Sở Vân Ca đi đến trước mặt Bọ Cánh Cứng Cực Độc, trong lòng thầm nhặt đồ.
【Chúc mừng ngài nhận được 1 điểm thuộc tính tự do!】
【Chúc mừng ngài nhận được kỹ năng cấp B: Xung Kích!】
【Xung Kích】: Tiêu hao ma lực, tấn công về phía trước, tăng 500% tốc độ di chuyển!
Ơ? Vậy mà lại rơi ra điểm thuộc tính?
Vân Ca còn tưởng rằng sinh vật cấp thấp chỉ có thể rớt sách kỹ năng thôi chứ.
Những con Bọ Cánh Cứng Cực Độc này rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với lũ muỗi chưa biến dị. Có lẽ, đánh giết sinh vật càng mạnh, chủng loại vật phẩm rơi ra càng nhiều?
Nhưng hiện tại, cũng không có quái vật nào khác để Vân Ca kiểm chứng suy nghĩ của mình.
Về phần skill Xung Kích này, mặc dù cấp bậc không cao, nhưng tính thực dụng cực mạnh.
Tốc độ di chuyển được tăng cường, dù là đi đường hay truy kích, đều là skill vạn năng.
Nghĩ đến đây, Vân Ca đơn giản thí nghiệm một chút.
"Xung Kích!"
Vút!
Sở Vân Ca như một con tuấn mã, vút một cái đã phóng hết tốc lực ra ngoài!
Chỉ trong thoáng chốc, bụi mù đã bay tung tóe trên mặt đất!
"Thời gian duy trì đại khái khoảng hai giây, khoảng cách gần ba mươi mét. Dùng để né tránh sát thương, hoặc đột nhiên tập kích, hiệu quả chắc chắn đỉnh của chóp!"
Thí nghiệm xong kỹ năng, Sở Vân Ca đi tới trước thi thể nữ sinh, tâm trạng hơi có vẻ sa sút.
Cái chết, là điều không thể tránh khỏi.
Trong bối cảnh đại chiến của thế giới này, sinh mạng con người giống như cỏ rác. Muốn sống sót, bản thân nhất định phải có đủ thực lực cường đại.
Nếu như nữ sinh này đủ mạnh, vậy thì chết chính là hai con Bọ Cánh Cứng Cực Độc kia.
Nghĩ tới đây, Sở Vân Ca một lần nữa kiên định quyết tâm không ngừng mạnh lên.
Chỉ có thực lực, mới là chìa khóa để sinh tồn!
"Yên nghỉ nhé."
Vân Ca than nhẹ một tiếng, tay phải nâng lên, một ngọn lửa liền rơi xuống trên thi thể.
Ngọn lửa cháy bùng nuốt chửng mọi thứ, rất nhanh đã thiêu đốt thi thể thành tro bụi.
Ngay khi Sở Vân Ca xử lý xong thi thể, định rời đi thì hắn đột nhiên phát hiện, trong đống tro tàn đen xám có một tia sáng lóe lên.
Giống như một loại vật phẩm quý giá nào đó.
Đến gần xem xét, một tinh thể hình lăng trụ to bằng ngón cái, nằm im lìm ở đó.
Sở Vân Ca thấy vật phẩm bất phàm, vô thức vận dụng Ma Nhãn.
【Tinh Hạch】
【Cấp bậc】: Không sao
【Thuộc tính】: Không
【Đánh giá】: Tinh thể kỳ dị ẩn chứa năng lượng, có nhiều loại công dụng. Cách sử dụng đơn giản nhất là bóp nát hấp thu, có thể tăng thuộc tính bản thân.
Tinh hạch? Tăng thuộc tính bản thân?
Trong cơ thể con người lại còn có loại vật này, chẳng lẽ là do thiên phú thức tỉnh gây ra?
Nhưng Sở Vân Ca vừa nghĩ tới, đây là thứ do con người tử vong để lại, liền cảm thấy ghê tởm.
"Giết người, liền có thể nhận được tinh hạch tăng thuộc tính?"
"Âm mưu của những kẻ giật dây đứng sau độc ác vãi! Đây là cổ vũ nhân loại tự giết lẫn nhau mà. . ."
