"Ở phía trước," Mục Lương lên tiếng.
Hắn cảm nhận được luồng gió thổi ra từ vết nứt mang theo mùi hôi, đó là mùi của một sinh vật sống chứ không phải mùi hôi thối của tử thi. Nghe vậy, đám người Ly Nguyệt liền tụ lại, đi theo Mục Lương tiến sâu vào trong vết nứt.
“Lộp cộp, lộp cộp...”
Tiếng bước chân vang vọng trong kẽ nứt, những dòng nước nhỏ chảy dọc theo vách đá. Nguyệt Phi Nhan bước đi thong dong, vì đang ở trong Lĩnh Vực Thế Giới nên nàng không hề cảm thấy căng thẳng.
"Ui..."
Đồ Lệ Na dừng bước, nàng phát hiện một cái chân dị thú bị ăn dở, trên vết gãy còn hằn rõ dấu răng.
"Vết cắn còn rất mới," Ngôn Băng cau mày nói.
Mục Lương chỉ liếc qua rồi tiếp tục tiến về phía trước. Xa xa, hắn thấy một cây dây leo màu tím sẫm mọc trên vách đá. Lá của nó hình tròn, mỗi chiếc to bằng bàn tay người lớn, mặt sau lá chi chít những chiếc gai ngược nhỏ và cứng.
Dây leo rất dài, bám vào vách đá để sinh trưởng. Dưới gốc của nó treo một khối cầu, đang không ngừng phập phồng tựa như một trái tim đang đập.
"Đó hẳn là Ma Đằng Tái Sinh rồi," đôi mắt Linh Na sáng lên.
"Chắc vậy, nhưng khối cầu bằng thịt kia là thứ gì?" Tức Ân nhíu mày.
"Để ta qua xem," Nguyệt Phi Nhan nói rồi định tiến lên.
“Gào gào gào!”
Tiếng gầm giận dữ vang lên từ trên đỉnh đầu mọi người, kèm theo đó là một mảng lớn nước bọt rơi xuống, nhưng đã bị Lĩnh Vực Thế Giới chặn lại hoàn toàn. Mọi người ngước mắt nhìn lên, lúc này mới phát hiện ra con Dị thú Chí Tôn với thân hình khổng lồ.
Nó trông như một con thằn lằn biến dị đang treo mình giữa kẽ nứt, móng vuốt sắc bén cắm sâu vào vách đá, cái miệng to như chậu máu ở ngay trên đỉnh đầu mọi người. Miệng nó đầy những chiếc răng nanh sắc nhọn, trên đó còn dính cả thịt vụn, tỏa ra một mùi hôi khó ngửi.
"Ui, xấu quá," Nguyệt Phi Nhan rụt cổ lại, vẻ mặt đầy chán ghét.
Linh Na và Tức Ân đã sợ đến mất mật, đứng run lẩy bẩy tại chỗ.
"Dị thú Chí Tôn," sắc mặt Ahri trắng bệch, đây là con dị thú mạnh nhất mà nàng từng gặp ở Thần Chi đại lục.
Mục Lương lạnh lùng nhìn chằm chằm con Dị thú Chí Tôn. Toàn thân nó màu xám xanh, gần giống với màu vách đá, cộng thêm hoàn cảnh tối tăm khiến người ta rất khó phát hiện. Đôi mắt tím của Ngôn Băng híp lại, kéo Ly Nguyệt ra sau lưng mình.
Lòng Ly Nguyệt ấm áp, nàng dịu dàng nói: "Ta có thể tự bảo vệ mình."
"Bảo vệ con của ngươi cho tốt," Ngôn Băng nghiêm mặt nói.
"Hai người quên mất ta rồi sao?" giọng nói ôn hòa của Mục Lương vang lên.
Nguyệt Phi Nhan chớp đôi mắt đỏ, nói: "Đâu có, nếu không thì chúng ta đã sớm quay đầu bỏ chạy rồi."
"Đúng vậy," Đồ Lệ Na vội vàng gật đầu.
Mục Lương cười khẽ, quay đầu lại, ánh mắt nhìn con dị thú trở nên lạnh lẽo.
“Gào gào gào!”
Dị thú Chí Tôn gầm lên, phun ra chiếc lưỡi dài đỏ thẫm cuốn về phía đám người Ly Nguyệt.
"Muốn chết," đáy mắt Mục Lương lóe lên vẻ lạnh lùng, hắn giơ tay, hai ngón tay khép lại rồi tùy ý vung lên.
“Phụt!”
Giây tiếp theo, chiếc lưỡi đỏ thẫm dài hơn mười thước lập tức đứt lìa, máu tươi màu xanh lục phun ra, bị Lĩnh Vực Thế Giới hóa giải sạch sẽ.
“Gào gào gào!”
Dị thú Chí Tôn đau đớn gầm thét, chiếc lưỡi bị đứt lìa nhanh chóng mọc lại.
Bề mặt cơ thể nó tiết ra một lớp chất lỏng trong suốt, chảy dọc theo thân mình xuống dưới, cuối cùng như có sinh mệnh bao trùm về phía đám người Ly Nguyệt. Lĩnh Vực Thế Giới tỏa ra ánh sáng vàng kim, đám chất lỏng trong suốt kia còn chưa kịp đến gần đã bốc khói đen, biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Gào?"
