Virtus's Reader
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 1163: Mục 1167

STT 1166: CHƯƠNG 1163: CỨ ĐỂ RỒI XEM

Rốt cuộc sư huynh cần mình đi vào Minh Hà để lấy lại vật gì, điểm này Vương Bảo Nhạc không hề suy nghĩ tới, giờ phút này hắn đang đi trong Minh Tông. Dù nơi đây có rất nhiều cấm chế, nhưng cảm giác quen thuộc vẫn khiến hắn như thấy lại mọi thứ trong Minh Mộng ngày nào.

Hắn đi qua từng đại điện, băng qua từng dòng suối, ngang qua từng tòa vách núi, ngưng mắt nhìn ảnh Luân Hồi hình thành giữa đất trời xa xăm, thưởng thức Đạo Vận tràn ngập nơi đây. Chẳng biết từ lúc nào, Vương Bảo Nhạc mơ hồ như thấy được từng bóng hình quen thuộc.

Những bóng hình đó đều là đồng môn của hắn trong Minh Mộng. Mọi người dù đều mặc đạo bào Minh Tông, vẻ ngoài nghiêm túc, nhưng nét mặt lại đa phần vui vẻ. Có người ra ngoài thay trời dẫn hồn, có người trở về đưa hồn vào luân hồi.

Trong vòng tuần hoàn đó, càng nhiều đồng môn hơn thì ngoài việc tu hành còn đi duy trì sự vận chuyển của Thiên Đạo, xem xét kiếp trước của vong hồn, rồi lại tô vẽ dung nhan cho những người sắp sửa luân hồi.

"Minh Tông..." Vương Bảo Nhạc thì thào, bất giác đã đi tới sườn của một ngọn núi. Nhìn đất trời xa xăm, hắn phảng phất thấy được sư tôn, thấy được sư huynh năm đó đang kể cho mình nghe bí mật nhỏ về đạo lữ kiếp sau.

"Tuy chỉ là một giấc mộng, nhưng đã hòa vào linh hồn." Vương Bảo Nhạc khẽ than, lúc quay đầu lại, bốn phía trống không, chẳng có một bóng người. Nếu thực sự có, thì cũng chỉ là vài đệ tử xa lạ đang cảnh giác nhìn hắn từ phía xa, trong mắt ít nhiều đều mang theo địch ý.

Có địch ý là chuyện bình thường, nhưng bọn họ không biết rằng, cái thân phận Minh Tử mà họ để ý này, đối với Vương Bảo Nhạc mà nói, chẳng là gì cả.

"Nếu không có sư tôn, không có sư huynh, Minh Tông... thì có liên quan gì đến ta chứ?" Vương Bảo Nhạc nhẹ nhàng lắc đầu, trong lòng đã có suy nghĩ, nhưng suy nghĩ này lại vướng víu tình cảm, nhất thời không thể dứt bỏ, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài, nhìn về phía sâu trong Minh Tông...

Ở nơi đó có một ánh mắt, từ lúc hắn tiến vào Minh tinh cho đến khi bước vào Minh Tông, vẫn luôn khóa chặt lên người hắn.

Chủ nhân của ánh mắt này, Vương Bảo Nhạc không biết là ai, nhưng hắn có thể cảm nhận được dao động Minh Hỏa nồng đậm ngập trời trên người đối phương. Dao động này... về cả lượng lẫn chất đều vượt xa hắn rất nhiều.

Thứ duy nhất còn thiếu, có lẽ chính là một sự... công nhận.

Không phải sự công nhận của sư huynh Trần Thanh Tử, bởi vì trong dao động Minh Hỏa của đối phương, Vương Bảo Nhạc cảm nhận được ý công nhận của sư huynh ẩn chứa bên trong. Thứ còn thiếu, là sự công nhận đến từ Minh Tử bia của Minh Tông, cùng với sự công nhận của cửu đại trưởng lão năm xưa, giống như sư tôn của Vương Bảo Nhạc.

"Dường như tuổi không lớn... Chẳng lẽ là người được tất cả mọi người trong Minh Tông hiện nay mặc định là Minh Tử trước khi ta xuất hiện?" Vương Bảo Nhạc thu hồi ánh mắt, trong lòng đã hiểu ra, bèn đi về phía sâu trong Minh Tông.

Nơi hắn đến chính là nơi hắn từng ở trong Minh Mộng... một Thiên Điện bên cạnh Minh Tử điện.