"Hơn nữa, điều này có phải cũng có nghĩa là, quái vật ở đây, trong cơ thể cũng tồn tại tinh hạch?"
Nghĩ đến liền làm, Sở Vân Ca lục soát một phen, rốt cục tại tro tàn của Bọ Cánh Cứng Cực Độc, tìm được hai cái tinh hạch màu xanh lục nhỏ.
【Tinh Hạch】
【Cấp bậc】: Không sao
【Thuộc tính】: Độc
【Đánh giá】: Tinh thể kỳ dị ẩn chứa năng lượng, hấp thu có tỉ lệ cực kỳ thấp cường hóa thiên phú và kỹ năng liên quan.
Cường hóa thiên phú? Nhưng mình chỉ có một skill Xích Viêm, xem như mang một ít thuộc tính Hỏa.
Cường hóa hệ Độc xem như lãng phí rồi.
Nhưng trong tình huống hiện tại, thực lực có thể tăng trưởng một điểm là một điểm, so với sinh mệnh, mấy thứ khác đều vô nghĩa.
Sở Vân Ca đặt ba cái tinh hạch vào lòng bàn tay, sau đó bỗng nhiên dùng sức, chỉ nghe thấy "rắc" một tiếng, tinh hạch liền vỡ vụn ra.
【Ngài hấp thu lực lượng tinh hạch, điểm thuộc tính tự do +1】
【Ngài hấp thu lực lượng tinh hạch, điểm thuộc tính tự do +1】
【Ngài hấp thu lực lượng tinh hạch, điểm thuộc tính tự do +1】
Hấp thu xong xuôi, Sở Vân Ca xem xét bảng thuộc tính của mình, trên bảng quả nhiên có thêm một cột.
【Điểm thuộc tính tự do】: 4
Hấp thu ba điểm từ tinh hạch và một điểm từ quái vật rơi ra, vừa vặn 4 điểm.
"Sức mạnh, Nhanh nhẹn, Thể chất, Ma lực, mình nên cộng vào hạng mục nào thì tốt đây. . ."
Sở Vân Ca lẩm bẩm, rơi vào trầm tư.
Sát thương chủ yếu dựa vào lực sát thương hỏa diễm mạnh mẽ của Xích Viêm, nên có thể loại bỏ Sức mạnh trước tiên.
Chỉ số Ma lực khá cao, tạm thời cũng không cân nhắc cộng điểm.
Mà Thể chất tăng khả năng hồi phục và chống chịu, Nhanh nhẹn thì là tốc độ di chuyển và khả năng phản ứng. . .
Vân Ca do dự một hồi, đột nhiên nghĩ đến vừa rồi bọ cánh cứng tấn công mình, nếu không phải phản ứng cấp tốc, sợ là mình sẽ trọng thương ngay tại chỗ.
Thế là, hắn quả quyết dồn hết 4 điểm thuộc tính, đều cộng vào Nhanh nhẹn.
"Hiện tại, Thể chất có cộng thêm bao nhiêu cũng sẽ không thay đổi đáng kể, chỉ có Nhanh nhẹn, tốc độ nhanh hơn, có thể ở một mức độ nhất định giúp mình né tránh sát thương!"
Thế là, bảng thuộc tính của Sở Vân Ca liền biến thành dạng dưới đây:
【Tên】: Sở Vân Ca
【Cấp bậc】: Không sao
【Sức mạnh】: 6
【Nhanh nhẹn】: 10
【Thể chất】: 6
【Ma lực】: 18
【Thiên phú】: Vạn Tượng Giáng Lâm (SSS)
【Kỹ năng】: Xích Viêm (A), Xung Kích (B), Ma Nhãn (B)
【Đánh giá】: Ngươi cách một sao đã không xa, nhưng hiện tại thì mạnh hơn mấy thằng phế vật chiến đấu một trời một vực.
Sở Vân Ca cộng xong thuộc tính, liền một lần nữa tiến về phía trước theo hướng cũ.
. . .
Cùng lúc đó, ở một khu rừng khác, một bóng người màu bạc trắng đang điên cuồng chạy trốn, mà phía sau hắn, bốn năm con muỗi khổng lồ dữ tợn đang đuổi sát không tha.
