Tại khu buôn bán, Sadona nắm tay Nhã Kỳ bước ra từ Tam Tinh Lâu.
Sau khi xác định phương hướng, hai người đi về phía con đường khác, nơi có Trân Bảo Lâu.
"A... a... a..."
Nhã Kỳ khẽ kéo tay mẹ, ánh mắt lộ vẻ thắc mắc.
Sadona dịu dàng giải thích: “Chúng ta đi tìm Hồ Tiên, sau đó sẽ đi gặp thành chủ Huyền Vũ.”
Ở trong phòng tại Tam Tinh Lâu, nàng đã đọc xong cuốn du ký mạo hiểm của Elina, và rất lo lắng về sự xuất hiện đột ngột của Hư Quỷ.
Nàng định đích thân hỏi thành chủ Huyền Vũ về chuyện này.
Nhã Kỳ gật đầu như hiểu như không.
Không lâu sau, hai người đã tìm thấy Trân Bảo Lâu.
Cộc cộc cộc...
Sadona cất bước vào Trân Bảo Lâu. Đại sảnh rất vắng vẻ, chỉ có hai nhân viên đang trông coi.
"Thưa quý khách, ngài muốn mua gì ạ?" Một nhân viên tiến đến chào hỏi.
"Ta đến tìm Hồ Tiên." Sadona nói thẳng mục đích.
"Tìm đại nhân Hồ Tiên?"
Nhân viên nghe vậy liền quan sát Sadona, ánh mắt nghi ngờ hỏi: "Các hạ tìm đại nhân Hồ Tiên có chuyện gì?"
"Có chuyện rất quan trọng cần trao đổi." Sadona nghiêm mặt lại, cố gắng để nhân viên hiểu được tầm quan trọng của việc này.
Nhân viên trong lòng thầm kinh hãi, liếc nhìn đồng nghiệp, cả hai gật đầu ra hiệu cho nhau.
Hắn nghiêm giọng nói: "Xin chờ một chút."
"Được." Sadona gật đầu.
Nàng và con gái đi dạo ở tầng một, nhìn những món hàng trong quầy lưu ly, có rất nhiều thứ nàng không gọi được tên.
Cộc cộc cộc...
Không lâu sau, tiếng bước chân trong trẻo vang lên.
Hồ Tiên từ lầu hai bước xuống, gót giày cao gót gõ lên bậc thang, dáng vẻ thướt tha yêu kiều.
"Ai tìm ta?" Giọng nói Hồ Tiên nhẹ nhàng quyến rũ, đôi con ngươi đỏ rực đảo qua tầng một của Trân Bảo Lâu.
"Hầu gia Hồ Tiên?" Lông mày Sadona giãn ra.
Nhìn gương mặt tuyệt mỹ kia, giống hệt như lời đồn lưu truyền ở Vạn Yêu thành, quả thực khiến người ta kinh diễm.
"Ngươi biết ta?" Hồ Tiên nhíu đôi lông mày xinh đẹp, dò xét lại người phụ nữ trước mặt.
"Không hẳn là quen biết, ta từng đến Vạn Yêu thành và nghe người khác nhắc tới."
Sadona lắc đầu, mỉm cười nói: "Với vẻ đẹp của ngươi, muốn người khác không biết cũng khó."
Hồ Tiên thầm bĩu môi, được khen như vậy nhưng nàng chẳng vui vẻ chút nào.
Nàng đi xuống lầu, thản nhiên hỏi: "Các hạ là ai, tìm ta có chuyện gì?"
Sadona nói thẳng: “Lão thân là Sadona, tìm các hạ vì muốn gặp thành chủ Huyền Vũ để hỏi về chuyện Hư Quỷ ở Sơn Thành.”
"Sadona?" Hồ Tiên nhíu mày.
Nàng mơ hồ cảm thấy cái tên này quen tai, dường như đã nghe qua ở đâu đó, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
"Vì chuyện Hư Quỷ ở Sơn Thành?"
Hồ Tiên khẽ hất cằm, bình thản nói: “Sào huyệt Hư Quỷ ở Sơn Thành đã bị san bằng rồi, còn có chuyện gì nữa?”
Ánh mắt Sadona ngưng lại, vội vàng hỏi: "Tình hình cụ thể thế nào?"
"Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại quan tâm đến chuyện Hư Quỷ như vậy?" Vẻ mặt Hồ Tiên lộ rõ sự nghi ngờ.
Phải biết rằng, người thường gặp phải Hư Quỷ đều tránh không kịp.
"Các hạ đã từng nghe qua đại hội Thánh Địa chưa?" Sadona đột nhiên hỏi.
"Đại hội Thánh Địa, đương nhiên là nghe qua rồi." Hồ Tiên vô thức gật đầu.
Sau đó nàng bừng tỉnh, nhớ ra đã nghe cái tên Sadona ở đâu.
Nàng nghi ngờ hỏi: "Ngươi là Phong Hành Giả?"
"Ra là ngươi cũng biết ta." Sadona ngạc nhiên nói.
Hồ Tiên kinh ngạc: "Một trong những người sáng lập đại hội Thánh Địa, Phong Hành Giả Sadona chính là ngươi?"
Danh hiệu Phong Hành Giả Sadona, nàng từng nghe Tam Trưởng Lão Bellian của ốc đảo nhắc tới, nên mới thấy quen tai.
