Trong chính điện của cung điện.
Elina ngồi xuống chiếc ghế sô pha mềm mại, nhìn về phía cô hầu gái nhỏ và hỏi: "Mục Lương đâu rồi, sao hôm nay không thấy hắn?"
"Bệ hạ đang ở trong phòng làm việc ạ." Ba Phù ngây thơ đáp.
"Lại vào phòng làm việc à, hắn bận gì sao?" Elina cất giọng trong trẻo.
Ba Phù lắc đầu: "Hình như ngài ấy đang nghiên cứu ma pháp vô thuộc tính gì đó, ta cũng không hiểu."
"Thôi được rồi, ta cũng chẳng hiểu." Elina ngáp một cái.
"Tiểu thư Elina tìm bệ hạ có việc gì sao?" Ba Phù chớp đôi mắt đẹp, hỏi.
"Không có gì, chỉ là hai ngày nay nghỉ ngơi hơi buồn chán." Elina ngả người ra lưng ghế sô pha, đầu ngửa về phía sau.
Ba Phù cất giọng trong trẻo: "Tiểu thư Elina, nếu buồn chán thì có thể đi xem cuộc thi."
"Cuộc thi gì?" Elina vẫn giữ tư thế ngửa đầu nhìn cô hầu gái, tầm mắt của nàng lúc này đang lộn ngược.
Ba Phù suy nghĩ một lát rồi nói với giọng trong veo: "Hình như là đại hội thiết kế thời trang, sẽ có người mẫu mặc những bộ trang phục đó trình diễn tại chỗ."
Đôi mắt đẹp của Elina sáng lên, hứng thú nói: "Hay đấy, ngươi đi xem cùng ta."
"A, nhưng lát nữa ta còn phải đi chuẩn bị nguyên liệu cho bữa trưa." Ba Phù chớp chớp mắt.
"Đi đi, nguyên liệu cứ để ta chuẩn bị là được rồi." Diêu Nhi từ trong bếp ló đầu ra.
"Đi thôi, đi thôi." Elina bật người đứng dậy khỏi ghế sô pha.
Ba Phù cảm kích nói: "Vậy được ạ, vất vả cho ngươi rồi Diêu Nhi."
"Không có gì đâu." Diêu Nhi thờ ơ xua tay.
Elina kéo cô hầu gái nhỏ rời khỏi cung điện, hào hứng đi về phía quảng trường trung tâm, nơi tổ chức cuộc thi lần này.
Tổ chức một cuộc thi như vậy là để tìm kiếm những nhân tài có thiên phú thiết kế trong xã hội, từ đó tiến hành chiêu mộ và bồi dưỡng, giúp ngành thời trang của Vương quốc Huyền Vũ ngày càng phát triển.
Trên quảng trường trung tâm, xung quanh đã được ngăn cách bằng hàng rào, ở giữa là một sân khấu cao một mét dành cho người mẫu trình diễn thời trang. Quanh sân khấu là từng hàng ghế, ngồi ở hàng đầu là các giám khảo phụ trách chấm điểm, phía sau đều là ghế khán giả.
Lúc Elina và Ba Phù đến nơi, cuộc thi vẫn chưa bắt đầu.
"Đến sớm không bằng đến đúng lúc." Elina đắc ý cười.
Ba Phù nhón chân nhìn về phía trước, rất nhanh đã thấy một bóng hình quen thuộc, cô nghiêng đầu nói: "Tiểu thư Elina, ta thấy Hồ Tiên nương nương."
Elina nghe vậy liền nhìn theo, đôi mắt đẹp sáng lên, nói: "Đi, chúng ta qua tìm nàng."
Ba Phù vội kéo tay thiếu nữ tóc hồng lại, nhắc nhở: "Tiểu thư Elina, bên đó không còn chỗ ngồi đâu, đi qua sẽ ảnh hưởng đến cuộc thi."
Elina tiếc nuối gật đầu, vẻ mặt đầy đáng tiếc: "Vậy thì xem ở đây thôi."
Ba bốn phút sau, tiếng nhạc vang lên khắp quảng trường.
"Cộp, cộp, cộp..."
Một người dẫn chương trình mặc váy dài màu trắng bước lên sân khấu.
"Hồ Tiên nương nương vạn an." Nàng ta đầu tiên hành lễ với Hồ Tiên, sau đó mới quay sang nói với dân chúng: "Vòng chung kết của Đại hội Thiết kế Thời trang xin được phép bắt đầu, mong mọi người giữ im lặng."
"Có ba mươi lăm thí sinh lọt vào vòng chung kết, trang phục do họ thiết kế sẽ được các người mẫu chuyên nghiệp trình diễn." Người dẫn chương trình nhiệt tình giới thiệu quy tắc cuộc thi.
Nàng ta lại nhìn về phía người phụ nữ có đuôi cáo, cung kính nói: "Điểm số sẽ do Hồ Tiên nương nương tôn quý cùng các vị giám khảo quyết định, người có điểm cao nhất sẽ là quán quân, ba thí sinh đứng đầu sẽ được thực tập tại viện thiết kế."
Viện thiết kế là một bộ phận mới được thành lập, bao gồm thiết kế thời trang, thiết kế kiến trúc, thiết kế ẩm thực, thiết kế nội thất, v.v. Các bộ phận này tương ứng với từng ngành nghề của Vương quốc Huyền Vũ, mang đến những nội dung mới mẻ cho mỗi ngành, bởi chỉ có không ngừng đổi mới thì mới có thể không ngừng tiến bộ.
