hai tên khốn kiếp các ngươi còn chưa hết đúng không!"

"Trước đó chủ nhân đã có chút bất mãn với ta, bây giờ khó khăn lắm mới có một cơ hội để biểu hiện mà hai tên khốn kiếp các người lại mẹ nó lừa ta nữa!"

Nhìn thấy hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch trước khi đi lại dùng kết giới và trận pháp vây khốn mình lần nữa, Diệp Tiểu Cước cả người đều muốn nổ, hắn hoàn toàn không ngờ được là bây giờ là hai người này lại trở nên chó như vậy!

Một bên khác!

Hả?

Nhìn thấy hai cái vết nứt không gian bỗng nhiên xuất hiện ở trên không trung, Diệp Phong cũng toát ra vẻ nghi hoặc.

"Chủ nhân!"

"Ngươi cần đối tượng để thí nghiệm, Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch đưa tới cho ngươi!"

Ngay lúc Diệp Phong nghi hoặc, Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh giải thích.

Rống! Rống!

Chương 755 - Kiên trì được nửa nén hương, cái này mà gọi là cho ta cơ hội sống sót đó hả?

Theo Diệp Tiểu Kiếm vừa nói dứt câu, hai tiếng thú gào từ hai vết nứt không gian truyền ra, ngay sau đó, hai con Tiên Thú tản ra khí tức khủng bố từ trong vết nứt không gian bay ra, mà trên mặt của bọn nó thì lộ ra vẻ hoảng sợ.

"Ngọa tào!"

"Tại sao ta cảm thấy khí tức này cũng không kém gì tông chủ?"

"Chẳng lẽ hai con Tiên Thú này là Tiên Thú kinh khủng có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?"

Phát hiện ra được khí tức uy áp kinh khủng này, Thạch Khang đến quỳ dưới đất cũng lộ ra vẻ vô cùng kinh hãi, mà chuyện khiến cho hắn cảm thấy càng sợ hãi hơn nữa chính là hắn phát hiện hai con tiên thú kinh khủng này trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ giống như là ở phía sau lưng của chúng nó có đại khủng bố gì đó, hắn không thể nào tưởng tượng được rốt cuộc là tồn tại như thế nào mới có thể khiến cho tiên thú mạnh mẽ như thế sợ hãi như thế!

"Chủ nhân!"

"Chúng ta đưa đối tượng thí nghiệm đến cho ngươi!"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch cũng đi từ trong vết nứt không gian ra, sau đó tràn đầy hưng phấn nhìn về phía Diệp Phong la lớn.

? ? ?

Đối tượng thí nghiệm?

Có ý gì?

Nghe được Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, cho dù là hai đại Tiên Thú khủng bố đang thấp thỏm lo âu hay là Thạch Khang đều cảm thấy khó hiểu.

"Không tệ!"

"Lại có hai con Tiên Thú xui xẻo để thử uy lực của Thạch Phá Truy Thiên Lôi!"

Nhìn hai con Tiên Thú kinh khủng xui xẻo ở trên không trung, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ hưng phấn nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh lên tiếng nói ra: "Tiểu Kiếm, cầm lấy Thạch Phá Truy Thiên Lôi, bắt đầu từ ngươi đi!"

Hả?

Nhìn Diệp Phong đưa tới hai viên Thạch Phá Truy Thiên Lôi, lại nhìn tay cụt của mình một chút, Diệp Tiểu Kiếm cũng nở một nụ cười khổ, hắn cảm thấy Diệp Phong đang chơi hắn nhưng mà hắn không có chứng cứ!

"À!"

"Suýt nữa quên mất, ngươi chỉ có một cánh tay!"

Đang lúc Diệp Tiểu Kiếm mọc cánh tay trái đã cụt ra được một nửa thì Diệp Phong bỗng nhiên nói một câu như vậy, sau đó ném hai viên Thạch Phá Truy Thiên Lôi trong tay cho hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch.

Cái gì!

Làm gì đó!

Cánh tay trái của ta đã mọc ra được một nửa, sau đó lại không cần ta nữa?

Nhìn thấy Diệp Phong ném Thạch Phá Truy Thiên Lôi cho hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch, Diệp Tiểu Kiếm đang đứng bên cạnh trực tiếp ngẩn ra tại chỗ, phải biết, dù là mới mọc ra một nửa nhưng nếu như bị Diệp Tiểu Đường nhìn thấy thì tuyệt đối sẽ kéo đứt nữa!

Đây là không giúp đỡ được còn bị tội?

"Kích nổ!"

Lúc này, Diệp Phong cũng không có chú ý tới tình huống của Diệp Tiểu Kiếm lúc này mà trực tiếp hô to với hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch.

"Ngọa tào!"

"Mau trốn!"

"Sẽ chết thú!"

Nhìn Thạch Phá Truy Thiên Lôi bay tới chỗ mình, lúc này hai đại Tiên Thú khủng bố cũng cảm nhận được khí tức tử vong sau đó trên mặt lộ vẻ sợ hãi chạy trốn, nhưng mà khiến cho bọn chúng sụp đổ chính là Thạch Phá Truy Thiên Lôi mạng đến sợ hãi vô tận cho bọn chúng lại có thể truy tung, không cần biết chúng nó chạy trốn như thế nào đều không thể cắt đuôi Thạch Phá Truy Thiên Lôi sau lưng được!

