"Diệp thiếu là thần hào phá của!"
"Thứ hắn muốn nghe được là những lời đề nghị có liên quan tới phá của!"
"Mà lời đề nghị của ta cũng không có vấn đề gì, vậy ngươi đạp ta để làm cái gì?"
Lúc này, giọng nói tràn đầy khó hiểu của Giang Nghị cũng vang lên ở trong đầu của Giang Long Sơn.
"A!"
"Ta không biết mà!"
"Không ai nói cho ta biết Diệp thiếu là một tên bại gia tử!"
Nghe được Giang Nghị hỏi mình như vậy, trên mặt của Giang Long Sơn cũng lộ ra vẻ lúng túng dùng thần thức đáp lại một câu.
"Chuyện này còn cần phải nói cho ngươi biết nữa hay sao?"
"Chỉ nói về cái bàn chải râu sâm mà ngươi dùng để bôi mở cho thịt Tiên Thú, giá trị của một cái đó thôi cũng đã vượt qua toàn bộ tài phú của Thiên Huyễn Ngự Thú Các chúng ta!"
"Phụ thân, sẽ không phải là ngươi không biết Cửu Tu Thiên Sâm Tinh đó chứ!"
Nói đến đây, Giang Nghị bỗng nhiên nhận ra được cái gì, sau đó vội vàng nhìn về phía Giang Long Sơn lên tiếng hỏi thăm.
"Cái gì!"
"Một cái bàn chải nát mà giá trị của nó cũng đã vượt qua tất cả tài phú của Thiên Huyễn Ngự Thú Các chúng ta?"
"Mà loại bàn chải có giá trị đắt đỏ này, chải một cái rồi ném một cái, chải một cái rồi ném một cái?"
"Mẹ nó như vậy cũng đâu phải là ném bàn chải, mà là ném Thiên Huyễn Ngự Thú Các mới đúng!"
Nghe được Giang Nghị nói với mình như vậy, Giang Long Sơn cũng tỏ vẻ chấn kinh, sau đó thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng trách cái tên khốn kiếp Nhiếp Phi Dương đó không thèm làm gì cả, chỉ ngồi xổm ở dưới đất để nhặt bàn chải, sau khi xong chuyện này ta cũng phải đòi lại mấy cái mới được!"
Một bên khác!
"Đồ nhi!"
"Có phải là trong tay ngươi đang có Vô Cực Lôi Hoang Thạch đúng hay không?"
"Nghe các ngươi nói như vậy, ta cũng muốn mặc một đôi Vô Cực Lôi Hoang Hài để cảm nhận thử một chút xem sao!"
Lúc này, cực kỳ hiểu rõ Diệp Phong, trên mặt Lạc Thiên Tuyết cũng lộ ra vẻ mong đợi lên tiếng hỏi thăm.
"Sư tôn!"
"Vẫn là ngươi hiểu rõ đồ nhi nhất!"
"Đúng là trong tay của ta có một khối lớn Vô Cực Lôi Hoang Thạch, vậy thì để cho Tiểu Chùy tới chế tạo cho tất cả mọi người chúng ta mỗi người một đôi đi!"
Nói xong, Diệp Phong âm thầm ra lệnh cho hệ thống: "Hệ thống, cho Diệp Tiểu Chùy tới làm việc!"
? ? ?
Mỗi người một đôi?
Chỉ là một khối lớn Vô Cực Lôi Hoang Thạch, nó đủ để chế tạo ra nhiều đôi Vô Cực Lôi Hoang Hài như vậy hay sao?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trên mặt bọn người Nhiếp Hào, Giang Nghị, Nhiếp Phi Dương cũng đều tỏ vẻ hoài nghi, bởi vì mặc dù trong lòng bọn họ đã liên tưởng tới một khối lớn này rất lớn nhưng mà bọn họ cảm thấy vẫn chưa chắc sẽ đủ để chế tạo cho tất cả mọi người!
Nhưng mà Lạc Thiên Tuyết nghe được Diệp Phong nói có một khối lớn thì lại thay đổi sắc mặt sau đó vội vàng nhắc nhở: "Đồ nhi, nơi này quá nhỏ, chúng ta nên đổi một địa điểm trống trải hơn một chút đi, nếu không khi ngươi lấy một khối lớn Vô Cực Lôi Hoang Thạch đó ra, tổng bộ Tử Cực Ngự Thú Các này cũng sẽ không còn!"
Hả?
Chỉ là một khối lớn Vô Cực Lôi Hoang Thạch, lẽ nào lấy nó ra thì còn có thể biển thủ được cả Tử Cực Ngự Thú Các hay sao?
Mọi người đang có mặt ở đây nghe Lạc Thiên Tuyết nói như vậy thì trên mặt đều lộ ra vẻ khó hiểu.
...
Ngự Thú Thành, một trăm dặm bên ngoài thành đông!
Oanh!
Theo một tiếng vang thật lớn vang lên, khi một tòa Vô Cực Lôi Hoang Thạch cao tới ngàn mét, đường kính chừng năm trăm mét nện xuống mặt đất, triệt để hiện ra ở trước mặt của mọi người thì thời khắc này tất cả mọi người đều choáng váng!
Thậm chí thời khắc này, tất cả mọi người điều muốn hỏi Diệp Phong một câu: "Ngươi gọi một ngọn núi là một khối lớn?"
"Diệp thiếu!"
"Đây là một khối lớn mà ngươi nói đó hay sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt Nhiếp Hào lộ rõ vẻ khiếp sợ nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Đúng vậy đó!"
"Cái này không phải chính là một khối lớn hay sao?"
"Thế nào?"
Nghe được Nhiếp Hào hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng có chút nghi ngờ hỏi ngược lại một câu.
? ? ?
Thế nào?
Còn mẹ nó thế nào?
Là ngươi hiểu sai về ý nghĩa của một khối lớn hay là do chúng ta hiểu sai về một ngọn núi?
Nghe được Diệp Phong hỏi lại, Nhiếp Hào bị hỏi đến bối rối!
Một bên khác!
"Chơi không gọi ta!"
"Ăn thịt không gọi ta!"
"Đến khi làm việc thì lại nhớ đến ta!"
"Tại sao số của ta lại khổ như vậy cơ chứ!"
Lúc này, Diệp Tiểu Chùy đang yên lặng chế tạo Vô Cực Lôi Hoang Hài, trên mặt tràn đầy ủy khuất!
...
"Giang Nghị!"
"Ta xem ra trong số tất cả mọi người đang có mặt ở đây chỉ có mình ngươi lạc khá hiểu rõ về Vô Cực Lôi Hoang Thạch!"
"Khối Vô Cực Lôi Hoang Thạch này của ta hơi lớn một chút, cho dù chế tạo cho tất cả mọi người mỗi người một đôi Vô Cực Lôi Hoang Hài thì sợ là cũng chỉ dùng hết được một góc nhỏ xíu của nó, vậy số còn dư lại ngươi nói thử xem chúng ta phải phá của như thế nào mới có thể thú vị hơn đây?"
"Đúng rồi, nhất định phải lãng phí hết nó trước khi màn đêm hôm nay buông xuống mới được!"
Lúc này, Diệp Phong cũng chạy tới tìm Giang Nghị, sau đó trực tiếp lên tiếng hỏi thăm.
Hả?
Hơi lớn hơn một chút?
Ngươi gọi Vô Cực Lôi Hoang Thạch lớn như thế là hơi lớn một chút?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, trong nháy mắt trên mặt Giang Nghị cũng treo đầy hắc tuyến!
Trầm tư một lát, Giang Nghị bỗng nhiên có một ý nghĩ, sau đó quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng nói rằng: "Diệp thiếu, ta nghĩ ra một ý tưởng phá của rất là hay, nhưng mà nếu muốn làm như vậy thì chúng ta phải đi đến Hỗn Loạn Hoang Vực mới được!"
"Ừm?"
"Đi Hỗn Loạn Hoang Vực?"
Nghe được lời đề nghị này của Giang Nghị, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, sau đó nở một nụ cười xấu xa lên tiếng nói: "Giang thiếu, hình như ta đã đoán được ý nghĩ của ngươi rồi."
"Nha!"
"Diệp thiếu, người đoán được ý nghĩ của ta rồi?"
"Vậy không bằng người nói nghe thử một chút?"
Chương 803 - Một cái nhiệm vụ ngẫu nhiên, chuẩn bị trực tiếp đưa tiễn ta?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Giang Nghị cũng cảm thấy hứng thú, hắn cũng muốn xem thử xem có phải là Diệp Phong đoán được ý nghĩ của hắn thật hay không.
"Chúng ta chế tạo ra một nhóm Vô Cực Lôi Hoang Thạch làm từ Vô Cực Lôi Hoang Tiễn!"
"Sau đó đi Hỗn Loạn Hoang Vực cướp quần của bọn họ!"
"Cuối cùng treo quần của bọn họ lên trên Vô Cực Lôi Hoang Tiễn, sau đó để cho bọn họ đi theo lôi quang, chạy loạn dưới gió nhẹ!"
Lúc này, trên mặt Diệp Phong cũng tràn đầy vẻ hưng phấn nói ra phỏng đoán của mình!
? ? ?
Chúng ta phá của thì phá của, rảnh rỗi quá cướp quần của bọn họ để làm gì?
Còn mẹ nó phải treo quần lên trên Vô Cực Lôi Hoang Tiễn, sau đó để bọn họ đuổi theo?
Mặc dù bọn họ đều là hạng người cùng hung cực ác nhưng làm như thế có phải là chơi vui lắm hay không!
Nghĩ đi nghĩ lại, Giang Nghị trực tiếp bị Diệp Phong dạy hư, lúc đầu hắn chỉ muốn dùng Vô Cực Lôi Hoang Thạch bố trí một chút cạm bẫy, sau đó để những người đó trực tiếp cất cánh, nhưng sau khi nghe xong ý nghĩ này của Diệp Phong thấy hắn cảm thấy ý tưởng của mình yếu đến phát nổ!
"Giang thiếu!"
