STT 915: CHƯƠNG 912: LÀM CHỦ MẮT HẰNG TINH!
Hắn đã hiểu rõ, đối phương chắc chắn có cách nào đó để che giấu chấn động huyết mạch, khiến mình không thể cảm ứng được. Đồng thời, hắn cũng ý thức được... đây có lẽ là bí mật lớn nhất của Chưởng Thiên lão tổ.
Thân là Hoàng tộc nhưng lại không ai biết quan hệ của hắn với Hoàng tộc, thậm chí còn trở thành một Hành Tinh lão tổ, lại ra tay tàn nhẫn độc ác với chính tộc nhân của mình. Chắc hẳn trong đó phải có những chuyện xưa bị chôn vùi theo năm tháng, chẳng qua chỉ là câu chuyện về một dòng dõi Hoàng tộc nào đó bị lưu lạc bên ngoài từ nhiều năm trước. E rằng tất cả những người biết chuyện đều đã bị hắn diệt khẩu từ lâu!
“Trước đó ta quả thực chưa có được quyền hạn của Hằng Tinh, nhưng sau khi giết ngươi thì sẽ có. Có thể biết được những điều này trước khi chết, cũng xem như lão phu không uổng cho ngươi!” Chưởng Thiên lão tổ thản nhiên nói, rồi giơ tay phải lên, chỉ về phía Vương Bảo Nhạc.
Lập tức, một luồng sức mạnh khổng lồ ầm ầm tuôn ra, quét thẳng về phía Vương Bảo Nhạc, khiến cơ thể vốn đã như dầu cạn đèn tắt của hắn run lên, rồi tan thành tro bụi, bỏ mạng tại chỗ!
Sau khi giết Vương Bảo Nhạc, nội tâm Chưởng Thiên lão tổ không nén được phấn chấn. Hắn đúng là người của Hoàng tộc, những phán đoán trước đó của Vương Bảo Nhạc hoàn toàn chính xác. Mục đích của hắn là xúi giục Vương Bảo Nhạc đấu đá với Hoàng tộc, để họ tàn sát lẫn nhau càng nhiều càng tốt. Đến khi hắn trở thành người duy nhất của Hoàng tộc còn ẩn mình trong bóng tối, ngoài Long Nam Tử ra, thì hắn sẽ ra tay.
Đương nhiên, việc Vương Bảo Nhạc trúng kế trên Hằng Tinh không nằm trong dự tính, nhưng chuyện này lại giúp ích rất lớn cho kế hoạch sau này của hắn. Bởi vì tả hữu trưởng lão của Thiên Linh Tông đã rời đi, hắn cuối cùng cũng có cơ hội, nhân lúc vùng sáng của mặt trời xuất hiện để chém giết những thành viên Hoàng tộc còn lại, và cưỡng ép giết chết Hạc Vân Tử!
Mặc dù lần ám sát này xảy ra chút bất trắc, quyền hạn của Hằng Tinh không hề chuyển dời sang, hơn nữa hắn cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ. Dù sao, để giết được Hạc Vân Tử đang được bảo vệ nghiêm ngặt, dù có thành công hắn cũng không thể bình an trở về. Nhưng sau khi hắn lộ ra thân phận của mình trước cơn thịnh nộ của Thiên Linh Tông, mọi chuyện lại diễn ra về cơ bản khớp với kế hoạch!
Bởi vì dù quyền hạn không chuyển dời, nhưng ấn ký đã chuyển sang người hắn, chính là ấn ký màu trắng giữa hai hàng lông mày.
Những gì Hạc Vân Tử cho được, hắn cũng cho được. Chẳng phải chỉ là ấn ký của Tinh Vẫn Chi Địa thôi sao? Hơn nữa, những gì Hạc Vân Tử không cho được, hắn, Chưởng Thiên, cũng có thể cho!
Vì vậy, hắn đã trở thành đồng minh mới của Thiên Linh Tông. Sau khi phân tích nguyên nhân quyền hạn Hằng Tinh không chuyển dời, hắn cũng đã đoán được phần nào đáp án. Huyết mạch là sự kết hợp giữa huyết nhục và truyền thừa Thần Mục Quyết, mà ấn ký vốn đã dung nhập vào huyết nhục, nên việc nó chuyển dời chủ yếu dựa vào liên kết huyết nhục thực sự. Nhưng quyền hạn của Hằng Tinh thì khác, Hằng Tinh là ngoại vật, nói nó là một pháp khí khổng lồ cũng không ngoa, nên việc chuyển dời quyền hạn lại cần đến truyền thừa Thần Mục Quyết nhiều hơn.
