STT 1240: CHƯƠNG 1237: THỦY ĐẠO CHI CHỦNG THÀNH HÌNH!
Nếu trận chiến giữa Vương Bảo Nhạc và Đế Sơn là một trận chiến Phong Thần, vậy thì trận chiến mà hắn vẫn xông vào được dù cho Ngũ Đại Tông liên thủ, chém lão tổ Cửu Châu Đạo, khiến cả năm tông phải thần phục, chính là một trận chiến Phong Hoàng!
Tả Đạo chi Hoàng!
Giờ khắc này, trong Tả Đạo Thánh Vực rộng lớn, không còn bất kỳ âm thanh nào phản đối Vương Bảo Nhạc nữa.
Giờ khắc này, trong Tả Đạo Thánh Vực bao la, vạn tông gia tộc, vô số tông môn, từng nền văn minh, đều muốn tôn phụng Vương Bảo Nhạc... làm hoàng đế!
Bốn đại tông hưởng ứng đầu tiên, bắt đầu hành trình triều bái, sau đó là Cửu Châu Đạo... sau khi lão tổ vẫn lạc, nếu muốn tiếp tục tồn tại thì bọn họ bắt buộc phải cúi đầu. Mà Cửu Châu Đạo... cũng không có tư cách để ngẩng đầu. Vì vậy, sau khi Vương Bảo Nhạc rời đi, các cao tầng hiện tại của Cửu Châu Đạo đã nhanh chóng thống nhất thái độ, cúi đầu trước Thái Dương Hệ, trước Liên Bang, và trước Vương Bảo Nhạc!
Đồng thời, Cửu Châu Đạo cũng là tông môn đầu tiên trong Ngũ Đại Tông... chủ động đề xuất sáp nhập tinh hệ của mình vào Thái Dương Hệ. Dù đây là việc tất yếu phải làm, nhưng cũng có thể thấy được người đang nắm quyền của Cửu Châu Đạo có thái độ vô cùng đúng đắn.
Bốn tông còn lại cũng lập tức làm theo, nhao nhao đưa ra thỉnh cầu này...
Thái Dương Hệ ngày nay không phải là nơi mà bất kỳ tông môn gia tộc nào cũng có thể gia nhập, và quả thật... xứng đáng với hai chữ "thỉnh cầu". Vương Bảo Nhạc không để tâm đến những chuyện này, mà giao toàn bộ cho Tổng thống Liên Bang Ngô Mộng Linh xử lý.
Về phần Ngô Mộng Linh, dù tu vi bản thân không đủ nhưng thủ đoạn lại vô cùng cao tay. Bà khiến cho người của Ngũ Đại Tông đến đàm phán không chiếm được bất kỳ lợi ích nào, nhưng lại khiến họ tâm phục khẩu phục. Thậm chí có mấy vị nữ tu Tinh Vực cảnh còn qua lại với Ngô Mộng Linh vô cùng vui vẻ.
Cứ như vậy, sự phát triển của toàn bộ Liên Bang Thái Dương Hệ diễn ra vô cùng thuận lợi. Mà Ngô Mộng Linh đã sớm xem Vương Bảo Nhạc như con rể nhà mình, cho nên mọi việc đều lấy nhu cầu của hắn làm ưu tiên hàng đầu.
Sau khi Vương Bảo Nhạc trở về, nghiên cứu giọt nước mắt kia và đề ra yêu cầu để các tông môn gia tộc gia công, hoàn thành các bước luyện chế cần thiết, Ngô Mộng Linh đã lập tức sắp xếp ổn thỏa mọi việc, hơn nữa còn xem đây là yếu tố khảo hạch đầu tiên để được gia nhập Liên Bang.
Vương Bảo Nhạc cũng không lo việc gia công này sẽ bị người khác nhìn ra manh mối, bởi vì phần cốt lõi nằm trong tay hắn, tất cả những gì các tông môn gia tộc cần làm chỉ là phụ trợ mà thôi. Coi như bọn họ có trao đổi thông tin với nhau thì cuối cùng cũng không cách nào sao chép lại được.
Vì vậy, rất nhanh chóng, tất cả Luyện Khí Sư của các gia tộc và tông môn trong toàn bộ Tả Đạo Thánh Vực đều bắt đầu bận rộn. Một lượng lớn bán thành phẩm phù văn ấn ký được đưa vào Hỏa Tinh, chuyển đến trước mặt Vương Bảo Nhạc.
