Két~~
Cửa thư phòng được nhẹ nhàng đẩy ra.
Ba Phù cẩn trọng ló đầu vào thư phòng, thấy Mục Lương ngẩng lên nhìn mình, nàng mới bước vào trong.
Cô hầu gái nhỏ đi tới bên cạnh Mục Lương, đặt một viên tinh thể lớn bằng nắm tay lên bàn.
Ba Phù rụt rè nói: "Mục Lương đại nhân, ta nhặt được cái này ở cạnh tảng đá lớn trong hậu viện."
Viên tinh thể trên rộng dưới hẹp, được tạo thành từ nhiều mặt cắt bóng loáng, trông như một viên kim cương khổng lồ, chỉ có điều màu của nó là xám trắng.
“Đây là cái gì?” Mục Lương cau mày, cầm viên tinh thể lớn bằng nắm tay lên xoay vài vòng quan sát.
Nhìn năm sáu phút, Mục Lương vẫn không nhận ra đây là thứ gì.
Hắn nghiêng đầu, bình tĩnh hỏi: “Nhặt được ở cạnh tảng đá lớn à?”
“Vâng, chính là tảng đá đột nhiên xuất hiện đó ạ.” Ba Phù giơ tay miêu tả.
“Ta biết rồi, ngươi lui ra đi.” Mục Lương chợt hiểu ra điều gì.
“Vâng.” Ba Phù ngoan ngoãn đáp lời.
Nàng bưng tách trà nguội trên bàn đi, xoay người rời khỏi.
Mục Lương tung hứng viên tinh thể trong lòng bàn tay, đồng thời dùng ý niệm giao tiếp với Thực Âm Thú.
Sau khi giao tiếp, hắn xác định viên tinh thể là sản vật của Thực Âm Thú.
“Thì ra là thế…”
Mỗi lần ăn xong, sau khi tiêu hóa, Thực Âm Thú sẽ tạo ra tinh thạch. Việc này cũng giống như ngọc trai trong thân trai, và tinh thạch này cũng tương tự như viên ngọc đó.
Nó được chuyển hóa từ vật liệu của hung thú. Nói một cách chính xác, tinh thạch chính là vật liệu hung thú đã được chuyển đổi bên trong cơ thể Thực Âm Thú.
“Có tác dụng gì nhỉ?” Mục Lương tung hứng viên tinh thạch trong tay, thầm nghĩ.
Chế tác thành dây chuyền kim cương? Nhẫn kim cương?
Két~~
Cửa thư phòng lại bị đẩy ra lần nữa.
Ly Nguyệt sải bước đi vào, trên người vẫn mặc bộ U Linh Khôi Giáp phiên bản cải tiến.
Kiểu dáng của bản cải tiến tương tự như đời trước, chỉ khác là các mảnh giáp đã đổi từ hình chóp ba cạnh thành hình chóp năm cạnh. Màu sắc cũng chuyển từ tam sắc rực rỡ thành ngũ sắc, trông càng hoa lệ và bắt mắt hơn.
“Về rồi à.” Động tác trên tay Mục Lương khựng lại.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu, tháo mũ giáp xuống rồi đi tới bên cạnh Mục Lương.
“Mục Lương, ta nghe được một chuyện trong thành bảo của gia tộc Sát Huyết.”
Giọng Ly Nguyệt thanh lãnh, nàng kể lại toàn bộ những gì nghe được trong thành bảo Sát Huyết.
Nàng mặc U Linh Khôi Giáp phiên bản cải tiến, đi vào thành bảo Sát Huyết mà không một ai phát hiện, trừ phi là cường giả bậc tám.
“Lũ người này luôn tự cho mình là đúng.” Lông mày Mục Lương dần nhíu lại, sắc mặt cũng càng lúc càng lạnh.
Khi nghe đến Huyết Độc, trong con ngươi đen của hắn chỉ còn lại sát ý.
“Không chỉ vậy, ta còn thấy rất nhiều hung thú và người bị nuôi nhốt, bọn chúng gọi đó là Huyết Nô cao cấp.”
Trong đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt cũng tràn ngập sát ý.
“Huyết Nô?” Mục Lương nghi hoặc hỏi.
Ly Nguyệt chậm rãi giải thích: “Là nô lệ chuyên cung cấp máu cho Hấp Huyết Quỷ uống.”
“Đúng là đáng chết.” Sắc mặt Mục Lương càng thêm lạnh lẽo.
Vốn dĩ chỉ là một chuyện lặt vặt, nhưng đối phương lại muốn hạ độc thành Huyền Vũ, muốn đầu độc toàn bộ người dân trong thành, hành vi ác độc này khiến Mục Lương vô cùng phẫn nộ.
