STT 1229: CHƯƠNG 1226: KHIÊU KHÍCH?
Ý nghĩ này khiến vẻ mặt Vương Bảo Nhạc trở nên kỳ lạ. Hắn cảm thấy cũng không phải là không có khả năng, dù tỷ lệ không lớn lắm. Dù sao nếu bản thể của mình thật sự là Mộc của Ngũ Hành trong vũ trụ, vậy thì... tại sao Cực Mộc đạo này của mình lại phải hao tốn hơn trăm lần thử nghiệm mới hình thành được mộc chủng chứ?
"Huống hồ, nếu bản thể của ta thật sự là Mộc của Ngũ Hành, vậy thì ai có thể vung nó lên, đóng vào giữa mi tâm Đế Quân? Hơn nữa... tại sao lại phải dùng Mộc Nguyên của Ngũ Hành để đóng Đế Quân?"
"Theo lý mà nói, Mộc Nguyên của Ngũ Hành vốn siêu thoát bên ngoài, là một trong những pháp tắc cơ bản nhất cấu thành vũ trụ, khó có khả năng sở hữu ý thức riêng, cũng khó có khả năng có người lay chuyển được nó..."
"Trừ phi... không có ai lay chuyển, mà là bản thân Mộc Nguyên của Ngũ Hành vì một mục đích nào đó đã ra tay theo bản năng, bởi vì Đế Quân đã cố gắng lay chuyển cội nguồn của Ngũ Hành?" Từ một ý niệm, vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu Vương Bảo Nhạc. Cuối cùng, hắn bật cười, dù không cho rằng chuyện này quá hoang đường nhưng cũng không thực sự để tâm.
Rốt cuộc, hắn vẫn cảm thấy đây chỉ là một suy đoán.
"Mộc chủng hình thành, đạo này đã tiểu thành, có thể xem như cảnh giới sơ kỳ. Tiếp theo cần không ngừng cảm ngộ, cho đến khi dung nhập cả Mộc của Ngũ Hành từ bàng môn hoặc vực trung tâm Vị Ương vào trong Mộc Nguyên của ta, là có thể đạt tới trung kỳ. Nếu dung nhập toàn bộ, chính là viên mãn."
"Thứ ta muốn, chính là viên mãn." Vương Bảo Nhạc híp mắt lại, sau khi trầm ngâm về chuyện mộc đạo, hắn vẫn tiếp tục bế quan, đào sâu Mộc Nguyên chi lực của bản thân. Giờ phút này, sau khi tu hành mộc đạo, dù tu vi của hắn không tăng lên quá nhiều nhưng phương diện chiến lực lại được đề cao không ít.
Một mặt là vì đạo pháp Tàn Dạ, sự bá đạo ẩn chứa trong đó khiến Vương Bảo Nhạc hiểu rõ, một khi thi triển, chắc chắn có thể rung chuyển tất cả.
Mặt khác là vì trên phương diện lý giải đạo, Vương Bảo Nhạc của hôm nay đã được xem như chạm đến ngưỡng cửa của pháp tắc tối cao trong vũ trụ, mỗi lời nói cử động, thậm chí một ánh mắt, đều ẩn chứa Đạo Vận của hắn.
Về phần cụ thể đã đề cao đến trình độ nào, Vương Bảo Nhạc chưa từng giao đấu chính thức với Vũ Trụ cảnh, hắn tuy có phán đoán nhất định nhưng lại không có gì để tham chiếu.
"Không vội..." Vương Bảo Nhạc mỉm cười, hai mắt khép lại, một lần nữa chìm vào cảm ngộ mộc đạo. Cùng với sự cảm ngộ của hắn, toàn bộ cỏ cây trong Tả Đạo Thánh Vực đều lay động, tất cả tu sĩ tu hành mộc đạo cũng càng thêm kính sợ.
Thậm chí theo quá trình bế quan cảm ngộ của Vương Bảo Nhạc, ý thức của hắn như thể phân hóa thành vô số phần, ngưng tụ trên mỗi một ngọn cỏ cành cây, quan sát năm tháng trôi qua.
Ý thức của hắn hiển hiện trong sâu thẳm đáy lòng của từng tu sĩ tu luyện mộc đạo, mượn cảm giác của chính tu sĩ đó để cảm ngộ hết thảy dấu vết đạo pháp của ngoại giới.
Có thể nói, Vương Bảo Nhạc của giờ khắc này không nơi nào không có mặt.
Cứ như vậy, thời gian lại một lần nữa trôi qua, cuộc chiến tranh xảy ra ở vực trung tâm Vị Ương có phạm vi ảnh hưởng ngày càng rộng, mặt trận cũng từng bước khuếch trương, tầm ảnh hưởng cũng tương tự.
Các Thần Hoàng giao chiến ngày càng thường xuyên.
