STT 196: CHƯƠNG 194: RỐT CUỘC LÀ AI ĐANG MỞ HACK?
Hai chữ này vừa vang lên, phảng phất như lời nói đã thành luật, một lời định càn khôn!
Các chủ dẫu đã mất hết tất cả sức lực, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu, nhưng vẫn vội vàng cúi đầu, cung kính vô cùng. Hắn đã như vậy, mấy vị phó các chủ sau lưng hắn lại càng thế.
Về phần mọi người xung quanh, dù chuyện này không liên quan đến họ, nhưng được tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình một tiểu nhân vật như Vương Bảo Nhạc lật ngược tình thế, ai nấy đều phấn chấn trong lòng, thậm chí còn có cảm giác vinh dự lây, bèn đồng loạt cúi đầu vái lạy lên trời.
Mà Lâm Thiên Hạo, giờ phút này chỉ cảm thấy mọi thứ trong cơ thể như bị rút cạn, nỗi cay đắng trong lòng mênh mông như biển cả, mọi âm thanh xung quanh dường như đều rời xa tai hắn. Giữa cơn mờ mịt, hắn bất giác nhìn về phía Vương Bảo Nhạc, một cảm giác bất lực sâu sắc không khỏi dâng lên trong tâm trí.
Trước mắt hắn hiện lên biết bao hình ảnh, từ lần đầu tiên nhìn thấy Vương Bảo Nhạc, cho đến hết lần này đến lần khác nhắm vào rồi lại thất bại, dần dần hắn đã có một suy nghĩ kỳ quái.
"Cuộc đời của ta, chính ta còn cảm thấy giống như mở hack... thế mà vẫn không bằng tên Vương Bảo Nhạc này. Gã này... chắc chắn cũng mở hack! Không thể trêu vào, không thể trêu vào a..." Giữa nỗi cay đắng chua xót, Lâm Thiên Hạo nản lòng thoái chí.
Về phần Vương Bảo Nhạc, giờ phút này hắn kích động vội vàng ôm quyền cúi đầu thật sâu về phía bầu trời, lớn tiếng nói:
"Đa tạ Thái Thượng trưởng lão! Thái Thượng trưởng lão chí công vô tư, nhất ngôn cửu đỉnh, phán quyết rành mạch, rõ ràng!"
Sau khi Vương Bảo Nhạc vái lạy xong, gương mặt trên bầu trời dường như nhìn hắn một cái, người ngoài không thể nhận ra, nhưng khóe miệng dường như thoáng nở một nụ cười, sau đó gương mặt mờ đi, dần dần hóa lại thành mây mù rồi tan biến.
Cùng lúc đó, luồng uy áp từ trên trời cũng từ từ biến mất. Sau khi toàn bộ Thượng viện đảo khôi phục như thường, Vương Bảo Nhạc tinh thần phấn chấn, nhìn về phía Các chủ.
"Các chủ, mau tuyên bố lại bảng xếp hạng đi!"
Một khi đã xé rách mặt nạ, Vương Bảo Nhạc cũng lười tu bổ hay tỏ vẻ cung kính nữa. Lời nói của hắn vừa vang lên, sắc mặt Các chủ lập tức trở nên khó coi đến cực điểm. Trầm mặc một lúc lâu, ông ta hít sâu một hơi rồi mới lên tiếng.
"Kỳ khảo hạch binh tử lần này, Vương Bảo Nhạc... hạng nhất!" Nói xong, ông ta mang vẻ mặt âm trầm, lập tức xoay người bỏ đi. Theo sau đó, mấy vị phó các chủ nhìn nhau, đều nhìn về phía Vương Bảo Nhạc lắc đầu thở dài rồi lại gật đầu, xem như vừa bày tỏ áy náy vừa thể hiện thiện ý, lúc này mới rời đi.
Ngay khi đám người Các chủ đi rồi, Trần Vũ Đồng lập tức bước nhanh lên phía trước, vui vẻ chúc mừng. Vương Bảo Nhạc cũng ha ha cười lớn, vừa trò chuyện vừa chào hỏi cảm ơn mọi người xung quanh. Hắn vốn là người khéo léo, rất nhanh đã trò chuyện vui vẻ với mọi người. Sau một hồi khách sáo, hắn mới rời khỏi quảng trường để về động phủ.