Dị thú Chí Tôn nghi hoặc rống lên một tiếng. Trí tuệ của nó đã rất cao, nhận ra sự lợi hại của Mục Lương, trong lòng nảy sinh ý định rút lui. Chỉ là ánh mắt nó lại rơi xuống cây Ma Đằng Tái Sinh, đó là con đường ngắn nhất để nó trở nên mạnh hơn.
"Muốn chạy à, không có cơ hội đâu," Mục Lương lóe mình lao về phía trước.
Dị thú Chí Tôn vừa xoay người định bỏ chạy thì lập tức phát hiện cơ thể không thể cử động, nó đã bị Lĩnh Vực Thế Giới nuốt chửng từ lúc nào.
Mục Lương xuất hiện ngay trước mặt nó trong nháy mắt, ngón tay phóng đại trong con ngươi nó, cho đến khi đầu bị xuyên thủng, nó còn không kịp hét lên một tiếng thảm thiết. Thi thể của Dị thú Chí Tôn còn chưa kịp rơi xuống đã bị Mục Lương trực tiếp thu vào không gian.
Hắn quay trở lại bên cạnh mọi người, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của Linh Na và những người khác, cất bước đi về phía Ma Đằng Tái Sinh. Khi Mục Lương đến gần, khối cầu bằng thịt treo dưới gốc cây bỗng rung lên, dường như đang sợ hãi.
Mục Lương ngước mắt nhìn, suy đoán: "Đây là con của con dị thú kia sao?"
“Phụt!”
Rất nhanh, bào thai thịt vỡ ra, một con dị thú nhỏ bò ra ngoài, thoắt cái đã lao thẳng vào nơi sâu nhất của vết nứt. Mục Lương chỉ nhìn theo chứ không ngăn cản nó chạy trốn.
"Không giết nó sao?" Linh Na không nhịn được hỏi.
"Chừa cho nó một con đường sống thôi," Mục Lương thản nhiên đáp.
Cứ để nó lớn, lần sau quay lại thu hoạch cũng được.
Hắn vươn tay cách không tóm một cái, những tảng đá xung quanh Ma Đằng Tái Sinh đều bung ra, hắn liền thu cả cây Ma Đằng vào không gian trong cơ thể.
...
Bất kể môi trường sống của Ma Đằng Tái Sinh có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần có Lĩnh Vực Thế Giới, nó đều có thể trồng sống được.
Ly Nguyệt nhìn quanh rồi nói: "Nơi này dường như không còn thứ gì khác."
"Vậy thì về thôi," Mục Lương bình thản nói.
“Phù...”
Linh Na thở phào một hơi, cảm thán: "Cuối cùng cũng thu thập đủ hết dược thảo rồi."
"Vậy đại nhân sắp trở về thế giới bên ngoài sao?" Tức Ân đột nhiên hỏi.
Linh Na và Ahri trong lòng căng thẳng, nhanh vậy đã phải về rồi sao?
"Về bộ lạc trước đã, dược thảo giao dịch còn chưa đưa cho ta," Mục Lương lạnh nhạt nói. Hắn không chỉ giao dịch với Rothen mà còn có giao dịch với cả Ahri.
Mục Lương còn muốn quay về bàn với Rothen chuyện giao dịch tinh thạch dị thú bậc tám, bậc chín, dự tính sẽ ở lại bộ lạc của Rothen thêm một ngày.
...
"Vâng," Tức Ân mỉm cười nói.
"Đúng rồi, dược thảo mà bộ lạc Dạ Nguyên đưa tới đang ở chỗ ta," Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói. Nàng vừa nói vừa lấy ra một đống dược thảo, dùng một luồng ý thức nhẹ nhàng đưa cho Mục Lương.
“Vù!”
Mục Lương khẽ động ý niệm, tất cả dược thảo bay lên, thần thức lướt qua để kiểm tra số lượng.
"Số lượng đúng không ạ?" Linh Na tò mò hỏi.
"Ừm, đủ cả rồi," Mục Lương cách không tóm một cái, đống dược thảo liền biến mất.
"Vậy xem như người của bộ lạc Dạ Nguyên cũng biết điều," Đồ Lệ Na bĩu môi.
"Về thôi," Mục Lương giơ tay vung lên, mọi người liền biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại đã ở trên mặt đất.
"Về rồi, phải đi hướng này," Ahri giơ tay chỉ về phía xa.
"Với tốc độ của Thiên Túc Trùng, ba ngày là có thể về đến bộ lạc," Tức Ân tính toán thời gian.
Linh Na gật đầu: "Ba ngày, cũng nhanh rồi."
"Không đi lối đó," Mục Lương lạnh nhạt nói.
Linh Na nghi hoặc hỏi: "Đại nhân còn muốn đi đâu nữa ạ?"
"Về thẳng bộ lạc của Rothen," Mục Lương nói rồi trực tiếp vẽ ra một ma pháp trận truyền tống không gian, kết nối với ma pháp trận truyền tống trong bộ lạc của Rothen.
"Hả?"
Đám người Ahri đầu đầy dấu chấm hỏi, mãi đến khi ma pháp trận truyền tống được khởi động, các nàng mới kịp phản ứng.
“Vù!”
Ánh sáng lóe lên, mọi người biến mất trong ma pháp trận. Hơn mười giây sau, ma pháp trận vỡ tan rồi biến mất. Ma pháp trận truyền tống không gian mà Mục Lương khắc họa là loại dùng một lần, sau khi hoàn thành truyền tống sẽ tự động hủy đi.