"Ta đoán đúng hay không?"
Nhìn thấy Giang Nghị cả buổi mà vẫn không nói chuyện, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Diệp thiếu!"
"Đúng là bị người đoán đúng rồi!"
"Nhưng mà đối với cách chơi này chúng ta còn phải cẩn thận nghiên cứu lại một chút!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình, Giang Nghị cũng nở một nụ cười xấu xa lên tiếng nói.
"Diệp thiếu!"
"Giang huynh!"
"Hai người các ngươi đang đứng đó nói gì đó?"
Lúc này, Nhiếp Hào cũng bu lại, sau đó tràn đầy hiếu kì lên tiếng hỏi thăm.
Một lát sau!
"Ngọa tào!"
"Chơi đến phát rồ như thế hay sao?"
"Vậy có thể cho ta tham dự vào chuyện này không?"
Sau khi biết được sơ sơ về kế hoạch 'để quần bay' này, Nhiếp Hào cũng rất là hưng phấn bày tỏ mình muốn gia nhập vào trong đội ngũ này.
...
Tinh Hồn Thánh Địa, Tinh Hồn Phong!
Nhìn thấy được tất cả từ hình ảnh ở trên hư không do Diệp Tiểu Cước làm ra, Hùng Thiên Bá trực tiếp gấp!
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Van cầu ngươi, ngươi đưa ta tới đó đi!"
"Diệp thiếu chơi như vậy quá mẹ nó kích thích, ta nhất định phải đi qua đó để tham gia náo nhiệt!"
Lúc này, Hùng Thiên Bá trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Tiểu Cước, sau đó lên tiếng cầu khẩn.
"Không được!"
"Ngươi đi thì chẳng phải là chỉ còn lại có một mình ta hay sao!"
"Đừng thấy ta cao lớn thô kệch, thật ra thì tính cách của ta cực kỳ nhát gan, hơn nữa còn vô cùng sợ tối, ta không dám ở một mình trong đêm tối yên tĩnh, một người độc thủ Tinh Hồn Phong!"
Nghe được Hùng Thiên Bá cầu khẩn, Diệp Tiểu Cước lại cực kỳ dứt khoát cự tuyệt!
? ? ?
Ngươi nhát gan?
Ngươi sợ tối?
Phải nói là ngươi chính là tồn tại đáng sợ nhất trong đêm tối mới đúng!
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói chuyện không biết xấu hổ như vậy, Hùng Thiên Bá bị kinh hãi thật sự, nhưng hắn vẫn còn chưa từ bỏ ý định, bởi vì lần này Diệp Phong chơi rất là kích thích!
"Tiểu Cước đại nhân!"
"Bây giờ ngươi đưa ta qua đó, ta để cho ngươi hố ta một cái, ngươi xem làm như vậy có được hay không?"
Trầm tư một lát, Hùng Thiên Bá cũng quay qua nhìn Diệp Tiểu Cước nói ra ý nghĩ của mình.
Hả?
Hố ngươi một cái?
Hố xong ta cũng sẽ bị đánh?
Ta rảnh quá không có chuyện gì làm nên muốn bị đánh?
Nghe được lời đề nghị này, Diệp Tiểu Cước trực tiếp dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Hùng Thiên Bá, sau đó lên tiếng nói ra: "Ngươi đang muốn hố bọn họ hay là muốn hố ta?"
"Chờ, chờ đã!"
"Tiểu Cước đại nhân, ta muốn hố bọn họ!"
"Ta hoàn toàn không có ý hố ngươi!"
Nhìn thấy Diệp Tiểu Cước phá vỡ tất cả trận pháp và kết giới, trực tiếp ma quyền sát chưởng đi thẳng tới chỗ mình, Hùng Thiên Bá luống cuống, hắn hoàn toàn không ngờ được là tham gia náo nhiệt không thành còn mẹ nó phải bị đập cho một trận?
...
Hỗn Loạn Hoang Vực!
"Diệp thiếu!"
"Nhiếp huynh đã truyền tin tức Vô Cực Lôi Hoang Thạch xuất hiện ở đây ra ngoài!"
"Ta tin chẳng mấy chốc nữa thì sẽ có một lượng lớn người tu luyện chạy lên đây để cướp đoạt!"
"Nhưng mà bây giờ vẫn còn có một vấn đề mấu chốt nhất chính là chúng ta phải làm như thế nào để có thể cướp được quần của bọn họ?"
"Dù sao chúng ta chỉ có ba người mà thôi!"
Sau khi Nhiếp Hào đi tản tin tức về Vô Cực Lôi Hoang Thạch, Giang Nghị cũng quay qua nhìn Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Ai nói chúng ta chỉ có ba người?"
"Xung quanh đây có trăm vạn người đang chờ những người tu luyện cùng hung cực ác đó đến đó, chỉ là ngươi không nhìn thấy mà thôi!"
Nghe được Giang Nghị hỏi thăm như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
"Cái gì?"
"Xung quanh đây có trăm vạn người?"
"Diệp thiếu an bài trăm vạn người chuẩn bị đoạt quần?"
Giang Nghị nghe xong thì trên mặt cũng toát ra vẻ cực kỳ khiếp sợ, hắn hoàn toàn không ngờ được là chỉ cướp một chút quần mà Diệp Phong lại an bài nhiều người như vậy!
Không nói khoa trương một chút nào, nếu như là trăm vạn người cùng nhau cướp, mẹ nó tuyệt đối sẽ rất chuẩn!
"Đinh! Túc chủ, ngươi ở thượng giới chơi cũng đủ rồi, nếu như lại nhận được chín viên Thăng Tiên Đan nữa thì mau chóng phi thăng thần giới đi!"
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống chợt vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ừm?"
"Hệ thống, ngươi nói như vậy là có ý gì?"
"Ta phi thăng thượng giới cũng không bao lâu, tại sao lại gấp gáp để cho ta phi thăng lên thần giới như vậy?"
Sau khi nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng mặt lộ vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.
"Đinh! Túc chủ, tu sĩ ở vị diện đỉnh cấp đã sắp nghèo đến chết đói, chỉ đợi túc chủ qua đó trang bức. . . không phải, đợi túc chủ qua đó phá của, như vậy bọn họ mới có chút canh để uống!"
Rất nhanh, hệ thống cũng lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Tu sĩ ở vị diện đỉnh cấp đã nghèo đến sắp chết đói rồi?
Đây là tình huống như thế nào?
Diệp Phong nghe xong thì trên mặt cũng lộ ra vẻ giật mình sau đó vội vàng gặng hỏi: "Hệ thống, tại sao bọn họ lại nghèo đói như vậy?"
Chương 804 - Sáng lên đi, trăm vạn tiểu bảo bối của ta
"Đinh! Túc chủ, chờ ngươi phi thăng tới vị diện đỉnh cấp thì ta sẽ nói cho ngươi biết nguyên nhân tại sao, tóm lại, theo vị diện mà túc chủ phi thăng càng ngày càng mạnh thì những vị diện đó cũng sẽ càng ngày càng nghèo!"
Nghe được Diệp Phong gặng hỏi hệ thống chỉ giải thích lại một câu rất đơn giản.
"Vị diện phi thăng càng mạnh thì vị diện đó sẽ càng nghèo?"
"Trước đó hệ thống còn nói với ta, ta là chúa cứu thế, nhưng mà là một vị chúa cứu thế chỉ cần phá của!"
"Chẳng lẽ chính là muốn cho ta khi hưởng thụ niềm vui sướng khi phá của thì thuận tiện đưa một chút ấm áp cho những người nghèo đó?"
Nghe được hệ thống giải thích như vậy, trong lòng Diệp Phong cũng có một phỏng đoán!
"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ thả một vạn chi Vô Cực Lôi Hoang Tiễn treo quần, nhiệm vụ thành công, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực cao sẽ ban thưởng một lượng lớn Thăng Tiên Đan, có tỉ lệ phát động ban thưởng đặc thù, nhiệm vụ thất bại, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực thấp sẽ ban thưởng một lượng lớn Thăng Tiên Đan, thời gian nhiệm vụ một ngày!"
? ? ?
Vừa nhắc nhở ta xong, sau đó chuẩn bị dùng một cái nhiệm vụ ngẫu nhiên đưa tiễn ta?
Nghe được hệ thống ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, khóe miệng Diệp Phong cũng nhịn không được mà co quắp một cái.
Hắn vô cùng hiểu rõ hệ thống!
Cho nên, hắn dám cam đoan, một khi hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên này thì số lượng Thăng Tiên Đan mà hắn được thưởng cho ít nhất cũng phải là chín viên, vừa khéo đầy đủ để cho hắn đột phá đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!
Sau đó lại để cho Thiên Đạo kiếp vân ra làm dáng một chút, đi ngang qua sân khấu, như vậy thì hắn cũng có thể thuận lợi đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, từ đó trực tiếp phi thăng thần giới!
"Hệ thống!"
"Ngươi nói thật với ta, có phải là một khi ta hoàn thành cái nhiệm vụ ngẫu nhiên này thì ngươi sẽ ban thưởng cho ta chín viên Thăng Tiên Đan hay không?"
Lúc này, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ, mặc dù ta có linh trí nhất định nhưng ta không thể khống chế được phần thưởng nhiệm vụ, cho nên vấn đề này ta không thể nào trả lời ngươi được!"
Ha ha!
Có quỷ mới tin ngươi!
Nghe được hệ thống trả lời như vậy, Diệp Phong lại nhếch miệng, sau đó trong lòng chửi bậy.
"Nhưng mà!"
"Những vị diện mạnh mẽ đó có thể nghèo tới mức độ nào chứ?"
Sau khi chửi xong, Diệp Phong cũng cảm thấy có chút hứng thú với những vị diện mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ nghèo đó!
...
"Diệp thiếu!"
"Tin tức đã được lan truyền ra ngoài!"
"Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thì đợt cướp đoạt thứ nhất số lượng sợ là sẽ từ mười vạn trở lên!"
