Tại chủ thành, bên trong một tiệm bánh cuốn.
Antheny và Rabbin bước ra từ trong tiệm, trông có vẻ đã ăn uống no nê. Antheny vỗ bụng, cảm thán: "No quá đi mất!"
"Bánh cuốn ở chủ thành cảm giác ngon hơn hẳn." Rabbin khẽ nói.
Antheny đồng tình: "Đúng không, ta cũng thấy vậy."
Hai người đã trọ lại tửu lầu Huyền Vũ trong chủ thành, chỉ chờ căn nhà ở khu đông thành sửa sang xong là có thể dọn qua.
Rabbin đề nghị: "Tiểu thư, chúng ta đến xem nhà mới đi, không thể mua rồi mà không ngó ngàng gì tới nó được."
"Cũng được, xem sửa sang thế nào rồi." Antheny suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.
"Vậy để ta đi tìm xe thú." Rabbin nói rồi định đi ra ven đường xem có xe thú nào đón khách không.
Xe thú đón khách ở Vương quốc Huyền Vũ được chia làm hai loại, một loại là xe thú dừng ở các trạm cố định, loại còn lại là xe thú có thể vẫy tay là dừng ngay ven đường, tương đương với taxi ở kiếp trước của Mục Lương.
Giá vé của hai loại xe thú này chênh lệch rất lớn, dân thường nói chung chỉ dám đi loại thứ nhất. Chỉ có những quý tộc và phú thương không muốn chen chúc trên cùng một chiếc xe thú với dân thường mới lựa chọn loại thứ hai thoải mái hơn, hoặc là đi xe thú của nhà mình.
"Chờ một chút." Antheny đột nhiên gọi.
Rabbin nghi hoặc quay đầu lại, hỏi: "Tiểu thư, sao vậy?"
"Bên kia náo nhiệt quá, chúng ta đến đó xem thử đi." Antheny giơ tay chỉ về phía quảng trường của chủ thành.
"Tiểu thư, xin hãy chú ý an toàn." Rabbin bất đắc dĩ nói.
"Không sao đâu, đây là Vương quốc Huyền Vũ, an toàn hơn bất cứ nơi nào khác." Antheny chẳng hề để tâm mà khoát tay, hứng khởi đi về phía nơi náo nhiệt.
Rabbin bất đắc dĩ thở dài một tiếng đầy cưng chiều, vội vàng cất bước đuổi theo.
"Nhanh lên nào, có lẽ là tiệm nào mới khai trương đấy." Antheny quay đầu lại gọi.
"Vâng." Rabbin đáp lời, tiến lên bảo vệ thiếu nữ bên cạnh mình, lỡ gặp nguy hiểm cũng có thể ra tay ngay lập tức.
Đợi đến khi hai người chen được lên phía trước đám đông, họ mới phát hiện đó là một sân ga, và có một chiếc xe buýt tuyến số một vừa chạy vào.
"Xe tới rồi!" Có người hô lên.
Sau khi xe buýt dừng hẳn, cửa trước từ từ mở ra.
Tài xế ngồi ở ghế lái hô lớn: "Ai muốn lên xe thì xếp hàng, đừng chen lấn!"
Antheny và Rabbin còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị dòng người cuốn theo, xếp thành hàng rồi ngơ ngác bước lên xe buýt.
Người bán vé hô: "Những ai lên xe xin hãy tìm chỗ ngồi, tầng hai cũng có chỗ, lát nữa hết chỗ thì chỉ có thể đứng thôi."
Mỗi chiếc xe buýt đều được bố trí một người bán vé, phụ trách thu tiền vé và đảm bảo an toàn cho hành khách.
Rabbin cau mày đề nghị: "Tiểu thư, chúng ta xuống đi thì hơn."
"Không cần đâu, dù sao hôm nay cũng không có việc gì làm, xem thử đây là cái gì." Antheny tỏ vẻ hứng thú, đi theo những người khác lên cầu thang dẫn tới tầng hai.
"..."
Rabbin thầm than một tiếng, không phải đã nói là đi xem nhà mới sao, sao lại thành không có việc gì làm rồi. Nàng đành bất đắc dĩ đi theo Antheny lên tầng hai của xe buýt, ngồi xuống một chỗ trống ở hàng đầu tiên.
Tầm nhìn ở tầng hai rất tốt, bốn phía đều là Lưu Ly trong suốt, có thể ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
"Vị trí này không tồi." Antheny hài lòng nói.
Xe buýt nhanh chóng chật kín người, mọi người trò chuyện với nhau, chờ đợi xe khởi hành.
Antheny đợi một lúc mới nghe thấy tiếng cửa xe đóng lại, cảm nhận được chiếc xe buýt khởi động và bắt đầu lăn bánh về phía trước.
"Hả?" Nàng kinh ngạc mở to đôi mắt đẹp.
Ánh mắt Rabbin lóe lên, nàng đã hiểu ra chiếc xe buýt công cộng này dùng để làm gì. Nàng nghiêng đầu giải thích: "Tiểu thư, cái này cũng giống xe thú, đều dùng để chở người."
