Virtus's Reader
Ta Vô Địch Từ Phá Của Bắt Đầu

Chương 989: CHƯƠNG 989 - HUYNH ĐỆ, TỚI ĐÂY, CHÚNG TA CÙNG NHAU QUỲ!

Nói xong, Diệp Tiểu Chùy tùy ý đưa tay cắt ra một cái khe vở không gian, sau đó cung kính nhìn Diệp Phong đi vào khe hở không gian.

“Xong rồi xong rồi xong rồi!”

“Lần này chơi quá rồi!”

“Nếu làm Hắc ca, Đường tỷ, Bạch ca, Kiếm ca bọn họ lại đây, tuy rằng Diệp Tiểu Cước sẽ bị đánh một trận, nhưng ta nhất định sẽ là nạn nhân thứ hai!”

Sau khi Diệp Phong rời đi, Diệp Tiểu Chuỳ lập tức hoảng sợ, hắn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, nếu biết trước sẽ thành ra như vậy thì hắn đã không đánh Diệp Tiểu Cước ngất đi!

……

Thiên Quỷ Thành!

“Có bản đồ nhỏ trong tay, ta có thiên hạ!”

“Thứ này thực sự rất tiện a!”

Sau khi đi vào Thiên Quỷ Thành, Diệp Phong nhìn vào chấm nhỏ màu đỏ trên bản đồ nhỏ trước mặt, trên mặt cũng hiện lên ý cười lẩm bẩm một mình.

Một lát sau!

“Hả?”

“Người thanh niên đó làm sao vậy?”

“Tại sao lại quỳ ở sân của người khác?”

Khi Diệp Phong dựa theo bản đồ nhỏ đi đến một sân nhỏ ở rìa Đông Thành, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi đang quỳ ở trong sân, cũng là vẻ mặt khó hiểu lẩm bẩm một mình.

Bên kia!

“Di!”

“Lại có người tới?”

“Chẳng lẽ hắn cũng tới đây xin đan dược?”

“Vậy chẳng phải sẽ có người có thể quỳ cùng với ta sao?”

Lúc này, Hạ Vũ cũng thấy Diệp Phong, sau đó liền vẫy tay hô lớn với Diệp Phong: “Huynh đệ, tới đây, chúng ta cùng nhau quỳ!”

???

Mẹ nó cùng nhau quỳ?

Ai muốn quỳ cùng ngươi?

Nghe đối phương nói những lời này, Diệp Phong lập tức sửng sốt, mặc dù hắn không hiểu tại sao đối phương lại muốn hắn quỳ xuống, nhưng hắn biết một chuyện, chính đầu óc của thanh niên trong viện này không được tốt.

“Lão huynh!”

“Tại sao ngươi lại quỳ ở đây?”

“Còn có, vì sao vừa rồi lại kêu ta quỳ cùng ngươi?”

Sau khi Diệp Phong đi vào sân, liền lộ vẻ tò mò nhìn về phía Hạ Vũ hỏi.

“Huynh đệ!”

“Muốn cầu Quan tiền bối luyện chế đan dược, vậy thì phải quỳ xuốbg cầu xin!”

“Dù sao, Quan tiền bối cũng là Luyện Đại Sư nổi danh ở Thần giới, muốn cầu hắn ra tay cũng không phải là một việc dễ dàng!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Hạ Vũ cũng lên tiếng giải thích.

“Hạ Vũ!”

“Ta đã nói với ngươi, trong vòng một tháng, ta sẽ không luyện đan!”

“Cho nên, ngươi vẫn nên trở về đi!”

Đúng lúc này, một giọng nói già nua từ trong phòng truyền đến.

“Quan tiền bối!”

“Ta sẽ không đi!”

“Ngươi một tháng không luyện đan, ta liền quỳ một tháng, ngươi một năm không luyện đan, ta liền quỳ một năm, ta tin tưởng, một ngày nào đó ngươi sẽ bị chân thành của ta đả động!”

Sau khi nghe lão giả nói xong, Hạ Vũ nghiêm túc bày tỏ thái độ của mình.

“Hừ!”

“Vậy ngươi tiếp tục quỳ ở bên ngoài đi!”

Hạ Vũ vừa nói xong, giọng nói già nua lại lần nữa vang lên.

“Lão huynh!”

“Chân thành tính cái rắm a!”

“Nghe ta khuyên một câu, nếu muốn đả động đối phương, vẫn phải dựa vào tiền!”

Lúc này, Diệp Phong cũng ngồi xuống bên cạnh Hạ Vũ, sau đó nhìn đối phương lên tiếng khuyên bảo.

“Huynh đệ!”

“Quan tiền bối luyện đan đều là xem tâm tình!”

“Tuy rằng hắn nói một tháng sẽ không luyện đan, nhưng nếu như ngày nào đó tâm tình tốt, hắn cũng có khả năng ra tay!”

“Hơn nữa, hắn ghét nhất chính là người khác dùng tiền tài vũ nhục hắn, cho nên, nếu như ngươi thật sự muốn cầu xin Quan tiền bối luyện chế đan dược, vậy thì ngươi không thể nói đến chuyện tiền trà nước, nếu không, ngươi sẽ không có cơ hội nào!”

Nghe Diệp Phong nói xong, Hạ Vũ có hơi giật mình, sau đó vội vàng nhắc nhở.

“Hả?”

“Ghét nhất người khác dùng tiền tài vũ nhục hắn sao?”

Nghe Hạ Vũ nói những lời này, Diệp Phong sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười, sau đó nhìn về phía Hạ Vũ nói thẳng: “Lão huynh, hôm nay ta khiến cho ngươi kiến thức một chút cái gì gọi là sức mạnh của tiền tài!”

“Ai!”

“Không nghe lời của soái ca, có hại ở trước mắt!”

“Chờ lát nữa khi ngươi bị Quan tiền bối đuổi ra sân, ngươi sẽ hiểu một chuyện, đó chính là tôn nghiêm của cường giả không thể giẫm đạp!”

Thấy Diệp Phong đi thẳng về phía cửa, Hạ Vũ bất đắc dĩ lắc đầu!

“Quan tiền bối!”

“Ta muốn mời ngươi giúp ta luyện chế một ít đan dược!”

“Chỉ cần ngươi giúp ta luyện chế, vậy thù một trăm triệu tiền trà nước này đều là của ngươi!”

Đi đến trước cửa phòng, Diệp Phong bắt đầu hô to.

“Lăn!”

“Kẻ hèn một trăm triệu khối Thấp phẩm Thần Linh Thạch liền muốn thu mua ta?”

“Ngươi xem ta là cái gì!”

Khi Diệp Phong vừa dứt lời, một giọng nói tức giận từ trong phòng vang lên.

“Một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh!”

Nghe được Quan Sơn Hải rống to, Diệp Phong lại bình tĩnh nói ra một câu như vậy.

Bùm!

Khi Diệp Phong vừa dứt lời, cánh cửa phòng đang đóng chặt đột nhiên bị người từ bên trong mở ra, sau đó, một lão giả lăn từ trong phòng ra ngoài.

Một màn này trực tiếp làm cho Diệp Phong cùng Hạ Vũ ở bên ngoài choáng váng!

“Tiểu hữu!”

“Đừng hiểu lầm, vừa rồi ta không phải bảo ngươi cút, mà là ta đang tự nói với ta!”

Lúc này, Quan Sơn Hải vừa lăn ra ngoài đứng dậy nhìn về phía Diệp Phong nhanh chóng giải thích.

???

Như vậy cũng được sao?

Vì một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh tiền trà nước, Quan Sơn Hải ngay cả mặt mũi cũng không muốn?

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong nhất thời không thể tin vào tai mình, hắn thật sự không ngờ đối phương sở dĩ muốn lăn ra ngoài, chính là bởi vì muốn làm tròn chữ ‘lăn’ mà mình đã hét lên trước đó!

“Tiểu hữu!”

“Trời nắng gay gắt, không bằng chúng ta vào nhà nói chuyện cụ thể đi?”

Sau đó, Quan Sơn Hải dùng vẻ mặt lấy lòng nói với Diệp Phong.

“Được!”

“Vậy chúng ta vào trong phòng nói chuyện đi!”

Nghe xong lời này, Diệp Phong gật đầu, sau đó đi vào trong phòng.

Bên kia!

“Mẹ kiếp!!!”

“Chỉ cần có tiền, người khác sẽ xông tới van xin sỉ nhục sao?”

“Đây là sức mạnh của tiền tài sao?”

Nhìn thấy cảnh này, Hạ Vũ đang quỳ cách đó không xa cảm thấy tam quan của mình đã hoàn toàn bị đổi mới!

Bên trong phòng!

Bang!

Sau khi Diệp Phong ngồi xuống, hắn trực tiếp đập một quả thần giới có chứa một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh lên bàn, sau đó nói: “Quan tiền bối, vẫn là câu nói kia, người giúp ta luyện chế một ít đan dược, một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh là của ngươi.”

Tê!

Chương 990 - Chỉ cần có tiền, người khác đều sẽ vội vàng xông tới cầu xin vũ nhục? (1424)

Sau khi Quan Sơn Hải phóng xuất thần thức kiểm tra bên trong thần giới thật sự có một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh, hắn không khỏi há hốc mồm, sau đó áp chế phấn khích trong lòng, vội vàng nhìn về phía Diệp Phong hỏi: “Thiếu gia, Không biết ngài muốn ta luyện chế đan dược gì?”

“Trong tay ta có một cây Quy Nguyên Thiên Tham!”

“Ta muốn dùng nó luyện chế một ít đan dược có thể gia tăng thọ mệnh!”

“Không biết Quan tiền bối có thể giúp được không?”

Nghe Quan Sơn Hải hỏi, Diệp Phong cũng nói thẳng ra mục đích chuyến đi này.

“Cái gì!”

“Quy Nguyên Thiên Tham?”

“Trong tay vị thiếu gia này thế nhưng có Quy Nguyên Thiên Tham?”

Nghe Diệp Phong nói xong, Quan Sơn Hải cũng có chút giật mình, dù sao trong ngàn năm qua Quy Nguyên Thiên Tham chưa từng xuất hiện qua, cho dù là Quy Nguyên Thiên Tham có niên đại thấp nhất cũng chưa từng xuất hiện!

Hô!

Sau khi hít sâu một hơi, Quan Sơn Hải mới đè nén tâm tình kích động bình tĩnh lại, sau đó nhìn về phía Diệp Phong tò mò hỏi: “Thiếu gia, không biết Quy Nguyên Thiên Tham trong tay ngài bao nhiêu niên đại?”

