STT 466: CHƯƠNG 466 - HẮN THÌ CÓ Ý ĐỒ XẤU GÌ ĐƯỢC CHỨ?
"Ta đã kiểm tra ba lần, là thật đó!"
"Mẹ nó chứ, Bạch ca, huynh làm thế nào vậy!"
"Hơi choáng đầu quá, ai dìu ta một chút với?"
...
Tài khoản cổ phiếu có giá trị lên tới một tỷ mốt đã mang lại hiệu quả chấn động không gì sánh bằng.
Chủ yếu là do điều kiện gia đình của mọi người đều không tệ, ít nhiều gì cũng có đầu tư tài chính.
Ai cũng hiểu rõ một điều là không ai lại đem toàn bộ tiền bạc đặt hết vào cổ phiếu.
Trong tình huống thông thường, tỷ lệ này chiếm một phần rất nhỏ.
Hơn nữa... bản thân thị trường chứng khoán Đại A đã là một thị trường cực kỳ bất ổn, ai dám đem toàn bộ gia sản ném vào đó chứ?
Chỉ một phần nhỏ đã nhiều như vậy, thực lực của Bạch Diệp mạnh đến mức nào?
Rốt cuộc hắn giàu tới mức nào?
Những câu hỏi này không có đáp án giống nhau trong lòng mỗi người.
Nhưng suy nghĩ trong lòng bọn họ lại giống hệt nhau, đó là: “Bạch ca thực lực quá mạnh!”
Ở đây, vẫn phải nhấn mạnh lại một điểm.
Tiền mặt và giá trị vốn hóa là hai khái niệm khác nhau!
Một số công ty được định giá vài trăm triệu, vài tỷ, nhưng ông chủ chưa chắc đã có nhiều tiền mặt.
Dù sao giá trị vốn hóa không phải lúc nào cũng quy đổi thành tiền mặt được.
Nhưng số tiền mặt trong tay đã nhiều như vậy thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Đối với biểu hiện của mọi người, Bạch Diệp cảm thấy vô cùng hài lòng: “Sao nào, mấy chiếc xe đó đối với ta mà nói, có khác gì rau cải trắng không?”
"Chuyện này... không khác gì cả, Bạch ca hoàn toàn có thể bán sỉ Ferrari!"
"Thảo nào Bạch ca có thể lái Pagani, đúng là quá mạnh!"
"Dãy số đó làm ta hoa cả mắt."
"Lần này ta cũng được mở mang tầm mắt."
...
Bạch Diệp không để những lời này trong lòng, chỉ bình tĩnh cất điện thoại vào túi, cười nói: "Nếu đã như vậy thì cũng đừng nói với ta nhiều lời thừa thãi."
"Mọi người cùng nhau chơi, vui vẻ là được rồi!"
"Với lại, những chiếc xe đó được đăng ký dưới tên của quỹ câu lạc bộ, các ngươi chỉ có quyền sử dụng, không cần phải bận tâm nhiều như vậy!"
Nghe đến đây, không còn ai từ chối nữa.
Chỉ là ánh mắt nhìn về phía Bạch Diệp đã trở nên càng thêm nóng rực.
Đại ca đã làm đến mức này, các tiểu đệ đương nhiên cũng phải biểu hiện cho tốt.
Thế là, khi Bạch Diệp được mọi người vây quanh như sao quanh trăng sáng đi vào trong câu lạc bộ, bên cạnh liền vang lên đủ loại âm thanh ân cần.
"Bạch ca, uống trà sữa không? Ta mời!"
"Bạch ca, có một tiệm mát xa chân mới mở, chúng ta đi thử xem mặn nhạt thế nào?"
"Đi chết đi, đi mát xa chân mà thử mặn nhạt? Chỉ có ngươi mới thích gặm chân kỹ thuật viên thôi!"
"Ha ha ha, Bạch ca mau ngồi, chiếc ghế này thoải mái nhất..."
...
Ở cùng một đám người như vậy, Bạch Diệp cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Quan trọng nhất là sự thuần túy, chủ đề của mọi người không bao giờ dính đến chuyện làm ăn, tất cả đều xoay quanh các trò ăn chơi.
Cũng vì vậy mà hắn ở lại câu lạc bộ đến tận hơn ba giờ chiều.
Sau đó mới cùng Hách Tường đi đến tòa nhà Đức Huệ.
Nhìn Hách Tường mang theo nụ cười thần bí trở lại văn phòng chủ tịch, hắn mới đi về phía địa bàn của mình.
Nói đến, hắn đã rất lâu rồi không đến phòng làm việc của mình.
Lần này tới, vậy mà lại không cảm thấy nơi dính dáng đến công việc này có bao nhiêu xui xẻo.
Vì là phòng làm việc của mình nên Bạch Diệp không có ý định gõ cửa.
Thêm vào đó là suy nghĩ tinh quái trong lòng, hắn cũng muốn biết khi mình đột nhiên xuất hiện, Diệp Huyên sẽ có phản ứng như thế nào.
Thế là, hắn cố tình thả chậm động tác, lúc mở cửa cũng không phát ra một tiếng động nào.