"Vậy sao, đây là lần đầu tiên ta thấy đấy." Đôi mắt Antheny tràn ngập vẻ kinh ngạc, mong chờ chuyến đi sắp tới.
Xe buýt di chuyển ổn định trên đường chính, trong xe vang lên tiếng của người bán vé: "Trạm tiếp theo là ‘Trạm tửu lầu Huyền Vũ nội thành’, khoảng năm phút nữa sẽ đến, hành khách muốn xuống xe xin vui lòng chuẩn bị trước."
Rabbin nghiêng đầu hỏi: "Tiểu thư, xe sẽ dừng ở tửu lầu Huyền Vũ, chúng ta có muốn xuống không?"
"Không, ta muốn xem nó sẽ đi đến đâu." Antheny không chút do dự từ chối.
Rabbin vừa định nói gì đó thì thấy trên cửa sổ có dán một bảng các trạm dừng. Nàng nhìn từ đầu đến cuối, rất nhanh đã tìm thấy một cái tên quen thuộc.
Rabbin ra hiệu: "Tiểu thư, xe buýt sẽ đi qua nhà mới của chúng ta, hay là mình xuống ở đó nhé."
Nghe vậy, Antheny nghiêng đầu nhìn qua rồi đọc: "Trạm số năm khu biệt thự Đông Thành."
"Thế nào?" Rabbin lại hỏi.
"Được thôi, vậy thì xuống ở đó đi." Antheny nhớ ra việc phải đi xem nhà mới, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
"Cộp cộp cộp..."
Người bán vé đi lên tầng hai, miệng hô: "Xin mọi người chuẩn bị sẵn tiền vé, mỗi người năm giác Huyền Vũ tệ."
"Hả, rẻ như vậy sao?" Antheny kinh ngạc thốt lên.
"Đây là giá do bệ hạ định, cũng là vì muốn tốt cho chúng ta, cho nên phải cảm tạ bệ hạ." Có người nói với vẻ biết ơn từ tận đáy lòng.
"Đúng vậy, bệ hạ thật quá tốt." Những người khác cũng nhao nhao phụ họa.
Antheny và Rabbin nhìn nhau, không ngờ dân chúng lại ủng hộ Quốc vương Huyền Vũ đến thế, trong giọng nói đều là lời ca ngợi và sự kính ngưỡng dành cho ngài.
"Hai vị, mời thanh toán tiền vé, mỗi người năm giác Huyền Vũ tệ." Người bán vé đã đi đến hàng ghế đầu ở tầng hai, mỉm cười nhìn về phía hai người.
"Đây." Rabbin lấy ra một đồng Huyền Vũ tệ đưa cho người bán vé.
"Hai vị phải không ạ?" Người bán vé chớp mắt hỏi.
Rabbin gật đầu: "Đúng vậy."
"Vậy thì vừa đủ, không cần thối lại." Người bán vé cười gật đầu, bỏ đồng Huyền Vũ tệ vào trong túi. Nàng lại lấy ra một xấp vé xe, xé hai tấm đưa cho Rabbin và thiếu nữ.
Người bán vé nhắc nhở: "Vé xe phải giữ cho kỹ, đừng vứt đi trước khi xuống xe, đôi khi sẽ có người kiểm tra vé."
"Biết rồi." Rabbin đáp lời, thuận tay bỏ vé xe vào túi áo.
Người bán vé xoay người đi, lần lượt thu tiền vé của những người khác.
"Keng keng keng..."
Trong xe vang lên tiếng của tài xế: "Phía trước sắp đến trạm tửu lầu Huyền Vũ nội thành, hành khách ở tầng hai muốn xuống xe có thể đi xuống."
Antheny nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy được tửu lầu Huyền Vũ, cũng thấy được trạm xe buýt ngay trước cửa lớn của tửu lầu, nằm ở ven đường rất dễ thấy. Xe buýt từ từ dừng lại bên cạnh sân ga, cửa sau mở ra, có vài hành khách bước xuống.
Sau khi xác định không còn ai xuống xe nữa, xe buýt lại khởi động, chạy về phía trạm tiếp theo.
"Tốc độ nhanh hơn xe thú nhiều." Antheny tấm tắc.
Rabbin gật đầu đồng tình, cảm thán: "Thứ này ở các vương quốc khác không hề có."
Thời gian trôi qua, xe buýt tuyến số một rời khỏi nội thành, tiến vào khu đông thành ở ngoại thành.
"Phía trước là trạm số năm khu biệt thự Đông Thành, hành khách muốn xuống xe xin vui lòng chuẩn bị." Giọng của người bán vé vang lên trong xe.
Nghe vậy, Antheny và Rabbin cũng đứng dậy, đi xuống tầng dưới trong ánh mắt của những người khác.
Đợi xe buýt dừng lại ở trạm, cửa sau mở ra, hai người bước xuống xe.
"Cuối cùng cũng tới nơi." Antheny quay người nhìn theo chiếc xe buýt đóng cửa rồi tăng tốc lao đi về phía xa...