Năm đó hắn không ở trong chính điện của Minh Tử, nơi đó trong Minh Mộng... là chỗ ở của sư huynh, còn mình thì ở tại Thiên Điện. Giờ phút này trên Minh tinh, Vương Bảo Nhạc cũng làm như vậy, đi một mạch đến bên ngoài Thiên Điện.

Tất cả cấm chế trên đường, ở trước mặt hắn, đều bị hắn dùng vài ấn quyết hóa giải toàn bộ. Cũng không phải tu vi của Vương Bảo Nhạc đã đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, mà thật ra là... những cấm chế này giống hệt như trong Minh Mộng.

Có lẽ, cũng chính vì những điểm giống hệt này đã khiến cảm giác của Vương Bảo Nhạc đối với Minh Tông vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.

Quen thuộc là tất cả mọi thứ trước mắt, xa lạ là vì... mộng, cuối cùng cũng chỉ là mộng. Sư huynh... cũng dường như không còn là dáng vẻ ngày xưa. Mà tất cả những thay đổi này, nhìn như rất nhanh, nhưng trên thực tế... có lẽ, đây vẫn luôn là kế hoạch mà sư huynh đã từng bước vạch ra.

"Dung hợp Thiên Đạo, phục hưng Minh Tông." Vương Bảo Nhạc trầm mặc, bước vào Thiên Điện, nhìn bài trí quen thuộc xung quanh, yên lặng ngồi xuống, nhắm mắt không nói.

Thời gian chậm rãi trôi qua, nhanh chóng đã bảy ngày.

Trong bảy ngày này, Vương Bảo Nhạc không rời khỏi Thiên Điện, không gặp bất kỳ tu sĩ Minh Tông nào, mà chìm đắm trong Minh Mộng ngày trước của mình, chìm đắm trong cảm ngộ về minh pháp.

Tương tự, cũng không có người nào của Minh Tông đến gặp hắn, mặc dù... từ khi hắn cùng Trần Thanh Tử đến, từ khi thân phận hắn được chỉ ra, tất cả tu sĩ Minh Tông trên Minh tinh này đã không ai không biết đến hắn.

Cho đến mấy ngày sau, Thiên Điện của Vương Bảo Nhạc rốt cuộc cũng đón vị tu sĩ Minh Tông đầu tiên. Người này là một thanh niên, khoác minh bào, cả người trông lạnh lùng phi phàm, dao động minh pháp trên người cũng rất mãnh liệt, đặc biệt là giữa hai hàng lông mày, lại còn có nửa cái... ấn ký Minh Hỏa!

Ấn ký này cho thấy người này ở Minh Tông được xem là một chuẩn Minh Tử. Theo quy củ của Minh Tông, dưới trướng mỗi đời Minh Tử đều có vài vị chuẩn Minh Tử như vậy.

Giữa họ và Minh Tử là quan hệ thuộc cấp, nhưng cũng có cạnh tranh, bởi vì Minh Tông có chín vị Đại trưởng lão, cũng chia làm chín mạch, mỗi mạch đều có Minh Tử của riêng mình. Chín vị Minh Tử này phải tranh đoạt lẫn nhau, cuối cùng người nào được Thiên Đạo công nhận, được khắc tên lên Minh bia, sẽ trở thành Minh Tử chân chính, cũng chính là... Minh Chủ đời kế tiếp.

Cũng chính vì vậy, sự xuất hiện của Vương Bảo Nhạc bị Minh Tông nơi đây bài xích. Bởi vì đối với họ, Vương Bảo Nhạc là người ngoài, lại không có lai lịch Minh tộc chính thống, thế mà lại được định làm Minh Tử, khiến cho các Minh Tử của từng mạch trong Minh Tông, vốn đã phục hồi được phần nào thanh thế ngày xưa sau thời gian tu dưỡng, đều rất không vui.

Nhưng họ lại không dám đi nói với Trần Thanh Tử, dù sao Trần Thanh Tử ngày xưa thân phận tôn quý, được xem là người thay mặt Đại Minh Chủ, càng là người đã tự tay vực dậy Minh Tông từ đống tro tàn.

Mà ngày nay, Trần Thanh Tử lại dung hợp với Thiên Đạo, lại càng chí cao vô thượng. Có điều... họ không dám nói với Trần Thanh Tử, nhưng đối với Vương Bảo Nhạc, ngoài bất mãn ra còn ẩn chứa sự khiêu khích.