Khi hắn nhìn vào trong văn phòng, liền phát hiện bên trong chỉ có Diệp Huyên đang đưa lưng về phía mình.
Còn Thẩm Tư Di, có lẽ đã ra ngoài tìm mấy nhà kinh doanh ô tô kia.
Ngay lúc hắn chuẩn bị ho khan hai tiếng để nhắc nhở Diệp Huyên, thì bên kia lại truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
"Con nghe lại lời con nói xem, có đúng không? Thế giới này làm gì có công ty nào để con không làm gì cả mà lại trả cho con hai vạn tiền lương?"
"Còn nữa, con nói chức vị của con là trợ lý, đó có thể là trợ lý đàng hoàng được sao?"
"Ta nói cho con biết nhé Diệp Huyên, mau chóng nghỉ việc ở công ty này cho ta, nếu không đợi ta và mẹ con về nước, sẽ không tha cho con đâu!"
Không sai, Diệp Huyên đang gọi video với cha mình.
Trong mấy ngày qua, cuộc sống của nàng có thể nói là vô cùng thoải mái.
Mỗi ngày không phải đi chơi thì là đi ăn, coi việc đi làm như đi dưỡng lão.
Điều này cũng khiến nội tâm nàng dâng lên một niềm vui sướng, muốn chia sẻ với người nhà.
Ừm... chính là nói cho bọn họ biết, tết này mình đã có chỗ ở, còn tìm được một công việc cực kỳ tốt.
Nhưng khi cha mẹ nàng cuối cùng cũng rảnh, sau khi Diệp Huyên kể lại tình hình của mình, cha mẹ lại không có một chút ý nào là chúc mừng nàng.
Ngược lại còn một mực khẳng định, công ty này hoặc là lừa đảo, hoặc là ông chủ có ý đồ với nàng!
Đồng thời còn không cho thương lượng, bắt nàng phải nghỉ việc ngay lập tức.
Trong tình huống này, Diệp Huyên chỉ có thể ấm ức nói: "Cha mẹ hiểu lầm rồi, con không bị lừa, ông chủ của chúng con tốt lắm."
"Tốt lắm? Biết người biết mặt không biết lòng, con không biết lòng người bây giờ hiểm ác thế nào đâu!"
"Nhưng mà... con nhận việc mấy ngày rồi, còn chưa gặp mặt ông chủ lần nào mà!"
"Vậy con còn không nhân cơ hội này mà chạy mau đi?"
...
Hai cha con tranh cãi qua lại, hoàn toàn không đi đến kết quả nào.
Chủ yếu là vì đã từng tiếp xúc với Bạch Diệp, Diệp Huyên đối với hắn cực kỳ tin tưởng.
Từ tận đáy lòng cho rằng, hắn sẽ không lừa gạt mình.
Hơn nữa, đại ca ca đẹp trai như vậy, hắn thì có ý đồ xấu gì được chứ?
Ngay lúc này, người mẹ nãy giờ im lặng của Diệp Huyên liền không nhịn được mở miệng: "Diệp Huyên, con tuổi còn nhỏ, dù bị lừa cũng không tự biết, bây giờ con nói cho mẹ nghe, có phải ông chủ kia tai to mặt lớn, trông rất nhờn nhụa không?"
Lời này vừa nói ra, Bạch Diệp vẫn luôn đứng ở cửa nghe lén cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Ngươi khuyên con gái mình nghỉ việc, khuyên nó mau chạy đi.
Những điều này đều có thể hiểu được.
Dù sao một cô gái nhỏ xinh đẹp ở bên ngoài đúng là có khả năng bị lừa gạt.
Nhưng ngươi lại nói ta tai to mặt lớn, còn nhờn nhụa trong khi không hề biết rõ tình hình?
Cái đó thì Bạch Diệp chắc chắn không nhịn được!
Mấu chốt là hắn đối với cô sinh viên năm nhất Diệp Huyên này thật sự chỉ là thưởng thức.
Thưởng thức khí tức thanh xuân trên người nàng có thể ảnh hưởng đến mình.
Nói trắng ra là, lừa nàng tới đây, thuần túy chỉ là để mang lại giá trị cảm xúc cho mình.
Về phần những thứ khác, Bạch Diệp đã có người khác để chọn.
Nhìn chung những cô gái bên cạnh hắn, liền có thể biết hắn không quá thích yêu đương với những cô gái tuổi còn rất nhỏ.
Hoặc là lớn hơn hắn, hoặc là bằng tuổi.
Cho dù có nhỏ hơn hắn, cũng không nhỏ hơn bao nhiêu.
Điều này đủ để chứng minh, hắn không có những suy nghĩ kia đối với Diệp Huyên.
Ít nhất là hiện tại, điều đó là chắc chắn và khẳng định không có!
Dù sao thì bây giờ Bạch Diệp càng nghĩ càng cảm thấy mình oan uổng!
Cũng chính vì vậy, hắn không đợi Diệp Huyên bên kia giải thích, trực tiếp mở miệng nói: "Tai to mặt lớn? Đang nói ta sao?"
"A!!"
Âm thanh đột ngột vang lên trực tiếp khiến Diệp Huyên giật mình hét toáng.
"Đại... Ông chủ, ngài sao lại tới đây..."