Thời khắc này, bọn chúng đã hiểu được rốt cuộc đối tượng thí nghiệm là có ý gì, hóa ra chính là bắt chúng nó tới đây để kiểm tra uy lực của Thạch Phá Truy Thiên Lôi này!

Oanh! Oanh!

Rất nhanh, theo hai tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, hai đại Tiên Thú khủng bố trực tiếp biến mất trong đám mây hình nấm sinh ra do nổ tung.

"Ngọa tào! ! !"

"Đây chính là hai con Tiên Thú kinh khủng tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"

"Cho dù tông chủ đối mặt bọn chúng thì cũng không dám đắc tội, kết quả các ngươi nói nổ liền nổ?"

Quỳ trên mặt đất, Thạch Khang thấy cảnh này thì sợ đến hai con ngươi co rút lại, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

Hô!

Sau khi tỉnh táo lại, Thạch Khang cũng thở dài ra một hơi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ may mắn lẩm bẩm: "May mà ta không phải đối tượng thí nghiệm, nếu không thì chắc chắn sẽ chết còn thảm hơn chúng nó nữa!"

Một bên khác!

"Hệ thống!"

"Mấy vạn khỏa Thạch Phá Truy Thiên Lôi, nếu như chỉ dựa vào mấy người chúng ta thì sợ là còn chưa có ném xong thì Thạch Khang đó đã bị nổ chết!"

"Cho nên, để Diệp Nhất dẫn hơn mười vạn tên kim giáp hộ vệ ra giúp đỡ đi!"

Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó ra lệnh cho hệ thống.

"Ngọa tào! ! !"

"Cái này, mẹ nó không phải là kim sắc truyền thuyết mà Hỗn Loạn Hoang Vực sợ hãi nhất hay sao!"

"Ta trêu chọc phải đại lão phía sau kim sắc truyền thuyết?"

Sau khi Thạch Khang nhìn thấy mười vạn tên đại quân kim giáp từ trong vết nứt không gian dài vài trăm mét đi ra, cả người hắn đều muốn nổ, không tự chủ được dùng hai tay lặng lẽ nắm chặt quần của mình!

Hả?

Làm gì?

Bọn họ muốn làm gì?

Trong tay mỗi người có một cái quả cầu đen kinh khủng, hơn nữa trên mặt đều lộ vẻ hưng phấn nhìn ta, không phải là bọn họ định ném nhiều quả cầu đen có uy lực kinh khủng như vậy tới chỗ ta đó chứ!

Chú ý tới mười vạn thành viên kim sắc truyền thuyết đối diện sau khi nhận lấy Thạch Phá Truy Thiên Lôi thì tất cả đều quay mặt qua nhìn mình, Thạch Khang luống cuống thật!

Nếu như mới nãy hắn không có chứng kiến được uy lực của Thạch Phá Truy Thiên Lôi thì hắn cũng sẽ không có phản ứng gì quá lớn!

Nhưng hắn thấy được!

Hai con Tiên Thú kinh khủng trực tiếp 'oanh' một tiếng nổ tung không còn sót lại một chút gì ngay trước mặt hắn!

Một bên khác!

"Tất cả mọi người học theo ta!"

Lúc này, Diệp Phong cũng hô lớn một tiếng, sau đó dùng tay phải cầm Thạch Phá Truy Thiên Lôi thực hiện động tác ném bóng chày!

Học theo!

Mười vạn tên đại quân kim giáp sau khi thấy được thì cũng đều nhấc chân trái lên, thân thể hơi ngửa ra sau, tất cả đều đồng loạt làm ra động tác chuẩn bị ném bóng!

"Chờ một chút! ! !"

"Cho dù chết thì ta cũng muốn chết rõ ràng!"

Chương 756 - Kiên trì được nửa nén hương, cái này mà gọi là cho ta cơ hội sống sót đó hả? (2)

"Chẳng lẽ bởi vì trước đó ta vô cớ chém một đạo kiếm khí về phía các ngươi mà các ngươi muốn dùng trận thế kinh khủng như thế xoá bỏ ta hay sao?"

Lúc này, Thạch Khang cũng thần sắc sợ hãi nhìn về phía Diệp Phong hô to lên.

"Dĩ nhiên không phải!"

"Quên tự giới thiệu mình!"

"Ta là Thánh tử của Tinh Hồn Thánh Địa, lần này ngươi đến đây là muốn huyết tẩy Tinh Hồn Thánh Địa ta, mà ta thân là Thánh tử, không nên giết ngươi sao?"

Nói đến đây, Diệp Phong bỗng nhiên có chút suy tư sau đó tiếp tục nói: "Nhưng mà đừng nói ta không cho ngươi cơ hội sống sót, chỉ cần ngươi có thể kiên trì nửa nén hương dưới sự truy đuổi của mười vạn cái Thạch Phá Truy Thiên Lôi, vậy ta sẽ bỏ qua cho ngươi!"

? ? ?

Đây là cho ta cơ hội sống sót?

Hai con Tiên Thú kinh khủng có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đó đều không thể kiên trì mười cái cái rắm, ngươi kêu ta kiên trì nửa nén hương?

Chơi hả?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Thạch Khang muốn điên rồi, đồng thời hắn cũng bởi vì biết được thân phận của Diệp Phong mà cảm thấy cực kỳ chấn kinh và sợ hãi, bởi vì hoàn toàn không giống như tin tức mà hắn lấy được!

