?
Còn muốn khiến ngươi hài lòng?
Đàm Hân nghi ngờ ông chủ uống say nên nói năng linh tinh, lạnh lùng nói: "Ông chủ, ngài nói sai rồi."
"Ai nói ta nói sai, ta không hề nói sai." Thẩm Viễn ngụy biện.
Đàm Hân hít sâu một hơi: "Xin lỗi, tôi không thể đáp ứng yêu cầu của ngài."
"Yêu cầu gì? Ta vừa mới đưa ra yêu cầu gì quá đáng sao?" Thẩm Viễn giả vờ không biết.
Đàm Hân nghiến chặt hàm răng ngọc: "… Ngài vừa nói muốn khiến ngài hài lòng."
Thẩm Viễn cười khẽ: "Nghe nhầm rồi, ta rõ ràng nói là để ta cảm thấy hài lòng."
Đàm Hân tức đến nghiến răng, nàng chắc chắn mình không hề nghe nhầm, nhưng ông chủ lại không thừa nhận.
Ai biết được hắn có phải đang mượn lời nói đùa để nói ra suy nghĩ trong lòng hay không.
Tóm lại, vị ông chủ này không lúc nào là không chiếm tiện nghi của mình, không chỉ bằng lời nói mà ngay cả tay chân cũng đã chiếm tiện nghi của nàng mấy lần.
Thẩm Viễn ngược lại cảm thấy khá thú vị: "Như vậy mới đúng chứ, thỉnh thoảng nổi giận một chút mới có hương vị, cứ giữ mãi bộ mặt lạnh lùng thì chán lắm."
Đàm Hân: "..."
Lúc này, tại ký túc xá nữ sinh trường Đại học Nam Trung.
Thẩm Huyên vừa từ bên ngoài trở về. Từ nhỏ đến lớn nàng đều học bán trú, khó khăn lắm mới lên đại học nên muốn trải nghiệm cuộc sống ở ký túc xá cho biết.
Dù sao cũng có giường và bàn học riêng, muốn ở lại trường thì ở, không muốn thì về nhà ngủ.
Thời gian đầu ở ký túc xá rất thoải mái, cùng bạn chung phòng ăn ở, trêu chọc đùa giỡn, vui vẻ náo nhiệt.
Hơn nữa, những buổi trò chuyện đêm khuya trong phòng còn bàn tán đủ thứ về cấu tạo sinh lý của nam giới, thậm chí có chị em còn chia sẻ những chi tiết xấu hổ khi yêu đương.
Mọi người mới ở cùng nhau chưa hiểu rõ về nhau, ở lâu vấn đề liền nảy sinh, đó là có một cô bạn cùng phòng rất "trà xanh", lại còn đặc biệt nhỏ nhen, Thẩm Huyên và hai người bạn cùng phòng khác đều không ưa nổi cô ta.
Vì vậy, bây giờ một tuần nàng ở lại nhiều nhất là 2-3 ngày, còn lại đều về nhà.
Vừa bước vào ký túc xá, nàng liền phát hiện ngoài ba người bạn cùng phòng, còn có mấy bạn nữ khác trong lớp.
Sáu bảy người đang ríu rít trò chuyện vô cùng sôi nổi.
"Tóm lại là cuối cùng hai người họ bị giải đi trong ê chề, ngay cả cơ hội giải thích cũng không có."
"Không chỉ vậy, thông báo phê bình cũng được đưa ra rồi, các cậu đều thấy lý do kỳ quặc đó chứ, đó mà gọi là thông báo phê bình sao, phải gọi là công khai xử tử mới đúng!"
"Mà nói đi cũng phải nói lại, bạn trai của cậu ấy đẹp trai thật, lại còn có khí chất nữa. Nếu mình mà tìm được bạn trai như vậy… chắc nằm mơ cũng cười đến tỉnh."
"Tỉnh lại đi, trước hết cậu phải có nhan sắc và vóc dáng của Trần Tâm Vũ đã."
"Bạn trai cậu ấy tên gì nhỉ?"
"Hôm nay hội sinh viên có tham gia lễ khánh thành tòa nhà học mới, nghe nói tên là Thẩm Viễn."
Hả?
Ngay từ lúc các nàng nhắc đến Trần Tâm Vũ, Thẩm Huyên đã muốn chen vào, đến khi nghe thấy tên anh trai mình thì không thể nhịn được nữa: "Chờ một chút, các cậu đang nói về ai?"