Suốt cả quá trình, hắn không hề để ý đến Lâm Thiên Hạo, mà Lâm Thiên Hạo hiển nhiên đã hiểu rõ, sớm đã lặng lẽ rời đi, cam chịu số phận.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy ngày trôi qua, quyền ưu tiên nhậm chức của Vương Bảo Nhạc đã được ghi vào hồ sơ. Đồng thời, lệnh điều động và bổ nhiệm phó các chủ Pháp Binh Các cũng được ban hành vào lúc này.
Trong bốn vị phó các chủ ban đầu, có một người đã rời Đạo viện để đến nhậm chức ở Liên bang, đồng thời Trần Vũ Đồng được thăng chức, trở thành phó các chủ!
Về phần chức vụ người phụ trách Viện Quản Bộ bị bỏ trống, vốn có rất nhiều binh tử lão làng tranh đoạt, chắc chắn sẽ có một trận long tranh hổ đấu, thậm chí dưới tình thế giằng co, rất có khả năng sẽ không thể quyết định trong một thời gian ngắn. Nhưng nhờ biểu hiện xuất sắc và quyền ưu tiên của Vương Bảo Nhạc, sư tôn và sư tổ của Trần Vũ Đồng đã thuận lý thành chương đè bẹp tất cả đối thủ cạnh tranh, không gặp quá nhiều trở ngại, bổ nhiệm Vương Bảo Nhạc trở thành người đứng đầu Viện Quản Bộ!
Đối với nhánh của họ mà nói, đây là song hỷ lâm môn. Mặc dù cuộc tranh đoạt chức Đại trưởng lão Pháp Binh Các đã đến vòng ba người và vẫn đang tiếp diễn, nhưng những cuộc đấu đá ở tầng lớp thượng tầng như vậy, quá nhiều người không có tư cách để quan tâm hay tìm hiểu, Vương Bảo Nhạc dẫu có lòng cũng không giúp được gì.
Vì vậy, sau khi chúc mừng Trần Vũ Đồng một phen, Vương Bảo Nhạc chính thức nhậm chức tại Viện Quản Bộ.
Ngày đầu tiên nhậm chức, Vương Bảo Nhạc sửa soạn một phen trong động phủ, nhìn mình trong gương đang mặc đạo bào binh tử, hắn thử đổi vài góc độ khác nhau, cuối cùng tiếc nuối thở dài.
"Quá hoàn hảo..."
Trong niềm vui sướng xen lẫn tiếc nuối đó, Vương Bảo Nhạc hăng hái rời khỏi động phủ, đi thẳng đến Viện Quản Bộ. Vừa xuất hiện, hắn đã thấy trước cổng chính Viện Quản Bộ, có hơn mười nữ đệ tử tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần đang xếp hàng chào đón, còn có một băng rôn trên đó viết những chữ chúc mừng Vương Bảo Nhạc.
Đồng thời, bốn vị đại đội trưởng của Viện Quản Bộ đã sớm chờ sẵn ở cổng lớn, vừa thấy hắn, Chu Bằng Hải là người đầu tiên tiến lên, những người khác cũng lục tục theo sau, cung kính bái kiến.
"Bái kiến binh tử!"
Đối với bốn vị đại đội trưởng này, Vương Bảo Nhạc không hề xa lạ, vì vậy hắn mỉm cười gật đầu, ánh mắt lướt qua những nữ đệ tử kia, lại nhìn thấy băng rôn, trong lòng khoan khoái dễ chịu, nhưng vẻ mặt lại hơi nghiêm túc một chút.
"Các ngươi à... Sau này đừng bày vẽ mấy trò hình thức này nữa." Vương Bảo Nhạc phê bình.
Chu Bằng Hải lập tức vâng dạ, ba vị đại đội trưởng còn lại cũng vội vàng tự kiểm điểm, vây quanh Vương Bảo Nhạc, vừa đi vừa trò chuyện hướng về chủ các. Trên đường đi, tất cả đệ tử Viện Quản Bộ nhìn thấy Vương Bảo Nhạc đều mang vẻ kính sợ, đồng loạt đứng nghiêm bái kiến.