Đồng thời... cùng với sự trỗi dậy của Thái Dương Hệ tại Tả Đạo Thánh Vực, cả Bàng Môn lẫn Vị Ương Trung Tâm Vực đều không hề đặt chân vào Tả Đạo, thậm chí ngay cả chiến lệnh... cũng không được truyền đến nữa.
Điều này khiến cho địa vị của Vương Bảo Nhạc tại Tả Đạo Thánh Vực càng thêm vững chắc, đồng thời càng khiến người khác cảm thấy chấn nhiếp mạnh mẽ. Vì vậy... Thái Dương Hệ trở nên vô cùng náo nhiệt, gần như mỗi ngày đều có rất nhiều tông môn gia tộc từ Tả Đạo Thánh Vực đến đây triều bái.
Mạng lưới quan hệ của Vương Bảo Nhạc cũng khó mà giữ bí mật, bị các tông môn này dò la ra. Vì vậy, Phiêu Miểu Đạo Viện liền trở thành Thánh Địa trong Thánh Địa, Phiêu Miểu Thành cũng như vậy.
Còn Triệu Nhã Mộng và Chu Tiểu Nhã thì càng khiến cho các tông môn gia tộc này cuồng nhiệt, họ lũ lượt đến bái phỏng và dâng lên đại lễ, không cầu gì khác, chỉ mong được quen mặt.
Đối với những chuyện này, Triệu Nhã Mộng có chút phiền chán nên dứt khoát bế quan. Nhưng Chu Tiểu Nhã lại thể hiện ra năng lực mà trước đây chưa từng bộc lộ. Nàng xử lý những việc này rất có phương pháp, đối đáp qua lại đều có lễ, khiến cho những người đến bái phỏng dù không gặp được nàng cũng đều vô cùng cảm kích mà rời đi.
Cứ như vậy, dưới sự vận hành của toàn bộ Liên Bang, cùng với sự phụ trợ của văn minh Thần Mục và văn minh Tử Kim, theo các nền văn minh xin gia nhập lần lượt được chấp thuận, danh xưng thánh địa này của Thái Dương Hệ đã không cần người khác công nhận nữa.
Nếu nơi này không phải là Thánh Địa của Tả Đạo, vậy thì trong Tả Đạo ngày nay sẽ không còn nơi nào là Thánh Địa nữa.
Còn Vương Bảo Nhạc thì lại một lần nữa tiến vào bế quan. Qua quá trình không ngừng nghiên cứu giọt nước kia, hắn càng lúc càng chắc chắn... đây là một giọt nước mắt!
Bởi vì mỗi lần thần thức của hắn dung nhập vào, đều cảm nhận được một luồng cảm xúc đặc biệt, vừa như bi thương vừa như vui sướng, nhưng cuối cùng lại hóa thành hư vô, không vui không buồn, tĩnh lặng bình thản.
"Đây là nước mắt của một đại năng bực nào...?" Trong mắt Vương Bảo Nhạc lóe lên tia sáng kỳ lạ. Hắn có thể cảm nhận được bên trong giọt nước mắt này ẩn chứa sinh cơ nồng đậm, còn có cả một tia chấp niệm, phảng phất như... một giọt lệ tình.
Dựa theo phán đoán của hắn, loại nước mắt tựa như bản nguyên này hẳn không chỉ có một giọt, nhưng rất khó vượt quá ba giọt, và mỗi giọt đều ẩn chứa Đạo Vận vô tận.
"Lại là ngoại giới chi vật sao..." Vương Bảo Nhạc cúi đầu nhìn giọt nước mắt trong lòng bàn tay, đang trầm ngâm thì bỗng nhiên thần sắc khẽ động. Hắn cảm nhận được một vật trên người mình giờ phút này dường như đang truyền ra những chấn động nhỏ.
Lần theo chấn động, trong mắt Vương Bảo Nhạc lộ vẻ nghi hoặc. Hắn lấy ra nguồn gốc của chấn động, đó là một cái bình nhỏ, chính là... Cầu Nguyện Bình!
Giờ khắc này, Cầu Nguyện Bình tự rung động, nhưng lại không có luồng nhiệt như lúc cầu nguyện. Nó cho Vương Bảo Nhạc cảm giác rằng... bản thân cái bình nhỏ này ẩn chứa một câu chuyện, và dường như có nhân quả với giọt nước mắt kia.
Thậm chí khi Vương Bảo Nhạc nheo mắt lại, hắn còn mơ hồ, dường như nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ truyền ra từ trong chiếc bình nhỏ.