"Nhưng mà cho dù là mười vạn chi Vô Cực Lôi Hoang Tiễn cũng sẽ không tiêu hao bao nhiêu Vô Cực Lôi Hoang Thạch!"
"Vậy chúng ta phải lừa bao nhiêu người tới đây mới được!"
Sau khi Nhiếp Hào trở về, cũng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Nhiếp Hào!"
"Nhỏ, cách cục của ngươi nhỏ!"
"Ta là thần hào phá của, như vậy thì mũi tên do ta chế tạo cũng đâu phải là mũi tên bình thường!"
Nghe được Nhiếp Hào nói như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ đắc ý lấy ra một chi Vô Cực Lôi Hoang Tiễn dài hai mươi mét, đường kính một mét từ trong không gian của hệ thống ra!
? ? ?
Ngươi gọi cái này là mũi tên?
Cái này mẹ nó là tên nỏ siêu cấp lớn thì có!
Sau khi hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị nhìn thấy Diệp Phong lấy ra cái thứ bự chà bá này thì hai người kinh hãi đến tròng mắt đều sắp lòi ra ngoài!
Không nói khoa trương một chút nào, mũi tên bình thường so với tên nỏ siêu cấp lớn ở trước mắt này thì hoàn toàn không giống một chút xíu nào!
"Biểu cảm trên mặt các ngươi là như thế nào?"
"Ta kêu Tiểu Chùy chế tạo mũi tên, không phải là chỉ lớn hơn mũi tên bình thường có một chút xíu như vậy thôi hay sao, có cần phải giật mình như thế hay không?"
Nhìn thấy dáng vẻ khiếp sợ lộ rõ trên mặt của hai người, Diệp Phong cũng cười lớn lên tiếng nói ra.
? ? ?
Chỉ lớn hơn một chút như vậy?
Nếu như có hai tiễn tu tỷ thí, đối phương còn chưa có bắn mũi tên ra thì ngươi dùng cái thứ đồ chơi trong tay của ngươi tùy tiện đâm đối phương một cái thì sợ là có thể đụng chết cả đối phương đó!
"Diệp thiếu!"
"Nếu như Vô Cực Lôi Hoang Tiễn của chúng ta đều lớn như thế thì tại sao lại không cho những người đó đứng ở phía trên cùng nhau bay với mũi tên treo quần?"
Sau khi tỉnh táo lại, Giang Nghị cũng quay qua nhìn Diệp Phong nói ra ý nghĩ trong lòng mình.
Ừm!
Cướp quần của người ta!
Còn muốn cho người ta đứng ở trên tên nỏ lớn như thế bay chung với quần của mình?
Chẳng lẽ đây chính là quần còn người còn quần mất người mất trong truyền thuyết hay sao?
Sau khi Nhiếp Hào đang đứng ở bên cạnh nghe được lời đề nghị này của Giang Nghị thì trong lòng cũng đột nhiên giật mình, hắn hoàn toàn không làm được là Giang Nghị phải nhìn chững chạc đàng hoàng nhưng mà một khi bắt đầu hố người thì đúng là không thể nói nổi!
Một canh giờ sau!
"Đến rồi!"
Phát hiện được có vô số khí tức từ đằng xa truyền lại, ba người Diệp Phong, Nhiếp Hào và Giang Nghị đều nhìn về phía xa xa, không lâu sau, đám người mênh mông vô bờ lập tức xuất hiện ở trong tầm mắt của bọn họ.
"Diệp thiếu!"
"Bọn họ chính là đám người đầu tiên chạy tới!"
"Mà thông qua tiên bào mà bọn họ đang mặc trên người thì cũng không khó nhận ra ngoại trừ một phần nhỏ là tán tu ra thì ít nhất cũng có người của hai mươi 1cái thế lực ở trong đó."
Theo khoảng cách càng ngày càng gần, Nhiếp Hào cũng nói khẽ với Diệp Phong một câu.
"Bao nhiêu cái thế lực không quan trọng!"
"Chủ yếu là người đủ nhiều là được!"
Nghe được Nhiếp Hào nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng trêu chọc.
Một bên khác!
Khi hơn mười vạn người dừng ở khoảng cách mười mét, ánh mắt mọi người đều bị Vô Cực Lôi Hoang Thạch cao năm mét trước mặt Diệp Phong hấp dẫn, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là nơi này không chỉ có Vô Cực Lôi Hoang Thạch thật mà còn có một khối lớn như thế!
Chương 805 - Sáng lên đi, trăm vạn tiểu bảo bối của ta (2)
Mà bọn họ cũng biết rất rõ giá trị của một khối Vô Cực Lôi Hoang Thạch lớn như thế, cho nên thời khắc này tất cả bọn họ đều tỏ ra vẻ vô cùng tham lam.
"Ta không muốn nói nhảm với ba tên sâu kiến các ngươi!"
"Nếu như không muốn chết thì các ngươi tranh thủ cút xa ra một chút!"
"Nếu không các ngươi sẽ chết ở chỗ này thật!"
Lúc này, một lão giả toàn thân tản ra khí tức mạnh mẽ tiến lên một bước, trực tiếp nhìn chằm chằm ba người Diệp Phong lạnh giọng nói.
"Ta cút xa một chút?"
"Xin lỗi, hẳn là các ngươi phải bay xa hơn một chút!"
Nói đến đây, Diệp Phong tỏ vẻ đăm chiêu, sau đó trực tiếp hô lớn: "Xuất hiện đi, trăm vạn tiểu bảo bối của ta!"
Xoát!
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, từng đợt kim mang loá mắt không ngừng xuất hiện ở xung quanh, cuối cùng trực tiếp bao vây tất cả mọi người lại.
"Ngọa tào! ! !"
"Là kim sắc truyền thuyết! ! !"
Nhìn thấy đại quân kim giáp lít nha lít nhít xung quanh, hơn mười vạn người tu luyện trực tiếp sợ choáng váng, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là kim sắc truyền thuyết tùy ý hoành hành, điên cuồng đoạt quần ở Hỗn Loạn Hoang Vực trước đó không còn trực tiếp cướp nữa mà bắt đầu chơi mưu kế!
"Kim sắc truyền thuyết!"
"Diệp thiếu nói trăm vạn người mai phục xung quanh, lại mẹ nó đều là kim sắc truyền thuyết!"
Hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đang đứng bên cạnh nhìn thấy đại quân kim sắc kim quang chói mắt ở xung quanh thì cũng ngẩn ra tại chỗ, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là người đứng sau lưng kim sắc truyền thuyết khiến cho toàn bộ thượng giới chấn kinh cách đây không lâu lại là Diệp Phong!
"Diệp Nhất!"
"Cái tiên giới này ngươi cầm lấy!"
"Nhìn thấy thử ở bên trong đó thì ngươi cũng biết vậy nên làm như thế nào rồi đúng không!"
Lúc này, Diệp Phong cũng đưa tiên giới chưa Vô Cực Lôi Hoang Tiễn cho Diệp Nhất, sau đó lấy ghế đu ra ngồi xuống nghỉ ngơi.
"Tất cả mọi người nghe kỹ cho ta!"
"Hôm nay chúng ta không phải đến cướp quần mà là đến đưa phúc lợi cho các ngươi!"
"Cho nên, không cần khẩn trương, không cần phải sợ, tiếp theo phi hành chi lữ, các ngươi cứ hưởng thụ là được rồi!"
Cầm lấy tiên giới, sau đó Diệp Nhất cũng nở một nụ cười nhìn về phía đám người hô to lên.
Hả?
Nghe được Diệp Nhất nói như vậy, mặc dù bọn họ có chút không hiểu nhưng vẫn có rất nhiều người thở vào nhẹ nhõm, bọn họ nghĩ rằng tồn tại ở các bậc như kim sắc truyền thuyết hoàn toàn không có lý do nào để lừa gạt bọn họ!
Một lát sau!
"Mẹ nó!"
"Mẹ nó, vừa rồi ta còn rất là ngu ngốc đi tin tưởng những lời mà đối phương nói, ta thật là ngu!"
"Cái này đâu phải là phúc lợi, mà phải nói là muốn đưa ta và quần của ta lên tây thiên thì đúng hơn!"
Lúc này, một thanh niên trắng tinh đang đứng trên siêu cấp tên nỏ lóe ra lôi quang phi hành với tốc độ cao, thần sắc sụp đổ hô to lên.
Mà ở phía sau hắn, hơn mười vạn đạo lôi quang cũng đang cố gắng đuổi theo hắn!
Một bên khác!
"Sản phẩm bại gia hôm nay đã lãng phí sạch!"
"Nhiệm vụ ngẫu nhiên cũng đã hoàn thành!"
"Tiếp theo thì xem có phải là hệ thống muốn trực tiếp đưa tiễn ta hay không!"
Lúc này, nhìn thấy hơn mười vạn đạo lôi quang đang dùng tốc độ cực kỳ khủng khiếp bắn về nơi xa ở trên không trung, Diệp Phong cũng bắt đầu chờ mong hệ thống ban thưởng!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một ngàn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *40!"
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, ban thưởng ba ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng Thăng Tiên Đan *50, phát động ban thưởng đặc thù Siêu Cấp Tiên Linh Đan * một tỷ!"
Siêu Cấp Tiên Linh Đan: Cho dù là người tu luyện hay là Tiên Thú, phục dụng thì đều có thể hấp thu tiên lực thuần túy ẩn chứa bên trong đan dược để tu luyện, mà tốc độ tu luyện có thể tăng lên gấp trăm lần!
? ? ?
Ta thiếu chín viên Thăng Tiên Đan, kết quả mẹ nó trực tiếp ban thưởng cho ta chín mươi viên?
Đây là sợ ta cho chó ăn hay là sợ ta không cẩn thận làm rơi mất, từ đó không thể nào trực tiếp đột đột phá đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?
Nghe được hai tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống, Diệp Phong cả người đều nổ, sau đó ở trong lòng mắng to: "Ban thưởng ta chín mươi viên Thăng Tiên Đan còn chưa tính, còn mẹ nó thưởng ta một tỷ viên Siêu Cấp Tiên Linh Đan, là muốn giải quyết toàn bộ nỗi lo về sau của ta trong một lần duy nhất đúng không!"