Đã nói là một cái Thánh Địa nhỏ có thể tùy ý xoá bỏ, kết quả mẹ nó Thánh tử người ta là đại lão phía sau kim sắc truyền thuyết, cái này đâu phải là đến đồ sát, mẹ nó, đến để chịu chết thì đúng hơn!

"Bắt đầu ném!"

Lúc này, Diệp Phong không có để ý đến suy nghĩ trong lòng của Thạch Khang mà trực tiếp ra lệnh tấn công cho mười vạn tên kim giáp hộ vệ.

"Đi mẹ nó !"

"Dù không kiên trì được nửa nén hương thì cũng phải liều mạng một phen!"

"Hơn nữa còn phải lập tức thông báo tin tức này cho tông chủ mới được!"

Nhìn thấy mười vạn quả cầu đen lớn chừng quả đấm giống như mưa đen phô thiên cái địa bay tới chỗ mình, Thạch Khang cũng nhanh chóng đứng lên, sau đó trực tiếp dốc hết toàn lực hướng chạy trốn đến nơi xa, đồng thời hắn cũng lập tức lấy Truyền âm Thạch từ trong ngực ra liên hệ với tông chủ Thiên Hạc Tông Trần Nhất Hải.

"Làm gì?"

"Hai tên khốn kiếp các ngươi xem ta là cái gì chứ?"

Khi Thạch Khang đang nhanh chóng chạy trốn tới nơi xa, hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch liếc nhau, sau đó trực tiếp xem Diệp Tiểu Kiếm như cáng cứu thương hình người giơ lên, một người phụ trách giơ đầu Diệp Tiểu Kiếm, một người phụ trách giơ hai chân Diệp Tiểu Kiếm!

"Chủ nhân!"

"Mau lên đây ngồi!"

"Chúng ta lập tức đuổi theo!"

Lúc này, Diệp Tiểu Hắc cũng nhìn về phía Diệp Phong đang đứng bên cạnh nhìn đến choáng váng lên tiếng thúc giục .

"Cái này. . . như vậy được không?"

Nhìn Diệp Tiểu Kiếm biến thành cáng cứu thương hình người, Diệp Phong cũng gượng cười hỏi thăm, hắn hoàn toàn không ngờ được là hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch chơi hoa dạng như vậy!

Bành!

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, Diệp Tiểu Bạch nắm lấy hai chân Diệp Tiểu Kiếm cũng dùng chân đá tiểu huynh đệ của Diệp Tiểu Kiếm một chút, sau đó hạ giọng nhắc nhở: "Ngươi phản ứng một chút đi, làm sao, chủ nhân ngồi ở trên người của ngươi ngươi không vui hay sao?"

"Mẹ nó!"

"Nói chuyện thì cứ nói đi, mẹ nó ngươi động tới huynh đệ của ta là ý gì?"

"Lẽ nào ngươi cho rằng thực lực của ngươi mạnh hơn ta một chút là ngươi muốn làm gì ta thì làm hay sao?"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch nói như vậy, Diệp Tiểu Kiếm trong lòng chửi ầm lên nhưng nghĩ tới chuyện mình đã rớt vào trong hố, cuối cùng cũng phải chấp nhận số phận trên mặt nở một nụ cười nhìn về phía Diệp Phong la lớn: "Chủ nhân, đi lên nhanh một chút đi, ngươi có thể ngồi trên người của thuộc hạ đó là vinh hạnh của thuộc hạ!"

...

Một bên khác!

"Ha ha ha!"

"Thạch Khang, nếu như ngươi đã liên hệ với ta không có gì bất ngờ xảy ra thì ngươi đã tiêu diệt cái Thánh Địa nhỏ đó rồi đúng không!"

"Đúng rồi, có phải là trước khi chết thì những sâu kiến đó quỳ xuống trước mặt ngươi sau đó khóc lóc cầu xin tha mạng hay không!"

Kích hoạt Truyền âm Thạch, tiếng cười to của tông chủ Thiên Hạc Tông Trần Nhất Hải lập tức vang lên ở trong đầu Thạch Khang.

? ? ?

Không có gì bất ngờ xảy ra?

Mẹ nó, xảy ra chuyện ngoài ý muốn thật!

Lúc sắp chết, quỳ xuống, khóc xin tha mạng?

Mẹ nó, ngươi đang nói ta đúng không!

Nghe được Trần Nhất Hải nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Thạch Khang cũng treo đầy hắc tuyến, sau đó trực tiếp nói ra: "Tông chủ, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta không chỉ không thể diệt 'Thánh Địa nhỏ' đó mà bây giờ còn bị điên cuồng đuổi giết thậm chí có thể chết đi bất cứ lúc nào!"

Thiên Hạc Tông, bên trong đại điện!

"Ừm?"

"Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Thạch Khang còn đang bị đuổi giết, thậm chí có thể chết đi bất cứ lúc nào?"

Nghe được Thạch Khang nói như vậy, Trần Nhất Hải cũng tỏ vẻ giật mình, hắn không thể hiểu được, Thạch Khang có tu vi Tiên Kiếp Cảnh nhất trọng đỉnh phong thì tại sao lại tao ngộ nguy hiểm trí mạng ở Đông Châu nho nhỏ!

"Thạch Khang!"