“Hả?”

“Bao nhiêu niên đại sao?”

“Thứ này còn phải phân chia niên đại sao?”

“Ta không rõ lắm!”

Nghe Quan Sơn Hải hỏi, Diệp Phong cũng có chút nghi hoặc nói.

“Thiếu gia!”

“Quy Nguyên Thiên Tham được chua theo niên đại!”

“Ví dụ như đan dược ngươi dùng Quy Nguyên Thiên Tham mười năm niên đại luyện chế ra, vậy thì mỗi viên đan dược đó có thể gia tăng mười năm thọ mệnh, nếu Quy Nguyên Thiên Tham trăm năm, vậy thì đan dược luyện chế ra có thể gia tăng một trăm năm thọ mệnh!”

“Đúng rồi, niên đại của Quy Nguyên Thiên Tham rất dễ phân biệt, niên đại càng cao, lớn lên càng cao càng lớn, không biết Quy Nguyên Thiên Tham trong tay thiếu gia lớn cỡ nào?”

Nhìn thấy Diệp Phong hoàn toàn không rõ tình huống của Quy Nguyên Thiên Tham, Quan Sơn Hải cũng lên tiếng giải thích.

“Lớn lên càng cao càng lớn, chứng minh niên đại càng dài?”

Sau khi nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong kiểm tra tình huống của cây Quy Nguyên Thiên Tham trong không gian hệ thống.

“Chết tiệt!”

“Mẹ nó đây là cái gì?”

“Nhân sâm khổng lồ sao?”

Sau khi Diệp Phong nhìn thấy trong hệ thống không gian có một cây nhân sâm cao trăm mét, đường kính 20 mét, hắn kinh ngạc suýt nữa rơi tròng mắt, hắn chưa bao giờ nghĩ sản phẩm phá của hôm nay thế nhưng lớn như vậy!

Đồng thời, hắn cũng hiểu tại sao hệ thống chỉ đổi mới một cây, bởi vì nó thật sự rất lớn!

“Quan tiền bối!”

“Ta muốn hỏi ngươi một chuyện!”

“Những cây Quy Nguyên Thiên Tham đã từng xuất hiện qua, lớn nhất là bao nhiêu?”

Sau khi lấy lại tinh thần, Diệp Phong nhìn Quan Sơn Hải ở một bên lên tiếng hỏi.

“Một vạn năm tuổi!”

“Quy Nguyên Thiên Tham lớn nhất đã từng xuất hiện là một vạn năm tuổi, cao khoảng 1 mét, rất cao!”

Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Quan Sơn Hải lập tức trả lời.

???

Cao khoảng 1 mét?

Như thế nào, 1 mét rất cao, cho nên khiến cho ngươi có cảm giác chấn kinh rồi sao?

Nghe Quan Sơn Hải trả lời, Diệp Phong cũng sửng sốt, hắn chưa từng nghĩ đến, Quy Nguyên Thiên Tham lớn nhất đã từng xuất hiện thế nhưng chỉ cao 1 mét!

“Thiếu gia!”

“Không biết Quy Nguyên Thiên Tham trong tay ngài cao bao nhiêu?”

Đúng lúc này, Quan Sơn Hải không kìm được lòng hiếu kỳ, liền nhìn về phía Diệp Phong lần nữa hỏi.

Bang!

Diệp Phong tùy tay đập xuống bàn một quả nhẫn thần, sau đó nói: “Quan tiền bối, ta nói ra, ngươi khả năng sẽ không tin tưởng, cho nên, ngươi vẫn là tự mình xem đi!”

Hả?

Nói ra ta sẽ không tin tưởng?

Có chuyện gì vậy, nó có thể lớn hơn ta tưởng tượng sao?

Nghe Diệp Phong nói như vậy, Quan Sơn Hải bất đắc dĩ cười, sau đó kiểm tra tình huống trong thần giới.

“Cái gì!”

“Đây là cái quỷ gì!”

“Trên đời này thế nhưng lại có Quy Nguyên Thiên Tham lớn như vậy sao?”

Nhưng mà, khi Quan Sơn Hải nhìn thấy bên trong thần giới có một cây Quy Nguyên Thiên Tham cao cả trăm mét, hắn hoàn toàn choáng váng, hơn nữa, hiện tại hắn cũng hiểu những lời Diệp Phong vừa nói có ý gì!

Quy Nguyên Thiên Tham lớn như vậy, đừng nói là từ người khác nghe được, cho dù là tận mắt nhìn thấy, cũng không thể tin là thật!

“Thiếu gia!”

“Điều này thật sự làm người khó mà tin được!”

“Ta thật sự không ngờ trên đời này thế nhưng lại có Quy Nguyên Thiên Tham lớn như vậy!”

“Hơn nữa, không chút nào khoa trương nói, ta có cảm giác cây Quy Nguyên Thiên Tham này ít nhất là trăm vạn năm, vậy thì đan dược luyện chế ra cũng có thể gia tăng một trăm vạn năm thọ mệnh, nếu như tin tức này bị truyền ra, tuyệt đối sẽ làm Thần giới lâm vào điên cuồng!”

“Bởi vì, cho dù là một tên tu luyện phế sài, nếu có thể có được một trăm vạn năm thọ mệnh, chỉ cần không xuất hiện ngoài ý muốn, vậy thì cố gắng một trăm vạn năm cũng tuyệt đối có thể trở thành một vị cường giả đứng đầu!”

Sau khi phục hồi tinh thần, Quan Sơn Hải khiếp sợ nhìn về phía Diệp Phong nói ra cảm thụ lúc này của chính mình!

“Quan tiền bối!”

“Vậy ta có thể luyện chế bao nhiêu viên đan dược từ cây Quy Nguyên Thiên Tham khổng lồ này?”

Sau khi nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong cũng cười hỏi

“Mười viên!”

“Mặc kệ Quy Nguyên Thiên Tham bao nhiêu tuổi, mặc kệ Quy Nguyên Thiên Tham lớn như thế nào, đều chỉ có thể luyện chế ra mười viên đan dược!”

“Bởi vì, Quy Nguyên Thiên Tham có niên đại càng lớn thì khi luyện chế đan dược cũng cần càng nhiều, nếu không, căn bản không thể luyện chế ra niên đại cực hạn!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Quan Sơn Hải cũng lập tức trả lời.

“Hả?”

“Chỉ có thể luyện chế ra mười viên đan dược?”

“Ít như vậy sao?”

Diệp Phong nghe xong cũng có chút ngạc nhiên nói.

“Thiếu gia!”

“Mười viên đan dược đã không ít!”

“Giống như cây Quy Nguyên Thiên Tham trăm vạn năm của ngài cũng không phải tùy tiện ăn một ngụm là có thể gia tăng trăm vạn năm thọ mệnh, mà là cần phải ăn rất nhiều mới có thể đạt thọ mệnh trăm vạn năm!”

“Hơn nữa, nếu như nuốt cây Quy Nguyên Thiên Tham một cách bình thường, đại khái có thể gia tăng thêm 500 vạn năm thọ mệnh, nhưng nếu luyện chế thành đan dược, vậy thì có thể biến thành một ngàn vạn năm thọ mệnh!”

Chương 991 - Hả? Thứ quái quỷ này còn có thể luyện chế lung tung sao?

Thấy Diệp Phong không rõ tình huống của Quy Nguyên Thiên Tham, Quan Sơn Hải cũng lên tiếng giải thích.

“Thì ra là vậy!”

“Xem ra, không luyện chế thành đan dược vẫn có lời hơn!”

“Nếu biết sớm như vậy thì đã không tới tìm hắn!”

Sau khi hiểu rõ tình huống, Diệp Phong không muốn đem Quy Nguyên Thiên Tham luyện chế thành đan dược, nhưng nghĩ đến việc đã tìm đối phương, lại còn hứa hẹn với đối phương cho phí vất vả, nếu như hiện tại chính mình thay đổi chủ ý thì thật quá đáng!

“Quan tiền bối!”

“Trước khi trời tối có thể luyện chế xong mười viên đan dược này không?”

Sau đó, Diệp Phong liền nhìn Quan Sơn Hải hỏi, nếu như đối phương có thể luyện chế ra, vậy thì hắn lựa chọn luyện chế thành đan dược, nếu như luyện chế không ra, vậy thì hắn sẽ đem Quy Nguyên Thiên Tham trực tiếp đút cho Thần thú!

“Trước khi trời tối sao?”

“Thiếu gia, cây Quy Nguyên Thiên Tham của ngài là cây Quy Nguyên Thiên Tham trăm vạn năm chưa bao giờ xuất hiện, không chút nào khoa trương khi nói luyện chế thành đan dược cực kỳ khó khăn, cho dù là ta cũng không hoàn toàn nắm chắc!”

“Cho nên, cho dù ta cố gắng hết sức, ít nhất cũng cần một tháng!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Quan Sơn Hải cả kinh lên tiếng giải thích.

“Cái gì!”

“Một tháng?”

“Ta không đợi được lâu như vậy!”

Biết luyện chế thành đan dược thế nhưng cần một tháng, Diệp Phong trực tiếp từ bỏ ý tưởng luyện chế thành đan dược.

“Thiếu gia!”

“Một tháng đã là cực hạn a!”

“Nếu như thật sự chỉ cho ta thời gian ban ngày, ta đây cũng chỉ có thể luyện chế lung tung, nhưng nếu như vậy thì có thể huỷ hoại cây Quy Nguyên Thiên Tham này a!”

Nhìn phản ứng của Diệp Phong, Quan Sơn Hải trực tiếp nóng nảy, dù sao đây chính là đơn hàng lớn một trăm triệu, nếu như bỏ lỡ, hắn tuyệt đối sẽ khóc chết!

“Hả?”

“Thứ này còn có thể luyện lung tung ư?”

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong lại có chút hứng thú, dù sao nếu có thể hoàn thành giao dịch này, hắn còn có thể có được thêm một phần thưởng của hành vi phá của!

???

Vị đại thiếu ngang tàng này không phải muốn làm thật đi!

Tuy rằng luyện chế lung tung là có thể luyện chế ra hàng trăm hàng ngàn viên đan dược, nhưng thọ mệnh trong mỗi viên đan dược đó lại rất ít, thậm chí thọ mệnh tăng lên chưa chắc đã bằng thọ mệnh trực tiếp nuốt vào!

Có thể nói, nếu như luyện chế lung tung, tuyệt đối sẽ là một vụ mua bán thâm hụt tiền!