Khi tiếng nhạc lên đến cao trào, cuộc thi chính thức bắt đầu.
Người mẫu đầu tiên bước lên sân khấu, sải những bước chân tiêu chuẩn, trình diễn bộ trang phục trên người trước mặt các giám khảo và dân chúng. Sân khấu rất dài, người mẫu đi với tốc độ đều đặn cũng phải mất một đến hai phút, đủ để các giám khảo và dân chúng thưởng thức và chấm điểm.
Người mẫu mặc một chiếc quần ống rộng màu vàng nhạt, bên hông có một đường xẻ tà kéo dài đến tận gấu quần, có thể phô diễn được đôi chân dài miên man. Nàng đi giày cao gót, bước đi vững vàng về phía trước, khiến dân chúng phải xì xào bàn tán, có thể nghe được không ít lời khen ngợi.
"Trông cũng đẹp thật." Elina gật gù.
Ba Phù lanh lợi nói: "Nếu tiểu thư Elina thích, ta có thể may một bộ tương tự."
"Không cần đâu, chắc chắn phía sau còn có cái đẹp hơn." Elina từ chối.
Trên hàng ghế giám khảo, Hồ Tiên cầm bút điền điểm vào bảng điểm.
Rất nhanh, người mẫu thứ hai bước lên sân khấu, nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng màu đỏ thẫm, thiết kế hở lưng khiến không ít dân chúng phải kinh ngạc thốt lên.
"Một thiết kế rất táo bạo." Hồ Tiên hơi nhíu mày, khóe môi từ từ cong lên.
Elina tự bình phẩm: "Cái này cũng đẹp, nhưng mấy quý tộc bảo thủ kia sẽ không thích đâu."
Ba Phù cất giọng trong trẻo: "Tiểu thư Elina, thật ra rất nhiều quý tộc đã chịu ảnh hưởng từ trang phục của chúng ta, họ bắt đầu thử những bộ quần áo gợi cảm hơn rồi."
Elina chớp chớp đôi mắt hồng, đột nhiên nói: "Nếu thật sự như vậy, kế hoạch Victoria's Secret của Mục Lương cũng có khả năng thành hiện thực."
"Tiểu thư nói là show diễn Victoria's Secret ạ?" Gương mặt xinh xắn của Ba Phù ửng đỏ.
"Đúng vậy, ta cũng tò mò lắm." Elina nghiêng đầu nói.
Ba Phù lí nhí: "Vậy... lộ liễu quá..."
"Ngươi thì biết cái gì, rất nhiều quý tộc ngầm chơi rất bạo, các nàng sẽ thích cho xem." Elina bĩu môi.
Nghe vậy, tai Ba Phù càng đỏ hơn, như thể bị luộc chín.
Một người mẫu mới lại bước lên sân khấu, đi giày cao gót tiến về phía trước, trình diễn bộ trang phục trên người từ mọi góc độ.
Thời gian trôi qua, từng người mẫu lần lượt bước lên sân khấu, có những thiết kế khiến dân chúng và giám khảo phải sáng mắt lên, cũng có những thiết kế bình thường, phổ biến.
Elina nheo đôi mắt đẹp, nhìn bộ váy trên người người mẫu vừa bước lên sân khấu.
Nàng suy tư một lát rồi nói: "Bộ váy này, hình như ta đã thấy ở đâu rồi..."
"Ta cũng thấy quen quen." Ba Phù gật đầu.
Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên híp lại, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Chiếc váy này là đồ sao chép, bản gốc đang treo trong tủ quần áo của ta."
Ba Phù vỗ tay một cái: "Ta nhớ ra rồi, Hồ Tiên nương nương có một chiếc váy y hệt, là do bệ hạ tự tay làm."
"Đúng thật, ngươi không nói ta cũng không nhớ ra." Elina chợt hiểu.
"Vâng, có từ nửa năm trước rồi." Ba Phù gật đầu.
Ánh mắt Hồ Tiên rất lạnh, trước đây nàng thường mặc chiếc váy này đến thành buôn bán Sơn Hải, có lẽ đã bị người khác ghi nhớ trong khoảng thời gian đó, bây giờ chỉ cần đổi màu sắc, chất liệu và thay đổi một vài chi tiết nhỏ là có thể mang đi thi đấu.
Nàng cầm bút gạch một dấu chéo vào bảng điểm, các giám khảo khác thấy vậy cũng làm theo, điều này có nghĩa là không điểm, đồng thời người thiết kế sẽ bị điều tra, nếu xác định là sao chép sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Cuộc thi tiếp tục, kéo dài gần hai tiếng đồng hồ mới kết thúc, rất nhanh ba thí sinh có tổng điểm cao nhất đã được chọn ra.
Quán quân là thí sinh thiết kế ra chiếc váy đuôi cá, khi nàng lên sân khấu nhận giải, dân chúng mới biết nàng chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi. Cô gái để mái tóc ngắn đáng yêu, trên khuôn mặt bầu bĩnh còn có lúm đồng tiền.
"Đi thôi, về thôi." Elina vẫy tay.
"Vâng." Ba Phù đáp một tiếng, bây giờ về vẫn còn kịp giúp chuẩn bị bữa trưa.