"Nếu như ngươi còn có thời gian và tinh lực dùng Truyền âm Thạch để liên hệ ta thì chứng minh rằng tình cảnh hiện tại của ngươi còn chưa tới mức nguy hiểm lắm!"

"Ngươi nói với ta trước, rốt cuộc là người nào đang đuổi theo giết ngươi?"

Sau khi tỉnh táo lại, Trần Nhất Hải cũng lập tức lên tiếng hỏi thăm.

? ? ?

Thần mẹ nó tình cảnh còn không tới mức mức nguy hiểm lắm?

Bây giờ ta đang bốc lên nguy hiểm tính mạng thông gió cho... không phải, là truyền lại tin tức cho ngươi!

Nghe được Trần Nhất Hải nói như vậy, Thạch Khang tức giận, thậm chí bây giờ hắn chỉ hận không thể thay đổi thân phận của hai người một chút để cho đối phương cũng cảm nhận tình cảnh không tính là quá nguy hiểm lắm này!

"Tông chủ!"

"Ta, trước mắt ta đang bị mấy vạn quả cầu đen điền cuồng truy kích!"

"Toàn bộ những quả cầu đen này đều là một loại Tiên Khí đặc thù có thể nổ tung có thể truy tung, một quả thì có thể nổ chết một con Tiên Thú tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, mà bây giờ ta lại một mình đối mặt mấy vạn quả, một khi bị đuổi kịp đối sẽ bị nổ đến ngay cả một chút cặn bã cũng không thể để lại!"

Chương 757 - Thạch Khang, ngươi đang đùa với ta có đúng không

Bình phục tâm tình lại một chút, sau đó Thạch Khang cũng tranh thủ nói ra tình huống bên này.

"Thạch Khang! !"

"Đừng làm rộn!"

"Có phải ngươi đã diệt cái Thánh Địa đó, sau đó ở trên đường trở về cảm thấy nhàm chán cho nên mới nói đùa với ta đúng hay không?"

"Nếu không, Tiên Khí đặc thù cấp bậc như vậy cho dù chỉ là một quả cũng sẽ trở thành trấn tông chi bảo, làm gì có người đem mấy vạn quả Tiên Khí đặc thù cấp bậc như vậy dùng ở trên người của ngươi, thực lực của ngươi như thế nào chẳng lẽ ngươi còn không biết hay sao, cho dù là bại gia tử cũng sẽ không làm ra được chuyện như vậy!"

Nhưng mà khi Trần Nhất Hải nghe được Thạch Khang nói ra những lời này thì vẻ khẩn trương ở trên mặt dần dần biến mất sau đó nói ra ý nghĩ trong lòng mình, bây giờ hắn đã cho rằng Thạch Khang đang nói đùa với hắn!

? ? ?

Thần mẹ nó nói đùa với ngươi?

Ta bị mấy vạn quả Tiên Khí đặc thù cấp bậc như thế điền cuồng truy kích thật!

Về phần tại sao đối phương muốn dùng nhiều đại sát khí như vậy để đối phó một đồ rác rưởi Tiên Kiếp Cảnh nhất trọng đỉnh phong như ta, mẹ nó ta làm sao mà biết được cơ chứ!

Nghe được Trần Nhất Hải nói như vậy, Thạch Khang muốn tức nổ tung!

Liên tiếp bị hiểu lầm đã dần dần khiến cho tâm thái Thạch Khang trở nên vặn vẹo!

"Được!"

"Nếu như ngươi đã không tin thì ta sẽ thương lượng với vị thiếu gia đó một chút xem có thể để cho ngươi cũng tự mình tới cảm nhận một phen được hay không!"

Lúc này, Thạch Khang cũng sinh ra một ý nghĩ cực kỳ điên cuồng, dù sao đều phải chết, nếu như đã bị hiểu lầm, vậy thì còn không bằng kéo một người nữa chết theo, chớ nói chi là nếu như không phải đối phương lệnh cho hắn đến đây làm việc này thì hắn đâu có gặp phải kiếp nạn này!

Một bên khác!

"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, Thạch Khang liên tiếp bị tông chủ Thiên Hạc Tông hiểu lầm, lúc này muốn cho tông chủ Thiên Hạc Tông cũng tới tự mình cảm nhận cảm giác bị mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi điền cuồng truy kích một chút, hơn nữa hắn sẽ lập tức nói ra yêu cầu này với túc chủ!"

Lúc này, giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Phong.

"Ừm?"

"Thạch Khang này đúng là người tốt!"

"Trong lúc hưởng thụ niềm vui sướng mà còn nghĩ đến chuyện chia sẻ nó cho người khác!"

Nghe được hệ thống nhắc nhở, Diệp Phong cũng nở một nụ cười, sau đó trực tiếp nói với hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch đang nâng Diệp Tiểu Kiếm lên: "Tăng thêm tốc độ, đuổi kịp Thạch Khang đó, ta muốn thương lượng với hắn một chút, xem phải làm như thế nào mới có thể chia sẻ niềm vui sướng cho người khác!"

Một lát sau!

"Thạch Khang!"

"Ngươi không cần nói gì cả!"

"Bây giờ người chỉ cần trả lời ta là có phải ngươi muốn đem tông chủ Thiên Hạc Tông Trần Nhất Hải tới, sau đó cùng ngươi hưởng thụ cảm giác vui sướng khi bị mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi điên cuồng đuổi theo đúng không!"