Sau đó, Quan Sơn Hải nói với Diệp Phong một chút tình huống, bởi vì hắn phát hiện, Diệp Phong giống như thật sự có ý tưởng muốn luyện chế lung tung.

“Quan tiền bối!”

“Thời gian eo hẹp, nhiệm vụ nặng nề!”

“Ngươi mau bắt tay vào việc đi!”

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong trực tiếp nói ra quyết định của mình.

???

Ngươi có đang nghe ta nói chuyện không?

Nếu như luyện chế tung tung, vậy thì đó sẽ là vụ mua bán thâm hụt tiền, là đang phá của a!

Hơn nữa, đây vẫn là một cây Quy Nguyên Thiên Tham trăm vạn năm, nếu như thật sự luyện chế lung tung, thọ mệnh bị mất đi cũng đủ để cho bất luận kẻ nào điên cuồng!

Thấy Diệp Phong vẫn mù quáng lựa chọn luyện chế lung tung, Quan Sơn Hải sắp phát điên rồi, hắn thật không ngờ tới mình nhắc nhở mình thật lâu, nhưng cuối cùng lại nhắc nhở trong tịch mịch!

“Được rồi!”

“Ta còn có việc phải làm, muốn đi ra ngoài một chuyến!”

“Hy vọng khi trở về có thể nhìn thấy đan được đã được luyện xong!”

Không để ý đến Quan Sơn Hải còn ngây ngốc đứng ở nơi đó, Diệp Phong nói xong liền rời đi khỏi phòng.

“Hạ huynh!”

“Đừng quỳ nữa!”

“Có thời gian, không bằng đi ra ngoài làm việc kiếm tiền!”

“Dù sao có tiền mới là vương đạo!”

Nhìn thấy Hạ Vũ còn vẫn còn quỳ trong sân, Diệp Phong lại lần nữa lên tiếng khuyên bảo, sau đó trực tiếp rời đi sân.

“Huynh đệ l!”

“Ta hiểu ngươi đang nói cái gì!”

“Nhưng ta thật sự không làm ra nhiều tiền như vậy!”

“Nếu như ta có một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh, ta còn tới cầu xin cái rắm a, muốn đan dược gì mà ta mua không được!”

Nhìn Diệp Phong rời đi, Hạ Vũ cũng cười khổ tự lẩm bẩm, dù sao hiểu được là một chuyện, có được tiền lại là một chuyện khác!

“Hạ Vũ!”

“Ta có một công việc nhỏ, phí vất vả là mười vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh!”

“Không biết ngươi có cảm thấy hứng thú không!”

Đúng lúc này, Quan Sơn Hải cũng từ trong phòng đi ra, sau đó nhìn Hạ Vũ hỏi.

???

Một công việc nhỏ, ra giá chính là mười vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh?

Đây chẳng lẽ chính là có tiền tùy hứng trong truyền thuyết?

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Hạ Vũ lập tức sửng sốt, trong ấn tượng của hắn, Quan Sơn Hải cũng không phải là người hào phóng rộng lượng, nhưng hiện tại có một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh làm phí vất vả, trực tiếp bay lên rồi sao?

“Quan tiền bối!”

“Đừng nói là việc nhỏ, cho dù là việc lớn ta cũng làm!”

Tuy rằng khiếp sợ với sự thay đổi của Quan Sơn Hải, nhưng căn cứ vào triết lý có tiền không kiếm là tên khốn, Hạ Vũ lập tức đưa ra câu trả lời, thậm chí trên mặt đều hiện lên vẻ nịnh nọt, dù sao đối phương hiện tại chính là đại kim chủ của hắn a!

“Mẹ nó!”

“Không nghĩ tới cảm giác giàu có lại sướng như vậy!”

“Buồn cười trước kia ta còn tự cho mình là thanh cao, cho rằng người khác lấy tiền tới cầu xin ta luyện đan là một loại vũ nhục, nếu có thể làm lại từ đầu, ta tình nguyện bị bọn họ vũ nhục, thậm chí còn khẩn cầu bọn họ tới hung hăng vũ nhục ta!”

Nhìn thấy phản ứng của Hạ Vũ, tâm tình của Quan Sơn Hải rất sướng, mà loại cảm giác này cũng loại cảm giác hắn chưa từng cảm thụ được trong vạn năm qua!

Một lát sau!

“Mẹ kiếp!”

“Đây là cái quỷ gì vậy!”

“Là nhân sâm khổng lồ sao?”

Sau khi Hạ Vũ nhìn thấy cây Quy Nguyên Thiên Tham cực lớn mà Quan Sơn Hải lấy ra từ trong thần giới, trên mặt cũng lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc, hắn thực sự không ngờ rằng trên thế giới lại có một cây Quy Nguyên Thiên Tham lớn như vậy!

“Hạ Vũ!”

“Đừng có đứng ngây ra đó!”

Chương 992 - Là ngươi điên rồi, hay vẫn là thế giới này điên rồi?

“Mau chặt cây Quy Nguyên Thiên Tham này thành từng đoạn ngắn đi, mỗi đoạn dài bằng cánh tay của ta là được, trước khi trời tối ta cần phải luyện chế toàn bộ cây Quy Nguyên Thiên Tham này thành đan dược mới được!”

Thấy Hạ Vũ bị kinh sợ, trên mặt Quan Sơn Hải cũng hiện lên ý cười nói.

“Quan tiền bối!”

“Theo ta được biết, nếu muốn luyện chế Quy Nguyên Thiên Tham thành Quy Nguyên Thiên Thọ Đan cũng không phải là một việc đơn giản!”

“Mà Quy Nguyên Thiên Tham có niên đại càng cao, luyện chế càng khó!”

“Ngươi thật sự có thể sử dụng thời gian ban ngày luyện chế hết cây Quy Nguyên Thiên Tham này thành đan dược sao?”

Hạ Vũ cũng không phải là loại người gì cũng không hiểu, lúc này hắn cũng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Quan Sơn Hải!

“Trong tình huống bình thường, ta khẳng định sẽ làm không được!”

“Nhưng ta có thể luyện lung tung a, chỉ cần ngươi chém nó nhanh, ta tuyệt đối có thể luyện chế toàn bộ cây Quy Nguyên Thiên Tham này thành đan dược trước khi trời tối!”

Nghe Hạ Vũ hỏi, Quan Sơn Hải cũng thuận miệng giải thích một câu.

???

Luyện lung tung?

Là ngươi điên rồi, hay vẫn là thế giới này điên rồi?

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Hạ Vũ nhất thời không thể tin vào tai mình!

……

“Quan tiền bối!”

“Chúng ta đừng chơi như vậy nữa được không!”

“Người khác đối đãi với Quy Nguyên Thiên Tham, cho dù là Quy Nguyên Thiên Tham niên đại thấp nhất cũng đều là dùng công cụ đặc thù, tước từng chút một, e sợ làm quá nhanh sẽ gây tổn thương cho nó!”

“Nhưng bây giờ ta đang dùng rìu chặt lên trên nó, nhìn thấy những mảnh vụn nhân sâm lớn bay tứ tung, ta đau lòng muốn chết!”

Sau khi chém, Hạ Vũ đau lòng nói với Quan Sơn Hải.

“Ngươi cho rằng chỉ có một mình ngươi đau lòng thôi sao?”

“Ta vừa luyện chế lung tung vừa tan nát lòng!”

“Có thể nói, tuy rằng ngọn lửa đang thiêu đốt Quy Nguyên Thiên Tham, nhưng lại đau ở tim ta!”

Sau khi nghe Hạ Vũ nói xong, Quan Sơn Hải cũng là cực kỳ đau lòng nói, có thể nói, đây tuyệt đối là loại đan dược phá của nhất mà đời này hắn luyện ra!

Nhưng mà hai người họ không biết là hành động phá của chân chính vẫn chưa diễn ra!

Thời gian trôi qua, trời dần tối.

“Hô!”

“Cuối cùng cũng đem tất cả Quy Nguyên Thiên Tham luyện chế thành đan dược!”

“Cơn ác mộng này hoàn toàn kết thúc!”

Sau khi Quan Sơn Hải luyện chế xong một đám Quy Nguyên Thiên Thọ Đan cuối cùng, cả người giống như bị hút hết linh khí, trực tiếp ngồi xuống trên mặt đất!

“Quan tiền bối!”

“Ngươi nói xem, tại sao vị đại thiếu gia kia lại muốn làm như vậy đâu?”

“Này quả thực chính là đang phá của a!”

“Không chút nào khoa trương khi nói nếu chuyện hôm nay truyền ra, tuyệt đối có thể khiếp sợ toàn bộ Thần giới!”

Lúc này, Hạ Vũ cũng đang ngồi trên mặt đất nghỉ ngơi cũng lộ vẻ khó hiểu hỏi.

“Ai mà biết!”

“Ta cũng không thể hiểu ý tưởng của vị đại thiếu kia!”

“Nhưng nói thật, ngay cả một tên bại gia tử cũng không làm được loại chuyện này!”

“Dù sao đó chính là một cây Quy Nguyên Thiên Tham trăm vạn năm, mà hành động luyện chế lung tung như vậy đã gây tổn thất quá lớn!”

Nghe Hạ Vũ hỏi, Quan Sơn Hải cũng lắc đầu, sau đó lên tiếng đáp lại.

“Quan tiền bối!”

“Đã luyện chế xong đan dược chưa?”

Đúng lúc này, giọng nói của Diệp Phong vang lên từ nơi xa.

“Thiếu gia!”

“Tất cả đan dược đều luyện chế xong, tổng cộng luyện chế được 3276 viên Quy Nguyên Thiên Thọ Đan!”

“Tuy nhiên, bởi vì quá trình luyện có chút tùy hứng, cho nên thọ mệnh trong mỗi viên đan dược có thể gia tăng không giống nhau, nhưng mà, tổng cộng toàn bộ cũng có thể gia tăng khoảng 400 vạn năm thọ mệnh!”

Nhìn thấy Diệp Phong cùng một nam tử tóc bạc xa lạ từ nơi xa đi tới, Quan Sơn Hải cũng lập tức từ trên mặt đất đứng lên, sau đó nói ra tình huống luyện đan.

“Đã rất tốt!”

“Vậy thì tiếp theo có thể tiến vào giai đoạn hai của trò chơi nhỏ phá của!”

