Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 948: CHƯƠNG 948 - ĐỂ CHO BẦU TRỜI ĐÊM NÀY NỞ RỘ RA MÀU SẮC ĐẸP ĐẼ NHẤT!

Nghe được Diệp Phong nói với mình như vậy, An Thái sắp khóc, bất kỳ một đóa Thiên Diệu Hỏa Liên nào cũng là tâm can bảo bối trong lòng của hắn, bây giờ lại muốn cho hắn đi nhóm lửa đốt một trăm vạn tâm can bảo bối, làm như vậy không phải là đang muốn lấy mạng của hắn hay sao!

Thiên Diệu Các!

"Tình huống như thế nào!"

"Rốt cuộc vị trí của Thiếu các chủ và Ngô trưởng lão đang ở chỗ nào đó!"

"Tại sao người ở nơi đó lại có được nhiều Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh như vậy?"

"Hơn nữa bọn họ xếp chồng mấy chục vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên ở một khu vực trống trải như vậy là đang muốn làm gì gì đó!"

Lúc này, đông đảo đệ tử củaThiên Diệu Các nhìn thấy lít nha lít nhít Thiên Diệu Hỏa Liên xuất hiện ở trong hình ảnh thì tất cả bọn họ đều trừng to hai mắt kinh hô lên thậm chí bọn họ không dám tin vào những gì mà mình vừa mới nhìn thấy được!

Dù sao đó đều là Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh, cho dù là Thiên Diệu Các bọn họ thì cũng chỉ mới có năm đóa Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh thôi đó!

"Xếp chồng lên nhau!"

"Dưới đáy mỗi một đóa Thiên Diệu Hỏa Liên đều được quấn một sợi dây cỏ!"

"Không phải là những người đó đang định dùng một mồi lửa nhóm lửa đốt mấy chục vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên này đó chứ!"

Lúc này, An Lôi Hồng đứng đầu tất cả mọi người chú ý tới tình huống ở trong hình ảnh sau đó trong đầu hắn không tự chủ được mà xuất hiện một cái phỏng đoán cực kỳ điên cuồng.

"Đây chính là kinh hỉ mà Ngô trưởng lão vận dụng Ảnh Tượng Thần Thạch chuẩn bị cho Thiên Diệu Các xem hay sao?"

"Nếu như suy đoán của ta là thật, như vậy thì cảnh tượng tiếp theo sẽ khiến cho đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các hoàn toàn sụp đổ!"

"Vậy thì cái này không thể xem như là kinh hỉ được mà phải nói là kinh sợ thì đúng hơn!"

Lúc này, trong đầu An Lôi Hồng xuất hiện phỏng đoán đáng sợ này, toàn bộ thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, bởi vì cảnh tượng kinh khủng đó cho dù là hắn cũng khó mà đứng vững được!

"Các chủ!"

"Mau ra lệnh cho các trưởng lão và đệ tử nhắm mắt lại!"

"Thiếu các chủ sẽ lập tức nhóm lửa đốt một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh đó!"

"Bữa tiệc pháo hoa lớn trước nay chưa từng có đó chúng ta không thể nào nhìn được!"

Đúng lúc này, theo một cái Không Gian Truyền Tống Môn xuất hiện ở trên không trung, giọng nói tràn đầy lo lắng của Ngô trưởng lão cũng từ bên trong đó vọng ra ngoài!

"Mẹ nó!"

"Mẹ nó có phải ngươi bị điên hay không!"

"Tại sao lại trực tiếp nói ra như vậy, ngươi hô lớn lên như vậy cũng có khác gì là để cho mọi người trực tiếp nhìn thấy đâu?"

Nghe được Ngô trưởng lão hô to một tiếng như thế, An Lôi Hồng tức giận đến khóe miệng co quắp lại!

Mà đông đảo đệ tử và trưởng lão còn lại nghe nói như vậy thì trên mặt cũng lộ ra vẻ khó mà tin được ngẩng đầu nhìn lên hình ảnh to lớn ở trên không trung!

...

Tinh Hồn Sơn, đỉnh núi!

"Thiếu các chủ!"

"Động thủ!"

"Để cho bầu trời đêm này tỏa ra sắc thái hoa mỹ nhất của nó đi!"

Lúc này, Diệp Phong cũng rất là kích động quay qua nhìn An Thái hô to lên.

"Sắc thái hoa mỹ chiếu sáng gương mặt của ta!"

"Để cho ta trở thành người khiến cho đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các không bao giờ quên được!"

"Lúc này, cho dù ta có muốn về Thiên Diệu Các thì mẹ nó ta cũng không dám trở về!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, An Thái cũng nở một nụ cười khổ sau đó cầm cây đuốc trong tay châm lửa đốt một sợi dây cỏ lớn ở trước mặt!

Ông! Ông! Ông!

Theo từng tiếng vang kì dị vang lên, từng đoá từng đoá Thiên Diệu Hỏa Liên bị nhóm lửa đốt bắt đầu xoay tròn, sau đó mang theo một luồng hỏa diễm màu xanh lam rất là huyễn khốc bay lên trên không!

Một trăm đóa!

Một ngàn đóa!

Một vạn đóa!

Theo càng ngày càng nhiều Thiên Diệu Hỏa Liên không ngừng bay lên trên không, bầu trời đêm cũng trở nên sáng ngời trong nháy mắt, liếc nhìn lại, biển lửa màu xanh lam che khuất bầu trời đó giống như là muốn nhóm lửa đốt luôn cả bầu trời!

Mà khi một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên đều bay hết lên trên không thì ở trên không trung xuất hiện một gương mặt đẹp trai!

"Ngọa tào!"

"Các ngươi phá của thì cũng thôi đi!"

"Lại còn thông qua vị trí sắp xếp của một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên phác hoạ ra gương mặt đẹp trai của Diệp thiếu ở trên không trung!"

"Các ngươi biết làm việc như vậy Diệp thiếu biết không?"

Nhìn gương mặt đẹp trai to lớn màu xanh lam ở trên không trung, phía dưới An Thái trực tiếp nhìn đến ngây người, hắn hoàn toàn không ngờ được là đám người và Thần thú ở trong Tinh Hồn Cung lại biết chơi như vậy!

Ông! Ông! Ông!

Đúng lúc này, An Thái phát hiện ra Truyền âm Thạch trong ngực bỗng nhiên có động tĩnh sau đó thả thần thức ra kích hoạt Truyền âm Thạch.

"Thiếu các chủ!"

"Không xong!"

"Theo ngươi nhóm lửa đốt trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên, không ít đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các trực tiếp ngất đi!"

"Không chỉ có như thế, Các chủ đại nhân và hai vị tổ lão đã sắp bị tức đến nổ tung rồi, nói chờ khi ngươi trở lại đây thì nhất định phải dạy cho ngươi cách làm người!"

Sau khi An Thái kích hoạt Truyền âm Thạch, giọng nói của Ngô trưởng lão lập tức vang lên ở trong đầu của hắn.

"Ừm?"

"Ngô trưởng lão, chuyện này không đúng!"

"Mặc dù ta vừa mới tự tay nhóm lửa đốt trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên, nhưng người vận dụng Ảnh Tượng Thần Thạch hố toàn bộ Thiên Diệu Các là ngươi!"

"Ngươi không có bị gì sao?"

"Tại sao bọn họ lại trút toàn bộ lửa giận lên trên người của ta?"

Nghe nói như thế, An Thái trực tiếp hỏi ngược lại.

"Thiếu các chủ!"

"Bây giờ Các chủ đại nhân và hai vị tổ lão đang dạy cho ta cách làm người nè!"

"Hai cái mông của ta đều sắp bị bọn họ đánh cho nở hoa rồi, chỉ là bây giờ ta cố nén đau đớn nói chuyện với ngươi mà thôi!"

Chương 949 - Các chủ và hai vị tổ lão đang dạy ta làm người!

"Không nói, ta phải gào lên vài tiếng đã, bởi vì ta không có phát ra tiếng kêu thảm cho nên bọn họ ra tay ác hơn rồi!"

Theo Ngô trưởng lão vừa nói dứt câu, Truyền âm Thạch hoàn toàn không còn phản ứng gì nữa.

"Thật là đáng sợ!"

"Cho dù như thế nào đi nữa thì ta cũng không thể trở về Thiên Diệu Các!"

"Nếu như ta trở về đó thì bọn họ sẽ đánh cho cái mông của ta nở thành mười sáu cánh!"

Nghĩ đến đây, An Thái lập tức đưa ra một quyết định, đó chính là tạm thời ở lại dưới chân núi, kết hợp với năm người còn lại tạo thành lục hổ dưới núi!

Một bên khác!

"Quá đẹp!"

"Nhóm lửa đốt một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên hình thành biển lửa màu xanh lam, lại có đêm tối làm nền có thể nói là cực kỳ đẹp đẽ không còn chỗ nào để chê!"

"Mà những người đó còn lợi dụng vị trí sắp xếp của Thiên Diệu Hỏa Liên để trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên phác hoạ ra dáng vẻ anh tuấn của ta, không thể không nói bọn họ rất là biết cách chơi!"

Nhìn bữa tiệc pháo hoa ở trên không trung, trên mặt Diệp Phong cũng nở một nụ cười tự lẩm bẩm.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ lãng phí hết sản phẩm bại gia hôm nay, ban thưởng một trăm vạn điểm phá sản, ban thưởng Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh *1000000, ban thưởng Thiên Diệu Hỏa Liên Vương *10!"

Đúng lúc này, tiếng thông báo ban thưởng của hệ thống cũng vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

Oanh!

Ngay sau đó, một luồng khí tức đột phá từ trong cơ thể của Diệp Phong bộc phát ra ngoài.

"Ai!"

"Lại đột phá!"

"Bây giờ đã đột phá đến Thiên Thần Cảnh Tứ Trọng!"

"Vậy ta có nên thừa cơ hội này trực tiếp sử dụng cái Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục còn thừa lại luôn hay không?"

