STT 351: CHƯƠNG 349: KHỞI ĐẦU VỚI MỘT CON LỪA
Lúc này, khi những người được đề cử khác cùng tùy tùng của họ đang nhìn Vương Bảo Nhạc với ánh mắt hoặc kỳ quái, hoặc giễu cợt, thì tại trung tâm chỉ huy, Vực chủ Hỏa Tinh, Phó Vực chủ cùng không ít cao tầng khác cũng đã thấy được cảnh này. Từng người một đều trừng mắt, có người giả vờ như không thấy, có người lại lắc đầu cười khổ.
Họ không xem trọng Vương Bảo Nhạc, không phải vì có thù oán gì với hắn, mà vì cuộc khảo hạch lần này, tuy không phải đã được định sẵn, nhưng là cuộc tranh đấu giữa các thế lực lớn. Bất kỳ thế lực nào tham gia cuộc khảo hạch lần này đều đã bỏ ra cái giá rất lớn, chuẩn bị vô cùng hoàn thiện, việc phân bổ người hầu cũng rất toàn diện.
Bất kể là chiến tu, trận tu hay pháp binh tu, tất cả đều có đủ, đảm bảo dù gặp phải chuyện gì cũng có thể thuận lợi vượt qua.
Còn về chuyện của Vương Bảo Nhạc, trong khoảng thời gian này họ cũng đã tìm hiểu, thậm chí các thế lực khác cũng đa số đã dò hỏi ngọn ngành, biết rõ lần này Vương Bảo Nhạc có thể nói là đã tự ý hành động, không nghe theo sự sắp xếp của Tứ Đại Đạo Viện mà cưỡng ép trở thành người được đề cử.
Đối với việc này, cách nhìn của mọi người cơ bản giống nhau, đều cảm thấy Vương Bảo Nhạc không có bất kỳ thế lực nào chống lưng, dù có được danh ngạch ứng cử viên, nhưng trong cuộc khảo hạch này, chắc chắn sẽ thảm bại.
Thậm chí căn bản không cần phải so sánh gì cả, Vương Bảo Nhạc dù sao cũng chỉ có một mình, đồng thời về mặt tài nguyên cũng hoàn toàn không thể nào so sánh với những người được đề cử khác.
Phải biết rằng trọng điểm của cuộc khảo hạch lần này là trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi thú triều ập đến, phải chế tạo phòng tuyến nhanh nhất có thể, đồng thời phải chạy đua với thời gian trong quá trình đối kháng thú triều để xây dựng nên hình thái ban đầu của thành trì, khiến cho mô hình thành trì sau khi xuất hiện có thể chống cự được thú triều lớn hơn, cho đến khi kiên trì được đến cuối cùng.
Mà Vương Bảo Nhạc ở đây chỉ có một mình, lại không có tài nguyên, chờ đợi hắn cũng chỉ có việc sau khi lộ mặt thì bóp nát ngọc giản để dịch chuyển rời đi, rồi bị đào thải...
"Vẫn còn quá trẻ tuổi, đây dù sao cũng là cuộc cạnh tranh giữa mấy thế lực lớn, làm sao có thể để một người không được ủng hộ giành chiến thắng cuối cùng được chứ."
"Không có bất kỳ cơ hội nào, Vương Bảo Nhạc này, có chút không khôn ngoan, đúng là hồ đồ."
"Đúng vậy, ta nghe nói Bạch Lộc Đạo Viện vì chuyện này mà nổi giận, thậm chí còn công khai điểm danh, phê bình Phiêu Miểu Đạo Viện..."
Trong trung tâm chỉ huy, khi mọi người đang thấp giọng cảm khái, Đại Thụ mặt không biểu cảm, nhưng khi nhìn về phía bóng dáng Vương Bảo Nhạc ở xa, khóe miệng ông ta lộ ra một nụ cười khẩy kín đáo. Theo ông ta cảm nhận, Vương Bảo Nhạc này đúng là có chút không biết lượng sức mình.
"Hắn tưởng đây là mặt trăng chắc!"
Trong lúc mọi người và Đại Thụ hoặc là thảo luận, hoặc là lắc đầu, Vực chủ Hỏa Tinh cũng có chút không nhìn nổi nữa, dứt khoát trực tiếp truyền lệnh.
"Khí cầu khởi hành, ngay khoảnh khắc đến khu vực Thần Binh, cuộc khảo hạch sẽ lập tức bắt đầu!"
Theo mệnh lệnh của Vực chủ Hỏa Tinh, mười chiếc khí cầu trong không cảng lập tức truyền ra tiếng nổ ầm ầm, sẵn sàng cất cánh. Lý Di cùng những người được đề cử khác cũng đều nhận được thông báo, từng người một lập tức đi thẳng đến khí cầu của mình.
Trong quá trình bước lên khí cầu, Lý Di còn mỉm cười ngọt ngào với Vương Bảo Nhạc ở phía xa, nhưng sau khi bước vào trong, lúc người ngoài không nhìn thấy, vẻ khinh miệt và coi thường trong mắt nàng ta rốt cuộc không thể che giấu được nữa.