"Hóa ra, giọt nước mắt thứ ba, lại ở nơi này..."
Ánh mắt Vương Bảo Nhạc ngưng lại, hắn lập tức đứng dậy, cúi đầu vái chiếc Cầu Nguyện Bình.
"Bái kiến tiền bối."
Hắn nhận ra giọng nói này. Ở ngọn nguồn Minh Hà, hắn đã nợ đối phương... một ân tình.
"Hãy dùng tốt giọt nước mắt này... coi như ngươi đã trả hết ân tình." Hồi lâu sau, giọng nói yếu ớt từ trong Cầu Nguyện Bình truyền ra, rồi dần dần tiêu tán.
Vương Bảo Nhạc thần sắc ngưng trọng, ôm quyền cúi đầu lần nữa.
Sau đó, hắn cất Cầu Nguyện Bình đi, khi nhìn lại giọt nước mắt trong lòng bàn tay, tia sáng kỳ dị trong mắt hắn càng đậm. Dù không biết lai lịch của vật này, nhưng hắn đã hiểu ra, giọt nước mắt này... không hề đơn giản.
"Còn có cỗ Thi Khôi kia..." Vương Bảo Nhạc trầm ngâm. Cỗ Thi Khôi kia từng xuất hiện trên chiến trường Cửu Châu Đạo, bản thân nó không có điểm gì thần kỳ, cho nên khả năng nhỏ là nó tự có điều kỳ lạ, mà khả năng lớn hơn là khi còn sống, đối phương đã có được giọt nước mắt này, dung nhập vào cơ thể với ý đồ hấp thu sinh cơ để phục sinh.
Nhưng cuối cùng... vì đủ loại nguyên nhân mà vẫn thất bại.
Về phần cụ thể ra sao, Vương Bảo Nhạc không biết, đó cũng không phải trọng điểm hắn quan tâm lúc này, cho nên hắn nhanh chóng thu hồi suy nghĩ, bắt đầu bấm quyết, những ấn ký bán thành phẩm do Luyện Khí Sư của các tông môn gia tộc trong Tả Đạo Thánh Vực luyện chế đã được hắn lấy ra, bắt đầu quá trình luyện chế Thủy Đạo chi Chủng!
Việc luyện chế này rất khó, số lượng ấn ký cần thiết cũng vô cùng kinh người. Mỗi lần thất bại đều gây ra một ít tổn thất cho giọt nước mắt. Vật này dù bất phàm, nhưng suy cho cùng... vẫn không thể so được với bản thể của nó.
Bất quá, sau khi đã thất bại ba lần, Vương Bảo Nhạc dứt khoát lấy Cầu Nguyện Bình ra, để sang một bên và trực tiếp cầu nguyện.
"Ta cầu nguyện, cho dù luyện chế vật này thất bại, nó cũng sẽ không bị tổn hại gì!"
Hắn không trực tiếp cầu nguyện thành công, vì khả năng không lớn, mà thái độ như vậy cũng có phần không đúng đắn, cho nên hắn không muốn thử. Hắn biết rõ, ước nguyện "vật này không bị tổn hại" của mình chắc chắn sẽ thành công, và nó cũng thể hiện thái độ của hắn.
Trên thực tế đúng là như vậy. Sau khi Vương Bảo Nhạc cầu nguyện, Cầu Nguyện Bình im lặng vài hơi rồi tỏa ra một luồng nhiệt, bao bọc quanh giọt nước mắt. Quả nhiên là vậy, Vương Bảo Nhạc ho khan một tiếng, biết mình coi như đã đi đường tắt, vì vậy hắn đứng dậy cúi đầu rồi lại tiếp tục luyện chế.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua, dưới sự phụ trợ của vô số tu sĩ trong toàn bộ Tả Đạo Thánh Vực, với lượng lớn ấn ký không ngừng được đưa tới, Vương Bảo Nhạc đã thất bại mấy chục lần. Cuối cùng, sau ba tháng... hắn đã đánh vào hàng ngàn vạn ấn ký vào trong giọt nước mắt này, khiến nó lập tức tỏa ra hào quang rực rỡ, hóa thành... vật mang Thủy Đạo chi Chủng!
Trong chốc lát, toàn bộ Tả Đạo Thánh Vực chấn động vang dội, phàm là đạo có liên quan đến nước đều rung chuyển. Thậm chí Vị Ương Thiên Đạo còn hiển hóa ra tiếng kêu rên, quyền hành về Thủy Đạo của nó tại Tả Đạo Thánh Vực... đã bị tước đoạt