STT 264: CHƯƠNG 262: KINH BIẾN!
Nghe lời sư tôn của mình, Trần Tuệ hô hấp dồn dập, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi. Nàng không thể nào ngờ được, biến cố kinh thiên này lại do chính tông môn của mình và Ngũ Thế Thiên Tộc cùng nhau gây ra.
Nàng biết rõ hậu quả của việc này, tông môn tự nhiên cũng đã có phán đoán. Đây gần như là đối đầu với toàn bộ liên bang, một khi bị bại lộ, e rằng sẽ gây ra một cuộc chiến tranh cực lớn.
Thế nhưng, dù là vậy, tông môn vẫn tham gia. Điều này khiến Trần Tuệ hít vào một hơi khí lạnh, ý thức được rằng mưu đồ lần này của tông môn chắc chắn cực lớn!
Bà lão không nói thêm gì, sau khi đưa cho Trần Tuệ một ít đan dược, bà lại hỏi vài chi tiết về linh nguyên, biết được đó là một chiếc tiểu đỉnh thì mới xoay người, đạp không bay nhanh về phía nơi Vương Bảo Nhạc đang Trúc Cơ!
Tốc độ của bà cực nhanh, Phong Lôi cuồn cuộn, khiến thương khung biến ảo, tám phương nổ vang, thu hút sự chú ý của không ít tu sĩ nơi đây. Khi nhìn thấy bóng dáng bà lão trên bầu trời, tất cả những ai tận mắt nhìn thấy đều cảm thấy đầu óc nổ vang, tâm thần dấy lên sóng lớn kinh thiên.
"Kết Đan!"
"Trời ạ, sao có thể như vậy, không thể nào, tu sĩ Kết Đan... lại ở trong Bí cảnh Mặt Trăng!!"
"Phong ấn chưa hề được mở ra, nơi này lại có tu sĩ Kết Đan!!!"
Trong phạm vi này, đông đảo tu sĩ đều kinh hãi, toàn thân run rẩy, liên tục hít khí lạnh, chỉ cảm thấy lần này Bí cảnh Mặt Trăng xảy ra hết đại sự này đến đại sự khác vượt xa sức tưởng tượng. Cuối cùng sẽ phát triển đến đâu, không một ai biết được, sự kính sợ trong lòng đã không cách nào hình dung!
Không thèm để ý đến sự kinh hãi của đám tu sĩ Chân Tức kia, bà lão thậm chí còn chẳng buồn che giấu tốc độ của mình. Dù sao thì những gì cần chuẩn bị trước đó cũng đã hoàn thành gần hết, đã vậy thì bà cũng không cần phải che giấu nữa, thế nên mới ra ngoài tìm kiếm đệ tử. Lúc này nghe được tin tức về vật phẩm nguyên vẹn, bà cũng rất vui mừng.
"Tiểu đỉnh này vừa hay có thể dùng làm vật Trúc Cơ cho Tuệ Nhi nhà ta!"
Mà giờ khắc này, Vương Bảo Nhạc đang khoanh chân ngồi trong sơn động, mang theo kích động và mong chờ, nhanh chóng tiến hành Trúc Cơ.
Truy Nguyên Trúc Cơ được chia làm hai bước, bước đầu tiên là Dung Linh, dùng linh lực của bản thân bao bọc mảnh vỡ hoặc vật phẩm nguyên vẹn, khiến nó hư hóa, dung hợp ở một mức độ nhất định với linh khí của mình, sau đó nuốt vào cơ thể, rơi xuống đan điền.
Sau đó chính là bước thứ hai, Trúc Mệnh!
Cái gọi là Trúc Mệnh chính là khiến huyết nhục và sinh mệnh cộng hưởng với nó, từ trong ra ngoài, triệt để dung hợp làm một, mượn sức mạnh truy nguyên để xây dựng nền tảng!
Trúc là xây dựng, Cơ là truy nguyên!
Trúc Cơ, ở một mức độ nào đó, cũng giống như trong cơ thể mọc ra thêm một khí quan. Tác dụng của khí quan này chính là khiến cho sinh mệnh của tu sĩ xuất hiện một lần tiến hóa và nhảy vọt!