Sau khi nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong trực tiếp nói với Diệp Tiểu Bạch đang ở bên cạnh: “Tiểu Bạch, xây một đấu thú trường loại nhỏ ở trong sân này đi, sau đó bố trí một trận pháp kết giới, để Thần thú bên trong không thể chạy ra.”

???

Giai đoạn thứ hai của trò chơi phá của?

Bố trí một đấu trường thú loại nhỏ?

Đây là có ý gì?

Mà Quan Sơn Hải cùng Hạ Vũ nghe Diệp Phong nói xong lại lộ ra vẻ kinh ngạc, không biết vì sao lúc này bọn họ lại cảm thấy có chút bất an!

Rống! Rống!

Đúng lúc này, theo tiếng gầm của hai con thú, hai đầu Huyền Hổ một sừng có tu vi Chân Thành Cảnh Nhất Trọng xuất hiện trong sân.

“Quan tiền bối!”

“Chuyện gì thế này?”

“Chẳng lẽ vị đại thiếu này muốn để cho hai đầu Thần thú rác rưởi này đánh nhau?”

“Vậy tiếp theo, có phải làm chúng ta tham gia vào đánh cuộc không!”

Nhìn thấy hai đầu Huyền Hổ một sừng bị thả ra, Hạ Vũ bất an hỏi Quan Sơn Hải.

“Không rõ lắm!”

“Nhưng mà, nếu đại thiếu thật sự đưa ra đánh cuộc, e rằng chút Cực phẩm Thần Linh Tinh của chúng ta cũng không đủ thua!”

Nghe Hạ Vũ hỏi như vậy, Quan Sơn Hải cũng lộ vẻ bất an đáp lại, dù sao, Diệp Phong cũng là một vị đại thiếu gia ngang tàng có thể tùy tay đưa ra một trăm triệu khối Cực phẩm Thần Linh Tinh, vậy một vị thiếu gia cấp bậc này sẽ đưa ra cá cược đáng sợ như thế nào?

Và quan trọng nhất, nếu đối phương thực sự mời hai người họ tham gia vào trò chơi đánh bạc này, họ cũng không dám từ chối, bởi vì nam tử đầu bạc đang bố trí trận pháp kết giới mang đến cho bọn họ một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm!

Xôn xao!

Ngay khi hai người đang thấp giọng thảo luận, một âm thanh kỳ lạ đột nhiên vang lên!

Khi hai người quay đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng Diệp Phong trực tiếp đổ toàn bộ hơn 3000 viên Quy Nguyên Thiên Thọ Đan mà mình luyện chế xuống đất, để cho hai đầu Thần thú rác thú điên cuồng nuốt chửng, hai người xem choáng váng!

“Đại thiếu!!!”

“Mau, mau thu đan dược đi!”

“Đây đều là Quy Nguyên Thiên Thọ Đan a, cho dù là lung tung luyện ra tới, nhưng có thể gia tăng thọ mệnh cực kỳ khủng bố!”

Chương 993 - Con hổ ngu xuẩn, dùng sức ăn cho ta a!

“Không chút nào khoa trương khi nói hơn 3000 viên Quy Thiên Nguyên Thọ Đan này, cho dù tuỳ tiện lấy ra một viên ném ra bên ngoài, đều có thể làm cho vô số người điên cuồng!”

Sau khi Quan Sơn Hải phản ứng lại, hắn nôn nóng nhìn về phía Diệp Phong vội vàng nhắc nhở.

“Quan tiền bối!”

“Nhưng mục đích ta luyện chế số đan dược này chính là chuẩn bị cho chúng nó ăn a!”

“Ngươi thử nghĩ xem, tu vi của chúng nó chỉ là Chân Thần Cảnh Nhất Trọng, lại có được mấy vạn, mấy chục vạn năm thọ mệnh!”

“Trong tình huống như vậy, để chúng nó đánh nhau không phải rất thú vị sao?”

Nghe Quan Sơn Hải khuyên bảo, Diệp Phong lắc đầu, sau đó hưng phấn bày tỏ suy nghĩ của mình.

???

Mẹ nó thú vị hưng phấn?

Mẹ nó không phải là đang phá của sao?

Nghe được suy nghĩ của Diệp Phong, Quan Sơn Hải và Hạ Vũ đều lộ ra vẻ không thể tin được, bọn họ không ngờ rằng Diệp Phong không chỉ cho những đầu Thần thú rác rưởi này ăn Quy Nguyên Thiên Thọ Đan quý hiếm mà còn chuẩn bị để chúng đánh nhau!

Loại hành vi này đã không phải là hành vi phá của bình thường, mà là hành vi phá của phát rồ a!

“Hai vị!”

“Ta lại tự giới thiệu mình một lần nữa!”

“Ta là Diệp Phong, là một thần hào phá của bình thường!”

“Niềm vui của ta chính là phá của, càng là hành vi phá của phát rồ thì càng làm cho ta có được cảm giác được hưng phấn cùng vui sướng!”

Thấy hai người đều dùng ánh mắt khó hiểu nhìn mình, Diệp Phong cũng nghiêm túc giới thiệu thân phận của mình.

Hả?

Thần hào phá của bình thường?

Ngươi có hiểu lầm gì về từ bình thường rồi không?

Nếu ngươi thật sự là một vị thổ hào phá của bình thường, vậy chúng ta chẳng lẽ là người không bình thường, siêu trần rút tục, còn nghèo hơn cả thước cổ kim đại!

Nghe Diệp Phong nói xong, Quan Sơn Hải cùng Hạ Vũ đều lắc đầu cười khổ!

“Hai vị!”

“Các ngươi nói thật đi, có phải cảm thấy ta phá của lắm phải không!”

Đúng lúc này, Diệp Phong lại nhìn về phía hai người hỏi một câu như vậy.

“Diệp thiếu!”

“Nói thật, đồ vật là của ngài, ngài muốn dùng như thế nào là tự do của ngài!”

“Mà hai tiểu rác rưởi chúng ta không có tư cách gì để nói!”

“Nhưng nếu như ngài hỏi, ta đây thật sự muốn nói một câu, làm như vậy thật sự quá phá của, bại lòng ta run, bại lòng ta đau a!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Quan Sơn Hải cũng cắn chặt răng nói thẳng ra suy nghĩ chân thật của mình.

“Diệp thiếu!”

“Quan tiền bối nói rất đúng a!”

“Chúng ta thật khó cảm nhận được niềm vui trong đó!”

Sau đó, Hạ Vũ ở bên cạnh cũng hùa theo.

“Trong ba phút!”

“Chỉ cần thọ mệnh của chúng nó có thể gia tăng lên hơn mười vạn năm, ta cho hai người một cơ hội đoán!”

“Sau khi trận đấu kết thúc, các ngươi ai có thể đoán trúng đầu Thần thú thắng, ta liền khen thưởng một trăm vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh!”

Sau khi nghe được suy nghĩ thực sự của hai người, Diệp Phong liền đưa ra một trò chơi đoán nhỏ!

Hả?

Đoán trúng liền có một trăm vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh?

Nghe Diệp Phong đề nghị, Quan Sơn Hải cùng Hạ Vũ liếc nhìn nhau, sau đó từng người lao về phía từng đầu Thần, thậm chí khuôn mặt đều trở nên dữ tợn, lúc này bọn hắn đã không còn nghĩ hai đầu Thần thú rác rưởi kia sẽ bại hết bao nhiêu Quy Nguyên Thiên Thọ Đan, họ chỉ nghĩ đến một điều, đó là tăng thọ mệnh của chúng nó lên hơn mười vạn năm trong vòng ba phút!

“Con hổ ngu xuẩn, dùng sức ăn cho ta a!”

“Nếu như ngươi không ăn, tin ta đánh một quyền nổ tung đầu của ngươi không!”

Rất nhanh, Quan Sơn Hải liền đè dâud Huyền Hổ một sừng dưới thân, sau đó dùng tay bẻ ra miệng của Huyền Hổ một sừng, một cái tay khác bốc từng nắm từng nắm Quy Nguyên Thiên Thọ Đan nhét vào miệng Huyền Hổ!

“Mẹ kiếp!”

“Đầu Huyền Hổ một sừng thành tâm đối nghịch với ta đúng không!”

“Đồng bạn ngươi ở một bên dùng sức ăn, miệng ngươi lại nhắm chặt, không ăn một viên, không phải đang chậm trễ ta cất cánh sao?”

Bên kia, phát hiện đầu Huyền Hổ một sừng dưới thân mình luôn nhắm chặt miệng, Hạ Vũ trực tiếp nóng nảy, sau đó trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, từ trong lòng thần giới móc ra một thanh côn sắt, sau đó nhắm ngay vào mông nó!

Rống!

Rất nhanh, một tiếng rống thê thảm vang lên, mà Huyền Hổ một sừng cũng trợn tròn hai mắt, trên mặt lộ vẻ thống khổ há miệng, nó chưa từng nghĩ đến, người trên lưng mình thế nhưng có thể làm ra chuyện như vậy với nó!

“Ai!”

“Vừa rồi còn không thể tiếp thu hành vi phá của đâu!”

“Hiện tại, thái độ lại thay đổi 180°, đây là sức mạnh của tiền tài a!”

Thấy một màn như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng hiện lên ý cười nói.

“Ngô chủ!”

“Tiểu Cước đã tỉnh!”

“Nếu như không còn chuyện gì, ta liền đi trước chơi cùng với hắn?”

Lúc này, Diệp Tiểu Bạch cũng đã chuẩn bị xong trận pháp kết giới cho toàn bộ đấu trường thú, sau đó đi đến trước mặt Diệp Phong nói.

“Đi thôi!”

“Nhớ nhẹ tay với hắn một chút!”

Nghe Diệp Tiểu Bạch nói xong, Diệp Phong cũng cười gật đầu.

“Hệ thống!”

“Mặc kệ là phí vất vả Quan Sơn Hải luyện chế đan dược, hay vẫn là phần thưởng trò chơi nhỏ đoán đố, tất cả đều đã vượt qua phạm vi phá của hợp lý!”

“Vậy bộ phận nhiều ra kia ta tự mình xuất tiền túi là được, bắt đầu tiêu hao điểm phá của đổi cho ta đủ nhiều Cực phẩm Thần Linh Tinh!”

Sau khi Diệp Tiểu Bạch rời đi, Diệp Phong liền hạ lệnh với hệ thống.

Hai canh giờ sau!

“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sản phẩm phá của hôm nay, khen thưởng một trăm vạn điểm phá của, khen thưởng Quy Nguyên Thiên Tham *100, khen thưởng đột phá một cảnh giới nhỏ!”

“Đinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt ba lần hành vi phá của, cộng khen thưởng 500 vạn điểm phá của, cộng khen thưởng đột phá hai cảnh giới nhỏ, khen thưởng quyển trục Tuỳ Cơ Đột Phá *1, khen thưởng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp *10000!”

Sau khi hơn 3000 viên Quy Nguyên Thiên Thọ Đan bị hơn ba mươi đầu Thần thú rưởi ăn luôn, hơn nữa sau khi đám Thần thú đối chọi nhau chỉ còn lại có một đầu Thần thú rác rưởi cuối cùng thắng lợi, âm thanh khen thưởng từ hệ thống liên tiếp vang lên trong đầu Diệp Phong.

Chương 994 - Làm sao bây giờ, thật muốn nhìn hai người bọn họ đối đầu!

Mà hơn ba trận thi đấu, số lần Quan Sơn Hải cùng Hạ Vũ đoán đúng cơ bản là một nửa, có thể nói, mỗi người đều thắng được 1500 vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh!

Oanh! Oanh! Oanh!

Ngay khi hai người còn đang đắm chìm trong niềm vui giàu có, ba cổ hơi thở đột phá liên tiếp bạo phát ra từ bên cạnh.

Thần Đế Cảnh Nhị Trọng!

Thần Đế Cảnh Tam Trọng!

Thần Đế Cảnh Tứ Trọng!

Sau khi hai người nhìn thấy tu vi của Diệp Phong trực tiếp từ Thần Đế Cảnh Nhất Trọng đột phá tới Thần Đế Cảnh Tứ Trọng, hai người đều là ngẩn ra, bởi vì bọn họ chưa từng thấy qua một phương thức đột phá bá đạo như vậy, hơn nữa cho dù nằm mơ cũng không dám nghĩ, huống chi là tận mắt nhìn thấy!

“Hiện tại trong tay của ta đã có ba quyển trục Tuỳ Cơ Đột Phá, nếu không tranh thủ cơ hội này dùng một quyển chơi chơi?”

Lúc này, Diệp Phong cũng đưa ra một quyết định, sau đó liền sử dụng một quyển trục Tuỳ Cơ Đột Phá!

Oanh! Oanh! Oanh!

Khi Diệp Phong sử dụng một quyển trục Tuỳ Cơ Đột Phá, hơi thở đột phá vừa bình ổn lại lần nữa điên cuồng trào ra khỏi cơ thể của hắn!

Thần Đế Cảnh Ngũ Trọng!

Thần Đế Cảnh Lục Trọng!

……

Thần Thánh Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong!

Sau khi tu vi của Diệp Phong đột phá đến Thần Thánh Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong, hơi thở đột phá điên cuồng kia lúc này mới dần dần bình ổn xuống.

(Chân Thần Cảnh, Thiên Thần Cảnh, Thần Vương Cảnh, Thần Hoàng Cảnh, Thần Đế Cảnh, Thần Thánh Cảnh, Thần Tôn Cảnh, Thần Đạo Cảnh, Thần Kiếp Cảnh)

“Di!”

“Lúc này sử dụng quyển trục Tuỳ Cơ Đổ Phá mới đột phá được một đại cảnh giới thôi sao?”

“Ta còn tưởng rằng có thể đột phá đến Thần Tôn Tứ Cảnh Trọng đâu!”

Kiểm tra thấy tu vi của mình mới đột phá đến Thần Thánh Cảnh Tứ Trọng đỉnh phong, Diệp Phong cũng lộ vẻ ngạc nhiên tự nói, dù sao trước khi hắn sử dụng quyển trục Tuỳ Cơ Đột Phá đều có thể đột phá hai đại cảnh giới!

“Quan tiền bối!”

“Đột phá còn có thể chơi như vậy sao?”

Mà Hạ Vũ vừa hoàn hồn cũng lộ vẻ khó có thể tin hỏi Quan Sơn Hải.

“Ta cũng không biết!”

“Ta chưa từng chơi như vậy!”

“Nhưng mà, ta cảm thấy loại phương thức đột phá này quả thực quá sung sướng!”

“Nếu như để ta sướng như vậy một lần, ta đây nguyện ý trả giá toàn bộ gia sản!”

Nghe Hạ Vũ hỏi, Quan Sơn Hải cũng nói ra suy nghĩ của chính mình.

“Quan tiền bối!”

“Tu vi của ngươi đã sớm đã đạt tới Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong, có thể nói không có chỗ tiến bộ!”

“Hơn nữa, ngươi hiện tại rất giàu có, nếu như thật sự để ngươi cảm thụ một chút, ngươi thật sự nguyện ý trả giá hơn một trăm triệu hơn một ngàn vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh trong tay mình sao?”

Sau khi nghe Quan Sơn Hải nói như vậy, Hạ Vũ bĩu môi, sau đó trực tiếp hỏi ngược lại, dù sao nếu đổi lại là hắn nói, chẳng sợ trong tay hắn chỉ có hơn một ngàn vạn khối Cực phẩm Thần Linh Tinh, hắn cũng sẽ không làm ra loại giao dịch này!

“Mẹ kiếp!”

“Ta đã quên chính mình hiện tại là thổ hào!”

“Ta còn tưởng rằng mình rất nghèo đâu!”

Nghe Hạ Vũ nhắc nhở, Quan Sơn Hải lúc này mới nhớ tới chính mình hiện tại đã từ nghèo khó biến thành thổ hào, vậy thì hắn sẽ không trả giá trăm triệu Cực phẩm Thần Linh Tinh chỉ vì đi cảm thụ cảm giác tu vi liên tiếp tăng bạo!

Dù sao, chỉ có tiền trong tay mới có thể hưởng thụ nhiều vui sướng!

“Hai vị!”

“Các ngươi đã nghe nói qua Thiên Viêm Trấn Ma Tháp chưa?”

Đúng lúc này, Diệp Phong đi tới bên cạnh hai người, sau đó trực tiếp hỏi.

“Thiên Viêm Trấn Ma Tháp sao?”

“Đó không phải là một loại thần khí cường đại do Hàn Nghiễm chế tạo ra sao?”

“Nghe nói, Hàn Nghiễm sở dĩ có thể luyện chế ra Thiên Viêm Trấn Ma Tháp là bởi vì hắn đạt gặp được cơ duyên ở trong Thiên Đạo chiến trường, nhưng rốt cuộc có phải sự thật hay không, thì không có người biết!”

“Nhưng nhìn toàn bộ Thần giới, cũng chỉ có hắn mới có thể chế tạo ra Thiên Viêm Trấn Ma Tháp cường đại như vậy!”

Nghe Diệp Phong hỏi chuyện, Quan Sơn Hải cũng nói ra những gì mình biết.

“Vậy Thiên Viêm Trấn Ma Tháp cường đại ở chỗ nào?”

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong cũng lộ vẻ tò mò tiếp tục hỏi.

“Diệp thiếu!”

“Thiên Viêm Trấn Ma Tháp không phải thứ đơn giản, mặc kệ là người tu luyện hay vẫn là Thần thú, đều có thể bị nó trấn áp, hơn nữa, khi bị trấn áp ở trong tháp, còn sẽ phải thừa nhận đau khổ Thiên Viêm thiêu đốt!”

“Nhưng mà, Thiên Viêm Trấn Ma Tháp cũng có một sở hở trí mạng, đó chính là thứ này chỉ là Thần khí cường đại dùng một lần, nó có thể vây khốn một người có tu vi Chân Thần Cảnh Nhất Trọng hoặc Thần thú, cũng có thể vây khốn một người có tu vi Thần Kiếp Cảnh Cửu Trọng đỉnh phong hoặc Thần thú!”

“Nhưng mặc kệ vây khốn người có tu vi gì hoặc Thần thú gì, nó chỉ có thể vây khốn một cái, sau đó Thiên Viêm Trấn Ma Tháp không thể tiếp tục sử dụng, hơn nữa, chỉ có thể vây khốn một canh giờ!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Quan Sơn Hải lại lần nữa giải thích.

“Quan tiền bối!”

“Sao ngươi lại biết rõ như vậy?”

Nghe Quan Sơn Hải nói xong, Diệp Phong cũng lộ vẻ tò mò dò hỏi.

“Diệp thiếu!”

“Không phải ta thổi với ngươi!”

“Ta đã từng bị vây khốn hai lần!”

“Bởi vì Hàn Nghiễm muốn cầu ta luyện đan, nhưng ta lại không đồng ý, sau đó hắn dùng hai cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp chơi ta hai lần, ta chưa bao giờ quên nỗi đau khi bị Thiên Viêm đốt!”

Nghe Diệp Phong hỏi, Quan Sơn Hải đắc ý nói.

Hả?

Ngươi bị nhốt hai lần, còn đắc ý?

Nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo của Quan Sơn Hải, Diệp Phong cùng Hạ Vũ trực tiếp ngốc!

“Chờ một chút!”

“Quan tiền bối, Thiên Viêm Trấn Ma Tháp không thể chơi chết người sao?”

Đúng lúc này, Diệp Phong đột nhiên nghĩ tới một chuyện, liền hỏi tiếp.

“Chơi không chết người!”

“Thứ này chỉ có thể làm người mệt mỏi cùng tra tấn!”

“Chẳng qua chỉ cần có thể chịu đựng được một canh giờ, là có thể chạy ra khỏi tháp!”

“Hơn nữa, người bị nhốt trong tháp có bị Thiên Viêm thiêu đốt hay không là dựa sự quyết định của người khống chế!”

Chương 995 - Làm sao bây giờ, thật muốn nhìn hai người bọn họ đối đầu! (2)

Quan Sơn Hải nghe xong cũng lên tiếng giải thích.

“Quan tiền bối!”

“Hắn bắt nạt ngươi nhiều như vậy, sau đó ngươi không tới tìm hắn tính sổ sao?”

Sau khi hiểu biết tình huống, Diệp Phong cũng hỏi ra một vấn đề cuối cùng.

“Tìm hắn tính sổ?”

“Mẹ nó ta không dám a!”

“Trong tay tên khốn kiếp kia có ít nhất gần ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, nếu như ta thật sự đi tìm hắn tính sổ, e rằng phải bị hắn đùa chết a!”

Nghe được câu hỏi của Diệp Phong, Quan Sơn Hải cười khổ giải thích.

“Hả?”

“Trong tay tên Hàn Nghiễm kia chỉ có gần ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp?”