Phát hiện ra tu vi của mình đột phá một cái tiểu cảnh giới một lần nữa, Diệp Phong lập tức nghĩ đến Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục còn lại trong tay mình.

Cách đó không xa, bọn người Hoắc Sơn, Tôn Long, Sử Đại Xuyên chú ý tới Diệp Phong bỗng nhiên đột phá, nhưng cũng chỉ là nhìn thoáng qua một cái rồi thôi sau đó tiếp tục nhìn bữa tiệc pháo hoa ở trên không trung, dù sao thỉnh thoảng Diệp Phong đột phá một chút, bọn họ nhìn mãi cũng đã trở thành thói quen rồi!

"Ừm?"

"Làm gì đó?"

"Diệp thiếu đó làm gì đó?"

"Chỉ xem pháo hoa mà thôi mà cũng có thể đột phá được?"

Mà cách đó không xa, An Thái chú ý tới tình huống này thì trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.

Oanh! Oanh! Oanh!

Đúng lúc này, khí tức liên tục đột phá không ngừng bộc phát ra từ trong cơ thể của Diệp Phong!

Thiên Thần Cảnh Ngũ Trọng!

Thiên Thần Cảnh Lục Trọng!

Thiên Thần Cảnh Thất Trọng!

...

Thần Hoàng Cảnh Tứ Trọng!

Sau khi tu vi của Diệp Phong đột phá đến Thần Hoàng Cảnh Tứ Trọng, đến lúc này thì khí tức đột phá liên tục đó mới hoàn toàn ngừng lại.

(Chân Thần Cảnh, Thiên Thần Cảnh, Thần Vương Cảnh, Thần Hoàng Cảnh, Thần Đế Cảnh, Thần Thánh Cảnh, Thần Tôn Cảnh, Thần Đạo Cảnh, Thần Kiếp Cảnh).

"Ngọa tào!"

"Một cái Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục mà khiến cho ta trực tiếp đột phá được hai đại cảnh giới!"

"Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, có thêm hai ba cái Tùy Cơ Đột Phá Quyển Trục thì chẳng phải là ta có thể trực tiếp đứng trên đỉnh của thần giới rồi hay sao?"

Phát hiện ra tu vi của mình đã trực tiếp bạo tăng tới cảnh giới Thần Hoàng Cảnh Tứ Trọng, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình.

"Thiếu các chủ!"

"Vừa nãy không có khống chế được cho nên đột phá hơi nhiều một chút, không có khiến cho ngươi giật mình đó chứ!"

Chú ý tới An Thái đang đứng cách đó không xa đã ngẩn ra tại chỗ, Diệp Phong cũng vội vàng đi tới trước mặt đối phương, sau đó trên mặt tràn đầy vẻ quan tâm lên tiếng hỏi thăm.

? ? ?

Thần mẹ nó không có khống chế được, đột phá hơi nhiều một chút?

Chuyện này còn có thể khống chế được hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói với mình như vậy, An Thái hâm mộ sắp khóc, hắn cũng rất muốn mất khống chế một chút nhưng mà hắn không làm được!

"Diệp thiếu!"

"Ta không sao!"

"Ngài không cần lo lắng cho ta!"

Sau khi tỉnh táo lại, An Thái lập tức ra vẻ bình tĩnh lên tiếng đáp lại.

"Không có việc gì thì tốt!"

"Đúng rồi, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện!"

"Chính là trong tay của ta còn có một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh, cho nên ta muốn ngươi đem chúng nó về Thiên Diệu Các, để cho đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các các ngươi giúp ta lãng phí thêm một lần nữa!"

Nghe được An Thái trả lời mình như vậy, Diệp Phong bỗng nhiên đưa ra một lời đề nghị.

? ? ?

Ta vận dụng Ảnh Tượng Thần Thạch, đã hố đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các một lần rồi!

Thậm chí, phụ thân ta và hai vị tổ lão vẫn còn đang chờ ta trở về để trừng trị ta đây!

Dưới loại tình huống này mà ngươi còn kêu ta đem theo một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên trở về để cho bọn họ giúp ngươi lãng phí thêm một lần nữa hay sao?

Nghe được Diệp Phong nói ra lời đề nghị này, trong lúc nhất thời biểu cảm trên mặt An Thái như không thể tin vào tai của mình!

Mà An Thái không biết là Diệp Phong làm như thế chỉ là vì muốn mượn cơ hội này để đền bù cho hắn một chút mà thôi!

"Diệp thiếu!"

"Chuyện này. . . làm như vậy cũng không tốt lắm đâu!"

"Dù sao Thiên Diệu Hỏa Liên là căn bản là gốc của Thiên Diệu Các chúng ta!"

"Nếu để cho đông đảo đệ tử và trưởng lão Thiên Diệu Các chúng ta tự tay lãng phí nhiều Thiên Diệu Hỏa Liên như vậy, như vậy thì chắc chắn bọn họ sẽ điên mất!"

Lúc này, An Thái cũng uyển chuyển cự tuyệt!

"Thật sự không được hay sao?"

"Chỉ là động tay một cái mà thôi!"

"Hẳn là sẽ không tạo thành đả kích quả lớn đối với bọn họ!"

Nghe được An Thái cự tuyệt, Diệp Phong lại lên tiếng hỏi thăm lần nữa.

? ? ?

Chỉ là động tay mà thôi?

Còn sẽ không tạo thành đả kích quá lớn đối với bọn họ?

Ngươi có biết là bọn họ mới chỉ nhìn thấy được buổi tiệc pháo hoa lúc nãy thì đã có rất nhiều người hôn mê, lần này nếu như để cho bọn họ tự mình động thủ thì chắc chắn tâm tình của bọn họ sẽ vỡ nát hết!

"Diệp thiếu!"

Chương 950 - An Thái đứng lên, Ngô trưởng lão đáng thương!

"Chuyện đã đến nước này rồi thì ta cũng nói thật với ngươi!"

"Thật ra thì lúc trước khi ngươi bắt đầu chuẩn bị buổi tiệc pháo hoa thì ta lặng lẽ sử dụng một khối Ảnh Tượng Thần Thạch!"

"Nói cách khác, buổi tiệc pháo hoa lớn trước nay chưa từng có vừa rồi, đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các chúng ta đều đã nhìn thấy thậm chí sau khi Xem xong thì rất nhiều người đều ngất đi!"

"Mà bởi vì ta tự tay châm lửa đốt dây dẫn lửa, phụ thân ta và hai vị lão tổ trong các đều muốn dạy dỗ cho ta một trận!"

"Dưới tình huống này, nếu như ta cầm một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên trở về, sau đó còn nhờ bọn họ hỗ trợ lãng phí một chút, như vậy thì kết quả của ta sẽ thảm như thế nào ta cũng không dám tưởng tượng!"

Nhìn thấy Diệp Phong còn muốn để cho mình làm chuyện này, An Thái cũng chỉ có thể nói thật ra mọi chuyện.

Hả?

Trước đó ngươi vận dụng một khối Ảnh Tượng Thần Thạch?

Sau đó, các đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các các ngươi đều đã nhìn thấy bữa tiệc pháo hoa lớn trước nay chưa từng có vừa rồi?

Nghe được An Thái nói với mình như vậy, Diệp Phong cũng tỏ vẻ giật mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương không chỉ muốn tự mình nhảy vào hố mà còn kéo tất cả mọi người của Thiên Diệu Các vào trong hố!

Không nói khoa trương một chút nào, chuyện chó như vậy đừng nói là người ngay cả chó cũng không làm được đâu!

"Thật sao?"

"Vậy thì thật là đáng tiếc!"

"Nếu đã như vậy thì ta chỉ có thể tìm thế lực khác hỗ trợ thôi!"

"Cũng không biết ta lấy ra mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương làm công tác phí thì những thế lực khác có thể giúp ta chuyện này hay không!"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong quay qua nhìn An Thái nói ra một câu như vậy.

"Cái gì! ! !"

"Thiên Diệu Hỏa Liên Vương?"

"Diệp thiếu, ,trong tay của ngươi thật sự có Thiên Diệu Hỏa Liên Vương trong truyền thuyết hay sao?"

"Vật đó thật sự tồn tại hay sao?"

Nghe được năm chữ 'Thiên Diệu Hỏa Liên Vương', An Thái trực tiếp trợn tròn hai mắt kinh hô lên, thậm chí hơi thở cũng trở nên dồn dập, phải biết, Thiên Diệu Hỏa Liên Vương là thiên tài địa bảo cấp truyền thuyết, từng có người nói mình nhìn thấy nó ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, nhưng chưa bao giờ có ai lấy được nó, có thể nói, rốt cuộc Thiên Diệu Hỏa Liên Vương có tồn tại thật sự hay không vẫn luôn là một điều bí ẩn!

"Đương nhiên tồn tại!"

"Hơn nữa trong tay của ta còn có mười đóa!"

"Nhưng mà mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương này ta chỉ có thể làm công tác phí đưa ra ngoài cho nên nếu như ai giúp ta lãng phí hết một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên này, ta sẽ đưa mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương này cho người đó!"

Nhìn thấy dáng vẻ khiếp sợ hiện rõ ở trên mặt của An Thái, Diệp Phong cũng có chút trêu chọc nói.

"Không được!"

"Chuyện này nhất định phải nhận lấy!"

"Nếu như ta có thể lấy được mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương, mẹ nó, vậy ta còn không trực tiếp cất cánh hay sao?"

"Đến lúc đó, chỉ sợ phụ thân và hai vị tổ lão không những không dạ dỗ ta mà ngược lại còn sẽ cúng bái ta giống như là đại gia!"

"Như vậy thì chẳng phải là sẽ thoải mái đến phát nổ hay sao!"

Nghĩ đến đây, trên mặt An Thái lộ ra vẻ kích động, hắn hoàn toàn không ngờ được là sau khi bị tra tấn tâm lý một phen lại có một kinh hỉ lớn như vậy đang chờ hẳn!