Tất cả mọi người đều quay đầu lại: "Thẩm Viễn đó. Ồ, Thẩm Huyên, không phải cậu có quan hệ rất tốt với Trần Tâm Vũ sao, chắc cậu phải biết bạn trai của cậu ấy chứ?"
"Khoan đã, các cậu có thể kể cho mình nghe chuyện xảy ra chiều nay được không?"
Thẩm Huyên lúc này vô cùng tò mò, nàng cảm giác như mình đã bỏ lỡ cả thế giới.
Nghe bạn cùng phòng kể lại sự tình, trái tim Thẩm Huyên như rỉ máu, khoảnh khắc được thể hiện trước mặt mọi người như thế này, mình là em gái ruột của anh ấy mà lại không có mặt tại hiện trường ư? A a a!
"Ồ, các cậu có phát hiện ra không, cái tên Thẩm Huyên này nghe giống Thẩm Viễn ghê?" Đột nhiên có người hỏi.
"Đúng vậy, họ và vần đều giống nhau."
"Chờ đã, Thẩm Huyên và Thẩm Viễn. Thẩm Huyên và Trần Tâm Vũ lại là bạn thân."
"Nghĩ lại thấy rợn cả người."
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Thẩm Huyên.
Thẩm Huyên hít sâu một hơi, cũng may, không thể ra oai lớn thì ra oai nhỏ một chút vậy.
Đối mặt với những gương mặt kinh ngạc trước mắt, Thẩm Huyên ưỡn ngực ngẩng đầu: "Không sai, tôi chính là em gái ruột của Thẩm Viễn."
Khi nói đến chữ "ruột", Thẩm Huyên còn cố ý nhấn mạnh.
Nghe cho kỹ nhé, không phải em họ, cũng không phải em gái bà con, là em gái ruột!
Mọi người đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thoáng lên vẻ nghi ngờ, nhưng rất nhanh lại lộ ra vẻ mặt như đã hiểu rõ: "Oa, thật sự là anh trai cậu à!"
"Nhìn kỹ lại thì trông cũng có nét giống đấy."
"Mình đã nói mà, thảo nào Thẩm Huyên đi học lại lái xe thể thao!"
"Hóa ra Trần Tâm Vũ là chị dâu cậu, thảo nào cậu thân với cậu ấy như vậy."
"..."
Mọi người gần như không nghĩ nhiều mà hoàn toàn tin tưởng, bởi vì quần áo Thẩm Huyên mặc, mỹ phẩm dưỡng da nàng dùng đều là hàng hiệu xa xỉ, hơn nữa đi học còn lái xe thể thao.
Tuy bây giờ con nhà giàu lái xe đi học không ít, nhưng lái xe thể thao đi học ở Đại học Nam Trung thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trên mặt các nàng lộ ra vẻ ngưỡng mộ và khao khát, anh trai vừa có tiền vừa có quyền, lại còn đẹp trai như vậy.
Nếu thành tích của Thẩm Huyên kém một chút thì còn đỡ, đằng này nàng lại là thi đỗ thực sự.
Điều này thật khiến người ta nản lòng!
"Thẩm Huyên, sướng thật đấy, làm thế nào mà cậu vừa có tiền lại vừa chăm chỉ như vậy?"
"Anh trai cậu lúc nào cũng đẹp trai thế sao? Anh ấy và Trần Tâm Vũ ở bên nhau từ khi nào vậy?"
"Chị dâu cậu hình như bằng tuổi cậu, không lẽ anh trai cậu quen cậu ấy qua cậu à?"
Thẩm Huyên đắm chìm trong cơn mưa lời khen, dần dần đánh mất chính mình, thầm nghĩ hóa ra đây chính là cảm giác sung sướng khi được thể hiện trước mặt mọi người.
Nếu được thể hiện trước toàn lớp, thậm chí toàn trường, chẳng phải sẽ bay lên tận trời sao?
Nhưng khi nghe đến hai từ "Trần Tâm Vũ" và "chị dâu" đi liền với nhau, nàng lại nhíu mày.
Tâm Vũ và anh trai mình, là thật sao?
Anh ta thế mà lại ăn cỏ gần hang? Chị dâu Na Na có biết không? Gấp gáp như vậy, anh ta đã ăn được chưa?
Tâm Vũ có tự nguyện không? Vậy sau này mình cũng phải gọi Tâm Vũ là chị dâu ư?
Nhưng mà cậu ấy còn nhỏ hơn mình mấy tháng!
