"Chị, em chuẩn bị lên đường đây. Mấy ngày em không có ở nhà, chị phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé."
Linh Na vừa nói vừa bước ra từ trong nhà đá. Nàng chợt im lặng khi thấy Ahri đang đứng ngẩn người tại chỗ, bèn nghi hoặc hỏi: "Chị, chị đang làm gì vậy?"
Ahri hoàn hồn, luồng hơi ấm vẫn không ngừng lan tỏa trong cơ thể, chứng tỏ chuyện vừa rồi không phải là mơ. Thế nhưng, đợi đến lúc nàng định thần lại thì Mục Lương đã đi từ lâu.
"Sao thế?"
Hoàn hồn xong, nàng nhìn về phía em gái.
"Chị, chị không sao chứ?"
Linh Na lộ vẻ lo lắng.
Cô gái nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, cho rằng chị mình ngẩn người là vì lo lắng cho mình.
Nàng nói với vẻ chân thành: "Chị, chị không cần lo cho em đâu, có đại nhân ở đây, lần này em ra ngoài sẽ rất an toàn."
"Hả?"
Ahri ngây ra một lúc.
Giọng nàng có chút mờ mịt: "Chị có lo cho em đâu, có đại nhân ở đó, em ra ngoài còn an toàn hơn ở đây nữa là."
"..."
Linh Na thiếu chút nữa là hộc máu.
Nàng buồn bực hỏi: "Vậy vừa rồi chị nhìn cái gì mà em gọi cũng không thèm để ý thế?"
"Vừa rồi đại nhân có đến."
Ahri giải thích.
"Ồ?"
Đôi môi hồng của Linh Na khẽ hé mở.
Nàng vội vàng hỏi: "Là đến tìm em sao?"
Cô gái cho rằng Mục Lương đến đây là để thúc giục nàng nhanh chóng lên đường.
"Không phải."
Ahri lắc đầu.
"Vậy ngài ấy đến làm gì?"
Linh Na tỏ vẻ hoang mang.
Khóe môi Ahri cong lên: "Đại nhân chỉ là buồn chán nên đi dạo loanh quanh, thuận tiện làm một giao dịch với chị."
"Giao dịch gì?"
Linh Na kinh ngạc cất lời, hai tay đặt lên vai chị gái, bốn mắt nhìn nhau.
Ahri nói ngắn gọn: "Chị đưa hết dược thảo cho đại nhân, ngài ấy giúp chị đề thăng thực lực lên Luyện Thể tầng bốn."
"Còn có chuyện tốt như vậy sao?"
Linh Na lộ vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.
Ahri gỡ tay em gái khỏi vai mình rồi thúc giục: "Được rồi, nếu em đã chuẩn bị xong thì mau đi tìm đại nhân đi, đừng làm lỡ thời gian."
"À à, em biết rồi."
Linh Na chớp chớp mắt.
Vẻ mặt nàng lại trở nên nghiêm túc, dặn dò: "Chị, lúc em không có ở đây chị nhớ chăm sóc bản thân cho tốt nhé, có chuyện gì thì cứ nói với thủ lĩnh đại nhân."
"Chị biết rồi."
Ahri nhìn em gái bằng ánh mắt trấn an.
"Nhất định, nhất định phải bảo vệ mình thật tốt đấy."
Linh Na không yên tâm, lại dặn dò thêm lần nữa.
"Biết rồi, em mau lên đường đi."
Ahri bất đắc dĩ cười, khẽ đẩy lưng muội muội, giục cô bé đi về phía phòng Lưu Ly.
"Nhớ kỹ đó."
Linh Na không biết mệt mà hét lên.
"Ừ ừ ừ."
Ahri thuận miệng đáp lời, lúc này nàng cảm thấy em gái mới là chị, còn mình mới là em.
Linh Na mang theo tâm trạng hưng phấn nhanh chóng đi tới trước nhà Lưu Ly, mới phát hiện Tức Ân đã ở đó.
Hắn cõng một cái túi lớn bằng da thú, hai tay ôm một cây cổ mâu vào lòng, cằm hơi nhướng lên nhìn về phía cô gái.
Linh Na lườm gã đại hán một cái rồi hỏi: "Đại nhân chuẩn bị xong chưa?"
"Vẫn chưa."
Tức Ân bĩu môi.
Không lâu sau, Mục Lương, Ly Nguyệt và Đồ Lệ Na bước ra từ phòng Lưu Ly, theo sau là Nạp Thụy Thú với dáng vẻ lúc lắc từng bước trông rất đáng yêu.
"Đều chuẩn bị xong cả rồi?"
Mục Lương thản nhiên hỏi.
"Chuẩn bị xong rồi ạ."
Tức Ân và Linh Na đồng thanh đáp.
"Vậy lên đường thôi."
Mục Lương gật đầu.
Hắn nhìn về phía hai người, hỏi: "Nơi gần đây nhất là ở đâu?"
"Con biết, bây giờ xuất phát thì khoảng hai giờ sau là tới."
Linh Na vội nói. Bây giờ cô cũng đã quen dùng giờ để tính toán thời gian.
"Vậy thì đến đó."
Mục Lương khẽ gật đầu.
"Đi thôi, để con dẫn đường."
Linh Na vung tay, cất bước định đi ra ngoài.