(Ngô trưởng lão: Khi ta còn ở đây thì các ngươi không nói chuyện này, khi ta trở về đồng thời bị ba người liều mạng ẩu đả thì loại chuyện tốt này lại xuất hiện?)

"Diệp thiếu!"

"Ta vừa mới suy nghĩ cẩn thận lại, ta cảm thấy chuyện này Thiên Diệu Các chúng ta có thể nhận!"

Bình tĩnh lại sau cơn kích động, An Thái trưng vẻ mặt thành thật ra quay qua nhìn Diệp Phong nói ra quyết định của mình!

"Ừm?"

"Thiên Diệu Các các ngươi có thể nhận lấy việc này?"

"Chuyện đó có phải là quá tàn nhẫn đối với đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các các ngươi hay không?"

Nghe được An Thái trả lời mình như vậy, Diệp Phong cũng ra vẻ nghi ngờ lên tiếng hỏi thăm.

"Diệp thiếu!"

"Chuyện này đối với đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các chúng ta thấy nhìn như tàn nhẫn nhưng mà lại là một cơ hội rất tốt để ma luyện tâm cảnh của bọn họ!"

"Vừa nãy bữa tiệc pháo hoa khiến cho một phần đệ tử và trưởng lão rơi vào trong hôn mê, có thể nói là tâm cảnh của những người này đã được ma luyện nhưng đối với những đệ tử và trưởng lão không có hôn mê thì ta cảm thấy cần phải tăng cường cường độ ma luyện bọn họ!"

"Mà tự tay nhóm lửa đốt Thiên Diệu Hỏa Liên, ta cảm thấy cực kỳ phù hợp!"

Nghe được Diệp Phong hỏi mình như vậy, An Thái cũng chững chạc đàng hoàng thêu dệt vô cớ.

? ? ?

Đệ tử và trưởng lão đã hôn mê đã được ma luyện!

Nhưng những đệ tử và trưởng lão chưa có hôn mê thì là do ma luyện không đủ cần gia tăng cường độ ma luyện nhất định cũng phải khiến cho bọn họ hôn mê mới được?

Lý do như vậy mà ngươi cũng có thể bịa ra được hay sao?

Ngươi đối xử tốt với bọn họ như vậy bọn họ có biết được hay không?

Nghe được An Thái giải thích, Diệp Phong đều sợ ngây người, hắn hoàn toàn không ngờ được là An Thái vậy mà có thể chó đến trình độ này!

"Thiếu các chủ!"

"Vậy thì chuyện này sẽ giao cho Thiên Diệu Các các ngươi?"

Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Phong quay qua nhìn An Thái xác nhận.

"Diệp thiếu!"

"Ngươi cứ yên tâm đi!"

"Một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên này, Thiên Diệu Các chúng ta tuyệt đối sẽ lãng phí hết cho ngươi!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, An Thái cũng vội vàng bảo đảm.

"Vậy được!"

"Sắc trời đã tối, ta đi về nghỉ trước!"

"Mười một cái thần giới này ngươi cầm lấy đi, trong đó có mười cái thần giới chứa Thiên Diệu Hỏa Liên, vừa khéo là một trăm vạn đóa, một cái thần giới khác bên trong có chứa mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương!"

Chương 951 - An Thái đứng lên, Ngô trưởng lão đáng thương! (2)

"Mặc dù ta không có đi theo ngươi nhưng ta cũng muốn nhắc nhở ngươi trước một câu, một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên này, các ngươi tuyệt đối không thể giấu riêng dù chỉ là một đóa, hơn nữa chỉ khi nào các ngươi lãng phí sạch một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên thì mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương mới xem như công tác phí thuộc về ngươi, rõ chưa?"

Giao một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên và mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương cho An Thái, sau đó Diệp Phong cũng vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nhắc nhở.

"Diệp thiếu!"

"Ta làm việc, ngươi yên tâm!"

"Nếu như xảy ra bất cứ vấn đề gì thì ta sẽ mặc cho ngươi xử lý!"

Nói xong, An Thái trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn kích hoạt Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định, sau đó biến mất ở trong tầm mắt của Diệp Phong!

...

Thiên Diệu Các, Thiên Các đại điện!

"Phụ thân!"

"Ta nhận một đơn lớn!"

"Tranh thủ triệu tập các đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các đi!"

Sau khi An Thái đi từ bên trong Không Gian Truyền Tống Môn ra, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn nhìn về phía An Lôi Hồng hô to lên.

………………………………………………………………………………...

Hả?

Bây giờ ngay cả bản thân ngươi cũng khó mà bảo đảm còn mẹ nó có tâm tư nhận đơn lớn cho Thiên Diệu Các nữa hay sao?

Nghe được An Thái nói như vậy, An Lôi Hồng và hai vị tổ lão cũng sững sờ, bọn họ hoàn toàn không ngờ được là An Thái còn có tâm tư nhận đơn cho Thiên Diệu Các!

"Không thích hợp!"

"Tình huống bên này ta đã nhắc nhở Thiếu các chủ, theo lý mà nói thì Thiếu các chủ không thể nào trở về vào lúc này mới đúng!"

"Nhưng hắn vẫn trở về, thậm chí trên mặt còn hoàn toàn không có chút sợ hãi nào!"

"Chẳng lẽ nói đơn lớn mà Thiếu các chủ nói đó có thể khiến cho hắn miễn được trừng phạt?"

Ngô trưởng lão đang nằm trên một chiếc ghế dài ở bên cạnh lại nghiêm túc trầm tư, nếu như phỏng đoán của hắn là thật thì chẳng phải là hắn bị đánh oan một trận mà kẻ gây ra chuyện này lại có thể được miễn trừng phạt?

"Không được!"

"Ảnh Tượng Thần Thạch là Thiếu các chủ đề nghị!"

"Nhóm lửa trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên cũng là Thiếu các chủ tự mình nhóm lửa!"

"Có thể nói, những chuyện này hoàn toàn không có liên quan gì tới ta hết nhưng mà ta lại bị đánh đập một trận oan ức như vậy!"

"Nếu như Thiếu các chủ được miễn trừng phạt thì ta cũng không chấp nhận được, loại phong hiểm như thế này phải giết chết nó từ trong trứng nước mới được!"

Nghĩ đến đây, Ngô trưởng lão lập tức đưa ra quyết định, sau đó trực tiếp đứng dậy, cố nén đau đớn trên hai cái mông, từng bước từng bước đi thẳng tới chỗ An Thái.

"An Thái!"

"Bây giờ ngay cả bản thân người cũng khó mà bảo đảm được còn muốn nhận một đơn lớn cho Thiên Diệu Các?"

"Có phải là đầu óc ngươi bị nước vào rồi hay không?"

Lúc này, sau khi tỉnh táo lại An Lôi Hồng cũng nhìn thẳng vào đứa con trai không nên thân này của mình mắng to.

"Phụ thân!"

"Ngươi không hiếu kỳ đơn lớn mà ta nhận là gì hay sao?"

Nghe được An Lôi Hồng mắng to, An Thái lại không thèm để ý chút nào còn hỏi một câu như vậy.

"Nha!"

"Vậy ngươi nói thử xem đơn lớn mà ngươi nhận chính là cái gì!"

Nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn không lo sợ của An Thái, An Lôi Hồng cũng mặt lộ vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.

"Phụ thân!"

"Đơn lớn mà ta nhận chính là..."

Đang lúc An Thái chuẩn bị nói ra cái đơn lớn mà bản thân vừa mới nhận thì Ngô trưởng lão đi tới trực tiếp đặt tay phải lên trên vai của hắn đồng thời phóng ra thần lực mạnh mẽ của bản thân trong nháy mắt khiến cho An Thái không nói ra được một chữ nào.

"Các chủ!"

"Hai vị tổ lão!"

"Ta cảm thấy không cần biết là Thiếu các chủ nhận đơn lớn gì thì cũng không thể bỏ qua được chuyện hắn nhóm lửa đốt trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên!"

"Cho nên ta cho rằng chúng ta vẫn nên dạy cho Thiếu các chủ làm người trước đi, sau đó chúng ta mới bàn lại đơn lớn mà Thiếu các chủ đã nhận!"

Sau khi khống chế An Thái, Ngô trưởng lão trưng vẻ mặt thành thật ra nói ra ý nghĩ của mình.

"Ngô trưởng lão!"

"Ngươi nói cực phải!"

"Bây giờ cũng không phải là lúc quan tâm An Thái nhận đơn lớn gì mà là phải dạy hắn làm người trước đã!"

Nghe được Ngô trưởng lão đề nghị như vậy, An Lôi Hồng và hai tên tổ lão liếc nhau, sau đó trực tiếp công nhận đề nghị này!

? ? ?

Thần mẹ nó dạy ta làm người trước?

Ta nhận một đơn lớn, công tác phí cao tới mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương!

Nhưng bây giờ các ngươi lại muốn dạy ta làm người?

Các ngươi làm như vậy lương tâm của các ngươi không thấy đau hay sao!

Nghe được Ngô trưởng lão đề nghị như vậy, lại nhìn thấy phụ thân và hai tên tổ lão cũng đồng ý với lời đề nghị này, An Thái cả người đều muốn điên rồi, hắn trở về đây để làm đại gia không phải là trở về đây để bị đánh!

"Thiếu các chủ!"

"Chúng ta phải có phúc mình hưởng, gặp nạn cùng nhau gánh mới được!"

"Mặc dù ta không biết ngươi đem theo lá bài tẩy gì trở về, nhưng ta đã bị đánh đập thì ngươi cũng phải bị như vậy!"

"Ngươi yên tâm, chờ sau khi ngươi bị đánh một trận thì ta sẽ giải trừ cấm chế khiến cho ngươi không thể nói chuyện!"

Nghe được An Lôi Hồng công nhận đề nghị của mình, Ngô trưởng lão cũng mặt lộ vẻ đắc ý nói nhỏ với An Thái.

"Ừm?"

"Ngươi bị đánh thì có liên quan gì tới ta!"