"Tên béo như heo!" Nàng ta thấp giọng mắng một câu, trong lòng đắc ý vô cùng, cũng đang suy nghĩ sau khi mình trở thành tân khu trưởng, có lẽ không cần tu luyện Vô Tình Đạo nữa cũng được. Dù sao nàng ta cảm thấy đến lúc đó thân phận địa vị của mình đã khác xưa, lại phải cố nén sự buồn nôn để liếc mắt đưa tình với Vương Bảo Nhạc thì có chút không chịu nổi, đồng thời càng cảm thấy mất mặt.
Trong lúc Lý Di đang cân nhắc những chuyện này, Trác Nhất Tiên cũng bước vào khí cầu. Hắn từ đầu đến cuối đều cười lạnh, địch ý trong mắt không hề che giấu mà nhắm thẳng vào Vương Bảo Nhạc. Nhưng suy nghĩ của hắn cũng không khác Lý Di là mấy, lúc này trong lòng cũng tràn đầy ngạo nghễ.
"Cuối cùng thì, ngươi cũng chỉ là một trong rất nhiều học sinh của Tứ Đại Đạo Viện mà thôi, không có Tứ Đại Đạo Viện chống lưng, ngươi chỉ là một thứ rác rưởi!"
Khổng Đạo tuy không tỏ ra coi thường và có địch ý rõ ràng như vậy, nhưng ấn tượng gần đây của hắn đối với Vương Bảo Nhạc không tốt, nhất là vì chuyện con lừa nhỏ nên càng trở nên cực kỳ tệ. Lúc này hắn chỉ lạnh lùng liếc Vương Bảo Nhạc một cái rồi chẳng thèm nhìn thẳng.
Những người được đề cử khác cũng đa số đều như vậy, còn có mấy vị không hề che giấu mà lắc đầu cười nhạo, nhìn Vương Bảo Nhạc như xem một tên hề, không thèm để ý mà lần lượt leo lên khí cầu của mình.
Những ánh mắt này, có cái Vương Bảo Nhạc không thấy được, nhưng vẫn chú ý tới một bộ phận, điều này khiến cơn tức trong lòng hắn càng bùng lên.
"Có gì ghê gớm chứ, các ngươi có bối cảnh, có thế lực thì sao, Vương Bảo Nhạc ta bản thân chính là một thế lực!" Vương Bảo Nhạc nén một hơi trong lòng, nghiến răng, đi về phía khí cầu. Khi một mình hắn và một con lừa leo lên chiếc khí cầu đủ sức chứa vạn người này, nhìn hai bên trống trải, Vương Bảo Nhạc lại cảm thấy cũng không tệ, ít nhất là ở đây rộng rãi...
Cứ như vậy, mười chiếc khí cầu triển khai tốc độ tối đa, bay qua vùng hoang dã của Hỏa Tinh. Mất trọn ba canh giờ mới tiếp cận được đích đến.
Càng đến gần, tâm trạng Vương Bảo Nhạc cũng dần dần kích động lên. Thật sự đây là lần hắn rời xa thành thực dân xa nhất, thời gian cũng hao tốn rất lâu. Sở dĩ chậm như vậy là vì khi đến gần ngoại vi khu vực Thần Binh, nơi đó tồn tại sự nhiễu loạn phóng xạ cực mạnh, giống như một cơn bão từ, khiến cho khí cầu phải từ từ tiến về phía trước, tựa như chìm trong nước.
Nhất là bên ngoài khí cầu còn không ngừng truyền đến những âm thanh như có gì đó va chạm, khiến cho chiếc khí cầu có thể chở vạn người này cũng phải lắc lư không ngừng. Nhưng kỳ lạ là khi nhìn ra ngoài, bầu trời lại hoàn toàn trống trải, không thấy bất kỳ sự tồn tại nào, điều này khiến Vương Bảo Nhạc cũng phải chấn động trong lòng.
Mà khu vực mặt đất, theo hành trình của khí cầu, dần dần không còn là tuyết trắng mà lộ ra mặt đất màu hồng. Hơn nữa càng tiếp cận đích đến, màu sắc của mặt đất lại càng trông mà kinh hãi.
Cúi đầu nhìn xuống, toàn bộ đại địa dần dần như được nhuộm bằng máu tươi, điều này khiến tất cả những ai lần đầu chứng kiến đều tâm thần bất an.
Lại qua khoảng nửa canh giờ, mười chiếc khí cầu lúc này mới lảo đảo, chậm rãi vượt qua vùng đại địa huyết sắc. Khi những dãy núi trập trùng xuất hiện trong mắt mọi người, hơi thở của họ cũng càng lúc càng dồn dập, cho đến khi... đến được đích đến của lần này...
Khu vực Thần Binh!
Nơi đây có thể nói là nội địa của Hỏa Tinh, cách thành thực dân rất xa xôi, đồng thời ở đây cũng tồn tại những dãy núi trập trùng. Mà địa quật nơi có Thần Binh lại nằm ngay chính giữa những dãy núi này... Ở đó có một vùng bình nguyên không nhỏ, từ xa nhìn lại trông như một thung lũng.