"Diệp thiếu!"
"Xảy ra chuyện gì sao?"
"Sao nhìn dáng vẻ của ngươi bây giờ có chút không quá vui vẻ!"
Lúc này, để ý thấy Diệp Phong khác thường, Nhiếp Hào cũng đi tới, sau đó trên mặt lộ ra vẻ quan tâm lên tiếng hỏi thăm.
"Nhiếp thiếu!"
"Ta lại sắp đột phá rồi!"
"Lần này có thể sẽ trực tiếp đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
"Nhưng nói thật, ta thật lười đột phá, bởi vì ta còn chưa chuẩn bị tinh thần để phi thăng thần giới!"
Nghe được Nhiếp Hào hỏi thăm, Diệp Phong cũng nói ra phiền não trong lòng mình!
? ? ?
Lại muốn đột phá?
Còn mẹ nó trực tiếp đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong?
Đối mặt loại chuyện tốt này mà ngươi lại nói là ngươi lười đột phá, ngươi còn nói là ngươi chưa chuẩn bị tinh thần để phi thăng thần giới?
Ngươi xem những gì ngươi nói có phải là tiếng người hay không?
Sau khi nghe được phiền não này của Diệp Phong, Nhiếp Hào trực tiếp dùng ánh mắt muốn giết người nhìn Diệp Phong, mấy ngàn năm qua, hắn từng gặp rất nhiều người trang bức nhưng chưa từng thấy người nào trang bức đến trình độ như vậy!
"Diệp thiếu!"
"Ngươi đừng có nói đùa với Nhiếp Hào!"
"Nếu như nói ngươi chuẩn bị đột phá đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong như vậy thì có thể ta còn tin tưởng được!"
"Nhưng ngươi nói trực tiếp đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nói thật, ta không quá tin tưởng, dù sao làm như vậy thì phải vượt qua chín đạo Thiên Đạo lôi kiếp, cho dù ngươi là thần hào phá của nhưng lẽ nào ngươi có thể đút lót được Thiên Đạo kiếp vân hay sao?"
Lúc này, Giang Nghị cũng đi tới, sau đó nở một nụ cười lên tiếng nói.
"Đút lót cho Thiên Đạo kiếp vân?"
Chương 806 - Chỉ là Thiên Đạo kiếp vân, muốn diệt là diệt?
"Nó xứng được như vậy hay sao?"
"Ta không rượt theo chặt nó là đã rất nể mặt nó rồi!"
Nghe được câu nói trêu gạo của Giang Nghị, Diệp Phong lại trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng trả lời.
? ? ?
Không đuổi theo Thiên Đạo kiếp vân chặt là đã rất nể mặt nó rồi?
Ngươi nghĩ Thiên Đạo kiếp vân là cái gì, còn mẹ nó đuổi theo chặt?
Cho dù nơi là thần hào phá của thì cũng không thể há mồm là khoát lát như thế được!
Nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Diệp Phong, hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đều bất đắc dĩ lắc đầu, bọn họ thừa nhận Diệp Phong rất khủng bố, rất ngưu bức, nhưng cũng không thể cuồng vọng đến khinh thường Thiên Đạo ý chí được!
Oanh! Oanh! Oanh!
Không có để ý đến chuyện hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị có tin tưởng mình hay không, Diệp Phong lấy chín viên Thăng Tiên Đan ra nuốt vào, sau đó khí tức đột phá không ngừng bộc phát từ trong cơ thể của hắn ra.
"Ai!"
"Chúng ta tu luyện dựa vào thiên phú, dựa vào cố gắng, dựa vào cơ duyên!"
"Dù là ở cảnh giới thấp thì cũng không dám nói là mấy tháng là có thể đột phá được một cái tiểu cảnh giới!"
"Nhưng đến chỗ Diệp thiếu thì không cần biết nó là cảnh giới gì, chỉ cần đột đột đột, mẹ nó như vậy thì ai mà chịu được cơ chứ!"
Nhìn thấy Diệp Phong đang điên cuồng đột phá cách đó không xa, Giang Nghị cũng cảm thấy cực kỳ bất lực lên tiếng nói.
"Đúng vậy đó!"
"Từ khi ta biết Diệp thiếu đến bây giờ, chưa từng nhìn thấy hắn tu luyện một lần nào!"
"Không phải là phá của thì cũng là đang trên đường phá của, sau đó nếu như mệt mỏi thì ngủ một lát, kết quả lại đột phá giống như là ăn cơm uống nước, có thể nói là nếu như người so với người thì tức chết người!"
Nghe được Giang Nghị bày tỏ cảm xúc như vậy, Nhiếp Hào cũng cực kỳ tán đồng lên tiếng nói.
Một lát sau!
"Cuối cùng kết thúc!"
"Không ngờ được là Diệp thiếu có thể trực tiếp đột phá từ Tiên Thánh Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong trong vòng một ngày!"
"Chuyện này cho dù là ở thời đại thượng cổ thì cũng không thể xảy ra được!"
"Không thể không nói, Diệp thiếu đúng là một vị thần hào phá của cực kỳ thần bí và kinh khủng!"
Sau khi Diệp Phong dừng lại, Giang Nghị cũng thở dài ra một hơi, sau đó tràn đầy hâm mộ lên tiếng nói.
Oanh!
Đúng lúc này, một luồng khí tức khủng bố trấn áp thiên địa ầm ầm giáng lâm!
"Ngọa tào! ! ! !"
"Là Thiên Đạo kiếp vân! !"
"Diệp thiếu đột phá đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, sau đó không những không có củng cố tu vi mà lại trực tiếp dẫn ra đạo Thiên Đạo kiếp vân thứ nhất!"
"Hắn bị điên rồi hay sao?"
Cảm nhận được thiên địa uy áp khiến cho người ta ngạt thở này, lại nhìn Thiên Đạo kiếp vân dần dần ngưng tụ ra ở trên không trung, hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đều bị hù đến sắp tiểu ra quần, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Diệp Phong lại điên cuồng như vậy!
"Hủy Diệt Thần Mâu!"
Ngay khi Thiên Đạo kiếp vân vừa mới ngưng tụ thành hình, Diệp Phong trực tiếp vận dụng Hủy Diệt Thần Mâu, xóa bỏ toàn bộ Thiên Đạo kiếp vân ở trên không trung trong nháy mắt!
? ? ?
Một ánh mắt, mẹ nó trực tiếp tiêu diệt Thiên Đạo kiếp vân đã ngưng tụ thành hình?
Đây là chuyện mà người có thể làm được hay sao?
Thấy cảnh này, hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đang đứng ở bên cạnh trực tiếp sợ tới choáng váng, trong nhận thức của bọn họ thì Thiên Đạo kiếp vân là hóa thân của Thiên Đạo ý chí, là tồn tại vô địch!
Nhưng bây giờ nhận thức của bọn họ lại bị xung kích mãnh liệt chưa từng có!
"Diệp thiếu!"
"Đó, đó là Thiên Đạo kiếp vân!"
"Ngươi một ánh mắt, nói diệt liền diệt?"
Sau khi Giang Nghị tỉnh táo lại, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ khó có thể tin nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.
"Đúng vậy!"
"Chỉ là Thiên Đạo kiếp vân, còn không phải là muốn diệt là diệt?"
Nghe được Giang Nghị hỏi thăm, Diệp Phong cũng nhún vai, sau đó vẻ mặt lạnh nhạt đáp lại một câu.
"Diệp thiếu!"
"Nhưng Thiên Đạo kiếp vân còn chưa có cho Thiên Đạo lôi kiếp rơi xuống!"
"Bây giờ người tiêu diệt nó thì người đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh như thế nào đây!"
Lúc này, Nhiếp Hào đang đứng bên cạnh hỏi ra một vấn đề cực kỳ mấu chốt.
"Ừm?"
"Không thể dẫn ra một lần hay sao?"
Nghe được Nhiếp Hào nói như vậy, Diệp Phong cũng sững sờ, sau đó trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu lên tiếng hỏi thăm.
"Chắc chắn không thể!"
"Mặc dù chưa từng có người tiêu diệt Thiên Đạo kiếp vân!"
"Nhưng trước đây có không ít người tu luyện trong lúc đón đỡ Thiên Đạo lôi kiếp phát hiện ra mình không đỡ nổi Thiên Đạo lôi kiếp, cuối cùng chỉ có thể dùng một chút phương pháp đặc thù để bảo vệ tính mạng của mình nhưng sao khi xong việc thì lại không thể dẫn ra Thiên Đạo kiếp vân một lần nào nữa, chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới đó!"
Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, Nhiếp Hào cũng nói ra những gì mà mình biết.
"Ừm?"
"Như vậy là do ta diệt sớm hay sao?"
Nghe Nhiếp Hào xong, Diệp Phong cũng khẽ nhíu mày nói ra một câu như vậy.
? ? ?
Diệt sớm?
Thiên Đạo kiếp vân đoạt vợ ngươi hay là động huynh đệ ngươi rồi?
Tại sao ngươi phải giết nó?
Hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đang đứng bên cạnh nghe được Diệp Phong nói như vậy thì trong nháy mắt trên mặt cũng treo đầy hắc tuyến, bọn họ nghĩ mãi mà cũng không rõ được tại sao Diệp Phong lại cố chấp với chuyện tiêu diệt Thiên Đạo kiếp vân như vậy!
"Đinh! Túc chủ ngươi là lão Lục, ngươi không thể chơi như vậy được!"
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống chợt vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Hệ thống!"
"Ta diệt Thiên Đạo kiếp vân, chỉ là muốn trang bức ở trước mặt hai người bọn họ mà thôi!"
"Ta thật sự không biết chuyện này!"
"Ngươi phải tin tưởng ta!"
Nghe được hệ thống nói như vậy, Diệp Phong cũng lên tiếng giải thích.
Ai!