“Mục Lương, phải làm sao đây?” Ly Nguyệt hỏi với vẻ mặt điềm tĩnh.
“Làm sao ư?”
Ánh mắt Mục Lương lạnh băng, gằn từng chữ: “Đương nhiên là diệt bọn chúng.”
“Ta tán thành.” Trong đầu Ly Nguyệt hiện lên từng hình ảnh.
Tất cả đều là những cảnh tượng nàng đã thấy trong thành bảo, những Huyết Nô bị giam cầm, ai nấy đều gầy trơ xương.
“Đi chuẩn bị đi, ta sẽ để Tiểu Thải và những người khác phối hợp với các ngươi.” Mục Lương lạnh nhạt nói.
“Vâng.” Ly Nguyệt nghiêm mặt đáp.
Nàng xoay người rời đi, tìm Elina, Ngôn Băng và những người khác để vạch ra kế hoạch ám sát trong đêm, loại bỏ mối đe dọa từ sớm.
Kẻ nào dám gây bất lợi cho thành Huyền Vũ, kẻ đó chỉ có con đường bị hủy diệt.
“Vốn còn muốn dĩ hòa vi quý… không ngờ lại thế này.”
Mục Lương yên lặng ngồi một lúc, lắc đầu rồi lại cầm viên tinh thạch lên nghiên cứu.
*
Đêm khuya, tại khu phố buôn bán.
Yaen ôm chặt bọc da thú trong lòng, đi trên khu phố buôn bán sáng đèn.
Hắn len lén nhìn quanh như chuột, cuối cùng để ý đến cổng lớn của Úng Thành rồi cẩn thận bước lại gần.
“Dừng bước.” Ngay cổng chính Úng Thành, lính gác chặn đường Yaen.
“Không vào được sao?” Yaen cười làm lành hỏi.
“Có thẻ căn cước không?” Người lính gác lạnh nhạt hỏi.
Yaen ngẩn ra, lẩm bẩm: “Thẻ căn cước là gì?”
“Không có thẻ căn cước thì không được vào ngoại thành.” Vẻ mặt người lính gác càng thêm nghiêm nghị.
“À, được rồi.” Yaen nhếch mép, ôm chặt bọc da thú rồi quay đi.
Hắn dừng lại trước một cửa hàng, lòng đầy phiền muộn.
Không vào được bên trong thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ mà trưởng lão Gao giao phó.
Yaen là chấp sự sơ cấp của gia tộc Sát Huyết, cao thủ bậc bốn, là thuộc hạ dưới trướng Gao, cùng một phe.
Lần này hắn đến thành Huyền Vũ là để hoàn thành nhiệm vụ do trưởng lão Gao hạ lệnh.
Hắn cần phải mang thứ trong bọc da thú vào sâu bên trong thành Huyền Vũ, sau đó dùng lửa đốt nó.
Hắn cố nén sự tò mò, không mở bọc da thú ra xem.
Yaen đi hai vòng quanh khu phố buôn bán, cuối cùng phát hiện chỉ có cách đi qua Úng Thành hoặc bay qua bầu trời mới có thể vào được bên trong thành Huyền Vũ.
“Đợi một lát vậy.”
Hắn tìm một góc tối không người ngồi xổm xuống, định đợi đến nửa đêm rồi sẽ lặng lẽ bay qua tường thành của Úng Thành.
Thời gian chầm chậm trôi, ba giờ đã qua.
Khu phố buôn bán dần vắng tanh, chỉ còn lại những con Đăng Lung Giáp Trùng trên cửa các cửa hàng vẫn đang phát sáng.
Yaen đứng dậy từ góc tường, nhìn quanh toàn bộ khu phố, không còn một bóng người.
Cộp cộp cộp~~
Hắn bước ra từ trong bóng tối, quan sát thêm hơn mười phút nữa, sau đó mới yên tâm rằng khu phố buôn bán thật sự không có ai.
“Nhanh làm xong rồi về.” Đôi mắt xám trắng của Yaen chuyển thành màu đỏ như máu, sau lưng mọc ra một đôi cánh dơi.
Cánh vỗ một cái, hắn bay lên trời, nhanh chóng vượt qua chiều cao của tường thành Úng Thành, hướng về phía ngoại thành Huyền Vũ.
“Ấy, muốn vào ngoại thành thì đường này không thông đâu nhé.” Một giọng nói yêu mị vang lên.
Hồ Tiên đứng trên tường thành, ngẩng đầu nhìn Yaen đang bay qua trên đầu.
“Có người!” Yaen biến sắc, vội vàng định quay đầu bỏ chạy.
“Đã đến thì đừng nghĩ đến chuyện đi, xuống đây.” Hồ Tiên hừ lạnh một tiếng, miệng phát ra một âm thanh đặc biệt.