Mục Lương bình thản nói: "Đi bộ chậm quá, chúng ta bay qua đó."
"A, chúng ta cũng bay sao?"
Linh Na chớp mắt hỏi.
Mục Lương không giải thích nhiều, chỉ giơ tay vung lên, một luồng sức mạnh vô hình bao phủ lấy mọi người.
"Vù~~"
Ngay sau đó, cả nhóm bay vút lên trời, hướng ra ngoài bộ lạc.
Người Thần Tộc trong bộ lạc nườm nượp ngẩng đầu nhìn lên trời, dõi theo bóng mấy người bay vọt đi xa.
"A a a~~~"
Linh Na miệng há to, mắt vội vàng nhìn quanh, trải nghiệm cảm giác bay lượn thật kỳ diệu.
"Đại nhân, sau khi con học ma pháp rồi có phải cũng bay được không?"
Tức Ân kích động hỏi.
"Lôi Hệ Ma Pháp Sư khi thi triển một loại Lôi Hệ Ma Pháp đặc định, đúng là có thể bay được."
Mục Lương lạnh nhạt đáp.
"Tuyệt quá."
Hai mắt Tức Ân nhất thời sáng rực lên.
Đồ Lệ Na dội một gáo nước lạnh: "Đừng mừng vội, theo ta được biết, phải trở thành Ma Pháp Sư bậc tám mới có thể bay được."
"..."
Sắc mặt Tức Ân cứng đờ.
"Cố lên."
Linh Na nghiêng đầu nói.
"Được rồi, yên lặng chỉ đường đi."
Mục Lương nhàn nhạt cất lời.
"Vâng."
Tức Ân và Linh Na đồng thanh đáp, ánh mắt nhìn xuống núi rừng bên dưới.
Mục Lương nắm tay Ly Nguyệt, ánh mắt cũng nhìn xuống dưới, có thể cảm nhận được không ít dị thú tồn tại trong rừng.
"Gào gào gào~~~"
Một khoảng rừng cây lớn rung chuyển dữ dội, ngay sau đó một con mãng xà khổng lồ từ trong rừng lao ra, phóng thẳng về phía nhóm Mục Lương.
Thân nó dài trăm mét, to đến mức ba người ôm cũng không xuể, toàn thân màu nâu xám, trên mình có rất nhiều hoa văn màu đen.
"Mãng xà Hắc Văn bậc tám."
Linh Na biến sắc.
"Cẩn thận."
Tức Ân vừa dứt lời, mãng xà Hắc Văn trước mắt đã biến mất.
Mục Lương điềm nhiên thu tay về, như thể người vừa ra tay không phải là hắn.
Tức Ân ngơ ngác hỏi, đầu đầy dấu chấm hỏi: "Đại nhân, Hắc Văn mãng xà đâu rồi?"
Mục Lương liếc hắn một cái, thản nhiên nói: "Ngươi muốn xuống làm bạn với nó à?"
"Không, không muốn ạ."
Tức Ân cười gượng hai tiếng.
Mục Lương thu hồi tầm mắt, nói: "Đừng lãng phí thời gian, mau tìm vị trí đi."
"Con đang tìm đây."
Linh Na nói với giọng chân thành.
Đồ Lệ Na nhìn chăm chú vào núi rừng bên dưới, cảm giác gắn bó với nơi này càng lúc càng phai nhạt, tâm trạng trĩu nặng không rõ.
Nàng nhìn bóng lưng Mục Lương, trong lòng lại có những tính toán mới về lựa chọn giữa việc ở lại Thần Chi đại lục hay trở về Huyền Vũ vương quốc.
"Cứ suy nghĩ thêm một thời gian nữa vậy."
Đồ Lệ Na thầm thở dài.
Thời gian trôi qua, với tốc độ của Mục Lương, hắn nhanh chóng đưa mọi người bay đến gần vị trí của loại dược thảo đầu tiên.
"Đại nhân, để con xem bản đồ một chút."
Linh Na vội vàng lấy tấm bản đồ bằng da thú ra, bắt đầu nghiên cứu tỉ mỉ.
"Có được không đấy?"
Tức Ân hạ giọng hỏi.
Linh Na nói với giọng chắc nịch: "Đương nhiên là được, trước đây lúc đi săn con đã từng đến gần đây rồi."
"Vậy thì tốt."
Tức Ân thở phào nhẹ nhõm, rất sợ làm nhóm Mục Lương không hài lòng.
Cả nhóm lại bay về phía trước một đoạn, lần này tốc độ không nhanh lắm.
Linh Na đột nhiên vui vẻ nói: "Đại nhân, tìm thấy rồi, Sinh Cốt Hoa mọc ở ngay phía trước."
Mục Lương nghe vậy liền nhìn về hướng ngón tay cô gái chỉ, đó là một vùng lòng chảo, có một con sông nhỏ chảy xuyên qua, trong tầm mắt tràn ngập thảm thực vật rậm rạp và những cây cổ thụ khổng lồ.
"Cảm nhận được rồi."
Ánh mắt hắn lóe lên, cảm nhận được khí tức của dị thú cao cấp.
"Làm sao bây giờ?"
Tức Ân căng thẳng hỏi.
"Đương nhiên là đi thẳng vào."
Mục Lương nhàn nhạt đáp lời.