Nhìn thấy hệ thống cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Diệp Phong cũng bất đắc dĩ thở dài, sau đó tự lẩm bẩm: "Sao lại không tin ta chứ!"
"Đinh! Nhắc nhở túc chủ, đã đã tìm được biện pháp giải quyết, có thể nhờ người tu luyện hoặc là Tiên Thú khác giúp đỡ dẫn đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân ra, từ đó tiếp nhận Thiên Đạo lôi kiếp, thuận lợi đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh!"
Chương 807 - Đi thần giới phải cẩu như thế nào mới thú vị hơn một chút?
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.
"Ừm?"
"Mượn người khác dẫn ra đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân, từ đó tiếp nhận Thiên Đạo lôi kiếp?"
Nghe được hệ thống đưa ra phương pháp giải quyết, sau đó Diệp Phong trực tiếp nhìn về phía hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị lên tiếng hỏi thăm: "Các ngươi nói, nếu như là người khác dẫn ra đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân, sau đó ta đi vào phạm vi bao phủ của Thiên Đạo kiếp vân, như vậy thì có phải là có thể tiếp nhận Thiên Đạo lôi kiếp rồi hay không?"
Trừng!
Nghe được ý nghĩ cực kỳ điên cuồng này của Diệp Phong, hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị đều thay đổi sắc mặt, sau đó Nhiếp Hào vội vàng nhắc nhở: "Diệp thiếu, làm như vậy là vô cùng nguy hiểm, nếu như khi người khác đang độ Thiên Đạo lôi kiếp, ngươi tự tiện xông vào, đến lúc đó Thiên Đạo lôi kiếp mà hai người các ngươi tiếp nhận sẽ có uy lực tăng lên gấp đôi!"
"Cho nên!"
"Ý của ngươi là nếu như Thiên Đạo kiếp vân dám tăng uy lực lên gấp đôi thì ta sẽ chơi nó một lần để cho nó nhớ lâu một chút đúng không?"
Nghe được Nhiếp Hào nhắc nhở, Diệp Phong cũng trưng vẻ mặt thành thật ra lên tiếng hỏi thăm.
Hả?
Những gì mà ta nói cũng không phải ý này?
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Nhiếp Hào cả người đều choáng váng, hắn hoàn toàn không ngờ được là mẹ nó câu nói của mình còn có thể hiểu được như thế này!
"Diệp thiếu!"
"Nếu như ngươi làm như vậy thật thì mặc dù là ngươi sướng nhưng lại hố người khác!"
"Chúng ta đều là người đứng đắn, cũng không thể làm như vậy a!"
Lúc này, Giang Nghị đang đứng bên cạnh cũng lên tiếng khuyên bảo, hắn sợ Diệp Phong lại diệt Thiên Đạo kiếp vân mấy lần, sẽ khiến cho hắn sinh ra ảo giác là mình cũng làm được như vậy!
Hả?
Làm gì?
Diệp thiếu đưa một cái tiên giới cho ta để làm gì?
Nhìn thấy Diệp Phong bỗng nhiên đưa một cái tiên giới cho mình, Giang Nghị cũng tỏ vẻ khó hiểu.
"Giang thiếu!"
"Ta cảm thấy ngươi nói đúng!"
"Chúng ta đều là người đứng đắn, cũng không thể đi hố người khác, cho nên ta có thể đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh hay không phải dựa vào ngươi rồi!"
"Ở trong cái tiên giới này có một trăm vạn khỏa Siêu Cấp Tiên Linh Đan, phục dụng một viên thì có thể để tốc độ tu luyện của ngươi tăng lên gấp trăm lần, nhưng mà có thể duy trì trong thời gian bao lâu thì cần ngươi tự mình thử mới có thể biết được!"
"Khi ngươi tu luyện tới Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, cũng chính là lúc mà ta tái chiến với Thiên Đạo kiếp vân!"
Nói xong lời cuối cùng, trên mặt Diệp Phong cũng hiện ra vẻ cực kỳ hưng phấn!
...
Tinh Hồn Thánh Địa!
"Quá kinh khủng!"
"Tử Cực Ngự Thú Các so với Thánh Địa của Diệp thiếu thì chính là một tên ăn mày!"
Sau khi đi ra khỏi đại trận mê cung, khi Nhiếp Hào nhìn thấy vô số tiền thảo hi hữu tiên quáng và tài nguyên tu luyện có mặt khắp nơi ở trong Thánh Địa thì khiếp sợ đến nỗi không nói nên lời.
"Ồ!"
"Lại có một tên nữa tới trông cửa!"
Không đợi Giang Nghị đang đứng bên cạnh phát ra tiếng sợ hãi thán phục, cùng là người tu luyện thượng cổ, hai người Phương Phong và Thiên Ma Lão Tổ đi tới, bọn họ chuẩn bị làm quen với Giang Nghị trước, theo bọn họ thì Giang Nghị sắp trở thành tiểu đồng bọn sau này sẽ cùng trông coi cửa lớn với bọn họ!
"Ai!"
"Mặc dù ta là thượng cổ Tiên Thú, bọn họ là người tu luyện thượng cổ, nhưng dựa vào cái gì mà chỉ có một mình ta chịu đủ tra tấn?"
"Diệp thiếu không thể dẫn một người tu luyện thượng cổ có thể gia nhập vào Bại Gia Môn về, sau đó để cho hai tên khốn kiếp này cũng khó chịu một lần được hay sao?"
Nghĩ đến Phương Phong và Thiên Ma Lão Tổ không ít lần lấy chuyện Bát Dực Kim Nhãn Cuồng Sư và Hắc Phong Bạch Ngọc Điêu đã gia nhập vào Bại Gia Môn để cười nhạo mình, Tật Phong Xích Lôi Báo cũng gượng cười tự lẩm bẩm.
"Khí tức của hai người này!"
"Không sai, chắc chắn bọn họ đều là người tu luyện thượng cổ!"
"Không ngờ được là những gì mà trước đó Diệp thiếu nói đều là sự thật, người tu luyện thượng cổ giống như ta chỉ xứng làm một người trông cửa lớn ở trong Thánh Địa!"
Phát hiện được khí tức trên người của hai người Phương Phong và Thiên Ma Lão Tổ, trong lòng Giang Nghị cũng thầm than một tiếng.
"Hai vị!"
"Xin lỗi!"
"Ta sợ là mình không thể trông coi cửa lớn với các ngươi, Diệp thiếu nói muốn dẫn ta về Tinh Hồn Phong!"
Lúc này, Giang Nghị cũng nở một nụ cười nhìn hai người lên tiếng nói.
? ? ?
Dẫn ngươi về Tinh Hồn Phong?
Tất cả mọi người đều là người tu luyện thượng cổ, dựa vào cái gì mà chúng ta phải trông coi cửa lớn còn ngươi thì có thể gia nhập vào Tinh Hồn Phong?
Thế nào, chẳng lẽ là vì ngươi có nhiều hơn chúng ta một cây thương?
Nghe được Giang Nghị nói như vậy, Phương Phong và Thiên Ma Lão Tổ trực tiếp bối rối, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là tình huống của Tật Phong Xích Lôi Báo sẽ xảy ra ở trên người của bọn họ.
Một lát sau, Tinh Hồn Phong!
"Đinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, ban thưởng một ngàn vạn điểm phá sản, ban thưởng mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh *3!"
Mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh: Tập hợp đủ mười cái mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh thì sẽ có được một khối Thiên Thần Lệnh hoàn chỉnh, dựa vào Thiên Thần Lệnh thì có thể tiến về thần giới vui sướng chơi ba ngày ba đêm!
? ? ?
Có thể đi thần giới du ngoạn, Thiên Thần Lệnh?
Hệ thống vì có thể để cho ta nhanh chóng phi thăng lên thần giới mà tốn hết lòng hết dạ!
Diệp Phong hoàn toàn không ngờ được là nhiệm vụ ngẫu nhiên là dụ dỗ hai tên bại gia môn đồ về lại được ban thưởng thứ này, hơn nữa hắn cũng biết rõ một khi mình đi thần giới chơi một thời gian thì tuyệt đối sẽ mất hết hứng thú với thượng giới sau đó sẽ nghĩ cách để nhanh chóng phi thăng lên đó!
"Hệ thống!"
"Ngươi nói, nếu như ta tập hợp đủ mảnh vỡ mười cái Thiên Thần Lệnh, sau đó hối đoái thành Thiên Thần Lệnh hoàn chỉnh, cuối cùng ta lại không kích hoạt đó thì ngươi có tức giận hay không?"
Chương 808 - Ăn cơm, đi ngủ, nhìn người khác đau chân
Lúc này, Diệp Phong bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó hay ho, sau đó trực tiếp lên tiếng hỏi thăm hệ thống.
"Đinh! Túc chủ, ngươi nói xem có khả năng chính là sau khi mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh được tập họp đủ mười cái thì sẽ tự động hối đoái thành Thiên Thần Lệnh hoàn chỉnh, mà Thiên Thần Lệnh cũng sẽ tự động kích hoạt hay không?"
Theo Diệp Phong vừa nói dứt câu, giọng nói tràn đầy hoạt bát của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của hắn.
"Ừm?"
"Hệ thống, ngươi là lão Lục, lần này ngươi không ra bài theo kịch bản nữa!"
Biết được tình huống này, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó khóe miệng nở một nụ cười xấu xa: "Ngươi có kế Trương Lương, ta có thang trèo tường, nếu như bị truyền tống đến thần giới thật thì ta sẽ cẩu một đợt, chỉ cần ta cẩu tốt thì sẽ không mê luyến thần giới, đến lúc đó còn không phải là vẫn có thể tiếp tục chơi đùa ở thượng giới nữa hay sao!"
"Nhưng mà đi thần giới thì phải cẩu như thế nào mới có thể thú vị hơn chăng?"
"Giả bộ như thế ngoại cao nhân, ẩn cư sơn lâm?"
"Tùy tiện gia nhập vào một cái tông môn, làm một lão tăng quét rác mạnh nhất?"