Sau khi đuổi kịp Thạch Khang, không đợi Thạch Khang nói chuyện, Diệp Phong lập tức lên tiếng nói ra ý nghĩ trong lòng của đối phương trước.

"Ngọa tào!"

"Không phải đâu!"

"Gia hỏa này không chỉ tinh thông cướp bóc chi thuật mà còn mẹ nó tinh thông tính toán chi thuật?"

"Thậm chí ngay cả ý nghĩ trong lòng của ta mà cũng biết được!"

Đang chuẩn bị nói ra ý nghĩ này, Thạch Khang nghe được Diệp Phong nói như vậy thì cả người đều bị kinh hãi, sau đó thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng trách đối phương có thể bồi dưỡng ra được một đại quân cướp bóc cực kỳ kinh khủng như kim sắc truyền thuyết, người ta có bản lĩnh thật!"

"Thiếu gia!"

"Ta muốn!"

Rất nhanh, Thạch Khang cắn răng, nói thẳng ra quyết định trong lòng!

"Ha ha ha!"

"Thạch Khang, tại sao tiểu tử ngươi không nói chuyện?"

"Có phải là bị ta đoán trúng rồi hay không?"

Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy đắc ý của Trần Nhất Hải vang lên trong đầu của Thạch Khang!

"Tông chủ!"

"Ngươi đoán sai hết!"

"Vì có thể để ngươi tin tưởng những gì mà ta nói, ngươi có thể lập tức tự mình cảm nhận một chút xem tình cảnh không tới mức nguy hiểm lắm của ta bây giờ là như thế nào!"

Nghe được giọng nói tràn đầy đắc ý của Trần Nhất Hải, Thạch Khang cũng nở nụ cười lạnh, sau khi nói xong lời này thì trực tiếp cắt đứt liên hệ Truyền âm Thạch.

"Diệp Nhất!"

"Bên trong cái tiên giới này chứa mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi, lập tức chia cho mười vạn đại quân kim giáp, để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, mục tiêu số hai sắp xuất hiện!"

"Tiểu Hắc!"

"Trực tiếp bắt tông chủ Thiên Hạc Tông Trần Nhất Hải đó tới đây đi!"

Lúc này, Diệp Phong cũng đưa ra một loạt mệnh lệnh!

Thiên Hạc Tông, bên trong đại điện!

"Có ý gì?"

"Cái gì gọi là ta lập tức có thể tự mình cảm nhận tình cảnh của hắn bây giờ?"

"Rốt cuộc Thạch Khang này đang nói cái gì!"

Nhìn Truyền âm Thạch đã không có phản ứng trong tay, nghĩ tới câu nói cuối cùng của Thạch Khang, Trần Nhất Hải cũng tỏ vẻ không hiểu, bởi vì hắn hoàn toàn không hiểu tên đó nói như vậy rốt cuộc là ý gì!

Mà trong lúc Trần Nhất Hải còn đang nghi ngờ Thạch Khang nói những lời đó là có ý gì thì một khe hở không gian lại lặng yên không tiếng động xuất hiện ở phía sau hắn.

Xoát!

Hình như đã nhận ra cái gì, Trần Nhất Hải cũng đột nhiên quay đầu nhìn ra sau lưng, khi hắn phát hiện không biết lúc nào sau lưng xuất hiện một khe hở không gian quỷ dị thì sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi, sau đó nhanh chóng lui về sau!

Nhưng mà khi Trần Nhất Hải phát hiện vết nứt không gian đó lại điên cuồng đuổi theo hắn khi hắn lui về sau thì trên mặt của hắn cũng xuất hiện vẻ vô cùng hoảng sợ!

"Chuyện này, rốt cuộc đó là cái gì!"

Luống cuống!

Lúc này Trần Nhất Hải luống cuống thật, hắn hoàn toàn không biết rốt cuộc bên trong cái vết nứt không gian bỗng nhiên xuất hiện này ẩn giấu hung hiểm gì!

"Chủ nhân đã chuẩn bị đại lễ cho ngươi!"

"Bây giờ đi theo ta đi!"

Ngay lúc Trần Nhất Hải thấp thỏm lo âu, một giọng nói tràn đầy trêu tức từ trong vết nứt không gian vọng ra, sau đó một cánh tay đột nhiên duỗi ra từ bên trong, trực tiếp bắt Trần Nhất Hải đi vào!

...

Chương 758 - Các ngươi đều bị bệnh tâm thần đúng hay không, rảnh rỗi không có chuyện gì làm chặt chân của ta để làm gì?

"Xảy ra chuyện gì?"

"Đây là đâu?"

"Ai bắt ta tới đây?"

Sau khi Trần Nhất Hải từ vết nứt không gian đi ra ngoài, cả người đều ở trong trạng thái bối rối không biết chuyện gì đã xảy ra.

"Mục tiêu số hai xuất hiện!"

"Kích nổ!"

Không đợi Trần Nhất Hải kịp phản ứng lại, giọng nói tràn đầy hưng phấn của Diệp Phong đã vang lên từ chỗ không xa, mà theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, mười vạn tên đại quân kim giáp cũng động tác chỉnh tề ném Thạch Phá Truy Thiên Lôi tới chỗ Trần Nhất Hải.

"Ngọa tào!"

"Quả cầu đen phô thiên cái địa!"

