"Buổi đấu giá à?"
Vân Ca thu lại ánh mắt, mọi người trong lòng như trút được tảng đá ngàn cân, tức thì thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong hai ba giây ngắn ngủi, đám người cứ ngỡ đã trải qua một lần sinh ly tử biệt, thậm chí không ít người còn nghĩ sẵn cả di chúc.
Trong mắt họ, Sở Vân Ca tựa như một con cự thú ngàn năm vừa thức tỉnh, chỉ cần hắt hơi một cái là có thể dễ dàng cướp đi mạng sống của người khác.
"Má ơi, đây mà là chủ tiệm vũ khí Sở Vân Ca á? Khí thế áp đảo vãi chưởng..."
"Bọn Triệu Hạo cũng xui tận mạng, hôm nay đụng phải thứ dữ, mất mạng ở đây luôn rồi."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, như vậy thì bang hội Vinh Dự chết ở đây cũng phải năm người rồi, vậy địa bàn của chúng..."
"Vãi chưởng, đúng thật này, địa bàn của chúng thì sao! Đống tài sản chúng tích cóp được là một con số khổng lồ đấy!"
"Chuyện này còn cần mấy người nghĩ à? Không thấy Hô Diên Khai đã dẫn người đi rồi sao? E là bang Thanh Sơn sắp sửa vươn lên thành bang hội lớn nhất, chỉ sau hội Sơn Hải rồi."
"Thế này thì Sở Vân Ca chả hốt bạc đậm à?!"
Đám đông hóng chuyện nhìn nhau, dường như đã hiểu ra mục đích của buổi đấu giá hôm nay.
E rằng buổi đấu giá chỉ là cái cớ, giết người cướp đất mới là thật.
Mấu chốt là còn danh chính ngôn thuận, đến đội chấp pháp có tới cũng chẳng thể truy cứu trách nhiệm của Sở Vân Ca.
Bởi vì là bang hội khác đến gây sự trước, Sở Vân Ca chỉ phòng vệ chính đáng, chẳng qua thực lực của đám người kia quá yếu, bị Sở Vân Ca chém gọn như chém dưa thái rau.
"Kiểu này chắc chẳng còn ai dám đến gây sự với Sở Vân Ca nữa đâu..." Một người qua đường không ngừng cảm thán.
Lúc này, Sở Vân Ca đã trò chuyện với Lý Cương.
"Lý Cương, buổi đấu giá này, do chính chúng ta tổ chức à?"
Lý Cương nhìn Vân Ca, quả quyết gật đầu.
"Mấy ngày nay Nha Nha tiến bộ vượt bậc, trình độ chế tạo trang bị tăng lên vùn vụt, ngay cả tốc độ cũng nhanh hơn không ít."
"Thứ nhất là trang bị tốt quá nhiều, bán theo cách thông thường không được giá, thứ hai là chẳng phải có kẻ đang rình mò chúng ta sao?
Tôi với anh em Ngô Quỳnh mới nghĩ ra cách này, định nhân cơ hội này ép những kẻ trong bóng tối lộ diện, rồi một mẻ hốt gọn."
Vân Ca gật đầu, nhìn cái hố to do thuốc nổ tạo ra ở phía xa, nhận xét trúng trọng tâm: "Xem ra các cậu cũng giải quyết được không ít kẻ địch rồi nhỉ."
Lý Cương cười: "Làm sao bằng anh Sở được, bọn tôi chỉ giết mấy thằng nhãi ranh cho thêm phần kịch tính thôi."
Sở Vân Ca vỗ vai Lý Cương, tỏ vẻ tán thưởng hành động của cậu.
Nhưng rồi anh nhanh chóng chú ý đến một bóng người nhỏ bé bên cạnh Liễu Kiều Kiều.
"Vị này, Kiều Kiều không giới thiệu cho anh một chút sao?"
Liễu Kiều Kiều vừa định lên tiếng, Mộ Nha Nha đã nhanh nhảu nói trước:
"Đây là bạn thân của tiểu thư đây, Ma Dược Sư Tri Canh Điểu, trình độ bào chế ma dược của chị ấy là số một đấy."
Tri Canh Điểu nhìn bộ dạng thân thiết của Mộ Nha Nha cũng không vạch trần, cô đưa tay phải ra:
"Chào ông chủ Sở, tôi là Ma Dược Sư Tri Canh Điểu, trình độ bào chế ma dược cũng tàm tạm."
"Ồ? Ma Dược Sư à? Một thiên phú hiếm có đấy." Vân Ca đưa tay ra bắt nhẹ, rồi nói tiếp: "Tôi có vài chuyện muốn hỏi cô."
"Ngài cứ nói, việc gì Tri Canh Điểu giúp được nhất định sẽ không từ chối."