"Tìm một ngọn núi nhỏ, sáng lập một cái tông môn, không thu đệ tử, chỉ nuôi chút tiểu sủng vật, làm một tông chủ nhàn nhã chơi?"
"..."
Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Phong bỗng nhiên có chút xúc động phải tranh thủ đến thần giới để cẩu!
Một bên khác!
"Hùng huynh!"
"Tinh Hồn Phong chỉ có ba người chúng ta hay sao?"
Trong lúc Diệp Phong còn đang suy tư nên đi thần giới cẩu như thế nào thì lúc này Giang Nghị lại nhìn về phía Hùng Thiên Bá lên tiếng hỏi thăm.
"Dĩ nhiên không phải!"
"Theo ta được biết, Tinh Hồn Phong chúng ta có không ít người!"
"Chỉ là tất cả đều bị người ta dụ dỗ đi hết rồi!"
Nghe được Giang Nghị hỏi thăm, Hùng Thiên Bá nói ra tình huống mà mình biết.
"Cái gì?"
"Tất cả đều bị người ta dụ dỗ đi hết rồi?"
"Nơi này chính là địa bàn của Diệp thiếu, còn có ai dám đào góc tường của Diệp thiếu?"
Giang Nghị nghe xong thì trên mặt lộ rõ vẻ khó có thể tin, hắn khó mà tưởng tượng được rốt cuộc là ai mà dám đào góc tường của Diệp Phong!
"Là đệ tử thân truyền của Diệp thiếu!"
"Hơn nữa thông qua tin tức mà ta thăm dò được, Diệp thiếu thu hai tên đệ tử thân truyền, kết quả hai tên đệ tử thân truyền này một trước một sau dụ dỗ hết toàn bộ người của Tinh Hồn Phong đi!"
"Cho nên nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì khi mà Diệp thiếu thu được vị đệ tử thân truyền thứ ba, đó cũng chính là lúc mà chúng ta sẽ bị dụ dỗ đi!"
Nhìn thấy dáng vẻ giật mình của Giang Nghị, Hùng Thiên Bá cũng cười lớn lên tiếng nói.
"Hùng huynh!"
"Giang huynh!"
"Các ngươi tạm thời khoan hãy trò chuyện dụ chạy hay không dụ chạy, tại sao ánh mắt mà ba vị đại nhân đang đứng đối diện nhìn chúng ta sao lại khiến cho ta cảm thấy có chút không đúng!"
Ngay lúc Giang Nghị và Hùng Thiên Bá nói chuyện vui vẻ, Nhiếp Hào đang đứng bên cạnh lại có chút bất an lên tiếng nhắc nhở.
Đối diện!
"Những ngày tiếp theo, có ba tên tiểu gia hỏa này chơi với chúng ta thì chúng ta cũng sẽ không còn nhàm chán nữa!"
"Nhưng mà phải chơi như thế nào đây?"
Lúc này, nhìn chằm chằm ba người Hùng Thiên Bá, Nhiếp Hào và Giang Nghị đang đứng đối diện, Diệp Tiểu Bạch cũng nhìn về phía hai người còn lại lên tiếng hỏi thăm.
"Hắc ca!"
"Bạch ca!"
"Nếu như thì thói quen mỗi ngày ăn cơm đi ngủ đau chân cũng nên thay đổi một chút!"
"Không bằng, ba người chúng ta chọn một người trong số bọn họ, sau đó chỉ đạo bọn họ tu luyện, đến lúc đó, mỗi ngày để cho ba người bọn họ luận bàn một trận, người mà ai chỉ đạo thua thì hai người khác sẽ đánh đối phương một trận, các người cảm thấy trò chơi này như thế nào?"
Nghe được Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm, Diệp Tiểu Cước trực tiếp đưa ra một lời đề nghị!
"Chẳng ra sao cả!"
"Lúc đầu mỗi ngày ta đều có thể đánh hai người các ngươi!"
"Nhưng làm thành như vậy, người mà ta chỉ đạo thua thì hai người các ngươi có thể đánh ta một trận, mà người mà ta chỉ đạo thắng thì ta lại không có bất kỳ lợi ích gì, như vậy không phải là ta lỗ nặng rồi sao?"
Nghe được Diệp Tiểu Cước đưa ra lời đề nghị như vậy, Diệp Tiểu Hắc có chút không vui lên tiếng phản đối!
"Không sai!"
"Ta cảm thấy Hắc ca nói rất đúng, mặc dù cái trò chơi này cũng có chút lợi ích với ta đó, nhưng Tiểu Cước, chơi như vậy thì ngươi mới là người được lợi lớn nhất, như vậy thì không công bằng!"
Ngay sau đó, Diệp Tiểu Bạch cũng đưa ra ý kiến phản đối!
"Công bằng?"
"Các ngươi một người xếp hạng thứ ba, một người xếp hạng thứ năm, sau đó các người nói chuyện công bằng với một người yếu như gà như ta?"
"Chờ một chút!"
"Không phải là các ngươi không có lòng tin với mình, sợ ở phương diện chỉ đạo thì các ngươi lại thua bởi một người yếu như gà như ta đúng không!"
Nhìn thấy hai người đều đưa ra ý kiến phản đối, Diệp Tiểu Cước trực tiếp dùng phép khích tướng!
Hả?
Phép khích tướng cũng vận dụng?
Đồng ý, ngươi chiếm đại tiện nghi!
Không đồng ý, giống như hai chúng ta sợ thua ngươi!
Mẹ nó, sao ngươi lại chó như vậy chứ!
Nghe được Diệp Tiểu Cước nói như vậy, sắc mặt hai người Diệp Tiểu Hắc và Diệp Tiểu Bạch cũng trở nên khó coi, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là Diệp Tiểu Cước lại có thể không biết xấu hổ như vậy!
"Buồn cười!"
"Ta sẽ sợ thua ngươi?"
"Ở phương diện thực lực bản thân ta thì ta có thể nghiền ép ngươi, vậy đồ rác rưởi do ta chỉ đạo ra cũng có thể nghiền ép đồ rác rưởi do ngươi chỉ đạo ra!"
"Cái trò chơi này, ta chơi!"
Trầm mặc một lát, Diệp Tiểu Hắc cũng trực tiếp đồng ý, nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ: "Tuyệt đối không thể thua, một trận cũng không thể thua, nếu không ta bị cái tên yếu như gà Tiểu Cước này đánh một trận thì quá mất mặt, như vậy thì ta chỉ có thể huấn luyện theo phương thức Địa Ngục!"
"Nếu như Hắc ca cũng đã đồng ý, vậy thì ta cũng đồng ý!"
Chương 809 - Ăn cơm, đi ngủ, nhìn người khác đau chân (2)
Lúc này, Diệp Tiểu Bạch cũng nói ra quyết định của mình, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Đối mặt Tiểu Cước, tuyệt đối không thể thua, đối mặt Hắc ca, liều mạng cũng phải thắng, dù sao bỏ lỡ cơ hội lần này thì sợ là không còn cơ hội để đánh Hắc ca nữa, vậy ta phải điên cuồng huấn luyện tiểu khả ái mà ta chọn trúng!"
"Xong rồi! !"
"Hắc ca và Bạch ca đều đồng ý!"
"Cơ hội lần này kiếm không dễ, lần sau sợ là cho dù có dùng phép khích tướng cũng sẽ không có tác dụng gì cho nên ta nhất định phải thắng!"
Nghĩ đến đây, Diệp Tiểu Cước cũng quay qua nhìn ba người Hùng Thiên Bá, Nhiếp Hào và Giang Nghị đang đứng cách đó không xa, sau đó tự lẩm bẩm: "Mặc dù tiếp theo chỉ đạo tu luyện sẽ có ức điểm kinh khủng, nhưng đối với bọn họ thì cũng là có lợi ích to lớn, dù sao chúng ta chơi thì chơi, nhưng thực lực của bọn họ sẽ tăng lên điên cuồng!"
...
"Nhiếp huynh!"
"Đừng sợ, trong mắt của ba vị đại nhân đó thì chúng ta ngay cả sâu kiến cũng không bằng, bọn họ sẽ không làm gì chúng ta đâu!"
Nghe được Nhiếp Hào nói như vậy, đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt của Nhiếp Hào, Hùng Thiên Bá cũng cười lớn lên tiếng an ủi.
"Thật sao?"
"Vậy ta an tâm!"
Nói đến đây, Nhiếp Hào bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó nhìn về phía Hùng Thiên Bá lên tiếng hỏi: "Hùng huynh, vậy mỗi ngày chúng ta cần phải làm gì ở đây?"
"Ăn cơm!"
"Đi ngủ!"
"Nhìn người khác đau chân!"
Nghe được Nhiếp Hào hỏi thăm, Hùng Thiên Bá cũng nở một nụ cười xấu xa lên tiếng đáp lại.
"Dù sao chính là rất rảnh rỗi!"
"Là rảnh đến mức người sắp mục nát đó!"
"Muốn tu luyện, vậy thì tùy tiện nhặt một chút tài nguyên ở trong Thánh Địa, sau đó trực tiếp tu luyện, không muốn tu luyện thì chỉ cần dạo chơi khắp nơi là được!"
Nhìn thấy hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị vẫn chưa hiểu rõ những gì mà mình nói, Hùng Thiên Bá giải thích cặn kẽ hơn một chút.
"Tốt như vậy?"
"Vậy thì cuộc sống sau này sẽ thoải mái đến chết!"
Nghe được Hùng Thiên Bá giải thích như vậy, hai người Nhiếp Hào và Giang Nghị bắt đầu huyễn tưởng về cuộc sống tu tiên tốt đẹp sau này!
Một bên khác!
"Hệ thống!"
"Tranh thủ tuyên bố mấy cái nhiệm vụ ngẫu nhiên có thể ban thưởng mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh!"
Trầm tư hồi lâu, Diệp Phong vẫn không thể nào làm ra lựa chọn, dứt khoát chuẩn bị lấy được một cái Thiên Thần Lệnh hoàn chỉnh trước, sau đó đi thần giới đi dạo một vòng, sau đó xây dựng mình nên cẩu như thế nào!