Động tác bay của Yaen cứng đờ, hắn cúi đầu nhìn Hồ Tiên, rồi đôi mắt đỏ ngầu trở nên vô hồn, đờ đẫn.
Hồ Tiên ngáp một cái, lười biếng nói: “Xuống đây.”
“Vâng.” Yaen đáp lại bằng giọng điệu nhạt nhẽo, vỗ cánh hạ độ cao rồi đáp xuống tường thành.
Hồ Tiên để ý đến thứ trong lòng hắn, tò mò hỏi: “Ngươi đang ôm cái gì thế?”
“Ta cũng không biết, đây là thứ trưởng lão Gao giao cho ta.” Giọng Yaen không chút cảm xúc, như thể đã mất hết thất tình lục dục.
“Bảo ngươi làm gì?” Hồ Tiên khoanh tay trước ngực, đôi đồng tử đỏ rực lóe sáng, khống chế tâm trí của Yaen.
“… Trưởng lão muốn ta mang nó vào trung tâm thành Huyền Vũ, rồi dùng lửa đốt.” Yaen thành thật trả lời.
“Cũng thú vị đấy…” Hồ Tiên đưa tay lấy túi da thú mà Yaen đang ôm, mở ra xem thứ bên trong.
Bên trong túi da thú là một khối rắn màu đỏ sẫm to bằng đầu người.
Hồ Tiên nhăn chiếc mũi thanh tú, ngửi thấy mùi máu tanh nồng.
“Không biết là gì, mang về cho Mục Lương xem sao.” Nàng cau mày lẩm bẩm, rồi gói túi da thú lại như cũ.
Hồ Tiên xoay người đi xuống tường thành, đồng thời ra lệnh cho Yaen đi theo mình.
Nàng giao đồ vật cho lính gác, bảo hắn dẫn Yaen cùng đến cao điểm.
Hai mươi phút sau.
Mục Lương nhìn thấy bọc da thú trong thư phòng.
Trong thư phòng, Nguyệt Thấm Lam đã có mặt.
“Thành Chủ đại nhân…” Người lính gác đang thuật lại lời của Hồ Tiên.
“Đây chính là Huyết Độc.” Mục Lương nghiêm mặt nói.
Hắn dùng tay ngưng tụ ra một con dao bằng lưu ly, cắt một mẩu Huyết Độc to bằng móng tay.
Ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay, đốt cháy mẩu Huyết Độc màu đỏ sẫm.
Khi ngọn lửa cháy, làn khói đặc màu hồng nhạt bốc lên, bao trùm cả thư phòng.
Nguyệt Thấm Lam vội đưa tay che mũi miệng, tránh hít phải khói độc.
Mục Lương vẫn bình tĩnh, hắn hít một hơi khói độc vào người, cảm thấy khoang mũi hơi tê dại, huyết dịch khẽ dao động. Sau đó, sự bất thường nhanh chóng bị cơ thể đào thải ra ngoài.
Với thể chất của hắn hiện giờ, Huyết Độc hoàn toàn vô dụng.
Ong~~
Ở hậu viện, Tinh Thần Trà Thụ phát ra tiếng kêu ong ong.
Ngay sau đó, khói đặc trong thư phòng bị thanh lọc, không khí lại trở nên trong lành.
“Là độc dược khiến huyết dịch sôi trào.” Mục Lương lạnh lùng nói.
Một mẩu nhỏ bằng móng tay, sau khi đốt có thể bao trùm cả thư phòng.
Nếu khối Huyết Độc to bằng chậu rửa mặt bị đốt, khói độc của nó sẽ bao phủ toàn bộ thành Huyền Vũ.
“Có cần ta gọi Yufir tới không?” Vẻ mặt Nguyệt Thấm Lam cũng trở nên nghiêm trọng.
Nàng đã nghe Mục Lương kể về chuyện của gia tộc Sát Huyết, cũng biết Huyết Độc là thứ gì.
Một thứ có thể giết chết người cả một thành, không thể không thận trọng đối đãi.
“Không cần, muộn thế này rồi, mai hãy để cô ấy nghiên cứu.” Mục Lương chậm rãi lắc đầu.
Yufir có năng lực Bách Độc Bất Xâm, giao Huyết Độc cho nàng nghiên cứu là thích hợp nhất.
Biết đâu lại có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo bí dược.
“Được.” Nguyệt Thấm Lam dịu dàng đáp.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ thư phòng, lạnh lùng nói: “Ly Nguyệt và những người khác chắc cũng sắp hành động rồi.”
“Giờ này thì chắc cũng gần rồi.” Mục Lương bưng trà nóng lên nhấp một ngụm.
Hắn vẫn chưa ngủ muộn thế này là vì đang đợi tin tức của Ly Nguyệt và những người khác.