"Mỗi một quả cầu đen đều mang đến cho ta một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, đây là tiết tấu muốn chết hay sao?"

Nghe được giọng nói của Diệp Phong vang lên, sau khi tỉnh táo lại Trần Nhất Hải cũng nhìn về phía Diệp Phong, khi hắn nhìn thấy mười vạn tên đại quân kim giáp ném ra Thạch Phá Truy Thiên Lôi trong tay, nhìn mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi giống như mưa đen phô thiên cái địa bắn thẳng đến chỗ mình, cả người bị hù cho ngẩn ra tại chỗ.

"Tông chủ!"

"Đừng có đứng ngây ra đó!"

"Mau trốn, nếu như bị bất cứ một quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi nào đụng đến, cho dù là ngươi có tu vi Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong thì cũng sẽ bị nổ chết!"

Trong lúc Trần Nhất Hải còn đang ngây người, giọng nói của Thạch Khang bỗng nhiên vang lên từ nơi không xa.

"Ngọa tào!"

"Thạch Khang, cái tên này bị mười vạn quả cầu đen điên cuồng truy kích thật!"

Nghe được Thạch Khang nói như vậy, Trần Nhất Hải cũng quay đầu lại nhìn, khi hắn nhìn thấy Thạch Khang đang bị lít nha lít nhít quả cầu đen điên cuồng đuổi theo thì trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hãi.

Bốp!

Nghĩ đến đây, Trần Nhất Hải đột nhiên cho mình một bạt tai, sau đó mắng thầm: "Mẹ nó, bây giờ là lúc nào rồi, ta còn ở đây sợ hãi thán phục, bây giờ phải tranh thủ trốn, nếu không sẽ bị nổ chết thật!"

Một lát sau!

"Tông chủ!"

"Bây giờ ngươi còn cảm thấy là ta đang trêu chọc ngươi hay không?"

"Bây giờ ngươi còn cảm thấy tình cảnh này còn không tính là quá mức nguy hiểm hay không?"

"Nếu không phải ta cầu vị đại thiếu đó bắt ngươi tới đây, ngươi hoàn toàn không có cơ hội hưởng thụ được cảm giác vui sướng khi thi chạy với tử vong!"

Lúc này, Thạch Khang đang chạy trốn cũng quay qua nhìn Trần Nhất Hải tràn đầy vẻ tuyệt vọng bên cạnh lên tiếng nói.

Hả?

Thần mẹ nó hưởng cảm giác vui sướng khi thi chạy với tử vong?

Cũng bởi vì ta không tin những gì mà ngươi nói, sau đó ngươi lập tức cầu đối phương bắt ta tới tự mình cảm nhận một chút?

Mặc dù ngươi là người nhưng mà chuyện mà ngươi làm rất là chó ngươi có biết không!

Nghe được Thạch Khang nói như vậy, Trần Nhất Hải cả người đều muốn điên rồi, hắn hoàn toàn không ngờ được là nguyên nhân mình bị bắt tới lại chính là vì không có tin tưởng những gì mà Thạch Khang nói!

"Tông chủ!"

"Có phải ngươi không có chú ý tới những người vừa ném quả cầu đen đó hay không?"

"Mẹ nó đó là kim sắc truyền thuyết a!"

"Mà đại lão đứng sau kim sắc truyền thuyết mẹ nó là Thánh tử của Tinh Hồn Thánh Địa!"

"Chúng ta bị cái tên khốn kiếp Phùng Dương đó hố chết!"

Lúc này, Thạch Khang cũng nói ra một tin tức khiến cho tâm thần Trần Nhất Hải rung mạnh nữa!

Một bên khác!

"Hệ thống!"

"Ta thấy hai người bọn họ nói chuyện rất vui vẻ!"

"Bọn họ không muốn gọi mấy người nữa tới cùng nhau hưởng thụ hay sao?"

Nghĩ đến trong tay mình còn thừa lại tám mươi vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ mong đợi lên tiếng hỏi thăm hệ thống.

"Đinh! Túc chủ, bây giờ bọn họ rất muốn bắt Phùng Dương tới, bọn họ cho là mình sẽ gặp kiếp nạn này đều là do bị Phùng Dương hại!"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm, hệ thống cũng lập tức đáp lại.

"Phùng Dương?"

"Thiếu tông chủ Thái Hư Kiếm Tông sao?"

"Dù sao sớm muộn gì cũng phải làm thịt đối phương, vậy thì giải quyết một lần một đi!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía Diệp Tiểu Hắc lên tiếng nói ra: "Tiểu Hắc, bắt Phùng Dương của Thiên Hạc Tông tới!"

...

"Thạch Khang!"

"Mới nãy ngươi cầu vị đại thiếu đó như thế nào?"

"Chúng ta có thể chết nhưng nhất định phải kéo cái tên tiểu khốn kiếp Phùng Dương đó theo mới được!"

"Nếu không thì chúng ta chết quá mẹ nó biệt khuất!"

Hiểu rõ được tất cả tình huống, Trần Nhất Hải cũng nhìn về phía Thạch Khang lên tiếng hỏi thăm, hắn hoàn toàn không ngờ được là cũng bởi vì thu Phùng Dương làm đệ tử thân truyền mà mình phải mất mạng!

"Tông chủ!"

"Vị đại thiếu đó rất không đơn giản, hắn tinh thông thiên toán chi thuật!"