"Là chính ngươi nhất định phải đi về sớm, nếu như ngươi không đi về sớm thì chẳng phải là có thể cùng ta nhận một đơn lớn trở về rồi đúng hay không?"

"Tất cả chuyện này đều là do ngươi tự mình gây ra tại sao lại phải kéo ta xuống nước?"

Nghe được Ngô trưởng lão nói như vậy, trong nháy mắt An Thái nổ, sau đó nhìn về phía Ngô trưởng lão chửi ầm lên lên, nhưng mà lại không phát ra được bất kỳ một tiếng nào.

"Ngô trưởng lão!"

"Ngươi kéo An Thái lên trên tấm ghế dài đi!"

"Hôm nay, ta và hai vị tổ lão nhất định phải dạy dỗ hắn một chút!"

"Nếu như không dạy dỗ hắn thì sau này ta có thể yên tâm giao Thiên Diệu Các lại cho hắn hay sao!"

Lúc này, cách đó không xa, An Lôi Hồng quay qua nhìn Ngô trưởng lão ra lệnh.

"Ừm?"

Chương 952 - Ta Trở về làm đại gia không phải trở về để bị đánh!

"Ta không muốn tiếp nhận Thiên Diệu Các!"

"Ta muốn đi Tinh Hồn Cung làm tạp dịch!"

Nghe được phụ thân nói như vậy, An Thái đều cuống đến phát khóc, nếu như có thể nói chuyện thì hắn rất muốn nói một câu: "Nếu không hai cha con chúng ta đều thối lui một bước, ta không tiếp nhận Thiên Diệu Các, ngươi cũng đừng giáo huấn ta!"

"Ngọa tào!"

"Ngô trưởng lão, ngươi có cần phải chó như vậy hay không!"

"Trói ta lên trên ghế dài sau đó ngươi đứng ở bên cạnh xem náo nhiệt?"

"Mẹ nó, ít nhất ngươi cũng phải giải trừ cấm chế cho ta để một hồi ta có thể phát ra mấy tiếng kêu thảm thiết chứ!"

"Nếu như không thể hát ra được thì chắc chắn bọn họ sẽ cho rằng ta là đang gây hấn với bọn họ như vậy thì bọn họ sẽ hạ tử thủ!"

Nhìn thấy Ngô trưởng lão không có giải trừ cấm chế khiến cho mình không thể nói chuyện mà ngược lại còn đứng ở một bên xem náo nhiệt, chuyện này khiến cho An Thái đang nằm trên ghế dài hoảng hốt không biết làm sao!

Một lát sau!

"Nói một chút đi!"

"Ngươi nhận đơn lớn gì về!"

Sau khi An Lôi Hồng và hai vị tổ lão hung hăng dạy dỗ An Thái một phen , sau đó An Lôi Hồng mới mặt lộ vẻ hiếu kỳ lên tiếng hỏi thăm.

Mà lúc này, Ngô trưởng lão cũng trực tiếp giải trừ cấm chế trên người An Thái!

"Phụ thân!"

"Trận đòn này ta chịu rất là oan ức!"

"Các ngươi không nên đánh ta như vậy!"

"Ta nói với các ngươi, đơn lớn lần này ta nhận tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của các ngươi, ta đem về một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh, chỉ cần chúng ta động viên đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các cùng nhau lãng phí hết một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên này, vậy Thiên Diệu Các chúng ta sẽ bay lên!"

"Hơn nữa chỉ cần chúng ta hoàn thành xong đơn này thì Thiên Diệu Các chúng ta có thể có được mười đóa Thiên..."

Nghe được An Lôi Hồng hỏi thăm mình, An Thái cũng cố nén đau đớn ở trên hai cái mông, tranh thủ nói ra tình huống này, chỉ là khi hắn đang định nói ra công tác phí cực kỳ ngang tàng đó thì An Lôi Hồng lại sắc mặt tái xanh hét lớn: "Đủ rồi, cái tên nghịch tử nhà ngươi, nếu hầm này ta không dạy dỗ cho người một bài học thì ngươi cũng không biết tại sao bông hoa lại hồng như vậy!"

Tức nổ tung!

Lúc này An Lôi Hồng đã hoàn toàn tức nổ tung!

Hắn hoàn toàn không ngờ được là để cho đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các nhìn thấy thôi vẫn còn chưa đủ!

Lại còn muốn để cho bọn họ tự mình lãng phí một chút!

Có thể nói là muốn chơi chết đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các!

"Làm gì?"

"Các ngươi có thể để cho ta nói hết lời hay không!"

"Tại sao cứ luôn ngắt lời ta như vậy!"

Lúc này, nhìn thấy phụ thân của mình ngắt lời mình không cho mình nói, An Thái cả người đều muốn điên rồi!

………………………………………………………………………………...

"Phụ thân!"

"Ngươi nghe ta nói, công tác phí của đơn lớn này chính là mười đóa Thiên..."

Không muốn bị phụ thân hiểu lầm, trên mặt An Thái tràn đầy vẻ lo lắng nhìn về phía An Lôi Hồng hô to lên, chỉ là hắn mới nói được phân nửa thì An Lôi Hồng đã phóng ra thần lực trong cơ thể khiến cho An Thái ngậm miệng lại trong nháy mắt!

"Ngọa tào!"

"Các ngươi đều bị điên rồi!"

"Các ngươi không thể để cho ta nói hết hay sao?"

Phát hiện ra mình lại không thể nói một lần nữa, An Thái cả người đều muốn nổ, hắn vốn cho rằng mình trở về thì có thể làm đại gia nhưng ai mà ngờ được đại gia không làm được ngược lại còn bị đánh hai trận đòn độc!

Mà quan trọng nhất chính là hắn hoàn toàn không cần phải chịu hai trận đòn độc này, đây mới là chuyện khiến cho hắn cảm thấy oan ức nhất!

Một lát sau!

"Phụ thân!"

"Hai vị tổ lão!"

"Ngô trưởng lão!"

"Các ngươi có dám để cho ta nói hết lời hay không?"

Sau khi bị đánh đập một trận nữa, An Thái cũng nhìn về phía bốn người lên tiếng hỏi thăm, hắn bị đánh sợ, thậm chí hắn cảm thấy hình như là mấy người này đã thương lượng trước với nhau bọn họ đang cố ý chơi mình!

"Tốt!"

"Lần này chúng ta sẽ không ngắt lời ngươi!"

"Ngươi muốn nói cái gì cứ nói thẳng đi!"

Nghe được An Thái nói như vậy, An Lôi Hồng cũng lên tiếng bảo đảm.

Hô!

Nghe được phụ thân nói như vậy, An Thái cũng thở dài một hơi sau đó nhìn về phía bốn người trực tiếp nói ra: "Chỉ cần Thiên Diệu Các chúng ta có thể lãng phí hết một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên đó trong đêm nay, vậy thì Diệp thiếu sẽ đưa mười đóa Thiên..."

Ngay tại thời khắc mấu chốt này, một cái khe hở không gian đột nhiên xuất hiện ở bên trong đại điện.

"Mẹ nó!"

"Mẹ nó, lần này là ai nữa!"

"Không phải là ta chỉ muốn nói hết một câu thôi sao tại sao lại khó khăn như vậy chứ!"

Phát hiện ánh mắt mọi người đều nhìn về phía vết nứt không gian bỗng nhiên xuất hiện đó, trong nháy mắt An Thái phát điên!

"Thiếu các chủ!"

"Đã lâu như vậy rồi mà Thiên Diệu Các các ngươi còn chưa bắt đầu lãng phí một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên đó hay sao?"

"Nếu như chuyện này khiến cho Thiên Diệu Các các ngươi khó xử quá thì trả lại một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên và công tác phí làmười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương cho ta đi, ta đi tìm thế lực khác nhờ hỗ trợ cũng được!"

Đúng lúc này, theo giọng nói của Diệp Phong vọng ra từ trong vết nứt không gian, Diệp Phong cũng nhanh chóng đi từ bên trong đó ra.

? ? ?

Thiên Diệu Hỏa Liên Vương?

Chỉ cần giúp đỡ lãng phí hết một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên đó thì sẽ cho Thiên Diệu Các bọn họ mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, An Lôi Hồng và hai vị tổ lão liếc nhau, đều nhìn thấy được vẻ khó có thể tin trong đôi mắt của đối phương, bọn họ không thể tin được là Thiên Diệu Hỏa Liên Vương trong truyền thuyết lại tồn tại thật!

Mà khiến cho bọn họ càng không thể tin được chính là chỉ cần giúp đở lãng phí một chút thì đối phương sẽ dùng mười đóa Thiên Diệu Hỏa Liên Vương làm công tác phí trả cho bọn họ!

"Diệp thiếu!"

"Mau, mời ngồi!"

"Đối với Thiên Diệu Các chúng ta thì chuyện này hoàn toàn không có chút khó xử nào!"

Chương 953 - Ngủ không được thì ngươi có thể đếm cừu!

"Ngươi yên tâm, chỉ cần giao cho Thiên Diệu Các chúng ta, chúng ta tuyệt đối sẽ làm thập toàn thập mỹ cho ngài!"

Sau khi tỉnh táo lại, An Lôi Hồng vội vàng cầm một cái ghế đi tới trước mặt Diệp Phong, mà khi Diệp Phong ngồi xuống, hắn trực tiếp xoa bóp hai vai cho Diệp Phong, toàn bộ động tác nước chảy mây trôi một mạch mà thành trực tiếp khiến cho những người còn lại nhìn đến ngây người!

"Diệp thiếu!"

"Chúng ta là hai vị lão tổ của Thiên Diệu Các!"

"Chuyện liên quan tới lãng phí hết một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên, ngươi yên tâm đi, hai người chúng ta tuyệt đối sẽ tự mình giám sát!"

Lúc này, hai tên lão tổ cũng lập tức đi tới trước mặt Diệp Phong, sau đó hai người một trái một phải, trực tiếp giúp Diệp Phong bóp hai chân, đồng thời cũng lên tiếng bảo đảm.