Cứ như vậy, trong sự chào đón suốt quãng đường, Vương Bảo Nhạc đi tới chủ các. Vừa mới ngồi xuống, Chu Bằng Hải đã lập tức pha trà cho Vương Bảo Nhạc, cung kính đặt trước mặt hắn, rồi đứng sang một bên thấp giọng báo cáo thành quả công tác gần đây của toàn bộ Viện Quản Bộ.
Nghe Chu Bằng Hải tường thuật, Vương Bảo Nhạc thỉnh thoảng gật đầu. Sau khi nghe xong, hắn mới nâng chén trà lên. Chu Bằng Hải ở bên cạnh vội cúi đầu, cung kính rời đi. Vương Bảo Nhạc nhanh chóng đặt chén trà xuống, mắt sáng rực đứng dậy, nhìn quanh chủ các, sờ sờ cái này, mó mó cái kia, nội tâm vô cùng thỏa mãn.
"Tuy thân phận của ta bây giờ đã khác xưa, nhưng việc tu luyện và luyện chế linh bảo vẫn phải càng chăm chỉ hơn mới được." Sau khi cảm thấy mỹ mãn, Vương Bảo Nhạc ngồi xuống chiếc ghế dựa thoải mái, lấy ra một gói đồ ăn vặt vừa ăn vừa suy tính con đường sau này.
"Bây giờ đã là Linh Tức tầng bốn rồi, tiếp theo phải cố gắng hơn, tranh thủ sớm ngày đạt tới Chân Tức đỉnh phong... sau đó có thể chuẩn bị cho việc Trúc Cơ rồi." Nghĩ đến sự cường đại của tu sĩ Trúc Cơ trong trận chiến ở cứ điểm, trong lòng Vương Bảo Nhạc lại tràn ngập khát vọng.
"Việc luyện chế linh bảo cũng không thể hoang phế... phải đi nghiên cứu Tứ phẩm linh bảo thôi."
"Còn thanh Long Nha của ta nữa, vật liệu đã gần đủ, sau khi luyện chế nếu có thể đạt tới Tứ phẩm, uy lực cũng không tầm thường... Mặt khác, răng của Thú Vương Kết Đan mà Chu tướng quân đã hứa với ta, đến giờ vẫn chưa đưa... Sẽ không quên mất đấy chứ?" Vương Bảo Nhạc nghĩ đến chuyện này, lập tức ngồi thẳng người, trong lòng băn khoăn không biết có nên đi nhắc nhở một chút không.
"Thôi vậy, chuyện này mà thúc giục thì không hay, cứ chờ một chút, nếu vẫn chưa có thư từ gì cho ta, ta sẽ tìm một lý do đến cứ điểm bái phỏng ngài ấy."
Sau khi xác định những việc cần làm trong tương lai, Vương Bảo Nhạc lại triệu tập bốn vị đại đội trưởng, đơn giản giao phó một phen, lúc này mới rời khỏi Viện Quản Bộ, trở về động phủ bắt đầu tu luyện.
Thời gian trôi qua từng ngày, mọi việc đều rất thuận lợi. Nửa tháng sau, Long Nha cũng được Vương Bảo Nhạc luyện chế thành công.
Nhìn linh bảo trước mặt trông như một cây gậy Lang Nha, Vương Bảo Nhạc rời khỏi Đạo viện, ra vùng hoang dã bên ngoài thử nghiệm một phen. Nhìn linh uy tỏa ra khi bảo vật này được triển khai cùng với lực phá hoại khi ném ra, mặc dù tiếc nuối vì không có răng của Thú Vương, nhưng Vương Bảo Nhạc cũng rất hài lòng.
"Đợi răng Thú Vương về tay, ta sẽ luyện lại nó một lần nữa, uy lực ước chừng sẽ tăng lên không ít."
Thu hồi Long Nha, Vương Bảo Nhạc vui vẻ trong lòng, đạp lên phi thuyền giọt nước, bay trở về Thượng viện đảo.