"Bên này chúng ta thương thảo xong, bên kia hẳn là hắn đã biết!"

"Cho nên không có gì bất ngờ xảy ra thì tên tiểu khốn kiếp Phùng Dương đó chẳng mấy chốc sẽ bị bắt tới đây!"

Nghe được Trần Nhất Hải hỏi thăm mình, Thạch Khang cũng giải thích rõ cho hắn biết.

...

Một lát sau!

"Ngọa tào!"

"Sư tôn, đây là tình huống như thế nào!"

"Mẹ nó bây giờ ta rất hốt hoảng!"

Mơ mơ hồ hồ bị bắt tới, Phùng Dương nhìn thấy lít nha lít nhít Thạch Phá Truy Thiên Lôi sau lưng đang bắn thẳng tới chỗ mình thì trên mặt cũng lộ ra vẻ hoảng sợ quay qua nhìn Trần Nhất Hải bên cạnh hô to lên.

Phốc phốc!

Theo một tiếng động khác thường vang lên, một cái chân của Phùng Dương bị Trần Nhất Hải dùng chiến đao chặt đứt!

? ? ?

Tình huống như thế nào?

Sư tôn không cứu ta còn chưa tính, còn mẹ nó chặt đứt một cái chân của ta là ý gì?

Bối rối!

Nhìn mình bị chặt đứt một cái chân, Phùng Dương cả người đều bối rối!

Phốc phốc!

Không đợi Phùng Dương kịp phản ứng, một bên khác Thạch Khang cũng dùng trường kiếm trong tay cũng chặt đứt một cái chân khác của hắn.

? ? ?

Mẹ nó, các ngươi đều bị bệnh tâm thần hết rồi hay sao!

Rảnh rỗi không có việc gì làm chặt chân ta chơi?

Nhìn thấy hai chân mình bị chặt, Phùng Dương cả người đều choáng váng!

Mơ mơ hồ hồ bị vồ tới!

Mơ mơ hồ hồ bị chặt đứt hai chân!

Mẹ nó ta đào mộ tổ của các ngươi hay là đoạt vợ của các ngươi?

Chương 759 - Đừng giúp ta, xin ngươi hãy để cho ta trực tiếp chết đi

Sau khi tỉnh táo lại, Phùng Dương cũng nhìn về phía Trần Nhất Hải và Thạch Khang đã bay đến trước mặt mình lên tiếng hỏi thăm: "Sư tôn, Thạch chấp sự, các ngươi chặt ta chân làm gì?"

Cách đó không xa!

"Chủ nhân!"

"Không có gì bất ngờ xảy ra thì Phùng Dương này chết chắc rồi!"

"Nếu không ta qua đó giúp hắn mọc ra hai chân mới được không?"

Thấy cảnh này, Diệp Tiểu Kiếm cũng nhìn Diệp Phong đang ngồi trên lưng mình đưa ra một lời đề nghị.

Hả?

Giúp hắn mọc ra hai chân mới?

Nghe được lời đề nghị của Diệp Tiểu Kiếm, lại nhìn Phùng Dương sắp bị mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi đuổi kịp cách đó không xa một chút, Diệp Phong cũng khẽ gật đầu, sau đó lên tiếng nói ra: "Đi thôi, hắn mới là kẻ cầm đầu, không thể để cho hắn chết dễ dàng như vậy!"

Một bên khác!

"Chặt chân ngươi làm gì?"

"Bây giờ tại sao hai chúng ta sẽ gặp kiếp nạn này, trong lòng ngươi không biết hay sao?"

"Nếu không phải tại ngươi thì sao hai chúng ta sẽ thảm như vậy?"

Nghe được Phùng Dương hỏi thăm mình, Trần Nhất Hải cũng cố nén lửa giận trong lòng mắng lớn lên.

? ? ?

Các ngươi bị kiếp nạn này có liên quan mẹ gì tới ta?

Chỉ bởi vì ngươi là sư tôn ta thì có thể tùy tiện đổ tội cho ta như thế?

Nghe được Trần Nhất Hải nói như vậy, trong nháy mắt Phùng Dương cũng bị tức nổ, dù sao hắn hoàn toàn không nghĩ ra bây giờ phải trải qua nguy cơ sinh tử hoàn toàn là vì hắn muốn trả thù Tinh Hồn Thánh Địa!

"Ừm?"

"Ngươi, ngươi là ai!"

Đúng lúc này, khi Phùng Dương nhìn thấy Diệp Tiểu Kiếm bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt mình thì cũng bị giật nảy mình, sau đó lên tiếng hỏi thăm.

"Đừng hỏi!"

"Ta chính là người đến giúp ngươi!"

Nói xong, Diệp Tiểu Kiếm cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp đặt tay phải lên trên người Phùng Dương, sau đó lợi dụng lực lượng của mình trợ giúp Phùng Dương nhanh chóng mọc ra hai cái chân mới!

"Đi thôi!"

"Tiếp tục chạy trốn với bọn họ đi!"

Ngay sau đó, Diệp Tiểu Kiếm nắm lấy cổ áo Phùng Dương tiện tay quăng ra, ném Phùng Dương tới phía trước Trần Nhất Hải và Thạch Khang.

"Người tốt!"

"Cảm ơn!"