Thẩm Huyên hưởng thụ một lúc những lời khen ngợi của mọi người, trả lời qua loa vài câu về chi tiết giữa Thẩm Viễn và Trần Tâm Vũ, sau đó hứa hai ngày nữa sẽ mời mọi người ăn cơm, rồi đi ra hành lang gọi điện cho Trần Tâm Vũ.
Biết đâu chỉ là tin đồn, anh ta chắc sẽ không làm vậy đâu. Thôi bỏ đi, anh ta vừa háo sắc vừa vô sỉ, có chuyện gì mà không làm được.
Khả năng rất lớn!
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Thẩm Huyên vội vàng hỏi: "Tâm Vũ, cậu đang ở đâu?"
Đầu dây bên kia, Trần Tâm Vũ ngập ngừng một chút rồi khẽ nói: "Mình đang ở nhà, có chuyện gì không?"
Lừa chị gái để đến biệt thự, Trần Tâm Vũ xấu hổ không dám nói với Thẩm Huyên.
"Chuyện chiều nay ở sân thể dục mình nghe cả rồi."
Thẩm Huyên hít sâu một hơi: "Cậu và anh trai mình không phải thật sự… Ý mình là, anh ấy không phải đã làm hại đời cậu rồi chứ?"
Suy nghĩ một lúc, Thẩm Huyên vẫn đổi cách hỏi, trong tiềm thức nàng đương nhiên không hy vọng cô bạn thân của mình lại tăng bối phận.
Tại biệt thự Vịnh Ngân Hồ, khuôn mặt Trần Tâm Vũ đỏ bừng, do dự hồi lâu, cuối cùng cắn răng nói: "Mình tự nguyện."
Tự! Nguyện!!
Thẩm Huyên như bị sét đánh, anh trai trời đánh của mình, rốt cuộc anh đã làm gì với Tâm Vũ ngây thơ vậy hả!
"Vậy… vậy chị dâu Na Na có biết không?" Thẩm Huyên nói năng cũng không còn lưu loát.
"... Biết." Trần Tâm Vũ dứt khoát không giấu giếm nữa.
"???"
"Biết???"
Giờ khắc này, tam quan của Thẩm Huyên bị một cú sốc cực lớn, một cơn bão táp mới lại bắt đầu trong đầu nàng.
Chờ một chút, để mình sắp xếp lại đã.
Tâm Vũ là chị em tốt của mình, mà anh trai mình lại tán đổ cô bạn thân của mình!
Quan trọng là, chị dâu còn biết chuyện này!
Ngầm đồng ý rồi? Thỏa hiệp rồi?
Thẩm Huyên dù có vận dụng hết bộ não đã giúp nàng thi đỗ vào Đại học Nam Trung cũng không thể hiểu nổi những khúc mắc trong đó.
Là mình đã lạc hậu so với thời đại rồi sao? Thẩm Huyên đột nhiên rất nhớ Tĩnh Tĩnh, theo lý thuyết mình là cao thủ lướt mạng 5G, không nên như vậy chứ!
Nghẹn lời một lúc lâu, Thẩm Huyên đành phải căm hận nói một câu: "Tâm Vũ… cậu hồ đồ quá!"
"Huyên Huyên, chúng mình thực ra rất tốt." Trần Tâm Vũ lại bổ sung một câu.
Còn rất tốt?
Thẩm Huyên lại một lần nữa bị sét đánh trúng.
Tốt, tốt, tốt, vậy hóa ra gã hề lại là chính mình đúng không.
Các người trai tài gái sắc, một đôi trời sinh, đến lượt yêu tinh là tôi đây phản đối à?
Thẩm Huyên có chút phiền lòng, hít sâu một hơi: "Tâm Vũ, mình nhớ Tĩnh Tĩnh quá."
"Cậu không sao chứ Huyên Huyên?" Trần Tâm Vũ lo lắng hỏi.
"Mình không sao, không cần lo cho mình."
Thẩm Huyên lại hít sâu hai hơi: "Nhưng mà, Tâm Vũ à, thân phận đầu tiên của cậu là chị em tốt của mình, thân phận thứ hai mới là chị dâu mình. Nói trước nhé, mình sẽ không gọi cậu là chị dâu đâu."
"À, đúng rồi, lễ tết đừng quên gửi lì xì cho mình. Tuy mình là chị em tốt của cậu, nhưng cậu là chị dâu thì nên lì xì cho em chồng chứ."
"Được, sau này ai gọi nấy, mình coi cậu là chị em tốt, cậu coi mình là em chồng."
"..."
Tại biệt thự Vịnh Ngân Hồ, cúp điện thoại xong Trần Tâm Vũ vẫn còn hơi mất tập trung, trái tim nhỏ đập thình thịch.