Dù sao, bọn họ đã biết được sự kinh khủng của Tinh Hồn Cung từ trong miệng của Ngô trưởng lão, cũng biết được Diệp Phong là người mà Thiên Diệu Các không thể đắc tội nổi!

Mà bây giờ vị thần tài này đã đi qua đến tận đây để đưa phúc lợi cho bọn họ, vậy thì bọn họ xoa xoa vai, đấm bóp chân cho Diệp Phong cũng là một chuyện cực kỳ bình thường mà thôi.

? ? ?

Làm gì chứ?

Các ngươi đang làm cái gì đó?

Loại đãi ngộ này vốn nên thuộc về ta mới đúng!

An Thái đang nằm dài trên ghế dài, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì oan ức đến sắp khóc, hắn hoàn toàn không ngờ được là bị hai trận đòn độc, cuối cùng đến lúc cất cánh thì Diệp Phong chợt xuất hiện, cướp đoạt hết tất cả mọi thứ vốn nên thuộc về hắn!

"An Thái!"

"Còn sững sờ tại đó làm gì!"

"Nhanh đi ra ngoài triệu tập các đệ tử và trưởng lão Thiên Diệu Các!"

"Đúng là một xíu nhãn lực cũng không có tại sao ta lại đẻ ra một đứa con trai phế vật như ngươi!"

Lúc này, An Lôi Hồng chú ý tới An Thái đang nằm ườn ở trên ghế dài cả buổi không có phản ứng thì cũng tức giận trực tiếp mắng to.

Hả?

Ta bị hai trận đòn!

Đãi ngộ như đại gia cũng không có!

Bây giờ còn muốn cho ta cố nén đau đớn ở trên hai cái mông làm người sai vặt?

Nghe được An Lôi Hồng mắng to, An Thái tâm thái trực tiếp sập, dù là tự tay nhóm lửa một trăm vạn đóa Thiên Diệu Hỏa Liên thì tâm tình của hắn cũng không có hoàn toàn sụp đổ, nhưng kể từ khi hắn trở về đây đến bây giờ, tất cả những gì mà hắn trải qua lại làm cho tâm tính của hắn sụp đổ, hơn nữa còn là nát bấy không còn một cái mảnh nào!

"Tình huống như thế nào?"

"An Thái về cả buổi, không phải là vẫn luôn bị đánh như vậy đó chứ!"

Lúc này, Diệp Phong chú ý tới An Thái, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên tự lẩm bẩm.

"Diệp thiếu!"

"Ta. . . ta có thể hỏi ngài một chuyện sao?"

"Vừa nãy không phải là ngươi nói muốn về nghỉ ngơi hay sao sao lại bỗng nhiên đi tới Thiên Diệu Các chúng ta?"

Khi sắp bước ra khỏi đại điện, An Thái cũng không nhịn được hiếu kỳ trong lòng trực tiếp nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Ta về nghỉ ngơi!"

"Nhưng ta không ngủ được!"

"Sau đó, ta phát hiện ngươi cả buổi không có bắt đầu phá của cho nên ta tới đây xem thử xem sao!"

Nghe được An Thái hỏi thăm, Diệp Phong cũng thuận miệng giải thích một câu.

? ? ?

Ngủ không được?

Nếu ngủ không được thì ngươi đếm cừu đi!

Tại sao lại phải chạy đến Thiên Diệu Các chúng ta cơ chứ, chẳng lẽ ngươi chạy đến đây thì có thể ngủ được hay sao?

Ngươi có biết hay không, bởi vì người không ngủ được mà những đãi ngộ vốn nên thuộc về ta mẹ nó tất cả đều bị ngươi cướp đi hết rồi!

Nghe được Diệp Phong giải thích như vậy, An Thái càng khó chịu hơn, thậm chí bây giờ hắn rất muốn nói với Diệp Phong một câu: "Nếu như ngươi ngủ không được thì ngươi tới sớm một chút cũng được mà, bây giờ chờ đến khi ta bị đánh xong thì ngươi mới đến, sao ngươi toàn xài giờ dây thun như vậy hả!"

"Diệp thiếu!"

"Ta cho An Thái và Ngô trưởng lão đưa thư mời cho ngài, ngài nhận được rồi đúng không!"

"Không biết, ngài có hứng thú với mười đại tông môn thí luyện mà chúng ta tổ chức vào hai ngày sau hay không?"

Sau khi An Thái rưng rưng rời khỏi đại điện, An Lôi Hồng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Không hứng thú!"

"Con người của ta chỉ cảm thấy hứng thú với chuyện phá của!"

Nghe được An Lôi Hồng hỏi thăm, Diệp Phong không hề nghĩ ngợi trực tiếp lên tiếng cự tuyệt.

"Đinh! Tuyên bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, mời túc chủ hoàn thành một trăm lần hành vi phá của ở trong mười đại tông môn thí luyện, có thể là người thí luyện tham dự, cũng có thể là kẻ đứng sau khống chế thí luyện, lựa chọn như thế nào hoàn toàn do túc chủ quyết định, nhiệm vụ thành công, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực cao đột phá một cái tiểu cảnh giới, tỉ lệ cực cao thu hoạch được ban thưởng vật phẩm, nhiệm vụ thất bại, ban thưởng một lượng lớn điểm phá sản, tỉ lệ cực thấp đột phá một cái tiểu cảnh giới, thời gian nhiệm vụ, ba ngày!"

Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở ban bố nhiệm vụ của hệ thống đột nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Phong.

………………………………………………………………………………

"Ừm?"

"Để cho ta hoàn thành một trăm lần hành vi phá của ở trong mười đại tông môn thí luyện?"

"Còn có thể tự do lựa chọn hai thân phận là người tham dự thí luyện và người đứng sau khống chế thí luyện?"

Nghe được hệ thống bỗng nhiên ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên, Diệp Phong cũng cảm thấy hứng thú, bởi vì hắn đã làm ra lựa chọn, đó chính là muốn làm kẻ đứng sau màn khống chế thí luyện một lần!

Bởi vì nếu như làm người tham dự thí luyện thì hoàn thành một trăm lần hành vi phá của có chút mệt mỏi!

"An Các chủ!"

"Lần này phần thưởng của mười đại tông môn thí luyện đã chuẩn bị xong xuôi hết hay chưa?"

Đúng lúc này, Diệp Phong nhìn về phía An Lôi Hồng hỏi thăm một câu như vậy.

"Ừm?"

"Không phải Diệp thiếu không có hứng thú với đợt thí luyện này hay sao?"

"Tại sao đột nhiên lại hỏi như vậy?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm như vậy, An Lôi Hồng cũng có chút khó hiểu nhưng vẫn lập tức trả lời hắn: "Diệp thiếu, tất cả phần thưởng đều đã được sắp xếp xong xuôi, có thể nói những phần thưởng đó đối với người tham gia thí luyện đều là tài nguyên tu luyện rất tốt!"

Chương 954 - Lấy những thứ rác rưởi đó ra làm phần thưởng, có phải là quá keo kiệt rồi hay không!

"Vậy giá trị của tất cả phần thưởng cộng lại có thể bù đắp được bao nhiêu đóa Thiên Diệu Hỏa Liên chín cánh?"

Diệp Phong nghe xong thì lại lên tiếng hỏi lần nữa.

? ? ?

Người tham gia thí luyện có tu vi cao nhất cũng chỉ có thể là Thần Hoàng Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong!

Có thể nói những phần thưởng đó đối với Thần Đạo Giả có tu vi thấp này là đồ tốt nhưng mà ở trong mắt của Thần Đạo Giả mạnh mẽ thay lại không là gì cả!

Mà ban thưởng cấp bậc này cho dù có số lượng nhiều như thế nào đi nữa thì giá trị của tất cả bọn chúng cộng lại cũng không sánh được với số lẻ của một đóa chín cánh Thiên Diệu Hỏa Liên!

Nghe được Diệp Phong hỏi như vậy, An Lôi Hồng đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức nói hết những tình huống này ra.

"Cái gì!"

"Các ngươi tổ chức một trận thí luyện, mà chỉ lấy những thứ rác rưởi đó ra để làm phần thưởng hay sao?"

"Làm như vậy cũng quá keo kiệt đi chứ!"

Sau khi biết được những tình huống này, trên mặt Diệp Phong cũng lộ ra vẻ giật mình lên tiếng nói.

Hả?

Những phần thưởng đó là rác rưởi?

Keo kiệt?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, An Lôi Hồng và hai vị tổ lão liếc nhau một cái sau đó trên mặt của bọn họ đều nở một nụ cười khổ, đồng thời trong lòng cũng thầm nghĩ: "Lấy những thứ đó ra để làm phần thưởng chúng ta còn có chút đau lòng đây, như vậy mà người còn nói là chúng ta keo kiệt, lẽ nào ngươi nghĩ rằng tất cả mọi người đều giàu có giống như ngươi hay sao?"

"An Các chủ!"

"Nếu như chúng ta đã muốn làm thì phải làm rộng rãi hơn một chút!"

"Như vậy đi, thủy luyện lần này mặc dù ta không tham dự vào nhưng mà ta có thể phụ trách tất cả phần thưởng!"

Đúng lúc này, Diệp Phong cảm thấy thời cơ không sai biệt lắm cho nên mới nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng của mình.

Hả?

Diệp thiếu phụ trách tất cả phần thưởng?

Như vậy thì những phần thưởng đó sẽ ngang tàn tới mức độ như thế nào đây?

Nghe được Diệp Phong nói một câu như vậy, An Lôi Hồng và hai vị tổ lão trực tiếp không giữ nổi bình tĩnh, thậm chí hơi thở đều trở nên dồn dập, bởi vì bọn họ biết là Diệp Phong thân là thần hào phá của, như vậy thì phần thưởng mà hắn lấy ra chắc chắn sẽ không phải là những phần thưởng bình thường, thậm chí rất có thể sẽ làm bảo bối khiến cho cả bọn họ cũng phải đỏ mắt!

"Diệp thiếu!"

