Tiếng hét kinh ngạc của Rudy, giám đốc bảo tàng Berlin, còn chưa dứt, mấy vị chuyên gia người Đức khác đã lao tới, bắt đầu xem xét những dòng chữ tiếng Đức trên các thùng gỗ.
Diệp Thiên không ngăn cản những vị chuyên gia người Đức đang rơi vào trạng thái cuồng nhiệt này, chỉ nhắc nhở họ một lần, yêu cầu họ chú ý an toàn, tạm thời không di chuyển những chiếc hòm gỗ, cũng đừng cố cạy chúng ra để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Sau đó, anh quay sang nhìn Walker và những người khác, bắt đầu giới thiệu về Martin Bormann cũng như “Kế hoạch Ngọn Lửa” bí ẩn cho họ và vô số khán giả đang xem trực tiếp.
“Nếu mọi người có tìm hiểu về lịch sử Đức Quốc Xã, hẳn sẽ biết Martin Bormann, một nhân vật Quốc xã khét tiếng. Vào giai đoạn cuối của Thế chiến thứ hai, ông ta là nhân vật số hai chỉ sau Hitler, giữ chức Chủ nhiệm Tổng bộ Đảng Quốc xã.
Martin Bormann là tội phạm chiến tranh số hai của Đức Quốc Xã, là Tổng Bí thư Đảng Quốc xã, Chánh văn phòng kiêm thư ký riêng của Hitler. Ông ta nắm giữ túi tiền của Đức Quốc Xã, được mệnh danh là ‘cái bóng của Nguyên thủ’, địa vị cực kỳ quan trọng.
Năm 1929, Martin Bormann trở thành thư ký riêng của Hitler và được Hitler vô cùng tin tưởng. Sau đó, ông ta lại trở thành Chánh văn phòng của Phó Nguyên thủ Hess, rồi tiếp tục đảm nhiệm chức vụ Bí thư Trung ương Đảng bộ.
Năm 1941, sau khi Hess lái máy bay đào thoát sang Anh, Bormann đã tiếp quản công việc của Hess, giữ chức Tổng quản công tác Đảng của Đảng Quốc xã, Chánh văn phòng Thủ tướng Đức Quốc Xã. Đến năm 1942, ông ta trở thành thư ký trưởng của Hitler.
Ở vị trí này, ông ta đã nắm trong tay quyền lực to lớn, kiểm soát mọi thông báo của Hitler ra bên ngoài, và ảnh hưởng của ông ta đối với các chính sách của chính phủ Đức Quốc Xã cũng ngày một gia tăng. Năm 1943, ông ta lại kiêm nhiệm chức thư ký riêng của Hitler.
Đến năm 1945, vào thời khắc Hitler và Đức Quốc Xã sắp đến ngày tàn, Martin Bormann được chỉ định làm người thi hành di chúc của Nguyên thủ. Trong di chúc của mình, Hitler đã gọi Martin Bormann là ‘người đồng chí trung thành nhất’.
Theo truyền thuyết, khi Hitler tự sát, Martin Bormann đã có mặt tại hiện trường. Sau khi Hitler chết, Martin Bormann đã trốn thoát khỏi hầm ngầm của Phủ Thủ tướng vào ngày một tháng năm, từ đó bặt vô âm tín, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Năm 1946, tại phiên tòa thế kỷ ở Nuremberg, Martin Bormann bị kết án tử hình vắng mặt với tội danh tội ác chiến tranh và tội ác chống lại loài người. Vì lúc đó vẫn chưa xác nhận được Martin Bormann đã chết, nên đây đã trở thành một vụ án chưa có lời giải.
Trong mấy chục năm sau đó, các loại truyền thuyết về tung tích của Martin Bormann liên tục xuất hiện. Trong đó, giả thuyết phổ biến nhất là ông ta đã trốn sang Nam Mỹ, ẩn danh và sống ở đó cho đến khi qua đời vì tuổi già.
Còn có một giả thuyết khác, vì ông ta nắm giữ túi tiền của Đức Quốc Xã và là người duy nhất biết về nhiều kho báu của Đức Quốc Xã, nên ông ta đã dùng những kho báu này làm điều kiện đàm phán để đổi lấy tự do và an toàn.
Năm 1974, tại một công trường ở nhà ga Lehrter, Berlin, người ta đã phát hiện ra mấy bộ hài cốt. Sau này, qua quá trình nghiên cứu cẩn thận của các chuyên gia học giả và xét nghiệm DNA, đến năm 1998 đã xác định đó chính là hài cốt của Bormann.
Hiện tại xem ra, giả thuyết cuối cùng có độ tin cậy tương đối cao. Nói cách khác, Martin Bormann đã chết từ năm 1945, trước cả phiên tòa Nuremberg. Đây đúng là quả báo nhãn tiền, gieo gió gặt bão!