Rõ ràng, về mặt truyền thừa, hắn không bằng Vương Bảo Nhạc. Cách giải quyết rất đơn giản: giết Long Nam Tử, khiến bản thân trở thành người duy nhất nắm giữ truyền thừa là được.
Nghĩ vậy, Chưởng Thiên lão tổ đang cảm nhận chấn động từ Thần Mục sau lưng thì chưởng tòa Thiên Linh Tông lạnh lùng liếc sang, thản nhiên nói:
“Long Nam Tử đã chết, chúc mừng Chưởng Thiên đạo hữu đã có được toàn bộ quyền hạn của Mắt Hằng Tinh. Xin hãy mở nó ra để nhóm người thứ hai của văn minh Tử Kim chúng ta tới. Trong đó có Đạo Tử của văn minh Tử Kim, người đã được chỉ định để nhận ấn ký. Còn con thuyền của Tinh Vẫn Chi Địa... tính theo thời gian thì cũng sắp đến rồi.”
Nghe lời của chưởng tòa Thiên Linh Tông, chân mày Chưởng Thiên lão tổ dần nhíu lại, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.
“Ta vẫn chưa cảm nhận được quyền khống chế...”
“Chưởng Thiên!” Ánh mắt chưởng tòa Thiên Linh Tông lập tức lạnh băng.
“Ngươi đã diệt sạch Hoàng tộc Thần Mục, hiện tại trong toàn bộ văn minh Thần Mục, ngươi là người duy nhất sở hữu huyết mạch và truyền thừa, ấn ký cũng đã ở trên người ngươi. Giờ Long Nam Tử đã chết, quyền hạn của Hằng Tinh lẽ nào lại không thuộc về ngươi?” Lời nói đã lộ rõ sự bất mãn, với tâm cơ của Chưởng Thiên lão tổ, tự nhiên nghe ra được.
Nhưng chân mày hắn càng nhíu chặt, vẻ nghi hoặc trong mắt càng sâu. Hắn nhìn chưởng tòa Thiên Linh Tông, dù trong lòng khinh thường đầu óc của đối phương nhưng vẫn giải thích:
“Thiên Linh đạo hữu, ta đã phát đạo thề, ngay cả ấn ký sao băng cũng đã đem ra giao dịch kết minh với các ngươi, lẽ nào lại đi so đo cái quyền khống chế Hằng Tinh này? Nhưng hiện tại, ta thực sự không có!”
“Vậy thì khả năng duy nhất...” Nói đến đây, sắc mặt Chưởng Thiên lão tổ đột biến, hắn ngẩng phắt đầu nhìn về nơi Vương Bảo Nhạc vừa bỏ mạng, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.
“Tên Long Nam Tử này... chưa chết!!”
Lời Chưởng Thiên lão tổ vừa dứt, sắc mặt chưởng tòa Thiên Linh Tông cũng trở nên khó chịu, vừa định mở miệng thì thần sắc hắn cũng biến đổi trong chớp mắt, ngẩng phắt đầu nhìn về phía Hằng Tinh.
Nhìn lại, có thể thấy Hằng Tinh ở phía xa đang truyền ra chấn động, rõ ràng trận pháp trên đó đã bị kích hoạt!
“Không hay rồi!!”
Cùng lúc đám người này biến sắc, bản nguyên pháp thân của Vương Bảo Nhạc đã như một ngôi sao băng, lao thẳng tới trận pháp bên ngoài Hằng Tinh. Thực tế, lúc phân thân của hắn đang cầm chân mọi người, pháp thân đã lặng lẽ rời khỏi thiên thạch, đi thẳng đến Hằng Tinh.
Vào lúc phân thân tử vong, hắn đã ở rất gần Hằng Tinh. Hắn không còn ẩn nấp nữa mà tăng tốc tối đa, cuối cùng vào khoảnh khắc Chưởng Thiên và những người khác nhận ra điều bất ổn, thân ảnh hắn đã đâm sầm vào trận pháp trên Hằng Tinh!
Hiện tại bên ngoài Hằng Tinh không có tu sĩ Hành Tinh, ngay cả Linh Tiên cũng chỉ có hai ba người, nên căn bản không thể cảm ứng hay ngăn cản Vương Bảo Nhạc. Trở ngại duy nhất chính là trận pháp, nhưng chỉ cần cho hắn đủ thời gian, Vương Bảo Nhạc tự tin có thể phá vỡ nó để tiến vào bên trong!
Bởi vì hắn đã nhận ra, dù Chưởng Thiên lão tổ đã giết Hạc Vân Tử, nhưng hắn ta vẫn không có được quyền khống chế Hằng Tinh. Điều này cho thấy... rất có khả năng bây giờ chính mình đã hoàn toàn sở hữu quyền hạn đối với Hằng Tinh!