"Đinh! Túc chủ, nếu như ngươi muốn đi thần giới như vậy vậy tại sao không nhanh chóng nghĩ biện pháp đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong đâu?"
Nghe được Diệp Phong nói như vậy, hệ thống cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Vậy thì không được!"
"Thượng giới ta còn chưa có chơi chán!"
"Đã có Thiên Thần Lệnh này, vậy thì ta có thể chơi ở thượng giới, ở thượng giới chơi mệt thì ta sẽ lên thần giới cẩu một đoạn thời gian, cẩu mệt mỏi, trở lại tiếp tục chơi, làm như vậy mới có thể để cho cuộc sống này trở nên muôn màu muôn vẻ!"
Nghe được hệ thống hỏi thăm như vậy, Diệp Phong lại đắc ý nói ra ý nghĩ của mình.
"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ tìm kiếm được một người tu luyện hoặc Tiên Thú có tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, sau đó trợ giúp đối phương cùng vượt qua đạo Thiên Đạo lôi kiếp thứ nhất, từ đó thuận lợi đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh nhất trọng, nhiệm vụ thành công, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, có tỉ lệ cực cao ban thưởng một lượng lớn mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh, nhiệm vụ thất bại, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực thấp ban thưởng chút ít mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh, thời gian nhiệm vụ bảy ngày!"
Sau khi nghe được ý tưởng của Diệp Phong, hệ thống trực tiếp ban bố một cái nhiệm vụ ngẫu nhiên có thể thu hoạch được mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh.
? ? ?
Từ khi nào mà hệ thống trở nên chó như thế?
Nghe được hệ thống ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, Diệp Phong bị kinh hãi thật sự, hắn hoàn toàn không ngờ được là hệ thống còn có một chiêu như vậy!
"Nếu như không phải bỗng nhiên có ý nghĩ muốn cẩu!"
"Ta cũng không gấp đi thần giới!"
"Nhưng mà cho dù sau này hệ thống đều tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên tăng cao tu vi cảnh giới mới ban thưởng mảnh vỡ Thiên Thần Lệnh này thì ta cũng không hoảng hốt, dù sao cho dù ta đột phá đến Tiên Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, muốn phi thăng thần giới hay không cũng là do ta quyết định!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong trực tiếp đi về chỗ ở của mình, hắn định sẽ nghỉ ngơi một đêm, chờ sáng sớm ngày mai mới đi ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên.
"Ồ!"
"Diệp thiếu cứ đi như thế sao?"
Nhìn thấy Diệp Phong rời đi, Nhiếp Hào cũng nhìn về phía Hùng Thiên Bá lên tiếng hỏi thăm.
"Không phải đâu?"
"Vừa nãy Diệp thiếu giao hai người các ngươi cho ta, đương nhiên là để cho ta chăm sóc hai người các ngươi một chút rồi!"
"Cho nên, sau này ở trong Thánh Địa, nếu như có vấn đề gì thì cứ hỏi ta là được rồi, nếu không có việc gì thì đừng có đi làm phiền Diệp thiếu, dù sao Diệp thiếu là một người bận rộn, sẽ không ở lại trong Thánh Địa lâu!"
Nghe được Nhiếp Hào hỏi thăm, Hùng Thiên Bá cũng cười giải thích rõ cho hắn biết.
"Này!"
"Hai người các ngươi đừng có đứng đó nói chuyện nữa!"
"Hình như ba vị đại nhân đó nhìn chúng ta đúng là khác thường thật!"
Đúng lúc này, giọng nói tràn đầy bất an của Giang Nghị cũng vang lên bên cạnh!
Mà Hùng Thiên Bá và Nhiếp Hào nghe xong thì đều nhìn về phía ba người Diệp Tiểu Hắc, Diệp Tiểu Bạch và Diệp Tiểu Cước đang đứng ở đối diện, khi bọn họ phát hiện ba vị đại nhân đều lộ ra vẻ suy tư đi tới chỗ bọn họ thì hai người bọn họ cũng có chút luống cuống!
...
Hôm sau, sáng sớm!
"Hùng Thiên Bá!"
"Nhiếp Hào!"
"Giang Nghị!"
"Ta muốn đi ra ngoài làm ít chuyện, ba người các ngươi phải trấn thủ Tinh Hồn Phong cho ta, có nghe hay không?"
Đi tới chỗ Hoàng Kim Mao Ốc, Diệp Phong cũng nhìn về phía ba người cách đó không xa hô to lên, sau đó chuẩn bị kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên, sau đó đi tìm một người tu luyện hoặc Tiên Thú có tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong.
"Diệp thiếu! ! !"
Chương 810 - Ba vị đại nhân đó hình như có chút không đúng thật
"Van cầu ngươi, nếu như ngươi muốn đi ra ngoài thì dẫn ta đi theo đi, để hai người bọn họ ở lại trấn thủ Tinh Hồn Phong là được rồi!"
Ba người bị huấn luyện theo phương thức Địa Ngục suốt cả một đêm, nghe nói Diệp Phong muốn đi thì tất cả đều quay qua nhìn hắn hô to lên!
Hả?
Tình huống như thế nào?
Sao đều muốn ta dẫn theo đi ra ngoài?
Nhìn thấy ba người đều trên mặt tràn đầy nước mắt nước mũi ôm lấy bắp đùi của mình, Diệp Phong cũng tỏ vẻ không hiểu.
"Chủ nhân!"
"Ba người chúng ta rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, cho nên tự mình chọn lấy một người trong số ba người bọn họ sau đó tiến hành chỉ đạo tu luyện một với một, đối với bọn họ thì đây là một cơ duyên lớn lao!"
"Nhưng mà hình như bọn họ không hiểu được chúng ta dụng tâm lương khổ!"
Ngay lúc Diệp Phong còn đang bối rối khó hiểu thì Diệp Tiểu Hắc đã xuất hiện ở nơi này sau đó thần thái cung kính nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.
? ? ?
Tối hôm qua, ngươi nói cái gì mà muốn để cho ta cảm nhận được huyết dịch sôi trào, kết quả trực tiếp lấy máu ta, biến ta thành người khô, sau đó lại rót huyết dịch trở ngược vào trong cơ thể của ta, hành vi điên cuồng như vậy tới tới luôn luôn hành hạ trọn vẹn cả một buổi tối!
Còn có Nhiếp huynh, nói cái gì mà để cho hắn cảm nhận được sức hấp dẫn của trận pháp, kết quả để cho hắn thình thịch với không khí ở trong đại trận mê huyễn suốt cả một đêm, may mà tiên bào của hắn rắn chắc!
Thảm nhất chính là Hùng huynh, chân to nát trường kiếm, chân to nát trường mâu, chân to nát trường đao... một đêm trôi qua, hai chân của hắn có thể nói chính là thủng trăm ngàn lỗ, mặc dù sau đó sẽ giúp hắn chữa trị ngay lập tức nhưng mà những nỗi thống khổ mà hắn phải chịu đựng là thật!
Đêm nay, có thể nói là cơn ác mộng cả đời này chúng ta cũng không thể nào quên đi được!
Kết quả, người nói đó là tri kỉ chỉ đạo tu luyện?
Còn mẹ nó nói là không hiểu các ngươi dụng tâm lương khổ?
Nghe được Diệp Tiểu Hắc giải thích như vậy, Giang Nghị nghe đến choáng váng, mà bên cạnh, hai người Nhiếp Hào và Hùng Thiên Bá nghe xong thì trên mặt đều lộ ra vẻ sợ đến ngây người!
"Hóa ra là như vậy!"
"Sau này bọn họ điều sẽ trở thành bại gia môn đồ, nếu như các ngươi rảnh rỗi vậy thì giúp bọn họ tăng thực lực của bản thân lên một chút cũng là một chuyện tốt!"
"Như vậy thì trong khoảng thời gian ta không có mặt ở đây, ba người bọn họ giao cho các ngươi, các ngươi nhất định phải nghiêm túc chỉ đạo bọn họ tu luyện đó!"
Nói xong, Diệp Phong lập tức kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn ngẫu nhiên, sau đó đi vào trong đó dưới ánh mắt tràn đầy vẻ không nỡ của ba người!
"Xong!"
"Diệp thiếu cũng đi!"
"Vậy thì chẳng phải là ba tên ác ma này sẽ càng thêm điên cuồng hơn nữa hay sao?"
Nghĩ đến đây, trong mắt ba người đều tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
"Đúng là đang ở trong phúc mà không biết phúc!"
"Mặc dù ba người chúng ta là vì chơi nhưng khi chỉ đạo các ngươi tu luyện thì chúng ta lại cực kỳ nghiêm túc, cho dù đều là bại gia môn đồ nhưng tương lai chắc chắn các ngươi cũng sẽ mạnh hơn đa số bại gia môn đồ, chờ các ngươi hưởng thụ được lợi ích và ưu thế này mang đến thì các ngươi sẽ cảm tạ tất cả những chuyện mà chúng ta đã làm cho các ngươi!"
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng của ba người, Diệp Tiểu Hắc cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó tự lẩm bẩm.
...
Đệ Nhị Tiên Vực, Kim Tây Thành!
"Không ngờ được là lại ngẫu nhiên truyền tống ta đến trong một tòa thành trấn!"
"Cũng không biết ở bên trong tòa thành trấn này có người tu luyện tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hay không!"
Nghĩ đến đây, Diệp Phong bắt đầu đi dạo nhàn nhã ở trong thành trấn phồn hoa nhất này, đồng thời cũng kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay.
Sản phẩm bại gia hôm nay: Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch *100000 (mười vạn).
Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch: Một trong số tiên quáng đặc thù hy hữu ở trong Thiên Đạo Chiến Trường ở thượng giới, có thể hấp thu lực lượng của Thiên Đạo lôi kiếp!
Hả?
Đây chẳng lẽ là phiên bản thăng cấp của Kim Tàm Tinh Diệu Thạch?