“Vậy thì cũng quá ít đi, ta còn có tâm tư đem một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp hệ thống vừa mới khen thưởng giao cho Quan Sơn Hải đâu, sau đó nhìn hai người bọn họ đánh nhau!”

Sau khi biết được trong tay đối phương chỉ có gần ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, Diệp Phong cũng có hơi thất vọng.

"Chờ một chút!"

"Ta là thần hào phá của, vậy người khác ném một cái, ta nhất định phải ném mười cái mới được a!"

"Nếu số lượng ta ném ra tương đương với đối phương thì chẳng phải là sẽ rất là mất mặt hay sao?"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong nhếch miệng nở nụ cười, sau đó nhìn về phía Quan Sơn Hải trực tiếp nói ra: "Quan tiền bối, nếu như ta có thể cho ngươi một cơ hội để trả thù thì ngươi có muốn đi trả thù hay không?"

"Muốn!"

"Ta nằm mơ cũng muốn đi báo thù!"

"Nếu như Diệp thiếu có thể cho ta một cơ hội để trả thù thì chắc chắn ta sẽ đi!"

Nghe được Diệp Phong hỏi mình một câu như vậy, Quan Sơn Hải cũng cực kỳ kích động lên tiếng trả lời, nếu là những người khác nói như vậy thì có thể hắn không quá tin tưởng nhưng những lời này là do Diệp Phong nói ra, hắn tin!

"Thứ dùng để báo thù nằm ở trong cái thần giới này!"

"Nếu như ngươi cần, vậy thì sẽ đưa nó cho ngươi, nếu như ngươi không cần, vậy coi như ta chưa từng nói gì cả!"

Nghe được Quan Sơn Hải trả lời mình như vậy, Diệp Phong đưa một cái thần giới cho hắn.

Hả?

Thứ dùng để báo thù nằm ở trong cái thần giới này?

Vậy thì nó sẽ là cái gì nhỉ?

Lúc này, Quan Sơn Hải cũng có chút tò mò sau đó cầm lấy thần giới kiểm tra tình huống ở bên trong.

"Ngọa tào!"

"Bên trong cái thần giới này lại chứa một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!"

"Chẳng lẽ Diệp thiếu muốn ta đi đối oanh với Hàn Quảng đó hay sao?"

Nhìn thấy một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp bên trong thần giới, trong đầu Quan Sơn Hải lập tức xuất hiện một phỏng đoán cực kỳ to gan.

"Diệp thiếu!"

"Ngài đưa ta nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp như vậy, không phải là muốn cho ta đi đối oanh với Hàn Quảng đó chứ!"

Trên mặt lộ ra vẻ bất an, Quan Sơn Hải nhìn về phía Diệp Phong lên tiếng hỏi thăm.

"Nhất định phải đối oanh!"

"Hơn nữa trong tay chúng ta có nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, chúng ta sợ cái gì!"

"Nếu như hắn dám ném một cái thì ngươi ném lại hắn mười cái, nếu như hắn ném ngươi mươi cái thì ngươi lại ném hắn một trăm cái, ném chơi thôi!"

Nghe được Quan Sơn Hải hỏi thăm mình, Diệp Phong cũng nở một nụ cười lên tiếng giải thích rõ cho hắn biết.

? ? ?

Thần mẹ nó ném chơi?

Mặc dù hắn sẽ phải gánh chịu tra tấn gấp mười nhưng ta cũng sẽ bị tra tấn!

Không nói khoa trương một chút nào, phương thức báo thù bằng trực tiếp đối oanh này có thể nói là đả thương địch thủ một ngàn tự tổn tám trăm a!

Nghe được Diệp Phong trả lời mình như vậy, Quan Sơn Hải cả người đều choáng váng!

"Quan tiền bối!"

"Có phải là ngươi không thích phương thức báo thù này hay không!"

"Nếu như ngươi không thích thì ta cũng không thể giúp gì được cho ngươi, ngươi cứ trả thần giới lại cho ta là được!"

Nhìn thấy Quan Sơn Hải cả buổi mà vẫn không có phản ứng gì, Diệp Phong cũng lên tiếng hỏi thăm, dù sao nếu như đối phương không muốn thì hắn cũng không ép.

"Diệp thiếu!"

"Nếu như ta từ bỏ cơ hội báo thù này thì ngươi sẽ xử lý một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp nảy như thế nào?"

Nghe được Diệp Phong hỏi mình như vậy, Quan Sơn Hải không có lập tức đưa ra câu trả lời mà hỏi ngược lại hắn một câu.

"Xử lý như thế nào?"

"Mặc dù ta có rất nhiều phương pháp xử lý, ví dụ như là tùy tiện mua một vạn con Thần thú rác rưởi, sau đó vây nhốt chúng nó một canh giờ chơi!"

"Nhưng ta rất muốn nhìn ngươi đối oanh với Hàn Quảng đó!"

"Như vậy sẽ kích thích biết bao nhiêu!"

Nghe được Quan Sơn Hải hỏi mình như vậy, Diệp Phong cũng cúi đầu trầm tư, hắn đang suy nghĩ Xem phải trả lời đối phương như thế nào!

"Diệp thiếu!"

"Nếu như Quan tiền bối không muốn những Thiên Viêm Trấn Ma Tháp này, vậy thì đưa cho Hàn Quảng đi!"

"Dù sao Hàn Quảng không thiếu thứ này, cho dù dùng hết thì hắn cũng có thể tự mình luyện chế ra cho nên ta cho rằng đưa cho Hàn Quảng cũng được tính là hành vi phá của!"

Đúng lúc này, Hạ Vũ đang đứng bên cạnh cũng xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, trực tiếp nói ra ý nghĩ của mình.

? ? ?

Đưa cho Hàn Quảng?

Nếu như hắn có được một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp này, mẹ nó sau này hắn đến nhờ ta luyện đan ta còn dám nói một chữ "không" hay sao?

Nghe được Hạ Vũ nói như vậy, Quan Sơn Hải đang đứng bên cạnh trực tiếp luống cuống, phải biết, bây giờ Hàn Quảng có gần một ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, nếu như hắn dám nói một chữ không, hắn cũng không tình đối phương bởi vì một lần luyện đan mà không ngừng dùng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp ở trên người hắn.

Nhưng nếu như đối phương có một vạn cái, như vậy còn không phải là có thể tùy tiện dùng chơi hay sao?

"Hạ Vũ!"

"Mẹ nó ngươi có cần phải chó như vậy hay không!"

"Ngươi biết rõ ta và Hàn Quảng đó không hợp nhau, ngươi lại đưa ra một ý tưởng như thế, ngươi làm như vậy không phải là đang giúp Diệp thiếu phá của mà là đang muốn hại chết ta thì có!"

Sau khi tỉnh táo lại, Quan Sơn Hải lập tức dùng thần thức truyền âm cho Hạ Vũ chửi ầm lên.

"Quan tiền bối!"

"Không thể trách ta à!"

Chương 996 - Cái thứ quỷ này ngươi nghĩ là chỉ có một mình ngươi có hay sao?

"Chủ yếu là ta rất muốn nhìn thấy cảnh tượng hai người các ngươi trực tiếp đối oanh!"

"Nếu như bỏ qua lần này thì chỉ sợ là đời này ta không có cơ hội nhìn thấy được nữa!"

Nghe được Quan Sơn Hải mắng to, Hạ Vũ lại nói ra ý nghĩ của mình, mà Diệp Phong tuyệt đối không ngờ được là sở dĩ Hạ Vũ đưa ra ý tưởng như vậy chính là vì hắn cũng muốn nhìn thấy cảnh tượng hai người đối oanh!

"Mẹ nó!"

"Cái tên tiểu khốn kiếp này chỉ vì muốn coi náo nhiệt mà gài bẫy ta như vậy?"

"Hắn có còn là người nữa hay không!"

Nghe được Hạ Vũ nói như vậy, Quan Sơn Hải tức giận đến toàn thân đều run rẩy!

"Chờ một chút!"

"Nếu như hắn muốn coi náo nhiệt như vậy thì đến lúc đó ta tùy tiện ném trật mấy trăm cái cũng có thể nói là tình huống bình thường đúng không!"

Đúng lúc này, Quan Sơn Hải bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó khóe miệng nở một nụ cười xấu xa, dù sao nếu như có người có thể chịu tra tấn chung với hắn cũng coi như là được an ủi một chút!

Mà Diệp Phong đang đứng bên cạnh tuyệt đối không ngờ được là chỉ có một hồi như vậy mà hai người Quan Sơn Hải và Hạ Vũ đã bắt đầu hố lẫn nhau, về phần Hàn Quảng hành toàn không biết gì cả chị có thể coi như hắn xui xẻo, ai kêu hắn đã từng khi dễ Quan Sơn Hải chứ!

"Diệp thiếu!"

"Ta suy nghĩ cẩn thận lại rồi thù này nhất định phải báo!"

"Không phải là hắn thích dùng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp khi dễ người khác hay sao, vậy thì ta sẽ dùng đạo của người trả lại cho người, để bản thân hắn cũng cảm nhận thứ này một phen!"

Lúc này, Quan Sơn Hải cũng quay qua nhìn Diệp Phong nói ra quyết định của mình!

Hả?

Ta đang phát sầu vì không biết phải làm sao để ngươi và Hàn Quảng đối oanh với nhau đây!

Kết quả lại bị một câu nói của Hạ Vũ giải quyết?

Nghe được Quan Sơn Hải quyết định như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lên vẻ vui mừng sau đó trực tiếp nói ra: "Vậy chúng bây giờ chúng ta lập tức đi tìm Hàn Quảng đó báo thù?"

"A!"

"Diệp thiếu, không cần phải gấp gáp như vậy chứ!"

"Dù sao bây giờ đã sắp tối rồi, không bằng chúng ta nghỉ ngơi cho tốt trước, chờ sáng sớm ngày mai lại đi qua tìm hắn tính sổ sách?"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Quan Sơn Hải trực tiếp bối rối, hắn không ngờ được là bản thân mình không có gấp mà Diệp Phong lại gấp!

"Cũng tốt!"

"Vậy sáng sớm ngày mai chúng ta lại đi tìm Hàn Quảng đó báo thù!"

Nói xong, Diệp Phong lập tức đi thẳng tới căn phòng ở trong viện lạc.

"Quan tiền bối!"

"Đó là chỗ ở của người đúng không!"

Nhìn thấy Diệp Phong đi vào phòng ốc, trực tiếp đóng cửa phòng lại, Hạ Vũ trên mặt tràn đầy bối rối quay qua nhìn Quan Sơn Hải hỏi một câu như vậy.

"Hạ Vũ!"

"Ngươi nói gì vậy!"

"Ta không phải là Diệp thiếu, Diệp thiếu không phải là Diệp thiếu!"

"Mà Diệp thiếu có thể coi trọng chỗ ở của ta đó chính là vinh hạnh của ta, ngươi biết cái gì!"

Nghe được Hạ Vũ nói như vậy, Quan Sơn Hải cũng mặt lộ vẻ khinh thường chửi mấy câu, sau đó đào một cái hố trực tiếp nằm vào trong đó!

………………………………………………………………………………...

? ? ?

Diệp thiếu đoạt chỗ ở của ngươi, ngươi không có phản ứng gì, ta cũng hiểu chuyện đó!

Nhưng ngươi đào hố nằm đi vào, đây là thao tác gì, không sợ người khác nhìn thấy cái hố này sau đó lấp lại cho ngươi hay sao?

Nhìn thấy Quan Sơn Hải nằm vào trong hố đất ngủ ngáy o o, Hạ Vũ cũng bối rối không biết làm sao!

"Mặc kệ!"

"Ngươi ngủ hố, vậy ta cũng ngủ hố!"

"Ta cũng muốn xem xem, ngủ hố thoải mái như thế nào!"

Rất nhanh, Hạ Vũ cũng đưa ra quyết định, sau đó rón rén mở rộng cái hố mà Quan Sơn Hải đang nằm ra gấp đôi, sau đó bản thân hắn cũng nằm vào trong đó, còn phóng ra thần lực của bản thân điều khiển đất cát xung quanh trực tiếp vùi lấp thân thể của hai người chỉ để lại hai cái đầu ở bên ngoài!

Sáng sớm ngày thứ hai!

"Ai!"

"Trong lòng có chuyện, dậy sớm!"

"Dù sao cũng tỉnh, kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay đi, sau đó gọi Quan Sơn Hải đi tìm Hàn Quảng đó báo thù!"

Nghĩ đến đây, Diệp Phong lập tức kiểm tra sản phẩm bại gia đổi mới hôm nay!

Sản phẩm bại gia hôm nay: Vô Định Lôi Thạch *1000000

Vô Định Lôi Thạch: Một loại Lôi Thạch đặc thù ở trong Thiên Đạo Chiến Trường, bên trong ẩn chứa Lôi Điện chi lực mạnh mẽ!

"Ngọa tào!"

"Không phải đâu!"

"Chỉ cho một chút tin tức như thế?"

"Cho thêm chút tin tức nữa thì chết hay sao!"

Nhìn thấy hệ thống cho ra chút tin tức như vậy, Diệp Phong cảm thấy cả người đều muốn điên rồi, bởi vì như vậy thì hắn phải đi ra ngoài tìm người hỏi mới được!

Một lát sau!

"Ngọa tào!"

"Mẹ nó, đây là tình huống như thế nào!"

"Tại sao hai người bọn họ còn có sở thích như thế này?"

Sau khi Diệp Phong đi từ trong phòng ốc ra ngoài và nhìn thấy hai người Quan Sơn Hải và Hạ Vũ đang nằm ở bên trong một cái hố đất, hơn nữa toàn thân cao thấp ngoại trừ đầu thì đều bị cát đất vùi lấp, cảnh tượng quỷ dị này khiến cho Diệp Phong nhìn đến bối rối không biết làm sao!

"Ừm?"

"Diệp thiếu, ngài thức dậy rồi à!"

Đúng lúc này, hình như đã nhận ra cái gì, Quan Sơn Hải cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, khi hắn nhìn thấy Diệp Phong đang đứng bên cạnh thì thuận miệng hỏi một câu.

Nhưng mà khi hắn phát hiện Hạ Vũ vậy lại nằm trong cùng một cái hố đất với hắn, hơn nữa ngoại trừ đầu, thân thể hai người đều bị cát đất vùi lấp, trong nháy mắt trên mặt của hắn cũng tràn đầy vô số dấu chấm hỏi!

"Quan tiền bối!"

"Vẫn là các ngươi biết chơi a!"

"Lấy đại địa làm giường, lấy cát đất làm chăn, cho dù có làm cái gì cũng sẽ không kinh động bất kỳ ai hơn nữa còn rất có tính bí ẩn, không thể không nói, các ngươi rất mạnh!"

Lúc này, Diệp Phong tỉnh táo lại, cũng giơ một ngón tay cái lên với Quan Sơn Hải!

"Diệp thiếu! ! !"

"Đây tuyệt đối là một cái hiểu lầm!"

"Ta thật sự không biết tên tiểu khốn kiếp này tại sao lại nằm chung một chỗ với ta!"

Chương 997 - Cái thứ quỷ này ngươi nghĩ là chỉ có một mình ngươi có hay sao? (2)

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Quan Sơn Hải muốn chết luôn cho rồi, sau đó vội vàng giải thích, dù sao hắn cũng không thể để cho sự trong sạch cả đời của mình bị Hạ Vũ hủy!

Bành!

Nhìn thấy Diệp Phong cười như không phải cười nhìn mình, hoàn toàn không có xem lời giải thích của mình ra gì, Quan Sơn Hải hóa toàn bộ ủy khuất thành lửa giận, một cước đá Hạ Vũ đang nằm bên cạnh bay ra ngoài!

"Ngọa tào!"

"Quan tiền bối, mới sáng sớm mà ngươi đã nổi điên làm gì!"

Khi Hạ Vũ bị đạp bay rơi xuống đất, Hạ Vũ cũng tràn ngập lửa giận hô to lên.

"Ngươi nói ta nổi điên làm gì!"

"Đêm qua, ta nằm trong hố nhỏ ngủ, tại sao ngươi lại chạy tới bên cạnh ta làm gì?"

"Hơn nữa còn dùng đất cát vùi lấp thân thể?"

Nghe được Hạ Vũ hỏi như vậy, Quan Sơn Hải cũng tức hổn hển lớn tiếng chất vấn.

"Ta chỉ muốn thử xem ngủ ở trong hố có cảm giác như thế nào thôi!"

"Sau đó mới leo xuống ngủ bên cạnh ngươi!"

"Còn tại sao lại dùng đất cát để vùi lấp thân thể đó là sợ ban đêm hai người chúng ta sẽ bị lạnh!"

Nghe được Quan Sơn Hải chất vấn, Hạ Vũ cũng nhún vai một cái sau đó giải thích rõ cho hắn biết.

"Thần mẹ nó cảm lạnh!"

"Chúng ta là Thần Đạo Giả, cảm lạnh cái rắm!"

"Còn nữa, người muốn thử cảm giác ngủ hố thì mẹ đó ngươi tìm một cái hố tự mình ngủ chạy tới ngủ chung với ta để làm cái gì!"

Nghe được Hạ Vũ trả lời mình như vậy, Quan Sơn Hải cũng tức đến mắng to một lần nữa.

"Hai vị!"

"Các ngươi đừng có diễn nữa, ta coi như cái gì cũng chưa nhìn thấy là được!"

"Chúng ta vẫn nên tranh thủ đi tìm Hàn Quảng báo thù đi!"

Nhìn hai người cãi qua cãi lại không ngừng, Diệp Phong cũng vội vàng khuyên.

"Ừm?"

"Chúng ta không có diễn kịch, chúng ta thật sự trong sạch!"

Nghe được Diệp Phong nói như vậy, Quan Sơn Hải ủy khuất muốn khóc!

"Hạ Vũ!"

"Nếu như đã hủy đi sự trong sạch của ta thì lát nữa đừng trách tại sao ta lại ném trật thêm mấy cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!"

Nghĩ đến đây, Quan Sơn Hải nhếch miệng nở nụ cười, sau đó kích hoạt một cái Không Gian Truyền Tống Môn chỉ định!

...

Luyện Thần Tông, bên ngoài tông môn!

"Diệp thiếu!"

"Nơi này chính là Luyện Thần Tông của Hàn Quảng!"

"Một hồi nếu là chúng ta đối oanh sẽ đem đối phương vây khốn, mà thời gian bị nhốt này cũng sẽ rất lâu!"

"Đến lúc đó nếu như ngài có việc thì ngài cứ rời khỏi đây trước đi!"

Sau khi đến nơi, Quan Sơn Hải lập tức quay qua nhìn Diệp Phong kể rõ ra tình huống này, dù sao một cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp có thể vây khốn người khác một canh giờ, một ngàn cái, một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp thì thời gian vây khốn cực kỳ khủng bố!

"Tốt!"

"Chờ các ngươi đối oanh, ta sẽ rời đi!"

Nghe được Quan Sơn Hải nói như vậy, Diệp Phong cũng gật đầu cười.

"Hàn Quảng!"

"Mẹ nó, ngươi mau cút ra đây cho ta!"

"Hôm nay nếu như ngươi không quỳ xuống đất gọi ta một tiếng gia gia thì hôm nay ngươi nhất định phải chết!"

Sau đó, Quan Sơn Hải lập tức nhìn vào trong Luyện Thần Tông gào to lên.

Một lát sau!

"Ha ha ha!"

"Ta tưởng rằng là ai đây, hóa ra là Quan huynh a!"

"Hôm nay là ngọn gió nào thổi ngươi tới đây!"

Sau khi Hàn Quảng từ Luyện Thần Tông bay ra, nhìn thấy người đang đứng ở bên ngoài kêu gào là Quan Sơn Hải thì trên mặt cũng lộ ra vẻ khinh thường lên tiếng hỏi thăm.

"Hàn Quảng!"

"Ta không muốn nói nhảm với ngươi!"

"Ta chỉ hỏi ngươi một câu, hôm nay rốt cuộc ngươi có quỳ xuống cho ta hay không, nếu như ngươi không quỳ thì đừng trách tại sao ta trực tiếp động thủ!"

Nhìn thấy vẻ khinh thường lộ rõ trên mặt của Hàn Quảng, Quan Sơn Hải cũng thần sắc ngoạn vị nhìn đối phương hỏi lại lần nữa.

"Cái gì?"

"Kêu ta quỳ xuống trước mặt ngươi?"

"Là ngươi nhẹ nhàng hay là do ta không ném tháp nổi nữa, ngươi dám nói ra mấy lời như vậy với ta!"

Nghe nói như thế, trên mặt Hàn Quảng cũng lóe lên vẻ tức giận sau đó lập tức kích hoạt một cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp.

"Quan huynh!"