"Xui xẻo vãi, xui xẻo vãi!"
Lý Cương vừa chạy trốn, vừa điên cuồng than vãn về số phận hẩm hiu của mình.
Sau khi thế giới dị biến, Lý Cương tỉnh lại từ hôn mê, còn chưa kịp hiểu rõ tình trạng, liền gặp phải một con muỗi quái dị.
Con muỗi khổng lồ to bằng vại nước, tiếng cánh rung bần bật, y hệt một chiếc trực thăng mini.
Với thân hình khổng lồ, chỉ cần nó cứ thế lao tới, chắc hẳn không mấy ai có thể chịu nổi.
Lý Cương vô cùng may mắn vì đã nghe lời Sở Vân Ca từ trước, tiêu diệt một phần đám muỗi.
Nếu không bây giờ chờ đợi hắn, e rằng không phải một con, mà là cả một bầy.
Nhưng chưa đánh đã chạy thì quá mất mặt. Hắn cảm thấy, mặc dù mình không bằng thằng biến thái Sở Vân Ca kia, nhưng một con muỗi, tóm lại là có thể giải quyết được.
Thế là hắn kích hoạt kỹ năng hóa sói, gầm gừ trực tiếp xông về phía con muỗi khổng lồ!
Nhưng một giây sau, hắn liền bị một cú quạt cánh hất văng trở lại!
Mãi đến lúc này, Lý Cương mới ý thức được, những quái vật này căn bản không phải hắn có thể đối phó!
Cho nên, hắn ba chân bốn cẳng chạy trối chết!
May mắn là, tốc độ của hắn nhanh hơn con muỗi; không may, cứ thế lao đi, số lượng muỗi khổng lồ phía sau lại càng ngày càng nhiều.
Chỉ cần hắn có một chút sai lầm, đám quái vật đang đuổi sát lập tức có thể xé xác hắn!
"Van cầu các ngươi đừng đuổi theo, tao thề không bao giờ đốt nhang muỗi nữa!"
Lý Cương tim đập thình thịch, trong lòng khổ sở không tả xiết. Nếu không có gì bất ngờ, hắn sẽ toi đời.
Hắn đã cảm thấy thời gian hóa sói sắp hết, mà những quái vật này, lại không hề có dấu hiệu dừng lại.
"Ông trời ơi, van cầu người mau cứu con đi! Bất luận là ai, chỉ cần có thể để con không chết, để con làm nô lệ cho hắn cũng được!"
Con sói bạc vừa phi nước đại vừa gào thét thảm thiết, âm thanh y hệt tiếng hú của Husky.
Một giây sau, thời gian hóa sói kết thúc, độ nhanh nhẹn của Lý Cương giảm sút nghiêm trọng.
Sơ ý một chút, hắn liền bị nhánh cây vướng chân, loạng choạng, đâm sầm vào thân cây!
Ầm!
Đầu Lý Cương ong ong quay mòng mòng, nhưng ngay giây tiếp theo, mùi tanh tưởi trong nháy mắt khiến hắn thanh tỉnh.
Bởi vì, con muỗi khổng lồ đã đuổi kịp, vòi hút đáng sợ, tựa như một lưỡi đại đao sắc lạnh, đâm thẳng vào tim!
"A a a! Ta không muốn chết a!"
BÙM!
Ngọn lửa khổng lồ lóe lên rồi biến mất!
Một giây, hai giây, ba giây.
Mình không chết?
Mở hai mắt ra, Lý Cương vội vàng sờ khắp người, hoàn hảo vô khuyết.
"Mình không chết? Mình không chết! Mình vậy mà thật sự không chết!"
Lý Cương mặt mũi tràn đầy vẻ vui sướng tột độ vì thoát chết trong gang tấc.
"Trời ơi, người rốt cục đã mở mắt! Con cả đời sẽ làm nô lệ cho người! Con chính là tín đồ trung thành nhất của người!"
"Ta cũng không phải ông trời. . ."
Một âm thanh ung dung từ phía sau Lý Cương truyền đến.