Sau khi hiểu rõ được tình huống của sản phẩm bại gia, Diệp Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức nở một nụ cười, thầm nghĩ trong lòng: "Ta đã nghĩ đến mình phải làm như thế nào mới có thể lãng phí sạch mười vạn khối Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch này rồi!"
"Hệ thống, sử dụng một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, tra xem xem ở trong tòa thành trấn này phải chăng có người tu luyện có tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nếu như có thì bây giờ người đó đang ở chỗ nào!"
Sau đó, Diệp Phong trực tiếp ra lệnh cho hệ thống.
"Đinh! Tiêu hao một lần chức năng nhìn trộm thiên cơ, bên trong Kim Tây Thành mà túc chủ đang ở tổng cộng có ba mươi bảy người tu luyện có tu vi Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!"
Theo giọng nói của hệ thống vang lên, một cái địa đồ nhỏ chỉ có một mình Diệp Phong mới có thể nhìn thấy được xuất hiện ở trước mặt của hắn, mà ở trên cái địa đồ nhỏ đó có một cái chấm màu lục và ba mươi bảy chấm đỏ.
"Chọn đại đi!"
Diệp Phong nhắm mắt lại quay ba vòng tại chỗ, sau đó trực tiếp đặt ngón tay lên trên địa đồ nhỏ, sau đó mở hai mắt ra, nhìn một cái chấm đỏ ở gần ngón tay mình nhất cười nói: "Chính là ngươi!"
Một bên khác!
Bên ngoài một tửu lâu, một nam tử trung niên mặc quần áo cũ nát dựa vào vách tường uống một hớp liệt tửu lớn, sau đó mí mắt phải lại kịch liệt nhảy lên mấy lần, chuyện này khiến cho hắn khẽ nhíu mày lẩm bẩm: "Chuyện gì xảy ra, tại sao tao lại cảm nhận được là có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra?"
Chương 811 - Diệp thiếu, nếu như chỉ có chút chuyện nhỏ như vậy mà ta cũng không giúp thì ta có còn là người nữa hay không?
Một lát sau!
"Ừm?"
"Lại là tên ăn mày?"
"Chẳng lẽ giống như ngũ đại tổ lão, là đang trải nghiệm cuộc sống, ma luyện tâm cảnh?"
"Vậy ta có nên cho hắn một chút hay không?"
Sau khi Diệp Phong căn cứ lộ tuyến trên địa đồ nhỏ để chạy đến đây, nhìn nam tử trung niên ăn mặc quần áo cũ nát ở trước mặt thì trong lòng bắt đầu suy tư.
"Ừm?"
"Ánh mắt tiểu tử này nhìn ta có chút không đúng!"
"Không phải là hắn nghĩ ta là ăn mày định cho ta chút tiền đó chứ?"
"Nếu như hắn cho thật, vậy ta có nên nhận hay không, nếu nhận thì quá mất mặt, nếu không nhận thì chẳng phải là phụ lòng của đối phương hay sao?"
Nhìn thanh niên lạ lẫm trước mặt, Tống Hà Sơn cũng bắt đầu tự suy diễn sau đó cúi đầu trầm tư.
"Vị lão ca này!"
"Uống rượu không có đồ ăn, uống không thoải mái!"
"Nếu không ta mời ngươi vào quán rượu uống một chút?"
Trầm tư một lát, Diệp Phong nhìn nam tử ăn mày đang đứng trước mặt lên tiếng hỏi thăm.
"Thiếu gia!"
"Ta không thiếu tiền!"
"Nhưng nếu như ngươi cho thật thì ta cũng sẽ cố gắng nhận lấy nhưng mà nhân tình này Tống Hà Sơn ta ghi tạc tâm..."
Hả?
Nói được nửa câu, Tống Hà Sơn đột nhiên phản ứng lại, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ khó xử, hắn hoàn toàn không ngờ được là không phải là Diệp Phong Xem hẳn như một tên ăn mày sau đó muốn cho hắn ít tiền mà là muốn mời hắn đi vào quán rượu uống một chút!
"Xong!"
"Mẹ nó, mắc cỡ chết rồi!"
Nhìn thấy Diệp Phong dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, Tống Hà Sơn chỉ hận không thể tìm một cái lỗ lập tức chui xuống đó!
"Ha ha ha!"
"Lão ca, ngươi đúng là thích nói đùa!"
"Đi thôi, chúng ta đi vào trong quán rượu vừa uống vừa trò chuyện được không?"
Nhìn thấy dáng vẻ lúng túng trên mặt Tống Hà Sơn, Diệp Phong lên tiếng mời một lần nữa, để làm dịu bầu không khí ngột ngạt lúc này, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Cái tên này cũng rất không biết xấu hổ!"
Một lát sau!
Ở trong phòng khách của quán rượu!
"Diệp thiếu!"
"Có phải là người có chuyện gì muốn tìm ta hay không?"
Qua ba lần rượu, Tống Hà Sơn nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm, hắn không tin đối phương sẽ vô duyên vô cớ mời hắn uống rượu!
"Tống đại ca!"
"Đúng là ta có chút chuyện muốn nhờ ngươi giúp ta một chút!"
Nghe được Tống Hà Sơn hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng cực kỳ dứt khoát thừa nhận.
"Nói đi!"
"Có chuyện nhỏ chỉ cần ta hỗ trợ nếu như ta có thể giúp thì chắc chắn sẽ giúp ngươi!"
Đã uống của người ta, hơn nữa cũng chỉ là một chuyện nhỏ, Tống Hà Sơn trực tiếp vỗ ngực đồng ý.
"Tống đại ca!"
"Vậy ta cũng không ẩn giấu thực lực của ta nữa!"
"Thật ra thì tu vi của ta đã đạt đến Tiên Thần Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, nhưng mà khi dẫn ra đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân, xảy ra một chút xíu chuyện ý muốn khiến cho ta đột phá Tiên Kiếp Cảnh thất bại, cho nên ta muốn nhờ ngươi dẫn ra đệ nhất trọng Thiên Đạo kiếp vân, sau đó hai người chúng ta cùng nhau ngạnh kháng Thiên Đạo lôi kiếp!"
Nhìn thấy Tống Hà Sơn đồng ý với mình, Diệp Phong cũng nở một nụ cười sau đó nói ra cái chuyện nhỏ mà hắn đang cần đối phương hỗ trợ!
? ? ?
Mẹ nó, chuyện như vậy mà ngươi nói là chuyện nhỏ?
Ngươi không biết hai người kháng thì uy lực của Thiên Đạo lôi kiếp sẽ bạo tăng gấp đôi hay sao?
Bình thường đệ nhất trọng Thiên Đạo lôi kiếp mẹ nó ta cũng không có nắm chắc, kết quả ngươi còn muốn để cho ta kháng Thiên Đạo lôi kiếp có uy lực tăng cường gấp đôi?
Ngươi muốn trực tiếp đưa tiễn ta đúng hay không!
Nghe được Diệp Phong nói ra ‘chuyện nhỏ’ này, Tống Hà Sơn kinh hãi đến tròng mắt đều sắp lồi ra ngoài, hắn hoàn toàn không ngờ được là chỉ uống một chầu rượu mà suýt chút nữa khiến cho mình cũng không còn!
Hô!
Thở dài ra một hơi, Tống Hà Sơn nhìn về phía Diệp Phong vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nói: "Diệp thiếu, nếu như là chuyện này thì sợ là ta không thể giúp được cho ngươi rồi!"
Ba!
Lúc này, Diệp Phong trực tiếp lấy một cái tiên giới ra đẩy lên trên bàn, sau đó trên mặt lộ ra vẻ tiếc nuối lên tiếng nói: "Vậy thì thật là đáng tiếc, lúc đầu ta còn định sẽ dùng những thứ ở bên trong cái tiên giới này để giúp chúng ta cùng nhau vượt qua Thiên Đạo lôi kiếp, nếu như người đã không giúp được ta thì ta chỉ có thể đi tìm người khác mà thôi!"
"Tìm người khác?"
"Loại chuyện đi chịu chết như thế này thì mẹ nó ngươi có tìm người nào thì người đó cũng sẽ không giúp ngươi đâu!"
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Tống Hà Sơn vẫn có chút hiếu kỳ với mọi thứ ở bên trong cái tiên giới mà Diệp Phong lấy ra, sau đó trực tiếp thả ra thần thức kiểm tra tình huống ở bên trong cái tiên giới đó, hắn rất muốn biết rốt cuộc Diệp Phong muốn dùng thứ gì để giúp cho hai người kháng được Thiên Đạo lôi kiếp kinh khủng!
"Ngọa tào!"
"Là Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch! !"
"Lít nha lít nhít Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch! ! !"
Sau khi Tống Hà Sơn xem xét được mười vạn khối Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch được sắp xếp ngay ngắn ở trong tiên giới thì kinh hãi đến trực tiếp đứng phắt dậy, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin!
Phải biết, trên vạn năm nay, hắn trải qua vô số nguy cơ sinh tử ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, lại thêm vận may của cá nhân hắn, Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch to to nhỏ nhỏ mà hắn để giành được có gom lại thì cũng chỉ tương đương với sáu khối Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch hoàn chỉnh ở trong cái tiên giới này mà thôi!
Mà ở trong cái tiên giới này, Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch lớn như vậy lại có khoảng chừng mười vạn khối, sao có thể không khiến cho hắn cảm thấy chấn kinh và khó có thể tin được cơ chứ!
"Mười vạn khối Hắc Ngọc Trụy Thiên Thạch!"
"Hơn nữa mỗi một khối đều chừng một mét!"
"Cái này nếu dựng ra một căn phòng, chẳng phải là chỉ trong thời gian uống xong một chầu rượu là có thể độ được Thiên Đạo lôi kiếp?"
Nghĩ đến tình huống này, hơi thở của Tống Hà Sơn trở nên dồn dập!
"Tống đại ca!"
"Vậy nếu như bây giờ không còn chuyện gì khác nữa thì ta xin phép đi trước!"