Số lần ra tay của Cốt Đế, Táng Linh, U Thánh cùng Quang Minh, Đế Sơn và Huyền Hoa cũng dần nhiều hơn. Lại vì Thiên Đạo của Minh Tông hiển hóa, khiến Luân Hồi không thể tự vận hành, người chết cũng không thể mượn Thiên Đạo của Vị Ương để sống lại, cho nên thương vong thảm trọng, đồng thời... số lượng U Hồn trong Minh Hà cũng tăng vọt.
Điều này khiến cho Minh Tông càng đánh càng mạnh, mà Vị Ương tộc cũng rất kỳ lạ, biết rõ cứ tiếp tục như vậy thì Minh Tông sẽ ngày càng lớn mạnh, nhưng vẫn lựa chọn không ngừng ném người vào chiến trường, cái cối xay thịt này.
Dường như cả hai bên đều đang cố tình kéo dài thời gian quyết chiến, đều đang có toan tính riêng.
Không chỉ Vị Ương tộc như thế, mà các thế lực bàng môn và Tả Đạo cũng khó có thể khoanh tay đứng nhìn. Ban đầu họ sắp xếp thêm nhiều tông môn gia tộc đầu nhập vào chiến trường, sau đó ngay cả một vài cường giả cũng phải đi theo mệnh lệnh của Vị Ương tộc.
Cũng có kẻ định trì hoãn, nhưng... đối với những tông môn như vậy, Vị Ương tộc không chút do dự lựa chọn ra tay trấn áp như sấm sét, khiến cho các tông môn muốn tránh chiến phải run rẩy sợ hãi, chỉ có thể xuất chiến.
May mà những thế lực như liên bang, cùng với năm đại tông môn gia tộc đứng đầu trong các Thánh Vực, vẫn có nội tình và tư cách để chống đỡ không tham chiến. Nhưng có thể đoán trước được, theo đà chiến tranh không ngừng leo thang, e là càng gần đến cuối, số tông môn có thể kiên trì chống chọi áp lực sẽ càng thưa thớt.
Tuy nhiên nhìn từ lúc này, địa vị của liên bang vẫn rất siêu nhiên. Vì nguyên nhân của Vương Bảo Nhạc, nên các tu sĩ liên bang được sắp xếp tiến vào Vị Ương Đạo Vực phụ trách dò xét tình báo đều không bị liên lụy, bất luận là Vị Ương tộc hay Minh Tông dường như cũng cố ý tránh đi.
Cứ như vậy, ba năm nữa lại trôi qua.
Trong ba năm này, đại đa số tông môn ở Tả Đạo Thánh Vực đều hao hụt nhân số nghiêm trọng. Chiến trường của Minh Tông và Vị Ương tộc đã có mấy lần lan đến tận bản thổ Tả Đạo Thánh Vực. Thậm chí nửa năm trước, trận chiến giữa Cốt Đế và Huyền Hoa còn đánh sâu vào trong Tả Đạo Thánh Vực, liên lụy mấy ngàn văn minh, khiến cả Tả Đạo Thánh Vực đều rung chuyển.
Cuối cùng, Liệt Diễm lão tổ lựa chọn ra tay, lão tổ của Cửu Châu Đạo cũng vận dụng phương pháp đặc thù, cách không tỏa ra Đạo Vận, hình thành uy áp, lúc này mới khiến Cốt Đế và Huyền Hoa có phần thu liễm.
Nhưng sau khi thu tay, Huyền Hoa và Cốt Đế lại cùng lúc nhìn về phía Thái Dương hệ. Huyền Hoa híp mắt lại, còn Cốt Đế thì càng trực tiếp hơn, trong mắt lộ ra một tia khinh miệt.
"Bị người ta đánh tới tận cửa nhà mà vẫn không xuất hiện, xem ra vị Đạo Chủ của liên bang này tu vi càng cao, lá gan càng nhỏ rồi."
Có lẽ trận chiến vừa rồi là một lần thăm dò mà hai người ngầm hiểu với nhau, cho nên giờ phút này sau khi dừng tay, dù Liệt Diễm lão tổ và lão tổ Cửu Châu Đạo đều đã tỏa ra uy áp, nhưng hai vị này vẫn đột nhiên chiến đấu với nhau một lần nữa ngay trước khi rời đi. Hơn nữa, lần giao chiến này tốc độ cực nhanh, trong tiếng gào thét lại cấp tốc áp sát phạm vi của Thái Dương hệ.
Hiển nhiên... Vương Bảo Nhạc bế quan nhiều năm, trước sau không xuất hiện trước mặt các cường giả của Thạch Bia giới, cho nên sự thăm dò của Vị Ương tộc đã đến. Mà Cốt Đế bên này hiển nhiên cũng có tư tâm của mình, lựa chọn phối hợp, cùng nhau đến dò xét Thái Dương hệ.