"Vậy, vậy ta có thể hỏi thăm trước là ngài chuẩn bị lấy thứ gì ra để làm phần thưởng hay không?"

Sau khi cố gắng để cho tâm tình của mình bình tĩnh lại, An Lôi Hồng nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Lưu Ly âm Dương Dịch!"

"Vạn Niên Hàn Tủy Ngọc Kim Lộ!"

"Thái Thanh Sinh Linh Dịch!"

"Thủy Vân Huyễn Tinh!"

"..."

Theo Diệp Phong nói ra tên của từng món thiên tài địa bảo đỉnh cấp, An Lôi Hồng và hai vị tổ lão vừa mới bình tĩnh trở lại nghe xong thì hơi thở lại trở nên dồn dập nữa, thậm chí bởi vì phần thưởng này quá mức ngang tàn cho nên bây giờ bọn họ kích động đến toàn thân run rẩy!

"Đại khái chính là những thứ này thôi!"

"Đến lúc đó ta sẽ chuẩn bị hai trăm phần thưởng, mà hai trăm phần thưởng này bao gồm tất cả mọi thứ mà ta vừa mới nói ra!"

"Chờ sáng sớm ngày mai, các ngươi dẫn ta đến địa điểm khảo hạch, tam muốn tự tay giấu hai trăm phần thưởng này!"

Nói đến đây, Diệp Phong cũng thở dài một hơi sau đó quay qua nhìn An Lôi Hồng lên tiếng nói: "Có chút buồn ngủ, còn phải làm phiền An Các chủ sắp xếp cho ta một chỗ ở, ta muốn đi nghỉ ngơi trước!"

Một lát sau!

"Các chủ!"

"Phần thưởng mà Diệp thiếu cung cấp quá kinh khủng!"

"Đó không còn là những thứ mà đệ tử bình thường có thể tranh đoạt lẫn nhau nữa!"

"Cho nên, ta đề nghị lập tức sửa đổi quy tắc của thí luyện lần này, không cho phép đệ tử tham gia, chỉ cho phép tông chủ và trưởng lão của mười đại tông môn tham gia, hơn nữa mỗi một cái thế lực bọn họ chỉ có được năm cái danh ngạch, mà Thiên Diệu Các chúng ta thân là phe tổ chức, có thể có hai mươi cái danh ngạch!"

Sau khi An Lôi Hồng sắp xếp nơi ở cho Diệp Phong xong, một lần nữa trở lại Thiên Các đại điện, đại tổ lão vẻ mặt nghiêm túc nói ra ý nghĩ của mình.

"Các chủ!"

"Ta ủng hộ lời đề nghị của đại tổ lão!"

"Nếu như những thứ mà Diệp thiếu cung cấp là phần thưởng của thí luyện, vậy thì thí luyện lần này chúng ta vẫn phải tổ chức!"

"Nhưng mà vậy có thể cướp đoạt được nhiều phần thưởng hơn chúng ta chỉ có thể lợi dụng ưu thế về nhân số!"

Ngay sau đó, nhị tổ lão cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Hai vị tổ lão!"

"Các ngươi cân nhắc đúng là rất chu toàn!"

"Không dối gạt các ngươi, vừa nãy Diệp thiếu đã nhắc nhở ta, nói là nếu thủy luyện này tổ chức như bình thường thì hắn mới cung cấp hai trăm phần thưởng, nếu như chúng ta làm ra tiểu động tác gì đó từ đó ảnh hưởng tới cuộc thí luyện thì hắn sẽ thu hồi tất cả phần thưởng!"

"Cho nên, biện pháp tốt nhất bây giờ chính là giống như các ngươi vừa mới nói, Thiên Diệu Các chúng ta cũng gia nhập trong đó, đồng thời không cho phép môn hạ đệ tử của chúng ta tham dự vào trong đó, chỉ có trưởng lão và tông chủ mới có thể tham dự vào, mà Thiên Diệu Các chúng ta hơi chiếm một chút ưu thế về nhân số hẳn cũng không phải là vấn đề gì lớn đâu!"

Sau khi nghe được hai vị tổ lão đề nghị như vậy, An Lôi Hồng cũng nói ra ý của Diệp Phong.

"Các chủ!"

"Nếu đã như vậy thì chúng ta lập tức thông báo quy tắc đã được sửa đổi đi!"

"Cũng để cho bọn họ có thời gian chuẩn bị sớm một chút!"

Đại tổ lão nghe xong thì lập tức lên tiếng nói.

...

Một bên khác!

"Tiểu Bạch!"

"Ngày mai ta sẽ đem hai trăm phần thưởng này chia nhau giấu ở nhiều chỗ khác nhau!"

"Mà chuyện người cần làm chính là bày ra các loại trận pháp đặc thù ở những vị trí có giấu phần thưởng, mà ở bên trong trận pháp ngươi còn phải đặt thêm một số cạm bẫy đặc thù!"

"Phát động trận pháp đặc thù thì bọn họ phải nghĩ cách xông qua trận pháp mới có thể nhận được phần thưởng!"

Chương 955 - Diệp thiếu, có người muốn tăng độ khó của trận thí luyện này lên một chút hay không?

"Nếu như trong quá trình xông trận mà không cẩn thận phát động cảm bẫy đặc thù thì những phần thưởng ở trước mắt bọn họ sẽ bị chôn vùi sạch sẽ!"

Lúc này, ở bên trong phòng khách Diệp Phong không có lập tức nghỉ ngơi mà gọi Diệp Tiểu Bạch qua, đồng thời nói với Diệp Tiểu Bạch ý nghĩ của mình.

Hả?

Khi xong trận nếu như không cẩn thận phát động cạm bẫy đặc thù thì cạm bẫy này không làm tổn thương đến người xông trận mà ngược lại sẽ phá hủy toàn bộ phần thưởng?

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Diệp Tiểu Bạch đầu tiên là sững sờ, sau đó nhếch miệng nở nụ cười, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: "Ở phương diện phá của chủ nhân chơi càng ngày càng phong phú!"

"Chủ nhân!"

"Như vậy thì uy lực của trận pháp đặc thù đó phải đạt tới mức độ nào mới được?"

"Là để cho bọn họ có một phần trăm tỉ lệ có thể xông trận thành công hay là có một phần ngàn tỉ lệ có thể xông trận thành công?"

Lúc này, Diệp Tiểu Bạch nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

………………………………………………………………………………...

"Năm mươi phần!"

"Bọn họ lấy được năm mươi phần thưởng trong số hai trăm phần thưởng!"

"Một trăm năm mươi phần thưởng còn lại đều phải bị cạm bẫy đặc thù hủy bỏ trong lúc bọn họ xông trận!"

Nghe được Diệp Tiểu Bạch hỏi thăm mình, Diệp Phong trực tiếp đưa ra câu trả lời, mặc dù nhiệm vụ chỉ cần hoàn thành một trăm lần hành vi phá của, nhưng hắn thân là thần hào phá của, nếu như không tăng thêm năm mươi lần thì hắn cảm thấy rất có lỗi với thân phận này của mình!

"Vẫn là thân phận kẻ đứng sau khống chế thí luyện này thuận tiện hơn nhiều!"

"Rất dễ dàng thì có thể để bọn họ giúp ta lãng phí một trăm năm mươi phần thưởng!"

"Cảm giác bày mưu tính kế như thế này cũng khiến cho người ta rất là mê luyến nó!"

Sau khi Diệp Tiểu Bạch rời khỏi đây, trên mặt Diệp Phong lộ ra vẻ đắc ý tự lẩm bẩm.

"Những đệ tử bình thường đó hẳn là không nhận ra những bảo vật đỉnh cấp này đâu!"

"Đến lúc đó, cho dù những bảo vật đỉnh cấp này bị chôn vùi ngay trước mắt bọn họ thì bọn họ cũng sẽ không bị đả kích quá lớn!"

"Có thể nói, một loạt thao tác này của ta đã bảo vệ được những đệ tử bình thường đó lại có thể hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, có thể nói là hoàn mỹ!"

Lúc này, nghĩ đến kế hoạch phá của hoàn mỹ này của mình, Diệp Phong cũng âm thầm khẽ gật đầu, sau đó nằm dài trên giường nghỉ ngơi.

Mà Diệp Phong tuyệt đối không ngờ được là kế hoạch phá của mà hắn tự nhận là cực kỳ hoàn mỹ này lại bị An Lôi Hồng và hai vị tổ lão nhẹ nhõm phá giải, bọn họ trực tiếp đổi những người không biết những bảo vật đỉnh cấp này đi, sau đó thay bằng những người rất có thể là nhận ra những bảo vật đỉnh cấp này!

Nếu như Diệp Phong biết được tình huống này thì tuyệt đối sẽ hô to lên một câu với An Lôi Hồng và hai vị tổ lão: "Các ngươi là heo nái đeo kính, chuyên môn đâm đầu thẳng vào trong họng súng!”

...

Tàn Dương Tông, tông môn đại điện!

"Chư vị!"

"Hẳn là các ngươi cũng nhận được thông báo từ Thiên Diệu Các rồi đúng không!"

"Lần này mười đại tông môn thí luyện sửa lại quy tắc, không cho phép đệ tử bình thường tham dự vào trong đó nhưng lại cho phép trưởng lão và tông chủ của tông môn chúng ta tự mình tham dự vào trong đó!"

"Không chỉ có như thế, Thiên Diệu Các cũng muốn tham dự vào thí luyện lần này, nói thật, ta cảm thấy chuyện này quá khác thường!"

Nhìn thấy môn chủ chín đại tông môn còn lại đều thông qua Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định đi đến nơi này, tông chủ Tàn Dương Tông Triệu Chúc lên tiếng trước nói ra ý nghĩ của mình.

"Không sai!"

"Ta cũng cảm thấy cực kỳ khác thường!"

"Thiên Diệu Các thân là phe tổ chức, thí luyện bí cảnh là bọn họ, người đặt phần thưởng vào bên trong đó cũng là bọn họ, có thể nói là thí luyện này chính là chuyên môn tổ chức cho chúng ta, hơn nữa trước giờ bọn họ cũng chưa từng tham dự vào, nhưng tại sao lần này bọn họ lại tham dự vào trong thí luyện đây?"