Từ đó về sau, linh khí không còn là bình không rễ, mà bản thân tu sĩ sẽ trở thành một vòng xoáy linh nguyên, từ đó có được nền tảng để chính thức hấp thu lực lượng của trời đất, đoạt tạo hóa của vũ trụ!
Một khi thành công, bản chất sinh mệnh, thuật pháp cùng với tất cả mọi thứ đều sẽ xuất hiện biến hóa to lớn nghiêng trời lệch đất!
Rất nhanh, theo tu vi của Vương Bảo Nhạc khuếch tán, linh lực của hắn trào ra, bao bọc lấy tiểu đỉnh kia. Sau đó, hai tay hắn bấm pháp quyết, dựa theo phương pháp được ghi lại trong tài liệu của đạo viện để thử Dung Linh.
Dần dần, dưới sự bao bọc của linh lực, tiểu đỉnh bắt đầu xuất hiện dấu hiệu trong suốt, chớp động rồi trở nên hơi mờ, cho đến cuối cùng hoàn toàn trong suốt, không còn nhìn thấy được nữa. Lúc này, trong mắt Vương Bảo Nhạc lộ ra vẻ nóng rực, hắn đột ngột há miệng hít nhẹ một hơi, linh lực đang tràn ra lập tức cuốn lấy chiếc tiểu đỉnh vô hình, bay thẳng vào miệng hắn.
Ngay lập tức, Vương Bảo Nhạc cảm giác như thể mình vừa nuốt một viên thạch rau câu, vừa mềm vừa mượt. Yết hầu khẽ động, linh lực được nuốt vào miệng liền chìm xuống đan điền.
Tại đó, chiếc tiểu đỉnh vốn trong suốt giờ phút này dần dần khôi phục, cho đến khi không còn trong suốt nữa, lơ lửng bất động phía trên Phệ Chủng.
"Quả nhiên có thể dùng để Truy Nguyên Trúc Cơ, lại còn là vật phẩm nguyên vẹn cực kỳ hiếm thấy, dễ dàng hoàn thành bước đầu tiên như vậy!!" Vương Bảo Nhạc vui mừng kích động. Trong tài liệu của Phiêu Miểu Đạo Viện có giới thiệu về bước đầu tiên này, trong đó nói rằng bước này không hề dễ dàng, phải dung hợp từng mảnh trong số hai mươi mảnh vỡ, lại còn phải ngưng tụ chúng lại thành một thể trong người.
Hơn nữa, trong quá trình này không được phép có nửa điểm sai sót, còn phải uẩn dưỡng, nếu không, thất bại trong gang tấc còn là chuyện nhỏ, thậm chí rất có khả năng sẽ khiến kinh mạch và đan điền của bản thân bị trọng thương, từ đó nguy hiểm đến tính mạng.
Nhất là trong quá trình này, cơ thể không thể di chuyển, phải tiến hành ở một nơi tuyệt đối an toàn. Điểm này, mặc dù Vương Bảo Nhạc dung hợp vật phẩm nguyên vẹn, nhưng cũng cần phải tuân theo. Thậm chí hắn đã nhận ra, giờ phút này chính mình không thể cử động tùy tiện, nếu không, vì tiểu đỉnh này vừa mới được dung nhập vào cơ thể, chỉ một sự cố ngoài ý muốn sẽ khiến nó bất ổn, từ đó làm linh nguyên bên trong khuếch tán, cơ thể hắn sẽ nổ tung như một quả bóng bay bị thổi căng.
Vì vậy trên đường đi trước đó, Vương Bảo Nhạc mới không dám thử, cho đến giờ phút này, hắn cho rằng đã rất an toàn mới tranh thủ thời gian Trúc Cơ. Lúc này, hắn hít sâu một hơi, duy trì trạng thái cơ thể, sau khi ổn định tiểu đỉnh đã dung nhập vào vị trí đan điền, Vương Bảo Nhạc bắt đầu tiến hành bước thứ hai, cũng là bước quan trọng nhất, và là khâu cuối cùng.
Trúc Mệnh!
Nếu như nói khâu thứ nhất không thể xảy ra sự