Ở một nơi khác, Sở Vân Ca đang cầm tấm bản đồ mà ngẩn cả người.
Tấm bản đồ vẽ tay này đúng là hơi khó nhìn, thậm chí cả những ký hiệu đánh dấu trên đó cũng xiêu vẹo ngả nghiêng.
Tuy nhiên, Vân Ca nhanh chóng phát hiện ra kẻ đầu sỏ đã lừa mình, hóa ra là do Trịnh Nham đã cố tình vẽ ngược hai chữ N và S, chính điều này đã dẫn đến phán đoán sai lầm của cậu.
"Bảo sao, dù mình chưa có kinh nghiệm thực tế thì cũng không đến nỗi cầm ngược bản đồ, hóa ra là vì thế."
Vân Ca so sánh lại khung cảnh xung quanh với bản đồ, theo phản xạ định quay về tập hợp với đội của Trịnh Nham.
Nhưng rất nhanh, một ý nghĩ khác lóe lên trong đầu cậu.
"Rõ ràng gã Trịnh Nham kia có vấn đề, vậy mình quay về làm gì nữa? Dù có hơi tò mò về mục đích của hắn, nhưng mình có thể nấp trong bóng tối, làm vậy mọi chuyện cũng tiện hơn."
"Hơn nữa, cứ đi theo đội thì cũng không cần lo lạc đường, vì đội mạo hiểm sẽ phải đến điểm nghỉ ở lối ra để chấn chỉnh lại, sau đó mới có thể xuất phát đến mỏ khoáng sản."
Cơ chế của Bí Cảnh Xoáy Nước có sự khác biệt cơ bản so với Khe Nứt Thứ Nguyên. Lối vào và lối ra của Khe Nứt Thứ Nguyên là một, còn Bí Cảnh Xoáy Nước này, sau khi tiến vào sẽ xuất hiện ngẫu nhiên ở một địa điểm nào đó trong phạm vi nhất định.
Tuy nhiên, lối ra lại được cố định tại một vị trí, vì vậy các nhà mạo hiểm đã xây dựng một công sự phòng ngự đơn giản ở lối ra của xoáy nước, tạo thành một khu cắm trại thô sơ.
Thứ nhất là để có chỗ nghỉ ngơi, thứ hai là để phòng trường hợp lối ra bị bầy quái vật vây kín, khiến cả đội không thể rút lui khỏi bí cảnh.
Vân Ca càng nghĩ càng thấy ý tưởng này không tồi.
Cậu rất hứng thú với mỏ khoáng thạch năng lượng, không thể nào từ bỏ cơ hội trở nên mạnh hơn này để rồi đi lang thang trong bí cảnh như một con ruồi không đầu.
Thế là cậu quyết đoán đưa ra quyết định.
Tạm thời tách khỏi đội.
Cậu khẽ động ý niệm, cơ thể bắt đầu được điều khiển một cách tinh vi, da thịt như dòng nước chảy trên bề mặt da, rất nhanh sau đó, một thiếu niên có dáng vẻ thanh tú liền xuất hiện.
Vân Ca không quên thay đổi màu mắt của mình, thậm chí cả thanh cốt kiếm trên tay và chiếc túi da ma thú cũng được thay đổi kiểu dáng một cách tỉ mỉ.
"Thế này thì dù có là người quen cũng chẳng nhận ra mình đâu."
Hắn tự đặt cho mình một thân phận là pháp sư Độc Lang, nếu không gặp người quen thì cứ tạm gọi là Lý Cương vậy.
Sau đó, hắn quay người, đi ngược về con đường lúc nãy.
Đi được khoảng nửa giờ, bóng dáng của Trịnh Nham và mấy người kia cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của Vân Ca.
Lúc này, họ đang chạm trán một con Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm, tình hình vô cùng nguy hiểm.
Vân Ca tập trung nhìn lại, bảng thuộc tính của Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm hiện ra trước mắt.