Nghe được Triệu Chúc nói như vậy, tông chủ Huyền Băng Tông Tống Huyền Phi cũng nói ra ý nghĩ của mình.

"Các ngươi nói!"

"Có thể nói có khả năng là!"

"Là thí luyện lần này kẻ đứng sau khống chế cũng không phải là Thiên Diệu Các, mà phần thưởng bên trong đó cũng không còn là những phần thưởng bình thường như trước đây nữa?"

Đúng lúc này, tông chủ Mặc Vũ Tông Tô Hằng đưa ra một cái phỏng đoán cực kỳ to gan!

Ừm!

Nghe được Tô Hằng nói ra suy đoán này, những người còn lại cũng đều thay đổi sắc mặt sau đó đều cúi đầu trầm tư.

...

Hôm sau, sáng sớm!

Thiên Diệu Các!

"Dễ chịu!"

"Không ngờ được là ở Thiên Diệu Các mà cũng có thể ngủ thoải mái như vậy được!"

Sau khi Diệp Phong tỉnh lại, đầu tiên là thoải mái duỗi lưng một cái sau đó kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Địa Bạo Thiên Lôi *10000

Địa Bạo Thiên Lôi: Vật phẩm đặc thù do hệ thống tạo ra, có thể cho vào bên trong lòng đất, độ sâu sâu nhất là mười mét, một khi bị người ta đạp trúng thì đối phương sẽ bị một đạo thiên lôi đánh trúng, không cần biết người giẫm vào nó có tu vi như thế nào nhưng cũng sẽ không gặp bất kỳ một nguy hiểm nào nhưng mà thân thể sẽ bị đánh cho tê liệt một phút, thấu này có thể lẫn tránh được thần thức điều tra!

"Ngọa tào!"

"Cái đồ chơi này có chút thú vị!"

Sau khi Diệp Phong kiểm tra xong tin tức của sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay thì trên mặt cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.

"Cái đồ chơi này rất là thú vị nha!"

"Nhưng mà phải làm như thế nào để lãng phí nó đây?"

Sau khi ngạc nhiên xong, Diệp Phong lập tức cúi đầu trầm tư.

Đông! Đông! Đông!

Đúng lúc này, một loạt tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi!"

"Cửa không khóa!"

Nghe được tiếng đập cửa, Diệp Phong trực tiếp lên tiếng.

"Diệp thiếu!"

"Ta đã chuẩn bị xong điểm tâm cho ngài!"

"Phụ thân ta nói chờ sau khi ngài ăn điểm tâm xong thì có thể đi vào thí luyện bí cảnh!"

Sau khi An Thái đi vào phòng khách, trên mặt lộ ra vẻ cung kính nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng nói.

Chương 956 - Diệp thiếu, có người muốn tăng độ khó của trận thí luyện này lên một chút hay không? (2)

"Thiếu các chủ!"

"Chuyện ăn cơm cũng không cần phải gấp gáp!"

"Vừa khéo ta có một chuyện đang muốn hỏi ngươi!"

"Ngươi nói xem, nếu như có một loại Thần khí đặc thù chỉ sử dụng được một lần duy nhất, một khi bị người ta đạp trúng thì đối phương sẽ bị một đạo thiên lôi đánh trúng sau đó thân thể còn bị tê liệt trong vòng một phút, nhưng mà dù bị tê liệt nhưng thân thể sẽ không bị bất cứ tổn thương gì, vậy thì Thần khí đặc thù này nên dùng như thế nào mới thích hợp nhất?"

Nghe An Thái nói xong, Diệp Phong trực tiếp hỏi thăm.

"Ừm?"

"Còn có loại Thần khí đặc thù chỉ sử dụng được một lần duy nhất như thế này hay sao?"

Nghe được Diệp Phong hỏi thăm mình như vậy, An Thái cũng có chút ngạc nhiên, bởi vì loại Thần khí đặc thù như thế này hắn chưa từng nghe nói tới.

"Diệp thiếu!"

"Nếu như không thể tạo thành tổn thương cho người khác mà chỉ khiến cho đối phương tê liệt trong vòng một phút!"

"Vậy loại Thần khí đặc thù này sử dụng trong lúc chạy trốn là thích hợp nhất, dù cho thực lực của đối phương có mạnh như thế nào đi nữa, thực lực chênh lệch lớn như thế nào đi nữa thì trong vòng một phút cũng đủ để xoá bỏ đối phương!"

Mặc dù không rõ tại sao Diệp Phong lại hỏi ra một câu hỏi kỳ quá như thế nhưng sau khi trầm tư một chút, An Thái vẫn nói ra suy nghĩ của mình.

Hả?

Phản sát?

Âm người?

Nghe được ý nghĩ này của An Thái, Diệp Phong cũng hai mắt tỏa sáng, chỉ cần biết được phương pháp sử dụng chính xác của Địa Bạo Thiên Lôi này, vậy thì hắn chỉ cần sử dụng theo phương pháp không đúng thì chính là phá của!

"Thiếu các chủ!"

"Ngươi nói nếu như rảnh rỗi không có chuyện gì làm giẫm lên cái đồ chơi này để chơi thôi thì có được tính là phá của hay không?"

Lúc này, Diệp Phong nhìn về phía An Thái hỏi thăm lần nữa.

? ? ?

Giẫm lên chơi?

Lợi khí âm người trâu bò như vậy, ngươi lại muốn giẫm lên chơi?

Đó không phải là phá của thì còn là cái gì nữa?

"Chờ một chút!"

"Diệp thiếu sẽ không vô duyên vô cớ hỏi ta một câu hỏi kỳ quá như thế!"

"Vậy có phải hay không là trong tay Diệp thiếu có loại Thần khí đặc thù này?"

Nghĩ đến đây, An Thái nhìn về phía Diệp Phong vội vàng nói: "Diệp thiếu, Thần khí đặc thù kỳ lạ như vậy, nếu như rảnh rỗi không có chuyện gì làm giẫm lên nó chơi thì chắc chắn là phá của!"

"Là phá của là được!"

"Nhưng mà để ai giẫm lên nó mới tốt đây?"

Diệp Phong nghe xong thì thuận miệng lầm bầm một câu sau đó cúi đầu trầm tư, dù sao tối hôm qua hắn đã hành hạ đông đảo đệ tử và trưởng lão của Thiên Diệu Các hai lần, bây giờ hắn cũng không thể nào ra tay với người của Thiên Diệu Các được nữa!

Hả?

Để cho ai giẫm lên nó mới tương đối tốt?

Phụ thân ta, hai vị tổ lão và Ngô trưởng lão, chẳng phải bọn họ rất phù hợp hay sao?

Nghĩ đến hôm qua mình bị Ngô trưởng lão hố, bị phụ thân và hai vị tổ lão đánh, một cái ý tưởng xuất hiện ở trong đầu của An Thái trong nháy mắt.

"Diệp thiếu!"

"Có phải là ngươi muốn gia tăng độ khó cho thí luyện lần này hay không?"

Sau đó, An Thái trưng vẻ mặt thành thật ra nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

Hả?

Ta khi nào muốn tăng độ khó của cuộc thi thử nghiệm này?

Chờ một chút!

Đúng lúc này, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó nhìn về phía An Thái cười tủm tỉm nói: “Thiếu các chủ, ngươi nói không sai, nếu phần thưởng đã nâng lên cấp độ cao hơn, độ khó đương nhiên sẽ tăng lên một chút mới đúng!”

“Được rồi!”

“Chúng ta đi ăn cơm sáng trước!”

“Sau đó lập tức chạy tới thí luyện bí cảnh!”

Nói xong, Diệp Phong cười lớn rời đi phòng cho khách!

“Ai!”

“Hôm nay lại là một ngày vui vẻ!”

Thấy Diệp Phong rời đi, An Thái cũng nhếch miệng cười xấu xa lẩm bẩm.

Một lát sau!

“An các chủ!”

“Trước khi đi đến thí luyện bí cảnh, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện!”

“Đó chính là ta muốn đẩy ngày thí luyện đại bỉ lên trước một ngày!”

“Nói cách khác, sáng nay ta sẽ treo thưởng, buổi chiều sẽ bắt đầu thí luyện đại bỉ!”

Ăn cơm sáng xong, Diệp Phong liền đi tới Thiên Các đại điện, sau đó nhìn về phía An Lôi Hồng nói ra suy nghĩ của chính mình!

Hả?

Không phải thí luyện đại bỉ sẽ bắt đầu vào sáng mai sao?

Tại sao lại muốn đẩy lên trước một ngày?

Nghe Diệp Phong nói xong, An Lôi Hồng cũng lộ ra một tia nghi hoặc, sau đó lên tiếng nói: “Diệp thiếu, ngày mai chính là ngày thí luyện đại bỉ, chúng ta cũng không kém một ngày đi?”

Không kém?

Không kém cái rắm!

Nếu như ta không nhắc tới chuyện tổ chức thí luyện đại bỉ sớm hơn, vậy thì những đệ tử tham gia khảo hạch kia làm sao có thể giúp ta bại hết sản phẩm phá của ngày hôm nay!

Nếu đợi đến ngày mai, đĩa dưa chuột mẹ nó đều nguội lạnh!

Nghe An Lôi Hồng nói như vậy, Diệp Phong bĩu môi, sau đó nói thẳng: “Chiều nay sẽ bắt đầu thí luyện đại bỉ, ta sẽ phụ trách toàn bộ phần thưởng thi đấu, nếu như ngày mai mới mở ra thí luyện đại bỉ, ta sẽ không phụ trách phần thưởng, cho nên, nếu như An các chủ cảm thấy không kém một ngày này, ta cũng không sao cả!”

“Kém kém kém kém kém!”

“Diệp thiếu, kém ngày này a!”