Thêm một người biết chuyện này, nàng lại thêm một phần bất an.
Nàng đương nhiên tin tưởng Thẩm Huyên sẽ giữ bí mật, chỉ là mối quan hệ này… thực sự xấu hổ khi nói ra.
Ngoài Thẩm Huyên, trên Wechat của nàng cũng nhận được rất nhiều tin nhắn từ bạn học.
Có người chia sẻ phản ứng dây chuyền, có người đơn thuần cảm thán, cũng có người khen ngợi, đương nhiên cũng có người muốn biết chi tiết hai người đến với nhau.
Trần Tâm Vũ không giỏi giao tiếp, đều trả lời qua loa vài câu, nhưng chỉ cần là bạn tốt nhắn tin, nàng đều sẽ hồi âm.
Khoảng 10 giờ, nàng mới nghe thấy tiếng bước chân "cộc cộc", nhịp tim Trần Tâm Vũ càng lúc càng nhanh, khuôn mặt cũng trở nên hồng nhuận hơn.
"Anh ấy về rồi." Trần Tâm Vũ thầm nghĩ, vừa mong chờ vừa căng thẳng.
"Cạch" một tiếng, Thẩm Viễn đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Trần Tâm Vũ đang quỳ trên chiếc giường lớn.
Gương mặt trái xoan xinh xắn ngoan ngoãn đáng yêu, làn da vô cùng mịn màng ửng hồng như ráng chiều, ngay cả cổ và ngực cũng nhuốm một màu hồng phớt.
Nhưng chiếc váy hai dây màu trắng trên người nàng trông có chút quen mắt, suy nghĩ một lát, Thẩm Viễn chợt nhận ra.
"Tâm Vũ, sao em lại mặc đồ của chị gái em?"
Trần Tâm Vũ xấu hổ cúi đầu: "Em… em không mang theo váy ngủ."
Trong tủ quần áo ở phòng ngủ chính của biệt thự hồ Thanh Trúc có hai bộ váy ngủ của Trần Na, lần này chuyển nhà cũng mang theo luôn, không ngờ lại bị Trần Tâm Vũ mặc vào người.
Chiếc váy ngủ hai dây màu trắng này chỉ thích hợp và chỉ có thể mặc ở nhà, vải vóc ít đến đáng thương, cả trước ngực và sau lưng đều lộ ra một khoảng da thịt lớn.
Viền ren, chất liệu lụa tơ tằm, là kiểu dáng Trần Na yêu thích, có thể được nàng mặc ra cảm giác vừa trí thức vừa lười biếng.
Nhưng bây giờ mặc trên người cô em gái đáng yêu của nàng… ừm, có cảm giác như trẻ con mặc đồ người lớn.
Có lẽ vì Tâm Vũ thấp hơn Na Na một chút, nên chiếc váy ngủ này trông hơi ngắn, đặc biệt là số đo của Tâm Vũ vốn đầy đặn hơn chị gái, lúc này trước ngực căng đầy đã khiến viền ren bị kéo căng đến mức nguy hiểm.
Ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên làn da trắng nõn của nàng, cộng thêm vẻ mặt e thẹn ngượng ngùng, Thẩm Viễn cảm thấy men say cũng vơi đi vài phần.
"Tâm Vũ à, em mặc thế này là muốn quyến rũ anh phải không?"
Thẩm Viễn đi đến bên giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, đặt vào lòng bàn tay mình từ từ vuốt ve.
"Không… không phải."
Trần Tâm Vũ vội vàng e lệ lắc đầu: "Em không mang theo đồ thay, trong phòng ngủ cũng không có bộ váy ngủ nào khác vừa với em."
"Anh không tin."
Thẩm Viễn kéo nàng lại gần, vuốt ve cánh tay nàng, từ trên xuống dưới cảm nhận làn da trơn mịn của nàng.
"Thật… thật mà."
Trần Tâm Vũ xấu hổ vùi đầu vào lồng ngực Thẩm Viễn, miệng lẩm bẩm: "Em không nói cho chị biết là em đến đây… Có thể không nói cho chị biết được không?"
"Hửm? Tại sao phải giấu chị ấy."
"... Em cũng không biết."
"Ừm, không sao đâu, cứ nói tối nay ngủ ở trường là được."
Thẩm Viễn nhẹ nhàng kéo một bên dây áo của nàng ra ngoài, dây áo vốn đã là lụa, cộng thêm làn da thơm mịn của Trần Tâm Vũ, gần như không có ma sát đã tuột xuống cánh tay.