【 Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm 】
【 Cấp bậc 】: Nhị tinh
【 Sức mạnh 】: 105
【 Nhanh nhẹn 】: 89
【 Thể chất 】: 156
【 Ma lực 】: 163
【 Thiên phú 】: Thân Hỏa
【 Kỹ năng 】: Tấn Công Hỏa Diễm, Phun Lửa Dữ Dội
【 Đánh giá 】: Ma vật họ trâu có thể dễ dàng điều khiển lửa, sở hữu thiên phú hệ Hỏa khá tốt, ngoài ra thịt của Ngưu Đầu Nhân khá cứng.
Tấn Công Hỏa Diễm à?
Ánh mắt Vân Ca lóe lên.
Đây là một kỹ năng khá hay, không biết có thể kết hợp với kỹ năng Tấn Công Gió Lốc của mình không.
Thuộc tính của Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm được xem là khá ổn trong đám quái vật nhị tinh, nhưng rõ ràng thực lực của đội Trịnh Nham cũng vô cùng vững chắc.
Đánh nhau năm sáu phút rồi mà vẫn chưa có ai chết.
Đây cũng là lần đầu tiên Vân Ca thấy một đội mạo hiểm chiến đấu với quái vật, cách thức chiến đấu của họ hoàn toàn khác với cậu.
Chu Cường biến thành một con gấu đen, trực tiếp cầm khiên thu hút sự chú ý của Ngưu Đầu Nhân, còn hai anh em Trịnh Nham và Trịnh Hạ thì tấn công từ hai bên sườn.
Thiên phú của Trịnh Hạ là Quyền Sóng Âm, mỗi cú đấm vung ra đều bộc phát một luồng khí kình khó hiểu, giống như sóng xung kích trong mấy bộ anime vậy.
Thiên phú của Trịnh Nham thì đơn giản hơn, là Cường Hóa Đao Pháp, một thanh mã tấu được hắn vung lên vù vù mang gió, nhưng chẳng có bài bản gì cả, hoàn toàn là kiểu lấy sức mạnh tạo kỳ tích.
Nhưng rõ ràng, kỳ tích đã không xảy ra.
Người duy nhất tương đối nổi bật là pháp sư tầm xa Lý Nhu, Vân Ca nhìn qua bảng thông tin của cô, thiên phú cấp A: Thiên Thạch Rơi.
Có thể triệu hồi một thiên thạch rực lửa to bằng chiếc xe hơi nhỏ từ trên trời xuống tấn công đối phương.
Sát thương và phạm vi phải nói là căng đét, nhưng tốc độ thi triển lại chậm như rùa, thời gian hồi chiêu cũng dài một cách vô lý.
"Ầm ầm!"
Thiên thạch khổng lồ mang theo lực xung kích kinh hoàng, đập thẳng vào đầu con Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm.
Ngưu Đầu Nhân lập tức lảo đảo, nhưng ngay sau đó nó lại tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, nhìn về phía Lý Nhu, dường như đang thắc mắc tại sao con nhóc này lại lấy đá ném nó.
"Không ổn, kháng hỏa của nó cao quá, thân hình cũng quá lớn, thiên thạch của tôi không gây được sát thương cho nó!" Lý Nhu nhìn con Ngưu Đầu Nhân vẫn còn sống nhăn răng, hét lên với mọi người.
"Quyền Sóng Âm của tôi cũng vô dụng, đánh vào người nó như gãi ngứa vậy!" Trịnh Hạ vừa né đòn vừa la lớn.
Lúc này, tất cả mọi người đều đặt hết hy vọng vào Trịnh Nham.
"Đừng có nhìn tôi nữa, mã tấu của tôi sắp mẻ lưỡi rồi, hay là mau tìm cơ hội té thôi! Mẹ kiếp, con Ngưu Đầu Nhân này trâu bò quá, thể chất cao như vậy, khó khăn lắm mới chém ra được vết thương mà nó sắp lành lại rồi!"
Trịnh Nham vừa lách qua những đòn tấn công của Ngưu Đầu Nhân vừa nói tiếp:
"Chúng ta gây động tĩnh lớn quá, phải chuồn nhanh lên! Lát nữa sẽ có quái vật khác kéo đến đấy!"
