STT 670: CHƯƠNG 668: TẠM NGỪNG BÚT MỘT THỜI GIAN
Thật xin lỗi, gửi những người bạn độc giả của ta.
Có lẽ là do nhân sinh vô thường, thế sự khó lường, cũng có lẽ là do thời vận không tốt, chỉ đành buồn bã thở than.
Với quyển sách Ba Tấc Nhân Gian này, ta đã từng cho rằng mình có thể tái sinh linh hồn, có thể tìm lại niềm vui, nhưng rồi ta phát hiện... ta có chút lực bất tòng tâm.
Cảm giác mệt mỏi ấy khiến ta phải hết lần này đến lần khác giãy giụa trên bờ vực sụp đổ.
Sự mờ mịt trong lòng ấy khiến ta đêm từng đêm mất ngủ cho đến hừng đông.
Sự kìm nén ấy khiến ta không tài nào thở nổi, ta cảm thấy mình như một con cá mắc cạn trên sa mạc.
Xin lỗi các bạn, ta đã cập nhật không đều.
Xin lỗi các bạn, ta đã nợ lại không ít chương.
Xin lỗi các bạn, ta muốn điều chỉnh lại trạng thái, muốn bản thân được trở lại như xưa.
Xin hãy cho ta một khoảng thời gian, được không? Để tinh thần ta, để ký ức ta, để những xúc cảm của ta, có được một bến đỗ bình yên.
Xin hãy cho ta một khoảng thời gian, ta muốn được nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thật tốt, đi đến những miền trời đất mới, ngắm nhìn cực quang, ngồi dưới bầu trời đầy sao, và tìm lại chính mình.