Vùng bình nguyên này chính là nơi xây dựng tân khu của Hỏa Tinh. Mà ở trung tâm bình nguyên, có thể thấy một cái địa quật khổng lồ, phía trên có một màn sáng không màu đang phong ấn, khiến cho mọi thứ tồn tại bên trong địa quật đều rất khó xông ra. Mặc dù vậy, vẫn có thể thỉnh thoảng thấy những bóng dáng dữ tợn từ bên trong địa quật liên tục lao vào phong ấn.
Mỗi một lần va chạm đều khiến màn sáng phong ấn lóe lên, chiếu rọi cả bầu trời.
Loáng thoáng còn có thể nghe được từng trận gầm gừ gào thét trầm đục từ bên trong địa quật được phong ấn truyền ra, vang vọng khắp nơi. Đồng thời khi khí cầu đến nơi, tất cả mọi người bên trong đều lập tức thấy được trên mặt đất, mười khu vực được phân chia thành hình tròn bao quanh địa quật.
Mười khu vực này vừa giáp ranh nhau lại vừa có ranh giới rõ ràng. Bên trong là một mảnh đất trống, không có bất kỳ công trình kiến trúc nào, thậm chí có nơi còn có không ít thảm thực vật kỳ dị.
Rất nhanh, khi mười chiếc khí cầu chậm rãi hạ xuống, gần như ngay lập tức khi vừa dừng lại, Lý Di và những người khác liền phi thân nhảy ra, dẫn theo người hầu của mình đi thẳng đến khu vực bên dưới. Những người được đề cử khác cũng đều như thế, hiển nhiên là giữa họ đã sớm có giao ước, đối với mười khu vực này cũng đã tự phân chia xong, cho nên lúc này không hề có chút bối rối nào, mọi thứ đều diễn ra trật tự, nhanh chóng tiến hành.
Chỉ trong vài hơi thở, Lý Di và các ứng cử viên khác đã đến khu vực mình chọn. Không hề chậm trễ nửa điểm, theo lệnh của họ, người hầu của họ lập tức lấy ra vô số tài nguyên từ trong Túi Trữ Vật của mình... rồi bắt đầu xây dựng với tốc độ cực nhanh!!
Khi Vương Bảo Nhạc cũng bước ra khỏi khí cầu, hắn đã chứng kiến cảnh tượng khí thế ngất trời ở chín trong mười khu vực. Nhìn những người hầu kia lấy ra đủ loại vật liệu và tài nguyên, dù Vương Bảo Nhạc trước đó đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không khỏi nuốt nước bọt.
"Giàu thật!" Lẩm bẩm vài câu xong, Vương Bảo Nhạc thở dài, nhìn khu vực bị chừa lại như thể không ai thèm muốn, đầy cỏ dại và cây khô, trông còn cằn cỗi hơn cả đất hoang...
Mang theo tinh thần không chịu thua, Vương Bảo Nhạc vội vàng chạy tới, định nhổ cỏ trước, nhưng sau khi giật vài cái mới phát hiện cỏ ở đây có độ dẻo dai rất lớn. Nếu có nhiều người thì không sao, nhưng chỉ có một mình hắn, muốn dọn sạch cỏ ở một khu vực lớn như vậy chắc chắn sẽ tốn rất nhiều thời gian.
"Quá đáng thật, không thèm thương lượng với ta một tiếng đã đẩy cho ta chỗ tệ nhất này!" Vương Bảo Nhạc không cam lòng, định lấy khôi lỗi xây dựng ra, nhưng nghĩ lại vẫn chưa đến lúc dùng, bèn quay đầu nhìn con lừa nhỏ.
"Đồ lừa thối, ăn đi!" Vương Bảo Nhạc ho khan một tiếng.
Con lừa nhỏ cắn một miếng, suýt nữa thì nhổ ra, nhưng chưa kịp nhổ, nó đã chú ý tới ánh mắt không mấy thiện cảm của Vương Bảo Nhạc, lập tức sợ hãi, vẻ mặt đáng thương, ao ước nhìn sang các khu vực đang sôi nổi khác. Hết cách, nó chỉ có thể cúi đầu bắt đầu ăn...
Lúc này, mười chiếc khí cầu chậm rãi bay lên không, chọn những góc độ khác nhau trên bầu trời và bắt đầu ghi hình. Cùng lúc đó... buổi phát sóng trực tiếp trên toàn Liên Bang cũng được mở ra ngay khoảnh khắc này!
Trong nháy mắt, hàng triệu gia đình trên toàn Liên Bang, thông qua các loại màn hình linh tức truyền thông, đã thấy được khu vực Thần Binh, thấy được phong thái của Lý Di và những người khác cùng với công cuộc xây dựng khí thế ngất trời ở chín khu vực kia, và đương nhiên cũng thấy được... Vương Bảo Nhạc lẻ loi trơ trọi, đang chắp tay sau lưng, chê con lừa nhỏ ăn cỏ chậm nên đá nó một cái...
Lập tức, hình ảnh của hắn đã mạnh mẽ chiếm hết ống kính, thu hút vô số ánh mắt kinh ngạc...