Đúng lúc này, Ngưu Đầu Nhân dường như không hài lòng vì tấn công lâu như vậy mà chưa giết được ai, nó liền há to cái miệng rộng, ngọn lửa nóng rực lập tức phun ra!
Phun Lửa Dữ Dội!
"Cẩn thận!"
Một người dứt khoát đứng chắn ngay trên đường phun lửa.
"Chu Cường!"
"Kệ nó đi, chạy mau!"
"Không chạy là hết cơ hội đấy!"
Trịnh Nham và Trịnh Hạ quả quyết lùi lại, chỉ để lại một mình Chu Cường chặn đòn.
Lý Nhu mặt đầy vẻ không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn quay người bỏ chạy.
Chu Cường nhìn những người đồng đội đang tháo chạy, giọng nói thô kệch vang vọng giữa không trung:
"Mẹ nó, tao da dày thịt béo không chết được đâu, chúng mày chạy cái gì!"
Nhưng một giây sau, một vụ nổ lớn trực tiếp hất văng anh ta bay ra ngoài, tốc độ còn nhanh hơn cả ba người Lý Nhu.
Trịnh Nham vừa chạy vừa nhìn đường cong hoàn mỹ trên bầu trời, không khỏi cảm thán:
"Hóa ra Chu Cường mới là pro à, cái kiểu rút lui phân tán sự chú ý này đúng là đỉnh của chóp..."
Chu Cường: ...
Cậu mới pro, cả nhà cậu đều pro!
Khi khói lửa tan đi, trước mặt Ngưu Đầu Nhân đã chẳng còn một bóng người.
"Bò....ò...!"
Ngưu Đầu Nhân trông có vẻ tức giận.
Ở phía xa, Vân Ca nhìn nhóm bốn người chạy trối chết, vẻ mặt có chút kỳ quái:
"Ủa, không phải chứ, chỉ là một con quái nhị tinh thôi mà..."
Thấy cả đội đã chạy xa, Vân Ca lúc này mới tham chiến.
Hắn chỉ tay về phía con trâu từ xa, con Ngưu Đầu Nhân đang nổi điên lập tức như bị bóp nghẹt cổ họng, biến thành câm điếc.
Tiếp đó, Vân Ca bật chế độ tàng hình, lẳng lặng đi ra sau lưng con quái đầu trâu mình người.
Rút cốt kiếm, tay giơ lên, kiếm hạ xuống.
Đầu của Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm lập tức lăn lóc trên mặt đất như một quả bóng.
Máu từ động mạch phun ra như suối, bắn thẳng lên trời.
Vân Ca nhìn cái xác ngã trên đất, lẩm bẩm:
"Chắc không phải do mình quá mạnh, mà là do bọn họ yếu như sên..."
[Chúc mừng ngài đã tiêu diệt Ngưu Đầu Nhân Hỏa Diễm!]
[Ngài nhận được một thẻ thiên phú hệ Hỏa!]
[Thiên phú Chân Thân Viêm Long của ngài đã hấp thụ thẻ thiên phú!]
[Kích thước Chân Thân Viêm Long +5%!]
[Số lượng thiên phú hỏa diễm mà Chân Thân Viêm Long của ngài đã hấp thụ đạt đến 20!]
[Hiện tại ngài có thể điều khiển hỏa diễm một cách hoàn hảo!]
Nghe tiếng thông báo của hệ thống vang lên bên tai, Vân Ca nghi ngờ nhìn tay trái của mình, lúc này trên lòng bàn tay trái, một con rồng nhỏ bằng lửa đang lượn lờ bay múa.
Nó lượn vài vòng, sau đó lại lặn một cái, chui vào trong cơ thể Vân Ca.
"Điều khiển hỏa diễm hoàn hảo ư? Giống như Khống Chế Thủy Nguyên Tố à?"
Vân Ca tâm niệm vừa động, một cây trường mâu bằng lửa xuất hiện trong tay...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi