Xảo Nhi chen qua đám đông, cũng nhìn thấy quán lẩu đang đông như trẩy hội.
Nàng kinh ngạc nói: "Quán lẩu Huyền Vũ, trông náo nhiệt thật đấy."
Hôm nay là ngày đầu tiên quán lẩu chính thức khai trương, mùi thơm bay ra từ bên trong đã thu hút rất nhiều người ghé đến.
"Đi, ăn ở quán này đi."
Trinh Hoán quyết đoán nói.
"Vâng, thơm quá."
Xảo Nhi ngây thơ đáp.
Hai người đi về phía cửa quán lẩu, có một nhân viên đang tiếp đón khách. Nhân viên lễ phép hỏi: "Hai vị muốn dùng bữa ạ?"
"Vâng."
Xảo Nhi gật đầu đáp lại.
"Mời đi theo tôi."
Nhân viên đưa tay ra hiệu mời, rồi đi trước dẫn đường.
Trinh Hoán vác Phương Thiên Họa Kích, cùng Xảo Nhi theo nhân viên đi vào quán lẩu, bước lên cầu thang đi tới lầu hai.
"Quán đẹp thật."
Xảo Nhi ngắm nhìn xung quanh, quán lẩu được trang trí đơn giản mà không kém phần phong cách, trên tường còn treo những chiếc đèn lồng đỏ.
Sự chú ý của Trinh Hoán lại đặt lên những thực khách khác, nàng thấy trên bàn mỗi người đều có một chiếc nồi, nước dùng bên trong đang sôi sùng sục.
Nhân viên đề nghị: "Hai vị, vẫn còn một bàn trống gần cửa sổ, mời ngồi ở đây ạ."
"Được."
Trinh Hoán thản nhiên đáp.
Nàng và Xảo Nhi ngồi đối diện nhau, Phương Thiên Họa Kích được dựng sát cửa sổ, lưỡi kích lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
"Hai vị, đây là thực đơn, muốn ăn gì cứ dùng bút đánh dấu trực tiếp lên trên là được ạ."
Nhân viên mỉm cười lấy ra một tờ thực đơn và một cây bút.
Trinh Hoán nhận lấy thực đơn, nhìn những nguyên liệu và giá cả ghi trên đó rồi kinh ngạc nói: "Chà, nhiều món thế này mà giá cả cũng không đắt."
Xảo Nhi vội vàng hỏi: "Chúng ta còn không biết lẩu là gì, ăn như thế nào?"
"Lẩu là các vị tự chọn nguyên liệu, sau đó tự mình nhúng vào nồi để ăn ạ."
Nhân viên giải thích.
"Còn phải tự nấu sao?"
Trinh Hoán nhíu mày, đồ nàng nấu không thể ăn nổi, thuộc cái loại có thể khiến người ta đau bụng đến run cả chân.
Xảo Nhi cũng buồn bã nói: "Chúng tôi không biết nấu ăn."
Nhân viên vội vàng giải thích: "Không phải vào bếp đâu ạ, chỉ cần bỏ nguyên liệu vào nồi, đợi chín rồi chấm với nước chấm để ăn thôi, đơn giản lắm."
"Nghe đơn giản thật, thử xem sao."
Trinh Hoán hứng thú nói.
Nhân viên mỉm cười nói: "Trước tiên mời hai vị chọn nước lẩu, sau đó chọn đồ nhúng ạ."
"Nước lẩu..."
Trinh Hoán ngẫm nghĩ.
"Ở đây ạ."
Nhân viên đưa tay chỉ vào vị trí các loại nước lẩu trên thực đơn.
Trinh Hoán khẽ đọc: "Lẩu cay, lẩu rau thanh đạm, lẩu xương hầm, lẩu gà, lẩu cà chua."
"Mấy món này là gì vậy?"
Xảo Nhi cau mày hỏi.
Nhân viên kiên nhẫn giới thiệu: "Lẩu cay thì vị sẽ khá cay, lẩu rau thanh đạm thì dùng rau củ để nấu nước dùng, lẩu xương hầm thì dùng xương Ma Thú để ninh, còn lẩu gà thì dùng nửa con gà Tam Sắc nên sẽ đắt hơn một chút..."
Xảo Nhi sầu não nói: "Nghe món nào cũng ngon, khó chọn quá."
"Cậu gợi ý một món đi."
Trinh Hoán nhìn gương mặt nghiêm túc của nhân viên rồi nói.
"Tôi gợi ý hai vị dùng lẩu cay, hoặc có thể gọi một nồi lẩu uyên ương để chọn hai loại nước lẩu khác nhau."
Nhân viên khẽ cười nói.
Trinh Hoán quyết định: "Vậy lấy lẩu uyên ương đi, một bên lẩu cay, một bên lẩu gà."
"Vâng ạ, mời hai vị chọn đồ nhúng." Nhân viên cầm bút máy đánh dấu vào thực đơn.
"Lấy một phần khoai lang, ngô cũng một phần, cà chua cũng lấy..."
Trinh Hoán chọn một lèo mười hai món.
Nhân viên vội vàng nhắc nhở: "Chừng này chắc là đủ ăn rồi ạ, nếu không đủ có thể gọi thêm sau."
"Được, vậy tạm thời lấy chừng này đã."
Trinh Hoán tiếc nuối buông bút, những món phía sau món nào nàng cũng muốn ăn. Nhân viên thu lại thực đơn rồi rời đi, một lát sau, lại mang bát đũa và chén chấm tới.
"Đông người thật."
Xảo Nhi nghiêng đầu nhìn về phía sau, tất cả các bàn trên lầu hai đều đã kín chỗ.
Năm phút sau, một chiếc nồi tự sôi được bưng lên, bên trong chia làm hai ngăn, một ngăn chứa nước dùng cay đỏ rực, ngăn còn lại là nước lẩu gà vàng óng.
"Cái nồi này... là ma cụ trung cấp sao?"
Xảo Nhi trừng lớn đôi mắt đẹp hỏi.
"Đúng vậy ạ."
Nhân viên bình tĩnh gật đầu.
"Xa xỉ quá, dùng cả ma cụ trung cấp làm nồi lẩu, chuyện này..."
Xảo Nhi nghẹn họng nhìn trân trối. Nhân viên chỉ cười, khởi động cho nồi lẩu bắt đầu nóng lên rồi xoay người rời đi.
"Lão đại, bữa này đáng tiền thật."
Xảo Nhi nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Trinh Hoán vuốt ve Phương Thiên Họa Kích, liếc mắt cười nhạo: "Đúng là không có tiền đồ."
"..."
Xảo Nhi bĩu môi, hờn dỗi không nói gì.
Ùng ục, ùng ục... Hai loại nước dùng trong nồi lẩu uyên ương bắt đầu sôi trào, mùi cay nồng xộc vào mũi, khiến cả hai không nhịn được mà nuốt nước bọt. Lúc này, nhân viên cũng bưng từng đĩa đồ ăn sống lên, bày kín cả mặt bàn.
"Món này cần nhúng năm phút, món này thì mười phút..."
Nhân viên giới thiệu từng món.
"Đây là các loại nước chấm khác nhau, có thể trộn chung hoặc dùng riêng ạ."
"Nếu nước dùng trong nồi cạn, có thể gọi thêm miễn phí..."
"Phiền phức thật."
Trinh Hoán ngơ ngác nghe nhân viên nói xong.
"Nếu có nhu cầu gì, cứ gọi tôi."
Nhân viên mỉm cười, để lại một câu rồi xoay người đi phục vụ những vị khách khác. Xảo Nhi đã không nhịn được, cầm đũa gắp một miếng thịt bỏ vào ngăn lẩu cay: "Món này phải nhúng năm phút."
Trinh Hoán chỉ vào hai đĩa viên ở trước mặt Xảo Nhi: "Bỏ mấy viên kia vào luôn đi."
"Mấy viên này hình như làm bằng thịt, không ngửi thấy mùi gì cả."
Xảo Nhi khịt khịt mũi, rồi đổ các loại viên có mùi vị khác nhau vào nồi.
Ùng ục, ùng ục... Trinh Hoán nhìn đồng hồ quả lắc trên tường, chăm chú tính giờ.
Ngay khi kim đồng hồ vừa nhích qua, nàng đã nóng lòng vươn đũa, gắp ra một miếng thịt đẫm dầu ớt từ trong nồi.
"Trông hấp dẫn thật."
Nàng nuốt nước bọt, nhìn mấy chén nhỏ trước mặt, bên trong đựng các loại nước chấm khác nhau.
Nước chấm có mấy loại, trong đó sốt cà chua, tương ớt và mật ong rất được ưa chuộng.
"Thử loại này xem."
Nàng nhúng miếng thịt vào chén nước chấm đầu tiên, bọc một lớp sốt đậm đặc rồi cho vào miệng.
"Ưm..."
Đôi mắt đẹp của Trinh Hoán trợn tròn, hai má phồng lên, hương vị phong phú bùng nổ trong miệng nàng.
"Ngon, ngon quá đi mất!"
Nàng kinh ngạc thốt lên.
"Vâng, mấy viên này cũng ngon lắm, rất dai."
Xảo Nhi phụ họa.
Hai người như tìm thấy một thế giới mới, không ngừng thêm đồ ăn vào nồi, sau đó răm rắp tuân thủ thời gian nấu.
"Món này ngon này, hình như gọi là lòng vịt, ăn giòn giòn."
"Món này hình như là tiết, làm bằng gì vậy nhỉ?"
Miệng hai người căng phồng, nói năng không rõ ràng.
"Lão đại, hình như không đủ ăn rồi."
Xảo Nhi nhìn những chiếc đĩa đã trống trơn, tiếc nuối nhìn Trinh Hoán.
"Vậy gọi thêm đi."
Trinh Hoán hào phóng vung tay.
Nhân viên nhanh chóng bước tới, một lần nữa đưa thực đơn ra.
Trinh Hoán cầm bút, nhanh chóng gạch trên giấy: "Cho một phần ngó sen, thêm một bầu rượu, các loại viên cũng lấy thêm."
Nhân viên hơi há miệng kinh ngạc, hai vị khách trước mắt ăn khỏe thật.