“Ta liền đi thông tri với tông chủ mười đại tông môn, nói cho bọn họ trước trưa nay đều phải đến Thiên Diệu Các, nếu ai tới chậm, vậy làm hắn trực tiếp cút đi!”

Nghe Diệp Phong nói xong, An Lôi Hồng lập tức nóng nảy, sau đó vội vàng nói ra quyết định của mình, đồng thời trong lòng cũng cười khổ: “Không phải nói thương lượng sao, tại sao bỗng nhiên lại biến thành uy hiếp, Diệp thiếu thật là không ra bài theo kịch bản a!”

……

Thí luyện bí cảnh!

“Ngô chủ!”

“Ta đã bố trí hai trăm phần thưởng, cũng bày ra trận pháp, hơn nữa mỗi trận pháp đều có bẫy rập đặc thù chồng lên nhau!

“Đồng thời, ta cũng đã chia một vạn cái Bạo Địa Thiên Lôi thành hai trăm phần, toàn bộ đều được chôn vùi ở những con đường nhất định phải đi qua khu thu hoạch phần thưởng, có thể nói, nếu như bọn muốn lấy được phần thưởng thí luyện, vậy thì bọn họ phải xông qua con đường đầy Bạo Địa Thiên Lôi, sau đó tiếp tục xông qua trận pháp đặc thù, cuối cùng phải tránh thoát khỏi bẫy rập đặc thù, như vậy mới có thể lấy được phần thưởng thí luyện!”

Chương 957 - Tại sao các ngươi lại thiếu nhiều như vậy, lại còn thay đổi quy tắc tỷ thí!

Sau khi Diệp Tiểu Bạch chuẩn bị xong tất cả, hắn liền đến trước mặt Diệp Phong giải thích tình huống.

“Tiểu Bạch!”

“Ngươi có cảm thấy ta nâng độ khó thí luyện lên quá cao không?”

“Những đệ tử bình thường kia có thể xử lý được sao?”

Sau khi nghe Diệp Tiểu Bạch nói xong, Diệp Phong liền hỏi một câu như vậy.

“Ngô chủ!”

“Ngài không nên xem thường những người tham gia thí luyện!”

“Loại khó khăn này đối với họ chẳng là gì cả!”

“Cho nên, lo lắng của ngài hoàn toàn dư dừa!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Diệp Tiểu Bạch cũng nghiêm túc nói hươu nói vượn!

“Độ khó không quá cao là tốt rồi!”

“Đúng rồi!”

“Không gian thí luyện bí cảnh này rất lớn!”

“Cần rất nhiều thời gian để tìm kiếm phần thưởng thí luyện, mà xông vào trận cũng tốn rất nhiều thời gian, dẫm trúng Địa Bạo Thiên Lôi cũng cần lãng phí một chút thời gian.”

“Ta có thể không thèm để ý chuyện khác, nhưng trước 12 giờ đêm nay, bọn họ cần phải dẫm hết toàn bộ một vạn cái Thiên Bạo Thiên Lôi cho ta mới được, nhưng mà, cần phải tiết kiệm thời gian từ phương diện nào đây?”

Lúc này, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, liền nói ra tình huống mình đang lo lắng.

“Ngô chủ!”

“Nếu không, chúng ta vẽ cho bọn hắn một tấm bản đồ tầm bảo đi!”

“Chỉ cần chúng ta đánh dấu vị trí của phần thưởng thí luyện trên bản đồ, như vậy chẳng phải sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian sao?”

Nghe Diệp Phong nói xong, Diệp Tiểu Bạch liền nói thẳng ra ý tưởng của chính mình.

Hả?

Ta giấu phần thưởng thí luyện!

Sau đó ta vẽ một tấm bản đồ, nói cho bọn họ biết phần thưởng thí luyện ở đâu?

Còn có thể chơi như vậy sao?

Nghe ý tưởng của Diệp Tiểu Bạch, Diệp Phong đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền nhếch miệng nở nụ cười, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: “Nếu như giao tấm bản đồ này cho An các chủ, hắn nhất định sẽ ngây người!”

……

Thiên Diệu Các, Thiên Các đại điện!

“Diệp thiếu!”

“Người của mười đại tông môn đều đã đến!”

“Có thể bắt đầu thí luyện thi đấu bất cứ lúc nào!”

Thấy Diệp Phong từ ngoài đại sảnh đi vào, An Lôi Hồng cũng nhanh chóng giải thích tình huống.

“Rất tốt!”

“Vậy lập tức bắt đầu thi đấu đi!”

“Đúng rồi, ngươi cầm tấm bản đồ này đi, mau chóng để cho những đệ tử tham gia thi đấu xem qua một lúc!”

Nói xong, Diệp Phong đưa một tấm bản đồ cho An Lôi Hồng.

Hả?

Bản đồ?

Chúng ta tham gia thí luyện thi đấu, ngươi đưa cho chúng ta một tấm bản đồ là có ý gì?

Nhìn Diệp Phong đưa bản đồ qua, An Lôi Hồng cũng tỏ ra nghi hoặc.

“Các chủ!”

“Mau giải thích tình huống cho Diệp thiếu gia!”

“Dù sao chúng ta còn chưa nói cho Diệp thiếu gia về việc thay đổi quy tắc!”

Ngay khi An Lôi Hồng còn đang thắc mắc về bản đồ, giọng nói của đại tổ lão cũng vang lên trong đầu hắn.

“Diệp thiếu!”

“Có một việc quên nói với ngươi!”

“Bởi vì phần thưởng ngài cung cấp cho thí luyện quá mức ngang tàng, cho nên chúng ta cải biến quy tắc thí luyện một chút, đó chính là đệ tử bình thường không được tham gia, thay thế vào đó là các tông chủ và trưởng lão của mười đại tông môn, thậm chí ngay cả Thiên Diệu Các của chúng ta cũng lựa chọn tham gia lần thi đấu này!”

Nghe đại tổ lão nhắc nhở, An Lôi Hồng cũng vội vàng nói ra việc này.

???

Đệ tử bình thường không được tham gia?

Sau đó đổi thành tông chủ cùng trưởng lão của mười đại tông môn?

Nghe An Lôi Hồng nói xong, Diệp Phong hoàn toàn sửng sốt, hắn không nghĩ tới kế hoạch phá của hoàn mỹ của chính mình lại dễ dàng bị An Lôi Hồng phá hỏng như vậy!

“Vì sao?”

“Vì sao lại đột nhiên sửa đổi quy tắc thí luyện quy tắc?”

Sau khi lấy lại tinh thần, Diệp Phong nhìn về phía An Lôi Hồng hỏi.

“Diệp thiếu!”

“Những đệ tử bình thường kia căn bản không nhận ra được những bảo vật đỉnh cấp kia!”

“Nếu như trong quá trình tranh giành mà vô ý hủy hoại những bảo vật kia, thì thật là phí phạm của trời a!”

“Vì tránh loại này tình huống như vậy xảy ra, chúng ta lúc này mới lập tức sửa đổi quy tắc thí luyện!”

Nghe Diệp Phong hỏi, An Lôi Hồng cũng lập tức giải thích.

Hả?

Những đệ tử bình thường kia không nhận ra được bảo vật đỉnh cấp, cho nên, các ngươi liền lên?

Sao các ngươi lại thiếu như vậy?

Nghe được An Lôi Hồng giải thích, Diệp Phong không nói nên lời, hắn không nghĩ tới những người này lại chủ động đâm vào họng súng!

Hả?

Ta khi nào muốn tăng độ khó của cuộc thi thử nghiệm này?

Chờ một chút!

Đúng lúc này, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, sau đó nhìn về phía An Thái cười tủm tỉm nói: “Thiếu các chủ, ngươi nói không sai, nếu phần thưởng đã nâng lên cấp độ cao hơn, độ khó đương nhiên sẽ tăng lên một chút mới đúng!”

“Được rồi!”

“Chúng ta đi ăn cơm sáng trước!”

“Sau đó lập tức chạy tới thí luyện bí cảnh!”

Nói xong, Diệp Phong cười lớn rời đi phòng cho khách!

“Ai!”

“Hôm nay lại là một ngày vui vẻ!”

Thấy Diệp Phong rời đi, An Thái cũng nhếch miệng cười xấu xa lẩm bẩm.

Một lát sau!

“An các chủ!”

“Trước khi đi đến thí luyện bí cảnh, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện!”

“Đó chính là ta muốn đẩy ngày thí luyện đại bỉ lên trước một ngày!”

“Nói cách khác, sáng nay ta sẽ treo thưởng, buổi chiều sẽ bắt đầu thí luyện đại bỉ!”

Ăn cơm sáng xong, Diệp Phong liền đi tới Thiên Các đại điện, sau đó nhìn về phía An Lôi Hồng nói ra suy nghĩ của chính mình!

Hả?

Không phải thí luyện đại bỉ sẽ bắt đầu vào sáng mai sao?

Tại sao lại muốn đẩy lên trước một ngày?

Nghe Diệp Phong nói xong, An Lôi Hồng cũng lộ ra một tia nghi hoặc, sau đó lên tiếng nói: “Diệp thiếu, ngày mai chính là ngày thí luyện đại bỉ, chúng ta cũng không kém một ngày đi?”

Không kém?

Không kém cái rắm!

Nếu như ta không nhắc tới chuyện tổ chức thí luyện đại bỉ sớm hơn, vậy thì những đệ tử tham gia khảo hạch kia làm sao có thể giúp ta bại hết sản phẩm phá của ngày hôm nay!

Nếu đợi đến ngày mai, đĩa dưa chuột mẹ nó đều nguội lạnh!

Nghe An Lôi Hồng nói như vậy, Diệp Phong bĩu môi, sau đó nói thẳng: “Chiều nay sẽ bắt đầu thí luyện đại bỉ, ta sẽ phụ trách toàn bộ phần thưởng thi đấu, nếu như ngày mai mới mở ra thí luyện đại bỉ, ta sẽ không phụ trách phần thưởng, cho nên, nếu như An các chủ cảm thấy không kém một ngày này, ta cũng không sao cả!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!