Tuy nhiên, giả thuyết cuối cùng này cũng tồn tại không ít điểm đáng ngờ. Ví dụ như trên mảnh xương đỉnh sọ dùng để xét nghiệm DNA, người ta đã phát hiện một loại đất sét đỏ từ Paraguay, điều này lại khớp với giả thuyết ông ta trốn sang Nam Mỹ.
Có thể nói, sự biến mất bí ẩn của tội phạm chiến tranh hàng đầu Martin Bormann được xem là một trong những vụ án lớn nhất chưa có lời giải của thế kỷ 20. Cho đến nay, vẫn chưa có một giả thuyết nào có thể thuyết phục được tất cả mọi người, và nó vẫn là một bí ẩn.”
Nghe đến đây, nhiều khán giả xem trực tiếp không khỏi khẽ gật đầu, đồng thời cảm thấy tức giận vì tội phạm chiến tranh Martin Bormann đã thoát khỏi sự trừng phạt của công lý.
Những thành viên Tân Quốc xã người Đức đang xem buổi phát sóng này thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng đành bất lực.
Dừng lại một chút, Diệp Thiên nói tiếp:
“Vừa rồi tôi đã nói, nhờ sự tin tưởng của Hitler, cộng thêm sự khôn khéo và giỏi giữ bí mật của bản thân, Bormann đã được Hitler giao phó trọng trách, nắm giữ túi tiền của Đức Quốc Xã, trong tay có một tỷ đô la tài sản của đảng.
Đó là một tỷ đô la của năm 1943, hoàn toàn không thể so sánh với một tỷ đô la hiện nay. Là Chánh văn phòng kiêm thư ký riêng của Nguyên thủ, Bormann đã thể hiện ham muốn quyền lực cực mạnh và những thủ đoạn chính trị lão luyện.
Hành vi của ông ta giống như một con chuột đồng, thích ẩn mình trong bóng tối để lén lút bày mưu tính kế. Ông ta che đậy mọi thông tin bất lợi cho mình, đến mức nào đó, ngay cả Hitler cũng trở thành tù nhân của ông ta.
Hitler chỉ tin vào những báo cáo do Bormann đệ trình, chỉ đến những địa điểm do Bormann sắp xếp để thị sát, thậm chí còn cho phép Bormann và Keitel thành lập một ủy ban tình báo để xử lý các thông tin quân sự và dân sự, có thể thấy ông ta tin tưởng Bormann đến mức nào.
Vào giai đoạn cuối của Thế chiến thứ hai, thấy rõ thất bại của Đức Quốc Xã đã là điều không thể tránh khỏi, dưới sự chỉ thị của Hitler, Bormann đã khởi xướng ‘Kế hoạch Ngọn Lửa’ bí ẩn. Ông ta chính là người phụ trách thực tế của kế hoạch này, còn lực lượng SS là người chấp hành.
Cái gọi là ‘Kế hoạch Ngọn Lửa’ chính là tìm mọi cách di dời và cất giấu số vàng, các tác phẩm nghệ thuật cổ và những tài sản khác mà Đức Quốc Xã đã cướp đoạt từ các nước châu Âu và Bắc Phi, để lại chờ ngày đông sơn tái khởi.
‘Kế hoạch Ngọn Lửa’ được bắt đầu thực hiện từ mùa hè năm 1944 và kéo dài cho đến khi chiến tranh kết thúc, vào ngày Đức bại trận đầu hàng. Trong khoảng thời gian này, Bormann đã lãnh đạo lực lượng SS cất giấu một lượng lớn vàng và các tài sản khác.
Kho báu khổng lồ được chôn giấu sâu dưới lòng đất của Cung điện Thánh Điện này rất có thể chính là do Bormann và lực lượng SS cất giấu, hơn nữa là vào thời khắc cuối cùng của cuộc chiến. Vì không thể vận chuyển ra khỏi Berlin, nên họ mới chọn nơi này.”
“Oa! Kho báu khổng lồ này hóa ra là do Hitler chỉ thị Bormann cất giấu, là một phần của ‘Kế hoạch Ngọn Lửa’, thảo nào lại kinh người đến vậy!”
Trước màn hình livestream vang lên một tràng tiếng cảm thán, mỗi giọng nói đều tràn ngập sự ngưỡng mộ.
Những chuyên gia, học giả và những người có hiểu biết về Martin Bormann và ‘Kế hoạch Ngọn Lửa’ đều gật đầu tán thưởng, giơ ngón tay cái khen ngợi Diệp Thiên.
Diệp Thiên vừa dứt lời, Rudy, người đang xem xét những chiếc rương ở phía trước, đã quay người lại, phấn khích nói:
“Steven, chúng ta hãy tìm cách mở những chiếc rương gỗ này ra đi. Bây giờ chúng tôi hoàn toàn có thể khẳng định rằng, tất cả những chiếc rương ngay ngắn này đều đến từ văn phòng Thủ tướng Đức Quốc Xã thời Thế chiến thứ hai.