Nếu không, đại trận trên Mắt Hằng Tinh đã không cần phải bố trí, và Thiên Linh Tông cùng Chưởng Thiên lão tổ cũng không cần phải tốn công sức như vậy để truy lùng chặn giết mình.
Một khi phán đoán này là sự thật, thì Hằng Tinh chính là nơi an toàn nhất đối với hắn trong văn minh Thần Mục lúc này, cũng là nơi có thể giúp hắn đứng ở thế bất bại!
“Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước chực sẵn. Chưởng Thiên lão tổ, mặc cho ngươi tính toán sâu xa thế nào, lần này... ngươi vẫn bị ta nhìn thấu tất cả, cướp được tiên cơ!” Trong mắt Vương Bảo Nhạc loé lên tinh quang, cả người như sao băng, trong tiếng nổ vang, trực tiếp xuyên qua quân đoàn tu sĩ của Thiên Linh Tông bên ngoài Hằng Tinh. Những nơi hắn đi qua, mọi thứ đều tan tác, không một ai có thể ngăn cản hắn dù chỉ một chút.
Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Vương Bảo Nhạc, như một vị Chiến Tiên, trong lớp Đế Hoàng Giáp bao phủ, dưới ánh sáng chói lòa của thần binh, giữa lúc Yểm Mục Quyết bùng nổ dữ dội, lao thẳng vào trận pháp bên ngoài Hằng Tinh.
Tinh không chấn động, bên trong Hằng Tinh dường như cũng rung chuyển, dấy lên vô số sóng nhiệt. Trận pháp bên ngoài cũng nhanh chóng lóe sáng, từ xa nhìn lại như một mái vòm mờ ảo khổng lồ. Giờ phút này, mái vòm đó vậy mà lại xuất hiện những gợn sóng vặn vẹo!
Điểm gây ra sự vặn vẹo chính là nơi Vương Bảo Nhạc va chạm. Chỗ đó không ngừng lõm xuống, hào quang sáng chói bắn ra tứ phía như đang chống cự, nhưng dưới sự bùng nổ tu vi của Vương Bảo Nhạc, sự chống cự này rõ ràng không thể kéo dài.
Bởi vì... Vương Bảo Nhạc của ngày hôm nay, xét về chiến lực, đã không khác gì một tu sĩ Hành Tinh, thậm chí một Hành Tinh sơ kỳ yếu hơn một chút cũng không còn là đối thủ của hắn!
Cùng lúc đó, chưởng tòa Thiên Linh Tông và Chưởng Thiên lão tổ sau khi hoàn hồn cũng đều biến sắc, vội vàng bộc phát thần thông, lao nhanh về phía Hằng Tinh. Dù họ không tiếc hao tổn tu vi, toàn lực di chuyển, trong thời gian ngắn đã đến được bên ngoài Hằng Tinh, nhìn thấy Vương Bảo Nhạc đang toàn lực phá trận, muốn ngăn cản nhưng đã muộn một bước...
Không đợi họ ra tay, trận pháp Hằng Tinh đã truyền ra chấn động dữ dội rồi sụp đổ ngay trước mắt họ. Nơi lõm xuống không ngừng kia, cũng chính là tâm điểm của sự vỡ vụn. Giờ phút này, khi trận pháp tan vỡ, Vương Bảo Nhạc đứng đó quay đầu lại, nhìn sâu vào Chưởng Thiên lão tổ và những người khác vừa chạy tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt.
Nụ cười này khiến sắc mặt chưởng tòa Thiên Linh Tông trở nên khó coi, khiến thần sắc Chưởng Thiên lão tổ càng thêm âm trầm. Nhất là khi... những mảnh vỡ của trận pháp bắn ra tứ tán, cũng làm nổi bật lên mặt trời Hằng Tinh đang bùng nổ dữ dội, dấy lên vô số sóng nhiệt sau lưng Vương Bảo Nhạc.
Giờ khắc này, sự bùng nổ của nó dường như là để hoan hô, để nghênh đón Vương Bảo Nhạc giá lâm!
Cảm nhận được Yểm Mục Quyết của mình vào khoảnh khắc này dường như đã sinh ra một mối liên kết mãnh liệt với toàn bộ Hằng Tinh, Vương Bảo Nhạc cũng cảm nhận được chiến lực của mình trên Hằng Tinh này sắp được gia trì vô hạn. Vì vậy, hắn giơ tay phải lên, khẽ ngoắc về phía Chưởng Thiên lão tổ.
“Lão tặc Chưởng Thiên, ngươi có dám vào Hằng Tinh một trận không!”