"Là ta." Sadona bình thản gật đầu.
Nàng không có cảm xúc gì đặc biệt với chuỗi danh xưng này.
Đôi môi đỏ mọng của Hồ Tiên khẽ mở, nhất thời không biết nên nói gì.
Sadona nghiêm mặt hỏi: "Hồ Tiên các hạ, bên dưới Sơn Thành thật sự có sào huyệt Hư Quỷ sao?"
"Đương nhiên, lúc đó ta cũng có mặt tại hiện trường." Hồ Tiên khẳng định chắc nịch.
"Có thể kể chi tiết cho ta nghe tình hình được không?" Sadona hỏi.
Hồ Tiên nghiêm mặt nói: "Không phải các hạ muốn gặp Mục Lương sao, ta dẫn ngươi đi gặp hắn, chuyện này ngươi tự mình nói với hắn đi."
Nếu Mục Lương biết người sáng lập đại hội Thánh Địa đang ở đây, hẳn sẽ muốn gặp nàng.
"Vậy xin nhờ Hồ Tiên các hạ dẫn đường." Đôi mắt Sadona sáng lên, điều này đúng ý nàng.
"Đi theo ta." Hồ Tiên phất tay, cất bước đi ra khỏi Trân Bảo Lâu.
Vốn dĩ hôm nay nàng đến khu buôn bán là để thống kê hàng tồn kho của các cửa hàng, chuẩn bị giải quyết các vấn đề mà mỗi cửa hàng gặp phải trước khi đến đại thành Bắc Hải.
Sadona nắm tay Nhã Kỳ, theo Hồ Tiên đi về phía ông thành.
Hồ Tiên liếc nhìn Nhã Kỳ, tò mò hỏi: "Đây là con gái của ngươi?"
Ánh mắt Sadona lộ vẻ dịu dàng, khẽ gật đầu: "Ừm, là con gái ta."
"A... a... a..."
Nhã Kỳ giơ bàn tay nhỏ lên vẫy vẫy, miệng phát ra những tiếng ú ớ.
"Con bé bị..." Hồ Tiên ngạc nhiên.
"Con bé mắc một căn bệnh lạ, từ nhỏ đã không thể nói được." Sadona thở dài, đưa tay xoa đầu con gái.
"Vậy sao..." Hồ Tiên mím đôi môi đỏ mọng, không hỏi thêm nữa.
Nàng dẫn Sadona và Nhã Kỳ đi qua ông thành, đến chỗ chiếc xe ngựa chuyên dụng dẫn lên vùng đất cao.
Vừa vào đến ngoại thành, màu xanh ngút ngàn đập vào mắt khiến Sadona ngẩn người.
Nàng đưa mắt nhìn quanh, từ trước mặt đến tận cuối tầm mắt đều là một màu xanh lục, những cái cây vươn thẳng lên từ mặt đất, những bông hoa nhỏ đang nở rộ tỏa ra hương thơm thanh khiết.
"Sao có thể có nhiều cây xanh như vậy?" Sadona kinh ngạc đến sững sờ.
Nàng sống đến bây giờ, tổng số cây xanh đã thấy cộng lại cũng không nhiều bằng trước mắt.
"Đương nhiên là do chúng ta trồng." Hồ Tiên thuận miệng đáp.
Nàng lên xe ngựa, thúc giục: "Lên xe trước đi, vừa đi vừa ngắm."
"Được." Sadona ngơ ngác đáp lời.
Nàng nắm tay con gái, cẩn thận từng bước lên xe ngựa.
Hai mẹ con ngồi bên cửa sổ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào thảm thực vật bên ngoài.
Cộc cộc cộc...
Bát Giác Lão Nha Thú đứng dậy, kéo xe ngựa phi nhanh dọc theo con đường thân cây vào trong thành.
Cây cối xanh tươi lướt nhanh qua ngoài cửa sổ xe khiến Sadona và Nhã Kỳ hoa cả mắt.
"A... a... a..."
Nhã Kỳ vẫy vẫy bàn tay nhỏ, đôi mắt tràn ngập niềm vui sướng.
"Đừng thò tay ra ngoài, nguy hiểm lắm." Hồ Tiên nhắc nhở.
Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, rụt tay lại.
"Hồ Tiên các hạ, nhiều cây xanh như vậy, làm sao trồng sống được?" Sadona quay đầu lại, thán phục hỏi.
Hồ Tiên nhếch mép, trả lời lảng sang chuyện khác: “Theo ta được biết, đại hội Thánh Địa còn năm tháng nữa mới được tổ chức.”
Khóe mắt Sadona giật nhẹ, nữ nhân hồ ly này chuyển chủ đề nhanh thật.
Nàng lập tức hiểu ra. Có thể trồng được cây xanh, lại còn tươi tốt đến vậy, chắc chắn là bí mật của thành Huyền Vũ, sao có thể dễ dàng tiết lộ cho người ngoài như nàng được.
"Là còn năm tháng và ba ngày nữa." Sadona gật đầu nói.
Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhưng có lẽ đại hội Thánh Địa lần này sẽ phải triệu tập sớm hơn dự kiến.”
"Bellian cũng nói như vậy." Hồ Tiên nhún vai.
"Ngươi cũng quen Bellian?" Sadona kinh ngạc hỏi.