Cảm nhận được mình có được hai chân mới tinh, Phùng Dương cũng kích động quay đầu nhìn lại Diệp Tiểu Kiếm sau lưng lên tiếng hô to, dù sao nếu như không có Diệp Tiểu Kiếm trợ giúp thì sợ là bây giờ hắn lúc đã bị mười vạn quả Thạch Phá Truy Thiên Lôi phía sau đuổi kịp!

"Sư tôn!"

"Ta vẫn chưa hiểu rõ người nói như vậy là có ý gì..."

Cảm tạ xong, Phùng Dương cũng nhìn về phía Trần Nhất Hải lên tiếng hỏi thăm, bởi vì hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ gánh tội như thế, nhưng mà không đợi hắn nói xong thì Trần Nhất Hải tràn ngập lửa giận lại giơ chiến đao trong tay lên lần nữa.

Phốc phốc!

Phốc phốc!

Theo hai tiếng động khác thường vang lên, hai chân vừa mọc ra của Phùng Dương lại bị Trần Nhất Hải và Thạch Khang chặt đứt lần nữa!

? ? ?

Làm gì?

Các ngươi chặt tới nghiện rồi đúng không?

Các ngươi có biết là ta đau như thế nào hay không?

Nhìn thấy hai chân của mình bị chém đứt lần nữa, Phùng Dương cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, đồng thời đau đớn trên hai chân truyền đến cũng làm cho sắc mặt của hắn trở nên khó coi, nếu như biết trước phải trải qua hai lần thống khổ thì hắn thà rằng không cần mọc ra hai chân mới!

"Đừng sợ!"

"Ta tới giúp ngươi!"

"Nếu như bọn họ dám liên tục chặt, vậy ta ta sẽ liên tục giúp ngươi khôi phục hai chân!"

"Ta cũng muốn xem xem là bọn họ không cầm nổi đao kiếm trong tay trước hay là ta hao hết lực lượng trong cơ thể trước!"

Đúng lúc này, giọng nói của giống như của ma quỷ của Diệp Tiểu Kiếm lại bỗng nhiên vang lên bên tai Phùng Dương.

"Đại nhân!"

"Đừng, đừng giúp ta!"

"Để cho ta trực tiếp chết đi đi, ngươi làm như vậy thì có thể nói ta chính là sống không bằng chết!"

Lúc này, Phùng Dương cũng vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía Diệp Tiểu Kiếm lên tiếng cầu khẩn.

Nhưng mà Diệp Tiểu Kiếm lại hoàn toàn không quan tâm đến lời cầu khẩn của Phùng Dương mà giúp đối phương mọc ra hai chân mới tinh lần nữa, sau đó lại ném Phùng Dương tới bên cạnh Trần Nhất Hải và Thạch Khang.

Cách đó không xa!

"Không thể không nói, Tiểu Kiếm làm như vậy có chút tư tâm!"

"Nếu không thì hắn cũng sẽ không chia sẻ niềm vui sướng của mình cho Phùng Dương đó!"

Lúc này, nhìn cách đó không xa Diệp Tiểu Kiếm đang giúp Phùng Dương mọc ra hai chân lần nữa, Diệp Tiểu Hắc cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Đúng vậy!"

"Đường tỷ mang tới niềm vui sướng cho Tiểu Kiếm, bây giờ rốt cuộc hắn cũng chia sẻ nó cho người khác!"

"Phải nói là Phùng Dương này quá hạnh phúc rồi!"

Nghe được Diệp Tiểu Hắc nói như vậy, Diệp Tiểu Bạch cũng lên tiếng nói hùa theo.

"Chờ một chút!"

"Hắc ca, có phải chúng ta đã quên chuyện gì rồi hay không?"

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Bạch bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó vội vàng nhìn về phía Diệp Tiểu Hắc lên tiếng hỏi thăm.

...

"Ngọa tào!"

"Có phải là hai người Tiểu Hắc và Tiểu Bạch này xem quá nhập thần rồi hay không!"

"Tiểu Kiếm đi giúp Phùng Dương mọc chân, hai người các ngươi cũng mẹ nó không thể nâng không khí mà chạy như thế chứ!"

Lúc này, đã rơi xuống mặt đất, Diệp Phong nhìn đám người đã triệt để mất đi bóng dáng, mặt xạm lại mắng lớn lên.

"Chủ nhân!"

"Chúng ta tới!"

Vừa mới mắng xong, hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch cũng nhanh chóng từ đằng xa bay trở về, khi thấy Diệp Phong dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía bọn họ thì trên mặt của bọn họ đều lộ ra vẻ xấu hổ.

Một lát sau!

"Tông chủ!"

"Kiếm khách cụt một tay đó là ma quỷ có đúng không!"

"Mẹ nó ta sắp không chém nổi nữa rồi nhưng hắn vẫn còn giúp Phùng Dương khôi phục hai chân!"

"Nói thật, mặc dù ta cực kỳ thống hận Phùng Dương nhưng không thể không nói, bây giờ hắn thật là thảm!"

Đã chặt đứt chân Phùng Dương mấy ngàn lần, trên mặt Thạch Khang cũng lộ ra vẻ hoảng sợ quay qua nhìn Trần Nhất Hải nói ra ý nghĩ trong lòng mình lúc này.

"Bây giờ ta đã không quan tâm Phùng Dương có thảm hay không!"

"Ta chỉ sợ tên sau khi tên ma quỷ đó chơi chết Phùng Dương thì sẽ nhắm vào hai người chúng ta!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!