"Thiên Viêm Trấn Ma Tháp ở trên đỉnh đầu của ta ngươi thấy nó có quen hay không?"

"Nếu không muốn bị nó vây khốn nữa thì ta khuyên ngươi lập tức quỳ xuống xin lỗi ta!"

Lúc này, Hàn Quảng cũng thần sắc ngoạn vị nhìn về phía Quan Sơn Hải lên tiếng uy hiếp.

"Ha ha!"

"Cái thứ quỷ này ngươi cho là chỉ có một mình ngươi có hay sao?"

Nghe được Hàn Quảng uy hiếp, Quan Sơn Hải đầu tiên là cười lạnh một tiếng, sau đó kích hoạt mười cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!

"Không thể nào có chuyện đó được!"

"Tuyệt đối không thể nào có chuyện này được!"

"Tại sao trong tay của ngươi lại có Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!"

Sau khi Hàn Quảng nhìn thấy mười cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Quan Sơn Hải thì kinh hãi đến suýt chút nữa là trợn lòi tròng mắt ra ngoài, phải biết, toàn bộ thần giới chỉ có hắn mới có thể luyện chế ra Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!

“Hàn Quảng này nhìn thấy mười cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp thì đã giật mình thành như vậy rồi!"

"Vậy nếu như nhìn thấy một vạn cái thì chẳng phải là hắn sẽ bị kinh hãi đến hoài nghi nhân sinh hay sao?"

Hạ Vũ đang đứng bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ giật mình của Hàn Quảng thì cũng không nhịn được mà bật cười, nhưng hắn không biết được là cũng bởi vì hắn đề xuất một ý kiến, sau đó lại ngủ chung với Quan Sơn Hải một giấc, tiếp theo hắn sẽ phải tiếp nhận hơn ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp thay Hàn Quảng!

………………………………………………………………………………...

"Hàn Quảng!"

"Không có gì là không thể cả!"

"Hơn nữa, chỉ là cái thứ quỷ này, trong mắt ngươi thì là bảo bối nhưng ở trong mắt của Diệp thiếu thì nó chỉ là một đống rác rưởi mà thôi!"

Nhìn thấy dáng vẻ khiếp sợ hiện rõ trên mặt của Hàn Quảng, Quan Sơn Hải cũng cười to giễu cợt!

"Rác rưởi?"

"Ngươi lại nói Thiên Viêm Trấn Ma Tháp là rác rưởi?"

"Mẹ nó, ta thấy ngươi mới lạ rác rưởi, lẽ nào ngươi cho rằng có mười cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp là có thể hù dọa được ta hay sao!"

Chương 998 - Chúng ta vẫn chờ nhìn đối oanh, kết quả mẹ nó ngươi quỳ rồi?

Nghe được Quan Sơn Hải trào phúng, trong nháy mắt Hàn Quảng cũng bị tức nổ, sau đó lại kích hoạt mười chín cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!

"Đến đi!"

"Tiếp tục liều với ta đi!"

"Bây giờ ta đã kích hoạt hai mươi cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, mẹ nó, nếu như ngươi có gan thì tiếp tục kích hoạt nữa đi!"

Lúc này, Hàn Quảng cũng nở một nụ cười lạnh nhìn về phía Quan Sơn Hải lớn tiếng trào phúng, hắn cũng không tin trong tay đối phương còn có Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!

"Diệp thiếu!"

"Hàn Quảng, cái tên khốn kiếp này hơi khoa trương rồi đó!"

"Xin cho phép ta điên cuồng chơi với hắn một hồi!"

Nghe thấy Hàn Quảng kêu gào như vậy, Quan Sơn Hải lại nhìn về phía Diệp Phong đang đứng bên cạnh lên tiếng hỏi thăm.

? ? ?

Ngươi muốn điên cuồng thì trực tiếp điên cuồng với hắn đi!

Hỏi ta làm gì!

Ta chỉ là một người đến coi náo nhiệt mà thôi!

Nghe được Quan Sơn Hải hỏi mình như vậy, trên mặt Diệp Phong cũng lộ vẻ bối rối nhưng mà mặc dù hắn không biết tại sao Quan Sơn Hải lại hỏi hắn nhưng hắn vẫn gật đầu sau đó trực tiếp nói ra: "Điên cuồng chơi hắn!"

"Diệp thiếu!"

"Quan tiền bối thật là chó a!"

"Hắn rõ ràng không cần hỏi thăm ngươi nhưng vẫn hỏi thăm ngươi, như vậy sẽ khiến cho Hàn Quảng hiểu lầm thành hắn chính là người của ngươi!"

"Mặc dù chỉ là một cái thân phận nhưng cũng đủ để cho sau này hắn ở bên ngoài cáo mượn oai hùm!"

Đúng lúc này, Hạ Vũ cũng đi tới bên cạnh Diệp Phong, sau đó trực tiếp nói.

Ừm!

Hóa ra có chuyện như vậy!

Không ngờ được là Quan Sơn Hải này vẫn rất biết chơi!

Nghe được Hạ Vũ nói như vậy, lúc này Diệp Phong mới phản ứng lại.

Một bên khác!

"Không thể nào! ! !"

"Tuyệt đối không thể nào có chuyện như vậy được!"

"Tại sao ngươi lại có nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp như vậy được!"

Sau khi Hàn Quảng nhìn thấy Quan Sơn Hải gia tăng số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp ở trên đỉnh đầu mình lên đến một trăm cái, hắn trực tiếp liền hô to lên, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin được!

"Mẹ nó!"

"Ta là người duy nhất có thể chế tạo ra Thiên Viêm Trấn Ma Tháp!"

"Nếu như hôm nay để ngươi khi dễ, vậy sau này sao ta có thể lăn lộn ở trong thần giới được nữa!"

"Nếu như ngươi muốn chơi thì hôm nay ta sẽ chơi tới cùng với ngươi!"

"Ta cũng không tin số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp trong tay ngươi có thể nhiều hơn ta được!"

Sau khi tỉnh táo lại, trong mắt Hàn Quảng hiện lên vẻ tàn nhẫn, sau đó lại kích hoạt một trăm tám mươi cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, để cho số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp mình nắm trong tay đạt đến hai trăm cái!

Nhưng mà sau khi kích hoạt xong, Hàn Quảng cũng toát ra vẻ đau lòng, dù sao số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp trong tay hắn mới hơn chín trăm tám mươi cái, bây giờ trực tiếp dùng hết một phần năm, sao có thể không khiến cho hắn đau lòng cho được!

"Hàn Quảng!"

"Hai trăm cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, ngươi không doạ được ta!"

Nhìn thấy Hàn Quảng kích hoạt số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp đạt đến hai trăm cái, Quan Sơn Hải đầu tiên là giễu cợt một câu, sau đó trực tiếp kích hoạt chín trăm cái, để cho số lượng Thiên Viêm Trấn Ma Tháp mình nắm trong tay trực tiếp bạo tăng tới một ngàn cái!

Hắn đang bức bách Hàn Quảng vận dụng toàn bộ Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, nếu làm như vậy thì hắn có thể kích hoạt chín ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp còn lại!

Không phải hắn không muốn vừa đi tới thì kích hoạt một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, là hắn lo lắng sau khi đối phương thấy thì sẽ trực tiếp từ bỏ phản kháng, nếu là như vậy thì hắn lỗ chết rồi, cho nên hắn nhất định phải từng chút từng chút dẫn đối phương mắc câu, sau đó làm cho đối phương kích hoạt toàn bộ Thiên Viêm Trấn Ma Tháp trong tay mới được!

"Ngọa tào!"

"Quan Sơn Hải, cái tên khốn kiếp này lấy được nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp như vậy từ đâu chứ!"

"Nếu nhiều ta tiếp tục chơi với hắn thì chẳng phải là sẽ hao hết toàn bộ Thiên Viêm Trấn Ma Tháp của ta hay sao!"

Nghĩ đến tình huống này, Hàn Quảng cũng toát ra vẻ giãy dụa, bởi vì hắn thật sự không nỡ lãng phí nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp như vậy trên cùng một người!

"Hàn Quảng!"

"Có phải là ngươi đã theo không kịp rồi hay không!"

"Chỉ cần ngươi quỳ xuống đất gọi ta một trăm tiếng gia gia, hôm nay ta sẽ bỏ qua cho ngươi, thấy sao!"

Chú ý tới Hàn Quảng đang đứng đối diện bắt đầu xoắn xuýt, Quan Sơn Hải giễu cợt lần nữa!

"Mẹ nó!"

"Mẹ nó ai theo không kịp!"

"Hôm nay lão tử chiến đấu tới cùng với ngươi!"

Nghe được Quan Sơn Hải trào phúng, Hàn Quảng cũng giận mắng một tiếng, sau đó kích hoạt tất cả Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, thời khắc này, mặc dù là đang trang bức nhưng hắn cảm thấy trái tim của mình đang rỉ máu!

"Ha ha ha!"

"Nếu như ngươi đã vận dụng tất cả Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, vậy ta cũng không cần che giấu!"

Nói xong, lít nha lít nhít Thiên Viêm Trấn Ma Tháp từ sau lưng Quan Sơn Hải xuất hiện, sau đó tất cả đều bay lên trên đỉnh đầu của hắn!

"Hàn Quảng!"

"Tới đi, đối oanh đi!"

"Mặc dù ngươi có một ngàn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp, mà ta chỉ có một vạn cái, nếu bàn về số lượng thì ta hơi chiếm hạ phong!"

"Nhưng ta không sợ, hôm nay nhất định phải đối oanh đến cùng với ngươi!"

Lúc này, nắm một vạn cái Thiên Viêm Trấn Ma Tháp trong tay, Quan Sơn Hải cũng cực kỳ phách lối nhìn về phía Hàn Quảng lớn tiếng kêu gào.

? ? ?

Ngươi một vạn cái!

Ta một ngàn cái!

Sau đó ngươi nói về mặt số lượng thì ngươi hơi chiếm hạ phong?

Nghe được Quan Sơn Hải nói như vậy, trong lúc nhất thời Hàn Quảng đều không thể tin vào tai của mình, hắn hoàn toàn không ngờ được là đối phương lại có thể không biết xấu hổ đến mức độ như vậy, những lời như vậy mà cũng có thể nói ra miệng được!

Đồng thời, lúc này Hàn Quảng cũng hoảng một thớt, hắn hoàn toàn không ngờ được là trong tay của đối phương lại có nhiều Thiên Viêm Trấn Ma Tháp như vậy, dù sao số lượng này nhiều hơn hắn gấp mười!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!