"Cô có thể bào chế ma dược giải trừ trạng thái suy yếu không?"
Tri Canh Điểu do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: "Có thể, nhưng không đủ nguyên liệu, thiếu một vị thuốc chính là cỏ mật rắn."
"Vậy thì hơi tiếc, tôi không có loại dược liệu này." Vân Ca thở dài.
Tiểu Không Chúc Long vẫn đang trong trạng thái suy yếu vì dịch chuyển tức thời nhiều người, nếu cứ nuôi từ từ thì không biết đến bao giờ mới hồi phục.
Lý Cương nghe đến cái tên cỏ mật rắn, cảm thấy có chút quen tai, cậu suy nghĩ một hồi lâu, rồi vỗ đầu một cái, cuối cùng cũng nhớ ra:
"Anh Sở, trong tiệm mình có cỏ mật rắn mà! Mấy hôm trước chính anh em Ngô Quỳnh mang về đấy!"
Sở Vân Ca nhìn về phía Ngô Quỳnh, người sau mỉm cười gật đầu.
"Đã có dược liệu, vậy thì phải làm phiền đại sư Tri Canh Điểu rồi~"
"Không phiền phức, khoảng một ngày là có thể luyện chế xong." Tri Canh Điểu tự tin đáp.
"Mọi chuyện đã xong, anh Sở, chúng ta có bắt đầu buổi đấu giá không?" Lý Cương nhìn bãi đất trống hoang tàn, hỏi.
"Mở chứ, người cũng giết rồi, đấu giá không diễn ra, chẳng phải bọn chúng chết vô ích sao?"
Sở Vân Ca cười ha hả, đi thẳng vào đại sảnh phòng đấu giá.
Nhưng trong một góc khuất không ai để ý, một bóng đen lặng lẽ quan sát mọi chuyện xảy ra trước mắt, khuôn mặt đầy vẻ oán hận vì kế hoạch thất bại.
"Không ngờ, ngay cả năm bang phái liên thủ cũng bị Sở Vân Ca giải quyết dễ dàng."
"Rốt cuộc hắn đã trải qua chuyện gì, sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà thực lực lại tăng vọt như vậy, động tác gọn gàng dứt khoát đến mức ngay cả ta cũng không nhìn rõ."
"Chẳng lẽ hắn đã thật sự lên được hai sao? Không được, phải nhanh chóng báo cáo chuyện này cho Bạch tiểu thư, Liễu Kiều Kiều không động vào được, còn Sở Vân Ca này càng phải cố gắng lôi kéo."
Nói rồi, kẻ đó từ từ hòa vào bóng tối, biến mất trong nháy mắt.
Lúc này Vân Ca đã vào phòng nghỉ, anh dặn Lý Cương nếu không có sự cho phép của anh thì không được để bất kỳ ai vào.
"Anh Sở, em canh gác cho anh, anh cứ yên tâm 100%."
Liễu Kiều Kiều và những người khác thì cùng Ngô Quỳnh đến đại sảnh phòng đấu giá để chuẩn bị cho việc bán đấu giá.
Vân Ca nghỉ ngơi một lát trong phòng để giải tỏa mệt mỏi tinh thần, dù sao cũng đã ở dưới lòng đất không ngủ không nghỉ nhiều ngày như vậy, nói không mệt là nói dối.
Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc hoàn toàn thả lỏng, trong túi Ma Chiểu của anh vẫn còn chiến lợi phẩm chưa thu hoạch!
Vân Ca cẩn thận lấy ra một quả Huyết U từ trong túi, nó vẫn đang đập chầm chậm như một trái tim sống, trông không giống một loài thực vật chút nào.
Quả Huyết U rất lớn, Vân Ca cảm thấy một mình anh cũng không ăn hết, hơn nữa, anh không chỉ có một quả, mà là tận ba quả.
Quả màu đỏ máu tỏa ra ánh sáng hồng nhàn nhạt, Vân Ca khẽ hít một hơi, một mùi thơm khó tả từ khoang mũi truyền lên đại não.
"Chỉ ngửi thôi mà đã thấy tinh thần sảng khoái gấp bội, đúng là bảo vật vô giá."
Vân Ca vuốt ve lớp vỏ sần sùi của quả, cảm giác mềm mại như da thịt thiếu nữ, tưởng chừng thổi nhẹ là vỡ.
Mềm mại, trơn láng, lại còn biến đổi hình dạng trong tay Vân Ca.
Lúc này quả Huyết U đã lớn hơn một vòng so với khi chưa trưởng thành, ngay cả phẩm chất cũng được nâng cao.
Ánh hồng nhàn nhạt lấp lánh trong con ngươi, Vân Ca một lần nữa xem xét thuộc tính của quả Huyết U...