Khi tiến vào Thượng viện đảo, nhất là khi đến gần Pháp Binh Các, hầu như tất cả những người nhìn thấy Vương Bảo Nhạc, không ai là không chú ý, thậm chí còn có người cúi đầu chào. Vương Bảo Nhạc mỉm cười gật đầu, chào hỏi, trong lòng không khỏi cảm khái.
Quả thật, sau khi trở thành binh tử của Viện Quản Bộ, sự thay đổi về thân phận cùng với thái độ của mọi người đối với hắn khiến tâm trạng hắn lúc nào cũng vui vẻ, nhất là các nữ đệ tử. Vương Bảo Nhạc cảm thấy không ít người trong số họ nhìn mình với ánh mắt như có móc câu.
"Ta đã tìm lại được cảm giác luôn được chú ý như hồi ở Hạ viện đảo rồi, còn về những cô gái kia... ta có thể hiểu được, dù sao trên đời này, người vừa trẻ tuổi, vừa có tiền, vừa đẹp trai, lại vừa nắm quyền hành trong tay như ta, hẳn là của hiếm có một không hai."
"Đổi lại là người khác, nếu có đuôi thì chắc đã vểnh lên tận trời rồi, đâu có được như ta, vừa cần cù chăm chỉ lại vừa khiêm tốn thế này." Vương Bảo Nhạc có chút thổn thức, hắn cảm thấy mình lại phát hiện ra thêm một ưu điểm nữa, đó chính là khiêm tốn.
Giữa những lời cảm khái, đang đắm chìm trong sự khiêm tốn của bản thân, Vương Bảo Nhạc định tăng tốc về động phủ, nhưng đột nhiên, hắn nghe thấy nơi chân trời xa có tiếng gầm quen thuộc. Âm thanh này khiến hắn biến sắc, lập tức nhìn thấy một bóng người quen thuộc từ xa lao tới với tốc độ cực nhanh.
Bóng người đó chính là Kim Cương Viên.
Dường như nó đã âm thầm theo dõi Vương Bảo Nhạc từ lâu, cho nên dù Vương Bảo Nhạc đã đổi phi thuyền, con Kim Cương Viên này vẫn nhận ra ngay lập tức, lao thẳng tới vung một tát.
"Lại đến đánh lén ta!" Vương Bảo Nhạc vừa sợ vừa giận, cũng may sau mấy lần bị Kim Cương Viên đánh lén, hắn đã rèn được một thói quen rất tốt, đó là luôn chú ý xung quanh. Mà tu vi đã đến Chân Tức tầng bốn khiến phản ứng của hắn nhanh hơn. Mặc dù vẫn bị cú tát của Kim Cương Viên sượt qua một bên phi thuyền, nhưng dưới sự khống chế của hắn, cuối cùng hắn cũng tránh được kết cục bị đập bay nhiều lần. Sau khi miễn cưỡng hạ xuống, Vương Bảo Nhạc chật vật lao ra, ngẩng đầu căm tức nhìn lên trời.
Trên bầu trời, Kim Cương Viên thấy lần này Vương Bảo Nhạc phản ứng nhanh như vậy thì rất bất mãn, nó nhe răng trợn mắt với Vương Bảo Nhạc, sau đó quay người lại, lắc lắc cái mông đầy vẻ khinh bỉ, rồi bay về phía Ngự Thú Các.
Cảnh này bị không ít đệ tử Pháp Binh Các xung quanh nhìn thấy, ai nấy đều có vẻ mặt quái dị xen lẫn chút trêu chọc. Mặc dù không ai bàn tán công khai, nhưng chuyện cũ giữa Vương Bảo Nhạc và Kim Cương Viên thì rất nhiều người đều có ấn tượng.
Nhìn bộ dạng đê tiện của Kim Cương Viên, lại để ý thấy những người xung quanh đã thấy cảnh chật vật vừa rồi của mình, Vương Bảo Nhạc cảm thấy mất hết mặt mũi, thù cũ hận mới lập tức dâng lên trong lòng, hắn trừng mắt.
"Con khỉ đê tiện vô sỉ, đã đến lúc cho ngươi biết bản lĩnh thật sự của ta rồi!"