Như lúc này, gã thanh niên vừa đến chính là như vậy. Hắn đứng bên ngoài Thiên Điện, lạnh lùng nhìn hồi lâu, rồi đột nhiên mở miệng.

"Bản điện Côn Linh Tử, đã lâu không gặp tu sĩ Sinh Giới. Nếu đạo hữu đến từ Sinh Giới, vậy mong rằng cùng ta một trận, để ta xem xem chiến lực của kẻ sống ngoại giới ngày nay ra sao!"

Vương Bảo Nhạc khoanh chân ngồi, sắc mặt vẫn như thường, chỉ mở mắt ra, ánh mắt như có thể nhìn thấy gã thanh niên bên ngoài. Tu vi của người này không tầm thường, đã là Hằng Tinh Đại viên mãn, khí tức lại vững chắc, nếu ở bên ngoài, dù không được tính là tốp đầu, nhưng cũng có thể xếp vào hàng đỉnh cao trong tốp thứ hai.

"Không có hứng thú." Vương Bảo Nhạc nhàn nhạt mở miệng, rồi lại nhắm mắt lại.

"Hử?" Gã thanh niên Minh Tông bên ngoài nghe vậy, trong mắt loé lên tia u ám.

"Là không có hứng thú, hay là không dám? Với tâm tính như vậy, các hạ e là không xứng trở thành Minh Tử đương đại của Minh Tông ta. Nếu đã thế, ta lại càng phải thử xem ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì." Gã thanh niên cười lạnh, lại bước về phía trước, hướng đến cửa lớn Thiên Điện. Sắp chạm tới nơi, tay phải hắn đã giơ lên, dường như muốn đẩy cửa ra. Ngay lúc này, hắn nghe thấy giọng nói bình tĩnh truyền ra từ trong Thiên Điện.

"Ngươi dùng bộ phận nào trên cơ thể để đẩy cửa điện của ta, ta sẽ lấy đi bộ phận đó."

Lời nói này không hề gay gắt, nhưng khi lọt vào tai gã thanh niên, cơ thể hắn bất giác run lên. Trực giác mách bảo hắn rằng, đối phương... dường như thật sự có thể làm được điều đó, vì vậy bước chân hắn dừng lại, bản năng do dự.

Và ngay lúc hắn đang do dự, trong hư không sau lưng hắn, đột nhiên có bảy tám luồng thần thức giáng xuống. Mỗi một luồng thần thức đều ẩn chứa dao động tinh vực, khiến gã thanh niên tinh thần chấn động, khóe miệng lại nở nụ cười lạnh. Tay phải hắn giơ lên rồi vung mạnh, tức thì cánh cửa Thiên Điện bị hắn cưỡng ép đẩy ra, thấy được Vương Bảo Nhạc đang ngồi bên trong.

Vương Bảo Nhạc khẽ nhíu mày, trong lòng thầm than một tiếng. Hắn tự nhiên cảm nhận được bảy tám luồng thần thức tinh vực bên ngoài, đồng thời cũng cảm nhận được bốn năm người khác đang ẩn thân gần đó, trên người có khí tức Minh Hỏa dao động tương tự gã thanh niên này.

Hiển nhiên, những người này đều là chuẩn Minh Tử của Minh Tông hiện nay.

Thậm chí ngoài ra, còn có nhiều ánh mắt hơn từ trong Minh Tông tràn ra, đa số đều hội tụ tại đây. Mơ hồ, Vương Bảo Nhạc cảm nhận được ở phía xa có ba luồng thần thức cường hãn vô cùng, không khác mấy so với sư tôn Liệt Diễm lão tổ của hắn, mang theo vẻ già nua, cũng đang tập trung vào nơi này.

Ngoài ra còn có... ánh mắt mà hắn cảm nhận được khi vừa mới bước vào Minh Tông, giờ phút này cũng đã mở ra từ nơi sâu trong Minh Tông, nhìn về phía hắn. Mơ hồ, có một tia tham lam không được khống chế hoàn toàn đã tràn ra, nhưng ngay khoảnh khắc sau lại thu về.

Vương Bảo Nhạc trầm mặc, trong lòng hắn, đối với Minh Tông này lại càng thêm không thích.

"Cứ để rồi xem, cứ để rồi xem." Vương Bảo Nhạc khẽ thì thầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!