"Anh sẽ giúp em giữ bí mật. Ừm, đây là bí mật chung của chúng ta."
Một bên vai áo tuột xuống, Thẩm Viễn càng có thể nhìn thấy bờ vai trắng ngần đầy đặn, tựa như ngọn đồi nhấp nhô đang chờ đợi hắn chinh phục.
Trần Tâm Vũ cắn đôi môi hồng, run rẩy nói: "Huyên… Huyên Huyên hôm nay gọi điện cho em, em đã nói cho cậu ấy biết chuyện của chúng ta rồi."
Thẩm Viễn thản nhiên cười: "Nói thì nói thôi, dù sao sớm muộn gì nó cũng biết. Không cần lo lắng cho nó đâu, con bé ngốc đó khả năng tiếp nhận rất mạnh, không chừng còn lấy danh nghĩa em chồng để đòi lì xì của em đấy."
Trần Tâm Vũ khẽ giật mình, quả nhiên bị anh đoán trúng.
"Tâm Vũ à, nói đi cũng phải nói lại, gần đây có nhớ anh không?"
Nói rồi, Thẩm Viễn lại kéo nốt dây áo bên vai phải xuống, bờ vai trắng ngần lại lộ ra thêm một mảng da thịt, hắn còn cảm nhận rõ ràng thân thể mềm mại trong lòng mình đang hơi run rẩy.
Nhưng vì đường cong của ngọn đồi này quá cao, nên chiếc váy vẫn ngoan cường được chống đỡ, không đến nỗi tuột thẳng xuống eo.
Thiên phú cực phẩm. Thẩm Viễn thầm cảm khái.
"Nhớ."
Trần Tâm Vũ thì thầm đáp lại, xấu hổ nép vào lồng ngực Thẩm Viễn.
"Anh cũng rất nhớ em."
Thẩm Viễn nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng.
Trần Tâm Vũ nhíu đôi mày liễu, nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau, bàn tay rời đi, Thẩm Viễn vươn vai: "Tâm Vũ, anh muốn đi tắm trước đã."
Lúc này, khuôn mặt đáng yêu của nàng như đóa hoa đào mới nở, nhuộm hồng cả làn da, hàng mi dài run rẩy, ánh mắt cũng long lanh mê ly.
Vào lúc này, có lẽ bất kể Thẩm Viễn đưa ra yêu cầu gì, Trần Tâm Vũ cũng sẽ đồng ý.
"Em… em giúp anh tắm."
"Ừm, ngoan thật."
Thẩm Viễn véo nhẹ má nàng, sau đó đứng dậy để cô gái khéo léo cởi từng món đồ trên người mình.
Rạng sáng.
Đàm Hân trong lúc ngủ mơ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, định ra phòng khách uống nước thì lại nghe thấy một tiếng rên rỉ thoang thoảng.
Ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, phòng ngủ chính đang hắt ra một tia sáng, Đàm Hân nghiến răng: "Quả nhiên là quan hệ không tầm thường, nhưng cô bé đó hình như mới học năm nhất đại học."
"Thôi, chuyện này không liên quan đến mình."
Đàm Hân lắc lắc khuôn mặt trái xoan, cố gắng lờ đi những âm thanh rên rỉ lọt vào tai.
Uống xong hai ly nước lớn, nàng định quay về phòng mình, nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, Đàm Hân đột nhiên có chút do dự.
"Đã muộn thế này rồi, mình là vệ sĩ, đi lên xem một chút để đảm bảo an toàn cho ông chủ, chắc là không có vấn đề gì chứ?"
Đàm Hân khẽ cắn môi, ma xui quỷ khiến bước về phía cầu thang.
Người có cường độ vận động cao, nồng độ hormone vốn đã cao hơn người thường, lại thêm âm thanh này và những hình ảnh tưởng tượng trong đầu, Đàm Hân gần như bị bản năng nguyên thủy thôi thúc đi lên.
Nhưng vừa lên đến lầu hai, nàng lại dùng sức cắn môi mình cho đến khi rướm máu.
"Đàm Hân, phải tỉnh táo, không thể rơi vào cạm bẫy của ông chủ!"
Cuối cùng, lý trí vẫn chiến thắng dục vọng, Đàm Hân quay về phòng mình, thay một bộ đồ tập yoga rồi xuống tầng hầm, bắt đầu chạy trên máy để mồ hôi tuôn rơi.
"Hộc… hộc… tiêu hao năng lượng nhiều một chút thì sẽ không nghĩ đến những chuyện đó nữa."