Thấy vậy, lão tổ Cửu Châu Đạo lựa chọn thu tay, không ngăn cản nữa mà chỉ chăm chú theo dõi. Về phần Liệt Diễm lão tổ, ông nhíu mày, mở mắt ra từ trong tư thế khoanh chân trên địa cầu của Thái Dương hệ, vừa định đứng dậy.
Nhưng một khắc sau...
Trong Tả Đạo Thánh Vực, tất cả cỏ cây trong nháy mắt tỏa ra sát cơ, toàn bộ dựng thẳng lên, như những lưỡi dao sắc bén chỉ thẳng lên tinh không, càng có từng trận tơ mỏng lan tràn, dung nhập vào hư vô.
Đồng thời, tất cả tu sĩ tu luyện mộc lực cũng đều toàn thân rung chuyển, giữa mi tâm xuất hiện một vòng xoáy, bên trong vòng xoáy đó dường như có những sợi tơ vô hình bay ra, chui vào hư không.
Trong chớp mắt, bên ngoài Thái Dương hệ, thân ảnh của Cốt Đế và Huyền Hoa đang giao chiến với nhau sắp sửa tiếp cận, nhưng đúng lúc này, Pháp Tướng của Vương Bảo Nhạc đang khoanh chân bên ngoài Thái Dương hệ chậm rãi giơ tay phải lên.
Cùng với hành động đó, trong tinh không bốn phía, từng sợi tơ từ khắp nơi xuất hiện giữa hư không, hội tụ về phía tay phải của hắn, cuối cùng tạo thành một... ngón tay khổng lồ được kết thành từ vô số sợi tơ mộc đạo.
Ngón tay này quá lớn, Hằng Tinh ở trước mặt nó cũng chỉ to bằng đầu ngón tay. Bên trong hội tụ toàn bộ sức mạnh của cỏ cây và các mộc tu trong Tả Đạo Thánh Vực. Giờ phút này sau khi được giơ lên, nó đột nhiên ấn về phía thân ảnh đang lao tới của Cốt Đế và Huyền Hoa.
Sắc mặt Cốt Đế và Huyền Hoa lập tức trở nên ngưng trọng, trong nháy mắt liền tách nhau ra, không đấu đá nữa mà đồng thời ra tay. Phía sau Cốt Đế huyễn hóa ra một người khổng lồ bằng xương trắng kinh thiên, còn Huyền Hoa thì huyễn hóa ra một đóa sen đen có mười lăm cánh, trên mỗi cánh hoa đều có một khuôn mặt méo mó, cùng va chạm với ngón tay mà Vương Bảo Nhạc ấn tới.
Giờ khắc này, tất cả cường giả trong Vị Ương Đạo Vực đều chấn động tâm thần, dùng các loại phương pháp để quan sát trận chiến này. Mà trong thần niệm của tất cả mọi người, nơi ngón tay mộc đạo va chạm với hai đại Vũ Trụ cảnh, hư vô sụp đổ. Trong sự tĩnh lặng vô thanh, người khổng lồ bằng xương trắng lùi lại, đóa sen của Huyền Hoa biến mất, bản thân nàng cũng lùi về sau.
Ai thắng ai thua, không thể thấy rõ. Về phần ngón tay kia thì dừng lại, Pháp Tướng khổng lồ phía sau Vương Bảo Nhạc cũng mở mắt ra.
"Trần Thanh Tử, Vị Ương Tử, cho vương mỗ một lời giải thích!"
Gần như ngay lúc lời nói của Vương Bảo Nhạc truyền ra, bên ngoài Tả Đạo Thánh Vực, Cốt Đế vừa mới bước ra liền đột nhiên chấn động toàn thân. Bên cạnh hắn, thân ảnh của Trần Thanh Tử bước ra, mặt không biểu cảm đưa tay ấn một cái, không cho Cốt Đế chút cơ hội giải thích nào, trực tiếp đánh xuống một chưởng.
Trong tiếng nổ vang, thân thể Cốt Đế tan thành từng mảnh, sụp đổ ra. Mặc dù một khắc sau liền ngưng tụ lại, nhưng rõ ràng đã suy yếu đi không ít. Khi nhìn về phía Trần Thanh Tử, sắc mặt hắn hoảng sợ, không dám mở miệng.
Sau đó, Trần Thanh Tử gật đầu về phía Tả Đạo Thánh Vực, xoay người mang theo Cốt Đế bước vào hư vô. Mà bên phía Huyền Hoa... bên phía Vị Ương tộc lại không có bất kỳ phản ứng nào, mặc cho Huyền Hoa tiến vào hư vô, trở về Vị Ương tộc.
Thấy vậy, Vương Bảo Nhạc đang bế quan nhiều năm trên Hỏa Tinh ngẩng đầu lên.
"Xem ra, phải ra ngoài hoạt động một chút rồi."