Những thứ chứa trong các rương này rất có thể là một số văn kiện, tài liệu của Đức trong Thế chiến thứ hai. Việc chúng được cất giữ trong cung điện dưới lòng đất này đủ để chứng minh tầm quan trọng của chúng.
Nếu suy đoán này là thật, thì không còn nghi ngờ gì nữa, việc phát hiện ra những văn kiện lịch sử quan trọng này rất có thể sẽ giải mã một số bí ẩn lịch sử, thậm chí có thể sửa đổi một phần lịch sử, khôi phục lại sự thật.
Tất nhiên, cũng có một khả năng khác, đó là những thứ trong rương là những món vàng bạc châu báu và các tác phẩm nghệ thuật cổ vô cùng quý giá. Đó cũng sẽ là một bất ngờ lớn, rất đáng để chúc mừng.
Còn về những chiếc rương gỗ màu xanh sẫm lớn hơn ở phía sau, bên trong chứa gì thì hiện tại vẫn chưa biết, nhưng những chiếc rương đó đã được đặt ở đây, thì đồ vật bên trong chắc chắn cũng vô cùng quan trọng.”
Diệp Thiên nhìn người bạn già người Đức, rồi lại nhìn những chiếc rương gỗ vuông vức, sau đó mỉm cười gật đầu nói:
“Vậy thì đừng khách sáo nữa, Rudy. Ông hãy chọn một chiếc rương, tôi sẽ xem xét lại một lượt, sau đó để nhân viên của tôi cạy nó ra, xem bên trong rốt cuộc chứa bảo bối gì?”
Lời còn chưa dứt, Rudy đã chỉ tay về phía chiếc rương gỗ mà ông vừa xem xét, tràn đầy mong đợi nói:
“Chính là chiếc rương này đi, Steven. Chúng ta cứ làm tuần tự, từng bước một, hy vọng sẽ nhận được những bất ngờ lớn liên tiếp!”
Diệp Thiên nhìn chiếc rương đó, lập tức bước tới, giả vờ xem xét kỹ lưỡng một lượt, rồi mới nói với nhân viên của mình:
“Walker, anh đến cạy chiếc rương này ra. Mặc dù trong rương không phát hiện cơ quan cạm bẫy, nhưng khi hành động vẫn phải cẩn thận một chút, đề phòng bất trắc.”
“Cứ yên tâm, Steven, chúng tôi sẽ hết sức cẩn thận, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.”
Walker gật đầu đáp lời, rồi lập tức hành động.
“Rắc!”
Cùng với một tiếng giòn vang, nắp của chiếc rương gỗ đã bị cạy lên.
Sau khi nhấc chiếc nắp bị cạy ra, thứ xuất hiện trước mắt mọi người là một tấm vải dầu chống ẩm màu xám đen, phủ lên lớp trên cùng của chiếc rương. Bên dưới tấm vải dầu cụ thể là gì, tạm thời vẫn chưa nhìn rõ.
Diệp Thiên tiến lên xem xét tấm vải dầu chống ẩm, sau đó khẽ gật đầu với Rudy, ra hiệu rằng họ có thể ra tay lật tấm vải dầu lên, trong rương không có nguy hiểm.
Vị chuyên gia người Đức này đâu còn khách sáo nữa, vừa gật đầu đáp lại, Rudy đã đưa tay phải ra, cẩn thận nắm lấy một góc của tấm vải dầu chống ẩm, nhẹ nhàng lật nó lên.
Sau khi lật liên tiếp hai lớp vải dầu chống ẩm, vật được che đậy bên dưới cuối cùng cũng hiện ra trước mắt mọi người.
Đó là một chiếc túi tài liệu hơi ố vàng, trên đó in hình chữ Vạn của Đức Quốc Xã, và viết một dòng chữ Đức in đậm màu đen. Cuối dòng chữ này có ghi chú năm 1939 và một dãy số hiệu.
Diệp Thiên và những người khác không biết tiếng Đức, nên tự nhiên không hiểu ý nghĩa của dòng chữ đó, nhưng tại hiện trường có người biết, hơn nữa còn là người Đức.
“Trời ơi! Kế hoạch tấn công ‘Phương án Vàng’! Đây là kế hoạch tấn công ‘Phương án Vàng’ do Bộ Tư lệnh Lục quân Đức xây dựng sau khi Hitler ban hành Mệnh lệnh số 6 về việc tấn công Tây Âu vào ngày 9 tháng 10 năm 1939!
Tháng 5 năm 1940, theo sự thay đổi và thực thi của ‘Phương án Vàng’, quân Đức đã bất ngờ tấn công Pháp, chỉ trong hơn một tháng đã đánh bại và buộc Pháp đầu hàng. Lạy Chúa tôi! Rốt cuộc chúng ta đã phát hiện ra thứ gì thế này?”
Rudy ôm đầu hét lên kinh ngạc, trông như phát điên, những vị chuyên gia người Đức khác cũng có biểu hiện tương tự…
Thiên Lôi Trúc — chất lượng tạo nên khác biệt